Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 107 bài ] 

Làm thế nào để ngừng nhớ anh - Mộng Tiêu Nhị

 
Có bài mới 22.08.2018, 20:20
Hình đại diện của thành viên
Salty Potato
Salty Potato
 
Ngày tham gia: 31.05.2017, 18:18
Bài viết: 177
Được thanks: 2387 lần
Điểm: 41.21
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Làm thế nào để không nhớ hắn - Mộng Tiêu Nhị - Điểm: 65
Chương 45: Thần giao cách cảm

Convert: Sakahara

Editor: Manh

Tô Dương vừa sâu kín uống trà, vừa gửi tin nhắn cho Tưởng Bách Xuyên: [Tưởng Bách Xuyên, em muốn gặp anh trong vòng nửa tiếng nữa.]

Nhìn những chữ này, Tưởng Bách Xuyên chợt nở nụ cười, [Bây giờ anh đi tìm em ngay đây.]

Tô Dương hỏi anh: [Anh biết em ở đâu để tìm à?]

Tưởng Bách Xuyên trả lời: [Anh biết chứ, nửa tiếng nữa anh sẽ có mặt.]

*

Trên đường tới nhà hàng, Tưởng Bách Xuyên nhận được điện thoại của Tưởng Mộ Tranh.

Tưởng Mộ Tranh vẫn giễu cợt anh như trước: "Chú không ngờ Tiểu Xuyên lại đi một con đường không tầm thường như vậy đấy, mau nói chú nghe xem, cháu làm cách nào để có thể giẫm lên lòng tự trọng của bản thân và mở miệng hỏi vay Đồng Đồng thế?"

Tưởng Bách Xuyên: "Tưởng Mộ Tranh, nhận được tiền rồi thì làm việc tử tế đi."

Tưởng Mộ Tranh cười, không tiếp tục nói chuyện phiếm với anh nữa mà chuyển sang chuyện quan trọng: "Hóa ra ông chủ của công ty quản lý tài sản Doãn Lâm là bố của Cố Hằng và chú của Bàng Việt Hy đấy, cháu biết chuyện này không?"

Anh cũng vừa nghe được chuyện này, trước kia anh chưa từng quan tâm tới gia thế của Bàng Việt Hy.

Tưởng Bách Xuyên không mặn không nhạt nói, "Biết."

Sau khi gia nhập ngành giải trí, Cố Hằng đổi sang họ của mẹ.

Bố của Cố Hằng họ Bàng, tên Bàng Lâm Bân, ông là người viết nên thần thoại người Hoa trên phố Wall.

Anh cùng Bàng Lâm Bân từng nói chuyện vài lần, nhưng hai người không quá thân quen.

Tô Dương lại quen Bàng Lâm Bân, trước đây, anh thường nghe Tô Dương nói cô rất nhớ chú Bàng.

Hình như, khi cô còn thơ bé, Bàng Lâm Bân thường dành thời gian mang cô cùng Cố Hằng và Lục Dục Thành đi chơi.

Về phần Bàng Việt Hy, tuy là cháu gái của Bàng Lâm Bân, cô ta lại sống với mẹ ở nước ngoài từ nhỏ, chưa bao giờ dựa dẫm vào gia đình, chính bản thân luôn ra sức làm việc trong giới tài chính trên phố Wall. Đây cũng là một trong những nguyên nhân khiến anh đánh giá cao cô ta.

Lần này, Bàng Việt Hy trở lại Doãn Lâm hẳn là vì Cố Hằng không muốn quản lý công ty, Bàng Lâm Bân không còn cách nào khác nên mới cố ý bảo cô ta trở về.

Nếu không, dựa theo tính cách của Bàng Việt Hy, cô ta sẽ không làm việc trong xí nghiệp của gia đình.

Tưởng Mộ Tranh nói: "Bàng Việt Hy chuẩn bị liều mạng với cháu à?"

Tưởng trăm sông: "Đại khái thế. "

Tưởng Mộ Tranh cười: "Về sau cháu sẽ không có ngày lành đâu, người phụ nữ này không phải loại không có đầu óc như Kiều Cẩn. Bàng Việt Hy sẽ không gắng sức phá hoại tình cảm của cháu và Đồng Đồng, nhưng cô ta sẽ chèn ép cháu trên phương diện làm ăn, đủ để cháu phải bận rộn."

Tưởng Bách Xuyên nhìn ra ngoài cửa sổ, không lên tiếng.

Giọng nói nhuốm ý cười của Tưởng Mộ Tranh lại truyền đến: "Nếu một ngày nào đó cháu không chịu nổi thì cứ nói với chú một tiếng, chú sẽ làm việc nghĩa mà không khoan nhượng, giúp cháu chèn ép Bàng Lâm Bân, nếu thực sự không được thì sẽ kêu cả anh tư cùng hành động."

Tưởng Bách Xuyên: "Cảm ơn chú, nhưng yên tâm đi, cháu sẽ không cầu xin chú đâu."

Tưởng Mộ Tranh cười ha ha, "Chú rất mong tới ngày cháu chủ động tìm chú đấy."

Tưởng Bách Xuyên đả kích anh chẳng chút do dự: "Tưởng Mộ Tranh, cháu sẽ chỉ chủ động tìm Đồng Đồng mà thôi, chú sớm hết hy vọng với cháu đi, cháu không có cơ hội để cho chú đâu."

Tưởng Mộ Tranh: "..."

Anh nhịn không được mà phản kích: "Tưởng Bách Xuyên, nghe nói lần này cháu tới Thượng Hải để hẹn chủ tịch hội đồng quản trị của Phương Vinh, nhưng hình như còn chưa hẹn được nhỉ."

Tưởng Bách Xuyên: "Liên quan gì tới chú?"

Tưởng Mộ Tranh buồn rầu nói: "Đúng là chẳng liên quan gì tới chú, nhưng có liên quan tới Đồng Đồng nha. Cháu chỉ mải bận rộn thôi, trên mạng đang đồn ầm lên là một mình Đồng Đồng cô đơn xuất hiện ở sân bay kia kìa, còn loan truyền cả việc không được người nhà chồng công nhận, tới nay vẫn còn chưa tổ chức hôn lễ nữa."

Tưởng Bách Xuyên chẳng có thời gian để lãng phí miệng lưỡi với Tưởng Mộ Tranh, anh trực tiếp cúp điện thoại.

Anh mở mục tin tức, bấm vào trang giải trí.

Trên đó có ảnh chụp Tô Dương xuất hiện tại sân bay thủ đô vào tối hôm qua rồi lại xuất hiện ở sân bay Phố Đông vào sáng hôm nay, trong ảnh, cô mang vẻ mặt lạnh nhạt, đang cúi đầu nhìn di động.

Vẻ mặt nhàn nhạt không mang ý cười ấy bị hiểu thành một mình lẻ loi thương cảm vì chịu ghẻ lạnh.

Có dân mạng đào càng thêm sâu, vừa công khai chuyện hôn nhân đã một mình đi xa trong lễ Giáng Sinh, xem ra cuộc hôn nhân của Tô Dương không hạnh phúc, việc không được nhà chồng công nhận là sự thật.

Tưởng Bách Xuyên giật mình nhìn chằm chằm vào màn hình vài giây, không tiếp tục xem bình luận nữa mà trực tiếp rời trang mạng.

Anh gửi tin nhắn cho Giang Phàm: [Đè xuống đi, đừng để việc này xuất hiện trên mạng nữa, nếu thực sự không đè được thì cố gắng xóa những bình luận có tính ám chỉ nhé.]

Giang Phàm: [Tôi biết rồi.]

Lại hỏi: [Ngài không định đáp lời trực tiếp ạ?]

Tưởng Bách Xuyên: [Thế không phải sẽ càng náo nhiệt sao? Làm như vậy cũng sẽ cho những kẻ xấu rắp tâm đổ dầu vào lửa một cơ hội.]

Giang Phàm: [Nhưng từ lập trường của Tô Dương, việc ngài đáp lời chính là sự bảo vệ đối với cô ấy, cho dù chuyện trên mạng náo nhiệt hơn, cô ấy cũng sẽ không để ý. Dù người phụ nữ độc lập đến đâu thì cũng có một mặt nhạy cảm.]

Tưởng Bách Xuyên: [Ừ, tôi sẽ nghĩ xem nên đáp trả thế nào.]

Sau khi nghĩ ngợi hồi lâu, anh đang nhập Weibo của mình, tìm Weibo của mẹ Tưởng rồi nhấn theo dõi.

Cất di động đi, Tưởng Bách Xuyên suy tư nhìn về phía ngoài cửa sổ xe.

Nhất định Kiều Cẩn cùng em họ của cô ta có liên quan tới những tin tức này.

Trước kia, vì cần để ý tới mặt mũi của Tô Dương nên anh không quá so đo với Kiều Cẩn, nhưng có một số người lại luôn coi sự khách khí của người khác như một điều may mắn.

Cứ như thể toàn thế giời đều thiếu nợ cô ta không bằng.

Một lát sau, anh bấm số của Giang Phàm.

"Tưởng tổng, còn chuyện gì thế ạ?"

Tưởng Bách Xuyên hỏi: "Có phải công ty của dì Kiều Cẩn vẫn luôn làm việc với tập đoàn Trung Xuyên không?"

Giang Phàm: "Vâng, đó là công ty dưới trướng của Trung Xuyên, chuyên cung cấp thiết bị y tế, bởi vì quan hệ cá nhân nên chúng ta vẫn luôn săn sóc công ty của bọn họ."

Tưởng Bách Xuyên suy ngẫm một hồi: "Từ giờ trở đi, tạm dừng tất cả việc hợp tác, đổi một nhà cung cấp khác, công khai việc đấu thầu. Chuyện vi phạm hợp đồng thì giao cho đoàn luật sư của Trung Xuyên giải quyết nhé."

Giang Phàm giật mình, lập tức hỏi: "Chúng ta lấy lý do là thiết bị bọn họ cung cấp không đạt tiêu chuẩn quy định của công ty để tạm ngừng hợp tác sao?"

Phụ kiện mà họ cung cấp đều đạt tiêu chuẩn quốc gia.

Tưởng Bách Xuyên: "Không có lý do gì cả."

Giang Phàm: "... Về phía chủ tịch thì sao ạ?"

Tưởng Bách Xuyên: "Bảo chú tư đừng xen vào chuyện này, tôi đã quyết định rồi, nhà họ Kiều tìm ai cũng vô dụng."

Giang Phàm: "Tôi biết rồi."

Đến cửa nhà hàng, Tưởng Bách Xuyên không vội xuống xe mà gọi điện thoại cho Tô Dương.

"Anh đang ở cửa nhà hàng này, em tới tìm anh nhé?"

Tô Dương: "... Hả? Không phải là anh đến tìm em sao? Sao lại bảo em tới nhà hàng tìm anh?"

Giọng cô lộ vẻ ngỡ ngàng.

Không đợi Tưởng Bách Xuyên nói chuyện, Tô Dương bắt đầu công khai lên án anh: "Tưởng Bách Xuyên, đã một tiếng đồng hồ rồi mà anh vẫn chưa tìm được em, lại còn bảo em đi tìm anh nữa."

Tưởng Bách Xuyên: "Tô Dương, em lại giả vờ giả vịt rồi đấy!"

Tô Dương: "Vờ vịt cái gì? Em đang ở quán cà phê, là quán cà phê sáng hôm qua kìa." Sợ anh không nhớ, cô còn cố ý nhắc nhở: "Chính là chỗ Bàng Việt Hy cũng tới ấy, anh không quên đấy chứ?"

Giọng Tưởng Bách Xuyên nhàn nhạt: "Anh chưa quên."

Tô Dương bất mãn hừ hừ hai tiếng: "Tưởng Bách Xuyên, anh bảo anh có thể tìm thấy em, nhưng anh không tìm được."

Lại tủi thân nói: "Đã nhiều năm như vậy, chưa lần nào anh không tìm được em. Có phải hôm nay anh nghĩ chuyện khác trong lòng nên không để bụng chuyện tìm em không?"

Giọng cô lập tức trở nên rầu rĩ, "Tưởng Bách Xuyên, anh thay đổi rồi."

Tưởng Bách Xuyên gõ lên cửa xe không theo nhịp, anh nói: "Anh biết em không ở quán cà phê, mau tới tìm anh đi, còn nói linh tinh nữa là anh vào sảnh nhà hàng một mình đấy. Anh đến đếm ba là tắt điện thoại này. Ba, hai, ..."

Tô Dương cười ngắt lời: "Đừng như vậy mà."

Cô hỏi: "Sao anh biết là em sẽ tới nhà hàng?"

Mà không phải là ở quán cà phê.

Tưởng Bách Xuyên: "Biết chính là biết thôi, đâu ra mà lắm cái vì sao vậy, em mà không nhanh lên thì cá chim nướng sẽ bị người khác ăn sạch đấy."

Giọng Tô Dương gấp gáp hẳn lên, "Chờ một chút, em lập tức tới ngay!"

Tưởng Bách Xuyên: "..."

Anh không khỏi bật cười.

Không quá hai phút, Tô Dương chạy chậm tới từ phía bên kia bãi đỗ ngầm, khóe mắt cùng chân mày đều vương ý cười.

Tưởng Bách Xuyên cũng xuống xe.

Tô Dương nhào vào lòng anh, vẫn quấn lấy vấn đề lúc trước: "Sao anh lại chắc chắn là em sẽ ở chỗ này?"

Tưởng Bách Xuyên: "Nhìn bộ dạng tham ăn của em là biết ngay."

Tô Dương: "..."

Hai tay cô mạnh mẽ xoa bóp mặt anh.

Còn bất mãn liếc xéo anh một cái.

Tưởng Bách Xuyên vỗ về lưng cô: "Đừng đùa nữa, chúng ta vào đi thôi."

Tô Dương buông anh ra, kéo tay anh bước vào nhà hàng.

Tưởng Bách Xuyên hỏi cô: "Em đã xem tin tức chưa?"

Tô Dương biết anh đang ám chỉ tin tức gì.

"Xem rồi, Đinh Thiến gọi điện nói cho em biết, bảo em đừng để ý."

Cô ngừng giọng, hỏi: "Sẽ là Kiều Cẩn sao?"

Tưởng Bách Xuyên: "Ngoài cô ta ra thì còn ai nhàm chán như vậy nữa? Trong khoảng thời gian này em đừng lên mạng nhé."

Tô Dương thản nhiên đáp ứng, liên tục suy nghĩ, nếu đêm mai cô tới tiệc từ thiện đúng hẹn, Kiều Cẩn sẽ kiếm chuyện với cô như thế nào?

Thấy cô không yên lòng, Tưởng Bách Xuyên hỏi: "Sao thế?"

Tô Dương hoàn hồn, "Em đang nghĩ thực ra em cũng giỏi đấy chứ, còn biết dùng cả binh pháp nữa."

Tưởng Bách Xuyên chẳng hiểu ra sao: "Hả?"

Tô Dương cười: "Ba mươi sáu kế, tẩu vi thượng sách, em giỏi chiêu này cực."

Tưởng Bách Xuyên: "... Tức là sao?"

Tô Dương nói: "Duy Y mời em tham dự tiệc từ thiện của tập đoàn Mỹ Ngu, em lại chạy tới nơi này để gặp tình ca ca của em."

Tình ca ca...

Tưởng Bách Xuyên ho nhẹ hai tiếng, "Em đừng nói linh tinh nữa."

Tô Dương cười, chế nhạo: "Thế em gọi anh là tình lang nhé?"

Tưởng Bách Xuyên: "..."

Thang máy đã tới tầng chín.

Khi bọn họ bước ra, vừa khéo có vài người trẻ tuổi đang đứng chờ thang máy.

Sau khi nhìn thấy bọn họ, đám người kia khẽ giật mình.

Hai vợ chồng đi về phía nhà hàng, đám người thì thào bàn tán, có cô gái kích động giậm chân, vội vàng lấy di động ra chụp liên tiếp mấy bức ảnh. Bạn thân của cô cũng lấy di động, bắt đầu quay video.

Bởi vì chụp ảnh nên họ bỏ lỡ thang máy đang đi xuống.

Cô gái kích động đề nghị: "Chao ôi, hay chúng ta quay lại ăn tiếp được không, để tiện chụp vài tấm chính diện của bọn họ luôn!"

Còn chưa kịp nói mấy chữ "Tưởng Bách Xuyên là nam thần của mình", bạn trai của cô đã đen mặt: "... Em chụp người ta làm gì? Có chụp thì chụp anh đây này, cho em chụp miễn phí luôn đấy."

Cô gái ghét bỏ: "..."

Đoạn cất di động, "Đi nào đi nào, đi hát thôi!"

Anh bạn trai: "..."

"Em tự cầm túi đi!"

Cô gái không để ý tới anh, trong lúc rảng ranh, cô lại lấy di động ra xem mấy tấm hình mình vừa chụp, nhìn thế nào cũng thấy Tưởng Bách Xuyên mạnh hơn người đàn ông keo kiệt đang lải nhà lải nhải bên tai cô gấp trăm lần.

Cô gửi riêng mấy tấm hình này cho Tưởng Bách Xuyên, đồng thời nhắn lại: [Nam thần ơi, em vừa thấy anh cùng nữ thần ở cạnh nhau đấy (Kích động) (Kích động)]

Bạn trai cô uy hiếp: "Em có tin anh ném luôn cái túi này đi không?"

Cô gái ngước mắt, cười: "Anh ném đi, em cũng đang định đổi một cái mới. Sắp Tết rồi, anh tặng em một cái nhé?"

Bạn trai: "... Anh thấy cái túi này rất đẹp!"

Sau đó anh câm lặng, ngoan ngoãn cầm túi.

Cô gái đắc ý, khẽ ngâm nga hát.

Trong nhà hàng, tại quầy thu ngân, Tô Dương lấy di động ra, cho nhân viên xem thông tin phiếu ăn.

Cô quay đầu nói với Tưởng Bách Xuyên: "Anh đi tìm chỗ ngồi trước đi, hoặc chọn chỗ mình ngồi hôm qua cũng được, xem xem có ai ngồi đó không."

Tưởng Bách Xuyên gật đầu, xoay người bước về nơi bọn họ ngồi hôm qua.

Vị trí kia tương đối kín đáo, không gần cửa sổ, ánh sáng khá yếu, rất phù hợp với hai người bọn họ.

Tô Dương nói với hai vệ sĩ: "Các anh vào trước đi, tôi sẽ xong ngay thôi."

Vệ sĩ gật đầu, một người đi tìm Tưởng Bách Xuyên, người còn lại vẫn đứng cách đó không xa để trông chừng Tô Dương.

Nhân viên ở quầy thỉnh thoảng liếc Tô Dương một cái, cuối cùng không nhịn được: "Xin hỏi tiểu thư có phải là nhà nhiếp ảnh Tô không ạ?"

Tô Dương cười nói phải.

Nhân viên phục vụ cũng cười, đối chiếu thông tin xong xuôi: "Được rồi, chúc tiểu thư dùng bữa vui vẻ."

Tô Dương hơi hơi gật đầu, đoạn cất di động, đi tìm Tưởng Bách Xuyên.

Vẫn là vị trí ngày hôm qua, Tưởng Bách Xuyên đang nói chuyện với vệ sĩ. Cô không qua đó, xoay người bước về khu đồ nướng.

Mấy đầu bếp trẻ tuổi đều biết cô, không phải bởi vì gần đây cô nổi ngất trời, mà bởi vì cô thực sự ăn không ít cá nướng vào ngày hôm qua...

Một trong số đó cười hỏi: "Chào buổi tối, xin hỏi tiểu thư có yêu cầu gì? Vẫn giống như trưa hôm qua ạ?"

Tô Dương : "..."

Tai cô không khỏi phiếm hồng.

Có nhiều người ăn cá như vậy, vì sao họ lại chỉ nhớ mình cô?

Những đầu bếp này không hứng thú với việc xem chuyện bát quái, họ sẽ không biết cô là ai.

Thế nên, cô... Ăn một lần rồi thành danh sao?

Cô gật đầu, nói với đầu bếp: "Cá chim nhỏ, làm hơi cay một chút."

Đằng sau còn có người xếp hàng để ăn thịt nướng, Tô Dương nhường đường, đặt đĩa trong khu ăn uống: "Lát nữa tôi sẽ qua lấy sau."

Đoạn, cô bước vào khu cà phê.

Tô Dương pha một ly espresso[1].

[1] Cà phê espresso được pha chế bằng cách dùng nước nóng nén dưới áp suất cao (khoảng 9 đến 10 bar) qua bột cà phê được xay mịn. Pha chế bằng phương pháp này cà phê sẽ rất đậm và trên mặt có một lớp bọt màu nâu (crema) đóng phần quan trọng trong việc tạo hương thơm cho cà phê.

"Lại uống espresso à?" Tưởng Bách Xuyên cũng đi tới.

Tô Dương quay đầu, ra sức bác bỏ: "Không phải espresso, em chỉ pha cà phê thường thôi."

Tưởng Bách Xuyên vạch trần cô: "Anh vừa thấy em bấm nút lấy cà phê espresso mà, em không phân biệt được 'cà phê thường' cùng 'espresso' hả?"

Tô Dương: "..."

Cô nắm quyền đánh anh một cái: "Tưởng Bách Xuyên, sao anh đáng ghét thế!"

Tưởng Bách Xuyên cười, cầm tay cô: "Đừng ầm ĩ nữa."

Lại bảo: "Sau này không được uống cà phê đâu đấy!"

Tô Dương trợn trắng mắt, phản bác: "Bình thường em cũng có uống đâu, chỉ thỉnh thoảng mới uống thôi mà, không sao đâu."

Cà phê được pha xong, Tưởng Bách Xuyên bưng ly.

Anh nói hùng hồn đầy lý lẽ: "Sau này thỉnh thoảng cũng không được, không tốt cho cơ thể, đặc biệt là..."

Anh chợt tới gần cô, cực nhỏ giọng mà rằng: "Phụ nữ có thai không thể uống cà phê."

Tô Dương". . ."

Cô câm lặng nhìn anh, một hồi lâu sau cũng không nói thành lời.

Phụ nữ có thai?

Cô dở khóc dở cười nhìn anh: "Em mang thai từ lúc nào thế?"

Tưởng Bách Xuyên: "Nhất định có thể mang thai."

Anh bưng cà phê ra ngoài.

Một mình Tô Dương ngổn ngang trong khu cà phê.

Có người tiến vào pha cà phê, cô mới rời khỏi đó.

Tô Dương bê đĩa cá chim nướng về chỗ ngồi, Tưởng Bách Xuyên lại lấy cho cô chút salad rau quả.

Anh hỏi cô: "Em muốn ăn mỳ Ý không?"

Tô Dương lắc đầu: "Em chỉ ăn cá nướng thôi."

Cô cầm đũa, bắt đầu ăn.

Vừa ăn vừa khen không dứt miệng.

Tưởng Bách Xuyên nhìn mâm cá chim nhỏ, đưa đũa qua định gắp một con, nào biết đũa còn chưa chạm đĩa, hai tay Tô Dương đã nhanh chóng che trên đĩa như sư tử nhỏ bảo vệ thức ăn.

Cô ngước đầu, híp mắt nhìn anh, ý vị thâm trường.

Tưởng Bách Xuyên: "..."

Anh hiểu ánh mắt này của cô.

Trước đây, khi cô còn ở tuổi vị thành niên, mỗi lần ra ngoài ăn cơm, cô đều sẽ dùng chiêu này, nhưng mấy năm gần đây, có lẽ là vì trưởng thành hơn một chút nên cô không hành động ngây thơ như vậy nữa.

Ngày hôm nay, cô lại làm hành động kia.

Anh không ăn cá chim của cô, được chưa hả.

Tưởng Bách Xuyên bắt đầu cầm dao nĩa, chuẩn bị cắt bít tết bò.

Thấy mưu kế nhỏ của mình thất bại, Tô Dương được đằng chân lân đằng đầu, duỗi dài tay cầm đũa của anh, chắn trước bít tết bò, không để anh cắt.

Cô khiêu khích nhìn người ở phía đối diện.

Tưởng Bách Xuyên nhìn cô, ánh mắt bất đắc dĩ tới cực điểm.

Nhẫn nhịn hồi lâu, cuối cùng anh vẫn nói: "Đồng là cô gái xinh đẹp nhất mà anh từng thấy, không ai sánh bằng."

Mấy năm nay, anh đã bị cô không ngừng ép nói những lời này cả ngàn lần.

Tô Dương yên lặng bật cười, sau khi thỏa mãn, cô đặt đũa ở cạnh, ý bảo anh mau cắt bít tết bò.

Bởi vì tâm tình không tồi, cô lại gắp hai miếng cá chim trong khay rồi đặt vào đĩa của anh.

"Đủ chưa?"

Tưởng Bách Xuyên: "Đủ rồi."

Lại bảo cô: "Em mau ăn đi, để nguội thì sẽ có mùi, không thể ăn đâu."

Tô Dương trừng anh, dứt khoát đặt đĩa cá chim đã chín vào tay anh.

Cô phóng khoáng nói: "Cho anh hết đấy."

Tưởng Bách Xuyên ngờ vực: "Em không ăn à?"

Tô Dương đứng dậy: "Anh ăn đi, em sẽ ra xếp hàng rồi bảo đầu bếp nướng thêm một ít."

Dứt lời, cô nhẹ nhàng bước về khu đồ nướng.

Nhìn bóng dáng sung sướng của cô, Tưởng Bách Xuyên thất thần trong giây lát.

Cứ mỗi lần được ở cạnh anh lâu thêm một chút, cô sẽ tạm thời thoát khỏi áp lực nặng nề trong công việc, không khác Tô Dương của tuổi mười bảy là bao.

Đơn giản.

Lạc quan.

Trẻ con.

Sau khi ăn cơm xong, Tô Dương cùng Tưởng Bách Xuyên lần lượt ra khỏi nhà hàng.

Thang máy có không ít người, bọn họ phải đứng sâu vào bên trong.

Tưởng Bách Xuyên xoay cô đối diện với mình, nhỏ giọng hỏi: "Còn muốn đi chơi ở đâu không?"

Tô Dương chẳng hề nghĩ ngợi: "Về khách sạn đi."

Nhất định Tưởng Bách Xuyên có không ít e-mail cần xử lý, nếu cô ra ngoài chơi thì sẽ làm lỡ việc của anh, lúc về lại phải tăng ca làm việc.

Xuống tầng dưới của nhà hàng, bên cạnh không còn ai khác, Tưởng Bách Xuyên xoay người, nhỏ giọng hỏi bảo vệ sĩ đứng sau lưng: "Xong xuôi hết rồi chứ?"

Vệ sĩ nhìn trái ngó phải, đoạn đáp: "Đã công bố rồi ạ."

Tô Dương quay đầu: "Công bố cái gì cơ?"

Tưởng Bách Xuyên không nói thật với cô, chỉ có lệ một câu: "Chuyện làm ăn ấy mà."

Tô Dương "A" một tiếng, không hỏi nhiều nữa.

Editor: Ngọt chết tôi rồi huhuhu.

Mà nếu Cố Hằng giữ họ Bàng... Bàng Hằng... Nghe thật là ba chấm...

"Bảo chú tư đừng xen vào chuyện này, tôi đã quyết định rồi, nhà họ Kiều tìm ai cũng vô dụng."

Huhu Tưởng Bách Xuyên oai vãi chưởnggggg <3 <3 <3 Trút giận cho vợ không màng tình cảm luôn xD



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 26.08.2018, 02:02
Hình đại diện của thành viên
Salty Potato
Salty Potato
 
Ngày tham gia: 31.05.2017, 18:18
Bài viết: 177
Được thanks: 2387 lần
Điểm: 41.21
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Làm thế nào để không nhớ hắn - Mộng Tiêu Nhị - Điểm: 54
Chương 46: Như Hoa

Convert: Sakahara

Editor: Manh

Xuống tầng dưới của nhà hàng, bên cạnh không còn ai khác, Tưởng Bách Xuyên xoay người, nhỏ giọng hỏi bảo vệ sĩ đứng sau lưng: "Xong xuôi hết rồi chứ?"

Vệ sĩ nhìn trái ngó phải, đoạn đáp: "Đã công bố rồi ạ."

Tô Dương quay đầu: "Công bố cái gì cơ?"

Tưởng Bách Xuyên không nói thật với cô, chỉ có lệ một câu: "Chuyện làm ăn ấy mà."

Tô Dương "A" một tiếng, không hỏi nhiều nữa.

*

Trên đường trở về khách sạn, người lái xe tự động nâng tấm ngăn trong xe lên.

Không gian phía sau trở nên tách biệt.

Tưởng Bách Xuyên cùng Tô Dương rất ít khi làm động tác thân mật, xuất phát từ sự tôn trọng đối với người lái xe, ngay cả hôn cũng hiếm hoi vô cùng. Thỉnh thoảng, khi vui vẻ, Tô Dương sẽ tặng Tưởng Bách Xuyên một nụ hôn như chuồn chuồn lướt nước.

Tô Dương kéo tay vịn ghế xuống, ngồi nghiêng người, chống khuỷu tay ở trên, tay đỡ cằm, cười nhìn Tưởng Bách Xuyên.

Cô còn đang nghĩ về câu "Đồng là cô gái xinh đẹp nhất mà anh từng thấy, không ai sánh bằng."

Chẳng người phụ nữ nào chê lời khen ngợi.

Cho dù đối phương dối lòng mà nói ra.

Đây chính là sự lừa mình dối người của phụ nữ.

Nghĩ đến đây, cô không nhịn được mà cười rộ lên.

Tưởng Bách Xuyên đang nhìn di động, cảm nhận được ánh mắt nóng rực của cô, anh nghiêng mắt, "Em nhìn gì thế?"

Tô Dương nhếch miệng: "Nhìn tiểu ca ca xinh đẹp chứ còn gì nữa."

Tưởng Bách Xuyên nâng tay gõ lên trán cô: "Sau này không được gọi anh như thế đâu đấy."

Anh không thích cô gọi loạn, đã nhiều năm như vậy, anh chỉ cho phép cô gọi tên anh hoặc gọi ông xã.

Trước đây, cô còn từng chế nhạo anh, nói anh cứng ngắc cổ hủ.

Nhưng anh không thèm để ý, từ đầu đến cuối vẫn khăng khăng như một.

Sau khi nói xong, Tưởng Bách Xuyên lại tiếp tục nhìn chằm chằm vào di động, thỉnh thoảng còn bấm vài cái.

Tô Dương hỏi: "Anh đang xem gì thế?"

Tưởng Bách Xuyên: "Weibo của Tô Tiểu Hoa."

Sau khi hiểu ra, Tô Dương cười ha hả, sau lại cảm thấy có gì đó không đúng, rõ ràng anh nói với ngữ điệu trào phúng mà!

Cô phẫn nộ thở hổn hển: "Tưởng Bách Xuyên, đủ rồi đấy! Đừng cho là em không nghe giọng ra điệu chế giễu của anh! Chẳng lẽ em lớn lên không xinh đẹp bằng hoa sao?"

Tưởng Bách Xuyên nửa cười nửa không: "Thế còn phải xem là hoa gì đã, quả thực có một loài hoa kém hơn em chút xíu đấy."

Tô Dương nén tính tình nóng nảy, hỏi anh: "Là hoa gì?"

Tưởng Bách Xuyên: "Như Hoa[1]."

[1] 如花 (ruhua): Như hoa - Vốn có nghĩa là "Một cô gái xinh đẹp như hoa", về sau, cụm từ lại được sử dụng rộng rãi để chỉ những cô gái xấu xí vì từng có hai diễn viên hài (Một người là diễn viên Hồng Kông, chuyên xuất hiện trong phim hài của Châu Tinh Trì, một người là diễn viên hài người Đài Loan) làm cái tên này trở nên nổi tiếng vì diễn những vai xấu xí với cái tên đó.

Tô Dương chớp mắt, sau chợt hiểu ra, hình ảnh của vị 'Như Hoa' kinh điểm kia chậm rãi khuyếch đại ở trong đầu, cho đến khi trở nên vô cùng rõ ràng.

Cô điên tiết hô ầm lên.

Tưởng Bách Xuyên không nhịn được mà bật cười, lồng ngực rung bần bật.

Tô Dương ngồi quỳ trên ghế, nâng tay lắc lắc cổ áo anh.

"Tưởng Bách Xuyên, em sẽ không để anh yên đâu!!"

Tưởng Bách Xuyên thuận thế ôm cô vào lòng: "Được rồi, anh chỉ đùa thôi mà."

Tô Dương còn chưa hết giận, véo một cái thật mạnh bên eo anh, Tưởng Bách Xuyên đau tới mức hít sâu một hơi.

Cô híp mắt đục khoét anh: "Lần sau anh còn dám nói bậy nữa không hả!"

Tưởng Bách Xuyên cười nhẹ, anh không nói chuyện mà ôm cô vào lòng.

Tô Dương ghé lên lồng ngực anh, vẫn cảm thấy tưng tức. Cô lại ngẩng đầu, cố gỡ gạc một ván: "Anh đã sớm thầm mến em từ lâu phải không?"

Tưởng Bách Xuyên: "..."

Lại bắt đầu nhắc lại lời cũ rồi.

Anh họ nhẹ hai tiếng: "Không phải em cũng biết sao?"

Tô Dương thầm nghĩ, rõ ràng trong câu chuyện bằng tiếng Đức viết là vào ngày anh đón cô tan học, đó đã là lần thứ tư anh nhìn thấy cô. Lần đầu tiên là ở cửa khu nhà của chú hai Tưởng, vậy hai lần còn lại thì sao?

Lần thứ hai và lần thứ ba là ở nơi nào?

Cô hỏi: "Tưởng Bách Xuyên, ngoài lần thấy em ở cửa nhà chú hai ra, năm sau anh có gặp được em không?"

Tưởng Bách Xuyên giật mình, lập tức bình tĩnh sửa sang lại sóng gió dưới dáy mắt, anh lắc đầu: "Khi đó thì không."

Tô Dương chăm chú nhìn anh vài giây, "Vậy  một năm đó anh không nhớ em sao?"

Tưởng Bách Xuyên: "..."

Ngừng một chút, anh mới nói: "Anh nhớ chứ, nhưng anh không có thời gian để về. Đó là năm anh bận bịu nhất, việc lập nghiệp vừa bắt đầu phát triển, có phân thân ra cũng không đủ dùng."

Tô Dương biết chắc anh sẽ không chủ động khai báo, đang suy nghĩ phải dùng cách gì mới có thể khiến anh nói thật, cô rất tò mò về nơi anh gặp cô trong hai lần đó.

Lúc này, di động của Tưởng Bách Xuyên bắt đầu rung lên, Tô Dương đứng dậy ngồi về chỗ cũ.

Tưởng Bách Xuyên lấy di động ra, là mẹ Tưởng gọi điện.

Anh do dự một lát, đoạn ấn ngắt.

Ngay sau đó, mẹ Tưởng lập tức nhắn tin: [Thằng nhóc kia, nếu anh không nhận điện thoại của tôi, đêm nay bà đây sẽ không để anh yên đâu!!]

Tưởng Bách Xuyên: "..."

Di động lại bắt đầu kiên trì rung, Tưởng Bách Xuyên bấm trả lời.

"Mẹ à, có chuyện gì thế ạ? Con đang nói chuyện với khách hàng." Nói xong câu này, Tưởng Bách Xuyên nhìn về phía Tô Dương, không ngoài dự đoán, anh nhận được ánh mắt ghét bỏ.

Mẹ Tưởng: "Lại giả vờ giả vịt rồi đấy! Tưởng Bách Xuyên, hai ta đã gặp nhau thì cũng có lúc phải chia tay, thiên hạ này không có buổi tiệc nào không tàn. Lấy một ví dụ không thích hợp, con là heo, mẹ là người chăn nuôi, mẹ vất vả nuôi con mập mạp, nếu con đạt tiêu chuẩn cân nặng của chuồng, dù mẹ rất không nỡ nhưng cũng không thể giữ con lại!"

Tưởng Bách Xuyên: "..."

Đây là ví dụ quỷ quái gì vậy?

Anh nghiêng đầu, câm lặng nhìn về phía ngoài cửa sổ.

Mẹ Tưởng: "Con dám để lộ Weibo phụ của mẹ sao! Tưởng Bách Xuyên... Con..."

Bà càng nói càng đau lòng, bà dùng tài khoản phụ kia để bản thân được bay bổng, chỉ có mình Tưởng Bách Xuyên biết về tài khoản này.

Giờ thì hay rồi, hình tượng cao quý đoan trang của bà thoáng cái đã sụp đổ!

Hoàn toàn sụp đổ rồi!

/(T o T)/~~

Tưởng Bách Xuyên an ủi bà: "Mẹ à, đã nhiều năm như vậy, Weibo của mẹ chỉ có chín fan hâm mộ, một trong số đó còn là con cống hiến, nhưng chỉ trong một buổi tối, fan của mẹ đã tăng vọt lên hơn trăm ngàn người, bọn họ đều hâm mộ Đồng Đồng có một người mẹ chồng tốt như mẹ đấy. Đợi đến ngày mai, mẹ nhất định sẽ đứng đầu bảng tìm kiếm nóng trên Weibo, sau này, mẹ chính là người mẹ chồng mẫu mực của Trung Quốc, đây là một sự kiện đáng ăn mừng cỡ nào!"

Trong giọng mẹ Tưởng xen lẫn vẻ nghẹn ngào: "Nhưng... Nhưng mẹ chẳng còn hình tượng trước mặt bố con nữa rồi /(T o T)/~~ "

Hơi ngừng giọng, mẹ Tưởng nói như đang lẩm bẩm: "Không được, mẹ phải biến mất trong một thời gian ngắn rồi chờ bố con chủ động tới tìm mẹ!"

Tưởng Bách Xuyên: "..."

Trước khi cúp điện thoại, mẹ Tưởng còn không quên nói lại một lần nữa: "Tưởng Bách Xuyên, lần này mẹ sẽ không để con yên đâu! Con cứ chờ đấy!"

Tô Dương vẫn còn kinh ngạc nhìn Tưởng Bách Xuyên chằm chằm, chấc phác hỏi: "Mẹ chồng mẫu mực của Trung Quốc?"

Tưởng Bách Xuyên trầm mặc rồi mới nói: "Thì... Anh tìm người làm lộ Weibo phụ của mẹ."

Tô Dương: "... Sao anh lại làm thế?"

Tưởng Bách Xuyên: "Trên mạng đang nói em không được người nhà anh chào đón..."

Còn rất nhiều câu khó nghe hơn nữa, nhưng anh không nói nên lời.

Tô Dương vẫn có chút ngỡ ngàng, việc cô không được người nhà chồng chào đón thì liên quan gì tới việc anh để lộ Weibo phụ của mẹ chồng?

Tưởng Bách Xuyên không nhiều lời, "Tự em xem Weibo đi, tài khoản tên là 'Mệt chẳng buồn yêu' ấy."

Tô dương: ". . ."

Cái tên này... Có chút cảm giác khó nói hết bằng một lời.

Nhưng lại rất phù hợp với phần tính cách khác của mẹ chồng.

Cô lấy di động tìm cái tên này.

Hiện đã có hơn một trăm ngàn người hâm mộ.

Ngày sinh là mùng 9 tháng 3 năm 1988.

Weibo này theo dõi cô và Tưởng Bách Xuyên cùng phòng làm việc của cô và Hải Nạp của anh, cũng theo dõi xí nghiệp của nhà họ Tưởng: Trang web chính thức của tập đoàn Trung Xuyên.

Trong danh sách về vấn đề quan tâm, ngoài trợ lý Weibo cùng tin tức đầu đề thì không quan tâm thứ gì khác.

Ở đầu Weibo là quảng cáo mà cô và Cố Hằng chụp cho nữ trang KING.

Một lượt ưa thích, một bình luận.

Là mẹ chồng tự tay viết.

[Quảng cáo nữ trang rung động lòng người nhất mà tôi từng xem trong mấy năm nay. Muốn về lại khi còn trẻ ngay lập tức để có được một lần lãng mạn như vậy, chỉ là người nào đó không chịu góp sức, đúng là đồ đầu gỗ [(Husky][Husky][2]].

[2] 二哈 (Nhị cáp): Tại Trung Quốc, từ này dùng để chỉ chó Husky (哈士奇), là sự kết hợp giữa từ "Chó Husky" và "Ngu ngốc" (二货 - Nhị hàng).

Tô Dương: "..."

Cô vừa cảm động vừa dở khóc dở cười.

Theo trình tự thời gian của bài đăng, cô xem từng bài viết, những bài viết gần đây đều không ngừng ngầm châm chọc nửa kia, mà nửa kia của bà không phải là bố Tưởng sao?

...

Tô Dương nâng tay đỡ trán, thảo nào mẹ chồng muốn tìm Tưởng Bách Xuyên để tính sổ.

Cô tiếp tục xem những bài viết cũ hơn, tất cả những bài chia sẻ và lượt ưa thích của mẹ chồng đều liên quan tới tác phẩm cùng hoạt động chụp ảnh của cô.

Trong số đó, bà từng viết một bài vào tháng mười, còn đăng kèm vài tấm ảnh về triển lãm ở Hồng Kông của cô với lời đề: [Buổi triển lãm ảnh do nữ thần của con trai tôi tổ chức, con trai bận rộn không thể tới, tôi bèn thay con trai nhìn nhiều thêm mấy lần.]

Thấy hàng chữ này, đáy mắt Tô Dương nóng lên, trong lòng ê ẩm.

Lúc này, tiếng chuông nhắc nhở Weibo có thông báo vang lên, Tô Dương liếc nhìn, có người @ cô.

Cô mở thông báo ra, là chú năm Tưởng Mộ Tranh.

Tưởng Mộ tranh viết trên Weibo như thế này: [Nghe nói người nhà họ Tưởng chúng tôi không thích Tô Dương phải không? Sao tôi lại không biết chuyện này nhỉ? Lẽ nào tôi không phải là người nhà họ Tưởng? [Nghi ngờ][Nghi ngờ]]

Kèm theo đó là ảnh chụp chung bao gồm chính bản thân anh, mẹ Tưởng, dì hai, chú tư, dì tư của Tưởng Bách Xuyên cùng cô.

Chú tư của Tưởng Bách Xuyên cũng chia sẻ bài viết này: [Xem ra tôi cũng là hàng giả.]

Tưởng Bách Xuyên nâng tay lau nước mắt cho Tô Dương: "Mấy tuổi rồi mà còn khóc!"

Tô Dương cất di động, dịch người về phía anh rồi trực tiếp nằm trong lòng anh.

Những điều mà anh làm vì cô sánh ngang với mấy chiếc tàu hỏa chứa đầy lời âu yếm.

Sau khi bình tĩnh lại, cô vẫn còn vùi mặt trong lòng anh, rầu rĩ nói: "Cảm ơn anh."

Tưởng Bách Xuyên nhẹ nhàng vuốt ve lưng cô: "Cảm ơn anh cái gì, lúc trước anh không xử lý tốt nên những chuyện lộn xộn này mới xuất hiện trên mạng."

Tô Dương lắc đầu: "Không liên quan gì tới anh cả, là do em mà thôi."

Cô cảm thấy, chỉ cần mình nhịn một chút thì một số việc sẽ qua đi, không muốn so đo, cũng không rảnh để so đo với những kẻ không quan trọng.

Ai biết Kiều Cẩn lại được đằng chân lân đằng đầu như vậy.

Tưởng Bách Xuyên rút một chiếc khăn giấy cho cô: "Em lau nước mắt đi."

Tô Dương ngồi dậy từ trong lòng anh, nhận khăn giấy lau nước mắt.

Tưởng Bách Xuyên nói: "Sau này em không cần xen vào chuyện này nữa, cứ để anh xử lý là được. Em tập trung chuẩn bị cho quảng cáo tiếp theo của LACA thật tốt vào."

Tô Dương gật đầu.

Trở lại khách sạn, Tô Dương vào phòng tắm ngâm bồn trước, Tưởng Bách Xuyên ngồi dùng laptop trong phòng khách. Anh mở một số thư mục trên laptop, trong đó chứa ảnh chụp Tô Dương, có rất nhiều tấm Tô Dương chưa từng thấy.

Anh lần lượt mở từng tấm một, có mấy tấm chụp cô ở Disneyland Hồng Kông, khi đó, cô còn chưa biết anh.

Di động ở góc bàn rung lên, anh cầm di động, là điện thoại của Tưởng Mộ Tranh.

Anh bấm trả lời: "Có chuyện gì?"

Tưởng Mộ Tranh: "Chuyện về dì nhỏ của nhà Kiều Cẩn chứ còn có thể là chuyện gì nữa. Anh tư vừa gọi điện cho chú, nói cháu cố ý muốn tạm dừng tất cả việc hợp tác với nhà họ Hà."

Tưởng Bách Xuyên: "Đúng vậy, chú tư bảo chú làm người thuyết phục à?"

Tưởng Mộ Tranh cười: "Anh tư nói, hiếm khi nào cháu bất chấp hậu quả, hư hỏng một lần như thế, bảo chú gửi 200 tệ tiền lì xì cho cháu để khen thưởng cháu một chút."

Tưởng Bách Xuyên:"..."

Anh hơi ngừng rồi nói: "Vậy chú mau gửi cho cháu đi, đừng tham ô 200 tệ kia nhé."

Tưởng Mộ Tranh: "... Cháu thiếu 200 tệ à?"

Tưởng Bách Xuyên: "Ừm, 200 tệ cũng đủ cho nhà chúng cháu trả mấy tháng tiền nước rồi đấy."

Trong chớp mắt, Tưởng Mộ Tranh rất muốn đập di động của mình.

Cố gắng bình tĩnh, anh tự nói với mình vô số lần ở dưới đáy lòng, đừng chấp nhặt với người sinh sau đẻ muộn, đặc biệt là đứa trẻ theo sau cái rắm của anh mà lớn lên.

Anh ôn tồn nói với Tưởng Bách Xuyên: "Anh tư đi công tác rồi, sẽ không ở trong nước trong khoảng thời gian này đâu, tiếp theo đây sẽ là phiền toái của cháu. Cháu ngừng toàn bộ việc hợp tác với nhà họ Hà, người nhà họ Kiều không tìm cháu để xin tha thứ thì tìm ai?"

Tưởng Bách Xuyên: "Có tìm cháu cũng vô dụng, khi nào Kiều Cẩn và em họ của cô ta nhận ra sai lầm của mình, chủ động tới xin lỗi Tô Dương và được Tô Dương tha thứ thì việc này mới coi như xong."

Tưởng Mộ Tranh thoáng kinh ngạc.

Để Kiều Cẩn chủ động xin lỗi Tô Dương ư?

Làm thế còn đau đớn hơn cả việc bắt cô ta rời ngành giải trí.

Chuyện này có phần viển vông, với tính tình của Kiều Cẩn, chắc chắn cô ta sẽ không chủ động cúi đầu trước Tô Dương.

Tưởng Mộ Tranh không nói thêm  câu nào.

Anh còn đang lái xe: "Không thèm nghe cháu nói chuyện nữa đâu, đêm nay vợ chú có ca trực, hình như muốn kiểm tra người say rượu lái xe, chú phải ở cạnh theo dõi không nhỡ có tên nát rượu nào kiếm chuyện với cô ấy thì phải làm sao bây giờ. Chú cúp máy đây."

Tưởng Bách Xuyên không quên bóc mẽ anh: "Đừng gọi vợ ngắn vợ dài nữa, Lạc Táp có bao giờ thèm nhìn chú đâu. Nhỡ cô ấy gả cho người khác thì chú nói xem việc chú gọi cô ấy là vợ sẽ xấu hổ cỡ nào."

Tưởng Mộ Tranh: "..."

Anh cố gắng nén giận: "Tưởng Bách Xuyên, cháu..."

Tưởng Bách Xuyên trực tiếp cúp điện thoại, đặt di động ở cạnh, tiếp tục xem ảnh chụp Tô Dương.

Có mấy tấm anh không chụp rõ, phải cẩn thận nhìn thì mới có thể nhận ra người được pháo hoa chiếu sáng dưới bóng đêm.

Đây là ảnh anh chụp khi Disneyland Hồng Kông bắn pháo hoa.

"Ông xã, em tắm xong rồi, anh đi tắm đi." Tô Dương bước ra từ phòng tắm, vừa dùng khăn lau tóc vừa bước về phía anh.

Tưởng Bách Xuyên nhanh tay tắt thư mục ảnh, mở trang tin tức, giả vờ như không có chuyện gì xảy ra mà nói với cô: "Anh đi tắm ngay đây, đúng rồi, mai anh dẫn em tới Disneyland nhé?"

Tô Dương giật mình, thiếu chút nữa không phản ứng kịp.

Disneyland?

Đây không phải là nơi dành cho trẻ con sao?

Thế mà anh lại muốn mang cô tới đó?

Cô còn nhớ mình đã từng tới Disney Hồng Kông năm 16 tuổi.

Bởi vì khi còn bé chưa từng được đi, muốn bù đắp tiếc nuối nên cô mới qua đó để xem rốt cuộc Disney trông như thế nào.

Lần đó, cô đi cùng Lục Duật Thành, Cố Hằng và một số bạn học.

Cô ấn tượng nhất với màn biểu diễn pháo hoa, ngược lại không có ấn tượng gì với những thứ khác.

Tô Dương cười: "Chỉ có trẻ con mới tới đó thôi, em đã lớn bằng này rồi, vậy có thích hợp không?"

Nói xong, cô ngồi lên đùi anh.

Tưởng Bách Xuyên: "Không có gì là không thích hợp cả."

Tô Dương: "Được, em còn chưa có cơ hội tới đó cùng anh đâu."


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 04.09.2018, 01:14
Hình đại diện của thành viên
Salty Potato
Salty Potato
 
Ngày tham gia: 31.05.2017, 18:18
Bài viết: 177
Được thanks: 2387 lần
Điểm: 41.21
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Làm thế nào để không nhớ hắn - Mộng Tiêu Nhị - Điểm: 68
Chương 47: Chuyện cô không biết

Convert: Sakahara

Editor: Manh

Một câu khái quát chương 47: Nam phụ quá đáng yêu, nam phụ cần được yêu thương. Nhưng nam chính càng đáng yêu hơn xD

*

Tưởng Bách Xuyên nhanh tay tắt thư mục ảnh, mở trang tin tức, giả vờ như không có chuyện gì xảy ra mà nói với cô: "Anh đi tắm ngay đây, đúng rồi, mai anh dẫn em tới Disneyland nhé?"

Tô Dương cười: "Chỉ có trẻ con mới tới đó thôi, em đã lớn bằng này rồi, vậy có thích hợp không?"

Nói xong, cô ngồi lên đùi anh.

Tưởng Bách Xuyên: "Không có gì là không thích hợp cả."

Tô Dương: "Được, em còn chưa có cơ hội tới đó cùng anh đâu."

*

Tại tiệc từ thiện của tập đoàn Mỹ Ngu, các ngôi sao tề tựu, buổi tiệc náo nhiệt hơn cả lễ khai mạc của liên hoan phim.

Cố Hằng cùng Lục Duật Thành không bước lên thảm đỏ mà trực tiếp tiến về phía sau sân khấu. Không nhiều người đứng ở sảnh tiệc, hai người chọn một góc tương đối vắng vẻ mà ngồi.

Nhân viên phục vụ lấy cho bọn họ hai ly rượu vang.

Cố Hằng nhấp một ngụm rượu rồi mở miệng: "Đêm nay Đồng Đồng không tới đâu."

Lục Duật Thành lắc ly rượu trong tay, thờ ơ "Ừ" một tiếng.

Cô không tới là chuyện hợp tình hợp lý ngoài dự liệu.

Suy nghĩ của hắn rất mâu thuẫn.

Vừa muốn Tô Dương đến, vừa không mong cô có mặt.

Hắn không muốn cô đến là vì cô nói chuyện quá trực tiếp, sẽ không quanh co vòng vèo ở trước mặt truyền thông.

Thích gì làm nấy.

Rất dễ tự bôi đen chính bản thân mình.

Giờ đang ở đầu sóng ngọn gió, nhiều thêm một chuyện còn không bằng bớt đi một chuyện.

Mặt khác, hắn mong Tô Dương đến là vì không muốn Kiều Cẩn quá đắc ý, khiến cô ta nghĩ cô không dám tới vì sợ.

Cố Hằng nói: "Dựa theo tính tình của cô ấy, có lẽ cô ấy cũng muốn tới, chỉ là hiện tại phải đắn đo quá nhiều mà thôi."

Yên lặng trong chốc lát.

Lục Duật Thành tiếp lời: "Cho dù cô ấy tới cũng chẳng sao, tôi đâu có giống Tưởng Bách Xuyên. Tưởng Bách Xuyên còn phải bận tâm về giao tình giữa hai nhà, tôi chẳng cần phải để ý tới kẻ nào hết. Nếu Kiều Cẩn dám làm Đồng Đồng mất mặt, tôi sẽ trực tiếp làm thịt cô ta."

Cố Hằng: "..."

Anh chợt cười giễu: "Sau đó dành nửa đời còn lại ở trong tù sao? Để Đồng Đồng phải nhớ kỹ cậu cả đời à?"

Lục Duật Thành híp mắt: "Dù có vào đó thì tôi cũng phải mang cậu theo, tôi sẽ nói cậu là kẻ đồng lõa, là cậu giật dây tôi làm thế."

Vừa muốn mỉa mai lại đôi câu, Cố Hằng chợt nghe Lục Duật Thành cười lạnh một tiếng: "Đúng là da mặt còn dày hơn cả tường thành, nhìn phát ngán lên được."

Theo tầm mắt của hắn, Cố Hằng quay đầu, người tới chính là Kiều Cẩn.

Kiều Cẩn mỉm cười, gật đầu chào Cố Hằng.

Sau khi tới gần, cô ta lại nhìn Lục Duật Thành. Cô ta cùng Lục Duật Thành không quá thân quen, chỉ từng ngầm gặp mặt hai lần trên bàn ăn chứ chưa bao giờ nói chuyện.

Cô ta chủ động chào hỏi: "Lục tổng, đã lâu không gặp."

Lục Duật Thành chậm rãi ngước mắt, nhíu mày phun ra một câu: "Đã lâu không gặp? Chúng ta từng gặp nhau sao?"

Sắc mặt Kiều Cẩn cứng đờ, không ngờ Lục Duật Thành lại không nể mặt như vậy. Tuy nhiên, cô ta đã sớm nghe nói tính tình người này không quá tốt, không phải là người dễ sống chung.

Cô ta cười cười, giả bộ không để ý mà nhắc nhở: "Chúng ta đã từng gặp trong bữa tiệc của đạo diễn Trần rồi."

Sắc mặt Lục Duật Thành lạnh lùng: "Không có ấn tượng."

Kiều Cẩn: "..."

Cố Hằng cười nhạt một tiếng, nhấp một ngụm rượu vang.

Ở trước mặt Tô Dương, Lục Duật Thành chẳng có chút bản lĩnh nào, dám ngang ngược nhưng lại không dám nổi giận, cho dù có ngang ngược thì sau đó vẫn phải tìm cơ hội để giả vờ sợ hãi.

Nhưng ở trước mặt những người phụ nữ khác, hắn chẳng hề lưu tình chút nào.

Đây đại khái chính là vỏ quýt dày có móng tay nhọn.

Kiều Cẩn kinh ngạc, nhưng cô ta không thể nổi đóa, càng không thể lộ rõ cảm xúc ở trên mặt.

Cô ta quay sang bắt chuyện với Cố Hằng: "Nghe đạo diễn Trần nói sang năm anh sẽ tham gia một bộ phim cổ trang của ông ấy, tôi sẽ đóng vai Tĩnh quý phi đấy."

Cố Hằng đăm đăm nhìn cô ta mấy giây.

Trong bộ phim kia, Tĩnh quý phi là vai nữ phụ có nhiều cảnh diễn chung với anh.

Là người được sủng ái nhất trong số các phi tử của hoàng thượng.

Trước đó, đạo diễn Trần chỉ nói với anh về nữ chính, không ngờ nữ phụ lại là Kiều Cẩn.

Nghe cô ta nói sắp diễn vai Tĩnh quý phi, anh đột nhiên thấy đầu mình tê dại.

Trong dạ dày cũng sông cuộn biển gầm.

Thấy Cố Hằng không lên tiếng mà như đang suy nghĩ, Kiều Cẩn cũng không để tâm. Hai người đã từng giao thiệp trong lần chụp cho bìa mặt tạp chí trước đó, cô ta biết anh không nói nhiều, có đôi khi phải hết nửa ngày mới đáp lại một câu.

Cô ta cũng đã quen rồi.

Kiều Cẩn lại cười nhẹ: "Đạo diễn Trần nói sẽ mở máy vào tháng hai năm sau. Đến lúc đó, có lẽ tôi sẽ phải thường quấy rầy anh để xin anh chỉ bảo về kỹ thuật diễn đấy."

Cố Hằng nói: "À, tôi không diễn bộ phim kia nữa đâu."

Kiều Cẩn: "..."

Nụ cười nơi khóe miệng cô ta cứng đờ.

"Vậy sao? Hôm qua tôi còn nghe đạo diễn Trần nhắc tới anh mà."

Đêm qua còn nói là anh nam chính, thế mà hôm nay đã bỏ diễn rồi à?

Cố Hằng: "Ừ, tôi chỉ vừa quyết định không diễn nữa thôi."

Kiều Cẩn: "..."

Cô ta có ngốc tới mấy cũng hiểu ý ngầm của câu nói này, chính bởi vì cô ta tham gia đóng phim nên anh mới mặc kệ danh dự của bản thân, lật lọng không diễn sao?

Cô ta phải hít sâu nhiều lần ở trong lòng mới có thể từ từ dằn cơn tức xuống.

Hiển nhiên nơi này không chào đón cô ta.

Kiều Cẩn tìm một cái cớ rồi rời đi.

Đi không bao xa, cô ta gặp được An Ninh đang bước tới.

Vì mất mặt trước Lục Duật Thành, hiện tại nhìn An Ninh cũng thấy khó chịu vạn phần.

An Ninh lễ phép chào hỏi cô ta, Kiều Cẩn chỉ xa cách "Ừ" một tiếng, mặt không cảm xúc cất bước đi thẳng.

An Ninh quay đầu nhìn Kiều Cẩn.

Lúc này, người đại diện của cô nói: "Chắc Kiều Cẩn không được Lục Duật Thành nể mặt đây mà. Bây giờ cô ta còn đang ầm ĩ với Tô Dương, sau này em tránh xa cô ta ra, đừng nhảy vào vũng nước đục ấy."

Ánh mắt An Ninh trầm xuống, gật gật đầu.

Người đại diện tiếp tục nhắc nhở cô: "Em qua chào Lục Duật Thành đi, đừng để quan hệ giữa hai người quá căng thẳng. Có không ít nữ diễn viên nổi tiếng tranh vai diễn cùng quyền phát ngôn mà anh ta lấy cho em đâu."

An Ninh do dự, hai người chẳng có quan hệ gì, cho dù hắn giúp cô, cô cũng không muốn qua chào hỏi.

Sẽ khiến người ta cảm thấy cô mặt dày mày dạn.

Tuy cô hư vinh, ham tiền, cũng chưa bao giờ xem trọng lòng tự ái cùng mặt mũi của bản thân.

Nhưng... Bảo cô chủ động để Lục Duật Thành dẫm đạp lên chính thể diện của mình một lần nữa là chuyện cô không thể thản nhiên mà làm.

Người đại diện ra hiệu cho cô: "Đi đi, không có chỗ nào xấu với em cả, đừng không hiểu chuyện thế."

Đoạn nhìn cô chằm chằm với ánh mắt bất mãn.

An Ninh bấp chấp bước qua.

Cố Hằng ngẩng đầu nhìn An Ninh, trong mắt cũng tràn ngập vẻ ghét bỏ.

Nhưng anh không lên tiếng, chỉ cúi đầu tiếp tục xem di động.

An Ninh ngồi ở một vị trí cách Lục Duật Thành không xa, cười nhẹ nói: "Lục tổng."

Tầm mắt Lục Duật Thành dừng trên người cô, không có bất kỳ biểu cảm dư thừa nào. "An Ninh, tôi không muốn nhắc lại một số lời lần thứ hai đâu."

Sắc mặt An Ninh khẽ thay đổi, không khỏi nắm chặt hai tay, cô chỉ biết mình sẽ tự rước lấy nhục.

Nhưng cô vẫn cười nói: "Tôi lại đây để chào hỏi anh thôi, cảm ơn anh đã giành vai diễn cùng quyền phát ngôn quảng cáo đó cho tôi, tôi thích lắm."

Lục Duật Thành thản nhiên: "Tôi làm vậy không phải vì mặt mũi của cô, cô không cần tự mình đa tình, cũng chẳng cần phải cảm ơn tôi."

An Ninh cắn môi dưới, không tiếp lời.

Suy đoán lúc trước của cô là đúng, Lục Duật Thành giành những thứ này cho cô là vì nể mặt Tô Dương.

Cô đứng lên: "Tôi đi trước đây, xin lỗi, không tiếp chuyện được nữa."

Đợi An Ninh đi xa, Cố Hằng nói lời sâu xa: "Hình như An Ninh được đối xử rất khác nhỉ. Nào là vai diễn trong phim truyền hình, nào là quyền phát ngôn, đã chia tay rồi mà cậu vẫn giành tài nguyên cho cô ta cơ à."

Lục Duật Thành xoa bóp ấn đường: "Vì Đồng Đồng thưởng thức cô ta nên tôi mới cho cô ta thêm cơ hội xuất cảnh, không phải người mẫu cùng nhà nhiếp ảnh sẽ cùng đạt được thành công sao."

Cho dù những điều Tô Dương mong muốn chỉ là suy nghĩ ở trong lòng cô, hắn cũng sẽ giúp cô đạt được ước nguyện.

Cố Hằng trêu chọc: "Nếu có ngày Đồng Đồng thấy người phụ nữ nào đó không tồi rồi giới thiệu cho cậu, có phải cậu cũng sẽ cảm động rơi nước mắt mà chấp nhận không?"

Lục Duật Thành: "Tôi có bệnh chắc?"

Cố Hằng cười: "Có bệnh cũng chẳng là gì, chỉ sợ bệnh đã nguy kịch, thuốc nào cũng không cứu nổi hành động điên rồ của cậu mà thôi."

Lục Duật Thành liếc anh, loại đề tài này đã trở nên nhàm chán tới cực điểm.

Hắn không tiếp tục tranh luận, một hơi cạn sạch rượu vang trong ly rồi lại gọi thêm một ly nữa.

Dường như Cố Hằng cũng lâm vào trầm tư.

Hai người không nói thêm lời nào.

Bên trong càng ngày càng đông khách quý, cực kỳ náo nhiệt.

Họ tự chụp ảnh rồi tán gẫu, vui vẻ vô cùng.

Duy chỉ có bầu không khí nơi bọn họ ngồi là cứng ngắc.

Mang theo chút cô đơn.

Một hồi lâu sau, Lục Duật Thành nói như đang lẩm bẩm.

Hắn bảo: "Tôi không muốn yêu đương, lại càng không muốn kết hôn."

Hắn chẳng có chút hứng thú nào với chuyện hôn nhân.

Trước kia, hắn cũng từng nghĩ tới việc kết hôn, nhưng đó đã là chuyện của mười một năm trước.

Về sau, hắn không còn nghĩ tới chuyện đó nữa.

Mà sau này lại càng không.

Cố Hằng cười nhạt một tiếng, hiếm khi nào tiếng cười của anh không mang theo sự giễu cợt.

Anh nhắc tới chuyện Tô Dương muốn đầu tư cho bộ phim với Lục Duật Thành, hỏi hắn nghĩ thế nào.

Lục Duật Thành nhìn rượu vang trong ly, hắn nghĩ thế nào?

Còn có thể nghĩ thế nào?

Dù cô chẳng bỏ một phân tiền, hắn cũng sẽ dựa theo ý tưởng trong lòng cô mà quay bộ phim đó.

Đương nhiên không thể để cô biết rõ lời này.

Chẳng phải Tưởng Bách Xuyên có tiền sao, thế thì cứ để anh ta trả nhiều một chút.

Khách quý đã gần đông đủ, trong sảnh huyên náo nhộn nhịp.

Kiều Cẩn vẫn chưa nhìn thấy Tô Dương, cô ta nghiêng đầu hỏi Lisa: "Sao Tô Dương còn chưa tới?"

Lisa: "Chị cũng chẳng thấy cô ta đâu, nhưng lại nhìn Đinh Thiến đấy."

Nói xong, Lisa nhìn quanh một lượt, "Ở đằng kia kìa."

Kiều Cẩn nhìn theo ánh mắt của Lisa, Đinh Thiến đang nói chuyện với Duy Y.

Cô ta nói: "Đi thôi, ra chào hỏi một tiếng nào."

Đinh Thiến đã sớm thấy Kiều Cẩn, cũng đã sớm ngờ tới chuyện cô ta chủ động đến tìm cô.

Khi cô nói với Duy Y rằng Tô Dương đang ở Thượng Hải, không thể có mặt tại đây, sắc mặt của Duy Y thiếu chút nữa có thể vắt ra nước, nhưng lại không thể biểu hiện quá rõ ở trên mặt.

Duy Y ngoài cười nhưng trong không cười: "A, bây giờ đúng là không giống với lúc trước."

Đinh Thiến giả vờ nghe không hiểu, còn làm trò hề: "Đúng vậy, quả thực không giống với lúc trước, công khai chuyện hôn nhân cùng giữ bí mật đương nhiên là không giống rồi."

Duy Y: "..."

Lúc này, Kiều Cẩn đi tới, "A" một tiếng, "Tô Dương đâu? Thế nào? Lại ra vẻ ta đây[1] à?"

[1] 耍大牌 (Đùa nghịch đại bài): Ý chỉ những ngôi sao lớn tự cho mình là quan trọng, khinh thường người khác.

Đinh Thiến cười, ý cười không chạm đến đáy mắt: "Cô nói đúng, Tô Dương đang ra vẻ ta đây đấy, giờ cô ấy đang vung thức ăn cho chó cùng Tưởng Bách Xuyên, không có thời gian để đối mặt với một số người nóng ruột đâu."

Ngay cả Duy Y cũng bị mắng.

Sắc mặt Kiều Cẩn thay đổi liên tục, cô ta nghiến răng nghiến lợi nói, "Đinh Thiến, cô còn biết mình họ gì sao?"

Khóe môi Đinh Thiến vẫn ngậm ý cười như cũ, "Nếu cô không gọi tên tôi thì suýt nữa tôi cũng quên mất mình là ai đấy, xấu hổ quá đi mất, nhưng cũng cảm ơn cô luôn không ngại cực khổ mà nhớ tên tôi nhé."

Kiều Cẩn: "..."

Đinh Thiến nhìn về phía Duy Y: "Tổng biên tập Duy, tôi phải đi tìm Lục tổng để bàn bạc một chuyện, thứ lỗi, không tiếp cô được nữa."

Mặc kệ phản ứng của bọn họ, Đinh Thiến xoay người rời đi.

Kiều Cẩn vốn còn muốn phát tiết đôi câu với Duy Y, vừa lúc chuông di động vang lên, cô ta lấy di động từ trong túi xách ra, là điện thoại từ nhà.

Cô ta báo với Lisa một tiếng, tới nơi yên tĩnh để nghe điện thoại.

"Mẹ à, có chuyện gì thế ạ?"

Mẹ Kiều thở dài: "Còn có thể là chuyện gì nữa! Con đúng là..."

Kiều Cẩn có linh cảm không tốt, "Mẹ, rốt cuộc là chuyện gì vậy?"

Mẹ Kiều: "Con nói đi, con cùng Tiểu Kiệt đã làm bậy gì thế! Giờ thì hay rồi, toàn bộ việc hợp tác giữa công ty của nhà dì con cùng tập đoàn Trung Xuyên đã ngừng rồi! Trung Xuyên là khách hàng lớn của nhà dì con, chiếm hai phần ba việc buôn bán của họ, hiện tại Trung Xuyên ngừng hợp tác, con có biết một ngày công ty thiệt hại bao nhiêu tiền không?"

Kiều Cẩn sửng sốt, thật lâu sau mới hoàn hồn.

"Mẹ à, người chịu trách nhiệm cho tập đoàn Trung Xuyên là chú tư Tưởng mà, mẹ mau bảo bố tìm chú tư đi."

Mẹ Kiều: "Tiểu Tứ ra nước ngoài rồi, điện thoại cũng không gọi được, nghe nói hiện tại Tưởng Bách Xuyên đang phụ trách việc này, đây là cố ý nhằm vào nhà họ Kiều chúng ta mà!"

Kiều Cẩn nắm chặt di động, hận không thể bóp nát món đồ trong tay.

Cô ta không khỏi sốt ruột: "Thế thì phải làm sao bây giờ?"

Mẹ Kiều: "Mẹ cũng chẳng có biện pháp nào, chờ bố con về rồi nói sau. Mai bố con về rồi, mẹ chỉ nói trước với con một tiếng thôi, mấy ngày này con yên tĩnh một chút đi, đừng tiếp tục trêu chọc Tưởng Bách Xuyên nữa, con muốn khiến bố con tức chết thì mới chịu ngừng phải không?"

Kiều Cẩn tủi thân: "Mẹ, ngay cả mẹ cũng trách con sao?"

Mẹ Kiều thở dài: "Không phải mẹ trách con, mẹ chỉ muốn bảo con đừng về nhà trong mấy ngày này thôi, bằng không bố sẽ không tha cho con đâu. Chồng dì cũng tức lắm rồi đấy, đang cãi nhau ỏm tỏi với dì con kia kìa, cả nhà lộn xộn hết cả lên. Được rồi, mẹ không nói nữa đâu, dì con đang gọi điện cho mẹ này."

Mẹ Kiều cúp điện thoại.

Kiều Cẩn nhìn chằm chằm vào màn hình di động đang dần tối xuống, rất lâu sau cũng chưa hoàn hồn.

Cô ta không ngờ Tưởng Bách Xuyên sẽ khăng khăng làm theo ý mình, lấy chuyện làm ăn ra để đùa giỡn.

Bất chấp chi phí, mặc kệ hậu quả để ngừng việc hợp tác.

Yên tĩnh hồi lâu, Kiều Cẩn mới sửa sang xong cảm xúc của bản thân. Bữa tiệc sắp bắt đầu, cô ta không thể luống cuống nữa.

Vừa cất di động rồi bước vào sảnh tiệc, không ngờ chuông báo Weibo có tin tức lại vang lên.

Weibo của Tưởng Bách Xuyên có động thái mới.

Đây là tài khoản Weibo phụ của cô ta, theo dõi Tưởng Bách Xuyên, còn đặt anh vào nhóm theo dõi đặc biệt.

Cô ta mở tin, sau khi nhìn thấy tin tức, cô ta nắm chặt di động, đầu ngón tay trở nên trắng bệch.

Một phút trước, Tưởng Bách Xuyên đăng trạng thái mới: [Mười một năm trước cô ấy đã từng tới đây, mười một năm sau vẫn hò hét muốn đi xem, hôm nay tôi lại mang cô ấy tới.]

Kiều Cẩn không khỏi cười khẩy, tự giễu cợt bản thân mình.

Trên mạng nói Tô Dương không được nhà chồng chào đón, bị vắng vẻ vào lễ Giáng Sinh.

Anh vừa đưa tài khoản Weibo phụ của mẹ mình ra ánh sáng, vừa đăng bài viết buồn nôn như vậy.

Đây là Tưởng Bách Xuyên lạnh lùng, chưa bao giờ để bụng tới lời đàm tiếu mà cô ta biết ư?

Kiều Cẩn lại mở những tấm hình được đăng kèm.

Là năm tấm ảnh chụp Tô Dương ở Disneyland.

Có hai tấm là ảnh cũ, được chụp trong màn trình diễn pháo hoa ở Disney Hồng Kông.

Ba tấm còn lại là ảnh được chụp tại Disney Thượng Hải ngày hôm nay.

Sau khi xem xong, tim đau như cắt.

Phô bày tình cảm, nói lời buồn nôn, anh vốn khinh thường những việc này.

Mà hiện tại, vì Tô Dương, anh không tiếc làm tất cả những chuyện tự hủy hoại hình tượng của bản thân mình.

*

Trong một khách sạn nào đó ở Thượng Hải.

Vui chơi cả ngày, tắm rửa xong xuôi, Tô Dương vẫn chưa ăn cơm, lúc này cô mệt tới mức không muốn nhúc nhích.

Sau khi đăng trạng thái trên Weibo, Tưởng Bách Xuyên hỏi cô: "Đêm nay em muốn ăn gì?"

Tô Dương nằm trên sô pha, vì đang đắp mặt nạ, khó lòng nói chuyện nên cô xua xua tay.

Đã ăn vặt không ít nên hiện tại cô cũng không quá đói.

Tưởng Bách Xuyên ngồi cạnh cô, nhìn chiếc mặt nạ trắng trắng mà thấy khó chịu.

Anh đưa tạp chí cho cô: "Em che mặt đi."

Tô Dương: "Che cái gì mà che, em cứ muốn dọa anh đấy."

Tuy nói tới nói lui nhưng cô vẫn cầm quyển tạp chí trên bàn rồi mở ra che mặt.

Tưởng Bách Xuyên hỏi: "Có mỏi chân không?"

Tô Dương: "Có."

Tưởng Bách Xuyên đặt hai chân cô lên đùi mình, bắt đầu xoa bóp cho cô.

Lưỡng lự vài giây, anh nói: "Anh đăng mấy tấm ảnh chụp em ở Disney lên Weibo rồi."

Tô Dương: "..."

Cô dùng ngón tay đè mặt nạ xuống, nhỏ giọng hỏi: "Bây giờ anh khoe chuyện tình cảm tới nghiện rồi à?"

Tưởng Bách Xuyên không đáp mà tiếp tục xoa bóp cho cô.

Trên mạng nói cô bị vắng vẻ, anh bèn đáp trả bằng ảnh chụp.

Nếu là dĩ vãng, anh chắc chắn sẽ không để ý tới những tin tức này.

Nhưng sau khi nghe lời Giang Phàm nói, anh lại cảm thấy rất có lý, dù sao anh cũng không phải là phụ nữ, không thể hiểu được tâm tư vừa tinh tế nhạy cảm vừa hay thay đổi của họ.

Di động Tô Dương reo chuông, Tưởng Bách Xuyên đưa di động cho cô, mắt nhìn màn hình, là Lục Duật Thành gọi.

Tô Dương vừa nhận điện thoại, âm thanh bất mãn chất vấn của Lục Duật Thành đã truyền đến qua sóng điện từ: "Tô Dương, Tưởng Bách Xuyên dùng ảnh tôi chụp cậu ở Disney để phô bày tình cảm là có ý gì?"

Tô Dương khẽ giật mình, "Hả?"

Lục Duật Thành giận mà không có chỗ phát: "Sao anh ta có thể không biết xấu hổ như vậy!"

Ngừng nửa giây, hắn tiếp tục: "Cậu nhắc lại câu tôi vừa nói không sót một chữ cho Tưởng Bách Xuyên nghe đi!"

Tô Dương vô thức nhìn về phía Tưởng Bách Xuyên, sắc mặt anh căng thẳng, cũng đang nhìn về phía cô.

Cô: "..."

Cách nhau gần như vậy, Lục Duật Thành còn gầm lên, rõ ràng Tưởng Bách Xuyên cũng nghe được.

Chợt, Tưởng Bách Xuyên cầm di động của cô, nói với ống nghe rằng: "Lục Duật Thành, tất cả đều là ảnh tôi chụp, chẳng có nửa xu quan hệ nào với cậu hết!"

Lục Duật Thành thoáng sửng sốt rồi lại khôi phục khí thế kiêu căng lúc trước trong nháy mắt: "Hai tấm ở Disney Hồng Kông là ảnh chúng tôi chụp khi cùng tới Hồng Kông vào kỳ nghỉ tốt nghiệp trung học cơ sở của Đồng Đồng. Lúc đó cô ấy đã biết anh đâu, anh còn không biết xấu hổ mà nói là anh chụp à!?"

Tưởng Bách Xuyên bình tĩnh: "Cô ấy đứng tạo dáng ở nơi đó, không phải chỉ mình Lục Duật Thành cậu mới có thể chụp được đâu!"

Lục Duật Thành: "..."

Nhất thời không kịp phản ứng.

Tưởng Bách Xuyên không giải thích gì nữa mà trực tiếp cúp điện thoại.

Tô Dương nhìn anh không chớp mắt, kinh ngạc tới mức quên mất lời mình muốn nói.

Tưởng Bách Xuyên liếc cô: "Nhìn cái gì mà nhìn, đắp mặt nạ của em đi!"

Anh buông di động, không tiếp tục bóp chân cho cô nữa mà đứng dậy đi về phía phòng sách.

Tô Dương kéo mặt nạ dưỡng da xuống, bò dậy từ trên sô pha, "Tưởng Bách Xuyên, câu anh vừa nói có ý gì? Cái gì gọi là em đứng ở đó tạo dáng, không chỉ mình Lục Duật Thành mới chụp được?"

Mắt thấy Tưởng Bách Xuyên sắp vào phòng sách, cô lại hô lên: "Này, anh nói chuyện đi chứ!"

Tưởng Bách Xuyên quay đầu: "Anh phải mở hội nghị video, em đừng quấy rầy anh!"

Dứt lời, anh đóng cửa phòng sách.

Tô Dương: "..."

Cô phát điên ở trong lòng.

Không kịp đi dép trong nhà, Tô Dương trực tiếp chạy đến cửa phòng sách, gắng sức xoay tay nắm cửa nhưng cửa chẳng hề nhúc nhích.

Xoay thêm vài lần, vẫn không có chút động tĩnh nào.

Cửa đã bị khóa trái từ bên trong.

Tô Dương bất đắc dĩ thở dài.

Người đàn ông kỳ quặc này thật là, lại còn thẹn thùng nữa chứ.


Đã sửa bởi Vivi3010 lúc 17.09.2018, 02:27.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 107 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: .Bảo Bối., Akita inu, elita08, Htv7300, Mặc Nguyệt Minh, pancake, petpimay, tam thuong và 378 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Làm thế nào để ngừng nhớ anh - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 34, 35, 36

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 148, 149, 150

3 • [Xuyên không] Khi vật hi sinh trở thành nữ chính - Tư Mã Duệ Nhi

1 ... 28, 29, 30

4 • [Cổ đại] Kiêu Tế - Quả Mộc Tử

1 ... 46, 47, 48

5 • [Hiện đại] Cướp tình Tổng giám đốc ác ma rất dịu dàng - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 64, 65, 66

6 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 37, 38, 39

7 • [Xuyên không] Cuộc sống nông thôn nhàn rỗi - Kẹo Vitamin C

1 ... 108, 109, 110

8 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C885

1 ... 128, 129, 130

9 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (103/104]

1 ... 181, 182, 183

10 • [Xuyên không] Vương phi thần trộm Hưu phu lúc động phòng! - Thủy Mặc Thanh Yên

1 ... 82, 83, 84

11 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ nhà nghèo Bán phở heo

1 ... 9, 10, 11

12 • [Xuyên không] Trôi nổi trong lãnh cung Khuynh quốc khí hậu - Hoa Vô Tâm

1 ... 75, 76, 77

13 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C65]

1 ... 23, 24, 25

14 • [Xuyên không] Hỉ doanh môn - Ý Thiên Trọng

1 ... 105, 106, 107

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

16 • [Hiện đại] Xin chào Chu tiên sinh! Dạ Mạn

1 ... 27, 28, 29

17 • [Hiện đại] Người cha nhặt được - Cát Tường Dạ

1 ... 26, 27, 28

18 • [Hiện đại] Cục cưng lật bàn Con là do mẹ trộm được? - Ninh Cẩn

1 ... 87, 88, 89

19 • [Cổ đại] Nô gia không hoàn lương - Cật Thanh Mai Tương Nha

1 ... 20, 21, 22

20 • [Hiện đại Thanh mai trúc mã] Đều Tại Vầng Trăng Gây Họa - 11 Giờ Phải Ngủ

1 ... 40, 41, 42


Thành viên nổi bật 
Eun
Eun
Aka
Aka
Nminhngoc1012
Nminhngoc1012
An Tĩnh Lạc
An Tĩnh Lạc
Puck
Puck
Fang_chaowalit
Fang_chaowalit

Shop - Đấu giá: susublue vừa đặt giá 2314 điểm để mua Đá Peridot
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 378 điểm để mua Hoa anh đào
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 2202 điểm để mua Đá Peridot
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> xuanthoathoaxuan
Shop - Đấu giá: susublue vừa đặt giá 2096 điểm để mua Đá Peridot
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 444 điểm để mua Cổ vũ
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 359 điểm để mua Hoa anh đào
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 736 điểm để mua Hamster lêu lêu
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 766 điểm để mua Hộp quà Hamster
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc Nghiệm] Bạn là ai trong truyện Đam mỹ ?
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 700 điểm để mua Hamster lêu lêu
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 665 điểm để mua Hamster lêu lêu
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 250 điểm để mua 3 quả cam
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 1995 điểm để mua Đá Peridot
Shop - Đấu giá: Eun vừa đặt giá 1899 điểm để mua Đá Peridot
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 728 điểm để mua Hộp quà Hamster
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 421 điểm để mua Cổ vũ
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 400 điểm để mua Cổ vũ
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 692 điểm để mua Hộp quà Hamster
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 789 điểm để mua Nữ thần rừng
Shop - Đấu giá: Phong_Nguyệt vừa đặt giá 751 điểm để mua Nữ thần rừng
Shop - Đấu giá: tieu_hao vừa đặt giá 649 điểm để mua Điện thoại HTC U11
Shop - Đấu giá: tieu_hao vừa đặt giá 550 điểm để mua Điện thoại Xiaomi Mi Mix 2
Shop - Đấu giá: tieu_hao vừa đặt giá 950 điểm để mua Điện thoại Samsung Galaxy Note 8
Shop - Đấu giá: tieu_hao vừa đặt giá 750 điểm để mua Điện thoại Samsung Galaxy S8
Shop - Đấu giá: tieu_hao vừa đặt giá 999 điểm để mua Điện thoại Iphone X
Shop - Đấu giá: tieu_hao vừa đặt giá 750 điểm để mua Điện thoại Sony Xperia Z5 Premium
Shop - Đấu giá: tieu_hao vừa đặt giá 450 điểm để mua Điện thoại Oppo F3 Plus
Shop - Đấu giá: tieu_hao vừa đặt giá 850 điểm để mua Điện thoại Samsung Galaxy S9
Shop - Đấu giá: tieu_hao vừa đặt giá 699 điểm để mua Điện thoại Iphone 8

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.