Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 69 bài ] 

Làm thế nào để ngừng nhớ anh - Mộng Tiêu Nhị

 
Có bài mới 28.12.2018, 02:32
Hình đại diện của thành viên
Salty Potato
Salty Potato
 
Ngày tham gia: 31.05.2017, 18:18
Bài viết: 209
Được thanks: 3107 lần
Điểm: 41.05
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Làm thế nào để ngừng nhớ anh - Mộng Tiêu Nhị - Điểm: 82
Chương 61: Thời gian dần trôi, năm tháng tĩnh lặng

Editor: Mễ

Beta: Manh

Bạn nào muốn đọc sớm thì lên trang Facebook @ManhOiLaManh nhé (gõ vào thanh tìm kiếm nguyên cụm đó), trên đó mình đăng xé lẻ trước vì một chương dài hơn 6000 chữ, đã đăng đến 62.1 rồi, còn ở đây và Wattpad chỉ đăng full thôi vì mình không muốn làm rối mục lục truyện.

***

Tô Dương không ngờ chính bố Tưởng lại tự tới đón cô và Tưởng Bách Xuyên về nhà, cảm thấy có phần thụ sủng nhược kinh.

Bởi vì chuẩn bị ở lại bên nhà bố mẹ chồng vài ngày, sau khi giải quyết bữa sáng, Tô Dương bắt đầu thu xếp quần áo để thay và đồ ngủ của hai vợ chồng. Thu xếp xong xuôi, cô bèn xuống phòng bếp ở tầng dưới để tìm Tưởng Bách Xuyên.

Mới sáng sớm mà anh đã bận bịu trong phòng bếp, nói sẽ làm mứt dâu cho cô, nay đã thất bại ba lần liên tiếp.

Tưởng Bách Xuyên đang nếm thử món mứt, nghe thấy tiếng động, anh xoay người: "Em sắp xong quần áo rồi hả?"

Anh đang rửa dâu tây, tuy đã tiêu diệt phần dâu được rửa sạch lúc trước nhưng vẫn chưa thành công làm ra mứt ngon. Cả ba lần thất bại đều là vì không canh chuẩn lửa, dẫn đến cháy nồi.

Tô Dương "Ừ" một tiếng, ôm lấy anh từ phía sau. Cô nhẹ nhàng cọ lên lưng anh, nói: "Anh đừng làm nữa, em không ăn được nhiều vậy đâu, ăn dâu cũng giống như thế mà."

Tuy rằng dâu tây không chua chua ngọt ngọt và ngon miệng như mứt dâu, nhưng cô thật sự không muốn thấy anh thất vọng. Mà trong lòng Tưởng Bách Xuyên buồn bực không thôi, không ngờ làm mứt dâu còn khó hơn cả làm nghiệp vụ IPO!

Nhưng anh vẫn bình tĩnh nói: "Dù sao về sớm cũng không có việc gì làm, chúng ta chỉ cần theo kịp bữa trưa là được."

Tô Dương siết chặt vòng tay, chợt ngẩng đầu, nhìn sườn mặt anh nói: "Hay là chúng ta về sớm một chút được không, về rồi có thể giúp mẹ chuyện lặt vặt."

Tưởng Bách Xuyên: "Em ngửi mùi dầu mỡ trong phòng bếp là lại buồn nôn, có về cũng chẳng giúp được gì đâu."

Sau khi rửa sạch dâu tây, anh vỗ vỗ tay cô: "Thả anh ra chút, để anh ướp đường lên dâu."

Tô Dương buông tay, nhưng vẫn nắm tạp dề của anh, cùng anh đi tới phía bên kia bàn bếp. Cô tựa vào bệ bếp, nhìn anh chăm chú làm khâu chuẩn bị.

Ướp xong dâu tây, Tưởng Bách Xuyên lại vào phòng khách tách quả óc chó cho cô. Kể từ khi mang thai, ngày nào cô cũng ăn mấy quả.

Tưởng Bách Xuyên ngồi trước bàn ăn, đặt thùng rác trước mặt, bắt đầu quá trình tách vỏ. Tô Dương ngồi sát bên người anh, thỉnh thoảng, ngón trỏ và ngón giữa của cô lại trèo từ tay lên vai, sau đó lại tiếp tục leo lên mặt và sống mũi của người nào đó.

Tưởng Bách Xuyên bật cười, bất đắc dĩ nói: "Đừng quấy nữa."

Rồi anh bảo, "Nếu em thấy chán thì đi đọc sách đi."

Ngập ngừng một chút: "Hoặc là nói chuyện với anh cũng được."

Tô Dương bèn hỏi anh về dự án hợp tác giữa LACA cùng Phương Vinh.

Tưởng Bách Xuyên nói: "Hôm qua Dung tổng cũng có mặt tại Hồng Kông, ba người bọn anh gặp mặt, đạt được thỏa thuận ban đầu, lấy tên di động là R129."

Tô Dương kinh ngạc: "R129?"

129, một con số rất nhạy cảm.

Tưởng Bách Xuyên tiếp tục tách quả óc chó, hơi gật đầu: "Đúng như em đoán đấy."

Tô Dương cười: "Có liên quan tới 129 chiếc máy ảnh phải không anh?"

Tưởng Bách Xuyên: "Ừ, sau khi xem một số cảnh ngoài lề mà em quay về quảng cáo lần trước từ di động của tổng giám đốc LACA, Dung tổng rất xúc động với tường camera kia. Sau khi thương lượng, bọn anh mới quyết định chọn cái tên đấy."

Tô Dương kích động hồi lâu, sau lại hỏi thời điểm di động được tung ra thị trường.

Tưởng Bách Xuyên nói: "Ngày 29 tháng 7."

Tô Dương đứng dậy, in một nụ hôn lên mặt anh. Anh còn nói, đến lúc đó cô có thể tới buổi họp báo để cổ động.

Tưởng Bách Xuyên đưa quả óc chó đã được tách vỏ vào miệng Tô Dương, cô nằm sấp trên bàn, vừa nhai kỹ óc chó vừa lẳng lặng nhìn anh. Dáng vẻ nghiêm túc khi làm việc này của anh khiến cô không khỏi động tâm, vô thức muốn chạm lên ấn đường của anh.

Chợt, cô ngồi dậy: "Em muốn tựa lên lưng anh."

Cái ghế Tưởng Bách Xuyên đang ngồi là ghế dựa, không tiện cho việc này. Anh nói: "Em tìm ghế băng ra đây."

Tô Dương ra ban công, cầm một chiếc ghế gỗ tròn vào thay cho cái ghế anh đang ngồi. Cô ngồi trên ghế, ôm anh từ phía sau, sườn mặt dán lên lưng anh.

Ánh nắng xuyên qua cửa sổ sát đất, chiếu lên hai bóng hình.

Giờ khắc này, thời gian dần trôi, năm tháng tĩnh lặng.

Chẳng bao lâu sau, ánh nắng đã sưởi ấm lưng của Tô Dương. Cô híp mắt lại, ngáp một cái.

Tưởng Bách Xuyên hỏi: "Lại buồn ngủ hả?"

Tô Dương siết chặt eo anh: "Không phải, chỉ là thấy buồn ngủ khi tựa lên lưng anh thôi."

Tưởng Bách Xuyên: "..."

Sau đó, anh bắt đầu kể câu chuyện tiếng Đức đã được kể vô số lần kia. Mới kể được một nửa, di động trong túi tạp dề rung lên. Tưởng Bách Xuyên rút di động ra, là bố Tưởng gọi đến.

Anh nhận cuộc gọi: "A lô, bố ạ."

Bố Tưởng: "Bố có việc cần xử lý gần chỗ hai đứa, nửa tiếng sau sẽ xong, vừa khéo tiện đường qua đón hai đứa luôn, đỡ phải lái xe đi lại."

Tưởng Bách Xuyên: "Bây giờ đang là Tết, bố còn bận gì thế ạ?"

Bố Tưởng nghẹn lời, lạnh lùng nói: "Chuyện của người lớn, mấy đứa trẻ các con bớt hỏi đi!"

Tưởng Bách Xuyên cười, không lật tẩy ông, nhưng anh cũng rất bất ngờ khi biết ông sẽ tự đến đón bọn họ.

Có lẽ là vì Tô Dương khuyên được anh về nhà nên mới khiến ông càng nhường nhịn hơn.

Anh nói: "Vâng, khi nào gần đến nơi thì bố gọi cho con nhé."

Tô Dương nghe xong cũng kinh ngạc không thôi, trong lòng vừa cảm động lại vừa cảm khái, càng thêm thấu hiểu tấm lòng của bậc cha mẹ trong thiên hạ.

Tại nhà họ Tưởng.

Sau bữa trưa, khi Tưởng Bách Xuyên vừa định đưa Tô Dương lên tầng nghỉ ngơi, mẹ Tưởng bảo hai người chờ, bà có quà cho Tô Dương. Cô còn đang tò mò không biết đó là món quà gì, bà đã lấy ra một hộp quà được đóng gói rất đẹp từ phòng sách rồi đưa cho cô: "Mấy hôm trước bố con vừa mang thứ này từ nước ngoài về cho con đấy, mở ra xem có thích không."

Bố Tưởng: "..."

Ông mua quà cho Tô Dương từ bao giờ?

Chính ông còn đang tò mò về món quà trong chiếc hộp lớn ấy đây!

Vừa nghe mẹ Tưởng nói đây là đồ bố Tưởng tặng, Tưởng Bách Xuyên không khỏi nghĩ đó là album ảnh, vội vàng cầm hộp quà trong tay Tô Dương: "Bây giờ em đang mang thai, không thể cầm vật nặng."

Tô Dương không hiểu rõ sự "phức tạp" trong chuyện này, chỉ nhìn anh với ánh mắt ấm áp.

Anh không mở quà ngay tại chỗ mà dắt Tô Dương lên tầng. Hai vợ chồng vừa khuất bóng, bố Tưởng không nhịn được hỏi: "Trong đấy là cái gì thế?"

Mẹ Tưởng: "Máy ảnh."

Bố Tưởng nhìn bà thật lâu, cố gắng điều tiết tâm trạng: "Bản thân bà tự tay mua đồ mà sao lại còn bảo là tôi tặng!"

Rõ ràng ý nghĩa của món quà này chính là cho phép Tô Dương tiếp tục sự nghiệp chụp ảnh, nhưng ông nào có ủng hộ việc này. Không đúng, phải là tuyệt đối không ủng hộ chứ!

Mẹ Tưởng cười nói: "Chúng ta đã là vợ chồng già rồi, nói là người nào đưa mà chẳng giống nhau. Hơn nữa, quà còn được mua bằng tiền của ông, sao tôi có thể không biết xấu hổ mà tranh công chứ, đúng không ông xã?"

Bố Tưởng hừ lạnh một tiếng, mẹ Tưởng thì cười thầm ở trong lòng.

Mà lúc này, ở tầng trên.

Vừa vào phòng ngủ, Tô Dương đã vội vàng muốn mở quà. Tưởng Bách Xuyên thương lượng với cô thật lâu, nói quà phải mở trong đêm giao thừa mới có ý nghĩa.

Tô Dương không chịu: "Em muốn mở bây giờ cơ."

Bướng bỉnh tựa như một đứa trẻ.

Tưởng Bách Xuyên thở dài, ráng đấu tranh lần cuối: "Sao em lại trẻ con thế."

Sau đó, anh cúi đầu hôn cô, hòng phân tán lực chú ý. Suy nghĩ của anh rất đơn giản, chỉ cần cô không mở quà ngay bây giờ, anh có thể tráo thành món khác.

Chỉ cần không phải album là được.

Anh không chắc bên trong có phải album hay không, nếu chỉ dựa vào trọng lượng của hộp quà thì anh nhất thời không phân biệt được. Những cuốn album thời xưa đều rất nhẹ, không nặng trình trịch vì có trang bìa làm từ thủy tinh hoặc thủy tinh công nghiệp như album thời nay.

Tưởng Bách Xuyên hôn cô một hồi, giúp cô thay đồ ngủ: "Em ngủ một lát đi."

Tô Dương vừa định mở miệng, ngay lập tức bị anh chặn lại.

Tưởng Bách Xuyên đặt cô nằm thẳng trên giường, hôn cô với sự kiên nhẫn và dịu dàng chưa từng có. Tô Dương có chút ý loạn tình mê, cũng bắt đầu đáp lại anh.

Mười mấy phút sau, Tưởng Bách Xuyên rời khỏi môi cô, đặt một nụ hôn lên vầng trán.

Tô Dương hỏi: "Bây giờ em có thể mở quà được chưa?"

Tưởng Bách Xuyên: "..."

Anh không ngừng chớp chớp mắt.

Cuối cùng, món quà ấy vẫn được mở ra. Khi thấy bên trong là một chiếc máy ảnh, Tưởng Bách Xuyên thở phào nhẹ nhõm.

Sau khi Tô Dương tỉnh giấc trưa, Tưởng Bách Xuyên đã rời phòng ngủ. Cô nằm trên giường, hết nhìn trái lại nhìn phải.

Căn phòng này là nơi anh ở từ tấm bé, chiếc giường này là nơi anh từng ngả lưng.

Mọi thứ trong phòng đều đem lại cảm giác thân thuộc cho cô, có mùi giống hệt mùi của anh.

Tô Dương ngồi dậy, dựng gối rồi tựa lên đầu giường, nhắn tin cho Tưởng Bách Xuyên: [Em dậy rồi.]

Cô không biết bố Tưởng có còn ở dưới nhà hay không, sợ phải xuống tầng một mình vì không biết phải trò chuyện thế nào với ông.

Tưởng Bách Xuyên: [Anh đang họp trực tuyến, em cứ ở phòng đọc sách đi, cuộc họp sắp kết thúc rồi.]

Tô Dương: [Sách ở đâu thế anh?]

Tưởng Bách Xuyên: [Em tự tìm ở trong tủ đầu giường nhé, đều là tác phẩm nổi tiếng thế giới bản tiếng Anh đấy.]

Tô Dương loay hoay ở tủ bên phải, không tìm thấy sách mà chỉ thấy vài cuốn tạp chí tài chính và kinh tế. Cô sang tìm ở tủ bên kia, trong ngăn tủ đầu tiên chính là các kiệt tác. Có rất nhiều cuốn cô đã từng đọc, nhưng cô chỉ đọc bản Trung. Nay cũng đã quên gần hết, cô bèn tìm cuốn mình thích rồi lật xem.

Không ngờ trong sách còn kẹp đồ, sách vừa mở, đồ rơi xuống sàn.

Cô khom lưng nhặt món đồ lên.

Đó là một tờ bìa to xấp xỉ một trang sách, trên bìa dán sticker hình cô, mặt trước và mặt sau đều được ép dẻo. Tất cả những bức ảnh vẫn sắc nét như nhiều năm trước, chẳng hề có bất kỳ dấu hiệu ố vàng nào.

Tô Dương nhìn tấm bìa này, ngón tay khẽ run lên. Cô có thể khẳng định, cô chưa bao giờ đưa những chiếc sticker này cho Tưởng Bách Xuyên.

Đó là lần đầu tiên cô sử dụng máy chụp hình tự động[1], còn chụp ảnh rất lâu, lâu tới mức Lục Duật Thành cùng Cố Hằng đều vô cùng mất kiên nhẫn.

Cô nhớ khi ấy mình từng in ba phần, nhưng vẫn không đủ để dán vào nhật ký cá nhân. Cuốn nhật ký ấy được giữ gìn tới nay, là một quyển sổ có mật mã chứa đựng những bí mật và tâm tình nho nhỏ của cô.

Mười mấy năm qua đi, dù mật mã đã chẳng nhạy như xưa, sticker cũng từ từ phai màu, cô vẫn còn nhớ rõ tâm trạng của mình khi chụp ảnh.

Khi ấy... Anh cũng ở trong cửa tiệm kia sao? Chẳng lẽ đó là lần thứ ba anh nhìn thấy cô?

Nhưng cô lại chẳng có chút ấn tượng nào.

Thật lâu sau, Tô Dương mới hoàn hồn. Cô kẹp lại tờ bìa vào sách, trả về vị trí cũ. Có lẽ là vì chuyện đã xảy ra quá lâu, thế nên chính bản thân anh mới quên mất sự tồn tại của tấm bìa kia.

Sau khi cất sách, Tô Dương bước sang tủ đầu giường bên kia, cầm cuốn tạp chí tài chính và kinh tế.

Cô quay lại giường, tùy ý mở một trang, lơ đãng đọc lướt, trong đầu hoàn toàn bị chuyện sticker chiếm đóng.

Thấy mình đọc không vào, cô tiện tay đặt cuốn tạp chí lên tủ đầu giường, bắt đầu nghe nhạc dương cầm dưỡng thai.

Lúc này, cửa phòng ngủ chợt bị đẩy ra, Tưởng Bách Xuyên hô hấp dồn dập bước vào phòng. Thấy cô đang nhắm mắt nghe nhạc, lại nhìn cuốn tạp chí tài chính và kinh tế trên tủ đầu giường, sự căng thẳng trong lòng mới biến mất.

Nghe được động tĩnh, Tô Dương mở mắt, tỏ vẻ không hay biết gì: "Anh họp xong rồi à?"

Tưởng Bách Xuyên: "Sắp xong rồi, anh qua đây xem tình hình của em."

Tô Dương chỉ chỉ tạp chí: "Toàn là số từ mấy năm trước rồi, mà em đã chẳng thích xem loại tạp chí này. Anh nói có tiểu thuyết tiếng Anh trong tủ, nhưng làm gì có đâu."

Tưởng Bách Xuyên cười khẽ: "Ở tủ đầu giường bên này cơ." Lại hỏi: "Em có muốn đọc không?"

Tô Dương giả bộ tò mò: "Có những kiệt tác gì thế, để em thử xem có thích hay không."

Tưởng Bách Xuyên cũng đã quên rốt cuộc là anh kẹp ảnh ở quyển nào, nhưng hẳn là không phải quyển đầu tiên. Anh chọn quyển đầu cho cô: "Quyển này thì sao?"

Chính anh cũng chột dạ lật xem một lượt, bên trong không có ảnh chup.

Tô Dương nhìn bìa, không phải quyển vừa rồi. Nhưng cô không thể nói cô thích quyển này, nếu đã diễn thì phải diễn cho giống. Cô nói: "Quyển này hả, lúc trước em đọc bản Trung đã không thích rồi."

Tưởng Bách Xuyên lại kiểm tra quyển thứ hai bên trong ngăn kéo, nhìn xem bên trong có ảnh chụp hay không. Tô Dương làm bộ tò mò, rướn cổ ra nhìn: "Anh tìm gì đấy?" Lại cười trêu ghẹo: "Không phải là có thư tình của cô nào đấy chứ?"

Tưởng Bách Xuyên nói: "Chỉ có thư tình của em cho anh thôi."

Quyển thứ hai cũng không có ảnh, anh an tâm đưa đồ cho cô.

"Anh nhớ trước kia em rất thích quyển này, từng đọc lén bản Trung trong tiết vật lý năm cấp ba, bị thầy giáo phát hiện, tịch thu rồi còn bắt em làm kiểm điểm."

Tô Dương cười: "Anh còn nhớ rõ chuyện này sao? Khi đó em kém thế cơ á?"

Tưởng Bách Xuyên: "Em tưởng mình là học sinh ngoan sao?"

Anh cầm mấy quyển sách còn lại trong ngăn kéo, chuẩn bị mang vào phòng làm việc, nói với cô: "Em đọc sách đi, khi nào họp xong anh thì anh qua."

Ra khỏi phòng ngủ, chỉ khi tìm thấy tờ bìa cứng kia, Tưởng Bách Xuyên mới thở phào nhẹ nhõm.

Mới vừa rồi, trong lúc đang họp, anh chợt nhớ đến tấm bìa dán sticker được kẹp trong sách, vội vàng nói với tầng cấp cao là mình có một cuộc điện thoại quan trọng phải tiếp, tạm dừng cuộc họp rồi chạy qua.

Không phải anh không muốn cho cô xem, mà anh chỉ không muốn khiến cô thêm áy náy.

Mỗi khi anh nhìn thấy cô, cô lại chẳng bao giờ chú ý tới anh.

Quan trọng nhất là, lần nào cô cũng ở cạnh Lục Duật Thành cùng Cố Hằng.

Kỷ niệm không quá tốt đẹp như vậy cứ để một mình anh ghi nhớ là được.

*

Hôm sau, vào ngày giao thừa.

Tô Dương không ngờ bố Tưởng sẽ tự mình xuống bếp, ông nói bản thân đã không nấu nướng nhiều năm, không thể chắc chắn về chất lượng của thành phẩm. Trước mặt con dâu, mẹ Tưởng đương nhiên phải giữ mặt mũi cho ông: "Ông yên tâm, chỉ cần là món ông làm thì tôi sẽ ăn, làm nhiều ăn nhiều, làm ít ăn ít!"

Trong bữa cơm tất niên, ngoài Tô Dương không tham gia nấu nướng, bố mẹ Tưởng cùng Tưởng Bách Xuyên đều xuống bếp làm món sở trường, Tưởng Bách Xuyên còn mang sủi cảo của Tô Dương qua.

Đêm đó, anh chỉ ăn khoảng mười cái sủi cảo, phần còn lại được đặt trong tủ lạnh. Lúc bố Tưởng đến đón hai vợ chồng, anh bèn mang toàn bộ sủi cảo theo.

Bữa cơm tất niên có phần cụt hứng, tuy nhiên, đây chỉ là cảm giác của một mình Tô Dương, bởi vì khi Tưởng Bách Xuyên gắp một miếng thịt kho tàu cho cô, dạ dày cô đột nhiên quặn lên.

Cô không nhịn nổi, vọt vào nhà vệ sinh. Lúc Tưởng Bách Xuyên tất tả đuổi kịp, cô đã nôn sạch sành sanh.

Anh nhẹ nhàng vuốt lưng cô: "Thoải mái hơn chưa em?"

Tô Dương gật đầu, đôi mắt ướt rượt nhìn về phía Tưởng Bách Xuyên, dở khóc dở cười hỏi: "Cả nhà còn ăn tiếp được không anh?"

Tưởng Bách Xuyên đưa ly nước ấm cho cô, an ủi: "Chuyện bình thường thôi mà, lúc mẹ hoài thai anh, nhất định bà cũng đã từng như vậy."

Đoạn, anh lau mặt cho cô bằng khăn ấm. Mỗi khi nhìn đôi mắt sũng nước vì nôn nghén của cô, Tưởng Bách Xuyên lại đau lòng.

Anh đỡ cằm cô, cúi đầu hôn lên đôi môi mềm.

Trước kia, Tô Dương thích nhất những cái ôm và cái hôn có thể xua tan tâm tình xấu của anh, nhưng hiện tại đã không còn như vậy nữa.

Đương lúc anh đang hôn cô, Tô Dương lại đẩy anh ra, xoay người bước về phía bồn cầu.

Tưởng Bách Xuyên buồn bực: "..."

Khi quay lại bàn ăn, mẹ Tưởng đã múc thêm một chén cháo cho cô: "Mẹ đã sớm ninh cháo cho con rồi, sợ con không ăn được thịt."

Sau đó, bà đặt đĩa cải bó xôi cùng khoai tây thái sợi trước mặt cô: "Con ăn chút món thanh đạm đi, mấy tháng đầu đều như vậy đấy, hồi xưa mẹ còn nghén nặng hơn con, ăn cái gì là nôn cái nấy."

Tô Dương cảm ơn bà rồi bắt đầu ăn cháo.

Bởi vì vừa mệt vừa ham ngủ, chưa đến 10 giờ, Tô Dương đã lên tầng chuẩn bị đi ngủ.

Sau khi vào phòng, cô nhắn tin chúc Tết Lục Duật Thành và Cố Hằng rồi gọi điện thoại cho bố mẹ của hai người, nói năm nay mệt mỏi, không thể thức đến nửa đêm nên đành gọi trước.

Những năm trước, cô đều chờ qua 12 giờ đêm mới gọi điện chúc Tết. Năm nay quả thực là không dằn nổi, mí trên mí dưới liên tục đánh nhau.

Bố mẹ Cố cùng bố mẹ Lục biết cô đang mang thai, đều dặn cô đi ngủ sớm.

Sau khi gọi cho bốn vị trưởng bối, cô lại hàn huyên với bố mẹ Tô qua video trong chốc lát, sau khi thấy cô ngáp ngắn ngáp dài, bố mẹ bèn giục cô đi ngủ.

Tô Dương vừa nằm lên giường, Lục Duật Thành liền gọi đến.

Cô nói: "Không phải cậu kéo tôi vào danh sách đen rồi sao!"

Lục Duật Thành nằm trên lan can sân thượng, miệng hút thuốc, không nói lời nào.

Tết của hiện tại không náo nhiệt bằng quá khứ, trước đây, mỗi khi Tết đến, pháo hoa giăng đầy trời, đâu đâu cũng văng vẳng tiếng pháo.

Nhưng nay chỉ còn lại sự vắng lặng.

Tô Dương không nghe thấy âm thanh gì, lại nói: "Lục Duật Thành, cậu mà cứ tiếp tục như vậy thì tôi cúp máy đây."

Lục Duật Thành chậm rãi nhả khói: "Mấy lời chúc Tết quá dung tục, trước kia đều nói mãi rồi, chẳng có ý gì mới để nói cả."

Tô Dương: "..."

Không tài nào nhìn thấu tư duy của người này.

"Nếu không có lời nào để nói, cậu còn gọi điện thoại làm gì? Cúp máy đi, tôi buồn ngủ lắm rồi."

Lục Duật Thành hỏi: "Có phải sau khi treo máy tôi cậu sẽ tắt máy không?"

Tô Dương: "... Phải!"

Lục Duật Thành: "Nếu cậu tắt máy thì giờ tôi cúp liền."

Tô Dương cảm thấy không thể hiểu nổi: "Nếu tôi không tắt thì sao?"

Lục Duật Thành: "Thế thì đây không cúp."

Tô Dương: "..."

Lục Duật Thành sâu sắc nói: "Chắc Cố Hằng sắp gọi cho cậu đến nơi rồi, cậu ta càng muốn gọi, tôi lại càng không để cậu ta được như ý."

Tô Dương: "..."

Sau đó, đương lúc hai người đang nói chuyện phiếm, cuộc gọi của Lục Duật Thành tự động kết thúc. Thật lâu sau cô mới nghe nói, di động của hắn bị nhiễm virus.

Khi Tưởng Bách Xuyên tắm rửa rồi vào phòng, Tô Dương vẫn còn đang thức, lăn qua lăn lại ở trên giường. Anh bước tới, ngồi lên giường, "Nằm yên, đàng hoàng một chút! Anh tưởng em bảo em mệt chứ? Sao còn chưa ngủ?"

Tô Dương: "Em hết buồn ngủ rồi." Lại hỏi: "Anh cũng đi ngủ sớm hả?"

Hiện tại mới là 10 giờ tối.

Tưởng Bách Xuyên ừ một tiếng, duỗi tay túm gối đầu, tựa lên đầu giường.

Tô Dương bò dậy, nằm trên người anh, hai tay đặt trên ngực, cằm gác trên cánh tay, hơi hơi ngửa đầu nhìn anh. Tưởng Bách Xuyên kéo chăn đắp cho cô, ngón tay nhẹ nhàng quấn quýt sợi tóc của cô, chợt hỏi: "Mai là ngày đầu năm mới, em có muốn thay đổi vẻ ngoài không?"

Tô Dương cười hỏi: "Thay thế nào?"

Tưởng Bách Xuyên ra hiệu cho cô ngồi dậy,"Anh tết tóc cho em, ngày mai có ngay một mái tóc xoăn."

To Dương: "Thế thì phải tết bao nhiêu bím tóc đây," Cô không khỏi nhớ, ngày trước anh cũng tết tóc cho cô.

Dứt lời, cô ngồi dậy từ trên người anh.

Tưởng Bách Xuyên: "Dù sao cũng đang rảnh rỗi mà."

Năm cô mười mấy tuổi đã thích như vậy, bố mẹ vợ không cho phép cô uốn tóc, thấy cô trông mà thèm, khi mẹ vợ rảnh rỗi, bà sẽ tết tóc cho cô trước khi ngủ. Bà tết bím nhỏ, mỗi lần đều phải tết bốn, năm mươi bím tóc, hôm sau gỡ ra sẽ có ngay một mái tóc xoăn lọn nhỏ tinh tế, còn đẹp hơn cả uốn tóc.

Sau này, khi hai người ở bên nhau, cô không tiện làm cho bản thân nên bảo anh học tết. Mới đầu tay chân anh vụng về, thường kéo đứt tóc cô, khiến cô đau tới mức hô ầm lên, phải làm vô số lần mới quen tay hay việc. Cô còn nói, cô đang đặc biệt đào tạo tay nghề của anh vì tiểu tình nhân tương lai.

Tưởng Bách Xuyên hỏi mượn một ít chun màu đen từ mẹ Tưởng rồi tìm một chiếc lược. Tô Dương ngồi trên ghế tròn, đưa lưng về phía anh, lười biếng tựa lên người ở đằng sau.

Tóc cô rất dài, Tưởng Bách Xuyên chọn tết tóc từ phía trên, dù cô có tựa lên người anh cũng không ảnh hưởng gì.

Khi tết đến bím tóc thứ hai mươi, Tô Dương bắt đầu ngáp ngắn ngáp dài.

Tưởng Bách Xuyên: "Em nằm đi, để anh tết cho."

Tô Dương buồn ngủ tới mức mí trên đánh xuống mí dưới, gật đầu đồng ý.

Anh trải một chiếc khăn tắm lớn lên giường, đợi cô nằm xuống, anh bèn ngồi khoanh chân trên giường để tết tóc cho cô.

*

Năm nay, ngoài việc khó có thể ăn ngon vì nôn nghén, những việc khác đều khiến Tô Dương cảm thấy mình như trở về ngày Tết khi còn bé.

Mặc quần áo mới, nhận tiền mừng tuổi.

Sáng sớm thức giấc, Tưởng Bách Xuyên lấy cho cô một bộ đồ mới, một chiếc váy dài kiểu mới của thương hiệu nào đó do mẹ chồng tặng.

Tô Dương ngồi dậy: "Em chưa tặng gì cho bố mẹ cả."

Tưởng Bách Xuyên: "Em đã tặng thứ quý giá nhất rồi."

Sau đó, anh cúi đầu hôn lên cái bụng nhỏ của cô.

Tô Dương nở nụ cười.

Tưởng Bách Xuyên bắt đầu giúp cô đổi váy, tiếp tục nói: "Mỗi khi có tuần lễ thời trang, không phải em đều sẽ mang quần áo cùng phụ kiện kiểu mới về cho mẹ anh sao? Không nhất thiết phải tặng gì khi đến năm mới đâu, quà cáp ấy hả, thấy gì phù hợp thì tặng thôi, không cần phải là nhân dịp gì cả."

Tô Dương mím môi: "Nhưng hình như em chưa bao giờ tặng quà cho bố."

Tưởng Bách Xuyên: "Anh đã nói bộ trà cụ mà anh tặng là do em mua rồi."

Tô Dương ôm cổ anh, hôn lên khóe môi anh: "Tối nay có thưởng."

Tưởng Bách Xuyên bóp eo cô: "Đêm nào em chẳng nói vậy, bao giờ thì em trả thưởng đây?"

Cô vùi mặt nơi cổ anh, khẽ khàng cọ cọ: "Trước cứ cho em khất đã, sau khi sinh xong sẽ trả hết cho anh."

Tưởng Bách Xuyên nâng cằm cô lên, cắn một cái. Sau khi mặc quần áo cho cô, anh kiên nhẫn gỡ tất cả bím tóc, mái tóc xoăn lọn nhỏ tinh tế xinh đẹp đã thành hình.

Sau khi tắm rửa, chỉnh trang đầu tóc, anh dắt cô xuống tầng.

Bố mẹ Tưởng đã làm xong bữa sáng, đang ngồi chờ Tưởng Bách Xuyên cùng Tô Dương. Thấy hai vợ chồng xuống nhà, mẹ Tưởng ra hiệu cho bố Tưởng lấy bao lì xì.

Nhìn hai bao lì xì, Tô Dương nhất thời sửng sốt. Cô chớp chớp mắt, nói: "Mẹ, con đã lớn lắm rồi, bố mẹ không cần phải mừng tuổi cho con đâu ạ."

Mẹ Tưởng khẽ cười: "Dù con có lớn thế nào, trong mắt chúng ta, con vẫn chỉ là một đứa bé thôi."

Tưởng Bách Xuyên nhận thay Tô Dương: "Lì xì của con đâu?"

Bố Tưởng "A" một tiếng, không nhịn được mà liếc xéo anh, đoạn chậm rãi nói: "Đây đều là của Tô Dương hết, không có phần của con đâu. Năm nay con bao nhiêu tuổi rồi? Đàn ông đàn ang ba mươi mấy tuổi đầu mà còn không biết xấu hổ vòi lì xì, tưởng là mình bé lắm chắc."

Tưởng Bách Xuyên: "..."

Tô Dương nén cười, nhìn anh ăn quả đắng thật là thú vị!

[1] Tình tiết về máy chụp hình tự động nằm trong chương 56.

Tác giả có lời muốn nói:

P.S Về sơn tra, chưa hẳn người phụ nữ có thai nào cũng ăn được. Lúc trước tôi ăn được, nhưng không có nghĩa là thể chất của tất cả mọi người đều hợp với món này.

Vì sợ "dạy sai" không ít cô gái đang theo dõi truyện nên tôi đã đổi thành tương dâu.

Cảm ơn những bạn đã nêu ý kiến, moaaazzz ~



Đã sửa bởi Vivi3010 lúc 03.01.2019, 04:43.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 03.01.2019, 04:42
Hình đại diện của thành viên
Salty Potato
Salty Potato
 
Ngày tham gia: 31.05.2017, 18:18
Bài viết: 209
Được thanks: 3107 lần
Điểm: 41.05
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Làm thế nào để ngừng nhớ anh - Mộng Tiêu Nhị - Điểm: 71
Chương 62: Một chiếc ô, hai bóng hình, anh gìn giữ hạnh phúc của cô

Convert: Sakahara

Editor || Beta: Manh

Thông báo nhỏ: LTNĐNNA sẽ có 8 ngoại truyện, trong đó 1 ngoại truyện mình đăng "miễn phí", 7 chương còn lại sẽ set pass, chỉ đăng trên Wordpress và trong group kín (Dành cho ai không vào được Wordpress). Thông tin chi tiết mời mọi người lên đọc trên Page Facebook Manh Manh nhé.

***

Trong khoảng thời gian này, đầu đề các trang giải trí cùng từ khóa nóng trên Weibo đều bị Tô Dương chiếm giữ không ngừng.

Nào là tay trong tay với Tưởng Bách Xuyên tại buổi công chiếu phim "Những đêm không ngủ ở phố Wall" để cổ động cho diễn viên chính Cố Hằng, nào là cùng tham gia lễ kỷ niệm của nữ trang KING với bạn thân Tô Nịnh Nịnh.

Xuyên suốt sự kiện, Tô Nịnh Nịnh chăm sóc cô vô cùng chu đáo.

Có cư dân mạng tinh mắt còn phát hiện, nhà nhiếp ảnh hiếm khi nào lộ diện này không đi giày cao gót.

Vì thế, người hâm mộ suy đoán, có lẽ là cô mang thai.

Lễ tình nhân năm nay cũng là ngày quảng cáo của LACA chính thức được tung ra, có hơn hai triệu lượt share video về tường máy ảnh ở trên mạng. Đặc biệt, sau khi LACA tuyên bố những chiếc máy ảnh này đều thuộc về Tô Dương, tường máy ảnh cũng mượn được từ cô, trên mạng bắt đầu lưu truyền một câu: Có một loại tình yêu vĩnh cửu mang tên Tưởng Bách Xuyên và Tô Dương.

Mấy ngày nay, Kiều Cẩn không muốn nhìn tin tức trên trang giải trí, tất cả đều liên quan tới Tô Dương, cô ta cũng chẳng buồn đăng nhập Weibo, trên đó có rất nhiều bình luận mỉa mai chế nhạo.

Cô ta ném di động lên tủ đầu giường, vùi mình ở trên giường.

Tết năm nay, cô ta chỉ ở lì trong nhà, ngay cả đi chúc Tết người thân cũng không tham gia, tiếp tục chiến tranh lạnh với bố Kiều. Ngày mùng hai Tết âm, mẹ Kiều về bên nhà ngoại, bảo cô ta đi cùng, cô ta lại bực bội từ chối.

Bà bèn uyển chuyển nói, có một số việc đã là quá khứ, con người phải hướng về tương lai mà sống, đừng tiếp tục làm trong giới giải trí mà hãy mở một cửa hàng mình thích rồi sớm kết hôn.

Cô ta lập tức nổi đóa, vẫn còn nhớ rõ lời mình từng nói cho tới tận bây giờ: "Mẹ, có phải hiện tại cả mẹ cũng ngứa mắt với con, muốn gả quách con đi không? Mắt không thấy tâm không phiền phải không!?"

Khi ấy bà nom có vẻ kinh ngạc, nhưng Kiều Cẩn vẫn chưa nghĩ nhiều, chỉ cho là bà cảm thấy khó tin khi bị cô ta nhìn thấu. Cô ta tiếp tục: "Sau này mẹ đừng nhắc tới chuyện đi xem mắt nữa, nếu người kia không phải Tưởng Bách Xuyên thì cả đời này con sẽ sống độc thân cả đời!"

Mẹ Kiều thở dài, "Nghe nói năm nay Tô Dương ăn Tết ở nhà họ Tưởng, chú hai Tưởng còn tự tay xuống bếp, họ hàng bên đó còn bảo..."

Bà chần chừ, không nói tiếp.

Cô ta hỏi: "Còn bảo gì ạ?"

Mẹ Kiều: "Còn bảo là... Tô Dương đã mang thai."

Khi ấy, cô ta phẫn nộ tới mức ném vỡ cốc, ngồi khóc nức nở thật lâu, vài ngày sau vẫn không ra khỏi cửa. Cô ta nghĩ mãi mà không hiểu, vì sao tất cả chuyện tốt đẹp nhất đều thuộc về Tô Dương, mà cô ta lại chỉ có thể trơ mắt nhìn Tô Dương hạnh phúc.

Di động trên tủ đầu giường chợt reo chuông, kéo Kiều Cẩn về hiện thực. Cô ta ngồi dậy, với lấy di động, là điện thoại của Lisa.

Kiều Cẩn điều chỉnh nhịp thở, hỏi: "Cần phải sang Paris trước buổi trình diễn hả chị?"

Mấy hôm trước, Lisa từng nói có lẽ phải bay qua trước mấy ngày.

Lisa khẽ thở dài, ngừng vài giây rồi mới mở miệng: "Phía MU nói... Năm nay họ muốn thay một số gương mặt mới cho dàn người mẫu trình diễn catwalk."

Tim Kiều Cẩn đập thình thịch, trong lòng lạnh buốt, khó có thể tin mà xác nhận lại: "Ý chị là... Phần đi catwalk của em bị hủy bỏ sao? Là ai quyết định việc này?"

Dựa vào cái gì!

Lisa đáp: "Chị cũng không nắm rõ tình huống cụ thể, thư ký của giám đốc sáng tạo[1] MU châu Á cũng chỉ vừa chuyển lời thôi. Về hợp đồng của em, cô ta nói cứ làm theo quy trình pháp lý là được."

[1] 品牌的创意总监 (Creative Director, hay Giám đốc Sáng tạo) là người chịu trách nhiệm tạo hình cho thương hiệu, đảm bảo sự tinh tế và thống nhất về hình ảnh, cảm xúc và thông điệp trên mọi kênh giao tiếp.

Kiều Cẩn hừ lạnh một tiếng, quy trình pháp lý cái khỉ gì, đây chính là bí mật trong ngành mà người nào cũng biết, ai có lai lịch thì kẻ đó sẽ ngồi lên đầu người khác.

Cô ta chỉ có thể nghĩ đến Tưởng Bách Xuyên, hẳn là anh giở trò quỷ này.

Lisa đang muốn an ủi Kiều Cẩn, cô ta đã trực tiếp cúp máy, bấm số gọi cho Hàn Trình, hỏi anh ta đang ở đâu.

Hàn Trình đang ở trong phòng làm việc, "Làm sao thế?"

Kiều Cẩn: "Anh có biết phần diễn của tôi tại tuần lễ thời trang đã bị hủy bỏ rồi không?"

Ban đầu anh ta chính là bên trung gian giới thiệu, anh ta thân thiết với giám đốc sáng tạo của thương hiệu MU như vậy thì không có lý do gì mà không biết việc này.

Hàn Trình: "Ừ, tôi cũng chỉ vừa biết thôi."

Anh ta chỉ là một nhà nhiếp ảnh, không có đủ năng lực để thay đổi quyết định của tầng cấp cao MU.

Kiều Cẩn xoa huyệt thái dương giật giật, hỏi: "Có cách nào để cứu vãn tình hình không?"

Hàn Trình châm lửa cho điếu thuốc, "Hẳn là không, người thế chỗ cô là một gương mặt mới mà MU vừa sử dụng năm nay, có người nói cô ta có quan hệ rất tốt với thiết kế trưởng của MU."

Người trong giới đều biết tầm quan trọng của thiết kế trưởng thuộc một thương hiệu, ngay cả tổng giám đốc cũng phải nhường ba phần.

Trái tim Kiều Cẩn hoàn toàn băng giá, sự nghiệp người mẫu của cô ta dường như đã chìm trong bóng tối.

Cô ta hỏi: "Vì sao lại cứ phải là tôi? Là Tưởng Bách Xuyên làm phải không?"

Hàn Trình tựa lên cửa sổ, gảy tàn thuốc trong gạt tàn: "Chuyện này thì tôi không rõ lắm, nếu cô nghi ngờ anh ta thì chỉ có một khả năng."

Kiều Cẩn: "Khả năng gì?"

Hàn Trình: "Tưởng Bách Xuyên ngáng chân cô thông qua tổng giám đốc của KING. Tôi nghe nói quan hệ giữa thiết kế trưởng của MU và Chu tổng không tồi, chắc cô người mẫu mới kia tiếp xúc được với thiết kế trưởng nhờ quan hệ của Chu tổng."

Kiều Cẩn híp mắt, chính KING cũng là người đá cô ta ra khỏi chương trình truyền hình thực tế trước đó.

Chẳng còn nghi ngờ gì nữa, nếu là tổng giám đốc của KING thì ông ta quả thực có năng lực để làm những việc ấy.

Hàn Trình cũng mất hứng hút thuốc, anh dụi mạnh điếu thuốc vào gạt tàn.

"Kiều Cẩn, có nhất thiết phải lún sâu trong bóng tối như vậy không?"

Vì sao cứ phải là Tưởng Bách Xuyên?

Kiều Cẩn: "Hàn Trình, anh không hiểu, anh không phải là tôi nên không hiểu được tâm trạng yêu mà không có được này. Tôi đã thích anh ấy rất nhiều năm rồi."

Hàn Trình cười giễu, có gì mà anh ta không hiểu?

Anh ta tiếp tục khuyên nhủ: "Cô đừng tiếp tục dây dưa với người đã có vợ nữa, buông tay đi thôi, một người đàn ông như Tưởng Bách Xuyên đương nhiên sẽ không tiếp tục so đo nữa. Sau này đường ai người nấy đi, Tô Dương làm nhà nhiếp ảnh của cô ta, cô làm người mẫu của cô."

Ngừng một chút, anh ta bồi thêm một câu: "Tôi có thể giúp cô trở thành người mẫu xuất sắc nhất trên sàn catwalk."

Cô vốn có thiên phú và tiềm năng trong phương diện này, khi mới quen cô, chính phần khí chất cô sở hữu đã hấp dẫn anh ta.

Tuy năm đó cô cũng lên mặt nạt người, nhưng ít nhất cô không có ý đồ gì xấu.

Chỉ vì một người đàn ông, cô hoàn toàn lạc lối, đi vào ngõ cụt, tiêu hao hết những tài nguyên của bản thân.

Nhưng điều này không quan trọng, anh vẫn có thể giành tài nguyên lại cho cô.

Trong lòng Kiều Cẩn vốn không thoải mái, nay không nhịn được mà oán giận: "Hàn Trình, không phải anh vẫn luôn ngứa mắt Tô Dương hay sao? Sao bây giờ anh lại nói chuyện thay cô ta?!"

Hàn trình: "..."

Anh không khỏi cảm thấy bất đắc dĩ.

"Tôi và Tô Dương không hợp nhau là chuyện bình thường." Dù sao cũng là đối thủ cạnh tranh, nhưng không ai có thể phủ nhận kỹ thuật chụp ảnh càng ngày càng tiến bộ và ý tưởng sáng tạo của cô.

Anh ta giữ những lời này ở trong lòng, để Kiều Cẩn đỡ phải thêm uất ức sau khi nghe xong.

Hàn Trình nói: "Kiều Cẩn, ngành nghề nào cũng có cạnh tranh, chúng ta chỉ cần làm tốt việc của mình là được. Lần này MU không cần cô, tôi có thể gắn kết cô với thương hiệu khác."

Không phải tất cả thương hiệu cao cấp đều có quan hệ tốt với Chu tổng.

Kiều Cẩn đáp: "Không cần."

Trong giới cũng chỉ có từng ấy thương hiệu thời trang lớn, ngoại trừ MU cùng L&D, tỷ lệ công ty khác sử dụng cô gần như bằng không, bởi vì Hàn Trình chỉ có quan hệ tốt với hai nhà này, những nơi còn lại đều là thương hiệu hạng hai, bảo cô ta diễn catwalk cho thương hiệu hạng hai,thì không biết người làm cùng ngành



Click vào đây để xem tiếp nếu không thấy ảnh


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
13 thành viên đã gởi lời cảm ơn Vivi3010 về bài viết trên: Bongbong28, Bora, Catstreet21, Cuncute, NgọcTrâm, ViViNTT, chauanh2013, cloud176, lengoc2510, m0n.prim, meomeo1993, mimeorua83, monkeylinh
     
Có bài mới 08.01.2019, 17:12
Hình đại diện của thành viên
Salty Potato
Salty Potato
 
Ngày tham gia: 31.05.2017, 18:18
Bài viết: 209
Được thanks: 3107 lần
Điểm: 41.05
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Làm thế nào để ngừng nhớ anh - Mộng Tiêu Nhị - Điểm: 78
Chương 63: Thời gian là kẻ trộm trên đoạn đường ấy

Tên chương thuộc lời bài hát "Chúng ta đều đã bị lãng quên" của Tạ An Kỳ.

Convert: Sakahara

Editor || Beta: Manh

Tô Dương chọn chủ đề nẻo đường - ước mơ - tình yêu cho quảng cáo lần này của L&D.

Trong quá trình chụp, điều kiện thời tiết tương đối khắc nghiệt. Đây là hai tháng lạnh nhất trong những năm gần đây của Chicago, nhưng lại phù hợp với yêu cầu dành cho ảnh quảng cáo của cô.

Năm người mẫu nước ngoài, ba nam hai nữ, mặc trang phục mùa đông mới nhất lái xe việt dã, du lịch tự túc trên quốc lộ 66 trong ngày mưa tuyết, trên đường đi gặp được cô gái châu Á An Ninh cũng đang đi du lịch tự túc, ô tô của An Ninh chết máy giữa đường.

Ba chàng trai giúp An Ninh sửa xe, ngoài trời quá lạnh, hai cô gái mời An Ninh vào xe sưởi ấm, tuy có rào cản ngôn ngữ, song họ có thể giao lưu bằng ánh mắt và ngôn ngữ cơ thể.

Ô tô sửa xong, hai bên kết bạn cùng đi.

Khoác trên người trang phục mùa đông sáng màu, vẻ hoang dã ẩn trong nét phô trương, chiếc xe việt dã chạy bon bon trên con đường quốc lộ quyến rũ.

Trời đổ mưa tuyết, quốc lộ 66 mịt mùng, nhưng họ lại mang đến sức sống, mang lại kích thích thị giác mãnh liệt giữa sự pha trộn của sắc lạnh và sắc nóng.

Bức ảnh mà Tô Dương thích nhất là cảnh: Tuyết bay đầy trời, trên quốc lộ 66 lầy lội, có ba người mẫu nam đứng trước một chiếc ô tô chết máy.

Một người đang nhét khăn quàng cổ vào trong áo khoác (mẫu mới của L&D), bên chân anh là công cụ sửa xe, một người cảm thấy lạnh đang cúi đầu cài khuy áo (áo khoác nam của L&D), người còn lại đang cởi áo khoác (mẫu mới), trước mặt là một chiếc kích[1].

[1] 千斤顶 (Kích): Vật dụng dùng để nâng gầm, nâng lốp ô tô.

Một người mẫu nữ đang nằm trên cửa sổ xe, đưa một chiếc áo khoác nữ (mẫu mới) ra thông qua cửa sổ. Một người khác cảm thấy lạnh, một tay khép cổ áo áo khoác (mẫu mới), tay kia đưa ô cho An Ninh. An Ninh mặc áo sơ mi (mẫu mới), khuôn mặt ủ rũ lộ ra chút kinh hỉ, nâng cả hai tay nhận áo khoác cùng ô.

Nhìn thì tưởng nhà nhiếp ảnh chỉ vô tình chộp được toàn bộ số ảnh này trong chớp mắt, nhưng mỗi chi tiết trong ảnh đối nghịch chụp đều vô cùng tinh tế. Trước đó, Tô Dương đã phác thảo qua tất cả chi tiết này nên khi chụp ảnh cũng tương đối thuận lợi, có một số tấm gần như là hoàn mỹ.

Mỗi khi chụp xong một tấm, người mẫu sẽ chụp bản vẽ của Tô Dương làm kỷ niệm, bởi vì bọn họ ở trong tranh giống ngoài đời thật như đúc.

Sau này, người mẫu nam trong ảnh bị cư dân mạng trêu là anh thợ sửa xe sang nhất quả đất.

Lại sau này, cư dân mạng lấy ảnh quảng cáo lấy quốc lộ 66 làm nền của Tô Dương để so sánh với ảnh quảng cáo mang chủ đề con người hòa hợp cùng thiên nhiên của Hàn Trình dành cho bộ sưu tập mùa đông MU.

Có cư dân mạng cảm thấy sự kết hợp giữa động vật hoang dã cùng người mẫu của Hàn Trình trên ống kính thời trang khiến người ta phải sáng mắt.

Cũng có người cho rằng, ảnh quảng cáo của Tô Dương càng có thể khơi gợi sự đồng cảm, đặc biệt là khi kết hợp với quốc lộ 66 mang đậm sắc thái hoài cổ, sau khi xem xong, làn sóng cảm xúc cuộn trào, không khỏi khiến người ta muốn tới quốc lộ 66 một chút.

Lại lại sau này, tấm ảnh này của Tô Dương được giới thời trang bầu chọn là ảnh quảng cáo ấn tượng và có hồn nhất trong tất cả quảng cáo của các thương hiệu thời trang và trang sức vào năm 2017. Trên Weibo, đối thủ cạnh tranh Hàn Trình còn like bức ảnh này của Tô Dương, việc này được xem như một tin tức lạ ở giới thời trang.

Nhưng, đó đều là chuyện của tương lai.

Ba ngày sau, hoạt động quay chụp kết thúc. Sau cùng, tất cả còn tặng Tô Dương một cái ôm.

Cô thấu hiểu ý nghĩa của cái ôm này, đó là bởi vì cô đã vừa nôn nghén vừa quay chụp cho bọn họ.

Có lần, trong lúc chụp hình, cô không dằn nổi cơn nghén, quay mặt sang bên đường và nôn ra, sau khi xúc miệng, cô cầm máy ảnh lên và tiếp tục công việc, cho dù trong dạ dày đang cuộn trào, gió lạnh xen với mưa tuyết khiến cô đau đầu, nhưng cô vẫn kiên trì như trước.

An Ninh cũng bước tới và ôm cô thật, không nói một lời nào, hai chữ "cảm ơn" cũng không đủ để tỏ lòng biết ơn cơ hội mà Tô Dương trao cho cô. Sau đó, cô còn tự sướng với Tô Dương, đăng tải tấm ảnh lên Weibo với lời đề: [Giấc mộng thuở xưa, địa điểm yêu thích, ôm người phụ nữ mà tôi thương nhất [Cười nhe răng]]

Trở lại khách sạn tại Chicago, Tô Dương đầm mình trong nước nóng, cuối cùng cơ thể mới cảm thấy thoải mái hơn. Cô nằm ngâm mình, duỗi tay lấy di động đặt ở bên cạnh rồi gọi cho Tưởng Bách Xuyên.

Gần như không có sự chênh lệch múi giờ, bên cô đang là buổi tối, mà bên anh cũng vậy.

Cuộc gọi nhanh chóng được thông qua, Tưởng Bách Xuyên vẫn còn đang ở phòng làm việc. Anh hỏi: "Em chụp xong hết rồi hả?"

Tô Dương: "Vâng, hôm nay xong hết rồi."

Bởi vì thời tiết, buổi chụp hình kéo dài thêm một ngày so với dự kiến.

Tưởng Bách Xuyên: "Ngày mai em qua New York đi nhé."

Tô Dương đồng ý, sau đó cố ý trêu anh, "Chao ôi, anh không hỏi xem em đang làm gì hả?"

Tưởng Bách Xuyên cười, thuận theo ý cô: "Em đang làm gì thế?"

Tô Dương được như nguyện: "Đang ngâm mình trong bồn tắm, dễ chịu lắm luôn."

Tưởng Bách Xuyên: "..."

Sau đó, anh vô thức nghĩ đến một số hình ảnh nóng bỏng nào đó. Anh khẽ khụ khụ hai tiếng, "Tô Dương, em ngứa đòn phải không?"

Tô Dương cười ha hả.

Tưởng Bách Xuyên bất đắc dĩ: "..."

Đã hơn hai tháng không thân mật, cô vừa nói như vậy, anh lại có chút nhớ cô. Anh xoa bóp ấn đường, chuyển sự chú ý bằng cách mở Weibo.

Không ngờ bình luận trên Weibo của anh hôm nay lại tăng vọt, có rất nhiều fan @, anh mở xem, tất cả đều tỏ vẻ đồng tình, nói bà xã của anh bị An Ninh đoạt mất.

Dưới sự thôi thúc của lòng hiếu kỳ, Tưởng Bách Xuyên vào trang cá nhân của An Ninh, ảnh tự sướng chụp cảnh An Ninh thân mật ôm Tô Dương trên quốc lộ 66 thình lình đập vào mắt.

Không ngờ bình luận trên Weibo của anh hôm nay lại tăng vọt, có rất nhiều fan @, anh mở xem, tất cả đều tỏ vẻ đồng tình, nói bà xã của anh bị An Ninh đoạt mất.

Dưới sự thôi thúc của lòng hiếu kỳ, Tưởng Bách Xuyên vào trang cá nhân của An Ninh, ảnh tự sướng chụp cảnh An Ninh thân mật ôm Tô Dương trên quốc lộ 66 thình lình đập vào mắt.

Anh nhàn nhạt gọi: "Đồng."

"Hả?" Tô Dương ngừng cười, song miệng vẫn còn đang toe toét.

"Về sau em cách xa An Ninh ra một chút."

"..."

Tô Dương chợt nhớ tới tấm ảnh tự sướng má kề má của cô và An Ninh. Cô ho khan hai tiếng, biết anh tương đối hẹp hòi trong chuyện này, cô nhanh chóng đổi chủ đề, hỏi: "Ông xã, hai ngày này anh có nhớ em không?"

Không đợi Tưởng Bách Xuyên trả lời, cô đã tự nhủ: "Em nhớ anh."

Sợ liều lượng không đủ, cô lại bồi thêm mấy câu: "Hai tháng này, lúc nào anh cũng ôm em ngủ, mấy ngày xa cách thật là khó thích ứng, cứ tới tối là em lại nhớ anh không nguôi."

Tưởng Bách Xuyên: "..."

Lại chơi chiêu cũ!

Tô Dương tiếp tục: "Đúng rồi, phải tối mai em mới bay qua được nhé."

Tưởng Bách Xuyên tắt Weibo, hỏi cô: "Còn có chuyện gì khác hả?"

Tô Dương nhẹ nhàng vỗ lên mặt nước, bọt nước bắn tung tóe, sau đó lại tiếp tục bì bõm, nghịch vui đến quên trời quên đất.

Cô nói: "Ừ, Chu Minh Khiêm và Lục Duật Thành đến đây vào trưa mai, họ bảo là muốn xử lý một số thủ tục để quay phim ở nước ngoài, tiện thể xem xem đoạn đường nào phù hợp để quay phim, em sẽ ăn một bữa với bọn họ.

Tưởng Bách Xuyên không hỏi nhiều, "Đêm mai anh sẽ ra sân bay đón em."

Sau khi kết thúc cuộc trò chuyện, Tô Dương tiếp tục ngâm mình một lát, bắt đầu suy nghĩ ý tưởng cho phim quảng cáo của R129.

Ngày hôm sau.

Ba người Tô, Chu, Lục dùng cơm trong một nhà hàng Trung Quốc nằm chéo với khách sạn của Tô Dương, mất khoảng năm phút đi bộ.

Khi Tô - Lục gặp mặt, bầu không khí không quá hài hòa.

Kể từ cuộc điện thoại trong đêm giao thừa, hai người vẫn chưa nói với nhau thêm câu nào, trong buổi công chiếu phim, hắn cũng chẳng để ý đến cô.

Tô Dương vừa ngồi xuống đã mở miệng hỏi Chu Minh Khiêm: "Sao Cố Hằng không đến?"

Kỳ thực cô chỉ thuận miệng hỏi, tuy bình thường hai người này thấy đối phương ngứa mắt, nhưng về cơ bản vẫn luôn như hình với bóng.

Chu Minh Khiêm còn chưa kịp đáp, Lục Duật Thành đã hơi ngước mắt liếc cô, giành nói: "Đang ở nhà để chuẩn bị sinh một thằng cu con."

Tô Dương: "..." Không nhịn được mà phun nước ra ngoài. Cô nhanh chóng rút giấy lau miệng, hỏi: "Của cậu sao?"

Thằng cu của cậu sao?

Lục Duật Thành: "..."

Chu Minh Khiêm cười như điên.

Lục Duật Thành vuốt ve chiếc bật lửa trong tay, lồng ngực phập phồng vì tức giận. Hắn bảo: "Đồng Đồng, cậu nói cũng không biết chuyện nữa rồi."

Trái tim Tô Dương khẽ rung động, "Chuyện cũng không biết nói nữa rồi" là câu cô hay treo bên cửa miệng thuở còn học cấp ba -- cố ý đổi vị trí của "chuyện" và "nói".

Lục Duật Thành đưa thực đơn cho cô rồi lập tức nói: "Bữa cơm này không phải miễn phí đâu, sau khi ăn xong thì gửi tiền đầu tư của cậu vào tài khoản của đoàn làm phim đi, một lần gửi đứt luôn nhé."

Tô Dương chớp chớp mắt: "Tôi đưa hết tiền cho Tưởng Bách Xuyên đi thu mua hàng loạt nên giờ không còn tiền nữa đâu, nhanh nhất cũng phải đến cuối tháng tư mới thu hồi lại được."

Lục Duật Thành híp mắt, nhìn cô đăm đăm hồi lâu. Cuối cùng, hắn chẳng nói chẳng rằng, vươn tay rút thực đơn về.

Tô Dương: "..."

Xuyên suốt quá trình ấy, Chu Minh Khiêm chỉ yên lặng uống trà xem trò vui, tự hiểu rằng bản thân mình là người làm nền nhỏ bé.

Sau đó, Tô Dương lại hỏi: "Tôi vẫn đang chờ tin tức về cuộc họp lớp của các cậu đây, sao chưa đánh tiếng gì thế?"

Lục Duật Thành lấy ly nước của cô, rót thêm chút nước ấm.

"Cố Hằng đã đăng ảnh lên Weibo, cư dân mạng cũng đã biết quan hệ giữa ba chúng ta rồi, còn họp lớp làm gì?"

Trước đó, vì muốn hé lộ mối quan hệ giữa bọn họ thông qua buổi họp lớp nên họ mới muốn tổ chức, sau này có bị chụp



Click vào đây để xem tiếp nếu không thấy ảnh


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
10 thành viên đã gởi lời cảm ơn Vivi3010 về bài viết trên: Bora, Catstreet21, Ngô Thanh, NgọcTrâm, lengoc2510, m0n.prim, meomeo1993, mimeorua83, monkeylinh, mylife1394
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 69 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: hoacothong, Phuong Suki và 164 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại cung đấu] Làm phi - Lệ Tiêu

1 ... 63, 64, 65

2 • [Cổ đại] Con đường sủng thê - Tiếu Giai Nhân (Ngoại truyện 23)

1 ... 67, 68, 69

3 • [Hiện đại Trùng sinh] Trùng sinh mạt thế độc sủng - Vũ Thỉ Dực

1 ... 46, 47, 48

4 • [Hiện đại - Trùng sinh] Hào môn Làm con dâu cả thật là khó! - Ân Ngận Trạch

1 ... 106, 107, 108

[Xuyên không] Vương gia xấu xa cưng chiều thê tử bỏ trốn Nương tử nàng phải biết nghe lời - Thẩm Du [Hoàn CV+PN T87]

1 ... 95, 96, 97

6 • [Hiện đại] Trấm chi Mị - Tư Minh

1 ... 28, 29, 30

7 • [Xuyên không] Tiêu Dao vương tuyệt sủng Hãn phi - Mộng Lí Đào Tuý

1 ... 41, 42, 43

8 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

9 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 76, 77, 78

10 • [Hiện đại] Tôi chưa từng biết yêu - Ngải Tiểu Đồ

1 ... 24, 25, 26

11 • [Hiện đại] Có một không hai - Chiết Hỏa Nhất Hạ

1 ... 18, 19, 20

12 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 180, 181, 182

13 • [Xuyên không] Cùng quân ca - Thiên Hạ Vô Bệnh

1 ... 36, 37, 38

14 • [Hiện đại - Trùng sinh] Ông xã là người thực vật - Vân Nhất Nhất

1 ... 46, 47, 48

15 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

16 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (HOÀN)

1 ... 183, 184, 185

17 • [Hiện đại] Cướp tình Tổng giám đốc ác ma rất dịu dàng - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 64, 65, 66

18 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 145, 146, 147

19 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

20 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C1056

1 ... 124, 125, 126



Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 262 điểm để mua Cặp đôi người tuyết
Shop - Đấu giá: TTripleNguyen vừa đặt giá 250 điểm để mua Cún và bong bóng
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> vi ngôn lục ngạn
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 598 điểm để mua Mề đay đá Topaz xanh London 2
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 568 điểm để mua Mề đay đá Topaz xanh London 2
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 540 điểm để mua Mề đay đá Topaz xanh London 2
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 439 điểm để mua Mề đay đá Topaz xanh London 2
Shop - Đấu giá: nara nguyễn vừa đặt giá 300 điểm để mua Lồng đèn đỏ
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 304 điểm để mua Tiền bay
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 310 điểm để mua Ếch xanh 1
Shop - Đấu giá: Hoa Lan Nhỏ vừa đặt giá 294 điểm để mua Ếch xanh 1
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 279 điểm để mua Ếch xanh 1
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 248 điểm để mua Cặp đôi người tuyết
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 238 điểm để mua Gà quay 2
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Chậu hoa hồng
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 339 điểm để mua Túi đựng tim
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 288 điểm để mua Tiền bay
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 408 điểm để mua Cô gái chocolate
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc Nghiệm] Bạn là ai trong truyện Đam mỹ ?
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Cây thông Noel
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Cây thông 4
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 500 điểm để mua Mashimaro tim trên trán
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 578 điểm để mua Mèo xám ngủ
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 396 điểm để mua Mashimaro tim trên trán
Cáo Tuyết: <3
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 376 điểm để mua Mashimaro tim trên trán
Shop - Đấu giá: TTripleNguyen vừa đặt giá 549 điểm để mua Mèo xám ngủ
Tuyền Uri: -.-
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 248 điểm để mua Hải cẩu xanh
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 250 điểm để mua Giày hồng thắt nơ

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.