Diễn đàn Lê Quý Đôn



Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 25 bài ] 

Sau này chúng ta đều khóc - Hạ Thất Tịch

 
Có bài mới 12.07.2018, 21:45
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Mặc Phi Ưng Bang Cầm Thú
Chiến Thần Mặc Phi Ưng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 27.12.2016, 15:56
Tuổi: 22 Nữ
Bài viết: 590
Được thanks: 2643 lần
Điểm: 38.44
Có bài mới Re: [Hiện đại] Sau này chúng ta đều khóc - Hạ Thất Tịch - Điểm: 56
Chương 10 (tiếp)

Edit: Tịnh Hảo

4, Trên đời này, điều làm người ta hối hận nhất, trừ gặp rỡ ra, chính là tình cảm.

Chủ nhật, tôi thức dậy vô cùng sớm, bởi vì chuyến bay của Tô Liệt vào 9 giờ sáng.

Nhưng mà khi tôi đánh răng, di động lại hiện ra một tin nhắn, là Tô Liệt, “Tạm biệt, Lạc Thi.”

Đúng lúc tôi xem tin nhắn còn chưa kịp phản ứng, điện thoại của Mễ Sở gọi tới.

Cô ấy nói, “Lạc Thi, Tô Liệt đi đâu? Tại sao cậu ấy lại gửi tin nhắn như thế cho tớ?!”

Miệng tôi đầy bọt, ngi ngờ hỏi, “Tin nhắn gì?”

“Tạm biệt là có ý gì? Vậy mà cậu ấy lại nói với tớ, tạm biệt, Mễ Sở!”

Tôi gọi điện thoại cho Tô Liệt lần nữa thì đã ở trong trạng thái tắt máy. Tôi gọi cho Tưởng Ngôn, nói, “Tô Liệt đâu?”

Giọng nói của Tưởng Ngôn giống như chưa tỉnh ngủ, mơ màng hỏi tôi mấy giờ.

Tôi nói, “Tám giờ.”

Tưởng Ngôn nói, “Ồ, chắc cô ấy đã đi rồi, 7 giờ 50 phút cô ấy bay rồi.”

“Cái gì, rõ ràng cậu ấy nói với tôi là chín giờ máy bay bay…” Tôi thét to.

Nhưng mà, sao tôi lại quên, Tô Liệt là một người sợ chia ly với người khác, làm sao cô ấy có thể nói giờ chính xác cho tôi biết?!

Tôi nói với Mễ Sở chuyện Tô Liệt rời khỏi, Mễ Sở kích động la lên, “Sao cậu không nói cho tớ biết?”

Tôi trợn mắt, “Nói sớm cho cậu biết có lợi gì, cậu cũng đâu nhìn thái độ của cậu đối với Tô Liệt.”

Mễ Sở thì thầm nói, “Tớ cho rằng cậu ấy có thể rộng lượng cho tớ suy nghĩ cẩn thận.”

Tôi nói, “Vậy bây giờ cậu hiểu rồi chứ?”

Mễ Sở nói, “Cậu nói thế tớ còn không hiểu sao? Tớ cảm thấy tớ không thể nào mất đi người bạn này.”

Tôi nói, “Mễ Sở, trên đời này, điều làm người ta hối hận nhất, trừ gặp gỡ ra, chính là tình cảm.”

Ra khỏi cửa đi chung với nhau.

Mễ Sở quyết định gọi điện thoại cho Trịnh Ngọc Tỉ, cô ấy nói, “Sao cha để Tô Liệt đi?” Tôi không biết bên kia cha Mễ Sở nói gì, nhưng mà trong phút chốc tôi thấy Mễ Sở suy sụp buông điện thoại xuống.

Cô ấy nói, “Trịnh Ngọc Tỉ nói, ông ấy vì Tô Liệt tốt, tuổi của cậu ấy vừa hợp, cuộc sống càng phù hợp hơn.”

Tôi nói, “Thật ra cha cậu đối xử với cậu cũng không xấu lắm, sự thấu hiểu này, vượt xa Thiên Tầm rồi.”

Thiên Tầm đang vùi đầu vào bộ sách tâm lí học ngẩng đầu vẫy tay nói, “Muốn đi thì để cậu ấy đi đi, cậu ấy nhớ chúng ta, sẽ trở về.”

Tô Liệt rời khỏi, Hồ Lô u sầu, chỉ còn lại ba người tôi, Mễ Sở và Thiên Tầm, làm sao cũng không có tinh thần, cho nên bình thường ít tụ tập, thỉnh thoảng chủ nhật sẽ ngồi cùng nhau, ngồi xuống thì tới cả chiều tối. Nhớ đến ngày trước Tô Liệt lấy tay kẹp điếu thuốc, tao nhã ngồi ở chỗ này xoi mói giang sơn, thì cảm thấy vô cùng thương cảm.

Mà điều tôi không ngờ đến, sau nhiều chuyện rối rắm xảy ra, vốn nên là cuộc sống bình yên, lại đột nhiên có chuyện cực kỳ nguy hiểm ào tới.

Một ngày sáng sớm tinh mơ, tôi vừa vào văn phòng làm việc, thì nghe thấy đồng nghiệp trong văn phòng sốt ruột thảo luận, “Này, có nghe nói chưa, con trai của chủ nhiệm Thị đâm chết người không phải đang bị giam trong tù sao? Nghe nói dùng “kim thiền thoát xác”, người đi ngồi tù không phải là con của ông ấy.” “Haizz, mấy năm nay, có tiền có thể bắt quỷ mà.” “Các cô nói xem, chuyện như vậy không có người quản sao?”…

Tôi vừa đến chỗ của mình vừa không yên tâm hỏi, “Các cô lấy tin tức đâu ra vậy?”

“Ồ, vừa mới thấy trên mạng.” Đồng nghiệp chỉ cho tôi một diễn đàn nào đấy trên màn hình máy tính.

Tôi nhanh chóng đi đến chỗ mình mở máy tính lên, trước mắt bị choáng váng.

Thời đại internet phát triển, tất cả mọi chuyện đều giống như mọc cánh truyền khắp cả thành phố trong 10 phút, thậm chí cả nước, toàn bộ thế giới.

Tôi cầm di động đi vào nhà vệ sinh, tôi gọi điện thoại cho Hồ Lô, sau một tiếng vừa vang, Hồ Lô đã nhận, tôi nói, “Hồ Lô, cậu có biết tin tức trên mạng không?”

Hồ Lô bình tĩnh “ừm” một tiếng. Tôi nói, “Sao bây giờ? Cha cậu có nghĩ ra cách không?”

Hồ Lô nói, “Có lẽ không có cách rồi.”

“Có ý gì?” Tôi hỏi Hồ Lô.

Dường như Hồ Lơ đã rất buồn mà thành dáng vẻ này, nói chuyện vô cùng bình thản, cậu ấy nói, “Thời gian trước, khi cha tớ tìm người thế thân cho tớ, buổi tớ tớ đến phòng khách uống nước, đi qua phòng ngủ của họ, chợt nghe ông ấy đang nói chuyện với mẹ, gần đây trong thành phố đang điều tra ông ấy. Mà bây giờ tớ xảy ra chuyện như thế, ông ấy khó quá hóa liều, nếu như có thể thành công, ít nhất có thể bảo đảm sự an toàn cho tớ và mẹ tớ, nếu như không thành, e rằng nhà tớ sẽ tán gia bại sản.”

Hồ Lô thấp giọng kể lại, làm đáy lòng tôi sinh ra sự sợ hãi.

Tôi hỏi, “Chuyện của chú nghiêm trọng không?”

Hồ Lô thở dài, “Cậu cảm thấy thế nào? Từng sản nghiệp trong thành, đều có đầu tư của ông ấy ở phía sau, hơn nữa nhà của tớ không ít người quen dưới sự chiếu cố của ông ấy mà vào từng ngành nghề buôn bán. Mực nước này quá sâu rồi.”

“Hồ Lô…” Tôi gọi tên của cậu ấy, nhưng không nói nên lời.

Sau khi Tô Liệt rời khỏi, tôi cảm thấy tôi chợt trở nên yếu đuối, giây phút này, tôi sợ tôi mở miệng, sẽ nghẹn ngào.

“Không sao…” Hồ Lô an ủi tôi nói, trong giọng nói của cậu ấy mang ý thản nhiên, cậu ấy nói, “Chuyện này nếu đến bước này cũng tốt rồi, dù sao tớ đã ngày đêm bất an, chờ ngày hôm nay thật lâu rồi.”

Sau khi cúp điện thoại của Hồ Lô, tôi lại nhận được điện thoại của Mễ Sở và Thiên Tầm.

Tôi cảm thấy mấy ngày nay mọi người giống như là con thú bị nhốt trong cái lồng, chỉ cần có biến động nhỏ, thì sẽ bừng tỉnh giấc, bất cứ lúc nào cũng hoảng hốt sợ hãi đủ thứ lạ lùng và tai họa mà Thượng Đế ban đến cho chúng tôi.

Chúng tôi yên lặng nhìn tun tức truyền đi trên mạng, giống như tội phạm bị tuyên án tử hình.

Mãi đến chiều hôm đó, Hồ Lô gọi điện thoại cho tôi nói, “Lạc Thi, tớ nghe tiếng còi cảnh sát vang ở lầu dưới, sau này tớ… có lẽ không thể gọi điện thoại cho cậu rồi… Cũng không thể nhìn cậu và Lục Tề Minh hạnh phúc nữa rồi...”

Tôi vụt đứng dậy, tôi nói. “Hồ Lô, cậu chờ, tớ đến tiễn cậu, tớ đến tiễn cậu.” Tôi không quan tâm đồng nghiệp trong văn phòng nhìn tôi với ánh mắt khác thường, liền lập tức xông xuống lầu.

Tôi vừa chạy, nước mắt vừa rơi.

Đã rất lâu rồi tôi không khóc, lúc trước tôi cảm thấy mình khóc vì Lục Tề Minh nhiều lắm, cho nên, khi Mễ Sở và Tô Liệt ầm ĩ, tôi cố gắng khuyên nhủ, nhưng không khóc, khi Tô Liệt đi, tôi giả vờ lạnh nhạt, cũng không khóc. Nhưng khi Hồ Lô nói e rằng sau này sẽ không thể nhìn thấy tôi nữa, nước mắt tôi như mưa to, giàn giụa rơi xuống.

Hồ Lô, cậu biết không? Nếu Lục Tề Minh là toàn bộ thanh xuân của tớ, thì cậu chính là đủ mọi màu sắc, không có cậu, thanh xuân của tớ sẽ không có màu gì cả.

Cho nên, ông trời, xin để Hồ Lô ở lại, ở lại.

Khi tôi chạy tới tiểu khu của Hồ Lô, đám người ở cửa còn chưa về hết, bộ dạng bàn tán xôn xao của bọn họ rõ ràng chứng minh người đã đi mất rồi.

Tôi đứng ở cửa nhà Hồ Lô, toàn thân vô lực, cuối cùng ngồi xổm xuống bậc thang có gió mùa thu ùa vào, nghẹn ngào khóc rống.

Gió thổi loạn tóc của tôi, thổi rớt mũ của tôi, nhưng mà, tất cả đều không quan trọng, trên đời này, còn có gì quan trọng bằng mất đi người bạn tốt nhất chứ?

5, Các cậu ấy đều trưởng thành rồi, các cậu ấy đang ở đâu, mỗi người chúng tôi đều theo đuổi chân trời riêng

Đúng lúc tôi bi thương buồn bã, bờ vai tôi được người khác nhẹ nhàng chạm vào, tôi ngẩng đầu, ngược với ánh sáng, vậy mà tôi lại nhìn thấy gương mặt quen thuộc của Lục Tề Minh.

Trong tay của anh cầm khăn giấy, nói, “Cho cậu.”

Trong khoảnh khắc đó, mặc kệ bao nhiêu người khinh thường tôi, hận tôi không tốt, tôi đều cảm thấy như trở về lúc chúng tôi ở bên cạnh nhau hồi đại học.

Có một khoảng thời gian, tôi vô cùng sùng bái một câu, “Ba cách để phụ nữ uy hiếp đàn ông chính là, một khóc hai nháo ba thắt cổ.”

Vì thế, tôi ở trước mặt Lục Tề Minh khóc rất nhiều lần. Mỗi lần chỉ cần anh hơi không theo ý tôi, tôi liền chu mỏ, làm nước mắt rơi xuống. Mà mỗi lần anh đều ngoan ngoãn thỏa hiệp, lấy khăn giấy lau mắt cho tôi. Đúng vậy, đó là anh trực tiếp lau mắt cho tôi, mà không phải giống như bây giờ nói, cho cậu.

Cho nên, chớp mắt, tôi giống như tỉnh lại từ trong cõi mộng, đứng lên. Bởi vì ngồi xổm quá lâu, cho nên tôi hơi choáng váng, nhưng vẫn không thể ngăn cản tôi nhìn thấy gương mặt của Jang Nara ở bên cạnh anh.

Tôi cảm thấy Jang Nara càng ngày càng xinh đẹp, xem ra yêu đương thật sự là mỹ phẩm tốt nhất của con gái.

Tôi khăn nhận lấy khăn giấy của Lục Tề Minh, chỉ không đếm xỉa tới quay người rời đi.

Sau khi đi rất xa, tôi đột nhiên nhớ đến trên người tôi vẫn còn bản thiết kế mà anh tặng tôi, tôi vẫn luôn tìm cơ hội để trả anh.

Nhưng mà tôi mệt mỏi quay lại, mệt mỏi nhìn thấy anh và Jang Nara, để lần sau đi. Tôi đưa tay ngăn xe taxi đi ngang qua.

Nhưng mà khi taxi dừng lại, xuyên qua kính cửa xe tôi lại nhìn thấy Mễ Sở và Thiên Tầm, có lẽ các cô ấy cũng đến tiễn Hồ Lô. Mễ Sở hỏi tôi, “Hồ Lô đi rồi?”

Tôi ngồi trên xe gật đầu. Mễ Sở nói đến quán Thời Quang với tài xế, cả đường đều im lặng.

Trong quán Thời Quang, Mễ Sở vừa ngồi xuống đã châm điếu thuốc, tôi cũng thuận theo châm một điếu. Mễ Sở nói, “Tớ đã đi hỏi thăm rồi, Hồ Lô và cha mẹ của Hồ Lô đều bị mang đi rồi. Nghe nói lần điều tra này rất lợi hại, tra ra hết của cải thân thích của Hồ Lô. Trịnh Ngọc Tỉ nói, khả năng lật chuyển tình thế cực kỳ nhỏ, trừ khi mọi người đối chọi với chính phủ. Trịnh Ngọc Tỉ còn nói, chuyện của Hồ Lô, hình như cảnh sát đã nắm giữ chứng cứ rất hữu lực.”

Thiên Tầm bình tĩnh nói, “Tớ cảm thấy chuyện gần đây có chút sâu xa khó hiểu.” Cô ấy tiến đến trước bàn phân tích, “Các cậu nhìn xem, chuyện Hồ Lô tìm người gánh tội thay, chỉ nói với mấy người chúng ta, vốn chuyện đã bình ổn được một tuần rồi, tại sao lại đột nhiên bị lật lên?”

Tôi và Mễ Sở đứng thẳng, nhìn thẳng vào Thiên Tầm, “Ý của cậu là, có người ở sau lưng giở trò?”

Thiên Tầm nói, “Không phải không có khả năng. Tớ không thấy Hồ Lô là người nhiều chuyện khắp nơi, huống chi, bạn bè của cậu ấy chỉ có chúng ta.”

“Mẹ! Là Jang Nara!” Mễ Sở đột nhiên căm phẫn, “Nhất định là Jang Nara! Lần trước khi Hồ Lô nói chuyện này, đều là người một nhà ở đó, chỉ có Jang Nara là không quen với chúng ta!”

Tôi bình tĩnh kéo Mễ Sở, nói, “Trước tiên cậu đừng kích động, chưa hẳn là Jang Nara. Cô ta thích Lục Tề Minh như vậy, dám mạo hiểm đối địch với Lục Tề Minh sao, không giống với người đi báo án chút nào.”

Thiên Tầm gật đầu với tôi, “Ừm, cậu phân tích cũng có lý.”

Sau đó Thiên Tầm quay đầu nói với Mễ Sở, “Mễ Sở, cậu về đi bảo cha cậu điều tra một phen, trong tay cảnh sát đang nắm giữ chứng cứ hữu lực là cái gì.”

Mễ Sở gật đầu.

Khi tôi trở về văn phòng làm việc, đã là một tiếng trôi qua.

Đường Lâm Lâm đi đến trước mặt tôi, quan tâm hỏi, “Lạc Thi, cậu không sao chứ?” Tôi lắc đầu.

Cô ấy lại cắn môi hỏi, “Hồ Lô sao rồi?”

“Đã bị cảnh sát dẫn đi, e rằng…” Vừa nói được một nửa, tôi liền nghẹn ngào, cúi đầu che nước mắt dâng lên nơi hốc mắt, “E rằng lành ít dữ nhiều.”

Đường Lâm Lâm bình tĩnh, thở dài nói, “Cho dù vậy, cũng không quá ba năm. Huống chi, bây giờ còn chưa định, còn có chút hy vọng.”

Tôi gật đầu. Cô ấy nói, “Tưởng Ngôn gọi cậu đến văn phòng của anh ấy.”

Tôi cho rằng Tưởng Ngôn sẽ trách phạt sự lơ đãng của tôi gần đây, ai biết sau khi tôi đi vào, anh ấy lại mở miệng trước, “Cô cần xin nghỉ không?”

Tôi ngẩng đầu chậm chạp nhìn anh ấy, không hiểu anh ấy có ý gì. Là muốn từ chức tôi sao?

Tưởng Ngôn nói, “Tôi biết, gần đây xảy ra rất nhiều việc, nếu như tôi là cô, cũng sẽ ở trạng thái không tốt. Tôi không muốn nhìn cô mỗi ngày đều mệt mỏi đi làm, cô muốn nghỉ thì nói với tôi một tiếng, hoặc là…” Anh ấy khựng lại, “Nếu cần giúp đỡ, cũng có thể nói với tôi một tiếng.”

Hiếm khi tôi thấy gương mặt chân thành của anh ấy, cảm thấy vô cùng cảm động.

Tuy rằng trước mắt tôi không biết tôi có việc gì cần anh ấy giúp, nhưng vẫn chân thành nói với anh ấy, “Cảm ơn Tưởng tổng.”

Tôi biết, trong lúc gian nan, có thể có một người đưa tay sưởi ấm bạn trong ngày tuyết, đây là chuyện hiếm có được.

Khi tôi đi ra văn phòng của Tưởng Ngôn, tôi kiêu ngạo nghĩ tới, tuy rằng Tô Liệt rời đi, có lẽ Hồ Lô phải ở tù, tôi thất tình, nhưng mà, chuyện tôi cảm thấy vui vẻ nhất, chính là mấy năm gian khổ thế này, chúng tôi chưa bao giờ nghĩ tới chuyện bỏ rơi lẫn nhau.

Cho dù xảy ra chuyện gì, chúng tôi không vì tai vạ đến nơi mà chuồn mất, không thấy người gặp nguy mà bỏ trốn, không châm dầu vào lửa, không khoanh tay đứng nhìn.

Ngược lại, chúng tôi vẫn tương thân tương ái, chúng tôi lo lắng cho nhau, chúng tôi tin tưởng yêu thương nhau.

Nếu có người hỏi của cải lớn nhất của tôi là gì.

Tôi nhất định không chút do dự nói cho họ biết, là nhóm bạn tốt của tôi.

Họ dạy tôi cách lãng quên khi bị thất tình, phải kiên cường trong lúc cô đơn. Họ nói với tôi mặc kệ trước mắt có bụi gai như thế nào, họ đều hộ tống bảo vệ tôi.

Nhưng mà bây giờ, điều tôi buồn nhất là, khi nghe bài “Những đóa hoa ấy” của Phác Thụ, tôi lại ưu thương đến vậy.

“Tiếng cười đó làm tôi nhớ đến những đóa hoa đó của tôi, trong từng góc nhỏ của cuộc đời lẳng lặng nở rộ vì tôi, tôi đã từng nghĩ rằng mình sẽ ở mãi bên cạnh nhau, nhưng hôm nay chúng tôi lại chia ly trong biển người mênh mông, các cậu ấy đều trưởng thành rồi, các cậu ấy đang ở đâu, mỗi người chúng tôi đều theo đuổi chân trời riêng…”

Buổi chiều tan tầm, Mễ Sở gọi điện thoại cho tôi, Trịnh Ngọc Tỉ đã giúp cô ấy tìm ra chứng cứ.

Tôi không ăn cơm, lập tức chạy vào trong nhà, khi tôi và Mễ Sở, Thiên Tầm cùng nhau ngồi trước máy tính, sau khi Mễ Sở mở hộp thư, quả thật có một email tới. Tôi run rẩy bắt đầu click vào, là một đoạn ghi âm, tôi tải xuống, nhấn “phát”.

Vì thế, bên trong xuất hiện giọng nói quen thuộc của Hồ Lô, là ngày đó ở Thời Quang cậu ấy nói chuyện với chúng tôi, cậu ấy nói “Cha tớ đã tìm người giúp tớ gánh tội, ngày ra tòa án, sẽ để cậu ta đi thay tớ…”

Tôi, Mễ Sở, Thiên Tầm, ba người sững sờ ở trong phòng. Tôi tức giận đến tay run lên.

Thiên Tầm kinh ngạc nói, “Tớ không đoán sai, quả nhiên chứng cớ là đoạn nói chuyện của Hồ Lô…”

Mễ Sở lập tức chửi ầm lên, “Mẹ! Nếu như không phải là Jang Nara, Mễ Sở tớ sẽ quỳ gối trước mặt cô ta khấu đầu 100 lần!”

Nói xong, cô ấy lấy điện thoại từ trong túi ra, mắng, “Lần này tớ có chết cũng không bỏ qua cho cô ta! Tớ nói với các cậu, tớ tìm người giết chết cô ta!”

Nói xong cô ấy bắt đầu gọi điện cho bạn trai trước, sau đó gào lên trong điện thoại, “Anh đừng có nói chuyện tào lao với tôi, bây giờ tôi chỉ hỏi chuyện lần trước hỏi anh, cô gái đi mướn phòng với anh ở trên QQ có phải là Jang Nara không?”

Đầu bên kia ấp a ấp úng, nháy mắt Mễ Sở nổi giận, cô ấy nói, “Tôi nói cho anh biết, phía bên tôi có người mất mạng, anh lảng tránh vấn đề này lần nữa, có tin bây giờ tôi lấy dao phanh thay cả nhà anh không!”

Cuối cùng, Mễ Sở nói, “Một lát anh đến cửa Thời Quang.” Nói xong thì cúp điện thoại.

Sau khi Mễ Sở cúp điện thoại, dám chắc gật đầu với chúng tôi, “Bạn trai trước tớ đã nói, quả thật người lần trước nói mướn phòng ở Q là Jang Nara.”

“Nhưng mà khi đó, Jang Nara và Lục Tề Minh đang quen nhau.” Tôi khó tin trừng lớn mắt.

Mễ Sở cười lạnh một tiếng, “Cho nên hôm nay tớ muốn đến xem Lục Tề Minh, cô gái thanh mai trúc mã của cậu ấy, rốt cuộc là mặt hàng gì!”

Nói xong, cô ấy liền nắm tay kéo tôi và Thiên Tầm đi xuống lầu.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 20.07.2018, 11:19
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Mặc Phi Ưng Bang Cầm Thú
Chiến Thần Mặc Phi Ưng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 27.12.2016, 15:56
Tuổi: 22 Nữ
Bài viết: 590
Được thanks: 2643 lần
Điểm: 38.44
Có bài mới Re: [Hiện đại] Sau này chúng ta đều khóc - Hạ Thất Tịch - Điểm: 100
Chương 11

Edit: Tịnh Hảo

1, Em sống không hạnh phúc, đều tại anh.

Dọc đường, Mễ Sở gọi điện cho Lục Tề Minh, tôi thành thạo nhấn số điện thoại của anh.

Nghĩ tới chiều hôm đó, nhìn thấy phóng viên và đám người dưới lầu nhà Hồ Lô, cảnh tượng anh và Jang Nara nắm tay, cùng với lúc nãy nghe được cái gọi là “chứng cứ” trong máy tính, cả người tôi có một sự lạnh lẽo như bị tuyết bao trùm.

Tôi không biết thanh mai trúc mã hồi thơ ấu đối với một người quan trọng thế nào, tôi chưa từng có, thậm chí ký ức hồi thơ ấu đều rất mơ hồ. Cho nên, tôi vô cùng không hiểu Lục Tề Minh đối với Jang Nara cùng với sự cố chấp thời thơ ấu của bọn họ.

Trong điện thoại, giọng của Lục Tề Minh vẫn không nghe được chút gợn sóng nào, tôi hỏi, “Jang Nara ở bên cạnh cậu?” Anh cúi đầu “ừm” một tiếng.

“Vậy đúng lúc, lát nữa mang cô ta đến đi, tớ có việc tìm cô ta.” Nói xong không chờ anh có bất kỳ phản ứng nào, tôi liền cúp điện thoại.

Tôi nhớ ngày trước, mỗi lần gọi điện thoại cho Lục Tề Minh, tôi đều sẽ để anh cúp trước tôi, có thể nói chuyện không đến nửa tiếng, nhưng có thể kéo vấn đề “ai cúp máy trước” đến nửa tiếng. Chúng tôi cũng không chịu tắt điện thoại, mà cũng không muốn để lại âm thanh máy bận lạnh lẽo cho đối phương.

Khi yêu nhau, chúng tôi lấy hết sức lực muốn sưởi ấm cho đối phương, khi không yêu, chúng tôi ngay cả câu “gặp lại” thừa thãi cũng keo kiệt không muốn nói một câu.

Tôi lạnh nhạt nhìn cảnh vật lướt qua nhanh ngoài cửa sổ, người đi đường, xe cộ, cảm giác lướt qua thế này, thật giống như những năm tháng của chúng tôi trôi đi mất, xa như thế, lại gần như thế.

Trong xe, Mễ Sở và Thiên Tầm ngồi cạnh tôi không nói gì, cũng không có sức nói chuyện.

Lúc tới Thời Quang, bạn trai trước của Mễ Sở - Tiểu Khai đang đứng ở cửa, gương mặt đẹp trai, trong mắt sáng rỡ.

Nếu không phải đoạn đối thoại kia, ở trong lòng tôi cậu ta vẫn không tệ. Nhưng mà đoạn đối thoại kia, thối nát làm tôi ghê tởm, cho nên tôi không chào hỏi với cậu ta, trực tiếp cùng Thiên Tầm đi vào trong Thời Quang.

Mễ Sở và cậu ta đi ở phía sau, cậu ta ân cần thân thiết hỏi xảy ra chuyện gì.

Sắc mặt Mễ Sở xanh mét nói, “Tôi mặc kệ anh và tên tiện nhân kia có hẹn lên giường hay không, dù sao một lát cần anh phải làm chứng, nếu không tối hôm nay tôi sẽ cho anh xem máu tươi ba thước, mặc kệ là máu của ai, tóm lại Mễ Sở tôi nói được là làm được.”

Bạn trai trước của Mễ Sở nghe xong thì im lặng không nói gì.

Tôi nói với ông chủ muốn thuê một phòng, bởi vì tôi sợ một lát nữa sẽ không nhịn được mà để tay lên mặt người nào đấy.

Khi Lục Tề Minh và Jang Nara đến, Jang Nara ngẩng đầu nhìn tôi còn rất bình tĩnh, nhưng khi nhìn thấy người bên cạnh tôi, sắc mặt của cô ta liền thay đổi.

Tôi thầm cười lạnh, lần trước diễn cảnh QQ bị trộm không phải rất động lòng người sao, sao thế này mà sợ rồi? Thật sự cho rằng thế giới có tường không bị gió lùa hả?

Lục Tề Minh và Jang Nara tay trong tay, bình tĩnh ngồi ở chỗ kia. Tôi chưa từng cảm thấy mình là một người yếu đuối, giống như bây giờ, nhìn thấy bọn họ ở cùng nhau, tôi cảm thấy đang kích động tôi, nhưng tôi đều không thể trình diễn tiết mục cãi cọ ầm lên. Ngược lại, tôi vô cùng muốn kích động bọn họ, cũng cho bọn họ bốn chữ - Gian phu dâm phụ.

Tôi mỉm cười nhìn Jang Nara, mở miệng trước, tôi nói, “Giới thiệu một người bạn cho hai người biết.”

Mễ Sở kéo bạn trai trước ở bên cạnh của cô ấy, ngoài cười nhưng trong không cười nói tiếp, “Đây là bạn trai trước của tớ… Ồ, không, tớ nghĩ mọi người chắc đã biết, anh ta không phải là bạn giường của cô sao?”

Sau đó cô ấy quay đầu nói với Tiểu Khai, “Chào hỏi với bạn giường của anh đi.”

Tiểu Khai nhìn Jang Nara, ngập ngừng nói, “Xin lỗi, tôi… là bị ép.”

Từ đầu đến cuối tôi không nhìn mặt Lục Tề Minh, chỉ mỉm cười như một đóa hoa anh túc nhìn Jang Nara, lúc đầu cô ta còn kinh hoảng, đến sau khi nghe được lời khẳng định của Tiểu Khai thì lạnh nhạt thấy chết không sợ, làm tôi không thể nào không tán thưởng tố chất tâm lý của cô ta.

Cô ta không thừa nhận, cũng không phủ nhận, chỉ ngồi ở đó không nói lời nào. Trong nháy mắt, phòng bao yên tĩnh lại, dường như có thể nghe thấy tiếng hít thở của nhau.

Cuối cùng, tôi nghe thấy Lục Tề Minh nhẹ nhàng hỏi Jang Nara, cô ta giống như búp bê pha lê, sợ bị kinh động đến vậy. Anh nói, “Em… lừa anh sao?”

Nháy mắt, nước mắt tôi dâng lên nơi hốc mắt.

Đúng vậy, anh không phải đang hỏi tôi, nhưng lại làm tôi khó chịu, bởi vì giọng nói của anh mang theo sự ưu buồn bấp bênh, giống như là đứa trẻ oan ức nhất thế giới.

Jang Nara không nói gì, Lục Tề Minh đứng lên, Jang Nara nhào lên giữ chặt tay anh. Tôi chuẩn bị lâu như vậy nước mắt vẫn chưa rơi xuống, nhưng trong khoảnh khắc Jang Nara giữ chặt tay của Lục Tề Minh, nước mắt tôi lại rơi xuống.

Nhưng lời của cô ta lại làm người trong phòng hít khí lạnh, cô ta yên lặng nói, “Tề Minh, em sống không hạnh phúc, đều tại anh. Nhưng mà, em thích anh rất nhiều.”

Lục Tề Minh quay đầu nhìn cô ta, bởi vì tóc của anh che đi đôi mắt, cho nên tôi không biết trong lòng anh là cảm xúc gì, nhưng tôi bị những câu này của Jang Nara làm chấn động rồi.

Cô ta quay đầu nhìn chúng tôi, nở nụ cười. Cô ta kiêu ngạo liếc xéo chúng tôi, nói, “Không phải các cô muốn bắt điểm yếu của tôi sao? Tôi thừa nhận, tôi thích lên giường với người đàn ông khác.”

Tiếp theo, cô ta khiêu khích nhìn tôi, “Lậm Lạc Thi, tôi yêu Lục Tề Minh, tôi nguyện ý vì anh ấy mang thai, bằng lòng phá thai vì anh ấy. Cô có thể chứ?”

Mang thai? Phá thai? Tôi kinh sợ nghe lời của cô ta, trong lòng giống như bị người ta quăng một trái bom, mây đen dày đặc, sụp đổ tất cả.

Tôi kinh ngạc ngẩng đầu, nhìn Lục Tề Minh tìm sự chứng thực, người đàn ông tôi từng yêu nhất, nụ cười thuần khiết đó, người đàn ông ngủ chung một phòng với tôi sẽ xấu hổ.

Anh vẫn cúi đầu, tôi không thấy rõ nét gợn sóng trong mắt anh. Không biết có phải bị mấy chuyện kích thích trầm bổng nhấp nhô gần đây làm cho quen không, ngay cả trong lòng tôi gào thét, “Lục Tề Minh, dù sao cậu cũng cho tớ một quãng thời gian ấm áp! Tớ theo cậu bốn năm, không có công lao cũng có khổ lao, tại sao cậu không thể nhân từ với tớ một chút?” Nhưng mà ở ngoài mặt, tôi chỉ liếc nhìn Lục Tề Minh, quay đầu không lên tiếng.

Trên đường tới, tôi vẫn luôn cảm giác rằng, mình đã sớm đạt được trình độ tỉnh bơ khi đối mặt với bất cứ tình huống gì.

Cho nên, tôi không sợ Lục Tề Minh, cũng không sợ Jang Nara, lại càng không sợ bọn họ tay nắm tay ở cùng một chỗ. Nhưng mà, nháy mắt ông trời làm tôi phát hiện ra chân tướng.

Lòng tôi có sự không cam lòng vốn có, sau khi nghe tin tức này, giống như nước sông, rả rích không ngừng dâng lên.

Rõ ràng Mễ Sở và Thiên Tầm cũng bị tin tức này làm chấn động, cuối cùng Thiên Tầm bình phục trước, cười nhạo nhìn Jang Nara, “Làm kỹ nữ còn muốn lập đền thờ, ngoài miệng nói yêu Lục Tề Minh, một lát lại hô mưa gọi gió với người đàn ông khác ở trên giường, đây gọi là yêu của cô sao? Mẹ nó, bớt làm dơ bẩn chữ “yêu” trong sáng này đi!”

Jang Nara nghe Thiên Tầm nói xong, giận quá hóa cười, “Đại tiểu thư các cô có xứng với chữ yêu không?”

Nói xong, cô ta quay đầu kéo chặt tay Lục Tề Minh, ôn nhu nhẹ nhàng, cô ta nói, “Tề Minh, anh ngồi xuống nghe em nói được không?”

2, Có phải Hồ Lô đào mộ tổ tiên nhà cô không, tại sao cô đối xử như thế với cậu ấy?

Jang Nara nhẹ nhàng nói với Lục Tề Minh, lại giống như nói với chúng tôi.

Cô ta nói, “Tề Minh, anh chuyển đi rồi, em mất liên lạc với anh. Anh nói anh viết thư cho em, nhưng một bức thư em cũng không nhận được. Cha không đánh chửi em nữa, anh cũng biết. Năm đó ông ấy dẫn em rời xa chỗ cũ, quả thật tìm được một công việc yên ổn, em biết, ông ấy áy náy với em, bởi vì vết sẹo trên cổ và mặt của em. Ông ấy đang làm ở công trường thi công, thành tựu cũng không tệ, có lúc sẽ vung tiền cho em đi sắm quần áo. Em cho rằng, ông trời đã thương em, sẽ từ từ chuyển biến tốt đẹp hơn. Mà em, cố gắng học tập, em muốn mình phải mạnh mẽ, sau này có thể nhìn thấy anh. Nhưng mà ngày vui chóng tàn, nửa năm sau, cha em tính xấu không đổi đi uống rượu, sau khi uống xong thì đến công trường thi công, sau đó hụt chân té xuống từ lầu 9.”

Jang Nara bình thản nói những chuyện đó, thật giống như người không liên quan đến chuyện đó chút nào.

Cô ta nói, “Thật ra, trong trường em thường bị bạn học chế giễu, bọn họ bảo em là người quái dị. Nhưng mà em không quan tâm, bởi vì trong lòng em…” Nói xong cô ta chỉ nơi trái tim, “Nơi này có hai người mà em yêu, một là cha, một là anh.” diennndannnleequydonnN~!@

Cô ta nhìn Lục Tề Minh, “Công trường thi công nói cha vì uống rượu mà hụt chân, không liên quan đến bọn họ, bọn họ không muốn bồi thường. Em đau khổ cầu xin người đứng đầu công trường thi công, ông ta cười dâm đãng nói với em, cũng không phải không thể đền bù, chỉ cần…”

Nói tới đây, Jang Nara tạm dừng một lát, ngẩng đầu lên, giống như một cô gái dè dặt cố nén nước mắt xuống.

Dừng một lát, cô ta quay đầu nhìn Lục Tề Minh, “Em theo ông ta, bởi vì em không biết sau này cuộc sống sẽ thế nào, em cần một chỗ dựa. Ông ta đối với em xem như không tệ, chỉ là một năm sau bị vợ ông ta phát hiện, hơn nữa, ông ta cũng muốn đến công trường thành phố khác, ông ta cho em một khoản tiền, muốn em tự đi thuê nhà, tự sống. Thông qua ông ta em biết, từ nay về sau, em sẽ có cuộc sống tư bản. Em và nam sinh khác ở cùng nhau, bọn họ sẽ cho em tiền, em đi bệnh viện tốt nhất, dùng thuốc tốt nhất. Anh Tề Minh, anh xem mặt em, không có sẹo rồi.” Jang Nara kéo tay Lục Tề Minh lắc lắc, giống như một cô bé vòi kẹo.

Chúng tôi, những người đến đối chất, cuối cùng, trở thành người xem trò tình cảm của Jang Nara và Lục Tề Minh.

Cô ta nói, “Anh Tề Minh, em biết anh thích Lâm Lạc Thi, cũng biết mình không xứng với anh, xin lỗi. Chúng ta chia tay đi! Có thể ở cùng anh khoảng thời gian này, em đã rất vui rồi.”

Lục Tề Minh không nói gì, nhưng trong mắt anh lộ ra vẻ đau lòng, có thể thấy rất rõ ràng.

Cuối cùng, Mễ Sở không kiên nhẫn cắt ngang bọn họ, “Jang Nara, Lục Tề Minh, hai người chia tay thì chia tay, yêu nhau thì yêu nhau, tôi chỉ hỏi cô, có phải Hồ Lô đào mộ tổ tiên nhà cô không, tại sao cô đối xử như thế với cậu ấy?”

Jang Nara vô tội nhìn Mễ Sở, “Tôi làm sao?”

Nói xong, Mễ Sở mở máy tính phòng thuê, phát “chứng cứ” trong hộp thư của tôi.

Jang Nara nghe xong mở to hai mắt lắc đầu, cô ta nói, “Không phải tôi, không phải tôi, sao tôi có thể ghi âm cái này?”

Bởi vì lúc nãy khóc, đôi mắt cô ta đỏ hoe, cô ta lắc đầu, giống như con thỏ nhỏ vô tội. Tuy Lục Tề Minh vẫn không nói gì, nhưng đến thời khắc mấu chốt vẫn đứng ra bảo vệ Jang Nara, anh nói, “Tớ hiểu Nara, sẽ không phải là cô ấy.”

Sau đó anh lại bình thản nói, “Hồ Lô là anh em tốt của tớ.”

Màn đối chất đó, cuối cùng trở nên tẻ nhạt, vô vị, chúng tôi giải tán.

Chúng tôi giống như chờ đợi ngày tận thế, bắt đầu chờ đợi việc mới xảy ra, chờ tin tức của cha Hồ Lô.

Chỉ cần ông ấy bình an vô sự, Hồ Lô sẽ không sao. Nhưng mà, chúng tôi cũng biết, hy vọng thế này gần như xa vời.

Thiên Tầm hơn tôi và Mễ Sở một khóa, cho nên phải đi thực tập. Cô ấy nói ở tỉnh ngoài có đài truyền hình mời cô ấy sang đó, cô ấy vẫn còn đang suy nghĩ.

Mễ Sở còn đang nửa sống nửa chết lên lớp ở trường học, ngủ thiếp đi.

Mà tôi, vẫn như tiểu trí thức ở nhà xuất bản làm công việc tầm thường không có chí tiến thủ, mỗi ngày tan tầm ăn mì thịt bò dưới lầu, để rất nhiều ngò rí. Tô Liệt thích ăn ngò rí nhất.

Mỗi lần tôi ăn sẽ nghĩ đến cô ấy, cô ấy thật không có lương tâm, sau khi bay qua cũng không liên lạc với chúng tôi.

Có lúc, tôi ngẩng đầu nhìn máy bay trên bầu trời, sẽ nghĩ đến, “Trong máy bay này có Tô Liệt không? Có phải cô ấy trở về không?”

Có lúc, tôi lại nghĩ, có lẽ cô ấy đã ở thành phố mới bắt đầu cuộc sống mới, có lẽ cô ấy lại có một nhóm bạn mới, trong nhóm bạn đó, có cô gái như Lâm Lạc Thi, cũng có cô gái giống Thiên Tầm và Mễ Sở.

Vì thế, cô ấy cũng từ từ quên Lâm Lạc Thi, Thiên Tầm, Mễ Sở, Hồ Lô và Lục Tề Minh ở thành phố khác, quên nhóm người lúc trước còn tương thân tương ái.

Bây giờ, cuối cùng cũng ly tán.

Tô Liệt đi rồi, tôi và Đường Lâm Lâm bắt đầu giao du với nhau nhiều hơn.

Đường Lâm Lâm nói, có một lần cô ấy gặp Lục Tề Minh, tên con trai xấu và Lục Tề Minh có giao tiếp với nhau trong buôn bán. Cô ấy nói, thật ra Lục Tề Minh rất có đầu óc kinh doanh, Lý Nam nói anh rất lợi hại, trong giới có chút tiếng tăm.

Tôi nghe, giống như nghe chuyện xưa của người khác.

Tôi từng hỏi Tưởng Ngôn vài lần, Tô Liệt đi đâu. Anh ấy nói anh ấy cũng không biết.

Mà việc duy nhất anh ấy có thể làm, chính là thực hiện lời hứa của Tô Liệt, đối xử tốt với tôi.

Lúc trước Tưởng Ngôn thường bảo tổng biên tập bóc lột tôi, anh ấy nói đây là mài luyện. Tôi lấy lòng tiểu nhân đo lòng quân tử, bởi vì tôi thật sự thăng tiến, từ một biên tập nhỏ đến biên tập đặt kế hoạch, đến giám chế. Nửa năm, sau lưng có người nói đây là may mắn, cũng có người nói, đây là có người chống đỡ. Nhưng mà, tôi đều không quan tâm tới.

Ngày thăng chức, tôi mời Tưởng Ngôn ăn một bữa cơm, anh ấy nói đây là hối lộ.

Tôi nói, đây là cơm chia tay. Bởi vì ăn xong bữa cơm này, Thiên Tầm sẽ đi tỉnh khác, cuối cùng chúng tôi đường ai nấy đi rồi.

Những lời này của tôi làm mọi người trên bàn cơm rất đau lòng. Vụ án của Hồ Lô đã phán xong rồi, tội tử hình, hoãn án hai năm. Hồ Lô, mẹ Hồ Lô, cha Hồ Lô cùng vào ngục, còn có thân thích nhà Hồ Lô từng nhận ơn của cha cậu ấy.

Đây là đại án cả một dòng dõi trong mười năm trở lại ở thành phố này, cho nên đi tới đâu cũng có thể nghe được tiếng bàn tán sôi nổi trong thành phố.

Mà tôi, khi tới mùa đông, đột nhiên lại không thể đè nén sự đau lòng.

Trước khi Thiên Tầm đi, Mễ Sở, tôi, ba người chúng tôi đến thăm Hồ Lô trong ngục giam. Tóc của cậu ấy bị cắt rất ngắn, chỉ có một tháng, mà hốc mắt của cậu ấy đã hãm sâu, một chút cũng không giống cậu thanh niên phong lưu ở ngoài ngục.

Khi nhìn hấy chúng tôi, cậu ấy cười bất đắc dĩ với chúng tôi.

Cậu ấy cười, tôi liền khóc.

Năm 2008, trong ngục giam vùng ngoại ô thành phố C, tôi sẽ nhớ kỹ tất cả cảnh vật ở nơi ngục, có một cô gái mặc áo lông màu trắng, đội mũ len màu đỏ, đứng ở phòng thăm tù khóc đau đớn. Cạnh cô ấy, có những chàng trai, cô gái cùng trải qua những năm tháng thanh xuân với cô ấy.

Ngay từ đầu, câu chuyện của bọn họ là một vở hài kịch tràn ngập vui vẻ, cuối cùng lại trở thành một vở kịch câm, bi kịch, thảm kịch.

3, Tớ rất tốt, còn cậu thì sao?

Thiên Tầm nói, “Lạc Thi, mấy năm nay, tớ giống như một người ngoài cuộc nhìn mọi người cãi nhau ồn ào, tan rồi hợp, cuối cùng tớ cảm thấy các cậu là một đám con nít không lớn lên được, mà tớ, đã là một người trưởng thành. Nhưng mà, không biết tại sao, bây giờ vừa nghĩ đến chuyện phải rời xa các cậu, tớ liền muốn khóc.”

Tôi bình thản mỉm cười nhìn cô ấy, tôi muốn nói với Thiên Tầm, tôi đã không khóc được nữa rồi.

Nhưng mà, khi chia tay ở bến xe, tôi không nói gì cả, tôi cảm thấy trong lòng mình có muôn vàn bi thường đang chảy.

Thiên Tầm nói, “Tớ cùng mọi người đi với nhau cũng không gần lắm, cũng không xa lắm, cảm ơn cậu, Lạc Thi, nếu như không phải cậu, tớ sẽ không biết, trừ học ra, trên thế giới còn có những chuyện ly kỳ quái dị.”

Khi Thiên Tầm bước lên xe, Mễ Sở đứng cạnh tôi hỏi, “Lúc trước chúng ta kéo cậu ấy theo chơi cùng, cuối cùng là chuyện tốt hay chuyện xấu?”

Tôi lắc đầu, khoảng thời gian một năm kia giống như chiếc xe lửa, ầm ầm rời khỏi tầm mắt tôi.

Tôi nhớ tới cô gái nghiêm túc đọc sách ngồi dưới cửa sổ. Khi đó, tôi và cô ấy cùng bàn, cô ấy học rất tốt, hoàn toàn không biết đến chuyện khác.

Tôi lập tức cảm thấy mình phải cứu vớt cô ấy, liền dẫn cô ấy bước vào vòng lẩn quẩn của chúng tôi. Tôi và Mễ Sở vô cùng tốt, nhưng cô ấy giống như cái bóng của tôi, thường yên lặng theo sát sau lưng tôi.

Tôi nhớ khoảng thời gian trước tôi từng hỏi cô ấy, “Thiên Tầm, tại sao cậu luôn ít nói như thế, có phải không thích theo tụi tớ không?”

Cô ấy mỉm cười nói, “Tớ thích các cậu tán dóc, thấy dáng vẻ các cậu vui vẻ, như thế tớ sẽ cảm thấy, tớ còn tươi trẻ sống ở trên đời này.”

Tôi tạm biệt chiếc xe lửa, tạm biệt Thiên Tầm, tạm biệt thời thanh xuân của chúng tôi.

Thiên Tầm đi rồi, thành phố có một trận tuyết lớn.

Tôi và Lục Tề Minh xa nhau, cũng đã nửa năm rồi.

Chủ nhật, cha mẹ gọi điện cho tôi nói muốn vào thành phố mua đồ, tôi dạo phố cùng với họ.

Trong khoảng thời đó, thỉnh thoảng tôi trở về nhà vài lần, cha mang một chi giả, cho nên bình thường xem ra không khác người bình thường

Khi cha mẹ đến, tôi vô cùng vui mừng, trong căn phòng thuê của tôi, mẹ tôi cán mì cho tôi. Tôi ăn ăn, trên thanh cán mì có sương mù dày đặc bay qua, bay vào ánh mắt tôi, nóng nóng.

Mẹ tôi nói, trong khoảng thời gian này gầy rồi. Sau đó đánh giá phòng còn nói, “Một mình con ở chỗ này, bằng không bữa nào đó mẹ đến đây nấu cơm cho con là được rồi.”

Tôi cười nói, “Mẹ nói bậy gì ạ, mẹ đến thì cha làm sao đây?”

Cha lập tức nói tiếp, “Đâu phải cha không biết nấu cơm.”

“Đúng vậy, nấu cơm thì trực tiếp quăng cơm vào trong nồi, một chút nước cũng không cho vào.” Tôi nhắc đến chuyện trước đây, cười nhạo cha.

Mặt của cha lập tức đỏ, cười không nói gì.

Ngày đó, tôi đi dạo cùng với cha mẹ, cầm tiền lương vừa mới phát mua quần áo cho họ. Mẹ nhìn trúng chiếc áo lông, nhìn giá là 1000, lại để xuống. Tôi cầm lấy giục bà đến phòng thử đồ, “Đi thử đi ạ, con gái mẹ mua nổi.”

Nhưng mà, khi đến cửa phòng thử đồ, tôi liền ngây ngẩn cả người, sao Lục Tề Minh lại đứng ở đó.

Lúc anh xoay người nhìn thấy chúng tôi cũng sửng sốt, nhưng trong mắt lại tràn ngập niềm vui, anh tiến lên một bước, như muốn chào hỏi. Nhưng lúc này, trong phòng thử đồ có một cô gái mặc áo lông màu vàng nhạt đi ra, nói, “Ông xã, anh thấy cái này thế nào?”

Trong thấy Lục Tề Minh ngẩn người, cô ta liền theo ánh mắt của anh nhìn sang, sau đó cười chào hỏi tôi, “Lạc Thi, thật trùng hợp đấy.”

Có lẽ cha và mẹ tôi đã hiểu được là chuyện gì, mẹ tôi bình tĩnh cười cười với cô ta, sau đó quay đầu nhìn tôi, “Lạc Thi, bạn của con à?”

Tôi gật đầu, gượng cười nói với mẹ tôi, “Mẹ, giới thiệu với mẹ, đây là Lục Tề Minh, đây là bạn gái của cậu ấy, Jang Nara.”

Lục Tề Minh bức rức nhìn mẹ tôi, cúi đầu nói, “Chào dì ạ.” Jang Nara cũng khôn khéo cùng gọi dì giống anh.

Mẹ tôi mỉm cười gật đầu, khách sáo đôi câu. Tôi không dám nhìn mặt của cha tôi, tôi nhớ không lâu hồi trước, ông còn hỏi tôi bây giờ Tề Minh kinh doanh thế nào, con không thể giúp cậu ta, thì đừng gây thêm phiền phức.

Chiều hôm đó, mua quần áo xong thì tiễn cha mẹ đến nhà ga, dọc đường cha tôi vẫn không nói gì.

Cuối cùng ở phòng chờ, tôi đến phía trước cha nói, “Cha, thật xin lỗi…”

Cha tôi không lên tiếng, mẹ tôi lại ôm vai tôi nói, “Đứa nhỏ ngốc, ai muốn con xin lỗi chứ, con có lỗi gì đâu. Cha mẹ chỉ buồn thôi, chuyện lớn như vậy, sao con không nói một tiếng cho người trong nhà…”

Mẹ tôi nói xong thì khóc. Bà nói, “Lúc trước cha mẹ không cho con dẫn cậu ấy đến trong nhà, con liền tranh cãi với cha mẹ, nói đời này phải gả cho cậu ấy. Bây giờ không ở cùng nhau, cũng không nói với người trong nhà một tiếng… Đây là con… con bảo cha mẹ nói thế nào với con đây…”

Mẹ tôi vừa khóc, vốn trong lòng đang buồn nên tôi cũng khóc lên, tôi nói, “Mẹ, mẹ đừng khóc, xin lỗi, con sẽ không như vậy nữa…”

Cha vẫn luôn yên lặng, lúc này lại giơ tay lau nước mắt cho tôi, thở dài nói, “Đừng khóc, đứa nhỏ ngốc, đều đã qua rồi.”

Nhưng mà tôi lại khóc nhiều hơn.

Giống như xả hết nước mắt mà năm mười ba tuổi ấy, sau khi biết rõ thân phận đã không khóc.

Tối hôm đó, tôi về nhà, vậy mà nhận được điện thoại của Lục Tề Minh.

Bởi vì sau này anh nói, “Lạc Thi, đừng gọi điện cho tớ nữa”, cho nên tôi đã xóa anh khỏi dánh sách liên lạc.

Nhưng cho dù như thế, mỗi lần cầm điện thoại, tôi đều thuộc số điện thoại của anh. Nhưng mà khi nhận được điện thoại của anh, tôi nhìn hồi lâu, mãi đến khi nhìn thấy 0828 ở phía cuối cùng, mới biết được là của anh.

Đó là sinh nhật của tôi. Trước kia, tôi thường vui vẻ, may mà Jang Nara không biết bốn số cuối cùng của số điện thoại anh là ngày sinh của tôi, nếu không có lẽ ngay cả số điện thoại cũng sẽ đổi cho anh.

Nhưng mà bây giờ, dãy số này như một câu chuyện cười, đang giang rộng miệng cười nhạo tôi.

Tôi nhận, bên anh không có bất kì tiếng nào.

Tôi lại không muốn lãng phí cảm xúc với anh, tôi hỏi, “Có chuyện gì sao? Không có gì thì tớ cúp máy.”

“Lạc Thi? Cậu có ổn không?” Lục Tề Minh vội hỏi.

Tôi yên lặng bất đắc dĩ nở nụ cười, “Lục Tề Minh, cậu có ổn không? Những lời này, tại sao ngày trước cậu không hỏi tớ? Cậu hiểu lầm tớ và Tô Dương, mang theo Jang Nara xuất hiện ở ngày sinh nhật của Mễ Sở tuyên bố với mọi người sẽ đính hôn, tại sao không hỏi tớ, cậu có ổn không? Khi Jang Nara tự tử, tớ cũng vì tai nạn mà nằm viện, khi cậu quyết định lựa chọn cô ta, tại sao cậu không hỏi tớ, cậu có ổn không? Hồ Lô bị mang đi, tớ ngồi khóc trên đất, tại sao cậu không hỏi tớ, cậu có ổn không?”

Tôi nói, “Lục Tề Minh, tớ rất tốt, còn cậu thì sao?”

Ở đầu dây bên kia, Lục Tề Minh không lên tiếng nữa, qua rất lâu, anh nhẹ nhàng cúp điện thoại.

4, Anh muốn chạy về phía hạnh phúc của anh, còn tôi thì đang lưu lạc đâu đó.

Ngày qua ngày, tôi bận rộn vùi hết tất cả ý nghĩa bi thương vào trong đống sách.

Trước giờ tôi cũng không làm sách có nội dung vui vẻ, bởi vì lòng tôi không vui vẻ. Sách tôi làm đều có cái tên bi thương, nội dung không tách khỏi chữ “Chia Tay”, “Nước Mắt”, “Lưu Lạc”, “Thân Ái”, vân vân.

Tôi cảm thấy có lẽ bây giờ có nhiều cô gái bị thất tình lại khác người giống tôi, cho nên rất thích sách tôi làm. Tôi cảm thấy chắc tôi nên viết sách, Mễ Sở nói, đặt tên là “Những đóa hoa nhỏ trong sinh mệnh của tôi” đi.

Tôi nói vậy tầm thường quá, tôi muốn đặt là “Tạm biệt cuộc sống trôi giạt”, tôi hy vọng cuối cùng chúng ta đều có một kết cục đẹp.

Mễ Sở cười khan nói, “Kết cục đẹp? Cậu xem chúng ta hiện tại, tốt đẹp sao?” Tôi cắn môi, ánh mắt ảm đạm, không lên tiếng nữa.

Cuối cùng, Mễ Sở như tự giễu nói, “Gọi là “Sau này chúng ta đều khóc” đi.”

Khi tôi đi thăm Hồ Lô, cậu ấy gầy đi một vòng, vẻ mặt tiều tụy.

Nhưng nhìn thấy tôi, vẻ mặt cậu ấy lại sáng láng nói với tôi, “Lạc Thi, đừng lo lắng, tớ đã quen với nơi này rồi.”

Tôi mang cho cậu ấy rất nhiều sách, cậu ấy nói đùa, “Quả nhiên bây giờ cậu là người tri thức, không còn giống cô gái đánh đấm bừa bãi như trước nữa.”

Tôi cười cười. Thật ra có đôi khi tôi không muốn đến thăm Hồ Lô, vì vừa nhìn thấy cậu ấy, tôi sẽ không nhịn khóc được.

Giống như bây giờ, tôi cảm thấy cuộc sống của mình mỗi ngày như khóc đi khóc lại. Tôi không biết tinh thần can đảm của mình ngày trước đã đi đâu rồi, từ khi gặp nhóm Lục Tề Minh, quỹ đạo cuộc sống của tôi đã thay đổi.

Nhưng mà, lúc này, tôi muốn nói, nếu như, nếu như có thể trở về tuổi 16, tôi hy vọng, từ lúc vừa mới bắt đầu chúng tôi hãy xem như chưa từng quen nhau. Như vậy, sẽ không có những áp lực và đau đớn sau này, cũng sẽ không có nước mắt và ly biệt không ngừng.

Khi tôi đang sửng sờ, Hồ Lô nói, “Mấy ngày trước Tề Minh đến thăm tớ.”

“Hả?” Tôi ngẩng đầu nhìn cậu ấy.

“Cậu ấy tới một mình.”

“Ồ…” Tôi cười cười, “Nghe nói cậu ấy kinh doanh không tệ.”

Hồ Lô thở dài, cậu ấy nói, “Lạc Thi, các cậu… haizz, cậu cũng đừng trách Tề Minh.”

“Tớ không trách cậu ấy, tớ có thể trách cậu ấy cái gì chứ.” Tôi gượng cười.

Cuối cùng tôi và Hồ Lô yên lặng một hồi lâu, “Đã đến giờ rồi.” Tôi cầm túi xách lên nói, “Hồ Lô, vậy… tớ đi nhé.”

Hồ Lô mất tự nhiên đáp, “Này, cậu phải chăm sóc mình nhé.”

Tôi gật đầu, nói, “Cậu cũng vậy, cần cái gì thì nói với tớ.”

Tôi và Mễ Sở cùng đi dạo, ở trên đường nhìn cái gì cũng cảm thấy không hứng thú. Bầu không khí tết Nguyên Đán vô cùng náo nhiệt, nhưng tôi và Mễ Sở lại vô cùng yên lặng.

Cô ấy nói, “Tớ hơi nhớ Tô Liệt rồi.”

Cô ấy vừa dứt lời, điện thoại của tôi liền vang lên, tôi nhìn thoáng qua, rất kỳ lạ, lại là Tưởng Ngôn.

Anh ấy nói, “Alo, Lâm Lạc Thi, cô và Mễ Sở ở đâu hả?”

Tôi nói, “Sao anh biết chúng tôi ở cùng nhau?”

Anh ấy nở nụ cười, giống như đang cười nhạo chỉ số IQ của tôi, nhưng mà đang tết, tôi không muốn tranh cãi với anh ấy. Tôi nói, “Ở đường Phù Dung tản bộ.”

Anh ấy nói, “Mời các cô ăn bữa cơm.”

Tôi để điện thoại ra xa, nhìn tên trên màn hình, Tưởng Ngôn, không sai mà.

Tôi nói, “Alo, anh là Tưởng Ngôn sao?”

Bên kia trực tiếp cúp điện thoại. Tôi có thể nghĩ ra gương mặt lạnh nhạt của Tưởng Ngôn, anh ấy chưa bao giờ là người sẽ nói chuyện lần thứ hai.

Tôi nói tin tức quái dị này với Mễ Sở, Mễ Sở dứt khoát nói, “Gọi sang, mời anh ấy cùng chúng ta ăn tối.”

Tôi…

Tôi trực tiếp quăng điện thoại cho Mễ Sở, “Tự cậu gọi đi.”

Nhưng mà tôi biết tôi không lay chuyển được Mễ Sở, cuối cùng vẫn như một nàng dâu nhỏ gọi điện thoại cho Tưởng Ngôn.

Tôi nói, “… Cái kia… mời anh cùng ăn tối với chúng tôi.”

Tưởng Ngôn cười khẩy, không cần nghĩ tôi cũng biết gương mặt của anh ấy tỏ ra vẻ hài lòng và kiêu ngạo. Cuối cùng, tôi nghe lời dưới sự uy hiếp của Mễ Sở, hẹn Tưởng Ngôn ở nhà ăn Prague.

Khi tôi tắt điện thoại, Mễ Sở nói, “Lâm Lạc Thi, cậu đừng cảm thấy uất ức, tớ hẹn Tưởng Ngôn còn không phải là vì cậu sao.”

Tôi nói, “Cậu vì tớ cái gì?”

Mễ Sở sờ mặt tôi nói, “Cô gái, bắt đầu mùa xuân thứ hai của cậu đi.”

Tôi nói, “Cút đi, nói bậy gì đó hả, tụi tớ là quan hệ cấp trên cấp dưới thuần khiết.”

“Ừ ừ.” Mễ Sở gật đầu, “Sau khi ăn bữa cơm này xong thì sẽ không thuần khiết nữa.”

“Tại sao?”

“Bởi vì tớ không đi, tớ cũng muốn tìm mùa xuân thứ hai của mình, thuận tiện hai người có khoảng thời gian riêng.” Nói xong, Mễ Sở liền cười ha ha đưa tay gọi xe, sau đó nghênh ngang đi mất.

Mãi khi bóng xe biến mất ở chỗ quẹo, tôi không thể nào chấp nhận được sự thật chị em bỏ mình. Tôi cũng muốn học theo cô ấy nghênh ngang bỏ đi, nhưng cô ấy có thể bỏ Tưởng Ngôn, nhưng tôi không thể. ~ddlqd~!!@#@#

Bởi vì tôi hiểu sâu sắc một điều, ai cũng có thể cho leo cây, nhưng không thể cho cấp trên leo cây.

Tôi khóc thét đi ăn tiệc. Tưởng Ngôn đợi ở cửa nhà hàng Prague, anh ấy nhìn thấy tôi tới một mình, cũng không giống như ngoài ý muốn, chỉ nhàn nhạt gật đầu nói với tôi, “Vào thôi.”

Tôi như cái đuôi, như đối đầu với bọn địch theo sát sau lưng anh ấy.

“Cô rất sợ tôi sao?” Tưởng Ngôn quay đầu lại hỏi tôi.

“Hả?” Tôi há to mồm, sửng sốt.

Tưởng Ngôn đưa tay bắt lấy cánh tay tôi, kéo tôi sánh bước cùng anh ấy, “Gì vậy, mặt tôi không mọc ra ở sau đầu, cô ở sau lưng tôi làm cái gì!”

Động tác của Tưởng Ngôn làm chúng tôi trong chốc lát thân thiết không ít. Tôi quyệt miệng nói, “Ai sợ anh chứ!”

Khóe miệng Tưởng Ngôn nâng lên thành nụ cười hiếm thấy.

Nhưng tôi ngẩng đầu mới vừa đi hai bước, lại nhìn thấy Lục Tề Minh.

Anh đang cầm một bó hoa, vội vàng đi ra, khi nhìn thấy tôi và Tưởng Ngôn, sửng sốt một lát. Tưởng Ngôn nắm lấy cánh tay của tôi, nhưng từ hướng của anh, như tôi đang kéo cánh tay của Tưởng Ngôn. Khoảnh khắc này, ma xui quỷ khiến, tôi nhích lại gần Tưởng Ngôn. Tưởng Ngôn biết rõ ý của tôi, quay đầu lại cưng chiều nói với tôi, “Ngốc, đi nhanh lên một chút”, hơn nữa lộ ra nụ cười chưa từng có.

Trong lòng tôi nổi da gà, ngẩng đầu mất tự nhiên cười gật đầu với Lục Tề Minh, xem như là chào hỏi.

Lục Tề Minh đứng tại chỗ không lên tiếng, nghiêng người nhường đường cho chúng tôi.

Đóa hoa bách hợp màu trắng tươi mát trong tay anh, giống như thời thanh xuân đã qua của chúng tôi. Khi tôi và anh lướt qua nhau, cũng trong khoảnh khắc yên tĩnh trời trong xanh giống như bó hoa bách hợp thuần khiết này, dần dần biến mất trong tầm mắt tôi.

Anh muốn chạy về phía hạnh phúc của anh, còn tôi thì đang lưu lạc đâu đó.

5, Họ cũng không ở đây, tôi hạnh phúc cho ai xem đây

Khi Tưởng Ngôn ngồi xuống, lại khôi phục dáng vẻ trước đây.

Anh ấy nhìn tôi, miễn cưỡng nói, “Tôi giúp cô, cô phải mời tôi ăn cơm.”

Tôi vừa mới cầm thực đơn, sau khi nghe lời nói của anh ấy lại nhanh chóng khép lại. Nói đùa à! Mời anh ấy ăn cơm ở Prague, đầu tôi chắc bị nước vào?

Tôi trịnh trọng nói, “Tôi vừa mới nhớ, nghe nói đường Ích Dân có một tiệm bán mì xương bò rất ngon.”

Tưởng Ngôn hừ một tiếng, không trả lời tôi, mà cầm thực đơn tự gọi món. Khi anh ấy đưa thực đơn cho tôi, tôi bất chấp gọi món, thầm nghĩ rằng, dù sao trên người tôi chỉ có 100 đồng, cùng lắm thì anh ấy ép tôi ở chỗ này.

Cơm ăn được một nửa, thì chạm mặt tên con trai xấu và Đường Lâm Lâm cùng nhau tiến vào. Tên con trai xấu nhìn thấy tôi, bất ngờ, nghi ngờ chỉ vào tôi, “Oa, cậu… Tề Minh…”

Đường Lâm lâm kéo cậu ta, mỉm cười nói, “Tưởng tổng, trùng hợp quá, gặp anh và Lạc Thi ở đây.”

Tưởng Ngôn gật đầu với cô ấy.

Khi Đường Lâm Lâm kéo tên con trai xấu đi, tên ấy còn cẩn thận từng bước đi, giống như tôi và Tưởng Ngôn ở cùng nhau là một chuyện lớn cỡ nào.

Cho nên tôi không nghe thấy, tên đó đang nói thầm với Đường Lâm Lâm, “Không phải chứ, lúc nãy chạm mặt với Tề Minh ở tiệm hoa tặng cho Lâm Lạc Thi, đến Prague đặt chỗ mà? Sao thế này… trở thành Lâm Lạc Thi cùng Tưởng Ngôn vậy…”

Đường Lâm Lâm nguýt cậu ta, “Mắc mớ gì đến anh, sống yên tĩnh đi.”

Tôi cầm ly đặt trên bờ môi, không tự chủ được uống. Tưởng Ngôn nói, “Đừng uống nhiều quá, tôi không muốn buổi tối cõng con ma men đâu.”

Tôi vừa uống liền bị sặc. Nhưng mà tôi cảm thấy tôi thật sự không thể uống nữa, nếu không sao tôi có thể nhìn thấy một chàng trai cầm bó hoa đứng bên đường phố đông nghịt người từ cửa sổ.

Tôi lắc đầu cười mình ngốc, nằm bò trên bàn hỏi Tưởng Ngôn, “Chữa vết thương thất tình cần bao lâu?”

Tưởng Ngôn vừa tao nhã lau miệng, vừa trả lời tôi, “Cách một khoảng yêu đương đến một khoảng yêu đương khác.”

Tôi không để ý đến anh ấy, bây giờ e rằng anh ấy xuân phong đắc ý, bởi vì sau khi cân nhắc thật lâu, đã quyết định ra nước ngoài đuổi theo bạn gái.

Tôi nâng ly nói, “Đến nào, cạn ly, khi nào đi hả?”

Anh ấy nhíu mày, nói, “Con sâu rượu.” Sau đó nhẹ nhàng cụng ly với tôi, “Tuần này.”

Kẻ có tiền đúng là kẻ có tiền, ra nước ngoài đơn giản như tôi ra khỏi nhà.

Tưởng Ngôn đưa tôi về nhà, tôi đi xuống xe, giậm chân, bậc thang liền sáng đèn lên.

Tưởng Ngôn ló đầu từ trong cửa xe vẫy tay với tôi nói, “Tạm biệt.”

Trong khoảnh khắc đó, không biết có phải bởi vì uống rượu, gió thổi qua, liền choáng váng không, tôi vậy mà cảm thấy Tưởng Ngôn ở trong xe vẫy tay với tôi giống như Lục Tề Minh. Trước kia mỗi lần cùng anh đi ăn tiệc xã giao xong, Lục Tề Minh đều lái xe đưa tôi về nhà.

Tôi u mê quay lại, nói với Tưởng ngôn, “Anh phải đi rồi, ôm một cái đi.”

Tưởng Ngôn ở trong xe mặt quái lạ nhìn tôi, nhưng anh ấy vẫn xuống xe, vươn tay đến trước mặt tôi.

Tôi từng bước tiến lên phía trước, như sợ kinh động đến gì đó, nhẹ nhàng nhào vào trong lòng anh ấy.

“Tề Minh…” Tôi thì thầm.

Tôi mất đi một cái ôm ấm áp và tin cậy đã bao lâu rồi?

Không biết khi Tưởng Ngôn nghe tôi gọi Tề Minh có phải xuất phát từ sự thương hại không, anh ấy lại ôn nhu sờ tóc tôi nói, “Cô gái ngốc, sống cho tốt, xung quanh cô có nhiều người hy vọng cô hạnh phúc.”

“Nhưng mà, họ cũng không ở đây, tôi hạnh phúc cho ai xem đây.” Sau khi tôi ở trong ngực Tưởng Ngôn nghẹn ngào nói những lời này, thì lùi lại.

Tôi nói, “Cảm ơn anh.” Nói xong cũng không quay đầu lại lên lầu.

Tối hôm đó, tôi ngủ vô cùng an tĩnh, ngủ mê mệt giống như trước, cũng không hề mơ.

Bởi vì tôi uống thuốc ngủ.

Tôi không có can đảm, chỉ uống hai viên. Tôi chỉ muốn yên ổn ngủ một giấc, thì tôi mãn nguyện rồi. Nhưng khi tôi tỉnh lại, ngồi ở đầu giường, lại cảm thấy trống rỗng như thế.

Tôi từ từ mặc quần áo, đánh răng, rửa mặt, đi làm.

Cuộc sống theo trình tự như thế. Hình như ngoài cửa sổ trời đổ mưa, cây xanh trong màn mưa càng thêm xanh mướt và ướt sũng.

Tôi kiếm dù, tôi ghét nhất là mùa đông trời mưa, lạnh lẽo.

Cuối cùng, tôi tìm thấy cây dù hoa nhỏ dưới đáy thùng đã rất lâu trước đây, là Lục Tề Minh mua.

Tôi không hề muốn mang nó đi làm.

Giữa trưa, Mễ Sở gọi điện thoại sang, cô ấy nói, “Lạc Thi, Lục Tề Minh và Jang Nara chia tay rồi.”

Tay của tôi đang tranh đoạt trà sữa với Đường Lâm Lâm dừng lại, “Ồ? Phải không?” Tôi thản nhiên hỏi.

Mễ Sở ngạc nhiên, “Sao cậu không sợ hãi?”

“Nửa năm rồi.” Tôi nói, “Tớ nên kinh ngạc cái gì đây?”

Mễ Sở bị tôi hỏi đến ngây ngẩn cả người. Tôi nói, “Mễ Sở, cậu biết không. Tớ sẽ không yêu một người như thế nữa, cho dù là cậu ấy trước đây.”

Mễ Sở thở dài, cúp điện thoại.

Nhưng mà không thể nói với Mễ Sở, tin này không mang đến kinh động cho tôi, khi tôi một mình, đáy lòng vẫn bị sóng dâng lên cuồn cuộn.

Một buổi chiều, tôi đều ngồi một chỗ, trước mặt càng không ngừng hiện ra gương mặt của Lục Tề Minh, nhưng mà hình như tôi đã không nhớ tình yêu của chúng tôi ra sao rồi.

Mỗi người đều cảm thấy tình yêu của mình không ai bằng, thật ra chỉ là một câu chuyện giống nhau lặp đi lặp lại thôi.

Chính tôi chỉ là một cặp đôi bình thường nhất, cùng trải qua ngày đêm bốn năm với nhau.

Nhưng mà Tề Minh, tại sao đến bây giờ, cuộc đời này đã định đoạt phải tự mình trải qua, không có anh, lại đột nhiên nghe được tin tức của anh.

Khi tan tầm tôi gọi Đường Lâm Lâm cùng đi dạo phố, dạo phố xong, tôi lại gọi điện thoại cho Mễ Sở nói đi Lam Điều.

Thành phố này không quang vinh chói lọi, bởi vì ban đêm, thành phố này sẽ tràn ngập mùi thối nát khắp nơi. Nhưng mà, đây là thành phố mà tôi yêu nhất, cho nên, tôi chưa bao giờ nghĩ tới sẽ rời khỏi nó.

Cho dù bạn bè tốt nhất của tôi, họ lấy thái độ khác nhau rời khỏi nơi này, nhưng tôi vẫn đứng yên tại chỗ.

Bởi vì tôi sợ họ trở về sẽ không tìm thấy được phương hướng, không tìm được bạn bè thân ngày xưa.

Tôi và Mễ Sở là khách quen của Lam Điều, còn có Đường Lâm Lâm, chúng tôi ba người ngồi ở quầy bar, thỉnh thoảng có khách lạ đến bên cạnh chúng tôi, ánh mắt của họ nóng bỏng hòa vào bầu không khí náo nhiệt trong quán bar. Vậy mà lại có người đàn ông xa lạ cầm ly rượu sang đây mời tôi và Mễ Sở, tôi và Mễ Sở nhìn nhau cười, không biết xấu hổ nói, “Khi chị lẫn lộn trong giới, thì anh còn đang uống nước đấy.”

Nhưng Đường Lâm Lâm lại thân mật với bọn họ.

Tôi và Mễ Sở chạm ly với nhau, nhìn xung quanh quán bar, bầu không khí quen thuộc, môi trường quen thuộc, còn có… người quen.

Jang Nara cầm ly cười duyên đi tới, “Ồ, thật trùng hợp đấy.”

Phái sau cô ta không có Lục Tề Minh.

Mễ Sở liếc xéo cô ta, nói, “Đúng vậy, thật trùng hợp, sao một mình rồi?”

Tôi còn chưa kịp nghe Jang Nara trả lời thì di động trong túi tôi rung lên.

Tôi lấy ra nhìn, là số lạ. Tôi nhận điện thoại, âm thanh trong quán bar ồn ào, tôi không nghe rõ đối phương nói gì.

Cuối cùng, tôi chỉ ra ngoài cửa với Mễ Sở, hô lớn, “Anh nói cái gì? Tôi nghe không rõ, anh đợi một lát.” Sau đó đi ra ngoài cửa.

Đi ra từ trong quán bar, gió lạnh thổi qua toàn thân tôi, áo khoác của tôi còn trên ghế quán bar. Tôi hà hơi, run rẩy nói, “Alo, có chuyện gì ạ?”

Đầu bên kia nói, “Xin hỏi là cô Lâm Lạc Thi phải không?”

“Đúng vậy. Anh là ai ạ?”

“Tôi ở ngục giam hàng đầu ngoại ô thành phố, bạn của cô, Diệp Cảnh Thượng, hôm nay vào bảy giờ đã tự sát trong phòng 302, cậu ấy có để thư lại cho cô, phiền cô giành chút thời gian rảnh tới lấy.”

“Cái gì?” Tôi mê mang hỏi người trong điện thoại, “Anh nói cái gì?”

Diệp Cảnh Thượng? Trong đầu tôi lần thứ hai xuất hiện tên này. Lần trước là ở tòa án thẩm phán.

Diệp Cảnh Thượng! Hồ Lô! Tự sát!


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 23.07.2018, 10:28
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Mặc Phi Ưng Bang Cầm Thú
Chiến Thần Mặc Phi Ưng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 27.12.2016, 15:56
Tuổi: 22 Nữ
Bài viết: 590
Được thanks: 2643 lần
Điểm: 38.44
Có bài mới Re: [Hiện đại] Sau này chúng ta đều khóc - Hạ Thất Tịch - Điểm: 77
Edit: Tịnh Hảo

Chương 12

1, Tôi tổn thương người con gái yếu đuối nhất của cậu, cho nên cuộc đời này, chúng ta đã vụt mất nhau.

Tôi không biết mình làm sao từ ngoài cửa đi vào quán bar náo nhiệt, nhưng cảnh tranh cãi ầm ĩ phía trước quán bar, giống như đã trở thành thế giới không liên quan đến tôi.

Thế giới của tôi chỉ còn một mảnh tro tàn, càng không ngừng có những âm thanh lặp đi lặp lại, “Bạn của cô, Diệp Cảnh Thượng đã tự sát vào bảy giờ hôm nay…”, “Bạn của cô, Diệp Cảnh Thượng đã tự sát vào bảy giờ hôm nay…”

Tôi khóc, tôi đi đến quầy bar, Mễ Sở và Đường Lâm Lâm vẫn ngồi ở chỗ cũ, Jang Nara còn đứng bên cạnh. Cô ta nhìn thấy tôi trở về khóc suốt dọc đường, liền cười nói, “Thật ngạc nhiên, khóc cái gì hả, tôi đã trả Lục Tề Minh lại cho cô, cô còn khóc cái gì!”

Tôi không để ý đến cô ta, chỉ lẳng lặng ở bên cạnh Mễ Sở, khàn khàn nói, “Mễ Sở, Hồ Lô tự sát.”

Âm nhạc ở quán bar quá ồn, Mễ Sở không nghe rõ lời thầm thì của tôi, vì thế nghiêng người sang hỏi tôi, “Cái gì?”

“Hồ Lô tự sát…” Tôi giống như trút giận hét lớn bên tai Mễ Sở.

Đường Lâm Lâm ngây ngẩn cả người, ly rượu trong tay Mễ Sở rơi xuống trên mặt đất, Jang Nara lại không chút tình cảm tiếp tục cười, cô ta nói, “Sẽ không phải vì bản ghi âm chứ? Nhưng tôi không cố ý…”

Tuy giọng cô ta nói chuyện không lớn lắm, nhưng lại thu hết vào trong tai tôi. Tôi đột nhiên quay đầu tỉnh ngộ lại, “Là cô? Bản ghi âm này là cô ghi đúng không?” Tôi chất vấn Jang Nara từng câu.

Jang Nara theo bản năng lui về sau, tỏ ra thái độ hiên ngang lẫm liệt nói, “Tôi chỉ là một công dân làm tròn nghĩa vụ thôi.”

“Lần trước không phải cô nói không phải là cô sao?” Tôi hét lớn hỏi, “Huống chi, lần trước Lục Tề Minh cũng bảo đảm cho cô…”

Jang Nara cười lạnh, “Tôi giết người, anh ấy cũng sẽ nói không phải tôi giết, việc này… là anh ấy thiếu nợ tôi.”

Tôi kinh ngạc một lát rồi lạnh như băng.

Dưới ánh đèn, mặt của Jang Nara thuần khiết như thế, dáng vẻ của cô ta thật giống như ngôi sao hàn Quốc Jang Nara, một gương mặt tròn trĩnh mang theo vẻ vô tội.

Nhưng dưới lớp da người vô tội, cũng là một lòng dạ độc ác.

Cô ta mang theo người tôi yêu, đẩy người bạn tốt nhất của tôi về phía cái chết.

Khi tôi cầm chai rượu, Mễ Sở ngăn tôi nói, “Lạc Thi…”

Khi tôi quay đầu nhìn cô ấy, trạng thái hai mắt lại trống không, nhận lấy, tôi như người máy không có tí tình cảm, ánh mắt tan rã, lại hành động nghiêm nghị.

“Bốp” một tiếng, chai rượu ở trong tay bị vỡ nát, mà trước mắt tôi, trên đầu người đáng hận nhất chảy ra một đóa hoa màu đỏ sẫm.

Tôi nhớ đến cảnh một năm kia lúc đầu gặp Mễ Sở, cô ấy đứng trên bục giảng khiêu khích tôi, tôi lấy ghế bên cạnh mình đập tới.

Mễ Sở nói, cô ấy chưa từng nhìn thấy cô gái lạnh thấu xương như thế. Vì thế, chúng tôi trở thành bạn bè.

Một năm kia, tôi chỉ mơ màng bảo vệ bản thân mình.

Mà một năm nay, tôi đắm chìm trong quá nhiều nước mắt, cuối cùng ở một khắc này, bật ra.

Tôi nghe thấy xung quanh vang lên tiếng thét chói tai liên tục, nhìn thấy Jang Nara từ từ xụi xuống đất. Mễ Sở nhào lên đoạt lấy chai rượu từ trong tay tôi, nói, “Ngốc, đánh hay lắm.”

Xe cảnh sát gào thét chạy tới, tôi, Mễ Sở và Đường Lâm Lâm bị mang đi đồn cảnh sát, Jang Nara được xe cấp cứu mang đến bệnh viện.

Tôi nhìn chiếc xe cấp cứu đi ngược hướng, khóe miệng hiện ra nụ cười.

Lục Tề Minh, cậu nhìn đi, tôi tổn thương người con gái yếu đuối nhất của cậu, cho nên cuộc đời này, chúng ta đã vụt mất nhau.

Khi đến đồn cảnh sát, cảnh sát dẫn chúng tôi đến phòng thẩm vấn.

Tôi cúi đầu ngồi ở đó, kể câu chuyện đầu đuôi rõ ràng, “Đúng, người là do tôi đánh, tôi nhìn cô ta không vừa mắt. Cô ta cướp bạn trai của tôi, tôi cố tình đấy.”

Tôi đã từng nhìn thấy một từ tuyệt vọng, gọi là “vạn niệm đều thành tro” (không còn hy vọng). Khi đó, tôi chính là như thế.

Nhưng mà, tôi không ngờ tới, sau khi cảnh sát thẩm tra hết, một lát sau lại trở về, nói, “Cô có thể đi rồi.”

Tôi ngạc nhiên ngẩng đầu, “Có ý gì?”

Cảnh sát trợn mắt nhìn tôi, “Không đánh người thì đừng thừa nhận, đừng tưởng rằng bây giờ các cô nói nghĩa khí giang hồ chính là tốt. Một cô gái, không thể yên phận chút, sao tàn nhẫn như thế hả!”

Tôi co rút khóe miệng, cười lạnh với chữ “tàn nhẫn” cuối cùng của anh ta, từ này sát với sự thật, hẳn là Jang Nara.

“Nhưng mà… rõ ràng là tôi đánh người…”

Cảnh sát không dài dòng cùng tôi, kéo tôi ra khỏi phòng thẩm vấn. Khi tôi đi ra khỏi cửa, Mễ Sở đi ra từ phòng thẩm vấn khác, cô ấy mỉm cười với tôi, nói, “Ra ngoài nhớ gọi điện thoại cho cha tớ.”

Tôi sửng sốt, ngược lại đã hiểu lời của cảnh sát nói có ý gì.

“Mễ Sở…” Tôi phẫn nộ hét, “Rõ ràng là tớ… mẹ nó, bệnh thần kinh à…”

Mễ Sở cách chú cảnh sát vỗ tay của tôi, nháy mắt với tôi nói, “Cậu ra ngoài gọi điện thoại cho cha tớ là được, ông ấy sẽ đến đón tớ.”

Tôi cắn môi, gật đầu. Từ phòng thẩm vấn đi ra còn có Đường Lâm Lâm, khi tôi đi ra ngoài cùng với cô ấy, hỏi cô ấy, “Có phải cậu làm nhân chứng giả cho Mễ Sở không?”

Đường Lâm Lâm thở dài nói, “Lạc Thi, xin lỗi, tớ và Mễ Sở đã thống nhất với nhau.”

Tôi ngẩng đầu nhìn bầu trời ảm đạm, không nói tiếp nữa.

Tôi bảo Đường Lâm Lâm về trước, Đường Lâm Lâm gõ đầu nói, “Tớ đã quên, Mễ Sở vừa mới nói có việc nói với tớ, tớ quay lại trước.”

Tôi gật đầu, đứng ngoài đồn cảnh sát gọi điện thoại cho cha Mễ Sở. Cha Mễ Sở vừa nghe thấy tin tức này, thì hấp tấp chạy đến.

Đường Lâm Lâm trở về nói, “Đừng lo lắng, cha của Mễ Sở nhất định có cách.” Tôi cười khổ gật đầu với cô ấy, sau đó cùng cô ấy đứng ở ngoài cửa đồn cảnh sát chờ cha Mễ Sở.

Cha của Mễ Sở lái chiếc BMW đến đây, ông ấy khẽ gật đầu với chúng tôi, liền đi vào đồn cảnh sát.

Khi chúng tôi cùng đi vào với ông ấy, sở trưởng đồn cảnh sát lấy thái độ giải quyết việc chung nói, “Bây giờ còn chưa thể thăm tội phạm.”

Cha Mễ Sở khẽ động ngón tay, quay điện thoại bảo sở trưởng nhận, sau khi sở trưởng nhận điện thoại xong thì lập tức thay thành dáng vẻ cúi đầu khom lưng, cho cha Mễ Sở đi vào.

Sở trưởng nói, “Giải quyết việc này có hai cách, hoặc đưa ra giải quyết chung, hoặc giải quyết riêng. Nhưng mà bây giờ Jang Nara còn đang trong bệnh viện theo dõi, bác sĩ nói, bộ phận đầu của cô ta chịu đòn nghiêm trọng, đến nay vẫn đang hôn mê.”

Tôi lo lắng nói, “Vậy Mễ Sở làm sao bây giờ?” Sở trưởng nói, “E rằng phải ở chỗ này đợi Jang Nara tỉnh.”

Cha Mễ Sở lại gọi một cuộc điện thoại, Mễ Sở sôi nổi đi ra, cùng về nhà với chúng tôi.

Cha Mễ Sở để lại tấm danh thiếp cho sở trưởng, nói, “Anh có thể liên lạc với tôi.” Sở trưởng khúm núm nhận lấy danh thiếp, gật đầu.

2, Nếu như đây là tai họa mà chúng tôi phải đối mặt, tôi đây tình nguyện gánh vác tất cả.

Tối đó, Mễ Sở nói với cha cô ấy, muốn đến nhà tôi ngủ.

Cha Mễ Sở không nói gì thêm, đưa Đường Lâm Lâm trở về trước, sau đó lại đưa chúng tôi về nhà của tôi.

Mãi đến khi cha Mễ Sở đi rồi, tôi và Mễ Sở cùng nhau lên lầu, cô ấy đều ríu ra ríu rít nói chuyện, mà tôi lại giữ vẻ yên lặng.

Mễ Sở nói, “Này, ngốc, cậu làm sao thế?”

Mũi tôi chua xót, “Mễ Sở, sau này gặp chuyện như vậy, có thể… để tớ gánh vác hay không?”

Mễ Sở phớt lờ vỗ vai tôi nói, “Ngốc, nói gì hả, hai người chúng ta là ai với ai chứ, để cậu gánh vác, cha tớ bảo vệ cậu ra ngoài thủ tục giấy tờ sẽ phức tạp hơn. Cậu cũng biết… Ông ấy lười như thế, lại sợ phức tạp…”

Tôi cúi đầu lên lầu, không nói chuyện nữa.

Tôi nhớ đã rất lâu hồi trước Mễ Sở từng nói một câu, cô ấy nói, “Lâm Lạc Thi, từ khi cậu gặp phải Lục Tề Minh. Vẻ mạnh mẽ trên người đã không còn nữa.”

Thật ra Mễ Sở không biết, cũng không phải chỉ vì Lục Tề Minh, còn có cô ấy, Hồ Lô, Tô Liệt và Thiên Tầm.

Từ khi gặp được họ, vẻ mạnh mẽ trên người tôi cũng từ từ bị năm tháng mài mòn đi. Bởi vì trước khi gặp được họ, tôi vẫn chưa hiểu được ý nghĩa sống chết cùng nhau trên đời này.

Sau khi gặp được họ, tôi dần dần cảm thấy, có nhóm bạn bè, đã rất thỏa mãn rồi. Từ nay về sau, chỉ mong năm tháng an tĩnh thôi.

Tôi dè dặt khống chế bản thân mình không đi gây chuyện, bởi vì tôi không còn một mình nữa, tôi sợ xảy ra chuyện sẽ làm phiền tới họ. Đó là sự tự ti nho nhỏ từ tận sâu đáy lòng tôi, không, có lẽ nó không gọi là tự ti, mà chính là sợ mất đi mà thôi.

Tối hôm đó, Mễ Sở nói với tôi rất nhiều, đó là Tô Liệt đi rồi, chúng tôi không có những cuộc nói chuyện dong dài nữa.

Không giống như trước, cuộc sống về đêm của chúng tôi chính là ra ngoài tụ tập. Cuối cùng, hai người đều mơ màng ngủ thiếp đi, khi nửa mê nửa tỉnh, điện thoại đột nhiên vang lên.

Tôi nhận, bên kia sốt ruột hỏi, “Lạc Thi, cậu không sao chứ?”

Tôi ngớ ra, mới hiểu được là Lục Tề Minh gọi điện thoại. Tôi nói, “Không sao, cậu đến thăm Jang Nara đi, cô ta còn đang trong bệnh viện.”

Nói xong tôi liền cúp điện thoại, tiếp tục ngủ.

Sáng ngày hôm sau khi tỉnh lại nhớ đến chuyện tối hôm qua, tôi cảm thấy có chút đáng buồn, trước kia mỗi lần Lục Tề Minh gọi điện thoại cho tôi, mặc kệ khi đó rất trễ, tôi rất mệt mỏi, hoặc rất muốn ngủ, sau khi cúp điện thoại tôi đều trăn trở nghĩ ngợi, mà đêm qua, sau khi cúp điện thoại, tôi lại nặng nề ngủ mất.

Thì ra, việc tốt đẹp lần nữa xảy ra, cũng không ngừng bị lãng quên, bi thương trở lại lần nữa, cũng không chống lại được với thời gian.

Mễ Sở còn chưa thức, khi tôi gọi cô ấy, giống như đứa bé kéo con gấu nhỏ trên giường tôi, tôi cười lắc đầu, “Đi làm trước nhé.”

Ngày đó, vậy mà lại là một ngày bình thường nhất của tôi, tôi cho rằng, sau khi Mễ Sở thức dậy sẽ đến tìm tôi, gọi điện thoại cho tôi, có lẽ đến giữa trưa, chúng ta sẽ cùng nhau đi ăn cơm.

Nhưng mà, khi mười giờ, tôi gọi điện thoại cho cô ấy, điện thoại của cô ấy lại tắt máy.

Tôi gọi điện thoại cho cha Mễ Sở, tôi hỏi, “Mễ Sở đâu ạ?” Cha Mễ Sở nói, “Nó đang ở đây làm giấy tờ rồi.”

“Làm giấy tờ gì ạ?”

“Cô gái bị đánh đã tỉnh, thần chí không rõ…”

Tôi nói, “Chú ơi, có thể để Mễ Sở nghe điện thoại được không ạ?”

Khi tiếng cười của Mễ Sở vang lên bên tai tôi, tôi lập tức phát hỏa, tôi nói, “Mẹ nó, làm gì vậy? làm giấy tờ gì?”

Mễ Sở nói, “Chính là Jang Nara ngốc rồi, cô ta giống như bị điên, cha không giúp tớ chuyện này được, cho nên tớ chuẩn bị ở chỗ này hai năm.”

“Cậu nói cái gì?” Tôi đứng dậy từ chỗ ngồi.

Mễ Sở nói, “Lạc Thi, cậu đừng vội, một hai năm thôi mà, hai năm sau chị vẫn là một hảo hán.”

Tôi nói, “Mẹ nó, bây giờ đừng có nói linh tinh! Bây giờ tớ chạy qua! Cậu mau nói với cảnh sát là tớ đánh người đi!”

“Lạc Thi, cậu đừng khách sáo với tớ, cậu có công việc chính đáng, tớ đúng lúc không muốn đi thực tập, ở đây nhàn hạ thoải mái một hai năm.” Mễ Sở không quan tâm nói.

“Cậu im miệng đi! Bây giờ tớ chạy qua!”

Tôi cúp điện thoại, kéo Đường Lâm Lâm không ngừng chạy đến đồn cảnh sát, trên đường tôi nói với Đường Lâm Lâm, “Lâm Lâm, lát nữa cậu nhất định phải phản cung, cậu phải nói sự thật, là tớ đánh người, biết không?”

Đường Lâm Lâm kéo tôi, “Lạc Thi, cậu đừng đi, Mễ Sở đã quyết định như vậy rồi. Đó là cậu ấy cam tâm tình nguyện.” Đường Lâm Lâm không phân biệt nặng nhẹ đáp.

Tôi không nói gì nhìn cô ấy, cuối cùng quay đầu nói, “Bởi vì cậu không có bạn bè, cho nên không hiểu cảm giác của tớ.”

Đường Lâm Lâm không nói tiếp nữa, chỉ cười nhạo một cái, rồi bình tĩnh trở lại.

Tôi không rảnh so đo chuyện này với cô ấy, quay đầu không nói gì nữa.

Khi đến đồn cảnh sát, cha của Mễ Sở đang làm giấy tờ, tôi loay hoay một lát, chạy tiến lên, nói qua loa, “Trước tiên chú đừng làm thủ tục, người đánh là cháu, không phải Mễ Sở, chú lầm rồi.”

Cha Mễ Sở nhàn nhạt nhìn tôi nói, “Cháu không cần nói tốt cho Mễ Sở, con bé đã nói với chú rồi.”

Tôi nói, “Không phải, cháu không phải nói tốt cho cậu ấy, người đánh thật sự là cháu, ngày đó mọi người vây xem đều thấy được.” Nói xong, tôi kéo Đường lâm Lâm lên phía trước, nói với cô ấy, “Cậu nói với chú đi!”

Nhưng Đường Lâm Lâm chỉ đứng cạnh tôi nói, thờ ơ lạnh nhạt giống người là người ngoài cuộc, ngậm chặt miệng không nói lời nào.

Tôi nôn nóng nói, “Lâm Lâm, cậu mau nói với chú là Mễ Sở trong sạch đi!”

Đường Lâm Lâm mở miệng nói, “Lạc Thi, xin lỗi, tớ không làm được. Người đánh thật sự là Mễ Sở.”

Tôi không thể tin nhìn cô ấy, “Sao cậu có thể nói dối chứ!”

Đường Lâm Lâm không lên tiếng.

Tôi xoay người cầu xin cha Mễ Sở, nhưng cho dù tôi cầu xin thế nào, cha Mễ Sở giống như không xem Mễ Sở là con gái ruột của mình, biểu cảm bình tĩnh lạnh nhạt.

Cuối cùng ông ấy nói, “Lạc Thi, cháu trở về đi, Mễ Sở là con gái của chú, chú hiểu tính tình của con bé.”

Tim của tôi như tiến vào hang động không đáy, càng không ngừng trầm xuống. Tôi nói, “Chú, cầu xin chú, cho cháu vào thay Mễ Sở đi. Người thật sự làm bị thương là cháu, cậu ấy là con gái ruột của chú, cháu không phải…”

Tôi vừa nói, nước mắt vừa rơi xuống.

Mãi đến lúc đó, tôi mới chính thức biết được sự sợ hãi, đó là một loại sợ hãi xuất phát từ đáy lòng, thật giống như một người bị hãm sâu trong đầm lầy, bạn càng không ngừng giãy giụa, lại chỉ càng bị hãm sâu xuống, mãi đến khi vùng đầm lầy này chôn vùi miệng của bạn, lỗ tai, mũi, bạn cũng sẽ không kêu thành tiếng được nữa.

Cuối cùng, cha Mễ Sở làm thủ tục xong, chuẩn bị đi ra ngoài cửa, tôi chặn ông ấy lại, quỳ gối trước mặt ông ấy, tôi nói, “Chú, cầu xin chú, cứu Mễ Sở đi, cho cháu vào là được, Cầu xin chú…”

Cuối cùng cha Mễ Sở cúi người xuống, nặng nề thở dài, nâng tôi dậy nói, “Lạc Thi à, cô gái ngốc, Mễ Sở đã nhận rồi, cháu đừng mơ hồ nữa. Chú… cũng không có cách…”

Những lời sau cùng của cha Mễ Sở, làm tôi có cảm giác long trời lở đất. Khóc lóc nức nở, chỉ là phát tiết từ tình cảm, mà long trời lở đất, lại giống như chấm dứt tất cả, không thể vãn hồi được bất cứ điều gì.

Tôi về nhà, không ăn không uống. Tôi hỏi Đường Lâm Lâm tại sao cô ấy không nói sự thật.

Cô ấy nói, đó là chuyện mà cô ấy đã đồng ý với Mễ Sở. Tôi phất tay bảo cô ấy đi, yên lặng không nói lời nào.

Tôi không nhớ rõ mấy ngày này tôi sống thế nào, tôi xem một đoạn quảng cáo sẽ khóc, nhìn hoa bên ngoài sẽ khóc, ngay cả nghe một bài hát cũng khóc.

Tôi nhớ Tô Liệt từng nói, cô ấy nói, “Đứa nhỏ khi khóc sẽ có kẹo ăn. Chúng ta đều thích giả vờ, tất cả đều thích giả bộ làm ra vẻ bách độc bất xâm, thật ra là người yếu ớt hơn ai hết.”

Khi đó, khóc đối với chúng tôi mà nói, là chuyện chế nhạo đối phương, khóc rồi ầm ĩ còn chưa tính, nhưng bây giờ, rơi nước mắt đối với tôi mà nói giống như chuyện thường ngày.

Tôi nhíu mày, chớp mắt, nước mắt sẽ rơi xuống.

Trên đời này, còn có chuyện gì tàn nhẫn hơn sinh ly tử biệt?

Nếu như đứa nhỏ khóc sẽ có kẹo ăn, như vậy, khi nào Thượng Đế sẽ đưa bạn tốt của tôi trở về bên cạnh tôi.

Tôi tin, bọn họ nhất định chỉ là tạm thời rời đi, nhất định bọn họ sẽ trở về.

Tô Liệt, lúc cậu đi đã mang theo con gấu nhỏ của tôi, bây giờ tớ thất hứa không nghĩ về cậu nữa, cậu mau trở về cho tớ.

Hồ Lô, cậu đã nói tớ không có nhà để về, cậu mãi mãi sẽ là nơi thu nhận tớ, bây giờ tớ không còn chốn dung thân nữa, cậu phải thu nhận tớ.

Mễ Sở, cậu thích cướp đồ tớ mặc nhất, sau này tớ sẽ không giành với cậu nữa, cậu có thể trở về không?

Còn có, Lục Tề Minh, tớ không ức hiếp cậu nữa, không coi cậu là chân sai vặt, không bảo cậu cõng tớ lên tầng 72 nữa, không để cậu nhàm chán chạy theo tớ chơi trò chơi, cũng không chọc giận cậu nữa.

Nhưng mà, cho dù thế này, tôi cũng biết rõ, cậu sẽ không trở về…

Trong lòng mỗi người, đều sẽ có một người, hoặc một đoạn ký ức, không thể gần nhau, không thể có được, đó là hình xăm của vận mệnh, cho dù đau buốt như tê liệt, nhưng mà tôi hy vọng mãi mãi sẽ không vảy kết.

Ngày ra hình phạt của Mễ Sở, tôi có đến.

Ở trong tòa án, cho dù Mễ Sở nháy mắt ra hiệu thế nào với tôi, tôi đều không thể đè nén được lớn tiếng hét với thẩm phán, “Người đánh là tôi, không phải cô ấy…”

Nhưng mà cuối cùng lại bị cảnh sát tòa án trục xuất khỏi tòa án.

Tôi định tránh thoát khỏi sự kiềm chế của cảnh sát tòa án, chạy vào trong lần nữa, nhưng lại càng bị nhiều cảnh sát chặn chặt lại.

Khoảnh khắc Mễ Sở bị xe cảnh sát gầm gú mang đi, tôi thét chói tai, liều lĩnh tránh khỏi sự lôi kéo của cảnh sát chạy đến xe ngục, dưới dự truy đuổi của tôi, xe ngục dần dần lái đi.

Trong xe, Mễ Sở vẫy tay với tôi, cô ấy nói, “Lạc Thi, tạm biệt, tạm biệt…”

Trên gương mặt của cô ấy có sự thương xót, cô ấy nói một câu tạm biệt, thì xoay đầu, tôi không biết cô ấy có rơi nước mắt không.

Tôi chạy đến đưa tay định với lấy xe ngục, để lại Mễ Sở, để lại những ngày tháng dằng dặc kia của chúng tôi.

Nhưng mà, bọn họ lại cách tôi càng ngày càng xa, càng ngày càng xa…

Giống như cảnh tượng huyền ảo, giống như cảnh tượng hão huyền, giống như sương mù dày đặc. Như những hạt bụi, từ từ biến mất đi.

Tôi chưa bao giờ khóc lóc như thế này, giống như muốn xé rách gan và phổi của mình, đau đớn lan ra toàn thân.

Tôi chưa bao giờ tuyệt vọng thế này, trơ mắt nhìn bạn bè tốt nhất của mình, biến mất trong tầm mắt.

Cô gái thân mến, tớ đã quên hỏi cậu, thời gian dài đằng đẵng sau này, các cậu đều đi rồi, tớ nên làm gì bây giờ?

3, Tạm biệt, những đóa hoa kia

Mễ Sở đi rồi, cuộc sống của tôi yên tĩnh trở lại.

Mỗi ngày tôi trừ đi làm, chính là về nhà, cũng không đi qua nơi nào nữa, thậm chí nhìn thấy đèn neon chói lóa của quán bar bên đường kia, đều sẽ rơi nước mắt trong vô thức.

Cho nên, khi tổng biên tập nói với tôi “công ty có một cơ hội ra nước ngoài để bồi dưỡng, cân nhắc việc tuổi tôi nhỏ, không có gia đình, lại uyển chuyển, cho nên danh sách này để tên tôi lại”, tôi hơi cảm động.

Đều nói ở thành phố của người khác, cánh của mình sẽ không giương ra được, nhưng mà ở thành phố quen thuộc này, tôi như bị một cục đá nặng ngàn cân đè ép, không thở nổi.

Tôi gọi điện thoại về nói với cha tôi, ông ấy nói, “Con còn trẻ, có cơ hội ra nước ngoài, thì ra ngoài đi. Cha mẹ đều tốt cả, không cần con lo lắng.”

Mẹ tôi cũng nói, “Đi nước ngoài đi, đến bên kia nhớ gọi điện thoại cho nhà là được.”

Tôi biết, trong lòng họ đều hiểu, thành phố này đối với tôi mà nói, đã thành hư không. Họ đều muốn tôi quên đi chuyện cũ trước kia, muốn tôi dẫn người đàn ông về nhà cho họ xem, khôn khéo gọi họ là chú, dì.

Tôi đi thăm Mễ Sở, nhưng cô ấy một lần cũng không gặp tôi. Tôi không biết có phải cô ấy đột nhiên hận tôi không, nhưng cô ấy lại bảo quản giáo mang thư cho tôi, trên thư là nét chữ viết ngoáy của cô ấy, cô ấy nói, “Lạc Thi, cậu đừng đến thăm tớ, tớ sợ tớ sẽ khóc, Cậu có biết, làm nước mắt của chị đây chảy xuống, cũng giống như để máu chị chảy xuống. Cậu sống cho thật tốt nhé, nếu có cơ hội, thì đừng vứt bỏ.”

Lời nói của Mễ Sở rõ ràng lưu loát, giống như lúc trước cô ấy không tim không phổi gọi tôi là ngốc, nhưng mà câu cuối cùng, lại giống như biết trước tôi sẽ gặp chuyện như thế, chỉ điểm cho lòng tôi.

Khép thư lại, tôi nhắm mắt, sẽ không có đám điên cuồng, những đêm dài sôi nổi điên dại, cũng không có những ngày tháng thoải mái, niềm vui tràn trề, nói cười ríu rít như thế nữa.

Mễ Sở, tớ nghe lời của cậu, cũng trung thành với cảm giác của mình, tớ đi.

Một ngày trước khi tôi đi, về nhà ăn cơm, ở lại một buổi tối.

Ngày hôm sau, tôi không cho cha mẹ đến tiễn, vì tôi cũng như Mễ Sở, sợ sẽ không chịu được cảnh chia ly mà khóc.

Đưa tôi đi, chỉ có một mình tổng biên tập. Cô ấy giống như trước vỗ vai tôi nói, “Cô gái ngốc, chăm sóc mình cho thật tốt.”

Tôi khẽ gật đầu, im lặng.

Cuối cùng tôi ngẩng đầu nói, “Tổng biên tập, chị trở về đi, tự em đi đăng ký.”

Tổng biên tập gật đầu, thong thả đi giày cao gót tới, lưng của cô ấy rất thẳng tắp, lạnh lẽo như không có gì xuyên qua được. Tôi thường nhìn cô ấy nhớ đến Tô Liệt, Tô Liệt cũng đi giày cao vô cùng thẳng tắp, giống cây hạch đào thanh tú. Tôi không biết, tôi của sau này, có phải sẽ trưởng thành thành một người như thế không, một mình làm việc, không có uy hiếp. Chỉ là khi đó, chúng tôi còn có thể kéo dài thời thanh xuân dài đằng đẳng không?

Tôi đứng trong sân bay, đám người lui tới hình thành một vòng tròn bên cạnh tôi.

Tôi đứng tại chỗ, đột nhiên há miệng, tôi muốn khóc, nhưng nước mắt không chảy ra được. Tôi như mất đi giọng nói, mất đi ánh sáng, tôi mất đi nước mắt.

Tôi dụi mắt, ý định làm nước mắt chảy ra. Nhưng mà, con mắt tôi lại khô ráo như mảnh ruộng lâu ngày chưa được mưa tưới.

Như thế cũng tốt, sau này, không còn có bất cứ chuyện gì làm tôi cúi người xuống khóc. Mễ Sở, Tô Liệt, Hồ Lô, Tề Minh, các cậu như nước mắt đã khô cạn, đã được đóng chặt lại.

Từ nay về sau, chỉ thuộc về một mình tớ, vào những buổi tối không ngủ được, tớ sẽ không bao giờ rét lạnh nữa?

Tôi ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, bầu trời ngoài sửa sổ sân bay như chim khổng tước màu lam xinh đẹp, ánh mặt trời như được dát vàng trải rộng ra.

Tôi nhớ tới câu nói kia, "Tôi lại nhìn thấy một ngày mới, một vùng đất mới, bởi vì trời đất lúc kia đã qua, sông cũng không còn nữa".

Cuối cùng, tôi nhấc hành lý lên, không bất kỳ do dự, thẳng tắp đi đến cửa đăng ký.

Kết cục.

Cô gấp gáp rời khỏi thành phố này, không có chút chần chừ, cho nên, cô mãi mãi không thấy được, khoảnh khắc cô biến mất ở cửa kiểm tra an ninh, phía sau cây cột sân bay, có một chàng trai mặc áo lông màu trắng, chậm rãi rời khỏi, nhìn về hướng cô biến mất, nước mắt rơi như mưa.

Hoàn.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 25 bài ] 
           
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Bach thao, Chichbong02, Hà huyền trang, manhao, phamhuy78 và 372 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại - Trọng sinh] Võ thần nghịch thiên Ma phi chí tôn - Băng Y Khả Khả

1 ... 76, 77, 78

2 • [Xuyên không] Bắt nạt tướng quân đến phát khóc - Cung Tâm Văn

1 ... 45, 46, 47

3 • [Xuyên không] Con đường vinh hoa của Thái tử phi - Tú Mộc Thành Lâm

1 ... 51, 52, 53

4 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

5 • [Hiện đại] Tổng giám đốc gian manh chỉ yêu vợ - Thanh Phong Tân Nguyệt

1 ... 42, 43, 44

6 • [Hiện đại] Thực hoan giả yêu - Tịch Hề

1 ... 97, 98, 99

7 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 131, 132, 133

8 • [Hiện đại] Ngọt ngào - Nghê Đa Hỉ

1 ... 21, 22, 23

9 • [Hiện đại - Trùng sinh - Điền văn] Tam cô nương nhà nông - Ma Lạt Hương Chanh

1 ... 48, 49, 50

10 • [Hiện đại] Trong phim ngoài đời - Nhất Diệp Cô Chu

1 ... 17, 18, 19

11 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 213, 214, 215

12 • [Hiện đại] Cố chấp ngọt - Triệu Thập Dư (Ngoại truyện 17)

1 ... 33, 34, 35

13 • [Hiện đại] Ôm em đi Diệp Tư Viễn! - Hàm Yên

1 ... 52, 53, 54

14 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

15 • [Cổ Đại] Tiểu thiếp không dễ làm - Đào Giai Nhân

1 ... 50, 51, 52

16 • [Hiện đại - Quân nhân] Người yêu trưởng quan - Sáp Nữ

1 ... 22, 23, 24

17 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 205, 206, 207

18 • [Hiện đại] Âm hôn lúc nửa đêm - Mộ Hi Ngôn

1 ... 30, 31, 32

19 • [Hiện đại] Giá như - Thất Sắc Cẩm

1 ... 17, 18, 19

20 • [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 233, 234, 235



Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 529 điểm để mua Dây chuyền đá Garnet và Citrine
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 230 điểm để mua Chậu hoa hồng
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 384 điểm để mua Cành hoa hồng
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 540 điểm để mua Hamster phiêu cùng âm nhạc
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 513 điểm để mua Hamster phiêu cùng âm nhạc
Shop - Đấu giá: ღ๖ۣۜMinhღ vừa đặt giá 362 điểm để mua Nữ hoàng
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 487 điểm để mua Hamster phiêu cùng âm nhạc
Shop - Đấu giá: Thích Cháo Trắng vừa đặt giá 250 điểm để mua Huy chương vàng
Shop - Đấu giá: Thích Cháo Trắng vừa đặt giá 250 điểm để mua Chậu hoa 2
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 368 điểm để mua Mashimaro hôn nhau
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 389 điểm để mua Panda có cánh
Lục Bình: Năm nay trả lời ngắn - gọn  :D3 dễ sợ
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 417 điểm để mua Chuột Mickey 5
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 347 điểm để mua Nữ hoàng 3
Shop - Đấu giá: thienbang ruby vừa đặt giá 234 điểm để mua Nàng tiên cá 2
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 523 điểm để mua Bé Bean
Shop - Đấu giá: Libra moon vừa đặt giá 344 điểm để mua Bé Mascot xanh
Shop - Đấu giá: Lưu Nguyệt vừa đặt giá 326 điểm để mua Bé Mascot xanh
Shop - Đấu giá: Libra moon vừa đặt giá 309 điểm để mua Bé Mascot xanh
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 588 điểm để mua Cung Ma Kết
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 200 điểm để mua Piano hồng
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 234 điểm để mua Hạnh phúc 2
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 236 điểm để mua Ly nước cam dâu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 354 điểm để mua Jifflypuff Jumps
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 202 điểm để mua Ghế dù tắm nắng
Công Tử Tuyết: #megau1976
Vào Bảng thiết lập cá nhân -> Lý lịch -> Thay đổi cấu hình tài khoản -> Mật khẩu mới (ở phía dưới)  :-D
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 391 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 2
Shop - Đấu giá: megau1976 vừa đặt giá 358 điểm để mua Tháp Eiffel
megau1976: chào AD, lâu quá không vào dd, xin hỏi đổi mật khẩu thì vào chỗ nào! Tôi chuẩn bị đăng bài lại. thanks.
Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 224 điểm để mua Socola quà tặng

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.