Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 488 bài ] 

Góc nhỏ: Hạt giống tâm hồn

 
Có bài mới 19.02.2018, 19:41
Hình đại diện của thành viên
▰۞_Hắc Đại Bao_۞▰
▰۞_Hắc Đại Bao_۞▰
 
Ngày tham gia: 19.02.2016, 21:18
Tuổi: 5 Nữ
Bài viết: 2180
Được thanks: 1638 lần
Điểm: 5.82
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Tổng hợp] Góc nhỏ: Hạt giống Tâm hồn (2) - Điểm: 10
NHÀ NGƯỜI – CHO MỘT TẾT NÀO ĐÃ CŨ

Có bao nhiêu điều chị không biết, hay đã từ lâu rồi chị không nhớ...

***

Chị mở tivi. Mùng 6 tết. Vẫn những chương trình quen thuộc. Cầm remote bật qua loa vài kênh rồi chị dừng lại ở 1 một bộ phim nước ngoài. Hẳn ngày sẽ lại trôi qua bình lặng như thế. Chị sẽ coi hết bộ phim, rồi đến trưa, dùng bữa cùng gia đình quanh mâm cơm, rồi chiều, rồi...

Thế nhưng chuông cửa nhà chị lại reo vang...

Đám học trò đứng nhốn nháo ngoài cổng. Chị không khỏi ngạc nhiên bởi đâu ngờ học trò lại đến thăm mình trong một ngày cuối tết. Có lẽ hạnh phúc vừa rắc một chút hương thơm vào không gian bởi chị thấy lòng ấm lạ, cảm giác không giống như khoác mình trong một chiếc áo ấm mà thật nồng hậu, thấm đẫm tình người.

Bọn học trò ùa vào nhà. Đứa chúc tết, đứa hỏi han, đứa pha trò cười nói làm căn nhà rộn hẳn lên. Đứa nào cũng xúng xính trong bộ quần áo mới, cũng hớn hở trong một ngày đầu xuân... Mấy đứa học trò của chị bàn kế hoạch nấu lẩu tại nhà cô chủ nhiệm. Bọn nó khệ nệ mang theo nào mực, nào tôm, nào trứng cút, bò viên... Nói rồi, cả bọn lao vào bếp. Và bắt đầu những câu hỏi thơ ngây được nêu ra "Cô ơi, dao ở đâu?", "Cô ơi cái thau hình trái tim kia xài được không?", "Cô ơi, nhà cô có cối xay không?"...

Chị loay hoay tìm mãi, không biết cái nồi ở đâu, cái chén chỗ nào, không biết dao, nĩa để đâu. Chị lắc đầu khi thằng học trò ngây thơ hỏi: "Vắt dừa nhúng vào nước nóng hay nước lạnh cô?". Chị thở dài khi thấy tụi học trò lăng xăng trong bếp mà mình chẳng giúp gì được. Chị chỉ cười trừ khi thấy lá cải cắt dài thòng mà theo lời bọn nó: "Lát nhúng vào lẩu nó teo lại hà cô ơi!". Chị không biết nên nêm sao cho vừa ăn. Chị vật vã hồi lâu với cái máy xay sinh tố để tìm cái nút bấm xay mớ lá dứa để tụi học trò chắt nước làm rau câu. Chị không nhớ có nên để tim vào nấu trước cho chín hẳn hay để sau hẳn cho vào nồi lẩu. Có bao nhiêu điều chị không biết, hay đã từ lâu rồi chị không nhớ. Để rồi phải hỏi nhỏ người làm coi nên làm ra sao, để rồi khi nồi lẩu lạt phèo qua bàn tay nêm nếm của lũ nhóc cũng đành nhờ chị người làm nêm giúp, để khi đám học trò lăng xăng chị lại thấy mình lạc đi, giữa nhà của mình. Hay đã lâu rồi chị không nhớ, hay đã lâu rồi chị không còn trong nhà mình nữa, mà ở nhà người khác. Chị không biết, cũng không rõ từ bao giờ căn bếp kia, cái tủ chén kia, mớ gia vị kia đã rời chị đi xa mãi. Chị thấy sao như mình đang ở nhà người, nơi nhỏ người ở biết tất tần tật. Còn chị...

Sau khi dọn dẹp mớ chén bát cáu bẩn, đám học trò ngồi lại ít lâu rồi từ biệt chị ra về. Chị nhìn theo, những thân người nhỏ lao đi giữa con hẻm. Có tiếng thằng T hỏi: "Không biết nhỏ Lam nấu nướng ra sao mà giờ thấy đau bụng quá!" Rồi tiếng cười quăng vào không gian, rạng rỡ trong ánh nắng rực rỡ của trời chiều...

Chị lặng đi. Ừ. Rồi chị sẽ lại vào bếp, sẽ nấu lại những món trước đây từng nấu. Năm sau, bọn học trò sẽ trở lại. Chị sẽ nấu cho bọn nó những món thật ngon, sẽ chỉ đứa này biết xắt thịt bò, đứa kia lo khuấy nồi rau câu... Năm sau, chị sẽ không lạc đi giữa những gì thân thuộc....

(Sưu tầm)



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 21.02.2018, 21:43
Hình đại diện của thành viên
▰۞_Hắc Đại Bao_۞▰
▰۞_Hắc Đại Bao_۞▰
 
Ngày tham gia: 19.02.2016, 21:18
Tuổi: 5 Nữ
Bài viết: 2180
Được thanks: 1638 lần
Điểm: 5.82
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Tổng hợp] Góc nhỏ: Hạt giống Tâm hồn (2) - Điểm: 10
BỞI VÌ ĐÂY LÀ CUỘC ĐỜI

Em hỏi, sao chúng ta chia tay lại thản nhiên như thế?

Anh ấy trả lời, có lẽ vì chúng ta vốn chỉ là những con người tầm thường bé nhỏ mà thôi.

***

20 tuổi

Em gặp người mình muốn kết hôn.

20 tuổi, em cãi nhau với mẹ vì mẹ cứ cằn nhằn em ở nhà suốt ngày ôm điện thoại.

Nhưng lời của mẹ rõ là vô ích.

Em vẫn cầm điện thoại cười ngốc nghếch, còn người ở màn hình bên kia dường như cũng vui vẻ giống em.

Người ấy nói: Đợi vào học, tớ mời cậu đi ăn.

Em bảo: Tớ không chờ được đến lúc ấy mất.

Mùa hè sao dài đến vậy.

Mấy tháng sau, hai người nắm tay nhau đi quanh sân tập thể thao, cứ đi mãi, đi mãi, dường như chẳng có điểm dừng.

Trong lòng bàn tay mình, em cảm nhận được mồ hôi của hai người hòa vào nhau, ấm áp.

Em nghĩ, cả đời này ở bên người ấy, hẳn cũng chẳng phải việc gì khó khăn.

***

22 tuổi

Hai người sắp tốt nghiệp.

Em chẳng còn cười vui tâm sự cùng anh ấy chuyện vặt vãnh trong phòng ký túc.

Anh ấy cũng không còn kể với em thật nhiều về cầu thủ mà mình hâm mộ.

Ở nơi tuyển dụng, những tập hồ sơ chất đống, trên mỗi tấm hình là từng khuôn mặt như hoa.

Nhưng rồi thì hai người vẫn không thể về chung một chỗ.

Anh ấy đi một tỉnh vùng ven biển

Em thi đỗ công chức ở quê nhà, trở về thành phố nhỏ nơi sinh ra.

Em không thích làm công chức, nhưng ai cũng bảo phụ nữ như thế là tốt nhất.

Còn anh ấy nói, hai người xa nhau vài năm cũng chẳng sao.

Chỉ cần chúng ta còn yêu và tin nhau là được.

***

25 tuổi

Anh ấy ba lần chuyển việc, nhưng vẫn không có gì khởi sắc.

Em vẫn đi làm như bình thường, thỉnh thoảng bận rộn, đôi khi nhàn rỗi.

Cuộc sống xa cách đôi nơi khiến hai người rất khó tìm được chủ đề nói chuyện chung.

Dù rằng em đã rất cố gắng tìm lời để nói...

Nghỉ lễ Quốc khánh, em đến thăm anh ấy.

Anh ấy đến đón em, bộ quần áo nhàu nhĩ xen lẫn mùi mồ hôi.

Nhưng em đâu có bận lòng.

Vì cũng đã mấy hôm rồi em chẳng gội đầu.

Em chợt nhớ tới thời đi học, trước mỗi cuộc hẹn đều phải chọn quần áo hơn một tiếng đồng hồ.

Nhưng thoáng nhớ ấy chỉ vụt qua trong phút chốc rồi lụi tan.

Em và anh ấy chia tay.

Không hiểu lầm, không cãi vã, không có người thứ ba xen vào.

Chỉ là hai người nói chuyện tương lai, nói mãi nói mãi rồi không nói nổi nữa.

Em hỏi, sao chúng ta chia tay lại thản nhiên như thế?

Anh ấy trả lời, có lẽ vì chúng ta vốn chỉ là những con người tầm thường bé nhỏ mà thôi.

***

26 tuổi

Thất tình không làm ảnh hưởng đến cuộc sống của em.

Em vẫn đi làm và tan tầm như quy luật.

Nhưng chia tay rồi, em chẳng có lý do gì để từ chối những cuộc hẹn do bố mẹ sắp xếp.

Em gặp rất nhiều người, cao và thấp, mập và gầy, xấu và đẹp, giống anh ấy và không giống anh ấy.

Đôi bên lưu số điện thoại của nhau, thử tán gẫu chuyện trò.

Em cầm điện thoại di động, mặt không biểu cảm, lòng không gợn sóng.

***

28 tuổi

Em kết hôn. Chú rể là một bác sĩ.

Mẹ em rất hài lòng, mẹ anh ấy cũng rất hài lòng.

Trời cao tác hợp, trăm năm bạc đầu.

Lời nguyện trong hôn lễ như lời nói cho người khác.

Em còn chưa sẵn sàng để làm nhân vật chính của ngày hôm nay.

Em nhìn chú rể cầm hoa đi đến, quỳ trước mặt mình nói,

"Em bằng lòng làm vợ anh không?"

Cả hội trường reo vang, ánh đèn rực rỡ.

Em nói, em bằng lòng.

Phải, em bằng lòng.

Người đàn ông trước mắt có việc làm ổn định, thu nhập khá cao, hoàn cảnh gia đình tốt, ngoại hình cũng ổn.

Nhưng từ đầu đến cuối, em không hề nói một câu "Em yêu anh".

***

29 tuổi

Em mang thai, mọi chuyện đều cực kỳ cẩn thận.

Không dám chơi điện thoại, cũng chẳng dám xem TV.

Bạn cũ đến nhà thăm, nói cho em những kinh nghiệm nuôi con dạy trẻ.

Cô ấy đã làm mẹ từ hai năm trước.

Em cẩn thận nghe, lòng tràn ngập hạnh phúc khi nghĩ về đứa con trong bụng.

Bạn đột nhiên hỏi, còn liên lạc với anh ấy không?

Em bảo, quên lâu rồi.

Bạn trả lời: Tớ còn chưa nói anh ấy là ai.

***

35 tuổi

Em chưa bao giờ tin vào "lời nguyền bảy năm".

Nhưng một vài lời đồn về chồng em, ít nhiều em cũng đã nghe được.

Một tin nhắn được gửi đến di động, người gửi tin là cô gái trong lời đồn.

Chồng em mua cho em dây chuyền, mua cho em túi.

Còn thề thốt, hứa hẹn rất nhiều.

Người xung quanh và cả bố mẹ đều khuyên nhủ:

"Chồng biết sai là được rồi."

"Vẫn phải sống tiếp mà."

"Nghĩ xem ly hôn xong thì phải làm sao?"

"Con đã lớn thế rồi."

Em liền nghĩ về nhà, về xe, về khoản tiền tiết kiệm.

Và nhìn đứa con trai sắp lên Tiểu học.

Em tự nhủ, bên nhau bao năm như thế cũng chẳng dễ dàng.

Trên đời này, ai mà không từng một lần phải cúi đầu trước cuộc sống.

***

42 tuổi

Lớp đại học họp lớp kỷ niệm tròn hai mươi năm tốt nghiệp.

Em gặp lại người cũ thời đại học.

Khi ấy tuổi trẻ hăm hở, giờ thì phong nhã hào hoa.

Bạn bè nâng chén kể chuyện xưa, chợt có người bày trò, để hai người ngồi chung một chỗ.

Thoáng chốc, em thấy ngượng ngùng.

Anh ấy nói, em có ổn không?

Đôi ba lần rượu, anh ấy bắt đầu không còn tỉnh táo.

Bạn bè trêu cười, nói bao năm qua rồi, anh ấy vẫn còn căng thẳng lúc thấy em.

Chỉ có mình em biết, ánh mắt anh ấy nhìn em đã chẳng còn lung linh sáng.

Cũng đúng thôi, đã bao nhiêu năm như vậy.

Anh ấy cố gắng sống.

Em nỗ lực tồn tại.

Đến bây giờ, cuộc đời hai người đã không còn điểm giao nhau nữa.

***

45 tuổi

Con gái nói với em, con thích một bạn nam trong lớp.

Em ngẩn người.

Con hỏi, sau này con có thể hẹn hò với cậu ấy không?

Em ngẫm nghĩ, rồi trả lời

"Việc học quan trọng, không được yêu sớm."

Đêm ấy mất ngủ, em bất giác nhớ tới rất nhiều chuyện.

Đương nhiên cũng nhớ cả người em từng thương vô cùng ở tuổi 20.

Tai nghe phát bài ca của Trương Học Hữu:

"Đứa bé hỏi nàng, vì sao mẹ khóc

Người đàn ông bên cạnh đã sớm thiếp đi."

***

50 tuổi

Con gái không còn cần em dỗ dành trước khi đi ngủ.

Cũng chẳng còn chia sẻ với em về những tâm tư.

Thậm chí con còn cảm thấy em nói quá nhiều, quá dông dài.

Đúng thế, em đã nói quá nhiều.

Em nói, còn mấy ngày nữa mới vào học, sao con đi vội thế?

Em nói, món mì cay trước cổng trường có gì ngon?

Em nói, con ngày ngày cầm di động cười ngốc nghếch gì vậy?

Em nói, ở trường phải chăm chỉ học, đừng có ra sân tập thể thao đi lung tung.

Nói mãi, nói mãi

rồi thinh lặng.

Thì cũng là một mùa hạ nóng bức, em gặp người đó.

Gặp người em nghĩ sẽ bên cậu ấy cả đời.

Em cũng sẽ trốn tiết đi xem cậu ấy chơi bóng.

Em cũng ngày ngày cầm điện thoại cười ngây ngô.

Thuở ấy, món mì cay trước cổng trường ngon hơn mọi sơn hào hải vị.

Thuở ấy, em có rất nhiều ước mơ.

Nhưng sau tuổi 25, em đã không còn sống vì mình nữa.

Và rồi, em đẩy cửa vào phòng con gái.

Em nói:

"Yêu đi con, trải nghiệm đi, để rồi hối hận.

Làm những gì con muốn.

Chọn lấy điều con yêu, chứ không phải thứ người khác cho là đúng đắn.

Hãy sống cuộc đời của con."

Nhưng khi ấy, con gái em không hiểu.

"Sao con lại phải hối hận?"

"Tất nhiên là con phải sống cuộc đời của mình rồi."

"Mẹ ơi, hôm nay sao mẹ lạ quá."

...

Nhưng thôi, em đừng tự trách mình.

Vì nếu thời gian quay trở lại, có lẽ hết thảy vẫn không thay đổi.

Bởi vì đây là cuộc đời.

Mấy ai dám bất chấp đâu em.

{Dịch: Tạ Thu Ngân}
[Nguồn: weibo]


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 26.02.2018, 21:56
Hình đại diện của thành viên
▰۞_Hắc Đại Bao_۞▰
▰۞_Hắc Đại Bao_۞▰
 
Ngày tham gia: 19.02.2016, 21:18
Tuổi: 5 Nữ
Bài viết: 2180
Được thanks: 1638 lần
Điểm: 5.82
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Tổng hợp] Góc nhỏ: Hạt giống tâm hồn (2) - Điểm: 10
ĐỔI CHIẾC BALO CŨ LẤY ANH, QUẢ LÀ MÓN HỜI!

Như một món quà gửi đến Vũ của em.

Tôi – Nguyễn Ngọc Cẩm Thùy. Tôi sinh ra và lớn lên ở Hải Dương, học tập tại Hà Nội và từng là một kế toán tại Hải Phòng nhưng sau khi hắn đi Mỹ, Thùy của tuổi hai sáu khi ấy đã quyết định từ bỏ tất cả để theo đuổi những đam mê khác của bản thân và bây giờ Thùy của hai mươi tám đang là giảng viên kế toán tài chính một trường đại học ở một thành phố khác, xa lạ và nhộn nhịp.

Miền Bắc đang trong những ngày rét nhất từ đầu mùa đông, liên tục trong ngày là các tin thông báo về thời tiết. Sáu giờ sáng, tôi uể oải thò đầu ra khỏi chăn, hôm nay sẽ là một ngày dài. Tôi mặc vội bộ quần áo lên người, bước về phía bàn làm việc lấy chiếc balo to. Tôi bỏ vào trong đó chiếc laptop, ví tiền, ba mươi đề thi tôi cặm cụi cả tuần làm để chuẩn bị cho vài môn thi sắp tới. Trước khi rời khỏi nhà tôi không quên kiểm tra lại danh sách các việc cần làm trong ngày: xin chữ ký sếp, coi thi ca một cho Khoa, coi thi ca hai cho Trường, đi in đề thi và về lưu tại Khoa. Chà, quả là một ngày dài.

Ngoài trời gió thổi vù vù, những hạt mưa lất phất càng làm tăng thêm cái lạnh thấu xương. Một mình tôi trên chiếc xe máy lùn tè bon chen giữa dòng người, chốc chốc thấy từng đôi nam nữ đang ôm nhau quả thực có chút ghen tị. Là do tôi chọn con đường này. Lại một lần nữa bắt đầu mọi thứ từ đầu, không người quen, không bạn bè và ở nơi làm việc mới tôi giữ khoảng cách với đồng nghiệp. Sau giờ làm chỉ có một mình làm bạn với tách cafe và vài cuốn sách để rồi hai năm đã bình lặng trôi qua.

Chín giờ sáng, đang trong giờ nghỉ giữa hai ca thi, tôi lững thững xuống căng tin mua chiếc bánh mỳ và chai nước, đang đưa bánh chuẩn bị ngoạm miếng thật to thì điện thoại đổ chuông.

- Alo, có phải chị Thùy không ạ?

- Vâng ạ. Ai đấy ạ?

- Em ở bên chuyển phát quà, có một gói quà gửi cho chị.

Quà? Liệu có ai gửi quà cho mình nhỉ? Tôi vội vã cất bánh vào balo rồi chạy thẳng qua cổng. Quả thực là quà gửi cho tôi. Người gửi: Trần Anh Tuấn. Một món quà từ nước Mỹ xa xôi và của hắn. Suốt hai năm qua tôi đã cố gắng sống mà không nghĩ đến hắn, chỉ một lần duy nhất tôi gửi email cho hắn thông báo về việc tôi chuyển công tác cùng địa chỉ mới nhưng chưa một lần hắn hồi âm. Vậy món quà hôm nay là gì? Tôi muốn thật nhanh mở món quà nhưng đúng lúc đó chuông reo, đã tới giờ coi ca hai. Tôi vội vã ấn luôn gói quà vào balo rồi quay lại phòng thi.

Mười một giờ, tôi thu bài của Sinh viên rồi cùng đồng nghiệp nhanh chóng di chuyển để nộp bài thi. Tôi muốn hoàn thành thật nhanh để có thể mở món quà của hắn. Tôi đi tới cầu thang bộ được vài bước thì sực nhớ ra hai tay đều ôm bài thi mà bỏ quên chiếc balo ở trên bàn giáo viên, ngay lập tức tôi quay lại và thật không thể tin được: chiếc balo của tôi biến mất.

Tôi vội vã nhìn khắp phòng rồi chạy ra cửa hỏi các bạn sinh viên xung quanh nhưng balo của tôi đã biến mất trong vòng một nốt nhạc. Sợ hãi, bất ngờ và hoang mang, tôi chạy khắp nơi và hỏi thăm mọi người về chiếc balo, tôi cũng báo cả bảo vệ lẫn lao công mà kết quả là vô vọng. Sau hơn ba mươi phút tìm kiếm, lúc này cả sân trường lẫn giảng đường đều vắng hoe, tôi ngồi thụp xuống sân khóc nức nở.

Trong chiếc balo đó là đề thi, là ví tiền, trong ví là thẻ, là tiền, là toàn bộ giấy tờ tùy thân, cả chìa khóa nhà, chìa khóa xe máy... và cả gói quà của hắn. Tôi cảm thấy hoảng loạn và lo lắng tột cùng, trời mỗi lúc một mưa nặng hạt còn tôi như đang có bão trong lòng.

Tôi cứ ngồi như vậy và khóc mặc cho những hạt nước mưa cứ trút lên đầu, lên lưng và ngấm vào người. Bỗng lúc đó có một người đàn ông bước đến kéo tôi đứng dậy, khi tôi còn chưa hiểu sự tình thì anh ta đã ôm tôi vào lòng và dùng tay vỗ vỗ lên lưng tôi rất nhẹ nhàng.

- Ngoan nào, ngoan nào, có chuyện gì vậy em?

Tôi như người chết đuối vớ được cọc, tôi chẳng biết anh ta là ai nhưng ở thời điểm cô độc đến tột cùng ấy vòng tay của anh ta đã cứu vớt tôi và tôi vừa kể với anh ta câu chuyện vừa nức nở khóc.

Một chốc anh ta kéo tôi vào mái hiên, tôi lại ngồi thụp xuống bậc gục mặt khóc tiếp. Anh ta bảo tôi:

- Em đừng lo lắng quá, tôi sẽ đi tìm cùng em. Chúng ta sẽ tìm thử thùng rác và các nhà vệ sinh xem có bị vứt ở đấy không nhé.

Tôi ngoan ngoãn gật đầu đi theo anh ta rồi lần lượt rà soát từng tầng của hai tòa nhà chín tầng, tất cả các phòng học, nhà vệ sinh đều không bỏ qua. Hàng tiếng đã trôi qua mà không có kết quả, tôi mệt tới nỗi không khóc nổi và chỉ ngồi im như một kẻ vô hồn.

- Em đói không? Chúng ta đi ăn rồi tính tiếp nhé.

Tôi không gật không lắc, im lặng đi theo anh ta. Anh ta mở cửa xe cho tôi, cài dây an toàn cẩn thận rồi đưa cho tôi một cái kẹo socola.

- Em ăn đi.

Tôi ngoan ngoãn cầm kẹo nhưng không ăn mà lại nhìn ra cửa xe, những hạt nước mưa rơi xuống càng lúc càng nhiều.

- Em muốn ăn gì nào?

Tôi im lặng, anh ta cũng chẳng hỏi thêm gì và dừng xe trước một ngôi nhà. Thoạt nhìn qua đó là một ngôi nhà to, à là một căn biệt thự to mới đúng. Dường như khi đó mọi dây thần kinh cảnh giác của tôi bị đứt nên tôi cun cút đi theo anh ta không chút nghi ngờ hay đắn đo liệu mình có bị giết hay bị bán.

Tôi vẫn chỉ ngồi và buông ánh nhìn hờ hững về phía trước. Anh ta đặt trước mặt tôi một bát mỳ tôm. Mỳ chan nước cùng một quả trứng được chặt vội sau khi đã đổ nước nên vẫn trứng còn chưa chín bốc lên mùi tanh. Không hành, không gia vị. Một món mỳ chan nước kèm trứng sống từ bé đến giờ tôi mới có dịp thưởng thức.

- Em ăn đi nào.

Tôi lấy đũa gắp một sợi mỳ đưa lên miệng rồi lại đặt đũa xuống. Anh ta buông đũa theo quay sang nhìn tôi.

- Phải ăn thì mới có sức, đồ cũng mất rồi, bây giờ khỏe mạnh để tìm lại. Tìm không được thì làm lại, còn người là còn tất cả rồi.

Nước mắt của tôi lại rơi, từng giọt, từng giọt khẽ lăn trên má. Tôi nghĩ về những thứ trong balo của tôi. Ừ thì mất tiền tôi sẽ kiếm lại, sẽ vượt chặng đường hàng trăm kilomet về quê làm lại giấy tờ, làm lại thẻ ATM, chìa khóa nhà, chìa khóa xe thì đánh lại, đề thi thì làm lại nhưng còn chiếc bùa bình an mẹ tặng đã bên tôi mười năm, rồi món quà của hắn tôi chưa kịp mở... Tôi chính thức trở thành người vô sản ở một nơi xa lạ.

Tôi đứng dậy đi thẳng ra cửa:

- Anh cho tôi quay lại trường, tôi không tin có thể mất nhanh như vậy, thực sự không thể tin.

Anh ta không nói thêm gì mà đưa tôi đến trường, anh ta lấy số điện thoại của tôi rồi rời đi.

Suốt cả chiều, tôi báo cáo lãnh đạo về sự việc rồi tiếp tục lang thang đi tìm dù hi vọng càng lúc càng mong manh. Những sinh viên lớp tôi dạy cũng bớt chút thời gian ôn thi để đăng tin tìm kiếm. Trời càng lúc càng muộn, gió càng to, mưa càng nặng hạt. Tôi rét run người nhưng vẫn cố chấp đi tìm.

Mẹ tôi nói tôi ngang ngạnh, điều đó không sai. Tôi cũng cố chấp và tôi càng không muốn cho người thân thấy sự yếu đuối của mình. Tôi từ chối cầm tiền của đồng nghiệp, tôi nói rằng mình vẫn còn tiền trong túi, tôi không gọi báo về gia đình dù lúc đó tiền và thẻ đều ở trong chiếc balo mất tích.

Sáu giờ tối, tôi đi về phía nhà xe. Tôi nghĩ tới việc gọi thợ khóa nhưng lại không có tiền, đúng lúc đó anh ta đến.

- Em gửi xe lại, tôi đưa em về.

Tôi khựng lại rụt cánh tay đang bị anh ta nắm, lùi lại một bước.

- Tôi không phải người xấu, nếu muốn làm hại em đã hại từ trưa rồi.

Tôi ngước lên nhìn anh ta bằng ánh mắt ngờ vực nhưng vẫn ngoan ngoãn đi theo anh ta. Sau phá khóa nhà rồi mua khóa mới cho tôi, anh ta đi. Còn lại một mình, tôi nằm vật ra giường, ngước mắt nhìn lên trần nhà. Thời gian tích tắc trôi qua, tôi cứ nằm mãi như vậy thì điện thoại đổ chuông:

- Tôi đây, xuống mở cửa.

- Anh đến đây làm gì nữa?

- Thay đồ đi.

- Chuyện hôm nay cảm ơn anh nhưng tôi muốn một mình.

Anh ta đẩy cửa bước vào nhà, cầm cánh tay tôi kéo vào nhà tắm.

- Tắm, thay đồ, tôi đưa em đi ăn.

Tôi uể oải quay người định bước ra, anh ta đứng chặn lại trước mặt cười nụ cười ranh mãnh.

- Hay tôi tắm cho em nhé.

Tôi lườm anh ta, bước vào đóng sập cửa nhà tắm lại.

...

Xe anh ta chạy qua tháp đồng hồ, đã mười giờ tối. Một ngày với biết bao dự định đã bị bẻ ngoặt vì chiếc balo mất tích của tôi. Khắp các diễn đàn vẫn đầy rẫy thông tin tìm đồ mà vô vọng.

- Em muốn ăn gì nào? Dù gì vẫn phải ăn. Có bất cứ chuyện gì cũng vẫn phải sống.

- Ăn gì cũng được.

- À nhân tiện, tôi tên Vũ, ba mươi ba tuổi. Em là?

- Tôi là Thùy, hai mươi tám.

- Ừ.

Anh ta không hỏi gì thêm, tiếng nhạc trên ô tô cất lên, bài hát "Em gái mưa" của ca sĩ Hương Tràm đang hot thời gian gần đây. Tôi mất chiếc balo vào một ngày mưa, có khi nào nên mếu máo ca từ "balo mưa" không nhỉ?

Anh ta dừng lại ở căn biệt thự lúc trưa. Tôi quay sang vặn vẹo:

- Anh có ý đồ xấu gì à? Bây giờ tôi là người vô sản rồi, còn mỗi cái thân này anh có bán cũng chẳng được bao nhiêu tiền đâu.

- Bán nội tạng được khối tiền ấy, nhưng tôi không thiếu tiền.

- Anh định...

Tôi ngồi dúm lại ghế xe trợn mắt nhìn anh ta.

- Không thiếu tiền thì cũng không thiếu gái.

- Vậy tại sao?

- Không tại sao gì cả.

Bàn ăn buổi tối nhà anh ta bày kín đồ ăn, món nào cũng bày biện rất cầu kỳ đẹp mắt, có lẽ đủ cho cả gia đình năm, sáu người ăn chứ chẳng phải hai người.

- Tôi không biết em thích ăn gì nên bảo bác giúp việc làm mỗi thứ một ít.

- Mấy món này sao ngon bằng món trưa nay của anh.

- À, bác ấy về quê chiều mới lên.

Cả ngày chạy đi chạy lại chưa ăn uống gì nên khi nhìn thấy đồ ăn ngon tôi mới cảm thấy đói. Tôi ngồi vào bàn bắt đầu ăn ngon lành.

- Anh không ăn à?

- Nhường em ăn trước.

Anh ta nở nụ cười tươi rói, lúc này tôi mới nhận ra anh ta rất đẹp trai. Cả người toàn đồ xịn, quả thực toát ra phong thái người nhiều tiền, rất nhiều tiền.

- Nhà này của anh à?

- Ừ.

- Anh ở đây với ai?

- Một mình, bố mẹ bên Úc.

- Anh chưa kết hôn à?

- Hử? À ừ?

- Bạn gái thì sao?

Anh ta nhìn tôi đầy ngạc nhiên rồi tiếp tục cười. Quả thật anh ta cười càng đẹp, đẹp đến mê hồn.

- Tò mò chút thôi mà.

- Em thì sao?

- Ở một mình, mới đến thành phố được hai năm.

- Gia đình em thì sao?

- Bố mẹ ở Hải Dương, em trai cũng vậy.

- Còn chồng?

- Chưa.

- Bạn trai?

Tôi nhìn lại anh ta và cười.

- Em có muốn đi xem nhà không?

- Anh không sợ mất trộm à? Tôi thành người nghèo rồi.

- Không sao, trộm này không đáng sợ.

Một mình anh ta sống trong căn biệt thự rộng lớn, tầng một là bếp và phòng khách và khoảng không gian mênh mông cho cây cối, tầng hai của anh ta, tầng ba cũng của anh ta. Mỗi tầng có các phòng nhỏ, nội thất sang trọng, thiết kế đẹp mắt. Thật đáng ghen tị. Căn phòng của giúp việc thậm chí còn đẹp hơn chỗ ở của tôi.

Tôi dừng lại ở phòng rượu với một phía hướng ra khu vườn đầy rẫy hoa hồng đang tỏa hương thơm ngát át đi cái lạnh mùa đông. Một bên tường là các chai rượu được xếp trên kệ cẩn thận, phía tường bên kia là một giàn loa hiện đại cùng một kệ sách đầy ắp như những quán sách ngoài hàng.

- Khi căng thẳng anh thường uống rượu và nghe nhạc.

Anh ta vừa nói vừa kéo ghế cho tôi, sau đó đặt lên bàn hai ly rượu. Tôi khẽ chạm cốc đưa lên uống.

- Em thường làm gì?

- Sao cơ?

- Khi căng thẳng ấy?

- À, nằm nhìn trần nhà.

- Chỉ vậy thôi ư?

- Đôi khi là thủ dâm.

Anh ta phu ngụm rượu đang uống dở ra ngoài.

- Có gì mà anh ngạc nhiên vậy, đó là nhu cầu bình thường của con người.

- Ừ ừ.

- Sao hôm nay anh lại ở trường?

- Anh đến gặp Giáo sư bên trường trao đổi chút công việc

- Nhưng sao anh lại ôm em?

Tôi hỏi xong chợt thấy ngại ngùng. Một khoảng im lặng kéo dài sau đó.

- Hồi trước, nhà anh có hai anh em. Em gái anh nuôi một con mèo nhỏ. Một lần con mèo bỏ đi trong một ngày mùa đông, cũng rét mà mưa như hôm nay. Em gái anh đã đi tìm cả buổi không thấy. Khi anh thấy em anh ngồi trong sân và khóc y như em hôm nay, anh lại tiến lại ôm nó dỗ dành. Nhìn em hôm nay anh chợt nhớ lại ngày ấy.

- Anh em anh có vẻ thân thiết nhỉ?

- Ừ.

- Chắc cô bé được chiều lắm.

- Nó mất được nhiều năm rồi.

- ...

- Em xin lỗi.

- ...

- Anh làm gì ạ?

- Quản lý tập đoàn gia đình.

- Anh giàu nhỉ?

- Chắc vậy.

- Thế cho em xin vài đồng lẻ sống tạm vài bữa đi.

- Anh nuôi em luôn.

- Thật á?

- Ừ.

- Nhưng tại sao?

- Coi như làm việc tốt giúp người nghèo khó cuối năm đi.

- ...

- Anh thấy căn phòng em đang thuê không ổn lắm, bên này còn nhiều phòng trống, em có thể chuyển sang đây ở.

- Em không đủ tiền.

- Trả bằng giá thuê bên kia thôi, tiền ăn anh bao.

- Em không quen anh.

- Thì bây giờ quen.

- Trên đời có người tốt như vậy ư?

- Đôi khi hãy bớt nghi ngờ.

- ...

Những câu chuyện không đầu không cuối của tôi và anh ta cứ kéo dài đến vô tận cho tới khi mắt tôi díp lại và ngủ gục trên bàn.

Tôi đã ngủ một giấc dài thật dài, khi tỉnh dậy tôi thấy mình đang nằm trên một chiếc giường êm ái, nhìn sang bên cạnh là chiếc bàn có đặt sẵn cốc nước vẫn đang bốc khói cùng tờ giấy: "Anh đi làm, khi nào em tỉnh bảo bác giúp việc làm bữa sáng rồi bác ấy sẽ gọi lái xe để về dọn đồ, chìa khóa xe máy mới cậu lái xe sẽ đưa em!". Tôi đọc đi đọc lại hàng chục lần, ngày hôm qua chỉ là giấc mơ và bây giờ tỉnh dậy tôi vẫn đang mơ.

- Cô dậy rồi đấy à?

- Ơ, cháu chào bác ạ.

- Chào cô, tôi là Thêm, tôi làm ở đây. Cô ăn gì để tôi nấu.

- Dạ thôi cháu cảm ơn ạ.

- Cậu Vũ dặn cô ăn sáng xong mới cho cô đi. Cô đừng làm khó tôi nhé.

- Vậy cháu làm phiền bác ạ.

Tôi tự nhủ thôi thì liều xem sao, đằng nào cũng mất tiền thuê nhà như nhau mà được ở nhà đẹp, tiền ăn được bao, quan trọng là anh ta cực kỳ đẹp trai, nếu có bị lừa cũng đáng. Hai năm nay tôi đóng cửa mọi mối quan hệ, cũng tuyệt nhiên không tiếp xúc với nam giới, bây giờ được sống chung nhà với một mỹ nam thì còn gì bằng. Tuy vẫn đau lòng vì chiếc balo bị mất nhưng vẫn cứ phải sống, phải kiếm tiền.

Chiều tối, tôi đang đóng gói những món đồ cuối cùng thì anh ta đến:

- Cần anh giúp gì không?

- Em cần mượn chiếc laptop để làm việc.

- Gì nữa?

- Vậy thôi ạ.

- Ừ.

Cậu lái xe chở đồ của tôi đi còn anh ta đưa tôi tới một siêu thị điện máy.

- Em chọn đi.

- Sao ạ?

- Anh mua cho em.

- Nhưng...

- Không nhưng gì cả, anh giàu mà.

Khi trở về biệt thự, anh ta chỉ cho tôi căn phòng ở tầng hai, gần phòng rượu hôm trước. Phòng mới của tôi rất rộng với ban công nhìn ra khu vườn cây xanh mướt, một chiếc gường thật lớn với chăn gối còn vương mùi mới vừa được bóc ra, một chiếc bàn làm việc với giá sách đi kèm. Tôi đặt chiếc laptop vừa mua lên bàn rồi chui lên giường chùm chăn lăn qua lăn lại. Anh ta đứng nhìn tôi tủm tỉm cười.

- Anh đi ra ngoài đi.

- Em cần gì nữa không?

- Mà em cần chìa khóa phòng này. Em đi thuê đoàng hoàng nên không ai được tự ý vào đây.

- Lúc em đang thủ dâm chứ gì.

- Anh, anh....

Anh ta quay lưng bước đi trong khi tôi đang đỏ bừng mặt. Chuyện đó là khi tôi đã uống chút rượu và đang buồn mới lỡ miệng nói ra mà.

Một lát sau có tiếng gõ cửa

- Cô Thùy ơi, xuống ăn tối.

- Vâng ạ.

Anh ta đã ngồi sẵn trên bàn ăn, mắt đang theo dõi bản tin thời sự tối. Bác giúp việc sắp xếp xong mọi việc toan quay lưng đi.

- Bác Thêm, bác cứ ngồi ăn như mọi khi.

- Vâng cậu.

- Từ hôm nay cô Thùy sẽ đến đây ở, bác cứ coi cô ấy như tôi, phòng của cô ấy không tùy tiện vào, cũng không cần dọn trừ khi cô ấy yêu cầu.

- Vâng cậu.

- Ăn cơm thôi.

Tôi cắm cúi ăn cơm, chốc chốc liếc mắt nhìn anh ta rồi nhìn bác giúp việc. Đã lâu lắm rồi tôi không ăn cơm với người khác.

- Mai em làm gì?

Anh ta phá vỡ bữa cơm im lặng.

- Làm đề ạ, ngày kia em đi làm mà.

- Ừ, em thích hoa không? Sáng đi chợ hoa chút nhé.

- Em thích. Nhà anh không nuôi con gì à?

- Em thích nuôi gì?

- Chó ạ.

- Mai mua.

- Thật á?

- Ăn đi.

Bữa cơm kết thúc, tôi vác bụng no căng về phòng. Tôi dự định viết email kể với Anh Tuấn về việc mất gói quà nhưng đắn đo mãi lại thôi. Cơn buồn ngủ kéo đến, tôi đắp chăn ngủ thật ngon.

Nửa đêm tôi tỉnh dậy khát nước vô cùng. Tôi dùng đèn điện thoại lò dò đi xuống nhà tìm nước. Khi đang loay hoay ở cầu thang có một giọng nói cất lên:

- Sao không bật điện?

Tôi giật mình đánh rơi cả điện thoại, điện sáng lên, ngẩng lên thấy anh ta đang cười nhăn nhở. Anh ta đặt trước mặt tôi cốc nước ấm nhưng hai tay vẫn đang xoa xoa cạnh cốc như kiểu tiếc nuối.

- Anh làm gì vậy?

- Tay lạnh quá.

- Thật là trẻ con.

- ...

- Đêm hôm anh không ngủ còn rình mò người khác. Anh có ý đồ gì?

- À, anh đang nghiên cứu.

- Chuyện gì ạ?

- Nên nuôi chó gì.

- ...

- Em thích loại gì?

- Con nào bé bé xinh xinh mà khôn khôn ý.

- Thế thôi, nuôi em là đủ tiêu chuẩn rồi, khỏi cần chó.

Tôi lườm anh ta cháy mặt, anh ta nhăn nhở cười rồi kéo tay tôi.

- Đi nào.

- Đi đâu?

- Phòng anh.

- Anh, anh...

- Đi nghiên cứu chó tiếp.

Anh ta ở trong một căn phòng với màu chủ đạo là màu xám, một căn phòng cực kỳ rộng và vẫn là một chiếc giá sách cao vút, đầy ắp.

- Em xem đi.

Tôi cầm chiếc Ipad loay hoay không biết nên ngồi ghế hay nằm trên giường. Chiếc giường của anh ta vừa to vừa ấm áp hơn cả giường mới của tôi.

- Muốn thì cứ nằm đi.

- Ngại.

- Thế thôi cứ đứng đấy.

Tôi trèo luôn lên giường đắp chăn, thò đầu và tay ra để xem. Anh ta tiến đến ngồi cạnh mép giường giật lấy chiếc Ipad bắt đầu đọc.

- Chó Corgi là một giống chó cảnh đẹp rất được yêu thích và một trong những giống chó được nuôi phổ biến nhất trên khắp thế giới. Mắt chúng to và rất tròn, mũi đen, miệng và hàm nhỏ nhưng rất khỏe. Đặc điểm chân ngắn, thân dài khiến Corgi trở thành giống chó đáng yêu và "hư cấu" giống như chó lạp xưởng bậc nhất thế giới. Giống Corgi chứng tỏ được sự thông minh, dễ sai bảo, dễ huấn luyện. Chúng là một loài vật nuôi trung thành, trìu mến và hiền hòa....

Giọng ấm áp vang lên như lời ru, tôi từ từ chìm vào giấc ngủ.

Sáng sớm, tiếng chuông báo thức reo vang. Tôi lờ mờ tỉnh giấc nhưng vẫn luyến tiếc chiếc chăn ấm nên kéo chăn kín đầu định ngủ tiếp, bỗng có người huých vào người.

- Này, dậy đi mua chó.

Tôi tung chăn bật dậy thấy anh ta đang nằm bên cạnh, bộ dạng mắt nhắm mắt mở.

- Sao anh lại ở đây?

- Giường tôi.

- Sao tôi lại ở đây?

- Tự lên, tự ngủ.

Tôi hoảng hốt nhìn xuống người mình, nhìn sang anh ta. Cả hai vẫn đủ quần áo. Tôi bỏ chạy xuống phòng mình. Lát sau có tiếng gõ cửa.

- Đi thôi.

Tôi đi đi lại lại trong phòng chưa biết nên đi hay ở thì cửa mở toang, anh ta bước vào kéo tôi bằng một lực mạnh, tôi không phòng bị trước, bất ngờ bị kéo phía anh ta. Tôi giật tay, lùi lại vẫn chưa biết nên làm gì.

- Đi.

- Sao anh tự ý vào phòng tôi?

- Chờ em thì tan chợ mất rồi. Đi nào.

Chợ hoa buổi sáng chật cứng người. Chợ hoa này là đặc trưng riêng có của thành phố, chỉ mở một lần trong tuần. Từ cây hoa đến hạt giống, cây giống, chó, mèo, thỏ, lợn, gà... đều đủ cả. Mùa đông rét mướt nhưng chợ vẫn đông. Tôi và anh ta chen chúc trong biển người, chốc chốc lại bị người khác chen lấn, xô đẩy làm hai người bị đẩy ra xa. Vài lần như vậy anh ta bèn nắm khuỷu tay tôi kéo đi nhưng dòng người vẫn xô vào nên chẳng mấy chốc anh ta đã chuyển từ khuỷu tay xuống cổ tay rồi nắm tay. Tôi lúng túng giật ra thì anh ta quát.

- Lạc nhau bây giờ. Tôi không ham nắm bàn tay lạnh toát này đâu.

Quả thực tay và bàn chân tôi đều lạnh, lạnh buốt suốt mùa đông còn tay anh ta siêu ấm, siêu mềm. Xem ra vẫn là mình có lợi, tôi đã tự cho phép mình lạc quan như vậy. Loay hoay cả buổi anh ta chọn một em cún giống đực, tôi chọn giống cái. Điểm giống nhau là chúng đều màu vàng. Cuối cùng mua cả đôi. Em đực tên Mun, em cái tên Chun. Mỗi em được mua kèm chiếc dây xích có gắn tên và vài bộ quần áo, thêm cả đồ ăn, khay đồ ăn, đồ chơi cho các em nữa. Một buổi sáng đã trôi qua vèo vèo, tôi đã cười rất nhiều. Lâu lắm rồi tôi mới vui như thế. Tôi đã dành cả buổi chiều để dẫn Mun, Chun đi khắp nhà, hướng dẫn các em chỗ đi vệ sinh và làm thêm chuồng cho các em ngoài vườn. Anh ta ngồi ở phòng rượu đọc sách, chốc chốc ngẩng lên, tôi có cảm giác anh ta đang nhìn tôi và mỉm cười.

...

Một tuần mới bắt đầu, tôi quay cuồng với coi thi, chấm thi rồi vào điểm. Chuyện balo bị mất tích cũng lắng xuống. Tôi quyết định quên món quà chưa kịp bóc đi để tiếp tục cuộc sống. Chẳng mấy rồi sẽ Tết, tôi trở về làm giấy tờ sau cũng được. Trước mắt cần kết thúc kỳ thi để bắt đầu học kỳ mới.

Nguyên cả tuần tôi ít khi gặp anh ta. Buổi trưa anh ta ăn ở chỗ làm, tôi cũng vậy. Buổi tối thường chỉ có tôi và bác Thêm ăn cơm, tới khuya anh ta mới về. Một lần tôi chạm mặt anh ta khi tôi đang tìm đồ ăn đêm, người anh ta nồng nặc mùi rượu, anh ta tu một cốc nước lớn rồi đi thẳng.

Cuối tuần, trời vẫn rét nhưng đã hửng nắng. Tôi dậy sớm chơi với Mun và Chun. Hai em được bác Thêm cho ăn đầy đủ, chăm sóc cẩn thận nên so với tuần trước lông đã đẹp hơn nhiều. Các em cũng quen nhà, lại có không gian sống rộng rãi tha hồ vui đùa. Mun và Chun thích nhất được tôi quăng đồ ra xa rồi đuổi bắt món đồ đó. Hai em chân ngắn lũn cũn cứ cố chạy đuổi nhau nhìn rất đáng yêu.

Anh ta đi từ trong bếp ra, tay mang bát đồ ăn cất tiếng gọi

- Mun, Chun, ăn sáng nào.

Hai em cún bỏ dở đồ chơi lao về phía anh ta. Rồi tôi và anh ta sẽ tranh cãi về việc chăm sóc Mun, Chun như nào. Mỗi cuối tuần đều kết thúc bằng việc vừa đi siêu thị vừa tranh cãi nhau về những vấn đề tủn mủn.

Hơn một tháng đã trôi qua như thế có đến một sáng.

- Hôm nay em làm gì?

- Vẫn chưa biết.

- Là em chưa biết. Chủ ngữ của em đi đâu rồi.

- Tại chưa quen. À, tại em chưa quen.

- Lên Hà Nội chơi không?

- Dạ?

- Hôm nay anh gặp đối tác trên đó, tiện thể đi chơi luôn nhé. Tám giờ xuất phát.

- Vâng.

- Nhớ mặc đẹp tý.

- Đi chơi thì mặc đồ thoải mái chứ.

Tám giờ kém, tôi ngắm nghía mình trong gương, chiếc áo len đỏ, quần jean đen, bốt đen, khoác ngoài chiếc áo dầy ấm áp có mũ, tô thêm chút son đỏ, vậy là ổn rồi.

Anh ta đã chờ sẵn ở xe, tôi suýt chút giật mình. Anh ta mặc chiếc măng tô dáng dài nhìn quả thực còn đẹp trai hơn Lee Min Ho khi đóng phim "Người thừa kế". Đẹp, quá đẹp.

- Bị vẻ đẹp của anh chinh phục rồi hả em.

- Quên đi nhé.

Anh ta mở cửa xe rồi cài dây an toàn cho tôi, chiếc xe từ từ lăn bánh.

- Bình thường anh không tự lái xe, lần này đặc cách cho em đi chơi, hãy cảm ơn anh đi.

- Là anh rủ trước.

- Hôm nay em có thể làm bạn gái anh một ngày được không?

- Tại sao?

- Đối tác là chồng người yêu cũ. Hôm nay có cả cô ấy.

- À, ra là anh rủ em đi chơi là muốn lợi dụng em.

- Anh nuôi em ăn cơ mà, nhờ chút có gì mà khó khăn.

- Khi trước anh đâu có nói vậy, anh bảo coi như giúp người nghèo. Như này là lợi dụng em.

- Vậy em không giúp?

- Vâng.

- Ừ thôi không sao. Nếu cô ấy hỏi, anh sẽ bảo em là người nghèo được anh cưu mang.

- Anh...

- Sao?

Bỗng chốc bệnh tò mò của tôi nổi lên. Con người cả tuần bận rộn với công việc hóa ra đã từng có bạn gái. Theo như bác Thêm kể, anh ta từng yêu một cô gái tên Quỳnh rất sâu đậm. Éo le ở chỗ một ngày người yêu của em gái anh ta đòi chia tay vì lí do cũng yêu Quỳnh. Vậy là mối tình lằng nhằng giữa hai anh em và hai người khác. Em gái anh ta vì phút nông nổi đã uống rượu say nên bị tai nạn qua đời. Anh người yêu sau đó sang nước ngoài sống. Còn anh ta và Quỳnh chẳng mấy chốc cũng chia tay. Vài năm trôi qua, anh ta vùi đầu vào công việc, xa lánh phụ nữ, ngày ngày đi làm rồi vùi đầu vào rượu.

- Cô bạn gái cũ của anh có xinh không?

- Xinh hơn em.

- Thế anh nhờ em làm gì?

- Quỳnh xinh đẹp đài các, còn em đáng yêu.

- Anh đừng có nịnh để em đồng ý giúp nhé.

- Việc gì anh phải làm thế.

- Anh còn yêu chị ấy không?

- ...

- Im lặng là còn yêu à?

- Không rõ là yêu hay không yêu. Nhưng đi cùng nhau quãng thời gian năm năm nên có rất nhiều kỷ niệm. Vui, buồn, hạnh phúc, căm hận đều đủ cả.

- Vâng.

- Vâng là đồng ý làm bạn gái anh hả?

- Cứ coi là vậy đi. Thù lao một thỏi son nhé. Thỏi em thích nhất ở trong balo mất ùi.

- Ừ. Làm tốt đi anh mua cho mười thỏi.

- Em không cần.

- Vậy thôi, một thỏi cũng không mua.

- Đồ xấu tính.

Mười giờ sáng, Vũ dừng xe trước cửa hàng mỹ phẩm tôi chỉ. Đây là cửa hàng tôi hay mua từ hồi Sinh viên. Tôi chọn thỏi Burberry màu đỏ, lên xe tôi liền tô luôn nhưng vì son kem vừa bóc mà tôi ấn mạnh tay thành ra môi rất đậm màu. Tôi ngó nghiêng tìm giấy lau bớt, Vũ thấy vậy bèn đưa tay phải ra.

- Đây.

- Làm gì ạ?

- Dính môi lên đó sẽ mờ bớt đi đấy.

- Chị Quỳnh hay làm vậy ạ?

Vũ toan rụt tay về, tôi bèn nhanh tay túm lấy tay Vũ, thay vì mím môi lên tay, tôi ngoạm một miếng thật to, vậy là trên cả tay, cả lòng bàn tay vừa có dấu răng, vừa có dấu son môi đỏ chót.

Mười một giờ trưa, chúng tôi đứng trước ngôi biệt thự nhìn thẳng ra Hồ Tây. Tôi đang choáng váng vì độ lỗng lẫy của ngôi nhà từ phía ngoài nhìn vào thì cánh cổng mở ra. Vượt qua khu sân vườn với hàng chục gốc hồng ngoại rực rỡ, phía trước có hai người đang đứng chờ chúng tôi. Một người phụ nữ trẻ đẹp, nhìn chị ấy toát lên vẻ quý phái. Một người đàn ông dáng vẻ bệ vệ bụng to, so với Vũ thì kém xa mặt nhan sắc nhưng độ giàu thì tôi không dám so bì.

Trong khi hai người đàn ông bắt tay nhau thì chị Quỳnh dành cho tôi một cái nhìn săm soi từ trên xuống dưới. Ánh mắt của chị dừng lại ở đôi môi tôi và đảo nhanh xuống bàn tay phải in dấu son của Vũ.

- Em quen anh ấy lâu chưa?

Chị Quỳnh cất lời trước. Tôi xoay xoay ấm trà nóng trong tay, mắt vẫn đang rong ruổi trên những bông hoa rực rỡ sắc màu.

- Dạ em mới quen ạ.

- Chắc Vũ phải yêu em nhiều lắm.

- Em cũng không rõ nữa.

- Anh ấy có kể về chị với em không?

- Có sơ sơ ạ.

- Từ ngày chị bỏ đi, Vũ chưa qua lại với một cô gái nào cả. Dù sao bây giờ anh ấy đã chọn em. Chị mong hai người hạnh phúc.

- Em cảm ơn chị.

- Vũ ít khi nói lời ngọt ngào nhưng lại là người rất tình cảm đấy.

- Hì vâng ạ.

Câu chuyện đang đến hồi bế tắc khi tôi không biết nói gì thì Vũ và anh bụng to tiến đến.

- Chà chà, sau bao năm kén chọn cuối cùng cậu cũng có bạn gái. Em thật là may mắn đấy cô gái.

- Là anh Vũ may mắn chứ ạ.

- Ha ha, đúng đúng, được một cô gái trẻ như em yêu đúng là Vũ có số hưởng.

- Cũng không trẻ lắm đâu. – Vũ cất lời chen vào câu chuyện.

Tôi lừ mắt nhìn Vũ, anh kéo tôi sát vào lòng, vòng tay qua eo ôm tôi rất tự nhiên. Tôi chợt thất thoáng qua mắt chị Quỳnh có chút gì ghen tị.

Vũ từ chối dùng cơm rồi chiều theo nguyện vọng của tôi đi ăn phở cuốn Ngũ Xã. Tôi rất hạnh phúc vì nhiều năm rồi mới được quay lại Hà Nội, còn được ăn món yêu thích. Vũ chăm chú ngồi nhìn tôi.

- Ăn xong đi một vòng quanh Hồ Tây nhé.

Tôi gật đầu lia lịa thay câu trả lời.

Gió trên Hồ Tây thổi mạnh, những đợt sóng lăn tăn lăn tăn trên mặt hồ. Tôi suýt xoa vì lạnh. Bàn tay tôi càng buốt hơn. Vũ khẽ nắm bàn tay tôi đút vào túi áo anh. Anh cứ nắm chặt như vậy suốt cả quãng đường.

- Ngồi đây một chút nhé!

- Lạnh lắm ạ.

- Thì ôm anh.

- Anh đừng có lợi dụng.

- Em đồng ý làm bạn gái anh cả ngày cơ mà.

- Bây giờ không có ai đâu mà cần diễn.

- Anh không cần diễn cho ai xem cả. Tất cả những gì anh làm là thực sự trái tim anh muốn.

- Anh thích em à?

Tôi định bụng trêu Vũ một chút nhưng câu trả lời của anh càng làm tôi bất ngờ.

- Không. Anh không thích mà anh yêu em.

- ...

- Anh yêu em ngay từ cái nhìn đầu tiên, khi em run rẩy trong sân trường một mình.

- Chắc là anh thấy em giống em gái anh nên anh hiểu nhầm chút thôi. Anh đừng đem em ra làm trò đùa, trong chuyện tình cảm em đã đáng thương lắm rồi.

- Tại sao?

Và tôi kể với anh về hắn, về tôi của những ngày mười tám, những ngày hai mươi hai, những ngày hai mươi sáu... Anh chăm chú lắng nghe nhưng tay vẫn nắm chặt tay tôi.

- Lí do em vội vã tìm balo là vì món quà đó?

- Vâng, cũng vì nhanh chóng muốn biết món quà đó là gì nên em mới quên balo.

- Em vẫn yêu cậu ta à?

- Em không.

- Vậy sao món quà đó vẫn quan trọng.

- Thực ra ở thời điểm đó em rất tò mò muốn biết Tuấn gửi gì cho em sau hai năm cắt liên lạc nhưng em đã nhận ra dù trong đó có là gì thì quá khứ đã qua rồi. Em bỏ lại tất cả đến thành phố này, bây giờ em muốn sống đúng với hiện tại và sống thật hạnh phúc.

Vũ im lặng nhưng bàn tay anh càng siết chặt bàn tay tôi.

Quãng đường trở về Vũ chăm chú lái xe còn tôi nhìn ra ngoài cửa sổ, cả hai đều im lặng. Về đến nhà tôi đi thẳng lên phòng, chui vào chăn nhìn lên trần nhà. Tôi đang căng thẳng. Tôi cũng không biết tại sao tôi thấy đầu căng ra, tim đập liên hồi.

Bữa tối hôm đó chỉ có tôi và bác Thêm, Vũ đi luôn từ chiều và chưa về.

Đêm, tôi ngồi ở phòng khách chờ anh, tôi gà gật đến gần mười hai mới thấy anh về. Trái ngược với suy nghĩ của tôi, Vũ không hề say, không có chút mùi bia rượu trên người. Anh nhấc bổng tôi bế thẳng lên tầng ba.

- Anh làm gì vậy?

- Vẫn chưa hết ngày, em đang là bạn gái anh cơ mà.

Tôi giãy dụa đòi xuống nhưng Vũ không buông. Anh thả tôi trên giường anh, trước khi tôi kịp vùng dậy anh đã nằm xuống ôm tôi chặt cứng. Mặc tôi kêu gào hay đẩy ra anh cứ ôm thật chặt. Anh vùi đầu vào tóc tôi hít hà.

- Anh yêu em.

Tôi cố sức vùng dậy nhưng Vũ càng siết chặt.

- Anh yêu em, không phải vì em giống ai mà chỉ vì em là em. Em như luồng gió mới làm mọi thứ trong cuộc sống nhàm chán của anh thêm nhiều màu sắc. Kể từ giây phút đầu tiên anh đã muốn che chở cho em. Cả cuộc đời này hãy để anh chăm sóc và sưởi ấm cho em.

Nghe xong những lời Vũ nói tôi như bị rút hết sức lực nằm gọn trong lòng anh, đồng hồ điểm mười hai giờ, anh buông tay, tôi đi về phòng mình.

Sáng hôm sau khi mở cửa phòng tôi thấy một chiếc hộp to được đóng gói cẩn thận cùng một tờ giấy nhỏ.

"Anh đi công tác một tháng, món quà này gửi cho em. Anh yêu em. Vũ"

Tôi bê hộp để vào góc phòng và đi làm.

Những ngày anh đi vắng trống trải vô cùng. Sáng sáng không còn ai gõ cửa chúc tôi ngày mới tốt lành, mỗi trưa chẳng còn những tin nhắn nhớ ăn cơm, tối tối không còn ai bất chợt mở cửa phòng và khoanh tay đứng nhìn tôi, chê bai dáng ngồi bàn học mà co cả chân lên ghế cho ấm của tôi. Mỗi cuối tuần không còn ai cùng đi siêu thị, không còn ai pha chế những món đồ khó uống rồi ép tôi thử. Dường như anh biến mất khỏi cuộc đời tôi không chút tăm hơi.

Một tuần, hai tuần, ba tuần... một tháng đã trôi qua Vũ chưa về. Bác Thêm bảo anh vẫn hay đi như vậy, đôi khi bảo một mà hai tháng mới về, cũng có khi hai tuần đã về. Anh không liên lạc với tôi, tôi cũng cố chấp không tìm anh. Món quà của anh tôi vẫn để trong góc phòng.

Tuần thứ sáu anh đi, bác Thêm về quê vài ngày. Chiều tan làm, tôi bước vào phòng thấy Mun và Chun đang gặm hộp quà anh gửi, giấy bọc bên ngoài bị cắn nham nhở, cả một góc hộp cũng bị cắn rách. Tôi đưa Mun và Chun ra, thu dọn xong đống bừa bộn tôi mới mở hộp quà. Là balo của tôi. Bên trong còn đầy đủ ví, đề thi, tài liệu, chai nước cũng vẫn còn và cả hộp quà của Tuấn.

Tôi run run mở hộp quà, là một chiếc ảnh cưới và một cuốn sổ nhật ký. Chiếc ảnh cưới có Tuấn là chú rể và một cô gái người nước ngoài. Trông Tuấn đã rất hạnh phúc. Tôi lật dở từng trang nhật ký của Tuấn, từ những ngày đầu anh đặt chân đến Mỹ đầy rẫy khó khăn, rồi khi anh gặp Alice đến khi anh quyết định định cư tại Mỹ. Cuốn sổ kết thúc bằng ngày anh cầu hôn Alice trước ngày tôi nhận được quà một tháng. Không một lời nhắn nhủ cho tôi. Chỉ một bức ảnh và cuốn nhật ký thay lời thông báo anh sẽ không về và đang hạnh phúc. Tôi mỉm cười chúc phúc cho anh. Anh đã hạnh phúc nơi ấy thì tôi cũng nên hạnh phúc nơi này. Tôi lập tức nhắn tin cho Vũ:

"Anh về với em đi anh!"

Không có tin nhắn trả lời. Ba mươi phút sau tôi thấy có tiếng mở cổng, tiếng sủa vui mừng của Mun, Chun và Vũ đứng đó. Anh chạy lại ôm tôi thật chặt.

- Anh phải ngủ cơ quan rất khổ sở mới chờ được đến ngày hôm nay.

- Sao anh không về nhà?

- Anh chờ tới khi em nhận ra em cần anh. Anh yêu em, chúng mình bắt đầu từ đầu nhé.

Tôi dựa vào vai anh khẽ gật đầu. Và tôi sẽ bắt đầu một câu chuyện tình yêu mới với Vũ của tôi.

Tới bây giờ khi chúng tôi đang hạnh phúc bên nhau Vũ vẫn nói nhờ tôi mất chiếc balo mà đổi lại có được anh là tôi hời, quá hời!!!

Phương Bùi


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 02.03.2018, 20:32
Hình đại diện của thành viên
▰۞_Hắc Đại Bao_۞▰
▰۞_Hắc Đại Bao_۞▰
 
Ngày tham gia: 19.02.2016, 21:18
Tuổi: 5 Nữ
Bài viết: 2180
Được thanks: 1638 lần
Điểm: 5.82
Tài sản riêng:
Có bài mới 8 kiểu người sẽ bị xã hội đào thải nếu không chịu thay đổi - Điểm: 10
  Trong thế kỷ 21 này, thành công không phải là bạn vượt qua bao nhiêu người mà là bạn giúp đỡ bao nhiêu người, kẻ địch lớn nhất không phải là người khác mà là chính mình, thành công là biết phát huy được ưu điểm, thất bại lại tổng hợp của khuyết điểm.

***

1. Người không học hỏi thêm ngoài thời gian làm việc

Khác biệt trong công việc giữa người với người là cách sử dụng thời gian ngoài thời gian làm việc. Khoảng thời gian ngoài 8 tiếng làm việc quyết định hiện tại và tương lai của bạn.

Có học tập thì mới có quyền lựa chọn, không có tri thức thì không có thưởng thức. Vì vậy muốn có thưởng thức thì bạn phải bước vào phòng học. Không phải xã hội phát triển quá nhanh, mà là tư duy của chúng ta quá chậm. Tại sao chúng ta tư duy chậm? Là do chúng ta không chịu học thêm.

Hai đau thương lớn của đời người là: Thành vợ chồng rồi thì không yêu nữa, tốt nghiệp xong thì không học nữa. Cự tuyệt học tập chính là cự tuyệt phát triển, phụ huynh không học tập sẽ bị con cái bỏ xa làm khoảng cách giữa hai thế hệ ngày càng lớn.
Người học tập giống như một cây cao lớn, tự nhiên sẽ có những bụi cây cao mọc xung quanh. Một người không học sẽ tách rời với xã hội, không theo kịp tiến độ của thời đại, như người sống ở thế kỷ 21 nhưng tư tưởng lại ở thế kỷ 20.

Vậy rốt cuộc là phải học cái gì? Từ công thức thành công tìm ra điểm yếu của mình rồi khắc phục nó:

Thành công = 40% quan niệm tư tưởng + 40% quan hệ xã hội + 20% năng lực chuyên môn.

Bạn cần có hai mảnh đất, một mảnh để ban ngày no bụng, một mảnh để buổi tối trồng trọt cho tương lai.

2. Người không chịu tiếp thu cái mới


Một ý tưởng mới, một phát minh mới nào đó đều có vai trò quan trọng trong sự phát triển của xã hội. Thế nhưng, nếu một cái mới vừa ra đời lại bị hoài nghi cự tuyệt thì không thể đưa đến xu thế phát triển.

Vây nên xu thế không thể dùng con mắt để nhìn mà phải dùng nhãn quan để phán đoán. Ai nắm bắt được xu thế sẽ nắm bắt được tương lai, không nên lấy suy luận làm kết luận, chỉ sử dụng những cái mình biết để phán đoán tương lai. Người mắt điếc tai ngơ trước cái mới nhất định sẽ bị xã hội đào thải.

3. Người chỉ dựa vào mình đơn đả độc đấu

Thế kỷ 21 là thời đại anh hùng thoái vị tập thể lên ngôi, nơi nào xây dựng được tập thể tốt thì nơi đó sẽ chiếm được thị trường.

Bạn nên biết 1+1=2 là toán học, còn 1+1=11 là kinh tế học. Bạn dễ dàng bẻ gãy 1 chiếc đũa nhưng 10 đôi đũa bó lại thì bạn không thể bẻ gãy.

4. Người có tâm lý yếu ớt dễ bị tổn thương

Phát sinh sự việc to nhỏ không quan trọng, cách nghĩ và cánh nhìn của bạn mới là quan trọng.

Bản thân sự việc không làm tổn thương bạn, mà chính cách nghĩ của bạn khiến bạn tổn thương. Trong cuộc sống luôn có những chuyện không như ý xảy đến với bạn, nếu tâm lý của bạn yếu đuối dễ bị tổn thương, bạn sẽ rất dễ bị xã hội đào thải.

5. Người chỉ có một nghề, không có năng khiếu nào khác


Các chuyên gia kinh tế dự đoán rằng năm mới sẽ có nhiều ngành nghề bị đào thải.

Không có nguy cơ chính là nguy cơ lớn nhất, thỏa mãn với hiện tại là cái bẫy khổng lồ. Khi đắc ý nhất nên tìm đường lui cho mình, đừng đợi đến lúc không được như ý mới tìm đường lui.

6. Người thiển cận toàn so đo tính toán những chuyện trước mắt

So bì tị nạnh những việc nhỏ nhặt trước mắt sẽ đánh mất đi tương lai, so đo món tiền nhỏ sẽ đánh mất món tiền lớn, không có tầm nhìn xa trông rộng sẽ dẫn đến hẹp hòi.

Một loại đầu tư tốt nhất trên thế giới và không có rủi ro chính là đầu tư vào học tập, học tập có thể giúp người ta có tầm nhìn xa, học mới thấy được xu thế của tương lai.

7. Người có khả năng thương lượng kém

Cổ nhân nói chuyện nhỏ không nhẫn, hay nổi cáu, không thể mưu sự chuyện lớn. Chỉ số thông minh cao có thể tìm được một công việc tốt, người biết thương lượng trong hoàn cảnh khó khăn là người có thể đạt tới đỉnh cao. Trên thế giới, người gặp phải khó khăn liền trốn tránh trách nhiệm chiếm đến 80%, người gặp phải chuyện khó khăn có thể giải quyết một cách dễ dàng chiếm 15% là những người thành công, 5% còn lại dù có đốt đèn lồng đi tìm cũng khó thấy chính là những con người sẽ trở thành những nhân vật đỉnh cao.

Các nhà tâm lý học đã tổng hợp ra 4 trường hợp sau:

Người có năng lực nhưng nóng tính —> có tài nhưng không gặp thời;
Người có năng lực mà không nóng tính —> sự nghiệp phát triển thuận lợi;
Người không có năng lực mà lại nóng tính —> không làm nổi chuyện gì;
Người không có năng lực cũng không nóng tính —> được người khác giúp đỡ.

8. Người quan niệm lạc hậu, tri thức cổ hủ


Thực phẩm hết hạn sử dụng không thể ăn, quan niệm quá hạn không thể sử dụng.

Trong thế kỷ 21 này, thành công không phải là bạn vượt qua bao nhiêu người mà là bạn giúp đỡ bao nhiêu người, kẻ địch lớn nhất không phải là người khác mà là chính mình, thành công là biết phát huy được ưu điểm, thất bại lại tổng hợp của khuyết điểm.

Không nên cậy mình là người "cao lớn", làm ra vẻ người lớn cho rằng thế này là đúng thế kia là sai, hãy học cách đặt mình vào vị trí của người khác thì thế giới này mới thuộc về bạn. Hiện nay đang trong tình cảnh cạnh tranh vô cùng kịch liệt, hãy tận dụng thời gian không ngừng học tập bồi dưỡng khả năng quan sát bạn sẽ nắm vững được tương lai.

Sưu tầm


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 03.03.2018, 05:02
Hình đại diện của thành viên
Thành viên mới
Thành viên mới
 
Ngày tham gia: 31.01.2018, 14:02
Bài viết: 1
Được thanks: 0 lần
Có bài mới Bài viết rất hữu ích!
Bài viết rất hữu ích! Thanks !


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 05.03.2018, 21:50
Hình đại diện của thành viên
▰۞_Hắc Đại Bao_۞▰
▰۞_Hắc Đại Bao_۞▰
 
Ngày tham gia: 19.02.2016, 21:18
Tuổi: 5 Nữ
Bài viết: 2180
Được thanks: 1638 lần
Điểm: 5.82
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Tổng hợp] Góc nhỏ: Hạt giống tâm hồn (2) - Điểm: 10
BA BỎ MẸ CON MÌNH ĐI RỒI...

Gửi ba,

Có lẽ, khi mà ba cầm lá thư này trên tay, thì cũng là thời khắc con nắm tay cô ấy bước vào lễ đường. Con đã không thông báo tin này đến ba mặc dù chúng ta ở chung một thành phố, con cũng chẳng điện thoại hay nhắn tin đến ba vì vốn dĩ con không biết đến số điện thoại của ba. Địa chỉ của ba là do nội nói cho con, và con muốn vào thời khắc đặc biệt của cuộc đời con, thì ba sẽ được nhận tận tay lá thư này.

Trai lớn dựng vợ, gái lớn gả chồng, đó là quy luật tất yếu của cuộc sống rồi ba nhỉ, và còn gì hạnh phúc khi cái giây phút đặc biệt ấy có đấng sinh thần của mình chứng kiến, có ba nắm tay con đặt lên tay cô ấy, có mẹ nắm tay cô ấy vỗ nhẹ chúc phúc. Nhưng con thì không ba à. Mẹ đã xa con hơn hai năm rồi, và ba thì cũng không biết tin con cưới.

***

Hai mươi năm trước, khi ấy, con là đứa nhóc mười tuổi, một ngày, buổi chiều đi học về, con thấy mẹ ngồi thẫn thờ, mắt hoe đỏ. Không phải là những câu hỏi như "hôm nay con mẹ học giỏi không nào", "Có bắt nạt bạn nào trong lớp không đấy",... mà là im lặng. Cơm tối hôm ấy, món tủ của mẹ là thịt kho tàu nhạt lắm, nước canh thì mặn không thể tả, món rau xào nó còn sống nữa.

"Con không ăn được, lát ba về mẹ nói ba đi mua bánh bao cho con đi"

Mẹ khẽ lắc đầu

"Ba bỏ lại hai mẹ con mình rồi, từ giờ chỉ còn mẹ và con trong nhà này thôi"

Rồi mẹ lặng lẽ ăn, trông mẹ lúc đó rất lạ, con chưa bao giờ thấy mẹ như thế trước đó, con không dám nói gì thêm, chỉ ngồi cố nuốt cho trôi những thức ăn trên bàn.

Mẹ buồn, mẹ không nói gì, cứ đi đi lại lại như người không hồn, nhiều lúc ngồi một mình trong phòng rồi khóc. Rồi mẹ trầm cảm ba à, cái đứa trẻ mười tuổi thì biết trầm cảm là cái gì đâu, chỉ biết rằng từ ngày mẹ bị như vậy thì ông bà ngoại lên ở hẳn nhà mình, bà ngoại làm hết mọi việc hằng ngày mà mẹ vẫn làm, ông ngoại thì chỉ cho con học bài, đưa con đi chơi mỗi chiều, lúc rảnh lại chỉ con chơi cờ.

Bữa cơm nhà mình cá thay cho thịt, rau nhiều hơn. Đồ chơi của con cũng không được thêm cái nào kể từ ngày ba đi. Ba biết không, con còn được cô giáo đọc tên giữa lớp vì nộp học phí không đúng hạn. Con chỉ biết dỗi mẹ thôi, lúc nào cũng gào lên đòi mẹ phải nói ba về với con.

Năm mười hai tuổi, con không đòi ba nữa, con biết giúp ông bà quét nhà, biết rót nước, lấy thuốc cho mẹ uống, mỗi chiều con không chạy đi chơi khắp nơi mà ở nhà giúp bà ngoại làm bánh, ngoại làm bánh ít ba à, ngoại nói không làm thì có mà cả nhà chết đói, ruộng vườn ở quê ngoại bán hết để chữa bệnh cho mẹ và sinh hoạt trong gần hai năm ba đi khỏi. Con nghe người ta xì xầm "Con Hằng lo cho nó từ khi nó còn là thằng bất tài vô dụng, ấy vậy mà khi có được tiền của cùng chút tiếng tăm lại bỏ vợ, bỏ con đi theo gái trẻ", "ông đi đâu mà tối mịt mới về, chắc lại mèo mã như ba của thằng Tuấn phải không?"... và không biết từ bao giờ, "ba của thằng Tuấn" trở thành cái câu cửa miệng của mấy bà, mấy chị gần nhà mỗi khi càu nhàu chồng.

Năm mười lăm tuổi, mẹ khỏi bệnh, tuy không hay cười giống như lúc trước, nhưng mẹ đã hỏi thăm ông bà, căn dặn con, và mỗi khi con kể chuyện ở trường thì mẹ cũng cười cùng ông bà. Mẹ vay mượn người quen để mở một cửa hàng tạp hóa nhỏ ngay trong nhà, mẹ nói con vô cấp ba nên khó khăn, mà mẹ không thể cứ để ông bà ngoại có tuổi rồi lại phải nuôi cả hai mẹ con con.

Mười tám tuổi, con đỗ Ngoại Thương, mẹ mừng lắm, mẹ nắm lấy tay con mà không cầm được nước mắt:

"Cả đời này, mẹ chỉ hạnh phúc khi thấy con của mẹ nên người"

Ba à, ông bà ngoại, mẹ và con, bốn người sống vui và hạnh phúc lắm ba biết không, không có cảnh cả nhà ngồi chờ cơm ba, hoặc cả đêm mẹ thức chờ ba về. Chừng ấy năm, cả nhà tuy hơi chật vật nhưng hiếm khi vắng đi tiếng cười. Duy chỉ một điều, là tên của ba chưa bao giờ được nhắc đến trong nhà.

Con quen cô ấy, một cô gái không quá xinh xắn, tính tình hơi vụng về, nhưng con yêu cô ấy nhiều lắm ba à, cô ấy cũng yêu gia đình của con nhiều lắm, cuối tuần cô ấy hay đến nhà, nấu cơm cho ông bà và mẹ ăn, đôi lúc con đi công tác dài ngày, cô ấy còn ở hẳn để trò chuyện với ông bà và mẹ cho đỡ buồn. Cô ấy mồ côi, nên con luôn cố cho cô ấy một cảm giác gia đình thực sự, mặc dù con cũng không có một gia đình trọn vẹn. Chúng con định cưới nhau, sinh cho mẹ đứa cháu thật bụ bẫm, nhưng không may, mẹ lại sớm rời xa con. Con vẫn nhớ như in cái đêm đông lạnh lẽo ấy, ông bà ngoại, con và cô ấy ngồi xung quanh mẹ. Mẹ mỉm cười nhìn một lượt khắp mọi người rồi chậm rãi nói:

"Dài ngắn có số, tươi héo bởi trời, con đi trước cha mẹ, âu cũng là số phận. Cha mẹ cứ vui vẻ tuổi già bên cháu. Tuấn và Huyền, mẹ không thể chờ tới ngày hai đứa cưới và bế con của hai đứa được rồi, hai đứa hãy sống thật hạnh phúc, mãi luôn yêu thương và nhường nhịn nhau, cùng chăm sóc ông bà ngoại nhé con.

Rồi mẹ nắm chặt lấy tay con:

"Hãy là người đàn ông tốt con nhé, đời này của mẹ không được hưởng hạnh phúc trọn vẹn, con đã thấy đấy, vì thế hãy đối xử tốt với người đàn bà đầu ấp tay gối với mình"

"Và nếu được, con hãy tha thứ cho ông ấy..."

Hơi thở mẹ yếu dần và tắt đi, nhưng gương mặt mẹ mãn nguyện lắm ba à!

Thật ra bao nhiêu năm nay con không hề hận ba, nhưng thực sự là dường như trong con đã không còn hình bóng của ba mất rồi, chỉ khi nội nói thì con mới sực nhớ ra là mình có một người ba đã bỏ lại gia đình hai mươi năm nay:

"Ông bà nội già rồi, không biết có đủ sức để đến dự cưới con không, phía nội cũng không có ai thân thích, hay con thử nói ba con đến, chứ đám cưới mà lại không có lấy được mấy người thân"

Con suy nghĩ nhiều lắm ba à, nhưng cuối cùng, con quyết định viết thư này và nhờ người quen gửi đến tận tay của ba.

Con không biết hai mươi năm nay, có giây phút nào ba nghĩ đến mẹ con con chưa?

Con có nghe bà nội kể về ba, nội có nói ba mong muốn gặp lại hai mẹ con con, nhưng mẹ thì mất rồi, còn con thì vẫn chưa đủ dũng khí để nói lời tha thứ.
Con hy vọng, trong tương lai, con sẽ thực hiện được lời của mẹ trước lúc ra đi đó là tha thứ cho ba.

Thôi, con phải chuẩn bị cho ngày cưới của con, con sẽ sống thật hạnh phúc, sẽ yêu thương vợ con thật nhiều, sẽ khiến người phụ nữ bên cạnh con không phải thấy hối hận vì đã chọn con để gắn bó.

Tạm biệt ba,

Con Tuấn.

- Sưu Tầm -


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 06.03.2018, 12:21
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 4
Thành viên cấp 4
 
Ngày tham gia: 09.02.2018, 10:45
Tuổi: 15 Nữ
Bài viết: 147
Được thanks: 180 lần
Điểm: 12.67
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: 8 kiểu người sẽ bị xã hội đào thải nếu không chịu thay đổi
Từ ngày muốn thử cách relax khác thì luôn chọn Soup for Soul  :-D


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 07.03.2018, 19:47
Hình đại diện của thành viên
▰۞_Hắc Đại Bao_۞▰
▰۞_Hắc Đại Bao_۞▰
 
Ngày tham gia: 19.02.2016, 21:18
Tuổi: 5 Nữ
Bài viết: 2180
Được thanks: 1638 lần
Điểm: 5.82
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Tổng hợp] Góc nhỏ: Hạt giống tâm hồn (2) - Điểm: 10
VỌNG CỔ

Hắn khẽ cười, qua bao nhiêu sống gió cuối cùng những người yêu nhau sẽ lại về bên nhau.

***

Hắn nhìn dòng kênh mênh mông trước mặt, không biết nên khóc hay cười. Trời đã chiều mà đò ghe không thấy, người bạn đồng hành thì chạy đâu mất biệt. Hắn đi chuyến này là đền ơn anh, giúp anh mang tiền về nhà cho người yêu trả nợ. Hắn gặp anh ở Tây Nguyên, nhờ anh mà hài cốt rất nhiều liệt sĩ được tìm thấy, mang về quê an táng trang trọng, không phải lạnh lẽo nơi rừng sâu núi thẳm.

Hắn xem đồng hồ, ngẩn đầu lên thấy anh ngay trước mặt. Hắn thở dài, lẩm bẩm:

- Anh nhát ma kiểu này sẽ chết người đó.

Anh cười hiền, đưa tay chỉ chiếc ghe vừa tới.

Chủ ghe sống một mình, tóc đã bạc, da sạm nắng trổ đồi mồi nhưng còn khỏe lắm. Ông chở thuê nhiều thứ, lênh đênh khắp nơi. Ghe là nhà, nhà cũng là ghe. Hắn nhìn qua, nhận ra ông rất nghèo, nhưng một chiếc chiếu manh cũng không có thì thật lạ. Hắn cùng ông nấu bữa cơm chiều, đơn giản đạm bạc, chỉ mấy con khô cá sặc rằn, nồi canh bông súng với chai rượu đế Gò Đen. Ông quý rượu, có khách mới đem ra uống.

Mặt trời đã chìm hẳn xuống dòng nước mênh mông. Ráng chiều đỏ rực dần chuyển sang tím thẫm. Hai bên bờ kênh, vài mái nhà lá thưa thớt nép mình dưới tán tràm rậm rạp, khói bếp mờ mờ bay lên hờ hững rồi tan nhanh, đom đóm chong đèn lấp lánh theo những rặng cây. Gió đồng lồng lộng thổi vô số mảng lục bình bồng bềnh xuôi nước.

Cả ba ngồi quanh mâm cơm trên mui ghe. Hắn nhận ra mỗi lần ngang qua một ngôi nhà, mắt ông lại dõi theo, vẻ mặt ngơ ngẩn đượm buồn. Hắn rót rượu cho ông, im lặng cảm nhận trời nước chông chênh. Sống ở nơi trôi nổi thấy cái gì cũng nổi trôi, đời người cũng nổi trôi. Hắn nhìn sao trời, bất giác thở dài.

Ông uống xong ly rượu, khà hơi hỏi:

- Biết ca vọng cổ hông bây? Mà thôi. Nhìn bây là biết rồi.

Ông nói xong bỏ đũa, gật gù ngâm nga, chẳng cần tiếng đàn đệm nhạc. Giọng ông trầm, tha thiết, hơi lè nhè vì men rượu nhưng lên xuống rất ngọt. Bản vọng cổ vang lên trong đêm đen tĩnh lặng giữa đồng nước thăm thẳm bao la nghe thê lương ai oán.

Ghe chiếu Cà Mau cắm sào trên bờ kênh Ngã Bảy sao người con gái năm xưa chẳng thấy ra chào. Cửa vườn cô đã khóa tự hôm nào...

Có ai hiểu được tấm lòng của tôi với cô gái mỹ miều trên kinh Ngã Bảy. Sông sâu bên lở bên bồi, tình anh bán chiếu trọn đời không phai

Ông hát xong lại trầm ngâm uống rượu. Anh thẩn thờ bảo hắn rót rượu cho mình. Cả ba đều im lặng, người rót người uống, nhấm nháp vị cay nồng của rượu, ngẫm nghĩ sự nghiệt ngã của đời. Ông uống một lúc thì lăn ra ngủ, mặc kệ ghe trôi và vị khách xa lạ đi nhờ. Anh cũng ngà ngà say nhưng vẫn không ngừng nhắc chuyện xưa. Bản vọng cổ làm anh nhớ người yêu.

- Cổ nói với tui tỉnh bơ hà. Cổ nói là: "Tui thương anh. Nhưng anh nghèo rớt mồng tơi, cù bơ cù bất. Tui lấy anh rồi tiền đâu ba má trả nợ. Chủ nợ giết cả nhà tui rồi sao"

Hắn im lặng nghe anh kể, không thể trách kẻ thất tình say xỉn nhiều lời.

- Cổ đi lấy chồng... lấy chồng Hàn Quốc rồi.

Anh cười lớn, cười mà mặt mày nhăn nhó méo xẹo. Anh uống vội ly rượu, ho sặc sụa, nước mắt rưng rứt chảy dài. Hắn không nói lời nào. Hắn biết anh không cần an ủi, chỉ cần người để trút tâm sự. Kẻ say đó khóc đã rồi cất tiếng hát. Vẫn nhạc điệu thê thiết của những bản vọng cổ mấy chục năm không cũ.

Chợ vắng thưa người sao em không tới, yêu nhau ngại gì lầy lội bước chân. Để anh quay về trong nỗi nhớ thương, trầu không nặng gánh mà nặng tình thương nhớ.
Em phụ anh rồi em không tới nữa, để phiên chợ buồn héo úa lá trầu xanh...

Anh hát một lúc rồi nằm gục lên chân hắn ngủ. Hắn nhìn ngọn đèn mù u vàng vọt treo trên ghe liêu xiêu soi bóng xuống mặt nước thăm thẳm chợt nao lòng. Chai Gò Đen đâu có bao nhiêu mà người nào uống cũng say cũng buồn.

...

Anh ngồi trên ghe, nhìn chợ quê nhóm họp lúc trời chưa sáng, dòng người qua lại xôn xao quen thuộc lạ thường. Ghe được neo ở xóm Ngã Tư, nơi cắt nhau của hai con kênh, chỉ bơi xuồng chừng tiếng hơn là tới nhà anh. Quê hương bây giờ không còn cô nữa, nhưng còn mãi kỷ niệm thời yêu nhau của hai người. Anh chỉ cần trở lại đây một lần thôi là mãn nguyện lắm rồi.

Hắn tỉnh dậy lúc chợ đã tan. Anh không gọi sớm vì đêm qua hắn thức chạy ghe, còn mua rất nhiều thứ gửi lại cho ông. Thật ra người đêm qua cũng không hoàn toàn là hắn, nhưng chuyện này anh không có quyền can thiệp. Chắc vì anh là oan hồn cho nên mới sợ hãi. Dù sao kẻ đó cũng không xấu, mua cho ông cái nệm chứ không phải đôi chiếu bông. Nhưng khả năng đặc biệt nếu đem hại người sẽ vô cùng nguy hiểm.

- Vô nhà anh bằng đường nào?

Hắn hỏi anh, mắt chăm chú nhìn chiếc xuồng bơi hoài không đi kế bên. Anh cũng chỉ chiếc xuồng đó, cười nói.

- Giúp người ta đi rồi có giang về xóm Rạch.

Hắn kêu cô gái trên xuồng bán hết bánh ế cho mình, không nhiều lắm nhưng với đám con nít tắm sông trốn dưới bóng tràm gần đó là quá đủ. Tụi nó bám xuồng không buông là vì bánh, mùng hai tháng âm nên giở trò quậy phá. Xứ này con nít chết chìm nhiều lắm, quanh năm đều có nhưng nhiều nhất là mùa nước nổi. Chúng chết vì quá nhỏ không biết lội, vì chìm đò giữa dòng nước xiết, vì giăng lưới đặt lờ lúc mưa bão tối trời mà lật xuồng... cũng có khi bị thả trôi sông, con gái không chồng mà có bầu nên phá thai hoặc đẻ ra rồi bỏ.

Nhìn những đứa trẻ tranh nhau bánh được thả trên sông, hắn lại nhớ đến anh. Cuộc sống có những phận người như cọng rau ngọn cỏ, hạnh phúc cả đời bị đánh đổi bằng số tiền không bằng đôi giày của ca sĩ diễn viên. Cô vì ba mươi triệu mà nhắm mắt đưa chân lấy chồng xa xứ, anh vì ba mươi triệu mà lên rừng đào vàng trái phép cho những tay anh chị lắm tiền. Ngày trở về, anh chỉ còn là hủ tro trong ba lô hắn đang mang, còn cuộc đời cô không biết có ấm êm hạnh phúc hay nổi trôi tan nát như hoa tím lục bình.

***

Anh đứng trước ngôi nhà tường cấp bốn cũ kỹ, cảm thấy lạ vì trên sân có qúa nhiều kẻ lang thang chờ đồ cúng. Anh không hỏi, vội vàng theo hắn vào nhà nhưng bị chặn lại bởi bùa nêu và gương bát quái treo trên cửa. Một ông già râu tóc bạc phơ ngồi chỗ thềm, gõ cây gậy xuống nền gạch tàu nói với anh.

- Lâu lắm rồi mới gặp bây, thấy cũng không có gì khác. Nhưng bây không phải ma nhà nên không vô được.

Anh hiểu rõ nên ngoan ngoãn đứng chờ dù lòng dạ bối rối như tơ. Nhà cô đang có tang mà trước sau im ắng không bóng người, chỉ thấy ông bà tổ tiên ngồi bàn thờ uống trà tán chuyện. Lúc anh nhìn kỹ hơn thì đầu óc choáng váng, chân run rẩy khụy xuống nền gạch. Tấm ảnh nhỏ bé sau lư hương mờ mờ nhang khói chính là cô.

Anh đã từng hận cô nhưng lúc lạc lõng xa quê anh mới hiểu cô khổ thế nào. Cô cũng thương anh nhưng vì hoàn cảnh éo le mới phụ bạc. Anh vô dụng không giúp được cho cô, không bảo vệ được tình yêu của mình làm sao có tư cách trách giận ai. Anh đã chết, đã thành ma nhưng anh muốn cô sống, muốn cô vui vẻ.

Hắn nhìn vẻ mặt bàng hoàng của anh, khẽ thở dài. Chỉ có kẻ chết mới hiểu hoàn toàn giá trị của sự sống. Chỉ có thương nhau thật lòng mới đủ cao thượng chúc người yêu hạnh phúc khi mình gánh cái chết tha phương. Nhưng đoạn kết này cũng xem như viên mãn vì cả hai không thể siêu thoát. Một kẻ chết oan, một người tự sát. Họ có thể mãi mãi ở bên nhau đến khi hồn tiêu phách tán.

- Anh là bạn của chị em?

Cô gái bước ra từ trong nhà, rụt rè hỏi. Hắn lắc đầu bình thản nói:

- Tôi là bạn của Tâm. Tâm nhờ tôi mang tiền về trả nợ cho nhà em. Còn đây là tro cốt của Tâm. Tôi mong gia đình em để Tâm đoàn tụ với Hồng. Họ sống không được ở bên nhau thì chết nên được nằm cạnh nhau.

Cô gái đưa hai tay nhận lấy bình tro, rưng rưng khóc.

- Chắc chị em mừng lắm. Trước lúc chết, chị còn điện về nói muốn gặp anh Tâm.

Hắn gật đầu, nhìn anh run run đi qua ngạch cửa đến trước bàn thờ. Người con gái mặc áo màu hoa cà, tóc xõa tới lưng bước ra từ trong ảnh, mỉm cười nắm lấy tay anh mà nước mắt chảy dài. Họ nhìn nhau, rồi ôm chặt nhau không nói lời nào. Hắn khẽ cười, qua bao nhiêu sống gió cuối cùng những người yêu nhau sẽ lại về bên nhau. Hắn đoán chắc ngày mai có kẻ nhờ mình đi mua trầu cau trà rượu.

...

Vùng quê heo hút đã rời xa tầm mắt nhưng hình ảnh những con người thật thà hiền hậu vẫn đọng lại trong tâm trí hắn. Ông cũng như anh, tuy nghèo mà tình cảm chất phát đậm sâu. Giữa biển người mênh mông giả dối có thể nhìn thấy vài tấm chân tình hiếm hoi đáng quý làm hắn thêm tin cuộc đời vẫn còn người lương thiện, vẫn đáng sống nhân hậu vị tha. Kỷ niệm về một chuyến đi như tiếng vọng cổ trên sông trong một đêm gió lộng mênh mông nước còn vang mãi.

Ra bờ sông anh hẹn với em

Mai mốt đây anh đem cau trầu nhờ người se duyên tình ta

Em chớ nên lo buồn anh đã thưa cùng mẹ cha

Duyên chúng ta muôn đời như trước trên dòng đầy vơi

Đọc thư anh em mừng muốn khóc và không biết chừng nào mình mới được gần nhau.

Bến sông xưa lững lờ con nước lớn, em đợi anh về sẽ giặt áo ở bờ sông.

Bạch Tử


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 12.03.2018, 21:58
Hình đại diện của thành viên
▰۞_Hắc Đại Bao_۞▰
▰۞_Hắc Đại Bao_۞▰
 
Ngày tham gia: 19.02.2016, 21:18
Tuổi: 5 Nữ
Bài viết: 2180
Được thanks: 1638 lần
Điểm: 5.82
Tài sản riêng:
Có bài mới Chuyện chiếc ô của vị phú thương và bài học về sự bình tĩnh - Điểm: 10
CHUYỆN CHIẾC Ô CỦA VỊ PHÚ THƯƠNG VÀ BÀI HỌC VỀ SỰ BÌNH TĨNH

Bình tĩnh là trí khôn, là sự dẻo dai, linh hoạt, là "viên linh đan" cho tinh thần, là chìa khóa thành công trong cuộc sống.

Sự bình tĩnh sẽ giúp bạn rèn luyện cho mình bản lĩnh vững vàng. Ngay cả khi sóng gió ập tới trước mặt, thậm chí gặp phải chuyện tưởng như không thể cứu vãn được, sự bình tĩnh vẫn sẽ mang đến cho bạn cách giải quyết tốt nhất.

***

Chuyện kể rằng, khi xưa có một phú thương vì thời thế loạn lạc nên muốn về quê sinh sống. Bấy giờ, ông đem tất cả gia sản đổi thành chi phiếu, sau đó cất công đặc chế một chiếc ô (dù) có cán rỗng để nhét tất cả ngân lượng vào ngăn bí mật trong đó.

Sau khi chuẩn bị hành lý, phú thương thay đổi y phục giống dân thường, mang theo chiếc ô có chứa tất cả tài sản và lên đường hồi hương. Không ngờ rằng, con đường về quê của ông lại đột nhiên xảy đến một biến cố bất ngờ.

Khi đó, phú thương vì mệt mỏi nên dừng chân tại một ngôi đình và ngủ một giấc. Nào ngờ sau khi tỉnh dậy, chiếc ô chứa cả gia tài của ông đã "không cánh mà bay".

Nhưng phú thương dẫu sao cũng từng là một kẻ lão làng trên thương trường, nên khi biến cố đột nhiên xảy đến, ông dù hốt hoảng nhưng rất nhanh đã lấy lại bình tĩnh.

"Sao phải lo lắng về những thứ bạn không thể thay đổi? Hãy buông bỏ và tiếp tục tiến lên vì cuộc sống không chờ đợi ai". Vị phú thương nhận thức được rằng của cải đã mất đi là có thật, công việc tiếp theo của ông không phải là hốt hoảng, than thân, mà tìm cách lấy lại được những gì đã mất.

Vị phú thương cẩn thận quan sát xung quanh. Thấy bọc tay nải mình mang theo vẫn không thiếu thứ gì, ông kết luận rằng có người lấy cây dù kia để che mưa chứ không nhằm mục đích trộm của cải.

Tiếp tục suy nghĩ sâu xa hơn, ông lại khẳng định người lấy ô có tới tám, chín phần sống ở khu vực lân cận. Người này hẳn là trên đường đi về nhà gặp phải cơn mưa và trú dưới mái đình, khi thấy chiếc ô của ông thì tiện tay mang đi.

Vì vậy, vị phú thương ấy quyết định tạm hoãn chuyến hồi hương của mình, mua một ít đồ nghề, ở lại đó mở một sạp chuyên sửa chữa ô dù.

Xuân đi, hè đến, thu về, đông qua, thoáng một cái đã hai năm kể từ ngày chiếc ô biến mất không tung tích. Vị phú thương vẫn kiên trì chờ đợi ở ngôi đình, nhưng chưa hề gặp lại chiếc ô năm ấy.

Trong lòng chất chứa nhiều thất vọng, nhưng ông vẫn không nản chí. Cẩn thận suy nghĩ thêm một chút, ông nhận ra rằng, khi ô đã cũ, có nhiều người sẽ mua một chiếc mới thay vì mang chúng đi sửa.

Nghĩ vậy, ông quyết định mở một sạp bán ô, lại viết thêm một tấm bảng hiệu có ghi: "Đổi ô cũ lấy ô mới, không phải bù thêm tiền".

Quả nhiên số người tới đổi ô đông không đếm xuể. Không lâu sau đó, có một người đàn ông trung niên cầm theo một chiếc ô làm từ giấy dầu đã cũ tìm đến vị phú thương ấy.

Chỉ vừa nhìn thoáng qua một cái, ông đã biết chiếc ô cũ nát trên tay người kia chính là thứ chứa gia tài tích cóp cả đời của mình. Chiếc ô không còn mới, nhưng phần cán ô chẳng hề có lấy một chút suy chuyển nào.

Phú thương trong lòng dù mừng vui khôn xiết, nhưng ngoài mặt vẫn tỏ ra điềm tĩnh, từ tốn đổi cho người đàn ông nọ một chiếc ô mới rồi nhận lại ô cũ.

Người kia vừa rời đi, phú thương liền thu dọn sạp hàng, hồi hương sống một cuộc đời giàu sang, phú quý.

Vậy mới thấy, sự bình tĩnh chính là nguồn cội đích thực của trí khôn, là cái gốc sâu bền của thành công.

Giống như vị phú thương trong câu chuyện, cẩn thận suy nghĩ, lẳng lặng chờ đợi, sau cùng cũng thu về kết quả như bản thân mong muốn. Khi biến cố xảy đến, ông đã bình tĩnh đối mặt, tỉnh táo suy tính để tìm ra giải pháp tối ưu nhất.

Bình tĩnh sẽ giúp chúng ta rèn luyện bản lĩnh vững vàng. Ngay cả khi trước mặt ta ập tới sóng gió kinh hoàng hay suy nghĩ ngập tràn lo âu, khổ não, thậm chí gặp phải chuyện tưởng như không thể cứu vãn được.

Trong cuộc sống, điều cần nhất vẫn là bình tĩnh. Có một câu danh ngôn đại ý rằng, nếu một việc có thể giải quyết được, thì chắc chắn có hướng giải quyết, còn nếu một việc không thể giải quyết được, thì có lo nghĩ cũng không thể xử lý nó.

Bởi vậy, muốn làm được việc lớn nhất định bạn phải rèn được sự bình tĩnh. Hãy luôn giữ một tâm thái an hòa, cố gắng tĩnh tại từ trong nội tâm khi suy xét thực hiện một vấn đề. Người bình tĩnh có sự bình thản, hoà ái trong tâm sẽ có thể nhìn xa, trông rộng mà không bị những sự việc nhỏ nhen, những thứ lợi ích tầm thường che khuất mắt.

Sưu tầm


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 19.03.2018, 21:32
Hình đại diện của thành viên
▰۞_Hắc Đại Bao_۞▰
▰۞_Hắc Đại Bao_۞▰
 
Ngày tham gia: 19.02.2016, 21:18
Tuổi: 5 Nữ
Bài viết: 2180
Được thanks: 1638 lần
Điểm: 5.82
Tài sản riêng:
Có bài mới Bí mật của sự tự tin - Điểm: 10
BÍ MẬT CỦA SỰ TỰ TIN

1. Trong thời gian đi dạy tiếng Anh, Mike được dịp tiếp xúc với các bạn/anh/chị từ rất nhiều vùng khác nhau, và hiểu được thực sự, điều cản trở các bạn theo đuổi và thành thạo một ngôn ngữ, hay bất kỳ kỹ năng, công việc nào đó, thực sự không phải là kỹ năng cá nhân, hoàn cảnh gia đình hay khả năng trí tuệ, mà chính là SỰ TỰ TIN. Phần lớn những bạn đến Bootcamp với tâm thế tự tin thì khoảng 80% sẽ thực hiện được mục tiêu, cho dù thực tế có khó khăn hơn tưởng tượng. 80% những bạn vốn không tự tin vào bản thân, thường sẽ bỏ dở khóa học hoặc cũng cố kéo học hết khóa nhưng cũng không gặt hái được là bao.

Bước chân sang đất nước Canada, Mike chỉ học một trường đại học nhỏ xíu ở một thành phố hẻo lánh. Vậy mà sự tương phản về tính tự tin của sinh viên nơi đây hơn hẳn một số sinh viên các thành phố lớn ở Việt Nam mà Mike từng được tiếp xúc. Thế là câu hỏi WHY WHY luôn lởn vởn trong đầu cho đến khi....

***

2. Henry Ford, ông tổ của ngành sản xuất và oto hiện đại, từng nói: "Bạn nghĩ mình có thể hoặc không thể, bạn đều đúng" ("Whether you think you can or can't you are right"). Nếu bạn nghĩ bạn làm được, bạn sẽ làm được. Ngược lại, nếu bạn không tự tin mình làm được, khả năng rất lớn là bạn sẽ thất bại. Câu nói này của ông sau này đã được các nhà tâm lý học chứng minh bằng các nghiên cứu toàn diện: khả năng thành công của một người tự tin cao (từ khoa học là self-efficacy) lớn hơn rất nhiều so với những người không tự tin về khả năng hoàn thành nhiệm vụ của mình.

Bài học về nhận thưc khả năng tự tin là bài học "vỡ lòng" của tất cả các trường kinh doanh và lãnh đạo ở phương Tây. Tuy nhiên, những lý thuyết này không được dạy ở cấp 3. Tại sao sinh viên của họ lại tự tin gấp nhiều lần mình như thế?

3. Sau khi nói chuyện với giáo sư môn tâm lý và suy nghĩ đến đen cả tóc, mình nghiệm ra: bí mật của sự tự tin chính là CHẤP NHẬN BẢN THÂN. Và văn hóa của các nước Phương Tây, vô tình hay hữu ý, giúp các bạn chấp nhận bản thân từ rất nhỏ.

4.
Trong tiếng Anh có một cụm từ khá thú vị: "emotional baggage", chỉ những Gánh nặng về tình cảm mà mỗi người phải mang theo mình. Baggage nghĩa đen là hành lý, và emotional baggage giống như những túi hành lý nặng chình chịch mà bạn phải lặc lè vác đi trong suốt chuyến hành trình cuộc đời của mình.

Bất kể tây ta, bất kể thế hệ, ai cũng phải mang vác những thứ "hành lý' này. Chúng có thể là những hành lý "ký gửi", nghĩa là không phải của bạn. Nhà bạn nghèo, bố mẹ gia đình không hòa thuận hoặc không tròn đầy, bị đối xử không tốt lúc còn nhỏ. Nhưng cũng có những "hành lý" của riêng chính bạn. Không đẹp trai đẹp gái, không giỏi toán, không giỏi lý, học không giỏi, không cao, quá cao, body không hot, quá ốm, quá mập, quá cao quá thấp, không biết ngoại ngữ, là con gái mà không thích con trai (chỉ thích con ốc) hoặc ngược lại, học tiếng anh hoài mà không hiểu, không được học đại học, không được học cao đẳng, không được học trường nghề, không tốt nghiệp 3 cấp, dân tỉnh lẻ, dân thành phố lớn nhưng của nước nhỏ vv...

Vô số những thứ mặc cảm mà các bạn vô thức mang theo trong cuộc sống của mình, rồi khi gặp những hoàn cảnh liên quan, gánh nặng này sẽ đè nén làm cho bạn hoặc là (1) không dám bắt đầu (paralyse) hoặc là (2) bắt đầu nhưng mau nản, vì tự nghĩ trước sau gì mình cũng không làm được, cố gắng làm gì.

5. Vậy tại sao văn hóa phương Tây lại tạo ra được những con người tự tin đến như thế? Chính là do những tập quán (phần lớn bắt nguồn từ tôn giáo, sau trở thành các giá trị chung của xã hội) đều hướng con người đến việc CHẤP NHẬN BẢN THÂN.

(1) Chấp nhận những khiếm khuyết (flaws) của mình, và nếu đó là những thứ không thay đổi được, thì chấp nhận nó là một phần của mình, và học cách yêu thương (embrace) nó.

Một trong những lời khuyên đáng giá nhất mình từng nhận được đó là "Be Gentle with Yourself", "Hãy đối xử nhẹ nhàng với bản thân". Mình rất thích bởi từ nhỏ, phần lớn trẻ con quê mình đều vô thức học cách phê bình bản thân gay gắt, chủ yếu từ bố mẹ. Tại sao không thích toán mà thích sử, tại sao không yêu con gái mà yêu con trai? Tại sao không thích học ngân hàng mà thích học hái hoa bắt bướm (sinh vật học)? Nếu chúng ta không chấp nhận những thứ không thay đổi được của bản thân, như ngoại hình, tính cách, sở thích, màu da, tôn giáo, gia đình, giới tính vv..vv thì chúng ta sẽ trở thành những người độc ác nhất với bản thân , chứ không phải người ngoài. Và nếu không học được cách yêu thương bản thân, chúng ta sẽ không yêu thương được thế giới.

Đó là lý do các nghiên cứu đã chứng minh, những người phê phán nhiều nhất, trên mạng xã hội hoặc ngoài đời, thực tế xuất phát từ sự không hài lòng với bản thân nhiều hơn là với người khác.

Làm sao biết bạn đã chấp nhận được những khiếm khuyết của bản thân? Mình tự đùa về nó mà không bị tổn thương. Người Việt mình qua đây hay mặc cảm về khả năng tiếng Anh. Nếu mình dám vỗ vai đứa bạn Canada mà nói: "Tao nói tiếng Anh cũng như mày nói tiếng Việt, như cọp nhai đậu phộng", thì thực sự bạn đã dám chấp nhận khiếm khuyết của mình rồi.

(2) Học cách BIẾT ƠN


BIẾT ƠN là một phần rất lớn trong nghi lễ phương Tây, xuất phát từ tôn giáo riêng của họ. Khoa học cũng đã chứng minh, những người thường xuyên thể hiện sự biết ơn (qua cầu nguyện hoặc viết nhật ký) đều có chỉ số hạnh phúc và tự tin cao hơn. Đó là vì việc Biết Ơn giúp chúng ta tập trung vào những gì mình CÓ, thay vì tập trung vào những gì mình THIẾU.

Giống như việc học tiếng Anh, nếu ai chê sao nói tiếng Anh bập bẹ vậy, hãy Biết Ơn là bạn có thể nói được hai thứ tiếng. Nhiều người nước ngoài, cả đời không bước chân ra khỏi đất nước của họ, chỉ biết một thứ tiếng mà thôi. ^^

(3) Học Growth Mindset


Growth Mindset vs. Fixed Mindset (tạm dịch là Cách nghĩ Mềm và Cách Nghĩ Cứng) là khái niệm khá mới được giới thiệu trong cuốn sách của giáo sư ĐH Stanford Carol Dweck. Nói ngắn gọn, nếu bạn nghĩ "trời" chỉ cho khả năng của mình đến thế, và chấp nhận nó, thì bạn đang vướng vào Fixed Mindset. Ngược lại, nếu bạn nhìn vào những khiếm khuyết của mình nhưng hiểu rằng, với nỗ lực và phương pháp đúng, bạn có thể cải thiện, thì bạn đang suy nghĩ theo hướng Growth Mindset. Những người có Growth Mindset là những người thành công hơn trong mọi lĩnh vực.

Học Growth Mindset cũng là học cách CHẤP NHẬN THẤT BẠI. Ở các nước phương Tây và một số nước phát triển Châu Á, họ coi thất bại như một điều tất yếu của phát triển. Từ "Loser" (kẻ thua cuộc), trong nghĩa bóng, là từ để chỉ những kẻ BỎ CUỘC, chứ không phải chỉ những người thua trận.

(4) Học cách So sánh Tích cực

Trong lớp tâm lý, các bạn học người Canada 40-50 tuổi của Mike đều cho rằng các bạn trẻ bây giờ thật ra chịu nhiều áp lực hơn thế hệ trước rất nhiều. Nguyên nhân rất đơn giản, social media đã phóng đại các thành quả của người khác, khiến bạn dù không muốn nhưng cũng so sánh thụ động giữa mình và họ. Và so sánh thụ động tiêu cực chính là cách đốt chết Tự Tin của bạn nhanh nhất.

Nếu muốn hoàn thiện bản thân, hãy học cách so sánh Táo với Táo (apple with apple), đừng so sánh Táo với Cam (apple with orange). Mike có một người bạn, vì học không giỏi nên chỉ thi vào cao đẳng, và tốt nghiệp xong là mất luôn tự tin về khả năng của mình vì luôn so sánh với các bạn chung lứa cấp 3 tốt nghiệp đại học. Bạn đâu biết rằng, khả năng giao tiếp và trải nghiệm cuộc sống (street smart) hơn đứt Mike và nhiều bạn đại học khác cả 4 năm mài trên ghế nhà trường :)) Hãy nhìn vào điểm mạnh của bản thân, đừng so sánh điểm yếu của mình với điểm mạnh của người khác.

--- ------ ------ ------ ------ ------ ------ ------ ------ ------ ------ ---------

Đó là một vài suy nghĩ mình rút ra được từ đọc sách và trải nghiệm. Mike muốn kết thúc bài viết bằng câu chuyện của một học trò cũ.

D. là một trong những học trò đầu tiên của Mike. Cả lớp gọi là "ông Thần", vì ông ấy quá lười học. Điểm mạnh lớn nhất (không phải duy nhất) của D là tự tin. Sau một thời gian học tập, nhờ tự tin mà "ông Thần" được 5.5 IELTS Speaking vì gây được ấn tượng với giám khảo (điểm cao so với năm sinh 97 của ông ấy), và hiện giờ đang du học ở New Zealand một ngành không giống ai, nhưng là ngành phù hợp nhất với khả năng và sở thích của "ông" ấy.

Cứ tự tin lên. What's the worst that can happen! ^^

Mike,
Canada Mar18

Theo fanpage Mike's English Service


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 488 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Làm thế nào để không nhớ hắn - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 7, 8, 9

2 • [Hiện đại Thanh mai trúc mã] Đều Tại Vầng Trăng Gây Họa - 11 Giờ Phải Ngủ

1 ... 11, 12, 13

3 • [Hiện đại] Xin chào Chu tiên sinh! Dạ Mạn

1 ... 7, 8, 9

4 • [Xuyên không] Hỉ doanh môn - Ý Thiên Trọng

1 ... 31, 32, 33

5 • [Xuyên không] Vương phi thần trộm Hưu phu lúc động phòng! - Thủy Mặc Thanh Yên

1 ... 24, 25, 26

6 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 10, 11, 12

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 40, 41, 42

8 • [Hiện đại] Anh Trai VS Em Gái - Trà Trà Hảo Manh

1, 2, 3, 4

9 • [Hiện đại] Bó tay chịu trói - Thiên Thần Di Cô

1 ... 8, 9, 10

10 • [Hiện đại] Cục cưng lật bàn Con là do mẹ trộm được? - Ninh Cẩn

1 ... 25, 26, 27

11 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C804

1 ... 34, 35, 36

[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 23, 24, 25

13 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (103/104]

1 ... 52, 53, 54

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 40, 41, 42

15 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 72, 73, 74

16 • [Hiện đại] Vui vẻ gặp lại - Miêu Diệc Hữu Tú

1 ... 6, 7, 8

17 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 28, 29, 30

18 • [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu

1 ... 26, 27, 28

19 • [Xuyên không] Nịch sủng Chí tôn cuồng phi - Mặc Thập Tứ

1 ... 15, 16, 17

20 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại tại cửa cục dân chính - Bạo Táo Đích Bàng Giải

1 ... 5, 6, 7



Công Tử Tuyết: Re: 12 cung hoàng đạo và 12 con giáp
Shop - Đấu giá: luoicon27 vừa đặt giá 534 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 308 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Tiểu Mỡ Mỡ vừa đặt giá 292 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Tiểu Mỡ Mỡ vừa đặt giá 507 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 637 điểm để mua Bé và cỏ bốn lá
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 605 điểm để mua Bé và cỏ bốn lá
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 277 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 473 điểm để mua Trái dâu
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 262 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: luoicon27 vừa đặt giá 481 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: Tiểu Mỡ Mỡ vừa đặt giá 248 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Tiểu Mỡ Mỡ vừa đặt giá 457 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 388 điểm để mua Tình yêu trong sáng
Công Tử Tuyết: Re: [Game] Phép cộng may mắn - Tầng 4
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 449 điểm để mua Trái dâu
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 426 điểm để mua Trái dâu
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 434 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: meoancamam vừa đặt giá 433 điểm để mua Gấu xanh, gấu hồng
Tuyền Uri: Thông báo lần 2: Do có nhiều bạn (chị) chưa cập nhật mục lục. Vui lòng cập nhật mục lục giùm, thời gian chậm nhất là 21/9/2018
Shop - Đấu giá: ღ_kaylee_ღ vừa đặt giá 412 điểm để mua Ác quỷ  3
Tuyền Uri: Kao điên =))
Kaori Hương: hahahha
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 250 điểm để mua Chim cánh cụt xanh
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 404 điểm để mua Trái dâu
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 383 điểm để mua Trái dâu
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 342 điểm để mua Chó vàng
Công Tử Tuyết: Re: 12 cung hoàng đạo và 12 con giáp
Shop - Đấu giá: lesliecomnamnho vừa đặt giá 246 điểm để mua Couple 4
Kaori Hương: T_T ahahahha

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.