Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 70 bài ] 

Làm thế nào để ngừng nhớ anh - Mộng Tiêu Nhị

 
Có bài mới 28.12.2018, 02:32
Hình đại diện của thành viên
Salty Potato
Salty Potato
 
Ngày tham gia: 31.05.2017, 18:18
Bài viết: 211
Được thanks: 3593 lần
Điểm: 41.18
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Làm thế nào để ngừng nhớ anh - Mộng Tiêu Nhị - Điểm: 82
Chương 61: Thời gian dần trôi, năm tháng tĩnh lặng

Editor: Mễ

Beta: Manh

Bạn nào muốn đọc sớm thì lên trang Facebook @ManhOiLaManh nhé (gõ vào thanh tìm kiếm nguyên cụm đó), trên đó mình đăng xé lẻ trước vì một chương dài hơn 6000 chữ, đã đăng đến 62.1 rồi, còn ở đây và Wattpad chỉ đăng full thôi vì mình không muốn làm rối mục lục truyện.

***

Tô Dương không ngờ chính bố Tưởng lại tự tới đón cô và Tưởng Bách Xuyên về nhà, cảm thấy có phần thụ sủng nhược kinh.

Bởi vì chuẩn bị ở lại bên nhà bố mẹ chồng vài ngày, sau khi giải quyết bữa sáng, Tô Dương bắt đầu thu xếp quần áo để thay và đồ ngủ của hai vợ chồng. Thu xếp xong xuôi, cô bèn xuống phòng bếp ở tầng dưới để tìm Tưởng Bách Xuyên.

Mới sáng sớm mà anh đã bận bịu trong phòng bếp, nói sẽ làm mứt dâu cho cô, nay đã thất bại ba lần liên tiếp.

Tưởng Bách Xuyên đang nếm thử món mứt, nghe thấy tiếng động, anh xoay người: "Em sắp xong quần áo rồi hả?"

Anh đang rửa dâu tây, tuy đã tiêu diệt phần dâu được rửa sạch lúc trước nhưng vẫn chưa thành công làm ra mứt ngon. Cả ba lần thất bại đều là vì không canh chuẩn lửa, dẫn đến cháy nồi.

Tô Dương "Ừ" một tiếng, ôm lấy anh từ phía sau. Cô nhẹ nhàng cọ lên lưng anh, nói: "Anh đừng làm nữa, em không ăn được nhiều vậy đâu, ăn dâu cũng giống như thế mà."

Tuy rằng dâu tây không chua chua ngọt ngọt và ngon miệng như mứt dâu, nhưng cô thật sự không muốn thấy anh thất vọng. Mà trong lòng Tưởng Bách Xuyên buồn bực không thôi, không ngờ làm mứt dâu còn khó hơn cả làm nghiệp vụ IPO!

Nhưng anh vẫn bình tĩnh nói: "Dù sao về sớm cũng không có việc gì làm, chúng ta chỉ cần theo kịp bữa trưa là được."

Tô Dương siết chặt vòng tay, chợt ngẩng đầu, nhìn sườn mặt anh nói: "Hay là chúng ta về sớm một chút được không, về rồi có thể giúp mẹ chuyện lặt vặt."

Tưởng Bách Xuyên: "Em ngửi mùi dầu mỡ trong phòng bếp là lại buồn nôn, có về cũng chẳng giúp được gì đâu."

Sau khi rửa sạch dâu tây, anh vỗ vỗ tay cô: "Thả anh ra chút, để anh ướp đường lên dâu."

Tô Dương buông tay, nhưng vẫn nắm tạp dề của anh, cùng anh đi tới phía bên kia bàn bếp. Cô tựa vào bệ bếp, nhìn anh chăm chú làm khâu chuẩn bị.

Ướp xong dâu tây, Tưởng Bách Xuyên lại vào phòng khách tách quả óc chó cho cô. Kể từ khi mang thai, ngày nào cô cũng ăn mấy quả.

Tưởng Bách Xuyên ngồi trước bàn ăn, đặt thùng rác trước mặt, bắt đầu quá trình tách vỏ. Tô Dương ngồi sát bên người anh, thỉnh thoảng, ngón trỏ và ngón giữa của cô lại trèo từ tay lên vai, sau đó lại tiếp tục leo lên mặt và sống mũi của người nào đó.

Tưởng Bách Xuyên bật cười, bất đắc dĩ nói: "Đừng quấy nữa."

Rồi anh bảo, "Nếu em thấy chán thì đi đọc sách đi."

Ngập ngừng một chút: "Hoặc là nói chuyện với anh cũng được."

Tô Dương bèn hỏi anh về dự án hợp tác giữa LACA cùng Phương Vinh.

Tưởng Bách Xuyên nói: "Hôm qua Dung tổng cũng có mặt tại Hồng Kông, ba người bọn anh gặp mặt, đạt được thỏa thuận ban đầu, lấy tên di động là R129."

Tô Dương kinh ngạc: "R129?"

129, một con số rất nhạy cảm.

Tưởng Bách Xuyên tiếp tục tách quả óc chó, hơi gật đầu: "Đúng như em đoán đấy."

Tô Dương cười: "Có liên quan tới 129 chiếc máy ảnh phải không anh?"

Tưởng Bách Xuyên: "Ừ, sau khi xem một số cảnh ngoài lề mà em quay về quảng cáo lần trước từ di động của tổng giám đốc LACA, Dung tổng rất xúc động với tường camera kia. Sau khi thương lượng, bọn anh mới quyết định chọn cái tên đấy."

Tô Dương kích động hồi lâu, sau lại hỏi thời điểm di động được tung ra thị trường.

Tưởng Bách Xuyên nói: "Ngày 29 tháng 7."

Tô Dương đứng dậy, in một nụ hôn lên mặt anh. Anh còn nói, đến lúc đó cô có thể tới buổi họp báo để cổ động.

Tưởng Bách Xuyên đưa quả óc chó đã được tách vỏ vào miệng Tô Dương, cô nằm sấp trên bàn, vừa nhai kỹ óc chó vừa lẳng lặng nhìn anh. Dáng vẻ nghiêm túc khi làm việc này của anh khiến cô không khỏi động tâm, vô thức muốn chạm lên ấn đường của anh.

Chợt, cô ngồi dậy: "Em muốn tựa lên lưng anh."

Cái ghế Tưởng Bách Xuyên đang ngồi là ghế dựa, không tiện cho việc này. Anh nói: "Em tìm ghế băng ra đây."

Tô Dương ra ban công, cầm một chiếc ghế gỗ tròn vào thay cho cái ghế anh đang ngồi. Cô ngồi trên ghế, ôm anh từ phía sau, sườn mặt dán lên lưng anh.

Ánh nắng xuyên qua cửa sổ sát đất, chiếu lên hai bóng hình.

Giờ khắc này, thời gian dần trôi, năm tháng tĩnh lặng.

Chẳng bao lâu sau, ánh nắng đã sưởi ấm lưng của Tô Dương. Cô híp mắt lại, ngáp một cái.

Tưởng Bách Xuyên hỏi: "Lại buồn ngủ hả?"

Tô Dương siết chặt eo anh: "Không phải, chỉ là thấy buồn ngủ khi tựa lên lưng anh thôi."

Tưởng Bách Xuyên: "..."

Sau đó, anh bắt đầu kể câu chuyện tiếng Đức đã được kể vô số lần kia. Mới kể được một nửa, di động trong túi tạp dề rung lên. Tưởng Bách Xuyên rút di động ra, là bố Tưởng gọi đến.

Anh nhận cuộc gọi: "A lô, bố ạ."

Bố Tưởng: "Bố có việc cần xử lý gần chỗ hai đứa, nửa tiếng sau sẽ xong, vừa khéo tiện đường qua đón hai đứa luôn, đỡ phải lái xe đi lại."

Tưởng Bách Xuyên: "Bây giờ đang là Tết, bố còn bận gì thế ạ?"

Bố Tưởng nghẹn lời, lạnh lùng nói: "Chuyện của người lớn, mấy đứa trẻ các con bớt hỏi đi!"

Tưởng Bách Xuyên cười, không lật tẩy ông, nhưng anh cũng rất bất ngờ khi biết ông sẽ tự đến đón bọn họ.

Có lẽ là vì Tô Dương khuyên được anh về nhà nên mới khiến ông càng nhường nhịn hơn.

Anh nói: "Vâng, khi nào gần đến nơi thì bố gọi cho con nhé."

Tô Dương nghe xong cũng kinh ngạc không thôi, trong lòng vừa cảm động lại vừa cảm khái, càng thêm thấu hiểu tấm lòng của bậc cha mẹ trong thiên hạ.

Tại nhà họ Tưởng.

Sau bữa trưa, khi Tưởng Bách Xuyên vừa định đưa Tô Dương lên tầng nghỉ ngơi, mẹ Tưởng bảo hai người chờ, bà có quà cho Tô Dương. Cô còn đang tò mò không biết đó là món quà gì, bà đã lấy ra một hộp quà được đóng gói rất đẹp từ phòng sách rồi đưa cho cô: "Mấy hôm trước bố con vừa mang thứ này từ nước ngoài về cho con đấy, mở ra xem có thích không."

Bố Tưởng: "..."

Ông mua quà cho Tô Dương từ bao giờ?

Chính ông còn đang tò mò về món quà trong chiếc hộp lớn ấy đây!

Vừa nghe mẹ Tưởng nói đây là đồ bố Tưởng tặng, Tưởng Bách Xuyên không khỏi nghĩ đó là album ảnh, vội vàng cầm hộp quà trong tay Tô Dương: "Bây giờ em đang mang thai, không thể cầm vật nặng."

Tô Dương không hiểu rõ sự "phức tạp" trong chuyện này, chỉ nhìn anh với ánh mắt ấm áp.

Anh không mở quà ngay tại chỗ mà dắt Tô Dương lên tầng. Hai vợ chồng vừa khuất bóng, bố Tưởng không nhịn được hỏi: "Trong đấy là cái gì thế?"

Mẹ Tưởng: "Máy ảnh."

Bố Tưởng nhìn bà thật lâu, cố gắng điều tiết tâm trạng: "Bản thân bà tự tay mua đồ mà sao lại còn bảo là tôi tặng!"

Rõ ràng ý nghĩa của món quà này chính là cho phép Tô Dương tiếp tục sự nghiệp chụp ảnh, nhưng ông nào có ủng hộ việc này. Không đúng, phải là tuyệt đối không ủng hộ chứ!

Mẹ Tưởng cười nói: "Chúng ta đã là vợ chồng già rồi, nói là người nào đưa mà chẳng giống nhau. Hơn nữa, quà còn được mua bằng tiền của ông, sao tôi có thể không biết xấu hổ mà tranh công chứ, đúng không ông xã?"

Bố Tưởng hừ lạnh một tiếng, mẹ Tưởng thì cười thầm ở trong lòng.

Mà lúc này, ở tầng trên.

Vừa vào phòng ngủ, Tô Dương đã vội vàng muốn mở quà. Tưởng Bách Xuyên thương lượng với cô thật lâu, nói quà phải mở trong đêm giao thừa mới có ý nghĩa.

Tô Dương không chịu: "Em muốn mở bây giờ cơ."

Bướng bỉnh tựa như một đứa trẻ.

Tưởng Bách Xuyên thở dài, ráng đấu tranh lần cuối: "Sao em lại trẻ con thế."

Sau đó, anh cúi đầu hôn cô, hòng phân tán lực chú ý. Suy nghĩ của anh rất đơn giản, chỉ cần cô không mở quà ngay bây giờ, anh có thể tráo thành món khác.

Chỉ cần không phải album là được.

Anh không chắc bên trong có phải album hay không, nếu chỉ dựa vào trọng lượng của hộp quà thì anh nhất thời không phân biệt được. Những cuốn album thời xưa đều rất nhẹ, không nặng trình trịch vì có trang bìa làm từ thủy tinh hoặc thủy tinh công nghiệp như album thời nay.

Tưởng Bách Xuyên hôn cô một hồi, giúp cô thay đồ ngủ: "Em ngủ một lát đi."

Tô Dương vừa định mở miệng, ngay lập tức bị anh chặn lại.

Tưởng Bách Xuyên đặt cô nằm thẳng trên giường, hôn cô với sự kiên nhẫn và dịu dàng chưa từng có. Tô Dương có chút ý loạn tình mê, cũng bắt đầu đáp lại anh.

Mười mấy phút sau, Tưởng Bách Xuyên rời khỏi môi cô, đặt một nụ hôn lên vầng trán.

Tô Dương hỏi: "Bây giờ em có thể mở quà được chưa?"

Tưởng Bách Xuyên: "..."

Anh không ngừng chớp chớp mắt.

Cuối cùng, món quà ấy vẫn được mở ra. Khi thấy bên trong là một chiếc máy ảnh, Tưởng Bách Xuyên thở phào nhẹ nhõm.

Sau khi Tô Dương tỉnh giấc trưa, Tưởng Bách Xuyên đã rời phòng ngủ. Cô nằm trên giường, hết nhìn trái lại nhìn phải.

Căn phòng này là nơi anh ở từ tấm bé, chiếc giường này là nơi anh từng ngả lưng.

Mọi thứ trong phòng đều đem lại cảm giác thân thuộc cho cô, có mùi giống hệt mùi của anh.

Tô Dương ngồi dậy, dựng gối rồi tựa lên đầu giường, nhắn tin cho Tưởng Bách Xuyên: [Em dậy rồi.]

Cô không biết bố Tưởng có còn ở dưới nhà hay không, sợ phải xuống tầng một mình vì không biết phải trò chuyện thế nào với ông.

Tưởng Bách Xuyên: [Anh đang họp trực tuyến, em cứ ở phòng đọc sách đi, cuộc họp sắp kết thúc rồi.]

Tô Dương: [Sách ở đâu thế anh?]

Tưởng Bách Xuyên: [Em tự tìm ở trong tủ đầu giường nhé, đều là tác phẩm nổi tiếng thế giới bản tiếng Anh đấy.]

Tô Dương loay hoay ở tủ bên phải, không tìm thấy sách mà chỉ thấy vài cuốn tạp chí tài chính và kinh tế. Cô sang tìm ở tủ bên kia, trong ngăn tủ đầu tiên chính là các kiệt tác. Có rất nhiều cuốn cô đã từng đọc, nhưng cô chỉ đọc bản Trung. Nay cũng đã quên gần hết, cô bèn tìm cuốn mình thích rồi lật xem.

Không ngờ trong sách còn kẹp đồ, sách vừa mở, đồ rơi xuống sàn.

Cô khom lưng nhặt món đồ lên.

Đó là một tờ bìa to xấp xỉ một trang sách, trên bìa dán sticker hình cô, mặt trước và mặt sau đều được ép dẻo. Tất cả những bức ảnh vẫn sắc nét như nhiều năm trước, chẳng hề có bất kỳ dấu hiệu ố vàng nào.

Tô Dương nhìn tấm bìa này, ngón tay khẽ run lên. Cô có thể khẳng định, cô chưa bao giờ đưa những chiếc sticker này cho Tưởng Bách Xuyên.

Đó là lần đầu tiên cô sử dụng máy chụp hình tự động[1], còn chụp ảnh rất lâu, lâu tới mức Lục Duật Thành cùng Cố Hằng đều vô cùng mất kiên nhẫn.

Cô nhớ khi ấy mình từng in ba phần, nhưng vẫn không đủ để dán vào nhật ký cá nhân. Cuốn nhật ký ấy được giữ gìn tới nay, là một quyển sổ có mật mã chứa đựng những bí mật và tâm tình nho nhỏ của cô.

Mười mấy năm qua đi, dù mật mã đã chẳng nhạy như xưa, sticker cũng từ từ phai màu, cô vẫn còn nhớ rõ tâm trạng của mình khi chụp ảnh.

Khi ấy... Anh cũng ở trong cửa tiệm kia sao? Chẳng lẽ đó là lần thứ ba anh nhìn thấy cô?

Nhưng cô lại chẳng có chút ấn tượng nào.

Thật lâu sau, Tô Dương mới hoàn hồn. Cô kẹp lại tờ bìa vào sách, trả về vị trí cũ. Có lẽ là vì chuyện đã xảy ra quá lâu, thế nên chính bản thân anh mới quên mất sự tồn tại của tấm bìa kia.

Sau khi cất sách, Tô Dương bước sang tủ đầu giường bên kia, cầm cuốn tạp chí tài chính và kinh tế.

Cô quay lại giường, tùy ý mở một trang, lơ đãng đọc lướt, trong đầu hoàn toàn bị chuyện sticker chiếm đóng.

Thấy mình đọc không vào, cô tiện tay đặt cuốn tạp chí lên tủ đầu giường, bắt đầu nghe nhạc dương cầm dưỡng thai.

Lúc này, cửa phòng ngủ chợt bị đẩy ra, Tưởng Bách Xuyên hô hấp dồn dập bước vào phòng. Thấy cô đang nhắm mắt nghe nhạc, lại nhìn cuốn tạp chí tài chính và kinh tế trên tủ đầu giường, sự căng thẳng trong lòng mới biến mất.

Nghe được động tĩnh, Tô Dương mở mắt, tỏ vẻ không hay biết gì: "Anh họp xong rồi à?"

Tưởng Bách Xuyên: "Sắp xong rồi, anh qua đây xem tình hình của em."

Tô Dương chỉ chỉ tạp chí: "Toàn là số từ mấy năm trước rồi, mà em đã chẳng thích xem loại tạp chí này. Anh nói có tiểu thuyết tiếng Anh trong tủ, nhưng làm gì có đâu."

Tưởng Bách Xuyên cười khẽ: "Ở tủ đầu giường bên này cơ." Lại hỏi: "Em có muốn đọc không?"

Tô Dương giả bộ tò mò: "Có những kiệt tác gì thế, để em thử xem có thích hay không."

Tưởng Bách Xuyên cũng đã quên rốt cuộc là anh kẹp ảnh ở quyển nào, nhưng hẳn là không phải quyển đầu tiên. Anh chọn quyển đầu cho cô: "Quyển này thì sao?"

Chính anh cũng chột dạ lật xem một lượt, bên trong không có ảnh chup.

Tô Dương nhìn bìa, không phải quyển vừa rồi. Nhưng cô không thể nói cô thích quyển này, nếu đã diễn thì phải diễn cho giống. Cô nói: "Quyển này hả, lúc trước em đọc bản Trung đã không thích rồi."

Tưởng Bách Xuyên lại kiểm tra quyển thứ hai bên trong ngăn kéo, nhìn xem bên trong có ảnh chụp hay không. Tô Dương làm bộ tò mò, rướn cổ ra nhìn: "Anh tìm gì đấy?" Lại cười trêu ghẹo: "Không phải là có thư tình của cô nào đấy chứ?"

Tưởng Bách Xuyên nói: "Chỉ có thư tình của em cho anh thôi."

Quyển thứ hai cũng không có ảnh, anh an tâm đưa đồ cho cô.

"Anh nhớ trước kia em rất thích quyển này, từng đọc lén bản Trung trong tiết vật lý năm cấp ba, bị thầy giáo phát hiện, tịch thu rồi còn bắt em làm kiểm điểm."

Tô Dương cười: "Anh còn nhớ rõ chuyện này sao? Khi đó em kém thế cơ á?"

Tưởng Bách Xuyên: "Em tưởng mình là học sinh ngoan sao?"

Anh cầm mấy quyển sách còn lại trong ngăn kéo, chuẩn bị mang vào phòng làm việc, nói với cô: "Em đọc sách đi, khi nào họp xong anh thì anh qua."

Ra khỏi phòng ngủ, chỉ khi tìm thấy tờ bìa cứng kia, Tưởng Bách Xuyên mới thở phào nhẹ nhõm.

Mới vừa rồi, trong lúc đang họp, anh chợt nhớ đến tấm bìa dán sticker được kẹp trong sách, vội vàng nói với tầng cấp cao là mình có một cuộc điện thoại quan trọng phải tiếp, tạm dừng cuộc họp rồi chạy qua.

Không phải anh không muốn cho cô xem, mà anh chỉ không muốn khiến cô thêm áy náy.

Mỗi khi anh nhìn thấy cô, cô lại chẳng bao giờ chú ý tới anh.

Quan trọng nhất là, lần nào cô cũng ở cạnh Lục Duật Thành cùng Cố Hằng.

Kỷ niệm không quá tốt đẹp như vậy cứ để một mình anh ghi nhớ là được.

*

Hôm sau, vào ngày giao thừa.

Tô Dương không ngờ bố Tưởng sẽ tự mình xuống bếp, ông nói bản thân đã không nấu nướng nhiều năm, không thể chắc chắn về chất lượng của thành phẩm. Trước mặt con dâu, mẹ Tưởng đương nhiên phải giữ mặt mũi cho ông: "Ông yên tâm, chỉ cần là món ông làm thì tôi sẽ ăn, làm nhiều ăn nhiều, làm ít ăn ít!"

Trong bữa cơm tất niên, ngoài Tô Dương không tham gia nấu nướng, bố mẹ Tưởng cùng Tưởng Bách Xuyên đều xuống bếp làm món sở trường, Tưởng Bách Xuyên còn mang sủi cảo của Tô Dương qua.

Đêm đó, anh chỉ ăn khoảng mười cái sủi cảo, phần còn lại được đặt trong tủ lạnh. Lúc bố Tưởng đến đón hai vợ chồng, anh bèn mang toàn bộ sủi cảo theo.

Bữa cơm tất niên có phần cụt hứng, tuy nhiên, đây chỉ là cảm giác của một mình Tô Dương, bởi vì khi Tưởng Bách Xuyên gắp một miếng thịt kho tàu cho cô, dạ dày cô đột nhiên quặn lên.

Cô không nhịn nổi, vọt vào nhà vệ sinh. Lúc Tưởng Bách Xuyên tất tả đuổi kịp, cô đã nôn sạch sành sanh.

Anh nhẹ nhàng vuốt lưng cô: "Thoải mái hơn chưa em?"

Tô Dương gật đầu, đôi mắt ướt rượt nhìn về phía Tưởng Bách Xuyên, dở khóc dở cười hỏi: "Cả nhà còn ăn tiếp được không anh?"

Tưởng Bách Xuyên đưa ly nước ấm cho cô, an ủi: "Chuyện bình thường thôi mà, lúc mẹ hoài thai anh, nhất định bà cũng đã từng như vậy."

Đoạn, anh lau mặt cho cô bằng khăn ấm. Mỗi khi nhìn đôi mắt sũng nước vì nôn nghén của cô, Tưởng Bách Xuyên lại đau lòng.

Anh đỡ cằm cô, cúi đầu hôn lên đôi môi mềm.

Trước kia, Tô Dương thích nhất những cái ôm và cái hôn có thể xua tan tâm tình xấu của anh, nhưng hiện tại đã không còn như vậy nữa.

Đương lúc anh đang hôn cô, Tô Dương lại đẩy anh ra, xoay người bước về phía bồn cầu.

Tưởng Bách Xuyên buồn bực: "..."

Khi quay lại bàn ăn, mẹ Tưởng đã múc thêm một chén cháo cho cô: "Mẹ đã sớm ninh cháo cho con rồi, sợ con không ăn được thịt."

Sau đó, bà đặt đĩa cải bó xôi cùng khoai tây thái sợi trước mặt cô: "Con ăn chút món thanh đạm đi, mấy tháng đầu đều như vậy đấy, hồi xưa mẹ còn nghén nặng hơn con, ăn cái gì là nôn cái nấy."

Tô Dương cảm ơn bà rồi bắt đầu ăn cháo.

Bởi vì vừa mệt vừa ham ngủ, chưa đến 10 giờ, Tô Dương đã lên tầng chuẩn bị đi ngủ.

Sau khi vào phòng, cô nhắn tin chúc Tết Lục Duật Thành và Cố Hằng rồi gọi điện thoại cho bố mẹ của hai người, nói năm nay mệt mỏi, không thể thức đến nửa đêm nên đành gọi trước.

Những năm trước, cô đều chờ qua 12 giờ đêm mới gọi điện chúc Tết. Năm nay quả thực là không dằn nổi, mí trên mí dưới liên tục đánh nhau.

Bố mẹ Cố cùng bố mẹ Lục biết cô đang mang thai, đều dặn cô đi ngủ sớm.

Sau khi gọi cho bốn vị trưởng bối, cô lại hàn huyên với bố mẹ Tô qua video trong chốc lát, sau khi thấy cô ngáp ngắn ngáp dài, bố mẹ bèn giục cô đi ngủ.

Tô Dương vừa nằm lên giường, Lục Duật Thành liền gọi đến.

Cô nói: "Không phải cậu kéo tôi vào danh sách đen rồi sao!"

Lục Duật Thành nằm trên lan can sân thượng, miệng hút thuốc, không nói lời nào.

Tết của hiện tại không náo nhiệt bằng quá khứ, trước đây, mỗi khi Tết đến, pháo hoa giăng đầy trời, đâu đâu cũng văng vẳng tiếng pháo.

Nhưng nay chỉ còn lại sự vắng lặng.

Tô Dương không nghe thấy âm thanh gì, lại nói: "Lục Duật Thành, cậu mà cứ tiếp tục như vậy thì tôi cúp máy đây."

Lục Duật Thành chậm rãi nhả khói: "Mấy lời chúc Tết quá dung tục, trước kia đều nói mãi rồi, chẳng có ý gì mới để nói cả."

Tô Dương: "..."

Không tài nào nhìn thấu tư duy của người này.

"Nếu không có lời nào để nói, cậu còn gọi điện thoại làm gì? Cúp máy đi, tôi buồn ngủ lắm rồi."

Lục Duật Thành hỏi: "Có phải sau khi treo máy tôi cậu sẽ tắt máy không?"

Tô Dương: "... Phải!"

Lục Duật Thành: "Nếu cậu tắt máy thì giờ tôi cúp liền."

Tô Dương cảm thấy không thể hiểu nổi: "Nếu tôi không tắt thì sao?"

Lục Duật Thành: "Thế thì đây không cúp."

Tô Dương: "..."

Lục Duật Thành sâu sắc nói: "Chắc Cố Hằng sắp gọi cho cậu đến nơi rồi, cậu ta càng muốn gọi, tôi lại càng không để cậu ta được như ý."

Tô Dương: "..."

Sau đó, đương lúc hai người đang nói chuyện phiếm, cuộc gọi của Lục Duật Thành tự động kết thúc. Thật lâu sau cô mới nghe nói, di động của hắn bị nhiễm virus.

Khi Tưởng Bách Xuyên tắm rửa rồi vào phòng, Tô Dương vẫn còn đang thức, lăn qua lăn lại ở trên giường. Anh bước tới, ngồi lên giường, "Nằm yên, đàng hoàng một chút! Anh tưởng em bảo em mệt chứ? Sao còn chưa ngủ?"

Tô Dương: "Em hết buồn ngủ rồi." Lại hỏi: "Anh cũng đi ngủ sớm hả?"

Hiện tại mới là 10 giờ tối.

Tưởng Bách Xuyên ừ một tiếng, duỗi tay túm gối đầu, tựa lên đầu giường.

Tô Dương bò dậy, nằm trên người anh, hai tay đặt trên ngực, cằm gác trên cánh tay, hơi hơi ngửa đầu nhìn anh. Tưởng Bách Xuyên kéo chăn đắp cho cô, ngón tay nhẹ nhàng quấn quýt sợi tóc của cô, chợt hỏi: "Mai là ngày đầu năm mới, em có muốn thay đổi vẻ ngoài không?"

Tô Dương cười hỏi: "Thay thế nào?"

Tưởng Bách Xuyên ra hiệu cho cô ngồi dậy,"Anh tết tóc cho em, ngày mai có ngay một mái tóc xoăn."

To Dương: "Thế thì phải tết bao nhiêu bím tóc đây," Cô không khỏi nhớ, ngày trước anh cũng tết tóc cho cô.

Dứt lời, cô ngồi dậy từ trên người anh.

Tưởng Bách Xuyên: "Dù sao cũng đang rảnh rỗi mà."

Năm cô mười mấy tuổi đã thích như vậy, bố mẹ vợ không cho phép cô uốn tóc, thấy cô trông mà thèm, khi mẹ vợ rảnh rỗi, bà sẽ tết tóc cho cô trước khi ngủ. Bà tết bím nhỏ, mỗi lần đều phải tết bốn, năm mươi bím tóc, hôm sau gỡ ra sẽ có ngay một mái tóc xoăn lọn nhỏ tinh tế, còn đẹp hơn cả uốn tóc.

Sau này, khi hai người ở bên nhau, cô không tiện làm cho bản thân nên bảo anh học tết. Mới đầu tay chân anh vụng về, thường kéo đứt tóc cô, khiến cô đau tới mức hô ầm lên, phải làm vô số lần mới quen tay hay việc. Cô còn nói, cô đang đặc biệt đào tạo tay nghề của anh vì tiểu tình nhân tương lai.

Tưởng Bách Xuyên hỏi mượn một ít chun màu đen từ mẹ Tưởng rồi tìm một chiếc lược. Tô Dương ngồi trên ghế tròn, đưa lưng về phía anh, lười biếng tựa lên người ở đằng sau.

Tóc cô rất dài, Tưởng Bách Xuyên chọn tết tóc từ phía trên, dù cô có tựa lên người anh cũng không ảnh hưởng gì.

Khi tết đến bím tóc thứ hai mươi, Tô Dương bắt đầu ngáp ngắn ngáp dài.

Tưởng Bách Xuyên: "Em nằm đi, để anh tết cho."

Tô Dương buồn ngủ tới mức mí trên đánh xuống mí dưới, gật đầu đồng ý.

Anh trải một chiếc khăn tắm lớn lên giường, đợi cô nằm xuống, anh bèn ngồi khoanh chân trên giường để tết tóc cho cô.

*

Năm nay, ngoài việc khó có thể ăn ngon vì nôn nghén, những việc khác đều khiến Tô Dương cảm thấy mình như trở về ngày Tết khi còn bé.

Mặc quần áo mới, nhận tiền mừng tuổi.

Sáng sớm thức giấc, Tưởng Bách Xuyên lấy cho cô một bộ đồ mới, một chiếc váy dài kiểu mới của thương hiệu nào đó do mẹ chồng tặng.

Tô Dương ngồi dậy: "Em chưa tặng gì cho bố mẹ cả."

Tưởng Bách Xuyên: "Em đã tặng thứ quý giá nhất rồi."

Sau đó, anh cúi đầu hôn lên cái bụng nhỏ của cô.

Tô Dương nở nụ cười.

Tưởng Bách Xuyên bắt đầu giúp cô đổi váy, tiếp tục nói: "Mỗi khi có tuần lễ thời trang, không phải em đều sẽ mang quần áo cùng phụ kiện kiểu mới về cho mẹ anh sao? Không nhất thiết phải tặng gì khi đến năm mới đâu, quà cáp ấy hả, thấy gì phù hợp thì tặng thôi, không cần phải là nhân dịp gì cả."

Tô Dương mím môi: "Nhưng hình như em chưa bao giờ tặng quà cho bố."

Tưởng Bách Xuyên: "Anh đã nói bộ trà cụ mà anh tặng là do em mua rồi."

Tô Dương ôm cổ anh, hôn lên khóe môi anh: "Tối nay có thưởng."

Tưởng Bách Xuyên bóp eo cô: "Đêm nào em chẳng nói vậy, bao giờ thì em trả thưởng đây?"

Cô vùi mặt nơi cổ anh, khẽ khàng cọ cọ: "Trước cứ cho em khất đã, sau khi sinh xong sẽ trả hết cho anh."

Tưởng Bách Xuyên nâng cằm cô lên, cắn một cái. Sau khi mặc quần áo cho cô, anh kiên nhẫn gỡ tất cả bím tóc, mái tóc xoăn lọn nhỏ tinh tế xinh đẹp đã thành hình.

Sau khi tắm rửa, chỉnh trang đầu tóc, anh dắt cô xuống tầng.

Bố mẹ Tưởng đã làm xong bữa sáng, đang ngồi chờ Tưởng Bách Xuyên cùng Tô Dương. Thấy hai vợ chồng xuống nhà, mẹ Tưởng ra hiệu cho bố Tưởng lấy bao lì xì.

Nhìn hai bao lì xì, Tô Dương nhất thời sửng sốt. Cô chớp chớp mắt, nói: "Mẹ, con đã lớn lắm rồi, bố mẹ không cần phải mừng tuổi cho con đâu ạ."

Mẹ Tưởng khẽ cười: "Dù con có lớn thế nào, trong mắt chúng ta, con vẫn chỉ là một đứa bé thôi."

Tưởng Bách Xuyên nhận thay Tô Dương: "Lì xì của con đâu?"

Bố Tưởng "A" một tiếng, không nhịn được mà liếc xéo anh, đoạn chậm rãi nói: "Đây đều là của Tô Dương hết, không có phần của con đâu. Năm nay con bao nhiêu tuổi rồi? Đàn ông đàn ang ba mươi mấy tuổi đầu mà còn không biết xấu hổ vòi lì xì, tưởng là mình bé lắm chắc."

Tưởng Bách Xuyên: "..."

Tô Dương nén cười, nhìn anh ăn quả đắng thật là thú vị!

[1] Tình tiết về máy chụp hình tự động nằm trong chương 56.

Tác giả có lời muốn nói:

P.S Về sơn tra, chưa hẳn người phụ nữ có thai nào cũng ăn được. Lúc trước tôi ăn được, nhưng không có nghĩa là thể chất của tất cả mọi người đều hợp với món này.

Vì sợ "dạy sai" không ít cô gái đang theo dõi truyện nên tôi đã đổi thành tương dâu.

Cảm ơn những bạn đã nêu ý kiến, moaaazzz ~



Đã sửa bởi Vivi3010 lúc 03.01.2019, 04:43.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 03.01.2019, 04:42
Hình đại diện của thành viên
Salty Potato
Salty Potato
 
Ngày tham gia: 31.05.2017, 18:18
Bài viết: 211
Được thanks: 3593 lần
Điểm: 41.18
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Làm thế nào để ngừng nhớ anh - Mộng Tiêu Nhị - Điểm: 71
Chương 62: Một chiếc ô, hai bóng hình, anh gìn giữ hạnh phúc của cô

Convert: Sakahara

Editor || Beta: Manh

Thông báo nhỏ: LTNĐNNA sẽ có 8 ngoại truyện, trong đó 1 ngoại truyện mình đăng "miễn phí", 7 chương còn lại sẽ set pass, chỉ đăng trên Wordpress và trong group kín (Dành cho ai không vào được Wordpress). Thông tin chi tiết mời mọi người lên đọc trên Page Facebook Manh Manh nhé.

***

Trong khoảng thời gian này, đầu đề các trang giải trí cùng từ khóa nóng trên Weibo đều bị Tô Dương chiếm giữ không ngừng.

Nào là tay trong tay với Tưởng Bách Xuyên tại buổi công chiếu phim "Những đêm không ngủ ở phố Wall" để cổ động cho diễn viên chính Cố Hằng, nào là cùng tham gia lễ kỷ niệm của nữ trang KING với bạn thân Tô Nịnh Nịnh.

Xuyên suốt sự kiện, Tô Nịnh Nịnh chăm sóc cô vô cùng chu đáo.

Có cư dân mạng tinh mắt còn phát hiện, nhà nhiếp ảnh hiếm khi nào lộ diện này không đi giày cao gót.

Vì thế, người hâm mộ suy đoán, có lẽ là cô mang thai.

Lễ tình nhân năm nay cũng là ngày quảng cáo của LACA chính thức được tung ra, có hơn hai triệu lượt share video về tường máy ảnh ở trên mạng. Đặc biệt, sau khi LACA tuyên bố những chiếc máy ảnh này đều thuộc về Tô Dương, tường máy ảnh cũng mượn được từ cô, trên mạng bắt đầu lưu truyền một câu: Có một loại tình yêu vĩnh cửu mang tên Tưởng Bách Xuyên và Tô Dương.

Mấy ngày nay, Kiều Cẩn không muốn nhìn tin tức trên trang giải trí, tất cả đều liên quan tới Tô Dương, cô ta cũng chẳng buồn đăng nhập Weibo, trên đó có rất nhiều bình luận mỉa mai chế nhạo.

Cô ta ném di động lên tủ đầu giường, vùi mình ở trên giường.

Tết năm nay, cô ta chỉ ở lì trong nhà, ngay cả đi chúc Tết người thân cũng không tham gia, tiếp tục chiến tranh lạnh với bố Kiều. Ngày mùng hai Tết âm, mẹ Kiều về bên nhà ngoại, bảo cô ta đi cùng, cô ta lại bực bội từ chối.

Bà bèn uyển chuyển nói, có một số việc đã là quá khứ, con người phải hướng về tương lai mà sống, đừng tiếp tục làm trong giới giải trí mà hãy mở một cửa hàng mình thích rồi sớm kết hôn.

Cô ta lập tức nổi đóa, vẫn còn nhớ rõ lời mình từng nói cho tới tận bây giờ: "Mẹ, có phải hiện tại cả mẹ cũng ngứa mắt với con, muốn gả quách con đi không? Mắt không thấy tâm không phiền phải không!?"

Khi ấy bà nom có vẻ kinh ngạc, nhưng Kiều Cẩn vẫn chưa nghĩ nhiều, chỉ cho là bà cảm thấy khó tin khi bị cô ta nhìn thấu. Cô ta tiếp tục: "Sau này mẹ đừng nhắc tới chuyện đi xem mắt nữa, nếu người kia không phải Tưởng Bách Xuyên thì cả đời này con sẽ sống độc thân cả đời!"

Mẹ Kiều thở dài, "Nghe nói năm nay Tô Dương ăn Tết ở nhà họ Tưởng, chú hai Tưởng còn tự tay xuống bếp, họ hàng bên đó còn bảo..."

Bà chần chừ, không nói tiếp.

Cô ta hỏi: "Còn bảo gì ạ?"

Mẹ Kiều: "Còn bảo là... Tô Dương đã mang thai."

Khi ấy, cô ta phẫn nộ tới mức ném vỡ cốc, ngồi khóc nức nở thật lâu, vài ngày sau vẫn không ra khỏi cửa. Cô ta nghĩ mãi mà không hiểu, vì sao tất cả chuyện tốt đẹp nhất đều thuộc về Tô Dương, mà cô ta lại chỉ có thể trơ mắt nhìn Tô Dương hạnh phúc.

Di động trên tủ đầu giường chợt reo chuông, kéo Kiều Cẩn về hiện thực. Cô ta ngồi dậy, với lấy di động, là điện thoại của Lisa.

Kiều Cẩn điều chỉnh nhịp thở, hỏi: "Cần phải sang Paris trước buổi trình diễn hả chị?"

Mấy hôm trước, Lisa từng nói có lẽ phải bay qua trước mấy ngày.

Lisa khẽ thở dài, ngừng vài giây rồi mới mở miệng: "Phía MU nói... Năm nay họ muốn thay một số gương mặt mới cho dàn người mẫu trình diễn catwalk."

Tim Kiều Cẩn đập thình thịch, trong lòng lạnh buốt, khó có thể tin mà xác nhận lại: "Ý chị là... Phần đi catwalk của em bị hủy bỏ sao? Là ai quyết định việc này?"

Dựa vào cái gì!

Lisa đáp: "Chị cũng không nắm rõ tình huống cụ thể, thư ký của giám đốc sáng tạo[1] MU châu Á cũng chỉ vừa chuyển lời thôi. Về hợp đồng của em, cô ta nói cứ làm theo quy trình pháp lý là được."

[1] 品牌的创意总监 (Creative Director, hay Giám đốc Sáng tạo) là người chịu trách nhiệm tạo hình cho thương hiệu, đảm bảo sự tinh tế và thống nhất về hình ảnh, cảm xúc và thông điệp trên mọi kênh giao tiếp.

Kiều Cẩn hừ lạnh một tiếng, quy trình pháp lý cái khỉ gì, đây chính là bí mật trong ngành mà người nào cũng biết, ai có lai lịch thì kẻ đó sẽ ngồi lên đầu người khác.

Cô ta chỉ có thể nghĩ đến Tưởng Bách Xuyên, hẳn là anh giở trò quỷ này.

Lisa đang muốn an ủi Kiều Cẩn, cô ta đã trực tiếp cúp máy, bấm số gọi cho Hàn Trình, hỏi anh ta đang ở đâu.

Hàn Trình đang ở trong phòng làm việc, "Làm sao thế?"

Kiều Cẩn: "Anh có biết phần diễn của tôi tại tuần lễ thời trang đã bị hủy bỏ rồi không?"

Ban đầu anh ta chính là bên trung gian giới thiệu, anh ta thân thiết với giám đốc sáng tạo của thương hiệu MU như vậy thì không có lý do gì mà không biết việc này.

Hàn Trình: "Ừ, tôi cũng chỉ vừa biết thôi."

Anh ta chỉ là một nhà nhiếp ảnh, không có đủ năng lực để thay đổi quyết định của tầng cấp cao MU.

Kiều Cẩn xoa huyệt thái dương giật giật, hỏi: "Có cách nào để cứu vãn tình hình không?"

Hàn Trình châm lửa cho điếu thuốc, "Hẳn là không, người thế chỗ cô là một gương mặt mới mà MU vừa sử dụng năm nay, có người nói cô ta có quan hệ rất tốt với thiết kế trưởng của MU."

Người trong giới đều biết tầm quan trọng của thiết kế trưởng thuộc một thương hiệu, ngay cả tổng giám đốc cũng phải nhường ba phần.

Trái tim Kiều Cẩn hoàn toàn băng giá, sự nghiệp người mẫu của cô ta dường như đã chìm trong bóng tối.

Cô ta hỏi: "Vì sao lại cứ phải là tôi? Là Tưởng Bách Xuyên làm phải không?"

Hàn Trình tựa lên cửa sổ, gảy tàn thuốc trong gạt tàn: "Chuyện này thì tôi không rõ lắm, nếu cô nghi ngờ anh ta thì chỉ có một khả năng."

Kiều Cẩn: "Khả năng gì?"

Hàn Trình: "Tưởng Bách Xuyên ngáng chân cô thông qua tổng giám đốc của KING. Tôi nghe nói quan hệ giữa thiết kế trưởng của MU và Chu tổng không tồi, chắc cô người mẫu mới kia tiếp xúc được với thiết kế trưởng nhờ quan hệ của Chu tổng."

Kiều Cẩn híp mắt, chính KING cũng là người đá cô ta ra khỏi chương trình truyền hình thực tế trước đó.

Chẳng còn nghi ngờ gì nữa, nếu là tổng giám đốc của KING thì ông ta quả thực có năng lực để làm những việc ấy.

Hàn Trình cũng mất hứng hút thuốc, anh dụi mạnh điếu thuốc vào gạt tàn.

"Kiều Cẩn, có nhất thiết phải lún sâu trong bóng tối như vậy không?"

Vì sao cứ phải là Tưởng Bách Xuyên?

Kiều Cẩn: "Hàn Trình, anh không hiểu, anh không phải là tôi nên không hiểu được tâm trạng yêu mà không có được này. Tôi đã thích anh ấy rất nhiều năm rồi."

Hàn Trình cười giễu, có gì mà anh ta không hiểu?

Anh ta tiếp tục khuyên nhủ: "Cô đừng tiếp tục dây dưa với người đã có vợ nữa, buông tay đi thôi, một người đàn ông như Tưởng Bách Xuyên đương nhiên sẽ không tiếp tục so đo nữa. Sau này đường ai người nấy đi, Tô Dương làm nhà nhiếp ảnh của cô ta, cô làm người mẫu của cô."

Ngừng một chút, anh ta bồi thêm một câu: "Tôi có thể giúp cô trở thành người mẫu xuất sắc nhất trên sàn catwalk."

Cô vốn có thiên phú và tiềm năng trong phương diện này, khi mới quen cô, chính phần khí chất cô sở hữu đã hấp dẫn anh ta.

Tuy năm đó cô cũng lên mặt nạt người, nhưng ít nhất cô không có ý đồ gì xấu.

Chỉ vì một người đàn ông, cô hoàn toàn lạc lối, đi vào ngõ cụt, tiêu hao hết những tài nguyên của bản thân.

Nhưng điều này không quan trọng, anh vẫn có thể giành tài nguyên lại cho cô.

Trong lòng Kiều Cẩn vốn không thoải mái, nay không nhịn được mà oán giận: "Hàn Trình, không phải anh vẫn luôn ngứa mắt Tô Dương hay sao? Sao bây giờ anh lại nói chuyện thay cô ta?!"

Hàn trình: "..."

Anh không khỏi cảm thấy bất đắc dĩ.

"Tôi và Tô Dương không hợp nhau là chuyện bình thường." Dù sao cũng là đối thủ cạnh tranh, nhưng không ai có thể phủ nhận kỹ thuật chụp ảnh càng ngày càng tiến bộ và ý tưởng sáng tạo của cô.

Anh ta giữ những lời này ở trong lòng, để Kiều Cẩn đỡ phải thêm uất ức sau khi nghe xong.

Hàn Trình nói: "Kiều Cẩn, ngành nghề nào cũng có cạnh tranh, chúng ta chỉ cần làm tốt việc của mình là được. Lần này MU không cần cô, tôi có thể gắn kết cô với thương hiệu khác."

Không phải tất cả thương hiệu cao cấp đều có quan hệ tốt với Chu tổng.

Kiều Cẩn đáp: "Không cần."

Trong giới cũng chỉ có từng ấy thương hiệu thời trang lớn, ngoại trừ MU cùng L&D, tỷ lệ công ty khác sử dụng cô gần như bằng không, bởi vì Hàn Trình chỉ có quan hệ tốt với hai nhà này, những nơi còn lại đều là thương hiệu hạng hai, bảo cô ta diễn catwalk cho thương hiệu hạng hai,thì không biết người làm cùng ngành sẽ chê cười đến mức nào, cô ta thà không đi còn hơn.

Cô ta cúp điện thoại, nước mắt không ngừng tuôn rơi.

Tưởng Bách Xuyên hoàn toàn bức cô ta vào đường cùng.

Nghe ngóng được tin Tưởng Bách Xuyên đang ở chi nhánh ngân hàng ở Bắc Kinh, Kiều Cẩn có mặt tại bãi đỗ xe ngầm từ sớm để chờ anh tan tầm, đỗ xe ngay bên cạnh xe của anh.

Còn chưa tới giờ tan tầm, Tưởng Bách Xuyên đã xuất hiện.

Kiều Cẩn nhanh chóng xuống xe, lớn tiếng gọi: "Tưởng Bách Xuyên!"

Tưởng Bách Xuyên và vệ sĩ đồng thời quay đầu.

Thấy người đến là Kiều Cẩn, vệ sĩ lập tức cảnh giác nhìn bốn phía, ô tô vây kín xung quanh, anh ta không thể khẳng định liệu phóng viên có ẩn núp trong xe hay không.

Vệ sĩ chắn trước Tưởng Bách Xuyên để anh lên xe trước, nhỡ bị chụp phải thì sẽ khó lòng giải thích.

Kiều Cẩn không đến gần: "Hôm nay tôi tới đây một mình!"

Nước mắt của cô ta vô thức tràn bờ mi, nghẹn ngào nói: "Tưởng Bách Xuyên, anh có nhất thiết phải làm đến nước này không?! Bây giờ anh và Tô Dương có tất cả mọi thứ, tôi đã chẳng còn gì nữa rồi, sao anh còn không buông tha cho tôi!"

Tưởng Bách Xuyên liếc cô ta, thản nhiên nói: "Bởi vì trí nhớ của cô quá kém, không biết tự lượng sức mình." Anh khẽ ngừng, đoạn tiếp tục: "Kiều Cẩn, tôi mà là cô thì quả thực xấu hổ không dám ra đường rồi! Chính bản thân cô phạm sai lầm mà mẹ cô lại phải tới cầu cạnh Tô Dương, cô có xứng là một người con không vậy?!"

Kiểu Cẩn ngẩn người, quên cả việc rơi nước mắt.

"Anh nói gì? Mẹ tôi đi cầu cạnh Tô Dương? Không thể nào"

Vô lý!

Sao một người phụ nữ kiêu ngạo như mẹ của cô ta có thể đi cầu cạnh Tô Dương!

Tưởng Bách Xuyên chẳng để ý tới cô ta, xoay người ngồi lên ô tô.

Ô tô từ từ rời đi, Kiều Cẩn vẫn đứng thẫn thờ cạnh xe của mình.

*

Khi Hà Gia Dương tìm thấy Kiều Cẩn tại một quán bar, cả người cô ta đã nồng nặc mùi rượu.

"Chị, chị điên rồi sao! Nhỡ bị người nào nhận ra thì còn đâu là hình tượng nữa!"

Tửu lượng của Kiều Cẩn không tệ, cô ta đã uống nhiều thật nhiều, vậy mà vẫn không say.

Cô ta nở nụ cười giễu cợt: "Bây giờ chị giữ hình tượng để làm gì?"

Một kẻ không có công ăn việc làm như cô ta giữ những thứ ấy để làm gì?

Vừa thốt thành lời, nước mắt lại rơi xuống.

Hà Gia Dương duỗi tay lau nước mắt cho cô ta, qua cuộc gọi điện thoại trước đó, gã có thể hiểu được phần nào.

Kiều Cẩn đã hoàn toàn bị phong sát, công ty quản lý đã hủy hợp đồng làm việc với cô ta.

Gã an ủi: "Chị à, sau này em sẽ kiếm tiền cho chị tiêu, phụ nữ không nên vất vả như đàn ông làm gì, em có thể nuôi chị!"

Kiều Cẩn duỗi tay xoa đầu gã, vừa khóc vừa cười.

Hà Gia Dương giật ly rượu trong tay cô ta: "Đừng uống nữa đừng uống nữa, em dẫn chị đi hóng gió nhé!"

Gã cầm cánh tay Kiều Cẩn, kéo cô ta ra ngoài.

Gió lạnh thổi qua, cô ta tỉnh táo hơn rất nhiều.

Hai người lên xe, Hà Gia Dương hạ mui xe thể thao xuống.

Kiều Cẩn kháng nghị: "Em muốn chị chết cóng à!"

Gã cười: "Xem ra chị vẫn còn có cảm giác, chưa hoàn toàn say khướt!"

Sau đó, gã lại nâng mui xe lên.

Gã dừng xe ở ven đường, đưa chai nước cho cô ta.

"Chị, không có gì to tát cả, thật ra em chẳng thấy việc chị vào giới giải trí làm người mẫu khả quan chút nào, làm người bình thường tốt biết bao."

Kiều Cẩn: "Em không hiểu sự hưởng thụ khi được đứng trên sân khấu chữ T."

Cô ta sẽ không từ bỏ sự nghiệp người mẫu.

Hà Gia Dương gãi đầu, gã không giỏi an ủi người khác: "Có lẽ là vậy, nhưng thời gian này chị đừng nghĩ nhiều nữa, ra ngoài du lịch đi thôi, sau này chị tiếp tục làm người mẫu, đừng xích mích với Tô Dương nữa, chắc chắn Tưởng Bách Xuyên sẽ không chĩa mũi nhọn vào chị mãi đâu."

Kiều Cẩn lặng yên.

Cô ta đã chẳng còn ôm ấp ảo tưởng gì với Tưởng Bách Xuyên nữa. Anh quá tuyệt tình, không từ thủ đoạn, khiến trái tim người ta phải băng giá.

Hà Gia Dương lại hỏi: "Bây giờ chị còn giữ liên lạc với Hàn Trình không?"

Kiều Cẩn: "Thì cứ không cố ý liên lạc nhưng cũng không cố ý xa lánh thôi."

Hà Gia Dương: "Ừm, sau này chị đừng tiếp xúc nhiều với anh ta nhé, anh ta... Chị cũng biết rồi đấy, anh ta quan hệ mập mờ với rất nhiều người mẫu, chưa chắc đã thật lòng với chị đâu."

Kiều Cẩn gật đầu: "Lisa đã sớm nói với chị rồi, chị hiểu hết mà."

Lisa nói, cảm giác của Hàn Trình đối với cô ta chính là không cam lòng vì không chiếm được. Có lẽ anh ta có yêu, nhưng càng nhiều hơn là không cam lòng.

Kỳ thực, giữa cô ta và Hàn Trình, không thể phân rõ là ai tốt, ai xấu.

Anh ta toan toan tính tính, mà cô cũng muốn lợi dụng tài nguyên của anh ta, cứ thế treo ngược anh ta như vậy. Anh ta cũng chẳng nhàn rỗi, không ngừng đổi phụ nữ trong mấy năm gần đây.

Ngày Kiều Cẩn xuất ngoại, Hà Gia Dương cùng Lisa đều đến tiễn.

Lisa cười nhạt: "Ra ngoài giải sầu đi, nếu một ngày nào đó em vẫn muốn làm người mẫu, chị sẽ giang tay chào đón em về."

Kiều Cẩn ôm Lisa: "Cảm ơn chị."

Lisa khẽ vỗ lên lưng cô ta: "Chị cũng không làm tốt mọi chuyện, ai rồi cũng phải trưởng thành, đây không phải chuyện xấu đâu em."

Kiều Cẩn gật đầu: "Em nhất định sẽ tìm chị."

Cho dù chật vật tới mấy, cô ta cũng chưa bao giờ nghĩ đến việc từ bỏ sự nghiệp.

Trước khi qua cửa kiểm tra an ninh, Kiều Cẩn đá Hà Gia Dương: "Trong hai tháng chị vắng nhà, nhớ đi thăm bố mẹ chị nhiều nhiều đấy."

Hà Gia Dương khom lưng, vỗ vỗ ống quần, "Biết rồi biết rồi."

Sau khi Kiều Cẩn vào cửa an ninh, thông qua hải quan, cô ta không ngờ mình sẽ gặp được Tô Dương ở sảnh chờ. Cô đang nói chuyện với Tưởng Bách Xuyên, không biết anh đã nói gì mà Tô Dương lại đánh anh hai cái.

Tưởng Bách Xuyên cười nhẹ, ôm cô vào lòng.

Kiều Cẩn hừ lạnh, vừa khéo mắt đối mắt mắt với Tô Dương. Cô ta liếc xéo Tô Dương một cái, đoạn tìm một vị trí yên tĩnh rồi ngồi xuống.

Tô Dương cũng chẳng buồn nhìn cô ta, thu tầm mắt lại. Tưởng Bách Xuyên quay đầu, "Sau này có gặp thì em đừng để ý tới cô ta."

Tô Dương: "Em biết rồi, em sẽ không bao giờ so đo với cô ta nữa đâu, cứ như đang hạ thấp chỉ số thông minh của bản thân ấy."

Tưởng Bách Xuyên cười, "Cũng đúng, chỉ số thông minh của em vốn đã chẳng cao rồi."

Mũi chân Tô Dương đạp anh một cái, "Thế mà anh còn mê như điếu đổ vậy à?"

Tưởng Bách Xuyên: "..."

Anh yên lặng nhìn sang nơi khác, mà chính Tô Dương cũng bật cười.

Vài phút sau, bọn họ bắt đầu đăng ký để lên máy bay, đích đến của hai vợ chồng là Chicago.

Kế hoạch chụp hình của cô đã được phê duyệt bởi tổng giám đốc sáng tạo của L&D, người nọ rất mong chờ một bộ ảnh độc đáo cho bộ sưu tập mùa đông.

Trước đó cô còn lo nhóm người mẫu sẽ không bằng lòng, bởi vì hiện đang là mùa đông tuyết lớn, chưa chắc người mẫu đã chịu ăn mặc phong phanh như vậy. Nhưng khi nghe nói địa điểm chụp ảnh là quốc lộ 66, trong ngày tuyết rơi, họ lại vô cùng hưng phấn, nói không sợ lạnh, cô mới ngừng lo lắng.

Đích đến của Kiều Cẩn là Luân Đôn, cô ta vô thức quay đầu nhìn về phía Tô Dương, thấy Tưởng Bách Xuyên đang nắm tay Tô Dương rời đi.

Cô ta nở nụ cười giễu.

Sau đó, cô ta rút di động ra, gửi tin nhắn cho mẹ Kiều: [Mẹ, mẹ không phải lo cho con đâu, bây giờ con đã thấy đỡ hơn nhiều rồi, sau này con sẽ nghe mẹ, mẹ đừng cãi nhau với bố nữa nhé, con yêu mẹ.]

Nghĩ đến lời Tưởng Bách Xuyên từng nói, nói mẹ đi cầu xin Tô Dương vì cô ta, nước mắt của cô ta lại vô thức rơi xuống.

*

Trên máy bay, Tưởng Bách Xuyên hỏi Tô Dương: "Bao giờ nhóm Đinh Thiến mới tới Chicago?"

Tô Dương: "Bọn họ bay chuyến buổi tối anh ạ."

Nói là không muốn bay cùng bọn họ, ghét phải ăn thức ăn cho chó.

Vì lần này phải qua New York nên Tưởng Bách Xuyên đồng hành cùng cô, sau sẽ chuyển chuyến bay. Anh có chút lo lắng: "Bây giờ tình hình sức khỏe của em đang như vậy, có kham nổi công việc không?"

Cô gần như không thể ăn uống, cho dù ăn vào cũng sẽ nôn ra. Trong khoảng thời gian này, cô gầy đi ba cân so với lúc trước.

Hiện tại thời tiết lạnh lẽo, lại còn phải chụp trên quốc lộ 66, anh sợ cô sẽ càng ốm nghén hơn, thân thể sẽ không chịu nổi.

Tô Dương cười: "Không sao đâu, phụ nữ có thai đều như vậy mà anh."

Huống hồ, Carlos đã giúp cô giành được quyền đề cử người mẫu, cô càng không có bất kỳ lý do gì để hoãn lần chụp hình này.

Cô ôm tay Tưởng Bách Xuyên, giúp anh bớt đi nỗi muộn phiền: "Yên tâm đi, em hiểu cơ thể của em mà, nếu khó chịu thật thì em sẽ không cưỡng ép bản thân đâu."

Vừa nói dứt lời, Tô Dương vội vàng đứng dậy, vọt vào buồng vệ sinh.

Tưởng Bách Xuyên: "..."

Sau khi đến Chicago, tuyết cùng mưa phùn vẫn phiêu đãng trong không trung. Tưởng Bách Xuyên dẫn Tô Dương đến phòng trưng bày nghệ thuật ở Chicago, sau đó đưa cô đến điểm xuất phát của quốc lộ 66 ở phía đối diện. Trên đường có một tấm biển, nếu không chú ý thì còn tưởng đó là biển chỉ dẫn.

Tô Dương đứng cạnh tấm biển, chụp ảnh kỷ niệm. Cô cười nói: "Thế này xem như từng tới quốc lộ 66 hả?"

Tưởng Bách Xuyên nhìn ảnh chụp, cất máy ảnh đi, đáp lời cô: "Đây chỉ là điểm xuất phát thôi, sau khi em sinh xong, anh nhất định sẽ đi hết cả quốc lộ cùng em."

Lời anh từng hứa với cô, anh nhất định sẽ thực hiện được.

Một tay Tưởng Bách Xuyên cầm máy ảnh, tay kia cầm chiếc ô trong tay cô.

Mưa tuyết rơi xuống, tụ thành từng vệt nước chảy xuôi theo tán ô, nhỏ lên vai áo khoác cùng vạt áo của anh, còn cả người Tô Dương thì khô ráo.

Cô nắm ống tay áo của anh, vui vẻ theo sát từng bước chân. Thỉnh thoảng cô lại nghiêng đầu nhìn sườn mặt của anh, hai người mắt đối mắt nhiều lần.

"Tưởng Bách Xuyên."

"Hả?" Anh quay đầu nhìn cô.

Tô Dương túm tay anh, nhón chân hôn lên đôi môi mỏng.

Gió lạnh thấu xương, mưa phùn hòa cùng tuyết vẫn còn đang phiêu tán.

Kẻ đến người đi trên con phố nước ngoài, dường như không ai cảm nhận được cái lạnh.

Cả Tô Dương cũng vậy.

Tưởng Bách Xuyên có chuyến bay chiều về New York, anh không cho cô đi tiễn. Trước khi ra sân bay, anh lại dặn dò: "Nếu em mệt thì nhớ phải nghỉ ngơi nhé, đừng cố chịu đựng, biết chưa?"

Tô Dương gật đầu: "Em biết rồi, chụp ảnh chỉ mất hai ngày thôi, sẽ không có vấn đề gì đâu."

Nói xong, cô ôm cổ anh, môi lưỡi dây dưa.

Trong Tết năm nay, ngày nào hai người cũng ở bên nhau, hiện tại phải tách ra nên cô có phần không quen, mạnh mẽ dán vào lòng anh.

Tưởng Bách Xuyên ôm cô thật chặt, trao cho cô một nụ hôn mãnh liệt. Nụ hôn kết thúc, anh vuốt ve gương mặt cô: "Bao giờ đến New York thì anh sẽ gọi cho em, buổi tối sẽ dỗ em ngủ."

Tô Dương lưu luyến buông anh ra.

Anh xoa đầu cô, không quên dặn dò: "Lúc nào chụp xong thì qua New York tìm anh nhé, phần còn lại cứ bàn giao cho thợ chụp ảnh khác trong studio là được."

Tô Dương rầu rĩ đáp ứng, kỳ thực cô vô cùng muốn làm việc, hiện tại mới là cuối tháng hai, phải mấy tháng nữa mới tới ngày sinh dự kiến, nếu lúc nào cũng rảnh rang thì chẳng phải là sẽ rất nhàm chán sao?

Tưởng Bách Xuyên tiếp tục: "Cũng không hẳn là như vậy."

Tô Dương ngẩng đầu, ánh mắt sáng rỡ, vô cùng chờ mong: "Anh còn có sắp xếp khác hả?"

Tưởng Bách Xuyên: "Ừ, tầng cấp cao của Phương Vinh và LACA đã thoản thuận là sẽ làm video quảng cáo cho R129 ở nước ngoài. Lần này bọn họ chi rất nhiều tiền, dự định mời một tổ làm phim Hollywood đến thực hiện video. Nếu em có ý tưởng nào hay, anh có thể đề cử giúp em, song phương đều đánh giá cao ý tưởng quảng cáo máy ảnh LACA của em đấy."

Tô Dương kích động không thôi, nhưng sau vài giây, cô lại lo lắng nói: "Tổ Hollywood... Sẽ vừa ý với ý tưởng của em sao? Hơn nữa bọn họ hẳn là có nhà biên kịch hàng đầu rồi."

Tưởng Bách Xuyên: "Em đừng vội phủ định bản thân như vậy, cứ thử một lần xem, thành công hay thất bại cũng không quan trọng, được trải nghiệm mới là quan trọng nhất."

Anh cổ vũ cho cô: "Quảng cáo ở nước ngoài khác với trong nước. Trong nước tập trung vào giới thiệu chức năng của sản phẩm, nhưng của nước ngoài thì chú trọng đến cảm xúc nhiều hơn, em rất hợp với kiểu quảng cáo như vậy."

Tô Dương mạnh mẽ gật đầu: "Em biết rồi."

Xem như khiêu chiến với chính bản thân mình một lần.

Tác giả: Bao lì xì của thứ sáu đã được gửi qua hệ thống tin nhắn ~~

Xin phép nhiều lời một câu, một chương của tôi là tổ hợp của hai chương, mọi người không cảm thấy như thế là quá nhiều hả?

P.S: Kiều Cẩn chính thức offline...


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 08.01.2019, 17:12
Hình đại diện của thành viên
Salty Potato
Salty Potato
 
Ngày tham gia: 31.05.2017, 18:18
Bài viết: 211
Được thanks: 3593 lần
Điểm: 41.18
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Làm thế nào để ngừng nhớ anh - Mộng Tiêu Nhị - Điểm: 78
Chương 63: Thời gian là kẻ trộm trên đoạn đường ấy

Tên chương thuộc lời bài hát "Chúng ta đều đã bị lãng quên" của Tạ An Kỳ.

Convert: Sakahara

Editor || Beta: Manh

Tô Dương chọn chủ đề nẻo đường - ước mơ - tình yêu cho quảng cáo lần này của L&D.

Trong quá trình chụp, điều kiện thời tiết tương đối khắc nghiệt. Đây là hai tháng lạnh nhất trong những năm gần đây của Chicago, nhưng lại phù hợp với yêu cầu dành cho ảnh quảng cáo của cô.

Năm người mẫu nước ngoài, ba nam hai nữ, mặc trang phục mùa đông mới nhất lái xe việt dã, du lịch tự túc trên quốc lộ 66 trong ngày mưa tuyết, trên đường đi gặp được cô gái châu Á An Ninh cũng đang đi du lịch tự túc, ô tô của An Ninh chết máy giữa đường.

Ba chàng trai giúp An Ninh sửa xe, ngoài trời quá lạnh, hai cô gái mời An Ninh vào xe sưởi ấm, tuy có rào cản ngôn ngữ, song họ có thể giao lưu bằng ánh mắt và ngôn ngữ cơ thể.

Ô tô sửa xong, hai bên kết bạn cùng đi.

Khoác trên người trang phục mùa đông sáng màu, vẻ hoang dã ẩn trong nét phô trương, chiếc xe việt dã chạy bon bon trên con đường quốc lộ quyến rũ.

Trời đổ mưa tuyết, quốc lộ 66 mịt mùng, nhưng họ lại mang đến sức sống, mang lại kích thích thị giác mãnh liệt giữa sự pha trộn của sắc lạnh và sắc nóng.

Bức ảnh mà Tô Dương thích nhất là cảnh: Tuyết bay đầy trời, trên quốc lộ 66 lầy lội, có ba người mẫu nam đứng trước một chiếc ô tô chết máy.

Một người đang nhét khăn quàng cổ vào trong áo khoác (mẫu mới của L&D), bên chân anh là công cụ sửa xe, một người cảm thấy lạnh đang cúi đầu cài khuy áo (áo khoác nam của L&D), người còn lại đang cởi áo khoác (mẫu mới), trước mặt là một chiếc kích[1].

[1] 千斤顶 (Kích): Vật dụng dùng để nâng gầm, nâng lốp ô tô.

Một người mẫu nữ đang nằm trên cửa sổ xe, đưa một chiếc áo khoác nữ (mẫu mới) ra thông qua cửa sổ. Một người khác cảm thấy lạnh, một tay khép cổ áo áo khoác (mẫu mới), tay kia đưa ô cho An Ninh. An Ninh mặc áo sơ mi (mẫu mới), khuôn mặt ủ rũ lộ ra chút kinh hỉ, nâng cả hai tay nhận áo khoác cùng ô.

Nhìn thì tưởng nhà nhiếp ảnh chỉ vô tình chộp được toàn bộ số ảnh này trong chớp mắt, nhưng mỗi chi tiết trong ảnh đối nghịch chụp đều vô cùng tinh tế. Trước đó, Tô Dương đã phác thảo qua tất cả chi tiết này nên khi chụp ảnh cũng tương đối thuận lợi, có một số tấm gần như là hoàn mỹ.

Mỗi khi chụp xong một tấm, người mẫu sẽ chụp bản vẽ của Tô Dương làm kỷ niệm, bởi vì bọn họ ở trong tranh giống ngoài đời thật như đúc.

Sau này, người mẫu nam trong ảnh bị cư dân mạng trêu là anh thợ sửa xe sang nhất quả đất.

Lại sau này, cư dân mạng lấy ảnh quảng cáo lấy quốc lộ 66 làm nền của Tô Dương để so sánh với ảnh quảng cáo mang chủ đề con người hòa hợp cùng thiên nhiên của Hàn Trình dành cho bộ sưu tập mùa đông MU.

Có cư dân mạng cảm thấy sự kết hợp giữa động vật hoang dã cùng người mẫu của Hàn Trình trên ống kính thời trang khiến người ta phải sáng mắt.

Cũng có người cho rằng, ảnh quảng cáo của Tô Dương càng có thể khơi gợi sự đồng cảm, đặc biệt là khi kết hợp với quốc lộ 66 mang đậm sắc thái hoài cổ, sau khi xem xong, làn sóng cảm xúc cuộn trào, không khỏi khiến người ta muốn tới quốc lộ 66 một chút.

Lại lại sau này, tấm ảnh này của Tô Dương được giới thời trang bầu chọn là ảnh quảng cáo ấn tượng và có hồn nhất trong tất cả quảng cáo của các thương hiệu thời trang và trang sức vào năm 2017. Trên Weibo, đối thủ cạnh tranh Hàn Trình còn like bức ảnh này của Tô Dương, việc này được xem như một tin tức lạ ở giới thời trang.

Nhưng, đó đều là chuyện của tương lai.

Ba ngày sau, hoạt động quay chụp kết thúc. Sau cùng, tất cả còn tặng Tô Dương một cái ôm.

Cô thấu hiểu ý nghĩa của cái ôm này, đó là bởi vì cô đã vừa nôn nghén vừa quay chụp cho bọn họ.

Có lần, trong lúc chụp hình, cô không dằn nổi cơn nghén, quay mặt sang bên đường và nôn ra, sau khi xúc miệng, cô cầm máy ảnh lên và tiếp tục công việc, cho dù trong dạ dày đang cuộn trào, gió lạnh xen với mưa tuyết khiến cô đau đầu, nhưng cô vẫn kiên trì như trước.

An Ninh cũng bước tới và ôm cô thật, không nói một lời nào, hai chữ "cảm ơn" cũng không đủ để tỏ lòng biết ơn cơ hội mà Tô Dương trao cho cô. Sau đó, cô còn tự sướng với Tô Dương, đăng tải tấm ảnh lên Weibo với lời đề: [Giấc mộng thuở xưa, địa điểm yêu thích, ôm người phụ nữ mà tôi thương nhất [Cười nhe răng]]

Trở lại khách sạn tại Chicago, Tô Dương đầm mình trong nước nóng, cuối cùng cơ thể mới cảm thấy thoải mái hơn. Cô nằm ngâm mình, duỗi tay lấy di động đặt ở bên cạnh rồi gọi cho Tưởng Bách Xuyên.

Gần như không có sự chênh lệch múi giờ, bên cô đang là buổi tối, mà bên anh cũng vậy.

Cuộc gọi nhanh chóng được thông qua, Tưởng Bách Xuyên vẫn còn đang ở phòng làm việc. Anh hỏi: "Em chụp xong hết rồi hả?"

Tô Dương: "Vâng, hôm nay xong hết rồi."

Bởi vì thời tiết, buổi chụp hình kéo dài thêm một ngày so với dự kiến.

Tưởng Bách Xuyên: "Ngày mai em qua New York đi nhé."

Tô Dương đồng ý, sau đó cố ý trêu anh, "Chao ôi, anh không hỏi xem em đang làm gì hả?"

Tưởng Bách Xuyên cười, thuận theo ý cô: "Em đang làm gì thế?"

Tô Dương được như nguyện: "Đang ngâm mình trong bồn tắm, dễ chịu lắm luôn."

Tưởng Bách Xuyên: "..."

Sau đó, anh vô thức nghĩ đến một số hình ảnh nóng bỏng nào đó. Anh khẽ khụ khụ hai tiếng, "Tô Dương, em ngứa đòn phải không?"

Tô Dương cười ha hả.

Tưởng Bách Xuyên bất đắc dĩ: "..."

Đã hơn hai tháng không thân mật, cô vừa nói như vậy, anh lại có chút nhớ cô. Anh xoa bóp ấn đường, chuyển sự chú ý bằng cách mở Weibo.

Không ngờ bình luận trên Weibo của anh hôm nay lại tăng vọt, có rất nhiều fan @, anh mở xem, tất cả đều tỏ vẻ đồng tình, nói bà xã của anh bị An Ninh đoạt mất.

Dưới sự thôi thúc của lòng hiếu kỳ, Tưởng Bách Xuyên vào trang cá nhân của An Ninh, ảnh tự sướng chụp cảnh An Ninh thân mật ôm Tô Dương trên quốc lộ 66 thình lình đập vào mắt.

Không ngờ bình luận trên Weibo của anh hôm nay lại tăng vọt, có rất nhiều fan @, anh mở xem, tất cả đều tỏ vẻ đồng tình, nói bà xã của anh bị An Ninh đoạt mất.

Dưới sự thôi thúc của lòng hiếu kỳ, Tưởng Bách Xuyên vào trang cá nhân của An Ninh, ảnh tự sướng chụp cảnh An Ninh thân mật ôm Tô Dương trên quốc lộ 66 thình lình đập vào mắt.

Anh nhàn nhạt gọi: "Đồng."

"Hả?" Tô Dương ngừng cười, song miệng vẫn còn đang toe toét.

"Về sau em cách xa An Ninh ra một chút."

"..."

Tô Dương chợt nhớ tới tấm ảnh tự sướng má kề má của cô và An Ninh. Cô ho khan hai tiếng, biết anh tương đối hẹp hòi trong chuyện này, cô nhanh chóng đổi chủ đề, hỏi: "Ông xã, hai ngày này anh có nhớ em không?"

Không đợi Tưởng Bách Xuyên trả lời, cô đã tự nhủ: "Em nhớ anh."

Sợ liều lượng không đủ, cô lại bồi thêm mấy câu: "Hai tháng này, lúc nào anh cũng ôm em ngủ, mấy ngày xa cách thật là khó thích ứng, cứ tới tối là em lại nhớ anh không nguôi."

Tưởng Bách Xuyên: "..."

Lại chơi chiêu cũ!

Tô Dương tiếp tục: "Đúng rồi, phải tối mai em mới bay qua được nhé."

Tưởng Bách Xuyên tắt Weibo, hỏi cô: "Còn có chuyện gì khác hả?"

Tô Dương nhẹ nhàng vỗ lên mặt nước, bọt nước bắn tung tóe, sau đó lại tiếp tục bì bõm, nghịch vui đến quên trời quên đất.

Cô nói: "Ừ, Chu Minh Khiêm và Lục Duật Thành đến đây vào trưa mai, họ bảo là muốn xử lý một số thủ tục để quay phim ở nước ngoài, tiện thể xem xem đoạn đường nào phù hợp để quay phim, em sẽ ăn một bữa với bọn họ.

Tưởng Bách Xuyên không hỏi nhiều, "Đêm mai anh sẽ ra sân bay đón em."

Sau khi kết thúc cuộc trò chuyện, Tô Dương tiếp tục ngâm mình một lát, bắt đầu suy nghĩ ý tưởng cho phim quảng cáo của R129.

Ngày hôm sau.

Ba người Tô, Chu, Lục dùng cơm trong một nhà hàng Trung Quốc nằm chéo với khách sạn của Tô Dương, mất khoảng năm phút đi bộ.

Khi Tô - Lục gặp mặt, bầu không khí không quá hài hòa.

Kể từ cuộc điện thoại trong đêm giao thừa, hai người vẫn chưa nói với nhau thêm câu nào, trong buổi công chiếu phim, hắn cũng chẳng để ý đến cô.

Tô Dương vừa ngồi xuống đã mở miệng hỏi Chu Minh Khiêm: "Sao Cố Hằng không đến?"

Kỳ thực cô chỉ thuận miệng hỏi, tuy bình thường hai người này thấy đối phương ngứa mắt, nhưng về cơ bản vẫn luôn như hình với bóng.

Chu Minh Khiêm còn chưa kịp đáp, Lục Duật Thành đã hơi ngước mắt liếc cô, giành nói: "Đang ở nhà để chuẩn bị sinh một thằng cu con."

Tô Dương: "..." Không nhịn được mà phun nước ra ngoài. Cô nhanh chóng rút giấy lau miệng, hỏi: "Của cậu sao?"

Thằng cu của cậu sao?

Lục Duật Thành: "..."

Chu Minh Khiêm cười như điên.

Lục Duật Thành vuốt ve chiếc bật lửa trong tay, lồng ngực phập phồng vì tức giận. Hắn bảo: "Đồng Đồng, cậu nói cũng không biết chuyện nữa rồi."

Trái tim Tô Dương khẽ rung động, "Chuyện cũng không biết nói nữa rồi" là câu cô hay treo bên cửa miệng thuở còn học cấp ba -- cố ý đổi vị trí của "chuyện" và "nói".

Lục Duật Thành đưa thực đơn cho cô rồi lập tức nói: "Bữa cơm này không phải miễn phí đâu, sau khi ăn xong thì gửi tiền đầu tư của cậu vào tài khoản của đoàn làm phim đi, một lần gửi đứt luôn nhé."

Tô Dương chớp chớp mắt: "Tôi đưa hết tiền cho Tưởng Bách Xuyên đi thu mua hàng loạt nên giờ không còn tiền nữa đâu, nhanh nhất cũng phải đến cuối tháng tư mới thu hồi lại được."

Lục Duật Thành híp mắt, nhìn cô đăm đăm hồi lâu. Cuối cùng, hắn chẳng nói chẳng rằng, vươn tay rút thực đơn về.

Tô Dương: "..."

Xuyên suốt quá trình ấy, Chu Minh Khiêm chỉ yên lặng uống trà xem trò vui, tự hiểu rằng bản thân mình là người làm nền nhỏ bé.

Sau đó, Tô Dương lại hỏi: "Tôi vẫn đang chờ tin tức về cuộc họp lớp của các cậu đây, sao chưa đánh tiếng gì thế?"

Lục Duật Thành lấy ly nước của cô, rót thêm chút nước ấm.

"Cố Hằng đã đăng ảnh lên Weibo, cư dân mạng cũng đã biết quan hệ giữa ba chúng ta rồi, còn họp lớp làm gì?"

Trước đó, vì muốn hé lộ mối quan hệ giữa bọn họ thông qua buổi họp lớp nên họ mới muốn tổ chức, sau này có bị chụp phải thì còn có thể thanh minh.

Thì ra là thế.

Tô Dương nhận ly nước, hơi ấm từ thành ly truyền thẳng vào lòng qua lòng bàn tay.

Trong lúc ăn cơm, lúc bọn họ nhắc tới phim ảnh, Tô Dương mới biết bọn họ đã hoãn lại bộ phim với chủ đề nhà nhiếp ảnh kia, hiện tại có kế hoạch quay một bộ phim thanh xuân mang một cái tên rất dung tục là "Thanh xuân vĩnh hằng", vừa nhìn đã biết là tên Lục Duật Thành đặt.

Tô Dương chỉ biết đây không phải là một bộ phim tình yêu. Phim lấy chủ đề chính là tình thân cùng tình bạn, diễn viên chính cũng chẳng phải là Cố Hằng cùng Tô Nịnh Nịnh mà đều là những diễn viên trẻ tuổi.

Tô Dương tò mò: "Sao không quay bộ phim kia nữa?"

Lục Duật Thành: "Chẳng phải bây giờ cậu ở chung rất hài hòa với bố mẹ của Tưởng Bách Xuyên sao? Cần gì phải vẽ vời cho thêm chuyện nữa."

Quan trọng nhất là, hiện tại cư dân mạng đã biết ba người bọn họ lớn lên cùng nhau, có rất nhiều tình tiết hắn không thể viết.

Hắn vốn định làm một kịch bản liên quan tới cô và hai người bọn họ, nhưng nay đã không còn thích hợp nữa. Hiện tại, kịch bản ấy sẽ chỉ mang đến những thị phi không cần thiết cho cô, nay cô quan hệ không tệ với bên nhà chồng, lại đang là những tháng đầu mang thai, vẫn nên khiêm tốn một chút thì hơn.

Có lẽ, chờ hắn già đi, chờ cô già đi, chờ tất cả mọi người đều già đi, cư dân mạng chẳng hề nhớ rõ những thị phi hiện tại nữa, chỉ có thể sống dựa vào hồi ức để mang lại chút niềm vui cho cuộc sống, có lẽ khi ấy, hắn sẽ lấy kịch bản ra và thực hiện.

Hắn cũng lấy một cái tên rất quê, rất dung tục cho kịch bản kia, nhưng đó cũng là cái tên tốt nhất để biểu đạt tâm tình mấy năm nay của hắn cùng Cố Hằng:

"Làm thế nào để ngừng yêu em."

Sau khi ăn cơm xong, hai người đàn ông phải ra sân bay để về Bắc Kinh.

Ngoài trời vẫn còn chưa ngớt mưa.

Tô Dương cầm theo chiếc khăn quàng cổ dày, dừng chân ở sảnh nhà hàng và bắt đầu quàng khăn. Lục Duật Thành mở ô, đoạn bảo: "Đi thôi, tôi đưa cậu về khách sạn."

Cô vẫy tay chào Chu Minh Khiêm rồi ra ngoài cùng hắn. Tới cửa nhà hàng, cô muốn tự cầm ô, hắn đành phải đưa ô cho cô.

Cô giơ cao ô, vừa cười vừa nói với hắn: "Lục Thỏ Con, chị đây sẽ chống lên một mảnh trời cho em, em cứ mở lòng thoải mái đi nhé!"

Lục Duật Thành: "..."

Hắn bất mãn vươn tay xoa đầu cô thật mạnh, còn cô vẫn cười đầy càn rỡ. Hắn nghiêng đầu, chăm chú nhìn khóe mắt cùng đuôi lông mày của cô.

Đây là gương mặt nhìn nghiêng xinh đẹp nhất mà hắn từng trông thấy.

Những năm gần đây, hắn vẫn luôn nghĩ, nếu... Nếu buổi chiều năm lớp 10 ấy, trên sân trường, cô hỏi hắn thích ai.

Nếu hắn nói người đó là cô, liệu có phải mọi chuyện sẽ khác không?

Có phải hiện tại cô sẽ là vợ của hắn, và bọn họ cũng sẽ có một đứa trẻ hay không?

***

Chu Minh Khiêm kẹp điếu thuốc trên tay, bởi vì nơi này cấm hút thuốc nên anh chỉ đang vuốt ve nó.

Đứng trong khu vực nghỉ ngơi của khách sạn, xuyên qua cửa sổ sát đất, cách một màn mưa nhỏ, nhìn bóng hình dần dần khuất xa của hai người, lần đầu tiên anh không thể nói rõ cảm giác ở trong lòng mình.

Trước đây, anh cảm thấy, vấn đề khônggg nằm ở chỗ EQ của Tô Dương cao hay thấp mà là cô bị thiểu năng trí tuệ, đúng, chính vì bị thiểu năng trí tuệ nên mới không nhận ra là Lục Duật Thành thích cô.

Năm ngoái, Cố Hằng từng dẫn anh tới nhà Tô Dương một lần, khi chung đụng với bố mẹ Tô, ba người trò chuyện, hỏi han việc nhà chẳng hề khách sáo, tựa như một gia đình.

Sau đó, anh phải đeo bám hỏi mãi thì Cố Hằng mới chịu mở miệng, nói bọn họ đã như vậy từ khi còn nhỏ. Bố mẹ Cố và Tô Dương cũng chẳng khác như vậy là bao, thâm chí quan hệ còn rất tốt, bởi vì người con gái nào cũng đều tri kỷ.

Anh nói, hai mươi năm qua, bọn họ gần như vẫn là thế.

Cố Hằng còn nói, trước khi Tô Dương biết Tưởng Bách Xuyên, tính tình cô tồi tệ đến cực điểm như vậy cũng là vì bị hai người bọn họ chiều hư. Anh cùng Lục Duật Thành từng cho rằng, trên đời này, không ai có thể chịu được tính tình ngang ngược vô lý của cô ngoài bọn họ.

Dù biết tính cô rất xấu, không yêu học tập, họ vẫn mặc kệ, bao dung tất cả tính xấu của cô, thay cô làm phần lớn bài tập.

Đó là lần đầu tiên Cố Hằng nhắc tới tình cảm giữa ba người bọn họ với anh, nhưng cũng chẳng nói gì nhiều.

Kết hợp với những gì nghe được từ Lục Duật Thành, Chu Minh Khiêm cũng hiểu được sơ sơ.

Cuối cùng anh cũng biết vì sao Tô Dương lại thiếu nhạy bén đến vậy, ngần ấy năm trôi qua mà cũng không nhận ra rằng Cố Hằng cùng Lục Duật Thành ấp ủ tình yêu nam nữ với cô.

Bởi vì trong mắt Tô Dương, lòng tốt và sự cưng chiều của hai người bọn họ đều là sự quan tâm xuất phát từ tình thân tựa như khi còn nhỏ, cô đã sớm quen với điều này.

Cô bắt đầu hưởng thụ sự cưng chiều vô điều kiện ấy từ khi còn chưa tròn 9 tuổi, mà hiện tại, hơn 20 năm đã trôi qua, đặc biệt là khi bọn họ chưa bao giờ bày tỏ tiếng lòng của bản thân, dù là ai cũng sẽ không suy nghĩ gì khác.

Mà phần "thích", thậm chí là ham muốn chiếm hữu của Tô Dương đối với hai người bọn họ cũng chỉ là cảm xúc ích kỷ của em gái đối với anh trai, chẳng hề ẩn chứa bất kỳ tình cảm đặc biệt nào khác.

Chờ em gái trưởng thành, có người mà chính mình thích, đương nhiên cô sẽ lạnh nhạt, thậm chí là "bỏ rơi" các anh trai.

Đây cũng chính là nỗi bi ai của Lục Duật Thành cùng Cố Hằng.

Ở phía đối diện đường, Lục Duật Thành đang cầm ô bước sang bên này. Chu Minh Khiêm ngưng dòng hồi ức, cũng sải bước ra ngoài.

Hai người lên ô tô, đi thẳng ra sân bay.

Chu Minh Khiêm nhẹ nhàng gõ lên cửa sổ thủy tinh, lòng hiếu kỳ nhất thời bộc phát, nửa đùa nửa thật hỏi: "Chao ôi, đừng bảo sau này cậu còn định nuôi con thay Tô Dương đấy nhé?"

Lục Duật Thành vẫn luôn nhìn ra ngoài cửa sổ, trong kính chiếu hậu, bóng hình của khách sạn kia càng ngày càng mờ nhạt. Cho đến khi hoàn toàn biến mất, hắn mới thu tầm mắt lại, quay đầu về phía Chu Minh Khiêm, nghiêm túc hỏi: "Cậu cảm thấy đầu óc của tôi có vấn đề chắc?"

Chu Minh Khiêm: "Bây giờ cậu mới biết à?"

Lục Duật Thành: "..."

"Tôi cảm thấy, có lẽ cả đời này đầu óc của cậu cũng sẽ không bình thường được."

Cho nên, đến lúc đó hắn nhất định sẽ tới nhà Tô Dương để chơi với đứa nhỏ.

Sau khi nói xong, anh không nhịn được mà chế nhạo Lục Duật Thành: "Người cậu đã gặp, nỗi nhớ cũng đã vơi, bây giờ có thể an giấc trên máy bay rồi nhỉ?"

Hắn liếc anh một cái nhưng không nói gì.

Chu Minh Khiêm khẽ cười, nghiêng đầu ngắm Chicago dưới cơn mưa như trút nước.

Bọn họ vốn phải tới New York, nhưng Lục Duật Thành lại cương quyết kéo anh tới Chicago một chuyến, nói hắn sắp không được gặp Tô Dương tròn ba tuần.

Khi ấy, anh chỉ đáp đúng một từ: Hèn, nhưng anh vẫn yểm trợ hắn, cùng hắn bay sang Chicago như một kẻ ngốc.

Qua đây ăn một trận chọc ngoáy của Tô Dương xong, trong lòng Lục Duật Thành thoải mái hơn rất nhiều.

Trước đó, cứ mỗi khi uống rượu, hắn sẽ mượn mấy phần men say để nói nhớ Tô Dương.

Chu Minh Khiêm cảm thấy Lục Duật Thành quả thực là không bệnh mà rên, sao một người đàn ông lại cứ cầm mãi không buông như vậy.

Trên thực tế, hai người mới chỉ không gặp nhau chưa đầy một tháng, bởi vì Lục Duật Thành sẽ phải đi gặp Tô Dương một tháng một lần, chí ít mấy năm gần đây đều là thế, chỉ là, hắn luôn lợi dụng cơ hội khi công tác..

Tựa như lần đóng phim ở phố Wall lúc trước, trong điện thoại, Lục Duật Thành nói hắn đã không gặp Tô Dương ba tuần, không ngờ cô lại ầm ĩ với Kiều Cẩn ở trên mạng. Chợt, hắn chuyển chủ đề, giục anh chụp áp phích tuyên truyền cho phim ngay tại nước ngoài.

Anh lập tức hiểu ẩn ý của hắn, bảo trợ lý liên hệ với người đại diện của Tô Dương, nói phải nhanh chóng chụp áp phích.

Anh đã khuyên Lục Duật Thành nhiều lần, hãy tìm và kết hôn với một người phụ nữ hợp mắt và đối xử tốt với hắn, đừng vùi mình trong chấp niệm. Kết quả hắn nói, không nên gieo họa cho con gái nhà người ta.

Ngụ ý là, hắn không có ý định kết hôn.

Ngoài trời vẫn đang mưa, hạt mưa tí tách rơi trên cửa sổ.

Sa vào đầm lầy tình cảm, Lục Duật Thành cùng Cố Hằng tựa như Chicago ngày mưa. Tuy rằng cuối cùng Chicago vẫn nghênh đón một ngày nắng, thế nhưng, năm nào mùa mưa cũng vương vấn ở nơi đây.

***

Sau khi Tô Dương về khách sạn, Đinh Thiến và nhân viên của studio đã trả phòng, đang chuẩn bị ra sân bay để bay chuyến buổi chiều.

Đinh Thiến hỏi: "Cậu phải chờ tới tối mới qua New York hả?"

Cô gật đầu: "Ừ, mình ngồi chuyến lúc 5 rưỡi, chưa tới 9 giờ là có thể đến nơi rồi, cũng sẽ không làm lỡ thời gian làm việc ban ngày của Tưởng Bách Xuyên."

Đinh Thiến dặn cô phải cẩn thận, lại ôm choàng lấy cô.

Tô Dương tiếp tục: "Có lẽ các cậu sẽ bay cùng chuyến với Chu Minh Khiêm đấy, bọn họ cũng vừa ra sân bay xong." Cô thuận miệng nói một câu.

Trái tim Đinh Thiến run lên, giọng có chút mơ màng: "Vậy sao? Trùng hợp thật."

Sợ Tô Dương phát hiện ra nỗi lòng của mình, cô cuống quít nói: "Mình xuống tầng đây, mọi người đều đang chờ cả rồi." Sau đó, cô rời khỏi phòng như chạy trốn.

Đinh Thiến không ngờ mình lại trông thấy Chu Minh Khiêm ở trên máy bay. Anh ngồi ở phía bên phải của dãy trước, cô có thể nhìn thấy gò má của anh. Anh mặc áo sơ mi trắng cùng quần tây đen, ống tay áo xắn tới khuỷu tay, đang chăm chú xem video.

Cô trông thấy cả hình ảnh của video, là một bộ phim phóng sự.

Đây là lần đầu tiên cô có thể nhìn anh ở khoảng cách gần như vậy mà không phải cảm thấy nặng nề và e dè.

Cô đã biết anh từ rất nhiều năm về trước, cũng tại một phim trường, chỉ là khi ấy bên anh có giai nhân, cô chỉ có thể nhìn từ xa.

Họ chạm mặt lần thứ hai tại vùng Giang Nam mưa bụi.

Khi ấy, cô đã là người đại diện của Tô Dương, đang đồng hành cùng Tô Dương tới thị trấn Giang Nam để chọn cảnh chụp, vừa hay anh cũng đang quay phim ở đó. Bởi vì Lục Duật Thành, Tô Dương đi ăn cùng bọn họ, mà cô cũng theo sau.

Từ đầu đến cuối, anh chưa từng liếc cô một lần nào. Về sau, cho dù có liên lạc vì chuyện công việc thì cũng là trợ lý của anh liên lạc với cô.

Sau đó, trong chính lần gặp mặt tại phim trường, anh vô tình đùa một câu. Cho tới tận bây giờ, cô vẫn còn nhớ rõ từng chữ anh nói khi ấy.

Anh nói: "Cô ấy (Tô Dương) cứng đầu như con lừa vậy, chúng tôi sẽ không đưa cô ấy đi cùng nữa, mà sẽ đưa cô đi thay. Vẫn là tuýp phụ nữ hiền dịu giống cô đáng yêu hơn."

Tuy cô quả thực chẳng hề hiền dịu, cũng chẳng có nửa xu quan hệ với hai chữ "đáng yêu", nhưng khi ấy, mặt cô đỏ tới tận mang tai, dù biết anh chỉ đang nói đùa, trái tim cô vẫn không kiềm được mà lạc nhịp.

Đợi đến khi bình tĩnh lại, cô không khỏi tự giễu một phen, đây là chuyện hão huyền cỡ nào.

Vào lần tới Hồng Kông để quay quảng cáo cho KING, khi Tô Dương nói cho cô biết biệt thự này chính là nhà của Chu Minh Khiêm, cô vừa vui mừng, lại vừa vô thức cảm thấy xót xa.

Anh quá chói mắt, không biết số nữ minh tinh thích anh có thể xếp thành mấy hàng.

Mà cô thì sao?

Ngoại trừ chiều cao vượt trội một chút, từ gia đình, khuôn mặt, dáng người cho tới khí chất, tất cả mọi thứ đều thật bình thường. Có sự khác biệt một trời một vực này, chỉ ảo tưởng một chút thôi cũng đã khiến cô cảm thấy đó là xa xỉ, là không biết tự lượng sức mình.

Có đôi khi, tình yêu chính là một liều thuốc mê, rõ ràng biết là không có kết quả, nhưng vẫn không thể ngăn nổi trái tim rung động trong lồng ngực.

Cô lấy di động ra, chụp trộm gương mặt nhìn nghiêng của anh, tải lên album ảnh mà chỉ bản thân cô có quyền thấy rồi xóa ảnh khỏi di động.

Cửa khoang đóng lại, tiếp viên hàng không nhắc nhở hành khách tắt di động.

Cô nhìn bức ảnh kia thêm lần nữa, vốn muốn đổi sang chế độ máy bay, sau lại dứt khoát tắt máy. Đoạn, cô đứng dậy, đổi chỗ ngồi với một đồng nghiệp trong studio.

Lúc này đây, cô không còn nhìn thấy anh khi ngẩng đầu lên nữa.

Máy bay xuyên qua không trung, toàn bộ những tâm tư không nên có ấy đều ở lại nơi này.

Cô hiểu rằng, rất nhiều khi, tình yêu chỉ có mở đầu mà không có kết thúc.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 70 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Lanhuongtra và 32 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 87, 88, 89

2 • [Hiện đại] Ông xã cầm thú không đáng tin - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 73, 74, 75

3 • [Hiện đại] Cục cưng càn rỡ Tổng giám đốc dám cướp mẹ của tôi - Tả Nhi Thiển

1 ... 99, 100, 101

4 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 191, 192, 193

5 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 163, 164, 165

6 • [Xuyên không] Vân long phá nguyệt - Hạ Nhiễm Tuyết

1 ... 94, 95, 96

7 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

8 • [Hiện đại] Không thể không là em - Yến Ngữ Phỉ Phỉ

1 ... 19, 20, 21

9 • [Hiện đại] Bệnh "Không thể yêu" - Huyên Thảo Yêu Hoa

1 ... 18, 19, 20

10 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

11 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 121, 122, 123

12 • [Hiện đại] Người tình hợp đồng của tổng giám đốc bạc tình - Hải Diệp

1 ... 113, 114, 115

13 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 91, 92, 93

14 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

15 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

16 • [Xuyên không] Ác Nhân Thành Đôi - Quỷ Quỷ Mộng Du

1 ... 78, 79, 80

17 • [Hiện đại] Ép yêu 100 ngày - Diệp Phi Dạ (Phần I)

1 ... 167, 168, 169

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Siêu mẫu - Hồ Ly Xù Lông

1 ... 24, 25, 26

19 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 84, 85, 86

20 • [Hiện đại - Trùng sinh] Hết khổ chuyển sướng - Tân Tiểu Y

1 ... 13, 14, 15



Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 473 điểm để mua Mèo hồng nhảy múa
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua Mèo nhí nhảnh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 600 điểm để mua Hồng ngọc 3
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 656 điểm để mua Dây chuyền đá Topaz xanh Thụy Sỹ
Thảo TNLuân: M. N có ai có thể chỉ cho mình cách tắt quảng cáo không ạ
Thảo TNLuân: Diễn đàn dạo này toàn quảng cáo vào đọc truyện mà bực hết cả mình
Shop - Đấu giá: Windyphan vừa đặt giá 290 điểm để mua Tay trống
Windwanderer: abc
Windwanderer: có ai không tâm sự tí đê tâm sự cùng ng lạ đê
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 275 điểm để mua Tay trống
Cô Quân: Lâu lâu về quét nhà mà chả có ai hết á
Cô Quân: Ôi buồn ơi,  nếu nỗi buồn là đôla thì ta là ng giàu nhất thế gian này :)))
Cô Quân: Dd mình ảm đạm quá,  quá buồn
Cô Quân: Ôi chao, lão công bán bikini???
Nguyệt Hoa Dạ Tuyết: Bán bikini đây ~ :speaker: 50 điểm thôi đại hạ giá
Tuyền Uri: Qua nhà ca ở hết cô đơn, nếu ko sợ ck ca chém :)2
Thiên Hạ Đại Nhân: hê lô e ve ry bo đy
Cuccungcuama: sắp chết vì cô đơn này =))
Cuccungcuama: =)) đệ cô đơn quá
Cuccungcuama: ca ca
Tuyền Uri: Mod 2 box cuối nghỉ ngơi hết dồi te ơi, không ai dọn rác luôn =.=
Cuccungcuama: huhu oa oa =)) người đâu hết rồi =))
Cuccungcuama: tớ thèm gặp người
Cuccungcuama: =)) cầu người
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Đàn Guitar
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 391 điểm để mua Sư Tử Nam
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 498 điểm để mua Thần Nông Nữ
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 567 điểm để mua Bướm xanh đen
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Đồng hồ đeo tay
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 570 điểm để mua Bé và cỏ bốn lá

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.