Diễn đàn Lê Quý Đôn



Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 25 bài ] 

Sau này chúng ta đều khóc - Hạ Thất Tịch

 
Có bài mới 04.04.2018, 20:34
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Mặc Phi Ưng Bang Cầm Thú
Chiến Thần Mặc Phi Ưng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 27.12.2016, 15:56
Tuổi: 23 Nữ
Bài viết: 595
Được thanks: 2909 lần
Điểm: 38.45
Có bài mới Re: [Hiện đại] Sau này chúng ta đều khóc - Hạ Thất Tịch - Điểm: 86
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 7 (tiếp)

Edit: Tịnh Hảo

3, Nghe nói chuyện trên QQ, tôi tiết kiệm được 10 cuốn sách

Cả buổi sáng, tôi vì cuộc điện thoại mà không có tinh thần. Tôi ngồi trong phòng làm việc như cái xác không hồn, mở một đống website ra, lại không biết xem cái nào.

Đây là lúc công ty mở cuộc họp, tuần trước Tưởng Ngôn đã tiến hành phê bình bằng miệng với lỗi lầm của tôi, tổng biên tập xinh đẹp nói với tôi, “Lần này xem như em may mắn, không có bị trừng phạt về vật chất, hy vọng lần sau em chú ý một chút.”

Tôi sửng sốt, sau đó khẽ gật đầu. Khi Tưởng Ngôn và tôi lướt qua, không biết tôi có cảm giác sai không, tôi vậy mà có cảm giác trong ánh mắt của anh có một chút tìm tòi sâu xa.

Nhưng mà trải qua chuyện sáng nay, hình ảnh trầm ổn của Tưởng Ngôn đã sụp đổ trong lòng tôi, tôi cảm thấy anh là người vô cùng phúc hắc.

Tôi ngồi trước máy tính, nhàm chán hỏi Tô Liệt, “Cậu nói xem Tưởng Ngôn là người như thế nào?”

“Ô, cậu có hứng thú với anh ta rồi hả?” Tô Liệt hỏi.

“Nói bậy gì đó, tớ muốn hiểu vẻ bên trong của ông chủ, nhằm sau này đặt không đúng chỗ.”

“Tưởng Ngôn á hả, bây giờ dù sao cũng đừng nói chuyện yêu đương với anh ấy, anh ấy phòng bị rồi.” Tô Liệt nhanh chóng trả lời, “Bạn gái trước của anh ấy xuất ngoại không lâu, trước khi xuất ngoại đã chia tay với anh ấy, khiến anh ấy bị tổn thương rất lớn.”

A? Chuyện bát quái này làm tôi mở rộng tầm mắt, tôi kinh ngạc nói, “Không nhìn ra Tưởng Ngôn có gì sa sút và đau lòng chứ.”

“Đau buồn càng lớn thì càng không nói gì cậu biết không? Tưởng Ngôn và bạn gái của anh ấy đã quen nhau 2 năm rồi đấy, con đường này còn dài hơn cả cậu và Tề Minh đi. Hơn nữa, mỗi ngày anh ấy đều giống như hồ ly thâm tàng bất lộ, cậu ngốc nghếch như thế sao có thể nhìn ra hả.”

“Ồ… Nghe nói chuyện trên QQ, tớ tiết kiệm được 10 cuốn sách.” Tôi tỏ vẻ thấu hiểu trả lời Tô Liệt.

“Ha ha, thôi bỏ đi.” Tô Liệt cười nói, “Đúng rồi, sáng nay nhắc tới chuyện của Lục Tề Minh với cậu, sao cậu đột nhiên biến mất vậy?”

“Đừng nói nữa, tớ đã gọi điện thoại cho cậu ấy.”

“Ồ? Kết quả thế nào?”

“Cậu xem phản ứng này của tớ ra sao, căn bản là cậu ấy yêu Jang Nara không để ý tới tớ.”

“…” Tô Liệt im lặng thật lâu mới trả lời một hàng dấu chấm, nói, “Cậu ấy quả thật là Tạ Đình Phong bên cạnh chúng ta, nhưng mà cậu ấy vẫn chưa làm rõ, người kia là Jang Nara! Chứ không phải là Trương Bá Chi!”

Đúng lúc tôi nhàm chán chat với Tô Liệt trong QQ, Mễ Sở đột nhiên nhắn một biểu cảm đã đánh mất quả bom.

Ngôn ngữ của cô ấy xuất hiện phối hợp giống như biểu cảm trong QQ, cô ấy phẫn nộ gào lên, “A a a! Mẹ nó! Trước đó bà đây thật sự bị mù mắt, coi trọng một tên cầm thú như vậy!”

“…”

“…”

Tôi và Tô Liệt đều có phản ứng giống nhau nhắn dấu im lặng. Tôi run rẩy nói, “Cậu cũng không dễ dàng, lớn lên với hai mắt chó.”

Sau khi Mễ Sở phản ứng kịp, cũng bày tỏ không nói gì giống như chúng tôi.

“Mắng người khác cũng đã thành thói quen, đến trên người mình cũng không chịu sửa đổi!”

“Sao thế?” Tô Liệt hỏi.

“Mẹ nó! Các cậu biết không? Lúc nãy tớ vào tài khoản bạn trai trước trong QQ của tớ, muốn chuyển ít tệ QQ vào chơi game, trước đó, ma xui quỷ khiến tớ kéo xuống chỗ “người liên lạc gần đây nhất”, lại tùy ý click vào hình ảnh bán thân của một nữ sinh, sau đó con mắt liền nhìn đến một đoạn đối thoại dơ bẩn! A a a! Bà đây sẽ không quên! Sao trên đời này lại có một đôi cẩu nam nữ thế này!” Mễ Sở thét chói tai tiếp tục gửi biểu cảm hình quả bom.

“Sao hôm nay cậu kích động thế? Cậu chia tay với người ta rồi còn không cho người ta đi quyến rũ nữ sinh khác sao?” Tô Liệt bình tĩnh khinh bỉ hỏi.

Trước đây Mễ Sở có nói đến một bạn trai rất tốt, sau đó chia tay, cô ấy liền bắt đầu qua lại lăng nhăng với những nam sinh khác. Bạn trai trước chính là một trong những người sau này của cô ấy, chúng tôi đã từng gặp, là một công tử không tệ. Sau khi Mễ Sở chia tay với anh ta, anh ta vẫn còn nhớ mãi không quên với Mễ Sở, vẫn đi theo làm tùy tùng cho Mễ Sở, hễ kêu là tới.

Nếu không thì Mễ Sở cũng sẽ không nhớ mật khẩu QQ của anh ta, tùy ý chuyển tiền QQ trong tài khoản của anh ta. Thật ra chúng tôi đều cảm thấy bạn trai trước của cô ấy không tệ.

“Nếu anh ta đứng đắn yêu đương thì bỏ đi, mấu chốt là… Phải, tớ không nói nữa! Tớ xem lại ghi chép trong cuộc trò chuyện!” Mễ Sở không được chúng tôi hiểu, có vẻ vô cùng buồn bực.

Nhưng mà sau đó cô ấy gửi lịch sử trò chuyện, chẳng những làm chúng tôi buồn bực, mà còn làm chúng tôi hóa đá rồi. Thật lâu mới cũng không thể hồi phục lại.

Thiên Vạn Điểm: Trời nóng quá, đi thôi, đi mướn phòng.

Róc Rách Chảy: Nhàm chán.

Thiên Vạn Điểm: Đừng giả bộ, đi thôi.

Róc Rách Chảy: Lần trước anh còn hối hận lắm mà.

Thiên Vạn Điểm: Hối hận cái gì, anh mới học vài tư thế mới, thể nghiệm một chút thôi.

Róc Rách Chảy: Anh học ở đâu?

Thiên Vạn Điểm: Trong phim sex.

Róc Rách Chảy: Anh cũng không phải không có bạn gái.

Thiên Vạn Điểm: Anh chỉ thích em.

Róc Rách Chảy: Làm trò.

Thiên Vạn Điểm: Đi thôi, anh kêu anh em của anh cùng qua luôn.

Róc Rách Chảy: Em không muốn động.

Thiên Vạn Điểm: Ở khách sạn đối diện nhà em, chờ em khỏe lại rồi đặt phòng.

Róc Rách Chảy: Được rồi, đến lúc đó anh nhắn số phòng cho em.

Không cần nói, Thiên Vạn Điểm là bạn trai trước của Mễ Sở, còn người kia là một nữ sinh không biết.

Mễ Sở gửi tin này trong QQ được 1 phút, cả QQ im lặng như tờ. Sau một phút, khi tôi và Tô Liệt từ trong trạng thái chết khôi phục lại, chỉ có dấu chấm than để diễn tả chấn động trong lòng chúng tôi.

Mặc dù trên ti vi thường xuất hiện những hình ảnh thế này, nhưng khi xảy ra thật trong cuộc sống, chúng tôi vẫn là lần đầu gặp.

Tôi nói, “Mễ Sở, tớ cảm thấy cậu rất dũng cảm, nhưng nhìn thấy đoạn đối thoại này, tớ cảm thấy tụi tớ quá bế tắc rồi.”

Mễ Sở nhìn thấy phản ứng của chúng tôi giống như cô ấy, hiển nhiên đã bình tĩnh không ít, cô ấy nói, “Mau đưa UFO cho cẩu nam nữ này trở về ngoài hành tinh đi!”

Tô Liệt vẫn là ba chữ, “Tớ già rồi…”

Lúc này, Thiên Tầm vẫn luôn im lặng đột nhiên hiện lên, hỏi chúng tôi vừa nói cái gì.

Mễ Sở khôi phục lại lịch sự ghi chép một lần nữa, chúng tôi nín thở chờ Thiên Tầm cho vài câu đánh giá sắc bén giống như thường ngày, dù sao MC radio tình cảm cũng không phải là vô ích.

Nhưng cuối cùng Thiên Tầm chỉ gửi một câu nói vô cùng mộc mạc, “Ấm no thì dâm dục.”

Chúng tôi lại suy nghĩ một lát, thừa nhận Thiên Tâm là một người tri thức, lời ít mà ý nhiều, biểu đạt trạng thái cuộc sống của những người sung túc kia.

Nhưng mà sau khi cười nói xong, tôi đột nhiên cảm thấy có chút gì đó không thích hợp, sao tên Róc Rách Chảy nghe quen tai thế?

Tôi sử dụng dụng cụ tìm kiếm trên QQ tìm kiếm nửa ngày, QQ của mình rõ ràng không có người này.

Mãi đến khi bữa ăn cơm trưa ngày hôm sau, tôi mới chợt nghĩ ra, cái tên trên mạng này tôi đã từng thấy trong nick của Lục Tề Minh, mà chủ nhân của nó, nếu tôi nhớ không nhầm… chính là… Jang Nara.

4, Quá máu chó rồi! Xem phim bộ cũng không rối rắm quanh co như vậy!

Đường Lâm Lâm bị tiếng kinh hô của tôi làm giật mình. Cô ấy nói, “Lạc Thi, cậu sao vậy?”

Tinh thần tôi không không yên nói, “Không có gì, vừa nghĩ đến một chút việc. Lâm Lâm, cậu ăn trước đi, tớ no rồi, về phòng làm việc trước.”

Tôi ở trên QQ gọi Mễ Sở, tôi nói, “Ngu ngốc, mau ra đây, tớ nói với cậu một chuyện, hình như tên QQ của Jang Nara là Róc Rách Chảy, trong danh sách QQ của Tề Minh chắc là có dấu vết của cô ấy, cậu đi xác minh đi!”

“Thao! Cậu nói thật hả?” Mễ Sở hưng phấn bật ra giống như đánh máu gà, “Bà nó! Kích động đến bà đây không tìm được QQ của Tề Minh luôn!”

“QQ của cậu ấy là 3997xxx.” Tôi nói, “Cậu nhanh một chút.”

“Cậu ngay cả cái tên vẫn còn nhớ?” Mễ Sở kinh ngạc nói.

Tôi nở nụ cười, “Không nói nữa.” Đúng vậy, đừng nói là QQ của anh, ngay cả số điện thoại bốn năm trước Lục Tề Minh dùng, tôi đều nhớ rõ.

Từ lúc QQ của anh biến mất trong tài khoản của tôi, tôi liền tự hiểu không đi qua danh sách bạn bè xem anh nữa.

Đúng vậy, tôi canh cánh trong lòng. Tuy rằng sau này Lục Tề Minh nói, là Jang Nara cho tôi vào danh sách đen.

Nhưng mà, không có sự dứt khoát của Lục Tề Minh anh, sao cô ta dám làm như vậy.

Tôi cảm thấy 21 năm nay, thì ra tôi luôn kiên trì giữ quan niệm “rộng lượng với tình địch của anh” là sai lầm!

Cuối cùng, người đạt được tất cả chính là người phụ nữ không rộng lượng, tựa như Jang Nara, cô ta thông minh hiểu biết, nếu như tôi vẫn luôn ở trong QQ của Lục Tề Minh, chắc chắn anh sẽ nhìn vật nhớ người. Cho nên, cô ta thà rằng tranh cãi với Lục Tề Minh một lần, đều phải nhổ bỏ tình địch là tôi đây từ trong ánh sáng. Sau khi cô ta ở cùng với Lục Tề Minh, liền muốn mật khẩu QQ của anh, đưa tôi vào danh sách đen QQ của anh.

Tôi đang nghĩ ngợi, Mễ Sở từ trong QQ bật ra nói, “Mẹ nó! QQ của cô ta quả thật tên là Róc Rách Chảy! Thao! Đây đúng là thế giới của ‘lũ quỷ múa loạn’ (*)! Quá máu chó rồi! Xem phim bộ cũng không rối rắm quanh co như vậy!”

(*) Một bọn người xấu đang múa may.

Tôi nói làm sao bây giờ?

“Cậu gửi đoạn ghi chép này cho Lục Tề Minh xem đi!”

Tôi lo lắng, “Tớ có việc ra ngoài một lát.” Sau khi tôi trả lời Mễ Sở, thì tâm tình phức tạp vội vã log out.

Bởi vì ngay lúc này, tôi nhận được điện thoại của Tô Dương.

Tô Dương nói, “Lạc Thi, anh đến chỗ em công tác mấy ngày, có rảnh thì ra gặp mặt nha.”

“Đương nhiên là có thời gian rồi.” Đối với người anh trai đã giúp đỡ tôi rất nhiều, không rảnh tôi cũng sẽ rút ra một khoảng thời gian mà tới.

Tôi xin nghĩ, liền đi tìm Tô Dương.

Ngày đó, tôi dẫn Tô Dương đi dạo trong thành phố cả một buổi chiều, đi phố ăn vặt nổi tiếng, đến ngắm cảnh phong cảnh như tranh bên hồ. Không biết có phải vì liên quan đến huyết thống không, cho dù tôi với Tô Dương nói ít, cũng không cảm thấy lúng túng. Thỉnh thoảng anh ấy sẽ kể những chuyện thú vị xảy ra bên người mình, tôi cũng kể cho anh ấy nghe đám bạn Mễ Sở của tôi.

Anh ấy nói, “Lạc Thi, nhìn thấy em thế này, anh thật sự rất vui. Nếu mẹ còn sống, bà ấy sẽ vì em mà cảm thấy vui vẻ.”

Nhắc đến vấn đề này, tôi có chút nghẹn ngào.

Du khách bên hồ rất nhiều, từ nam chí bắc, trên mặt đều mang theo biểu cảm thảnh thơi. Thật ra, tôi hâm mộ nhất chính là người vẫn luôn đi trên con đường ngao du, bởi vì họ tự do, còn có sự thẳng thắn của họ, bọn họ muốn nhìn ngắm phong cảnh, cũng không vì bất kỳ cảnh đẹp nào mà dừng lại.

Đúng lúc tôi và Tô Dương không nói gì, điện thoại vang lên.

Là Hồ Lô. Hồ Lô nói, “Lạc Thi, trong thành phố vừa mở một nhà hàng đặc sắc, cha tớ vừa cho một tấm thẻ, đợi lát nữa cùng đi thử đồ ăn không!”

“Không được, tớ đang ở cùng với anh trai.” Tôi từ chối nói.

“Lâm Lạc Thi, cậu cũng bắt đầu làm kiêu hả, khi nào thì có anh trai hả? Là trai mới cậu tìm sao?”

“Lười nói chuyện với cậu, là anh ruột của tớ.”

“Anh ruột? Mẹ cậu sinh anh trai khi nào?”

“Cút đi cho tớ!”

“Được rồi được rồi, cậu dẫn theo anh trai cùng ăn cơm đi, ở đường Nam Uyển, tên tiệm ăn là “Nhất Khẩu Thơm”.”

Tôi cúp điện thoại, Tô Dương hỏi tôi, “Có tiệc à?”

Tôi nói, “Đúng vậy, là mới tiệc hai chúng ta.”

Đáng lẽ còn đang buồn rầu suy nghĩ buổi tối phải dẫn Tô Dương đi đâu ăn món đặc sắc, điều này cũng tốt, cú điện thoại này của Hồ Lô rất đúng lúc.

Tô Dương nói, “Thôi, anh về khách sạn nghỉ ngơi, mai sáng đi bàn hợp đồng.”

“Đi thôi, đám bạn của em đều muốn gặp anh.” Tôi kéo Tô Dương.

Cuối cùng, Tô Dương bất đắc dĩ bị tôi kéo đi Nhất Khẩu Thơm. Khi chúng tôi đến, đám Mễ Sở đã đến rồi. Vừa nhìn thấy Tô Dương, các cô ấy liền trêu chọc.

Mễ Sở nói, “Oa, Lạc Thi, cậu lụm được đàn ông ở đâu thế?”

Thiên Tầm nói, “Tớ còn tưởng rằng cả đời này cậu sẽ thắt cổ trên cây Lục Tề Minh chứ.”

Tô Liệt nói. “Quả nhiên là cái cũ chưa đi, thì cái mới không tới.”

Tôi liếc các cô ấy, “Nói bậy cái gì hả, đây là anh ruột của tớ.”

Mễ Sở khinh thường nhìn tôi, “Quen cậu lâu như vậy, vẫn chưa nghe chuyện cậu có anh trai.”

“Haizz, chuyện này nói ra dài dòng, bữa khác sẽ từ từ nói với các cậu.” Tôi nói.

Tôi vừa dứt lời, Mễ Sở liền nâng ly rượu lên nói, “Anh trai của Lạc Thi chính là anh trai của Mễ Sở, em kính anh một ly.”

Tôi giữ tay cô ấy, “Cút, cậu đã luyện được cái tính chuốc rượu người khác rồi hả.”

“Thao, nhưng tớ thật lòng đấy.” Mễ Sở tranh cãi nói.

Tô Dương cười cầm ly rượu lên, nói với các cô ấy, Mễ Sở và Tô Liệt, “Ly đầu tiên là anh kính mọi người, cảm ơn các em đã chăm sóc Lạc Thi.”

Mễ Sở đắc ý liếc tôi một cái, cụng ly với Tô Dương.

Tôi bất đắc dĩ giơ ly lên, lo lắng nhìn Tô Dương, đây chính là một đám ma quỷ.

Nhưng lo lắng của tôi hiển nhiên đã dư thừa, tửu lượng của Tô Dương vô cùng tốt, cứ tiếp tục, bị họ thay phiên chuốc rượu nhưng vẫn chưa say.

Cuối cùng còn tỉnh táo cùng chúng tôi ra khỏi phòng bao.

Hồ Lô đi tính tiền, chúng tôi đứng ở cửa ồn ào.

Đúng lúc này, cửa Nhất Khẩu Thơm mở ra. Đúng lúc chúng tôi đang đùa giỡn, tôi quay đầu lại, đột nhiên nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc.

Trên ti vi thường có cảnh tượng ống kính dừng lại, mà tôi, rất hy vọng dừng lại trong khoảnh khắc đó.

Tôi quay đầu mỉm cười, Lục Tề Minh chợt ngẩng đầu cười, ánh mắt như có một sợi dây gắn kết chặt chẽ. Khoảnh khắc này, thời gian bỗng dài đằng đẳng. Tôi đột nhiên cảm thấy, tuổi trẻ của tôi, lại giống như quay về thời gian bắt đầu trước mặt tôi.

Mãi đến khi tôi nhìn thấy bên người anh có một bóng dáng yếu đuối, sau đó lập tức thu hồi ánh mắt quyến luyến.

Lục Tề Minh dẫn khách đến nơi này ăn cơm, mà lúc trước vị trí ở bên cạnh anh là chỗ đứng của tôi, hiện giờ là Jang Nara đang đứng.

Người khách đó đúng lúc là ông chủ Tần lần trước chúc chúng tôi bên nhau mãi mãi, ông nhìn thấy tôi, chợt vui mừng kêu lên, “Oa, Tề Minh, người kia không phải là của nhà cậu sao?”

Những lời này vừa mới nói ra, biểu cảm trên mặt người xung quanh liền trở nên muôn màu sắc. Jang Nara lập tức mất hứng.

Thì ra, Lục Tề Minh còn chưa giới thiệu Jang Nara với ông ấy. Nghĩ như vậy, trong lòng tôi đột nhiên có sự vui vẻ và chua xót không nói nên lời.

Tôi ở phía xa gật đầu mỉm cười với ông chủ Tần. Ông chủ Tần là người giỏi về quan sát vẻ mặt người khác, lập tức ý thức được cái gì, vẫy tay nói với tôi, “Chúng tôi vào trước nhé.” Tôi gật đầu.

Lúc Tề Minh lướt qua chúng tôi, tôi chợt cảm thấy anh nhìn phía sau tôi bằng ánh mắt lạnh thấu xương.

Mãi đến khi trên đường trở về, Tô Dương mới nói, có thể anh xem tôi là kẻ địch rồi.

Tôi nở nụ cười, làm sao có thể.

Tô Liệt đánh vô lăng nói. “Sao không thể? Tớ cảm thấy lúc đó vẻ mặt của Tề Minh rất đau thương. Tớ nghĩ qua mấy ngày nữa, buổi đính hôn của cậu ấy sẽ không thành.”

Tôi căng thẳng, đính hôn? Đúng vậy, tôi đã quên, Lục Tề Minh từng chính miệng tuyên bố chuyện anh muốn đính hôn.

5, Ôm chính là tư thế xa cách nhất, bởi vì bạn mãi mãi không thấy được biểu cảm của đối phương

Ngoài cửa sổ có cơn mưa nhỏ, không biết có phải vì thời tiết thế này không, tôi vậy mà cảm thấy thương cảm.

Tôi nhớ đến tôi và Lục Tề Minh từng vạch ra tương lai. Khi đó chúng tôi còn trẻ, còn dùng chung một cái thìa để ăn cơm, cùng đeo chung tai nghe để nghe nhạc, còn vẽ ra một bức tranh về ngôi nhà, trên trang giấy thiết kế rất nhiều căn phòng.

Tình yêu thời niên thiếu, chính là tràn ngập vui vẻ cho rằng sẽ cùng người trước mặt đi đến cả đời, cho nên dự tính đủ loại sau này, chắc chắn nó sẽ thực hiện được.

Mãi đến rất nhiều năm sau, khi chúng tôi trải qua khó khăn của giai đoạn trưởng thành, biến cố của tình yêu, sau khi đi qua thiên sơn vạn thủy, mới có thể hoàn toàn tỉnh ngộ, nhiều năm như vậy chỉ là ông trời ban cho bạn một giấc mộng đẹp, vì để bạn có thể chống đỡ kiên cường đi hết quãng đường về sau.

Trong cơn mưa nhỏ ngoài cửa sổ, tôi nhìn thấy một cậu trai cõng một cô gái bước đi, cô gái thỉnh thoảng nắm lỗ tai của cậu ấy, cậu trai thì hoạt bát định bỏ cô gái lại để hù sợ, nụ cười của họ bao phủ trong mưa bụi, hồn nhiên ngây thơ.

Có khoảnh khắc như thế, dường như tôi trở về nhiều năm trước cùng với Lục Tề Minh.

Lục Tề Minh cõng tôi bước đi, tôi cúi đầu đặt trên vai anh hát:

“Em chỉ muốn một căn nhà nhỏ, có thể làm cô vợ bé bỏng của anh. Sau khi ăn xong anh sẽ giúp em rửa chén, còn muốn một đứa nhỏ mập mạp. Chờ anh có râu bạc dài lất phất, già đi ngồi ở trên ghế dựa trong nhà. Nhưng sẽ nhớ đến những ngày tháng vui vẻ, và chiếc váy trắng xinh đẹp của em.”

Có nước mắt tích ở đáy mắt, tôi từng cho rằng, tôi sẽ vì Lục Tề Minh, mà hát bài này cả đời.

Sau khi Tô Liệt tiễn Tô Dương về khách sạn, hỏi tôi, “Có muốn đi uống một ly không?”

Tôi gật đầu.

Tô Liệt đánh vô lăng chạy về phía sau, bình thường chúng tôi hay đi một quán rượu. Tôi điện thoại cho Mễ Sở và Thiên Tầm, các cô ấy đang dạo phố, sau khi nhận được điện thoại của tôi thì cũng phấn khởi.

Tôi cảm thấy cuộc sống của tôi không có gì ngoài ăn uống vệ sinh, chỉ còn lại hai chuyện là đi làm và đi lêu lổng với đám tai họa này.

Chúng tôi thường một ngày tụ thành một nhóm nhỏ, ba ngày tụ thành nhóm lớn. Từ lý do sinh nhật đến lý do là ngày cuối tuần, còn Quốc Khách nữa, nghỉ phép gì đó cũng tụ lại, cuối cùng, ngay cả lễ trồng cây, ngày vệ sinh thế giới, ngày chống ma túy quốc tế đều có thể viện lý do được. Nên đến bây giờ, một đám người lang thang, dứt khoát không cần tìm lý do.

Tôi thường cảm thấy thành phố này thật nhỏ, bởi vì mặc kệ chúng tôi đi đâu, đều có thể gặp được hai khuôn mặt của Lục Tề Minh và Jang Nara.

Chúng tôi vừa mới ngồi không bao lâu, liền nhìn thấy Lục Tề Minh dẫn nhóm khách hàng ông chủ Tần chạm mặt lúc ăn cơm đi tới, vẻ mặt Jang Nara vui vẻ kéo cánh tay anh.

Tô Liệt nói, “Lạc Thi, cậu và Lục Tề Minh yêu nhau bốn năm, thu hoạch lớn nhất chính là hai người tâm ý tương thông, giống như đã có hẹn trước.”

Tôi miễn cưỡng cười, thành phố này vốn không lớn, huống chi bạn bè hai người lại giống nhau.

Tôi không dám nhìn bọn họ, dựa vào vai Thiên Tầm, ánh mắt nhìn về nơi khác. Mỗi lần gặp nhau vào những buổi tối tĩnh mịch này, sự xuất hiện của Lục Tề Minh sẽ càng làm tôi cô đơn thêm.

Nhưng mà một lát sau, tôi lại không tự chủ được giả vờ không quan tâm nhìn bốn phía, tìm vị trí của bọn họ. Chỗ cách chúng tôi mấy cái bàn, khuôn mặt của Lục Tề Minh có vẻ mơ hồ trong ngọn đèn mờ ảo, không vui không buồn.

Tôi cúi đầu uống rượu, Mễ Sở và Thiên Tầm chạy đi đâu đó, bởi vì khách quen ở nơi này chiếm đa số, cho nên cũng rất quen với người bên cạnh, mọi người cười hi hi ha ha với nhau.

Không biết vào lúc nào, tôi lại giả vờ ngẩng đầu lên chợt đảo qua Lục Tề Minh, đột nhiên phát hiện Mễ Sở lại đang đứng chỗ bàn của bọn họ, tôi phát hoảng. Tô Liệt híp mắt hút thuốc giữa tiếng nhạc ồn ào trong quán rượu, gửi tin nhắn.

Tôi túm Tô Liệt, chỉ về phía Lục Tề Minh bên kia. Tô Liệt ngẩng đầu đưa mắt nhìn, cũng hơi ngạc nhiên.

Lúc này, tôi nhìn thấy Mễ Sở bưng ly rượu giơ cao về phía Jang Nara, mà Jang Nara lại đắc ý liếc về bên này. Tôi nhanh chóng dời tầm mắt, không muốn để Jang Nara biết tôi đang quan sát họ.

Nhưng mà tôi còn chưa kịp quay đầu nhìn bọn họ lần nữa, chợt nghe cả quán rượu xao động lộn xộn một trận. Tôi tìm âm thanh phát ra rồi nhìn sang, đương nhiên là ở chỗ Lục Tề Minh. Đám người Mễ Sở bị một nhóm người vây quanh, không nhìn rõ là xảy ra chuyện gì. Tôi và Tô Liệt lập tức đứng dậy đi qua bên đó.

Khi tôi chen vào trong đám người, đụng phải bên cạnh Mễ Sở, mới nhìn thấy Lục Tề Minh ôm ngực, trước ngực của anh là một tờ giấy trắng.

Mễ Sở phẫn nộ nói, “Mẹ nó, chính là một đám đần độn, còn che chở cho kẻ tiện nhân! Nhìn xem đỉnh đầu mình đã bị cấm mấy cái sừng rồi!”

Khi tôi chen vào trong đám người, ánh mắt của Lục Tề Minh đã sớm nhìn sang đây, ánh mắt tối sầm lại, tim của tôi đau đớn. Lúc này, ông chủ quán rượu cũng chen vào đi tới, vừa nhìn thấy là đám người quen chúng tôi, liền vỗ vai tôi nói, “Ôi chao, mấy cô đang làm gì thế. Đi, có chuyện gì thì vào phòng bao nói.”

Nói xong, ông ấy giải tán nhóm người, dẫn chúng tôi vào phòng bao.

Sự náo nhiệt bên ngoài đột nhiên bị cách ly, những âm thanh lờ mờ cách một cánh cửa thấp thoáng truyền vào, nhưng mà đã mất đi hương vị rồi.

Cảnh trong phòng bao lúng túng, nhóm khách của ông chủ Tần được ông chủ quán rượu chiêu đãi ở bên ngoài, cho nên trong phòng bao chỉ còn lại mấy người chúng tôi. Lục Tề Minh cầm tờ giấy đó, cúi đầu.
     
Dưới ánh đèn, gương mặt anh sau khi nhìn tờ giấy đó hơi ảm đạm. Anh đưa tờ giấy cho Jang Nara, sau khi Jang Nara xem xong thì vành mắt lập tức đỏ lên.

Mễ Sở cười lạnh nói, “Gạt người cũng có nguy hiểm, cho nên phải cẩn trọng đấy.”

Jang Nara giữ chặt góc áo của Lục Tề Minh, dè dặt nói, “Tề Minh, không phải em, thật sự không phải em… mấy ngày trước QQ của em bị trộm mất rồi.”

Khi Jang Nara thốt ra những lời này, tôi và Tô Liệt sau khi nghe thấy đều nở nụ cười. Nếu không thấy vẻ mặt đau lòng của Lục Tề Minh, có lẽ tôi sẽ vì câu nói này mà bật cười.

Nhưng mà tôi nhìn thấy Lục Tề Minh đứng yên, một tay đặt trong túi, không hề nói một câu. Mí mắt che khuất đôi mắt của anh, cho nên tôi không nhìn rõ đôi mắt của anh. Nhưng tôi biết, nhất định trong ánh mắt anh có vẻ đau buồn không nói ra được.

Tôi kéo Mễ Sở, nói, “Chúng ta đi thôi.”

Mễ Sở lại lấy điện thoại ra, gọi điện thoại cho bạn trai trước của cô ấy, nói, “Lạc Thi, hôm nay ai cũng đừng có kéo tớ, cậu chịu oan ức, hôm nay tớ phải thay cậu đòi lại!”

Tôi nói, “Mễ Sở, tớ không cần…”

Mễ Sở cũng không nghe lời tôi nói, bởi vì điện thoại của cô ấy vừa thông, cô ấy mới nói, “Alo, em là Mễ Sở đây.”

Jang Nara ở bên cạnh lại đột nhiên điên cuồng nhanh chóng nhào qua, đưa tay đoạt lấy điện thoại của Mễ Sở, cuồng loạn hô vào trong điện thoại, “Anh là ai? Tại sao anh lại hãm hại tôi? Anh đừng phá hỏng tình cảm của tôi và Lục Tề Minh…”

Sau đó, cô ta liền ôm điện thoại khóc hu hu. Cô ta nói, “QQ của tôi có thể bị anh đánh cắp rồi, nhưng đừng hãm hại tôi, tôi và Lục Tề Minh không dễ dàng mới được ở bên nhau…”

Jang Nara vừa căm phẫn vừa năn nỉ trong điện thoại làm tôi không nhìn nổi, có lẽ QQ của cô ta thật sự bị người ta trộm mất rồi. Tôi nhích lại gần Thiên Tầm, lại nhìn thấy Lục Tề Minh đi lên phía trước, giữ lấy tay của Jang Nara, trầm giọng nói, “Đừng khóc.”

Jang Nara xoay người nhào vào lòng Lục Tề Minh, nghẹn ngào nói, “Tề Minh, anh phải tin tưởng em, anh phải tin tưởng em...”

Tư thế thân mật nhất trên thế giới này, thật ra không phải là ôm nhau. Ôm chính là tư thế xa cách nhất, bởi vì bạn mãi mãi không thấy được biểu cảm của đối phương.

Giống như bây giờ, khi Jang Nara nhào vào lòng Lục Tề Minh, trong mắt anh có ưu buồn giống như tôi suy đoán, còn có sự cô đơn không hiểu.

Khoảnh khắc này, toàn bộ thế giới đều yên tĩnh.

Tôi cảm thấy mình giống như một con ốc sên, trên lưng là kỷ niệm mà Lục Tề Minh để lại cho tôi, từng bước từng bước bò đi. Nhưng khi tôi muốn leo lên tường, cái nhìn của anh, lại làm tôi chợt ngã xuống.

Tôi lẳng lặng nhìn người con gái khác dựa vào lòng anh, mắt ẩm ướt.

Giằng co trong phòng, cửa phòng bao chợt mở ra, phía sau truyền đến một giọng nói gấp gáp, “Lạc Thi, xảy ra chuyện gì?” Tôi quay đầu lại, nhìn thấy Tô Dương và một người đàn ông đã đến quán rượu đi vào.

Khoảnh khắc nhìn thấy anh ấy, rốt cuộc nước mắt của tôi cũng không đóng lại được, tôi gọi một tiếng “anh trai”, sau đó liền nhào vào vai anh.

Tô Dương ôm tôi nói, “Bé con, đừng khóc, đừng khóc.”

Mà lúc này, tôi lại nghe Lục Tề Minh ở phía sau hỏi tôi, “Cậu vừa mới gọi anh ấy là gì?”

Tôi quay đầu lại, nước mắt mơ màng, nhìn thấy Lục Tề Minh đã kéo Jang Nara khóc lóc ở trong lòng anh ra, lẳng lặng nhìn tôi, bình tĩnh hỏi, “Cậu vừa gọi anh ấy là gì?”

Tô Dương vươn tay nói, “Chào cậu, Lục Tề Minh, tôi là anh trai của Lạc Thi.”

Khi Lục Tề Minh nghe thấy câu nói đó, dường như cơ thể như một con diều lắc lư rớt xuống, sắc mặt đột nhiên sáng bừng lên.

Jang Nara kích động kéo chặt anh gọi, “Tề Minh, Tề Minh…”

Mà Lục Tề Minh lại rơi nước mắt.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 09.05.2018, 22:00
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Mặc Phi Ưng Bang Cầm Thú
Chiến Thần Mặc Phi Ưng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 27.12.2016, 15:56
Tuổi: 23 Nữ
Bài viết: 595
Được thanks: 2909 lần
Điểm: 38.45
Có bài mới Re: [Hiện đại] Sau này chúng ta đều khóc - Hạ Thất Tịch - Điểm: 50
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 8

Edit: Tịnh Hảo

1, Trái tim của tôi giống như cơn mưa to buông xuống, ẩm ướt như thế

Mễ Sở từng nói, có một quả bom đặt giữa tôi và Lục Tề Minh, bùng nổ tách chúng tôi ra.

Mà tôi đã quên nói cho Mễ Sở biết, có vài thứ mà lực kích nổ còn mạnh hơn cả quả bom. Ví dụ, là hồi ức, ví dụ, chúng tôi chưa từng có mặt vào quá khứ của đối phương. Cho nên có một ngày, khi những quá khứ bất ngờ xuất hiện không báo trước, chúng tôi lại bị đánh cho trở tay không kịp.

Tôi vẫn luôn cho rằng, thân thế kia của tôi không cần để mọi người biết rõ, dù sao nó không thể khống chế cuộc đời của tôi. Nhưng mà tôi chưa bao giờ nghĩ đến, sau khi nó xuất hiện đã làm cuộc đời của tôi rối bời.

Tối hôm qua, sau khi Lục Tề Minh biết Tô Dương là anh trai của tôi, không quan tâm đến ánh mắt ngạc nhiên của mọi người, liền lôi kéo tôi đi ra ngoài. Tôi quay đầu lại, nhìn thấy sắc mặt của Jang Nara tái nhợt đứng yên tại chỗ. diennndanlequyydonnn

Mà Hồ Lô làm khẩu hình miệng nói với tôi, “Tớ sẽ đưa cô ấy trở về.” Mễ Sở, Thiên Tầm, và Tô Liệt đều có biểu cảm là đi xem thử chuyện gì đang xảy ra trước.

Tôi và Lục Tề Minh mặt đối mặt ngồi trong quán cà phê đối diện với phố quán rượu, một phần quá khứ bị hiểu lầm giống như một trang giấy đầy nét mực, mở ra.

Chiều hôm đó, điện thoại của mẹ giống như sấm sét ngoài cửa sổ, đánh nát cả thế giới của tôi. Bà đứt quãng khóc nói, “Lạc Thi, cha con xảy ra chuyện rồi… Cánh tay của ông ấy bị máy trong công xưởng cắt đứt… Trấn trên nói muốn đổi bệnh viện trên thành phố, chúng ta đang ở trên đường…”

Tôi vừa mới ở bệnh viện nhìn thấy Lục Tề Minh và người kia nắm tay, sau đó lại nhận được điện thoại, không kịp có bất kỳ suy nghĩ và thương cảm gì, liền chạy đến bệnh viện thành phố như điên. Trong nhà không hề giàu có gì, hơn nữa tôi vẫn luôn đi học, học phí, tiền sinh hoạt làm cho gia đình chẳng hề giàu có trở nên “số vào chẳng bằng số ra”, cả gia đình chỉ trông vào công việc của một mình cha nuôi gia đình. Vốn nhà đã lực bất tòng tâm, bây giờ lại xảy ra chuyện như vậy. Tiếng khóc của mẹ như thở không ra hơi, càng chứng minh chắc chắn cánh tay của cha bị thương không nhẹ.

Ở trên đường, tôi bắt đầu gọi điện thoại cho Tô Dương để vay tiền. Ngày đó, sau khi Tô Dương đưa tiền cho tôi, tôi mới yên ổn sắp xếp làm phẫu thuật ở bệnh viện cho cha.

Khi cuộc phẫu thuật của cha kết thúc, bác sĩ xác nhận không có gì đáng ngại, tôi mới thở dài, tiễn Tô Dương về khách sạn nghỉ ngơi.

Cha bị cắt cụt tay mang đến bi thương cho tôi, đã quên chuyện đau đớn thấu tim, cũng đã quên Lục Tề Minh cũng đang ở ngay bệnh viện.

Cho nên, cho đến chết tôi cũng không nghĩ đến, khi tôi và Tô Dương cùng nhau vào khách sạn, phía sau còn có một ánh mắt đỏ lên giống như con thỏ nhỏ của một người con trai.

Tôi vẫn cảm thấy giữa tôi và Lục Tề Minh có khúc mắc, người nào đó đã xảy ra chuyện, cho đến lúc này tôi mới phát hiện, có đôi khi, ánh mắt của chúng tôi sẽ lừa gạt chúng tôi.

Giống như trước khi mẹ tôi gọi điện thoại, tôi mệt mỏi từ nơi du lịch gấp gáp trở về thăm Lục Tề Minh, nhưng lại nhìn thấy anh nắm tay Jang Nara.

Lục Tề Minh nói với tôi, thật ra lúc còn nhỏ anh và Jang Nara là bạn bè, sau này bởi vì chuyển đi mà hai người tách ra, đã rất lâu rồi không gặp. Mà ngày đó anh nóng sốt lúc đi đường đã mơ màng, đến bệnh viện tiêm ngừa trùng hợp gặp được cô ấy.

Cô ấy thấy Lục Tề Minh cũng vô cùng vui vẻ, biết được Lục Tề Minh bị bệnh, liền đứng ra chăm sóc anh. Mà ngày đó cô ấy giống như vừa mới thất tình, trong lòng uất ức, trò chuyện một lát thì nằm bò ra giường ngủ thiếp đi. Cô ấy ngủ không hề yên ổn. Lục Tề Minh nói hồi nhỏ cô ấy có tật xấu, khi ngủ nhất định phải biết có người bên cạnh, điều này làm cho cô ấy thường nắm tay anh không rời.

Mà ngày đó, Lục Tề Minh cách 10 năm mới gặp lại cô ấy, nhất thời thương hại, liền nhẹ nhàng để tay ở bên cạnh cho cô ấy nắm, bình thản ngủ.

Lục Tề Minh nói, “Lạc Thi, tớ biết, đây là lỗi của tớ. Nhưng mà Jara, tớ xem như em gái ruột. Khi gửi tin nhắn cho cậu, tớ sợ cậu nghĩ nhiều, mới nói đang ở cùng với Hồ Lô.”

“Chỉ là cậu không hề biết, thật ra tớ đang ngoài cửa nhìn rõ hết tất cả. Đúng không?” Tôi cười nhạt hỏi.

Lục Tề Minh cúi đầu, lời nói dối thiện chí của anh đã đánh ngược lại anh.

Trên TV thường diễn, hai người nhiều năm hiểu lầm sau khi được hóa giải, sẽ ôm đầu khóc nức nở.

Nhưng mà tối hôm qua, tôi và Lục Tề Minh nói về chuyện đó, lại yên lặng đến lạ. Ngay cả khi biết được sự thật, hai người vẫn như cũ ngồi đối mặt với nhau. Giữa tiếng piano bao trùm cả quán cà phê, tôi nhìn thấy vẻ ưu thương trong mắt Lục Tề Minh, đột nhiên hiểu lời của Tô Liệt về hàm nghĩa sâu xa của đau thương không nói gì. Mà đau buồn trong đáy lòng tôi cũng giống như thủy triều từng đợt rồi từng đợt kéo tới, nhưng mà tôi không thể động đậy.

Chân tướng của sự việc, làm cho toàn thân tôi vô cùng mệt mỏi. Rốt cuộc tôi nên cười, hay là khóc?

Lục Tề Minh vì bảo vệ danh dự của tôi không bị tổn hại, không nói một chữ với Hồ Lô, chuyện anh nhìn thấy tôi cùng một người đàn ông khác vào khách sạn.

Mà tôi, vì bảo vệ danh dự của anh, cũng không nói một chữ với đám Mễ Sở, thật ra tôi nhìn thấy anh nắm tay người khác.

Cuối cùng, chúng tôi vì yêu đối phương quá sâu, hay là yêu bản thân mình nhiều hơn, cho nên mới trở nên dè dặt như vậy, không muốn hạ cái tôi của mình xuống để bước đến trước mắt đối phương tìm sự thật, không muốn hạ giá trị của mình mà định làm người bị hại.

Chân tướng đơn giản này làm chúng tôi tách ra một thời gian dài, không chịu nổi một kích.

Thì ra, chúng tôi chỉ vì lý do đơn giản thế này, liền buông tay đối phương.

Tôi nghĩ, nhận ra như vậy, làm chúng tôi đều tự xấu hổ. Cho nên, chúng tôi lại yên tĩnh ngồi trong quán cà phê đến hết giờ, cũng không ai mở miệng nói hai chữ “làm lành”.

Đêm đó, Lục Tề Minh tiễn tôi về nhà, đủ loại hoa tỏa mùi thơm lay động khắp phố.

Từ nay về sau, trong trí nhớ của tôi, vẫn luôn có một đoạn đường rất dài rất dài, Lục Tề Minh và tôi đi ở chính giữa.

Cái bóng được đèn đường kéo dài, hợp nhau thành một chỗ, lại tách ra, rồi hợp lại, và tách ra lần nữa. Tụi nó giống như quỹ đạo của hai người, không thể nào đoán trước tương lai của chúng tôi.

2, Trong tình yêu, cuộc sống, không tìm được cảm giác an toàn còn đáng sợ hơn không tìm thấy áo mưa

Tôi đang nằm trên giường nhớ lại chuyện cũ, đột nhiên điện thoại vang lên. Tôi nhìn đồng hồ, mới bảy giờ. Từ tối hôm qua trở về, tôi vẫn không ngủ được.

Tôi trợn tròn mắt nằm trên giường giống như một thi thể, những khổ đau và áp lực không thể nói ra chôn dưới đáy lòng, làm tôi hận không thể lấy dao khoét tim mình ra, mới có thể ngừng loại đau đớn khó chịu này.

Tôi hơi mệt mỏi nhận điện thoại, Mễ Sở bát quái hỏi tôi, “Tối hôm qua Tề Minh nói gì với cậu vậy? Cậu xem, mới sáng sớm mở mắt ra, chuyện đầu tiên tớ nhớ chính là chuyện của cậu, cậu mau nói cho tớ biết đi.”

Tôi nắm điện thoại, nắm thật chặt điện thoại, kiên quyết như vậy, giống như lúc trước nắm tay của Lục Tề Minh. Nhưng mà, sau này chúng tôi cũng bị gió thổi mất, khổ đau lan ra toàn thân tôi.

Thấy tôi không nói chuyện, Mễ Sở ở đầu dây bên kia sốt ruột nói, “Lạc Thi, sao thế? Rốt cuộc là sao vậy? có phải xảy ra chuyện gì không?”

Giọng điệu lo lắng của Mễ Sở làm nỗi buồn mà tôi đè ép suốt buổi tối chợt kéo đến, tôi khóc “oa” một tiếng, tiếng khóc giống như một đứa trẻ ngấm ngầm chịu đựng khi mới bước vào xã hội, thật lâu cũng không thể dừng lại.

Tôi và Mễ Sở ngồi ở tiệm ăn sáng, sau khi Mễ Sở nghe tôi thuật lại thì không lên tiếng.

Mà tôi, cũng bởi vì khóc đến một tiếng và nói hết mọi chuyện cho Mễ Sở, đã bình tĩnh trở lại. Mắt tôi không còn chảy giọt nào, rốt cuộc đáy lòng đã không còn áp lực, giống như bị móc hết tim gan đến trống rỗng, không còn chút sức lực.

Mễ Sở thúc giục tôi, “Ăn gì trước đi, sau đó về nhà ngủ một giấc, tớ nói Tô Liệt xin nghỉ phép giúp cậu.” Tôi lắc đầu, “Đoạn tình cảm đã mất đi này, sao có thể quay về được?”

Nếu như, tôi và Lục Tề Minh vì ai xoay người trước mà xa cách, có lẽ tôi sẽ không buồn như vậy.

Bởi vì ngay từ lúc bắt đầu, tôi tin tưởng tình cảm vĩ đại nhất trên thế gian này, nhưng sau khi trải qua lần vùng vẫy khỏi trắc trở này, tôi mới mệt mỏi thấy rõ, sức mạnh của số mệnh.

Mãi đến khi Mễ Sở tiễn tôi về nhà, tôi đều yên lặng, không nói lời nào. Mễ Sở vỗ vai tôi, đưa tôi đến phòng ngủ, mãi đến khi nhìn thấy tôi nằm xuống, cô ấy mới yên tâm đi học.

Trước khi đi cô ấy còn nói với tôi, “Lạc Thi, có khi chúng ta quá muốn được yêu, nhưng ngược lại càng dễ tổn thương nhau.”

Đây là lần đầu tiên cô ấy nói một câu mang tính triết lý, tuy rằng chúng tôi làm bạn lâu như vậy, nhưng chưa bao giờ nói đến chuyện tình cảm. Mễ Sở cũng có cái khổ tình của riêng cô ấy, nhưng cô ấy chưa bao giờ nói.

Cô ấy nói, “Tớ chỉ hy vọng cậu và Lục Tề Minh có thể trêu đùa cười hi hi ha ha giống như trước đây, cậu không biết, những năm gần đây, tớ thấy con đường mà các cậu đang đi, thật giống như câu chuyện tình yêu của mình. Nếu như các cậu đều không hạnh phúc, vậy cậu muốn sau này tớ hạnh phúc như thế nào đây?”

Cô ấy nói xong câu cuối kia, hơi nghẹn ngào. Mà tôi nghe tiếng cô ấy khóa cửa và đi xuống lầu, nước mắt mới bắt đầu chảy dọc xuống gò má, len vào trong lỗ tai, mát lạnh xuyên vào nội tâm.

Tôi mơ một giấc mơ rất dài, trong mơ là những gương mặt thời còn trẻ của chúng tôi. Khi tôi và Lục Tề Minh tay nắm tay, Mễ Sở, Thiên Tầm và Hồ Lô ở sau lưng chúng tôi đùa giỡn, Tô Diệp mỉm cười nhìn lá rơi.

Chúng tôi vẫn luôn đi trên con đường đầy lá vàng của cây ngô đồng rơi xuống, cứ đi, cứ đi, giống như không có điểm dừng.

Họ nói muốn tham quan nhà mới của chúng tôi, tôi và Lục Tề Minh nhìn nhau mỉm cười.

Tôi đột nhiên mở mắt ra từ cảnh tượng ấm áp trong giấc mơ này, tôi nhanh chóng rời giường, lục tung tìm đồ.

Mãi sau khi cầm tờ giấy mỏng trong tay, tôi mới thở phào nhẹ nhõm ngồi dựa vào mép giường. Trên tờ giấy, là bản vẽ phác thảo căn nhà mới mà Lục Tề Minh vẽ cho chúng tôi trong tương lai. Quan trọng nhất là, góc phải phía dưới có chữ ký của hai người chúng tôi.

Tôi nhớ năm ấy tốt nghiệp cấp ba, anh làm cho tôi tiệc sinh nhật, khi tặng cho tôi món quà này, trong phòng mọi người đều ngạc nhiên thú vị. d9dlqd~@

Nó chỉ là một tờ giấy bình thường, phía trên là một bức tranh bình thường, nhưng mà lời của Lục Tề Minh, lại làm cho nó lập tức trở nên vô giá trị. Bởi vì, Lục Tề Minh nói, “Lạc Thi, bốn năm sau, tớ muốn thực hiện căn nhà mà tớ đã thiết kế trên trang giấy này.”

Khoảnh khắc đó, nóc nhà có khí cầu tung bay, xung quanh có bạn tốt của tôi, giữa tiếng huýt gió và vỗ tay của họ, nước mắt tôi rơi xuống.

Lục Tề Minh vẫn luôn có thể dễ dàng làm tôi cảm động như thế.

Đương nhiên, anh có thể nói được làm được. Lúc đại học, trừ bài chuyên ngành của mình, anh còn chọn môn thiết kế trong môn tự chọn. Mỗi lần tôi không có tiết, thì sẽ đi nghe cùng anh, nhưng mỗi lần tôi nghe chương trình dạy rất buồn chán này đều thấy buồn ngủ.

Sua khi tan học, vở của anh sẽ chi chít chữ, tôi vẫn luôn vờ sùng bái nói, “Cậu quá lợi hại.”

Lục Tề Minh sẽ vỗ đầu tôi, mỉm cười nói, “Đồ ngốc.”

Anh thích gọi tôi là đồ ngốc, tôi vẫn luôn chống lại xưng hô này.

Nếu không, sao tôi lại ngốc không chịu hỏi, liền cam lòng tách ra khỏi Lục Tề Minh.

Tôi không muốn bản thân mình luôn đắm chìm trong nỗi đau mất Lục Tề Minh, tôi cảm thấy trong phòng trống rỗng làm tôi đi một bước liền sẽ cảm thấy cô đơn.

Tôi nhìn đồng hồ, 12 giờ trưa, đứng dậy đánh răng rửa mặt, sau đó đi xuống lầu ăn cơm trưa, thẳng đến công ty.

Trên đường đi tôi nhận được điện thoại của Tô Dương, anh ấy nói anh ấy đang nói chuyện làm ăn cùng với người khách, hỏi tôi chuyện tối hôm qua có giải quyết xong chưa.

Đã thổ lộ hết với Mễ Sở, nên tôi đã bình tĩnh rất nhiều, cho nên nhẹ nhàng nói với Tô Dương, “không có chuyện gì ạ”. Tô Dương yên tâm cúp điện thoại.

Tôi vừa đến công ty, Đường Lâm Lâm liền nhào lên hỏi tôi, “Lạc Thi, cậu làm sao vậy? Sao sắc mặt cậu nhợt nhạt như thế?”

Tôi bất đắc dĩ cười cười với cô ấy, không nói gì.

Có lúc, tôi cảm thấy trong lòng sẽ có khúc mắc, ví dụ như tôi và Đường Lâm Lâm. Tuy rằng, chúng tôi ở cùng một công ty, bình thường cô ấy chu đáo quan tâm tôi, nhưng mà trước sau tôi vẫn không thể thổ lộ tình cảm được với cô ấy giống như đối với Mễ Sở, Thiên Tầm.

Chẳng những tôi không có cảm giác an toàn với tình yêu, mà đối với tình bạn cũng như thế. Bây giờ bạn bè bên cạnh tôi, không có người nào là kết thân dưới ba năm.

Tôi nhớ tới câu nói châm biếm kia của Thiên Tầm, cô ấy nói, trong tình yêu, cuộc sống, không tìm thấy cảm giác an toàn còn đáng sợ hơn không tìm thấy áo mưa.

Đương nhiên Thiên Tầm cũng giống như chúng tôi, chỉ có 21 tuổi, nhưng mà con người và những chuyện cô ấy tiếp xúc, và cuộc sống làm cho tâm tình cô ấy đã sớm như ba bốn chục tuổi, cho nên cô ấy dẫn dắt tôi và Mễ Sở sống cả ngày không xem mình như là cô gái trẻ. Hồ Lô từng nói, tôi và Mễ Sở vừa đứng trong đám người, tuyệt đối là hai cô gái đẹp và thùy mị, nhưng vừa mới mở miệng nói chuyện, một tiếng đã làm cho người ta tan vỡ ảo tưởng, một câu nói vừa bật ra phải làm cho người ta tiêu tan.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn Tịnh Hảo về bài viết trên: Bongbong28, Tóc Xoăn
     
Có bài mới 08.06.2018, 21:50
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Mặc Phi Ưng Bang Cầm Thú
Chiến Thần Mặc Phi Ưng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 27.12.2016, 15:56
Tuổi: 23 Nữ
Bài viết: 595
Được thanks: 2909 lần
Điểm: 38.45
Có bài mới Re: [Hiện đại] Sau này chúng ta đều khóc - Hạ Thất Tịch - Điểm: 82
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 8 (tiếp)

Edit: Tịnh Hảo

3, Mỗi ngày tôi đều động viên bản thân mình, không sợ chết, cũng không sợ sống không nổi

Tôi vừa mới đăng nhập vào Q, liền nhảy ra một đống tin nhắn, là đám Mễ Sở đang thảo luận phải an ủi tôi như thế nào. Tên nhóm của chúng tôi là “Chúng tôi là côn trùng có hại”.

Tôi nói, “Đều là những người quen, đừng có giả tình giả bộ, buổi tối đi uống rượu với tớ là được rồi.”

Các cô ấy bị tin nhắn của tôi đột nhiên nhảy ra liền giật nảy mình, vội vàng hỏi tôi sao không ở nhà nghỉ ngơi. Tôi nói, “Tỉnh ngủ rồi, đừng lo lắng, tớ không sao.”

Tôi nói xong câu đó, các cô ấy mới bắt đầu nổi máu bà tám, nói ví dụ, “Sau này cậu và Lục Tề Minh định làm thế nào? Bây giờ đã xóa bỏ hiểu lầm, hai người các cậu làm gì mà vẫn không làm hòa?”

Tôi nói, “Chuyện này phải chờ suy nghĩ, các cậu không cần lo lắng, thuận theo tự nhiên đi.”

Khi tôi nói lời này, bên ngoài có ánh mặt trời len vào từ ngoài cửa sổ, cây xương rồng của tôi ở trên bàn vô cùng xanh um. Không biết có phải vì đã khóc, nhưng tôi lại cảm thấy toàn thế giới bắt đầu tốt đẹp lên.

Nhưng tình hình như vậy không duy trì được lâu, tôi liền ủ rũ, bởi vì Đường Lâm Lâm đi tới nói, Tưởng Ngôn bảo tôi đến phòng làm việc của anh ấy. Tôi hỏi cô ấy sao thế. Cô ấy nói không nhìn ra hỉ nộ của anh ấy.

Tôi lo lắng đi vào phòng làm việc của Tưởng Ngôn, tổng biên tập đã ngồi trên sofa bên cạnh, sự im lặng đè nén giống như mưa gió sắp đến. Tôi vừa mới đi đến trước bàn làm việc của Tưởng Ngôn, anh ấy ném một quyển sách ra cho tôi, chau mày hỏi tôi, “Đây là chuyện gì hả?”

Tôi nhìn tổng biên tập, tổng biên tập chỉ chỗ giá tiền ở cuối trang của quyển sách. Tôi nhìn lướt qua, lập tức gào khóc ở trong lòng, xong rồi, tôi hoàn toàn xong rồi.

Giá trên sách vốn là 25 đồng, phía trên lại rõ ràng viết “22”. Sai lầm của tôi là trước khi ra bìa liền kiểm tra, hơn nữa đã nhắc nhở với biên tập mỹ thuật phải sửa hết, nhưng bây giờ…

Tôi nuốt một ngụm nước bọt, dè dặt nói, “Chuyện này, tôi có nhắc nhở với biên tập mỹ thuật sửa lại…”

Nhưng mà, khi biên tập mỹ thuật đến văn phòng của Tưởng Ngôn, nhìn thấy lỗi sai trên sách, lập tức trợn mắt nói với tôi. “Thật phục cô luôn, sách của mình chịu trách nhiệm ra giá mà còn sai.”

Tôi bất ngờ nhìn phản ứng của cô ấy, thấp giọng nói, “Rõ ràng tôi kêu cô đổi rồi.”

Biên tập mỹ thuật nghe lời của tôi, chẳng những không chịu hiểu tình lý, lại đột nhiên lớn tiếng gào lên, “Cô nói với tôi hồi nào? Lần trước cô phạm lỗi chính tả, làm hại tôi tăng ca thay cô đổi tài liệu, bây giờ lại thế. Cô cứ sai như thế, bảo tôi làm sao hợp tác với cô!”

Tôi biết biên tập mỹ thuật là nhân viên cũ của công ty, nhưng thái độ của cô ấy vẫn làm tôi lờ mờ đứng đó. Nháy mắt, tôi nghe cô ấy chắc chắn phủ nhận, vậy mà lại bắt đầu nghi ngờ trí nhớ của mình. Thái độ của cô ấy kịch liệt làm tôi hết đường chối cãi.

Tôi nhớ Tô Liệt từng nói với tôi một câu, làm người mới, phải mềm cứng cho đúng.

Tình thế bế tắc thế này bị Tưởng Ngôn phá vỡ, anh ấy nói, “Các người về trước đi, Lâm Lạc Thi, cô ở lại.”

Tưởng Ngôn nói, “Lâm Lạc Thi, quyển sách này là do cô biên tập viên, cái gọi là biên tập viên, là chịu trách nhiệm quyển sách này từ đầu đến cuối, mặc kệ là có lỗi gì, đều phải do cô phụ trách. Cô hiểu chưa?”

Tôi ngạc nhiên nhìn anh ấy, muốn tranh luận gì đó, nhưng suy nghĩ tỉ mỉ lại, lời của anh ấy lại hợp tình hợp lý. Cuối cùng, tôi ảm đạm cúi đầu, gật đầu, nói, “Xin lỗi.”

“Ba chữ kia cũng không thể giúp cô thoát khỏi trách nhiệm.” Tưởng Ngôn nghiêm túc nói.

Tôi ngơ ngác đứng tại chỗ, không biết lúc này có thể nói cái gì. Cuối cùng tôi buột miệng nói, “Tôi từ chức.”

Tôi nói xong câu đó, Tưởng Ngôn yên lặng không nói gì. Tôi cho rằng anh ấy sẽ giận dữ đùng đùng, nhưng mà tôi cúi đầu đợi một lát, lại nghe thấy tiếng cười của anh ấy. Anh ấy nói, “Tô Liệt nói với tôi, cô vô cùng anh hùng, hiện tại xem ra, chỉ là con rùa đen rút đầu.”

Tôi ngẩng đầu trừng anh, nhưng khi nhìn thấy ánh mắt tĩnh mịch của anh ấy, khí thế của tôi lại yếu dần.

Anh ấy không phải là người đàn ông độc miệng sáng rực, mặc bộ đồ ngủ ở nhà kia, anh ấy đang mặc tây phục, là ông chủ khí thế trầm ổn, mặc dù cười, cũng làm cho người ta không cảm thấy chút áp lực.

Cuối cùng anh ấy thở dài, “Người mới khó tránh phạm phải sai lầm, nhưng lần đầu tiên phạm phải lỗi lớn như vậy, cũng không dễ tha thứ cho cô.”

Sao tôi nghe những lời này giống như đang dằn mặt tôi, nhưng trong hoàn cảnh nghiêm túc như vậy, tôi không có bất cứ đường sống cãi lại gì. Anh ấy nói, “Tôi qua chào hỏi với nhà in ấn, tạm thời ngừng in. Cô tự mình đi đến nhà máy in ấn nói chuyện với bọn họ đi.”

Lời nói của Tưởng Ngôn làm tôi đã quên lúc nãy anh ấy vẫn đang dằn mặt tôi, mà là không ngừng gật đầu với anh ấy, cảm động rơi nước mắt nói, “Cảm ơn Tưởng tổng, cảm ơn Tưởng tổng.”

Lúc tôi đi ra từ văn phòng, biên tập viên mỹ thuật chột dạ nhìn tôi một cái. Tôi không để ý đến cô ấy, bởi vì tôi cảm lời của Tưởng Ngôn đúng, cho dù cô ấy có sai, nhưng sai hơn nữa là thuộc về tôi, hơn nữa là trách nhiệm, cũng phải do tôi gánh vác.

Dọc đường đi, tôi vẫn còn đang bùi ngùi về cảnh ngộ bi kịch gần đây của mình, tôi cảm thấy tôi nên đến chùa bái Bồ Tát để diệt xui xẻo.

Nhưng mà khi tôi còn chưa nghĩ ra phải đi đến chùa nào lạy Bồ Tát, chợt nghe bên tai truyền đến tiếng kèn bén nhọn. Tôi quay đầu, nhìn thấy một chiếc xe giống như đang điên loạn đụng vào tôi, tôi định quay người chạy mất, nhưng chân giống như bị mọc rễ đứng tại chỗ, cho nên tôi chỉ có thể trơ mắt nhìn chiếc xe chậm rãi tới gần tôi.

Cuối cùng, tôi tối sầm mắt, kèm theo đau đớn té xỉu trên mặt đất. Xem ra, không cần đi chùa nữa, cũng không cần đi lạy Bồ Tát.

Sau khi chia tay với Lục Tề Minh, tôi từng lén đi lên tầng 27, muốn nhảy xuống xong hết mọi chuyện. Sau khi cha gặp chuyện không may, có một ngày tôi đã từng dự trữ thuốc ngủ, định nuốt vào.

Đúng vậy, tôi chưa hề nói với bất cứ ai, có khoảng thời gian như thế, trong lòng muốn chết mãnh liệt như vậy. Nhưng sau này, tôi tự thuyết phục mình, mỗi ngày tôi đều động viên mình, không sợ chết, cũng không sợ sống không nổi.

Khoảnh khắc chiếc xe đó đụng vào tôi, không ai biết, tôi đột nhiên từ kinh sợ trở nên bình tĩnh, bởi vì lâu như vậy, chuyện tôi muốn làm, rốt cuộc đã thực hiện được rồi.

Rốt cuộc có thể nghỉ một chút, buông tất cả mọi chuyện xuống.

Khoảnh khắc này, trước mắt tôi hiện ra cảnh lần đầu tiên gặp Lục Tề Minh. Tết Nguyên đán năm ấy, anh mặc áo len màu trắng, chỉ thêu màu xanh lam, ngồi dưới ánh đèn lập lòe, mỉm cười thuần khiết, ánh mắt trong suốt.

Tôi rất muốn nói với anh, thật ra ngay từ khi bắt đầu, tôi cũng có nỗi băn khoăn giống như những cô gái khác.

Chỉ là đối mặt với người con gái đẹp bên cạnh anh, tôi do dự.

Tôi chưa bao giờ nghĩ tới sẽ có một ngày, anh sẽ đi về phía tôi, sẽ nói với tôi, “Lâm Lạc Thi, tớ thích cậu.”

Lúc còn sống, nghe thấy câu nói này của Lục Tề Minh, tôi bằng lòng tiêu hết vận may của tôi.

Tôi từng thầm thề, nếu giữa chúng tôi cách 1000 bước, chỉ cần anh tiến tới tôi một bước, 999 bước còn lại, tôi sẽ kiên định bước tiếp.

Nhưng mà tôi sau này, tại sao đã quên mất?

Tề Minh, thật xin lỗi, xin lỗi. Cho dù chúng ta vì nghi ngờ đối phương mà chia tay, nhưng lúc này, tớ vẫn nhớ về cậu.

Tớ còn mang theo tờ giấy thiết kế căn nhà mà cậu vẽ, trên đó có chữ ký của chúng ta.

Đó lời hứa của cậu cho tớ, cậu xem, tớ mang nó đi rồi, cậu sẽ mãi mãi mắc nợ tớ, sẽ mãi mãi nhớ đến tớ.

4, Tối hôm đó, anh ở lại bên cạnh tôi, nhưng lại mất đi rất nhiều năm sau này của chúng tôi.

Tôi cố gắng mở mắt, xung quanh đầy tiếng ồn, tuy mắt đều là một mảnh màu trắng, nhưng khi tôi nghe thấy giọng nói quen thuộc kia, thì hiểu tôi vẫn chưa lên Thiên Đường.

Tô Liệt nói, “Bây giờ Lạc Thi vì Tề Minh mà tự sát, tớ cảm thấy dù thế nào đi nữa cũng phải để Tề Minh chịu trách nhiệm cả đời.”

Mễ Sở nói, “Đúng đó, Jang Nara dám nói nhảm một câu, bà đây sẽ phế cô ta đi.”

Thiên Tầm nói, “Các cậu nghĩ đến Lục Tề Minh còn nhiều hơn Lạc Thi.”

Hồ Lô nói, “Tớ gọi điện thoại rồi, Tề Minh đang trên đường tới.”

Nghe xong lời này, tôi ngồi dậy “roạt” một cái giống như xác ướp, tôi nói, “Mẹ nó, tớ không xuất sắc đến cỡ nào, mà Thượng đế không mang tớ đi.”

Những lời này là từ Mễ Sở, cô ấy nói, “Năm 2009, Thượng đế thích nghe nhạc, mang đi Michael Jackson, thích xem tin tức, nên mang theo La Kinh, thích xem truyện tranh, nên mang theo cha của cậu bé bút chì.”

Một đám người bị sự giận dữ bất chợt của tôi mà giật nảy mình, chỉ nghe thấy tôi tự mình lải nhải, thì ra Thượng đế không thích người đẹp, bà nó.

Hồ Lô nói, “Xong rồi, xong rồi, đầu óc đã bị hỗn loạn, Tề Minh không muốn chịu trách nhiệm cũng khó.”

Tôi không để ý đến lời nói của cậu ấy, bởi vì khi tôi nhìn thấy đôi chân bó bột của tôi, gào khóc kêu lên.

Mễ Sở đi lên vỗ vai tôi, “Lạc Thi, đừng sợ, đừng sợ, xương cốt của cậu, chỉ cần không phải là thiên tai nhân họa, tai họa bệnh hoạn thì không dễ bắt được cậu.”

Hồ Lô ở bên cạnh nói, “Bình tĩnh, bình tĩnh, chỉ là gãy xương mà thôi.”

Nghe xong những lời này của Hồ Lô, tôi yên lòng, liếc Mễ Sở, thật không biết cô ấy đang an ủi hay công kích tôi. Thiên Tầm và Tô Liệt cũng đi tới, “Phải, xem ra không phải tự tử.”

“Nếu là tự tử, tớ sẽ giết Jang Nara trước để làm đệm lót.” Tôi trợn mắt trả lời.

Bởi vậy có thể thấy, tôi thật sự hận Jang Nara. Nhưng mà buổi sáng Mễ Sở nói tối hôm qua sau khi tôi và Lục Tề Minh rời đi, cô ấy gọi điện thoại xác nhận đoạn lịch sử nói chuyện với bạn trai trước, chắc Jang Nara đã sớm đoán được sóng gió, bạn trai trước vẫn cứ đẩy qua đẩy lại với cô ấy.

Mà sau khi hiểu lầm của tôi và Lục Tề Minh được xua tan, hình như tôi không có ác cảm quá lớn với cô ta nữa.

Có câu nói, nếu như kẻ địch làm bạn tức giận, điều này đã nói rõ bạn không có thắng lợi nhưng cô ta lại nắm chắc.

Lúc đầu tôi ghét Jang Nara, là vì cô ta đứng bên cạnh Lục Tề Minh. Mà bây giờ, cô ta đối với tôi mà nói, chỉ là một người không quen biết, bởi vì trước cái tên của cô ta, sẽ không còn đặt bên cạnh Lục Tề Minh nữa.

Đúng lúc tôi và đám Mễ Sở đang cười hi hi ha ha, cửa phòng bệnh bị đẩy ra, tôi mỉm cười ngẩng đầu, nhìn thấy vẻ mặt vô cùng lo lắng của Lục Tề Minh.

Vào lúc mọi người chưa kịp phản ứng, anh vọt tới trước giường bệnh tôi, sau đó ôm lấy tôi vào trong ngực, thì thào kêu lên, “… Lạc.”

Lục Tề Minh rất ít khi gọi tên tôi dịu dàng như vậy, mà cái ôm này quá bất ngờ cũng khiến mũi tôi chua xót, đúng là cái ôm cách biệt đã lâu. Bao nhiêu giấc mơ trong đêm tối, tôi nhớ cái ôm này trong nước mắt ẩm ướt. Vào lúc đáy mắt tôi mờ mịt, đám Mễ Sở ở bên cạnh lại chậc chậc cười rộ lên.

Tôi phản ứng kịp, nước mắt nhanh chóng ép trở về lòng, xấu hổ đẩy Lục Tề Minh ra, cúi đầu. Lúc này, mặt tôi nóng đến có thể chiên được một quả trứng trên đó. Tô Liệt vỗ vai Lục Tề Minh nói, “Giao Lạc Thi cho cậu, tụi tớ đi trước.”

Nói xong, một đám người bọn họ liền nháy mắt ra hiệu với tôi rời khỏi phòng.

Mà sau khi họ ra ngoài, bầu không khí cũng an tĩnh trở lại. Cách rất lâu, tôi mới nghe thấy tiếng thở dài của Lục Tề Minh, anh nói, “Đồ ngốc.”

Tên gọi này làm tôi đột nhiên khóc “oa oa” lên, tôi vừa nức nở vừa nói, “Cậu đừng gọi tớ là đồ ngốc nữa, cậu cứ kêu làm tớ ngốc thật rồi…”

Lục Tề Minh bị nước mắt của tôi thì giật nảy mình, anh chân tay luống cuống vội lau nước mắt tôi, nói, “Được, được, không gọi nữa, không gọi nữa, đừng khóc, đừng khóc.”

Tôi cảm thấy tôi thật quái đản như đang diễn kịch Quỳnh Dao, Lục Tề Minh càng an ủi tôi, tôi càng càn rỡ khóc, làm cho bà cụ nằm kế giường bên cạnh tôi nhìn tôi, tôi chắc chắn rằng bà ấy rất rảnh rỗi xem hai tôi diễn phim.

Cuối cùng, Lục Tề Minh nói hết lời mới khuyên được tôi, mà tôi bởi vì gãy xương, cần phải nằm trong bệnh viện khoảng 1 tuần.

Tối hôm đó, Lục Tề Minh ở cùng với tôi, nghe tiếng thở anh yên ổn trên ghế sofa, tôi có sự an tâm chưa bao giờ có.

Trên đời này, có nơi gọi là nhà, chính là nơi có người mà mình yêu thương.

Nhưng mà, không đợi tôi an tâm được bao lâu, liền bị ánh sáng mờ nhạt làm bừng tỉnh, tôi nhìn về nơi phát ra ánh sáng, là điện thoại của Lục Tề Minh phát sáng.

Nhờ ánh sáng, gương mặt anh tỏ vẻ luẩn quẩn, tôi đứng dậy nhẹ giọng gọi, “Tề Minh”.

Lục Tề Minh nghe thấy giọng nói của tôi, lập tức ngẩng đầu lên đáp một tiếng, sau đó vô cùng quan tâm chạy tới phía tôi, “Sao thế, Lạc Thi?”

“Cậu… trễ như vậy sao còn chưa ngủ?” Tôi hất cằm lên chỉ điện thoại của anh.

“Ừm.” Lục Tề Minh cúi đầu, muốn nói lại thôi.

“Xảy ra chuyện gì?” Tôi hỏi.

“Nara dưới lầu.”



Tôi đứng yên tại chỗ, trên song cửa sổ có gió thổi vào. Trong bóng tối, tôi không thấy rõ vẻ mặt của Lục Tề Minh, nhưng cảm thấy, anh đang lo lắng cho cô ta.

Thì ra, tôi đã xem nhẹ sức mạnh của kẻ địch rồi.

Tôi cắn môi, cố sức nói, “Tề Minh, đã trễ thế này, cậu cũng cần phải trở về.”

Lục Tề Minh ngẩng đầu, bóng tối và ánh sáng hòa vào nhau, tôi thấy vẻ mặt hoảng hốt của anh, anh nói, “Lạc Thi, tớ ở cùng với cậu.”

Cuối cùng, tôi và Lục Tề Minh đang giằng co, tôi đứng ở cạnh cửa sổ, nhìn thấy dưới ánh đèn đường dưới lầu, có một bóng người đứng ở nơi đó không ngừng đi qua đi lại.

Dáng vẻ chờ đợi của cô ta làm tôi mệt mỏi, cũng làm lòng tôi nổi lên cơn gió lạnh. Tôi quay đầu, có chút uể oải nói, “Tề Minh, cậu trở về đi.”

Không biết tại sao, sau khi trải qua lần chia tay ngoài ý muốn với Lục Tề Minh, tôi chợt bắt đầu hơi tin tưởng vào số mệnh, tôi tin không phải là của mình, có cố gắng giữ lại cũng không giữ được.

Chẳng qua đêm đó, Lục Tề Minh giống như phân cao thấp với tôi, nhất định phải ở lại với tôi. Tôi biết, có lẽ trong lòng anh cũng có một loại dự cảm giống như tôi, nếu như lần này anh đi, có lẽ chúng tôi sẽ chia xa mãi mãi. Mà lần này anh ở lại, từ nay về sau, chúng tôi sẽ tiếp tục diễn hình ảnh vợ chồng tình thâm.

Tối đó tôi ngủ không sâu, thỉnh thoảng sẽ tỉnh lại từ trong giấc mơ, nhìn thấy Lục Tề Minh ngồi ở bên cạnh giường bệnh, vì thế yên tâm nắm tay anh nhắm mắt lại lần nữa.

Đầu của anh cúi xuống bên giường bệnh, lòng bàn tay ấm áp giống như trước.

Tôi nghĩ, phải thật lâu thật lâu sau này, nếu tôi hiểu được sự yên tĩnh khi đó là lần gần nhau cuối cùng của tôi, chỉ sợ tôi sẽ trợn tròn mắt suốt đêm, nhìn rõ người đàn ông của tôi.

Bởi vì, tối hôm đó anh ở lại bên cạnh tôi, nhưng lại mất đi rất nhiều năm sau này của chúng tôi.

5, Thật ra lời nói tàn nhẫn nhất, chính là lật đổ hết tất cả lời nói ảo tưởng tốt đẹp nhất của bạn.

Sáng ngày hôm sau, tôi tỉnh lại dưới ánh mặt trời. Có lẽ Lục Tề Minh đã đi ra ngoài rửa mặt bằng nước lạnh, tôi mở mắt ra, thì nhìn thấy anh ngồi trước giường yên lặng nhìn tôi. Dưới ánh nhìn của anh, tôi bắt đầu xấu hổ, anh dịu dàng cười với tôi, đưa cái cốc và bàn chải đã được nặn kem đánh răng, sau đó cầm cái cốc dùng một lần, để tôi đánh răng súc miệng. Lục Tề Minh vẫn luôn quan tâm làm người ta muốn rơi nước mắt.

Sau khi tôi đánh răng xong, anh lại đưa khăn lông ướt lau mặt.

Sau khi rửa mặt xong, anh vuốt đầu tôi hỏi, “Đói bụng không?”

Tôi dùng sức gật đầu.

Anh nói, “Cậu chờ lát. Tớ ra ngoài mua đồ ăn sáng cho cậu.”

Tôi từng cho rằng, lời nói tàn nhẫn nhất, là “tôi hận em”, “không bao giờ muốn gặp em nữa”, hoặc là “sao em không chết đi”, những câu nói mang theo thù hận.

Nhưng ngày nào đó, tôi nhận thấy, thật ra lời nói tàn nhẫn nhất, chính là lật đổ hết tất cả lời nói ảo tưởng tốt đẹp nhất của bạn.

Giống như câu của Lục Tề Minh “Cậu chờ lát. Tớ ra ngoài mua đồ ăn sáng cho cậu.”

Tôi ôm ý nghĩ tốt đẹp như vậy chờ anh, đợi một giây rồi một giây, từ chín giờ sáng chờ đến mười giờ. Nhưng mà đi bộ chỉ mất có 5 phút, mà một tiếng rồi anh vẫn chưa trở về.

Lòng tôi lạnh như nước nhìn ra ngoài cửa sổ, tận cùng của con đường phía xa xa, không có bóng dáng quen thuộc của cậu thanh niên.

Rốt cuộc, tôi bấm chuông đầu giường gọi y tá, phiền cô ấy giúp tôi gọi một phần đồ ăn ở ngoài.

Tôi nhớ tới bộ phim “Thiên Hạ Vô Tặc”, sau khi Lưu Nhược Hoa mất đi Lưu Đức Hoa, nuốt từng miếng đồ ăn, thật ra không phải cô ấy vì đứa nhỏ trong bụng, mà là cô ấy đang khó chịu, cô ấy buồn đến không biết làm thế nào để có thể lấp được khoảng trống trong lòng.

Giống như tôi bây giờ, ăn từng miếng từng miếng cơm, cho đến khi nước mắt rơi đầy mặt.

Đêm qua khi Lục Tề Minh nói chuyện với tôi, tôi nhìn lướt qua điện thoại của anh, là Jang Nara gửi tin nhắn cho anh, “Tề Minh, em đợi anh, đợi đến cả sáng ngày mai.”

Thật ra lúc sáng sớm tỉnh lại, tôi cảm giác khóe mắt tôi ẩm ướt, Tề Minh hỏi tôi, “Làm sao vậy?”

Vẻ mặt tôi mờ mịt nhìn anh, chỉ vì tôi không muốn nói với anh, tôi mơ thấy ác mộng, mơ thấy anh lại về bên cạnh Jang Nara.

Tôi sợ lời nói ra sẽ bị thần tiên ban nguyện ước đi ngang qua trần gian nghe thấy, họ sẽ không biết phân biệt trắng đen mà lén giúp bạn thực hiện.

Sau khi ăn cơm xong, tôi dựa vào đầu giường, híp mắt nhìn ánh mặt trời ngoài cửa sổ, điện thoại đột nhiên vang lên.

Tôi nhận điện thoại, là Hồ Lô, cậu ấy thở không ra hơi nói, “Lạc Thi, không xong rồi, không xong rồi, đã xảy ra chuyện…”

Lời nói của Hồ Lô làm tôi nhất thời hoảng sợ, phản ứng đầu tiên của tôi chính là, tôi hiểu lầm Tề Minh rồi, Tề Minh không trở về có phải bởi vì xảy ra chuyện gì không, tôi thật đáng chết.

Trong lòng tôi run sợ hỏi Hồ Lô, “Sao vậy? Xảy ra chuyện gì vậy?”

Hồ Lô nói, “Jang Nara tự sát!”

Lời nói của Hồ Lô làm tôi hoảng sợ, suýt chút nữa làm điện thoại rơi trên mặt đất. Tuy rằng tôi không thích Jang Nara, nhưng nghe thấy tin tức này, vẫn có chút không thể tin được.

Tôi vô cùng sốt ruột hỏi, “Rốt cuộc xảy ra chuyện gì?”

Hồ Lô nói, “Tớ cũng không rõ, bây giờ chắc cô ấy đang trên đường đến bệnh viện. Đúng lúc Tề Minh gọi điện thoại cho tớ, bảo tớ đưa ít tiền qua đó trước.”

Tôi sững sờ nhìn cái bàn phía trước, cuối cùng cũng đã biết tại sao Tề Minh không trở về.

Có lẽ Hồ Lô vừa chạy xe, vừa nói chuyện điện thoại, cho nên giọng nói có chút mờ nhạt, “Nhìn thấy cậu và Tề Minh sẽ nối lại tình xưa, chuyện cô ấy cắt tay này cũng quá trầm trọng rồi, tớ thấy giống như cũng cắt đứt luôn tình cảm của hai người các cậu.”

Khi để điện thoại xuống, tôi hơi buồn.

Nhưng sau khi yêu đến quá dùng sức này, sẽ khổ sở và nhũn ra.

Đêm qua tôi còn nói với bản thân mình, có một số người, cố giữ cũng giữ không được, bây giờ trong lòng lại thấp thỏm sợ hãi, “mất đi là số mệnh của tôi.”

Tôi gọi điện thoại cho Tề Minh, nhưng bị báo rằng điện thoại của anh không liên lạc được, có lẽ hết pin rồi.

Tôi nhàm chán dựa trên mép giường, lật cuốn tiểu thuyết Mễ Sở mang đến cho tôi. Tô Dương gửi tin nhắn nói chốc nữa sẽ qua đây. Bởi vì tôi gãy xương, sau khi Tô Dương hoàn thành chuyện ở công ty xong, lại xin nghỉ vài ngày ở trong này với tôi.

Có lúc, tôi thật sự cảm thấy may mắn khi mình độc lập, cách xa cha mẹ hàng nghìn km, bởi vì với bộ dạng này, cho dù tôi xảy ra chuyện gì, cũng có thể giấu diếm, tránh để họ lo lắng.

Nhưng mà, khi tôi đang nhàm chán đọc sách, Tưởng Ngôn lại đến.

Anh ấy nói, “Quyển sách này bị cô nhìn chọc chọc đến sắp thủng luôn rồi.”

Tôi kinh ngạc ngẩng đầu, mặt anh ấy nghiêm túc, không nhìn thấy một chút cười cợt.

Tôi trợn mắt với anh, tiếp tục cúi đầu đọc sách không để ý đến anh ấy. Dù sao bây giờ tôi là người bệnh, bệnh nhân là lớn nhất, ai còn quan tâm anh ấy là ông chủ chứ.

Anh ấy nói, “Này, cho cô.” Tôi còn chưa kịp phản ứng, trên tay đã có một lá thư. Tôi mở ra, là khuôn mặt hồng hào của chủ tịch Mao làm hoa mắt tôi.

Có ngực thì là cô gái, có tiền thì là ông nội. Tôi lập tức trở mặt, khuôn mặt là vẻ tươi cười, nhưng vẫn giữ sự dè dặt, giả bộ đưa tiền về trong tay Tưởng Ngôn, tràn ngập áy náy nói, “Xin lỗi Tưởng tổng, chuyện ngày hôm qua tôi vẫn còn chưa hoàn thành đã vào trong này, tiền này tôi không cầm được.”

Tôi vừa nói vừa nhìn phong thư dày cộm kia, biểu cảm không dao động giống như anh hùng anh dũng hy sinh.

“Ồ, đây là bảo hiểm chữa bệnh của cô, công ty bảo hiểm cho.” Tưởng Ngôn chầm chậm nói xong, “Nếu như cô nói không cần, vậy tôi mang về làm công quỹ.”

“Hả…” Tôi hận không thể thét chói tai nhào lên, tiền của bà đây. Nhưng tôi không dám, cho dù tôi ở trước mặt nhiều người hay nói toạc ra không ai bì nổi, ngay cả Tô Liệt trâu bò, tôi cũng có thể vênh mặt hất hàm sai khiến với cô ấy. Nhưng không biết tại sao, mỗi lần đứng trước mặt Tưởng Ngôn, tôi giống như một con cừu nhỏ.

Cho nên lúc này, tôi chỉ có thể yếu ớt cười nói, “Ồ, vậy hả… Cái đó… nếu là bồi thường của công ty bảo hiểm, vậy tôi lấy thì được rồi…”

Tưởng Ngôn mặt không biểu cảm đưa phong thư cho tôi, nhưng tôi cảm thấy con người phúc hắc này, chắc chắn trong lòng đang lén vui vẻ.

Anh ấy nói, “Bên trong cũng có tiền bồi thường của công ty.”

Tôi không dám nói gì nữa, chỉ có thể gật đầu kinh sợ nói, “Cảm ơn cảm ơn, tôi yêu công ty, công ty là nhà của tôi.”

Tưởng Ngôn không để ý đến lời nói thần kinh của tôi, đặt mông ngồi lên ghế bên cạnh tôi, cầm lấy quả táo trên bàn lên ăn, vừa ăn vừa cúi đầu gửi tin nhắn, một chút cũng không để ý đến ở bên cạnh còn có… một người bệnh như tôi vậy. Tôi cảm thấy tôi còn nhỏ bé hơn cả chân không, dù sao chân không cũng có thể ảnh hưởng đến bầu trời, nhìn trạng thái này của anh ấy, tôi im lặng.

Tôi cũng chợt cảm thấy không áp lực, càng tự nhiên cầm lấy sách tiếp tục đọc.

Tưởng Ngôn nói, “Sách ngược rồi.”

Tôi ngẩng đầu, anh ấy liếc tôi, tôi đỏ mặt, nhưng mà lại cảm thấy không hiểu. Tôi là người bệnh, tại sao lại sợ anh ấy?

Không phải ai đó từng nói, người bệnh và con gái là khó nuôi nhất sao? Tôi kiêm cả hai, cho nên lúc anh ấy nói với tôi “Cô phải rèn luyện một chút, chân mới có thể tốt hơn”, tôi hùng hồn trợn mắt nhìn anh ấy, bất chấp đạo lí nói, “Nhưng không có ai đỡ tôi, làm sao tôi luyện tập được”.

Nhưng câu tiếp theo của anh ấy làm cho tôi suýt chút nữa ngã từ trên giường xuống, anh ấy nói, “Không phải có tôi sao?”

Vì thế, sáng hôm đó, hiện ra một cảnh tượng rất kỳ quái như thế, tôi giống như lão phật gia nhảy nhót trên mặt đất, Tưởng Ngôn ở bên cạnh giống như nô lệ dìu tôi, tôi vui vẻ sai khiến anh ấy.

Cửa phòng bệnh bị đẩy ra làm tôi không hề chú ý tới.

Mãi đến khi Lục Tề Minh đứng trước mặt tôi, tôi mới ngẩng đầu, nhìn thấy khuôn mặt đau buồn của anh.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn Tịnh Hảo về bài viết trên: Thích Cháo Trắng, Tóc Xoăn
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 25 bài ] 
           
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: 25s.oct, hongan9983, Le Thanh, Minh Trúc, Mưa Hà Nội, Mạc Linh Chi Tâm, Mạch Mạch, Thaobaby, tiểu anh hắc ám và 383 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - Hoàn

1 ... 229, 230, 231

2 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 214, 215, 216

3 • [Hiện đại] Cố chấp ngọt - Triệu Thập Dư

1 ... 38, 39, 40

[Xuyên không] Bệnh vương tuyệt sủng độc phi - Trắc Nhĩ Thính Phong

1 ... 132, 133, 134

5 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 229, 230, 231

6 • [Hiện đại] Vợ yêu con cưng của tổng tài - Thượng Quan Nhiêu

1 ... 77, 78, 79

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Gia khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả

1 ... 137, 138, 139

8 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

9 • [Hiện đại] Quân hôn Tổng giám đốc thô bạo của tôi - Nam Mịch

1 ... 136, 137, 138

10 • [Hiện đại] Trong phim ngoài đời - Nhất Diệp Cô Chu

1 ... 34, 35, 36

11 • [Cổ đại - Trùng sinh] Ngày mai liền hòa ly - Hải Lí Khê

1 ... 32, 33, 34

12 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

13 • [Xuyên không] Con đường vinh hoa của Thái tử phi - Tú Mộc Thành Lâm

1 ... 53, 54, 55

14 • [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 234, 235, 236

15 • [Cổ đại - Trọng sinh] Võ thần nghịch thiên Ma phi chí tôn - Băng Y Khả Khả

1 ... 76, 77, 78

16 • [Hiện đại] Đồng phục cùng áo cưới - Lục Dược

1 ... 25, 26, 27

17 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

18 • [Cổ đại tiên hiệp] Tiên vốn thuần lương - Chính Nguyệt Sơ Tứ

1 ... 245, 246, 247

[Hiện đại] Cuộc hôn nhân dài lâu Vân Quán Phong

1 ... 67, 68, 69

20 • [Xuyên không - Điền văn] Hán tử trên núi sủng thê Không gian nông nữ Điền Mật Mật - Thấm Ôn Phong

1 ... 78, 79, 80



Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 362 điểm để mua Xe hơi quà tặng
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 498 điểm để mua Mashimaro chờ xe buýt
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 218 điểm để mua Mèo nhí nhảnh
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 264 điểm để mua Mèo trắng ngủ gật
Shop - Đấu giá: Phượng Ẩn vừa đặt giá 344 điểm để mua Bướm Xanh
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 279 điểm để mua Mèo trắng đi dạo
Shop - Đấu giá: Cẩm Băng Đơn vừa đặt giá 297 điểm để mua Trăng vàng và chú Cuội
Shop - Đấu giá: Cẩm Băng Đơn vừa đặt giá 387 điểm để mua Bé xích đu
Đào Sindy: Bạn có vấn đề gì sao?
Shop - Đấu giá: MarisMiu vừa đặt giá 586 điểm để mua Dây chuyền đá Topaz xanh Thụy Sỹ
boo_mina: Mình muốn nhắn cho admin ^_^
cò lười: Bạn muốn nhắn cho ai nè.
boo_mina: Có ai chỉ mình cách nhắn tin cá nhân được không?
Thích Cháo Trắng: Hế lô mọi người
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 402 điểm để mua Bông tai đá Citrine
longxu2012: Ai có truyện trùng sinh hay không gt mình với?
ngứa đòn cute: rất ngứa đòn
Đào Sindy: Chào các bạn :))
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 411 điểm để mua Nhẫn đá Amethyst 2
Taylucdiep: hi cả nhà
real_qingxia: Hello mn :3
Độc Bá Thiên: Hê lô
:kiss5: :iou: Đào e iu :kiss:
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 216 điểm để mua Mickey và Minie
Tiểu Miu: anh nói tôi đều nghe
Tiểu Miu: lục manh tĩnh
mymy0191: Chúc mọi người buổi tối vui vẻ��
mymy0191: :D
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 627 điểm để mua Tim đỏ
Shop - Đấu giá: Taylucdiep vừa đặt giá 313 điểm để mua Bươm bướm tím
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 236 điểm để mua Cute pig

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.