Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 70 bài ] 

Làm thế nào để ngừng nhớ anh - Mộng Tiêu Nhị

 
Có bài mới 24.07.2017, 20:59
Hình đại diện của thành viên
Salty Potato
Salty Potato
 
Ngày tham gia: 31.05.2017, 18:18
Bài viết: 211
Được thanks: 3595 lần
Điểm: 41.18
Có bài mới Re: [Hiện đại] Làm thế nào để không nhớ hắn - Mộng Tiêu Nhị - Điểm: 48
Đang tải Player đọc truyện...

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 9: Dễ dàng trầm luân, khó lòng từ bỏ

Convert: Sakahara

Editor: Mãn Mãn

Nguồn: DĐLQĐ, Wattpad

Tô Dương cùng Tưởng Bách Xuyên còn chưa nói chuyện được vài câu, hắn liền có việc, cuộc trò chuyện kết thúc vội vàng, cô cất di động, đi về phía Đinh Thiến, "Sao hai người không vào đi dạo trước?"

Đinh Thiến ôm lấy cánh tay của cô, "Không có thần tài Tô Dương, bọn mình không có sức để vào."

Không nghĩ rằng cửa lại bị nhân viên phục vụ đóng lại, người bán hàng đứng ở cửa không cho họ vào.

Đinh Thiến nhíu mày: "Người đẹp, có ý gì thế? Mới mấy giờ mà cửa hàng đã muốn đóng cửa rồi à?"

Nhân viên bán hàng cười yếu ớt: "Thật xin lỗi, khách hàng VIP trong cửa hàng đã đầy, xin quý khách chờ một chút."

Đinh Thiến muốn tranh luận, lại bị Tô Dương ngăn cản, "Hàng hiệu không phải đều như vậy sao, thích kiểu tiếp thị đói(*)."

(*) 饥饿营销 (Hunger Marketing): Tiếp thị đói là một chiến lược tâm lý tập trung vào mong muốn của người tiêu dùng, làm cho họ 'đói khát', vì vậy sinh ra mong muốn mua sản phẩm mà người khác cũng muốn mua.


"Nhưng trong cửa hàng của họ đâu có nhiều người?" Đinh Thiến nhìn vào trong, chỉ có bốn người, không nghĩ rằng sẽ là Kiều Cẩn cùng người đại diện và trợ lý.

Tô Dương cũng nhìn thấy Kiều Cẩn.

Lúc Kiều Cẩn cùng cô bốn mắt nhìn nhau, khóe miệng cô ta mỉm cười, vừa khinh thường vừa hung hăng vênh váo, chỉ nhìn cô một cái, liền cúi đầu nói chuyện cùng nhân viên bán hàng nhiệt tình.

Tô Dương kéo Đinh Thiến tới một bên, an ủi cô: "Đừng so đo với kẻ có tư chất như vậy, rất mất thân phận."

Tiểu Hạ giận: "Hiện tại em liền gọi cho văn phòng chính của cửa hàng này để khiếu nại!"

Tô Dương sờ đầu cô: "Em hồ đồ rồi à? Khách VIP của nhãn hiệu này có thể yêu cầu đóng cửa hàng để mua sắm, em có trách tới chân trời cũng chẳng có tác dụng gì đâu!"

Tiểu Hạ bẹp miệng, lẩm bẩm một câu: "Rõ ràng là Kiều Cẩn bắt nạt người!"

Tô Dương trấn an cô, "Chúng ta ghi nhớ cơn giận của ngày hôm nay trước, về sau còn rất nhiều cơ hội để đòi lại."

Ba người rời khỏi cửa hàng trang sức xa xỉ, đi lên tầng.

Mà lúc này, ở bên kia thành phố.

Tưởng Bách Xuyên mang theo Giang Phàm tham gia tiệc rượu, mấy năm nay, bạn gái tham gia toàn bộ hoạt động cùng hắn đều là thư ký Giang Phàm.

Giang Phàm ưu nhã đúng mực kéo cánh tay của Tưởng Bách Xuyên tiến vào trong hội trường, chào hỏi từng người quen biết, từ trước tới nay cô đều rất khéo léo trong việc xã giao, giảm bớt không ít chuyện dài dòng giúp Tưởng Bách Xuyên.

Chu tiên sinh, tổng giám đốc của nữ trang KING cũng có mặt trong bữa tiệc, đêm nay anh tới đây là để làm quen với Tưởng Bách Xuyên thông qua người tổ chức tiệc rượu, bọn họ không thuộc chung một vòng tròn, bất kể là trong trường hợp công khai hay bí mật, vẫn chưa bao giờ qua lại.

Dưới sự giật dây của người tổ chức, sau khi hai bên nói chuyện khách sáo, trước kia Chu tiên sinh cũng biết qua về Tưởng Bách Xuyên, không tiếp tục vòng vo, cũng không kiêng dè sự có mặt của Giang Phàm.

Anh đi thẳng vào vấn đề: "Tháng trước, KING của chúng tôi dùng 3,2 tỷ đô la Hồng Kông để thu mua hai công ty đá quý, bị sở giao dịch chứng khoán Hồng Kông yêu cầu điều tra do giá giao dịch, không biết tổng giám đốc Tưởng có chú ý tới việc này không?"

Tưởng Bách Xuyên nhẹ nhàng lắc rượu vang trong ly, cười nhạt một tiếng, rất thẳng thắn: "Chỉ cần là tin tức liên quan tới việc thu mua hàng loạt, tôi đều quan tâm, cũng vẫn luôn chú ý tới tin tức này."

Chu tiên sinh gật đầu: "Vậy thì tôi không cần phải nói chi tiết nữa, hôm nay tôi cố ý bay từ nước ngoài về là vì tổng giám đốc Tưởng, KING có ý định mời anh làm cố vấn tài vụ độc lập, điều kiện là do anh đặt ra."

Càng hào phóng, cũng sẽ càng có nhiều vấn đề ở bên trong, tiến hành tính công bằng đối với giá cả giao dịch, giải thích rõ rằng độ khó của việc càng lớn.

Chu tiên sinh thẳng thắn như vậy, khiến Tưởng Bách Xuyên hơi kinh ngạc.

Tưởng Bách Xuyên nhẹ nhàng nhấp một ngụm rượu, ánh mắt của Giang Phàm lướt qua Tưởng Bách Xuyên, hắn không trực tiếp cự tuyệt liền đồng nghĩa với việc có hy vọng để tiếp tục thảo luận, rất nhiều chi tiết, người làm thư ký như cô không nên tham dự vào, Giang Phàm lấy cớ đi phòng vệ sinh để tạm thời rời đi.

Tại cửa phòng vệ sinh, Giang Phàm vừa vặn gặp được một người phụ nữ xinh đẹp đi ra từ bên trong, cô hơi giật mình, lập tức sửa sang biểu cảm, cười nhẹ gật đầu với người phụ nữ, xem như chào hỏi.

Bàng Việt Hy cong khóe môi: "Thật khéo, tôi đang muốn tìm cô cùng tổng giám đốc Tưởng để hàn huyên một chút."

Giang Phàm cũng cười: "Rất hân hạnh, chúng ta trở về rồi nói chuyện sau." Cô cất bước vào phòng vệ sinh.

Nghe được tiếng bước chân đi xa, Giang Phàm quay đầu, nhìn bóng lưng thướt tha mềm mại kia, cô như có điều suy nghĩ.

Bàng Việt Hy là giám đốc cấp cao của ngân hàng đầu tư Morgan, cũng là đối thủ cạnh tranh hàng đầu của Hải Nạp bọn họ, còn là đối thủ một mất một còn.

Tưởng Bách Xuyên vẫn luôn đánh giá cao năng lực ứng biến xuất sắc cùng năng lực tiêu thụ và độ mẫn cảm phi thường với thị trường của cô ta, cô ta đã từng tham gia vào rất nhiều công ty niêm yết lớn trong ngành kinh doanh bảo lãnh phát hành IPO.

Lý trí của cô ta cao lãnh, chỉ số IQ cùng EQ cuồn cuộn.

Mà Bàng Việt Hy đã có lòng ngấp nghé Tưởng Bách Xuyên từ lâu, cô ta từng biểu thị trong tình huống công khai, đời này, người đàn ông duy nhất mà cô ta muốn chính là Tưởng Bách Xuyên.

Khi Giang Phàm trở lại hội trường một lần nữa, Tưởng Bách Xuyên đang nói chuyện với vài người quen trong giới tài chính, ngược lại không thấy bóng dáng của Bàng Việt Hy đâu.

Bữa tiệc còn có một khâu đấu giá để làm từ thiện, Tưởng Bách Xuyên cùng Giang Phàm ngồi ở vị trí phía trước, người chủ trì giới thiệu sơ lược về những sản phẩm tham gia đấu giá đêm nay.

Tưởng Bách Xuyên đang cúi đầu xem thư, đợi hắn cất di động, Giang Phàm nhỏ giọng nhắc nhở hắn: "Một lát sau họ sẽ bán đấu giá một bộ máy ảnh Laca."

"Tôi biết rồi, chốc nữa cô cứ giơ bảng là được."

Giang Phàm xác nhận lại: "Vẫn là giá cũ chứ?"

Tưởng Bách Xuyên gật đầu, sau khi dừng mấy giây lại bổ sung: "Nếu có người mua ra giá cao hơn, trực tiếp lên tới 999."

"Được." Giang Phàm biết, từ trước tới nay, giá mà hắn dùng để đấu giá đều là mấy con số kia, cũng là những con số có liên quan tới Tô Dương.

Vật phẩm đấu giá thứ ba mới là máy ảnh.

Ở hiện trường có không ít người đam mê Laca, nâng bảng tới tấp.

Trong đó đột nhiên nghe thấy người chủ trì kích động nói một câu: "Oa, vị mỹ nữ kia ra giá 520 vạn."

Hiện trường là một mảnh ồn ào náo động.

Dù sao bộ máy ảnh này vẫn còn chưa tới giá trị sưu tầm trân quý như vậy.

Tưởng Bách Xuyên và Giang Phàm cùng quay đầu nhìn lại, vừa đúng lúc chạm vào ánh mắt mị hoặc của Bàng Việt Hy.

Bàng Việt Hy yếu ớt gật đầu cười, Tưởng Bách Xuyên cũng khách khí gật đầu, không có biểu cảm dư thừa, hắn quay đầu, ý bảo Giang Phàm tiếp tục giơ bảng.

Cuối cùng, Tưởng Bsch Xuyên dùng giá 999 vạn để lấy được máy ảnh.

Đấu giá kết thúc, Giang Phàm đi làm thủ tục giấy tờ, Tưởng Bách Xuyên đang chuẩn bị rời khỏi hội trường, lại bị Bàng Việt Hy đang chầm chậm đi tới chặn lối.

Cô ta cười: "Tổng giám đốc Tưởng, anh đã tàn nhẫn trên sân buôn bán thì chớ, một thứ đồ sưu tầm mà thôi, anh còn tích cực như vậy, tài lực của người làm công như chúng tôi sao có thể so với một boss như anh chứ."

Trong lúc cười còn mang theo sự lên án.

Tưởng Bách Xuyên tiện tay tóm lấy cặp tài liệu, sắc mặt xa cách: "Đối với cô, đó là vật sưu tầm có cũng được mà không có cũng chẳng sao, với tôi thì không phải như vậy."

Bàng Việt Hy biết cho dù nói thêm câu gì đi chăng nữa, cô ta cũng không chiếm được sắc mặt tốt, liền xoay chuyển đề tài: "Nghe nói anh rất có hứng thú với dự án thu mua Laca, chúng tôi cũng vậy."

Tưởng Bách Xuyên: "Hy vọng lần này các cô đừng tiếp tục thua tôi."

Bàng Việt Hy: "..."

Thái độ của hắn mang theo sự kiêu ngạo tự phụ lại không coi ai ra gì, cô ta lại cố tình muốn ngừng mà không được.

Tưởng Bách Xuyên nhìn đồng hồ trên cổ tay: "Thứ lỗi, không tiếp được."

Bàng Việt Hy nhìn bóng lưng thẳng thắn cao ráo của hắn, nhớ rằng hắn không quá có khí phách thân sĩ, bất đắc dĩ cười một tiếng.

Người đàn ông này chẳng khác nào cây thuốc phiện.

Dễ dàng trầm luân, khó lòng từ bỏ.

Sau khi dạo phố, Tô Dương liền trở về khách sạn mà Tưởng Bách Xuyên ở, Đinh Thiến cùng Tiểu Hạ không muốn ở cùng bọn họ, nói không thích phải ăn thức ăn cho chó(*), trọ ở một khách sạn cách đó không xa.

(*) 狗粮 (Thức ăn cho chó): Đây là slang của Trung Quốc, trong tiếng Trung hiện đại, 'chó' trong trường hợp này là chỉ dân FA, hành động tình tứ của các cặp đôi là 'thức ăn cho chó', ở đây ý chỉ Đinh Thiến và Tiểu Hạ không muốn xem vợ chồng Tưởng Tô tình tứ trước mặt dân FA bọn họ.


Tô Dương vào đại sảnh khách sạn, thẳng tới bàn tiếp tân để lấy thẻ phòng.

Chợt có người gọi cô ở phía sau: "Đồng Đồng!"

Tô Dương quay đầu, trên mặt vừa mừng vừa sợ, cô đẩy kính râm lên, cất bước đi qua: "Sao anh về sớm thế?"

Tưởng Bách Xuyên nhận lấy túi mua sắm cùng hành lý trong tay cô, treo túi trên tay cầm, lúc này mới nói: "Chờ một lát, không thấy có gì lý thú, liền trở về."

Quay lại khách sạn, chưa thấy cô đâu, hắn liền đợi cô trong khu nghỉ ngơi ở đại sảnh.

Tô Dương cảnh giác nhìn hai bên một chút, "Anh lên trước đi, em sẽ lên sau." Đêm nay hắn vừa tham gia tiệc rượu, nói không chừng sẽ có một đám phóng viên nhàm chán chạy tới chụp ảnh.

Tưởng Bách Xuyên không để ý tới đề nghị của cô, nắm tay cô đi đến thang máy.

Tô Dương mang kính râm thật tốt, thấy bên cạnh cũng không có người, len lén hôn lên má hắn một cái.

Tưởng Bách Xuyên cười nhạt, xoa xoa mu bàn tay của cô.

Tiến vào thang máy, Tô Dương tháo kính xuống, vẫn nhìn hắn, Tưởng Bách Xuyên đối mắt với cô: "Tối nay đều đi dạo phố thôi à?"

Tô Dương gật đầu, rồi lại lắc đầu.

Cô nói: "Tối hôm nay em vẫn luôn nhớ một người đàn ông tên Tưởng Bách Xuyên."

Tưởng Bách Xuyên không đáp lời, chỉ một mực nhìn cô.

Tô Dương thích được hắn đưa mắt nhìn chăm chú như vậy, hắn sẽ không nói lời âu yếm, mấy năm nay, những chữ được cho là lời ngon tiếng ngọt kia chỉ được nói khi hắn cầu hôn, lúc ấy hắn nói ba chữ, 'Anh yêu em'.

Cũng chỉ nói qua một lần.

Cách thức mà hắn biểu đạt tình cảm khác với người bên ngoài, hắn thích nhìn cô, yên lặng lại chuyên chú.

Tô Dương bước nửa bước tới trước mặt hắn, dán chặt lấy hắn, vừa ngẩng đầu, cái hôn của Tưởng Bách Xuyên liền hạ xuống, hai tay Tô Dương đặt lên bờ vai hắn, vừa bắt đầu đáp lại, thang máy liền dừng ở tầng của bọn họ.

Tô Dương vẫn chưa thỏa mãn buông hắn ra, Tưởng Bách Xuyên đặt lên trán cô một nụ hôn, mới cầm hành lý, nắm tay cô ra khỏi thang máy.

Sau khi về đến gian phòng, Tô Dương vừa cởi áo khoác ra, đã bị Tưởng Bách Xuyên ôm lấy từ phía sau, hắn bắt đầu hôn lên cổ cô, Tô Dương đẩy đẩy đầu của hắn, cũng không đẩy quá mạnh.

"Em chưa tắm đâu đấy."

"Làm xong rồi lại tắm."

Dừng lại hai giây, hắn còn nói: "Nhớ anh cả buổi tối, em vẫn còn có thể nhịn được à?"

Tô Dương: "..."

Hắn cố tình xuyên tạc ý tứ của cô.

Tưởng Bách Xuyên kéo khóa váy của cô, hôn lên lưng cô, đôi tay lại vuốt ve vùng bụng bằng phẳng.

Tô Dương không khỏi ưm vài tiếng: "Vào phòng ngủ được không? Đứng ở đây không thoải mái."

Tưởng Bách Xuyên xoay người cô lại để cô nhìn thẳng vào hắn, hắn ôm cô lên không, đi vài bước, đỡ cô ở trên tường, "Tắm xong có thể qua phòng ngủ làm thêm lần nữa."

Sau khi đùa giỡn, Tưởng Bách Xuyên chú ý đến cảm nhận của cô, chen vào cơ thể của cô từng chút một.

Lúc hắn chuyển động, Tô Dương dùng sức ôm cổ hắn.

Hơi thở của Tưởng Bách Xuyên không quá ổn định, "Đau à?"

Tô Dương lắc đầu: "Em muốn ôm anh."

Tưởng Bách Xuyên siết chặt lấy eo cô, cường độ rút ra đâm vào lại càng thêm lớn.

Trong lúc vô tình, Tô Dương liếc nhìn bàn trà, thấy chiếc hộp có hình máy ảnh Laca, cô quay đầu nhìn Tưởng Bách Xuyên: "Lại mua máy ảnh cho em à?"

Tưởng Bách Xuyên nặng nề thở dốc, sau lưng bịn rịn mồ hôi, hắn gật đầu: "Lấy được từ buổi đấu giá từ thiện đêm nay."

Chiếc máy ảnh đầu tiên của cô chính là Laca, năm đó Tưởng Bách Xuyên tốn hơn 10 vạn để mua cho cô, cô liền yêu thích việc chụp ảnh từ đó.

Lúc trước, khi điền bảng nguyện vọng để thi đại học, cô liền viết tên chuyên ngành liên quan tới chụp ảnh, bố mẹ Tô đều phản đối, nói đây không phải nghề nghiệp chính đáng, không thể lấy việc chụp ảnh làm công việc đàng hoàng ra dáng, nhưng cô lại khăng khăng muốn bước lên con đường này.

Chỉ có Tưởng Bách Xuyên một mực ủng hộ cô.

Trong mười một năm này, hắn đã tặng cô hơn 100 chiếc máy ảnh, tất cả đều là Laca.

Tưởng Bách Xuyên nhẹ nhàng cắn xương quai xanh của cô: "Đang nghĩ gì thế?"

Tô Dương hoàn hồn: "Nghĩ về anh."

Tưởng Bách Xuyên ngẩng đầu, chiếm lấy ánh mắt của cô, dưới thân vẫn còn đang không ngừng đụng chạm thân thể nóng hổi của cô, Tô Dương liền chủ động hôn hắn.




Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 27.07.2017, 12:25
Hình đại diện của thành viên
Salty Potato
Salty Potato
 
Ngày tham gia: 31.05.2017, 18:18
Bài viết: 211
Được thanks: 3595 lần
Điểm: 41.18
Có bài mới Re: [Hiện đại] Làm thế nào để không nhớ hắn - Mộng Tiêu Nhị - Điểm: 46
Đang tải Player đọc truyện...

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 10: Cô không quen với giường, chỉ quen với mùi vị thuộc về hắn ở trên giường mà thôi

Convert:
Sakahara

Editor:
Mãn Mãn

Nguồn: DĐLQĐ, Wattpad

Ngày hôm sau.

8 giờ rưỡi, Tưởng Bách Xuyên đã rời giường, hẹn chủ tịch của nữ trang KING tham gia thảo luận vào 10 giờ sáng.

Mặc quần áo tử tế, Tưởng Bách Xuyên cầm đồng hồ đi tới bên giường, Tô Dương vẫn còn đang ngủ say, hắn tự tay xoa đầu cô: "Đồng Đồng, dậy thôi."

Trước đây, hắn không có thói quen gọi cô rời giường, mỗi lần phải đi công tác vào sáng sớm, hắn đều lưu lại tin nhắn cho cô, sau này cô không quá cao hứng, nói buổi sáng dậy không thấy người kia, có cảm giác vắng lặng.

Tưởng Bách Xuyên gọi cô ba lần, Tô Dương mới mơ mơ màng màng mở mắt ra, giọng nói hơi khàn khàn, định thần nhìn hắn vài giây: "Trưa nay anh có việc à?"

"Ừ, buổi trưa sẽ về ăn cơm với em." Tưởng Bách Xuyên đưa đồng hồ cho cô, "Đeo lên giúp anh."

Tô Dương duỗi lưng một cái, ngồi dậy.

Tưởng Bách Xuyên phối hợp, đưa tay tới trước mặt cô, hắn rất ít khi đeo cà vạt, Tô Dương cũng không biết thắt cà vạt, để mang lại cho cô cảm giác thỏa mãn đặc biệt, chỉ cần ở cùng nhau, lần nào hắn cũng sẽ để cô đeo đồng hồ cho hắn.

Đeo xong đồng hồ, Tô Dương nhấc chăn xuống giường.

Tưởng Bách Xuyên nghi hoặc hai giây: "Em không ngủ thêm một lát à?"

"Em không muốn ngủ." Cô quay đầu nhìn hắn: "Trưa nay anh ngủ cùng em nhé."

Tưởng Bách Xuyên gật đầu nói được, hắn nhìn đồng hồ, vẫn còn thừa thời gian, "Chúng ta ăn sáng đi."

"Sẽ không muộn việc của anh chứ?"

"Sẽ không."

Tưởng Bách Xuyện gọi cho quầy tiếp tân, cố ý dặn dò rằng, hắn muốn một phần cháo gạo.

Vừa buông ống nghe, di động của Tô Dương ở trên tủ đầu giường bắt đầu rung.

Tưởng Bách Xuyên cầm di động của cô, thấy là số của Đinh Thiến, liền tiện tay nghe, chỉ là, không đợi hắn nói chuyện, lời của Đinh Thiến đã bắn tới như máy: "Dương Dương, nói cho cậu biết một tin tức không tốt lắm, nhưng cậu đừng để trong lòng, cũng chỉ là chuyện mấy triệu tệ mà thôi, sẽ không lọt vào mắt thần của cậu đâu! Chính là... Quyền phát ngôn cho nữ trang KING của cậu đang trên đường đi tới suối vàng rồi."

Tưởng Bách Xuyên: "..."

Đinh Thiến vẫn còn tiếp tục blah blah: "Thư ký của Cao Tường vừa gọi điện cho mình, nói là bởi vì nhiều nguyên nhân, tầng cấp cao của bọn họ muốn đổi người phát ngôn, còn nói là sẽ tăng gấp bốn lần tiền bồi thường cho việc vi phạm hợp đồng! Đúng rồi, người phát ngôn mới là An Ninh! Phỏng chừng là Lục Duật Thành tranh giành quyền phát ngôn cho cô ta, cậu nói xem, rốt cuộc Lục Duật Thành nghĩ thế nào? Đối với cậu, anh ta không phải..."

Lời nói của Đinh Thiến bị đánh gãy đúng lúc bởi Tưởng Bách Xuyên: "Là tôi đây, Đồng Đồng đang ở trong nhà vệ sinh."

Đinh Thiến: "..."

Họa từ miệng mà ra, tuyệt đối không phải giả.

Tưởng Bách Xuyên suy nghĩ, còn nói thêm: "Việc này cô cứ làm như không biết đi."

Đinh Thiến ngớ ra, chất phác nói: "Nhưng tôi không làm được việc tự lừa mình dối người, cho dù làm vậy cũng sẽ không lừa được mấy ngày, chẳng mấy chốc, quảng cáo của An Ninh sẽ được đưa lên tivi."

Tưởng Bách Xuyên: "Chuyện phát ngôn để tôi giải quyết, tôi sẽ gọi điện cho cô vào xế chiều hôm nay."

Cửa phòng vệ sinh bị đẩy ra, Tưởng Bách Xuyên quay đầu, Tô Dương thấy Tưởng Bách Xuyên đang cầm di động của mình, cô đại khái đoán được: "Là Đinh Thiến à?"

"Ừ, nói muốn bàn chuyện công việc với em." Tưởng Bách Xuyên điềm nhiên như không, đưa di động cho cô.

Đinh Thiến ngừng vài giây, lại khôi phục giọng nói thường ngày: "Dương Dương, nói cho cậu biết một tin tức tốt, 10 giờ tối hôm nay chúng ta sẽ bay đi New York."

Tô Dương thuận thế ngồi lên đùi Tưởng Bách Xuyên, "Lại đi làm việc tiếp à? Không phải nên chuẩn bị tới trụ sở chính của KING để thương lượng chi tiết về chuyện quay chụp trong hôm nay sao?"

Lần đầu tiên nói dối ở trước mặt Tô Dương, Đinh Thiến vẫn có chút chột dạ, "À, sáng hôm nay thư ký của Cao Tường gọi cho mình, nó hôm nay anh ta có việc khác, sẽ bàn bạc về chuyện quay chụp vào cuối tuần."

Tô Dương không hỏi nhiều nữa, thứ mà cô quan tâm hiện tại là: "Là công việc mới gì thế?"

Rốt cuộc nói dối trót lọt, Đinh Thiến thở phào một cái dưới đáy lòng: "Chụp áp phích tuyên truyền và quay video cho phiên bản nước ngoài của phim 'Những đêm không ngủ ở phố Wall'."

Tô Dương xoa xoa chân mày, tên của bộ phim này rất quen thuộc, cô hỏi: "Là phim của ai?"

Đinh Thiến tránh nặng tìm nhẹ: "Của đạo diễn Chu."

Tô Dương: "Ý mình hỏi là muốn chụp áp phích tuyên truyền cho diễn viên nào."

Đinh Thiến ho nhẹ hai tiếng, "Đàn ông, ảnh đế."

Tô Dương: "..."

Đàn ông, ảnh đế.

Kỳ thực, hai từ này cũng không thể nói rõ đó là người nào, dù sao trong vòng giải trí, ngoài diễn viên nữ ra thì có diễn viên nam, mà cũng không phải chỉ có một ảnh đế, nhưng không biết bắt đầu từ lúc nào, hai từ này liền trở thành mật ngữ giữa cô và Đinh Thiến, là đại danh từ dành cho Cố Hằng.

Tô Dương làm dịu tâm trạng, lại hỏi: "Diễn viên nữ là ai?" Nếu người đó là Kiều Cẩn, cho dù phải làm trái với điều khoản, cô cũng sẽ không tham gia, đồng thời quyết định tuyệt giao với Đinh Thiến vài ngày.

Lúc này, giọng nói của Đinh Thiến rất thoải mái: "Tô Nịnh Nịnh."

Tô Dương vỗ vỗ trán, thảo nào tên phim lại quen như vậy, là phim của Tô Nịnh Nịnh, trước đó Tô Nịnh Nịnh đã nói qua với cô.

Tuy Tô Nịnh Nịnh cũng mang họ Tô, nhưng không có bất kỳ quan hệ ruột thịt gì với cô, Tô Nịnh Nịnh là em gái thím tư của Tưởng Bách Xuyên, bởi vì quan hệ giữa cô và thím tư không tệ, liền có tương tác với Tô Nịnh Nịnh, nhưng Tô Nịnh Nịnh luôn cho mình là trưởng bối, không có việc gì liền đùa giỡn cô, ép cô gọi cô ấy là dì.

Giọng nói đáng đánh đòn của Đinh Thiến lại truyền đến: "Đúng rồi, Dương Dương, bộ phim này là do Lục Duật Thành đầu tư, nhưng có lẽ anh ta sẽ không tới studio, thế nên cậu có thể yên tâm nhé."

Nói xong, Đinh Thiến nhanh tay cúp điện thoại.

Tưởng Bách Xuyên xoa xoa gò má cô: "Lại ngẩn người cái gì."

Tô Dương hoàn hồn, cất di động, "Em phải qua New York để chụp ảnh cho áp phích của một bộ phim, là do... Lục Duật Thành đầu tư."

Sắc mặt của Tưởng Bách Xuyên vẫn như thường, không đề cập tới Lục Duật Thành, mà chỉ hỏi cô: "Khi nào thì đi?"

Tô Dương đáp lại hắn: "10 giờ tối nay em có chuyến bay, nhân vật nữ chính lần này là Nịnh Nịnh."

Ánh mắt của Tưởng Bách Xuyên phức tạp, nhìn cô chằm chằm hai giây: "Không được làm bậy cùng Tô Nịnh Nịnh, sau khi chụp xong liền trở về chung cư của chúng ta."

Tô Dương: "..."

Tô Nịnh Nịnh quả thực là một nữ lưu manh, gặp được cô, không chỉ ôm hôn mà còn sờ đùi.

Tô Dương ôm cổ Tưởng Bách Xuyên, cười nói: "Nếu lần tới Tô Nịnh Nịnh lại ôm em, anh liền ôm người đàn ông của cô ấy."

"..." Tưởng Bách Xuyên liếc cô một cái, không tiếp tục nói bậy cùng cô, "Thay quần áo đi, rồi chúng ta tới phòng ăn."

Tô Dương vẫn không đứng dậy khỏi đùi hắn: "Tối nay em bay, anh thì sao?" Cô nhớ lúc hắn ở nhà đã từng nói sẽ ở lại Hồng Kông hai ngày rồi bay thẳng tới New York.

Tưởng Bách Xuyên cúi xuống: "Cũng là chuyến bay lúc 10 giờ."

"Hiếm khi nào nơi công tác cùng thời gian làm việc của em lại giống với anh như vậy." Tô Dương vui vẻ hôn một cái lên khuôn mặt của hắn, đứng dậy đi thay quần áo.

Ăn xong bữa sáng, Tưởng Bách Xuyên liền tới trụ sở chính của KING.

Trên đường đi, hắn nói với Giang Phàm: "Đổi vé máy bay buổi chiều thành chuyến bay lúc 10 giờ tối giúp tôi."

Giang Phàm giật mình, nhắc nhở hắn: "Nếu làm như vậy sẽ lỡ mất buổi thảo luận cùng tổng giám đốc của Laca."

Tưởng Bách Xuyên đăm chiêu, lấy di động ra gọi cho Đinh Thiến: "Đổi chuyến bay của bên cô thành chuyến bay vào lúc xế chiều nhé."

Đinh Thiến: "Bởi vì không lấy được vé buổi chiều nên chúng tôi mới phải lấy vé buổi tối."

Cô cũng thấy khó hiểu, vì sao vé máy bay đi New York lại túng thiếu như vậy, sau khi xem tin tức mới biết có cái gì hội nghị quốc tế tài chính được tổ chức tại Hồng Kông vào ngày hôm qua, đa số các công ty ở thành phố New York đều gửi người tới tham dự.

Tưởng Bách Xuyên: "Đồng Đồng sẽ đi với tôi, hủy vé của cô ấy đi vậy."

"Được."

Tưởng Bách Xuyên lại gửi cho Tô Dương một tin nhắn, nói cô thu thập hành lý, chuẩn bị cùng bay tới New York với hắn vào buổi chiều.

Cuộc đàm phán với tổng giám đốc Chu của KING diễn ra rất thuận lợi, về phương diện tiền công, Tưởng Bách Xuyên cũng chỉ thu theo giá thị trường, vẫn chưa đòi hỏi nhiều, điểm này ngược lại khiến Chu tiên sinh cảm thấy có phần ngoài ý muốn.

Tưởng Bách Xuyên buông ly rượu vang, "Tôi nghe nói quyền phát ngôn cho quảng cáo của KING sắp đến kỳ hạn, quý công ty muốn thay người phát ngôn mới phải không?"

Chu tiên sinh liền giật mình, căn bản không nghĩ rằng Tưởng Bách Xuyên còn chú ý tới người phát ngôn của anh ta, gật đầu: "Cấp dưới đã báo cáo qua, hiện đang nghiêng về một nhà nhiếp ảnh trong nước, hình như gọi là..."

Chu tiên sinh nghĩ ngợi, "Tên là Tô Dương, một cô gái có khí chất cùng tướng mạo tuyệt hảo, nhưng liệu có chọn cô ấy hay không, tôi còn chưa biết, tôi không tham dự vào hoạt động cụ thể, chỉ nhìn kết quả cuối cùng."

Hơi ngừng giọng, Chu tiên sinh lại hỏi:  "Tổng giám đốc Tưởng có người thích hợp để đề cử sao?"

Tưởng Bách Xuyên cũng không vòng vo: "Tô Dương là vợ của tôi."

Từ trước tới nay Chu tiên sinh đều rất bình tĩnh, nhưng tin tức này quả thực khiến anh kinh ngạc một hồi lâu, sau khi phản ứng kịp, cười nói: "Yểu điệu thục nữ, quân tử hảo cầu."

Tưởng Bách Xuyên cũng cười nhạt: "Cũng bởi vì trước kia cô ấy nói muốn quyền phát ngôn của nữ trang KING, tôi mới chú tới tin tức của quý công ty."

Ý ngầm là, sở dĩ hắn sảng khoái tiếp nhận chức cố vấn tài vụ như vậy, hoàn toàn là do KING bọn họ dính ánh sáng của Tô Dương.

Chu tiên sinh cụng ly với hắn: "Hợp tác vui vẻ!"

Trở lại khách sạn, Tưởng Bách Xuyên vừa đẩy cửa vào liền nghe được tiếng chụp ảnh tanh tách, hắn ngước mắt, Tô Dương đang chụp hắn bằng bộ máy ảnh mà hắn mua được tối hôm qua.

Tưởng Bách Xuyên cởi áo khoác xuống, "Máy ảnh thế nào?"

Tô Dương đang xem lại hình chụp, không ngẩng đầu, nói rằng: "Dùng tốt như anh."

Tưởng Bách Xuyên: "..."

Đi tới ôm lấy cô từ sau lưng: "Sắp xếp xong hành lý chưa?"

"Xong rồi." Tô Dương thu lại máy ảnh, tiện tay đặt trên bàn nhỏ ở bên cạnh, xoay người vòng qua cổ hắn: "Có phải lại dùng vé của Giang Phàm cho em không?"

Tưởng Bách Xuyên gật đầu: "Chuyến bay lúc mười giờ đêm sẽ làm trễ một buổi thảo luận của anh."

Tô Dương nhỏ giọng nói: "Thực ra không cần phải đổi vé, phiền phức như vậy, dù sao đến New York, chúng ta liền phải tách ra để đi làm công tác của mỗi người."

"Có gì mà phiền phức." Hắn nhìn thời gian: "Em muốn ăn gì trưa nay? Ăn cơm xong chúng ta liền đi sân bay."

Nói tới việc ăn, khóe miệng của Tô Dương mang một tia tươi cười xấu xa: "Ăn anh."

Ở trên máy bay sẽ không tiện để thân mật.

Tưởng Bách Xuyên nhìn cô, ngón cái lướt qua môi cô, cúi đầu hôn xuống.

Bởi vì thời gian vận động quá dài, ngay cả thời gian ăn cơm trưa cũng không còn, bọn họ đành phải gói một phần cơm để ăn trên đường tới sân bay.

Tưởng Bách Xuyên có chút bệnh thích sạch sẽ, khó có thể dễ dàng tha thứ cho việc ăn uống gì đó trên ô tô, chính hắn không ăn, nhưng vẫn ngầm đồng ý dung túng cho hộp cơm thơm nức của Tô Dương.

Lên máy bay, bởi vì trước đó vận động quá độ, Tô Dương mệt tới mức nằm bệt trên ghế không muốn nhúc nhích, Tưởng Bách Xuyên đắp chăn cho cô: "Ngủ đi."

Tưởng Bách Xuyên khởi động laptop vừa được lấy ra, chuẩn bị sẵn sàng làm việc, lại đưa tay trái cho cô theo thói quen.

Tô Dương cầm lấy tay hắn, nằm nghiêng trên ghế ngồi, nhìn hắn không chớp mắt.

Lúc làm việc, Tưởng Bách Xuyên cực kỳ chuyên tâm, Tô Dương thỉnh thoảng gãi gãi vào lòng bàn tay của hắn, hắn liền quay đầu nhìn cô, cười nhạt với cô, sau đó lại tiếp tục chuyên tâm xử lý công việc.

Tô Dương nhìn Tưởng Bách Xuyên hơn nửa tiếng, đôi mắt có chút đau xót, cô ngáp một cái, nhắm mắt lại.

Từ trước tới giờ cô vẫn ghét phải bay đường dài, không phải bởi vì say máy bay, mà là vì ở trên máy bay, cô rất ít khi ngủ được, mỗi lần bay mười mấy tiếng, cô đều mệt lả.

Là tinh thần quá mệt mỏi.

Nhưng chỉ cần có Tưởng Bách Xuyên ở bên cạnh, cô nắm tay hắn, liền có thể ngủ rất an bình.

Sau này, cô mới hiểu rằng: Cô không quen với giường, chỉ quen với mùi vị thuộc về hắn ở trên giường mà thôi.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 29.07.2017, 17:26
Hình đại diện của thành viên
Salty Potato
Salty Potato
 
Ngày tham gia: 31.05.2017, 18:18
Bài viết: 211
Được thanks: 3595 lần
Điểm: 41.18
Có bài mới Re: [Hiện đại] Làm thế nào để không nhớ hắn - Mộng Tiêu Nhị - Điểm: 51
Đang tải Player đọc truyện...

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 11: Không thể nhường nhịn

Convert: Sakahara

Editor:
Mãn Mãn

Nguồn:
DĐLQĐ, Wattpad

Tổ kịch của 'Những đêm không ngủ ở phố Wall' nằm ở ngay trên phố Wall, nghe nói việc quay chụp được cung cấp miễn phí bởi một công ty quản lý tài sản tên Doãn Lâm.

Công ty quản lý tài sản Doãn Lâm và công ty Hải Nạp của Tưởng Bách Xuyên cùng nằm ở trên đường Wall, khi tới Manhattan(*) vào sáng thứ hai, Tô Dương gọi điện cho Đinh Thiến, hỏi khi nào cô cùng Tiểu hạ sẽ có mặt tại studio.

(*) Manhattan là quận đông dân nhất Thành phố New York dđlqđ, là trung tâm kinh tế và thương mại, và cũng là nơi khai sinh lịch sử của thành phố.

Đinh Thiến còn đang ngủ, thanh âm khàn khàn mơ hồ, nhỏ giọng làu bàu vài câu, ý tứ đại khái là, cô bị lệch múi giờ, để Tô Dương tự thân vận động.

Sau khi ăn sáng xong, Tô Dương liền đi nhờ xe của Tưởng Bách Xuyên tới chỗ tổ kịch.

Tô Dương thích tùy tay chụp ảnh, hiện đang là mùa đông, cô cũng mở cửa sổ phía sau của xe ô tô ra, nằm sấp trên cửa sổ, dùng máy ảnh chụp lại cảnh sáng sớm ở trên phố của nước ngoài.

Tưởng Bách Xuyên đắp áo lông của Tô Dương lên người cô, hỏi cô: "Có muốn cùng ăn trưa với anh không?"

Tô Dương: "Em sẽ không rảnh đâu."

Tưởng Bách Xuyên: "..."

Tô Dương thu lại máy ảnh, đóng cửa sổ xe, hai tay lạnh lẽo, cô trực tiếp ôm lấy cổ Tưởng Bách Xuyên.

"Lạnh không?" Cô cười hỏi.

"Tạm được." Tưởng Bách Xuyên đưa tay sửa khăn lụa của cô, hôm qua vào căn hộ, say sưa trong chốc lát, lưu lại vài dấu hôn trên cổ cô.

Sửa sang xong lại căn dặn: "Làm việc xong thì nhanh về nhà nhé."

Tô Dương nghe hiểu ý ở ngoài lời nói của hắn, chính là đừng ra ngoài lêu lổng cùng Tô Nịnh Nịnh, cô liền qua quýt hai câu.

Lại hỏi Tưởng Bách Xuyên: "Hôm nay anh không có tiệc rượu nào à?"

Tưởng Bách Xuyên gật đầu: "Mấy hôm nay đều không có, nhưng có thể sẽ tăng ca."

Vụ án của nữ trang KING vẫn còn tương đối khó giải quyết, ước chừng hắn cùng hai bên cơ quan phải chịu đựng thêm mấy ngày thâu đêm mới có thể đưa ra lời giải thích rõ ràng về sự công bằng xác đáng liên quan tới giá cả giao dịch.

Tới tầng trệt của công ty quản lý tài sản Doãn Lâm, Tưởng Bách Xuyên xuống xe, kéo khóa áo khoác của Tô Dương, lại đeo ba lô lên lưng cô.

Nói với cô: "Sau khi chụp xong em có thể về chung cư trước để nghỉ ngơi, nếu không muốn ở nhà một mình, thì tới Hải Nạp tìm anh."

Tô Dương còn muốn đi dạo phố cùng Tô Nịnh Nịnh, liền nói dối: "Chắc sẽ phải quay chụp tới tối khuya, đến lúc đó lại liên lạc với anh sau."

Động tác nhỏ dưới đáy mắt của cô không gạt được Tưởng Bách Xuyên, hắn đang muốn xoa đầu cô, cảnh cáo cô không được phép ra ngoài cùng Tô Nịnh Nịnh, đã bị một giọng nói lanh lảnh dịu dàng đánh gãy.

"Tưởng Bách Xuyên!"

Tưởng Bách Xuyên cùng Tô Dương đều nhìn lại, một người phụ nữ tóc ngắn, khoác áo gió vải kaki, khí thế mười phần bước xuống từ trên xe.

Tưởng Bách Xuyên không nói chuyện, chỉ lễ độ gật đầu cùng cô ta, tầm mắt lại dừng trên khuôn mặt của Tô Dương, Tô Dương cũng quay đầu, "Anh vừa định nói gì với em thế?"

Tưởng Bách Xuyên nhìn cô không chớp mắt hai giây: "Em thật sự muốn đi dạo phố cùng Tô Nịnh Nịnh à?"

Tô Dương giật mình, lập tức gật đầu: "Thẩm mỹ của em cùng cô ấy không khác nhau là bao." Vì thế nên cô mới thích cùng đi dạo phố với Tô Nịnh Nịnh.

Tưởng Bách Xuyên hơi hơi thở dài, nhường cô một bước: "Đi dạo phố cũng được, đừng có tình chàng ý thiếp ôm ôm ấp ấp!"

Tô Dương: "..."

Đó là ảnh tự chụp cùng bạn thân mà!

Bàng Việt Hy nhìn bọn họ thêm mấy lần, cô ta nhận ra người phụ nữ đang đứng chung một chỗ với Tưởng Bách Xuyên, là người phát ngôn toàn cầu của máy ảnh Laca.

Nhìn thấy Tưởng Bách Xuyên thân mật đứng cùng một người phụ nữ vào sáng sớm như vậy, mới vừa rồi cô ta dĩ nhiên không có chút lý trí nào, gọi thẳng tên của Tưởng Bách Xuyên.

Thấy Tưởng Bách Xuyên không có ý muốn nói chuyện với cô ta, cô ta cất bước vào trong tòa nhà.

Hôm nay cô ta tới tìm phó tổng giám đốc của công ty quản lý tài sản Doãn Lâm là để cùng thảo luận chuyện đầu tư cho Laca, không ngờ lại gặp được Tưởng Bách Xuyên ở chỗ này.

Có đôi khi cô ta bận rộn tới mức không thấy người đàn ông này trong mấy tháng liền, nhưng gần đây vận may dường như không tệ lắm, trong mấy ngày ngắn ngủi, cô ta đã thấy hắn ba lần.

Trên hội nghị tài chính, trong bữa tiệc nọ, và cả hiện tại.

Điểm không hoàn mỹ duy nhất chính là người phụ nữ chướng mắt ở bên cạnh hắn.

Đợi Bàng Việt Hy bỏ đi, Tô Dương hỏi Tưởng Bách Xuyên: "Người phụ nữ kia thích anh à."

Là giọng khẳng định.

Giác quan thứ sáu nhạy bén của cô nói cho cô biết, người phụ nữ này có lòng thù địch rất sâu đối với cô, ánh mắt nhìn Tưởng Bách Xuyên cũng không bình thường, trong sự ái mộ còn mang theo sự chiếm hữu.

Tưởng Bách Xuyên không bác bỏ: "Cô ta đã thích anh một thời gian dài, là người làm cùng ngành."

Tô Dương cũng lười phải hỏi nhiều, cô biết, phàm là phụ nữ tiếp xúc qua cùng Tưởng Bách Xuyên, chẳng có mấy người không thích hắn, nhưng đều bị hắn xử lý sạch sẽ.

Cô lướt tay qua gương mặt của hắn, giọng nói nửa đùa nửa thật: "Người phụ nữ kia có dáng dấp xinh đẹp như vậy, lại có chung đề tài cùng anh, anh đã từng động lòng với cô ta bao giờ chưa?"

Tưởng Bách Xuyên không trả lời, một mực nhìn cô.

Tô Dương chớp chớp mắt, nhìn thẳng vào mắt hắn.

Tưởng Bách Xuyên nắm lấy cằm cô, cúi đầu hôn lên môi cô.

Hai tay của Tô Dương không tự giác túm lấy vạt áo khoác của hắn, đây là lần đầu tiên Tưởng Bách Xuyên không coi ai ra gì, hôn cô ở trước mặt mọi người.

Khiến cho cô bất ngờ.

Lại động tình không dứt.

Mà cách đó không xa, trước khi Bàng Việt Hy tiến vào tòa nhà, vừa không tự chủ quay đầu nhìn bên này, không ngờ liền nhìn thấy cảnh tượng Tưởng Bách Xuyên chủ động hôn Tô Dương.

Sắc mặt cô ta cứng đờ, lập tức a một tiếng, thu hồi tầm mắt bước vào trong tòa nhà.

Tô Dương vốn đang híp mắt, rất hưởng thụ sự vuốt ve an ủi mà hắn dành cho cô, bỗng nhiên đau tới mức hít một hơi khí lạnh, nâng tay dùng sức đánh lên bả vai hắn vài cái.

Tưởng Bách Xuyên buông lỏng, ngón cái lau đi tơ máu rỉ ra trên môi cô.

Từ đầu đến cuối đều không nói lời nào.

Tô Dương dùng đầu lưỡi liếm môi dưới, tê tê, còn có chút đau đớn mơ hồ, cô ngước mắt đối đầu với ánh mắt của hắn, cảm thấy hắn thực sự có chút tức giận.

Cô biết hắn không thích cô nghi ngờ hắn như vậy, cho dù là nói đùa cũng không được.

Thái độ của Tô Dương mềm xuống, bắt lấy một bàn tay của hắn, dùng sức lắc lắc, tựa như xin lỗi, lại càng giống như đang làm nũng.

Tưởng Bách Xuyên nắm lấy tay cô, rốt cuộc mở miệng: "Buổi tối tính sổ với em sau, vào trong đi."

Tô Dương: "..."

Cô trợn trắng mắt với hắn, xoay người rời đi.

"Quay lại!"

Tô Dương dừng chân xoay người, "Còn gì nữa!" Giọng điệu vừa không kiên nhẫn vừa không thân thiện.

Tưởng Bách Xuyên không trả lời.

Tô Dương híp mắt, nhìn hắn vài giây, đi qua, nắm lấy cổ áo sơmi của hắn như đang trút giận, nhón chân, hôn lên khóe môi của hắn.

Thái độ của Tưởng Bách Xuyên tốt hơn nhiều, "Mau vào đi, có chuyện thì gọi cho anh."

Mãi cho tới khi Tô Dương biến mất, hắn mới ngồi lên ô tô rời đi.

Đến đại sảnh ở tầng một, lại nhìn thấy người phụ nữ kia vẫn còn đang đứng trước quầy tiếp tân, dường như đang điền giấy tờ đăng ký chuyến thăm, Tô Dương cũng đi qua, chuẩn bị đăng ký.

Bàng Việt Hy nghe thấy tiếng động liền ngẩng đầu lên, ánh mắt của hai người đụng vào nhau.

Tô Dương chỉ nhàn nhạt quét mắt qua cô ta, liền xê địch tầm mắt.

Dáng vẻ thờ ơ của Tô Dương khiến Bàng Việt Hy cười lạnh một tiếng dưới đáy lòng, cô ta khinh thường thu lại tầm mắt, cúi đầu tiếp tục điền thông tin.

EQ của Bàng Việt Hy cao hơn số đông phụ nữ, IQ lại càng nghiền ép phần lớn đàn ông trong giới tài chính, khuôn mặt xinh đẹp, vóc người gợi cảm, có được vị trí điều hành ngân hàng đầu tư khiến vô số người hâm mộ, tất cả đều là vốn liếng đáng kiêu ngạo của cô ta.

Vẻ tự cao tự đại toát ra từ trong xương khiến cô ta luôn mang một loại khí chất kiêu ngạo trên người, nhưng Tô Dương vẫn cứ đè ép cô ta một bậc.

Lúc này bảo vệ đi qua nghênh đón, dùng tiếng anh hỏi Tô Dương: "Là tiểu thư Tô Dương phải không?"

Tô Dương gật đầu: "Đúng vậy."

Bảo vệ nói cô có thể trực tiếp đi lên.

Tô Dương giật mình, lập tức nói lời cảm ơn, bước về phía thang máy.

Bàng Việt Hy cũng đã điền xong, đăm chiêu nhìn bóng lưng của Tô Dương.

Trong thang máy chỉ có Bàng Việt Hy cùng Tô Dương, hai người chia ra đứng ở hai bên thang máy.

Bàng Việt Hy liếc mắt nhìn Tô Dương, Tô Dương đang cúi đầu nhìn di động, không giống với sắc mặt biểu lộ sự xa cách khi mới vào thang máy, lúc này sắc mặt của Tô Dương ôn hòa, khóe miệng chứa một tia cười như có như không, căn bản liền không có tâm tư để ý tới cô ta.

Bàng Việt Hy thu lại tầm mắt, nhìn về phía con số đang không ngừng tăng lên trên thang máy, cô ta vô cùng không hiểu, sao Tưởng Bách Xuyên lại thích một người chụp ảnh, có đề tài chung để nói chuyện sao?

Không ngờ hắn cũng giống như những người đàn ông khác, thèm thuồng sắc đẹp.

Nhưng cô ta rõ ràng cảm thấy Tưởng Bách Xuyên không phải loại đàn ông vô nghĩa này.

Thang máy dừng lại ở tầng 16, là tầng của Bàng Việt Hy.

Trước khi ra khỏi thang máy, cô ta lại liếc nhìn Tô Dương, mà đúng lúc này Tô Dương cũng cất di động, khi ngước mắt lên, vừa vặn chạm vào ánh mắt của cô ta.

Im lặng giằng co một giây, Bàng Việt Hy rời khỏi thang máy trước khi cửa đóng lại.

Tầng 19, chính là studio của 'Những đêm không ngủ ở phố Wall', khi Tô Dương đi tới, họ đang quay diễn viên nam chính và nữ chính, cũng chính là vai diễn của Cố Hằng cùng Tô Nịnh Nịnh.

Tô Dương chờ một lát ở trong phòng nghỉ ngơi, cảm thấy nhàm chán gấp bội, liền vào trường quay.

Vừa đúng lúc diễn cảnh hôn.

Tô Dương cùng phần lớn những người ở trong tổ kịch đều không quá quen thuộc, có người chào hỏi cô, cô liền gật đầu đáp lại, cô có quan hệ tốt với đạo diễn Chu, liền đứng ở đằng sau anh ta.

Cô quay mặt nói với phó đạo diễn: "Một bộ phim đồ sộ như vậy, sao vẫn còn dừng lại ở tình tiết hôn nhau trong văn phòng?"

Ánh mắt của phó đạo diễn mang ý bảo cô đừng nói chuyện, sau đó chỉ chỉ Chu Đạo, làm vẻ mặt tức giận.

Tô Dương lập tức thấu hiểu.

Xem ra cảnh hôn này đã phải diễn lại rất nhiều lần.

Chợt nghe thấy Chu Đạo hô to: "Tô Nịnh Nịnh, cô cũng đã kết hôn có con rồi, còn giả bộ thiếu nữ xinh đẹp thanh thuần cái gì! Cô có thể quay cảnh hôn này không thế! Cô liền coi Cố Hằng như chồng mình, nhào tới cắn một cái thì chết à! Cô nói đi... Sao cô lại phải khó khăn như vậy chứ!"

Tô Dương bỗng nhịn không được, phụt một tiếng bật cười.

Sau khi cười ra tiếng, Tô Dương nhanh tay che miệng mình lại.

Chu Đạo quay đầu, thấy người cười là Tô Dương, khuôn mặt càng thêm âm trầm, lập tức chĩa mũi nhọn vào cô: "Không được... Tô Dương, cô cười cái gì! Bị động kinh à!"

Tô Dương: "..."

Chu Đạo muốn điên rồi.

Một tiếng Tô Dương này của Chu Đạo, khiến tầm mắt mọi người đều đưa tới.

Tô Nịnh Nịnh bị mắng cho mất mặt, không phải cô không diễn được cảnh hôn, nhưng nghĩ tới chút chuyện ân oán trước kia giữa người đàn ông ở trước mắt cùng Tô Dương, cô liền không nhịn được muốn cười, cũng không thể nhập vai vợ anh ta.

Cô hơi hất cằm về phía Tô Dương, lại nháy mắt một cái.

Tô Dương gửi cho cô một nụ hôn gió thân thiết.

Sau khi Cố Hằng thấy Tô Dương, sắc mặt trở nên rất phức tạp.

Nghỉ ngơi một chút, tiếng bảng ra hiệu lại hạ xuống một lần nữa, cảnh diễn lại được bắt đầu.

Nội dung của màn diễn này đại khái là, nhân vật nam chính liên tục tăng ca hai tuần lễ, không về nhà, cũng không gọi điện thoại cho vợ, sau này người vợ tìm đến, đầu tiên là điên cuồng chỉ trích, phát tiết xong thì chủ động ôm lấy nhân vật nam chính, sau đó liền hôn hít.

Sau khi Tô Nịnh Nịnh bị mắng, trạng thái tốt lên không ít, nhưng lúc này lại đến phiên Cố Hằng mất tiêu chuẩn, rõ ràng trước đó đều rất thuận lợi, tới một khắc hôn môi kia, Cố Hằng lại không tự chủ liếc mắt về phía Chu Đạo.

Chu Đạo điên luôn rồi, hô ngừng thêm lần nữa.

"Cố Hằng, tôi không phải là người yêu của cậu, cậu cũng không cần phải băn khoăn về cảm thụ của tôi khi diễn cảnh hôn!"

Tất cả mọi người: "..."

Người đại diện của Cố Hằng co quắp khóe miệng vài lần, thầm nghĩ, cậu ấy không nhìn anh, cậu ấy đang nhìn người phụ nữ ở phía sau anh kìa.

Cố Hằng xoa xoa ấn đường, đã nhiều năm như vậy, đây là lần thứ nhất trong lòng anh ta rối loạn bởi vì một người phụ nữ, sự chuyên nghiệp mà anh ta dày công tu dưỡng đã sớm không biết chạy tới xó xỉnh nào.

Chu Đạo tức tới mức một hơi uống cạn nước ở trong ly.

Lúc này, trợ lý của Chu Đạo đưa di động cho anh: "Đạo diễn Chu, ngài có điện thoại."

Chu Đạo liếc màn hình, ấn nút trả lời: "Dậy sớm thế? Không đợi ở trong ôn nhu hương(*) à?"

Âm thanh lười biếng khàn khàn ở đầu bên kia mang theo ý cười: "Sáng sớm vừa mở mắt ra, phát hiện người nằm bên cạnh không phải là cậu, phải gọi điện thoại cho cậu ngay lập tức."

Chu Đạo: "..."

Sau khi bị đùa giỡn, cảm thấy cả người đều không tốt.

Đầu bên kia còn nói: "Tôi đang ở New York, hôm nay cũng không có chuyện gì, sẽ tới tổ kịch nhìn một chút."

Chu Đạo vô thức quay lại nhìn về phía Tô Dương, cô đang cúi đầu đùa nghịch máy ảnh, anh thu hồi tầm mắt: "Thực sự muốn đến tổ kịch à?"

Bên kia nửa đùa nửa thật: "Ừ, để tra sổ kế toán của cậu, xem cậu có tiêu tiền của tôi để đi tìm phụ nữ không."

Người nọ là người đầu tư cho bộ phim này.

Chu Đạo hạ giọng, trêu ghẹo nói: "Nhưng có người không quá muốn thấy cậu nha."

Đầu bên kia dừng lại vài giây, hình như đang hút thuốc lá, "Cô ấy ở đó à?"

Chu Đạo: "Ừ."

Lại im lặng trong chốc lát.

"Tôi sẽ qua đó ngay!"

Cuộc trò chuyện kết thúc.

(*) Ôn nhu hương: Google mãi không ra, nhưng đại khái là chỉ vòng tay phụ nữ :) (?).



MysB đã viết:
Chính thức lọt hố :))!
Ngưỡng mộ t/y của ac quá. Yêu là phải tin nhau như vậy nó mới bền nè :).


Hiu hiu mình cũng thích :((


Đã sửa bởi Vivi3010 lúc 30.07.2017, 17:57.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 70 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Pavlosuaa và 92 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

3 • [Hiện đại] Cá mực hầm mật - Mặc Bảo Phi Bảo

1 ... 16, 17, 18

4 • [Hiện đại] Sở Sở - 099

1 ... 17, 18, 19

5 • [Hiện đại] Không bằng duyên mỏng - Viên Nghệ

1 ... 25, 26, 27

6 • [Hiện đại - Trùng sinh] Tôi bị ép buộc - Linh Lạc Thành Nê

1 ... 16, 17, 18

[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 87, 88, 89

8 • [Xuyên không - Điền văn] Cuộc sống điền viên trên núi của nông phu - Quả Đống CC

1 ... 33, 34, 35

9 • [Hiện đại - Trùng sinh] Anh hai Boss đừng nghịch lửa - Cửu Trọng Điện

1 ... 48, 49, 50

[Xuyên không] Khuynh thế tuyệt sủng tiểu hồ phi - Thanh Canh Điểu

1 ... 62, 63, 64

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 192, 193, 194

12 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 124, 125, 126

13 • [Cổ đại] Trưởng thôn là đóa kiều hoa - Vương Vượng Vượng

1 ... 16, 17, 18

14 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

15 • [Hiện đại] Ông xã cầm thú không đáng tin - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 73, 74, 75

[Hiện đại] Hào môn thịnh sủng bảo bối thật xin lỗi - Hạ San Hô

1 ... 49, 50, 51

17 • [Xuyên không] Bảo Bảo vô lương Bà mẹ mập là của ta - Ngũ Ngũ

1 ... 85, 86, 87

18 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

19 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

20 • [Hiện đại] Có hợp có tan - Lâu Vũ Tình

1 ... 10, 11, 12



Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 345 điểm để mua Tám điện thoại
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 445 điểm để mua Ngọc xanh 4
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 283 điểm để mua Vòng hoa giáng sinh
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 327 điểm để mua Tám điện thoại
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 285 điểm để mua Thỏ nháy nhót
hakuha: 2 năm trước mọi người rất hay xài cái này
sau 2 năm trở lại ngày càng im ắng haizzz
Shop - Đấu giá: hakuha vừa đặt giá 360 điểm để mua Tấm thảm trái tim
Shop - Đấu giá: hakuha vừa đặt giá 270 điểm để mua Thỏ nháy nhót
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 254 điểm để mua Thỏ nháy nhót
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 401 điểm để mua Bông tai hạt dẻ
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 306 điểm để mua Bé nấm
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 318 điểm để mua Hằng Nga
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 400 điểm để mua Cặp đôi hamster
Shop - Đấu giá: Tiểu Ly Ly vừa đặt giá 528 điểm để mua Mây
Shop - Đấu giá: Tiểu Ly Ly vừa đặt giá 406 điểm để mua Mashimaro IOU
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 548 điểm để mua Mashimaro chờ xe buýt
Hoàng Phong Linh: :<
Shop - Đấu giá: 18521434 vừa đặt giá 315 điểm để mua Bé Mascot xanh
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 417 điểm để mua Mèo ôm cuộn len
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 294 điểm để mua Hello
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 250 điểm để mua Gấu trắng mơ màng
Shop - Đấu giá: mymy0191 vừa đặt giá 390 điểm để mua Nữ thần công lý
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 279 điểm để mua Hello
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 291 điểm để mua Mèo núp sau đám mây
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 276 điểm để mua Mèo núp sau đám mây
Shop - Đấu giá: á bì vừa đặt giá 212 điểm để mua Bảng khen thưởng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 397 điểm để mua Siêu nhân nhí
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 285 điểm để mua Bé hồng 3
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua iPod Shuffle
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 301 điểm để mua Cà phê

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.