Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 24 bài ] 

Luận như thế nào dụ dỗ sai cách giáo chủ Ma giáo - Nhất Chích Đại Nhạn

 
Có bài mới 07.07.2017, 14:10
Hình đại diện của thành viên
Ex-moderator
Ex-moderator
 
Ngày tham gia: 20.06.2016, 16:56
Bài viết: 3836
Được thanks: 956 lần
Điểm: 10.09
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Luận như thế nào dụ dỗ sai cách giáo chủ Ma giáo - Nhất Chích Đại Nhạn - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


68

Lão già kia ngẩng đầu lên nhìn y.

Tuổi của lão cũng đã lớn, nhưng ánh mắt vẫn còn vẻ uy nghiêm, bản mặt không có một chút tiếu ý, đây là tiền giáo chủ của Ma Giáo, Ân Bất Hoặc, người vốn dĩ được đồn là đã chết, lão nhìn thẳng vào Quý Hàn, chậm rãi mở miệng hỏi: “Đã bắt được?”

Quý Hàn nói: “Vâng.”

Ân Bất Hoặc lại hỏi: “Vậy tên phản đồ kia đã truyền tin chưa?”

Quý Hàn gật đầu: “Đã truyền rồi.”

Trên khuôn mặt của Ân Bất Hoặc rốt cuộc cũng xuất hiện nụ cười khẽ: “Ngươi làm rất tốt.”

Quý Hàn: “Đa tạ nghĩa phụ khen ngợi.”

Ân Bất Hoặc đứng dậy.

“Ngày tổ chức Võ lâm đại hội đã không xa .” Lão nói, “Ngươi đến Bạch Thương sơn trước đi, cẩn thận bố trí, kịp thời hành động.”

Quý Hàn nao nao, nhịn không được mở miệng hỏi: “Nghĩa phụ, thương thế của ta……”

Vết thương của y tuy không nghiêm trọng như Triệu Kiếm Quy nghĩ, nhưng chung quy vẫn là bị thương, đại phu cũng nói y cần tĩnh dưỡng, lặn lội đường xa rất bất tiện.

Giọng điệu của Ân Bất Hoặc rất lạnh lẽo: “Thương thế của ngươi như thế nào ?”

Thanh âm của Quý Hàn liền thấp xuống: “Vết thương của ta …… cũng không quá đáng ngại.”

Ân Bất Hoặc nói: “Cũng chỉ là vết thương nhỏ mà thôi, nếu như ngươi cứ tự nuông chiều bản thân như thế, ta làm sao an tâm phó thác thánh giáo cho ngươi.”

Quý Hàn thấp giọng nói: “…… Ta biết sai.”

Vẻ mặt của Ân Bất Hoặc âm trầm, lão gật đầu, còn nói thêm: “Ngươi không cần lo lắng, ngươi đi trước, ta đương nhiên sẽ cho người theo trợ ngươi.”

Quý Hàn nói: “Vâng.”

Ân Bất Hoặc lại hỏi: “Ngươi giam tên Triệu Kiếm Quy kia ở nơi nào?”

Quý Hàn nói: “Ở địa lao, chung với Tiểu Lâm.”

Ân Bất Hoặc nói: “Triệu Kiếm Quy không phải là nhân vật đơn giản, cho dù đã giam hắn lại, ngươi tuyệt đối không thể khinh suất.”

Quý Hàn gật đầu nói: “Ta sẽ phái người nghiêm cẩn trông giữ hắn.”

“Nghiêm cẩn trông giữ?” Ân Bất Hoặc cười lạnh một tiếng, “Chỉ có người chết mới không làm chuyện xấu.”

Quý Hàn ngạc nhiên nhìn lão.

Ân Bất Hoặc: “Bây giờ ngươi đến đó đi.”

Quý Hàn: “Ta……”

Ân Bất Hoặc lớn tiếng hỏi: “Ngươi chưa hiểu?”

Quý Hàn ngẩn ra, cúi đầu, trầm mặc đáp: “Vâng.”

69

Triệu Kiếm Quy bị hai hộ vệ của Ma Giáo kéo đi một mạch, hắn không biết Ôn trưởng lão ép hắn ăn cái gì, hắn chỉ biết nội lực của hắn đã tán loạn, vừa vận công liền thấy đan điền đau nhức, một chút khí lực để phản kháng cũng không có.

Bọn họ ném hắn vào địa lao, dường như còn lo lắng độc dược mất đi hiệu lực, nên lấy dây thừng trói hắn thật chặt rồi mới rời đi.

Tiểu Lâm đã sớm bị giam trong lao, tình trạng của gã không tốt hơn Triệu Kiếm Quy được bao nhiêu, Triệu Kiếm Quy thấy khóe miệng của gã bầm tím một mảnh, hiển nhiên là bị đánh, gã thấy Triệu Kiếm Quy bị ném vào, vội vàng chạy đến đỡ lấy, khóc nức nở như có tang mà mở miệng nói: “Triệu đại hiệp, là do ta liên lụy ngài.”

Triệu Kiếm Quy giống như là không còn khí lực để nói chuyện.

Tiểu Lâm thoạt nhìn tựa hồ đã muốn khóc: “Nếu không phải do ta quá mức sơ ý, giáo chủ tuyệt đối sẽ không phát hiện ra ta truyền tin.”

Triệu Kiếm Quy vẫn cảm thấy kì lạ.

Hắn cảm thấy là Quý Hàn đã sớm phát hiện việc này, chẳng qua là tương kế tựu kế, lợi dụng ngược lại bọn họ mà thôi.

Hắn vừa nghĩ thế, bỗng nhiên cảm thấy hụt hẫng, không khỏi thương tâm.

Tiểu Lâm nói: “Triệu đại hiệp, hiện nay chúng ta phải làm thế nào mới tốt.”

Triệu Kiếm Quy nói không ra lời.

Tâm hắn loạn như ma, tất nhiên không nghĩ ra cách.

Sau một lúc lâu, bên ngoài lại có tiếng vang, Triệu Kiếm Quy nhướng mi nhìn ra vừa thấy Quý Hàn mang theo Ôn trưởng lão cùng Vệ Kỳ bước đến.

Lòng hắn run rẩy, hắn không biết nên dùng giọng điệu nào để nói chuyện cùng Quý Hàn.

Quý Hàn thần sắc băng hàn nhìn hắn, Ôn trưởng lão giành mở miệng trước, tà tà liếc Triệu Kiếm Quy, nói với Quý Hàn: “Giáo chủ, đến lúc rồi.”

Quý Hàn nói: “Ngươi chờ một chút.”

Y cho người mở cửa địa lao, tiến lên một bước, đứng trước mặt Triệu Kiếm Quy, từ trên cao nhìn xuống hắn.

“Triệu Kiếm Quy, ngươi nghĩ rằng kiếm pháp của ta không bằng ngươi.” Quý Hàn ngạo nghễ nói, “Ngươi nói kiếm thức của ta vô chiêu phòng thủ, nhưng ngươi không biết, công chính là cách thủ tốt nhất.”

Triệu Kiếm Quy ngẩn ra, nhớ tới lời ngày ấy hắn nói với Quý Hàn.

Chẳng lẽ khi đó Quý Hàn đã biết hắn đang lừa y ?

Quý Hàn đưa tay lên thắt lưng lấy kiếm.

Ôn trưởng lão không khỏi lộ ra vẻ mặt vui mừng.

Ân Bất Hoặc lo rằng Quý Hàn không hạ thủ, cho nên sai lão đến giám sát Quý Hàn, không nhờ  Quý Hàn còn quyết đoán dứt khoát như thế, đúng là bọn họ suy nghĩ nhiều.

Quý Hàn đã rút kiếm ra.

Kiếm quang chợt lóe, một lọn tóc trên trán Triệu Kiếm Quy bị cắt gọn, chưa rơi hẳn xuống, Quý Hàn đã thu kiếm trở vào bao.

“Kiếm pháp của ta tuyệt không chậm hơn ngươi.”

Y trầm giọng.

Triệu Kiếm Quy bình tĩnh nhìn chằm chằm xuống mặt đất, đến nửa câu cũng nói không nên lời.

Vừa rồi hắn tránh không thoát một kiếm này, là vì huyệt đạo bị điểm, còn bị ép nuốt độc dược, nhưng nếu là ngày thường, hắn có thể tránh được một kiếm này sao? Hắn nghĩ tới nghĩ lui, cảm thấy bản thân cùng lắm chỉ nắm chắc được ba phần, mà Quý Hàn chưa lành vết thương, một kiếm chưa phải toàn lực của y ……

Nguyên lai y đã sớm biết mình dối gạt y, mới cố ý ra vẻ như thế để dụ mình mắc câu.

Ôn trưởng lão lại nói: “Nên ra tay đi.”

Quý Hàn ra vẻ phục tùng, âm trầm nhìn Triệu Kiếm Quy hồi lâu, bỗng nhiên tỏ ra ghét bỏ mà cau mày: “Giết hắn làm bẩn tay bổn tọa.”

Ôn trưởng lão nói: “Nếu như không giết hắn, sẽ không có cách gì bẩm báo với lão gia tử bên kia.”

Quý Hàn nói: “Vệ Kỳ, ngươi tới.”

Nói xong câu đó, y liền xoay người rời đi, giống như Triệu Kiếm Quy là một thứ khiến y buồn nôn, thậm chí không muốn quay đầu nhìn hắn một cái.

Ôn trưởng lão nhíu mày, còn đang không biết nên lưu lại hay là rời đi, Hoa hộ pháp đã từ bên ngoài tiến vào, nói với lão: “Ôn trưởng lão, nên đi thôi.”

Lão đành quay qua nhìn Vệ Kỳ một cái, rồi bước theo Quý Hàn đi ra ngoài.

Vệ Kỳ cho mấy hộ vệ một ánh mắt, bọn họ liền lui xuống.

“Thủ vệ trong lao đều là người của ta, đều từng huynh đệ của Phi Ưng đường.” Vệ Kỳ thở dài, “Triệu đại hiệp, không thể tưởng tượng được đoạn đường cuối này của ngươi, còn phải để ta đưa đi.”

Triệu Kiếm Quy không đáp lời.

“Ít nhiều ta với ngươi cũng có vài phần giao tình, ta không muốn làm khó ngươi.” Hắn móc một thanh đoản đao trong áo ra, “Coi như cho ngươi toàn thây.”

Tiểu Lâm sợ tới mức sắc mặt tái nhợt, cơ hồ muốn nhào lên liều mạng cùng Vệ Kỳ.

Võ công của gã lại không cao, bị Vệ Kỳ dùng đao đánh ngất, Triệu Kiếm Quy đã chắc rằng mình sẽ chết, dứt khoát nhắm mắt lại, chỉ hi vọng Vệ Kỳ có thể xuống tay thống khoái.

Vệ Kỳ giơ tay chém xuống, dây thừng trên người Triệu Kiếm Quy liền đứt đoạn.

Triệu Kiếm Quy ngẩn ra, quay đầu nhìn hắn.

Vệ Kỳ nhẹ nhàng cười nói với Triệu Kiếm Quy: “Chẳng qua giáo chủ còn chưa muốn ngươi chết.”

Triệu Kiếm Quy nhất thời dại ra tại chỗ, không biết lời nói của Vệ Kỳ có ý gì, lúc hắn tỉnh trí lại thì trong lòng mừng như điên, hắn vẫn sợ mình nghĩ sai nên hốt hoảng nhìn Vệ Kỳ, muốn bắt Vệ Kỳ chứng thực, lại không biết phải mở miệng hỏi làm sao, cũng không thể hỏi: Giáo chủ của các ngươi vẫn còn thích ta sao? Những lời này thật sự quá mức khác người, không giống lời nói thốt ra từ miệng hắn.

Vệ Kỳ giống như là cố nén cười để nói với hắn: “Giáo chủ ra lệnh cho thuộc hạ đưa Triệu đại hiệp rời đi.”

Triệu Kiếm Quy cuối cùng vẫn là nghẹn cái vấn đề kia lại, hắn ngập ngừng, hỏi Vệ Kỳ: “Quý Hàn đi đâu rồi?”

Vệ Kỳ nói: “Võ lâm đại hội còn có nửa tháng nữa là tổ chức, lúc này chạy tới Bạch Thương thành là vừa vặn.”

Tâm Triệu Kiếm Quy đột nhiên chùng xuống.

“Giáo chủ vốn không thể phát hiện ra kế hoạch của các ngươi.” Vệ Kỳ nói, “Y cùng lắm là cảm thấy Triệu đại hiệp ngươi có hơi kỳ quái.”

Triệu Kiếm Quy không khỏi mở miệng hỏi thăm: “Y biết từ lúc nào.”

“Hạo Nhiên Minh có thể gài nội ứng vào giáo chúng của ta, ta tất nhiên cũng có cách mua chuộc người của Hạo Nhiên Minh.” Vệ Kỳ nhỏ giọng nói,“Khi Triệu đại hiệp ngài xuất hiện, nội ứng của ta vừa vặn truyền tin cho ta biết, ta tất nhiên sẽ báo lại cho giáo chủ.”

Triệu Kiếm Quy hỏi: “Đó là lúc nào?”

Vệ Kỳ nói: “Lúc các ngươi còn chưa trở lại Thánh giáo.”

Tâm tình của Triệu Kiếm Quy bỗng nhiên suy sụp, hắn chưa từng ngờ rằng Quý Hàn đã tính kế hắn từ lúc ấy, e là mấy tờ giấy kia cũng là do Quý Hàn cố ý cho hắn nhìn thấy, Hạo Nhiên Minh dùng tin tức thu được từ chỗ hắn mới là dính bẫy của Ma Giáo.

Hắn thấy bản thân khi biết chuyện còn cảm thấy khổ sở, hắn thật không biết khi đó Quý Hàn biết chuyện sẽ cảm thấy thế nào. Ngay từ đầu người sai là hắn, Quý Hàn bất quá chỉ là tương kế tựu kế, hắn dù có thế nào cũng không thể trách y.

Vệ Kỳ còn nói thêm: “Còn một việc, ta đoán là Triệu đại hiệp ngươi còn không biết.”

Triệu Kiếm Quy: “Chuyện gì?”

Vệ Kỳ hơi chần chờ, tựa hồ còn do dự có nên nói việc này cho Triệu Kiếm Quy hay không, cuối cùng hắn cắn răng hạ quyết tâm, thấp giọng nói: “Lão giáo chủ vẫn còn tại thế.”

Triệu Kiếm Quy cơ hồ không tin nổi.

“Tâm tư giáo chúng còn hỗn loạn, lão giáo chủ thủ hạ âm ngoan, hại chết nhiều người, ai cũng ôm tâm tư lật đổ cướp ngôi.” Vệ Kỳ nói, “Mấy tháng trước có người ám sát lão giáo chủ, lão đã bị trọng thương, để tin truyền ra là bản thân chết đắc kỳ tử, âm thầm cho giáo chủ đăng vị, muốn giáo chủ điều tra rõ việc này.”

Triệu Kiếm Quy ngẩn ra: “Này chẳng phải chính là…… Muốn Quý Hàn làm mồi nhử?”

Vệ Kỳ nói: “Giáo chủ thuở nhỏ thiên phú dị bẩm, kiếm thuật sớm đã vượt lên lão giáo chủ, mấy thích khách kia không dễ tổn thương y, còn giết lão giáo chủ thì dễ hơn nhiều.” Hắn hơi ngập ngừng, lúc này mới nói tiếp,“Ngày ấy khi Hàn Nha ám sát, giáo chủ…… Giáo chủ vì để cho Triệu đại hiệp ngài tín nhiệm y, nên mới cố ý để bị thương nhưng tránh được chỗ yếu hại, vết thương không nghiêm trọng như Triệu đại hiệp vẫn nghĩ.”

Triệu Kiếm Quy suy sụp nói: “Y vốn là sẽ không bị thương .”

Vệ Kỳ nói: “Đúng vậy.”

Triệu Kiếm Quy: “Diêm đại phu cũng là vì không để ta phát hiện ra việc này, mới cố ý lấy cớ khi cứu người không thích có ai nhìn mà đuổi ta đi.”

Đề cập đến chuyện này, sắc mặt của Vệ Kỳ có chút cổ quái, nhưng hắn không nhiều lời, chỉ vỗ tay, triệu đến một hộ vệ của Ma Giáo.

Vệ Kỳ nói: “Triệu đại hiệp, trong lao có nhiều mật đạo, ngươi mang theo Tiểu Lâm đi với gã là được, độc trên người ngươi chỉ có Ôn trưởng lão mới có giải dược, ta đã để một người tiếp ứng bên ngoài mật đạo, người đó sẽ có cách.”

Triệu Kiếm Quy trầm giọng đáp ứng.

Vệ Kỳ chần chờ nói: “Triệu đại hiệp, tất cả việc này đều là do lão giáo chủ bày mưu đặt kế, nếu giáo chủ có thể làm chủ, hắn tuyệt đối sẽ không nguyện ý như thế.”

Triệu Kiếm Quy ngẫm nghĩ, hỏi Vệ Kỳ: “Đây là Quý Hàn sai ngươi nói cho ta biết ?”

“Giáo chủ chỉ bảo ta đưa ngài rời khỏi Ma Giáo, không được nhiều lời.” Vệ Kỳ cười khổ nói, “Nếu như giáo chủ biết ta nói với ngài nhiều lời như vậy, chỉ sợ là lại bắt ta đi Hình đường lĩnh phạt .”

Triệu Kiếm Quy không khỏi nhíu mi nói: “Vậy vì sao ngươi lại phải nói cho ta biết nhiều chuyện như vậy?”

“Triệu đại hiệp còn nhớ cái ngày ngài xuống thị trấn dưới chân núi dạo chơi không? Người dân trong trấn đối xử tốt với ngươi, chẳng qua là vì giáo chủ đối xử với chúng ta rất tốt.” Vệ Kỳ hạ tầm mắt, nhẹ giọng nói, “Ta chỉ là không muốn thấy giáo chủ làm mướn không công.”

Triệu Kiếm Quy trong lòng mờ mịt, nhất thời không hiểu rõ ý của Vệ Kỳ.

Vệ Kỳ đang thúc giục hắn mau rời đi.

Gã hộ vệ kia cõng Tiểu Lâm đang hôn mê bất tỉnh, dẫn Triệu Kiếm Quy từ mật đạo đi khỏi Ma Giáo.

Cửa ra của mật đạo ngay dưới chân núi Ma Giáo, lúc bọn họ chui ra, Triệu Kiếm Quy trông thấy bên ngoài là một mảnh rừng hoang.

Trong rừng đã có một chiếc xe ngựa đang chờ.

Bọn họ đi về phía chiếc xe ngựa, bên cạnh xa phu còn có một người, thấy bọn họ đi tới, người đó liền quay đầu cười với bọn họ.

“Triệu đại hiệp, ta đợi các ngươi đã lâu .”

Là Ngọc Tiên Nhi.

Triệu Kiếm Quy cau mày nhìn y, Ngọc Tiên Nhi bĩu môi, nói: “Triệu đại hiệp, ta thật không phải người của Ma Giáo, chẳng qua Tiểu Vệ nói quá nhiều người dưới núi biết mặt hắn, nếu hắn đưa các ngươi xuống, tất nhiên sẽ bị lão giáo chủ phát hiện.”

Triệu Kiếm Quy nói: “Ngươi biết tất cả?”

Ngọc Tiên Nhi mỉm cười: “Tiểu Vệ rất ít khi giấu diếm ta.”

Triệu Kiếm Quy: “Ngày ấy ngươi rõ ràng đã nói có nhiều chuyện hắn không thể nói với ngươi.”

Ngọc Tiên Nhi nói: “Đó là giáo chủ của ngươi bảo ta nói như vậy.”

Cũng đúng.

Triệu Kiếm Quy trầm mặt.

Đến vài lời lúc ấy Ngọc Tiên Nhi nói với hắn, cũng là những lời Quý Hàn lừa hắn .

Vừa rồi hắn còn nghĩ mình tuyệt đối không thể trách cứ Quý Hàn, lúc này hắn lại bắt đầu tức giận.

Gã hộ vệ kia trở về theo đường đã đi ra.

Ngọc Tiên Nhi vẫn đang nói.

“Triệu đại hiệp, độc dược trên người ngươi, chỉ Ôn trưởng lão mới có giải dược, may mà chúng ta đã sớm chuẩn bị.” Ngọc Tiên Nhi nói, “Rời khỏi thôn trấn này, đi thêm một ngày đường, sẽ gặp vị thần y vừa vặn du ngoạn đến đây.”

Y thấy Triệu Kiếm Quy không gì, liền hỏi: “Triệu đại hiệp, ngươi chẳng lẽ là đang tức giận giáo chủ?”

Triệu Kiếm Quy vẫn làm mặt lạnh, không nói một lời.

Ngọc Tiên Nhi nhịn cười không nổi: “Nếu giáo chủ biết ngươi tức giận vì hắn như vậy, chắc sẽ rất vui mừng .”

70

Triệu Kiếm Quy đang muốn nói gì đó, Tiểu Lâm đã chầm chậm tỉnh lại.

Vừa rồi thật ra Vệ Kỳ xuống tay rất tuyệt tình, sau gáy của Tiểu Lâm vẫn ẩn ẩn đau, gã xoa xoa cổ, nhìn trời cao kinh ngạc ngẩn người, cho rằng gã đang nằm mơ.

Triệu Kiếm Quy hỏi gã: “Không sao chứ?”

Tiểu Lâm ngạc nhiên nói: “Triệu đại hiệp? Ta…… Chúng ta làm sao lại ở chỗ này?”

Triệu Kiếm Quy đem chuyện vừa rồi nói rõ đầu đuôi với gã, khuôn mặt của Tiểu Lâm vẫn có vẻ mê mang, tựa hồ vẫn chưa tỉnh táo nổi, mất một hồi lâu mới mở miệng thì thào nói: “Giáo chủ đối xử với Triệu đại hiệp thật tốt.”

Triệu Kiếm Quy: “…… Ngươi chớ có nói bậy.”

Ngọc Tiên Nhi đã nhịn không được mà che mặt nở nụ cười.

Tiểu Lâm vẫn ngây ngốc nói: “Nếu không phải y đối tốt với Triệu đại hiệp, thì làm sao khinh địch đến mức tha cho ngươi, còn thả ngươi đi.”

Ngọc Tiên Nhi cười ha hả.

Triệu Kiếm Quy: “……”

“Được rồi, đi thôi.” Ngọc Tiên Nhi cười nói, “Vị thần y kia sẽ không dừng chân trên trấn lâu đâu.”

“Thần y?” Tiểu Lâm có chút nghi hoặc, không khỏi hỏi, “Diêm đại phu chẳng phải chính là thần y sao? Gã năm lần bảy lượt nói dối giúp giáo chủ, chẳng lẽ không phải chung phe với các ngươi?”

Đề cập đến Diêm đại phu, thần sắc của Ngọc Tiên Nhi trở nên kì quái.

“Diêm đại phu này, có gì đó kì lạ.” Ngọc Tiên Nhi nhăn mi, “Tiểu Vệ cùng ta đều hoài nghi thân phận của gã, Tiểu Vệ thậm chí cảm thấy gã căn bản không biết y thuật.”

Tiểu Lâm nói: “Làm sao có thể, gã đổi dược cho giáo chủ, thủ pháp rất thành thạo.”

Ngọc Tiên Nhi hỏi: “Ngươi từng thấy qua sao?”

Tiểu Lâm ngậm miệng.

Diêm đại phu nói không thích bị người khác nhìn, tiểu Lâm chẳng qua là nhớ thời gian Diêm đại phu đổi dược chỉ cỡ một tuần trà*, do đó gã nghĩ rằng thủ pháp của Diêm đại rất thành thạo. (1giờ)

Tiểu Lâm suy nghĩ một lát, còn nói thêm: “Nếu gã không có y thuật, vì sao giáo chủ lại để hắn ở cạnh bên.”

Ngọc Tiên Nhi muốn nói lại thôi, do dự một lát, còn nói thêm: “Cho nên Tiểu Vệ vẫn cảm thấy là hắn suy nghĩ nhiều.”

Tiểu Lâm gật đầu: “Chắc chắn là nghĩ nhiều.”

Gã quay đầu nhìn, đã thấy Triệu Kiếm Quy cùng Ngọc Tiên Nhi đều tỏ vẻ nghiêm trọng.

“Hai người làm sao vậy?” Tiểu Lâm mờ mịt nói,“Ta nói sai chỗ gì sao?”

Triệu Kiếm Quy chậm rãi lắc đầu: “Cứ đi khỏi đã.”

Đợi bọn hắn tiểu trấn mà Ngọc Tiên Nhi nhắc qua, đã là hai ngày hôm sau.

Hai ngày này, Triệu Kiếm Quy vẫn âm thầm suy tư việc này, lại lo rằng Quý Hàn bị thương nặng chưa lành, đi đường không biết có xảy ra chuyện hay không. Hắn cảm thấy hai ngày ngắn ngủi dài lâu như vài năm, huống chi độc dược của hắn không tan bớt đi, ngược lại còn càng lúc càng nghiêm trọng lên. Hắn chỉ cần khẽ động, đan điền sẽ đau nhức, một thân nội lực đều bị độc dược áp chế không cách nào vận dụng.

Xe ngựa của bọn họ chỉ ở ngoại trấn thì đã thấy không ít nhân sĩ chính phái giang hồ.

Triệu Kiếm Quy đeo tội danh sát hại đại đệ tử của Minh chủ võ lâm trên lưng, ngay lúc này thật không dám lộ diện, đành phải trốn trong xe ngựa, để cho Ngọc Tiên Nhi ra mặt đi liên hệ vị thần y kia. Bọn họ nghe thấy thần y đang ngụ trong khách điếm của tiểu trấn, khách điếm vừa nhỏ vừa cũ nát kia bây giờ đông nghẹt đến nỗi hết phòng, Tiểu Lâm xốc màn trên xe ngựa nhìn thử ra ngoài, không khỏi chậc lưỡi: “Rốt cuộc là kiểu đại phu gì mà ở đây.”

Triệu Kiếm Quy nói: “Danh y trên giang hồ, có mấy người giản dị như thế.”

Tiểu Lâm lại nói: “Chúng ta tới trễ như vậy, chỉ sợ mời không nổi.”

Ngọc Tiên Nhi nhờ xa phu đi dò hỏi tin tức, từ đó mới biết vị đại phu kia đã đóng cửa từ chối tiếp khách, nói là ai cũng không chịu gặp.

Tiểu Lâm thở dài: “Thật tệ, hắn không tiếp ai, chúng ta làm sao thỉnh hắn đến giải độc trên người Triệu đại hiệp đây.”

Ngọc Tiên Nhi cười nói: “Ta tất nhiên có cách.”

Y cười cười, moi từ hộc ngầm trên xe ngựa ra một vật.

Kia vật sự dài chừng ba thước, dùng vải bố xám bọc kín lại, trực giác của Triệu Kiếm Quy đoán đó là một thanh kiếm. Ngọc Tiên Nhi cầm vật đó bước xuống xe ngựa, ngăn vị tiểu đồng của thần y rời đi, thỉnh gã đem thứ này vào cùng.

Tiểu đồng hiển nhiên không có kiên nhẫn.

“Tiên sinh nhà chúng ta không tiếp khách, không thu lễ.” Gã lầm bầm nói,“Ta đã nói với mấy trăm người rồi.”

Ngọc Tiên Nhi nói: “Thứ này không phải lễ vật, cũng không phải tặng cho tiên sinh của các ngươi.”

Tiểu đồng ngẩng đầu lên nhìn y.

Ngọc Tiên Nhi cười cười: “Nhờ ngươi đem thứ này vào cho phu nhân của các ngươi.”

Vị tiểu đồng kia ngập ngừng, vẫn dùng dằng chưa thò tay tới nhận.

Ngọc Tiên Nhi lại nói: “Nếu ngươi không chịu làm, chúng ta cũng có cách đưa vật này vào, chẳng qua đến lúc đó, sợ là phu nhân của ngươi sẽ trách tội.”

Tiểu đồng bĩu môi, nhận lấy rồi xoay người đi vào.

Ngọc Tiên Nhi lại bước vào trong xe ngựa, Triệu Kiếm Quy hỏi y: “Đó là một thanh kiếm?”

“Đúng vậy, là kiếm của Triệu đại hiệp ngài.” Ngọc Tiên Nhi khẽ cười nói,“Ta chưa từng tưởng tượng được rằng Triệu đại hiệp lo lắng giáo chủ đến mức ngay cả kiếm của mình cũng quên.”

Triệu Kiếm Quy không khỏi cau mày, khi hắn bị đá vô địa lao của Ma Giáo, thủ vệ còn lục tìm kiếm kiếm của hắn, Vệ Kỳ đưa hắn đi đào tẩu vẫn không trả kiếm cho hắn, mấy ngày nay hắn đầy bụng u sầu nhất thời quên mất việc này.

Tiểu Lâm ở một bên lên tiếng hỏi thăm: “Vì sao phải đem kiếm của Triệu đại hiệp đưa vào?”

Triệu Kiếm Quy nói: “Vị thần y kia là họ Mạc?”

Tiểu Lâm hỏi: “Mạc Thanh Phong?”

Ngọc Tiên Nhi mỉm cười gật đầu.

Tiểu Lâm vẫn mù mờ: “Nhưng vì sao lại phải đưa kiếm của Triệu đại hiệp vào đó?”

Tiểu đồng kia đã từ trong phòng đi ra, trả kiếm lại cho bọn hắn, còn thầm thì với Ngọc Tiên Nhi vài câu.

Triệu Kiếm Quy không thể quang minh chính đại đi xuống xe ngựa được, bọn họ đành phải lén lút vòng ra cửa sau của khách điếm, lặng lẽ xuống xe, nhờ tiểu đồng dắt vào hậu viện.

Trong viện đã có hai người đang chờ.

Hai người kia nhìn ra là một đôi phu thê trẻ tuổi, Triệu Kiếm Quy vừa bước vào sân, nữ tử liền sải bước chân chạy đến bắt lấy ống tay áo của hắn, nhẹ giọng kêu: “Đại sư huynh.”

Triệu Kiếm Quy cũng nhẹ nhàng cầm tay nàng: “Giác nhi.”

Nam tử phía sau nàng bước lên giơ tay hành lễ với Triệu Kiếm Quy, cười nói: “Đại sư huynh.”

Triệu Kiếm Quy khẽ gật đầu: “Thanh Phong, lâu rồi không gặp, vẫn khỏe chứ.”

Tiểu Lâm ngạc nhiên nói: “Triệu đại hiệp, Mạc thần y là sư đệ của ngài?”

Mạc Thanh Phong đã cười thành tiếng.

Triệu Kiếm Quy đành phải giải thích: “Hắn là muội phu của ta.”

Tiểu Lâm lại chuyển ánh mắt qua nữ tử kia: “Muội phu? Vậy kia …… vị kia chính là Cố nữ hiệp?”

Cố Giác mỉm cười: “Hai chữ nữ hiệp này, ta hoàn toàn không dám nhận .”

Tiểu Lâm vội vàng giơ tay hành lễ: “Cố nữ hiệp không nên quá khiêm tốn như thế.”

Mạc Thanh Phong nói: “Nếu phu nhân không dám tự xưng nữ hiệp, vậy trên giang hồ còn có mấy người có thể gánh được cái danh này.”

Cố Giác nhẹ nhàng liếc hắn, dịu dàng nói: “Trước mặt đại sư huynh mà ngươi cũng nói càn.”

“Ta nói đều là lời thật, làm sao lại là nói càn.” Mạc Thanh Phong cười, “Dù có là trước mặt sư phụ nàng, ta sẽ nói như thế.”

Triệu Kiếm Quy thấy vợ chồng người ta ân ái, không hiểu vì sao mà lòng hắn rất khó chịu, lúc trước hắn không như thế, lúc này hắn cũng không phải là ghen ghét hai người, chỉ là cảm thấy phu thê người ta tình thâm, thật sự làm hắn hâm mộ.

Cố Giác chạy qua níu lấy cánh tay của Triệu Kiếm Quy: “Đại sư huynh đến thăm Giác nhi sao?”

Triệu Kiếm Quy nói: “Một giây trước, ta còn nghĩ rằng hai người các ngươi vẫn còn ở trong cốc.”

Cố Giác hỏi: “Vậy đại sư huynh vì sao lại đến đây?”

Triệu Kiếm Quy còn chưa mở miệng nói, Mạc Thanh Phong đã quan sát hắn một lát, thần sắc dần dần trở nên nghiêm trọng, bỗng nhiên mở miệng nói: “Chỉ sợ là đại sư huynh đã trúng độc.”



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 07.07.2017, 14:13
Hình đại diện của thành viên
Ex-moderator
Ex-moderator
 
Ngày tham gia: 20.06.2016, 16:56
Bài viết: 3836
Được thanks: 956 lần
Điểm: 10.09
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Luận như thế nào dụ dỗ sai cách giáo chủ Ma giáo - Nhất Chích Đại Nhạn - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


71

Cố Giác ngẩn ra, ngạc nhiên hỏi: “Đại sư huynh, ngươi làm sao mà trúng độc .”

Nàng có vẻ sốt ruột đến hoảng loạn, tựa hồ là không biết nên làm sao mới tốt, Mạc Thanh Phong nhẹ nhàng ôm vai nàng, trầm giọng an ủi: “Phu nhân không cần sốt ruột, trước để cho ta tới nhìn một cái.”

Cố Giác giống như đến lúc này mới nhớ tới trượng phu của mình là đại phu.

Nàng không khỏi cảm thấy xấu hổ vì bản thân lo lắng đến luống cuống, vội vàng để Mạc Thanh Phong mời Triệu Kiếm Quy vào phòng ở, vì để trượng phu chẩn mạch xong xác nhận độc kia cũng không phải thứ gì nguy hại sinh mệnh, Cố Giác mới nhẹ nhàng thở ra.

“Không phải vấn đề lớn.” Mạc Thanh Phong nói, “Uống giải dược rồi đợi nhiều nhất năm ngày, dược tính sẽ triệt tiêu.”

Triệu Kiếm Quy gật đầu: “Đa tạ.”

“Người một nhà không cần khách khí như thế.” Mạc Thanh Phong cười nói,“Chỉ là có một chuyện ta thật khó hiểu, lấy công phu của đại sư huynh mà nói, làm sao lại dễ dàng trúng độc.”

Triệu Kiếm Quy biết Mạc Thanh Phong đang lo hắn trúng ám khí hoặc bị hạ độc thủ, hắn không biết phải mở miệng giải thích thế nào, đành ngậm miệng không nói.

Ngọc Tiên Nhi ngồi ở một bên uống trà, nghe Mạc Thanh Phong hỏi một câu như vậy, không khỏi nở nụ cười.

Mạc Thanh Phong không biết y là ai, chỉ coi y là bằng hữu giang hồ của sư huynh, thấy y bật cười rồi cũng ngượng ngùng hỏi thăm.

Tiểu đồng đơn thuốc của Mạc Thanh Phong đi sắc thuốc, Tiểu Lâm cũng đi theo để phụ giúp, Cố Giác lúc này đã an tâm, nhíu mày suy nghĩ hồi lâu, rốt cuộc nhịn không được mở miệng hỏi: “Đại sư huynh, có một chuyện, ngươi phải thành thật trả lời ta.”

Triệu Kiếm Quy hỏi: “Chuyện gì?”

Cố Giác nói: “Đại đệ tử Minh chủ thật sự do ngươi giết?”

Lúc trước, khi Hạo Nhiên Minh tìm Triệu Kiếm Quy thương nghị việc này, bọn họ căn bản chưa từng thông báo với sư môn của Triệu Kiếm Quy, lúc này hắn cũng không biết nói thế nào, chắc là không nên nói cho sư muội biết hắn phải sắc dụ Ma Giáo giáo chủ nên mới không thể không giả vờ giết chết đại đệ tử của minh chủ.

Hơn nữa chuyện sắc dụ này từ vừa bắt đầu đã thất bại , chính hắn mới là người mắc câu, nói ra thật sự quá mức xấu hổ, vẫn là không nên nói tỉ mỉ.

Triệu Kiếm Quy đành phải nói: “Ta vẫn chưa giết hắn, đó chẳng qua là kế sách của minh chủ để ta lẻn vào Ma Giáo mà thôi.”

Cố Giác hỏi: “Ba Sơn đại hiệp thấy đại sư huynh cùng ma đầu kia rời đi, cũng chỉ là kế sách nhất thời?”

Triệu Kiếm Quy kiên trì trả lời: “Đúng vậy.”

“Vậy thì tốt rồi.” Cố Giác thở ra một hơi nhẹ nhõm,“Chúng ta tuy cũng không tin đại sư huynh sẽ làm ra loại chuyện như thế, nhưng sư phụ, lão nhân gia vẫn ngày đêm lo lắng.”

Triệu Kiếm Quy nói: “Ngươi yên tâm.”

Hắn bỗng nhiên nhớ tới chuyện Diêm đại phu mà Ngọc Tiên Nhi từng nhắc với hắn, nên hỏi: “Thanh Phong, trong cốc của các ngươi có một vị đại phu họ Diêm sao?”

Mạc Thanh Phong ngẩn ra: “Đại sư huynh nói tới Diêm sư đệ?”

Từ sau khi Ngọc Tiên Nhi nói những lời đó, Triệu Kiếm Quy đã cảm thấy trên đời này chỉ sợ là không có người tên Diêm đại phu, nhưng hắn không ngờ Mạc Thanh Phong lại trả lời như vậy, hắn không khỏi do dự.

Ngữ điệu của Cố Giác có chút gấp gáp: “Đại sư huynh gặp qua Diêm sư đệ? Hắn ở nơi nào?”

Triệu Kiếm Quy còn chưa mở miệng, Ngọc Tiên Nhi đã giành nói: “Tại Ma Giáo.”

Cố Giác cả kinh nói: “Ma Giáo bắt hắn đi?”

Triệu Kiếm Quy nói: “Hắn là đại phu được Ma Giáo mời đến.”

“Không thể nào!” Mạc Thanh Phong ngạc nhiên,“Ái nữ độc nhất của Diêm sư đệ chết trong tay trưởng lão của Ma Giáo, năm đó San nhi chỉ mới mười sáu tuổi, Diêm sư đệ dù có thế nào cũng sẽ không chữa bệnh cho những ma đầu kia.”

Triệu Kiếm Quy ngẩn ra.

Diêm đại phu thoạt nhìn bất quá cũng chỉ mới hai mươi tuổi, làm sao lại có một nữ nhi mười sáu.

Triệu Kiếm Quy: “Diêm đại phu hắn…… lớn tuổi hơn ngươi?”

Mạc Thanh Phong nói: “Diêm sư đệ đã vào tuổi hoa niên, hắn nhập cốc khá trễ, cho nên ta mới gọi hắn một câu sư đệ.”

Triệu Kiếm Quy hỏi: “Hắn thoạt nhìn rất trẻ tuổi?”

Mạc Thanh Phong lắc lắc đầu: “Sau khi San nhi qua đời, Diêm sư đệ một đêm đầu bạc, tuy rằng hắn bất quá mới bốn mươi tuổi, vậy mà trở thành lão đầu mái tóc bạc phơ.”

Ánh mắt của Triệu Kiếm Quy cùng Ngọc Tiên Nhi giao nhau, thần sắc của hai người không khỏi trở nên nghiêm trọng.

Cố Giác trừng mắt nhìn, tò mò hỏi: “Đại sư huynh, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”

Triệu Kiếm Quy chần chờ nói: “Giác nhi, ngươi có biết vị Diêm đại phu này hiện tại ở đâu không?”

“Mấy tháng trước có người thỉnh hắn đi chữa bệnh cho mẫu thân, Diêm sư đệ không thích xuất cốc, người nọ đành quỳ gối hồi lâu, Diêm sư đệ bị hiếu tâm làm cho cảm động liền đi theo gã.” Mạc Thanh Phong nói, “Chỉ là hắn đi mấy tháng rồi mà chưa trở về, tất cả mọi người trong cốc đều rất sốt ruột, sợ là hắn gặp bất trắc.”

Triệu Kiếm Quy hỏi: “Người thỉnh hắn xuất cốc tuổi còn trẻ?”

Mạc Thanh Phong: “Cùng lắm hai mươi tuổi.”

Triệu Kiếm Quy: “Nhìn qua rất ngạo khí?”

Mạc Thanh Phong lo nghĩ, nói: “Có chút khinh người, vô luận nhìn ai sắc mặt đều rất khó coi.”

Triệu Kiếm Quy đã nói không ra lời.

Cố Giác nói tiếp: “Bất quá chính là bởi hắn cả người ngạo khí, lại có thể vì mẫu thân quỳ xuống cúi đầu, cho nên Diêm sư đệ mới bị hắn làm cho cảm động.”

Triệu Kiếm Quy ảm đạm nói: “Chỉ sợ hắn không phải cúi đầu vì mẫu thân.”

Cố Giác mờ mịt khó hiểu: “Không phải vì mẫu thân, lại là vì cái gì?”

Triệu Kiếm Quy: “Quyền.”

Hắn đã suy nghĩ cẩn thận về câu nói kia của Vệ Kỳ.

Thực ra Quý Hàn cùng Vệ Kỳ đã sớm nói chuyện này với hắn, hắn lại hoàn toàn không hiểu, cho đến lúc này mới phát hiện.

Vậy thì phỏng đoán của Vệ Kỳ không sai, vị “Diêm đại phu” kia căn bản là không có y thuật, Quý Hàn lại chủ động giấu diếm cho gã, thậm chí còn nhiều lần nhường nhịn gã.

Mà vị “Diêm đại phu” kia là người trẻ tuổi, cùng tuổi với Quý Hàn, nói là thần y tìm đến chữa bệnh cho lão giáo chủ bệnh, nhưng gã lại không có y thuật.

Triệu Kiếm Quy kéo Ngọc Tiên Nhi đi ra ngoài cửa, hạ giọng, thần sắc nghiêm túc mở miệng hỏi: “Cái tên Diêm đại phu trong giáo kia, có phải hay không……”

Ngọc Tiên Nhi cười khổ nói: “Hiện nay xem ra, nhất định là…”

Triệu Kiếm Quy suy tư một lát, bỗng nhiên nói: “Chúng ta nên hành động.”

Ngọc Tiên Nhi ngạc nhiên: “Bây giờ?”

Triệu Kiếm Quy nói: “Nếu thật sự là như thế, Quý Hàn chỉ sợ sẽ gặp nguy hiểm.”

Ngọc Tiên Nhi có chút dở khóc dở cười: “Triệu đại hiệp, ta nghĩ giáo chủ lo rằng ngươi sẽ bị liên lụy vào việc này nên mới sai Tiểu Vệ đưa ngài xuống núi .”

Triệu Kiếm Quy lặp lại từng câu từng từ: “Y gặp nguy hiểm.”

Ngọc Tiên Nhi: “Cho dù là như thế, thì phải làm sao? Không ít người trong Ma Giáo vẫn chỉ nghe lệnh lão giáo chủ, mà Triệu đại hiệp, ngươi chỉ có một mình.”

Triệu Kiếm Quy trầm mặc không nói.

Ngọc Tiên Nhi lại nói: “Ta tuy rằng không hiểu chuyện giang hồ, nhưng cũng biết giết minh chủ đại đệ tử là sai, không làm rõ chuyện này, chỉ sợ Triệu đại hiệp ngươi căn bản không được trợ giúp.”

Triệu Kiếm Quy cuối cùng mở miệng: “Ta có cách.”

Ngọc Tiên Nhi hỏi: “Cách gì?”

Triệu Kiếm Quy chậm rãi nói: “Kế hoạch, ta đã hơn một năm không gặp lại nhị sư đệ.”

72

Từ khi bọn họ đến Bạch Thương thành đến bây giờ, thời gian đã qua bảy ngày.

Trong giáo đã sớm an bài hết thảy, ngay cả lão giáo chủ Ân Bất Hoặc mang viện quân trong giáo chạy đến vào ngày hôm qua, kế hoạch đã được bố trí hoàn mĩ, nhưng đến lúc này, Vệ Kỳ ngược lại càng thêm bất an.

Hắn lo sợ phỏng đoán của mình trở thành sự thật, hôm qua lão giáo chủ lại đến cùng Diêm đại phu, chuyện này thật sự càng làm rõ phỏng đoán của hắn. Quý Hàn tuyệt nhiên không phải là đứa trẻ được chọn, Vệ Kỳ nghĩ y đã sớm đoán được hết thảy, nhưng không biết vì sao lại cam chịu.

Trong lòng có u sầu, vẻ ngoài khó tránh suy sụp, Vệ Kỳ mỗi ngày đều cau mày ngẩn người, cách ngày này lại nghe hạ nhân nhắc nhở, trạng thái của Quý Hàn hiển nhiên cũng không tốt.

Đại thị nữ ở lại trong giáo, chỉ có mấy tiểu nha đầu mười lăm mười sáu tuổi theo tới, líu ra líu ríu bàn tán giáo chủ đã có vài ngày bỏ cơm, chỉ nói là không hợp khẩu vị.

Vệ Kỳ quyết định đi gặp Quý Hàn.

Quý Hàn thoạt nhìn không có gì khác trước, chỉ có sắc mặt hơi tái hơn, không biết là đang suy tính cái gì, đường mày nhíu chặt, hiển nhiên cũng không vui vẻ.

Vệ Kỳ suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng hỏi thẳng vào vấn đề: “Giáo chủ đang lo lắng chuyện gì sao?”

Quý Hàn chắp tay sau lưng đứng ở bên cửa sổ, trầm mặc không nói.

Thực ra Vệ Kỳ thầm hiểu rõ, Quý Hàn chín phần mười là đang lo lắng cho Triệu Kiếm Quy, Ngọc Tiên Nhi mang Triệu Kiếm Quy đi nhiều ngày như vậy, một phong thư báo bình an cũng không gửi đến, huống chi khi Ngọc Tiên Nhi mang theo Triệu Kiếm Quy đào tẩu, Triệu Kiếm Quy còn dính độc, khó trách Quý Hàn lo lắng.

Quý Hàn bỗng nhiên nói: “Y không biết võ, cũng không phải người trong giang hồ, ngươi nhờ y đi làm chuyện này, không khỏi lỗ mãng.”

Vệ Kỳ ngẩn ra, hắn đang muốn giải thích, Quý Hàn cũng đã thở dài một hơi, hỏi: “Ngươi có nhớ y không?”

Vệ Kỳ nói: “Tất nhiên là nhớ .”

Quý Hàn: “Nhưng trông ngươi không có lo lắng.”

“Y vô bệnh vô thương, hiện tại lại ở chỗ an toàn.” Vệ Kỳ không khỏi khẽ cười,“Thuộc hạ vì sao phải lo lắng?”

Quý Hàn trầm mặc một lát, nhỏ giọng nói: “Đúng vậy, căn bản là không cần lo lắng.”

Sắc mặt của y cuối cùng cũng tốt hơn.

Hai người lại hàn huyên vài câu, Quý Hàn cẩn thận hỏi thăm Vệ Kỳ về việc bố trí giáo chúng trong võ lâm đại hội, sau đó Vệ Kỳ cáo từ rời đi, hắn đi đến cạnh cửa, liền thấy Ân Bất Hoặc cùng Diêm đại phu bước đến, Diêm đại phu đi bên cạnh Ân Bất Hoặc, tỏ ra thập phần tôn kính, cử chỉ còn có vài phần thân cận.

Tim của Vệ Kỳ bỗng nhiên đập rộn lên.

Hắn nghĩ mình ít nhất đã đoán trúng một nửa.

73


Vệ Kỳ thối lui đến sát tường, nhìn theo mấy người đi vào trong phòng Quý Hànđi.

Quý Hàn luôn tỏ ra tôn kính lão giáo chủ, y thấy Ân Bất Hoặc tiến vào, liền đứng dậy, cung kính hành lễ, còn gọi một câu “Nghĩa phụ”, lại tỏ ra không thấy Diêm đại phu bên cạnh Ân Bất Hoặc.

Sắc mặt của Ân Bất Hoặc hơi trầm xuống, lão đi đến ghế trên rồi ngồi xuống, mở miệng nói: “Hàn nhi, đây là huynh trưởng của ngươi.”

Lão nói đương nhiên là Diêm đại phu bên cạnh mình.

Quý Hàn khẽ nhíu mày, vẫn ngậm miệng.

Ân Bất Hoặc đã có chút không vui.

“Từ ngày kẻ xấu ám sát vi phụ đến trọng thương, ta liền cảm thấy năm đó ta đưa huynh trưởng của ngươi đi là sai .” Ân Bất Hoặc nói, “Nghĩ lúc này, vi phụ cũng đã đến tuổi an dưỡng rồi, cho nên mới lại đưa hắn về, ngươi hiện nay đã là giáo chủ, bên cạnh còn có huynh đệ trợ giúp cũng sẽ thoải mái hơn một ít.”

Quý Hàn không nói.

Ân Bất Hoặc lại nói: “Vi phụ biết lòng ngươi có khúc mắc, khi ngươi còn bé ta không cho ngươi chơi đùa cùng hắn, bất quá là hi vọng ngươi có thể tâm không tạp niệm, nếu không phải như thế, ngươi làm sao có thành tựu hôm nay.”

Hắn điềm tĩnh nhìn Quý Hàn, ánh nhìn như là nhìn hài tử không hiểu chuyện của mình, thần tình trên mặt thật là hiền lành.

Quý Hàn đành phải nuốt bất mãn xuống trong bụng, hơi cúi đầu với Diêm đại phu, gọi gã một câu huynh trưởng.

Ân Bất Hoặc rất là hài lòng.

Lão tỏ ra thân thiết cẩn thận hỏi thăm kế hoạch giáo chúng bố trí cho đại hội võ lâm, còn rất quan tâm Quý Hàn.

Sau khi Triệu Kiếm Quy truyền tin cho Hạo Nhiên Minh, theo suy đoán Hạo Nhiên Minh sẽ tính toán vây quanh tiểu đạo lên núi để tiêu diệt một mẻ giáo chúng Ma Giáo đang mai phục ở tiểu đạo.

Đây vốn là tin tức y cố ý lộ ra cho Triệu Kiếm Quy, chẳng qua là vì tương kế tựu kế, để dụ bọn người Hạo Nhiên Minh vào đường hẹp quanh co, giáo chúng sẽ mai phục binh tiền hậu giáp chặn hết hai đầu, bọn họ liền không còn đường lui.

Hạo Nhiên Minh không có nhiều cao thủ như Triệu Kiếm Quy, nhưng người có võ công cao cường cũng không ít, Quý Hàn lo lắng nên không dễ chấp nhận động thủ, Ân Bất Hoặc lại nói sẽ mang thân tín tâm phúc đuổi theo phía sau. Quý Hàn hiện nay là ma giáo giáo chủ, hắn trước dẫn người làm mồi, dụ địch xâm nhập, Ân Bất Hoặc lại từ sau bọc đánh, như vậy vài tên chính phái cho dù có là cao thủ cũng không thể mọc cánh chạy đi, Hạo Nhiên Minh sẽ bại ngay tại chỗ này.

Quý Hàn vẫn nhìn Ân Bất Hoặc.

Y thấy khi Ân Bất Hoặc nói ra những lời này, thần sắc lão rõ ràng là rất thân thiết, nhiều lần dặn dò y phải cẩn thận, kết quả như thế nào đều tốt, chớ nên liều mạng, mà ở bên cạnh Ân Bất Hoặc, vị huynh trưởng kia của y từ đầu tới cuối âm trầm bộ mặt, cơ hồ ngay cả con mắt cũng không muốn đi nhìn y, giống như Quý Hàn thiếu gã mấy trăm vạn lượng tiền bạc.

Là, Quý Hàn bỗng nhiên nghĩ ra, y thiếu gã cả ngôi vị giáo cơ mà.

Ân Bất Hoặc vạch ra kế hoạch tinh vi, sau đó lại cùng Diêm đại phu rời đi.

Trước lúc rời đi Ân Bất Hoặc còn dặn dò Quý Hàn phải nghỉ ngơi cho tốt, nói y còn vết thương trong người, chớ nên để nhiễm lạnh.

Thái độ hôm nay với mấy ngày trước cứ như là hai người khác nhau.

Đợi bọn họ rời đi, Vệ Kỳ lại từ ngoài cửa rón rén tiến vào.

Hóa ra vừa rồi hắn đứng ngoài cửa không chịu đi, Ân Bất Hoặc hiển nhiên trông thấy nhưng cũng không đuổi hắn đi, chắc là không định giấu hắn việc này.

Quý Hàn hỏi: “Ngươi đã nghe được?”

Vệ Kỳ gật đầu: “Vâng.”

Hai người tự mình trầm mặc.

Quý Hàn lại hỏi hắn: “Ta thấy ngươi cùng Ngọc Tiên Nhi cảm tình rất tốt, không biết ngươi gặp y như thế nào.”

Vấn đề này cùng việc bọn họ vừa nói hoàn toàn không dính dáng đến nhau, Vệ Kỳ tuy có chút giật mình, vẫn ửng đỏ mặt xấu hổ hồi đáp: “Có một ngày ta cùng với vài vị huynh đệ Phi Ưng đường du ngoạn sông Tần Hoài, ta thấy một chiếc thuyền hoa trên sông, y …… y ngồi ở bên trong……”

Quý Hàn nói: “Y thực thích ngươi.”

Vệ Kỳ ngượng ngùng gãi gãi đầu.

Quý Hàn bỗng nhiên nói: “Võ lâm đại hội đó, ngươi không cần phải đi theo.”

Vệ Kỳ ngẩn ra.

Quý Hàn chắp tay sau lưng xoay người sang chỗ khác: “Nếu không có chuyện khác nữa, ngươi đi về trước đi.”

Vệ Kỳ nhíu mày, tựa hồ là suy nghĩ để tìm từ thích hợp, rồi mới mở miệng nói: “Triệu đại hiệp cũng thực thích ngài.”

Quý Hàn: “……”

Vệ Kỳ nói: “Dù có thế nào, võ lâm đại hội thuộc hạ nhất định sẽ đi .”

Quý Hàn trầm mặc thật lâu, y cảm thấy như mình đã bị mấy chuyện hỗn loạn này ép tới không thở nổi, y không muốn như thế, lại không biết nên làm như thế nào mới tốt.

Vệ Kỳ thấp giọng kêu: “Giáo chủ……”

Quý Hàn đành phải nói: “Tùy ngươi.”

“Triệu đại hiệp tuy ban đầu là diễn, nhưng hắn đã sớm đưa cả bản thân vào.” Vệ Kỳ chần chờ nói ,“Nếu là giáo chủ ngài xảy ra chuyện không hay, hắn sẽ rất khổ sở.”

Ngữ điệu của Quý Hàn cứng ngắc: “Ta biết.”

Y vẫn không thích người khác nói trắng ra quan hệ của y cùng Triệu Kiếm Quy, y không biết cảm xúc này là gì, có thể là phẫn nộ vì bị Triệu Kiếm Quy lừa gạt, cũng có thể chỉ là đơn thuần xấu hổ.

May mà y vẫn chưa từng oán hận đối phương, chính tà vốn là như thế, bọn họ lưng đeo thân phận phần mình, không thể không làm ra một ít chuyện thẹn với lòng, trong tình huống này, y rất hiểu gánh nặng trên vai Triệu Kiếm Quy.

Vệ Kỳ thần sắc phức tạp, muốn nói lại thôi, cuối cùng cũng chỉ có thể hành lễ với Quý Hàn rồi lui xuống.

Quý Hàn quay trở về bàn, trên bàn có bản đồ do thám tử gửi về, y đã nhìn cả trăm lần, địa thế của Bạch Thương sơn cơ hồ đều khắc vào trong lòng y.

Trên bàn chỉ có một ánh nến mờ ảo.

Quý Hàn bỗng nhiên nghĩ tới.

Võ lâm đại hội, đã là ngày mai.

74


Hạo Nhiên Minh tự ngày thu được tin nội ứng Ma Giáo truyền ra liền bắt đầu cẩn thận bố trí.

Bọn họ vốn nghĩ rằng người dẫn đầu Ma Giáo đến đây cùng lắm là vị Phi Ưng đường Vệ đường chủ kia, bắt lấy một tên đường chủ của Ma Giáo đã là chuyện khó. Đến đại hội võ lâm, bọn họ mai phục ngay tiểu đạo của Bạch Thương sơn hồi lâu, cuối cùng cũng thấy bọn người Ma Giáo lặng lẽ vào tiểu đạo, Hạo Nhiên Minh minh chủ nhìn bức họa do nội ứng vẽ liền nhận ra Vệ Kỳ.

Mà lúc này Vệ đường chủ lại cùng một nữ tử mặc võ trang theo sát phía sau một người.

Người nọ nhìn qua chỉ cỡ hai mươi tuổi, một bộ hắc y, minh chủ cảm thấy người này nhìn hơi quen mắt, trời đất mịt mù làm hắn thật thấy không rõ khuôn mặt người nọ, chỉ thấy Vệ đường chủ rất tôn kính y, hắn liền cảm giác người này có địa vị không thấp trong Ma Giáo.

Phía sau chợt có người hô thành tiếng.

Người bên cạnh gã liền muốn bịt miệng gã, để tránh bị ác nhân Ma Giáo phát hiện tung tích của bọn họ, minh chủ quay đầu lại, nhìn thấy người vừa hô hóa ra là Ba Sơn đại hiệp Cận Bắc Quách, không khỏi nhíu mày.

Cận Bắc Quách tránh khỏi cái tay muốn bịt miệng mình, hạ giọng nói: “Minh chủ, đó là Quý Hàn.”

Minh chủ ngạc nhiên, cũng thấp giọng nói: “Ngươi chắc chắn?”

“Ta tuy không thấy rõ hắn mặt, nhưng nhận ra kiếm của y.” thần sắc của Cận Bắc Quách ỉu xìu, “Ngày ấy chính mắt ta thấy Triệu huynh cùng ma đầu này rời đi .”

Minh chủ ngưng một lát, chỉ cảm thấy trong lòng mừng như điên.

Bọn họ đây chính là câu lên một con cá to.

75


Quý Hàn cùng Ma Giáo giáo chúng đi trong tiểu đạo không lâu, Quý Hàn thấp giọng nói với Vệ Kỳ: “Bọn họ theo tới ?”

Vệ Kỳ nói: “Đúng vậy.”

Hoa hộ pháp bên cạnh y thoáng ngoái đầu nhìn lại phía sau, nói với Quý Hàn nói: “Mắc câu .”

Quý Hàn không nhiều lời, mà là cứ theo kế hoạch tiếp tục đi về phía trước.

Y biết giờ phút này Ân Bất Hoặc ước chừng đã đuổi kịp, y chỉ cần lại đi về phía trước một đoạn đường, đợi nghe được tín hiệu thì xoay người phối hợp với bọn người của Ân Bất Hoặc tiền hậu giáp kích là được.

Bọn y lại đi một lát, rốt cuộc nghe ra hiệu lệnh bắn tên ở phía sau, giáo chúng Ma Giáo sớm được phân phó, vừa nghe thanh âm kia, liền rút vũ khí ra, thừa dịp Hạo Nhiên Minh còn ngẩn ra liền vọt lên công kích.

Minh chủ lập tức nhận ra bọn họ bị mai phục, thầm nghĩ tính tạm thời lui lại, mới vừa quay người liền nghe phía sau hét lên: “Chúng ta bị bao sủi cảo !” Hắn lúc này mới phát hoảng, đang muốn cùng mọi người dùng lực phá vòng vây lao ra thì giữa không trung có một đám hỏa tiễn phóng tới, đáp xuống đống cỏ dại mọc quanh tiểu đạo, tiễn vừa cắm xuống lửa liền cháy lan.

Bạch Thương sơn đã có hơn một tháng chưa đổ mưa , dưới đất cỏ dại khô cứng, trong chớp mắt lửa bùng lên.

Bọn họ không thể không lui trở về.

Mà hỏa tiễn vẫn không ngừng, cơ hồ xây thành một mảng tường lửa trên đường cắt đứt đường lui của bọn Quý Hàn.

Có vài đệ tử Ma Giáo xung máu quá tiến lên rồi bị tên bắn trúng chỗ nhược, ngã rạp trên mặt đất đầy cỏ khô, chớp mắt liền bị đốt thành người lửa, vậy mà mưa tên vẫn chưa chịu dừng, Hoa hộ pháp sợ hãi vô cùng, liền vận nội lực hô to với cung thủ: “Dừng lại ! Là phe ta!”

Nàng vừa dứt lời, suýt nữa bị trúng tên, Vệ Kỳ kịp thời thay nàng ngăn loạn tiễn, kéo nàng lui về bên cạnh Quý Hàn.

Một trận này qua, bọn họ bị thương bảy tám mạng, Hạo Nhiên Minh còn thảm hơn, bên kia mưa tên vừa ngớt, thời gian chỉ vừa đủ để cả đám tránh khỏi tường lửa thì hỏa tiễn lại tiếp tục ập xuống rào rào.

Hoa hộ pháp vẫn khiếp sợ khó hiểu, nàng kéo ống tay áo Quý Hàn, ngạc nhiên nói: “Giáo chủ, bọn họ đây là……”

Quý Hàn lại bình thản: “Trước rời khỏi nơi này đã.”

Bọn họ rốt cuộc bất chấp bọn người Hạo Nhiên Minh, rút lui khỏi nơi này, dù biết bên trên là vách núi, nếu leo lên vách núi thật sẽ không còn đường lui, trong đầu Quý Hàn vẫn còn nhớ rõ bản đồ kia, quanh chỗ này có vài sơn động rất sâu, tạm thời có thể tránh đi một chút.

Giáo chúng chưa thụ thương đỡ đồng bạn bị thương cùng trốn vào huyệt động, Vệ Kỳ đốt lửa đem kiểm tra nhân số, phát hiện ra thiếu mất mấy người.

May mà bọn họ ai cũng mang theo thuốc trị thương bên người, ngay lúc này nhịn đau xử lý miệng vết thương, tâm trạng mọi người đều có chút mê mang, thật sự không biết vì sao giáo chúng bỗng nhiên động thủ với bọn họ.

Hoa hộ pháp cũng chịu vài vết thương nhẹ, nhíu mi lẩm bẩm nói: “Bọn họ chẳng lẽ không có nhận ra là chúng ta sao?”

Bốn phía một mảnh yên tĩnh, không có ai trả lời nàng.

Hoa hộ pháp càng nghi hoặc khó hiểu: “Lúc trước không nói sẽ dùng hỏa công, rốt cuộc là sai ở chỗ nào.”

Yên tĩnh một lát, Quý Hàn lúc này mới chậm rãi mở miệng.

“Hoa hộ pháp, ngươi chẳng lẽ còn không rõ sao.” Y nhẹ nhàng bâng quơ nói, “Chúng ta là chốt thí.”

76

Quý Hàn nói xong câu đó, Hoa hộ pháp nhất thời ngẩn ra, qua một lúc lâu mới tỉnh lại được, thì thào hỏi: “Chốt thí?”

Quý Hàn nói: “Đúng vậy.”

Hoa hộ pháp vẫn không thể tin được: “Lão giáo chủ vì sao lại làm thế?”

Vệ Kỳ ở một bên cười khổ nói: “Ngươi có biết tiểu tử họ Diêm kia là nhi tử thân sinh của lão giáo chủ không?”

Hoa hộ pháp: “Ta…… có mơ hồ nghe qua một ít.”

Vệ Kỳ nói: “Bọn họ sớm đã bố trí .”

Hoa hộ pháp không khỏi nhăn mi, nàng thấy thần sắc của Quý Hàn bình thản, nhịn không được nói: “Ngài đã biết hôm nay lão giáo chủ sẽ……”

Quý Hàn có chút ảm đạm: “Cũng lờ mờ đoán được.”

Hoa hộ pháp ngạc nhiên: “Nếu là như thế, vì sao giáo chủ còn muốn làm theo kế hoạch của lão giáo chủ?”

Quý Hàn rũ mi không nói.

Hoa hộ pháp còn muốn hỏi tiếp, nhưng nàng hoảng hốt nhận ra .

Quý Hàn nói y chỉ lờ mờ đoán, chắc là lờ mờ đoán xem Ân Bất Hoặc có thật là muốn giết y chết hay không, lão ta dù sao cũng là dưỡng phụ của y, trong lòng y ước chừng vẫn ôm một tia hi vọng .

Hoa hộ pháp nhìn Quý Hàn, bỗng nhiên không biết nên nói cái gì mới tốt.

Nếu dựa theo lẽ giang hồ, Ân Bất Hoặc nuôi dưỡng Quý Hàn, nếu lão ta muốn, Quý Hàn cho dù phải trả mạng cho lão thì cũng là chuyện phải làm.

Nhưng nàng không tin Quý Hàn thật sự sẽ ngốc như vậy, ngốc đến mức dâng mạng mình lên.

Người bị thương phần lớn đã được băng bó thỏa đáng, mọi người nghỉ ngơi một lúc rồi Vệ Kỳ mang theo mấy người đi vào sâu trong huyệt động, Hoa hộ pháp cảm thấy khó hiểu, nhỏ giọng hỏi thăm Quý Hàn, Quý Hàn lúc này mới chậm rãi mở miệng: “Mấy ngày trước thủ hạ của Vệ Kỳ nhân lúc thăm dò tiểu đạo còn theo lời ta làm cất giấu vài thứ vào bên trong.”

Hoa hộ pháp hỏi: “Thứ gì?”

Quý Hàn nói: “Bọn họ phóng hỏa ở bên ngoài, không phải muốn thiêu cháy chúng ta thì cũng là muốn vây khốn chúng ta, trong động có giấu chút lương thực, chúng ta có thể chống đỡ qua vài ngày.”

Hoa hộ pháp vốn tưởng rằng Quý Hàn còn cất giấu cái biện pháp gì có thể nghịch chuyển càn khôn, lúc này không khỏi thất vọng nói: “Chống đỡ vài ngày, sau đó thì sao.”

Xem tình trạng hiện nay, dù có thế nào bọn họ đều cầm chắc cái chết.

Quý Hàn nhẹ giọng nói: “Chờ.”

Hoa hộ pháp hỏi: “Chờ cái gì?”

Quý Hàn: “Chờ người đến.”

Hoa hộ pháp không khỏi thở dài, lòng đã tuyệt vọng.

Thời gian Quý Hàn kế nhiệm giáo chủ không tính là dài, y không kịp bồi dưỡng ra bao nhiêu thủ hạ tâm phúc, hiện đã tất cả tụ lại nơi này, nàng thật sự là nghĩ không ra còn ai có thể tới cứu bọn họ. Có nghĩ tới chuyện tranh thủ trốn ra khi chính phái được cứu viện cũng thấy rất xa vời — chính phái vốn cũng tiêu hao nhân lực, cao thủ cơ hồ đều bị vây ở Bạch Thương sơn, dù nàng có suy tính thế nào cũng không tính ra còn ai đến cứu bọn họ được nữa.

Nàng thở dài một hơi, thì thào tự nói: “Làm gì còn ai có thể tới cứu chúng ta, chỉ sợ chúng ta chết chắc.”

Ngữ điệu của Quý Hàn vẫn bình thản: “Tất nhiên là có người đến.”

Hoa hộ pháp ngẩn ra, hỏi: “Người nào?”

Quý Hàn nói: “Triệu Kiếm Quy.”

77


Bọn họ chưa đợi được Triệu Kiếm Quy, ngược lại đã gặp Hạo Nhiên Minh.

Ân Bất Hoặc hiển nhiên là muốn vây khốn bọn họ mấy ngày, đợi đến khi bọn họ sức cùng lực kiệt sẽ ra tay tóm gọn bọn họ. Còn huyệt động này ở tại chỗ cao, lại có thể ẩn nấp, Quý Hàn vốn tưởng rằng sẽ không dễ bị Hạo Nhiên Minh phát hiện , bọn họ nghỉ ngơi trong huyệt động một ngày, phần lớn đã cảm thấy suy sụp, ủ rũ ngồi xổm trong góc, không nói một lời. Tự nhiên Vệ Kỳ nằm sấp nướng đồ khô, nhất thời hương vị tỏa khắp bốn phía, đã có mấy người lặng lẽ đến bên này nhìn.

Quý Hàn vốn có thương tích trong người, đang nhắm mắt nghỉ ngơi, y nghe hương vị thì không khỏi mở mắt ra, qua bên kia xem một cái.

Mọi người trước kia còn tuyệt vọng, lúc này đã bu quanh đống lửa một vòng, mở to hai mắt đáng thương vô cùng chờ Vệ Kỳ cho bọn họ phát đồ ăn.

Quý Hàn: “……”

…… Y bỗng nhiên cũng thấy đói bụng.

Bên ngoài huyệt động bỗng nhiên truyền đến tiếng bước chân.

Mọi người vừa ngoạm đồ ăn vừa mai phục, Quý Hàn không nói gì, lắc mình đến sau vách đá sau, nín thở yên lặng nghe ngóng.

Bên ngoài có người đang thì thầm trò chuyện.

Người nọ có giọng nói nghe ra là trẻ tuổi, khẩu âm lại rất nặng, nói tiếng Hán không tốt. Trong khi Quý Hàn có thể nhận ra bên ngoài có khí tức của ba người, nhưng lại chỉ nghe thấy thanh âm một người.

Người nọ cơ hồ là tiện thể nói ra vài từ: “Có, huyệt động.”

Bước chân của bọn họ lại gần thêm một ít.

Người nọ hít hít mũi, lại nói: “Thơm quá, đói.”

Quý Hàn lạnh lùng liếc nhìn Vệ Kỳ cùng Hoa hộ pháp bên cạnh còn đang gặm đồ ăn, Hoa hộ pháp kinh hồn táng đảm muốn giấu đi, Vệ Kỳ còn trơ mắt tỏ vẻ vô tội nhìn lại y.

Tiếng vang bên ngoài thoáng dừng lại, một thanh âm vang lên: “Bằng hữu bên trong, không nên ẩn thân, có thể đi ra nói chuyện hay không?”

Người này phỏng chừng là Trung Nguyên nhân sĩ, ít nhất gã nói tiếng Hán rất tốt, thanh âm rất là trầm ổn, Quý Hàn cảm thấy thanh âm này có chút quen tai, liền đi ra ngoài thăm dò.

Người đến là Ba Sơn đại hiệp Cận Bắc Quách, mà phía sau gã, rõ ràng là hai huynh đệ Mạc Bắc nhị kiệt.

Thần sắc của Quý Hàn chớp mắt trở nên rất là phức tạp.

Y nhớ tới câu chuyện rợn cả người Triệu Kiếm Quy từng kể cho y.

Quý Hàn tuy biết Triệu Kiếm Quy nói rất nhiều chuyện đều là để lừa y, y vẫn đặc biệt để ý câu chuyện này, Cận Bắc Quách mỗi lần xuất hiện đều là cùng hai huynh đệ kia, quan hệ giữa bọn họ, thật sự là làm người ta…… suy nghĩ xa xôi.

Huống chi y từng nghe nói Triệu Kiếm Quy cùng Cận Bắc Quách là hảo hữu sinh tử, chắc không đến mức hắn nói dối để hãm hại huynh đệ mang lấy tiếng xấu hổ.

Mạc Bắc nhị kiệt là huynh đệ sinh đôi, thanh tuyến tương tự nhau, khi không dùng ánh mắt nhìn, đến Quý Hàn cũng khó nhận ra rốt cuộc là ai đang nói, huống chi không biết vì sao hiện nay y đầy đầu đều là 「 Người đến là phúc 」 bốn chữ to, căn bản không có tâm tư lại đi nghe bọn họ nói chuyện, ba người ở bên ngoài nhẹ giọng hàn huyên vài câu, y lại cảm thấy được có người đến gần huyệt động.

Lần này người đến càng nhiều, Quý Hàn suy đoán là kia vài người bên phe Hạo Nhiên Minh trốn lên vách núi lại vòng trở về, muốn tìm một chỗ trú ngụ, trùng hợp phát hiện ra huyệt động này.

Hương vị Vệ Kỳ nướng lương khô bị bọn họ ngửi thấy, bọn họ đã biết trong huyệt động có người núp, chỉ không biết là địch hay là bạn nên vẫn không dám đi vào. Mà ngay lúc này nếu giao tranh cùng Hạo Nhiên Minh thì rất bất lợi cho Ma giáo, Quý Hàn nhất thời không biết làm sao mới tốt, cũng dùng dằng không chịu ra mặt.

Bọn người đứng bên ngoài một lúc lâu lại đột nhiên nhanh chóng trốn vào trong động, bọn họ không thể đi sâu vào trong như giáo chúng Ma Giáo, hai nhóm người chưa kịp chạm mặt nhau, Quý Hàn lại kinh hãi, không biết rốt cuộc là xảy ra chuyện gì, nghiêng tai để nghe, bỗng nhiên nghe ra tiếng vang bên ngoài động, dường như lại có một nhóm người tới gần.

Lòng y chùng xuống.

Chỉ sợ là Ân Bất Hoặc đến.

78

Bốn phía lại thanh tĩnh, chỉ nghe thấy bên ngoài có tiếng bước chân càng lúc càng gần.

Có người ngoài động mở miệng: “Bên trong có người.”

Người khác trầm giọng cười đáp: “E là còn có không ít người.”

Người đang nói hiển nhiên là Ân Bất Hoặc cùng Diêm đại phu.

Quý Hàn nghe thấy thanh âm của Ân Bất Hoặc, nhịn không được thẳng lưng, tay cầm kiếm siết chặt.

Y nghĩ Ân Bất Hoặc đã dồn y đến đường này, y có ra tay giết Ân Bất Hoặc cũng không phải việc lớn, mà võ công của Ân Bất Hoặc kém xa y, y tuy vẫn mang thương tích, nhưng giết Ân Bất Hoặc không phải chuyện khó.

Nhưng y lại không nỡ.

Y vốn dĩ là được Ân Bất Hoặc nuôi lớn, Ân Bất Hoặc dạy y học văn tập võ, cũng dạy y làm việc làm người, tuy đối với y hơi lạnh nhạt, nhưng vô luận như thế nào, vẫn coi như phụ thân của y.

Nếu y thực sự có ý muốn giết Ân Bất Hoặc, thì ngay khi phát hiện Ân Bất Hoặc bố trí mưu kế, y đã nên động thủ .

Quý Hàn lại chậm rãi buông lỏng kiếm.

Y nhớ Ân Bất Hoặc từng nói với y, thân là giáo chủ của thánh giáo, mấu chốt là tâm can ngoan độc, những kẻ không sợ chết chỉ là số ít, nếu giết hết số ít này sẽ không còn ai dám phản kháng.

Cuối cùng y đúng là mềm lòng, nên không ngồi được cái ngôi vị giáo chủ này.

Bên ngoài bỗng nhiên vang lên một trận huyên náo, Hạo Nhiên Minh tựa hồ muốn đánh lén, hiện nay đã giao tranh với bọn người của Ân Bất Hoặc.

Bọn người Hạo Nhiên Minh bị nhốt từ lâu, đã sớm uể oải không chịu nổi, làm sao đấu lại bên kia nên không qua bao lâu liền rơi xuống hạ phong, Vệ Kỳ ghé vào bên tai Quý Hàn, ý bảo y lúc này thừa dịp loạn lạc, xen vào trợ giúp Hạo Nhiên Minh một phen.

Tâm trạng Quý Hàn còn có chút loạn, bất quá y chỉ hơi chần chờ, thời cơ đã mất.

Tiếng đánh nhau bên ngoài đột nhiên dừng lại, bọn họ lén lút nhìn ra đã thấy một vị trong Mạc Bắc nhị kiệt đã bị bắt, đám người Ân Bất Hoặc dùng hắn đi uy hiếp mấy nhân sĩ giang hồ kia, Hạo Nhiên Minh dù sao cũng là danh môn chính phái, đương nhiên sẽ không trơ mắt nhìn hắn gặp chuyện không may, đành phải lần lượt ném binh khí xuống, bó tay chịu trói.

Hạo Nhiên Minh minh chủ bị phong bế huyệt đạo, vừa thở gấp vừa nói: “Ân Bất Hoặc, không thể tưởng tượng được ngươi còn chưa có chết.”

Ân Bất Hoặc mỉm cười, không đáp lời.

Diêm đại phu chậm rãi đi đến nhìn sơ qua huyệt động, nói: “Bên trong còn có người.”

Ân Bất Hoặc nghe vậy cũng nhìn vào trong, hơi trầm ngâm, lạnh lùng mở miệng nói: “Hàn nhi, ngươi còn muốn trốn đến lúc nào.”

Quý Hàn không kiềm được lại nắm chặt kiếm, vẫn không nhúc nhích.

Lúc này trong lòng y không khỏi có chút nghi hoặc, bọn họ mấy người nín thở trốn ở trong huyệt động này, người luyện võ có nhận ra cũng bình thường, nhưng vị Diêm đại phu kia thuở nhỏ bị đưa đến nuôi ở nhà bình dân, nên hẳn là không biết võ mới đúng, vì sao lại có thể phát giác ra có người trốn ở bên trong.

Hạo Nhiên Minh minh chủ ngạc nhiên cả kinh nói: “Ma đầu Quý Hàn cũng ở nơi này?”

Ân Bất Hoặc không thèm để ý đến hắn, thản nhiên nói: “Hàn nhi, nếu ngươi không chịu ra, vậy chúng ta đi vào cũng được.”

Lão còn chưa dứt lời, Diêm đại phu đã đi vào bên trong huyệt động, gã đi đếb gần, Quý Hàn liền thấy trong tay gã nắm một thanh kiếm, y cảm thấy kinh ngạc, không biết công phu của gã đến bậc nào – nếu gã đã dám tự mình tiến vào, vậy hẳn là khá tin tưởng vào thân thủ của mình.

Quý Hàn thật sự không dám tùy tiện động thủ.

Chỉ cần Diêm đại phu bước thêm vài bước vào bên trong, gã sẽ thấy đám đệ tử Ma Giáo đang trốn gần cửa động, Quý Hàn thầm biết mọi người bên trong nơi này chỉ có y có võ công tương đối cao cao, nếu y không chịu ra tay, mấy người kia căn bản vô lực chống cự.

Nếu y cố tình trốn thì tất cả thủ hạ thân tín của y hẳn phải chết.

Nhớ đến chuyện này, y không khỏi thẳng lưng, nắm chặt ba thước Thanh Phong trên tay, bước ra ngoài.

Vệ Kỳ cùng Hoa hộ pháp ngạc nhiên bắt lấy ống tay áo của y, lại bị y nhẹ nhàng phất ra.

Diêm đại phu thấy y, trên mặt không khỏi lộ ra tiếu ý, chậm rãi nói: “Quý giáo chủ, đã lâu không gặp.”

Thần sắc của Quý Hàn lạnh như hồ băng, hiển là không định dông dài khách sáo với Diêm đại phu làm gì.

“Rút kiếm của ngươi ra.”

Y lạnh lùng nói.

79


Diêm đại phu cười: “Trong động không gian nhỏ hẹp, hai người chúng ta thi triển không đủ, không bằng cùng đi ra bên ngoài quyết thắng thua.”

Quý Hàn vẫn lạnh lùng nhìn gã, không đáp lời.

Diêm đại phu nói: “Ngươi mà yên tâm, chỉ cần ngươi có thể thắng ta, ta liền lập tức thả những kẻ khác đi.”

Quý Hàn tuy không tin, nhưng không có cách khác.

Trong huyệt động đúng là không thể thi triển thân pháp, huống chi đối phương người đông thế mạnh, mặc kệ Diêm đại phu có phải là đang lừa y hay không, y cũng không biết phải làm sao.

Vệ Kỳ đứng phía sau cuống quít giữ chặt y, vội vàng thì thầm vào lỗ tai y: “Giáo chủ, ngài vẫn đang bị thương.”

Quý Hàn lại nhẹ nhàng phất tay hắn ra: “Hết cách, ngươi mau lui xuống.”

Vệ Kỳ nói: “Nhưng mà……”

Quý Hàn khẽ lắc đầu: “Các ngươi ở lại nơi này, không cần đi ra.”

Tiếu ý bên môi Diêm đại phu càng sâu.

Vệ Kỳ cắn răng, cuối cùng hạ quyết tâm, rất nhanh đuổi kịp, ở sau hắn có tiếng bước chân sột soạt, hắn quay đầu lại, liền thấy giáo chúng cơ hồ lẳng lặng đuổi kịp.

Quý Hàn và Diêm đại phu cùng đi ra khỏi huyệt động, Ân Bất Hoặc thấy y, cũng chỉ mỉm cười mà không nói gì, dường như lão thấy kết cục thế này là đương nhiên.

Bên kia, giữa đám người Hạo Nhiên Minh, Cận Bắc Quách liếc nhìn thấy y, trước ngạc nhiên sau liền chỉ hắn mắng: “Ma đầu ! Triệu huynh hiện tại ở nơi nào !”

Quý Hàn giống như không nghe thấy, hờ hững đi ra vài bước, Diêm đại phu đi sau y cười nói: “Tất nhiên là chết rồi.”

Toàn thể Hạo Nhiên Minh tĩnh lặng một lát, Cận Bắc Quách khàn giọng mắng to: “Cái tên ma đầu nhà ngươi! Ta còn sống một ngày ! Nhất định phải giết ngươi báo thù cho Triệu huynh!”

Trong tay gã không có binh khí, gã còn bị phong bế huyệt đạo, tất nhiên không thể “Chính tay đâm ác tặc” tại đây, chỉ còn có thể trong vòng vây to tiếng mắng chửi vài câu lỗ mang, sau đó đột nhiên nghẹn ngào ngã ngồi ra đất, lấy tay che mắt, lệ rơi đầy mặt.

Hạo Nhiên Minh chủ cũng ngẩn ngơ lẩm bẩm: “Là ta…… Là ta đã hại Triệu hiền chất.”

Quý Hàn vẫn như mắt điếc tai ngơ, y đi ra vài bước, rồi quay người lại, lạnh lùng nói với Diêm đại phu: “Ngươi rút kiếm đi.”

Diêm đại phu nói: “Ta là huynh trưởng của ngươi, tất nhiên là muốn nhường ngươi .”

Lời còn chưa dứt, kiếm trong tay gã đã ra khỏi vỏ, công kích trực tiếp lên đầu vai Quý Hàn, Quý Hàn lấy vỏ kiếm chắn qua, trong khoảnh khắc kiếm đã nơi tay.

Diêm đại phu dùng nhuyễn kiếm, chỉ chăm chăm tấn công vào chỗ Quý Hàn thụ thương chưa lành, Quý Hàn vốn đã không thiện phòng thủ, nhuyễn kiếm lại khác với trường kiếm, y lấy kiếm ngăn trở, nhuyễn kiếm như rắn quanh co cắt khoét thêm trên người y một vết thương.

Sau vài lần đụng độ, Quý Hàn cảm thấy miệng vết thương trên vai rạn nứt, đau nhức không thôi, y còn phải ngăn cản mấy chiêu của Diêm đại phu, tay bỗng nhiên mất lực, trường kiếm rời khỏi tay, y vội vàng nghiêng người né tránh kiếm chiêu, chiêu tiếp theo tất nhiên là tránh không khỏi.

Sau lưng y đã bị kiếm gây thương tích, sau đó lại nghe được Diêm đại phu ăn đau lên tiếng rên rỉ, y quay đầu nhìn, kiếm trong tay Diêm đại phu đã bị người đánh bay .

Từ phía sau, có người đỡ lấy y, bạch y như tuyết, Quý Hàn khựng người một lát, sau đó quay đầu nhìn người nọ, lòng y cơ hồ ngập tràn vui sướng, thốt lên: “Triệu Kiếm Quy.”

Triệu Kiếm Quy nói: “Ta đến chậm.”

Quý Hàn nhíu mi, lại thoáng mím môi nở nụ cười rất nhanh, thấp giọng nói: “Vừa vặn, không phải là quá trễ.”

Hạo Nhiên Minh tĩnh lặng hồi lâu, Cận Bắc Quách cả kinh nói: “Triệu huynh, ngươi còn chưa có chết?”

Triệu Kiếm Quy rũ mi nhìn Quý Hàn té ngã xuống đất, khẽ cười nói: “Nhận được ưu ái của giáo chủ, Triệu mỗ tóm lại xem như tránh được một kiếp.”

Quý Hàn đã kiềm được tiếu y bên khóe môi, chỉ là một câu này của Triệu Kiếm Quy vốn chưa nói xong, hắn lại đã quay tay hồi đáp Diêm đại phu một chiêu, lúc xuất trường kiếm trong tay, hắn chậm rãi mở miệng nói: “Ngươi nhớ kỹ, kiếm pháp lợi hại nhất trên đời này, không phải kiếm giết người, mà là kiếm cứu người.”

80

Quý Hàn giật mình, bỗng nhiên hiểu rõ những lời này của Triệu Kiếm Quy, có lẽ là hắn nói với riêng y.

Ngày ấy y từng cùng Triệu Kiếm Quy nói qua, kiếm pháp của y không có chiêu thức phòng thủ, tất cả đều mang sát ý. Mà giang hồ cũng từng đồn đại, kiếm của y là kiếm giết người, kiếm của Triệu Kiếm Quy, là kiếm của hiệp khách nhân nghĩa.

Y không ngờ Triệu Kiếm Quy lại để ý những lời này như thế, đại để là vì tranh cái danh đệ nhất kiếm này với y, lòng y không khỏi cảm thấy có chút buồn cười, lại có chút lo lắng. Y chăm chú nhìn Triệu Kiếm Quy giao thủ với Diêm đại phu, bỗng nhiên phát giác ra xung quanh đã bị một đám người vây lại.

Những người đó y không quen biết, chỉ nhìn ra bọn họ từng trải qua huấn luyện, vũ khí tinh xảo, y vốn có chút cảnh giác, lại trông thấy Tiểu Lâm thò đầu rón rén đi theo phía sau một người trong đó, y liền thở phào nhẹ nhõm, chuyên chú quay đầu nhìn Triệu Kiếm Quy.

Diêm đại phu bất quá là lợi dụng thương thế Quý Hàn để ra kiếm chiêu mới chiếm được một ít tiện nghi, nên khi giao thủ Triệu Kiếm Quy chẳng mấy chốc mà rơi xuống hạ phong, Ân Bất Hoặc đứng một bên cảm thấy không ổn, liền ra hiệu cho đám người Ma Giáo đứng bên lão đồng loạt động thủ.

Người lúc đầu chỉ đứng xem đột nhiên vây đánh.

Võ công của bọn họ tuy so không được với cao thủ giang hồ, nhưng vốn dĩ được luyện tập đồng đội bài bản, phối hợp khăng khít, vị thiếu niên mặc Nha phục thanh thanh đứng bên cạnh Tiểu Lâm như là thủ lĩnh của bọn họ, ra lệnh vài tiếng, cục diện liền giống như thao trường.

Y đã mơ hồ đoán ra mấy người trước mắt này rốt cuộc là người phương nào .

Song phương vào trận làm cục diện bế tắc, Quý Hàn quay đầu nhìn đám Vệ Kỳ vẫn đang ngẩn người, không khỏi cau mày, cao giọng gọi: “Vệ Kỳ !”

Vệ Kỳ cùng Hoa hộ pháp hiểu ý, thống lĩnh giáo chúng gia nhập chiến cuộc.

Đại cục đã định.

Đến khi đám người Ân Bất Hoặc suy tàn, Triệu Kiếm Quy mới thu kiếm đi tới, muốn giúp Quý Hàn băng bó cầm máu, còn vị thiếu niên vận Nha phục kia lại giúp đám người Hạo Nhiên Minh giải huyệt, minh chủ tất nhiên là vạn phần cảm kích, mở miệng dò hỏi: “Cũng may được thiếu hiệp ra tay cứu giúp, không biết tôn tính đại danh của thiếu hiệp là?”

Thiếu niên mỉm cười nói: “Hổ thẹn không dám nhận, tại hạ là Ôn Cảnh Sơn.”

Hắn thấy đám người của Minh chủ hiển nhiên không biết Ôn Cảnh Sơn là người phương nào, liền nói thêm một câu: “Triệu Kiếm Quy là sư huynh của ta.”

Minh chủ giật mình một lát, thần sắc có chút biến hóa.

Quý Hàn cũng nhíu mày nói: “Đó là nhị sư đệ của ngươi?”

Triệu Kiếm Quy hỏi: “Ngươi nhận ra hắn?”

Quý Hàn: “Ngươi từng nhắc đến…… Hắn là người của Lục Phiến môn?”

Triệu Kiếm Quy gật đầu: “Đúng vậy.”

Quý Hàn trầm mặc không nói.

Người trong giang hồ, rất không thích dính dáng đến triều đình, nếu có người giang hồ cam nguyện một đời để triều đình sai sử, thì khi bọn họ nhắc tới người này sẽ khó tránh khỏi chửi một câu: chó săn, tay sai. Giống như chỉ cần quy phục triều đình là sẽ biến thành người không biết xấu hổ khúm núm nịnh bợ. Ôn Cảnh Sơn quy phục triều đình, vốn chẳng là chuyện lớn, nhưng lúc này Hạo Nhiên Minh là do hắn cứu, vậy thật sự quá mất thể diện .

Tình huống này có lớn có nhỏ, nếu như xử lý không tốt, e là sẽ liên lụy đến Triệu Kiếm Quy.

Ôn Cảnh Sơn tất nhiên là biết rõ trong lòng, cũng không khách sáo với Minh chủ làm gì, trái lại đi đến bên Triệu Kiếm Quy, còn cười ôn hòa với Quý Hàn, lại hỏi Triệu Kiếm Quy: “Sư huynh, này hai người nên xử trí như thế nào.”

Hắn tất nhiên là nhắc tới Ân Bất Hoặc cùng Diêm đại phu.

Lúc này có ba thế lực ở đây, vô luận là giao cho ai, xử trí như thế nào, đều sẽ chọc người không vui, là vấn đề rất khó giải quyết.

Minh chủ nói: “Loại ác tặc này, tất nhiên là tử hình ngay tại chỗ, làm gương cho mọi người!”

Quý Hàn vẫn trầm mặc không nói.

Ôn Cảnh Sơn chỉ là mỉm cười nhìn Triệu Kiếm Quy, dường như đang đợi hắn định đoạt.

Ân Bất Hoặc nghe lời phát ra từ miệng Minh chủ, liền hoảng loạn, vội vàng mở miệng nói: “Hàn nhi! ta là phụ thân của ngươi !”

Triệu Kiếm Quy lạnh lùng nói: “Lúc ngươi tính kế giết y, ngươi có từng nhớ ngươi là phụ thân của y sao.”

Lúc này nghĩ lại, Ân Bất Hoặc có khi đã tính kế từ lúc Quý Hàn còn bé, lão dạy Quý Hàn tập kiếm, bất quá là muốn y đi đầu chém đứt chông gai, khai thông đường lối cho nhi tử thân sinh của lão.

Ân Bất Hoặc á khẩu không trả lời được.

Quý Hàn tuy hận lão, nhưng vẫn không nhẫn tâm tự mình ra tay, Triệu Kiếm Quy biết tâm ý của y, cũng biết Ân Bất Hoặc còn ở Ma Giáo còn khiến Quý Hàn phiền não, để lão rơi vào tay Chính phái thì lại khiến Ma Giáo mất hết mặt mũi, Ân Bất Hoặc chắc chắn phải chết là chuyện không thể nghi ngờ, nghĩ tới nghĩ lui, đành phải mở miệng nói: “Sư đệ, bọn họ giao cho ngươi.”

Ôn Cảnh Sơn cười nói: “Sư huynh, đây chính là tặng ta một phần đại lễ.”

Triều đình sớm đã có ý tứ chỉnh đốn giang hồ, giáo chủ tiền nhiệm của Ma Giáo đúng là một phần hảo lễ.

Quý Hàn hơi hơi nhíu mi, lại không nói một lời.

Minh chủ càng thêm mất hứng.

Hắn cao giọng nói: “Triệu hiền chất, ngươi chớ quên thân phận của ngươi.”

Mọi người chung quanh bàn tán xôn xao.

Bọn họ còn nhớ chuyện Triệu Kiếm Quy giết đệ tử của Minh chủ còn phản bội mà gia nhập ma giáo, lúc này không khỏi có chút mơ hồ.

Quý Hàn liếc nhìn hắn, nói: “Hiện nay bổn tọa đã là giáo chủ, tuyệt đối sẽ không lại xâm phạm Hạo Nhiên Minh các ngươi nửa phần.”

Minh chủ nhất thời ngạc nhiên, ấp úng hồi lâu, còn nói thêm: “Nếu là như thế, Triệu hiền chất ngươi cũng không cần phải mai phục ở Ma Giáo nữa.”

Mọi người bừng tỉnh đại ngộ.

Quý Hàn nói: “Trong giáo xảy ra chuyện lớn thế này, không biết hậu quả ra sao, bổn tọa sợ là phải đi cả đêm về giáo……”

Y nhướng mày nhìn Triệu Kiếm Quy, ý tứ là hi vọng hắn cùng quay về với y.

Triệu Kiếm Quy nhìn Quý Hàn, bất đắc dĩ nói: “Sư phụ của ta biết việc này, sư phụ …… phạt ta lên núi diện bích ba tháng.”

Quý Hàn nhíu mi.

Triệu Kiếm Quy bỗng nhiên hạ thấp giọng, ghé vào lỗ tai hắn thì thầm, giống như cười nhẹ: “Hắn còn mời ngươi sau ba tháng sau đến uống một chén trà.”

81


Quý Hàn ngẩn ra hồi lâu, bỗng nhiên lui nhanh ra phía sau một bước, ngạo nghễ nói: “Ta không đi.”

Những người đứng xa xa vẫn chưa nghe được bọn họ nói những gì, tất cả đều mù mờ khó hiểu, chỉ có Ôn Cảnh Sơn bật cười.

Triệu Kiếm Quy cũng có chút ủy khuất.

Quý Hàn nghiến răng nghiến lợi nói: “Chớ quên hai tháng sau, ước hẹn ngươi và ta Luận Kiếm phong quyết chiến.”

Triệu Kiếm Quy: “…… A?”

Quý Hàn: “Nếu ngươi thua, cái danh đệ nhất kiếm này, liền thuộc về bổn tọa.”

Triệu Kiếm Quy ủy khuất nói: “Khi đó chỉ sợ ta còn đang diện bích.”

Quý Hàn lạnh lùng mở miệng: “Không đến liền coi như thua.”

Triệu Kiếm Quy càng ủy khuất hơn: “Ta đến.”

Quý Hàn cười lạnh: “Ngươi nhớ kỹ.”

Triệu Kiếm Quy bật cười, hắn chậm rãi gằn từng chữ: “Được, ta nhớ kỹ.”

82

Nghe thấy đệ nhất kiếm khách Triệu Kiếm Quy cùng Ma Giáo giáo chủ Quý Hàn ước chiến Luận Kiếm Phong, các nhân sĩ giang hồ bát quái đều rất kích động, trước đó năm sáu ngày đã chiếm chỗ tốt trên đỉnh Luận Kiếm Phong để xem náo nhiệt.

Đến ngày quyết chiến, bọn họ đợi từ lúc mặt trời mọc đến hoàng hôn mà hai nhân vật chính vẫn chưa lên sàn.

Có người nghi hoặc: “Chẳng lẽ là chúng ta nhớ lầm ngày?”

Cũng có người nói: “Triệu đại hiệp chẳng lẽ còn đang diện bích, không có đến Luận Kiếm phong?”

Trong lúc nhất thời lời đồn nổi lên bốn phía, bàn tán còn náo nhiệt hơn cả việc xem kiếm.

Thật ra Triệu Kiếm Quy đã sớm chạy tới Luận Kiếm phong vào mấy ngày trước.

Hắn không biết Quý Hàn ước chiến là thật hay giả bộ, liền bảo Tiểu Lâm lên núi chờ xem, còn hắn đợi tin trong phòng trọ nhỏ dưới núi, nếu như Quý Hàn đến, hắn đến sau cũng được.

Quý Hàn vẫn chưa tới.

Hai tháng không thấy, hắn đã nhớ người như điên.

Lúc này hắn không khỏi lo lắng Quý Hàn đi đường gặp chuyện mới trễ hẹn.

Vào khi Triệu Kiếm Quy suy nghĩ miên man, bỗng nhiên nghe được cổng tre khẽ vang.

Hắn nhìn ra trong viện, chợt thấy một người vận hắc y, chậm rãi đi tới.

Là Quý Hàn.

Triệu Kiếm Quy lòng mừng như điên, bước nhanh ra viện, nói: “Ngươi làm sao tìm được chỗ này.”

Quý Hàn lạnh lùng nói: “Bổn tọa lạc đường .”

Triệu Kiếm Quy hỏi: “Ngươi muốn đi Luận Kiếm Phong?”

Quý Hàn nói: “Không.”

Triệu Kiếm Quy hỏi: “Vậy ngươi muốn đi đâu?”

Nói xong, hắn nao nao, bỗng nhiên cảm thấy đoạn đối thoại này rất quen thuộc.

Quý Hàn cau mày, nhìn hắn cả hồi lâu, sau đó đơ mặt ói ra một câu thật lạnh lùng.

“Đi đường vào tim ngươi.”

end


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 05.08.2017, 21:16
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 1
Thành viên cấp 1
 
Ngày tham gia: 27.11.2016, 11:50
Bài viết: 15
Được thanks: 4 lần
Điểm: 0.13
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Luận như thế nào dụ dỗ sai cách giáo chủ Ma giáo - Nhất Chích Đại Nhạn
Làm ơn nói cho tui, Triệu đại hiệp là công có phải ko aaaaaa?


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 24 bài ] 
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: maiq và 100 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

3 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

4 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

5 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

6 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

8 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

9 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

10 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 118, 119, 120

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 202, 203, 204

12 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

13 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

14 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

15 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

16 • [Hiện đại] Người tình trí mạng - Ân Tầm

1 ... 227, 228, 229

17 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

18 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 121, 122, 123

19 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

20 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16



Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 498 điểm để mua Thiên thần vàng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Phù thủy dễ thương
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 482 điểm để mua Mề đay đá Citrine 6
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Chuồn chuồn
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 246 điểm để mua Hà mã tắm
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 224 điểm để mua Gấu nâu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 210 điểm để mua Kẹo cầu vồng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 238 điểm để mua Kẹo 7 màu
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 406 điểm để mua Bông tai đá Citrine
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 428 điểm để mua Bông tai đá Peridot
Mika_san: xuất hiện đi nào
Mika_san: có ai hơm
Mika_san: looooo
Shop - Đấu giá: Mika_san vừa đặt giá 230 điểm để mua Couple 5
Shop - Đấu giá: Mika_san vừa đặt giá 220 điểm để mua Doggi bú bình
Mika_san: alo
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 304 điểm để mua Khủng long Dino
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 365 điểm để mua Thiên thần xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 293 điểm để mua Giường nữ hoàng
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 212 điểm để mua Bé Mascot hồng
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 251 điểm để mua Lily Flowers
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 687 điểm để mua Quà tặng Hamster
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 332 điểm để mua Khỉ xanh
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Vivianna
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 216 điểm để mua Người tuyết 3
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 234 điểm để mua Trâm hoa cài tóc
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 750 điểm để mua Ngọc đỏ
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 291 điểm để mua Nhảy hip-hop
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> tuyết sa mạc
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 354 điểm để mua Nấm nhún nhảy

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.