Diễn đàn Lê Quý Đôn



Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 238 bài ] 

Cưng chiều vợ yêu phúc hắc dễ thương - Tiên Nhược An Nhiên

 
Có bài mới 29.04.2020, 20:39
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Lân Thiên Bang Cầm Thú
Đại Thần Lân Thiên Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 17.11.2015, 16:27
Tuổi: 22 Nữ
Bài viết: 225
Được thanks: 937 lần
Điểm: 59
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại - Trùng sinh] Cưng chiều vợ yêu phúc hắc dễ thương - Tiên Nhược An Nhiên - Điểm: 62
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Q2-Chương 112:

Edit: windy

Cửa lớn đột nhiên bị đẩy ra, Gina mang theo một đám người tiến vào, nhìn về phía Make, lửa giận nổi lên.

“Y, anh cũng dám làm như vậy với cha tôi!”

Nhan Tử Diệp nhìn bàn tay sơn móng đỏ chót, mày hơi nhăn lên, quả nhiên không đẹp bằng đôi tay kia...

“Anh vậy mà xem như không có tôi? Người đâu, bắt anh ta lại cho tôi!”

“Vâng ạ.”

“Ai dám động!”

Arthur nhàn nhạt nói bên trong mang theo ngoan độc, họng súng nhắm vào sau đầu Make.

“Anh dám!” Lần đầu tiên Gina gặp phải cảnh như vậy, một người là người thân của mình, một người là mình có hảo cảm, kết quả chuyện khoa trương lại giả tạo lại cứ như vậy mà xảy ra trên người cô ta, mà giờ phút này cô ta đến ôm một chút hi vọng cũng không có, Y đối với cô ta một chút tình cảm cũng không có.

“Được rồi, Arthur, bỏ súng xuống, chỉ là chuyện hợp tác, sau bàn bạc lại biến thành như vậy.” Nhan Tử Diệp không thú vị nói.

Arthur buông Make ra, cất súng đi.

Gina nhẹ nhàng thở ra, liền bước lên phía trước, đỡ Make đang lảo đảo, nhẹ giọng hỏi: “Cha, sao rồi, có sao không?”

Make vẫy vẫy tay, bày tỏ ông ta không sao, chuyển mắt nhìn về phía Nhan Tử Diệp, “Y, tôi nói, hợp đồng này tôi sẽ không ký, nếu là thật sự có thành ý hợp tác, đưa ra một phần tôi sẽ hài lòng.”

“Một khi đã như vậy, Arthur, đưa bản khác ra.”

Mọi người hoàn toàn thật không ngờ, Nhan Tử Diệp lại chuẩn bị hai bản hợp đồng!

Arthur cầm hợp đồng đi tới trước mặt Make, “Mời xem.”

Make phản xạ có điều kiện lui về phía sau một bước, có chút hoảng sợ nhìn Arthur, mới run rẩy nhận bản hợp đồng.

“Này, này...” Kinh ngạc ngẩng mắt lên.

“Thế nào, có phải vẫn có chỗ không hài lòng?”

“Không, không phải!”

Hợp đồng này cũng không khác gì bản trước, tuy bản thân vẫn không có chủ quyền mấy, nhưng về phần tài chính đã khác rồi, cũng được rồi.

“Vậy ông còn không ký?” Chân mày nhíu lại, trong giọng nói nhàn nhạt mang không theo chút tình cảm nào.

“Ký, ký.”

Run rẩy cầm bút, nhanh chóng ký tên mình xuống đó, sau đó chuyển lại.

“Hợp tác vui vẻ.”

Đợi cho Arthur nhận lại văn kiện xong, nụ cười trên mặt càng thêm sâu sắc, vươn bàn tay được chăm sóc cẩn thận ra, bắt lấy bàn tay đang run rẩy.

“Hợp, hợp tác vui vẻ.”

Nhưng  mọi người ở đây không cho rằng giờ phút này là Y đang thiện lương, trước anh ta có thể mặt tươi cười ra lệnh, hiện tại anh ta cũng có thể trong nháy mắt liền thay đổi.

Sau đó toàn bộ giống như đang châm chọc bọn họ suy đoán lung tung, hợp tác xong, tiến hành ăn một bữa tối như rất vui vẻ, sau đó liền nhà ai người ấy về.

“Make, hi vọng thời gian sau này chúng ta có thể ở chung hòa bình.”

Đây là câu nói cuối cùng Nhan Tử Diệp nói trước khi đi.

Nhìn xe rời đi, Make nói với Gina một câu: “Trở về rồi hãy nói”, tiện quay đầu trực tiếp lên xe.

“Sakura, cô thấy đây có tính là chó cắn chó không?”

Archibald rất hứng thú nhìn xe rời đi.

“Không, đây là kẻ đi săn giả vờ trêu chọc con mồi.”

Archibald gật đầu bày tỏ đồng ý, “Nhưng mà lợi hại nhất vẫn là chúng ta.”

Đế Đô.

“Đạo diễn Từ, ngọn gió nào thổi để cho người bận rộn đây tới tìm cháu vậy.”

Đẩy cửa ra, Mặc Khuynh Thành đi thẳng tới ngồi đối diện Từ Lập.

“Nha đầu Khuynh Thành, hôm nay ta tìm cháu tới, là có chuyện tốt.”

Mặc Khuynh Thành nhấp ngụm nước, ngẩng mắt ,lên, chuyện tốt?

“Cháu cũng không nên cảm thấy là ta đang nói đùa, đây quả thực là một chuyện tốt, không tin cháu xem.”

Lấy một quyển kịch bản thật dày đặt lên bàn.

Mặc Khuynh Thành cúi đầu nhìn bìa tên, trêu chọc: “Đạo diễn Từ, người thật là kịch bản nào cũng có thể lấy ra mà.”

“Ha ha, ở trong vòng tròn này lâu như vậy, có quen mấy đạo diễn không tồi.”

“A...? Nếu đạo diễn Từ đã nói như vậy, xem ra cháu nên xem cẩn thận rồi.”

“Yên tâm, đảm bảo sẽ hài lòng.”

Mặc Khuynh Thành không dám nói không, mở trang đầu tiên ra, thật sự xem thử.

Từng giây từng phút trôi qua, Từ Lập uống một tách cà phê, lướt Weibo, một chút cũng không ngoài ý Mặc Khuynh Thành chuyên chú xem, bởi vì đây thật sự là một tác phẩm khó có được.

“Phù.”

Ngẩng đầu lên, vẫn buộc bản thân không cần nhìn xuống nữa, cảm thán: “Đạo diễn Từ, tác phẩm này thật sự là không tồi.”

Từ Lập vừa nghe, bị hấp dẫn rồi!

“Đúng vậy, lúc trước khi ta xem cũng bị hấp dẫn, vừa lúc đạo diễn này là người mới tìm được, tên là Bàng Tịch, các diễn viên khác đều đã tìm xong, chỉ có một vai, nữ chính, luôn nói với ta là không tìm ra được người thích hợp, cho nên, ta liền tiến cử cháu, nha đầu Khuynh Thành, thế nào, nể mặt đạo diễn Từ này chút, đi thử vai chút không?”

Mặc Khuynh Thành không lập tức trả lời, cho dù kịch bản này cô cực kì thích, cũng cực kì xác định, nếu là cô biểu diễn, nhất định có thể vượt qua, nhưng mà...

“Đạo diễn Từ, người với đạo diễn Tôn là bạn bè, nên cũng biết vai diễn bên kia cháu còn chưa quay xong.”

Nói cách khác, cho dù cô muốn diễn thế nào đi nữa, cũng không có thời gian.

Từ Lập gật gật đầu, “Chuyện này ta biết, nhưng mà, vừa rồi cháu cũng xem rồi, nói vậy cháu cũng không chê kịch bản này, huống hồ bên Bàng Tịch chờ đã lâu, ông ta là muốn tìm ra một người thích hợp, cháu xem, không cần lo lắng cứ thử một phen?”

Mặc Khuynh Thành xoắn xuýt một hồi, sau cùng chỉ có thể nói: “Đạo diễn Từ, bằng không người để cho cháu trở về nghĩ lại, này thật sự khiến người ta khó có thể dứt bỏ.”

Nghe câu này, Từ Lập cũng yên tâm, ông thật sự hi vọng cô gái nhỏ này do chính mình đưa vào Làng giải trí, có thể có tương lai tốt đẹp.

Sau đó, hai người cũng không nói chuyện nhiều, Mặc Khuynh Thành lập tức về nhà, muốn tìm người có thể giúp mình đưa ra quyết định.

“Phim chiến tranh?”

Mặc Dận ngẩng đầu, lặp lại.

Mặc Khuynh Thành gật gật đầu, đem kịch bản đưa ra trước mặt anh, “Chính là cái này, anh xem, em thật sự rất thích.”

Giọng điệu khiến cho anh cũng nghe ra cô thật sự cực kì xoắn xuýt.

“Được, để anh xem thử.”

“Ừm.”

Tốc độ đọc của Mặc Dận rất nhanh, cũng có một phần là vì nội dung kịch bản không nhiều lắm, rất nhanh, anh liền hiểu vì sao cục cưng lại khó nói lời dứt bỏ như vậy.

“Cục cưng, kịch bản này rất được, nếu là em diễn, nhất định có thể đạt được thành tích rất khá.”

Mặc Khuynh Thành tán thành: “Em cũng nghĩ như vậy.” Có thể tưởng tượng đến còn có trong lúc quay phim, mày nhăn lại, buồn rấu nói: “Nhưng còn chưa quay xong phim ở nước M, em thật là muốn nhận, nhưng thời gian không biết có vướng không?”

“Vấn đề này...”

Nếu là ở Hoa Hạ, đến lúc đó vất vả chạy tới chạy lui cũng được, nhưng đây là ở nước M xa xôi, bay máy bay cũng mất mười hai tiếng, đến lúc đó, càng thêm lãng phí thời gian.

“Cục cưng, bên kia rất vội?” Lắc lắc kịch bản trong tay.

Đỡ trán, kêu thảm: “Thật là rất vội, đạo diễn Từ cũng nói, đạo diễn bên kia chỉ thiếu mỗi vai nữ chính chưa xác định thôi.”

Mặc Dận đứng dậy, nắm lấy hai tay cô, dáng người mảnh khảnh cũng đứng lên theo, “Cục cưng, nếu em không bỏ được, liền đi thử xem, huống hồ kết quả cuối cùng thế nào, ai biết được.”

“Đúng vậy!” Hai mắt sáng lên, bản thân sao lại đi vào ngũ cụt như vậy được, kiểu người này có phải bản thân nên không có không.

“Dận, anh quả thật là phúc tinh của em!”

Môi mỏng hạ xuống, vui vẻ cầm lấy kịch bản chạy ra khỏi thư phòng, cô muốn nhanh chóng trả lời cho đạo diễn Từ, sau đó tiếp tục đi nghiên cứu kịch bản.

Mặc Dận cảm nhận được trong lòng hơi trống trải, cứ vậy mà đi mất, châm lửa xong liền đi, xem ra buổi tối phải giáo huấn một chút mới được.

Từ Lập mới vừa về đến nhà không lâu liền nghe thấy tiếng điện thoại Mặc Khuynh Thành gọi, biết được suy nghĩ của cô, cười ha ha, “Nha đầu Khuynh Thành, cháu có ý nghĩ như vậy rất tốt, nhưng mà đến lúc đó thật đúng là làm cháu đau đầu rồi.”

Bởi vì nếu ông dám tiến cử, liền nhất định nắm chắc.

Đầu bên kia truyền đến giọng không thèm để ý tới, “Không sao, đạo diễn Từ, đến lúc đó ai biết được thế nào, huống hồ cháu thật sự không nỡ bỏ kịch bản này, đến lúc đó nếu như thực sự vướng phải, đến lúc đó rồi tính.”

“Ha ha, hay cho câu thuận theo tự nhiên, nha đầu Khuynh Thành, vậy cháu nhanh nghiên cứu kịch bản đi, ta đi liên hệ cho tiểu tử Bàng Tịch, nói cho tin ông ta tin tốt này.”

“Vậy thì làm phiền đạo diễn Từ rồi.”

Cúp điện thoại, khẽ xoa ngực, chạm vào nơi không ngừng đập, loại cảm giác này là chưa từng có.

Khuynh Thành, cố lên, mày có thể!

Tô gia, đã không còn bộ dáng của trước kia, trong biệt thự người đã rời khỏi rất nhiều, chỉ còn lại đám người Văn Sương.

“Anh Thụy, anh ăn chút cơm đi.”

Lily ngồi xuống bên cạnh Tô Thụy, khổ sở cầu xin.

Lại nhìn Tô Thụy, đôi mắt trống rỗng nhìn dưới mặt đất, đắm chìm ở trong thế giới của mình.

Nhìn thấy anh ta như vậy, trong lòng Lily liền thấy phẫn nộ. Đàn ông yếu đuối, năng lực không có, xảy ra chút chuyện cũng chỉ giống như kẻ ngốc ngồi ở một chỗ, mà cô ta bây giờ lại không thể rời khỏi anh ta.

Thu hồi suy nghĩ lại, cô ta tiếp tục khuyên: “Anh Thụy, anh như vậy khiến cho em và bác gái cực kì lo lắng, bác gái mấy ngày nay đều ra ngoài tìm người quen giúp đỡ, nghĩ cách đưa ông nội và bác trai ra ngoài, mà anh lại như này, anh Thụy, Lily sợ, anh có thể tỉnh táo lại được không, em thật sự rất sợ...”

Giọng nói tràn đầy ấm ức cuối cùng cũng thức tỉnh Tô Thụy.

“Lily, em về nước M đi.”

Anh ta hiện giờ, đã không thể cho cô ta được hạnh phúc rồi...

“Không!” Lily không thể tin được gào lên, đôi mắt gắt gao nhìn anh ta, “Tô Thụy, Lily này là loại người ham vinh hoa phú quý sao? Anh nói đi!”

“Không, không phải! Lily, em tốt như vậy, lúc nhìn thấy em khi đó, anh đã nghĩ đem tất cả những gì anh có được trao cho em, nhưng mà hiện tại anh hoàn toàn không làm được bất cứ cái gì, Lily, em còn có tiền đồ phía trước, hiện tại lại bởi vì anh mà buông tha cho toàn bộ, Lily, anh không thể làm như vậy!”

Hai tay nâng gương mặt anh ta, bốn mắt nhìn nhau, “Anh Thụy, Lily một chút cũng không cần tiền đồ gì đó, em chỉ quan tâm mỗi anh, anh biết không, nếu không có anh, em cũng không có tương lai.”

“Oanh.”

Vốn định vùng vẫy xong đột nhiên giật mình thất thần, nhìn người phụ nữ trước mặt nén lệ, thổ lộ quyết tâm của cô ta, muốn nói không cảm động, là tuyệt đối không có khả năng, nhưng chính bởi vì như vậy, anh ta không thể ích kỉ như vậy.

“Lily, em biết không, anh vẫn luôn nghĩ đến tương lai của chúng ta, ở tại Đế Đô giàu lịch sử này, có một ngôi nhà nho nhỏ, mỗi ngày anh đi làm kiếm tiền, em thì làm chuyện mình thích, sau đó chúng ta kết hôn sinh con, sinh một trai một gái, nhìn các con từ từ lớn lên, trưởng thành, có gia đình riêng.”

“Anh Thụy, hiện tại chúng ta cũng có thể!”

“Không, Lily, em không biết, em còn nhỏ, lúc này có lẽ em sẽ không oán giận, bởi vì chúng ta còn chưa tới đường cùng, nếu thật tới lúc đó, nhà lớn cũng không có, khả năng chỉ là nhà dân nho nhỏ, mỗi ngày vì kế sinh nhai mà bôn ba khắp nơi, cuộc sống như vậy, Lily, anh không muốn em chịu khổ cùng anh.”

Lily kiên định nhìn anh ta, “Anh Thụy, những điều anh nói em đều đã nghĩ tới, thật sự, em không cần những cái này, điều em quan tâm, chỉ có anh.”

“Lily, em nghĩ kỹ rồi sao?”

Lily không nói tiếp, hung hăng gật đầu, bày tỏ quyết tâm của mình.

“Tôi không đồng ý!”

Garci đi giày cao gót giẫm xuống sàn nhà tiêu sái đi vào, vô tình kéo hai người ra.

“Garci, cô làm gì vậy!”

Garci cúi đầu, lạnh nhạt nói: “Tôi đang cứu cô!”

“Garci, tôi biết cô là vì tốt cho Lily, tôi cam đoan với cô, tôi nhất định sẽ đối xử tốt với cô ấy.”

Cười trào phúng, “Đối xử tốt với cô ấy? Tô Thụy, lúc trước anh cũng nói như vậy, nhưng anh xem anh bây giờ đi? Còn có bộ dáng hiện giờ của anh nữa, mấy ngày nay vẫn là Lily chiếu cố anh, nhìn hai tay cô ấy xem, tất cả đều là bọc nước!”

Tô Thụy kinh ngạc nhìn trên bàn tay mềm mịn, vậy mà xuất hiện nhiều bọc nước, đây là vì chiếu cố anh ta mà bị thế sao?

“Tô Thụy, anh không có năng lực làm cho Lily hạnh phúc, từ khi quen biết đến nay, Lily chúng tôi từ bỏ tiền đồ tốt đẹp, cùng anh tới Hoa Hạ xa lạ, không chỉ có như vậy, ngay từ đầu anh căn bản không tìm được cơ hội cho cô ấy, cô ấy vấp phải trắc trở khắp nơi, cũng không muốn làm phiền anh, mà hiện giờ, anh gặp chuyện, liền suy sút ở trong này, trong nhà anh xảy ra chuyện lớn như vậy, nhưng mà anh có nghĩ tới cô gái vô tội này không, cô ấy mới là người vô tội nhất!”

“Garci, cô không cần nói, toàn bộ đều là tài nguyên của tôi!” Chuyển mắt nhìn Tô Thụy vẻ mặt đau khổ, lo lắng nói: “Anh Thụy, anh không cần để ý, những chuyện này đều là em tự nguyện.”

“Lily...”

Tô Thụy không biết nên nói cái gì cho tốt, mấy ngày nay anh ta thật sự đắm chìm ở trong nỗi đau của mình, nhưng tựa như lời Garci nói vậy, Lily là vô tội, cô ấy không nên thừa nhận toàn bộ, cô ấy lại lựa chọn yên lặng trả giá.

“Anh Thụy, nếu anh còn muốn nói những lời muốn đẩy em ra, thì không cần nữa, em không muốn nghe!”

“Không, không phải!” Nghĩ muốn tiến lên biểu đạt suy nghĩ của mình, lại bị Garci ngăn lại, bất đắc dĩ, đứng tại chỗ, “Lily, là anh quá vô liêm sỉ, đều là lỗi của anh, anh xem nhẹ cảm nhận của em, vốn nghĩ hai người trước, anh càng yêu em, kết quả hiện thực lại tát anh một cái, Lily, là anh không tốt.”

“Anh Thụy...”

Nước mắt ở một giây này cuối cùng mới rơi xuống.

Tô Thụy bất chấp Garci, trực tiếp đẩu cô ta ra, ôm chặt lấy Lily, “Lily, anh sẽ không đẩy em ra nữa, cho dù về sau còn gặp khó khăn gì, anh cũng sẽ không buông tay đâu.”

“Hừ, anh tốt nhất nói được làm được, nếu không thì tôi liền không giống như bây giờ chỉ nói cảnh cáo thôi đâu.”

Tô Thụy nâng mắt lên, kiên định nói: “Garci, tôi tuyệt đối không để cho cô thất vọng.”

Nước M.

Hai người Quảng Chỉ Văn Phong xuất hiện ở sân bay liền tới cục cảnh sát.

“Chào hai vị, xin hỏi có thể giúp gì không?”

Một vị cảnh sát nói cực kì chuẩn mực.

“Xin chào, chúng tôi muốn chuộc một người bạn ra, xin hỏi cần phải nộp bao nhiêu?”

Văn Phong không để cho Quảng Chỉ mở miệng, sợ không chú ý một liền lộ tính tình ra.

Cảnh sát ngẩng đầu, nghi hoặc nhìn hai người, “Xin hỏi bạn của hai vị là?”


“Tên Quảng Y, nữ, quốc tịch Hoa Hạ, tóc dài đen sẫm, rất xinh đẹp.” Quảng Chỉ vẫn nhanh miệng nói.

Cảnh sát sửng sốt, rồi xem ghi chép, sau đó vô cùng đáng tiếc nói: “Hai vị tiên sinh, thật xin lỗi, chỗ chúng tôi không có ai tên là Quảng Y cả.”

“Cái gì? Làm sao có thể? Anh nhìn kỹ xem, chị ấy nhất định ở chỗ này, chúng tôi đã điều tra rất lâu, chị ấy chính là ở trong này.”

“Chỉ thiếu gia!”

Nhíu mày, Văn Phong nhìn Quảng Chỉ đã dặn đi dặn lại đều không có tác dụng, trong lòng cảm thấy bất đắc dĩ, anh ta thật sự không biết bản thân vì sao vẫn muốn tiếp tục quản họ.

“Văn, Văn Phong, tôi không nói còn không được, nhưng anh mau bảo bọn họ điều tra lại đi, chị ấy nhất định ở trong này!”

“Thật xin lỗi, Quảng Y đã bị chúng tôi đưa đi rồi, chỉ là tốc độ của hai vị hơi chậm, chúng tôi đều đã chờ mấy ngày rồi.”

Hứa Minh Chí nói ra hiện thực tàn khốc, sau đó vẻ mặt vô nại nhìn hai người, trợn trừng mắt.

“Minh Chí, không thể nói như vậy, có lẽ bọn họ được Quảng gia mật báo, bằng không hai người nên trở về Hoa Hạ sao đột nhiên thay đổi tuyến đường được, nhưng mà lão đại chính là lão đại, sớm đã tính đến các người nhất định sẽ trở về cứu Quảng Y.”

“Anh, anh chính là tay sai của Mặc Dận? Tôi nói cho các người biết, các người không có quyền bắt bọn tôi, chúng tôi không phạm tội gì cả!”

Quảng Chỉ ưỡn ngực, cho dù có chút bất an, về mặt khí thế, anh ta cũng không nguyện hạ xuống.

“A, không hổ là người Quảng gia, còn hiểu pháp luật, nhưng mà tôi nghĩ nói đúng lắm, anh không phạm lỗi gì lớn, nhưng người bên cạnh anh, chuyện làm ra đủ để ở trong tù cả đời rồi.”

Quảng Chỉ tiến lên một bước, che ở trước mặt Văn Phong, “Các người có chứng cứ gì?”

“Chứng cứ?” Lặp lại một lần, tiếp tục nói: “Chứng cứ đầy, tin tưởng anh cũng không muốn lãng phí thời gian nghe tôi nói cái này, Liễu Uông, đưa hai người này đi.”

“Dựa vào cái gì ra lệnh cho tôi, anh cũng lên đi, chúng ta mỗi người một người.”

“Chạy!”

Nhìn hai người càng ngày càng gần, Văn Phong hô lớn một câu, cũng đem toàn bộ văn kiện ném về phía bọn họ, kéo Quảng Chỉ chạy đi.

“A! Bắt!”

Hứa Minh Chí gầm lên một câu, động tác cũng trở nên nhàn nhã rất nhiều, nhìn Liễu Uông, bên trong đều là ý cười.

Hai người chạy ra khỏi cục cảnh sát thở phì phò, cũng không dám lơi là.

“Bên này!”

“Đi ngõ nhỏ làm gì?” Quảng Chỉ theo bản năng hỏi.

“Trốn sau xe.”

Đầu không quay lại nói một câu, cũng để cho Quảng Chỉ quay đầu nhìn mấy chiếc xe đen có rèm che, trong lòng mắng, phái nhiều người tới bắt bọn họ như vậy, xem ra Mặc gia muốn đuổi cùng giết tận rồi!

“Văn Phong, tôi mệt quá!”

Chạy trong ngõ hẻm đã lâu, không nghe thấy tiếng bước chân nào phía sau, Quảng Chỉ cuối cùng không nhịn được nói.

“Lại chạy thêm chút.”

Lần này Văn Phong không thỏa hiệp, liên quan tới sống chết, anh ta không muốn tiến vào nhà tù lạnh băng kia.

“Văn Phong, tôi thật sự không chạy nổi nữa, nghỉ ngơi chút đi.”

Hất tay anh ta ra, tự nhiên ngồi xuống.

“Đừng, chết tiệt, mấy người này quả thực không dứt, chúng ta lại không làm gì, vì sao cứ bám lấy chúng ta không rời.”

“Bởi vì Văn Phong là nhân chứng rất quan trọng.”



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn Windyphan về bài viết trên: Leduyen, Phan Thảo
     
Có bài mới 02.05.2020, 09:55
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Lân Thiên Bang Cầm Thú
Đại Thần Lân Thiên Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 17.11.2015, 16:27
Tuổi: 22 Nữ
Bài viết: 225
Được thanks: 937 lần
Điểm: 59
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại - Trùng sinh] Cưng chiều vợ yêu phúc hắc dễ thương - Tiên Nhược An Nhiên - Điểm: 62
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Q2-Chương 113:

Edit: windy

Trong ngõ hẹp nhỏ, hai bóng người từ từ lộ mặt, chặn tất cả đường ra.

Quảng Chỉ bị dọa trực tiếp nhảy người lên, trốn ở phía sau Văn Phong, “Anh, các anh sao vẫn đuổi theo!”

Hứa Minh Chí cực kì xoắn xuýt nâng cằm lên, “Đuổi thế nào? Dùng hai đùi, có phải không, Uông tử.”


“Ừ.”

Liễu Uông từng bước từng bước tiến gần, bỏ ra còng tay chói lọi, dưới ánh mắt chiếu xuống, đặc biệt chói mắt.

“Đứng lại! Nếu không thì tôi giết anh ta!”

Quảng Chỉ đột nhiên ngăn Liễu Uông lại, Hứa Minh Chỉ vẫn dựa người vào tường, nụ cười trên mặt đã tiêu tán không ít.

“Quảng Chỉ, anh làm gì!”

Lòng bàn tay mang theo mồ hôi, gắt gao để lên yết hầu, trên mặt mang theo vẻ ngoan độc.

“Làm gì? Không phải giờ anh đã biết rồi sao! Văn Phong, tôi cũng không muốn như vậy, nhưng mà tôi không muốn vào nhà giam, tôi cái gì cũng không làm, những lời Quảng gia nói tôi cho tới bây giờ cũng không biết, mà anh lại làm việc đó, nên là một mình anh gánh vác, không cần kéo tôi theo!”

“Chậc, trò hay nha.” Hứa Minh Chí cách đó không xa vừa nói vừa lắc đầu.

“Anh câm miệng cho tôi! Nếu không tại các người, chúng tôi cũng sẽ không biến thành như vậy, bây giờ các người lui về phía sau, nếu không tôi liền giết anh ta, lập tức!”

Liễu Uông không động, mà hỏi: “Minh Chí, làm sau bây giờ?”

Hai tay liền vuốt, bất đắc dĩ nói: “Còn có thể làm gì, Uông tử, bắt người.”

“Cái gì?”

Nhìn Văn Phong trong tay, lại nhìn Liễu Uông không ngừng tiến gần phía trước, hét lên: “Khong phải các người muốn người này sao, sao không sợ tôi giết anh ta?”

Dưới chân bắt đầu không an ổn, lảo đảo một cái, cho Văn Phong một thời cơ.

“Không được nhúc nhích!”

Vị trí hai người thay đổi, Quảng Chỉ biến thành “Con tin” trong tay Văn Phong.

Lần này Liễu Uông không ngừng lại, mà Hứa Minh Chí cũng bắt đầu bước đến.

“Trò chơi con tin này đến đây là kết thúc rồi, kì thật đối với chúng tôi mà nói các người không phải quá quan trọng, chỉ là, chúng tôi thấy người Quảng gia thế nào cũng thấy khó chịu, lần lượt tính kế tính tới tính lui, lại vẫn coi những người khác là kẻ ngốc, Uông tử, nhanh lên, nếu để có người chết, vừa lúc, chúng ta có thể mang thiếu về một người.”

“Lần đầu tiên lão tử thấy nói chuyện với cậu rất xuôi tai.”

“Hắc, thì ra trước kia tôi nói đều rất khó nghe.”

“Ừm, cậu cũng thấy sao.”

“Tôi!”

Nếu không phải hoàn cảnh hiện giờ không đúng, anh ta nhất định đem đồ vật yêu thích của anh ra, đem cái người tứ chi phát triển này ra làm bia ngắm bắn.

Văn Phong nhìn hai người trước sau tiến tới, cũng biết giờ phút này đã không có bất cứ khả năng chạy thoát nữa rồi, động tác trên tay hơi buông ra, để cho Quảng Chỉ có cơ hội thở.

“Bịch.”

“Cái đồ đáng ghét này, dám coi thôi như con tin sao, tôi đánh chết anh!”

Mãnh liệt đánh ngã Văn Phong trên mặt đất, đánh được vài cái đã bị Liễu Uông túm lấy.

“Buông ra, tôi phải đánh chết anh ta!”

Hứa Minh Chí đỡ Văn Phong dậy, còng tay lại, chuyển ánh mắt, “Người Quảng gia, thật đúng là cực kì ích kỉ, tôi chỉ không hiểu, lòng trung thành của anh là dành cho bọn họ thật hả.”

Văn Phong cúi đầu, khóe miệng phiếm máu, trầm trầm nói: “Người tôi trung thành chỉ có một mình Quảng Y...”

Hứa Minh Chí hiển nhiên cực kì cảm thấy hứng thú với sự thật này, “Tôi thấy tính tình cô Quảng Y kia cũng không tốt, anh cũng bị đánh nhiều lần, đường về cũng dài đằng đặc, tôi cực kì có hứng thù là người nghe đấy.”

Văn Phong không nói gì, đầu vẫn cúi như thấp, không muốn chia sẻ bí mật của mình cho người nào đó.

Không thú vị!

Bĩu môi, tính trả thù đẩy anh ta về phía trước, “Xe ở phía trước, đi mau.”

Toàn bộ ở nước M đều đã tiến hành cực kì thuận lợi, mà Mặc Giác lúc này, lại đụng phải chuyện quan trọng của đời người, điểm quyết định.

“Cốc cốc.”

“Két.”

Cửa mở ra, vẫn là khuôn mặt của lão Vương, mắt nhìn Mặc Giác cùng túi quà tặng trên tay anh, cửa mở rộng, để cho anh đi vào.

“Lão Vương, Thủy Thủy đâu, hiện đang ở đâu?”

“Lâu chủ ở trên lầu.”

Đưa anh lên một căn lầu, cực kì tự nhiên hành lễ, đi tới, “Đúng rồi, gần đây lâu chủ tâm tình không tốt.”

Mặc Giác đem lời này nghe vào lỗ tai, trong lòng âm thầm nói xong, lão Vương thật tốt, lần sau phải mang nhiều thứ tốt cho ông mới được!

Bởi vì lầu các làm từ các cọc gỗ, anh rất cẩn thận dẫm lên cầu thang, tận lực không để phát ra tiếng, không để cho Hồng Thủy phát hiện ra.

“Ầm.”

Nhanh chóng bước lên lầu hai, một bình rượu lăn tới.

“Hồng đậu sinh nam quốc, xuân tới phát mấy nhánh, nguyện quân chọn thêm hiệt, vật này đối tương tư, ha ha...”
Hóa ra là Thủy Thủy đang nhớ anh rồi.

Trong lòng Mặc Giác vui vẻ, bước lên, từ phía sau ôm lấy Hồng Thủy, “Thủy Thủy, em nhớ tôi rồi phải không?”

Vẫn đang chìm đắm trong không khí bi thương Hồng Thủy trực tiếp bị giọng nói của anh dọa sợ, trực tiếp ném bình rượu trong tay, “Mặc Giác, sao anh lại xuất hiện ở đây!”

Lão Vương, tên đáng ghét này lại khiến ông ta quên nhiệm vụ rồi!

“Anh nghe được nhớ nhung của em, anh đã tới rồi.”

Nôn...

“Cút ngay, anh óc thể đừng vừa tới liền khiến tôi chán ghét không!”

Đẩy anh ra, như là thực sự chán ghét lấy tay chà xát quần áo của mình.

“Thủy Thủy, cứ như vậy mà ghét bỏ tôi sao?”

Mặc Giác bị đả kích, chuyện Quảng gia đã xử lý xong, anh liền nhớ đến Hồng Thủy, kết quả anh vừa đến liền đối mặt với cách đối đãi như vậy.

“Không phải!”

Hai chữ phủ định khiến cho anh dâng lên hi vọng, một giây sau lại thất vọng.

“Tôi không chỉ ghét bỏ anh, còn chán ghét anh! Mặc Giác, vì sao đều là người Mặc gia, anh lại chán ghét như thế!”

Mặc Giác nghi hoặc, vì sao anh lại nghe ra cảm giác buồn trong khẩu khí của anh ta? Không lẽ bọn họ có ai đó đã tổn thương anh ta? Suy nghĩ một lát, lại cảm thấy không có khả năng, cho dù thế nào, người Mặc gia sẽ không tùy tiện bắt nạt người khác.

“Thủy Thủy, ai không tốt em nói cho tôi biết, tuy trước cảm thấy ở cùng một người đàn ông cực kì lạ, nhưng lúc này cảm thấy cực kì bình thường, ít nhất mấy khủng long trong quân đội không dám tiến lên chủ động nữa.”

Hồng Thủy cảm giác một hơi không thể đi lên đỏ mặt, vì sao anh ta có dũng khí nói với Mặc Giáckhông cùng tần số này.

“Mặc Giác, tôi... không muốn tốn võ mồm với anh, thành thật nói cho anh biết, trước lúc đưa ra điều kiện kia là vì tôi không phải là vì tôi có hảo cảm gì với anh, mà là vì tôi muốn trả thù người Mặc gia!

“Oanh.”

Nụ cười khóe miệng Mặc Giác hơi cứng ngắc, trong đầu trực tiếp nóng nảy.

Cái, có ý gì? Vì sao anh cảm thấy không hiểu Hồng Thủy nói.

Hồng Thủy nhìn Mặc Giác bị đả kích, lòng hung ác, tiếp tục nói: “Mặc Giác, Mặc gia chưa từng có người nào là G, Mặc Dận trong lòng chỉ có Mực Khuynh Thành, tôi cảm thấy cái này không có gì, dù sao tôi chưa từng ôm đạt được tâm trí của anh ta, nhưng tôi không nghĩ tới, lúc tôi đem toàn lực hoàn thành mỗi một câu nói khi đó của anh ta, nhận được lại là lạnh lùng, không sai! Chính là lạnh lùng, tôi bị coi thường, nếu không cũng sẽ không biến thành như bây giờ!”

“Cho nên ý của em là, tôi chỉ là thay thế cho anh tôi?”

Mặc Giác gắt gao nhìn anh ta, ý muốn nhìn thấy chút do dự trên mặt anh ta.

“Không, anh chỉ là công cụ trả thù.”

Do dự là có, nhưng Hồng Thủy là ai, anh ta cũng chỉ có lúc liên quan tới Mặc Dận, mới lộ dấu vết, mà giờ phút này, anh ta không cho phép, cũng không thể để lộ ra.

“Hóa ra tôi cả tư cách thế thân cũng không có...”

Mặc Giác cười thảm, anh rất muốn chất vấn hỏi vì sao muốn trêu chọc anh nhưng lại phát hiện, bản thân như không có bất cứ lập trường gì, đúng vậy, anh chỉ là công cụ trả thù Mặc Dận, là người có thể túy ý vứt bỏ.

“Ngại quá, quấy rầy rồi.”

Xoay người, không chút do dự rời đi, có lẽ toàn bộ những điều này, chỉ là giấc mơ thôi...

Hồng Thủy nhìn bóng lưng xuống lầu, nghe tiếng bước chân, có chút thất hồn lạc phách.

“Lộc cộc.”

“Lâu chủ, hà tất gì?”

Lão Vương nhìn anh ta, đau lòng, đây là đứa trẻ ông nhìn lớn lên, sao không biết đường anh ta đi gian khổ thế nào, không có người thân che chở, chỉ là mỗi khi tới ngày sinh nhật, anh ta lại khát vọng ấm áp biết bao.

“Lão Vương, ông nói sau này nah ta có tới đây nữa không?” Hồng Thủy không trả lời câu hỏi của ông, ngược lại lộ ra chút mờ mịt/

Anh ta làm như vậy không đúng sao, vì sao cảm thấy hơi đau? Là cảm giác sai đi, người anh ta yêu không phải là Mặc Dận sao, nhưng vì sai chỉ cần nghĩ đến bộ dáng rời đi vừa rồi của Mặc Giác, anh ta liền khó chịu...

“Lâu chủ, lão Vương tin tưởng, cậu ấy nhất định tới nữa.” Cho dù ông đến, anh cũng sẽ tự thân tìm tới cửa.

“Lão Vương, tôi mệt...”

Màu đỏ áo ngoài giống như mất đi tiên diễm ngày xưa, giống như chủ nhân nó, tiến vào bóng tối vô tận.

Mặc Giác rời khỏi hồng lâu, tự do trên đường, không có về doanh trại, mà trở về Mặc gia.

“Giác nhi, sao con lại trở lại vậy?”

Lan Tuyết Mai nhìn Mặc Giác đột nhiên trở về, hỏi, lại nhìn thấy vẻ mặt anh không bình thường, trong lòng lo lắng, chẳng lẽ xảy ra chuyện gì rồi?

“Giác nhi, có phải xảy ra chuyện gì rồi không, nói cho mẹ, mẹ nghĩ cách cho con.”

“Mẹ, con hơi mệt, đi lên nghỉ ngơi trước.” Nói xong, bước chân không lực bước tiếp, cứng ngắc đi lên lầu.

“Giác nhi!”

“Mẹ, anh hai trở về?”

Mặc Khuynh Thành nghe thấy từ hoa viên đi đến, lại không thấy bóng dáng quen thuộc đâu.

Lan Tuyết Mai gật đầu, vẻ lo lắng nhìn không sót gì.

“Mẹ, xảy ra chuyện gì rồi hả?” Đỡ bà đến sofa ngồi xuống.”

“Bảo bối, anh hai con khả năng gặp chuyện gì rồi.”

Mặc Giác gặp chuyện không may?

Khẳng định không có chuyện gì, bằng không vừa rồi anh sẽ không trở lại, vậy chính là tình cảm hả?

“Mẹ, mẹ đừng đoán mò, để con đi hỏi anh ấy một chút.”

“Nhưng mà bảo bối...” Bộ dáng vừa rồi của Giác nhi thật sự cực kì làm người ta lo lắng.

“Mẹ, chúng ta ở trong này lo lắng cũng vô dụng, huống hồ con còn là em gái của anh ấy, dù thế nào cũng sẽ không mặt nặng mày nhẹ với con.”

Lan Tuyết Mai nghe xong lời của cô, ngược lại không yên lòng, đứa nhỏ này bình thường chưa từng như vậy, không phải cái gì cũng nói? Bà cảm thấy cho dù bảo bảo đi, cũng không hỏi ra cái gì.

“Được rồi, mẹ, bằng không chúng ta kéo Dận đi cùng, dù sao chưa nghe rõ sự tình, mẹ đừng lo lắng vội.”

Cô thật sự sợ Lan Tuyết Mai miên man suy nghĩ lại khiến cho thân thể đang điều dưỡng không dễ dàng gì lại suy sụp tiếp.

“Được được, con mau đi lên hỏi chút đi, hỏi ra mẹ sẽ không nghĩ lung tung nữa.”

Lan Tuyết Mai một bộ như muốn đuổi Mặc Khuynh Thành nhanh lên lầu.

Bất đắc dĩ, đến thư phòng kéo tay Mặc Dận, đi đến phòng Mặc Giác.

Gõ cửa hai tiếng, sau đó trực tiếp đẩy cửa đi vào, nhìn Mặc Giác nằm ở trên giường, kéo một cái.

“Anh hai, anh nổi điên cái gì vậy, không thấy mẹ rất lo lắng sao?”

Mặc Giác mí mắt cũng không nâng lên, cả người lại than ở trên giường.

“Mặc Giác!”

Khuôn mặt gần trong gang tấc, Mặc Giác đẩy ra, dúng cánh tay biểu đạt biểu tình của mình, rầu rĩ nói: “Em gái, bảo ai đó ra ngoài đi.”

Ai đó?

Vô thanh quay đầu nhìn về phía Mặc Dận vẫn đứng ở cửa, “Anh trêu chọc anh ấy hả?”

Vô thanh lắc đầu, đến ngay cả anh cũng muốn biết rốt cục Mặc Giác bị làm sao rồi.

Được rồi, cô nhìn Mặc Dận, vẫy tay, ý bảo anh ra ngoài trước.

Cửa lại đóng lại, nhìn người trên giường giả chết, giọng điệu ác liệt, “Này, người đi rồi, không cần giả chết nữa.”

Đặt cánh tay xuống, nhìn trần nhà, trong mắt tất cả đều là đau khổ.

“Anh hai, rốt cuộc anh bị làm sao vậy?” Nhìn biểu tình của anh, Mặc Khuynh Thành cũng nhẹ nhàng hơn chút.

Quay đầu nhìn một giây, lại khôi phục bộ dáng trước đó, “Em gái, để cho anh một mình đi.”

Mặc Khuynh Thành không có nghe thấy lời của anh mà đứng dậy, ngược lại liền trực tiếp nằm trên giường, đẩy anh vào một bên, “Giờ em là một mình, nói đi, sao lại thế này?”

Mặc Giác kinh ngạc nhìn Mặc Khuynh Thành, lại càn quấy như vậy, nhưng mà cũng tiêu tán được một chút phiền muộn của mình.

“Em gái, anh thích một người.”

Lần này đến lượt Mặc Khuynh Thành kinh ngạc, vô số khả năng cô nghĩ tới, thực ra lại là nguyên nhân này, “Cô ấy từ chối anh rồi hả?”

“Ừm.”

Tình yêu! Chuyện này không dễ giải quyết rồi...

Vỗ vỗ bờ vai của anh, lấy phong cách người từng trải khuyên: “Thiên hạ cỏ chỗ nào không thơm, hà tất đơn phương một đóa hoa, huống hồ anh hai à, chuyện yêu đương của anh em có thể hiểu được, dù sao dung mạo của anh thuộc loại nữ tính thiên hóa, kiểu phụ nữ là...”

“Đó là đàn ông.”

Dát?

Còn có một đống lời khuyên nói chưa xong, đã bị bốn chữ Mặc Giác nói ra làm cho vô cùng lo lắng.

“Đàn ông?”

Há to mồm, hai mắt trừng lớn, cứ như vậy dừng hình tại thời điểm này.

Mặc Giác bị cô hô đến móc móc lỗ tai, anh liền biết nói ra khẳng định lại có phản ứng này, nhưng anh không hối hận.

“Ừ, đàn ông.”

Mặc Khuynh Thành xoay người một cái, trực tiếp đặt ở trên người anh, túm cổ áo anh hỏi: “Thành thật khai báo! Các anh phả triển đến bước kia, anh nằm dưới hay là nằm trên?”

?!

Mặc Giác không nghĩ tới Mặc Khuynh Thành khẩn trương vấn đề này, chẳng lẽ cô không ghê tởm mình?

Giống như nhìn thấu nghi hoặc của anh, trợn trừng mắt, “Điểm này anh vẫn nên cảm ơn mấy hủ nữ trong công ty em đi, cả ngày nói nam nam mới là chân ái bên tai em, ài, lòng người thay đổi mà.”

“Ừm, anh sẽ bớt chút thời giờ đi cảm ơn bọn họ.”

Mặc Khuynh Thành nghẹn lời, thẹn quá thành giận vỗ một cái lên đầu anh, “Em cũng nói một chút mà thôi, anh vẫn cho là thật rồi.”

Trải qua ầm ĩ như vậy, Mặc Giác ngược lại cảm thấy trong lòng thoải mái hơn nhiều, thở dài, tiếp tục nói: “Em gái, người anh thích em cũng quen.”

“Quen? Sẽ không phải là chị hồng của em chứ!” Theo bản năng thốt ra, trong số người quen cũng chỉ có Hồng Thủy là xứng đôi với Mặc Giác.

“Ừm, chính anh ta.”

Mặc Khuynh Thành hiện tại liền hiểu vì sao anh lại buồn như vậy, mặc kệ hai người quen biết dưới tình huống nào, nhưng với hiện tại mà nói, lòng Hồng Thủy vẫn luôn đặt trên người Mặc Dận, cho nên Mặc Giác chỉ có thể một mình thừa nhận khổ sở như vậy rồi.

“Anh hai, em cũng không muốn nhìn anh như vậy, nhưng chuyện tình cảm chúng ta không miễn cưỡng được, nhưng anh nên cảm thấy may mắn, hiện tại Dận có em rồi, bên chị Hồng vẫn là một mình.”

Vốn tưởng nói như vậy có thể để cho Mặc Giác giữ vững tinh thần, nhưng anh lại lộ ra vẻ cười nhạo.

“Vô dụng, em biết không, lúc bọn anh gặp nhau cực kì cẩu huyết, lúc đầu anh cảm thấy cô gái này thật khá, về sau mới biết đó là đàn ông, bởi vì đụng phải anh ta, sợ anh ta không tha thứ cho anh, liền nói cái gì cũng sẽ đáp ứng, em biết anh ta nói gì không?”

Mặc Khuynh Thành cảm giác sự tình không cẩu huyết như vậy, cẩn thận nói ra suy đoán của bản thân: “Bảo anh là bạn trai anh ta?”

Hai tay liền vuốt, bật cười: “Đúng vậy, anh ta bảo anh là bạn trai anh ta, mà anh bởi vì nhất thời kích thích, đáp ứng.”

“... Thật cẩu huyết.”

Không thể không nói, toàn bộ chuyện này giống như trong ngôn tình vậy, từng chuyện từng chuyện xảy ra, mà xem vẻ mặt hiện tại của anh, liền biết chuyện hoang đường này đã kết thúc.

“Anh hai, anh thích chị Hồng hả?”

Hai tay che mặt, ấp úng: “Đúng vậy, anh ta trực tiếp nói với anh, anh chỉ là công cụ trả thù, trả thù anh cả.”

“Cho nên anh mới không muốn nhìn thấy mắt Dận?”

Hôm nay toàn bộ đều nói rõ, bình thường Mặc Giác cực kì sùng bái Mặc Dận, nhưng hôm nay anh lại không biết đối mặt với anh ấy thế nào, bởi vì lửa giận này dễ dàng thiêu đốt tới bản thân, cũng làm đối phương bị thương.

“Anh hai, anh không cần nghĩ quá nhiều, đối với chị Hồng, chúng ra thiếu nhiều lắm, Dận vẫn để anh ấy bảo vệ em, như thế cũng là Mặc gia thiếu anh ấy, cho nên tổng kết lại nên có một người hi sinh phải không?”

Ngụ ý của Mặc Khuynh Thành khiến cho Mặc Giác quay đầu nhìn cô, “Em gái, ý của em là?”

Vỗ vỗ vai, như là sứ mệnh quan trọng, “Anh hai, em biết chuyện này đối với anh mà nói, rất khó, nhưng chuyện này cũng không có cách nào, nhưng Dận cũng không có khả năng với anh ấy, cho nên chỉ có thể ủy khuất anh thôi.”

Mặc Giác không thể tin được Mặc Khuynh Thành nói với mình như vậy, vội vàng gật đầu, “Em gái, em yên tâm, anh nhất định đối tốt với chị Hồng của em, những thứ hai người thiếu, có anh tới trả lại.”

“Anh hai, có phải quá miễn cưỡng anh rồi không?”

“Không, không, không, làm sao có thể miễn cưỡng, chúng ta đều là người một nhà, hai người thiếu đương nhiên anh sẽ tới trả, chỉ là chị Hồng của em không muốn gặp anh.”

Nói xong, anh cũng rất buồn rầu, nhớ lại thái độ của Hồng Thủy với mình hôm nay, anh liền do dự...

“Anh hai, sao anh lại dễ dàng buông tha vậy, chị Hồng như vậy đối với anh cũng đúng, chẳng lẽ anh nghĩ anh ấy ôm tâm tình như vậy mà kết giao với anh à?”

“Không, anh ấy nhất định không muốn như vậy.” Cho dù mới quen không lâu, anh cũng tin tưởng Hồng Thủy là thiện lương.

“Đó, huống hồ chị Hồng dùng cách như vậy để đuổi anh đi, nói không chừng vẫn có chút cảm giác với anh.”

Là như vậy sao?

Anh hỏi lại chính mình, lại tự nhiên cười, chính mình không tự tin như vậy, thật đúng là lần đầu tiên.

Hồng Thủy, nếu tôi đã đem nhiều cái lần đầu tiên như vậy cho em rồi, vậy sẽ không có khả năng buông tay đâu.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn Windyphan về bài viết trên: Leduyen, Phan Thảo
     
Có bài mới 02.05.2020, 22:58
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Lân Thiên Bang Cầm Thú
Đại Thần Lân Thiên Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 17.11.2015, 16:27
Tuổi: 22 Nữ
Bài viết: 225
Được thanks: 937 lần
Điểm: 59
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại - Trùng sinh] Cưng chiều vợ yêu phúc hắc dễ thương - Tiên Nhược An Nhiên - Điểm: 61
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Q2-Chương 114:

Edit: windy

Ngày hôm sau, trời quang sáng sủa, ngàn dặm không mây, toàn bộ như đang trợ giúp cho Mặc Giác.

Lần này ác ma lại mang theo một đống quà lớn đi tới trước cửa hồng lâu.

“Cốc cốc.”

“Két.”

Cửa lớn mở ra, lão Vương nhìn anh, vô thanh nở nụ cười.

“Mặc nhị thiếu, cậu đã đến rồi!”

Mặc Giác trả lời: “Ừm, những thứ này cho ông.”

Lão Vương không có tiếp nhận, ngược lại hỏi: “Mặc nhị thiếu, cậu không vào trong ngồi chút sao?”

Lắc đầu, “Không được, tôi còn phải về doanh trại, lão Vương, thời tiết gần đây lạnh, mặc nhiều vào, được rồi, tôi đi đây.”

“Mặc nhị thiếu, cậu đợi chút!”

Lão Vương đi đến trước mặt Mặc Giác, “Lâu chủ chúng tôi cực kì rất đáng thương, chuyện trước đó là ngài ấy sai, nhưng vẫn mong cậu kiên nhẫn bồi ngài ấy.”

“Lão Vương, ông nói nhiều như vậy làm gì, người ta đâu cần anh ta bồi!”

Hồng Thủy vẫn là toàn thân áo đỏ, tóc dài phấp phới, mặt lườm hướng một bên, có vẻ đặc biệt khó chịu.

“Lâu chủ...”

Thở dài, ông thật sự cảm thấy lúc này vẫn là không cần ầm ĩ như vậy tốt hơn, dù sao người bình thường nếu nghe lâu chủ nói như vậy, cho dù có thích thế nào cũng sẽ không trở lại, nhưng Mặc Giác đến đây, còn không quên mang quà cho mình, chỉ là... Ài, Mặc Giác tốt, nhưng tâm của lâu chủ còn đặt trên người Mặc Dận, cũng không đặt trên người cậu ta.

“Lão Vương, mau đóng cửa lại, hồng lâu chúng ta không phải ai cũng có thể tiến vào, còn là quân nhân nữa.”

Lão Vương sửng sốt, vuốt cằm hướng Mặc Giác xin lỗi, chậm rãi đóng cửa lại.

“Đợi một chút.”

Mặc Giác đứng ở cửa, nhìn cũng không nhìn Hồng Thủy một cái, “Lão Vương, sau này tôi không tới nữa, ông chiếu cố bản thân.”

“Mặc nhị thiếu, cậu...”

“Lão Vương, đừng nói nữa, được rồi, lần này tôi thật sự đi, trong khoảng thời gian này cảm ơn ông chiếu cố tôi, cảm ơn.”

Hồng Thủy tựa người trên thân cây nhịn không được nhìn theo bóng lưng rời đi, trong lòng không có tư vị, không lẽ cậu ta cứ như thế mà đi? Không có khả năng đi, trước quấn quýt làm phiền không ngừng, giờ lại đột nhiên buông tha, chẳng lẽ bản thân thật sự nói quá nặng lời rồi hả?

Bồi hồi bất định, lại nhún nhường không được để cho Mặc Giác quay lại, chỉ có thể mạnh mẽ nhìn anh rời đi.

Mặc Giác đi khỏi ngõ nhỏ nhìn phía sau không bóng người, có chút mất mác, nhưng là ở trong dự liệu.

“Anh hai, đừng nhìn, nhanh lên xe đi.”

Khó có được một lần tự lái xe Mặc Khuynh Thành tựa ở trên tay lái, rất hứng thú nhìn Mặc Giác như mất hồn, chậc, thật sự là khổ vì tình mà.

“Em gái, thu hồi ánh mắt của em lại đi, cẩn thận anh cả không cần em nữa.”

“Vậy sao? Anh ngược lại cảm thấy trước khi chú với Hồng Thủy ở cùng một chỗ, bọn anh sẽ không tách ra.”

Cửa xe sau từ từ hạ xuống, lộ ra gương mặt của Mặc Dận.

Khóe miệng giật giật, vội vàng lấy lòng: “Anh sao anh lại tới đây, vừa rồi em còn hâm mộ tình cảm của anh với em gái, ài, bao giờ em mới có thể đi vào trong lòng người ta đây.”

“Bên kia không phải có một người sao? Nhưng mà nếu chú không thích cũng rất tốt, nhưng cục cưng vì chuyện này của chú mà vội trước vội sau.”

Ngày hôm qua lúc bị đuổi ra, anh vẫn thấy chuyện này kì quái, không nghĩ tới em trai mình thích một người đàn ông, bản thân lại còn quen biết, đương nhiên, anh không có kì thị gì, chỉ là nghĩ đến Hồng Thủy khó chơi, sợ đến lúc đó chính người em trai ngu ngốc này của anh bị ăn sạch sành sanh thôi.

“Ài, anh, không cần đâu! Chuyện này cũng sẽ không tốn bao nhiêu thời gian.”

“Vậy chú không đi nước Y hả?”

Mặc Giác thu hồi nụ cười lại, nghiêm túc nói: “Đương nhiên muốn đi, trước kia không biết liền thôi, hiện tại khẳng định không thể để cho một mình anh đấu tranh, đến như cái gia tộc Franklin gì đó, em gái, em không phải sợ, có anh hai em giúp em, cho dù bị phát hiện cũng không sao.”

Mặc Khuynh Thành từ chỗ lái xe cúi xuống, hai tay ôm ngực, “Anh hai tuyệt quá!” Nháy mắt một giây sau liền trở lại bình thường.

Nhìn Mặc Giác nước mắt rơi đầy mặt, liền không thể dừng lại một phút.

Sau đó, Mặc Giác đáng thương nhận mệnh ngồi vào vị trí lái xe, lái xe đến sân bay.

“Anh hai, anh qua bên đó phải chú ý an toàn, người kia cực kì quen thuộc với Mặc gia chúng ta, đến lúc đó tận lực tránh tiếp xúc với đám Sakura, nếu không thì kiếm củi ba năm thiêu một giờ rồi.”

“Yên tâm, những thứ này em không cần quan tâm, chỉ cần đi đến chỗ chị Hồng của em tạo cảm giác tồn tại cho anh là được, biết chưa?”

Anh không lo lắng Nhan Tử Diệp có phát hiện ra anh không, anh lo lắng chính là lúc anh không có ở đây Hồng Thủy có quên anh hay không, có...

“Anh, anh đừng đi cùng em gái nha, nếu không bảo người ta quên anh sao được!”

Mặc Dận buồn cười vỗ đầu anh, “Chú quên là mấy ngày nữa cục cưng phải về nước M rồi hả?”

Một trận ảo não, anh thật sự là bị Hồng Thủy làm cho khẩn trương rồi, “Vậy đợi giải quyết xong chuyện nước Y hãy nói đi.”

“Được rồi, anh hai, anh cũng đừng lo lắng, ánh mắt chị Hồng rất cao, người bình thường là anh ta không ưng.”

“Cũng đúng...” Trên mặt lại treo nụ cười, cầm hành lý vẫy vẫy tay, “Hai người mau trở về đi, em đi đây!”

Tổ kịch <Mai tam nương>.

Biết được hôm nay sẽ có người phỏng vấn vai nữ chính, những người khác đều nhao nhao đi tới hiện trường, chuẩn bị xem ai có dũng khí tới phỏng vấn vai này.

“Garci, chị nói xem là ai?” Bởi vì bản thân trước đó không phỏng vấn thành công, bản thân liền chú ý tới người nào có thể diễn vai nữ chính.

“Lily, mặc kệ ai là nữ chính, chỉ cần không phải là người kia là được.”

Garci một chút cũng không cần biết ai là nữ chính, tổ kịch này có thể diễn một vai trong này đã không dễ dàng, hiện tại cô ta chỉ nghĩ cách để đứng vững ở Hoa Hạ, nếu không thì không có Quảng gia giúp đỡ bọn họ, chỉ có thể quay về nước M.

“Ừm, chỉ cần không phải cô ta là được.” Lily đồng ý.

“Đến rồi đến rồi!”

Nhân viên công tác vẫn chú ý động tĩnh ở cửa đột nhiên hô lên.

Tầm mắt mọi người đồng loạt nhìn ra cửa, một giây sau.

“Sao có thể là cô ta.”

Lily không khống chế nổi kinh ngạc cùng ghen tỵ, tại sao là Mặc Khuynh Thành, không phải cô ta nên ở nước M quay phim sao, sao giờ đột nhiên xuyên vào đây là sao, chẳng lẽ cứ phải tranh đấu với cô ta sao?

Quần áo bị Garci lôi kéo, nhỏ giọng nhắc nhở: “Lily, cô hiện tại không phải cô rồi.”

Lily từ từ bình phục cảm xúc trong lòng, khôi phục bộ dáng trước đó, bỏ qua ánh mắt xung quanh.

“Thật sự là ngưỡng mộ đại danh công tử đã lâu, không nghĩ tới có một ngày sẽ gia nhập tổ kịch của chúng ta.” Vu Vĩ mang theo nụ cười vui vẻ, cùng Bàng Tịch, ông ta kì thật cũng là đạo diễn mới, người ở đây, không thích Mặc Khuynh Thành thật sự là chuyện không quá dễ dàng.

“Đạo diễn Vu, ông đừng khách khí, lần này có thể hợp tác hay không vẫn còn xem ý kiến của người nào đó nữa phải không?”

Vu Vĩ chuyển mắt nhìn Bàng Tịch vẫn ngồi trên ghế như cũ, muốn nói tốt thay Mặc Khuynh Thành, đáng tiếc ông hiểu rõ Bàng Tịch, mà Bàng Tịch cũng hiểu rõ ông ta.

“Vu Vĩ, ông có biết nguyên tắc của tôi không.”

Đứng dậy, hai tay đút túi quần, khuôn mặt bị mũ lưỡi chai che đi phân nửa, khiến cho người ta không rõ.

Vu Vĩ thở dài, ông biết chính là như vậy.

Học chung bốn năm, người này cái gì cũng đều có thể dễ dàng tha thứ, nhưng không dễ tha thứ cho người dựa vào quan hệ để tiến vào, trước Lily cũng chỉ là chiếm được một cơ họi phỏng vấn, nhưng Mặc Khuynh Thành này không giống, trước đó có tác phẩm xuất sắc, nhưng nổi tiếng như vậy vẫn không đủ, cho nên ông mới nghĩ để cho Mặc Khuynh Thành trực tiếp tiến vào tổ, dù sao hành động của cô cùng thanh danh cô đều có, cớ sao không làm?

“Mặc tiểu thư phải không, thời gian tôi rất trân quý, chỗ phỏng vấn liền là chỗ này đi.”

Những người khác còn chưa nói gì, Vu Vĩ đã không đồng ý, “Bàng Tịch à, chỗ phỏng vấn không phải là ở văn phòng sao, sao đột nhiên lại sửa lại?” Huống hồ nếu là thật sự không có thông qua, chỉ cần Mặc Khuynh Thành chân trước đi ra, sau lưng liền truyền ra tin tức “Mặc Khuynh Thành diễn không đạt”.

“Phỏng vấn chỗ nào cũng như nhau, huống hồ Mặc tiểu thư cũng không phải diễn viên mới xuất đạo, huống hồ cảnh tượng vừa là cảnh của nữ chính, nhiều trùng hợp như vậy, hà tất phải đến văn phòng nữa.”

Vu Vĩ nâng trán, ông ta hiểu mình không thể thay đổi được quyết định của Bàng Tịch, chuyển mắt vô thanh hỏi Mặc Khuynh Thành.

“Tôi không sao cả, vừa lúc cũng có thể thiếu đi vài bước, nhưng mà đạo diễn Bàng, không biết có cần trang phục hay không?” Con gái thời dân quốc, đối với cô mà nói là khiêu chiến rất lớn.

“Không có.”

Mặc Khuynh Thành cũng không thèm để ý, nếu không có, liền chỉ có thể dựa vào hành động thôi.

Đi đến giữa sân, nhìn cảnh tượng xung quanh, tựa như nói cho Bàng Tịch vậy, cực kì trùng hợp, một màn này lại đúng với đoạn trong kịch bản đạo diễn Từ đưa cho cô, lại nhìn MặcDận, đạt được nụ cười cổ vũ của anh, mới tiến vào trạng thái.

“Trưởng, quan trưởng, tôi chỉ cô bán đậu hủ thôi, không, không biết ý ông nói là gì.” Cúi đầu, khom lưng, bả vai hạ xuống, giống như gánh đòn gánh rất nặng.

Sau đó nhìn về phía trước, hơi nheo nheo lại, mờ mịt lắc đầu, “Người này? Tôi chưa từng gặp qua.”

Một giây sau, người trước mặt giống như không tin, kích động giải thích: “Quan trưởng, tôi thật sự chưa từng gặp qua, mỗi ngày đều bận làm cách nào báo nhiều đậu hủ, nào có tâm tư nhớ xem từng gặp qua người nào.”

“Vâng vâng vâng, quan trưởng cũng vội vàng, tôi đây chỉ là cô gái nhỏ, không biết cái gì, nhưng mà đậu hủ nhà tôi đặc biệt ngon, quan trưởng có muốn thử không?”

“Nha.”

Ngã trên mặt đất, hoảng sợ nhìn nghiêng phía trên, “Trưởng, quan trưởng, đừng, thực xin lỗi, tôi không có cố ý.”

Một lát sau, lại giống như con thỏ kinh ngạc, không ngừng lui về phía sau, “Trưởng, quan trưởng, ông muốn làm gì?”

Ngầm thở nhẹ ra, xoay người đứng ở cách đó không xa, mở ra đồ được che trên mặt, vừa múc, vừa nói: “Quan trưởng, tôi nói cho ông biết, đậu hủ nhà tôi đều là làm bằng tay, bên trong tuyệt đối không trộn lẫn những thứ khác, ông nếm thử đi.”

“Nếu quan trưởng thích, nếu không ăn thêm chút?”

“Này, này không được, sao tôi có thể lấy tiền của quan trưởng được!” Điên cuồng phất tay, không ngừng lui về phía sau, chỉ không chịu nhận tiền, mãi đến khi hai tay bịt miệng túi, không xác định hỏi: “Trưởng, quan trưởng, những thứ này thật sự cho tôi?”

Bất an không yên ở lúc quan trưởng nói nháy mắt hóa thành vui sướng, “Vâng vâng vâng, mỗi ngày tôi nhất định sẽ đem đậu hủ tới đúng giờ, quan trên, ông đi thong thả...”

Mang theo lòng tràn đầy vui mừng cất bước quan trưởng, mạnh quay đầu, cầm đòn gánh, kéo mũ rơm xuống, che đi biểu tình, chỉ là mọi người không nhìn sai, môi của cô, hơi hơi cong lên.

“Không sai.”

Bàng Tịch đi đến bên cạnh kia, “Cảnh này là lần đầu tiên Mai tam nương đụng phải quan trưởng quân R, hơn nữa thông qua việc đậu hủ mà lăn lộn vào, trước cô diễn tốt hơn so với người khác một chút, nhưng cũng có một điểm, duy nhất hấp dẫn tôi là...”

“Nụ cười cuối cùng.” Vu Vĩ đi lên phía trước, cực kì kích động tiếp lời Bàng Tịch.

Ông biết Mặc Khuynh Thành có thể được, lần này được rồi, bọn họ không cần lo lắng vấn đề tuyên truyền nữa.

Bàng Tịch nói tiếp: “Không sai, chính là nụ cười kia, cho nên Mặc tiểu thư, tôi trịnh trọng hỏi cô, có nguyện ý gia nhập tổ kịch của chúng tôi không.”

Mặc Khuynh Thành nhìn bàn tay trước mặt, không có lập tức đáp ứng, “Đạo diễn Bàng, kỳ thật hôm nay tôi không nghĩ tối sẽ đạt luôn.”

Lily vốn có chút ghen tị, nghe thấy lời của cô, cười châm chọc, có chút thanh danh liền bắt đầu tự cao tự đại, xem xem cô cướp đoạt vị trí nữ chủ như nào.

Vu Vĩ có chút khẩn trương, này không nghĩ tới thông qua là ý gì, không lẽ không muốn vào tổ kịch? Vậy hôm nay tới phỏng vấn làm gì?

Bàng Tịch bỏ tay xuống, mắt nhàn nhạt nhìn, không có một tia gợn sóng, “Không biết ý của Mặc tiểu thư là gì?”

Mặc Khuynh Thành nở nụ cười giải thích, “Kỳ thật lúc trước đạo diễn Từ tìm tôi, tôi là cực kì xoắn xuýt, kịch bản này tôi thực sự thích, nhưng tổ kịch bên nước M còn chưa quay xong, cho nên tôi muốn hỏi khi nào tổ kịch bên đạo diễn Bàng bắt đầu?”

Vu Vĩ nhẹ nhàng thở ra, sau đó lại hỏi, “Công tử, phần của cô còn chưa kết thúc?”

Hai tay liền vuốt, bất đắc dĩ nói: “Đúng vậy, còn chưa xong.”

Bàng Tịch quay đầu, “Ông biết?”

Gật gật đầu, “Chuyện này tôi biết, trước tôi cũng quên nói với ông, thật xin lỗi.”

Chuyện này thật sự chính là lỗi của mình, bằng không hiện tại vấn đề này cũng sẽ không ném cho Bàng Tịch.

Lại quay đầu, bình tĩnh nói: “Yên tâm, chỉ cần tôi không tìm được nhữ chính lợi hại hơn cô, tôi sẽ chờ cô.”

Mặc Khuynh Thành cười, trước cô nghe qua Từ Lập nói người này yêu cầu hoàn mỹ, không nghĩ tới vì vai diễn lại lựa chọn chậm ngày quay lại.

“Nếu đạo diễn Bàng đã nói như vậy, xem ra tôi phải nhanh hoàn thành tất cả cảnh diễn, nếu không thịt đến miệng còn bay mất, tôi sẽ cực kì buồn.”

“Biết liền tốt, Vu Vĩ, đem kịch bản cho cô ấy mang về.”

“A?” Sửng sốt, “Giờ liền cho?”

“Nếu không thì sao?”

Nói xong ông liền nhấc chân trở về vị trí cũ, hoàn thiện công việc trước.

Lúc này Mặc Dận mới đi đến bên cạnh cô, “Anh cùng đạo diễn Vu lấy kịch bản, em ở chỗ này chờ anh.”

“Được.”

Mọi người đi tới, nhao nhao tiến lên chúc mừng.

“Chúc mừng công tử lại đạt được một nhân vật tốt!”

“Cảm ơn.”

“Ngày hôm nay rất may mắn, bằng không chúng ta tụ họp?”

Cố kỵ Mặc Dận, cô lựa chọn từ chối.

“Mặc tiểu thư đúng là người bận rộn, đâu có đi cùng đám tôm nhỏ như chúng ta đâu, xin chào Mặc tiểu thư, tôi là Lily, lúc trước vừa lúc cô đi nước M thì thôi đến Hoa Hạ, hi vọng cuộc sống sau này có thể có nhiều trao đổi hơn.

Mặc Khuynh Thành nhìn Lily ở trước mặt, cảm thấy nụ cười có chút chói mắt, diện mạo này rất đẹp, nhưng lại nhìn thấy trong mắt cô ta là tính kế cùng chút ghen ghét.

“Xin chào, sau này mong chiếu cố nhiều hơn.”

Lời khách khí khiến cho Lily không vui, nhưng ở đây nhiều người như vậy, bản thân không thể lộ ra cái gì, “Mặc tiểu thư, tôi là lần đầu tiên quay phim, có cái gì không hiểu vẫn hi vọng cô có thể dạy tôi.”

Lần đầu tiên quay phim? Cô thấy không giống lắm...

Đem tâm tư thu hồi lại, vẫn nói khách khí nói: “Lily tiểu thư, cô yên tâm, chỉ cần tôi biết, nhất định sẽ nói cho cô.” Nếu không biết, liền không thể trách cô cẩm tú hương giang rồi.

Cực kì hiển nhiên, Lily nghĩ, ý là sau này cô ta có hỏi, chỉ cần nói một câu không biết là có thể đuổi được mình rồi hả? Này làm sao có thể!

Lại vẫn muốn nói cái gì, lại nghe Mặc Khuynh Thành nói thẳng, “Ngại quá, tôi phải đi rồi.”

Từ trong đám người đi tới, nhìn túi lớn trong tay Mặc Dận, “Nặng không?”

Lắc đầu, “Có thể đi chưa?”

“Ừm.”

Dắt tay nhau đi, để lại mọi người ngờ vực vô căn cứ.

“Này, các người nói người đi cùng công tử là ai?”

“Này còn phải đoán? Cực kì rõ ràng là dâm phu rồi!”

“Đừng nói khó nghe như thế, tôi nhớ rõ trước trên mạng nói công tử đính hôn, sẽ không phải là người này chứ?”

Người nọ càng nói càng cảm thấy có khả năng, ảo não nén giận, vừa rồi vì sao không lấy điện thoại ra chụp chứ, không đúng, dù cho chỉ cần nhìn thấy mặt Mặc Dận là được.

Có rất nhiều người ôm cùng kiểu suy nghĩ giống người này, mà Lily lại hừ lạnh một tiếng.

“Các người không có xem qua bộ dáng của anh ta hả, tối hôm đó tôi đã được trải nghiệm, nói dễ nghe là thanh mai trúc mã, nói khó nghe chính là ...”

“Xem ra người nước M cũng biết là có ý gì rồi.”

Chẳng biết lúc nào, Bàng Tịch đứng ở phía sau Lily, đôi mắt thâm sâu, lần đầu tiên lộ ra vẻ chán ghét.

“Bàng, đạo diễn Bàng, lúc đó tất cả mọi người nói như vậy...”

Tận lực biểu hiện vô tội, nhưng cô ta không biết Bàng Tịch liếc cái liền nhìn ra tạp kỹ của cô ta.

“Tôi mặc kệ cô có ý gì, nhưng tôi nói trước cho mọi người biết, ở trong tổ kịch của tôi, không cho phép nói xấu ở sau lưng người khác, người khác nói thế nào là người khác, các người như mấy bà tám, cũng đừng trách tôi đuổi mọi người.”

Nói xong liền vô tình xoay người rời đi, hoàn toàn không để ý biểu tình của mọi người, ngược lại là Vu Vĩ đảm đương mặt trắng, “Mọi người cũng đừng khổ sở, mấy người cung Xử Nữ, bọn họ đều như vậy, nhưng mà có điều mọi người nhất định phải nhớ kỹ, nếu không thì đến lúc đó tôi cũng không có cách nào đâu.”

“Cảm ơn đạo diễn Vu, chúng tôi nhớ kỹ rồi.”

Nói tới Mặc Khuynh Thành rời khỏi tổ kịch, trước báo tin vui cho Từ Lập, sau đó mới hỏi: “Dận, giờ chúng ta đi tới đâu?”

Khó có được thời gian rảnh, khó có được hai người có thời gian.

“Cục cưng, anh muốn đưa em đi gặp một người.”

Nửa tiếng sau, hai người xuất hiện ở trước cửa sắt lạnh lẽo.

“Dận, chúng ta tới nhà giam làm gì?”

“Gặp một người.”

Mặc Dận cũng không nói gì, ôm Mặc Khuynh Thành đi tới một phòng.

Ngồi phía đối diện, Mặc Khuynh Thành cẩn thận đánh giá Quảng Y thay đổi lớn.

Tóc đen mềm mại trở nên khô héo hơn, sắc mặt vàng ố, dưới mắt xuất hiện vành đen thâm sâu, ánh mắt trống rỗng, không hồn nhìn mặt bàn, môi khô khác, hai tay tự nhiên buông lỏng, không chỗ nào không nói cho cô, Quảng Y ở trong này thật sự không tốt.

“Thế nào, các người tới chế giễu hả?”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn Windyphan về bài viết trên: Leduyen, Phan Thảo
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 238 bài ] 
           
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C1593

1 ... 199, 200, 201

2 • [Hiện đại] Cố chấp ngọt - Triệu Thập Dư

1 ... 37, 38, 39

3 • [Xuyên không] Con đường vinh hoa của Thái tử phi - Tú Mộc Thành Lâm

1 ... 52, 53, 54

4 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 214, 215, 216

5 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 221, 222, 223

6 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cưng chiều vợ yêu phúc hắc dễ thương - Tiên Nhược An Nhiên

1 ... 78, 79, 80

7 • [Cổ đại tiên hiệp] Tiên vốn thuần lương - Chính Nguyệt Sơ Tứ

1 ... 245, 246, 247

[Xuyên không] Bệnh vương tuyệt sủng độc phi - Trắc Nhĩ Thính Phong

1 ... 132, 133, 134

9 • [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 234, 235, 236

10 • [Hiện đại] Trong phim ngoài đời - Nhất Diệp Cô Chu

1 ... 29, 30, 31

11 • [Hiện đại] Vợ yêu con cưng của tổng tài - Thượng Quan Nhiêu

1 ... 77, 78, 79

[Hiện đại] Cuộc hôn nhân dài lâu Vân Quán Phong

1 ... 67, 68, 69

13 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

14 • [Hiện đại - Trùng sinh] Gia khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả

1 ... 134, 135, 136

15 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

16 • [Cổ đại - Trọng sinh] Võ thần nghịch thiên Ma phi chí tôn - Băng Y Khả Khả

1 ... 76, 77, 78

17 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

18 • [Xuyên không - Điền văn] Hán tử trên núi sủng thê Không gian nông nữ Điền Mật Mật - Thấm Ôn Phong

1 ... 76, 77, 78

19 • [Xuyên không] Bắt nạt tướng quân đến phát khóc - Cung Tâm Văn

1 ... 45, 46, 47

20 • [Cổ Đại] Tiểu thiếp không dễ làm - Đào Giai Nhân

1 ... 51, 52, 53



Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 506 điểm để mua Mèo xám
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 377 điểm để mua Princess 4
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 238 điểm để mua Giỏ hoa hồng
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 378 điểm để mua Gấu Pooh say Hi
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 406 điểm để mua Bò ngủ
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 541 điểm để mua Cung Nhân Mã
Shop - Đấu giá: Phượng Ẩn vừa đặt giá 393 điểm để mua Bướm vàng
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 248 điểm để mua Cầu thủy tinh Tatty
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 322 điểm để mua Bé cam
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 501 điểm để mua Mèo trắng gãi đầu
Shop - Đấu giá: Puck vừa đặt giá 445 điểm để mua Song Tử Nữ
Shop - Đấu giá: Mavis Clay vừa đặt giá 371 điểm để mua Bướm đen
Shop - Đấu giá: Mavis Clay vừa đặt giá 237 điểm để mua Song Tử Nam
Shop - Đấu giá: chú mèo của gió vừa đặt giá 200 điểm để mua Laptop Style
Shop - Đấu giá: ღ_kaylee_ღ vừa đặt giá 423 điểm để mua Hamster cao và hamster bé
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 1447 điểm để mua Ngọc xanh 2
Công Tử Tuyết: @Lib lỡ tay xóa mất. sorry huhu :cry:
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 1377 điểm để mua Ngọc xanh 2
Shop - Đấu giá: Voicoi08 vừa đặt giá 400 điểm để mua Trung thu Hằng Nga
Shop - Đấu giá: Voicoi08 vừa đặt giá 296 điểm để mua Cỏ ba lá
Shop - Đấu giá: Voicoi08 vừa đặt giá 275 điểm để mua Harris Spin
Libra moon: Halo
Hàn Vy: chào tất cả mọi người,mình là người mới xin chỉ giáo ạ
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 333 điểm để mua Mashimaro ăn cà rốt
Shop - Đấu giá: chú mèo của gió vừa đặt giá 200 điểm để mua Kính cận
Shop - Đấu giá: quynhle2207 vừa đặt giá 4377 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 1
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 4167 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 1
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 330 điểm để mua Tiên hoa 1
Shop - Đấu giá: quynhle2207 vừa đặt giá 3967 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 1
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 3777 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 1

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.