Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 177 bài ] 

Con gái nhà nông - Lý Hảo

 
Có bài mới 24.03.2018, 23:28
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Thanh Lân Bang Cầm Thú
Chiến Thần Thanh Lân Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 04.07.2014, 17:49
Tuổi: 38 Nữ
Bài viết: 1080
Được thanks: 12298 lần
Điểm: 48.29
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không - Điền văn] Con gái nhà nông - Lý Hảo - Điểm: 56
Chương 168: Có thân thích tới chơi?
Editor: ChieuNinh_dd.lequydon

Sở thị nói: "Vẫn là đứa nhỏ Phúc nhi này có biện pháp, chúng ta đều rối loạn đầu trận tuyến."

Vương Thiết Tỏa hỏi: "Phúc nhi, nếu nãi nãi con ăn xong rồi còn muốn qua bên kia thì làm sao?"

Vương Phúc Nhi nói: "Nãi nãi của con không phải muốn đi đến huyện."

Hả? Vậy thì vì sao làm ầm ĩ như vậy hả? Bọn họ không rõ.

Vương lão đầu nói: "Còn không phải muốn lấy lại uy phong trước kia sao? Đã nói không cho các ngươi khuyên, các ngươi còn càng khuyên càng mạnh hơn." Sống chung nhiều năm như vậy, phụ nữ của mình là cái đức hạnh gì ông còn không biết sao. Để cho bọn họ không cần khuyên, bọn họ vẫn cứ không nghe, còn không hiểu chuyện bằng Phúc nhi, thật là.

Mấy con trai và con dâu đều có chút cười khổ, lão cha nói thì đơn giản, nhưng mà nếu thật sự mặc kệ nương bị đói, bọn họ cũng gánh vác không nổi cái thanh danh này. Trần Cường Tử để lão nương mình tươi sống chết đói, lúc trước không ai nói gì, hiện tại thì tốt rồi, mấy khuê nữ và con trai của hắn không gả ra được, cũng không thú được nhi tức. Nhà khác người ta cũng có ánh mắt, ngươi ngay cả chính lão nương của mình cũng có thể tươi sống đói chết, vậy nếu thực sự cưới khuê nữ của ngươi, cùng một cái đức hạnh như ngươi, vậy thật đúng là khó mà nói mệnh của mình rồi.

Đương nhiên, có công công và bà bà như vậy, làm nhi tức chịu tội rất nhiều, cho nên mấy đứa nhỏ nhà Trần Cường Tử đến bây giờ đều còn đánh quang côn đấy (độc thân). Đây có phải là báo ứng hay không?

Cho nên đối với lão nhân gia bọn họ cũng không dám khinh thường, bằng không liên lụy đến đứa nhỏ của mình thì không tốt.

Vương Kim Tỏa cười hỏi Vương Phúc Nhi: "Phúc nhi à, nếu nãi nãi con vẫn nháo không ăn cơm như vậy, vậy phải làm sao?"

Vương Phúc Nhi nói: "Đến lúc đó mọi người cứ làm thức ăn ngon, đặt ở trước mặt bà, tốt nhất là cái loại rất thơm ấy, làm cho người ta nhịn không được muốn ăn, lúc này người bị đói sẽ nhịn không được." Biện pháp này cay độc thì cay độc, nhưng mà là biện pháp tốt, Sở thị quyết định về sau cứ như vậy mà làm đi, để cho bà còn tuyệt thực, vậy để cho bà nhịn không được mà ăn.

Trận trò khôi hài này cứ như vậy đã xong, Triệu thị vẫn không có đạt được cái mục đích kia, hiện tại cũng ngoan ngoãn nán lại ở trong phòng, đương nhiên, cũng không có đi qua được Triệu cữu công bên kia.

Vương Phúc Nhi nghe được tin tức là cả nhà Nhị bá mẫu chuẩn bị đi qua Triệu cữu công, chỉ là chỉ có Vương Chi Nhi từng đi qua Triệu cữu công. Bọn họ đi mấy ngày đường đi tìm Vương Chi Nhi, muốn nàng cùng nhau đi theo qua đó. Nhưng mà Vương Chi Nhi đã trở thành nông phụ một chút cũng không quan tâm bọn họ, nàng đều cũng đã đau thấu tâm can, đối với nhà mẹ đẻ thật sự một chút cảm tình cũng không có, còn đi theo để mất mặt xấu hổ làm gì.

Chẳng qua như vậy cũng không đánh mất được sự tích cực của bọn họ đi đến huyện. Bởi vì mặc kệ nói sao, bên kia cũng là thân cữu cữu của Vương Ngân Tỏa, đi qua bên kia, chỉ cần Triệu cữu công tùy tiện cho một chút, cũng đủ cho bọn họ sống tốt được một thời gian, vì thế đi tìm tiêu cục, xuất phát đến huyện. Triệu thị nghe nói thì tức giận đến giơ chân, nhưng mà đuổi theo cũng không đuổi kịp. Vương lão đầu nói chỉ bởi vì Triệu thị làm ầm ĩ, mới để cho nhà lão Nhị biết được, cho nên hiện tại đi mất mặt xấu hổ. Lần này Triệu thị không dám lên tiếng, bởi vì chuyện nhà Triệu cữu công luôn luôn không cho nhà lão Nhị biết đến, lần này nếu không phải động tĩnh mình nháo lớn, có lẽ nhà lão Nhị cũng vẫn không biết. Hiện tại bà nói chuyện không có sức lực, chỉ hy vọng nhà lão Nhị không cần quá mất mặt, bằng không bà thật sự không mặt mũi gặp đệ đệ của mình. Dien%^%dan*^*le#*#quy^_^!don~ChieuNinh

Chờ Tống Trường Khanh trở về nói cho Vương Phúc Nhi, nói Tế An Đường trị bệnh Nhị bá Vương Phúc Nhi, Vương Phúc Nhi mới biết được cả nhà Nhị bá và Nhị bá mẫu đi đến huyện, tìm được cữu công rồi, cữu công cũng chiêu đãi bọn họ. Chẳng qua hình như là Nhị bá mẫu làm chuyện gì đó, chọc giận cữu bà bà và biểu thẩm, cuối cùng chỉ dùng một chút tiền đuổi về. Nhị bá và Nhị bá mẫu trả tiền cho tiêu cục lại keo kiệt bủn xỉn, làm cho người tiêu cục thực chướng mắt, nên trên đường cũng không tận tâm. Hơn nữa không hay ho là bọn họ thật đúng là gặp phải cướp bóc, cướp sạch sẽ tiền của Nhị bá và Nhị bá mẫu, cuối cùng chỉ còn lại có một vài đồng tiền Nhị bá mẫu ở giấu dưới bàn chân. Cũng may người tiêu cục coi như là không có vứt bỏ bọn họ mà mang người trở về. Chẳng qua Nhị bá Vương Ngân Tỏa dọc theo đường đi vừa sợ lại bị dọa, trực tiếp bị bệnh, thật vất vả kéo dài tới Tú Thủy trấn, đến Tế An Đường xem bệnh. Tế An Đường xem bệnh là không xem thân phận người bệnh, chữa bệnh cho Vương Ngân Tỏa. Chẳng qua, hắn bị bệnh này đã kéo thời gian có vẻ dài, là không có khả năng trị tận gốc, chỉ có thể là chậm rãi điều dưỡng, còn không thể làm việc nặng, cũng chính là cái gọi là bệnh mãn tính. Ở thời đại này căn bản là trị không hết.

Tống Trường Khanh chỉ là làm hết chức trách đại phu của mình, cái gì khác nói cũng sẽ không nói, Mã thị còn cảm thấy có phải bởi vì có cừu oán với nhà mình, cho nên đặc biệt không chữa cho khỏi hay không. Tống Trường Khanh cũng là người nóng tính, đã nói thẳng, vậy xin mời đi tìm đại phu khác khám lại, bên này không đón tiếp. Hắn cũng không có quan hệ huyết thống gì với bọn họ, hơn nữa còn biết lúc trước người này bắt nạt cả nhà thành thật của tức phụ mình, có thể để hắn xem bệnh cũng không tệ rồi, cái khác, thứ không phụng bồi, hắn cũng không có tính tình dễ chịu gì, không trả thù ngươi coi như là tốt rồi.

Cũng không biết Mã thị có thật sự đi nhà khác khám hay không, dù sao Nhị bá phụ cứ ở nhà dưỡng bệnh mỗi ngày như vậy, đối với Vương Ngân Tỏa mà nói, lúc này làm không được việc nặng, cũng tốt, hắn vốn chính là tên quỷ lười. Chỉ là đi một chuyến lại bị bệnh này, trong lòng rất là buồn bực, tức giận nhất chính là, tiền có được thế nhưng bị cướp, tính luôn tiền cả nhà mình, thật sự là xui xẻo đến tận cùng, rất không có lời. Chân chính ăn trộm gà không được ngược lại còn bị mất nắm gạo. Lục thị lại ngầm nói với Vương Tam Bảo vài lời, Vương Tam Bảo lại càng tỏ vẻ tức giận với cha nương.

Thích thị nói: "Tam Bảo và tức phụ Tam Bảo cũng không phải người tốt, làm cha nương nên làm tấm gương tốt, bằng không đến lúc đó chịu khổ chính là bản thân mình."

Vương Phúc Nhi cảm thấy Nhị bá và Nhị bá mẫu là gieo gió gặt bão, bản thân muốn chiếm tiện nghi, kết quả thiệt hại cả của mình vào.

Mấy ngày nay Lí thị có chút hoảng hốt, Vương Phúc Nhi tự nhiên cảm giác được, vội nói chuyện chút thú vị, Lí thị cười nói: "Ta có nhi tức chính là tốt. Thấy trong lòng ta không thoải mái thì sẽ dỗ ta, con xem nhi tử của ta, cẩu thả, làm sao sẽ nghĩ tới cái này?"

Vương Phúc Nhi nói: "Nương, người khen con, đến lúc đó khen làm con không biết trời cao đất rộng."

"Vậy sẽ không, ta biết con là đứa có chừng mực." Lí thị cười nói: "Ai, ca ca ta đã nhiều năm không có liên hệ hiện tại gởi thư cho ta."

Ca ca? Đó không phải là cữu cữu sao? Vương Phúc Nhi khó hiểu, Lí thị nói: "Đều là người trong nhà, lại nói tiếp cũng không sợ con chê cười, lúc trước hôn sự của ta và cha Trường Khanh, ca ca của ta không đồng ý, cho nên sau đó thì chặt đứt lui tới, hiện tại đột nhiên hắn gởi thư, ta thấy có chút ngoài ý muốn."

Thì ra còn có việc này, Vương Phúc Nhi nói: "Nếu nương muốn gặp cữu cữu thì gặp, không muốn gặp, cũng sẽ không gặp, chúng ta đều đứng về phía của nương." ChieuNinh~dien~dan~lequydonD^d^l^q^d

"Cho dù là không muốn gặp, hắn cũng muốn tới Tú Thủy trấn, ta làm muội muội, đến lúc đó không nhìn thì là lỗi của ta rồi." Lí thị thở dài: "Ta và công công của con nói chuyện này, con cũng đừng lo lắng, mọi chuyện đều có chúng ta đây. Nương chỉ là có chút cảm khái." Không biết hắn tới đây có chuyện gì.

Tống Trường Khanh cũng biết cữu cữu của mình muốn tới đây: "Ta chưa từng có gặp qua hắn, ai biết vì sao nhiều năm như vậy hắn không liên hệ, hiện tại lại đột nhiên tới đây?" Ý tứ là dù sao cũng không phải là chuyện tốt.

Vương Phúc Nhi nói: "Quản hắn thế nào, binh đến tướng chắn, nước đến đất chặn, nhìn xem cha và nương làm sao thì làm vậy đi."

"Cũng đúng, nhưng mà, nếu có bắt nạt đến nàng, thì nàng nói với ta, chúng ta ở tại cửa nhà mình còn bị người bắt nạt, vậy thì cũng rất không nên rồi."

"Ai dám khi dễ ta hả, chàng cứ yên tâm đi."

Cữu cữu trong truyền thuyết rốt cuộc đã đến, ngày đó cả nhà Tống gia đều ở nhà chờ, Tống nãi nãi không có hảo cảm gì với đại cữu tử của con trai. Ngẫm lại cũng đúng, một người xem thường con của mình, bà làm nương nếu thích mới là lạ đó, chẳng qua là nể mặt nhi tức, cho hắn vài phần tình nhỏ thôi.

Lần này vị cữu cữu này tới vẫn rất nhiều người, trừ bỏ chính hắn, còn có một nhi một nữ, hơn nữa còn một phụ nhân. Ban đầu Vương Phúc Nhi còn tưởng rằng là cữu mẫu, cuối cùng mới biết được vị này là một tiểu lão bà của cữu cữu, lập tức Vương Phúc Nhi đã không có hảo cảm với cữu cữu này. Ra khỏi nhà đi bên ngoài, không mang theo lão bà chính đáng hợp tình của mình, mang theo một tiểu lão bà thì tính là cái gì. Cho dù là Tống nãi nãi cũng bí mật nói vị Lí cữu cữu này là người không có quy củ, rất coi thường Tống gia chúng ta.

Một nhi một nữ kia thật ra lại do đại lão bà sinh ra, nói là chưa từng tới thăm cô cô bên này, nên đi qua thăm cô cô. Đều là bảy tám tuổi, thế nhưng còn là song bào thai long phượng, chẳng qua bộ dạng một chút cũng không giống nhau.

Tống nãi nãi nghĩ, chẳng lẽ Lí gia này có truyền thống song bào thai? Vậy đến lúc đó cháu dâu của mình có thể cũng sinh ra long phượng thai hay không đây? Tống nãi nãi suy nghĩ chuyện tốt.

Chính bởi vì một nhi một nữ này là song bào thai long phượng, cho nên Lí cữu cữu là đi đến đâu cũng mang theo, rất là thương yêu. Chẳng qua trải qua vài ngày tiếp xúc, Vương Phúc Nhi phát giác hai đứa nhỏ này là bị nuông chiều thành chẳng ra sao. Lấy việc vừa ý bọn họ thì không có việc gì, chỉ cần là không vừa ý bọn họ, vậy thực xin lỗi, nhất định phải huyên náo tất cả mọi người cũng không sống yên ổn, mà Lí cữu cữu thế nhưng không cảm thấy gì.

Tiểu lão bà kia cũng đặc biệt chú ý ăn mặc, lúc thì ghét bỏ cái này không được, lúc thì cảm thấy cái kia không như ý, dù sao thì cái gì cũng soi mói. Vương Phúc Nhi nghĩ, ngươi đã cảm thấy cái này cũng không tốt, cái kia cũng không tốt, làm gì phải ở trong nhà chúng ta chứ, cứ đi về nhà của ngươi đi.

Nếu không nể mặt của nương ai quan tâm ngươi? Vương Phúc Nhi thì chướng mắt làm tiểu lão bà này, hơn nữa còn là loại đức hạnh này.

Tống nãi nãi bí mật nói với Vương Phúc Nhi: "Nếu không phải ta nể mặt bà bà của con, ta đã sớm đuổi ả đi ra ngoài, còn ghét bỏ cái này, ghét bỏ cái kia, đồ của Tống gia ta, cần đến kẻ làm tiểu lão bà nhà ả ghét bỏ?"

Xem ra Tống nãi nãi cũng bị chọc tức.

Lí thị nói với Vương Phúc Nhi: "Không cần khách khí với nữ nhân kia, không cần nể mặt của ta."

Tốt, vậy không khách khí, cũng không biết nữ nhân này nghe được từ đâu, trù nghệ của Vương Phúc Nhi không kém, lúc này tìm tới cửa, kêu Vương Phúc Nhi làm chút ăn ngon cho ả, Vương Phúc Nhi nói: "Không rảnh."

"Không rảnh? Ta chính là khách nhân, ngươi làm chủ nhân gia, không phải hầu hạ tốt khách nhân sao, thế nhưng nói không rảnh? Ta đây sẽ đi nói cho bà bà ngươi, để cho nàng đến trị ngươi."

"Ngươi có tư cách gì cáo trạng với bà bà của ta? Có thể cáo trạng bà bà của ta cũng là cữu mẫu của ta, còn ngươi, còn chưa có cái tư cách kia." Lại nói, mấy ngày nay Vương Phúc Nhi cũng bị chọc tức, nếu bà bà nói không khách khí với ả, vậy thì mình cũng không khách khí, còn muốn để cho mình nấu cơm cho ả, nằm mơ đi. ChieuNinh~dien~dan~lequydonD^d^l^q^d

"Ngươi! Tốt, ngươi, ngươi khinh thường ta, ta đi nói cho lão gia."

Nhìn nữ nhân này khóc đi rồi, Khấu nhi nói: "Thiếu phu nhân, không có việc gì chứ?" Nàng là lo lắng.

"Em xem ta bộ dáng giống như có việc sao? Yên tâm đi, ta nói ả không có tư cách, thì chính là không có tư cách." Một người làm tiểu lão bà, nên cụp đuôi mà sống, kiêu ngạo như vậy, không cho ngươi chút ánh mắt nhìn xem, thật đúng là cho rằng đây là vườn rau nhà ngươi hả? Nếu hôm nay mình thật sự nấu cơm cho ả, vậy mặt mũi Tống gia mới có thể mất hết.

Phía bên kia, nữ nhân đó đã cáo trạng, Lí cữu cữu tìm muội tử giảng đạo lý: "Đúng không, đây cũng là trưởng bối của nàng, sao có thể nói chuyện như vậy đây, nhi tức này của muội kỳ cục."

Lí thị nói: "Ngược lại muội cảm thấy nhi tức của muội nói rất đúng, nếu tẩu tử cáo trạng với muội, muội không nói hai lời. Còn ả tính cái cái gì vậy, chẳng qua là tiểu thiếp, còn muốn cùng ngồi cùng ăn theo tẩu tử của ta? Một đứa hạ nhân, còn muốn để cho nhi tức của ta nấu cơm cho ả? Sao ả không kêu huynh hưu bỏ tẩu tử của ta, phù chính ả đi? Nhi tức của ta là đứa có cốt khí, đối với người như vậy thì nên như vậy, tránh cho ả không biết trời cao đất rộng. Ca, nếu tiểu lão bà kia của huynh còn như vậy, ta thực hoài nghi, không phải huynh tới hòa hảo với ta, là đến kết thù với ta."

Lí cữu cữu nói: "Sao đã nhiều năm như vậy muội vẫn là tính tình này hả? Được rồi được rồi, chuyện nhi tức của muội, ta cũng không truy cứu, việc này cứ như vậy coi như xong."

"Vì sao kêu không truy cứu, ta còn không có tìm tiểu lão bà của huynh tính sổ đâu, bắt nạt nhi tức ta hay sao hả? Một đề chân (có thể coi như là chửi là gái điếm) có thể bán gì đó, mỗi ngày dây dưa ở nhà của ta, ca, nếu ả lại không biết tốt xấu, cũng đừng trách ta không khách khí."

Lí cữu cữu nói: "Được rồi được rồi, là ta nói sai nói có được hay không, không có lần sau."

Lí thị trở về nói với Tống Viễn Chí: "Sao ta cảm thấy hiện tại ca ta dễ nói chuyện hơn so với trước vậy đây? Hôm nay ta nói như vậy, hắn cũng không có nổi cáu. Chỉ là tiểu lão bà kia của hắn thật sự là rất đáng giận, là cái thứ gì, dám chỉ đông chỉ tây, may mắn Phúc nhi không có cho ả sắc mặt hoà nhã, bằng không thì làm trò cười rồi."

Tống Viễn Chí nói: "Mấy ngày nay đại cữu tử cũng không có nói gì, nhìn kỹ hẵn nói, hiện tại chúng ta coi như bình thường là người thân tới thăm. Nếu thật sự muốn chúng ta làm chuyện gì mà chúng ta làm không được, à, chúng ta cũng sẽ không phùng má giả làm người mập." (phùng má giả làm người mập: việc quá khả năng)

"Nên như vậy, mọi người cũng không cần nhìn mặt mũi của ta mà đáp ứng hắn cái gì, dù sao, nhiều năm như vậy, vẫn không có liên hệ, ta cũng không không sống tốt, không nhất định phải cần nhà mẹ đẻ. Mấu chốt là phu gia có phúc hậu hay không phúc hậu, cũng đã gả vào trong nhà người ta, cho dù là đã xảy ra chuyện, nhà mẹ đẻ cũng không quản được không phải sao?"Lí thị rất có cách nhìn.

Cũng đều nói một câu với Vương Phúc Nhi và Tống Trường Khanh còn có Tống nãi nãi, dù sao chỉ một câu, không cần xem mặt mũi của bà.

Hết chương 168.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
14 thành viên đã gởi lời cảm ơn ChieuNinh về bài viết trên: Bora, Furong, HNRTV, Hothao, Love spring, longhaibien, nhócckuot, qh2qa06, sxu, thaothanhvu, thtrungkuti, tngh218000, zinna, Đỗ Lam Vân
     

Có bài mới 26.03.2018, 21:42
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Thanh Lân Bang Cầm Thú
Chiến Thần Thanh Lân Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 04.07.2014, 17:49
Tuổi: 38 Nữ
Bài viết: 1080
Được thanks: 12298 lần
Điểm: 48.29
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không - Điền văn] Con gái nhà nông - Lý Hảo - Điểm: 42
Chương 169: Dạy dỗ trẻ con.
Editor: ChieuNinh_dd.lequydon

Hai đứa nhỏ của Lí cữu cữu, đứa lớn là nam oa, tên gọi Kim Kỳ (kỳ của kỳ lân), đứa nhỏ nữ oa tên gọi là Ngọc Lân, quả nhiên đều là người quý giá.

Chẳng qua Vương Phúc Nhi kỳ quái là, vì sao Lí cữu cữu mang theo hai bảo bối cục cưng này, lại để cho tiểu lão bà đi theo hầu hạ? Cũng không sợ phu nhân chính phòng không thoải mái sao? Hoặc là hai bảo bối cục cưng này đùa giỡn tính tình, đối nghịch với tiểu lão bà của hắn?

A, tiểu lão bà của Lí cữu cữu mọi người đều gọi ả là Tam di nương, nói như vậy, vậy trong phòng còn có Nhị di nương, Lí cữu cữu này thật đúng là một hoa tâm đại cải củ, cũng có mấy người tiểu lão bà.

Tống nãi nãi trực tiếp lắc đầu, tuy rằng hai đứa bé nhà thân gia có bộ dạng xinh đẹp, nhưng mà cũng quá nuông chiều rồi. Ăn một bữa cơm là cái này cũng không ăn, cái kia cũng không cần, buổi sáng mỗi ngày còn phải uống tổ yến, không cho thì nháo. Ngươi nói Tam di nương làm ầm ĩ, bởi vì là không chủ không tớ, người khác còn có thể mặc kệ ả, nhưng mà hai đứa này, vừa là thân thích lại là chủ tử, mấu chốt là người ta không có tự giác làm khách ở bên ngoài, cha bọn nó cũng không có cảm thấy không ổn. Cho nên một đoạn thời gian này, nữ đầu bếp trong phòng bếp đều cảm thấy rất là không thoải mái, ta hầu hạ chủ tử nhà mình cũng chưa từng mệt như vậy.

Tam di nương kia chịu thiệt thòi ở chỗ Vương Phúc Nhi, trở về thì thay đổi suy nghĩ, không biết là nói gì với đôi long phượng thai, hai tiểu oa nhi này ở thời điểm mọi người ăn cơm giữa trưa, thế nhưng nói để cho Vương Phúc Nhi nấu cơm cho bọn hắn ăn, bằng không sẽ không ăn.

Sắc mặt của Tống nãi nãi và Lí thị rất khó coi, Tống Trường Khanh trực tiếp buông chén, nói: "Không ăn thì cứ bị đói đi!" Dám khi dễ tức phụ của ta, cũng không nhìn xem nơi này là chỗ nào.

Tam di nương cười nói: "A, lời này của biểu thiếu gia khiến cho người ta không thích nghe, biểu đệ và biểu muội của ngươi chính là tới đây làm khách, chủ nhân gia chiêu đãi không tốt, truyền ra đi ngoài cũng không biết nói gì."

Tam di nương là chủ động muốn tự hầu hạ hai tiểu oa nhi tử trên bàn cơm, ở một bên nghe xong đã nói ra.

Lí thị vỗ cái bàn: "Ở đây làm gì có phần cho ngươi xen mồm? Ca, ngươi cũng mặc kệ sao?"

Tam di nương lập tức rơi nước mắt, Lí cữu cữu nói: "Nàng là không nên nói chuyện, nhưng mà, ta thấy Kim Kỳ và Ngọc Lân đều ăn cơm không vào, để cho tức phụ cháu ngoại trai làm một chút cho bọn nó đi. Tức phụ cháu ngoại trai cũng không phải người ngoài, nấu cơm cho biểu đệ biểu muội của mình cũng không có gì quá đáng, các ngươi nói đúng không?"

Tống Trường Khanh nói: "Nương tử, chúng ta đi ra ngoài ăn đi, chúng ta vẫn không hầu hạ người nào." Cữu cữu nói thật dễ nghe, nếu để Tam di nương kia của ngươi nấu cơm cho mọi người, nhìn xem ngươi có nguyện ý không, một tiểu lão bà của ngươi ngươi cũng không nguyện ý để đi nấu cơm cho người ta, đây là nương tử ta nâng niu trong lòng bàn tay, ngươi nói làm thì làm ngay hả?

Lí cữu cữu mất hứng: "Chẳng qua là việc rất nhỏ, Trường Khanh, ngươi ngay cả chút mặt mũi ấy cũng không cho cậu?" Hai đứa nhỏ lại làm ầm ĩ lợi hại, Tống Viễn Chí cũng nói: "Nhi tức của nhà ta, là nàng nguyện ý làm, thì tự mình đi làm, chúng ta chưa bao giờ nói muốn để cho nàng làm gì, cữu huynh như vậy, là khinh thường người Tống gia chúng ta."

Tống nãi nãi cũng nói: "Cháu dâu của ta, bình thường ta không nỡ để nàng quá mệt, hiện tại là ai nói khiến cho nàng nấu cơm thì nàng phải đi nấu cơm hả, chất nhi thân gia là không để Tống gia chúng ta vào mắt đi."

Lí cữu cữu vội nói: "Ta không có ý tứ này, thật sự là hai đứa nhỏ này của ta, lúc ấy khi sinh thì cũng gian nan, thầy tướng số cũng nói phải nuông chiều, không thể có một chút sai lầm, không phải đây là lòng của người làm phụ thân sao? Chẳng qua là việc rất nhỏ, tức phụ cháu ngoại trai làm cơm ăn ngon, người khác mới thích để cho nàng làm đấy."

Tống nãi nãi nói: "À, vậy chiếu theo như ngươi nói, ngự trù nấu cơm cho hoàng đế làm còn ăn thật ngon ấy, có phải cũng nấu cơm cho bọn họ cho các ngươi hay không hả?" Dien*dan*le*quy*don Chieu#^#Ninh

Lí cữu cữu vội nói: "Phu nhân thân gia xin trăm ngàn đừng nói như vậy, để cho người ta nghe được, sẽ nói chúng ta đại nghịch bất đạo."

"Phương diện này cũng chỉ có mấy người chúng ta, ai sẽ nói đi ra ngoài? Cũng chính là những người không giữ miệng, bình thường thích nói huyên thuyên đi." Nói xong còn cố ý liếc mắt nhìn Tam di nương một cái.

Vương Phúc Nhi thấy mọi người vì mình mà bắt đầu ầm ỹ, liền cười nói với đứa nhỏ kia: "Không biết vì sao biểu đệ và biểu muội muốn ta nấu cơm hả, ta cũng chưa từng nấu cơm cho hai đứa ăn qua, nếu khó ăn hai đứa cũng ăn vào sao?"

Nữ oa lập tức nói: "Ai nói ngươi làm khó ăn? Tam di nương đã nói ngươi làm ăn ngon!"

À, thì ra là như vậy. Tam di nương hận không thể lập tức khâu miệng Ngọc Lân lại, sao miệng không kín như vậy, đã lập tức bán đứng mình rồi!

Vương Phúc Nhi nói: "À~? Tam di nương, ta nhớ rõ ta đã không có làm cơm cho Tam di nương, làm sao nàng ta biết rằng ta làm cơm ăn ngon?"

Người ngồi ở chỗ này làm sao không biết ý tứ trong đó là cái gì? Tống Trường Khanh thở phì phì đứng lên: "Cữu cữu, nếu người không quản, vậy cũng đừng nói ta còn không nhận thức người cữu cữu này, một nô tài, cũng dám khoa tay múa chân với chúng ta, còn xúi giục lên, tính là cái gì vậy!"

Tam di nương nghe xong lời này thì lập tức đỏ hồng đôi mắt, trông mong nhìn nhìn Lí cữu cữu, Lí cữu cữu vội nói: "Cháu ngoại trai, con đừng nóng giận, ta trở về nhất định sẽ giáo huấn không biết tốt xấu này, bây giờ ngươi còn không đi xuống đi, đứng lì ở đây làm gì?"

Quát lớn đuổi Tam di nương đi xuống, chẳng qua cơm cũng ăn không vào nữa, có lẽ Lí cữu cữu nhất định sẽ không hạ nhẫn tâm đối phó với Tam di nương, Kim Kỳ còn nói: "Vậy rốt cuộc ngươi nấu cơm ăn được không? Ăn ngon, lập tức đi làm cho ta."

Vương Phúc Nhi nói: "Ta đây chỉ nấu cơm cho đứa bé nghe lời, đứa nhỏ không nghe lời thì ta làm cơm cũng đắng, không tin, đệ hỏi người khác một chút sẽ biết."

Kim Kỳ nghĩ nghĩ, nói: "Vậy ngươi muốn chúng ta làm gì? Chỉ cần chúng ta nghe lời ngươi nói, thì ngươi làm cho chúng ta sao?"

Vương Phúc Nhi gật gật đầu: "Đúng vậy, đứa nhỏ nghe lời ăn cơm ta làm, vậy thật đúng là ăn ngon không thôi, không tin, các đệ thử xem. Nếu ta lừa các đệ, vậy các đệ sẽ không cần ăn."

Lí thị nghe xong giật mình, nói: "Cô cô cũng không lừa con, ta cũng ăn qua, ăn ngon." Dien*dan*le*quy*don Chieu#^#Ninh

Ngọc Lân vội hỏi: "Vậy cô cô cũng nghe biểu tẩu sao?"

Lí thị nói: "Đúng vậy, ta nghe được rất chân thành." Dỗ dành hai cái tiểu ma tinh cho tốt, vậy thoải mái một nửa rồi. Tuy rằng hai đứa nhỏ này không khiến người ta thích, nhưng mà dù sao cũng chính là chất nhi chất nữ của mình, thành cái dạng này, thật đúng là làm cho trong lòng Lí thị không thoải mái. Nếu Phúc nhi có biện pháp trị bọn họ, vậy vì sao mình không giúp đỡ?

Lí cữu cữu thật ra lại muốn nói, ăn không được thì sẽ không ăn làm gì còn như vậy? Vì sao đứa nhỏ của ta phải nghe người khác chứ? Chẳng qua vừa rồi cũng đã đắc tội những người này, vẫn nên câm miệng đi, nhưng mà tức phụ cháu ngoại trai muốn trị đứa nhỏ của mình, cũng phải có chút bản lĩnh mới được, dù sao đứa nhỏ của mình sẽ không ăn thiệt thòi, hắn coi như làm trò cười là được.

Trở lại trong phòng, Tống Trường Khanh nói: "Nàng làm chuyện này làm gì? Dù sao bọn nó cũng không ở thời gian dài."

Vương Phúc Nhi nói: "Hai đứa nhỏ là cháu ruột của nương chúng ta, chàng cho là nương nhìn bọn họ như vậy thì trong lòng sẽ thoải mái à. Dù sao cũng chỉ là chuyện thuận tay, ta vốn đang nghĩ làm chút ăn ngon cho hai đứa nó, bây giờ còn có thể cho bọn nó hiểu chuyện một chút, cũng là nhất cử lưỡng tiện. Chẳng qua Tam di nương kia, thực không phải là thứ gì, ta thấy cữu cữu bên kia sớm hay muộn sẽ bị ả làm hư chuyện."

"Nhắc tới ả làm gì? Xui xẻo."

"Cho nên ấy, bước đầu tiên, ta khiến cho hai đứa nhỏ này, chẳng còn nghe lời của Tam di nương, cái này đối với chúng ta đều là chuyện tốt. Cữu cữu cũng không có nói lập tức rời đi, nếu Tam di nương lại làm yêu thiêu thân gì, vẫn là thông qua tay của hai đứa nhỏ này, chúng ta còn không phải khiến người ta ghét bỏ vô ích sao? Chàng cứ yên tâm đi, thứ ta làm cũng không phải cho một mình hai đứa nhỏ ăn, nãi nãi chúng ta còn có cha nương đều có ăn, dù sao hiện tại nhàn rỗi cũng là nhàn rỗi. Ta chủ động làm, cũng tốt hơn bị người ta nói mà làm."

"Vậy nàng cũng phải làm cho ta cái đầu tiên mới được." Tống Trường Khanh đề ra yêu cầu.

"Tất nhiên, khẳng định để cái tốt nhất cho chàng!"

Vì thế Vương Phúc Nhi liền đối phó với hai đứa nhỏ, hai đứa nhỏ này là được nuông chiều, nhưng mà ở trước mặt mỹ thực thì nuông chiều không nổi. Từ lần đầu tiên sau khi ăn điểm tâm Vương Phúc Nhi làm, thế là bắt đầu dính lên Vương Phúc Nhi, kêu bọn họ làm gì thì làm ngay, cũng không còn đòi buổi sáng không phải cháo tổ yến thì không ăn nữa. Bởi vì Vương Phúc Nhi cho bọn nó nhìn chim yến làm tổ, nói bọn nó ăn gì đó cũng chính là tương tự, dù sao cũng nói theo hướng ghê tởm thế nào, có lẽ bọn nó là thực sự không muốn ăn cái này. Hơn nữa lại để cho bọn nó làm chút việc tự thể nghiệm, hai đứa nhỏ cũng không có chán ghét như trước kia nữa, ít nhất hiện tại nhìn thấy Tống nãi nãi và Lí thị bọn họ đều đã biết hành lễ gọi người.

Tống nãi nãi nói với Lí thị: "Phúc nhi nhà chúng ta còn có biện pháp đối với hai đứa nhỏ này, xem ra về sau, chắt trai của ta là không lo dạy dỗ."

Lí thị cười nói: "Hai đứa Kim Kỳ và Ngọc Lân này là bị làm hư từ nhỏ, ở nhà bọn nó có lẽ không ai dám nói cái từ không với bọn nó, cho nên mới thành như vậy, kỳ thật đứa nhỏ thì hư hỏng có thể hư hỏng đi đâu? Mấu chốt là phải xem ai dạy, là dạy như thế nào, hiện tại không phải tốt hơn nhiều? Con nghe nói hiện tại ngay cả quần áo đều tự mình mặc, cũng không để cho nha đầu hầu hạ, buổi sáng cũng dậy sớm hơn, nhìn thấy chúng ta cũng sẽ chào hỏi, từng chút từng chút này, tuy rằng đều là chỗ nho nhỏ, nhưng mà tích tiểu thành đại."

Chẳng qua hiện tại con trai mình đã sắp bị phiền chết đi, mỗi ngày bị hai đứa nhỏ quấn quít lấy Phúc nhi, Lí thị không phúc hậu nở nụ cười.

Tống nãi nãi nói: "Ca ca ngươi là tính ở nhà chúng ta qua năm mới, hay là có chuyện khác? Ta câu hỏi này, ngươi đừng đa tâm, nếu ở nhà chúng ta qua năm mới, chúng ta cũng phải chuẩn bị nhiều thêm vài thứ mới được."

Lí thị cười nói: "Xem nương nói kìa, làm sao mà con sẽ nghĩ nhiều, ca ca của con bọn họ không qua năm mới ở đây, cha Trường Khanh cũng không có hỏi nguyên nhân vì sao đến, hiện tại cũng chính là ở với chơi chúng ta bên này."

Nhi tức này vẫn là vô cùng tận tâm chuyện trong nhà, Tống nãi nãi là rất yên tâm. Hiện tại hai bà tức bởi vì đã không có chuyện của Tống thị kia, nên coi như là hòa hợp ở chung.

Hết chương 169.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
15 thành viên đã gởi lời cảm ơn ChieuNinh về bài viết trên: Bora, Furong, HNRTV, Hothao, Love spring, longhaibien, nhócckuot, qh2qa06, sweetthanks, sxu, thaothanhvu, thtrungkuti, tngh218000, zinna, Đỗ Lam Vân
     
Có bài mới 27.03.2018, 20:09
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Thanh Lân Bang Cầm Thú
Chiến Thần Thanh Lân Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 04.07.2014, 17:49
Tuổi: 38 Nữ
Bài viết: 1080
Được thanks: 12298 lần
Điểm: 48.29
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không - Điền văn] Con gái nhà nông - Lý Hảo - Điểm: 48
Chương 170: Mục đích của đại cữu ca.
Editor: ChieuNinh_dd.lequydon

Đang nói thì, Vương Phúc Nhi mang theo hai tiểu oa nhi sôi nổi đi tới, Vương Phúc Nhi thỉnh an cho hai trưởng bối, hai đứa nhỏ cũng học theo, làm Tống nãi nãi và Lí thị đều cười không ngừng, lúc này mới cảm thấy tiểu oa nhi khả ái đáng yêu, ban đầu thì chính là Hỗn Thế Ma Vương.

Lí thị hỏi: "Hôm nay muốn theo biểu tẩu các con làm gì hả?"

Kim Kỳ vội nói: "Biểu tẩu nói mang chúng con đi xem làm sao rau cải lớn lên."

"Đúng vậy, đúng vậy, rốt cuộc làm sao rau cải lớn lên nha." Ngọc Lân cũng vội nói, bộ dáng nho nhỏ kia, thật là khôi hài.

Vương Phúc Nhi cũng cười nói: "Vừa vặn, con còn chưa có mở miệng đâu, hai đứa này đã nói, nãi nãi, nương, con muốn dẫn biểu đệ và biểu muội đi nhà mẹ đẻ của con một chuyến, nhìn xem vườn rau trong nhà, cũng để cho bọn họ nhìn xem trồng thức ăn cũng không dễ, tránh cho về sau lãng phí."

Tống nãi nãi cười gật đầu, đây là chuyện tốt, Lí thị nói: "Vậy chỗ cữu cữu của con để ta đi nói cho."

Kim Kỳ và Ngọc Lân vội chạy tới ôm Lí thị: "Cô cô, cô thật tốt, đa tạ cô!"

A, lúc này còn biết cảm tạ, hiếm có nha. Vương Phúc Nhi vừa lòng gật đầu với hai đứa nhỏ, được người khác giúp dù thế nào cũng phải nói tiếng cám ơn. Nhìn xem, đứa nhỏ làm không sai đi.

Ở trên đường đi tới nhà mẹ đẻ, Vương Phúc Nhi nói với hai đứa bé: "Nhìn xem, muội nói lời cảm tạ với người khác, người khác cũng tốt đối với muội, đây có phải cảm thấy rất tốt hay không?"

Ngọc Lân vội gật đầu, Kim Kỳ nói: "Nhưng mà cha đệ nói, hạ nhân quý phủ làm việc cho chúng ta đều là nên làm, không cần phải nói cám ơn."

Vương Phúc Nhi nói: "Nhưng mà giống như cô cô các đệ, thì chính là trưởng bối của các đệ, nàng giúp các đệ, các đệ không đáp tạ, vậy về sau sẽ không có người giúp đệ, còn có ta và biểu ca các đệ, lúc đó chẳng phải rốt cuộc giống nhau sao? Hạ nhân quý phủ của đệ, thì đệ cho bọn hắn tiền hàng tháng, cho nên có thể không cần cảm tạ, nhưng những người này có phải nói một tiếng hay không đây?"

Ngọc Lân vẫn không ngừng gật đầu, Kim Kỳ nói: "Đệ đã biết, biểu tẩu nói là cái này còn xem người nào có phải hay không?"

"Cũng gần giống như vậy, các đệ suy nghĩ một chút, giống như Kim Kỳ đi, không có khả năng cả đời đều ở quý phủ các đệ, dù sao cũng phải đi ra ngoài, người bên ngoài cũng không phải là hạ nhân của đệ, cũng không phải thân thích của đệ, hoặc là trưởng bối, người ta dựa vào cái gì phải giúp đệ? Hơn nữa người ta giúp đệ, đệ còn cảm thấy theo lý thường phải làm, như vậy lần sau gặp mặt không dễ nói chuyện. Cho dù là chính huynh đệ của đệ, nếu đệ luôn cảm thấy người khác đều nên đối tốt với đệ, thì đó chính là trên mặt đối tốt với đệ, nhưng kỳ thật trong lòng cũng không nhất định là nghĩ như vậy." Được rồi, không thể nói quá huyền bí, bằng không hai đứa nhỏ này nghe không hiểu: "Giống như ta đi, nếu các đệ nói lời hung dữ với ta, lần sau ta sẽ không làm ăn ngon cho đệ."

Hai đứa nhỏ vội nói: "Chúng ta không có nói lời hung hăng, biểu tẩu không thể cứ nhớ ở trong lòng, không phải tẩu nói biết sai có thể sửa chính là đứa nhỏ ngoan sao?" Kim Kỳ vội hỏi.

Ngọc Lân cũng gật đầu, Vương Phúc Nhi cảm thấy đứa nhỏ là tự nhiên nhất chính là gật đầu, đứa bé Kim Kỳ này thật đúng là có chút ngộ tính, Vương Phúc Nhi nói: "Cách nói vừa rồi chính là một phép so sánh khác, hiện tại các đệ đã rất không tệ, nhưng mà cũng không thể chỉ đối với ta như thế này, đối trưởng bối khác cũng không thể dùng lời hung dữ, biết không?"

Ngọc Lân hỏi: "Vậy Tam di nương có tính là trưởng bối không?"

Kim Kỳ vội hỏi: "Nàng tính là trưởng bối gì? Chỉ là một tiểu lão bà!"

Vương Phúc Nhi nói: "A, đệ còn rất hiểu được, vậy vì sao lúc trước nghe lời của nàng ta, đối lập với ta đây?"

Kim Kỳ đỏ mặt, hiện tại mới cảm thấy trước kia làm chuyện đều có chút không đáng tin: "Cái kia, kỳ thật đệ và Ngọc Lân đều thích ăn món ngon, lúc đó không phải vừa đúng lúc nghe Tam di nương nói, đã nghĩ để cho biểu tẩu làm cho chúng ta, ài, chính là giọng điệu kém một chút, kém một chút. Về sau đệ và Ngọc Lân không bao giờ như vậy nữa, biểu tẩu cũng không cần nói cái này được không?" Dien%^%dan*^*le#*#quy^_^!don~ChieuNinh

Ngọc Lân cũng vội gật đầu: "Biểu tẩu, chúng ta biết sai lầm rồi. Tẩu cũng không thể không làm món ngon cho chúng ta."

Tính tình tiểu oa nhi, thật là tới cũng nhanh, đi cũng nhanh: "Vậy về sau các đệ vẫn còn cái này không ăn, cái kia không ăn sao? Còn có, người khác không làm vừa ý các đệ, các đệ liền phát giận sao?"

"Không có, không có!" Hai người đều vội vàng cam đoan, Kim Kỳ nói: "Biểu tẩu, chúng ta chậm rãi sửa còn không được sao? Nếu lập tức sửa lại, tẩu cũng không tin."

"Vậy từ từ sửa, trở lại nhà mình, cũng không thể như vậy, biết không?"

"Biết thì biết, chỉ là người trong nhà đều quen chiều đệ và Ngọc Lân, cái này không được mặt kia cũng không được. Được rồi, được rồi, biểu tẩu, đệ đã biết, trong lòng mình cũng phải có cơ sở, sao tẩu còn muốn lải nhải hơn nương đệ nữa." Kim Kỳ nhỏ giọng nói thầm, chẳng qua trong lòng nó là vui vẻ, trước kia khi ở nhà, nào có ai giảng đạo lý này đó cho nó, đều là dỗ dành nó và Ngọc Lân. Dù sao chỉ cần mình muốn cái gì, đều phải làm ra cho được, tính tình có thể tốt như vậy sao?

Trong lúc nhất thời đến nhà Vương Đồng Tỏa, Lý tẩu tử thấy Vương Phúc Nhi đã trở lại, vội vàng nhiệt tình nghênh đón Vương Phúc Nhi đi vào. Thích thị cũng từ bên trong đi ra, thấy Vương Phúc Nhi thì vui vẻ, nhưng mà phía sau như thế nào lại có hai đứa nhỏ đi theo đây. "Ai vậy hả?"

Kim Kỳ và Ngọc Lân đều được Vương Phúc Nhi nhắc nhở qua trước tiên, nên vội hành lễ cho Thích thị, Vương Phúc Nhi cũng giới thiệu theo. Thích thị nhìn bộ dạng hai đứa bé đẹp như vậy, lòng đã sớm mềm mại rồi, lại thấy hai đứa nhu thuận hiểu chuyện, vậy thật sự là, liền giữ chặt không buông tay rồi. Hai đứa nhỏ cũng biết giả bộ, còn không có dấu hiệu không kiên nhẫn.

"Nương, người cũng đừng vui mừng như vậy, con gọi bọn họ tới, là tưới nước nhổ cỏ cho vườn rau chúng ta."

Thích thị nói: "Cái này không thể được, là thân thích của nhà con, đến chỗ chúng ta cũng là thân thích, làm sao có thể để cho thân thích tới đây làm việc, vậy không thành chê cười sao?"

"Nương, người cũng đừng quản, bọn họ rất vui, người nghe con đi."

Thích thị ngăn cản không được, vì thế Vương Phúc Nhi liền bận rộn trong vườn rau với hai đứa nhỏ. Kim Kỳ và Ngọc Lân chưa từng có thấy qua vườn trồng rau, đều thật ngạc nhiên, Vương Phúc Nhi thì từng bước từng bước giảng giải cho bọn nó, lại nói cho bọn nó nên làm thế nào, dù sao đều rất là cao hứng. Thích thị nhìn chỉ lắc đầu, trong chốc lát Vương Tiểu Bảo đã cũng tan học trở về, thấy Tam tỷ và hai đứa nhỏ ở trong vườn rau, hắn cũng đi theo. Chẳng được bao lâu thì Kim Kỳ và Ngọc Lân với Vương Tiểu Bảo đã chơi chung vui vẻ.

Thích thị và Lý tẩu tử chuẩn bị cơm trưa, Vương Phúc Nhi nói: "Hôm nay chúng ta ăn chính là rau do chúng hái được ở trong vườn, nhất định ăn ngon hơn trước kia, các đệ cần phải ăn nhiều thêm mấy bát."

Hai đứa nhỏ trực tiếp gật đầu, Vương Tiểu Bảo vụng trộm nói với Vương Phúc Nhi: "Tam tỷ, tỷ đây là làm phu tử à, hay là làm nương, đệ thấy sao hai đứa nhỏ này nghe lời tỷ nói như vậy."

"Đi đi đi, nói cái gì đâu, hai đứa nhỏ này ban đầu có chút không hiểu chuyện, hiện tại tốt hơn nhiều, tỷ đây là đang làm chuyện tốt, đệ có hiểu hay không?"

Chuẩn bị tốt cho hai tiểu tổ tông này xong, mấy người Trường Khanh cũng không có nhiều phiền não như vậy rồi.

Tam di nương đang cáo trạng với Lí cữu cữu: "Lão gia, không phải ta nói, thiếu phu nhân Tống gia cũng quá kỳ cục. Hôm nay thời điểm thiếu gia Kim Kỳ và tiểu thư Ngọc Lân trở về, kia trên người đều lộn xộn, trên ống quần còn có thật nhiều đất. Thiếu gia và tiểu thư nhà chúng ta, đều được nâng niu, nàng ta xem như làm gì hả, tự mình từ nông thôn đến, đều coi mọi người biến thành nông dân hả, rất kỳ cục đi. Đến lúc đó thiếu gia và tiểu thư thành dáng vẻ quê mùa, nàng phụ trách hả?"

Lí cữu cữu nghĩ mấy ngày nay hai đứa con mỗi ngày còn cùng nhau đến thỉnh an cho mình, còn thường hay hỏi thân thể của mình ra sao, có muốn đấm đấm lưng cho mình hay không. Đứa nhỏ hiếu thuận, làm cha có thể mất hứng sao? Hắn cũng biết đây là công lao của tức phụ cháu ngoại trai, cho nên đối với Tam di nương cũng không có để ở trong lòng, nữ nhân này, hứng thú của hắn đối với nàng cũng không có nồng đậm như trước kia, huống chi việc này quan hệ đến con cháu của mình? Dien%^%dan*^*le#*#quy^_^!don~ChieuNinh

"Trước kia chẳng phải ngươi cũng đến từ nông thôn sao, hiện tại ngươi còn có dáng vẻ quê mùa? Người Lí gia cho dù là lại làm ruộng cũng sẽ không dáng vẻ quê mùa, ngươi lo lắng cái gì? Còn có, đừng cứ nói mãi người ta là đến từ nông thôn, ngươi là làm khách ở nhà người khác, hãy thu liễm chút, ta vì ngươi ít nhiều cũng mắc nợ với muội muội muội phu của mình, ngươi để cho ta và muội muội, muội phu trở của ta mặt hay sao? Nếu còn lải nhải lảm nhảm, ngươi trực tiếp đi về trước là được!"

"Lão gia, có phải người lại coi trọng mới mẻ ở bên ngoài hay không, cho nên chướng mắt ta đã già đi không? Lão gia người cũng quá nhẫn tâm." Tam di nương có chút nói không giữ miệng.

Lí cữu cữu người này, có thể sủng tiểu lão bà của mình, nhưng mà nếu tiểu lão bà giống như đại lão bà mà quản mình, vậy tiểu lão bà còn có chút không biết tốt xấu, Lí cữu cữu nói: "Bản thân ta như thế nào, ngươi quản sao? Còn nói nhảm nữa, ta trực tiếp đưa ngươi đi bán. Phải biết giữ khuôn phép, lão gia ta tự nhiên sẽ không bạc đãi ngươi, đừng làm ra yêu thiêu thân cho ta. Nói cách khác, ngươi cũng biết lão gia ta, ta cũng không nói tình cảm cái gì."

Đúng, lão gia là không nói tình cảm, muội tử của hắn năm đó không nghe hắn nói, thì nhiều năm như vậy cũng không lui tới, đó còn là thân muội tử của hắn, mình chẳng qua là một tiểu lão bà, thật sự mới có thể bị mang đi bán. Tam di nương không dám lên tiếng, khi còn sủng ngươi, ngươi có thể làm nũng, có thể đưa ra yêu cầu, nếu không sủng ngươi, vậy ngươi phải ngoan ngoãn. Đây là mệnh làm tiểu lão bà.

Ai kêu mình ăn của hắn, uống của hắn, còn dùng của hắn? Phải bị người quản.

Lí thị cũng hỏi Tống Viễn Chí: "Rốt cuộc ca của ta cũng không nói tới đây làm gì sao?"

Tống Viễn Chí nói: "Nghề nghiệp của nhà chúng ta và nhà đại cữu ca không phải giống nhau, ta thật sự đoán không ra, chẳng lẽ là bởi vì cái kia?"

Lí thị vội hỏi: "Bởi vì cái gì?"

Tống Viễn Chí nói: "Ta chỉ là đoán thôi, có lẽ có quan hệ với Phúc nhi, biểu ca của Phúc nhi, chính là người trúng tiến sĩ, nghe nói được làm Huyện lệnh ở Bái huyện. Đây cũng là tin tức hỏi thăm được, cũng không biết có đúng hay không, có lẽ đại cữu ca cũng là đang đợi tin tức này có là sự thật hay không."

Nhà mẹ đẻ Lí thị chính là Bái huyện: "Chàng là nói ca ta là muốn chuẩn bị cho tốt quan hệ cùng bên này, chính là muốn đáp quan hệ lên biểu ca Phúc nhi?" Đến lúc đó có quan hệ với huyện thái gia, hắn ở địa bàn của mình thật sự là dễ xử lý chuyện. Đã nói mà, ca ca này làm sao có thể đột nhiên tới đây thăm một muội muội của hắn, thì ra còn có nguyên nhân như vậy, vậy có phải nếu biểu ca Phúc nhi không đến Bái huyện làm Huyện lệnh, người này cũng không đến đây hay không? Quả nhiên là thương nhân coi trọng tiền tài. Một muội tử ruột thịt này của hắn tính là cái gì?

Tống Viễn Chí nói: "Cũng đừng lo lắng, chúng ta và Triệu gia cách xa như vậy, làm sao có thể nói nhấc lên quan hệ thì nhấc lên quan hệ chứ? Cho dù là thật sự đến Bái huyện làm quan, vậy Triệu gia cũng không phải một chút tính toán trước cũng không có, không phải chúng ta bên này nói cái gì thì là cái đó. Nàng coi như hai đứa chất nhi chất nữ tới đây thăm người cô cô này là được, cái khác đều không cần nghĩ."

Lí thị cười nói: "Chẳng qua là cứ cảm thấy trái tim băng giá thôi, mấy năm nay ta đều ở đây, cũng không cần hắn lại đả kích ta một lần. Vốn cũng không có cảm tình gì, cũng tốt, đến lúc đó không thương tâm, nhưng mà chúng ta cũng không thể tìm phiền toái cho nhi tức, ca ca này của ta chính là người trong mắt chỉ có tiền, cũng không thể liên lụy Phúc nhi."

Cho dù là không có nhà mẹ đẻ thì có làm sao, bản thân mình cũng là người có nhi tức, đã nhiều năm đều qua như vậy huống chi là ca ca cảm tình không sâu? Người nhà của bà mới là quan trọng nhất. Hắn không đề cập tới, mình cũng sẽ không nói, chỉ cung cấp ăn uống ngon, nếu hắn nói ra, nếu thật sự quá đáng, như vậy thực xin lỗi, bà làm không được.

Hết chương 170.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
12 thành viên đã gởi lời cảm ơn ChieuNinh về bài viết trên: Bora, Furong, HNRTV, Hothao, Love spring, qh2qa06, sxu, thaothanhvu, thtrungkuti, tngh218000, zinna, Đỗ Lam Vân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 177 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: biutibiutibiuti, Băng Trúc Minh Hy, ehriki, Google Adsense [Bot], hanayuki001, hanhphuc.94, khaichinh, Miapham, My Nam Anh, Nguyenbich1104, Nhất Sinh, Tearyruby, thucyenphan, tuongvicanhmong, uyennguyen09, YeniVu và 997 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Cướp tình Tổng giám đốc ác ma rất dịu dàng - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 64, 65, 66

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 148, 149, 150

3 • [Hiện đại] Làm thế nào để ngừng nhớ anh - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 34, 35, 36

4 • [Cổ đại] Kiêu Tế - Quả Mộc Tử

1 ... 46, 47, 48

5 • [Xuyên không] Cuộc sống nông thôn nhàn rỗi - Kẹo Vitamin C

1 ... 108, 109, 110

6 • [Xuyên không] Hỉ doanh môn - Ý Thiên Trọng

1 ... 105, 106, 107

7 • [Xuyên không] Trôi nổi trong lãnh cung Khuynh quốc khí hậu - Hoa Vô Tâm

1 ... 75, 76, 77

8 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C873

1 ... 126, 127, 128

9 • [Xuyên không] Vương phi thần trộm Hưu phu lúc động phòng! - Thủy Mặc Thanh Yên

1 ... 82, 83, 84

10 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 37, 38, 39

11 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (103/104]

1 ... 181, 182, 183

12 • [Hiện đại] Xin chào Chu tiên sinh! Dạ Mạn

1 ... 27, 28, 29

13 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C64]

1 ... 23, 24, 25

14 • [Hiện đại] Người cha nhặt được - Cát Tường Dạ

1 ... 26, 27, 28

15 • [Hiện đại Thanh mai trúc mã] Đều Tại Vầng Trăng Gây Họa - 11 Giờ Phải Ngủ

1 ... 40, 41, 42

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

17 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ nhà nghèo Bán phở heo

1 ... 8, 9, 10

18 • [Hiện đại] Anh Trai VS Em Gái - Trà Trà Hảo Manh

1 ... 10, 11, 12

19 • [Hiện đại] Cục cưng lật bàn Con là do mẹ trộm được? - Ninh Cẩn

1 ... 87, 88, 89

20 • [Hiện đại] Bó tay chịu trói - Thiên Thần Di Cô

1 ... 30, 31, 32


Thành viên nổi bật 
Aka
Aka
Puck
Puck
PhongLangTB
PhongLangTB
Trang bubble
Trang bubble
Hàm Nguyệt
Hàm Nguyệt
THO THO
THO THO

Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 248 điểm để mua Giày nâu nơ hồng
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 1824 điểm để mua Hoa hồng xanh
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 1736 điểm để mua Hoa hồng xanh
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 736 điểm để mua Chuột Mickey 5
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua PC LCD
Shop - Đấu giá: Tiểu Ly Ly vừa đặt giá 370 điểm để mua Guốc đỏ
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Nana Trang
Shop - Đấu giá: Tiểu Mỡ Mỡ vừa đặt giá 351 điểm để mua Guốc đỏ
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 1652 điểm để mua Hoa hồng xanh
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Yến My
Lý do: QUÀ GẶP MẶT HEHE
Shop - Đấu giá: Lãnh Thiên Nhii vừa đặt giá 700 điểm để mua Chuột Mickey 5
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 579 điểm để mua Chuột Mickey 5
Shop - Đấu giá: Tiểu Ly Ly vừa đặt giá 333 điểm để mua Guốc đỏ
Shop - Đấu giá: Tiểu Mỡ Mỡ vừa đặt giá 316 điểm để mua Guốc đỏ
Shop - Đấu giá: Lãnh Thiên Nhii vừa đặt giá 320 điểm để mua Dù thiên thần
Shop - Đấu giá: Lãnh Thiên Nhii vừa đặt giá 550 điểm để mua Chuột Mickey 5
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 417 điểm để mua Chuột Mickey 5
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 1572 điểm để mua Hoa hồng xanh
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 499 điểm để mua Nữ thần rừng
Shop - Đấu giá: Phong_Nguyệt vừa đặt giá 474 điểm để mua Nữ thần rừng
Shop - Đấu giá: Tư Di vừa đặt giá 400 điểm để mua Bánh sinh nhật hồng
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 1496 điểm để mua Hoa hồng xanh
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 1423 điểm để mua Hoa hồng xanh
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 1354 điểm để mua Hoa hồng xanh
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 1288 điểm để mua Hoa hồng xanh
Shop - Đấu giá: Tiểu Ly Ly vừa đặt giá 276 điểm để mua Gương soi tình yêu
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 1029 điểm để mua Nhẫn cặp cho tình nhân
Shop - Đấu giá: PipyTran16 vừa đặt giá 300 điểm để mua Bánh kem sinh nhật
Shop - Đấu giá: PipyTran16 vừa đặt giá 261 điểm để mua Gương soi tình yêu
Shop - Đấu giá: Tiểu Ly Ly vừa đặt giá 300 điểm để mua Guốc đỏ

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.