Diễn đàn Lê Quý Đôn



Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 2 bài ] 

Mọi thứ rồi sẽ ổn - Zeze

 
Có bài mới 23.06.2017, 00:44
Hình đại diện của thành viên
Thành viên mới
Thành viên mới
 
Ngày tham gia: 08.06.2017, 15:34
Tuổi: 22 Nữ
Bài viết: 6
Được thanks: 1 lần
Điểm: 9.67
Có bài mới [Sáng tác - Hiện Đại] Mọi thứ rồi sẽ ổn - Zeze - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)



Tên truyện: Mọi thứ rồi sẽ ổn

Tác giả: Zeze

Thể loại: hiện đại, nhẹ nhàng

Tổng số chương: 1

Tình trạng: Hoàn

Nguồn Diễn đàn Lê Quý Đôn, Hoàng Chúc Nhi wordpress

***


Tokyo. Chiều tối.

  Những biển hiệu lên đèn. Con phố lác đác người qua lại. Ngắm nhìn Tokyo chìm trong màn đêm càng khiến tâm trạng tôi trở nên u uất hơn bao giờ hết. Tôi thở dài. Hết nhìn con phố qua khung cửa sổ trong suốt rồi lại nhìn hộp kem đang vơi dần. Vị vani tan chảy trong miệng.

  Tôi có nhiều những suy nghĩ kỳ lạ. Một trong số đó là cố giữ lại một thói quen sau mỗi cuộc tình. Giả dụ như, ngay lúc này đây, nhàn nhã ăn kem vào tối thứ bảy hàng tuần khi Tokyo lên đèn. Cứ ngồi đó, trong quán kem, ăn hết một hộp lớn, ngắm nhìn vạn vật xung quanh biến đổi theo thời gian. Khoảng vài tuần trước thì có hai người ngồi đối diện nhau, thỉnh thoảng lại quay ra nhìn đối phương bằng ánh mắt trìu mến, tràn đầy tình yêu. Bây giờ thì khác hơn chút. Vẫn là tối thứ bảy hàng tuần, vẫn vị ngọt của vani trên đầu môi, chỉ là vị trí đối diện thì lại trống không.

  Tôi và Nakata – bạn trai kiêm mối tình đầu mới chia tay tuần trước. Lúc chia tay, vẫn là câu nói muôn thủa mà tôi đã từng nghe hay đọc qua từ ai đó:

“ Chia tay đi, anh nghĩ chúng ta không hợp nhau.”

“ Nakata, anh không còn câu nào sáng tạo hơn để dùng cho trường hợp này à?”

  Giọng tôi bình thản cất lên. Thái độ của tôi khiến anh sững lại vài giây. Rồi Nakata quyết định im lặng và tiến đến, cho tôi một cái ôm ấm áp. Khẽ thì thầm vào tai tôi vài lời. Dù mới chỉ tuần trước thôi nhưng tôi quả thực không thể nào nhớ hết. Chỉ nhớ duy nhất một câu, câu nói cuối trước khi anh bỏ tôi đứng trơ như phỗng, nhìn bước chân ai đó lặng thầm đi giữa hàng cây lá vàng. Hình như mùa thu tới rồi.

“Sống tốt nhé.”

“Anh cũng thế.”

  Giọng tôi khản đặc. Tôi nghĩ là Nakata không nghe thấy. Vì anh đã đi rất xa rồi. Có thứ gì đó mằn mặn rơi xuống. Có một cái gì đó tan vỡ. Trái tim. Hóa ra trái tim tôi cũng có một ngày, cảm thấy vỡ vụn ngay khi nó vẫn đang đập.

  Tiếng ai đó gõ cửa kính đưa tôi quay về hiện thực. Thu lại khuôn mặt buồn bã, tôi nở nụ cười thật tươi. Tôi nhìn thấy Wantanabe. Cậu ấy trông thật chỉnh chu trong bộ đồ comlê đen. Mái tóc dài chải gọn buộc thành đuôi ngựa phía sau. Có vẻ như cậu vừa tan làm. Trên tay Wantanabe vẫn còn đang cầm chiếc cặp da công sở hiệu bình dân. Cả người cậu toát lên cái vẻ nghiêm túc của một người đàn ông trưởng thành.

  Cậu gõ vào cửa kính lần nữa. Ra hiệu với tôi, ý muốn tôi ra ngoài đi dạo. Tôi gật đầu, đáp lại cậu bằng khẩu hình, muốn một cốc cà phê không mình khao. Cậu lắc đầu, mình uống đủ rồi.

“Lâu rồi mới gặp cậu. Không nghĩ sẽ vô tình bắt gặp cậu ở đây.”

  Wantanabe nói với giọng hào hứng dù bề ngoài cậu cũng không biểu hiện gì nhiều, vẫn thong thả bước đi với một bên tay phải nhét túi quần, bên tay kia xách chiếc cặp da.

“Mình cũng thế.”

“Cậu còn làm việc ở công ty phát hành sách không? Thỉnh thoảng mình hay qua đó. Mình nhất định sẽ mời cậu đi ăn sushi ở gần đó.”

“Còn. Nhớ mời mình đấy. À cuối tháng này họp lớp cấp ba, cậu định đến chứ? Chắc rơi vào khoảng tối ngày hai bảy gì đó.”

  Wantanabe và tôi là bạn học. Chúng tôi học chung với nhau những năm phổ thông. Tôi và cậu ấy là một trong số ít những người bạn học có thể nói là thân thiết sau khi tốt nghiệp thay vì chỉ là một cái tên trong danh bạ, chờ đến ngày họp lớp sẽ xuất hiện trong danh sách gọi.

  Tôi nhớ hồi học năm hai phổ thông, là cái năm mà tôi, một đứa con lai Nhật – Việt, bắt đầu cuộc sống mới trên Tokyo. Tôi là một đứa rụt rè và nhút nhát. Wantanabe thì hoạt bát và luôn là tâm điểm chú ý. Cậu là một trong những trụ cột chính của đội bóng đá trường tôi lúc bấy giờ. Và cậu cũng là người đầu tiên bắt chuyện với tôi.

  Cậu có một niềm đam mê lớn với bóng đá. Thậm chí, Wantanabe từng thể thốt với tôi rằng, ngoài việc trở thành cầu thủ cấp quốc gia ra, cậu nhất quyết sẽ không đi làm bất cứ nghề tay trái (Wantanabe thuật tay trái – ý tôi là nghề chính của cậu ấy) nào khác cả. Bây giờ thì cậu là một luật sư, và nó chẳng liên quan gì đến cái cầu-thủ-bóng-đá nữa rồi.

  Chúng tôi khá hợp nhau, dù cho một kẻ là mọt sách chính hiệu, luôn ru rú trong lớp hoặc trong thư viện với một cuốn sách; còn kẻ kia không bao giờ ngồi yên một chỗ, thích hoạt động ngoài trời. Wantanabe rất đáng mến, với khuôn mặt có chút lanh lợi, đôi môi  hơi dày, mái tóc húi cua, đã là một hình tượng nam sinh chuẩn mực của vài đứa con gái trong lớp.

  Nhưng vì một lý do nào đó, hình ảnh cậu đã thay đổi một cách chóng mặt vào năm cuối phổ thông. Tôi thực sự không biết lý do đó là gì. Tôi cũng không có ý định tìm hiểu nguyên nhân. Nếu Wantanabe chưa có ý định kể thì tôi cũng không muốn bắt ép cậu ấy phải-kể-cho-tôi- nghe.

  Và giờ bạn thấy đấy. Cậu ấy vẫn là một Wantanabe-đúng-nghĩa-bạn-tốt của tôi. Chỉ có điều, cậu không còn cười nhiều như trước, không còn cái nhiệt huyết đam mê trái bóng như những ngày đầu tôi gặp. Thậm chí, cậu còn nuôi tóc đuôi ngựa và gu ăn mặc trở nên gọn gàng, tỉ mỉ hơn hẳn.

“Sumida, tôi nhớ mái tóc dài của cậu.”

  Wantanabe nói. Lời của cậu khiến tôi bất giác sờ lên mái tóc màu nâu xoăn nhẹ, ngắn đến ngang cổ của mình. Tôi không còn nhớ vì sao mình không nuôi tóc dài nữa. Càng lớn, bản thân dường như lại có xu hướng quên nhiều chuyện không hay, hoặc vài bí mật không một ai biết có chiều hướng đi vào hố đen của tiềm thức.

“Tớ thấy mái tóc này hợp với khuôn mặt tớ mà. Cậu không thấy vậy sao?”

“Chỉ là ngẫu nhiên muốn nhìn lại mái tóc cũ của cậu thôi.”

“Thật ư? Nhưng rất tiếc phải thông báo với cậu bạn đáng mến, tớ không có ý định nuôi dài nữa. À, mà này, cậu có thấy kỳ lạ không khi mà cậu thì nuôi dài mái tóc của mình thay vì cắt như trước và tớ thì ngược lại không?”

“Cũng hơi.”

  Đôi mắt của Wantanabe đảo sang trái rồi đảo sang phải một cách liên hồi. Đôi mắt ấy thậm chí còn tránh đi ánh nhìn tò mò của tôi. Tôi nghĩ mình đã hỏi vài điều không phải rồi nên quyết định chuyển câu hỏi sang một chủ đề khác.

“Lâu rồi tớ không thấy cậu nhắc đến mẹ cậu. Bác ấy vẫn khỏe chứ? Tớ nhớ những ly sữa đậu nành bác đãi tớ mỗi khi tớ đến nhà cậu.”

“Mẹ tớ mất được hơn năm năm rồi. À, tớ có chút việc, gặp cậu sau. Xin lỗi nhé.”

“Này, Wantanabe!”

  Tôi gọi Wantanabe ngay lúc cậu ấy chạy vào cái ngõ cụt ở ngay đoạn chúng tôi chuẩn bị băng qua. Dáng vẻ của cậu ấy vội vã. Có phải cậu đang giấu tôi điều gì đó không? Tôi thực sự đã làm việc gì sai sao?

  Tôi từ từ đi dần vào con ngõ cụt ấy, trong đầu cố xâu chuỗi lại cuộc trò chuyện cũng như ký ức của mình để tự giải thích nguyên nhân. Năm cuối phổ thông phải chăng đã xảy ra chuyện gì đó?

  Đúng rồi, bắt đầu từ cuối học kì, cậu điều cư xử rất lạ. Thường xuyên về sớm thay vì tập bóng như mọi khi. Không thấy gọi tôi đến học nhóm vào những ngày thứ bảy hay chủ nhật. Hầu như không nhắc gì đến mẹ.

  Tôi gõ đầu mình. Tôi đúng là vô tâm mà. Lúc đó, vì quá tập trung vào bài vở, nói chuyện với Wantanabe cũng chỉ xoay quay việc nhắc nhở cậu làm bài tập hay chép bài hộ cậu những lúc cậu nghỉ học. Thậm chí, đến ngay cả lúc bất ngờ khi thấy cậu có ý định làm một luật sư, tôi cũng chỉ nói rằng, tôi tôn trọng quyết định và ủng hộ cậu. Tôi cũng không hỏi nguyên nhân hay yêu cầu bất kỳ một lời biện hộ về nguyện vọng tương lai của cậu. Kể cả đến khi lên đại học, chúng tôi vẫn duy trì liên lạc, cố gắng gặp nhau ít nhất 3 lần một tháng thì mọi thứ về năm cuối ấy của Wantanabe vẫn là một ẩn số đỗi với tôi.

  Tôi đang tiến gần đến Wantanabe hơn. Cậu ngồi ở trên một cái thùng gỗ. Xung quanh, bóng tối dường như muốn nuốt chửng lấy cái dáng vẻ cô đơn của Wantanabe. Lần đầu tiên, tôi nhìn thấy cậu ấy như thế. Cậu bạn trong tiềm thức cũng như vài phút trước đây đều tỏ ra rất vui vẻ. Nhưng hiện tại thì sao? Wantanabe ngồi đó, gần như cúi gập người xuống, chôn sâu mặt mình vào khoảng trống giữa hai đầu gối. Tôi không nhìn được rõ khuôn mặt của cậu ấy. Tôi thực sự bối rối. Hình như cậu đang rất đau khổ. Tôi nên làm gì đây? An ủi chăng? Hít một hơi thật sâu, tôi vươn tay ra, xoa lấy bờ vai đang run rẩy kia.

“Wantanabe à...”

“Cậu cút đi!!!”

  Wantanabe gào lên. Lần đầu tiên tôi nghe thấy cậu nói câu đó với một ai đó, và tất nhiên, nếu có tôi đã nghĩ, một ai đó sẽ không-phải-là-tôi. Nhưng mà, tôi không nghe nhầm đâu. Tôi sững người mấy vài giây rồi lại hít thật sâu, coi như bản thân chưa nghe thấy cậu ấy nói gì. Khi thấy tôi không có ý định biến mất khỏi đây, cậu quay lưng lại với tôi. Tôi đứng đối diện với một bóng lưng dài, cô quạnh và một bờ vai vẫn không ngừng run rẩy.

  Tôi quyết định thử lần nữa. An ủi cậu ấy bằng cách khác. Thay vì chỉ xoa hai bên vai, tôi quyết định quỳ xuống, vòng tay qua phía trước ngực Wantanabe và ôm thật chặt. Tôi muốn truyền hơi ấm của mình sang người cậu ấy. Wantanabe ngừng run rẩy. Cậu cũng không còn ý định đuổi tôi nữa. Tôi ôm cậu ấy một lúc cho đến khi tay tôi mỏi nhừ. Vòng ôm của tôi quá bé, buộc phải căng lên quá nhiều khiến nó bắt đầu tê lại.

  Ngay khi tôi vừa nới lỏng vòng ôm của mình thì Wantanabe đột nhiên quay  người lại. Với một tốc độ nhanh đến chóng mặt, cậu ấy giống như một đứa trẻ nhào vào lòng tôi, làm tôi không trở tay kịp, lại bị bất ngờ ngửa người ra phía sau. Chính lúc này đây, tôi nhận ra cậu ấy đang khóc. Những giọt nước mắt cứ như nước theo dòng chảy của sông, không ngừng tuôn và làm ướt một khoảng ngực của chiếc áo len màu vàng nâu tôi đang mặc.

  Cậu ấy không ghìm chặt như cái ôm của tôi, hai tay của cậu ấy chỉ lại nắm  lấy hai bên áo len của tôi, càng lúc nắm tròn lại như nắm đấm. Tôi khẽ vuốt lưng của Wantanabe một cách chậm rãi, dịu dàng. Cậu ấy rút dần đi tiếng khóc của mình rồi ngẩng mặt lên nhìn tôi. Hai ánh mắt của chúng tôi giao nhau. Tay tôi không còn đặt lên lưng của Wantanabe nữa. Tôi vuốt lại mái tóc của cậu ấy, sao cho nó không còn rối nữa, hay chí ít là bớt rối hơn.

“Tớ...Cậu...Ý tớ là, tớ có thể hôn cậu một cái được không?”

  Giọng Wantanabe khàn khàn cất lên. Thỉnh thoảng tôi lại nghe thấy tiếng cổ họng cậu còn nấc lên những tiếng nức nở. Mắt cậu thấm đẫm lệ và đỏ ửng.

“Ừ”

  Tiếng đáp lại của tôi nhẹ bẫng. Tôi hoàn toàn không nghĩ gì nhiều. Nếu một cái hôn có thể đổi lấy được phần nào nỗi đau ẩn chứa trong tim cậu ấy thì tôi không ngại đâu. Nhất là khi tôi cũng vừa bị đá rồi, cũng cô đơn và cũng đang tìm người giữ lại cái tâm hồn yêu đời của mình đang đi lạc đâu không rõ. Và hiện tại thì nó không có ở đây.

  Wantanabe nghe thấy lời đáp của tôi, không chậm không vội đặt lên môi tôi một nụ hôn. Tôi không biết nó có đúng là một nụ hôn không hay chỉ đơn giản là môi và răng của chúng tôi chạm vào nhau. Những người yêu nhau sẽ làm kiểu như muốn hợp hai khuôn miệng lại với nhau thông qua hai cái lưỡi cuốn vào. Hơi mất vệ sinh nhưng sự thực là vậy. Còn chúng tôi, đúng nghĩa bạn bè trong sáng nhất có thể thì tôi nghĩ, nụ hôn ấy không quá tệ. Và nó chỉ kéo dài khoảng vài giây.

  Khi nụ hôn kì lạ ấy kết thúc, tôi dường như đã không còn nghe thấy tiếng khóc nữa. Bên tai dường như còn chút vương lại tiếng cổ họng đôi lúc còn nấc lên vài tiếng. Wantanabe đã ổn hơn. Tôi nghĩ vậy. Tôi cũng ổn hơn một chút, sau một tuần gần như mất cảm giác tự tại của tâm hồn. Cậu ấy an ủi tôi bằng một cái hôn. Tôi đáp lại cũng như thế.

  Tôi không nghĩ chỉ đơn thuần tôi là người làm cậu ấy an lòng khi dựa vào. Cậu ấy cũng là người đã kéo lại tâm hồn đang lơ lửng chốn nào của tôi về đúng nơi mà nó cần về. Trái tim tôi và Wantanabe không còn hoàn toàn lành lặn. Thậm chí, nó sẽ còn hằn lên thêm những vết thương, vết sẹo của cuộc đời. Mối tình đầu của tôi với Nakata. Quá khứ đau buồn của Wantanabe. Nhưng nó sẽ nguội bớt đi khi không chỉ còn là một kẻ cô đơn tự gặm nhấm nỗi buồn của mình. Sẽ là hai kẻ cô đơn, sưởi ấm cho nhau, khiến cho vết thương lành, khỏi khiến tim phải thấy xót khi vấp ngã lần nữa.

  Màn đêm tối mù mịt của thời gian, của không gian có thể nuốt lấy hai chúng tôi nhưng nó không thể lấy đi ngọn lửa hồng, ngọn lửa của niềm tin vào cuộc sống mãi cháy và nhen nhóm trong lòng Wantanabe và tôi...

  Everything gonna be alright... (Mọi thứ rồi sẽ ổn thôi...)



Đã sửa bởi Zeze98 lúc 25.06.2017, 18:53.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 23.06.2017, 15:56
Hình đại diện của thành viên
Ban quản lý
Ban quản lý
 
Ngày tham gia: 25.06.2016, 16:58
Bài viết: 1561
Được thanks: 207 lần
Điểm: 9.18
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Sáng tác - Hiện Đại] Mọi thứ rồi sẽ ổn - Zeze - Điểm: 1
Phiền bạn vào viewtopic.php?style=2&t=397116 xem lại nội quy trình bày bày post tại box truyện Việt và sửa lại phần thông tin truyện giùm mình.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Đóa Ân về bài viết trên: Zeze98
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 2 bài ] 
           
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Cố chấp ngọt - Triệu Thập Dư

1 ... 37, 38, 39

[Xuyên không] Bệnh vương tuyệt sủng độc phi - Trắc Nhĩ Thính Phong

1 ... 132, 133, 134

3 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 214, 215, 216

4 • [Hiện đại] Đồng phục cùng áo cưới - Lục Dược

1 ... 25, 26, 27

5 • [Cổ đại - Trùng sinh] Ngày mai liền hòa ly - Hải Lí Khê

1 ... 32, 33, 34

6 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C1635

1 ... 205, 206, 207

7 • [Xuyên không] Con đường vinh hoa của Thái tử phi - Tú Mộc Thành Lâm

1 ... 52, 53, 54

8 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 223, 224, 225

9 • [Hiện đại] Vợ yêu con cưng của tổng tài - Thượng Quan Nhiêu

1 ... 77, 78, 79

10 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

11 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

12 • [Hiện đại - Trùng sinh] Gia khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả

1 ... 135, 136, 137

13 • [Cổ đại - Trọng sinh] Võ thần nghịch thiên Ma phi chí tôn - Băng Y Khả Khả

1 ... 76, 77, 78

14 • [Xuyên không - Điền văn] Hán tử trên núi sủng thê Không gian nông nữ Điền Mật Mật - Thấm Ôn Phong

1 ... 78, 79, 80

15 • [Cổ đại tiên hiệp] Tiên vốn thuần lương - Chính Nguyệt Sơ Tứ

1 ... 245, 246, 247

16 • [Hiện đại] Trong phim ngoài đời - Nhất Diệp Cô Chu

1 ... 29, 30, 31

17 • [Cổ đại - Trùng sinh] Tiêu Phòng ký - Bích Loa Xuân

1 ... 9, 10, 11

[Hiện đại] Cuộc hôn nhân dài lâu Vân Quán Phong

1 ... 67, 68, 69

19 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

20 • [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 234, 235, 236



Shop - Đấu giá: Puck vừa đặt giá 276 điểm để mua Cung Song Tử
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 552 điểm để mua Dây chuyền đá Amethyst & Citrine
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 3781 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: lily58 vừa đặt giá 3190 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 3020 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: lily58 vừa đặt giá 2875 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: lily58 vừa đặt giá 2600 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: lily58 vừa đặt giá 2300 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 2101 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 761 điểm để mua Ngọc xanh lá
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 828 điểm để mua Bé hoa hồng
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 251 điểm để mua Chuột Minnie 1
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 226 điểm để mua Hà mã lười
Shop - Đấu giá: Taylucdiep vừa đặt giá 300 điểm để mua Lồng đèn cam
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 313 điểm để mua Nhẫn nam
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 405 điểm để mua Nhẫn vàng tình yêu (Part 1)
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 271 điểm để mua Cô bé làm dáng
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 200 điểm để mua Couple 7
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 256 điểm để mua Bảo Bình Nam
Đào Sindy: hi bạn
xukaa: hihihihi
xukaa: hiiiiiii
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 506 điểm để mua Mèo xám
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 377 điểm để mua Princess 4
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 238 điểm để mua Giỏ hoa hồng
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 378 điểm để mua Gấu Pooh say Hi
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 406 điểm để mua Bò ngủ
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 541 điểm để mua Cung Nhân Mã
Shop - Đấu giá: Phượng Ẩn vừa đặt giá 393 điểm để mua Bướm vàng
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 248 điểm để mua Cầu thủy tinh Tatty

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.