Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 64 bài ] 

Làm thế nào để ngừng nhớ anh - Mộng Tiêu Nhị

 
Có bài mới 04.09.2018, 01:14
Hình đại diện của thành viên
Salty Potato
Salty Potato
 
Ngày tham gia: 31.05.2017, 18:18
Bài viết: 193
Được thanks: 2708 lần
Điểm: 40.65
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Làm thế nào để không nhớ hắn - Mộng Tiêu Nhị - Điểm: 68
Chương 47: Chuyện cô không biết

Convert: Sakahara

Editor: Manh

Một câu khái quát chương 47: Nam phụ quá đáng yêu, nam phụ cần được yêu thương. Nhưng nam chính càng đáng yêu hơn xD

*

Tưởng Bách Xuyên nhanh tay tắt thư mục ảnh, mở trang tin tức, giả vờ như không có chuyện gì xảy ra mà nói với cô: "Anh đi tắm ngay đây, đúng rồi, mai anh dẫn em tới Disneyland nhé?"

Tô Dương cười: "Chỉ có trẻ con mới tới đó thôi, em đã lớn bằng này rồi, vậy có thích hợp không?"

Nói xong, cô ngồi lên đùi anh.

Tưởng Bách Xuyên: "Không có gì là không thích hợp cả."

Tô Dương: "Được, em còn chưa có cơ hội tới đó cùng anh đâu."

*

Tại tiệc từ thiện của tập đoàn Mỹ Ngu, các ngôi sao tề tựu, buổi tiệc náo nhiệt hơn cả lễ khai mạc của liên hoan phim.

Cố Hằng cùng Lục Duật Thành không bước lên thảm đỏ mà trực tiếp tiến về phía sau sân khấu. Không nhiều người đứng ở sảnh tiệc, hai người chọn một góc tương đối vắng vẻ mà ngồi.

Nhân viên phục vụ lấy cho bọn họ hai ly rượu vang.

Cố Hằng nhấp một ngụm rượu rồi mở miệng: "Đêm nay Đồng Đồng không tới đâu."

Lục Duật Thành lắc ly rượu trong tay, thờ ơ "Ừ" một tiếng.

Cô không tới là chuyện hợp tình hợp lý ngoài dự liệu.

Suy nghĩ của hắn rất mâu thuẫn.

Vừa muốn Tô Dương đến, vừa không mong cô có mặt.

Hắn không muốn cô đến là vì cô nói chuyện quá trực tiếp, sẽ không quanh co vòng vèo ở trước mặt truyền thông.

Thích gì làm nấy.

Rất dễ tự bôi đen chính bản thân mình.

Giờ đang ở đầu sóng ngọn gió, nhiều thêm một chuyện còn không bằng bớt đi một chuyện.

Mặt khác, hắn mong Tô Dương đến là vì không muốn Kiều Cẩn quá đắc ý, khiến cô ta nghĩ cô không dám tới vì sợ.

Cố Hằng nói: "Dựa theo tính tình của cô ấy, có lẽ cô ấy cũng muốn tới, chỉ là hiện tại phải đắn đo quá nhiều mà thôi."

Yên lặng trong chốc lát.

Lục Duật Thành tiếp lời: "Cho dù cô ấy tới cũng chẳng sao, tôi đâu có giống Tưởng Bách Xuyên. Tưởng Bách Xuyên còn phải bận tâm về giao tình giữa hai nhà, tôi chẳng cần phải để ý tới kẻ nào hết. Nếu Kiều Cẩn dám làm Đồng Đồng mất mặt, tôi sẽ trực tiếp làm thịt cô ta."

Cố Hằng: "..."

Anh chợt cười giễu: "Sau đó dành nửa đời còn lại ở trong tù sao? Để Đồng Đồng phải nhớ kỹ cậu cả đời à?"

Lục Duật Thành híp mắt: "Dù có vào đó thì tôi cũng phải mang cậu theo, tôi sẽ nói cậu là kẻ đồng lõa, là cậu giật dây tôi làm thế."

Vừa muốn mỉa mai lại đôi câu, Cố Hằng chợt nghe Lục Duật Thành cười lạnh một tiếng: "Đúng là da mặt còn dày hơn cả tường thành, nhìn phát ngán lên được."

Theo tầm mắt của hắn, Cố Hằng quay đầu, người tới chính là Kiều Cẩn.

Kiều Cẩn mỉm cười, gật đầu chào Cố Hằng.

Sau khi tới gần, cô ta lại nhìn Lục Duật Thành. Cô ta cùng Lục Duật Thành không quá thân quen, chỉ từng ngầm gặp mặt hai lần trên bàn ăn chứ chưa bao giờ nói chuyện.

Cô ta chủ động chào hỏi: "Lục tổng, đã lâu không gặp."

Lục Duật Thành chậm rãi ngước mắt, nhíu mày phun ra một câu: "Đã lâu không gặp? Chúng ta từng gặp nhau sao?"

Sắc mặt Kiều Cẩn cứng đờ, không ngờ Lục Duật Thành lại không nể mặt như vậy. Tuy nhiên, cô ta đã sớm nghe nói tính tình người này không quá tốt, không phải là người dễ sống chung.

Cô ta cười cười, giả bộ không để ý mà nhắc nhở: "Chúng ta đã từng gặp trong bữa tiệc của đạo diễn Trần rồi."

Sắc mặt Lục Duật Thành lạnh lùng: "Không có ấn tượng."

Kiều Cẩn: "..."

Cố Hằng cười nhạt một tiếng, nhấp một ngụm rượu vang.

Ở trước mặt Tô Dương, Lục Duật Thành chẳng có chút bản lĩnh nào, dám ngang ngược nhưng lại không dám nổi giận, cho dù có ngang ngược thì sau đó vẫn phải tìm cơ hội để giả vờ sợ hãi.

Nhưng ở trước mặt những người phụ nữ khác, hắn chẳng hề lưu tình chút nào.

Đây đại khái chính là vỏ quýt dày có móng tay nhọn.

Kiều Cẩn kinh ngạc, nhưng cô ta không thể nổi đóa, càng không thể lộ rõ cảm xúc ở trên mặt.

Cô ta quay sang bắt chuyện với Cố Hằng: "Nghe đạo diễn Trần nói sang năm anh sẽ tham gia một bộ phim cổ trang của ông ấy, tôi sẽ đóng vai Tĩnh quý phi đấy."

Cố Hằng đăm đăm nhìn cô ta mấy giây.

Trong bộ phim kia, Tĩnh quý phi là vai nữ phụ có nhiều cảnh diễn chung với anh.

Là người được sủng ái nhất trong số các phi tử của hoàng thượng.

Trước đó, đạo diễn Trần chỉ nói với anh về nữ chính, không ngờ nữ phụ lại là Kiều Cẩn.

Nghe cô ta nói sắp diễn vai Tĩnh quý phi, anh đột nhiên thấy đầu mình tê dại.

Trong dạ dày cũng sông cuộn biển gầm.

Thấy Cố Hằng không lên tiếng mà như đang suy nghĩ, Kiều Cẩn cũng không để tâm. Hai người đã từng giao thiệp trong lần chụp cho bìa mặt tạp chí trước đó, cô ta biết anh không nói nhiều, có đôi khi phải hết nửa ngày mới đáp lại một câu.

Cô ta cũng đã quen rồi.

Kiều Cẩn lại cười nhẹ: "Đạo diễn Trần nói sẽ mở máy vào tháng hai năm sau. Đến lúc đó, có lẽ tôi sẽ phải thường quấy rầy anh để xin anh chỉ bảo về kỹ thuật diễn đấy."

Cố Hằng nói: "À, tôi không diễn bộ phim kia nữa đâu."

Kiều Cẩn: "..."

Nụ cười nơi khóe miệng cô ta cứng đờ.

"Vậy sao? Hôm qua tôi còn nghe đạo diễn Trần nhắc tới anh mà."

Đêm qua còn nói là anh nam chính, thế mà hôm nay đã bỏ diễn rồi à?

Cố Hằng: "Ừ, tôi chỉ vừa quyết định không diễn nữa thôi."

Kiều Cẩn: "..."

Cô ta có ngốc tới mấy cũng hiểu ý ngầm của câu nói này, chính bởi vì cô ta tham gia đóng phim nên anh mới mặc kệ danh dự của bản thân, lật lọng không diễn sao?

Cô ta phải hít sâu nhiều lần ở trong lòng mới có thể từ từ dằn cơn tức xuống.

Hiển nhiên nơi này không chào đón cô ta.

Kiều Cẩn tìm một cái cớ rồi rời đi.

Đi không bao xa, cô ta gặp được An Ninh đang bước tới.

Vì mất mặt trước Lục Duật Thành, hiện tại nhìn An Ninh cũng thấy khó chịu vạn phần.

An Ninh lễ phép chào hỏi cô ta, Kiều Cẩn chỉ xa cách "Ừ" một tiếng, mặt không cảm xúc cất bước đi thẳng.

An Ninh quay đầu nhìn Kiều Cẩn.

Lúc này, người đại diện của cô nói: "Chắc Kiều Cẩn không được Lục Duật Thành nể mặt đây mà. Bây giờ cô ta còn đang ầm ĩ với Tô Dương, sau này em tránh xa cô ta ra, đừng nhảy vào vũng nước đục ấy."

Ánh mắt An Ninh trầm xuống, gật gật đầu.

Người đại diện tiếp tục nhắc nhở cô: "Em qua chào Lục Duật Thành đi, đừng để quan hệ giữa hai người quá căng thẳng. Có không ít nữ diễn viên nổi tiếng tranh vai diễn cùng quyền phát ngôn mà anh ta lấy cho em đâu."

An Ninh do dự, hai người chẳng có quan hệ gì, cho dù hắn giúp cô, cô cũng không muốn qua chào hỏi.

Sẽ khiến người ta cảm thấy cô mặt dày mày dạn.

Tuy cô hư vinh, ham tiền, cũng chưa bao giờ xem trọng lòng tự ái cùng mặt mũi của bản thân.

Nhưng... Bảo cô chủ động để Lục Duật Thành dẫm đạp lên chính thể diện của mình một lần nữa là chuyện cô không thể thản nhiên mà làm.

Người đại diện ra hiệu cho cô: "Đi đi, không có chỗ nào xấu với em cả, đừng không hiểu chuyện thế."

Đoạn nhìn cô chằm chằm với ánh mắt bất mãn.

An Ninh bấp chấp bước qua.

Cố Hằng ngẩng đầu nhìn An Ninh, trong mắt cũng tràn ngập vẻ ghét bỏ.

Nhưng anh không lên tiếng, chỉ cúi đầu tiếp tục xem di động.

An Ninh ngồi ở một vị trí cách Lục Duật Thành không xa, cười nhẹ nói: "Lục tổng."

Tầm mắt Lục Duật Thành dừng trên người cô, không có bất kỳ biểu cảm dư thừa nào. "An Ninh, tôi không muốn nhắc lại một số lời lần thứ hai đâu."

Sắc mặt An Ninh khẽ thay đổi, không khỏi nắm chặt hai tay, cô chỉ biết mình sẽ tự rước lấy nhục.

Nhưng cô vẫn cười nói: "Tôi lại đây để chào hỏi anh thôi, cảm ơn anh đã giành vai diễn cùng quyền phát ngôn quảng cáo đó cho tôi, tôi thích lắm."

Lục Duật Thành thản nhiên: "Tôi làm vậy không phải vì mặt mũi của cô, cô không cần tự mình đa tình, cũng chẳng cần phải cảm ơn tôi."

An Ninh cắn môi dưới, không tiếp lời.

Suy đoán lúc trước của cô là đúng, Lục Duật Thành giành những thứ này cho cô là vì nể mặt Tô Dương.

Cô đứng lên: "Tôi đi trước đây, xin lỗi, không tiếp chuyện được nữa."

Đợi An Ninh đi xa, Cố Hằng nói lời sâu xa: "Hình như An Ninh được đối xử rất khác nhỉ. Nào là vai diễn trong phim truyền hình, nào là quyền phát ngôn, đã chia tay rồi mà cậu vẫn giành tài nguyên cho cô ta cơ à."

Lục Duật Thành xoa bóp ấn đường: "Vì Đồng Đồng thưởng thức cô ta nên tôi mới cho cô ta thêm cơ hội xuất cảnh, không phải người mẫu cùng nhà nhiếp ảnh sẽ cùng đạt được thành công sao."

Cho dù những điều Tô Dương mong muốn chỉ là suy nghĩ ở trong lòng cô, hắn cũng sẽ giúp cô đạt được ước nguyện.

Cố Hằng trêu chọc: "Nếu có ngày Đồng Đồng thấy người phụ nữ nào đó không tồi rồi giới thiệu cho cậu, có phải cậu cũng sẽ cảm động rơi nước mắt mà chấp nhận không?"

Lục Duật Thành: "Tôi có bệnh chắc?"

Cố Hằng cười: "Có bệnh cũng chẳng là gì, chỉ sợ bệnh đã nguy kịch, thuốc nào cũng không cứu nổi hành động điên rồ của cậu mà thôi."

Lục Duật Thành liếc anh, loại đề tài này đã trở nên nhàm chán tới cực điểm.

Hắn không tiếp tục tranh luận, một hơi cạn sạch rượu vang trong ly rồi lại gọi thêm một ly nữa.

Dường như Cố Hằng cũng lâm vào trầm tư.

Hai người không nói thêm lời nào.

Bên trong càng ngày càng đông khách quý, cực kỳ náo nhiệt.

Họ tự chụp ảnh rồi tán gẫu, vui vẻ vô cùng.

Duy chỉ có bầu không khí nơi bọn họ ngồi là cứng ngắc.

Mang theo chút cô đơn.

Một hồi lâu sau, Lục Duật Thành nói như đang lẩm bẩm.

Hắn bảo: "Tôi không muốn yêu đương, lại càng không muốn kết hôn."

Hắn chẳng có chút hứng thú nào với chuyện hôn nhân.

Trước kia, hắn cũng từng nghĩ tới việc kết hôn, nhưng đó đã là chuyện của mười một năm trước.

Về sau, hắn không còn nghĩ tới chuyện đó nữa.

Mà sau này lại càng không.

Cố Hằng cười nhạt một tiếng, hiếm khi nào tiếng cười của anh không mang theo sự giễu cợt.

Anh nhắc tới chuyện Tô Dương muốn đầu tư cho bộ phim với Lục Duật Thành, hỏi hắn nghĩ thế nào.

Lục Duật Thành nhìn rượu vang trong ly, hắn nghĩ thế nào?

Còn có thể nghĩ thế nào?

Dù cô chẳng bỏ một phân tiền, hắn cũng sẽ dựa theo ý tưởng trong lòng cô mà quay bộ phim đó.

Đương nhiên không thể để cô biết rõ lời này.

Chẳng phải Tưởng Bách Xuyên có tiền sao, thế thì cứ để anh ta trả nhiều một chút.

Khách quý đã gần đông đủ, trong sảnh huyên náo nhộn nhịp.

Kiều Cẩn vẫn chưa nhìn thấy Tô Dương, cô ta nghiêng đầu hỏi Lisa: "Sao Tô Dương còn chưa tới?"

Lisa: "Chị cũng chẳng thấy cô ta đâu, nhưng lại nhìn Đinh Thiến đấy."

Nói xong, Lisa nhìn quanh một lượt, "Ở đằng kia kìa."

Kiều Cẩn nhìn theo ánh mắt của Lisa, Đinh Thiến đang nói chuyện với Duy Y.

Cô ta nói: "Đi thôi, ra chào hỏi một tiếng nào."

Đinh Thiến đã sớm thấy Kiều Cẩn, cũng đã sớm ngờ tới chuyện cô ta chủ động đến tìm cô.

Khi cô nói với Duy Y rằng Tô Dương đang ở Thượng Hải, không thể có mặt tại đây, sắc mặt của Duy Y thiếu chút nữa có thể vắt ra nước, nhưng lại không thể biểu hiện quá rõ ở trên mặt.

Duy Y ngoài cười nhưng trong không cười: "A, bây giờ đúng là không giống với lúc trước."

Đinh Thiến giả vờ nghe không hiểu, còn làm trò hề: "Đúng vậy, quả thực không giống với lúc trước, công khai chuyện hôn nhân cùng giữ bí mật đương nhiên là không giống rồi."

Duy Y: "..."

Lúc này, Kiều Cẩn đi tới, "A" một tiếng, "Tô Dương đâu? Thế nào? Lại ra vẻ ta đây[1] à?"

[1] 耍大牌 (Đùa nghịch đại bài): Ý chỉ những ngôi sao lớn tự cho mình là quan trọng, khinh thường người khác.

Đinh Thiến cười, ý cười không chạm đến đáy mắt: "Cô nói đúng, Tô Dương đang ra vẻ ta đây đấy, giờ cô ấy đang vung thức ăn cho chó cùng Tưởng Bách Xuyên, không có thời gian để đối mặt với một số người nóng ruột đâu."

Ngay cả Duy Y cũng bị mắng.

Sắc mặt Kiều Cẩn thay đổi liên tục, cô ta nghiến răng nghiến lợi nói, "Đinh Thiến, cô còn biết mình họ gì sao?"

Khóe môi Đinh Thiến vẫn ngậm ý cười như cũ, "Nếu cô không gọi tên tôi thì suýt nữa tôi cũng quên mất mình là ai đấy, xấu hổ quá đi mất, nhưng cũng cảm ơn cô luôn không ngại cực khổ mà nhớ tên tôi nhé."

Kiều Cẩn: "..."

Đinh Thiến nhìn về phía Duy Y: "Tổng biên tập Duy, tôi phải đi tìm Lục tổng để bàn bạc một chuyện, thứ lỗi, không tiếp cô được nữa."

Mặc kệ phản ứng của bọn họ, Đinh Thiến xoay người rời đi.

Kiều Cẩn vốn còn muốn phát tiết đôi câu với Duy Y, vừa lúc chuông di động vang lên, cô ta lấy di động từ trong túi xách ra, là điện thoại từ nhà.

Cô ta báo với Lisa một tiếng, tới nơi yên tĩnh để nghe điện thoại.

"Mẹ à, có chuyện gì thế ạ?"

Mẹ Kiều thở dài: "Còn có thể là chuyện gì nữa! Con đúng là..."

Kiều Cẩn có linh cảm không tốt, "Mẹ, rốt cuộc là chuyện gì vậy?"

Mẹ Kiều: "Con nói đi, con cùng Tiểu Kiệt đã làm bậy gì thế! Giờ thì hay rồi, toàn bộ việc hợp tác giữa công ty của nhà dì con cùng tập đoàn Trung Xuyên đã ngừng rồi! Trung Xuyên là khách hàng lớn của nhà dì con, chiếm hai phần ba việc buôn bán của họ, hiện tại Trung Xuyên ngừng hợp tác, con có biết một ngày công ty thiệt hại bao nhiêu tiền không?"

Kiều Cẩn sửng sốt, thật lâu sau mới hoàn hồn.

"Mẹ à, người chịu trách nhiệm cho tập đoàn Trung Xuyên là chú tư Tưởng mà, mẹ mau bảo bố tìm chú tư đi."

Mẹ Kiều: "Tiểu Tứ ra nước ngoài rồi, điện thoại cũng không gọi được, nghe nói hiện tại Tưởng Bách Xuyên đang phụ trách việc này, đây là cố ý nhằm vào nhà họ Kiều chúng ta mà!"

Kiều Cẩn nắm chặt di động, hận không thể bóp nát món đồ trong tay.

Cô ta không khỏi sốt ruột: "Thế thì phải làm sao bây giờ?"

Mẹ Kiều: "Mẹ cũng chẳng có biện pháp nào, chờ bố con về rồi nói sau. Mai bố con về rồi, mẹ chỉ nói trước với con một tiếng thôi, mấy ngày này con yên tĩnh một chút đi, đừng tiếp tục trêu chọc Tưởng Bách Xuyên nữa, con muốn khiến bố con tức chết thì mới chịu ngừng phải không?"

Kiều Cẩn tủi thân: "Mẹ, ngay cả mẹ cũng trách con sao?"

Mẹ Kiều thở dài: "Không phải mẹ trách con, mẹ chỉ muốn bảo con đừng về nhà trong mấy ngày này thôi, bằng không bố sẽ không tha cho con đâu. Chồng dì cũng tức lắm rồi đấy, đang cãi nhau ỏm tỏi với dì con kia kìa, cả nhà lộn xộn hết cả lên. Được rồi, mẹ không nói nữa đâu, dì con đang gọi điện cho mẹ này."

Mẹ Kiều cúp điện thoại.

Kiều Cẩn nhìn chằm chằm vào màn hình di động đang dần tối xuống, rất lâu sau cũng chưa hoàn hồn.

Cô ta không ngờ Tưởng Bách Xuyên sẽ khăng khăng làm theo ý mình, lấy chuyện làm ăn ra để đùa giỡn.

Bất chấp chi phí, mặc kệ hậu quả để ngừng việc hợp tác.

Yên tĩnh hồi lâu, Kiều Cẩn mới sửa sang xong cảm xúc của bản thân. Bữa tiệc sắp bắt đầu, cô ta không thể luống cuống nữa.

Vừa cất di động rồi bước vào sảnh tiệc, không ngờ chuông báo Weibo có tin tức lại vang lên.

Weibo của Tưởng Bách Xuyên có động thái mới.

Đây là tài khoản Weibo phụ của cô ta, theo dõi Tưởng Bách Xuyên, còn đặt anh vào nhóm theo dõi đặc biệt.

Cô ta mở tin, sau khi nhìn thấy tin tức, cô ta nắm chặt di động, đầu ngón tay trở nên trắng bệch.

Một phút trước, Tưởng Bách Xuyên đăng trạng thái mới: [Mười một năm trước cô ấy đã từng tới đây, mười một năm sau vẫn hò hét muốn đi xem, hôm nay tôi lại mang cô ấy tới.]

Kiều Cẩn không khỏi cười khẩy, tự giễu cợt bản thân mình.

Trên mạng nói Tô Dương không được nhà chồng chào đón, bị vắng vẻ vào lễ Giáng Sinh.

Anh vừa đưa tài khoản Weibo phụ của mẹ mình ra ánh sáng, vừa đăng bài viết buồn nôn như vậy.

Đây là Tưởng Bách Xuyên lạnh lùng, chưa bao giờ để bụng tới lời đàm tiếu mà cô ta biết ư?

Kiều Cẩn lại mở những tấm hình được đăng kèm.

Là năm tấm ảnh chụp Tô Dương ở Disneyland.

Có hai tấm là ảnh cũ, được chụp trong màn trình diễn pháo hoa ở Disney Hồng Kông.

Ba tấm còn lại là ảnh được chụp tại Disney Thượng Hải ngày hôm nay.

Sau khi xem xong, tim đau như cắt.

Phô bày tình cảm, nói lời buồn nôn, anh vốn khinh thường những việc này.

Mà hiện tại, vì Tô Dương, anh không tiếc làm tất cả những chuyện tự hủy hoại hình tượng của bản thân mình.

*

Trong một khách sạn nào đó ở Thượng Hải.

Vui chơi cả ngày, tắm rửa xong xuôi, Tô Dương vẫn chưa ăn cơm, lúc này cô mệt tới mức không muốn nhúc nhích.

Sau khi đăng trạng thái trên Weibo, Tưởng Bách Xuyên hỏi cô: "Đêm nay em muốn ăn gì?"

Tô Dương nằm trên sô pha, vì đang đắp mặt nạ, khó lòng nói chuyện nên cô xua xua tay.

Đã ăn vặt không ít nên hiện tại cô cũng không quá đói.

Tưởng Bách Xuyên ngồi cạnh cô, nhìn chiếc mặt nạ trắng trắng mà thấy khó chịu.

Anh đưa tạp chí cho cô: "Em che mặt đi."

Tô Dương: "Che cái gì mà che, em cứ muốn dọa anh đấy."

Tuy nói tới nói lui nhưng cô vẫn cầm quyển tạp chí trên bàn rồi mở ra che mặt.

Tưởng Bách Xuyên hỏi: "Có mỏi chân không?"

Tô Dương: "Có."

Tưởng Bách Xuyên đặt hai chân cô lên đùi mình, bắt đầu xoa bóp cho cô.

Lưỡng lự vài giây, anh nói: "Anh đăng mấy tấm ảnh chụp em ở Disney lên Weibo rồi."

Tô Dương: "..."

Cô dùng ngón tay đè mặt nạ xuống, nhỏ giọng hỏi: "Bây giờ anh khoe chuyện tình cảm tới nghiện rồi à?"

Tưởng Bách Xuyên không đáp mà tiếp tục xoa bóp cho cô.

Trên mạng nói cô bị vắng vẻ, anh bèn đáp trả bằng ảnh chụp.

Nếu là dĩ vãng, anh chắc chắn sẽ không để ý tới những tin tức này.

Nhưng sau khi nghe lời Giang Phàm nói, anh lại cảm thấy rất có lý, dù sao anh cũng không phải là phụ nữ, không thể hiểu được tâm tư vừa tinh tế nhạy cảm vừa hay thay đổi của họ.

Di động Tô Dương reo chuông, Tưởng Bách Xuyên đưa di động cho cô, mắt nhìn màn hình, là Lục Duật Thành gọi.

Tô Dương vừa nhận điện thoại, âm thanh bất mãn chất vấn của Lục Duật Thành đã truyền đến qua sóng điện từ: "Tô Dương, Tưởng Bách Xuyên dùng ảnh tôi chụp cậu ở Disney để phô bày tình cảm là có ý gì?"

Tô Dương khẽ giật mình, "Hả?"

Lục Duật Thành giận mà không có chỗ phát: "Sao anh ta có thể không biết xấu hổ như vậy!"

Ngừng nửa giây, hắn tiếp tục: "Cậu nhắc lại câu tôi vừa nói không sót một chữ cho Tưởng Bách Xuyên nghe đi!"

Tô Dương vô thức nhìn về phía Tưởng Bách Xuyên, sắc mặt anh căng thẳng, cũng đang nhìn về phía cô.

Cô: "..."

Cách nhau gần như vậy, Lục Duật Thành còn gầm lên, rõ ràng Tưởng Bách Xuyên cũng nghe được.

Chợt, Tưởng Bách Xuyên cầm di động của cô, nói với ống nghe rằng: "Lục Duật Thành, tất cả đều là ảnh tôi chụp, chẳng có nửa xu quan hệ nào với cậu hết!"

Lục Duật Thành thoáng sửng sốt rồi lại khôi phục khí thế kiêu căng lúc trước trong nháy mắt: "Hai tấm ở Disney Hồng Kông là ảnh chúng tôi chụp khi cùng tới Hồng Kông vào kỳ nghỉ tốt nghiệp trung học cơ sở của Đồng Đồng. Lúc đó cô ấy đã biết anh đâu, anh còn không biết xấu hổ mà nói là anh chụp à!?"

Tưởng Bách Xuyên bình tĩnh: "Cô ấy đứng tạo dáng ở nơi đó, không phải chỉ mình Lục Duật Thành cậu mới có thể chụp được đâu!"

Lục Duật Thành: "..."

Nhất thời không kịp phản ứng.

Tưởng Bách Xuyên không giải thích gì nữa mà trực tiếp cúp điện thoại.

Tô Dương nhìn anh không chớp mắt, kinh ngạc tới mức quên mất lời mình muốn nói.

Tưởng Bách Xuyên liếc cô: "Nhìn cái gì mà nhìn, đắp mặt nạ của em đi!"

Anh buông di động, không tiếp tục bóp chân cho cô nữa mà đứng dậy đi về phía phòng sách.

Tô Dương kéo mặt nạ dưỡng da xuống, bò dậy từ trên sô pha, "Tưởng Bách Xuyên, câu anh vừa nói có ý gì? Cái gì gọi là em đứng ở đó tạo dáng, không chỉ mình Lục Duật Thành mới chụp được?"

Mắt thấy Tưởng Bách Xuyên sắp vào phòng sách, cô lại hô lên: "Này, anh nói chuyện đi chứ!"

Tưởng Bách Xuyên quay đầu: "Anh phải mở hội nghị video, em đừng quấy rầy anh!"

Dứt lời, anh đóng cửa phòng sách.

Tô Dương: "..."

Cô phát điên ở trong lòng.

Không kịp đi dép trong nhà, Tô Dương trực tiếp chạy đến cửa phòng sách, gắng sức xoay tay nắm cửa nhưng cửa chẳng hề nhúc nhích.

Xoay thêm vài lần, vẫn không có chút động tĩnh nào.

Cửa đã bị khóa trái từ bên trong.

Tô Dương bất đắc dĩ thở dài.

Người đàn ông kỳ quặc này thật là, lại còn thẹn thùng nữa chứ.



Đã sửa bởi Vivi3010 lúc 17.09.2018, 02:27.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 13.09.2018, 22:59
Hình đại diện của thành viên
Thành viên mới
Thành viên mới
 
Ngày tham gia: 13.09.2018, 22:10
Bài viết: 1
Được thanks: 0 lần
Có bài mới Thanks in work!
Hello friends, what should I do?


Tập tin gởi kèm:

203.gif [ 2.17 KiB | Đã xem 25992 lần ] 203.gif [ 2.17 KiB | Đã xem 25992 lần ]
Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 17.09.2018, 02:19
Hình đại diện của thành viên
Salty Potato
Salty Potato
 
Ngày tham gia: 31.05.2017, 18:18
Bài viết: 193
Được thanks: 2708 lần
Điểm: 40.65
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Làm thế nào để không nhớ hắn - Mộng Tiêu Nhị - Điểm: 76
Chương 48: Bữa tiệc sinh nhật đặc biệt

Convert: Sakahara

Editor: Manh

"Lục Duật Thành, tất cả đều là ảnh tôi chụp, chẳng có nửa xu quan hệ nào với cậu hết!"

"Hai tấm ở Disney Hồng Kông là ảnh chúng tôi chụp khi cùng tới Hồng Kông vào kỳ nghỉ tốt nghiệp trung học cơ sở của Đồng Đồng. Lúc đó cô ấy đã biết anh đâu, anh còn không biết xấu hổ mà nói là anh chụp à!?"

"Cô ấy đứng tạo dáng ở nơi đó, không phải chỉ mình Lục Duật Thành cậu mới có thể chụp được đâu!"

*

Tưởng Bách Xuyên không mở hội nghị qua video, laptop của anh vẫn còn ở trong phòng khách.

Bần thần nhìn di động một hồi, anh lại đăng nhập vào Weibo.

Đã có hơn mười ngàn bình luận.

Nhìn trạng thái trên Weibo kia, chính bản thân anh cũng không nỡ nhìn thẳng.

Buồn nôn tới mức khiến người ta nổi da gà.

Kỳ thực, vừa rồi anh cũng phải căng da đầu mà gõ từng chữ.

Có tin nhắn được gửi tới di động.

Tưởng Mộ Tranh: [Chú không ngờ Tiểu Xuyên lại như vậy đấy ~ Vì Đồng Đồng, ngay cả hình tượng cũng không cần!]

Ngay sau đó là một tin khác: [Đúng rồi, cháu đã hẹn được chủ tịch Dung chưa? Có cần chú giúp một tay không? (Mỉm cười)].

Tưởng Bách Xuyên không đáp lời mà rời khỏi Wechat.

Hà tổng lại gọi điện nhắc nhở anh về chuyện hẹn gặp chủ tịch Dung của Phương Vinh vào ngày mai.

Tưởng Bách Xuyên hỏi, khi nào chủ tịch Dung trở về.

Hà tổng nói: "Ông ấy về từ tối rồi, nhưng thư ký lại báo là ngày mai đã kín lịch."

Tưởng Bách Xuyên: "Buổi tối thì sao?"

Anh không còn thời gian để tiêu hao nữa.

Cứ muộn một ngày, cơ hội chiến thắng Doãn Lâm của anh lại ít đi một chút.

Hà tổng: "Buổi tối cũng đã có sắp xếp rồi. Gần đây, công ty nhiên liệu mà chủ tịch Dung nắm cổ phần đang bị thu mua đến mức sắp phải đổi chủ, chủ tịch tập đoàn nhiên liệu đã tự tới yêu cầu bỏ phiếu, đàm luận mất bao lâu thì chưa xác định."

Tưởng Bách Xuyên vuốt ve cây bút trong tay, ánh mắt trầm trầm, cuối cùng vẫn quyết định, "Tôi vẫn sẽ chờ chủ tịch Dung, có lẽ sẽ có vài phút sau khi bọn họ đàm phán xong."

Hà tổng ngẩn ra,"Nhỡ chờ cả tối cũng không được thì sao?"

Có lẽ, chủ tịch Dung vốn không định gặp anh. Dựa theo quan hệ cá nhân giữa chủ tịch Dung cùng ông chủ của Doãn Lâm, ông không gặp Tưởng Bách Xuyên cũng là chuyện hợp tình hợp lý.

Tưởng Bách Xuyên: "Không thử thì sao biết có chờ được hay không."

Hà tổng khuyên anh: "Tìm chú tư của cậu đi, tốt xấu gì Trung Xuyên chúng ta cũng là cổ đông hợp pháp của Phương Vinh, nếu chủ tịch của Trung Xuyên tự hẹn chủ tịch Dung thì chủ tịch Dung không thể không nể mặt!"

Tưởng Bách Xuyên: "Tự tôi có thể giải quyết thì cần gì phải làm phiền chú tư. Nếu chuyện gì cũng phải tìm chú ấy thì cần tôi với chú làm gì?"

Hà tổng đành phải thôi.

Tưởng Bách Xuyên cúp điện thoại.

Anh biết hẹn chủ tịch Dung không phải chuyện dễ, thậm chí, dù anh có chờ thì cũng chưa chắc đã có thể nhìn thấy ông.

Dựa theo lời nói vừa tự phụ vừa chắc chắn của Bàng Việt Hy lúc trước là có thể biết một hai.

Việc hợp tác chiến lược giữa ngân hàng đầu tư Hải Nạp cùng LACA đã được đưa vào chương trình nghị sự, nếu không nhanh chóng móc nối với Phương Vinh, tài chính anh sẽ thiệt hại không ngừng.

Trong kế hoạch cũ, anh vốn nắm chắc chuyện LACA hợp tác cùng Phương Vinh, nhưng sau lại bị Doãn Lâm lật đổ.

Doãn Lâm cùng Hải Nạp chưa từng ngừng cạnh tranh, nhưng lần này, việc Bàng Lâm Bân cố tình chĩa mũi nhọn thực sự khiến anh bất ngờ không kịp chuẩn bị.

Lúc này, tiếng đập cửa vang lên, Tô Dương hô hào ở ngoài: "Tưởng tổng, máy tính của ngài này, không phải ngài muốn mở hội nghị qua video sao? Không có máy tính thì mở thế nào?"

Tưởng Bách Xuyên nhìn về phía cửa ra vào, anh nhíu mày, không lên tiếng.

Tô Dương không chịu bỏ qua, "Tưởng tổng à? Tôi là trợ lý số một của ngài, Tô Như Hoa, ngài mở cửa cho tôi đi."

Tưởng Bách Xuyên: "..."

Tô Dương: "Tưởng tổng à? Là Như Hoa đây."

Tưởng Bách Xuyên chịu không nổi, đứng dậy mở cửa, không đợi Tô Dương kịp phản ứng, anh trực tiếp đoạt laptop trong tay cô. Vừa định đóng cửa, Tô Dương lại nhanh tay ôm cổ anh.

Tưởng Bách Xuyên vỗ về lưng cô: "Buông ra nào, anh phải họp."

Tô Dương chẳng những không thả tay mà còn được đằng chân lân đằng đầu bám dính lấy anh.

Cô ngẩng đầu nhìn anh, cười nói: "Em cũng đâu hỏi sao hai tấm ảnh ở Disneyland Hồng Kông lại là do anh chụp, anh sợ cái gì?"

Tưởng Bách Xuyên: "..."

Anh cúi đầu cắn nhẹ lên môi dưới của cô rồi lại lập tức thả ra.

Tô Dương nhón chân hôn lên môi anh.

Cô buông tay: "Em vào phòng ngủ chờ anh nhé, anh cứ làm việc đi."

Tưởng Bách Xuyên bình tĩnh nhìn cô, yết hầu động vài lần, tựa như có nỗi niềm khó nói.

Tô Dương yên lặng chờ anh mở lời.

Một lát sau, Tưởng Bách Xuyên không chống đỡ nổi ánh mắt vừa vô tội vừa mong ngóng của cô.

Anh nói: "Là anh chụp những tấm ảnh đó."

Anh gặp cô lần thứ hai trên đất Hồng Kông.

Khi ấy, cô vừa tốt nghiệp lớp chín, đang đi chơi ở Disneyland vào kỳ nghỉ hè.

Trước khi tới Hồng Kông một ngày, anh vừa về Bắc Kinh, vừa khéo gặp được bố Tô ở nhà chú hai.

Hàn huyên cùng ông đôi câu, cuối cùng, anh vô thức chuyển đề tài sang Tô Dương, mới biết cô đã tới Disneyland Hồng Kông cùng năm, sáu bạn học.

Hôm sau, khi lịch làm việc ở Hồng Kông của anh kết thúc, người vốn phải trở về New York vào xế chiều là anh lại ma xui quỷ khiến tới Disneyland.

Anh không hy vọng mình có thể gặp được cô giữa biển người tấp nập trong kỳ nghỉ hè ở nơi đó.

Anh cũng không tham gia bất kỳ trò chơi nào, chỉ đi dạo nơi nơi mà không ôm mục đích gì.

Nói không có mục đích cũng không chính xác.

Mục đích của anh là muốn xem xem mình có thể vô tình gặp được cô giữa biển người người hay không.

Tuy loại tỷ lệ này chỉ là con số không tròn trĩnh.

Tản bộ tới trưa, ngoài những khuôn mặt xa lạ thì chẳng còn gì khác.

Nhưng vận may của anh cũng không quá tệ.

Buổi tối, lúc pháo hoa được đốt lên, anh nhìn thấy cô trong biển người tấp nập.

Khi ấy, pháo hoa bàng bạc bay lên không trung,

Cả bầu trời đêm sáng ngời.

Giữa không trung sục sôi.

Mà biển người dưới đất cũng thế.

Ngay lúc đó, anh nhìn thấy cô.

Chỉ cách anh khoảng bốn, năm người.

Cô đang phấn khởi nghiêng đầu miêu tả điều gì đó với Lục Duật Thành.

Một vòng pháo hoa lại nở rộ, cả bầu trời đỏ rực.

Những tiếng thét chói tai vang lên trong biển người.

Anh chưa từng nghe cô nói chuyện, không biết trong những tiếng thét ấy có giọng của cô hay không.

Đương lúc pháo hoa chiếu rọi, khi sáng khi tối, anh thấy cô nhảy tại chỗ vài lần.

Có lẽ là vì quá phấn khích.

Anh rút di động, quay video của cô, vì quá tối tăm nên chỉ thấy những bóng người trong video, không phân biệt nổi ai với ai.

Nhưng anh vẫn tiếp tục quay.

Pháo hoa sắc bạc lại bay lên một lần nữa, đám đông trở nên rõ nét hơn.

Cô chợt quay đầu, đặt tay dưới cằm, tạo dáng chữ V nom rất ngốc nghếch.

Lục Duật Thành chụp ảnh cho cô.

Anh nhanh chóng đổi sang hình thức chụp ảnh, pháo hoa dần dần lụi tàn.

Cũng may, vận khí không tệ, anh chụp được mấy bức.

Buổi biểu diễn pháo hoa kết thúc, dòng người bắt đầu chuyển động, không còn thấy bóng dáng của bọn họ đâu nữa.

Sau, cũng không tìm được.

Nếu không phải lần này tới Thượng Hải rồi lật xem những ảnh chụp trước kia thì anh suýt nữa đã quên rằng mình cũng từng điên cuồng khi còn trẻ.

Từng điên cuồng và không có lý trí như thế vì một cô gái.

Năm đó, anh 20 tuổi.

Tô Dương vòng tay quanh hông anh, mắt đối mắt với anh, "Mấy hôm trước anh còn hỏi em có từng tới Disney không, đều đến đó cả rồi còn gì!"

Tưởng Bách Xuyên nói: "Anh quên mất."

Làm gì có chuyện quên, chỉ là anh muốn tìm một cái cớ để đưa cô đi chơi một lần mà thôi.

Lần ở Hồng Kông ấy mất hứng cực kỳ, người đứng cạnh cô là Lục Duật Thành cùng Cố Hằng.

Ngón tay Tô Dương gãi gãi lưng anh.

Cô muốn hỏi rõ về chuyến đi Disneyland ấy, suy nghĩ một hồi thì lại thôi.

Lúc ấy, anh chỉ có một mình.

Mà cô lại ở cùng Cố Hằng và Lục Duật Thành.

Không hỏi về ký ức không quá tốt đẹp ấy cũng được.

Đó là lần thứ hai anh nhìn thấy cô, cô rất tò mò, không biết lần thứ ba là ở đâu nhỉ?

Sáng hôm sau.

Tưởng Bách Xuyên dậy sớm hơn Tô Dương, sau khi gọi món, anh lại hô Tô Dương rời giường.

Tối hôm qua, Tô Dương bị giày vò đến nửa đêm. Hiện tại, cô cảm thấy mình thân mật cùng Tưởng Bách Xuyên hoàn toàn là vì sinh con.

Tưởng Bách Xuyên nói, nếu cô mang thai vào tháng này, đứa bé sẽ chào đời trước ngày mùng 1 tháng 9 năm sau, vừa đúng tuổi đến trường.

Khi ấy, cô: "..."

Nghẹn một hơi ở trong lồng ngực, không lên mà cũng chẳng xuống nổi.

"Đồng Đồng, dậy ăn mỳ này." Tưởng Bách Xuyên trực tiếp xốc chăn lên, "Dậy đi, ăn cơm xong rồi lại ngủ."

Tô Dương căm phẫn nhìn anh: "Ngủ một tí rồi ăn sau không được à!"

Cô lại trùm chăn qua đầu, "Tưởng Bách Xuyên, anh phiền thế hả!"

Tưởng Bách Xuyên kéo chăn xuống, "Hôm nay là sinh nhật em, anh bảo nhà hàng làm mì trường thọ rồi, em dậy ăn đi. Tí nữa mì trương lên là không ăn được đâu."

Tô Dương ngủ đến tỉnh tỉnh mê mê, mở mắt nhìn về phía Tưởng Bách Xuyên, "Hôm nay là sinh nhật em á?"

Cô bận bịu tới mức quên tiệt mất.

Trong lòng lại đau xót, qua sinh nhật này, cô sẽ 29 tuổi, lại già thêm một tuổi.

Tưởng Bách Xuyên đưa quần áo cho Tô Dương: "Sáng nay bố mẹ gọi cho em đấy, anh nhận điện thoại rồi."

Tô Dương duỗi tay ôm cổ anh: "Anh bận thế mà vẫn nhớ sinh nhật của em sao?"

Tưởng Bách Xuyên "Ừ" một tiếng như có như không, bắt đầu thay quần áo cho cô.

Anh luôn nhớ rõ sinh nhật của cô, nhưng có đôi khi anh không ở nhà vào ngày đó, không thể cùng cô trải qua ngày sinh nhật.

Cô không thèm để ý những chuyện này, mà anh cũng không quá chú trọng chúng, thế nên sau này, đối vỡi ngày lễ, ngày kỷ niệm hay ngày sinh nhật, hai người đều thờ ơ.

Nếu ở cạnh nhau thì ăn mừng một cái, khi xa cách cũng chỉ gọi điện dặn dò đối phương một câu.

Trong lúc ăn sáng, Tưởng Bách Xuyên hỏi Tô Dương: "Hôm nay em muốn đi đâu không?"

Tô Dương lắc đầu: "Em cũng chẳng phải trẻ con nữa, ngày sinh nhật nhỏ mà thôi, khỏi phải long trọng như vậy."

Sau còn bảo: "Hôm nay anh không cần ở cùng em đâu, cứ xem chuyến Disneyland hôm qua như ăn mừng trước đi. Không phải anh qua đây để hẹn gặp chủ tịch Dung của Phương Vinh sao? Anh chuẩn bị kế hoạch của anh đi, lát nữa em sẽ ngủ bù, buồn ngủ chết em rồi."

Tưởng Bách Xuyên nói: "Trưa nay anh vẫn có thời gian để ăn cùng em, buổi tối thì phải đợi chủ tịch Dung, khi nào về được thì khó nói."

Tô Dương uống một thìa canh: "Mùi vị không tệ."

Cô ngước mắt nhìn anh, biết anh thấy áy náy nên an ủi: "Tối nay em cũng có việc mà, em cần sửa một số chi tiết trong quảng cáo của LACA."

Tưởng Bách Xuyên gật đầu, yết hầu khẽ chuyển động nhưng không nói thêm gì khác.

Vào buổi chiều, một mình Tô Dương ở khách sạn, cực kỳ buồn chán.

Kế hoạch cho quảng cáo của LACA không còn gì để sửa nữa.

Cô nằm trên sô pha, đờ đẫn nhìn chằm chằm vào màn hình TV.

Chờ lộ trình ở Thượng Hải kết thúc rồi trở về Bắc Kinh, kỳ nghỉ của bọn họ coi như kết thúc.

Rồi lại phải xa cách một thời gian.

Tô Dương nắm một nhúm tóc, quét qua quét lại nơi chóp mũi.

Vì quá nhàm chán, cô bèn tìm giấy A4 cùng bút chì, bắt đầu vẽ linh tinh.

Vẽ tới vẽ lui, một ý tưởng đột nhiên hiện lên trong đầu.

Dù gì cũng đang rảnh rỗi.

Cô bắt đầu phác họa toàn bộ những cảnh tượng kinh điển của mình cùng Tưởng Bách Xuyên từ lúc gặp mặt tới nay.

Lần đầu tiên là ở cửa khu chung cư, Tưởng Bách Xuyên không nói cụ thể về tình huống gặp mặt, Tô Dương bắt đầu tự vụng trộm tưởng tượng hình ảnh Tưởng Bách Xuyên vừa gặp đã yêu cô, mắt cũng phải sáng lên.

Trong bức tranh, cô buồn rầu đứng bên ven đường, đang đợi bố đưa chìa khóa, còn anh lái xe, đôi mắt nhìn cô đăm đăm. Sau giây phút thoáng gặp mặt, anh vẫn nhìn cô từ kính chiếu hậu.

Vẽ xong bức này, Tô Dương sờ sờ gò má, cảm thấy bản thân đang phát tình.

Sau đó, trong bức thứ hai, cô đứng dưới bầu trời pháo hoa của Disneyland, anh đứng chụp ảnh cho cô giữa biển người.

Bức thứ ba, hai người đứng trước ô tô, tay cầm ô, cơn mưa giáng xuống cả vùng.

Nước mưa bắn ngược từ trên đất, một mảnh trắng xóa.

Trời đất giao hòa.

Bọn họ ôm hôn say sưa.

Tấm thứ tư, tuyết rơi không ngừng, tà áo bạc phủ kín mặt đất.

Cô trốn học leo lên bờ tường, anh đứng ở ngoài, giang tay đón cô.

Tấm thứ năm, trời đông giá rét, trong nhà trọ nhỏ có máy sưởi vẫn đang "làm nóng" cùng điều hòa "bị hỏng", anh đắp tấm chăn mỏng đến không thể mỏng hơn của mình lên người cô.

Đi kèm với lời thoại: [Nếu em vẫn thấy lạnh thì chúng ta tập thể dục nhịp điệu nhé.]

Tấm thứ sáu: Anh đang được tạp chí tài chính và kinh tế phỏng vấn.

Phóng viên hỏi: Nếu đã có xí nghiệp của dòng họ rồi, sao ngài còn nghĩ tới việc tự tay sáng lập một ngân hàng?

Anh nửa đùa nửa thật: Để kiếm tiền mua máy ảnh.

...

Tổng cộng vẽ mười hai bức.

Sau khi vẽ xong, Tô Dương cẩn thận gấp gọn tranh lại, suy nghĩ xem nên đưa anh bằng cách nào.

Một lát sau, cô lại lấy một tờ A4, viết một bức thư cho anh.

Bố đứa nhỏ:

Mong rằng anh vẫn khỏe!

Khi anh nhìn thấy bức thư này, hai ta đã ở hai phương trời khác nhau.

... ...... ...... ........

... ...... ...... ...... ...... ....

(Lược bỏ 2000 chữ ở đây, bố đứa nhỏ à, anh phải tự tưởng tượng việc này rồi, có mấy câu chỉ có thể hiểu mà không thể diễn đạt bằng lời, anh biết mà...)

Mong hồi âm từ anh :)

Mẹ đứa nhỏ,

Ngày 28 tháng 12 năm 2016.

Viết thư xong, Tô Dương xem đi xem lại, đoạn, cô cầm phong thư có chút không nghiêm túc này cùng mười hai bức vẽ rồi chuẩn bị đến bưu điện để gửi chúng tới New York.

Gần khách sạn có một bưu điện, Tô Dương không để vệ sĩ đi cùng, nói sẽ lập tức quay lại.

Vệ sĩ gật đầu đồng ý, nhưng vẫn âm thầm theo sau.

Đến bưu điện, khi điền địa chỉ nhận thư, Tô Dương có phần do dự.

Suy nghĩ một hồi, cô vẫn điền địa chỉ của Hải Nạp. Nếu gửi tới căn hộ của anh, không biết tới năm nào anh mới mở hòm thư ra một lần.

Về người gửi thư, cô đề là: Từ vị fan trung thành nhất của anh, Tô Như Hoa.

Khi nhân viên thấy thông tin ấy, người nọ còn nhìn cô vài lần.

Cô đeo khẩu trang nên họ không nhận ra.

Họ cho rằng cô là fan não tàn của Tưởng Bách Xuyên.

Ra khỏi bưu điện, Tô Dương tản bộ, mua một miếng bánh trà xanh cùng bánh kem phô mai trong tiệm bánh ngọt rồi xách túi bánh về khách sạn.

Đang là đèn đỏ cho người đi bộ.

Cô kiên nhẫn đứng chờ ở đầu đường.

Di động rung lên, có tin nhắn được gửi đến.

Lục Duật Thành: [Xuống đi, tôi đang ở dưới khách sạn.]

Tô Dương kinh ngạc mấy giây.

[Cậu đang ở Thượng Hải à?]

Lục Duật Thành: [Ừ, cho cậu mười phút, quá hạn thì tôi không chờ đâu!]

Tô Dương lại hỏi: [Tới tặng quà sinh nhật cho tôi sao?]

Lục Duật Thành: [Cậu còn chín phút.]

Tô Dương: [...]

Cô liếc mắt nhìn đèn tín hiệu, thấy là đèn xanh nên bước về phía trước.

Chưa được hai bước đã bị một người kéo về.

Tô Dương quay đầu, là một cậu trai cao hơn cô rất nhiều.

Cậu mặc quần áo đua xe, tràn trề nét thanh xuân, giữa hai đầu lông mày là vẻ phóng túng khó lòng kiềm chế.

Hình dung khuôn mặt này như một tiểu thịt tươi đang nổi tiếng là thích hợp nhất.

Cậu trai chỉ chỉ đèn tín hiệu mà không nói chuyện.

Khi Tô Dương nhìn lên, đèn đã chuyển đỏ.

Thì ra, vừa rồi cô chỉ lo nhìn di động nên đã bỏ lỡ đèn xanh, khi cô nhìn thấy đèn xanh cũng là lúc đèn xanh chỉ còn hai giây cuối cùng, không đủ để cô qua đường.

Tô Dương nói lời cảm ơn với cậu trai.

Cậu trai không lên tiếng, chỉ nhìn cô với ánh mắt sâu xa.

Đèn xanh lại sáng lên.

Bạn bè của cậu đang đứng chờ ở phía đối diện.

Họ trêu đùa: "Cậu bắt đầu học tuân thủ luật giao thông từ lúc nào thế?"

Cậu trai cười.

Nụ cười vừa lưu manh vừa hư hỏng.

Cô gái ngồi trên xe thể thao hô lên với cậu: "Gia Dương, mau lên, chúng ta sắp muộn rồi!"

Một đám thanh niên lái những chiếc xe thể thao sang trọng cùng màu.

Xe thể thao đã cải tiến động cơ ồn ào khoe mẽ từ từ chạy về phương xa.

Tô Dương không khỏi cau mày, giữa khu phố sầm uất chật như nêm cối, bọn họ lại lái xe thể thao.

Mà khi nhìn thấy bóng người kia, vệ sĩ đứng cách Tô Dương không xa vốn muốn tiến lên, không nghĩ rằng Hà Gia Dương chỉ kéo Tô Dương một cái chứ chưa làm gì khác.

Vệ sĩ nhận ra Hà Gia Dương.

Cậu ta là em họ của Kiều Cẩn.

*

Tô Dương xuống dưới khách sạn, xe của Lục Duật Thành chậm rãi lái qua từ bãi đỗ.

Cửa sổ hạ xuống.

Lục Duật Thành không kiên nhẫn nhìn cô: "Cậu tới muộn ba phút."

Tô Dương: "Mau lên, tôi còn đang có việc!"

Lục Duật Thành nhìn bánh kem trong tay cô, trực tiếp đoạt lấy: "A, không tồi, có tiến bộ, biết đáp lễ rồi này."

Tô Dương: "..."

Lục Duật Thành tiện tay đặt bánh lên ghế lái phụ, lại cầm hai gói đồ từ ghế lái phụ rồi đưa cho cô: "Một của tôi, một của Cố Hằng. Bây giờ cậu đang là người nổi tiếng, ra ngoài nhớ phải đeo mấy cái vào, không cần cảm ơn đâu."

Ô tô từ từ rời đi.

Tô Dương nhìn hai gói khẩu trang dùng một lần trong ngực.

Câm lặng nhìn chằm chằm về hướng ô tô rời đi.

Chạy tới từ nơi xa xôi như thế chỉ để đưa khẩu trang cho cô thôi sao?

Mười giờ tối, Tưởng Bách Xuyên vẫn còn đang đợi chủ tịch Dung trong phòng chờ VIP.

Chỉ cần vị thư ký kia còn chưa tan ca, anh sẽ không rời đi.

Chờ đợi với hy vọng mong manh là điều anh thường xuyên gặp phải đương thuở đầu lập nghiệp.

Nếu gặp được ông, anh sẽ kiếm lời.

Nếu không gặp được, anh cũng chỉ mất chút thời gian mà thôi.

Đối với Tưởng Bách Xuyên thời thanh niên mà nói, thứ anh có nhiều nhất là thời gian.

Mãi cho đến mười giờ mười lăm phút, trợ lý của chủ tịch Dung mới qua mời anh đi.

Tưởng Bách Xuyên biết, việc này xem như đã thành.

Khi anh vào phòng, chủ tịch Dung đang mệt mỏi xoa bóp ấn đường. Đối với một người đã qua tuổi 55 mà nói, thân thể của người nọ sẽ không chịu nổi kiểu làm việc liên tục chẳng phân ngày đêm.

Chủ tịch Dung cùng Tưởng Bách Xuyên đã từng gặp mặt đôi lần, nhưng hay người không thân quen, cũng chưa từng trò chuyện cùng nhau.

Ông cười: "Bây giờ chẳng có mấy thanh niên không kiêu ngạo không được như cậu đâu, tính tình cậu có mấy phần giống với chú tư của cậu đấy."

Tưởng Bách Xuyên: "Chủ tịch Dung quá khen. Tôi mạo muội tới thăm, làm trễ nải thời gian nghỉ ngơi của ngài, xin thứ lỗi cho tôi."

Chủ tịch Dung đi thẳng vào vấn đề: "Hôm nay tôi vốn không có ý định gặp cậu, cậu cũng biết nguyên nhân rồi đấy. Có đôi khi con người ta phải làm ăn, cũng phải kiếm tiền, nhưng lại càng phải làm bạn bè."

Tưởng Bách Xuyên hiểu, người bạn ông đang nói đến là ông chủ của Doãn Lâm.

"Chủ tịch Dung, ngài có thể tiếp tục làm một người bạn, đồng thời không bỏ lỡ việc kiếm lợi nhuận."

Chủ tịch Dung: "Tôi biết nếu tối nay cậu đã kiên nhẫn chờ tới bây giờ thì nhất định đã có chuẩn bị, năm phút đủ chưa?"

Tưởng Bách Xuyên: "Hai phút là đủ rồi."

Chủ tịch Dung cười: "Chàng trai trẻ, kiêu ngạo thật đấy. Tuy nhiên, cá nhân tôi lại rất thích sự tự tin liều lĩnh của cậu, không giống cái người bùn loãng cũng không thể trát tường nhà tôi."

Tưởng Bách Xuyên cũng đùa: "Dung Thâm không phải bùn loãng nên không trát được lên tường cũng phải."

Chủ tịch Dung cười ha ha, sau đó nâng tay ra dấu mời.

Tưởng Bách Xuyên bắt đầu, tóm tắt giản lược: "Dựa theo ý tưởng của tôi, Phương Vinh sẽ nghiên cứu và phát minh một mẫu di động cao cấp mới, thực hiện hợp tác toàn diện từ việc thiết kế cho tới việc tiêu thụ, bán lẻ cùng LACA, dùng phẩm này để đưa Phương Vinh vào thị trường quốc tế. Tôi sẽ phụ trách kế hoạch tiếp thị."

Sau khi nói xong, Tưởng Bách Xuyên lấy bản kế hoạch ra, hơi hơi đứng dậy, đưa bản kế hoạch cho chủ tịch Dung bằng hai tay, "Đây là thuyết minh cho kế hoạch cụ thể."

Chủ tịch Dung nhận đồ, nhìn đồng hồ đeo tay, cười nói: "Một trăm mười tám giây."

Ông đứng lên, chủ đông duỗi tay: "Chàng trai trẻ, hy vọng chúng ta sẽ có cơ hội hợp tác. Về phần chuyện có thành hay không thì tôi sẽ mau chóng cho cậu một câu trả lời sau cuộc họp cổ đông."

Tưởng Bách Xuyên vươn tay: "Cảm ơn chủ tịch Dung."

Lại nói lời xin lỗi một lần nữa: "Đã làm phiền ngài rồi."

Khi ra khỏi Phương Vinh thì đã là mười giờ hai mươi tám phút.

Tưởng Bách Xuyên gọi cho Tô Dương: "Em muốn ăn gì đêm nay?"

Anh đã tới công ty con của Trung Xuyên để tham gia hội nghị cấp cao vào chiều nay, bữa cơm giữa trưa ăn tương đối vội vàng, may mà hiện tại vẫn kịp bù lại một bữa cơm sinh nhật cho cô.

Tô Dương nói: "Anh mau về đi, em đã chuẩn bị xong một bữa tiệc lớn phong phú rồi, chỉ thiếu người đàn ông tên Tưởng Bách Xuyên ngồi vào chỗ mà thôi."

Tưởng Bách Xuyên bật cười, sau khi cúp điện thoại, anh bảo tài xế lái nhanh hơn.

20 phút sau, đã đến khách sạn.

Lúc đẩy cửa phòng ra, mùi xiên nướng đặc trưng hòa cùng mùi bún cay phả vào mặt.

Tưởng Bách Xuyên: "..."

Đây chính là bữa tiệc lớn phong phú trong truyền thuyết sao?

Anh cởi áo khoác, bước về phía phòng khách. Trên bàn có bún cay nóng hổi, bên cạnh là vài hộp đồ xiên nướng.

Còn có sữa cùng trà.

Tô Dương không ở trong phòng khách.

"Đồng Đồng?"

"Tới đây tới đây."

Giọng cô truyền tới từ phòng ngủ.

"Em đang làm gì thế?"

Tưởng Bách Xuyên bước về phía đó.

"Tới đây tới đây, xin khách quan chờ một chút."

Giọng của Tô Dương rất gần, ở ngay cạnh cửa.

Không quá hai giây, Tô Dương bước nhanh ra ngoài. Cô thiếu chút nữa va phải Tưởng Bách Xuyên; nhưng đã kịp phanh lại đúng lúc.

Khi nhìn thấy Tô Dương, Tưởng Bách Xuyên ngơ ngẩn.

Cô đi chân trần, hai tay xách làn váy, trang điểm nhẹ nhàng.

Đắc ý xoay một vòng cạnh anh, cô hỏi: "Nhìn có được không?"

Tưởng Bách Xuyên gật đầu.

Ký ức như được tua lại, trở về năm cô 18 tuổi.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
14 thành viên đã gởi lời cảm ơn Vivi3010 về bài viết trên: Bora, HeimeiKL, Huogmi, Kimkha0808, Min Hồng Hạnh, My heaven, Ngọc Ánh_Ins, TT29, TranLienikt, Tóc Xoăn, hanhha90, lan trần, monkeylinh, ngọc đặng
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 64 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: chauanh2013, lamnhi06, Lạc Nhược Tâm, Moclanhoa, Trần Mai Loan và 198 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (HOÀN)

1 ... 183, 184, 185

[Cổ đại] Yêu nghiệt khuynh thành Minh vương độc sủng - Thụy Tiếu Trụ

1 ... 47, 48, 49

3 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

4 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 157, 158, 159

5 • [Cổ đại - Huyền huyễn] Sư phụ Ma Quân đồ đệ Thượng Thần - Tô Nhị Khuyết

1 ... 26, 27, 28

[Hiện đại] Bà xã anh chỉ thương em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 145, 146, 147

7 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C966

1 ... 137, 138, 139

8 • [Xuyên không - Huyễn huyễn] Ma phi khuynh thế độc sủng nàng - Dạ Ngữ Phàm

1 ... 37, 38, 39

[Hiện đại] Hoa hồng nhỏ của anh - Song Du

1 ... 17, 18, 19

[Xuyên không] Chuyên tâm độc sủng mùa xuân của hạ đường thê - Vũ Sơ Tình

1 ... 35, 36, 37

11 • [Xuyên không Dị giới] Phượng nghịch thiên hạ - Lộ Phi (Phần 1)

1 ... 176, 177, 178

12 • [Hiện đại] Anh nghĩ anh sẽ không thích em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 40, 41, 42

13 • [Hiện đại - Võng du] Cô dâu Hoa Yêu - Mặc Thanh Thành

1 ... 24, 25, 26

14 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C72]

1 ... 27, 28, 29

15 • [Hiện đại] Làm thế nào để ngừng nhớ anh - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 20, 21, 22

16 • [Hiện đại] Nhốt yêu - Sắc

1 ... 13, 14, 15

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

18 • [Xuyên không Dị giới] Phượng nghịch thiên hạ - Lộ Phi (Phần 2)

1 ... 186, 187, 188

19 • [Cổ đại] Kiêu Tế - Quả Mộc Tử

1 ... 52, 53, 54

20 • [Xuyên không] Cuộc sống nông thôn nhàn rỗi - Kẹo Vitamin C

1 ... 108, 109, 110



Shop - Đấu giá: Xiu Ying vừa đặt giá 300 điểm để mua Bánh kem sinh nhật
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 279 điểm để mua Thỏ mi gió
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 264 điểm để mua Thỏ mi gió
Shop - Đấu giá: Phượng Ẩn vừa đặt giá 236 điểm để mua Thiệp giáng sinh
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc nghiệm] Bạn có tò mò nhân cách thứ hai nào đang trú ẩn trong mình?
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 321 điểm để mua Phù thủy mặt trăng
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 304 điểm để mua Phù thủy mặt trăng
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 547 điểm để mua Song Tử Nữ
Shop - Đấu giá: ღ_kaylee_ღ vừa đặt giá 582 điểm để mua Tiên nữ
Shop - Đấu giá: sun520 vừa đặt giá 307 điểm để mua Cậu bé vs đàn guitar
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 248 điểm để mua Giày cao gót nâu hồng
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 291 điểm để mua Cậu bé vs đàn guitar
Shop - Đấu giá: sun520 vừa đặt giá 264 điểm để mua Gấu ôm kẹo
Shop - Đấu giá: sun520 vừa đặt giá 288 điểm để mua Phù thủy mặt trăng
Shop - Đấu giá: ღ_kaylee_ღ vừa đặt giá 250 điểm để mua Gấu ôm kẹo
TranGemy: Hôm nay của bạn thế nào, How are you today?
LogOut Bomb: heocon13 -> dienvi2011
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc nghiệm] Bạn có tò mò nhân cách thứ hai nào đang trú ẩn trong mình?
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 273 điểm để mua Phù thủy mặt trăng
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> y229917
Gwendolynn: ồ, cảm ơn mn
heocon13: rank đó dừng đăng thì vẫn còn nguyên thôi, chỉ là nếu đăng tiếp thêm đến một số lượng post nhất định thì sẽ được chuyển sang rank khác
Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 360 điểm để mua Cặp đôi cherry
Gwendolynn: 1 ngày post bao nhiêu bài mới giữ đc rank vậy b?
Công Tử Tuyết: không nhé
Gwendolynn: ai cho mình hỏi với, cái rank thành viên năng nổ hay thành viên nổi bật ấy có phải rank mãi mãi ko? Dừng đăng bài có bị mất không nhỉ?
Shop - Đấu giá: Thải Nhi vừa đặt giá 251 điểm để mua Korean Prince
TranGemy: [Hiện đại] Quấn hôn: Tổng giám đốc thô bạo của tôi - Nam Mịch chương 261, truyện cập nhật chương mới 4 - 7 chương/tuần.
Shop - Đấu giá: Leslie Juan vừa đặt giá 300 điểm để mua Bánh kem gấu con
Shop - Đấu giá: Gwendolynn vừa đặt giá 925 điểm để mua Bông tai đá Topaz xanh London

DiendanLeQuyDon | ddLQD | Phong thu am | studio | YeuCaHat
Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.