Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 119 bài ] 

Giai nhân là trộm - Khinh Sa Mặc Vũ

 
Có bài mới 16.06.2017, 17:27
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 16.09.2016, 14:11
Bài viết: 221
Được thanks: 863 lần
Điểm: 12.38
Có bài mới [Đam mỹ - Xuyên không] Giai nhân là trộm - Khinh Sa Mặc Vũ - Điểm: 9
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Tên truyện: Giai nhân là trộm

Tác giả: Khinh Sa Mặc Vũ

Thể loại: đam mỹ, cổ trang, xuyên không, thần trộm đại thúc thụ, vương gia phúc hắc lãnh khốc công, niên hạ, ngọt văn, ngược, hài, H, 1×1, HE.

Độ dài: 113 chương + PN

Editor: HunhHn786

Nguồn: https://www.wattpad.com/story/84627037- ... -ho%C3%A0n

Giới thiệu:

Giai nhân thế nhưng lại làm trộm. Đây là chuyện về một đại thúc xuyên qua thành một thần trộm. Đại thúc trộm bảo vật chọc đến ác lang bị ăn sạch sẽ.

Mỹ đại thúc yêu tiền, lại keo kiệt đến vắt chày ra nước. Lãnh khốc vương gia bắt đại thúc, gạt người không tính, còn lừa tiền.

Đại thúc liều mình không buông tiền, không biết sống chết đấu với Vương gia. Cùng xem mỹ đại thúc đê tiện làm sao đấu cùng Vương gia phúc hắc lãnh khốc vô tình.



Mục lục

Chương1
Chương2
Chương3
Chương4
Chương5
Chương6
Chương7
Chương8
Chương9
Chương10
Chương11
Chương12
Chương13
Chương14
Chương15
Chương16
Chương17
Chương18
Chương19
Chương20
Chương21
Chương22
Chương23
Chương24
Chương25
Chương26
Chương27
Chương28
Chương29
Chương30
Chương31
Chương32
Chương33
Chương34
Chương35
Chương36
Chương37
Chương38
Chương39
Chương40
Chương41
Chương42
Chương43
Chương44
Chương45
Chương46
Chương47
Chương48
Chương49
Chương50
Chương51
Chương52
Chương53
Chương54
Chương55
Chương56
Chương57
Chương58
Chương59
Chương60
Chương61
Chương62
Chương63
Chương64
Chương65
Chương66
Chương67
Chương68
Chương69
Chương70
Chương71
Chương72
Chương73
Chương74
Chương75
Chương76
Chương77
Chương78
Chương79
Chương80
Chương81
Chương82
Chương83
Chương84
Chương85
Chương86
Chương87
Chương88
Chương89
Chương90
Chương91
Chương92
Chương93
Chương94
Chương95
Chương96
Chương97
Chương98
Chương99
Chương100
Chương101
Chương102
Chương103
Chương104
Chương105
Chương106
Chương107
Chương108
Chương109
Chương110
Chương111
Chương112
Chương113
Chương114
Chương115
Chương116
Chương117
Chương118



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 17.06.2017, 06:16
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 16.09.2016, 14:11
Bài viết: 221
Được thanks: 863 lần
Điểm: 12.38
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Xuyên không] Giai nhân là trộm - Khinh Sa Mặc Vũ - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 1: Bản lĩnh

Hàn Vận là giáo viên môn vật lý đại học A tuy đã 30 tuổi nhưng có gương mặt trẻ không thua gì đám sinh viên mới lớn.

"Anh Hứa, đây là giáo viên mới đến của khoa các anh sao?"

Trương Thanh mang đầy vẻ hâm mộ hỏi.

"Ha ha, thế nào!"

Hứa Nghị kiêu ngạo nói. Từ khi vị giáo viên xinh đẹp này đến đây đã không biết là có bao nhiêu sinh viên ghen tị lẫn hâm mộ. Ngay cả các giáo viên khác giảng dạy lâu năm cũng không nhịn được mà nhìn chăm chăm vào người kia.

"Hừ, anh cứ đắc ý đi! Nghe người ta nói vị giáo viên này tính tình rất quái đúng không?"

Nhìn dáng người hoàn mỹ đi vào lớp học, Trương Thanh khẽ nuốt nước bọt.

"Suỵt!"

Hứa Nghị lập tức bịt miệng Trương Thanh, lén lút nhìn xung quanh

"Chú mày chán sống rồi sao? Nếu để bị nghe thấy thì chú mày chuẩn bị học lại một năm đi"

"Không...không có nghiêm trọng như vậy chứ ?"

Trương Thanh tuy đã từng nghe vậy, nhưng trong lòng cũng không dám tin. Người xinh đẹp như vậy hẳn là không ác đâu. Nghĩ thế Trương Thanh thở dài một hơi, cho rằng Hứa Nghị tám phần là nói quá.

"Xùy, nhìn đã biết thằng nhóc này không tin rồi, được vào đi rồi biết."

Tiếng chuông vào học vang lên lần thứ 2 thì cả hai mới từ hành lang đi vào lớp.

"Đứng dậy!"

Lớp trưởng dõng dạc hô lên, toàn thể lớp đồng loạt đứng lên chào.

"Chào giáo sư."

"Chào mọi người, đều ngồi xuống đi."

Khóe miệng hơi hơi cong lên, Hàn Vận thấy ánh mắt nóng bỏng của bạn sinh viên nào đó đang đặt lên người mình. Hình như là mình dạo này hiền quá nên có vài người không biết khiêm tốn mà càng lúc càng kiêu ngạo rồi.

"Hôm nay chúng ta học về Lực kéo."

Giọng Hàn Vận cất lên vang khắp cả lớp, sinh viên kia liếm đôi môi khô khốc, vẻ mặt lại càng thêm đáng khinh.

Kẻ dám cả gan khiêu khích Hàn Vận chính là Dương Bác, là cháu của hiệu trưởng. Từ sau khi nghe tên Hàn Vận thì tò mò, không ngờ sau khi gặp lại bị Hàn Vận mê hoặc, dù sao chưa từng có mấy ai chống lại được vẻ đẹp mị hoặc này.

Đối với loại ánh mắt trắng trợn như thế Hàn Vận đã quen rồi. Bị nhìn như thế Hàn Vận cũng không phản cảm lắm, nếu không có bọn tinh trùng đầy não này thì làm sao có thể chứng minh được sức quyến rũ của mình chứ.

Giờ học sắp hết, Dương Bác cũng không thể kiên nhẫn hơn được nữa.

"Giáo sư!"

Dương Bác đột nhiên đứng dậy, trên mặt là nụ cười dâm đãng.

"Bạn sinh viên này có vấn đề gì sao ?"

Hàn Vận thản nhiên nhìn về phía Dương Bác. Số sinh viên còn lại trong lớp đều lo lắng cho Hàn Vận, từ khi bước vào đại học Dương Bác đã nổi tiếng là ác bá, không nghĩ đến hắn vừa mới đi học có 3 ngày đã bắt đầu gây khó dễ cho giáo viên. Hàn Vận nhìn kha mảnh mai yếu đuối khiến toàn thể nữ sinh trong lớp thấp thỏm trong lòng.

"Ha ha, lần đầu tiên nhìn thấy Hàn giáo sư em đã biết chúng ta hợp nhau, thầy có hứng thú "tiếp xúc" với em một chút không?"

Dương Bác cười xấu xa, gã vẫn luôn nghĩ có tiền là có tất cả.

Hàn Vận nhướng nhướng mày. Ánh mắt của thằng nhóc này cũng không tệ, có thể nhìn ra người trong giới, chỉ là mình không phải đồng tính hoàn toàn mà là bi-sexual, do nguyên nhân nghề nghiệp mới tiếp xúc cùng đàn ông, mà đến tột cùng làm cái gì thì chẳng ai biết được.

"Bạn sinh viên này, nếu không liên quan đến việc học thì chờ tan học hãy hỏi."

Hàn Vận nghiêm túc duy trì hình tượng giáo sư của mình, nghề gì cũng cần hình tượng không phải sao?

"Được, vậy sau khi tan học em chờ thầy Hàn ngoài cổng trường."

Dương Bác ngồi xuống nhưng không một giây nào ánh mắt rời khỏi thân hình mảnh dẻ kia.

Hàn Vận mỉm cười lơ đãng đáp lại, thong thả đưa bài tập cho mọi người.

Tiếng chuông tan học vang lên, Dương Bác đắc ý ra cổng trường chờ, chỉ cần ra khỏi phạm vi trường học liền thoải mái muốn làm chuyện gì cũng tiện hơn. Nghĩ đến việc có thể đè người kia xuống chơi đùa thân thể anh ta, máu trong người hắn liền sôi lên.

Theo sau Dương Bác còn có Hứa Nghị cùng với Trương Thanh, hai đứa này đương nhiên là muốn xem kịch vui rồi.

Sau khi Dương Bác ra cổng không lâu, Hàn Vận thu dọn xong sách giáo khoa notebook rồi đi ra cổng.

Nhìn thấy Hàn Vận đi ngang mình mà không thèm liếc một lần, gương mặt vốn đang tươi cười của Dương Bác trở nên vặn vẹo

"Anh đứng lại cho tôi!"

Ngay khi Dương Bác vừa chạm vào bả vai của Hàn Vận, trong nháy mắt nháy mắt cả người hắn đã bị quăng ra ngoài.

Xoa xoa tay, Hàn Vận vô tội nhìn Dương Bác

"Tặc tặc, té cũng thảm quá. Nhớ là làm học sinh thì nên để tâm vào việc học."

Hàn đại thúc của chúng ta là loại người có oán phải trả, ai đắc tội anh ta một anh ta liền trả lại gấp mười.

Dương Bác chuẩn bị đứng dậy dạy dỗ cho người không biết tốt xấu kia nhưng chân hắn đau nhói lên khiến hắn lại té xuống. Lúc này hắn mới phát hiện ra chân mình bị trật rồi. Hắn nhớ lúc Hàn Vận đánh mình ngã thì chỉ đau mông thôi mà? Nhìn người kia tiêu sái rời đi, Dương Bác phẫn hận đấm mạnh xuống đất.

Hứa Nghị ở một bên xem kịch sửng sốt một hồi lại cảm thấy tự hào. Không hổ là giáo viên của khoa bọn họ, còn Trương Thanh vừa sợ vừa kinh ngạc ngây ngốc nhìn người kia.

Khởi động chiếc Hummer màu đen, Hàn Vận quay đầu xe hướng ra đường cao tốc.

Trong thế giới xe thì Hàn Vận đặc biệt thích xe Jeep, thậm chí đến độ ám ảnh, xe trong gara nhà anh ta bây giờ còn nhiều xe hơn trong cửa hàng.

Chạy đến tầng ngầm bãi đỗ xe, Hàn Vận kéo cửa kính xe lên. Cửa kính làm bằng chất liệu không thể nhìn thấu, anh ta thuần thục hạ lưng ghế dựa lôi cái túi du lịch ở ghế sau lên.

Lấy ra một bộ quần áo trong túi ra thay, Hàn Vận mang thêm một cặp kính gọng bạc. Trong chớp mắt từ một giáo viên đại học trở thành thành phần trí thức tinh anh trong xã hội.

Anh ta lúc nào cũng mang theo một cái notebook chả lúc nào rời, nói gì thì nói đây là công cụ kiếm cơm của anh ta đó. Hàn Vận thản nhiên đi vào cửa.

Đại sảnh xa hoa, mọi người ai cũng đều khoác lên mình một lớp hóa trang đạo mạo. Mỗi người trong xã hội này đều là diễn viên, chỉ cần ngươi có thể diễn tốt liền trở thành kẻ chi phối toàn bộ vở diễn!

"Kính chào quý khách, xin hỏi ngài cần giúp gì?"

Tiếp tân mỉm cười, trong lòng nghĩ chỉ cần tươi cười như thế này thì có thể thay đổi thân phận hiện tại của mình. Người có thể ra vào nơi này đa phần đều là tầng lớp giàu có, chỉ cần lọt vào mắt xanh của một người trong số này liền có thể một bước thành phượng hoàng.

"Xin chào, sáng nay tôi có hẹn trước."

Hàn Vận nghĩ không hổ là tập đoàn Thiểm Lượng, ngay cả nhân viên tiếp tân cũng đẹp hơn đầu bài của phố hoa.

"Xin hỏi tên của ngài là gì ạ?"

"Hàn Âm."

Làm chuyện gì mà không thể để người biết tự nhiên sẽ không ngu tới nỗi dùng tên thật.

"Chào Hàn tiên sinh, trưởng phòng nhân sự đang chờ ngài ở tầng 18."

Nụ cười của tiếp tân vẫn thế, chỉ là nhiệt tình trong mắt cô ta đã tiêu bớt rồi. Thân phận lần này của Hàn Vận đúng là không hợp với tiêu chuẩn kén chồng của cô ta.

"Cám ơn."

Hàn Vận lễ phép nói cảm ơn xong thì đi về phía thang máy.

Thang máy đi đếnp tầng 18, Hàn Vận vuốt lại vạt áo một chút rồi mới đi ra.

Phòng họp cách thang máy cũng không xa lắm, Hàn Vận gõ cửa thì có tiếng nói từ bên trong vọng ra.

"Mời vào."

Hàn Vận mỉm cười, tính toán thời gian xong đẩy cửa bước vào

"Chào mọi người, tôi là Hàn Âm hôm nay đến Thiểm Lượng để nhận việc. Đây là sơ yếu lí lịch của tôi."

Biểu tình sợ hãi, bộ dáng yếu ớt làm người trong phòng nhíu mày quan sát tỏ vẻ không hài lòng về anh ta.

"Chào cậu, tôi là trưởng phòng nhân sự của tập đoàn Thiểm Lượng."

Người đàn ông trung niên tiếp nhận sơ yếu lí lịch của Hàn Vận, liếc sơ qua một chút.

"Chào ngài"

Hàn Vận lễ phép chào.

"Vị này là Chủ tịch, Trương tiên sinh."

Trưởng phòng nhân sự giới thiệu người bên cạnh.

"Chào ngài."

Hàn Vận cúi đầu, ngón tay để dưới bàn gõ nhè nhẹ, trong đầu xuất hiện dữ liệu về vị Trương tiên sinh này.

"Trương Diệu Quang, nam giới, năm mươi sáu tuổi, là chủ tịch tập đoàn Thiểm Lượng. Dựa vào việc đấu giá châu báu để lập nghiệp, người cũng như tên làm việc vô cùng phô trương, giống như là buổi triển lãm châu báu hôm nay chỉ sợ cả thế giới không biết đến nó nên không chút do dự đem báu vật quốc gia ra để đấu giá mà mặt không chút biến sắc."

"Lúc sắp xếp người cẩn thận một chút, buổi tối triển lãm không đươc để xảy ra sơ sót."

Trương Diệu Quang nói.

Người ta nói "gừng càng già càng cay", ông ta cũng không ngoại lệ, nếu không thì tập đoàn sẽ không phát triển lớn mạnh như hiện tại.

"Vâng thưa chủ tịch."

Trưởng phòng nhân sự đáp.

Trương Diệu Quang ra khỏi phòng họp, trước khi đi còn liếc nhìn Hàn Vận một cái.

Ở góc độ mà Trương Diệu Quang không nhìn thấy, khóe miệng Hàn Vận cong lên. Dám khinh thường ta, ta nhất định sẽ khiến cho lão già mắt cao hơn đầu kia phải hối hận!

Thông qua phỏng vấn, Hàn Vận được nhận vào làm nhân viên tập đoàn, hơn nữa nhờ vào miệng lưỡi lưu loát của đã khiến Trưởng phòng nhân sự cho Hàn Vận tham gia vào buổi đấu giá tối nay.

Màn đêm buông xuống, Hàn Vận mặc trang phục bảo vệ đi lại trong đại sảnh.

Chỉ cần có thể đi vào nơi này thì lấy trộm bất cứ thứ gì cũng đều trót lọt.

Nhìn Hàn Vận thì thản nhiên tùy ý nhưng thực ra làm không ít việc đâu. Ví dụ như khống chế hệ thống điện, đặt thuốc nổ trong bục chủ tịch, pha thuốc mê vào Champagne ... ...

10 giờ 58 phút tối, Triển lãm chính thức khai mạc.

Cùng lúc với tiếng vỗ tay vang lên, Trương Diệu Quang mang theo hai cô gái đi lên sân khấu. Hai cô gái đẩy xe chở báu vật được mọi người mong chờ nhất lần này "Tinh Chi Lệ".

"Oa!"

Tinh Chi Lệ xuất hiện, mọi người kêu lên kinh ngạc.

Tinh Chi Lệ chỉ lớn hơn hạt đậu một chút, trong suốt, phát ra ánh sáng bảy màu chói mắt.

Dựa vào nhiều năm kinh nghiệm làm trộm, Hàn Vận liếc mắt một cái liền nhìn ra vật này bất phàm, về phần giá trị cụ thể thì phải cầm đến tay mới biết được.

Hàn Vận tao nhã cong khóe môi, sảnh triển lãm đột nhiên mất điện toàn bộ, bục chủ tịch lại nổ mạnh một tiếng góp vui dọa mọi người loạn cào cào.

Hàn Vận khéo léo lách người xuyên qua đám đông hỗn loạn, dù bóng tối cũng không thể ngăn được hành động của Hàn Vận. Một bàn tay xuyên qua lớp thủy tinh bảo vệ cướp đi ánh sáng duy nhất còn lại trong phòng. Hàn Vận còn sợ chưa đủ loạn hô to một tiếng:

"Tinh Chi Lệ mất rồi!"

Đại sảnh vốn hỗn loạn liền trở nên bạo động còn Hàn Vận thì thảnh thơi ung dung đi ra khỏi nơi đó. Hàn Vận đi ra từ lối đi dành cho nhân viên, lối đó ít người để ý.

Ánh trăng soi tỏ đường đi, Hàn Vận gỡ bỏ kính mắt, bỏ viên kẹo cao su vào miệng, vẻ mặt đắc ý tiêu sái đi đến quán bar giải trí.

Ngay tại một ngõ nhỏ tối tăm gần đó Hàn Vận gặp một người phụ nữ đầu tóc rối bù ẵm theo một đứa bé gái khoảng 2 tuổi đang lục thùng rác.

"Xin thương xót, cho tôi xin chút tiền đi."

Người phụ nữ nhìn thấy người liền quỳ gối lại tới tấp, run rẩy đưa bàn tay bẩn thỉu lên xin ăn, cô ta ăn cái gì cũng không sao cả nhưng con của cô, nó không thể ăn rác được!

Hàn Vận chán ghét nhìn thoáng qua người phụ nữ, đem kẹo cao su trong miệng phun xuống tay cô ta, khinh thường hừ lạnh một tiếng liền rời đi.

Ngay khi Hàn Vận vừa mới ra khỏi ngõ nhỏ, bầu trời vốn đang đầy sao đột nhiên bị mây đen che phủ, một tiếng sấm vang lên, vị trí Hàn Vận đứng đã trống không.....


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 17.06.2017, 08:25
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 16.09.2016, 14:11
Bài viết: 221
Được thanks: 863 lần
Điểm: 12.38
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Xuyên không] Giai nhân là trộm - Khinh Sa Mặc Vũ - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 2: Xuyên qua

"Bùm!"

"Á! Vương đại ca, có người từ trên trời rơi xuống nước!"

Một nam tử xấu xí vỗ vai một nam tử cao lớn thô kệch bên cạnh.

"Ta nói này Tiểu Hậu, ngươi không phải đã uống say rồi chứ, chỗ này là giữ hồ nước dù kẻ nào khùng điên muốn nhảy xuống nước thì cũng không nhảy được ra tận đây đâu."

Người này ợ một hơi lại bưng vò rượu lên tiếp tục uống ừng ực.

"Thật mà, không tin thì nhìn đi, người trong nước còn đang giẫy dụa kia kìa!"

Tiểu Hậu đá người kia một cái. Lúc này người kia mới quay đầu nhìn về phía mặt nước. Hắn quả thật thấy có một người ở dưới nước lặn ngụp.

"Nương ơi! Quả nhiên là có người."

"Vô nghĩa, mau cứu người đi!"

Nói xong Tiểu Hậu đẩy người cao lớn vào trong hồ.

Rơi xuống nước khiến hắn tỉnh rượu, cố gắng bơi thật nhanh đến chỗ người sắp chết đuối kia, đúng lúc nắm lấy cổ áo người kia trước khi anh ta dần chìm xuống, rồi kéo người hướng về thuyền đánh cá.

Tiểu Hậu đón lấy người từ tay Vương đại ca xong liền đặt người nọ yên ổn lên thuyền.

"Sao rồi?"

"Vẫn còn thở."

"Khụ khụ."

Người nọ họ khan hai tiếng, hai người đồng loạt thở phào nhẹ nhõm, mạng người này coi như được cứu rồi.

Hai người lúc này mới quan sát người kia, liền hít vào một hơi.

"Vị công tử này đẹp thật nhưng trang phục thì không phải là người Hiên Viên quốc chúng ta."

"Mặc kệ như thế nào cũng đều là mạng người, chúng ta mang về thôn đi."

Tiểu Hậu gật đầu. Dân làng chài vốn chất phát giản dị, cũng không cần biết người này có mưu đồ gì hay không, huống hồ gì nơi đây cũng không được giàu có gì cho cam.

Cứ như vậy, Hàn Vận vừa rơi xuống thế giới xa lạ thì được hai ngư dân chất phác cứu về làng chài.

"Phụ thân, phụ thân, ca ca như thế nào còn chưa có tỉnh?"

Hàn Vận được cứu đến đây cũng đã ba ngày.

"Tiểu Kiệt ngoan! Ca ca lúc trước bị rớt xuống hồ, vẫn còn rất yếu nên đến giờ vẫn chưa thể tỉnh."

Vương đại ca ôm lấy đứa con năm tuổi của mình trả lời.

"Hai cha con đến ăn cơm nào."

Vị thê tử gương mặt giản dị mỉm cười hạnh phúc đứng chờ tướng công cùng con trai ngồi vào bàn cùng ăn cơm.

"Đến ngay!"

Đây là đoạn đối thoại Hàn Vận nghe được sau khi tỉnh lại.

Cho đến khi tiếng bước chân xa dần Hàn Vận mới mở mắt nặng trịch của mình ra.

Đập vào mắt là phòng ốc đơn sơ được dựng hoàn toàn từ gỗ, dưới chân là nền đất khiến Hàn Vận khó có thể tiếp nhận.

Chậm rãi đứng dậy, tuy đầu có chút mơ hồ nhưng trí nhớ không có hỗn loạn. Hàn Vận nhớ rõ là mình đang trên đường đến quán bar mới mở, trên trời đột nhiên bị mây che đen kịt sau đó là một tiếng sấm rồi cảm giác bản thân đang chìm xuống nước. Tuy rằng ở trong nước nhưng vẫn nhớ rõ giọng của người đã cứu mình, chính là vị đại ca lúc nãy.

Phòng đơn sơ lại toát ra mùi vị cổ đại.

Ngay khi nhìn thấy cái bàn cũ nát ở giữa phòng, Hàn Vận sáng mắt. Đây chính là đồ cổ nha!

Cố gắng cử động thân thể yếu ớt, Hàn Vận nghiêng ngả lảo đảo đến cạnh bàn, túm lấy mấy chén trà trên bàn, miệng lầm bầm

"Đồ cổ, đồ cổ!"

Một nhà ba người đang ở ngoài ăn cơm sau khi nghe thấy giọng nói kia liền buông bát đũa chạy vào.

"Ca ca, ca tỉnh rồi."

Tiểu Kiệt vẻ mặt vui vẻ nhìn về phía ca ca xinh đẹp ngồi ở bên cạnh bàn.

Nghe được tiếng động, Hàn Vận theo phản xạ ôm mấy chén trà vào trong ngực. Nếu đã rơi vào tay ta thì chính là đồ của ta!

"Là mấy người cứu ta sao?"

Hàn Vận nheo mắt đánh giá ba người, biểu tình càng trở nên kinh ngạc, rõ ràng là trên người bọn họ mặc cũng là đồ cổ. Ta phát tài rồi!

Nhìn thấy Hàn Vận vẻ mặt tham lam nhìn về phía con mình, Vương đại ca lập tức đứng chắn trước người đứa bé.

"Công tử, là ta cứu ngươi, nếu ngươi đã tỉnh thì ra đây ăn một chút gì đi, ngươi đã hôn mê suốt ba ngày."

Nghe Vương đại ca nói, bụng Hàn Vận quả nhiên kêu lên.

Hàn Vận cất bước theo bọn họ thì mới phát hiện quần áo trên người mình không phải là bộ lúc trước đã mặc mà là một bộ đã bạc màu .

"Quần áo của ta đâu rồi?"

Hàn Vận quét mắt nhìn bốn phía. Đồ của mình là hàng hiệu đó, tuy là mình có rất nhiều tiền nhưng cũng không thể vì vậy mà lãng phí được nha!

"A, quần áo của ngươi đều dơ cả nên ta giặt giúp ngươi, đang phơi ở ngoài kia."

Vị đại tẩu chỉ sào đồ đơn sơ ở ngoài sân. Hàn Vận nhìn theo hướng mà nàng chỉ thì thấy đúng là bộ đồ lúc trước của mình.

"Đa tạ."

Hàn Vận tuy hà tiện keo kiệt nhưng luôn nghĩ có ân không báo chính là hỗn đản. Bình thường thì nói người đối tốt với ta thì ta sẽ thật tình đáp trả lại người, mà ngược lại cũng y như vậy.

Đi theo một nhà ba người ra bên ngoài, trên bàn đồ ăn còn bốc khói nóng hổi, Hàn Vận theo bản năng nuốt nước miếng.

Tuy rằng đồ ăn cũng không phong phú, thậm chí có thể nói là chỉ có cơm cùng rau dưa, nhưng đối với người đang đói bụng thì rất có sức quyến rũ dụ dỗ.

"Cùng nhau ăn đi, tuy đồ ăn không ngon lắm."

Vị đại tẩu lấy thêm bát đũa cho Hàn Vận.

Hàn Vận nói cảm ơn xong cũng không khách khí, liền ăn liên tục. Xin lỗi cái gì, cũng không thể xin lỗi bao tử của chính mình nha.

Đồ ăn tuy đơn sơ nhưng hương vị thì rất ngon, xem ra người nấu cơm nấu bằng cả tấm lòng.

Ăn xong, Vương đại ca kêu con mình đi chơi còn mình và thê tử thì ở lại hỏi han Hàn Vận.

Trải qua một phen nói chuyện, hai bên đều kinh ngạc không thôi.

"Nói như vậy thì nơi này là cổ đại?"

Hàn Vận có cảm giác tim đập lúc nhanh lúc chậm, có kinh ngạc cũng có hưng phấn nói không nên lời.

"Ngươi nói cái gì cổ đại chúng ta không hiểu, nhưng nơi này quả thật không có nơi mà ngươi nói. Hơn nữa nơi này là Hiên Viên quốc, không phải cái gì Trung Quốc."

Vương đại ca thấy vị công tử này nói chuyện lung tung, đoán là vị công tử xinh đẹp này bị rớt xuống hồ nước ngấm vào đầu đã trở nên ngốc rồi.

Hàn Vận đương nhiên không biết Vương đại ca nghĩ gì, nếu không đã giơ chân lên đá người. Hiện tại trong đầu Hàn Vận đều nghĩ đến bảo vật, nếu thực sự xuyên đến cổ đại còn không vui chết mới lạ.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 119 bài ] 
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: hoaquynh96, Sưu tầm, trân lỳ 1996, 반단소년단 và 36 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

2 • [Hiện đại] Nữ phụ xoay người tiến công chiếm đóng - Bánh Bao Tình Yêu Hấp

1 ... 27, 28, 29

3 • [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý

1 ... 36, 37, 38

4 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

5 • [Hiện đại] Tổng giám đốc hàng tỷ Cướp lại vợ trước đã sinh con - Minh Châu Hoàn

1 ... 148, 149, 150

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

7 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

[Hiện đại] Hôn nhân ngọt ngào - Đam Nhĩ Man Hoa

1 ... 20, 21, 22

9 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

10 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

11 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

12 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

13 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

14 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

15 • [Hiện đại] Bảy năm vẫn ngoảnh về phương Bắc - Ân Tầm (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

16 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

17 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C1153

1 ... 141, 142, 143

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 200, 201, 202

19 • [Hiện đại - Quân nhân] Sếp dè dặt một chút! - Quả Đào Lạc Đường

1 ... 96, 97, 98

20 • [Hiện đại - Trùng sinh] Anh hai Boss đừng nghịch lửa - Cửu Trọng Điện

1 ... 48, 49, 50



Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 312 điểm để mua Kẹo mút 4
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 339 điểm để mua YoYo khóc nhè
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 248 điểm để mua Couple Bear
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 244 điểm để mua Nàng tiên cá 2
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 236 điểm để mua Giỏ gấu tim
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 259 điểm để mua Kẹo trái tim
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 226 điểm để mua Kem dâu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 364 điểm để mua Xe buýt tình yêu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 328 điểm để mua Mashimaro học yêu
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 278 điểm để mua Cung Song Tử
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 316 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 300 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 433 điểm để mua Lá may mắn
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 468 điểm để mua Tách trà xanh
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 246 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 234 điểm để mua Giỏ đôi gấu trắng
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 242 điểm để mua Cung Bảo Bình
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 333 điểm để mua Tiên xanh
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 450 điểm để mua Bươm bướm tím 2
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 417 điểm để mua Bươm bướm tím 2
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 396 điểm để mua Bươm bướm tím 2
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 364 điểm để mua Mề đay đá Citrine 3
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 444 điểm để mua Dây chuyền đá ruby
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 501 điểm để mua Mèo trắng gãi đầu
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 250 điểm để mua Chuột đu dây
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 386 điểm để mua Thần lửa
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 250 điểm để mua Sao đổi màu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 328 điểm để mua Cỏ ba lá
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 358 điểm để mua Bé cam
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 244 điểm để mua Ma bí

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.