Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 70 bài ] 

Làm thế nào để ngừng nhớ anh - Mộng Tiêu Nhị

 
Có bài mới 13.11.2018, 16:14
Hình đại diện của thành viên
Salty Potato
Salty Potato
 
Ngày tham gia: 31.05.2017, 18:18
Bài viết: 210
Được thanks: 3592 lần
Điểm: 41.33
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Làm thế nào để ngừng nhớ anh - Mộng Tiêu Nhị - Điểm: 79
Chương 58: Tiếp tục vung kẹo

Convert: Sakahara

Editor || Beta: Manh

Mười mấy tiếng sau, máy bay hạ cánh, Tưởng Bách Xuyên đưa Tô Dương vào sảnh đến. Cô mua vé bay về Bắc Kinh, hiện giờ vẫn còn khá sớm.

Tưởng Bách Xuyên hỏi: "Em muốn vào quán cà phê không?"

Tô Dương: "Anh bận thì đi đi, em ở một mình được."

Phải đến tối Tưởng Bách Xuyên mới có hẹn, anh nói hiện tại vào thành phố cũng không có chuyện gì làm nên có thể vào quán cà phê cùng cô.  

Tìm một vị trí hơi chếch rồi ngồi xuống, Tưởng Bách Xuyên gọi hai ly sữa.

Tô Dương ngạc nhiên: "Sao anh lại uống sữa?"

Vì cô mang thai nên mới không thể không uống sữa, mà bình thường anh lại rất thích cà phê.

Tưởng Bách Xuyên: "Nếu anh uống thì chẳng phải em sẽ thèm sao?"

Tô Dương cười: "Anh để em ngửi mùi cho đỡ thèm cũng được."

Cô vừa dứt lời thì di động rung lên, là Đinh Thiến nhắn tin nói cô nàng đã có mặt tại Bắc Kinh.

[Dương Dương, vì KING muốn tổ chức buổi họp báo ra mắt sản phẩm mới khắp toàn cầu nên cậu sẽ phải tới Hồng Kông vào ngày 22, quảng cáo của cậu và Cố Hằng cũng sẽ chính thức được lên tivi vào hôm đó. Thư ký của Cao Tường đã gửi thư mời đến rồi, cậu và Cố Hằng đều phải có mặt đấy.]

Tô Dương trả lời: [Ok, mình biết rồi, cậu đặt vé máy bay giúp mình nhé.]

Cô cất di động, thuật lại lịch trình đến Hồng Kông cho Tưởng Bách Xuyên nghe rồi dịch về phía anh, tựa đầu lên bờ vai rộng lớn.

Tưởng Bách Xuyên rũ mắt nhìn cô: "Lại thấy buồn ngủ hả?"

Tô Dương ngáp dài, gật gật đầu.

Cô ngủ mấy tiếng trên máy bay, sau khi tỉnh dậy lại xem một bộ phim, hiện tại mệt tới mức chỉ muốn tiếp tục ngủ.

Tưởng Bách Xuyên cầm một quyển tạp chí tài chính và kinh tế qua, tựa lên ghế sô pha rồi kéo cô vào lòng, "Ngủ đi, tới giờ thì anh sẽ gọi em dậy."

Cả người Tô Dương gần như tựa lên người anh, cô vòng tay qua eo anh, áp mặt lên lồng ngực rồi nhắm mắt lại.

Quán cà phê vô cùng yên tĩnh, nghe tiếng tim anh đập, cô nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.

Nhân viên phục vụ bưng sữa tới, liếc Tưởng Bách Xuyên rồi lại nhìn người trong lòng anh, hâm mộ hai vợ chồng một phen rồi để lại một ly sữa: "Tưởng tiên sinh, đồ uống anh đã gọi đây ạ, mời anh thưởng thức. Sau khi phu nhân tỉnh dậy, chúng tôi sẽ hâm nóng sữa rồi đưa tới bàn."

Tưởng Bách Xuyên nói lời cảm ơn rồi bắt đầu xem tạp chí. Trong đây có viết bài phỏng vấn Dung tổng, anh tỉ mỉ đọc từng chữ.

Có một đoạn trong bài phỏng vấn nhắc đến xu hướng phát triển của di động trong tương lai. Nếu công năng của di động được hoàn thiện thì có thể thay thế rất nhiều thứ, tác động đến vô số ngành nghề.

Trong đó, sự thay thế rõ ràng nhất chính là máy ảnh.

Ngoài những người yêu thích chụp ảnh ra, giới trẻ hiếm khi nào đeo máy ảnh lên lưng khi ra đường.

Sở hữu một chiếc di động có độ phân giải cao sẽ giải quyết được vấn đề chụp ảnh, đặc biệt là khi chức năng của camera di động không ngừng được hoàn thiện, máy ảnh sẽ dần dần bị lãng quên.

Tưởng Bách Xuyên đóng tạp chí rồi đặt ở góc bàn.

Về sau, thị trường của LACA khó tránh khỏi bị thu hẹp, cách tốt nhất để phát triển doanh nghiệp hay thậm chí là mở rộng là hợp tác với các nhà sản xuất di động  để sản xuất camera di động.

Hiện tại, Dung tổng đã cho anh cơ hội này, anh chẳng có lý do gì mà không nắm chắc nó.

Sau khi cân nhắc một hồi, Tưởng Bách Xuyên gửi tin nhắn cho Giang Phàm: [Liên hệ với thư ký của tổng giám đốc LACA, xác định thời gian gặp mặt trao đổi giúp tôi, nếu được thì Tết âm là tốt nhất.]

Giang Phàm: [Vâng. Tôi đã đến sân bay rồi, tối mai sẽ có mặt tại Thượng Hải.]

Một tiếng rưỡi sau, Tưởng Bách Xuyên đánh thức Tô Dương.

Cô mơ màng mở mắt, "Đến Thượng Hải rồi à?"

Tưởng Bách Xuyên cười: "Ừ, sắp xuống máy bay rồi."

"Vậy sao." Tô Dương ngồi dậy.

Cảm thấy khung cảnh bốn phía có phần bất thường, cô nhìn quanh một vòng, bọn họ đang ở trong một quán cà phê.

Vừa suy nghĩ cẩn thận, cô nhận ra mình đã sớm xuống máy bay, hiện đang chờ chuyến bay về Bắc Kinh ở chỗ này.

Tô Dương bất mãn, đánh Tưởng Bách Xuyên mấy cái.

Tưởng Bách Xuyên nhờ nhân viên phục vụ bưng ly sữa ấm đến, đoạn, anh cầm giấy, xoa xoa khóe miệng cô.

Tô Dương: "Có nước miếng à?"

Tưởng Bách Xuyên: "Ừ."

Kỳ thực trên miệng cô chẳng có gì, anh chỉ cố ý lau mà thôi.

Tô Dương cảm thấy ngượng ngùng, đứng dậy vào nhà vệ sinh.

Sau khi quay lại, Tô Dương đã tỉnh táo hơn nhiều, uống xong ly sữa ấm cũng là lúc phải qua cửa kiểm tra an ninh.

Tưởng Bách Xuyên muốn đưa cô đi, cô lại không cho, nói chỉ cần có vệ sĩ đi cùng là được. Ở cửa quán cà phê, anh đeo ba lô cho cô rồi nhẹ nhàng ôm cô vào lòng: "Nếu buổi tối không ngủ được thì gọi cho anh nhé."

Hiện tại họ không bị lệch giờ, rất tiện cho việc gọi điện thoại.

Tô Dương rời khỏi vòng tay anh, ra dấu ok rồi đi kiểm tra cùng vệ sĩ. Trong lúc xếp hàng, cô cắm tay vào túi áo theo thói quen, phát hiện bên trong có đồ, lấy ra nhìn thì thấy là hai viên sôcôla mà tiếp viên từng phát.

Cô nở nụ cười.

Lần trước cô đưa cho anh một viên, hôm nay anh lại đưa cho cô hai viên.

Tới lượt Tô Dương qua cửa, cô cất sôcôla vào túi. Tuy không ăn, nhưng cô vẫn thấy thật ngọt ngào.  

Sau khi về Bắc Kinh, Tô Dương vội tới mức chân không chạm đất.

Tuy mỗi ngày đều kín việc, nhưng cô không bao giờ thức đêm, cứ đúng 10 giờ là lên giường, nếu không ngủ được thì sẽ nghe nhạc dưỡng thai.

Tô Dương kể chuyện mang thai cho mẹ Tưởng cùng bố mẹ Tô. Mấy ngày nay, bọn họ nấu vô số món ngon rồi đưa tới phòng làm việc, mẹ Tưởng còn thương lượng với mẹ Tô là hai nhà nên thay phiên nấu nướng.

Hôm nay là thứ bảy, cũng là ngày bố Tô đưa cơm cho cô.

Mà lúc này, ở nhà họ Tưởng.

Ra khỏi phòng sách, bố Tưởng không nhìn thấy mẹ Tưởng đâu, hỏi người giúp việc thì mới biết bà đang ép nước trái cây trong phòng bếp.

Ông vào phòng bếp, thấy bà đã xong việc, đang rót nước ép vào bình giữ nhiệt.

Bố Tưởng chớp mắt, giả bộ thờ ơ: "Hình như hôm nay tới lượt ông Tô phải không?"

Sau khi rót đầy bình, mẹ Tưởng mới liếc ông một cái, lời nói tràn ngập vẻ chế nhạo: "Ôi chao, một người bận bịu tới mức ba bữa trong ngày cũng không biết mình đã ăn gì như ông mà còn nhớ rõ hôm nay tới lượt ai nấu nướng đưa cơm cho Tô Dương cơ à."

Bố Tưởng: "..."

Trong phòng bếp còn có cả người giúp việc.

Ông ho nhẹ mấy tiếng, vừa định xoay người ra ngoài, mẹ Tưởng gọi giật lại, nhướng mày, khóe miệng vương ý cười: "Này, ông có muốn đưa nước ép tới cho con dâu cùng cháu trai của ông với tôi không?"

Bố Tưởng mặt không đổi sắc, cực kỳ lạnh nhạt: "Tôi bận lắm, không có thời gian đâu!"

Mẹ Tưởng không nhịn được mà khẽ cười thành tiếng.

Người giúp việc cảm thấy mình không nên tiếp tục ở lại phòng bếp, lấy cớ rồi ra ngoài.

Lúc này, mẹ Tưởng mới nói: "Bận nghĩ xem nên xin lỗi Tô Dương thế nào hả?"

Bố Tưởng: "Bà đừng dành cả ngày để suy nghĩ linh tinh vớ vẩn nữa! Tôi bận là bận chuyện công việc!"

Mẹ Tưởng rót nước trái cây còn dư cho bố Tưởng, "Đây là lộc ông được hưởng nhờ Tô Dương đấy, uống thử hỗn hợp trái cây và rau quả xem, cũng không tệ đâu."

Bà vẫn cắn chặt đề tài kia: "Lão Tưởng à, nếu ông thực sự không thể xuống nước mà tự tới cửa xin lỗi cô bé thì chúng ta tìm cách khác là được."

Bố Tưởng uống một ngụm nước ép, ngước mắt nhìn mẹ Tưởng hồi lâu, cuối cùng vẫn không nhịn được mà hỏi: "Cách gì?"

Mẹ Tưởng rót cho bản thân nửa ly nước ép, tỉ mỉ thưởng thức.

Đoạn, bà trêu chồng mình: "Ông tự viết một bức thư hối lỗi cho Tưởng Bách Xuyên đi, nhất định sẽ làm chơi ăn thật!"

Bố Tưởng thiếu chút nữa bị sặc nước, ông biết bà đang cố ý chế giễu mình.

Nhìn nước ép trong ly, ông chẳng còn tâm tư nào mà uống hết, đặt mạnh ly lên bàn đá, vừa chột dạ vừa bực mình nói: "Bà bớt bớt đi! Thư hối lỗi? Tôi chẳng biết đó là cái gì hết!"

Dứt lời, ông rời khỏi phòng bếp.

Mẹ Tưởng cười, giúp ông hồi tưởng lại chuyện cũ xa xôi: "Năm đó ông chọc giận tôi, tôi ầm ĩ đòi ly hôn với ông, chỉ cần viết một phong thư hối lỗi là tôi đã hoàn toàn tha thứ cho ông, ông thực sự không nhớ rõ hả?"

Nói xong, bà cố ý ngừng lại: "Nếu ông quên cách viết thư hối lỗi thật, tôi có thể cho ông tham khảo bức thư năm đó, ông chỉ cần thay hai chữ "bà xã" thành "con trai" là được!"

Bố Tưởng ngừng bước, ông bỗng quay đầu, kinh ngạc nhìn mẹ Tưởng. Thật lâu sau, ông nói: "Không phải bà đã đưa lá thư đó cho tôi sau khi chúng ta làm lành sao?"

Ông còn lập tức thiêu sạch bằng bật lửa mà.

Mẹ Tưởng gật đầu: "Thì đúng là tôi đưa ông thật, nhưng tôi vẫn còn nhiều bản sao lắm."

Bố Tưởng: "..."

Miệng ông đóng mở nhiều lần, phẫn nộ tới mức không nói thành lời.

Ông chỉ vào mẹ Tưởng, vô cùng đau đớn nói: "Bà, bà đúng là... Sao ngay cả nguyên tắc đối nhân xử thế cơ bản nhất mà bà cũng không có thế hả! Đấy gọi là vô đạo đức đấy bà biết không!"

Mẹ Tưởng nhún vai cười cười, tỏ vẻ chẳng thấy có vấn đề gì. Bà xách bình giữ nhiệt, chuẩn bị mang đồ sang cho Tô Dương.

Khi đi tới cửa, bà vỗ vai bố Tưởng, nói lời thấm thía: "Đồng chí à, tôi chỉ có thể nói rằng, không phải xã hội này quá hiểm ác, mà là ông quá ngây thơ! Tu luyện cho đàng hoàng đi nhé!"

Sau đó, bà lắc lư chiếc bình trong tay, giương cằm lên: "Muốn đi cùng tôi không?"

Bố Tưởng: "..."

Tay ông đỡ ngực, thực sự cảm thấy tim phải đập tới hai trăm lần một phút.

Mẹ Tưởng cười, đoạn rảo bước ra ngoài.  

Khi Tô Dương nhận được điện thoại của bố Tô, cô đang sửa sang lại bản vẽ.

"A bố ạ, vâng, con xuống ngay đây."

Cô buông di động, lưu ảnh lại rồi vội vàng xuống nhà.

Mỗi lần mẹ chồng hoặc bố Tô đưa cơm tới, cô đều sẽ xuống mang cơm lên, bãi đỗ xe ở đây bé, xe cũng không tiện ngừng lâu.

Lần nào bọn họ cũng đỗ ở một bên, chờ cô lấy thức ăn xong thì mới rời đi.

Lúc Tô Dương xuống nhà, bố Tô đang đứng cạnh xe điện.

Cô bước nhanh qua đó, "Bố à, sao hôm nay bố lại đi xe điện thế? Bố có lạnh không?"

Dứt lời, tay cô bao bọc lấy tay ông.

Bố Tô: "Đường ở đây tắc quá, lái ô tô không tiện, mẹ con lại làm mỳ rau trộn, để lâu thì mì sẽ trương nên bố đi xe điện cho nhanh."

Ông đưa cặp lồng giữ nhiệt cho cô: "Con mau lên nhà ăn đi, ngăn trên là mỳ, ở dưới là canh gà, xách cẩn thận không đổ con nhé."

Biết Tô Dương sẽ không rời đi nếu ông còn ở đây, bố Tô dựng xe lên, "Vào đi con, bố cũng về ăn cơm đấy."

Mãi đến khi bóng lưng của ông biến mất ở khúc quanh, Tô Dương mới tiến vào chung cư.

Chợt, có người gọi cô từ phía sau: "Đồng Đồng."

Tô Dương quay đầu, trông thấy mẹ Tưởng.

"Mẹ."

Tay bà cầm một bình giữ nhiệt lớn, cười nhẹ nói: "Vừa rồi mẹ gặp bố con ở ngã tư đấy, nhưng ông ấy đạp xe nhanh quá, chẳng kịp nói chuyện gì cả." Sau đó, bà đưa bình giữ nhiệt cho cô: "Mẹ có làm ít nước ép rau quả này. Trước đó con bảo bụng dạ không thoải mái, ăn đồ lạnh là thấy buồn nôn nên mẹ ép nước rau cùng vài loại hoa quả cho con. Món này có cả chút mật ông nữa, có lợi cho tiêu hóa lắm đấy."

Tô Dương nhận bình giữ nhiệt: "Mẹ à, không cần phải cầu kỳ như vậy đâu."

Trước đây, khi cô uống trà cùng mẹ Tưởng, mẹ chồng nàng dâu có nói đến đề tài giữ gìn nhan sắc của phụ nữ. Bà nói, việc bảo dưỡng không dựa vào mỹ phẩm mà là ăn uống cùng vận động, đặc biệt là hoa quả, ngày nào cũng phải ăn, còn phải ăn đa dạng chủng loại.

Cô nói, nếu cô mà có nhiều việc hơn, đừng nói là ăn trái cây, ngay cả thời gian để uống nước cũng không có.

Từ đó về sau, mẹ Tưởng thường xuyên đưa hoa quả tới phòng làm việc của cô. nếu bà bận chuyện thì sẽ để người lái xe đưa thay.

Hôm qua, cô vô tình nói, có thể là vì hoa quả có tính hàn, sau khi ăn xong, dạ dày khó chịu, luôn cảm thấy buồn nôn.

Kết quả, bà bèn nhớ kỹ.

Tô Dương lại hỏi: "Mẹ đã ăn chưa ạ?"

Mẹ Tưởng đáp: "Mẹ chưa ăn, lúc mẹ đi, người giúp việc còn đang nấu cơm. Được rồi, con lên nhà đi, mẹ về đây."

Người lái xe quẹo qua chỗ họ, mẹ Tưởng vẫy tay với Tô Dương rồi lên xe. Sau đó, bà hạ cửa kính xuống: "Mai muốn ăn gì thì tối nay cứ gọi điện báo cho mẹ nhé, để mẹ còn chuẩn bị trước."

Tô Dương vừa cười vừa đáp ứng.

Chờ ô tô từ từ rời đi, cô nhìn cặp lồng cùng bình giữ nhiệt mà mình đang cầm trên tay.

Đủ mọi loại cảm xúc trào dâng ở trong lòng, ngũ vị tạp trần.

*

Đinh Thiến vẫn luôn trêu Tô Dương, nói cô là phụ nữ có thai giả, bởi vì cô không có phản ứng nôn nghén, sức ăn còn tốt hơn cả lúc trước.

Phản ứng duy nhất chính là thích ngủ, đúng là vô cùng may mắn.

Tô Dương lên mạng tìm kiếm thông tin, có người nói phản ứng với việc mang thai của từng người sẽ khác nhau, người thì nôn nghén tận bảy, tám tháng kể từ khi mang thai, người thì chẳng bao giờ nôn nghén. Đương nhiên, còn có cả những người chỉ phản ứng sau ba, bốn tháng mang thai.

Tô Dương cầu nguyện mình thuộc nhóm thứ hai.

Tuy nhiên, chuyện lại không được như mong muốn.

Mấy hôm sau, Tô Dương chào đón lần nôn nghén đầu tiên.

Ngày ấy, cô đang tham dự cuộc họp báo ra mắt sản phẩm mới của KING tại Hồng Kông.

Đến phần phóng viên đặt câu hỏi, có phóng viên hỏi Tô Dương, tấm ảnh cũ xuất hiện trong quảng cáo có phải ảnh chụp chung của cô và Cố ảnh đế không, bởi nó không giống ảnh đã qua chỉnh sửa.

Cố Hằng trả lời thay cô: "Đúng vậy, đó là ảnh chụp chung của chúng tôi."

Thà hào phóng thừa nhận ngay bây giờ, còn hơn là để phóng viên chụp được ảnh họ cùng ăn cơm rồi loan truyền chuyện tai tiếng lung tung.

Toàn trường ồ lên, bắt đầu tranh nhau đặt câu hỏi.

Hỏi mối quan hệ giữa bọn họ, vì sao lại biết nhau ngay từ khi còn nhỏ, có phải là thanh mai trúc mã hay không.

Cố Hằng nói: Cùng nhau lớn lên, mấy năm gần đây tình cảm vẫn rất tốt, không phải người nhà nhưng còn hơn cả người nhà.

Phóng viên đang muốn tiếp tục khai quật tin tức, MC lại khéo léo chuyển đề tài, nói hôm nay chỉ trả lời những câu hỏi liên quan tới KING.

Sau khi quay trở lại việc ra mắt sản phẩm, đã có Cao Tường, giám đốc của khu vực châu Á chịu trách nhiệm trả lời câu hỏi của phóng viên.

Đúng lúc này, Tô Dương chợt cảm thấy dạ dày cuộn trào. Cô cố gắng nhẫn nhịn, song lại không nhịn nổi, đành phải hạ giọng nói với Cố Hằng: "Tôi thấy buồn nôn quá, làm sao bây giờ?"

Cố Hằng vội vàng báo với MC một tiếng, MC nói khách mời có thể ngồi xuống, khi nào đến phần tương tác thì lại lên.

Tô Dương xuống sân khấu, thuận lợi rời đi.

Cố Hằng quay về vị trí của mình, hôm nay Lục Duật Thành cũng tới cổ vũ, hỏi anh Tô Dương bị làm sao.

Cố Hằng: "Cô ấy thấy khó chịu."

Kỳ thật, anh có thể đoán được mấy phần.

Lục Duật Thành tiếp tục truy hỏi: "Khó chịu ở chỗ nào? Có nghiêm trọng không? Sao cậu không qua xem tình hình của cô ấy?"

Hắn hỏi rất nhiều, nhưng Cố Hằng lại không lên tiếng.

Có lẽ là vì mang thai nên cô mới cảm thấy buồn nôn, anh qua đó để làm gì?

Thấy anh yên lặng, Lục Duật Thành ngồi không yên, đứng dậy vòng ra phía sau sân khấu.

Sau khi vào nhà vệ sinh, dù dạ dày khó chịu tới mấy, Tô Dương vẫn không nôn nổi. Sau đó, cô phải vào phòng nghỉ uống một cốc nước lớn thì mới nôn ra, bụng dạ dễ chịu hơn không ít.

Sau khi súc miệng, Tô Dương ra khỏi nhà vệ sinh, nhìn thấy Lục Duật Thành đang đứng hút thuốc ở góc tường.

Lục Duật Thành cũng trông thấy cô, hắn dập thuốc rồi bước qua.

"Có thấy đỡ hơn chút nào không?"

Tô Dương gật đầu.

Lục Duật Thành không hỏi nhiều, mà cô cũng chẳng nói lời nào. Hắn chỉ lên má cô: "Chỗ này có nước kìa." Nhưng lại không chạm vào mặt.

Tô Dương nâng tay lau má rồi nói: "Đi thôi, chốc nữa chương trình còn có phần khác đấy."

Lúc này, có tiếng bước chân vang lên gần đó, hai người cùng quay đầu nhìn sang, trông thấy vệ sĩ của Tô Dương đang xách một người đàn ông cao gầy lại đây, trong tay vệ sĩ còn cầm một chiếc máy ảnh.

Tô Dương cùng Lục Duật Thành lập tức hiểu rõ tình huống.

Vệ sĩ đưa máy ảnh cho Tô Dương: "Ảnh chụp ở trong máy ảnh, phu nhân muốn xử lý việc này thế nào?"

Lục Duật Thành nhìn chằm chằm vào gã đàn ông kia, ánh mắt lạnh thấu xương của hắn khiến gã phải quay đi vì chống đỡ không nổi. Tô Dương mở máy ảnh ra, từ góc chụp mà gã đàn ông chọn, trông Lục Duật Thành như đang lau mặt thay cô.

Nếu bức ảnh này được đăng lên mạng thì sẽ làm dấy lên bao nhiêu sóng gió đây?

Cô nhất định sẽ bị mắng chửi vì vượt quá giới hạn, còn Tưởng Bách Xuyên sẽ vô cớ bị cười nhạo.

Lục Duật Thành duỗi tay cầm máy ảnh, dù không xem ảnh nhưng chỉ cần nhìn vẻ mặt của Tô Dương, hắn biết ngay đó là một tấm ảnh mập mờ. Hắn lấy thẻ nhớ rồi ném máy ảnh cho gã đàn ông.

"Bớt làm những chuyện quá phận đi. Nhìn tuổi anh thì chắc đã có vợ con rồi nhỉ? Nếu anh muốn thử cảm giác kích thích mà tin đồn mang lại đến vậy thì tôi có thể tìm một người đàn ông đẹp trai chụp chung một tấm với vợ anh rồi đăng lên mạng, đảm bảo cả đời anh sẽ khó quên."

Gã đàn ông biết Lục Duật Thành, vội vàng giải thích: "Lục tổng à, chúng tôi cũng chỉ kiếm miếng cơm thôi chứ không cố ý làm như vậy đâu."

Lục Duật Thành phất tay: "Lượn đi, tiện thể nói cho ông chủ của mấy người biết, tôi chưa bao giờ thích giở thủ đoạn bẩn thỉu, nhưng nếu ông ta hứng thú đến vậy thì tôi sẵn sàng chơi với ông ta."

Gã đàn ông: "..." Khóe miệng giật giật.

Tô Dương có thể đoán đây là chuyện đối thủ cạnh tranh của Lục Duật Thành làm, biết hắn thả người đi là có lý do riêng nên cô không ngăn cản.

Lục Duật Thành nói: "Hôm nay là tôi không suy nghĩ chu toàn, sau này tôi sẽ chú ý hơn."

Vừa rồi, hắn chỉ mải lo cho sức khỏe của cô, lại cảm thấy không phải ai cũng có thể vào phòng nghỉ ở hậu trường, không ngờ vẫn bị phóng viên của đối phương theo dõi.

Tô Dương không trách Lục Duật Thành, hai người lần lượt tiến vào hội trường.

Sau khi cuộc họp báo kết thúc, Tô Dương không tham gia buổi tiệc tối.

Cô chỉ sợ đến lúc đó mình lại buồn nôn, tự bêu xấu bản thân ở bữa tiệc. Sau khi đánh tiếng với Chu Minh Khiêm là bụng dạ không thoải mái, cô trực tiếp trở về khách sạn.

Trên đường đi, Đinh Thiến nói: "Sáng mai chúng ta sẽ bay về Bắc Kinh, chiều còn phải chụp cho một trang bìa."

Lại hỏi cô: "Cậu có chịu được không đấy?"

"Không sao đâu, mình xử lý được, chút việc ấy chỉ bằng một phần năm lượng công việc lúc trước của mình thôi mà."

Sau khi về khách sạn, cô ăn một bữa cháo cùng dưa cải đơn giản rồi bắt đầu suy nghĩ ý tưởng quảng cáo cho bộ sưu tập mùa đông của L&D. Ý tưởng ban đầu của cô là quay quảng cáo trên một quốc lộ cũ giữa ngày tuyết rơi, tốt nhất là tại quốc lộ 66, vừa tạo cảm giác hoài cổ, vừa kích thích thị giác mãnh liệt.

Nghĩ đến đây, cô bắt đầu vẽ bố cục quảng cáo cùng đạo cụ cần thiết. Đây là năm thứ hai cô quay chụp quảng cáo cho những sản phẩm mới của L&D theo từng quý, đương nhiên cũng chỉ quay chụp quảng cáo cho một trong những bộ sưu tập.

So với lớp đàn anh đã hợp tác lâu dài với L&D, cô chỉ có thể xem như lính mới.

Thế nên, cô quý trọng từng cơ hội mà mình có.

Mỗi khi quay chụp, cô sẽ vẽ tất cả những hình ảnh đặc sắc trước một tháng, không ngừng sửa đổi cho đến khi cô hài lòng với tất cả chi tiết thì thôi.

Lúc vẽ đến một số tư thế chụp, An Ninh vô thức hiện lên trong đầu Tô Dương.

Không thể phủ nhận, phong cách của trang phục mùa đông năm nay đặc biệt thích hợp với An Ninh, cô có thể tinh tế phô bày sự cuồng dã, gợi cảm mà trang phục muốn biểu đạt.

Tô Dương nhớ, khi cô hỏi ai sẽ có mặt trong bộ sưu tập mùa đông vào vài ngày trước, Carlos đáp, vẫn là những gương mặt cũ.

Cô lại hỏi xem mình có thể đề cử một người mẫu Trung Quốc tương đối hợp ý cô hay không, Carlos nói cô nàng sẽ cố gắng tranh thủ cơ hội, nhưng không thể đảm bảo kết quả.

Tô Dương bần thần hồi lâu, sau đó, cô đặt bút xuống rồi đứng dậy lấy laptop. Mở ảnh chân dung mà bản thân từng chụp cho An Ninh ra, cô bắt đầu xem từng tấm ảnh, phân tích biểu cảm cùng ánh mắt của cô người mẫu một cách tỉ mỉ.

Dù kết quả cuối cùng mà Carlos giành được là gì, Tô Dương vẫn quyết định lấy An Ninh làm người mẫu cho một tập tranh quảng cáo hoàn chỉnh khác.

Di động nằm trong góc bàn rung lên, mà Tô Dương đang đắm chìm trong thế giới hội họa hoàn toàn không chú ý tới tin nhắn được gửi đến di động.

Cùng lúc đó, tại Thượng Hải.

Tưởng Bách Xuyên rời khỏi bữa tiệc từ thiện trước, khi ngồi lên xe thì đã là 10 rưỡi. Không biết Tô Dương đã ngủ hay chưa, bây giờ cô lúc nào cũng ngủ trước giờ này.

Anh gửi tin nhắn cho Tô Dương: [Đồng à, em đã ngủ chưa?]

Mười mấy phút trôi qua, anh vẫn không nhận được loief.

Anh cất di động đi.

Mãi đến khi tắm rửa xong xuôi rồi lại lên giường, Tô Dương mới xem di động.

Sau khi nhìn thấy tin nhắn của anh, cô trả lời: [Em vừa đọc được tin nhắn thôi, anh xong việc chưa?]

Chưa đầy một phút đồng hồ, Tưởng Bách Xuyên đã gọi đến.

"Ừ, anh vừa về khách sạn."

Anh pha cà phê rồi vào phòng sách, tiếp tục trò chuyện với Tô Dương: "Em thì sao, vừa nãy đang làm gì thế?"

Tô Dương: "Cả đêm em ngồi vẽ tranh quảng cáo cho trang phục mùa đông của L&D, bây giờ thì đang nằm nghe nhạc dưỡng thai anh gửi."

Tưởng Bách Xuyên lại quay về đề tài nôn nghén. Sáng nay, sau khi cô kể chuyện này cho anh nghe, vì đang ở ngoài đường nên anh đã phải vội vàng kết thúc cuộc trò chuyện khi còn chưa hỏi được mấy câu.

"Chiều nay em có nôn nghén không? Giờ có khó chịu không?"

Tô Dương tựa lên đầu giường, ôm gối vào lòng.

"Có nôn một lần, nhưng cũng không mệt lắm. Buổi tối em ăn chút cháo rồi, đêm nay anh không phải làm việc à?"

Tưởng Bách Xuyên: "Ừ."

Kỳ thật, anh còn cả đống e-mail công việc.

Anh lại hỏi: "Có thấy buồn ngủ không?"

Tô Dương: "Cũng bình thường, nhưng em chuẩn bị đi ngủ đây."

Cô đã bận rộn cả tối, nhất định phải nghỉ ngơi.

Tưởng Bách Xuyên ngồi trước máy tính, mở hòm thư ra, nhẹ nhàng gọi tên cô: "Đồng Đồng."

Tô Dương: "Hả?"

Tưởng Bách Xuyên: "Em lên giường đi, anh sẽ kể câu chuyện tiếng Đức cho em."

Tô Dương: "Được."

Cô đeo tai nghe rồi nằm xuống, lại tắt đèn ngủ ở đầu giường.

Trong căn phòng tối đen như mực, giọng nói từ tính của anh vương vấn bên tai.

Sau khi Tưởng Bách Xuyên lặp lại câu chuyện mười mấy lần, Tô Dương mới thấy buồn ngủ, ý thức dần trở nên mơ hồ.

"Đồng Đồng?"

Không có ai đáp lời.

Tưởng Bách Xuyên lại gọi mấy câu, vẫn không có động tĩnh nào như cũ. Biết cô đã ngủ say, anh mới cúp điện thoại. đặt di động sang một bên, tiếp tục xử lý e-mail công việc.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 02.12.2018, 21:26
Hình đại diện của thành viên
Salty Potato
Salty Potato
 
Ngày tham gia: 31.05.2017, 18:18
Bài viết: 210
Được thanks: 3592 lần
Điểm: 41.33
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Làm thế nào để ngừng nhớ anh - Mộng Tiêu Nhị - Điểm: 75
Chương 59: Đối thủ cạnh tranh

Convert: Sakahara

Editor || Beta: Manh

Khi Tưởng Bách Xuyên xử lý công việc xong thì đã là 1 giờ sáng.

Đang chuẩn bị tắt máy đi ngủ, Giang Phàm lại gửi tin nhắn đến: [Tưởng tổng, tổng giám đốc của LACA sẽ đến Hồng Kông vào giữa trưa ngày 24, tôi đã đặt cuộc hẹn vào lúc hai rưỡi chiều.]

Tưởng Bách Xuyên: [Tôi biết rồi.]

Hôm nay là ngày 22, chiều mai anh còn có hẹn với một khách hàng quan trọng, hẳn là tới 5, 6 giờ mới thảo luận xong.

Anh gửi một tin nhắn cho Giang Phàm: [Ngày mai chị bay thẳng tới Hồng Kông nhé, đặt vé chuyến bay từ Bắc Kinh tới Hồng Kông vào sáng ngày kia và từ Thượng Hải về Bắc Kinh vào đêm mai giúp tôi.]

Anh cất di động rồi đi tắm.

Mà lúc nào, ở một khách sạn nào đó tại Hồng Kông.

Sau khi trở về khách sạn, Lục Duật Thành vẫn còn bận tâm về chuyện xảy ra vào sáng hôm nay. Về sau không có chuyện hắn và Tô Dương không gặp nhau, không thể thiếu những buổi ăn uống chung, nhỡ bị kẻ nào cố ý lợi dụng thì sao.

Hắn càng nghĩ càng cảm thấy có một số việc phải được thực hiện trước người khác.

Hắn cầm áo khoác rồi vào phòng Cố Hằng. Cố Hằng đang xem kịch bản thắc mắc: "Có chuyện gì mà phải nói giữa đêm hôm khuya khoắt thế?"

Lục Duật Thành kể qua chuyện buổi sáng, bày tỏ suy nghĩ của bản thân. Hắn hỏi: "Cậu thấy có thỏa đáng không?"

Cố Hằng đăm chiêu: "Sau khi công khai thì chỉ có tốt cho Đồng Đồng chứ không có hại, nếu lại bị chụp lén như hôm nay thì cô ấy cũng chẳng tẩy trắng được."

Dù sao nhà họ Tưởng cũng không có khả năng một tay che trời, đè ép được toàn bộ lời bàn luận trên mạng. Cuối cùng, Tô Dương sẽ nằm trong tình thế vừa bị động vừa xấu hổ ở nhà họ Tưởng.

Lục Duật Thành suy nghĩ: "Cứ quyết định như vậy nhé, để người trên mạng biết rõ quan hệ giữa ba chúng ta đi."

Cố Hằng: "Cậu có muốn báo với Tưởng Bách Xuyên không?"

"Báo cái gì mà báo? Lúc công khai chuyện hôn nhân, anh ta cũng có báo cho tôi tiếng nào đâu?"

Cố Hằng: "..."

Hình như đây là hai chuyện khác nhau mà.

Lục Duật Thành xoa bóp huyệt thái dương, một lát sau, hắn vẫn gửi tin nhắn cho Tưởng Bách Xuyên: [Tôi đăng vài tấm ảnh của Đồng Đồng hồi nhỏ lên Weibo đây, đỡ gặp phải phiền toái không cần thiết nếu sau này bị đám chó săn chụp được.]

Vài phút sau, Tưởng Bách Xuyên mới trả lời: [Muốn đăng đến thế thì đăng đi.]

Giọng điệu như đang bố thí.

Lục Duật Thành: "..."

Hắn xoa xoa ngực, thiếu chút nữa nghẹn chết vì câu này.

Đáng nhẽ hắn không nên gửi tin nhắn cho Tưởng Bách Xuyên mới phải, đúng là ngu ngốc khi chạy đến cho anh ta chế nhạo!

Chỉ cần nhìn sắc mặt Lục Duật Thành là Cố Hằng biết hắn lại ăn quả đắng từ Tưởng Bách Xuyên, anh nín cười, vào phòng sách lấy laptop.

Anh chọn mấy tấm tiêu biểu trong album rồi chỉnh sửa một tấm trong số đó. Khi đã chọn xong, anh vào Weibo, đăng trạng thái mới: [Chúng ta trưởng thành, bọn họ già đi. @Tô Dương @Lục Duật Thành]

Sau đó, anh tải sáu tấm ảnh lên.

Tấm thứ nhất là ảnh sinh nhật hồi Tô Dương 10 tuổi. Cô ngồi trước bàn, ước nguyện với bánh gato, anh và Lục Duật Thành ngồi ở hai bên, cả hai đều duỗi tay ôm cô, bố mẹ Tô đứng ở phía sau. Ảnh được chụp tại phòng khách không quá rộng rãi của nhà Tô Dương.

Tấm thứ hai vẫn là ảnh sinh nhật 10 tuổi của Tô Dương, hai người vẫn ngồi ở hai bên, nhưng người đứng đằng sau là bố mẹ của Lục Duật Thành, ảnh được chụp tại nhà Lục Duật Thành.

Tấm thứ ba cũng là ảnh sinh nhật 10 tuổi của Tô Dương, anh và Lục Duật Thành đổi vị trí, nhưng vẫn cách cô rất gần. Mẹ anh ôm cả ba vào lòng từ phía sau, ảnh được chụp tại phòng ăn của biệt thự nhà anh.  

Khi ấy, việc mời khách nhận tiền không phổ biến như bây giờ, mỗi nhà tổ chức sinh nhật 10 tuổi cho Tô Dương vào mỗi ngày khác nhau.

Vì không muốn người khác biết bố mình là Bàng Lâm Bân, giám đốc của Doãn Lâm, Cố Hằng không đăng ảnh ông dẫn bọn họ đi chơi.

Tấm thứ tư được chụp vào ngày sinh nhật 45 tuổi của mẹ Lục Duật Thành, khi ấy, bọn họ đã 17 tuổi. Tô Dương ôm cổ mẹ Lục, dán sát lên lưng bà, anh và Lục Duật Thành đứng ở hai bên. Cô đội bờm tai thỏ mà mẹ Lục mua, bà mua tổng cộng ba chiếc, mỗi người đều đeo một chiếc.

Trước khi đăng ảnh, anh xóa sạch chiếc bờm màu hồng trên đỉnh đầu mình, nhưng vẫn giữ nguyên tai thỏ trên đầu Lục Duật Thành.

Tấm thứ năm là ảnh chụp chung của ba bà mẹ vào ngày studio của Tô Dương khai trương. So với ảnh chụp sinh nhật của Tô Dương, năm tháng đã lưu lại vết tích trên khuôn mặt họ.

Tấm thứ sáu là ảnh chụp chung của anh, Lục Duật Thành, mẹ Tưởng và người nhà họ Tưởng tại triển lãm ảnh của Tô Dương ở Hồng Kông.

Sau khi đăng xong, Cố Hằng trực tiếp tắt máy.

Anh ngước mắt nói với Lục Duật Thành: "Cậu có thể đi ngủ rồi đấy, chờ làm tiểu phấn hồng[1] vào ngày mai đi."

[1] 小粉红 (Little Pink): Một nhóm binh đoàn mạng có đến 83% thành viên là phụ nữ, tin rằng họ có trách nhiệm phải bảo vệ Trung Quốc trước những lời chỉ trích đến từ bên ngoài. Thông tin thêm nằm ở cuối chương.

Lục Duật Thành liếc anh, "Cho tôi xem cậu đã đăng cái gì lên."

Cố Hằng: "Tôi tắt máy rồi."

Lục Duật Thành mở di động, đăng nhập vào Weibo. Khi nhìn thấy tấm ảnh tai thỏ chướng mắt kia, hắn thiếu chút nữa bóp nát di động.

Lúc hắn ngẩng đầu, Cố Hằng đã vào phòng làm việc và khóa trái cửa.

"Cố Hằng, con mẹ cậu chứ... Chống mắt lên coi tôi giết cậu như thế nào!"

*

Sau khi tắm xong, Tưởng Bách Xuyên chuẩn bị đi ngủ. Nghĩ đến việc Lục Duật Thành muốn đăng ảnh Tô Dương hồi nhỏ lên mạng, anh vào Weibo của Lục Duật Thành, kết quả là không có trạng thái mới.

Thuận tay vào Weibo của Cố Hằng, có sáu bức ảnh, thế mà anh chỉ nhìn một cái là thấy ngay ảnh Lục Duật Thành đeo bờm tai thỏ màu hồng.

Anh không nhịn được mà yên lặng bật cười. Ban đầu vốn vừa mệt vừa buồn ngủ, vừa nhìn thấy tấm ảnh này là cơn buồn ngủ tan hết.

Ngủ không được, Tưởng Bách Xuyên bèn ra sân thượng. Anh muốn hút thuốc, nhẫn nhịn chịu đựng, cuối cùng vẫn cất điếu thuốc vào hộp.

Ngày hôm sau.

Mới sáng sớm, Tưởng Bách Xuyên đã bị đánh thức bởi cuộc gọi của mẹ Tưởng.

Giọng anh khàn khàn: "Mẹ, mẹ xuất quan rồi à?"

Mẹ Tưởng: "Ừ, mẹ vốn định nghỉ thêm mười ngày nửa tháng nữa, nhưng cháu trai của mẹ lại nhờ người truyền lời đến, nói nó đã ở trong bụng mama, còn nói muốn ăn cá xào giấm. Nhận được tin bánh bao nhỏ sắp online, mẹ mới vội vàng xuất quan."

Tưởng Bách Xuyên: "..."

Mẹ Tưởng tiếp tục: "Sáng nay mẹ nhìn thấy ảnh chụp chung của Đồng Đồng, Cố Hằng cùng Lục Duật Thành khi còn nhỏ đấy."

Tưởng Bách Xuyên lập tức tỉnh táo hơn nhiều, tưởng rằng bà hiểu nhầm Cố Hằng đang khiêu khích anh, nên anh giải thích cặn kẽ với bà.

Anh nói: "Mẹ à, Cố Hằng đăng ảnh cũng không có ý gì đâu, cậu ta sợ sau này bị phóng viên chụp được lúc đi với Đồng Đồng, đồn bậy tai tiếng nên mới để mọi người biết họ là thanh mai trúc mã, tránh những phiền toái không cần thiết trong tương lai. Trước khi đăng ảnh, bọn họ đã đánh tiếng với con rồi."

Mẹ Tưởng cười nói: "Bố mẹ đều là những người có trí tuệ bao la, IQ lẫn EQ cao vút, nhìn một cái là biết Cố Hằng suy nghĩ thay Đồng Đồng. Bố mẹ chỉ sợ con trông thấy mấy tấm ảnh đó là rớt vào biển giấm, bò không ra. Mẹ với bố con còn đang định lái thuyền đánh cá ra vớt con lên đấy."

Tưởng Bách Xuyên: "..."

Sau khi kết thúc cuộc trò chuyện, di động hiển thị hai tin nhắn chưa đọc, đều là do Tô Dương gửi đến.

Tin nhắn thứ nhất: [Ông xã, em đang trên đường tới sân bay rồi, hôm nay xong việc là có thể nghỉ, em ở nhà làm vằn thắn chờ anh về ăn, yêu anh.]

Tin nhắn thứ hai: [Mây nhỏ phiêu đãng trên trời cao, cơn gió thổi qua nơi mặt đất, gió nhẹ nhàng lay động làn tóc, làm thế nào để ngừng nhớ anh.]

Tưởng Bách Xuyên đọc lại tin nhắn thứ hai một lần.

Đây là một bài thơ của tiên sinh Lưu Bán Nông[2], cô sửa chữ cuối từ "em" thành "anh".

[2] 刘半农: Lưu Bán Nông (1891-1934) tên thật là Lưu Hạ 刘复. Năm 1917 tham gia làm công tác biên tập cho tạp chí Tân thanh niên 新青年. Là người tích cực vận động và đề xướng phong trào tân văn hoá thời Ngũ Tứ.

Vì không nhớ được câu kế tiếp, anh lên Baidu tìm kiếm rồi trả lời cô: [Ánh trăng thương nhớ nơi biển cả, biển cả thương nhớ ánh trăng kia, ngọt ngào tựa như đêm trăng sáng, làm thế nào để ngừng nhớ em.]

Khi Tô Dương nhận được tin nhắn, cô còn chưa tới sân bay.

Trên ô tô, cô nằm trên cửa xe, ngắm phong cảnh ven đường.

Bầu trời xanh xanh biếc như được gột rửa, những đám mây nhỏ trôi theo gió, ánh mặt trời của sớm tinh mơ ám áp mà dễ chịu tràn vào trong xe.

Cả người cô đắm mình trong ánh bình minh.

Lúc này, di động rung lên, Tô Dương mở ra nhìn. Sau khi xem xong, cô vô thức nở nụ cười, trả lời Tưởng Bách Xuyên: [Buồn nôn quá đấy!]

Đinh Thiến ngồi ở bên cạnh đang lướt Weibo.

Kỳ thực, cô đã xem tin Cố Hằng đăng từ tối hôm qua, sáng nay vẫn không nhịn được mà xem lại một lần nữa. Cô vốn rất cảm động khi nhìn thấy những tấm ảnh đó, nhưng lúc trông thấy ảnh của Lục Duật Thành thì lại phì cười.

Hình tượng tổng giám đốc bá đạo của uhắn bị Cố Hằng hủy hoại trong vài phút.

Cô cười hỏi Tô Dương: "Cậ an ủi Lục Duật Thành chưa?"

Tô Dương quay đầu, biết Đinh Thiến đang ám chỉ chuyện gì, cô khẽ thở dài một tiếng: "Đã làm, nhưng số mình bị kéo vào sổ đen mất tiêu rồi."

Cô đoán, kết cục của Cố Hằng sẽ thảm hơn cả trong tưởng tượng của cô.

Đeo bờm tai thỏ năm 10 tuổi là "trẻ con không hiểu chuyện", nhưng khi đó hắn cũng đã 17 tuổi.

Cô nhớ, trước đây Lục Duật Thành được công nhận là nam sinh đẹp trai nhất trường cấp 3 của bọn họ, có vô số nữ sinh mê luyến hắn. Chưa nói tới trước đây, cho dù là hiện tại, trong mười nữ nghệ sĩ thuộc công ty Phương Dịch thì phải có đến tám người mến mộ hắn.

Mà nay, hình tượng của hắn đã hoàn toàn bị phá hủy.

Hiện tại, nhắc đến Lục Duật Thành, mọi người sẽ nghĩ đến tai thỏ hường phấn đáng yêu đầu tiên.

Sau giây phút cười đùa, Đinh Thiến nói với Tô Dương về sắp xếp công việc sau năm mới.

"Tháng hai cậu có không ít việc đâu, quảng cáo của LACA sẽ được phát hành toàn cầu vào ngày 14 tháng 2 đấy."

Tô Dương giật mình: "Nhanh như vậy sao?" Lại còn lựa ngày lễ tình nhân nữa chứ.

Đinh Thiến gật đầu: "Với nội dung quảng cáo thì chọn ngày đó là ý nghĩa nhất. Giám đốc của LACA còn nói, ông rất nóng lòng muốn xem ảnh quảng cáo chính thức đấy."

Cô tiếp tục: "Tối ngày 11 tháng 2, hay chính xác hơn là 0 giờ ngày 12, "Những đêm không ngủ ở phố Wall" sẽ ra mắt công chúng. Đạo diễn Chu bảo muốn cậu tới cổ vũ."

Hơi ngừng một chút, Đinh Thiến lại mở miệng: "Anh ta còn nói nhất định phải dẫn người nhà theo."

Tô Dương: "..."

Kỳ thực cô có đi hay không cũng chẳng ảnh hưởng gì, Chu Minh Khiêm chỉ muốn Tưởng Bách Xuyên xuất hiện mà thôi.

Đinh Thiến: "Còn nữa, chi nhánh của KING tại Bắc Kinh sẽ tổ chức lễ kỷ niệm ngày thành lập cửa hàng vào ngày 12, mời không ít minh tinh, cậu cũng nằm trong danh sách mời. Sau đó, cậu sẽ phải bay qua New York để quay video quảng cáo cho bộ sưu tập mùa đông của L&D, cuối tháng 2 có tuần lễ thời trang Paris."

Tô Dương gật đầu: "Cũng bình thường, không nhiều việc lắm."

Tuy nhiên, việc quay chụp cho L&D sẽ tương đối vất vả.

Đinh Thiến: "Có thể cậu sẽ gặp Kiều Cẩn trong tuần lễ thời trang."

Kiều Cẩn là một người mẫu trình diễn catwalk khá được một thương hiệu thời trang Pháp coi trọng.

Tô Dương mỉm cười: "Gặp thì gặp, sợ gì chứ, người chịu giày vò hẳn là cô ta mới đúng."

Bản thân cô cảm thấy không có vấn đề gì, chỉ cần Kiều Cẩn còn làm việc trong ngành giải trí cùng giới thời trang thì sẽ có ngày hai người chạm mặt.

Đây là điều không thể tránh khỏi.

Cô có linh cảm, sự mâu thuẫn và cạnh tranh giữa cô cùng Kiều Cẩn sẽ càng ngày càng mãnh liệt hơn.

Cô có người mẫu mà cô tán thưởng, sẽ tranh giành càng nhiều tài nguyên thời trang thay người mẫu của cô, đương nhiên sẽ có nhiếp ảnh gia khác yêu thích Kiều Cẩn.

Hàn Trình, một trong những nhiếp ảnh gia thời trang hàng đầu thế giới, có quan hệ cá nhân rất tốt với Kiều Cẩn.

Mà lúc này, ở New York, trời đã sẩm tối.

Trong quán cà phê, Kiều Cẩn đã gọi mấy cốc mà Bàng Việt Hi vẫn lề mề chưa đến.

Cô ta đã bảo Lisa nhờ thân thích trong nhà tốn không ít sức mới hẹn được Bàng Việt Hi. Vốn hẹn gặp lúc 7 giờ, bây giờ đã là 8 rưỡi mà Bàng Việt Hi vẫn còn chưa xuất hiện.

Nửa tiếng trước, Bàng Việt Hi gửi tin nhắn đến: [Tôi đang họp.]

Chỉ bằng ba chữ qua loa này mà muốn đuổi cô ta đi, cho dù trong lòng cô ta giận điên lên thì cũng không thể phất áo bỏ đi, chỉ có thể kiên nhẫn chờ đợi.

Vừa rồi, cô ta mới lướt Weibo, không ngờ quan hệ giữa Tô Dương, Lục Duật Thành cùng Cố Hằng lại là như vậy, bảo sao bọn họ tỏ vẻ chán ghét cô ta tại tiệc từ thiện của tập đoàn Mỹ Ngu.

Hiện tại Cố Hằng công khai quan hệ giữa ba người, đối với cô ta, đây là chuyện khó chịu nhất trong nửa tháng gần đây.

Vì sao Tô Dương đã kết hôn rồi mà bọn họ vẫn bảo vệ Tô Dương, vẫn không thay lòng đổi dạ.

Mà Tưởng Bách Xuyên thì sao? Đối với cô ta, anh chẳng có gì ngoài vẻ lạnh lùng và tuyệt tình.

Lúc này, chuông di động reo lên.

Thấy người gọi đến là Hàn Trình, Kiều Cẩn nhíu mày. Cô ta chậm chạp bấm trả lời: "Đại ca à, anh bay ra ngoài trái đất rồi à?"

Cô ta đã "mất liên lạc" với Hàn Trình hơn một tháng, cả hai dãy số của anh đều gọi không thông.

Hàn Trình cười: "Đúng vậy, bị người ngoài hành tinh bắt di, vất vả lắm mới bò về được đấy." Anh ta châm lửa cho điếu thuốc, đoạn hỏi: "Sao cậu lại quan tâm tới Carlos?"

Kiều Cẩn ngẩn ra, chợt nhớ hơn một tháng trước, khi Tô Dương cố ý khó xử cô ta trong lúc chụp cho bìa tạp chí, cô ta đề nghị Duy Y đổi người chụp ảnh, nhưng Duy Y lại nói, bộ phận PR của L&D tại Trung Quốc đã chỉ định là phải dùng Tô Dương.

Khi ấy, cô ta tò mò, vì sao người PR của một thương hiệu lại có quyền lực lớn như vậy, nên đã gửi tin nhắn cho Hàn Trình, nhờ anh ta điều tra bối cảnh của Carlos. Sau đó, tin nhắn ấy tựa như đá chìm đáy biển, dù gọi điện thoại cũng chẳng có người nghe.

Cô ta biết Hàn Trình gần như điên cuồng vì nghệ thuật, thường xuyên không mang điện thoại mười ngày nửa tháng, đi dã ngoại một mình để tìm kiếm cảm hứng sáng tạo. Từ thảo nguyên châu Phi cho tới sa mạc Sahara, nơi nào anh chàng cũng đi.

Có đôi khi, cô ta không chắc là anh chàng có thể quay trở về.

Hàn Trình lại hỏi: "Có phải Tô Dương và cô lại có mâu thuẫn gì không?"

Bởi vì Carlos là bạn thân của Tô Dương, Kiều Cẩn mà muốn điều tra Carlos thì tám, chín phần là vì Tô Dương.

Kiều Cẩn kể lại sự việc cho anh ta.

Hàn Trình cười nói: "Có vẻ như không ít chuyện đã xảy ra trong một tháng tôi vắng mặt nhỉ, cô mà cứng chọi cứng với Tô Dương thì nhất định người thua thiệt sẽ là cô đấy."

Không phải ai cũng có khả năng chống đỡ bản lĩnh mắng người của Tô Dương.

Kiều Cẩn: "Hiện tại tôi xem như xích mích với người nhà, hoàn toàn trở mặt với Tưởng Bách Xuyên, từng bước gian nan, đại ca à, sau này phải nhờ cả vào anh rồi."

Hàn Trình: "Ừ, sắp tới sẽ phải chụp cho bộ sưu tập mùa đông của MU, cuối tháng hai tôi sẽ qua Paris, trước khi sang năm mới cô tới phòng làm việc của tôi một chuyến nhé."

Kiều Cẩn cười, nói lời đồng ý.

Đến 9 giờ, Bàng Việt Hi mới

Khoảng 9 giờ tối, Bàng Việt Hi mới khoan thai tới muộn.

Cô ta mặc đồ công sở, trang điểm nhẹ nhàng, dáng vẻ giỏi giang và khiến người khác phải kinh diễm, trong ánh mắt lạnh lùng là vẻ kiêu ngạo át người.

Kiều Cẩn ghét nhất loại phụ nữ này, cô ta cảm thấy hầu hết những người như vậy đều chỉ giả vờ giả vịt, nhưng nay có việc muốn nhờ vả, chỉ có thể ngậm hòn bồ làm ngọt.

Cô ta cười nhạt, "Chào Bàng tiểu thư, tôi là Kiểu Cẩn, xin thứ lỗi cho tôi vì đã mạo muội làm phiền cô nhé."

Bàng Việt Hi ngồi ở phía đối diện, liếc cô ta một cái: "Ừm, quả đúng là rất mạo muội."

Kiều Cẩn: "..."

Nhân viên phục vụ bước tới, hỏi Bàng Việt Hi muốn uống gì, Bàng Việt Hi gọi một ly nước.

Cô ta hỏi ngược Kiều Cẩn: "Cô tìm tôi vì muốn xin cấp vốn hay là đầu tư?" Sau đó, Bàng Việt Hi nhìn đồng hồ: "Tôi chỉ có 10 phút cho cô thôi."

Kiều Cẩn khẽ hắng giọng: "Cô không biết tôi là ai ư?"

Sao có thể là tới đầu tư được!

Nếu Bàng Việt Hi thích Tưởng Bách Xuyên thì không có chuyện không quan tâm đến tin tức về Tưởng Bách Xuyên, mà đã quan tâm thì đương nhiên phải biết cô ta là ai.

Bàng Việt Hi cười, một nụ cười vô cùng lạnh nhạt.

"Để tôi đoán lại nhé." Giọng cô ta mang vẻ nghiền ngẫm: "Cô là cấp trên tương lai của tôi phải không?"

Kiều Cẩn: "..."

Bàng Việt Hi nói: "Nhìn vẻ mặt cô thì có vẻ tôi đoán sai rồi, tôi đã nói rồi mà, mắt chú hai tôi sẽ không kém tới mức để một người phụ nữ như cô làm cấp trên của tôi."

Ý tứ chế giễu nhuốm đẫm trong lời nói của cô ta.

Không đợi Kiều Cẩn phản kích, Bàng Việt Hi tiếp tục: "Tôi chỉ quan tâm đến người mạnh hơn tôi mà thôi, thế nên xin lỗi nhé, tôi không biết cô là ai cả."

Kiều Cẩn nhẫn nhịn, siết chặt bàn tay, cô ta không thể không tự giới thiệu: "Tôi là thanh mai trúc mã của Tưởng Bách Xuyên."

Lúc này, cô ta hẳn phải biết mình là ai đi.

Bàng Việt Hi vẫn cười nhạt như cũ, ánh mắt cũng mang vẻ lạnh nhạt. Cô ta nói: "Tôi bắt đầu sinh sống ở Mỹ từ lúc 5 tuổi, chỉ biết mấy câu tiếng Trung đơn giản, quả thực không quá thấu hiểu ý nghĩa của loại thành ngữ vừa phức tạp vừa đau đầu như "Thanh mai trúc mã"."

Ngay sau đó, cô ta chợt đổi chủ đề: "Nhưng tôi nghe nói cụm từ "Thanh mai trúc mã" không còn là lời hay ý đẹp gì nữa, xem ra đều là bị những vị thanh mai các cô chơi hỏng rồi."

Kiều Cẩn không thể nhịn được nữa, tính tình nóng nảy lại xuất hiện: "...Bàng tiểu thư, xin cô nói chuyện chú ý chừng mực!"

Bàng Việt Hi cười: "Tôi chưa bao giờ biết chừng mực là gì cả!"

Cô ta uống một ngụm nước ấm, đoạn nói: "Chúng ta không quen không biết, lại không hợp ý nhau, có thể thấy sau này cũng sẽ không có cơ hội hợp tác hoặc qua lại, quả thực không cần phải ngồi đây lãng phí thời gian."

Đoạn, cô ta đứng dậy: "Kiều tiểu thư, có phải cô xem quá nhiều phim truyền hình rồi không? Định bắt tay với tôi để cùng xử lý Tô Dương sao?

Dứt lời, cô ta cười lạnh: "Nếu tôi có thời gian làm chuyện đấy, còn không bằng ngủ thêm mất phút thì sẽ càng thiết thực hơn đấy!"

Chưa cho Kiều Cẩn cơ hội nói chuyện, Bàng Việt Hi xoay người rời đi.

Sau khi bị mỉa mai, sắc mặt Kiều Cẩn lúc đỏ lúc trắng. Cô ta siết chặt miệng ly cà phê, hận không thể bóp nát thứ trong tay.

Quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, Bàng Việt Hi đã lái chiếc xe thể thao màu đỏ đi, nhanh chóng biến mất trong bóng đêm vô tận.

Nhìn về phía ô tô rời đi, Kiều Cẩn vẫn không tài nào hiểu nổi.

Chẳng phải Bàng Việt Hi vẫn luôn muốn chiếm được Tưởng Bách Xuyên sao?

Vì sao cô ta lại phản ứng như vậy?

Tác giả có lời muốn nói:

PS: Rất nhiều người hỏi tôi là bao giờ quyển tiểu thuyết này sẽ kết thúc, tôi xin trả lời một thể như sau:

Chỉ còn khoảng mười chương nữa là hết chính văn, dư lại là phần ngoại truyện, đến lúc đó, mọi người có thể đọc hoặc không đọc, cái này tùy vào sở thích của mọi người.

Editor: Thông tin thêm về Little Pink cho ai tò mò, ai không có nhu cầu thì có thể lướt qua phần này (Nguồn: Voz, 2017) - Mọi người có thể hiểu đơn giản rằng, họ là nhóm bảo vệ Trung Quốc ở trên mạng bất chấp tất cả ~

Theo báo cáo về định hướng dư luận trên mạng xã hội tại 28 quốc gia (TTCT số 32 ra ngày 20-8-2017) của ĐH Oxford (Anh), lực lượng binh đoàn mạng (những nhóm định hướng dư luận có tổ chức) ở Trung Quốc lên đến 2 triệu người, trong đó có một nhóm do chính chính phủ tổ chức.

Các binh đoàn mạng do Chính phủ Trung Quốc bảo trợ sẽ nhận được danh sách các vấn đề hay ý kiến có thể sẽ được thảo luận trên mạng mỗi ngày để "tác chiến".

Ngũ Mao Đảng (Đảng 5 Hào) là một trong những binh đoàn mạng được biết đến nhiều nhất ở Trung Quốc. Mới đầu, nhóm nghiên cứu tin rằng binh đoàn mạng này gồm những công dân bình thường, song có tư tưởng ủng hộ chính phủ mạnh mẽ, được trả tiền để tranh cãi với những kẻ chống chính quyền, "kích động quần chúng".  

Thế nhưng, kết quả nghiên cứu cho thấy thành viên Ngũ Mao Đảng, theo những gì thể hiện trong các email bị rò rỉ, thực chất là những người làm việc trực tiếp cho Đảng Cộng sản Trung Quốc hoặc nhiều cơ quan khác nhau thuộc chính phủ mà việc bình luận trên mạng nhiều khả năng chính là công việc chính thức của họ. Nhận định này khớp với báo cáo của ĐH Oxford kể trên.  

Ngoài Ngũ Mao Đảng, vẫn còn hai nhóm binh đoàn mạng khác sẵn sàng bảo vệ Chính phủ Trung Quốc trên không gian ảo: Xiao Fenhong (Tiểu Phấn Hồng hay Little Pink) và Fenqing (Fennu Qingnian, tức Thanh Niên Phẫn Nộ hay Angry Young Men).

Trái với suy nghĩ rằng phần lớn thành viên binh đoàn mạng là nam giới, Little Pink, đúng như tên gọi, có 83% thành viên là "phận má hồng", theo một công cụ phân tích nội dung trên mạng Weibo (Facebook của Trung Quốc) của Đại học Peking.

Little Pink thường xuyên lên mạng để "bảo vệ Trung Quốc trước cả những dấu hiệu chỉ trích nhỏ nhất", theo South China Moring Post, chưa có bằng chứng cho thấy Chính phủ Trung Quốc đứng đằng sau "tiểu phấn hồng". Nhóm này vẫn được biết đến như những thanh niên tin rằng họ có trách nhiệm phải bảo vệ Trung Quốc trước những lời chỉ trích bên ngoài.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 20.12.2018, 07:34
Hình đại diện của thành viên
Salty Potato
Salty Potato
 
Ngày tham gia: 31.05.2017, 18:18
Bài viết: 210
Được thanks: 3592 lần
Điểm: 41.33
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Làm thế nào để ngừng nhớ anh - Mộng Tiêu Nhị - Điểm: 84
Chương 60: Niềm vui bất ngờ không bao giờ kết thúc

Edit: Mễ

Beta: Manh

Khi Tưởng Bách Xuyên kết thúc cuộc gặp với khách hàng thì mới là 5 giờ chiều, sớm hơn một tiếng so với dự tính. Hơn nửa tiếng sau, anh đã có mặt tại khách sạn, hiện tại mà ra sân bay thì quá sớm.

Anh gọi cho Tô Dương.

Tô Dương vẫn còn đang ở studio, chỉ vừa kết thúc công việc. Giọng cô mệt mỏi, nhưng không giấu được sự sung sướng: "Anh xong việc rồi à?"

Tưởng Bách Xuyên bắt đầu thu dọn hành lý, "Ừ, anh vừa về khách sạn, em thì sao?"

Tô Dương cất máy ảnh, nói với đầu bên kia: "Em vừa xong việc, đang chuẩn bị về nhà."

Nghĩ đến việc bố mẹ Tô muốn tới Hải Nam nghỉ dưỡng cùng đoàn, cô thuật lại với anh: "Đúng rồi, năm nay bố mẹ em muốn ăn Tết bên Hải Nam, bố mẹ bảo ở đó rất ấm áp."

Tưởng Bách Xuyên: "Chúng ta cũng đi hả?"

Tô Dương cười: "Cho dù anh có muốn thì chưa chắc mẹ em đã để anh đi đâu."

Cô đeo ba lô lên, bước ra khỏi studio: "Mẹ em sẽ đi cùng một đoàn múa. Mấy bác trong đoàn than ngày nào cũng phải bế cháu, không có thời gian đi chơi nên làm luôn một chuyến nhân kỳ nghỉ Tết âm. Giờ đang là mùa đông, thành ra Hải Nam trở thành sự lựa chọn hàng đầu."

Tưởng Bách Xuyên: "Khi đó Bắc Kinh vừa lạnh vừa có mưa tuyết, chọn vậy cũng không tồi."

Anh lại hỏi: "Bố mẹ đi lúc nào thế?"

Tô Dương: "Sáng mai là bay rồi. Giờ em về nhà xem tình hình rồi sẽ sắp xếp quần áo hợp với thời tiết ở đó giúp bố mẹ."

Cô ngồi lên xe, đoạn hỏi: "Chừng nào anh mới xong việc? Chỉ ba ngày nữa thôi là đến đêm giao thừa rồi đấy."

Tưởng Bách Xuyên: "Ngày mai anh phải qua Hồng Kông gặp tổng giám đốc LACA để bàn chút chuyện, có khi phải tới ngày kia mới xong, nhưng anh sẽ cố gắng về trong đêm mai."

Tô Dương dặn anh không được hút thuốc, phải chú ý nghỉ ngơi, còn bảo khi nào anh về sẽ làm sủi cảo cho anh, hỏi anh muốn ăn nhân gì.

Tưởng Bách Xuyên đáp: Nhân gì ngon là được.

Tô Dương: "..."

Nhớ đến lời anh từng hứa, cô nói đùa: "Chao ôi, tổng giám đốc Tưởng ơi, em nhớ có người từng thề thốt là sẽ làm mì trộn tương cho em ít nhất một tuần một lần. Chúng ta đã xa nhau bảy ngày, anh sắp trở thành kẻ nuốt lời tới nơi rồi."

Tưởng Bách Xuyên lảng tránh: "Anh có cuộc gọi phải nhận, cúp trước nhé."

Tô Dương: "..."

Tưởng Bách Xuyên cất di động, xếp đồ vào vali rồi soát lại một lần, không thấy thiếu gì mới trả phòng và rời khỏi khách sạn. Trên ô tô, anh rút di động, lên Baidu tìm kiếm cách chống phóng xạ cho phụ nữ có thai. Sau khi tra xong, anh mới biết, hóa ra có quần áo chuyên dụng cho việc này.

Tưởng Bách Xuyên cất di động, bảo người lái xe tới trung tâm thương mại gần nhất. Tìm thấy cửa hàng dành cho bà bầu, trước khi vào, anh còn thoáng khựng lại.

Lần đầu tiên bước vào một cửa hàng như vậy, anh không thể nói rõ tâm trạng của mình lúc này, có lẽ là phấn khởi đan xen với chút thần kì.

Phụ nữ đẹp nhất khi mang thai, đứa bé là thiên sứ thuần khiết nhất.

Nhân viên cửa hàng thấy anh thì giật mình, nhưng cũng không nhận ra anh là ai, chỉ cảm thấy người đàn ông này rất đẹp trai, sau đó hỏi anh muốn mua gì.

Tưởng Bách Xuyên nói không phải phiền đến cô, anh sẽ tự xem hàng, nhân viên không đi theo nữa.

Vật dụng cho trẻ sơ sinh vô cùng đa dạng, nhưng anh lại trực tiếp tới khu dành cho bà bầu. Cửa hàng có đến vài thương hiệu quần áo chống phóng xạ, với nhiều kiểu dáng và màu sắc khác nhau.

Anh lưỡng lự một hồi, đoạn lấy mỗi loại một cái.

Lúc này, tại Bắc Kinh.

Tô Dương không về phòng làm việc mà về thẳng nhà bố mẹ Tô. Trên đường đi, cô nhận được điện thoại của Đinh Thiến, nói ở văn phòng có một bức thư được gửi đến cho cô từ New York.

"Cậu cứ đặt ở trên bàn làm việc của mình ấy, mình về lấy ngay đây."

Cô gấp gáp muốn xem xem Tưởng Bách Xuyên đã hồi âm như thế nào.

Đinh Thiến: "Cậu không phải quay lại đâu, mình ký nhận xong sẽ đưa qua chỗ cậu."

Tô Dương ngẫm nghĩ, "Thế cũng được." Rồi lại dặn dò: "Đừng quên đấy nhé."

Đinh Thiến: "Chao ôi, mình quên mang thư cho cậu mất rồi."

Tô Dương: "..."

Sau khi về đến nhà, mẹ Tô đã hầm canh xong, bảo cô đi rửa tay ăn cơm.

Tô Dương rửa tay, Tô phụ cầm khăn chờ ở bên cạnh. Ông liếc cô một cái: "Sao mấy hôm nay bố cứ cảm thấy con gầy đi thế nhỉ? Không ăn được hả con?"

Tô Dương sờ mặt: "Đâu có đâu bố, người khác đều bảo con béo lên đấy."

Bố Tô: "Bố nhìn thế nào cũng thấy gầy."

Ông lại nhắc tới chuyện du lịch: "Bố mẹ đi nhiều ngày như vậy, chuyện ăn uống của con tính sao bây giờ? Tết nhất rồi, người giúp việc cũng phải nghỉ làm."

Tô Dương: "Con có thể tự nấu nướng, mẹ chồng sẽ giúp con một tay, Bách Xuyên cũng sắp về rồi, bố không phải lo đâu."

Trên bàn cơm, mẹ Tô hỏi: "Đồng Đồng, Tết này các con không về nhà chồng à?"

Tô Dương: "Có chứ mẹ, mấy hôm trước mẹ chồng còn bảo con làm công tác tư tưởng với Bách Xuyên, bố chồng cũng mong ngóng bọn con về ăn Tết."

Mẹ Tô hỏi: "Liệu Bách Xuyên có nghe lời con không?"

Tô Dương: "Giờ con có em bé rồi, chắc chuyện gì anh ấy cũng sẽ theo thôi."

Mẹ Tô nghe xong, mặt mày giãn ra.

Trước kia, bà cũng từng khuyên nhủ Tưởng Bách Xuyên, bảo anh đừng làm căng với bố mẹ Tưởng, nên về nhà thì cứ về nhà, nhưng anh lại chẳng nghe.

Bây giờ thì tốt rồi.

Mẹ Tô thở phào trong lòng, nói với Tô Dương: "Bố mẹ chồng con đều là người tốt, dù trước đó họ có nói gì, làm gì, con cũng đừng bận tâm. Ai mà chẳng có lúc phạm sai lầm, bọn họ là trưởng bối, đám thanh niên các con nên thông cảm nhiều hơn. Khi nào các con lên chức bố mẹ thì sẽ biết làm bố mẹ chẳng dễ dàng gì, hơn nữa, bố mẹ chồng cũng chỉ vì muốn tốt cho các con thôi."

Tô Dương uống canh, lẳng lặng nghe.

Mẹ Tô: "Bố mẹ chồng con cũng đã lớn tuổi rồi, sẽ có mâu thuẫn với tư tưởng với các con. Đừng nói là bọn họ, cho dù con là con gái ruột của bố mẹ, nhưng không phải bố mẹ cũng từng phản đối con đi theo con đường nhiếp ảnh sao? Có một thời gian con còn ầm ĩ với bố mẹ, không chịu nói chuyện với bố mẹ rất lâu còn gì."

Nói xong, bà lại múc cho Tô Dương một chén canh.

Đoạn, bà tiếp tục: "Bố mẹ phản đối con làm nghề này là vì không thích con bị người trên mạng nói tới nói lui suốt cả ngày, nhất định bố mẹ chồng con cũng nghĩ như vậy. Hơn nữa, con gái kết hôn rồi thì nên tìm một công việc ổn định, chăm nom nhà cửa nhiều hơn một chút..."

Tô Dương ngắt lời bà: "Mẹ, mẹ mau mau ăn đi." Sau đó, cô còn gắp cho bà một miếng sườn.

Mẹ Tô cười: "Được được, mẹ không nói nữa."

Cơm nước xong xuôi, bố Tô thu dọn bát đũa, Tô Dương thì giúp mẹ Tô sắp xếp hành lý, nhắc lại những việc cần chú ý khi đi du lịch. Mẹ Tô bảo cô không cần lo lắng, hơn nửa đoàn đều là người quen của bà.

Khi Tô Dương rời nhà thì đã 8 giờ, lúc về còn phải chỉnh sửa ảnh.

Đinh Thiến gửi lá thư kia ở chỗ bảo vệ, sau khi nhận thư rồi lên xe, cô vội vàng mở lá thư ra.

Đọc đến dòng "Khi ngôn từ thất bại, sự im lặng sẽ lên tiếng" và "Anh không thích bức thứ năm!", cô bật cười, đoạn nhắn cho anh: [Này người đàn ông của bảo bối Đồng, anh đang làm gì thế?]

Lúc cô về đến nhà, Tưởng Bách Xuyên vẫn chưa trả lời, hẳn là đang bận chuyện. Tô Dương vào phòng làm việc, bắt đầu sửa ảnh.

Ảnh chụp hôm nay được Đinh Thiến chia thành hai phần, một phần giao cho nhân viên của phòng làm việc, phần có phong cách khác biệt còn lại thì yêu cầu chính cô xử lý.

Chỉnh ảnh xong thì mới hơn 10 giờ 20.

Nghĩ đến việc mẹ chồng nhờ cô làm công tác tư tưởng cho Tưởng Bách Xuyên, cô có chút sầu lòng.

Trước kia, anh từng nói, nếu bố Tưởng không tự tới mời mọc thì anh nhất quyết không đưa cô về. Kỳ thực, khi bố Tưởng mang cá xào dấm tới cho cô, ông đã ngầm thỏa hiệp.

Đối với một người ngoan cố như bố Tưởng, làm được đến bước ấy đã là sự nhượng bộ lớn nhất, nếu người làm con không bước xuống bậc thang này thì có phần không thích đáng.

Mẹ Tô nói không sai, đợi đến khi bọn họ làm cha mẹ thì sẽ biết người làm cha mẹ khó khăn đến nhường nào.

Suy ngẫm hồi lâu, Tô Dương đăng nhập vào hòm thư, gửi cho Tưởng Bách Xuyên một bức.

Bố đứa nhỏ:

Rất vui khi nhận được thư của anh!

Và rất vui vì anh đã hồi âm ~

Hôm nay, chúng ta tán dóc chút chuyện đặc biệt nhé. Đặc biệt cỡ nào hả? Để em từ từ nói cho anh biết nè.

Bố đứa nhỏ à, trong mắt em, anh là người đàn ông đẹp trai nhất, không ai sánh bằng!

Đẹp trai siêu cấp vũ trụ luôn!

Đọc đến đoạn này, em biết anh sẽ rất vui vẻ.

Ừm, nhất định anh còn nở nụ cười nữa.

Nếu anh thấy vui thì có thể đồng ý hai yêu cầu của em một cách vô điều kiện không?

Là yêu cầu gì thì em còn chưa nghĩ xong, bởi vì em nghe nói, phụ nữ có thai thất thường như thời tiết tháng sáu, cực kỳ vô lý.

Nếu anh đồng ý, có lẽ tâm trạng của em sẽ tốt lên, không gây rối vô cớ nữa O(∩_∩)O~

Mãi mãi yêu anh ( +∞ )

Mong nhận được hồi âm từ anh : )

Mẹ đứa nhỏ,

23.01.2017.

Sau khi viết xong, Tô Dương đọc lại một lần, nhìn ký hiệu vô cực kia, đến cô cũng phải khâm phục chính mình.

Không biết Tưởng Bách Xuyên còn nhớ ký hiệu toán học này hay không. Hy vọng anh nể mặt ký hiệu này mà đáp ứng yêu cầu vô lý của cô.

Khi Tưởng Bách Xuyên về đến nhà thì đã là 11 rưỡi.

Mở cửa nhà ra, cả phòng tối om, Tô Dương đã say giấc.

Trước anh còn từng lo lắng, với tình trạng làm việc điên cuồng như vậy, nếu cô có thai thì phải làm sao bây giờ? Sau đó, cô khiến anh phải bất ngờ bằng sự điều chỉnh nhanh chóng của mình.

Tưởng Bách Xuyên cởi áo khoác, trực tiếp lên phòng ngủ trên tầng hai.

Anh chỉ bật đèn tường cạnh ghế sô pha, nhẹ nhàng đến bên giường. Tô Dương ngủ rất say, tay ôm gối của anh, tai còn đeo tai nghe.

Anh cẩn thận rút tai nghe ra rồi đặt bên tai, thì ra là câu chuyện tiếng Đức mà anh ghi âm cho cô.

Đặt điện thoại và tai nghe lên tủ đầu giường, Tưởng Bách Xuyên cúi đầu hôn lên khóe môi cô, muốn gọi cô dậy, song lại nhịn xuống.

Anh xuống bếp chuẩn bị nguyên liệu làm mì trộn tương cho sáng mai, sau mới tắm rửa đi ngủ.

Giấc ngủ nồng nàn của Tô Dương kéo dài đến khi được Tưởng Bách Xuyên ôm vào lòng. Cảm nhận được cái ôm ấm áp, ngửi thấy hơi thở quen thuộc của anh, cô mới mơ màng mở mắt.

Cô kinh ngạc, dụi dụi mắt với vẻ khó tin, cất giọng khàn khàn: "Sao anh đã về rồi?"

"Ngày mai mới đàm phán, đêm nay hết việc rồi nên anh về nhà." Tưởng Bách Xuyên nhẹ nhàng xoa lưng cô: "Em ngủ đi."

"Ừm." Tô Dương nhích vào lòng anh, tay đặt bên hông, mơ màng nói: "Ông xã, em muốn nghe anh kể chuyện."

"Được."  

Ngày hôm sau, khi Tô Dương thức giấc thì đã là 7 rưỡi.

Bên kia giường trống trơn, nếu đầu giường không có tờ ghi chú mà Tưởng Bách Xuyên để lại cho cô thì dường như việc chìm vào giấc ngủ trong lòng anh đêm qua sẽ chỉ là một giấc mơ đẹp.

Mấy năm gần đây, anh hiếm khi nào lưu lại ghi chú. Trước mỗi lần ra ngoài, anh đều sẽ đánh thức cô, để cô ôm dính lấy anh vài phút rồi mới đi.

Có lẽ hiện tại cô ham ngủ nên anh mới không nỡ đánh thức.

Tô Dương duỗi tay cầm tờ ghi chú.

"Đồng:

Sáng nay anh sẽ qua Hồng Kông.

Anh đã làm xong mì trộn tương rồi, em nhớ hâm lại bằng lò vi sóng.

Lò vi sóng có bức xạ, nhớ mặc quần áo chống bức xạ nhé.

Tưởng Bách Xuyên

24.01.2017."

Tô Dương dán tờ ghi chú lên đầu giường, xốc chăn xuống giường, rửa mặt qua loa rồi xuống nhà. Mười mấy bộ quần áo chống bức xạ được bày ngay ngắn trên sô pha.

Thật ra, cô vốn đã mua sẵn. Nhìn những bộ đồ đủ loại kiểu dáng, thật lâu sau cô vẫn chưa hoàn hồn.

Cuối cùng, cô thay bộ mình mua sang bộ anh mua, tự chụp một tấm rồi gửi cho anh.

Tưởng Bách Xuyên nhận được tin nhắn khi đang chuẩn bị lên máy bay. Sau khi xem xong, anh cười khẽ, trả lời cô: [Ở nhà đừng làm bản thân mệt mỏi quá, khi nào đến Hồng Kông anh sẽ gọi cho em. Giờ anh phải check in đây.]

Tô Dương vốn đã viết: [Được, em chờ anh về], trước khi gửi đi, nhìn hai chữ check in[1], cô không khỏi nhớ đến một tiết mục ngắn mà mình từng thấy trên di động.

Cô xóa sạch đoạn tin nhắn đã gõ rồi viết: [Chúc mừng hoàng thượng, chúc mừng hoàng thượng, Ngô hoàng vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế!]

Tưởng Bách Xuyên: "..."

Thật lâu sau anh mới hiểu ra.

[1] 登机 (Check in): Hay còn gọi là "Đăng cơ", "Đăng" là lên, "Cơ" là máy bay, đồng âm với từ "登机" hay "Lên ngôi", nên chị mới trêu anh như vậy.

Anh cười cười, chợt nghĩ tới e-mail cô từng gửi, anh nói: [Anh đọc e-mail rồi, cũng trả lời em rồi đấy.]

Tô Dương không để ý tới việc trả lời tin nhắn của anh mà vào phòng làm việc rồi mở máy tính. Thư hồi âm đơn giản đến không thể đơn giản hơn, chỉ có hai chữ: [Đồng ý.]

Cô thở phào nhẹ nhõm, rèn sắt khi còn nóng, trả lời e-mail của anh:

"Bố đứa nhỏ,

Vừa rồi bụng em có chút khó chịu, thế nên có phần nóng nảy, nhưng khi đọc được hồi âm của anh, núi lửa lại không bùng nổ nữa.

Đây đều là công lao của anh đấy.

A, em đã nghĩ ra hai yêu cầu của em rồi.

Yêu cầu thứ nhất: Năm nay chúng ta về nhà anh ăn Tết nhé? Bố mẹ em đã có một cuộc dạo chơi trên bãi cát đầy lãng mạn rồi, chúng ta cũng nên tìm chỗ nào đó để ăn uống miễn phí chứ nhỉ?

Yêu cầu thứ hai: Em mong anh sẽ vui vẻ mỗi ngày.

Tôn thờ anh, mẹ đứa nhỏ

24.01.2017."

Sau khi viết xong, Tô Dương xem lại một lần rồi mới gửi đi.

Tưởng Bách Xuyên vừa định chuyển sang chế độ máy bay thì nhận được thông báo có e-mail mới. Anh mở ra xem, kỳ thực, trước khi đọc, anh đã biết Tô Dương muốn nói gì.

Lúc trước, không phải anh không muốn đưa cô về nhà, chỉ là anh không muốn cô phải ủy khuất. Giờ đây bố đã nhượng bộ hơn rất nhiều, thậm chí còn chủ động đưa thức ăn đến cho cô, mà chính cô cũng cần giữ vững tâm trạng tốt vì con.

Tưởng Bách Xuyên đáp: [Ừ, nghe em hết.]

Vì bảo mẫu đã tạm nghỉ, sau khi ăn sáng xong, Tô Dương thu dọn nhà cửa qua loa rồi bắt đầu giặt quần áo.

Quần áo lót của cô và Tưởng Bách Xuyên đều được cô giặt bằng tay.

Trước kia cô rất lười, toàn bộ quần áo đều giặt bằng máy, sau lại nghe mẹ nói, quần áo lót phải giặt bằng tay rồi phơi khô trên sân thượng, không được sấy khô.

Từ đó về sau, cô chỉ giặt quần áo bằng tay.

Giặt giũ rồi đem ra sân phơi nắng xong, cô trở lại phòng giữ quần áo, sắp xếp đống đồ chưa được thu dọn mấy ngày nay.

Cô kết hợp áo sơmi và tây trang Tưởng Bách Xuyên hay mặc thành một bộ. Tuy anh chỉ đeo cà vạt trong những trường hợp quan trọng, nhưng cô vẫn thêm một chiếc cà vạt vào mỗi bộ, cạnh mỗi bộ tây trang là một chiếc áo khoác cùng màu.

Sắp xếp xong xuôi, Tô Dương lấy giấy ghi chú ra, bắt đầu vẽ tranh.

Trên tờ đầu tiên, cô vẽ một biểu cảm vừa phóng khoáng vừa tà mị, kết hợp với lời thoại: [Này, tiên sinh Tưởng Bách Xuyên, chào buổi sáng! Chỉ cần ngài mặc bộ quần áo này vào, bạn nhỏ Tô Dương sẽ lập tức say mê ngài, từ nay về sau, cô ấy sẽ vạn kiếp bất phục! [Nhe răng] [Cười xấu xa]]

Trên tờ thứ hai, cô vẽ một ngã tư ùn tắc giao thông, một người đàn ông mặc áo khoác đang băng qua từ lề đường, có vô số người đuổi theo xin chữ ký.

Đèn xanh sáng lên, ô tô lại khó lòng di chuyển.

Cô ghi chú ở ngoài: [Tiên sinh Tưởng Bách Xuyên, rõ ràng ngài biết tình trạng giao thông ở thủ đô chẳng hề lạc quan, ngài mà cứ như thế thì nhóm tài xế của thủ đô sẽ rất tuyệt vọng đấy.][Che mặt rơi lệ]]

Sau khi vẽ xong, Tô Dương tìm hai cái kẹp giấy, ghim bức thứ nhất trên túi áo tây trang của anh, bức thứ hai thì ghim trên khuy áo.

Trước kia, cứ mỗi khi rảnh rỗi, cô sẽ vẽ một số bức tranh nhỏ rồi dán lên quần áo của anh. Nửa năm gần đây, vì cả hai quá bận rộn nên cô không nghĩ đến việc này.

Sau khi dán xong, thấy thời gian còn sớm, Tô Dương lại tới phòng làm việc dạo một vòng.

Kỳ nghỉ bắt đầu từ ngày hôm qua, nhưng tối hôm qua cô chưa kịp đến phòng làm việc. Hôm nay, cô chuẩn bị mang những chậu cây ưa nóng được nuôi tại đó về nhà. Nếu để ở đó hơn mười ngày, có lẽ cây sẽ bị đông lạnh tới chết.

Hôm qua, Đinh Thiến từng nói mình có thể mang cây về chăm thay Tô Dương, nhưng cô không đồng ý.

Bởi vì trong số đó, có chậu là quà mà Tưởng Bách Xuyên tặng cô.

Thu dọn đồ xong, vệ sĩ giúp cô một tay, cô cũng tự bê những chậu còn lại xuống tầng. Vừa đặt chậu cây vào cốp xe, một giọng nói trào phúng lạnh lùng chợt truyền đến từ sau lưng.

"Ha, mất hứng thật! Đúng là càng ngày càng có nhiều thứ chướng mắt!"

Tô Dương và vệ sĩ cùng quay đầu.

Thấy đối phương là Kiều Cẩn và người đại diện, vệ sĩ cảnh giác tiến lên, đề phòng cô ta.

Kiều Cẩn xuất hiện ở đây cũng không có gì lạ.

Phòng làm việc của Tô Dương nằm ở tòa nhà A, tòa nhà B cũng có một nhà nhiếp ảnh thời trang nổi tiếng, tên tuổi lớn hơn Tô Dương rất nhiều, đã lăn lộn trong cái vòng này mười mấy năm.

Đó chính là nhà nhiếp ảnh Hàn Trình, người có quan hệ cá nhân thân thiết với Kiều Cẩn.

Tổng biên tập Duy Y của tập đoàn Mỹ Ngu đã yêu thầm Hàn Trình nhiều năm, đây chẳng còn là bí mật trong cái vòng này. Duy Y đối xử tốt với Kiều Cẩn, "đì" Tô Dương chẳng nể nang gì, không chỉ vì cô ta không đắc tội nổi với gia đình của Kiều Cẩn và muốn trèo cao, mà chủ yếu là vì muốn tiếp xúc với Hàn Trình nhiều hơn thông qua Kiều Cẩn.

Ngoài ra, quan hệ giữa Hàn Trình và Cao Tường, giám đốc điều hành của KING tại châu Á rất thân thiết. Lúc trước, quyền phát ngôn mà Kiều Cẩn tranh đoạt rồi "nhường" lại cho Tô Dương cũng là thứ cô ta có được nhờ mối quan hệ với Hàn Trình.

Tô Dương chỉ liếc Kiều Cẩn một cái rồi lại quay đầu sắp xếp mấy chậu cây.

Không cần nghĩ cũng biết, Kiểu Cẩn tới đây để tìm Hàn Trình.

Những người cùng ngành gần như đều là đối thủ của nhau, cô và Hàn Trình cũng không ngoại lệ, cũng sẽ tranh đoạt tài nguyên thời trang.

Ngày trước, khi L&D ra mắt mẫu mã mới, hầu hết ảnh quảng cáo của các bộ sưu tập đều sẽ do Hàn Trình chụp. Kể từ khi cô và Carlos tình cờ "vừa gặp đã thân" tại Paris, Carlos bèn giành một trong số các bộ sưu tập cho cô.

Cũng bởi vậy, từ đó về sau, mâu thuẫn giữa cô và Hàn Trình khó lòng xóa bỏ.

Về phần khách hàng, không có bất kỳ sự giành giật nào, trước mắt, Tô Dương còn chưa tranh được với Hàn Trình. Rất nhiều minh tinh lớn trong nước còn phải hẹn trước nếu muốn được anh ta chụp ảnh, mà hiện tại cô còn chưa đạt đến trình độ ấy.

Tô Dương đóng mạnh cốp xe, hai tay phủi bụi. Để đảm bảo an toàn của cô, vệ sĩ không vào xe lấy khăn ướt.

Cô ngồi lên đuôi xe, lười biếng nhìn Kiều Cẩn rồi mới đáp: "Chẳng mấy khi cô lại tự hiểu rằng bản thân mình vừa chướng mắt vừa làm người ta mất hứng, hôm nay tôi thật sự muốn bấm like[2] cho cô đấy!"

[2] 点个赞 (Điểm cái khen): Thích thứ gì đó trên Weibo/ Facebook.

Lisa khẽ nói: "Em có chừng mực chút đi, vệ sĩ còn đang đứng kia kìa."

Kiều Cẩn cắn môi dưới, cô ta liếc vệ sĩ, cảm thấy vô cùng khó chịu, rồi lại nhìn về phía Tô Dương. Cô ta biết, nếu cô ta không động vào Tô Dương mà chỉ mắng mỏ Tô Dương vài câu, vệ sĩ sẽ chẳng làm gì cô ta.

Hơn nữa, cô ta còn chưa ngốc tới mức ra tay đánh người.

Đừng nói là có vệ sĩ, cho dù không có thì cô ta cũng sẽ không nghĩ tới việc động chân động tay. Từ nhỏ đến lớn, ngoài cái miệng cay nghiệt, hình như cô ta còn chưa đánh ai bao giờ, cũng không biết phải xuống tay thế nào...

Kiều Cẩn lập tức cắt đứt dòng suy nghĩ của bản thân, không nhịn được mà đáp trả: "Tô Dương, điều gì khiến cô nghĩ cô thượng đẳng hơn mọi người? Nếu không có Tưởng Bách Xuyên, cô cho rằng mình còn có thể đứng ở đây chắc? Cái hạng như bố mẹ cô có thể móc ra bao nhiêu đồng để mua máy ảnh cho cô?"

Giọng của Tô Dương rất khẽ: "Bố mẹ tôi là hạng gì? Không có được bản lĩnh như bố mẹ của cô ấy hả?"

Ánh mắt kiêu căng khinh người của Kiều Cẩn lóe lên vẻ chế nhạo: "Cô tự biết thế mà còn cố hỏi sao?"

Tô Dương cười: "Nhưng chính cặp bố mẹ không có bản lĩnh ấy lại nuôi được một cô con gái có thể gả cho Tưởng Bách Xuyên, còn hai vị thân sinh bản lĩnh nhà cô lại nuôi ra một đứa con gái quá quắt!"

Kiều Cẩn kích động ngắt lời: "Tô Dương, cô nói ai quá quắt!"

Ngữ điệu của Tô Dương vẫn không nhanh không chậm: "Người ta cũng đã kết hôn, lại chẳng thích cô, nhưng cô vẫn mặt dày mày dạn quấn lấy người ta nhiều năm, đấy không phải quá quắt thì là gì? Tôi mà là cô thì đã sớm tìm một thẩm mỹ viện uy tín để phẫu thuật cả khuôn mặt, làm người lại từ đầu rồi."

Bị chọc đến chỗ đau, Kiều Cẩn nghiến răng nghiến lợi: "Tô Dương, cô đừng tưởng có Tưởng Bách Xuyên thì mọi chuyện sẽ thuận lợi! Cô vẫn còn muốn giành giải thưởng lớn để trở thành nhà nhiếp ảnh thời trang hàng đầu đúng không? Tôi sẽ không để cô được như ý đâu! Chúng ta cùng chờ xem!"

Dứt lời, cô ta căm giận nện giày cao gót rời đi.

Nghe xong mấy câu cuối cùng, Lisa cũng: "..." Bất đắc dĩ thở dài rồi theo sau.

Tô Dương nhìn bóng dáng tức muốn hộc máu của Kiều Cẩn, lại nhớ đến những câu cuối cùng cô ta nói, không biết vì sao cô chợt bật cười, cảm thấy vừa tiếc nuối vừa bi ai thay Kiều Cẩn.

Cô ta thực sự tưởng rằng ban giám khảo đều là họ hàng nhà cô ta chắc? Đây chính là một cuộc thi lớn mang tính quốc tế đấy.

Ngay giây phút ấy, Tô Dương đột nhiên cảm thấy bản thân cũng rất ngốc nghếch vì bấy lâu nay đã phân cao thấp với một cô nàng có IQ và EQ như vậy.

Trước kia, cô còn tưởng IQ và EQ của Kiều Cẩn cũng không đến nỗi nào, ai ngờ càng tiếp xúc lại càng được mở rộng tầm mắt.

Cô tự giễu cười cười.

Sau khi Tô Dương về đến nhà, mẹ Tưởng đã bảo tài xế đưa cơm trưa đến cho cô. Trong điện thoại, bà nói hai ngày này bà phải ở nhà chuẩn bị đồ Tết, lại hỏi khi nào Tưởng Bách Xuyên về.

Tô Dương nói với bà, có lẽ là đêm nay hoặc sáng mai, hiện tại còn chưa xác định, sau khi Tưởng Bách Xuyên trở lại, hai vợ chồng sẽ cùng về nhà.

Mẹ Tưởng sung sướng cúp điện thoại.

Ăn cơm trưa xong, Tô Dương nằm ngủ một tiếng. Sau khi tỉnh giấc, cô ngồi đọc sách dưỡng thai, một ngày cứ thế qua thật nhanh.

Giải quyết xong cơm chiều, cô bắt đầu chuẩn bị làm sủi cảo.

Tưởng Bách Xuyên tương đối chú trọng việc ăn uống, anh không thích ăn sủi cảo đông lạnh mua ở siêu thị, nói không ngon bằng sủi cảo nhà làm. Vì thế, cô còn đặc biệt học cách mẹ Tô nhào bột mì, trộn nhân và cán vỏ sủi cảo.

Lần đầu tiên làm hỏng bung bét, nấu ra một nồi sủi cảo hỗn độn không hoàn chỉnh. Sau khi gói nhiều lần, cô mới nắm được kỹ xảo.

Khi đang cán vỏ, Tưởng Bách Xuyên gọi đến, hỏi cô muốn ăn cái gì để anh mua đồ về nhà.

Tô Dương: "Anh xong việc rồi hả?"

Tưởng Bách Xuyên: "Ừ, anh chuẩn bị ra sân bay đây." Lại hỏi cô: "Em muốn ăn gì để anh ra siêu thị mua."

Tô Dương suy nghĩ: "Món gì càng chua càng tốt, anh cố gắng tránh thực phẩm nhiều chất phụ gia đi nhé."

Tưởng Bách Xuyên nói đã rõ rồi cúp máy. Anh cất di động, hỏi Giang Phàm đang ngồi ở ghế lái phụ: "Có đồ gì chua có thể tự làm ở nhà mà không cần chất phụ gia không nhỉ?"

Giang Phàm giật mình rồi lập tức phản ứng lại. Chị không hỏi nhiều, chỉ cười nói: "Có thể tự làm tương sơn trà, nhưng chỉ nên ăn một ít cho đỡ thèm thôi, về sau thì nên ngừng."

Tưởng Bách Xuyên gật đầu, lại hỏi chị cách làm món này, Giang Phàm tỉ mỉ nói cho anh. Sau khi nghe xong, anh ghi lại công thức trong ghi chú di động.

Khoảng 11 giờ rưỡi, Tưởng Bách Xuyên mới về đến nhà.

Tô Dương đã ngủ say, có để lại một tờ giấy trên đầu giường cho anh: [Sủi cảo đã gói xong, trong nồi cũng sẵn nước rồi. Lúc nào anh về thì tự nấu mà ăn nhé, có nhân tam tiên và nhân mực. Chúc tiểu ca ca dùng bữa vui vẻ ~]

Sau khi xem xong, Tưởng Bách Xuyên cười nhẹ, hôn cô một cái rồi vào bếp nấu sủi cảo.

Sủi cảo được đặt ở trên bàn, có những miếng được xếp thành hình chữ "tiên", hẳn chính là sủi cảo tam tiên, còn những miếng được xếp thành hình con cá, không cần nghĩ cũng biết đây là nhân mực.

Trong cuộc sống thường ngày, cô lúc nào cũng mang đến vô số niềm vui bất ngờ cho anh.

Nhìn thì nhỏ bé, nhưng đều khắc sâu ở trong lòng anh.

Tác giả có lời muốn nói:

PS: Hôm nay tôi lại lên cầu lưu trữ đây, nhà mở hố mới: "Bởi vì vừa lúc gặp được em", chỉ cần bấm vào chuyên mục của tôi là có thể thấy. Cảm ơn các bạn độc thân yêu : ) ~

Editor: Chào mừng tiểu tiên nữ Mễ Mễ đã tới giúp Manh một tay! Và cảm ơn các độc giả đã kiên nhẫn!


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 70 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Pegau123, starry31 và 182 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Ông xã là trung khuyển - Thập Vĩ Thố

1 ... 31, 32, 33

2 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 83, 84, 85

3 • [Hiện đại] Rất yêu cô vợ ép hôn - A Tục

1 ... 37, 38, 39

4 • [Hiện đại] Người tình hợp đồng của tổng giám đốc bạc tình - Hải Diệp

1 ... 113, 114, 115

5 • [Hiện đại] Ông xã cầm thú không đáng tin - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 73, 74, 75

[Xuyên không] Bạo quân thiếp vốn khinh cuồng! - Yên Mộc

1 ... 36, 37, 38

[Xuyên không] Kế thê - Hồ Thiên Bát Nguyệt

1 ... 117, 118, 119

8 • [Hiện đại] Đừng nói với anh ấy tôi vẫn còn hận - Lục Xu

1 ... 19, 20, 21

9 • [Hiện đại] Làm thế nào để ngừng nhớ anh - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 22, 23, 24

[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 87, 88, 89

11 • [Hiện đại showbiz] Đẹp trai là số 1 - Lục Manh Tinh

1 ... 19, 20, 21

12 • [Hiện đại - Trùng sinh] Trạch nam hoàng kim - Lê Tiêm

1 ... 7, 8, 9

13 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

14 • [Hiện đại] Nhà có chồng ngoan - Kim Đại

1 ... 23, 24, 25

15 • [Hiện đại - Sắc] Cam tâm tình nguyện lên thuyền giặc - Mộc Tâm

1 ... 39, 40, 41

16 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 85, 86, 87

17 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 156, 157, 158

18 • [Xuyên không- Cung đấu] Sủng quan lục cung Hoàng phi ngang ngược của đế vương - Nhan Nhược Khuynh Thành

1 ... 113, 114, 115

19 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 191, 192, 193

20 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C1122

1 ... 139, 140, 141



Vivi_ovi: Alo alo
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 491 điểm để mua Hoa hồng xanh
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 692 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 3
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> y229917
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 466 điểm để mua Hoa hồng xanh
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 658 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 3
Shop - Đấu giá: phuong thi vừa đặt giá 482 điểm để mua Mashimaro xoay vòng
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 625 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 3
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 298 điểm để mua Đôi bướm trắng
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 920 điểm để mua Ngọc xanh
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 266 điểm để mua Bác sĩ Heo
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 594 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 3
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 282 điểm để mua Đôi bướm trắng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 875 điểm để mua Ngọc xanh
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 564 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 3
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 832 điểm để mua Ngọc xanh
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 264 điểm để mua Cầu thủy tinh Tatty
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 250 điểm để mua Cầu thủy tinh Tatty
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 791 điểm để mua Ngọc xanh
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> xinmayco
Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 240 điểm để mua Kem trái cây
Shop - Đấu giá: thu thảo vừa đặt giá 244 điểm để mua Cún lúc lắc
Shop - Đấu giá: thu thảo vừa đặt giá 231 điểm để mua Tim cánh xanh
Shop - Đấu giá: thu thảo vừa đặt giá 556 điểm để mua Bé nho
Shop - Đấu giá: thu thảo vừa đặt giá 248 điểm để mua Bé hồng 6
Shop - Đấu giá: Thải Nhi vừa đặt giá 240 điểm để mua Bé Noel
Snow cầm thú HD: ~ dưỡng lão hết rồi
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 634 điểm để mua Nhẫn cặp cho tình nhân
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 602 điểm để mua Nhẫn cặp cho tình nhân
glacialboy_234: 1 năm qua đi, đã về nước lại! mọi người khỏe. Không biết chiên nó thế nào ta :hug:

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.