Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 86 bài ] 

Xuyên việt chi gia hữu hiền thê - Lãng Hoa Điểm Điểm

 
Có bài mới 07.07.2017, 14:29
Hình đại diện của thành viên
Ex-moderator
Ex-moderator
 
Ngày tham gia: 20.06.2016, 16:56
Bài viết: 3836
Được thanks: 956 lần
Điểm: 10.09
Có bài mới [Đam mỹ - Trùng sinh] Xuyên việt chi gia hữu hiền thê - Lãng Hoa Điểm Điểm - Điểm: 9
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Tên tác phẩm: Xuyên việt chi gia hữu hiền thê

Tác giả:
Lãng Hoa Điểm Điểm

Thể loại:
trùng sinh, nam nam thế giới, nhược công x cường thụ, ôn nhu công, anh tuấn  nhân thê thụ, sinh tử, ấm áp làm ruộng văn, HE

Edit: Em Soup

Tình trạng:
Hoàn

Nguồn:
Gekkabijin(Bạn nào muốn đọc QT trước thì ghé nhà Gekkabijin down nha :)) )

Nguồn edit:
Nhà Em Soup

( Truyện đã đuợc sự cho phép của chủ nhà )


Đôi lời: Mình thích bộ này, thích thể loại văn như thế này, cơ mà khi đọc QT thì thấy câu chữ nó cứ lộn tùng phèo lên rất khó chịu nên vừa đọc vừa ngồi gõ lại. Mình không biết tiếng Trungnên cái bản này chỉ là edit lại từ QT. Vì QT bộ này dễ hiểu lắm nên ai không thích coi bản edit chỉ bằng QT của mình thì cứ kiếm QT nhé. Mình làm vì mình thích, chứ chẳng phải vì tâm huyết hay gì đâu, căn bản là mình lười lắm.

Vì đã quá chán với thể loại thụ xuyên rồi được công sủng nên gặp đc 1 bộ công xuyên được thụ sủng thế này cảm thấy thích lắm.

Giới thiệu

Dương Dật rất không may, nhưng cũng thực may mắn, hắn xuyên đến một thế giới chỉ có toàn nam nhân.

Kiếp trước hắn là cô nhi, ở kiếp này, hắn có một gia đình, có một đứa con béo béo, có một ái nhân cần cù.

Chỉ đáng tiếc, nguyên bản chủ nhân của thân thể này không thích người nam nhân ấy. Được rồi, nếu hiện tại đã tiếp nhận thân thể này, Dương Dật sẽ hảo hảo mà quý trọng hai người kia.

Nghĩ vậy, hắn liền trộm cười đến khóe miệng cong cong.







Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 07.07.2017, 14:38
Hình đại diện của thành viên
Ex-moderator
Ex-moderator
 
Ngày tham gia: 20.06.2016, 16:56
Bài viết: 3836
Được thanks: 956 lần
Điểm: 10.09
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Trùng sinh] Xuyên việt chi gia hữu hiền thê - Lãng Hoa Điểm Điểm - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 1


Dương Dật năm nay vừa mới tốt nghiệp tốt nghiệp đại học, chuyên ngành điện tử chuyên nghiệp. Khi hắn còn đang học cao trung, cha mẹ qua đời vì tai nạn xe cộ khiến hắn lĩnh đủ nhân tình ấm lạnh của thế gian. Người cô vốn dĩ rất thương yêu hắn, sau khi chuyển vào nhà hắn ở lại coi hắn không vừa mắt. Còn dượng vốn rất yêu thích hắn, mỗi lần thấy hắn về nhà lại không thèm nói với hắn lời nào, cứ nhìn chằm chằm khiến hắn cảm thấy sợ hãi.

Sự việc càng trở nên nghiêm trọng hơn khi em gái hắn, con của cô, kết hôn. Từ đó về sau Dương Dật vẫn ở trọ luôn tại trường, đôi khi lại đến nhà bạn học ở mấy ngày.

Cũng may lúc cha a mỗ mất, tiền bảo hiểm là Dương Dật giữ chứ không nghe lời bà nội, đưa hết cho cô cầm. Nếu không, đúng là lấy bánh bao thịt chọi chó, có đi mà không có về. Kỳ thực, vốn dĩ hắn cũng định đưa hết số tiền đó cho cô giữ giúp, nhưng tình cờ nghe được hai người kia vụng trộm bàn với nhau, một khi hắn đem hết tiền trong tay giao ra, họ sẽ đuổi hắn đến nhà bà nội ở, căn nhà trong nội thành này là cha mẹ hắn cực khổ kiếm tiền mua lấy, không thể từ bỏ thế được.

Bà nội hắn chỉ là một phụ nữ nông thôn, người vẫn cho rằng để đứa trẻ mười sáu tuổi cầm số tiền lớn rất không an toàn, nên giao cho người lớn cầm vẫn đảm bảo hơn, hắn không trách bà. Lão nhân gia mu bàn tay đều là thịt, yêu thương con gái cũng là rất dễ hiểu, huống chi hắn vẫn luôn sống trong nội thành, tình cảm cùng bà cũng chỉ bình thường, không thể bằng con gái của cô vẫn luôn sống cùng bà ở nông thôn đựơc. Trước kia cô sống ở nhà hắn cũng chỉ giúp đỡ làm một ít việc vặt trong nhà, chăm sóc hắn, bố Dương Dật mỗi tháng đều cấp cho cô mấy ngàn đồng, khi đó, nữ nhân kia thực sự đối với hắn rất tốt. Thật không ngờ, tất cả những điều đó chỉ là giả dối dựng lên vì tiền, thực sự, hắn cảm thấy vô cùng chán ghét cặp vợ chồng tham lam ấy.

Dương Dật còn có một bí mật đó là hắn thích đàn ông. Đã hai mươi hai tuổi, mặc dù chưa từng cùng nam nhân nói chuyện yêu đương nhưng lại thường xuyên để ý đến những nam sinh có thân hình cao lớn. Dương Dật thật rất không cam lòng, cho đến lúc chết hắn còn chưa được sờ cái cơ ngực nào, còn chưa có thoát khỏi kiếp xử nam a. Này cũng là vì dù hắn thích đàn ông nhưng không phải loại người tùy tiện, những người đàn ông cao lớn hắn lại chẳng dám tìm, ai bảo bản thân là công mà dáng người lại thuộc dạng thư sinh, có chút gầy yếu nữa chứ. Còn những người lớn lên so với phụ nữ còn sinh đẹp yêu mị, dáng người còn tinh tế hơn hắn lại càng không dám dính. Hắn chính là muốn chọn một người vóc dáng tốt một chút thôi.

Dương Dật thực sự cảm thấy hắn chết một cách rất oan uổng, hắn chỉ kéo bả vai người đang chắn phía trước cản trở hắn xem khiêu vũ một cái, kết quả lại bị người nọ đâm cho một dao vào ngực. Cũng may, dù hắn có chết thì cũng chẳng có ai khổ sở, chẳng có ai phải đau lòng, cũng chẳng có ái nhân để thương tiếc hắn.

Ở thời điểm tình lại, Dương Dật thấy mình nằm trên một chiếc giường xa lạ, trên giường giăng một tấm màn che thô ráp ám đầy bụi, cũng may chăn mền đắp trên người coi như khá tốt, ít nhất là không có thô ráp như tấm màn che kia.

Dương Dật biết rõ, hắn rõ ràng đã chết rồi, nếu mà có may mắn thoát thì cũng là nằm trong bệnh viện mới đúng, không thể nằm ở cái chỗ lạc hậu thế này được.

Bốn phía đều là loại gạch xanh xây nhà cổ xưa, mái nhà lại là loại ngói đen mà trước kia đến địa phương vô cùng lạc hậu đã từng nhìn thấy, toàn bộ phòng trái phải chỉ khoảng hai mươi bình.

Đưa tay sờ lên ngực, chỗ đáng lẽ phải có vết thương lại chỉ thấy da thịt bóng loáng không chút tì vết, nhìn nhìn tay mình, đó lại là một bàn tay trắng nõn, trên ngón tay cả một vết chai cũng không có, quan trọng nhất là, đây vốn không phải tay của Dương Dật. Dương Dật hắn tuy là cũng có hơi trắng một chút, nhưng cũng không đến mức tay trắng nõn như vậy. Huống chi, nguyên bản trên tay của hắn có một vết sẹo do dao chém vào, đó là vết thương do anh rể hắn làm. Ha ha, hắn không tin một nam nhân có dính dáng đến xã hội đen như vậy có thể làm cho con gái bảo bối của nữ nhân kia sống được những ngày tốt lành.

Trên đầu Dương Dật là một mảng đau nhức, sờ lên thì thấy băng vải, xem ra, người này là bị thương ở đầu nên mới để hắn chiếm tiện nghi như vậy.

Trong đầu lại một trận hỗn loạn, Dương Dật thấy một người đàn ông cao lớn bị chủ nhân của thân thể này cầm gậy trúc đánh vào lưng. Người nam nhân kia chỉ im lặng, hai tay chặt chẽ nắm lại, không rên một tiếng quỳ trước giường tùy ý chủ nhân thân thể này đánh đập. Trên giường còn có một đứa nhỏ đã ngủ, đứa nhỏ kia đại khái là sợ nóng, đem chăn mền đá văng, để lộ ra cặp mông trắng trắng mập mập.

Nam nhân kia thấy vậy, hắn cũng không làm động tác gì lớn, chỉ là nhích lại gần, duỗi tay ra kéo lại chăn mền cho đứa nhỏ. Động tác như vậy đại khái khiến người phía sau lưng hắn phật ý, ngay sau đó liền bị gậy trúc quật một phát vào tay, rất nhanh có thể đánh tới đứa nhỏ trắng trắng mập mập kia. Nam nhân cao lớn lúc này dường như phát giận, quay đầu nhìn người đang đánh hắn, chủ nhân của thân thể này bị ánh mắt ấy làm cho giật mình, lùi về sau một bước.

Biết mình đã hù đến người kia, nam nhân cao lớn lại nắm chặt nắm tay, một lúc sau lại cúi đầu, lưng lần nữa khom xuống, đây là chấp nhận cho người nam nhân kia đánh tiếp.

Dương Dật thật sự không hiểu. Chủ nhân của thân thể này nguyên bản là sợ nam nhân cao lớn kia, tại sao người kia lại tùy ý quỳ để bị đánh, bị hành hạ như vậy? Rõ ràng là chỉ cần một ánh mắt đã làm người ta sợ hãi, tại sao phải cam tâm tình nguyện chịu khổ, cặp mắt rõ ràng mang theo tơ máu, nhưng trong ánh mắt lại không có một chút oán hận nào. Thậm chí, hắn còn thấy được trong cặp mắt kia là quan tâm lo lắng cùng ôn nhu. Dương Dật đành tự nhủ rằng mình đang nằm mơ.

“Phu quân, ngươi đã tỉnh” – tại thời điểm bưng thuốc tới, Trần Tĩnh thấy Dương Dật đang ngồi đó tròn mắt nhìn y ngẩn người.

Dương Dật thấy người nam nhân bị đánh trong mộng bưng đến một chén thuốc đen sì, còn có một cái đĩa không biết bên trong là gì, bất quá, cái loại thuốc này hắn không muốn uống. Dương Dật hắn thống hận nhất là thuốc đông y, bởi vì khi còn bé thân thể không tốt, mỗi lần đều phải coi nó như độc dược mà uống hết, hắn thật sự không muốn lại một lần nữa phải nếm lại cái mùi vị kia.

Ở thời điểm nam nhân kia tiến lại gần, Dương Dật đã ngửi thấy mùi kiến hắn buồn nôn, thực sự là bị dị ứng với cái thứ này mà.

“Phu quân xin đừng cau mày, ngươi bị thương ở đầu, thuốc này là Lý đại phu kê đơn, uống quá ba ngày vết thương trên đầu mới coi như tốt được.” – Trần Tĩnh dỗ hắn nói. Phu quân của y tựa như đứa trẻ vậy, chuyện gì cũng phải dỗ dành, chỉ là y sợ về sau không có phúc khí còn được chiếu cố phu quân nữa. Trần Tĩnh thật sự hận, hận cái thân phận ti tiện này của mình khiến phu quân y hôn mê vì xấu hổ, y thật sự rất yêu cái nhà này, y thật sự hy vọng cả đời có thể chiếu cố phu quân của y.

“Ngươi là ai? Ta sao lại bị thương ở đầu?” – Dương Dật hỏi, hắn bắt đầu giả bộ mất trí nhớ, cái này là chiêu mà hầu như kẻ xuyên việt nào cũng thường dùng. Tại thời điểm không có việc gì làm, Dương Dật cũng thường dạo kênh đam mỹ của Tấn Giang, dư sức để hắn đối phó mấy tình huống thế này.

“Phu quân, ngươi nói cái gì? Ngươi không nhớ rõ ta sao?” – Trần Tĩnh hỏi nhưng trong lòng lại cười khổ, nếu phu quân muốn cứ như vậy quên đi, y cũng chấp nhận, vô luận về sau đối với y thế nào, y chịu lấy là được.

“Ta tên gì? Ngươi tên gì? Chúng ta là quan hệ như thế nào?” – Dương Dật hỏi.

Trần Tĩnh nhìn Dương Dật cười cười, trong ánh mắt của y ngoại trừ quan tâm còn mang theo chút bi thương. Dương Dật thấy vậy, thật sự có chút không thể hiểu nổi người nam nhân này.

“Phu quân cứ uống hết thuốc này đã rồi ta sẽ nói cho ngươi biết, đừng sợ đắng, ta đặc biệt có chuẩn bị kẹo mạch nha mà ngươi thích nhất” – Trần Tĩnh chỉ chỉ chiếc đĩa bên cạnh nói.

Thấy người nam nhân này tỏ vẻ rất kiên trì, Dương Dật đành gật đầu. Hắn mà không uống có khi y lại cứ tiếp tục giằng co cho coi, đành thỏa hiệp vậy, không phải chỉ là thuốc đông y thôi sao, cũng không phải là chưa từng uống qua, nam tử hán đại trượng phu, cứ một ngụm uống hết là được.

Bi tráng tiếp nhận chén thuốc đen sì, hít sâu một hơi, Dương Dật nhắm mắt hung hăng đem thuốc uống xuống.

Uống một hơi xuống, há mồm ra cắn miếng kẹo mạch nha nam nhân đưa tới, Dương Dật liền nhìn thấy một cặp mắt đen lúng liếng, chính là đứa nhỏ béo mà hắn thấy trong mơ. Hiện tại, Nhóc Béo kia đang dùng đôi bàn tay nhỏ trắng trắng béo núc ních thò vào trong đĩa trộm lấy mấy miếng kẹo mạch nha.

“Phu quân, làm sao vậy?” – thấy Dương Dật dùng ánh mắt kỳ quái nhìn phía sau, Trần Tĩnh quay đầu liền thấy Tiểu Bảo con hắn cầm một tay đầy kẹo mạch nha. Sắc mặt Trần Tĩnh đại biến, phu quân y trước nay động thủ đều không biết nặng nhẹ đâu.

“Phu quân, thực xin lỗi! Vừa rồi ta đáp ứng cho Tiểu Bảo một khối lại quên mất, là lỗi của ta. Ngươi nếu tức giận thì đánh ta là được rồi, không nên trách hài tử.”

Trần Tĩnh đứng lên đem mấy khối kẹo Tiểu Bảo cầm trong tay để xuống, chỉ để lại một khối trong bàn tay nhỏ nhỏ mập mạp của nó. Nhóc Béo cũng không khóc, chỉ nhìn nhìn đĩa kẹo mạch nha, a mỗ một mực đều đem toàn bộ kẹo mà nó yêu thích nhất cho cha ăn, chẳng lẽ cha mới là người mà a mỗ yêu nhất, a mỗ không yêu nó, kẹo nhiều như vậy mà chỉ cho nó có mỗi một khối.

Nhóc Béo một ngụm đem kẹo mạch nha nhét vào trong miệng nhỏ của mình, tránh cho a mỗ lại lấy đi đem cho cha.

“Nhóc Béo, lại đây” – Dương Dật ngoắc nó.

“Cha, ngươi muốn đem tất cả chỗ này cho Tiểu Bảo ăn sao?” – Nhóc Béo nói xong liền đi đến bên giường.

“Phải, đều cho ngươi ăn” – Dương Dật nói xong, đưa tay sờ lên đầu nó.

Kết quả, hắn sờ hụt rồi. Dương Dật có chút khó hiểu nhìn Trần Tĩnh, hắn chỉ muốn sờ sờ đầu Nhóc Béo một chút thôi. Hắn vốn dĩ rất yêu thích mấy đứa nhỏ mập mập mềm mềm giống như đứa nhỏ trước mặt này, đối với loại sinh vật đáng yêu như vậy Dương Dật hoàn toàn không có biện pháp, tay ngứa tâm cũng ngứa, thực sự rất muốn sờ sờ véo véo một cái.

Trần Tĩnh thấy phu quân dùng loại ánh mắt khủng bố mà nhìn hài tử, cái loại ánh mắt cuồng nhiệt hệt như muốn ăn tươi nuốt sống nó vậy, giống hệt như những nạn nhân sắp chết đói nhìn thấy thức ăn mà y đã từng gặp. Chỉ khác là thay vào đó là con y mà thôi.

“Phu quân, đều là lỗi của ta. Tiểu Bảo còn nhỏ, ngươi đừng nên tức giận hắn, hắn là con trai ruột của ngươi. Nếu ngươi tức giận thì cứ đánh ta là được rồi, buổi tối được không, đợi Tiểu Bảo ngủ rồi, ngươi muốn đánh ta thế nào cũng được.” – Trần Tĩnh sau khi đem Nhóc Béo ôm ra ngoài liền đóng cửa lại nói.

Dương Dật trợn mắt há hốc mồm nhìn nam nhân phản ứng thái quá kia, hắn không có làm gì a, cái người này sao phải sợ hãi như vậy. Lại nói, hắn hiện tại thân thể yếu đến mức trói gà còn không chặt sao có thể đánh được nam nhân cao lớn như y. Chỉ là Dương Dật không biết cái người cứ một phu quân hai phu quân mà gọi hắn này thực cam tâm tình nguyện để hắn đánh.

Ngay tại thời điểm Dương Dật còn đang nghĩ ngợi lung tung, Trần Tĩnh thấy hắn trầm mặc, quyết định nhanh một chút để hắn nguôi giận, y rất nhanh cởi áo ngoài, lưng hướng về phía Dương Dật mà quỳ, đưa cho Dương Dật một cây gậy trúc dài khoảng sáu bảy tấc, rộng khoảng ba đốt ngón tay. Cởi áo ra mới thấy, trên lưng người nam nhân này đầy chi chít là vết roi, không biết là đã bị đánh bao nhiêu lần rồi.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 07.07.2017, 14:41
Hình đại diện của thành viên
Ex-moderator
Ex-moderator
 
Ngày tham gia: 20.06.2016, 16:56
Bài viết: 3836
Được thanks: 956 lần
Điểm: 10.09
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Trùng sinh] Xuyên việt chi gia hữu hiền thê - Lãng Hoa Điểm Điểm - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 2


“Phu quân nhanh đánh ta, Tiểu Bảo còn đang ở bên ngoài” – Trần Tĩnh vội vàng nói, y hy vọng phu quân nhanh nhanh đánh mình xong, hết giận rồi sẽ không đi đánh hài tử nữa. Tiểu Bảo thật sự quá nhỏ, không chịu nổi đòn roi của người kia.

“Ta thực sự không muốn đánh ngươi, mau đi ôm Nhóc Béo vào đây, nó là con ta, ta chỉ muốn ôm nó một chút, sao lại nỡ đánh chứ.” – Dương Dật ném cây gậy trúc trong tay đi, mất hứng nói. Được rồi, hắn thực sự không hiểu nổi quan hệ của hai người kia. Một người nam nhân tốt như vậy tại sao chủ nhân của thân thể này lại không thích chứ.

“Phu quân?” – Trần Tĩnh có chút nghi hoặc, chẳng lẽ phu quân y thực sự mất trí nhớ?

“Nhanh lên, mau đem nhóc kia ôm vào, tiểu gia hỏa đáng yêu như thế, để ở ngoài không sợ bị bọn buôn người bắt mất sao.” – Dương Dật không nặng không nhẹ nói một câu, vừa vặn để Trần Tĩnh nghe thấy.

Trần Tĩnh không hiểu ý của hắn lắm, nhưng vẫn cảm thấy Tiểu Bảo quan trọng hơn, y liền đi mở cửa. Cái thằng nhóc béo kia đang úp mặt vào cửa nghe lén, Trần Tĩnh vừa mở cửa ra, tiểu gia hỏa liền trực tiếp ngã nhào về phía trước, may mắn y động tác nhanh, đỡ được nó.

“Oa oa oa…” – Nhóc Béo mặc dù không bị ngã, nhưng mà cũng bị hù cho hoảng sợ, nếu lúc nãy a mỗ không đỡ được, chẳng phải nó sẽ bị ngã u đầu sao.

“Tiểu Bảo đừng khóc, để a mỗ ôm ôm ngươi.” – Trần Tĩnh ôm Tiểu Bảo dỗ dành.

“Mau, đem Nhóc Béo ôm qua đây cho ta. Nhóc Béo, ngươi đừng khóc, đến đây cha cho ngươi kẹo ăn.” – Dương Dật duỗi ngón tay, chỉ vào trong cái đĩa còn hai khối kẹo mạch nha nói.

Trần Tĩnh nghe thấy lời Dương Dật nói, liền đem Tiểu Bảo ôm đến bên giường, đặt lên trên ghế đẩu.

“Đây là kẹo cha cho ngươi, phải cám ơn cha biết không.” – Trần Tĩnh đối với Tiểu Bảo nói.

Tiểu Bảo hiện tại sớm đã quên cả khóc, hai bàn tay nhỏ bé cầm chặt lấy kẹo mạch nha, một khối nhét vào cái miệng nhỏ nhắn, miệng nhỏ phình phình lên nhìn giống như con Hamster đang nhồi trái cây vào miệng vậy, đáng yêu đến quá mức chịu đựng rồi.

Dương Dật hiện tại hai mắt phát sáng, một cái móng vuốt đã sớm sờ lên đầu Nhóc Béo, làm tóc của nó xù hết cả lên. Rút cuộc có thể sờ đã nghiện một chút rồi, Dương Dật cao hứng nghĩ.

Nguyên bản Trần Tĩnh còn lo lắng, nhưng nhìn biểu hiện trên gương mặt Dương Dật lúc này y mới yên lòng lại. Có lẽ, phu quân y thực sự đã quên hết chuyện trước kia, tại lúc Tiểu Bảo mới sinh ra, phu quân cũng là yêu thích nó y hệt như vậy.

“Cám ơn cha, đường đường ăn thật là ngon.” – tiểu gia hỏa một lúc lâu sau mới lên  tiếng, nó còn đang cố gắng tiêu diệt hết kẹo mạch nha trong miệng mà.

“Ngươi không cần cám ơn cha, đường đường vốn chính là chuẩn bị cho ngươi đấy.” – Dương Dật vừa cười vừa nói.

“Cái kia, ngươi còn không có nói cho ta biết ngươi tên gì, chúng ta là quan hệ gì, hài tử tên gì?” – Dương Dật hỏi Trần Tĩnh, tay lại thay đổi mục tiêu đi niết niết lỗ tai Tiểu Bảo.

“Ta gọi là Trần Tĩnh, là ca nhi của ngươi, vào cửa đã bốn năm, Tiểu Bảo cũng đã ba tuổi rồi. Nó gọi là Dương Hạo Thành, ngươi gọi là Dương Dật, là phu quân của ta.” – Trần Tĩnh ngắn gọn nói.

Dương Dật nghe xong lời của Trần Tĩnh, nghĩ đến khó trách hắn lại phục sinh vào cái người này, nguyên lai là hai người trùng tên. Bất quá, đứa nhỏ thật là do người nam nhân này sinh ra sao!?

“Nhóc Béo này là do ngươi sinh?” – nghĩ nghĩ Dương Dật liền hỏi, hắn vẫn cảm thấy rất thần kỳ, rõ ràng đồng dạng là nam nhân, làm sao lại có thể sinh con được.

“Phải, là ta sinh.” – Trần Tĩnh đáp.

“…” – Dương Dật im lặng quan sát Trần Tĩnh, quả nhiên cùng hắn giống nhau, Nhóc Béo thực là do người này sinh sao!?

“Cái kia… có phải trong bụng của ngươi hiện tại cũng có…” – Vừa rồi, thời điểm y cởi áo, hắn thấy nam nhân này dường như dáng người có chút vấn đề. Dù cao lớn, nhưng cái bụng lại nhô lên một cách rất không hài hòa.

Trần Tĩnh gật đầu xem như trả lời, nhìn phu quân y dùng ánh mắt tò mò xem bụng mình, ánh mắt ấy hệt như bốn năm trước đồng dạng mang theo hiếu kỳ tìm tòi nghiên cứu. Nếu như phu quân thật sự đã quên cũng là chuyện tốt, y có thể ở lại cái nhà này, chiếu cố phu quân cùng hài tử.

“Nhóc Béo, ngươi đang làm gì đó.” – Dương Dật thiếu chút nữa là hét lên, tiểu gia hỏa kia đang dùng bàn tay cầm đường kẹo dính dính bắt lấy bàn tay đang niết niết mặt nó của Dương Dật.

“A! Trần Tĩnh, ngươi mau đi lấy nước lại đây, ta muốn rửa. À, không, không cần ngươi mang, ta tự đi cũng được, nhân tiện hít thở không khí.” – Dương Dật vịn giường muốn đứng lên.

Trần Tĩnh vội vàng đỡ lấy phu quân y, nếu lúc trước Tiểu Bảo làm chuyện như vậy, phu quân sớm đã không cần giải thích mà đánh tới, hiện tại phu quân lại vội vàng muốn đứng lên đi rửa tay mà không phải là đánh mắng hài tử. Có lẽ, phu quân mất ký ức là ông trời cho y cơ hội.

“Coi chừng, đầu của ngươi vẫn còn đang bị thương.” – Trần Tĩnh đỡ lấy Dương Dật nói. Nhóc Béo không biết rõ tình huống, nó dùng đôi mắt to đen lúng liếng mà nhìn cha, vừa rồi cha rõ ràng muốn mắng hắn, sao bây giờ lại muốn rời giường rồi.

Đứng tại cửa phòng ngủ, Dương Dật nhìn thấy một bức tường vây cao khoảng mét rưỡi, hiện tại đang là giữa trưa, mặt trời rất lớn, cũng may mắn là hắn đứng dưới mái hiên. Ở cổng có trồng một ít dưa chuột, bò tới tận gần phòng bên này. Bên phải nhà chính có hai gian nhà tranh, một gian để củi, còn có một cái lồng gà lớn, bên trong nhốt mấy con gà mái.

Đứng dưới mái hiên có thể thấy được nhà chính có ba gian, gian phòng hắn vừa đi ra đoán chừng là mới xây, bởi vì hai gian bên cạnh đều được đắp bằng bùn, nóc nhà thì giống nhau, đều là gạch ngói đen.

“Trần Tĩnh, nhà của chúng ta có bao nhiêu đất? Ta muốn đi nhìn xem một chút.” – Dương Dật quay đầu hướng nam nhân đi phía sau mình nói.

Hắn là người thành phố, rất ít khi được nhìn thấy ruộng vườn, còn nhớ lúc còn rất nhỏ, hắn có đi qua vườn rau nhà bà nội, trong đó có rất nhiều đồ ăn, rất nhiều thứ mới mẻ.

Dương Dật vừa nói vừa đi đến cái chụm đựng nước dưới mái hiên, dùng cái gáo gỗ múc nước rửa tay, một tay cầm gáo một tay rửa, quả thực là vô cùng bất tiện. Thấy vậy, Trần Tĩnh cầm lấy gáo từ tay Dương Dật, múc nước giúp hắn rửa hết đường dính ở tay.

“Nhóc Béo lại đây, ngươi cũng phải rửa tay, không thể để tay bẩn rồi lại lau vào quần áo được.” – Dương Dật rửa tay xong rồi, nhìn Nhóc Béo đứng sau lưng Trần Tĩnh nói.

Nói xong, đôi tay non nớt mềm mềm liền bị Dương Dật bắt lấy, dưới sự trợ giúp của Trần Tĩnh, tay của nhóc con rất nhanh đã được rửa sạch.

“Phu quân, ngày mai ta dẫn ngươi đi xem được không? Hiện tại trời đang nắng gắt, huống chi cũng đã đến trưa rồi, ăn cơm trước cái đã.” – Trần Tĩnh vừa cười vừa nói, phu quân y vừa rồi nhìn Tiểu Bảo, ánh mắt đã không còn chán ghét như lúc trước nữa, đối với y như vậy là quá đủ rồi.

“Tiểu Bảo, ngươi ở lại chơi với cha, a mỗ đi làm cơm. Phu quân, ngươi trông chừng Tiểu Bảo, đừng để nó chạy xa, bây giờ mùa hè trong bụi cỏ thường xuyên có rắn xuất hiện.” – nói dứt lời, Trần Tĩnh liền đi làm cơm trưa.

Dương Dật thấy y đi vào phòng bếp, hắn liền ôm Nhóc Béo đến ngồi lên cái ghế trúc dưới mái hiên.

“Nhóc Béo, kẹo mạch nha ăn ngon không?” – Dương Dật hỏi.

“Ăn ngon, ăn ngon, cha, ta không phải gọi là Nhóc Béo, a mỗ ta bảo Tiểu Bảo tên là Tiểu Bảo.” – Nhóc Béo nói, còn gật đầu thật mạng một cái để khẳng định.

Nhìn nó như vậy, Dương Dật còn sợ tiểu gia hỏa quá dùng sức làm bị thương cái đầu nhỏ.

“Hảo hảo, ngươi gọi là Tiểu Bảo. Cha hỏi ngươi, a mỗ đối với ngươi và cha có tốt không?” – Dương Dật nhìn Nhóc Béo, lần nữa hỏi.

“A mỗ đối với Tiểu Bảo cùng cha là tốt nhất.” – Nhóc Béo ngây thơ nói, tuy nhiên, nó vẫn cho rằng a mỗ đối với cha so với nó tốt hơn. Bất quá a mỗ đối với nó cũng thực rất tốt, mặc kệ có cái gì ăn ngon a mỗ đều để lại cho nó cùng cha ăn.

“Nhóc Béo, chúng ta đi giúp a mỗ ngươi nấu cơm được đi.” – Dương Dật nói.

“Được. Chúng ta đi giúp a mỗ nấu cơm. Còn có, cha, Tiểu Bảo gọi là Tiểu Bảo, mới không phải là Nhóc Béo đâu.” – Nhóc Béo cố gắng sửa sai, cha sao có thể cứ gọi sai tên nó như vậy, cha càng ngày càng tệ rồi. Bất quá, có đường đường cha cho, nó cũng không thèm cùng cha so đo nữa.

Dương Dật ôm Nhóc Béo đi vào nhà bếp, nam nhân cao lớn kia đang ở trong đó nhóm lửa, trong lò đã bốc khói rồi.

Trần Tĩnh lần đầu chứng kiến Dương Dật ôm Tiểu Bảo đi vào, y thực sự hoảng sợ, phu quân y từ trước đến giờ không bao giờ vào nhà bếp cả.

“Phu quân sao lại vào đây? Thức ăn sắp xong rồi, chờ một chút nữa thôi.” – Trần Tĩnh nói xong đứng lên.

Y cho tay vào chậu nước rửa sạch, lúc này mới đổ vào trong chảo một thứ giống như là dầu ăn, sau đó cho thịt khô vào. “Xèo” một tiếng, y liền lấy xẻng đảo vài cái. Bởi vì thịt được cắt rất mỏng, đảo qua vài cái là chín. Tiếp sau đó, Trần Tĩnh liền đánh trứng đổ vào trong chảo, lại dùng cái xẻng đảo vài cái rồi xúc ra.

Còn lại một ít dầu trong chảo, y đem một ít măng trúc được cắt dài bằng nửa ngón tay đổ vào, cho ít muối và gia vị, xào chín rồi vớt ra. Một bàn đồ ăn cuối cùng cũng xong.

Lúc sau, Trần Tĩnh cho thêm một ít nước vào trong nồi, cho thêm củi lửa, lấy một rổ đầy cải thảo bỏ vào đảo đảo vài cái, sau đó cho chút muối, nấu lên.

“Phu quân, xong rồi.” – Trần Tĩnh bưng hai đĩa thức ăn lên, đi qua cửa khác của bếp, để lên chiếc bàn trong phòng, Dương Dật lúc này mới để ý ở đây còn có một cánh cửa nữa. Y đem đồ ăn để lên mặt bàn ngoài phòng khách. Gian trong này ngoại trừ đặt cái bàn, còn để mấy cái ghế trúc, bên trong còn có một căn phòng nhỏ. Dương Dật đoán, bên trong kia hắn cũng là phòng ngủ.

“Ta đi lấy cháo” – Trần Tĩnh buông đồ ăn, lần nữa đi vào trong bếp. Y múc hai chén cháo trắng, một cái chén lớn, một cái chén nhỏ, còn cầm ra hai đôi đũa.

“Ăn cơm đi.” – Trần Tĩnh đem cháo đặt ở trước mặt Dương Dật cùng hài tử. Lúc Dương Dật cùng Nhóc Béo ăn, y lại đi vào trong bếp lấy ra hai cái bánh bao chay cùng hai cái bánh ngô, còn bưng tới một chén đen sì, nhìn giống giống cháo.

Trần Tĩnh bưng chén cháo gạo thô uống một ngụm, đột nhiên thấy Dương Dật nhìn y.

“Phu quân sao vậy? Trên mặt ta có cái gì sao? Mau ăn nhanh kẻo nguội.” – Trần Tĩnh nói xong, lại lấy tay sờ mặt mình, xác định không có gì lạ.

Trần Tĩnh lấy đũa gắp một khối trứng gà, Dương Dật cho rằng y sẽ ăn, nhưng cuối cùng khối trứng gà ấy lại rơi vào miệng Nhóc Béo, y từ đầu tới cuối chỉ ăn măng trúc.

“Phu quân mau ăn đi, nhìn ta cũng không thể no bụng được a.” – y vừa cười vừa nói.

“Ngươi ăn là thứ gì? Sao lại không giống với chúng ta?” – Dương Dật hỏi.

“Ta ăn là cháo gạo thô, phu quân thân thể không tốt, ăn không được thứ này. Nhanh ăn đi, trứng gà nguội rồi sẽ có mùi tanh.” – Trần Tĩnh nói xong, lại gắp măng trúc ăn.

“Ngươi cũng ăn trứng gà đi.” – Dương Dật gắp một khối thịt khô cùng trứng gà đưa tới miệng Trần Tĩnh.

Trần Tĩnh nhìn Dương Dật, ngây ra một lúc y mới há miệng. Đã từ rất lâu rồi phu quân không có đối với y tốt như vậy.

“Cám ơn ngươi, phu quân.” – Trần Tĩnh cúi đầu nói, khóe mắt có chút hồng hồng. Có lẽ, bọn họ có thể trở lại như lúc trước, đó chính là nguyện vọng xa vời của cả đời y.

Một bữa cơm ăn xong, Dương Dật có chút buồn bực. Vì cái gì, người một nhà mà ăn uống còn không giống nhau. Hơn nữa, với tư cách là một người nam nhân, vậy mà không thể để cho thê tử cùng hài tử của mình sống được những ngày tốt lành, nguyên lai chủ nhân của thân thể này đúng là đồ phế vật, hắn thầm phỉ nhổ trong lòng. Nhưng chẳng bao lâu sau, Dương Dật sẽ biết, muốn dùng cái thân thể này để nuôi tốt gia đình thực không phải là điều dễ dàng.

Chạng vạng tối, Dương Dật mang theo Nhóc Béo đến dòng suối nhỏ gần nhà chơi. Nhà bọn hắn ở chân núi, đứng từ đó nhìn ra cách đó không xa là cơ man núi non trùng điệp, khắp nơi đều được bào phủ bởi cây cối xanh tốt. Dương Dật cúi đầu nhìn Nhóc Béo nghịch nước, vô tình phát hiện ra bên trong suối có rất nhiều tôm, hắn thầm nghĩ lúc nào đó nhất định sẽ bắt một ít về nếm thử.

“Cha, ngươi xem đây là cái gì?” – Nhóc Béo chỉ vào một con trai lớn nói.

“Đây là con trai. Có thể bắt về nấu canh ăn đấy. Chúng ta cùng bắt nó đem về nhé?” – Dương Dật nói xong, khom lưng xuống bắt. Ngay lúc định đứng lên, có lẽ do động tác quá mạnh, tụt huyết áp hoặc do vết thương trên đầu, trước mắt hắn tối sầm, thẳng hướng dòng suối ngã xuống.

“Cha!!! Cha!!!” – Nhóc Béo bị dọa sợ hét ầm lên.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Bánh Bao Ú về bài viết trên: HNRTV
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 86 bài ] 
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: nh0cv1tbd và 22 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

3 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

4 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

5 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

6 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

9 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 201, 202, 203

10 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

11 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

12 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 128, 129, 130

13 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

14 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 85, 86, 87

15 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

16 • [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý

1 ... 36, 37, 38

17 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

19 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

20 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128



Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 418 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 501 điểm để mua Nhẫn vàng tình yêu (Part 1)
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 553 điểm để mua Mề đay đá Peridot 1
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 458 điểm để mua Mashimaro xoay vòng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 474 điểm để mua Chuột Minnie 2
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 397 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 377 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 358 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 268 điểm để mua Mèo trắng ngủ gật
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 525 điểm để mua Mề đay đá Peridot 1
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 452 điểm để mua Thiên Bình Nữ
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 429 điểm để mua Bảo Bình Nam
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 477 điểm để mua Nữ hoàng Ai Cập 2
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 340 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 393 điểm để mua Bướm vàng
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Wild_cat
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 322 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 305 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 289 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 374 điểm để mua Bướm Xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 500 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 474 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Gấu trắng mặc đầm
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 265 điểm để mua Hộp thư tình
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 594 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 1
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 450 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> ú nu ú nù
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 340 điểm để mua Garu và Pucca che dù
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua Bé trăng
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> HauLeHuyenCa

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.