Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 170 bài ] 

Cục cưng yêu quý nhất của Boss - Lại Ly Hôn

 
Có bài mới 11.12.2017, 17:13
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 16.08.2013, 11:44
Tuổi: 35 Nữ
Bài viết: 1301
Được thanks: 12892 lần
Điểm: 27.8
Có bài mới Re: [Hiện đại] Cục cưng yêu quý nhất của Boss - Lại Ly Hôn 87.3 - Điểm: 31
Chương 88.3: Xem em chạy đi đâu?
Editor: BAT101126

Tiêu Cửu Cửu  cũng dí dỏm đáp trả bằng một kiểu chào theo quân lễ, lớn tiếng: "Dạ!"

Lạc Ninh cười lắc đầu vẻ bất đắc dĩ, cô nhóc này cũng thật là nghịch ngợm, còn làm bản thân biến thành bộ dạng người không ra người quỷ không ra quỷ kia. Nhưng đôi mắt kia, vừa sáng ngời vừa trong suốt lại có thần, phàm là người khôn khéo một chút liền có thể nhìn ra cô bé đang giả bộ.

Đi dọc theo con phố một lát, Lạc Ninh chỉ về phía trước: "Cô nhóc, thấy không? Trước mặt là một ngôi nhà ba tầng có treo biển “Khám chữa bệnh Lạc thị” thì đó chính là nhà của chúng ta!"

Tiêu Cửu Cửu thoáng ngạc nhiên hỏi: "Nhà chú mở phòng khám ạ?"

Lạc Ninh trả lời: "Ừ, ba chú là Quân y, hai năm trước vừa về hưu, lão Nhị cũng là quân y, nhưng sau này xảy ra chút chuyện, nên không còn ở trong ngành nữa, tự mình về nhà mở phòng khám. Cha chú về hưu, không có việc gì cũng đến giúp đỡ một tay!"

Tiêu Cửu Cửu khẽ "a" một tiếng, đôi mắt sáng khẽ biến chuyển một cái, đột nhiên nở nụ cười.

Lạc Ninh thấy thế liền cười trêu ghẹo: "Cô nhóc này, lại đang tính toán cái gì đúng không?"

Nghe Lạc Ninh hỏi như thế, Tiêu Cửu Cửu đột nhiên trừng mắt nhìn: "Chú Lạc, chú không sợ cháu là người xấu sao?"

Lạc Ninh cười đáp: "Cháu mà là người xấu, thì chú cũng có thể khiến cháu cải tà quy chính! Huống chi, người có một đôi mắt sáng ngời trong trẻo thế này, chỉ có thể là người có tâm tư linh hoạt, khéo léo. Chú Lạc cũng không tin cháu là người xấu! Cháu ấy à, cùng lắm thì chỉ là một cô bé cứng đầu cứng cổ, không khác gì thằng nhóc nhà chú cả."

"Chú Lạc, con trai của chú bao tuổi rồi? Tên là gì ạ?"

"Nó tên là Lạc Thần, năm nay mười lăm tuổi, học Cao trung năm nhất!"

"Có nghe lời không ạ? Thành tích có tốt không?"

"Cũng như cháu thôi, có lúc cũng rất cứng đầu, có điều thành tích học tập cũng rất tốt."

"Vậy em ấy có cao lớn, uy mãnh lại đẹp trai như chú Lạc không?"

Lạc Ninh nở nụ cười: "Cái con bé này, rồi sau rồi cháu cũng sẽ biết thôi!"

Nói xong, ông liền móc chìa khóa ra mở cửa.

Lúc này Tiêu Cửu Cửu mới phát hiện, thì ra trong lúc mải tán gẫu, bất tri bất giác, bọn họ đã đi tới cửa nhà.

Mở cửa, đập vào mắt Tiêu Cửu Cửu là một hành lang thật dài, xem ra đây ắt hẳn là một tiểu viện rộng gần ngàn mét vuông, phía sau là một toà nhà, ba tầng, trông chẳng khác gì những ngôi nhà một sân hai cổng ở kinh thành cả, có điều nhà ở đây cao hơn một chút.

Lạc Ninh nhỏ giọng giới thiệu một chút: "Toà nhà trước mặt này, lầu một là phòng khám bệnh, lầu hai châm cứu, lầu ba chính nơi ở của lão Nhị nhà chú. Phía sau, chính là nhà của chú và cha mẹ chú ở, còn có mấy gian phòng khách nữa, xem như cũng tương đối rộng rãi."

Lúc này đã gần mười hai giờ khuya rồi, phía sau đại sảnh lầu một vẫn còn sáng đèn, người trong phòng nghe được âm thanh, vội vàng ra đón.

Đó là một thiếu phụ khoảng chừng ba mươi tuổi vô cùng xinh đẹp, vóc người lẫn tướng mạo đều được bảo dưỡng cực tốt! Lúc thấy Lạc Ninh liền dịu dàng vui vẻ cười hỏi thăm: "Rốt cuộc anh cũng về rồi?"

Lạc Ninh cũng nhìn lại người phụ nữ kia cười, vẻ mặt tràn đầy sự dịu dàng: "Ừm, anh đã về rồi!"

Thiếu phụ xinh đẹp vừa cười vừa nói: "Mẹ trông anh cả đêm đấy, sao hôm nay lại về muộn thế? Ah? Cô bé này…"

Khi nhìn thấy bộ dạng của Tiêu Cửu Cửu lúc này, thì cảm xúc của người phụ nữ chẳng khác gì Lạc Ninh lúc mới gặp cô, thoáng qua một tia không hài lòng.

Lạc Ninh vội vàng giới thiệu: "Cô nhóc này là Tiểu Tiêu, bị lạc đường, ở trạm xe bị người ta bắt nạt, nên anh mới dắt cô bé về nhà mình nghỉ tạm!"

Rồi lại quay đầu giới thiệu với Tiêu Cửu Cửu: "Tiểu Tiêu, đây là vợ của chú, Bạch Lan!"

Tiêu Cửu Cửu vội vàng lễ phép chào hỏi: "Cháu chào dì Bạch!"

Bạch Lan tươi cười đáp: "Đừng đứng đây nói chuyện mãi như thế, vào trong nhà đi. Hai chú cháu đói chưa? Đồ ăn trong bếp vẫn còn nóng lắm, mau rửa mặt, ăn cơm rồi hãy tán gẫu tiếp!"

Tiêu Cửu Cửu thầm than thở, mọi người trong nhà này ai nấy cũng đều nhiệt tình cả! Bọn họ đều có tâm tư thấu đáo, cho dù là Lạc Ninh hay là Bạch Lan, không một ai nhìn cô bằng ánh mắt khinh bỉ lẫn khinh thường, nhiều lắm là xem cô như con cái của mình, có đôi lúc bướng bỉnh khiến bản thân không hài lòng, không vừa ý. Nhưng trên hết vẫn là hết sự cực kỳ quan tâm.

Những người như bọn họ, so với những người được gọi là danh môn thế gia kia, càng khiến người ta cảm thấy thoải mái hơn.

Bạch Lan dẫn Cửu Cửu một căn phòng dành cho khách ở lầu một, rồi cười cười vẻ áy náy: "Tiểu Tiêu, gian phòng kia có chút đơn sơ, cháu đừng chê nhé!”

Tiêu Cửu Cửu liền đáp lại: "Dì Bạch, cám ơn chú và dì đã chứa chấp cháu! Đã quá làm phiền mọi người rồi, cháu cám ơn dì nhiều ạ!"

Bạch Lan khẽ vỗ nhẹ lên bả vai của cô, cười nói: "Đừng nói như vậy, ai mà chả có lúc khó khăn, toilet ngay bên cạnh, cháu nhanh đi rửa mặt, sửa sang một chút, sau đó ra đây ăn lót dạ rồi đi ngủ!"

"Vâng ạ!" Tiêu Cửu Cửu cười cười, từ trong ba lô lấy ra một bộ quần áo thể thao để thay, sau đó chạy sang nhà vệ sinh ở bên cạnh.

Nhìn Tiêu Cửu Cửu đi vào toilet, Bạch Lan thoángthắc mắc hỏi Lạc Ninh: "Anh xem đứa nhỏ này, rõ ràng rất có lễ phép, tại sao lại ăn mặc dọa người thế này chứ?"

Lạc Ninh cười đáp: "Ngụy trang thôi! Con bé nói từ Kinh Thành tới, vì cãi nhau với người nhà nên mới bỏ trốn đi một thời gian. Anh đoán chừng là không muốn để cho người trong nhà tìm được, cho nên nó mới giả trang thành bộ dáng như vậy."

Bạch Lan than nhẹ một tiếng: "Haiz, anh xem đấy! Trẻ con bây giờ đúng là lắm ý tưởng, một đứa trẻ choai choai mới mười mấy tuổi đã dám vào nam ra bắc như vậy! Nếu như tối nay không được anh cứu thì biết làm thế nào?"

Lạc Ninh lắc đầu đáp: "Không hẳn, cô bé này dám ra ngoài một mình, cho dù bị người bao vây ở xung quanh, vẻ mặt cô nhóc vẫn giữ được sự bình tĩnh. Anh nghĩ, cô nhóc này cũng không đơn giản như em đã nghĩ đâu!"

Bạch Lan khẽ chọc chồng mình một cái, giận cười nói: "Vậy anh không lo lắng chứa chấp người không nên chứa chấp à?"

Lạc Ninh nhìn bà xã nhà mình cười khúc khích: "Em nói thử xem, ai có thể thoát khỏi hỏa nhãn kim tinh của anh được chứ?"

"Chỉ có anh tự luyến thôi!"

Hai mươi phút sau, lúc Tiêu Cửu Cửu trở ra, Lạc Ninh cùng Bạch Lan nhìn cô gái nhỏ, mái tóc vẫn còn hơi ẩm ướt, ngũ quan tinh xảo tuyệt mỹ, phong cách thanh lệ thoát tục, lại mang theo một chút quý khí lành lạnh, thì cả hai vợ chồng đồng loạt nghẹn họng, mắt chữ O mồm chữ A.

Tiêu Cửu Cửu thấy bọn họ có phản ứng như vậy, liền bật cười thành tiếng: "Chú Lạc, dì Bạch, có phải kỹ thuật hóa trang của cháu quá cao hay không? Mà dường như hai người đều không nhận ra cháu thì phải ?"

Lạc Ninh ho nhẹ một tiếng, vội vàng ngậm chặt miệng lại.

Bạch Lan liền cười nói: "Ai chà, kỹ thuật hóa trang của cháu đúng là quá tốt! Dì còn tưởng rằng có tinh linh nào đó vừa hạ trần đến nhà mình chứ! Tiểu Tiêu, mau tới đây ăn mì, dì còn đặc biệt nấu thêm cho cháu hai quả trứng nữa!"

"Vâng!", Tiêu Cửu Cửu cũng không có khách khí, ngồi vào ghế  đối diện  với Lạc Ninh, ăn ngấu nghiến.

Sau khi ăn hết cả một bát mỳ to, cô thõa mãn vỗ bụng nói: "Ngon quá, cám ơn dì Bạch! Cám ơn chú Lạc!"

Bạch Lan dịu dàng nói: "Thời gian không còn sớm nữa, nếu ăn xong rồi, thì mau đi ngủ đi! Có chuyện gì, ngày mai lại nói!"

Tiêu Cửu Cửu khẽ cúi người chào: "Chú Lạc, dì Bạch, ngủ ngon!"

Nhìn Tiêu Cửu Cửu đi vào phòng mình, hai vợ chồng Lạc Ninh liền liếc mắt nhìn nhau.

Bạch Lan nhìn vẻ mặt hả hê của Lạc Ninh, liền đưa tay bấm một cái: "Đúng là  anh lợi hại! Aiz, em nói này Lạc Ninh! Anh lợi hại như vậy thì đoán thử một chút, cô nhóc này rốt cuộc có lai lịch gì?"

Lạc Ninh cười đáp: "Ngày mai anh tìm hiểu tin tức ở Thủ đô một chút là biết ngay thôi!"



Đã sửa bởi Mẹ Bầu lúc 10.09.2018, 20:58.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn BAT101126 về bài viết trên: Mẹ Bầu, Puck, Tthuy_2203
     

Có bài mới 12.12.2017, 22:48
Hình đại diện của thành viên
Đại Thánh Thần Nguyên Lão Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Đại Thánh Thần Nguyên Lão Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 05.08.2014, 13:49
Bài viết: 3002
Được thanks: 13895 lần
Điểm: 21
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Cục cưng yêu quý nhất của Boss - Lại Ly Hôn 87.3 - Điểm: 32
Chương 89.1: Nếu như tình cảm hai bên giữ được đến lâu dài
     Editor: Mẹ Bầu

        Ngày hôm sau, khi ánh nắng ban mai vừa hiện ra, Tiêu Cửu Cửu tỉnh dậy trong sự mơ hồ.

     Cô mở cặp mắt trong trẻo ra, sâu kín nhìn bốn phía một lát, lúc này cô mới nhớ ra, hiện tại mình đã ở Tế Thành.

     Cô liền nghĩ tới sự đối xử của hai vợ chồng Lạc Ninh và Bạch Lan, trong lòng không khỏi âm thầm cảm thấy may mắn, thấy vận khí của mình vẫn còn cực tốt, chung quy cứ mỗi một lần khi tinh thần của cô bị sa sút cô đều gặp quý nhân tương trợ, bằng không, tối hôm qua làm sao cô có thể có giấc ngủ tốt như vậy chứ.

     Tiêu Cửu Cửu đứng dậy mặc quần áo xong xuôi, đứng soi gương. Cô mặc trên người một bộ đồ thể thao màu lam với đường kẻ màu trắng, mái tóc dài được buộc lại thật cao thành cái đuôi ngựa vắt vẻo ở sau ót, để lộ ra khuôn mặt béo mập non mềm hồng hào và sáng bóng, thoạt nhìn là một vẻ thanh xuân đến bức người.

     Tiêu Cửu Cửu lấy từ trong túi xách ra bàn chải đánh răng và chiếc khăn lông mà bản thân đã chuẩn bị từ trước đi ra ngoài. Vừa ra khỏi cánh cửa phòng ngủ, Cửu Cửu đã nhìn thấy Bạch Lan đang mặc tạp dề bận rộn ở trong phòng bếp.

     Cô đi tới lên tiếng chào Bạch Lan một câu, "Dì Bạch, chúc dì buổi sáng mạnh khỏe!"

     Bạch Lan nhìn thấy Tiêu Cửu Cửu với nét mặt xinh đẹp tuyệt trần, liền biểu lộ một nụ cười dịu dàng: "Tiểu Tiêu, cháu đã tỉnh rồi sao? Nhanh đi đánh răng rửa mặt, một lát nữa đã có thể ăn điểm tâm được rồi!"

     Tiêu Cửu Cửu nhìn về phía Bạch Lan cười cười: "Vâng, vậy một lát nữa cháu sẽ tới giúp dì một tay."

     Bạch Lan cười nói: "Chỉ có một chút chuyện nhỏ như vậy, cần gì phải nhờ cháu tới giúp một tay kia chứ, cháu hãy mau đi đi!"

     Nhìn bóng dáng Bạch Lan bận rộn, đột nhiên Tiêu Cửu Cửu có cảm giác trong mũi có chút cay cay, vội vàng đi vào trong phòng rửa tay, đóng cửa lại, trên mặt vã ra một lớp mồ hôi lạnh, cố gắng kìm nén lại tâm tình của mình đang bị kích động mãnh liệt.

     Thân là một đứa trẻ trong sống trong Cô nhi viện đến khi trưởng thành, cho tới bây giờ Tiêu Cửu Cửu chưa từng thấy hình ảnh của cha mẹ mình như thế nào, càng không thể được trải qua thứ tình cảm ấm áp của cha mẹ đối với con cái... Nhưng từ ở trên người Lạc Ninh và Bạch Lan, Tiêu Cửu Cửu đã được cảm nhận thứ tình cảm của cha mẹ vừa quan tâm lại cực kỳ ấm áp, cho dù… cô và hai người bọn họ chỉ quen biết nhau chưa đến hai mươi tư giờ.

     Nhưng mà, cô lại có cảm giác mới gặp gỡ lần đầu mà bọn họ như đã quen thân, cảm giác như đã quen biết với bọn họ cực kỳ lâu rồi. Khóe môi của Tiêu Cửu Cửu thoáng nâng lên một ý cười vui vẻ, cô có thể được quen biết bọn họ, thật tốt!

     Đến khi Tiêu Cửu Cửu tắm rửa sạch sẻ, trở về phòng dọn dẹp gọn gàng xong xuôi, lúc đi ra ngoài đã thấy bên bàn ăn có thêm hai ông bà cụ đang ngồi ở đó, bên cạnh còn có một vị thiếu niên anh tuấn cao lớn. Còn Lạc Ninh thì đã giúp Bạch Lan bưng từng thứ từng thứ đồ ăn của bữa sáng đặt lên trên bàn ăn xong xuôi.

     Bạch Lan vừa nhìn thấy Cửu Cửu, lập tức cười nói, "Tiểu Tiêu, mau tới đây ngồi đi cháu!"

     "Con cảm ơn dì!"

     Tiêu Cửu Cửu cảm giác được ánh mắt của mọi người. Cô đi tới trước bàn ăn, nhìn về phía hai ông bà cụ đang ngồi cười cười, "Cháu chào ông nội, bà nội. Chúc ông bà mạnh khỏe!" Cuối cùng nhìn về phía vị thiếu niên anh tuấn trẻ tuổi kia chào: "Xin chào Lạc Thần!"

     "Ai da, tốt, tốt, tốt!"

     Lão phu nhân nhiệt tình đáp lời, "Bạch Lan, đây chính là tiểu Tiêu mà con đã nói đó sao? Cô bé này dáng dấp thật sự rất xinh đẹp! Nào, nào, tiểu Tiêu lại đây, con đến ngồi bên cạnh bà nội đây, hai chúng ta cùng trò chuyện một hồi."

     "Vâng ạ, con cảm ơn bà nội." Tiêu Cửu Cửu theo lời ngồi vào bên cạnh Lão phu nhân.

     Lạc lão phu nhân khoảng chừng 60 tuổi, nhìn tinh thần của bà vẫn rất tốt, làn da vẫn trắng nõn, trên người mặc một bộ quần áo màu đỏ rực, điệu bộ giơ tay nhấc chân lúc nào cũng lộ ra một khí chất mạnh mẽ và uy nghi.

     Lạc lão tiên sinh nhìn cũng chừng độ sáu bảy chục tuổi. Ông ngồi ở đó, sống lưng vẫn còn thẳng tắp, chỉ cần nhìn thoáng qua cũng có thể nhận ra đây là một quân nhân đã từng trải qua sương gió. Lạc lão tiên sinh mặc trên người một bộ quần áo màu trắng ngà, in hoa văn chìm, qua lớp vải áo mỏng mảnh, thoạt nhìn cũng có thể nhận ra, thân thể của lão tiên sinh vẫn còn rất cường tráng.

     Về phần Lạc Thần, dáng dấp cũng rất cao lớn, ít nhất cũng phải cao 1m80 trở lên. Cho dù cậu đang ngồi ở trên ghế, nhưng cũng vẫn làm cho người ta có một loại cảm giác bị áp bức như cũ. Tuy tuổi còn nhỏ nhưng cũng đã sớm được hình thành khí phách, khí chất bình tĩnh trầm ổn, mặt mày đã có vẻ hơi già dặn hơn so với lứa tuổi của mình, nhìn cậu không giống như một thiếu niên mới mười lăm tuổi, mà nhìn vẻ mặt cậu giống như là đã hai mươi lăm tuổi vậy.

     Lúc này cậu đang mở to đôi mắt sáng ngời, trầm tĩnh, vẻ đầy tò mò, quan sát Tiêu Cửu Cửu.

     Cửu Cửu nghênh đón ánh mắt của cậu, sau đó nhìn lại cậu và đáp trả lại bằng một nụ cười tràn ngập thiện ý.

     Lạc Thần nhất thời cảm thấy trái tim của mình chợt thoáng nảy lên một cái, không sao giải thích được. Sắc mặt của cậu chợt nóng bừng lên, cậu vội vàng cụp ánh mắt xuống dưới, không dám nhìn lên gương mặt kiều diễm xinh đẹp kia nữa.

     Người thiếu niên này mới mười lăm tuổi, lần đầu tiên tình cảm rung động…

     Bạch Lan rót chén sữa tươi cho Tiêu Cửu Cửu và Lạc Thần mỗi người một chén, Tiêu Cửu Cửu nói một tiếng "Cảm ơn", sau đó bắt đầu an tĩnh ăn bữa sáng.

     Khi cô ăn thứ gì, động tác đều luôn ưu nhã động lòng người, không phát ra một chút âm thanh nào. Người nhà họ Lạc vừa nhìn cử chỉ này của cô cũng biết  ngay, nhất định Tiêu Cửu Cửu đã được nuôi dưỡng, dạy dỗ rất tốt.

     Trong bữa tiệc, Lạc lão phu nhân hỏi Cửu Cửu một vài vấn đề. Sau khi bà biết được Cửu Cửu là trẻ mồ côi, lớn lên trong Cô nhi viện, sau này được được người ta nhận về nuôi dưỡng cho đến khi trưởng thành, người nhà họ Lạc cũng có chút không dám tin.

     Lạc Ninh liên tưởng đến chuyện Tiêu Cửu Cửu nói về nguyên nhân rời nhà ra đi, anh đoán chừng chuyện này có liên quan đến người thân của cô. Trong lòng anh cũng chỉ nghĩ, cho là người ta đã ngược đãi Cửu Cửu, cho nên hiện tại cô mới rời nhà ra đi, trong lòng anh có thêm chút thương cảm.

     Anh lập tức nói đối với Tiêu Cửu Cửu: "Tiểu Tiêu, nếu như cháu không có chỗ nào khác có thể đi, cũng không chê chỗ này, trước hết cứ ở lại nhà chú đây, dù sao nhà này cũng không thiếu một cái bát, một đôi đũa cho cháu."

     Lạc lão phu nhân cũng nói, "Đúng vậy đó! Đứa nhỏ đáng thương, cháu cứ ở lại đây với chúng ta đi, thích ở bao lâu thì cứ ở bấy lâu."

     Tiêu Cửu Cửu cảm kích nhìn mấy người trong nhà, nghẹn giọng nói: "Cháu cám ơn bà nội! Cám ơn chú Lạc! Cám ơn mọi người trong nhà!"

     Mỗi người ai cũng sẽ có thời điểm gặp phải khó khăn. Những lúc như thế này, nếu có người nào đó nói một tiếng giúp đỡ, chuyện này thực sự đã làm cho người ta thấy cảm kích và xúc động trước tình cảm ấm áp đó.

     Sau này, bất kể bao nhiêu năm qua, Tiêu Cửu Cửu cũng vẫn luôn nhớ tới những người nhà họ Lạc, đã từng đối xử tốt với cô như thế nào, trong lòng cô cũng khắc sâu ân tình, nhất định phải báo đáp lại.

     Sau khi ăn xong bữa ăn sáng, Lạc lão tiên sinh đi đến phòng khám bệnh ở phía đối diện để giúp một tay.

     Bạch Lan và Lạc Thần cùng đi đến trường học. Bạch Lan là giáo viên dạy ở trường Nhất Trung ở Tế Thành, còn Lạc Thần, hiện tại đang là học sinh lớp mười của trường Nhất Trung ở Tế Thành. Bởi vì trường Nhất Trung cách nhà ở của bọn họ hơi xa, cho nên sau khi Lạc Thần học đến bậc cao trung (*), Bạch Lan liền mua một xe nhỏ, giá khoảng chừng mười vạn đồng để khỏi phải đi bộ. Hai mẹ con luôn luôn đều cùng đi ra cửa, rồi lại cùng nhau về nhà.

(*) Bậc học cao trung ở Trung Quốc tương đương với bậc Trung học phổ thông ở Việt Nam


Đã sửa bởi Mẹ Bầu lúc 15.09.2018, 16:14.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Mẹ Bầu về bài viết trên: Puck
     
Có bài mới 13.12.2017, 22:18
Hình đại diện của thành viên
Đại Thánh Thần Nguyên Lão Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Đại Thánh Thần Nguyên Lão Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 05.08.2014, 13:49
Bài viết: 3002
Được thanks: 13895 lần
Điểm: 21
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Cục cưng yêu quý nhất của Boss - Lại Ly Hôn 87.3 - Điểm: 34
Chương 89.2: Nếu như tình cảm hai bên giữ được đến lâu dài (tiếp theo)
     Editor: Mẹ Bầu

Trong nhà cũng chỉ còn lại có Lạc Ninh và Lạc lão phu nhân, còn có thêm Tiêu Cửu Cửu.

     Lạc Ninh ngồi lại cùng với mọi người hồi, sau đó liền nói với Cửu Cửu, "Cửu Cửu, trước tiên cháu cứ ngồi nói chuyện ở đây đã, chú đi lên lầu để giải quyết một chút công việc."

     Tiêu Cửu Cửu vội vàng nói, "Chú Lạc, ngài có công chuyện cứ đi giải quyết đi ạ, không cần phải để ý đến cháu đâu."

     "Ngoan!" Lạc Ninh cười xoa xoa mái tóc của cô, sau đó đi lên lầu.

     Anh cũng không biết mình nên làm thế nào cho phải. Đối với cô nhóc này, anh thực sự rất có cảm tình. Chung quy, anh có cảm giác cô nhóc này thực sự giống như con gái của anh vậy. Cô gái nhỏ này đã làm cho anh kìm lòng không đặng, chỉ muốn cưng chiều và che chở cho cô.

     Tiêu Cửu Cửu đối với động tác của Lạc Ninh cũng rất bất đắc dĩ. Bây giờ cô cũng đã sắp trở thành một người mẹ đến nơi rồi đó, có được hay không? Nhưng tại sao chú Lạc, kể cả mấy người trong nhóm của anh Cẩn Chi kia nữa, bất cứ người nào cũng đều coi cô là một đứa trẻ nhỏ, cần phải được quan tâm chăm sóc.

     Cô có chút bất đắc dĩ, nhưng phần lớn hơn, chính là cảm thấy cực kỳ hạnh phúc, cảm thấy cực kỳ ấm áp!

     Lạc Ninh trở lại trong phòng, lấy ra điện thoại di động của mình, bấm số điện thoại bạn tốt của mình ở Kinh Thành.

     "A lô, Chu Tiêu, là tôi đây, Lạc Ninh."

     "A, là Lạc đại ca sao! Anh mạnh khỏe chứ, nhớ nhung điều gì mà ngày hôm nay lại gọi điện thoại tới cho tôi thế?"

     "Ha ha, ông khoan hãy nói, tôi đây chính là “vô sự bất đăng tam bảo điện” (*), đang muốn tìm ông để hỏi thăm chút chuyện đây."

(*) Vô sự bất đăng tam bảo điện: Dịch nghĩa: Không có việc gì thì không đến tòa tam bảo (chùa)

     "Chuyện gì vậy? Ông cứ nói đi, bất quá, những chuyện của tôi thì nói thoải mái, còn những chuyện liên quan đến cơ mật ,thì chắc chắn là tôi sẽ không nói rồi. Ha ha. . ."

     Lạc Ninh cười nói, "Yên tâm đi, tôi đây có gặp được một người, chuyện này cũng sẽ không làm khó ông đâu! Tôi chỉ muốn hỏi thăm ông về một người thôi."

     "Người nào vậy? Ông nói tôi nghe!"

     "Chuyện là thế này, ngày hôm qua ở bến xe Tế Thành, tôi đã nhặt được một thiếu nữ rất xinh đẹp, dáng dấp vô cùng xinh xắn. Thời điểm tôi nhặt được cô bé, cô bé đã hóa trang thành một nhóc con. Tôi có hỏi cô bé là người ở nơi nào? Cô bé nói là từ Kinh thành tới, còn nói tên của mình là tiểu Tiêu. Do có mâu thuẫn nên đã ầm ĩ với người nhà một trận, sau đó đã rời nhà đi ra ngoài. Tôi xem dáng dấp cô bé này cũng không tầm thường, cử chỉ cũng phóng khoáng. Ông giúp tôi điều tra một chút xem, mấy ngày hôm nay ở Kinh thành có nhà nào đó, có con cái rời nhà bỏ đi ra ngoài hay không?"

     Chu Tiêu vừa nghe thấy vậy, nhất thời kích động, "Lạc đại ca, có phải cô nhóc kia người cao ước chừng 1m65, có mái tóc thật dài, làn da trắng trẻo, có một đôi mắt hạnh sáng ngời, sống mũi nhỏ rất thẳng, khi cười lên còn có hai lúm đồng tiền nữa, đúng hay không?"

     "Đúng đúng đúng rồi, sao vậy? Làm sao ông biết?" mãi đến lúc này Lạc Ninh mới phản ứng được, "Cô bé này có liên quan với ông à?"

     Trái tim Chu Tiêu nhất thời liền trùng xuống, "Ối trời đất cha mẹ ơi! Có thể nói cô nhóc này chính là ruột thịt trong lòng mà mấy người chúng tôi rất để tâm đó! Cô nhóc này chính là đứa nhỏ mà Tiêu đại thiếu gia đã nhận về nuôi dưỡng. Gần đây trong nhà xảy ra chút chuyện, cô nhóc làm loạn lên một trận, nổi lên tính khí bốc đồng, sau đó bỏ đi. Ông không biết chứ, chỉ vì chuyện đi tìm cô nhóc này, mà hiện tại mọi người ở khắp cả Kinh Thành này đều đã bị huyên náo đến long trời lở đất. Lạc đại ca, ông nhanh chóng ổn định cô bé này giúp cho tôi nhé! Trước mắt cứ để cho cô bé tạm thời sống ở nhà ông, chúng tôi lập tức chạy tới đó ngay..."

     Lạc Ninh lập tức lên tiếng, "Được được được! Vậy tôi sẽ giữ cô bé ở lại nhà tôi thêm mấy ngày nữa, chờ mấy người các ông tới đây."

     Cúp điện thoại, Lạc Ninh có cảm giác trong lòng mình có chút trống rỗng.

     Về thân phận của cô nhóc này, Lạc Ninh cũng đã từng nghĩ đến, rất có thể cô bé là con cái trong một gia đình danh môn thế gia nào đó ở trong kinh. Nhưng anh lại chưa từng bao giờ nghĩ tới, cô nhóc này, vậy mà lại chính là cô gái nhỏ được Tiêu đại thiếu gia thu dưỡng, một bí mật lớn mà mọi người vẫn thường truyền miệng nhau. Hơn nữa cô bé còn là đứa nhỏ được mấy người con quan ba đời như bọn Chu Tiêu, đang cùng nhau bảo trợ, che chở ở trong lòng bàn tay.

     Thân phận của cô bé này thật sự đúng là quá quý giá rồi! Cũng may, ngay từ lúc mới đầu, bọn họ cũng không hề ghét bỏ cô gái nhỏ này, bằng không, cũng sẽ gây chuyện đắc tội với người ta rồi.

     Lạc Ninh ở đầu này vẫn còn đang cảm thấy mình thật may mắn, Chu Tiêu ở đầu đằng kia có thể nói đã mừng rỡ đến sắp nổi điên.

     Chu Tiêu và Lạc Ninh, hai người có chung cấp bậc, trước kia khi hai người tham gia khóa học bổ túc quân sự, đã từng cùng ở chung một chỗ. Hai người bọn họ vừa gặp nhau lần đầu mà như đã quen biết lâu ngày. Về sau giữa các đại quân khu cũng thường có hoạt động trao đổi, vì thế bọn họ đã trở thành bạn tốt của nhau.

     Không nghĩ tới, Cửu Cửu lần này lại gặp được gia đình của Lạc Ninh như vậy, thật sự là một điều cực kỳ tốt đẹp!

     Thật sự, nếu như nói là " "Đạp phá thiết hài vô mịch xử, đắc lai toàn bất phí công phu!" (*)

(*) Đạp phá thiết hài vô mịch xử, đắc lai toàn bất phí công phu. Dịch nghĩa: đi mòn giày sắt tìm không thấy, tìm thấy toàn bộ không mất công. Ý nói: việc Tiêu Cửu Cửu bỏ đi đã làm cho tất cả những người thân thiết với cô lo lắng đi tìm kiếm, nhưng không thấy tăm hơi. Nhưng chỉ một lần vô tình, qua cuộc điện thoại của Lạc Ninh, mọi người đã biết được toàn bộ tin tức và nơi Tiêu Cửu Cửu trú chân.

     Chu Tiêu lập tức gọi điện thoại cho Tiêu Cẩn Chi, điện thoại vừa mới được tiếp thông, anh liền lập tức kêu lên ầm ĩ: "Lão đại, đã tìm được Cửu Cửu rồi, hiện tại Cửu Cửu đang ở Tế Thành. Vừa vặn ở Tế Thành có một Tham mưu trưởng mà tôi quen biết, hiện giờ cạu ấy đang lưu giữ Cửu Cửu, bây giờ chúng ta làm sao đây?"

     Bàn tay Tiêu Cẩn Chi cầm điện thoại liền siết chặt lại, đến mức khớp xương trắng bệch ra, giọng nói cũng trở nên run rẩy: "Điều đến cho tôi một chiếc máy bay trực thăng, chúng ta lập tức lên trực thăng bay đến đó!"

     Chu Tiêu lập tức nói, "Được, tôi với anh cùng bay tới đó!"

     Tiêu Cẩn Chi cúp điện thoại, ổn định lại nhịp đập trái tim vẫn còn đang rộn ràng. Anh đã tìm cô suốt một ngày một đêm, không hề chợp mắt lấy một lát. Giờ đây đột nhiên nhận được tin tức của cô, nhất thời cảm thấy vui sướng giống như bay lên tận trời, gánh nặng vẫn đang đè nặng lên trên người anh lúc này tựa như đã đã được trút bỏ vậy, cảm thấy hô hấp cũng dễ dàng hơn.

     Anh vừa định gọi điện thoại thông báo cho những người khác biết, nhưng cuối cùng vẫn gắng kiềm chế lại. Mấy người này, đợi sau khi tìm được sẽ thông báo sau, ngộ nhỡ chẳng may nhận lầm người, như vậy chẳng phải sẽ bị bổ nhào, thành công dã tràng sao.

     Cô nhóc kia, thật sự đúng là đã hành hạ chết anh! Lần này trở về, anh không đánh vào cái mông cô thì không thể!

     Nhưng nghĩ lại, trong bụng của cô còn có đứa nhỏ của anh, anh nhất định không thể đánh cô được! Không thể đánh!

     Chẳng những không thể đánh, anh còn phải cưng chiều, dỗ dành cô, dụ dỗ cô trở lại nhà!

     Ai! Lần này, quả thật anh đã gặp phải tiểu oan gia rồi. Thật sự suốt cả đời anh sẽ phải chịu đựng bị cô hành hạ. Về sau này, nếu như trong nhà lại có thêm mấy nhóc tiểu oan gia, nghịch ngợm, chuyên gây sự giống như cô nữa, liệu anh có tránh khỏi chuyện phải nhức đầu hay không?

     Nhưng oán trách thì cứ việc oán trách đi, chỉ cần vừa nghĩ sẽ có mấy cục cưng xinh xẻo vây quanh ở bên cạnh anh và Cửu Cửu như vậy, trong lòng anh đã cảm thấy cực kỳ sung sướng. Tiêu Cẩn Chi lại mềm lòng đến mức rối tinh rối mù. Anh hận không thể đi đến tìm cô ngay lập tức, sau đó sẽ siết tay ôm lấy cô thật chặt, hung hăng hôn cô, rồi sau đó hung hăng yêu cô.

     Một giờ sau, một chiếc máy bay trực thăng lặng lẽ đáp xuống một nơi ở gần nhà Lạc Ninh.

     Máy bay trực thăng vừa dừng lại, lập tức có mấy người đàn ông mặc quân trang từ bên trong chiếc máy bay trực thăng nối đuôi nhau đi ra. Bọn họ vây quanh một vị đứng ở giữa mang kính mát, mặc tây trang màu đen. Người đàn ông cao lớn nện bước vững chắc, bước đi chỉnh tề, thẳng tiến hướng về phía nhà của Lạc Ninh.


Đã sửa bởi Mẹ Bầu lúc 15.09.2018, 16:15.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn Mẹ Bầu về bài viết trên: Puck, Tthuy_2203
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 170 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: fufudethuong, Nguyễn Thùy Trang, tuongvicanhmong và 248 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (HOÀN)

1 ... 183, 184, 185

[Cổ đại] Yêu nghiệt khuynh thành Minh vương độc sủng - Thụy Tiếu Trụ

1 ... 47, 48, 49

3 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

4 • [Cổ đại - Huyền huyễn] Sư phụ Ma Quân đồ đệ Thượng Thần - Tô Nhị Khuyết

1 ... 26, 27, 28

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 156, 157, 158

[Hiện đại] Bà xã anh chỉ thương em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 145, 146, 147

[Hiện đại] Hoa hồng nhỏ của anh - Song Du

1 ... 17, 18, 19

8 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C963

1 ... 137, 138, 139

[Xuyên không] Chuyên tâm độc sủng mùa xuân của hạ đường thê - Vũ Sơ Tình

1 ... 35, 36, 37

10 • [Xuyên không - Huyễn huyễn] Ma phi khuynh thế độc sủng nàng - Dạ Ngữ Phàm

1 ... 37, 38, 39

11 • [Hiện đại] Anh nghĩ anh sẽ không thích em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 40, 41, 42

12 • [Xuyên không Dị giới] Phượng nghịch thiên hạ - Lộ Phi (Phần 1)

1 ... 176, 177, 178

13 • [Hiện đại - Võng du] Cô dâu Hoa Yêu - Mặc Thanh Thành

1 ... 24, 25, 26

14 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C72]

1 ... 27, 28, 29

15 • [Hiện đại] Nhốt yêu - Sắc

1 ... 13, 14, 15

16 • [Hiện đại] Làm thế nào để ngừng nhớ anh - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 20, 21, 22

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

18 • [Xuyên không Dị giới] Phượng nghịch thiên hạ - Lộ Phi (Phần 2)

1 ... 186, 187, 188

19 • [Cổ đại] Kiêu Tế - Quả Mộc Tử

1 ... 82, 83, 84

20 • [Xuyên không] Cuộc sống nông thôn nhàn rỗi - Kẹo Vitamin C

1 ... 108, 109, 110



Công Tử Tuyết: Re: [Trắc nghiệm] Bạn có tò mò nhân cách thứ hai nào đang trú ẩn trong mình?
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 321 điểm để mua Phù thủy mặt trăng
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 304 điểm để mua Phù thủy mặt trăng
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 547 điểm để mua Song Tử Nữ
Shop - Đấu giá: ღ_kaylee_ღ vừa đặt giá 582 điểm để mua Tiên nữ
Shop - Đấu giá: sun520 vừa đặt giá 307 điểm để mua Cậu bé vs đàn guitar
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 248 điểm để mua Giày cao gót nâu hồng
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 291 điểm để mua Cậu bé vs đàn guitar
Shop - Đấu giá: sun520 vừa đặt giá 264 điểm để mua Gấu ôm kẹo
Shop - Đấu giá: sun520 vừa đặt giá 288 điểm để mua Phù thủy mặt trăng
Shop - Đấu giá: ღ_kaylee_ღ vừa đặt giá 250 điểm để mua Gấu ôm kẹo
TranGemy: Hôm nay của bạn thế nào, How are you today?
LogOut Bomb: heocon13 -> dienvi2011
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc nghiệm] Bạn có tò mò nhân cách thứ hai nào đang trú ẩn trong mình?
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 273 điểm để mua Phù thủy mặt trăng
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> y229917
Gwendolynn: ồ, cảm ơn mn
heocon13: rank đó dừng đăng thì vẫn còn nguyên thôi, chỉ là nếu đăng tiếp thêm đến một số lượng post nhất định thì sẽ được chuyển sang rank khác
Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 360 điểm để mua Cặp đôi cherry
Gwendolynn: 1 ngày post bao nhiêu bài mới giữ đc rank vậy b?
Công Tử Tuyết: không nhé
Gwendolynn: ai cho mình hỏi với, cái rank thành viên năng nổ hay thành viên nổi bật ấy có phải rank mãi mãi ko? Dừng đăng bài có bị mất không nhỉ?
Shop - Đấu giá: Thải Nhi vừa đặt giá 251 điểm để mua Korean Prince
TranGemy: [Hiện đại] Quấn hôn: Tổng giám đốc thô bạo của tôi - Nam Mịch chương 261, truyện cập nhật chương mới 4 - 7 chương/tuần.
Shop - Đấu giá: Leslie Juan vừa đặt giá 300 điểm để mua Bánh kem gấu con
Shop - Đấu giá: Gwendolynn vừa đặt giá 925 điểm để mua Bông tai đá Topaz xanh London
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 535 điểm để mua Chuột Minnie 2
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 248 điểm để mua Bé Mascot hồng
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 248 điểm để mua Vịt Daisy
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 250 điểm để mua Hổ ném bom

DiendanLeQuyDon | ddLQD | Phong thu am | studio | YeuCaHat
Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.