Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 489 bài ] 

Góc nhỏ: Hạt giống tâm hồn

 
Có bài mới 10.06.2017, 19:33
Hình đại diện của thành viên
▰۞_Hắc Đại Bao_۞▰
▰۞_Hắc Đại Bao_۞▰
 
Ngày tham gia: 19.02.2016, 21:18
Tuổi: 5 Nữ
Bài viết: 2182
Được thanks: 1660 lần
Điểm: 5.84
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Tổng hợp] Góc nhỏ: Hạt giống Tâm hồn (2) - Điểm: 10
BẠN CÓ DÁM CAN ĐẢM SỐNG NHƯ CÂY MAO TRÚC?


Đây là bức thư của Giáo sư trường ĐH Seoul gửi đến một người học trò đang vô cùng mệt mỏi và chán nản vì thất bại liên tiếp trên con đường tìm việc.

***

Cách đây không lâu, tôi có đi Thành Đô. Ở đó, tôi được nghe kể về một loại cây có tên là "mao trúc". Người ta nói hạt mao trúc rơi xuống đất, chỉ mọc lên một cây măng nhỏ rồi hoàn toàn không có chuyển biến gì trong suốt 5 năm trời. Thế rồi từ khoảng cuối năm thứ 5, cây lớn vọt lên với tốc độ đáng kinh ngạc, một ngày cao thêm tới vài chục xăng ti mét, cho tới khi đạt tới chiều cao gần 25 mét. Thật kì diệu, phải không? Như vậy, không phải là mao trúc không hề lớn lên trong suốt năm năm trời. Mà thực ra, trong lòng đất, cây đã đâm rễ, cần mẫn bền bỉ chuẩn bị cho cú nhảy vọt sắp tới. Và rồi khi đến lúc, cây lớn vọt lên, nhanh hơn, cao hơn bất cứ loại cây nào.

images

Tôi nghĩ, cuộc đời chúng ta cũng rất giống với cây mao trúc này. Và bạn hãy thử liên tưởng đến việc đun nước xem. Khi nước đã đạt tới 100 độ C, dù có gia nhiệt đi đến đâu nữa, nhiệt độ cũng không tăng thêm. Nếu như dừng ở đó thì nước lập tức nguội đi. Nhưng nếu không bỏ cuộc mà tiếp tục đun, nước sẽ biến thành hơi và bay lên trời. Để có sự thay đổi về chất, phải kiên trì chịu đựng quãng thời gian khổ ải không có lấy một chút thành quả nào như vậy.

Vì thế, thành công dường như rất khó. Nếu như nỗ lực mười phần mà thành quả cũng đạt được đầy đủ mười phần không thiếu một ly, kết quả lập tức bày ra trước mắt thì làm gì có ai không nỗ lực? Vậy nhưng, hiện thực thì lại khác. Có một điểm mà ở đó, dù cố gắng đến đâu cũng hoàn toàn không có sự thay đổi nào, giống như nước ở 100 độ C vậy. Nhiều người tới được điểm này, cũng đã cố gắng ở mức độ nào đó nhưng rồi cuối cùng lại bỏ cuộc. Nhưng một số ít những người lặng lẽ cố gắng cầm cự qua giai đoạn này, đổ thêm nhiều giọt mồ hôi nóng bỏng nữa, cuối cùng, họ sẽ được nếm trải vị ngọt của thành công.

Mỗi chúng ta đều đợi chờ "cơ hội" đến với mình. Nếu đó là một cơ hội vàng có thể xoay chuyển cuộc đời người thì càng quý. Nhiều người than rằng sao cơ hội đó chẳng bao giờ đến với mình. Nhưng từ "cơ hội" đồng nghĩa với từ "chuẩn bị". Khi chưa chuẩn bị sẵn sàng thì cơ hội có đến cũng sẽ thường bay qua vô ích, rồi cũng có khi cơ hội đến mà không biết, cứ thế để cơ hội đó trôi đi. Chỉ khi nào đã hoàn thành quá trình chuẩn bị bền bỉ, thì dù chỉ là một cơ hội nhỏ, ta cũng có thể nắm bắt và sử dụng tối đa lợi thế của nó.

Trong năm, có một ngày mặt trời lên cao nhất và chiếu sáng lâu nhất. Đó là ngày Hạ chí, vào khoảng 21 tháng 6 dương lịch. Vậy nhưng chúng ta vốn cũng đã biết, đó không phải là ngày nóng nhất trong năm. Sau đó, mặt trời còn tiếp tục nung nóng trái đất, cho tới thượng tuần tháng Tám mới đạt tới ngày nóng nhất trong năm. Vào ngày Hạ chí tháng Sáu, dù đã lên tới điểm cao nhất nhưng vẫn không phải là nóng nhất, mặt trời cũng không có lý do gì để buồn bã hay bỏ cuộc cả.

Vậy nên thời điểm mà cơ hội chưa tới, thực ra, lại chính là thời cơ tốt nhất.

Bạn hãy chuẩn bị đi. Giống như cây mao trúc, giống như nước sôi, giống như mặt trời.

Trong suy nghĩ của tôi, tôi lo không biết liệu có phải bạn đang lang thang tìm kiếm chiếc thang cuốn của cuộc đời hay không. Tôi đang nói tới những thứ như bằng cấp chuyên môn hay một công việc ổn định có thể bảo đảm cả đời... Đó chính là chiếc thang cuốn mà chỉ cần đặt bước chân đầu tiên sao cho khéo thì sẽ đưa ta thẳng tiến đến với thành công. Vậy nhưng, thực tế, trong cuộc đời chúng ta, không có chiếc thang cuốn nào cả. Bạn hãy tìm đến nơi làm việc mà bạn ao ước đó xem. Trong đó cũng là cả một cuộc đấu tranh sinh tồn, cạnh tranh khốc liệt với biết bao nỗi lo toan. Công việc không phải là chiếc thang cuốn đưa chúng ta thẳng tiến đến đích, mà giống như cầu thang bộ, trong quá trình từng bước từng bước leo lên, chúng ta phải tìm kiếm sự đền đáp cho nỗ lực của mình.

Vậy nên trước hết, bạn hãy thử lên xe buýt. Lên xe rồi, có thể bạn tạm thời sẽ phải đứng. Có thể tất cả mọi người đều đang ngồi, chỉ có mình bạn phải đứng. Đây là lúc bực mình nhất, phải không? Vậy nhưng không hề có chuyện người đứng ghen tị với người ngồi. Cũng không có chuyện người ngồi chê người đứng. Chúng ta cứ đi xe buýt thôi. Cho đến khi tới được đích của mình.

Không phải vì bây giờ bạn chưa tìm được việc làm, chưa thành công thì cuộc đời bạn coi như dừng lại. Bạn đang đi trên chuyến xe buýt mang tên cuộc đời. Chỉ vì bạn phải đứng nên cảm thấy mệt mỏi hơn so với người đang ngồi. Mong bạn đừng vì phải đứng mà cảm thấy mình kém cỏi, cũng đừng oán trách những người đang ngồi. Còn nếu như bạn thực sự muốn được ngồi, thì chỉ cần xuống xe, đợi xe sau có ghế trống, hoặc nếu cần thiết thì đợi đến trạm cuối, bắt xe quay ngược trở lại là được. Nghĩa là bạn hãy quay lại từ đầu, chuẩn bị một bước xuất phát mới. Không muộn như ta tưởng.

Tôi xin kể câu chuyện có thật của một người tôi quen. Sau khi tốt nghiệp đại học, anh ấy đi phỏng vấn xin việc 19 lần thì đều trượt cả. Phải đến mức nào thì anh ấy mới đếm cả số lần bị đánh trượt của mình như thế chứ? Tưởng chỉ vài lần đầu chưa có kinh nghiệm, nhưng hơn chục lần, tới gần hai chục lần như thế, thì đây không còn là nỗi buồn vì chưa tìm được việc làm nữa mà là nỗi đau khổ, nhục nhã vì sự tồn tại của mình bị xã hội chối từ.

Người quen của tôi bây giờ trở thành giám đốc. Anh ấy bảo mỗi khi đi phỏng vấn ứng tuyển, anh ấy nhất định phải nói thêm 1 câu như thế này: "Chúng tôi không tìm người xuất chúng hay ưu tú. Chúng tôi chỉ đơn giản là tìm người có tố chất phù hợp với công việc này. Bạn có thể là người thích hợp với công việc này nhưng lại là người vô dụng trong công việc khác."

Đúng là như vậy. Không phải bạn bị xã hội chối bỏ, không phải bạn bất tài. Chỉ là vẫn chưa có sự gặp gỡ giữa khả năng nổi trội của bạn và nơi công nhận khả năng đó. Xin hãy nhớ điều này: khởi đầu từ xuất phát điểm thấp nhất không có gì phải xấu hổ, nhưng ngay cả ý định bắt tay vào cuộc cũng không có nổi mới là đáng xấu hổ. Công việc đầu tiên không nói lên con người thực sự của bạn, chính công việc cuối cùng mới nói lên điều đó.

Quãng thời gian dài đằng đẵng mà bạn đang trải qua đây, biết đâu lại chính là quá trình năm năm của cây mao trúc. Vô số những bản CV đã rải đi vô ích kia, biết đâu lại chính là ngọn lửa biến chất lỏng 100 độ C thành thể khí. Sắp đến rồi giây phút đền đáp giá trị của sự chờ đợi bấy lâu. Sắp đến rồi thời điểm vươn vùn vụt thành cây tre cao nhất thế giới. Sắp đến rồi thời khắc biễn thành hơi nước tự do bay lên cao nhìn ngắm thế gian.Mong bạn sẽ chiến đấu kiên cường.

- Ran Do Kim - Trích từ cuốn "Trưởng thành sau ngàn lần tranh đấu" -



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 12.06.2017, 08:23
Hình đại diện của thành viên
▰۞_Hắc Đại Bao_۞▰
▰۞_Hắc Đại Bao_۞▰
 
Ngày tham gia: 19.02.2016, 21:18
Tuổi: 5 Nữ
Bài viết: 2182
Được thanks: 1660 lần
Điểm: 5.84
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Tổng hợp] Góc nhỏ: Hạt giống Tâm hồn (2) - Điểm: 10
BÀI HỌC DẠY CON TỪ TỈ PHÚ LÝ GIA THÀNH

Lý Gia Thành từng căn dặn con trai: "Con hợp tác với người khác, phải coi trọng hiểu đạo! Giả sử con lấy 70% lợi nhuận là hợp lý, 80% cũng được, nhưng Lý gia chúng ta lấy 60% là được rồi." Cảnh giới cao nhất của tài giỏi chính là hiểu đạo.

***

Trong Chu Dịch – Khôn viết: "Quân tử lấy đức để chứa vạn vật". Người hiểu đạo, có thể điều khiển cái tôi, tự do đi khắp thiên hạ. Người hiểu đạo, như biển lớn dung nạp hàng trăm con sông, lấy đức phục nhân. Mọi người đều bằng lòng qua lại với người hiểu đạo, vì họ có thể làm người ta cảm thấy yên tâm, làm người ta cảm thấy có thể tin cậy. (Chu Dịch – Khôn tức phần viết về quẻ khôn trong Dịch Kinh, "khôn" là tượng trưng cho mặt đất, đất chứa vạn vật, và cũng có thể cho vạn vật cư ẩn).

Nhưng trong thế giới phức tạp, ngàn người ngàn mặt, tính cách của mỗi người đều có đặc điểm riêng, có cách gì có thể nhìn ra được một người hiểu đạo hay không? Chìa khóa chính là nằm ở quan sát ý nghĩa tinh thần của họ.

Nếu một người sở hữu 3 loại phẩm chất dưới đây, vậy chúng ta có thể nói người này căn bản là một người hiểu đạo.

- Người hiểu đạo, chắc chắn trong lòng có thiện ý

Hiểu đạo không liên quan đến tài năng, học thức, nó là một loại đức tính đẹp liên quan đến nhân tính. Nếu như một người mãi mãi chỉ biết nghĩ cho bản thân, không nghĩ cho người khác, vậy tâm của người đó không đủ rộng mở. Người được gọi là hiểu đạo, phải là người luôn luôn có thể suy nghĩ cho người khác.

Suy nghĩ cho người khác, chính là hy vọng cuộc sống của người khác được hạnh phúc mỹ mãn. Suy nghĩ cho người khác, chính là hy vọng cuộc sống của người khác bớt một chút phiền muộn khốn khó. Vì vậy người như vậy căn bản có thể hoán đổi (hoán đổi vị trí với người khác để suy nghĩ.)

Người xưa nói: "Đừng tưởng ác nhỏ mà làm, đừng tưởng thiện nhỏ mà không làm". Tuy rằng hoán vị suy nghĩ chỉ là một thiện hạnh rất nhỏ, nhưng người hiểu đạo phần lớn đều có phẩm chất này. Họ nhiệt tình với công ích (lợi ích của công chúng), hiến mình vào sự nghiệp đoàn thể, hoặc là đóng vai trò tích cực trong công tác xã hội. Vì vậy mọi người đều rất vui vẻ đem trách nhiệm giao phó cho họ.

- Người hiểu đạo, chắc chắn là con người chính trực

Nếu như nói lương thiện nghĩa là biết suy nghĩ cho người khác, vậy hàm ý của chính trực tức là gặp chuyện có thể dùng tiêu chuẩn "phải trái – đúng sai" để đo lường. Người hiểu đạo chắc chắn là người chính trực, đứng trước chuyện nhỏ hay chuyện lớn đều có thể đưa ra phán đoán hợp tình hợp lý.

Người chính trực, gặp chuyện sẽ không đơn giản dựa vào lợi ích mà đưa ra phán đoán, mà sẽ liên tục quan sát lương tâm của mình, cái gì có thể nhẫn nhịn, cái gì không thể tha thứ.

- Người hiểu đạo, chắc chắn là làm việc cẩn trọng

Khổng tử nói: "Quân tử Thái mà không kiêu, tiểu nhân kiêu mà không Thái". Chữ "Thái" chính là vững chắc như núi Thái Sơn, chính là xử sự cẩn trọng, người như vậy là người có thể làm người khác tín nhiệm, người như vậy có thể làm người khác yên tâm, vì vậy mới được gọi là người nhân đạo.

Trong cuộc sống, chúng ta sẽ luôn gặp phải một số người, họ làm việc thiếu cái này mất cái kia, không đầu không đuôi, mỗi lần khi chúng ta giao công việc vào tay của họ, khó tránh khỏi cảm thấy lo lắng và lo ngại. Thật ra đây không phải là biểu hiện của hiểu đạo.

Người hiểu đạo làm việc nhất định sẽ cẩn trọng, chuyện gì cũng có thể làm rất chu đáo, đối với mỗi một chi tiết, mỗi một chỗ không vừa mắt đều có khả năng lực quan sát nhạy bén, và cương quyết giải quyết tốt vấn đề nhỏ nhặt. Xử sự cẩn trọng, mới có thể được gọi là người hiểu đạo.

Hiểu đạo, không phải không vô duyên vô cớ, cho phép người khác tùy ý làm trái nguyên tắc. Hiểu đạo, cũng không phải cứ cắm đầu làm "người tốt mãi", thà để quyền lợi của bản thân bị xâm phạm nhiều lần, cũng không chịu kháng nghị.

Hiểu đạo là một loại bao dung và khoan dung được xây dựng trên cơ sở phân biệt rõ đúng sai, vì vậy cách thức xử sự của họ vô cùng cẩn trọng. Trong cuộc sống khi chúng ta gặp phải người như vậy, nên giao lưu nhiều hơn, và học tập theo họ.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 17.06.2017, 08:41
Hình đại diện của thành viên
▰۞_Hắc Đại Bao_۞▰
▰۞_Hắc Đại Bao_۞▰
 
Ngày tham gia: 19.02.2016, 21:18
Tuổi: 5 Nữ
Bài viết: 2182
Được thanks: 1660 lần
Điểm: 5.84
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Tổng hợp] Góc nhỏ: Hạt giống Tâm hồn (2) - Điểm: 10
TRỞ VỀ

Ngược nắng, ngược gió về lại chốn xưa, nơi đó có cánh diều bay trên đồng xanh mướt màu cỏ non, vàng ươm màu lúa chín, xanh lơ màu trời bình yên.

***

images

Xa quê mười năm, tôi nhớ lắm. Lần này tôi quyết định thu xếp công việc để rời khỏi thành phố một thời gian. Tôi rời quê lên thành phố để học rồi làm việc mãi đến tận giờ. Một năm ít nhất cũng thu xếp về ăn tết một lần, hay thỉnh thoảng có dịp gì đó ở nhà tôi lại về nhưng ngồi chưa nóng chỗ, đi chưa kịp in dấu chân trên các con đường dẫn vào làng đã khăn gói tất tả ra đi. Cứ như vậy tròn một thời gian dài, cho mãi gần đây tôi bỗng thấy nhớ quê hương da diết. Tôi thèm vụng và ước ao thầm những giấc mơ về tuổi thơ. Mọi thứ cứ lảng vảng trong đầu làm tôi thấy xao xuyến, làm việc không yên,sẵn có những ngày nghỉ phép tôi quyết trở về.

Tôi không đi máy bay như mọi lần. Mặc dù tôi say xe khủng khiếp lắm, lên xe là mật màu gì biết tuốt, nhưng tôi muốn đi xe. Bốn giờ chiều tôi ra bến lấy vé rồi lên xe. Nửa tiếng sau xe khởi hành bon bon trên quốc lộ. Bỏ lại sau lưng những dòng xe cộ tấp nập, bỏ lại tiếng cười nói đủ thứ giọng quê của mỗi người, những dãy nhà cao tầng liên tiếp nối đuôi nhau chạy ngược về phía sau, con đường phía trước như mở rộng ra , thênh thang chào đón tôi về lại chốn xưa.

Gần năm giờ chiều trời vẫn chưa tối, sau tháng mười rồi nên không còn câu tục ngữ "ngày tháng mười chưa cười đã tối" nữa. Trời vẫn đủ sáng để tôi có thể nhìn mọi vật bên ngoài qua ô kính cửa xe. Mọi vật hiện ra nhanh chóng rồi lùi dần về phía sau. Tôi bắt đầu thấy chóng mặt, buồn nôn nhưng ráng kìm nén bản thân mình lại. Buổi chiều trước khi đi một giờ đồng hồ tôi đã uống thuốc say xe để lên xe được một chuyến đi êm ả, mới đi chưa được bao lâu đã có cảm giác cái đầu quay như chong chóng rồi. Tôi mở nhạc thiền gắn tai nghe vào điện thoại và thưởng thức, cố gắng quên đi cảm giác buồn nôn đang ập đến. Tôi chìm vào giấc ngủ lúc nào không hay, đến khi tỉnh dậy cũng là lúc quá nửa đêm. Sau đó, tôi lại tiếp tục ru mình vào giấc chỉ để trốn buồn nôn. Đang trong giấc ngủ ngon lành tôi nghe văng vẳng tiếng bác tài nói "đến nơi rồi, mọi người tranh thủ dậy xuống xe nha!". Tôi tỉnh dậy thì trời cũng vừa sáng, những tia nắng đầu tiên chiếu rọi qua đám cỏ bên vệ đường còn đẫm sương đêm làm cho những giọt sương long lanh như những hạt ngọc.

Xuống xe, tôi thấy mình tỉnh hẳn ra bởi không khí ở quê quá trong lành, làn gió nhẹ mơn man trên da thịt tôi có một cảm giác như vừa được mát xa. Vì chỗ xuống xe với nhà cách không xa lắm nên tôi quyết đi bộ nhân tiện thư giãn gân cốt sau gần mười hai giờ đồng hồ ngồi xe, chân như muốn cúm lại. Hành trang lần này chỉ có một chiếc ba lô cỡ trung với ba lô nhỏ, cũng gọn nhẹ nên việc đi bộ chẳng mấy khó khăn.

Chẳng mấy chốc mà ngôi làng của tôi hiện ra trước mắt. Tôi chững lại, đảo mắt hết một vòng tròn như muốn ôm lấy ngôi làng thân thương của mình trọn vào lòng , tôi lẩm bẩm:" Đây, nó đây rồi, mấy ngày nay mất ăn mất ngủ vì nhớ mầy quá đó, tao đã về rồi, welcome!". Tôi tự nói rồi nhảy chân sáo, mặc dù ba lô có hơi nặng xíu cũng không cản được những bước nhảy tự do , phóng khoáng như năm nào.

Mẹ tôi đón tôi ngoài cổng "con có mệt không? Đưa ba lô đây mẹ xách cho!" mẹ tôi nói xong cầm cái ba lô đi thẳng vào nhà. Tôi vẫn đang còn ngoài sân, hỏi vọng vào.

- Mẹ ơi! ba đâu rồi ạ?

- Ba con đi ra ngoài ruộng rồi, sáng nay xả nước lúa nên ổng đi để kịp canh xả chứ sợ người ta chuyển đi mương khác.

Mẹ tôi từ trong nhà đi ra vừa đi vừa nói.

Tôi nhìn đồng hồ mới có sáu giờ, người ở quê là vậy đó dậy cực kì sớm luôn. Mới có bốn giờ là đã dậy lục đục nấu cháo cho heo, nấu nước pha trà, cà phê, nấu cơm để sáng ăn rồi đi làm đồng.

Nói thật là cái đầu tôi nó cứ quay quay mãi không dứt, cứ lơ lửng giống đang ở trên mây. Tôi xách chiếc ba lô con vào nhà rồi đi tắm rửa vệ sinh cho tỉnh người. Mẹ biết tôi không khỏe khi đi xe nên đã chuẩn bị cho tôi nồi cháo tôm thơm nức mũi.

Cảm giác tắm xong giống như bầu trời vừa được gột rửa sau trận mưa lớn, mọi thứ xung quanh đều sáng sủa và sạch sẽ. Tôi đi ra vườn nhìn ngắm hết cây này đến cây khác giống như chưa bao giờ tôi được thấy chúng. Đang mải mê lia ánh mắt khắp khu vườn, bỗng trong cơn gió vừa thổi qua có mùi hương dịu dàng." À, hoa nhài!" Tôi thốt lên. Rồi đứng phắt dậy căng mình hít lấy hít để cái mùi hương thoang thoảng trong nắng sớm. Ôi! nó mới dìu dịu, nhè nhẹ làm khoan khoái cả tinh thần tôi. Đang say sưa với cảm giác tĩnh lặng, tiếng mẹ tôi từ trong nhà vọng ra: "Con có muốn gọi ba về cùng ăn sáng không?"

- Để con gọi ba về rồi mình ăn cho vui à mẹ.

Nói rồi tôi xỏ đôi dép lê vào đi một mạch ra ngõ, quẹo qua tay phải men theo con đường nhỏ ra ruộng. Mở rộng tầm mắt về phía xa xa, một màu xanh tươi mát của cả không gian bao trùm lên vạn vật. Xanh cây cối, xanh màu trời , màu xanh như đang len lỏi vào trong mắt trong tim tôi. "Cánh đồng ơi, ta về rồi! "Tôi làm hình ô van bằng hai tay trước miệng mình rồi la lớn lên, ở đây chẳng có ai để nghe thấy tôi nói, chỉ có tiếng gió làm xào xạc đám lá cỏ cây mà thôi, chúng như đang chào đón tôi về với chúng, nên chúng đang reo vui.

Chẳng mấy chốc tôi đã đi đến gần đám ruộng mà ba đang xả nước. Cái dáng quen thuộc ấy hiện lên đầy nỗi khắc khổ. Tôi ôm chầm ba từ phía sau lưng, ba bị ôm bất ngờ quay phắt lại thấy tôi "tổ cha mầy làm ba giật mình". Ba tôi cười, nụ cười hiền móm mém với vài chiếc răng còn sót lại trên hàm răng của ông. Tôi thương nụ cười ấy quá đỗi, ba tôi cười, tôi cũng cười, tiếng cười của ba con tôi tan vào không gian rộng lớn.

Tôi về lần này đúng dịp trời không nắng lắm, chỉ vừa đủ vàng để nhuộm màu hanh hao cho cả cánh đồng bao la, rộng lớn. Ăn sáng với ba mẹ xong, tôi ra ngoài đồng một mình. Trời nắng một chút xíu, tôi đội chiếc nón lá mẹ làm cho tôi khi còn ở nhà, để lâu vậy rồi nên nó ngả từ trắng sang vàng nhạt. Tôi nhảy chân sáo trên con đường nhỏ dẫn theo lối đi từ nhà lên sân đá bóng. Cái sân này là từ trước giờ nó vẫn không thay đổi khi mọi thứ xung quanh nó đều đã đổi theo thời gian. Cái sân bóng đá này nó lịch sử với tôi lắm. Lúc còn bé khoảng học lớp hai, tôi từng lên đây lấy phân bò về để bón rau, bón chuối đấy. Hồi đó, ông nội làm cho tôi đôi quang gánh nho nhỏ, con con đủ sức gánh của tôi. Cứ mỗi lần vào buổi chiều đi học về tôi lại đi lên nơi này. Sân bóng đá thường ngày là nơi để tất cả mọi người trong xóm nhà nào có bò đến đây thả để nó ăn cỏ, cỏ nơi này tốt lại sạch, chẳng thuốc cỏ, thuốc sâu nên mọi người yên tâm lắm. Giờ này, một mình tôi ở đây, đứng giữa sân bóng này bao nhiêu kỉ niệm ùa về. Tôi ngồi bệt xuống ngay cạnh một ụ cát nổi trên sân bóng mơ về chuyện ngày xưa.

....

- Chị hai, chờ em với!

Tiếng tôi gọi chị hai như lạc đi vì gió ở đây nhiều với lại chị hai chạy nhanh như thế làm tôi cứ gào lên.

- Ai biểu chạy chậm chi, lại đây!

Chị hai làm động tác ngoắc tay kêu tôi

- Lại chơi xây nhà hả chị?

- Chứ giờ chơi gì, nhưng nay xây nhà lầu, em đi bẻ hoa đi.

Tôi "dạ" rồi chạy vụt lại chỗ có hoa nho màu cam để bẻ vài nhánh.

Tôi và chị hai chơi trò xây nhà trên cát. Ở đây có một bãi cát rất to, to ngang cái sân bóng đá. Bạn có biết chơi xây nhà trên cát không? Có nghĩa là lấy một cái chân lần vào trong cát rồi lấy cát ướt đắp lên chân, đắp đến khi nào thấy nó chặt thật chặt lúc đó rút bàn chân ra, thế là được một ngôi nhà, chỉ cần trang trí hoa với làm cổng cho nó nữa là đẹp hết sẩy luôn. Trẻ con mà, chỉ cần cái gì nó tự làm thì sẽ là đẹp, có thể người lớn sẽ nhìn với ánh mắt khác nhưng trẻ con có một thế giới muôn màu muôn vẻ, chỉ cần một ngôi nhà cát vậy thôi cũng là một thức quà xa xỉ rồi. Và như thế cứ mỗi chiều, tôi và chị hai đi lấy phân bò xong rồi lại chơi trò chơi. Đôi lúc là xây nhà, có khi chơi trốn tìm với mấy đứa bạn trong xóm, cũng có khi chỉ chạy vòng vòng với con chó ki. Mặc dù chỉ bấy nhiêu trò chơi nhưng cái bãi cát này chưa hề vắng bóng chị em tôi mỗi ngày trừ những ngày mưa, lũ lụt.

... ........

- Thưa ông, bà nội cho con với em đi tới xóm chơi ạ!

Giọng chị hai nho nhỏ nói với ông, bà nội

- Khi nào hai đứa về? Ông nội hỏi:

Tôi nhanh nhảu .

- Dạ, tám giờ về ạ!

- Ừ, chơi rồi về sớm, ngủ sớm sáng mai còn đi học nữa. Ông nội dặn dò.

- Dạ! Tôi và chị hai đồng thanh, nhất trí.

Chúng tôi chạy một mạch, chẳng ai nói với ai tiếng nào. Đến giữa xóm ( người ta thường gọi là chỗ bò cạp ) những người thường chơi với chúng tôi đã tề tụ đầy đủ, chúng thấy bọn tôi tới reo lên:

- Chị em con Lâm tới rồi bay ơi!

- Tối nay chơi gì bay?

Anh Vinh hỏi cả bọn:

- Chơi bắn bành đi nha anh Vinh, thằng Toàn đưa ra ý kiến.

Chẳng phải đợi lâu mọi người cùng "ừ", thế là nhập cuộc chia phe. Tôi lúc nào cũng một phe với chị hai, vì tôi nhát cáy nên không dám rời chị hai nửa bước. Tôi nổi tiếng nghịch ngợm nhưng khoảng vào tối thì tôi nhát như thỏ đế vậy.

Chúng tôi chơi trắng, đen để chia phe. Mỗi bên có tám đứa. Chia phe xong ai về vị trí nấy. Hai phe chia ra hai hướng Nam, Bắc để trốn. Phe tôi chạy vào nhà của những người trong xóm nấp, bên kia cũng vậy. Thằng Hân chuyên gia trèo cây chùm ruột nhà bà bốn Bình, thằng Toàn nấp đống rơm nhà ông ba Bơ, chị em tôi với con Phương, con Nguyệt chui tọt vào trong đống rơm của nhà ông năm Tâm, còn hai đứa nữa núp trong bụi tre gần ngõ nhà thằng Toàn. Cứ như vậy phe tôi và phe địch đứa nào lạng vạng chạy qua chạy lại thể nào cũng bị bắn "bùm". Chúng tôi cười, nói la,hét ầm ĩ làm những người lớn trong xóm cằn nhằn. Ông ba Bơ vác cái cây ra rượt bọn tôi chạy bán sống bán chết. Ông ta nổi tiếng khó tính ở cái xóm này. Chúng tôi bị rượt nên chạy một mạch về nhà.

Mùa trăng nào cũng vậy, chúng tôi tụ tập chơi hết ở giữa xóm, rồi ra xóm trước, đi lên sông có cây cầu tre . Chúng tôi kéo khoảng hai mươi đứa đi lên cây cầu tre bắc ngang qua nối liền hai thôn và hai xã. Chúng tôi thôn dưới lên cầu thách đấu với thôn trên. Người của hai thôn đứng ở hai đầu cầu chỉ để cãi nhau " tụi bay nhát ké, không dám tới đây đánh với tụi tao, đồ nhát ké" . Cứ vậy mà la, hét inh ỏi. Chúng tôi nhảy rầm rầm trên chiếc cầu tre làm ông Hai canh cầu xách cây đuổi chúng tôi chạy tán loạn. Lại mùa trăng khác chúng tôi lên sân bóng đá chơi giật cờ. Cái sân này quá rộng nên chúng tôi dù có hét khản giọng cũng chẳng ai thèm ngó ngàng gì. Cũng giống như những trò khác, trò này cũng phải chia phe để chơi. Tất nhiên tôi theo phe chị hai tôi rồi và anh Vinh nữa. Vì tôi thích anh Vinh mà, anh ấy là một người anh tốt , tôi chỉ biết là tôi thích anh ấy phe của mình, vậy thôi. Chia phe xong đến giờ bắt cặp để giữ và giật cờ. Tôi giữ , thằng Toàn giật. Nó nhá nhá cái chân rồi nhanh tay cướp cây cờ trên ụ cát ba chân bốn cẳng chuồn về phía phe nó, nhưng sao tôi có thể dễ dàng để nó cướp cờ một cách trắng trợn vậy được. Nó bị tôi đuổi theo đụng vào người thế là nó thua. Chắc nó ấm ức lắm vì khi đụng nó tôi đã làm nó ngã chỏng quèo, tôi cũng vậy mà . Hai đầu gối bị trượt trên cỏ nên rướm máu. Tôi với nó vốn học chung một lớp nên sáng hôm sau đi học nó không thèm chờ tôi vì tối làm nó té, rõ trẻ con chỉ được cái thù giặc cùn.

Đang mải đuổi về miền kí ức tươi đẹp , bỗng có giọng của một người phụ nữ nghe quen quen vang vọng bên tai.

- Bé Lâm!

Tôi giật mình, ngoái đầu lại phía sau thấy cô Hoa đang đi tới với nụ cười trên môi, tôi đáp lại lời cô:

- Dạ con chào cô Hoa! Cô đi thả bò ạ?

- Như chờ câu hỏi của tôi, cô trả lời ngay

- Ừ, cô cho nó ăn cỏ ở đây một lát rồi cho nó lên sông tắm, con về khi nào , sao lại ngồi một mình ở đây?

- Dạ con về lúc sáng nay thôi, con lên đây ngồi chơi vì trời mát quá! Ở thành phố lâu nhớ không khí ở quê cô à. Tôi trả lời cô.

Cô Hoa là người trong xóm sau của tôi, từ khi tôi là một đứa trẻ lớp một, lớp hai cô Hoa đã đi thả bò ở đây rồi. Tôi thường lên đây chơi với lấy phân bò và cô Hoa thường xuyên nhéo má tôi, vừa nhéo cô vừa nói " trời ơi, sao mà con trắng quá vậy chứ!" . Không chỉ có cô Hoa, hễ ai trong xóm thấy tôi cũng nhéo đỏ hết cái má của tôi lên mới chịu. Chả là lúc nhỏ, tôi có một làn da trắng hồng, min màng với cái đầu tóc màu vàng hoe nên ai thấy cũng nựng cho đã tay, nhân tiện nghiến răng ken két cho đủ bộ khi nựng. Tôi ngồi nói chuyện với cô Hoa một lát trời cũng trải vàng ươm trên sân bóng và trên khắp cánh đồng nên tôi xin phép về trước. Cũng cùng lúc đó, nhiều người trong xóm đang thả những con bò đi chậm rãi trên con đường nhỏ tiến về phía sân bóng. Họ với tôi gặp nhau chào, hỏi rôm rả theo đúng điệu quê tôi.

Lần này tôi có mười ngày ở nhà, tha hồ mà đi hết tất cả những chỗ cũ đã từng gắn bó với tôi . Hôm nay đã là ngày thứ ba , hai ngày trước vì tôi mới về nên phải đi thăm bà con, cô, bác. Ngày thứ ba, tôi đi bộ lên trường tiểu học hồi tôi học lớp năm ở đây. Nó vẫn vậy, ngôi trường này nó đặc biệt lắm chỉ có hai lớp học . Buổi sáng lớp năm với lớp một, buổi chiều lớp hai với lớp ba, lớp bốn đi đến trường chính để học, nơi này là phân hiệu của trường chính. Hôm nay là chủ nhật nên học sinh không đi học, trường lại không khóa nên tôi đẩy cửa vào. Mọi thứ có cũ một chút, nhiều năm nay người ta vẫn thường xuyên trang trí lại cho nó mới mẻ, có lẽ gần đây người ta chưa quét vôi cho trường. Tôi rảo bước một vòng cái lớp năm ngày nào. Kìa, chỗ ngồi của tôi là đầu bàn dãy thứ năm nhìn từ bảng xuống phía bên phải. Tôi đến bên bàn, ngồi xuống đúng chỗ của mình rồi nhìn lên bảng, nhìn xuống mặt bàn. "Có chữ Lâm và Cường nè" tôi reo lên với giọng hân hoan. Bất giác tôi đưa tay sờ vào chỗ ngồi của Cường. Thằng Cường ngày xưa ngồi bên trái tôi và là mối tình đầu của tôi. Chỉ mới lớp năm nhưng tôi có vẻ thích Cường hơn các bạn khác và tôi cũng cảm nhận từ Cường cũng như vậy. Chúng tôi trao đổi học tập và thường chơi các trò chơi cùng nhau. Cường là một người vui tính, thông minh, lanh lợi thường xuyên giúp tôi chép bài và chỉ các bạn khác học. Cường có một người chị hơn một tuổi học cùng lớp chúng tôi. Tôi thân với cả hai chị em và cũng thường xuyên đến nhà của chúng chơi, ngược lại chúng cũng thường đến nhà tôi chơi mỗi khi được nghỉ học.

- Đưa đây tui xách cho Lâm! Cường nói:

- Nè, nặng lắm đó. Tôi đưa cái cặp của mình cho Cường

Tụi thằng Xin, thằng Công cười ồ lên rồi chọc bọn tôi. Tôi đuổi hai đứa nó chạy dọc trên con đê khi chúng tôi đi học về.

Thằng Cường cười tủm tỉm.

- Ê, làm gì cười? Tôi hỏi nó

Nó cười để cái lúm đồng tiền duyên trên má làm tôi xao xuyến.

- Hồi nãy thấy bà đuổi hai thằng đó mắc cười lắm, tui sợ bà chạy lún đất. Thằng Cường luôn gọi tôi là bà chứ không gọi tôi là mầy tao như mọi đứa khác.

Tôi đánh một cái " thùm" sau lưng thằng Cường làm nó kêu oai oái lên. Tiếng con Trương - chị thằng Cường cười hố hố " đáng đời mầy thằng kia, dám chọc lớp trưởng hả mầy?" con Trương mỉa mai thằng Cường.

Mỗi lần đi học về chúng tôi cười, giỡn ầm trời cả lên. Những người đi xe đạp trên con đê luôn mắng chúng tôi nhưng đâu cũng vào đấy.

Tôi rời chỗ ngồi của mình, đi ra hè. Cái hè này ngày xưa in dấu nhiều cái mông khi ngồi chơi ô ăn quan, chuyền nẻ, bắn thun của bọn con gái. Con trai thì bắn bi. Còn cái sân thì in dấu chân của chúng tôi khi chơi nhảy dây, chơi năm mười, giật cờ, u quạ...Biết bao nhiêu kỉ niệm cứ ùa về, mọi thứ như vừa đâu đây khi tôi đi đâu trong ngôi trường này cũng là kỉ niệm quí báu. Tôi quay lại lớp, làn gió lướt qua ô cửa sổ tôi vừa mới mở mát rượi. Phía ngoài trường là cánh đồng đậu nành đang trong giai đoạn phát triển. Một màu xanh non trải rộng ra khắp cả một vùng làm cho không khí càng thêm tươi mát. Tôi ngồi xuống chiếc ghế của giáo viên. Ngày xưa thầy chủ nhiệm của chúng tôi là thầy Tín. Thầy rất yêu thương tôi với Cường vì chúng tôi ngoan và học giỏi. Tháng nào tôi cũng là học sinh giỏi, học kì và cả năm cũng vậy. Thầy thường động viên chúng tôi học tốt và luôn tận tụy với công việc giảng dạy của mình. Thầy hiền nhưng cũng nghiêm khắc, có mấy thằng quậy trong lớp bị phạt thẳng tay, thầy còn giao trách nhiệm giữ lớp cho tôi hễ ai nói chuyện, quậy phá, không thuộc, làm bài là đánh. Ngày xưa tôi cũng ít có ác lắm, mấy đứa quậy ngày nào cũng bị tôi đánh bằng cây thước của thầy,chắc chúng cũng ghét tôi như cái cách chúng không thích bị phạt mỗi khi có tội.

Những ngày tiếp theo tôi ở nhà phụ ba mẹ những việc vặt trong vườn, rồi nhân tiện đến thăm hàng xóm. Còn chỉ hai ngày nữa thôi phải trở lại thành phố để làm việc sau kỳ nghỉ ngơi, thư giãn. Chiều nay tôi lên sông để thăm một người đồng nghiệp cũ, nhà chị ở bến sông. Từ khi chị lấy chồng ở hẳn ở nhà để chăm con nên không đi làm nữa.

- Chị Linh. Tôi bước vào một quán nước ven sông gọi tên chị khi thấy chị đang lom khom pha nước cho khách

- Ủa Lâm, về khi nào vậy em? Chị linh hỏi tôi với giọng mừng rỡ.

- Dạ em về cũng được gần mươi ngày rồi chị. Anh Đức đâu rồi chị, ảnh còn lái xe không, bé Na đi học hả chị? Tôi hỏi một lèo

Tiếng chị Linh nghe xa xa vì chị phải bưng nước cho khách

- Ừ, anh Đức nghỉ lái xe lâu rồi em, tại xa quá nên ảnh ở nhà phụ chị bán quán. Còn bé Na đi học rồi, lát nữa anh Đức đi đón cháu. Em ở đây khi nào mới đi, định khi nào cho chị ăn bánh hồng nè? Chị Linh hỏi tôi, một câu hỏi cách đây khá lâu nhiều người vẫn hỏi.

- Ngày mốt em đi, còn chuyện chồng con là duyên nợ chị ơi! Tôi cười trừ.

Tiếng người khách át tiếng nói của chúng tôi " cho chai pepsi chị ơi!" . Chị Linh đi làm nước cho khách, tôi cũng chọn một chỗ có thể ngắm cả con sông này để ngồi, gió bên sông mát rượi , làm tôi mơ màng.

- Nội cõng con qua sông hả? Tôi hỏi nội:

- Ừ, con cầm dép cho nội đi! Nói rồi nội xắn ống quần lên trên đầu gối.

Tôi trèo lên lưng nội rồi nội chậm rãi tiến về phía bên kia sông, nơi có bụi tre rậm rạp che mát cả một vùng . Bên kia sông là nhà của ông bà cố - là ba mẹ của bà nội tôi. Bà nội mỗi tuần đều về chơi thăm cố, có lần nội cho tôi đi cùng, có khi không. Mỗi lần nội không cho đi, tôi đều nấp sau xó cửa khóc thầm , tôi đâu dám khóc to vì sợ ông nội đánh đòn. Ông nội nổi tiếng khó tính, nghiêm khắc và là một người mẫu mực mà cả thôn, cả xóm nể phục.

Con sông này mùa hè thường ít nước, chỉ cạn trên đầu gối người lớn một xíu, vì tôi mới học lớp một, lớp hai nên không thể lội qua sông với lại tôi sợ lắm. Mỗi lần được nội cõng qua sông tôi cảm thấy hạnh phúc vô cùng. Trên lưng nội, tôi thấy mình được an toàn. Đó là mùa hè, còn mỗi mùa lũ lụt tháng chín, tháng mười nội ít khi cho tôi về cố cùng. Những lúc như vậy nội thường đi đò, có khi đi với chị hai, cũng có khi đi với ông nội. Khi nội không cho đi, tôi thường chạy lên sân bóng ngồi một mình để chờ nội về. Lần nào về nội cũng mang quà, bánh về cho tôi với chị hai. Hơn hết tôi muốn chờ nội, tôi là một đứa quấn nội từ tấm bé , hễ đi đâu một chút là thấy bứt rứt không chịu được.

... ...

- Chiều nay con ở nhà một mình nha, mẹ đi qua ông tám có việc.

Tiếng mẹ tôi từ trong bếp vọng ra

- Dạ. Mấy giờ mẹ về? Tôi hỏi mẹ:

- Chắc xâm xẩm tối.

Nói rồi mẹ tôi dắt chiếc xe đạp đi thẳng ra ngõ, tiếng sên xe nghe vang vọng bên tai.

Chiều mát khi mặt trời đã lùi hẳn về phía Tây, trên trời còn xót lại những tia sáng cuối cùng trong ngày. Tôi ra vườn trước dạo một vòng, vì nơi đó có hàng râm bụt đang nở rộ. Những đóa hoa râm bụt khoe sắc đỏ tươi trên nền xanh rì rào của những cây duối đang đứng sừng sững làm hàng rào. Sắc của hoa râm bụt làm tôi nhớ lại một thời oanh liệt của mình trong khu vườn này. Nơi này, nơi kia, chỗ nọ đều là dấu chân của tôi. Tôi đã chơi ở đây, ngồi bệt dưới dất mặc cho đít quần lấm lem . Những trò buôn bán, nhảy dây, trốn tìm, xây nhà bằng lá chuối, chơi tóc dài bằng lá dừa, lá chuối...đủ thứ loại trò chơi đều đã từng là của tôi. Có khi một mình, có khi với chị hai cũng có khi mấy đứa trạc tuổi tôi ở trong xóm đến chơi cùng. Tiếng cười văng vẳng đâu đây, tiếng cười khanh khách, giòn tan như nắng vàng mùa hè, tiếng í ới gọi nhau , tiếng la hét khi rượt đuổi. Mọi thứ như đang diễn ra. Kìa, con Phương đang đóng vai mẹ, tôi vai ba, con Nguyệt là con chúng tôi. " Mấy giờ rồi mà đi học mới về, vào đây nằm xuống!" Tôi ra lệnh cho con Nguyệt . Tiếng giả roi đập xuống đất nghe thịch thịch , làm cả bọn cười híp cả mắt.

- Chữ này là chữ gì? Tôi hỏi:

Con Phương trả lời

- Thưa thầy, chữ này là chữ "a!" .

Có khi chúng tôi chơi trò dạy học. Hẳn đứa nhỏ nào cũng thích trò này nhỉ! Đâu chỉ là trẻ con ngày xưa mới thích, thời giờ tôi vẫn thấy bọn trẻ thường chơi trò đó .Chúng vẫn gọi nhau bằng những chức danh vô cùng thân thuộc " thầy, cô , em ". Rồi phá lên cười ầm ĩ.

Đây, nơi này là nơi hai cây sa bô chê của ông bà nội. Chị em tôi đã lớn lên cùng hai cái cây này theo thời gian. Ngày trước nơi này là nhà của ông bà nội, nhưng bây giờ nó đã trở thành một cái vườn chỉ toàn trồng rau. Hai cây sa bô chê cũng bị mấy con sùng ăn càng ngày càng xơ xác và ba tôi quyết định chặt bỏ nó để lấy đất trồng rau. Tôi nhớ nội, những giọt nước mắt nóng hổi lăn trên má rớt xuống vạt áo . Tôi không thể kìm chế mình trong nỗi nhớ da diết về ngày xưa, nơi có nội tôi - người thương yêu tôi nhất và tôi cũng vậy.Giờ đây nội tôi đang ở một nơi rất xa, xa đến nỗi mà tôi không thể nhìn thấy cũng không thể chạm tới. Nhưng tình yêu thương của tôi dành cho nội không ít đi mà ngày càng nhiều hơn, tình yêu đó vẫn ở đây trong trái tim đang đập mỗi giây phút trôi qua này. Như ngoài kia, những cánh chuồn chuồn, bươm bướm đang rạo rực bay lượn tung tăng bên khóm hoa râm bụt trên hàng rào duối xanh rì rào một màu ước vọng.

Những ngày nghỉ của tôi kết thúc, tôi trở về thành phố như lịch trình. Ba mẹ tiễn tôi ra cổng, trước khi đi mẹ tôi dặn dò đủ điều, phụ nữ mà. Còn ba tôi chỉ nói rất ít, vẻ mặt ông trầm ngâm nhìn xa xăm trong phút chốc rồi lại hút thuốc. Tính ông là vậy, ít nói mọi thứ đều giữ trong lòng.

Máy bay cất cánh, mang theo kí ức bay vụt trong bầu trời xanh thăm thẳm kia, nơi đó có hàng rào râm bụt đỏ chói, có nắng sớm xuyên qua tán lá cây còn đẫm sương đêm long lanh như những hạt ngọc, có tiếng cười giòn tan như nắng mùa hè của tuổi thơ đầy ước vọng, có tiếng nội, tiếng ba mẹ cổ vũ tôi mạnh mẽ hơn nơi đất khách quê người. Vang vọng trong tôi những tiếng nói đầy thổn thức "ta sẽ trở về, tuổi thơ ơi, hãy chờ ta!".


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 17.06.2017, 09:02
Hình đại diện của thành viên
▰۞_Hắc Đại Bao_۞▰
▰۞_Hắc Đại Bao_۞▰
 
Ngày tham gia: 19.02.2016, 21:18
Tuổi: 5 Nữ
Bài viết: 2182
Được thanks: 1660 lần
Điểm: 5.84
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Tổng hợp] Góc nhỏ: Hạt giống Tâm hồn (2) - Điểm: 10
VẾT SẸO CUỘC ĐỜI

Sẹo bên ngoài rách mấy rồi sẽ liền da thôi, nhưng sẹo trong lòng con người, tâm hồn con người mới thực sự đáng sợ, biết đến bao giờ cho lành được đây...

***

images

Em hỏi:

- Sao tay anh lắm sẹo thế? Em sợ! Sao anh không mặc áo dài mà che đi?

Tôi cười: "nó vốn có thế, che đi làm gì em."

- Nhưng nhìn rất kinh khủng, hay anh đánh nhau đúng ko?

- Ừ! Anh đánh nhau đấy, ...với thần chết. kk...

- Thôi ko đùa với anh nữa, mai anh mặc áo dài tay che đi, ko thì đừng gặp em.

- Haizzz.

Tôi thở dài, chả tìm đâu ra lí do để cười thêm.

- Ừm...

Em giọng có vẻ sốt sắng hơn:

- Ừm là nghĩa làm sao? Là anh sẽ che đi nhá! Hứa đi!

Tôi quay lại nhìn vào mắt em, không chớp, rồi lắc đầu.

- Anh xin lỗi. Anh chỉ dám hứa là sẽ yêu e cho dù có bất cứ chuyện gì xảy ra thôi.

Chưa kịp nói hết thì em dỗi, bỏ tôi ngồi lại giữa góc phố ấy với cái lạnh mùa đông. Buốt thật! Tê tái như ngàn mũi kim châm, ăn mòn cả niềm hi vọng. Tôi chẳng nhấc nổi chân mình lên nữa, nói đúng hơn là trống rỗng, ko xác định được nên đi về đâu.

Trên thế giới này, có lẽ khó nhất là tìm thấy người thực sự hiểu mình. Bởi nhẽ có hiểu mới thương được. Có hiểu mới có thể đứng ở vị trí của mình để cảm nhận những gì mình đã trải qua, những gì mình suy nghĩ, và những gì ẩn chứa sâu kín nhất trong tận đáy lòng.

Em ạ, anh từng 3 lần chiến đấu với thần chết, anh thấy may mắn là bàn tay vẫn còn đủ 5 ngón để viết ra những dòng này. Những vết dài, ngắn này cũng chẳng đẹp đẽ gì cho cam, anh biết, nhưng không có nó thì chẳng có anh của bây giờ. Nó đã trở thành một phần trong anh mất rồi, anh ko thể che nó đi chỉ vì sự xấu xí ấy được. Hai chữ "chấp nhận" đôi khi cũng thật nặng nề.

Tôi cười, đưa tay lần theo từng đường gồ ghề trên bàn tay mình như để vỗ về. Sẹo bên ngoài rách mấy rồi sẽ liền da thôi, nhưng sẹo trong lòng con người, tâm hồn con người mới thực sự đáng sợ, biết đến bao giờ cho lành được đây...

Đậu Thối


Đã sửa bởi Mẫu Tử Song Linh lúc 17.06.2017, 15:44.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 17.06.2017, 09:45
Hình đại diện của thành viên
▰۞_Hắc Đại Bao_۞▰
▰۞_Hắc Đại Bao_۞▰
 
Ngày tham gia: 19.02.2016, 21:18
Tuổi: 5 Nữ
Bài viết: 2182
Được thanks: 1660 lần
Điểm: 5.84
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Tổng hợp] Góc nhỏ: Hạt giống Tâm hồn (2) - Điểm: 10
TRÁI TIM KHÔNG GỤC NGÃ

Sẽ luôn có những người cảm phục Khiết Du vì cô chính là một trái tim không bao giờ gục ngã...

***

images

Khiết Du vẫn ngồi miệt mài trước máy tính, cô cố gắng để hoàn thành bản thảo cuối cùng một cách nhanh nhất. Trên bàn làm việc của cô, giấy tờ, bản thảo, bút viết các loại để ngổn ngang. Bưng một chén thuốc vào để cạnh bàn làm việc của con gái mình bà Minh nhắc nhở:

- Uống thuốc đi con không nguội mất, con đừng ngồi làm việc nhiều quá, dành thời gian nghĩ ngơi đi.

Khiết Du ngẩng đầu lên nhìn mẹ, khuôn mặt cô đang phờ phạc đi vì bệnh tật hành hạ. Bà Minh nhìn con gái mà không cầm lòng được mỗi lần mang thuốc vào cho con gái mình bà lại rơi nước măt. Khiết Du nhìn mẹ và cười:

- Con không sao đâu, xong đợt này nữa con sẽ nghĩ mà, cũng sắp xong rồi mẹ đừng lo.

Bà Minh chỉ biết im lặng nhìn con gái mình uống thuốc, bà lấy chiếc áo khoác nhẹ nhàng choàng qua sau lưng cô. Đợi Khiết Du uống xong bà mang chén đi cất, bà đi ra nhẹ nhành khép cánh cửa lại vì bà biết con gái mình cần yên tĩnh để tiếp tục với bản thảo dang dở ấy...

Khiết Du tốt nghiệp khoa báo chí, trường đại học khoa học xã hội và nhân văn Hà Nội. Cô theo đuổi những đam mê viết lách của mình từ hồi còn rất nhỏ. Ra trường xin được về làm cộng tác viên, rồi sau đó làm bên phòng biên tập của một tòa soạn báo ở địa phương. Ngoài công việc của một biên tập báo, cô còn cộng tác viết sách với một số tác giả khác nữa. Cô luôn say mê với công việc của mình, có những lúc cô làm việc đến tận khuya, quên cả ăn ngủ. Bà Minh thấy con mình làm việc như vậy cũng đã nhiều lần nhắc nhở nhưng vẫn luôn là một câu quen thuộc: " con không sao, mẹ đừng lo". Có những lúc làm việc quá vất vả Khiết Du cũng cảm thấy mệt mỏi nhưng vì những đam mê cho công việc của mình cô lại cố gắng tiếp tục.

Rồi có một hôm cô thấy đầu mình đau rất khó chịu. Có những ngày đau đến nỗi cô không thể dậy để di làm. Nhưng cứ nghĩ chỉ là do thời tiết thay đổi bị cảm nên như vậy, Khiết Du lại đi mua thuốc về uống, thấy triệu chứng giảm cô lại thôi. Cô vẫn cứ tiếp tục công việc mà không biết sức khỏe của mình đang giảm xuống. Bà Minh khi thấy con gái mình gầy gò và ốm hơn thì rất lo lắng:

- Dạo này mẹ thấy con gầy hơn thì phải, công việc nhiều lắm hả con, con cố gắng ăn uống, nghĩ ngơi đi.

Khiết Du lại cười và chạy đến ôm lấy mẹ mình, nững nịu để động viên bà vì cô biết mẹ đang rất lo cho cô:

- Chắc dạo này do con hay đi nhiều quá nên vậy thôi mẹ, mẹ đừng lo.

- Sao mẹ không lo được, dạo này thấy con nhợt nhạt quá. Với con gái người ta bằng tuổi này đã lấy chồng rồi, còn cô không chịu lo lấy chồng đi. Suốt ngày chỉ lo công việc thôi. Tôi là tôi lo cô ế thôi.

Khiết Du nhanh nhẹ đáp lời mẹ:

- Chẳng qua là con gái muốn ở với mẹ thôi, chứ không ế đâu mẹ đừng lo, chỉ cần gật đầu là mẹ có con rể ngay à.

- Gứm, mạnh miệng nhỉ, được vậy đã may.

Bà Minh nhìn con gái cười, bà biết con gái mình chỉ lo theo đuổi đam mê và công việc nên cũng chưa có ý định lấy chồng. Bà cũng không thúc giục nhiều, chỉ nói vậy thôi, bà luôn tạo điều kiện để cho Khiết Du theo đuổi những giấc mơ của cô. Nhưng dạo gần đây thấy con gái gầy đi nhiều, bà cũng bắt đầu thấy lo lắn hơn...

Khi mùa đông đến, thời tiết lạnh hơn thì đầu của cô lại đau rát hơn trước nữa. Vẫn như mọi lần, Khiết Du lại ra mua thuốc giảm đau và thuốc cảm về uống. Nhưng lần này cơn đau chấm dứt không được mấy ngày thì lại tái phát. Trời càng lạnh những cơn đau nhức của cô lại rõ ràng hơn khiến cô không thể tập trung làm việc được. Cô bắt đầu thấy khó chịu và căng thẳng nhiều hơn. Có những lúc quá đau cô có cảm giác hai tai mình cũng ù đi, không nghe rõ nữa. Cô cũng bắt đầu thấy lo lắng cho sức khỏe của mình. Bà Minh cũng nhận thấy con gái mình dạo này thường xuyên đau đầu và không tập trung làm việc được nên đã quyết định bảo con gái mình đi khám bác sỹ xem thế nào?

Sau một buổi trải qua những siêu âm, xét nghiệm, chụp Xquang, bác sỹ kết luận cô bị một khối u trong não nghi ngờ đã chuyển sang giai đoạn ác tính. Xác suất để chữa khỏi bệnh tại thời điểm này là rất thấp. Phương pháp tốt nhất là phẫu thuật nhưng vì khối u đã chuyển sang giai đoạn ác tính nên không dám chắc điều gì, xác suất thành công dường như là không có. Bác sỹ đã nói rõ:

- Khối u này phát triển dần theo thời gian, chèn ép lên các dây thần kinh trong não, khiến cho mình bị đau. Càng ngày khối u càng to, sẽ chèn ép mạnh đến não, dần đến mắt không nhìn thấy và tai cũng dần dần không nghe được. Căn bệnh này cũng thường diễn biến bất ngờ nên không nói trước được điều gì. Bây giờ chúng tôi chỉ có thể kê một loại thuốc gỉam đau đặc biệt để dùng lúc cơn đau quá sưc chịu đựng của bệnh nhân thôi. Chúng thôi rất tiếc không thể làm được gì hơn..

Từng lời bác sỹ nói Khiết Du và mẹ cô nghe rất rõ ràng, cô thấy thật sự hoang mang, bà Minh nhìn bác sỹ cầu xin tìm cách nào đó nhưng bác sỹ đã lắc đầu. Khiết Du và mẹ đi về nhà, bà Minh động viên con:

- Nhất định mẹ sẽ tìm bác sỹ tốt chữa bệnh cho con, con đừng lo.

Khiết Du nhìn mẹ rớm nước mắt, cô biết lúc này mẹ cũng lo lắng cho cô, cũng thương cô, cô ôm lấy mẹ và khóc. Cô thấy hối hận vì 26 tuổi đầu nhưng vẫn chưa làm được gì cho mẹ, chưa báo hiếu cho mẹ được gì, và nếu một ngày cô thực sự phải ra đi không biết mẹ cô sẽ sống thế nào nữa đây..

Từ khi biết mình bị bệnh Khiết Du làm việc ít hơn, cô hay suy nghĩ về những điều xấu nhất sẽ đến với mình. Bà Minh vẫn tiếp tục tìm thầy thuốc mong chữa bệnh cho con gái mình. Bà chuyển sang tìm những thầy thuốc đông y để lấy thuốc về cho con gái uống.

Khiết Du bắt đầu sắp xếp công việc tại ban biên tập và viết đơn xin nghĩ việc, giao lại việc cho người khác. Mọi người đã rất ngạc nhiên khi thấy cô nghĩ việc về nhà, bạn bè và đồng nghiệp cũng hỏi thăm cô đang có công việc tốt sao lại nghĩ. Cô chỉ cười và nói:

- Bây giờ mình cảm thấy muốn nghĩ ngơi một thời gian thôi.

Rồi cô về nhà ở hẳn với mẹ và vẫn tiếp tục công việc yêu thích của mình là viết sách. Cô cảm thấy những ngày tháng của mình không còn dài nữa nên cô muốn làm những điều có ích cho gia đình và mọi người. Cô đến ngân hàng chuyển tài khoản tiền mà lâu nay cô tiết kiệm được sang tên bà Minh. Cô cũng dành thời gian nhiều cho bạn bè hơn, mỗi ngày cô đều cảm thấy sức khỏe mình yếu đi. Một ngày cuối tháng sáu, cô rủ Tuấn người yêu cô và những người bạn thân của mình đi chơi một chuyến ở Đà Lạt, mảnh đất mà cô luôn mơ ước để đến. Mọi người hơi bất ngờ trước ý kiến của Khiết Du nhưng một chuyến đi chơi cùng bạn bè thì không ai từ chối. Bà Minh rất lo lắng khi biết con gái mình sẽ đi chơi vài ngày, nhưng Khiết Du luôn biết cách để khiến mẹ bớt lo lắng và chấp nhận những đề nghị của mình:

- Con đi cùng Tuấn và mấy người bạn thân nữa sẽ rất vui nên sẽ không sao đâu, khi người ta vui tinh thần thoải mái thì đầu óc cũng sẽ thông suốt mà mẹ.

Bà Minh dù lo lắng nhưng nhìn thấy sự lạc quan ở con gái mình và đó là những tâm nguyện của con gái mình bà không thể không để con đi. Trong suốt chuyến đi mỗi lần Khiết Du thấy mệt và đau đầu cô đều lấy thuốc để uống. Nhìn thấy Khiết Du nhợt nhạt có vẻ mệt mỏi Tuấn hỏi cô:

- Em sao thế, mệt à, mà em uống thuốc gì vậy?

- Em bị say xe nên đau đầu, uống thuốc để khỏi đau đầu thôi.

Tuấn không tin lắm vì anh cũng chưa từng thấy loại thuốc nào như vậy, nhưng thấy Khiết Du uống xong tỉnh táo hơn nên anh lại thôi không hỏi nữa. Suốt mấy ngày đi ở Đà Lạt Tuấn luôn cảm thấy lo lắng vì anh nhận thấy cô không được khỏe như mọi ngày. Cô vẫn cười, vẫn trò chuyện với bạn bè rất vui vẻ, nhưng mỗi khi thấy bà Minh gọi hỏi anh về sức khỏe của Khiết Du lại khiến anh thấy không an tâm.

Sau chuyến đi Đà Lạt về, sự thay đổi trên khuôn mặt của Khiết Du đã khiến anh và mọi người bất ngờ hơn hẳn. Thấy bà Minh ra tận của đón con gái mình Tuấn càng thấy lo lắng hơn. Anh giúp cô mang hành lý vào nhà và chuẩn bị ra về, nhưng:

- Khiết Du...

Bà Minh kêu lên khiến anh và mọi người phải quay lại, Khiết Du bất tỉnh nằm giữa nhà, Tuấn đỡ cô vào giường, bà Minh gọi bác sỹ đến. Tuấn có hỏi:

- Sao không đưa Khiết Du đến bệnh viện.

Nhưng bà Minh chỉ lắc đầu:

- Không cần đâu con.

Tuấn đã rất ngạc nhiên, đợi bác sỹ khám xong, bà Minh mới nói:

- Tình trạng như thế này sau này sẽ diễn ra thường xuyên hơn phải không bác sỹ?

Bác sỹ nhìn bà Minh với đôi mắt lộ rõ sự cảm thông:

- Cũng có thể như vậy, và đến một lúc nào đó con gái bà sẽ hôn mê và không tỉnh lại được.

- Thời gian của con gái tôi còn nhiều không ạ? Bà Minh rớm nước mắt.

- Khoảng vài tháng, nếu sức chịu đựng của bệnh nhân lớn. Nhưng gia đình phải là động lực, động viên bệnh nhân thì sẽ được lâu hơn. Phụ thuộc nhiều vào sức khỏe và ý chí của bệnh nhân nữa.

Bác sỹ nói xong cúi đầu chào ra về, tiễn bác sỹ ra cửa về mà Tuấn vẫn còn chưa hết bàng hoàng. Bà Minh đưa kết quả khám bệnh của Khiết Du cho Tuấn và bạn bè của cô xem. Mọi người sửng sốt và rất bất ngờ, ai nấy đều rơi nước mắt. Bà Minh kể lại những điều Khiết Du đã nói lúc biết kết quả:

- Khiết Du nó không muốn mọi người phải lo lắng cho nó, nên đã bảo bác không nói chuyện này với ai.

Mọi người ngồi im lặng, rơm rớm nước mắt và chờ đợi. Khiết Du tỉnh dậy thấy Tuấn và bạn bè chưa về cô rất áy náy.

- Sao mọi người chưa về nghỉ đi, chuyến đi này mình vui lắm, cảm ơn các bạn. Đi về chắc mọi người cũng đã mệt, mọi người về nghỉ đi.

Khiết Du nhìn Tuấn và bạn bè dường như cô hiểu mọi người đang lo lắng cho mình, cô cười và nói:

- Không sao đâu, đừng lo, đi chơi về thế này mình thấy khỏe hơn nhiều rồi.

Tuấn và bạn bè nhìn cô, cô vẫn cười, nụ cười vẫn hồn nhiên, lạc quan trên khuôn mặt đang phờ phạc đi của mình. Không ai biết nên nói gì, an ủi động viên ư, không dường như Khiết Du còn mạnh mẽ hơn cả bạn bè và người thân của cô. Chính cô lại là người động viên họ chứ không phải là điều ngược lại. Khiết Du vẫn sống lạc quan như vậy vì cô biết ngày mai không biết sẽ thế nào, cô hiểu cuộc đời đã cho cô một lần được sống, chỉ cần sống hết mình và cô sẽ không bao giờ ân hận.

Sau ngày hôm ấy, Tuấn và bạn bè đến thăm Khiết Du thường xuyên hơn, dù trên khuôn mặt đang ngày càng xanh xao ấy cô vẫn luôn cười khi có bạn bè ở bên.

Một buổi sáng, cuối ngày đông những tia nắng ấm của mùa xuân cũng đã bắt đầu xuất hiện le lói, Khiết Du ngồi bên bàn làm việc việc cố gắng viết nốt những trang sách cuối cùng để gửi lên ban biên tập. Bỗng chốc cô thấy mắt mình nhòe đi nhìn không rõ nữa, cô khẽ lắc đầu hai tai cô cũng dường như không còn nghe thấy tiếng chim đang hót chào ngày mới nữa. Như thường lệ, Bà Minh đặt chén thuốc trước mặt Khiết Du lúc này cô mới nhận ra sự hiện diện của mẹ mình. Dường như bà Minh cũng nhận ra những thay đổi của con gái, bà im lặng không nói gì. Khi những dòng cuối cùng của trang sách Khiết Du đã viết xong cô ấn gửi cho ban biên tập và cô thấy lòng mình đã thanh thản. Nhìn ra bên ngoài trời mọi thứ không còn như trước, cô hiểu đã đến lúc cô phải ra đi.

Sáng hôm sau, bên cạnh giường của con gái mình bà Minh thấy một cuốn sổ tiết kiệm mang tên của bà. Còn Khiết Du cô vẫn nằm đó, chìm sâu vào giấc ngủ, trên đôi môi cô vẫn nở một nụ cười, hạnh phúc, mãn nguyện với cuộc sống này.

Một tuần sau đó cuốn sách "Trái tim không gục ngã" tác giả Khiết Du được phát hành, rất nhiều những đọc giả đã đọc và cảm nhận nó ai cũng rơi nước mắt: " Tôi không biết khi cuốn sách này đến tay đọc giả liệu tôi còn tồn tại trên cuộc đời này nữa hay không? Tôi chỉ mong cuốn sách này sẽ thắp lên một tia hy vọng dù là nhỏ nhoi nhất cho những người đang phải đối mặt với những cay đắng, nghiệt ngã của số phận. Tôi mong mỗi người sẽ dùng chút hy vọng nhỏ nhoi đó để cố gắng sống tốt, không gục ngã trước số phận, sống vì những người luôn yêu thương mình."

Khiết Du ra đi nhưng trong lòng bà Minh, Tuấn, bạn bè và tất cả những đọc giả sẽ vẫn luôn nhớ đến cô, chính cô đã cố gắng vượt lên tất cả sống hết mình vì những người thân yêu. Sẽ luôn có những người cảm phục Khiết Du vì cô chính là một trái tim không bao giờ gục ngã...

Ngọc Ánh


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 17.06.2017, 15:01
Hình đại diện của thành viên
▰۞_Hắc Đại Bao_۞▰
▰۞_Hắc Đại Bao_۞▰
 
Ngày tham gia: 19.02.2016, 21:18
Tuổi: 5 Nữ
Bài viết: 2182
Được thanks: 1660 lần
Điểm: 5.84
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Tổng hợp] Góc nhỏ: Hạt giống Tâm hồn (2) - Điểm: 10
CHIẾN DỊCH HUYỀN THOẠI

Bốn bề tịch không vắng lặng chỉ nghe những tiếng thở phì phò gấp gáp, chung quanh bao phủ một màn đêm chết chóc đến nghèn nghẹn. Toàn quân tuyệt im phăng phắc, trống ngực mỗi lúc một gióng lên dồn dập. Những đôi mắt phấp phỏng lo âu chen lẫn hồi hộp háo hức đã mấy lần toan chực lao ra xong lại bị một thứ ma lực nào đó kìm hãm lại. Sự chờ đợi lúc này đã đạt tới ngưỡng cực hạn rồi.

***

images

Đột nhiên một tiếng pháo hiệu xịt nghe đánh "PHỤT" kèm theo đó là tiếng hét chói tai xé toạc màn đêm bao la, hơn trăm triệu tinh binh nhất đề đồng loạt xông lên sầm sập như sóng vỗ bờ. Người cưỡi ngựa, kẻ đạp xe, không có điều kiện thì trượt patin, chạy bộ. Quang cảnh cực kỳ điên loạn.

Đêm nay, chỉ đêm nay thôi cơ hội duy nhất trong đời kẻ chiến thắng sẽ được vinh danh. Một kẻ duy nhất xứng đáng ôm vòng nguyệt quế ngạo nghễ đứng trên đỉnh vinh quang tận hưởng thứ hạnh phúc tuyệt luân mãn tuế.

Tên chạy đầu mặt rỗ chằng chịt, mày râu tua tủa. Khắp người hắn như bùng nổ một thứ bá khí áp chế khủng khiếp lan tỏa cả ra khắp xung quanh,. Đôi mắt tóe lửa chết chóc như rực cháy giữa trời đêm bao la thăm thẳm. Chợt nghe xoẹt một tiếng tức thì đầu lìa khỏi cổ, máu tuôn xối xả.

Từ đằng sau tráng sĩ khôi ngô tuấn tú, vẻ đẹp trai rạng ngời sáng láng đang gò cổ cong đít đạp chiếc mini tàu mồ hôi đầm đìa lưng áo. Trên tay anh ta lấp loáng thanh Uyển Nguyệt Đao chói lòa. Vòng xe lăn bánh tới đâu là kẻ thù đầu rơi máu chảy tới đó. Phải có tới hơn ngàn văn nhân chí sĩ bỏ mạng nơi chốn sa trường dưới lưỡi đao oan nghiệt kia. Có thể ví anh ta như tuấn kiệt trong hàng tuấn kiệt, anh hùng giữa chốn ba quân. Thiên binh vạn mã bủa vây cũng không mảy may khiếp nhược.

"Pằng pằng!" Hai tiếng nổ lãnh khốc vang lên, tráng sĩ đạp xe tức thời ngã quỵ, tròng mắt trợn ngược lên trời bị đoàn quân phía sau tràn lên dẫm đạp toàn thân nát bấy, máu thịt trộn lẫn với đất mẹ tanh lòm, vĩnh viễn chôn vùi tuổi thanh xuân nơi sa trưỡng viễn xứ.

Chiến binh cao bỗi viễn tây quần đùi dép tổ ong, lọc cọc trên con Hãn Huyết Bảo Mã vượt lên trên, mặt lạnh te không một chút cảm xúc. Đích đến mỗi lúc một gần hơn, sau mỗi lần quay cò súng lại vài kẻ phải nằm xuống. Trên người gã còn đeo lỉnh kỉnh các loại vũ khí tối tân hiện đại vào loại bậc nhất như giáo mác, gậy tầm vông, phóng tiết lợn các thứ... Mới nhìn qua không khéo sẽ nhầm tưởng là một tay lái thương đồng nát khét tiếng chợ Giời.

Đích đến chỉ còn cách đúng vài centimet đột nhiên lại nghe bộp một tiếng. Chiếc gót giày nhọn hoắt hiệu Con Tắc Kè cắm phập vào sau gáy gã cao bồi, con ngựa tung bốn vó lên trời hí vang ai oán đến xé lòng rồi ngã vật xuống đất. Bóng hồng lướt qua như một làn gió độc, yếm đào phất phới tung bay...

Mỹ nhân khuynh thành quần xắn móng lợn, chân thấp chân cao phô ra bộ lông đen sì rậm rịt vừa chạm đỉnh vinh quang tức thời một tiếng sấm nổ đinh tai nhức óc vang lên những kẻ hụt hơi đi sau tan xác thành trăm mảnh. Chỉ duy nhất một nụ cười còn ở lại...

...

Ba tháng sau

Tay bác sĩ phòng khám siêu âm mặt mày tái mét, mồ hôi lã chã khi đứng đối diện trước một gã soái ca xăm trổ vằn vện, mặt chằng chịt sẹo đôi mắt lúc nào cũng hằn học chực ăn tươi nuốt sống đồng loại.

"Chúc... Chúc mừng... Anh chị lại... Lại sinh bé gái!"

Gã nói xong vội vứt tờ phiếu xét nghiệm xuống bàn rồi chạy thục mạng vào trong quên cả lấy tiền, miệng liên tục hít vào thở ra chừng nghe gấp gáp.

"Sao? Lại là con gái ah?"

Cô gái đứng bên cạnh tai như ù đi, hai chân gần như quỵ xuống đất hét đến lạc cả giọng. Giọt ngắn giọt dài ngấn lệ.

"Nín đi em, chẳng phải ba đứa đầu đều xinh như thiên thần đó thôi. Tứ nữ thì bất bần các cụ nói cấm có điêu câu nào. Chẳng phải con cái là hồng phúc đối với cha mẹ sao? Thôi đừng cố nữa."

Anh mặt sẹo rối rít động viên rồi hôn phớt lên trán vợ, ánh mắt rạng ngời hân hoan, vui mừng khôn xiết.

"Nhưng... Em... "

"Con gái càng đáng yêu nhé! Vợ chồng mình về thôi!"

Lòng người như ấm lại, nước mắt cũng thôi rơi giữa tiết trời đang độ vào Xuân nồng nàn hương sắc.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 17.06.2017, 15:09
Hình đại diện của thành viên
▰۞_Hắc Đại Bao_۞▰
▰۞_Hắc Đại Bao_۞▰
 
Ngày tham gia: 19.02.2016, 21:18
Tuổi: 5 Nữ
Bài viết: 2182
Được thanks: 1660 lần
Điểm: 5.84
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Tổng hợp] Góc nhỏ: Hạt giống Tâm hồn (2) - Điểm: 10
LÒNG BIẾT ƠN CỦA CON NGƯỜI

Con người là vậy...

***

Một ngày đẹp trời nọ ở trên nước thiên đàng, Đức Chúa Trời động lòng thương xót khi các con chiên dưới thế gian cầu nguyện với Ngài, xin Ngài ban nhiều ơn lành cho họ. Ngài liền sai hai thiên thần xinh đẹp, lanh lợi nhất mà Ngài yêu quý lại và phán:

- Hôm nay, ta có việc cho hai con đây.

Một trong hai thiên thần đáp:

- Ngài cần con làm chuyện gì vậy thưa Đức Chúa nhân lành?

Đức Chúa trời phán:

- Ở dưới thế gian có nhiều người ăn ở hiền lành thánh thiện, rất đẹp lòng ta, họ cầu xin ta hãy thương xót thế gian và ban ơn hòa bình cho thế giới. Hôm nay, ta sai hai con đến là muốn hai con xuống thế gian với hai chiếc túi ta trao đây, chiếc túi thần kì này có thể đựng được tất cả nguyện vọng của nhân loại, các con hãy đi và mang về cho ta những lời cầu xin của lòai người, ta sẽ đáp ứng cho chúng vì ta giàu lòng thương xót.

Thế rồi hai thiên sứ từ biệt Đức Chúa và ra đi, sau một thời gian ngắn họ mang về hai túi nặng triũ toàn là ao ước nguyện vọng trần tục của con người Người thì xin được giàu có người thì xin được thông minh, người thì xin tình duyên, người thì xin khỏe mạnh, ......tất cả những lời cầu xin của con người không trái với luân thường đạo lý, không trái với thuần phong mỹ tục đều được Đức Chúa chấp nhận hết, bởi vì Chúa giàu lòng thương.

Sau khi ban hết tất cả guyện vọng của con người. Đức chúa lại sai hai thiên thân nọ đến và bảo:

- Ta đã ban cho loài người những gì mà họ muốn, vậy hôm nay ta sai hai con đến, để hai con xuống thế gian lần nữa xem nhân loại cảm nhận như thế nào về ơn lành mà ta đã ban.Nói rồi Đức Chúa cũng Trao cho hai thiên thần nọ những chiếc túi thần kỳ như lần trước.

Lần xuống trần gian lần này hai thiên thần nọ nán lại thế gian rất là lâu, nhưng khi trở về hai chiếc túi mà Chúa trao lại nhẹ như không. Đức Chúa hỏi hai thiên sứ:

- Sao trông hai con buồn thế?

Hai thiên sứ nọ cung kính thưa:

- Thưa Thượng đế nhân lành của con, xin Ngài đừng trách phạt bởi chúng con không làm tốt việc Ngài trao phó, chúng con xuống trần gian lần này rất là lâu nhưng chúng con chỉ nhận được rất ít ỏi lời tri ân của con người Chúa ơi!

Sau khi nghe hai thiên sứ đáp Đức Chúa chỉ mỉm cười và không nói gì, bởi vì Ngài giàu lòng thương xót. Ngài không trách gì hai thiên sứ, cũng như con người cả bởi vì Ngài giàu lòng thương xót.

Con người là vậy khi ai đó đối xử không tốt với mình thì hận thù, trách móc, giận hờn nhau nhưng khi được giúp đỡ được yêu thương có mấy ai biết ơn và nhớ ơn ân nhân của mình chứ?


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 17.06.2017, 15:12
Hình đại diện của thành viên
▰۞_Hắc Đại Bao_۞▰
▰۞_Hắc Đại Bao_۞▰
 
Ngày tham gia: 19.02.2016, 21:18
Tuổi: 5 Nữ
Bài viết: 2182
Được thanks: 1660 lần
Điểm: 5.84
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Tổng hợp] Góc nhỏ: Hạt giống Tâm hồn (2) - Điểm: 10
VƯỢT QUA SỰ LƯỜI BIẾNG

Sự lười biếng, kẻ thù số một của thành công dù là trong lĩnh vực nào, học tập, kinh doanh hoặc là tình yêu. Tại sao bạn lười biếng mặc dù bạn biết rằng nếu như bạn không làm bài bạn sẽ rớt đại học, nếu như không làm việc, bạn sẽ trễ hạn chót, nếu như bạn không tập thể dục bạn sẽ không giảm cân được.

***

images

Bởi vì những điều này không xảy ra ngay lập tức. Bạn chỉ rớt đại học sau 6, 7 tháng nữa. Bạn chỉ trễ hạn chót và thừa cân sau 3, 4 tháng nữa. Nếu như hút một điếu thuốc mà ngay lập tức bị ung thư phổi thì có lẽ không ai muốn hút thuốc. Nhưng ung thư chỉ xảy ra sau một thời gian dài, tới khi nhận ra rồi thì đã quá trễ, thời gian không chờ đợi bạn, một năm sẽ trôi qua rất nhanh và ngày bạn sẽ phải đỗi mặt với hậu quả sẽ đến. Tại sao bạn lười biếng? Bạn lười biếng bởi vì bạn chấp nhận cuộc sông hiện tại. Bạn muốn thành công nhưng bạn không muốn nó vô cùng. Bạn không biết làm thế nào để đậu đại học. Bạn không biết làm thế nào để giàu có. Bạn không biết mình sẽ trở thành con người như thế nào. Bạn không có mục tiêu xác định. Bạn giận dữ vì cuộc sống khó khăn. Bạn tê liệt trước khó khăn. Bạn trở nên lười biếng.

Chúng ta hãy nói về cuộc sống! Cuộc sống không toàn là những ngày nắng đẹp, những cánh đồng thơ mộng. Mà nó sẽ quật ngã bạn, nghiền nát bạn nếu như bạn yếu đuối. Nếu như bạn không mạnh mẽ hơn để chống lại nó. Bạn không đặt ra mục tiêu để thành công. Bạn không đặt ra mục tiêu để trở nên giàu có. Hay bất kì mục tiêu nào trong cuộc sống. Bạn chỉ sống ngày qua ngày và trở nên lười biếng. Hãy nhớ rằng, luôn có những con người nổ lực, nếu bạn 22 tuổi, ngoài kia luôn có những người bằng tuổi bạn nổ lực để làm giàu. Nếu bạn 18 tuổi và bạn muốn thi vào Ngoại thương, thì ngoài kia luôn có những người nổ lực học tập được vào Ngoại thương. Trong khi đó bạn đang chơi game, thì họ đang cố gắng. Trong khi bạn đang ngủ thì họ đang hành động. Họ sẽ chiến thắng còn bạn sẽ thất bại, họ sẽ giàu có và thành đạt, bạn cứ sống mãi như bạn đang sống.

Cho dù bạn là ai, bạn đang ở trong hoàn cảnh như thế nào. Hãy đặt ra mục tiêu, kế hoạch. Phải nổ lực để theo đuổi nó. Nếu không bạn sẽ rơi ngay vào kế hoạch của người khác và họ sẽ thành công chứ không phải bạn. Tại sao bạn lười biếng? Bạn lười biếng bởi vì bạn sợ, bạn sợ cơn đau đầu mỗi khi phải giải toán, bạn sợ sự mệt mỏi khi phải thức khuya. Bạn sợ đau cơ mỗi khi phải tập thể dục. Bạn sợ đói mỗi khi phải ăn kiêng. Bạn sợ áp lực khi phải hoàn thành mục tiêu nào đó. Cơn đau là tạm thời, cuối cùng nó sẽ ngoai đi và thành tựu được tạo ra sau những bài toán khó là những bài toán khó hơn nữa mà bạn giải. Sau những ngày thức khuya, bạn sẽ nhận được sự thành công. Sau những buổi tập thể dục, bạn sẽ được thân hình mong muốn. Sau tạ 5 kí là tạ 10 kí và hơn thế nữa. Không đau đớn, không thành tựu.

Ai cũng thương cha mẹ nhưng không phải ai cũng nỗ lực vì cha mẹ. Cha mẹ có thể làm thêm gờ để nuôi bạn khôn lớn, đóng học phí cho bạn. Cha mẹ có thể thức khuya, dậy sớm làm tất cả vì bạn, nhưng bạn không sẳn sàng làm điều đó. Bạn không muốn hi sinh 1 giờ chơi game để đổi lấy 1 giờ học tập. Bạn không muốn hi sinh 1 giờ vui chơi đổi lấy 1 giờ nổ lực. Bạn không muốn làm điều đó. Bạn trở nên lười biếng.

Chúng ta đều có 1 cái tên. Liệu 10 năm nữa, tên của chúng ta có nằm trong danh sách những người thành đạt nhất? Liệu tên của chúng ta có được vinh danh như nhà lãnh đạo tài ba nhất. Tất cả phụ thuộc vào những gì chúng ta làm ngày hôm nay. Có những lúc chúng ta muốn hành động nhưng tâm lí bảo chúng ta hãy đi ngủ, hãy đi chơi. Ngày qua ngày, chúng ta cứ mãi đắng đo đến nỗi chúng ta mắc kẹt trong dòng suy nghĩ đó. Thời gian trôi qua, chúng ta nhinhd lại sẽ thấy hối tiếc vì những chuỗi ngày lười biếng. Hãy chấm dứt đấu tranh tư tưởng. Muốn thành công, bạn không thể lười biếng được. Con đường thành công không có dấu chân của những kẻ lười biếng. Bạn không thể ngồi đó chơi game, lướt web cả ngày mong chờ mình thành đạt được. Không cần biết bạn là nam hay nữ, nhưng bạn cần phải nổ lực, đặc biệt là đàn ông, đàn ông thì càng không thể lười biếng.

Mọi chuyện đã thật sự bắt đầu, hãy cầm bút lên và giải ngay một bài toán. Hãy mang giày vào và chạy ngay một vòng. Mang tạ vào để tập ngay 10 tạ. Hãy dấn thân vào kinh doanh, dấn thân vào những cuộc phiêu lưu.

Hãy dùng cái đầu của bạn, dùng đôi tay đôi chận của bạn, cù chỏ, đầu gối và thậm chí là móng tay của bạn, dùng tất cả những gì bạn đang có để chiến đấu, để vươn lên, để vượt từng bước một, từng cm một, từng này một cho tới khi bạn đạt được thành công.

Từ hôm nay, chúng ta sẽ chiến đấu. QUYẾT TÂM MẠNH. KHÔNG BỎ CUỘC. KHÔNG ĐẦU HÀNG. KHÔNG LÙI BƯỚC


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 17.06.2017, 21:27
Hình đại diện của thành viên
▰۞_Hắc Đại Bao_۞▰
▰۞_Hắc Đại Bao_۞▰
 
Ngày tham gia: 19.02.2016, 21:18
Tuổi: 5 Nữ
Bài viết: 2182
Được thanks: 1660 lần
Điểm: 5.84
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Tổng hợp] Góc nhỏ: Hạt giống Tâm hồn (2) - Điểm: 10
KÝ SỰ NGÀY MƯA

Tình cờ trong một lần về nhà ôn thi, tôi có được nghe một câu chuyện về một người đàn ông.

***

Người đàn ông đấy là thuê cho một công trình ngay sau nhà tôi. Nhà tôi có làm một cái chòi để bố tôi trông nguyên vật liệu cho công trình và đó cũng là nơi ngả lưng của những người thợ sau bữa cơm trưa! Hôm nay trời mưa kèm thêm cơn gió mùa đông bấc trong cái mùa đông lạnh này như cắt da cắt thịt của mỗi người. Hôm nay cô Sinh, người nấu cơm cho công trình xuống nhà tôi nằm nhờ vì cái chòi trên kia có lăm người nằm rồi và mỗi mình chị là con gái. Cơm đã ăn xong, tôi bắc mấy cái ngô mẹ cầm về do ế buổi chợ sáng lên mời chị ăn, lai rai câu chuyện kể về cuộc đời.

images

Mẹ tôi bảo:

- Nghĩ cái thân chị em mình cũng khổ Sinh nhỉ, chị thì đi chợ từ nửa đêm gà gáy đến 12 giờ mới được ăn cơm đây này, cũng may có thằng béo nó về nấu cơm hộ chị không thì mệt lắm! Bây giờ đi chợ về, dựng được cái xe xong lại đâm đầu vào bếp nấu ăn, thằng nhỏ thì hơn 12 giờ mới về cơ, ăn xong lại đi giặt một chậu quần áo cho bố con nó...nghĩ cũng tủi thật!

Cô Sinh vừa ăn ngô vừa nói: Em thì khá hơn ai? Chồng thì đi tù vì tội cờ bạc, hơn năm rồi mà chưa xử, tháng nào em cũng lên tận Cao Bằng thăm anh đấy! Người ta bảo em sao không đi bước nữa nhưng nghĩ lại thấy thương chồng lắm! Anh ấy đi cờ bạc thì cũng cầm tiền về xây nhà cho em chứ có đem đi đâu, cũng vì vợ vì con cả thôi. Lủi thủi một mình nuôi con ăn học, lúc ốm đau nghĩ mình một thân một mình mà em rớm nước mắt ra đấy! Nhưng nghĩ mình còn tốt hơn anh ấy. Khổ! ở tù mất sự tự do, tết thì người ta được cùng vợ đi đây đi đó còn anh ấy thì cứ phải ở trại tạm giam. Trong đấy người ta cũng tổ chức đón năm mới cho đấy nhưng đâu bằng nhà mình!.... Bây giờ sáng thì em lai con xuống ông bà gửi rồi đi chợ mua đồ về nấu ăn cho thợ, trưa ăn xong rửa bát, ngồi nghỉ một tý rồi chuẩn bị nháo vữa cho thợ người ta làm chứ có sung sướng gì!

Mẹ tôi: Nghĩ đến số phận mình cũng khổ em nhỉ!

Chị Sinh chêm vào: Nhưng hai đứa nhà chị ngoan ngoãn học giỏi là tốt rồi, em chỉ mong sao con em nó ngoan như con nhà chị, hai đứa đều học giỏi! Một thằng đại học, thằng kia lớp 12 cũng tốn lắm chị nhỉ?

Ừ! Sao không tốn hả cô - Mẹ tôi đáp: Bây giờ chị với anh đi làm mà chưa đủ lo cho hai đứa này, chị đi chợ kiếm đồng ra đồng vào rồi đám xá, còn anh đi làm thì đập hết vào hai đứa, có để giành được tý nào đâu! Thằng kia sang năm tới là bước sang năm 4, rồi chuẩn bị ra trường không biết kiếm đâu ra tiền xin việc cho nó, thôi đành nhờ trời vậy! Còn thằng bé thì sang năm vào đại học, nó bảo nó thi quân sự cho bố mẹ đỡ tốn tiền nuôi nó. Thằng bé nhà chị học giỏi lắm, năm lớp 9 nó được giải nhì vật lý thàng phố đấy, vừa rồi mới được giải ba toán thành phố. Còn anh béo này thì học giỏi văn, cũng được giải đi thi thành phố đấy! Bây giờ ước cũng chẳng ước cao sang gì, chỉ ước sức khỏe và hai thằng nó học giỏi. Nhìn lên mình chẳng bằng ai nhưng nhìn xuống thì nhiều người còn khổ hơn! Em thấy kìa, nhà Xuân béo trên chợ đấy, nhà giàu như thế, con thì phá phách thử hỏi giàu có mua được con không? Người ta ước nhà lầu xe hơi chứ chị chẳng cần, nhà cũng có hai cái xe rồi. Một cái xe tàng tàng thì chồng đi làm, còn cái xe đẹp đẹp kia thì đi đâu mới lôi ra đi! Nhà thì cũng có nhà trên, nhà dưới rồi, có chỗ chui ra chui vào khi mưa gió là tốt rồi. Ngày xưa, nhà chị còn ở tít trên chỗ em làm đấy, cái nhà con con khổ lắm. Trời mưa thế này là cứ phải đem hết bát, thau chậu đi hứng nước mưa. Tết thì người ta đến đòi nợ, hồi đấy cứ 5 chục, 7 chục thôi nhưng người ta cũng đòi! Nhà bán gạo trên chợ đấy, 27 tết còn đến nhà chị đòi kìa. Nhà có dám mở cửa đâu, toàn đi lối của lách đấy! Ngày xưa, khổ như thế mình còn chịu được, bây giờ có thấm là bao!Bây giờ chỉ lo cho anh béo này, ra trường không biết có việc làm không đây! Kể ngày xưa cho nó hi sư phạm văn, học không mất tiền,rồi về cấp 3 dạy có phải hay không! Khổ nỗi ngày ấy nó thi cả nhà ai cũng ngăn.....

Chị Sinh: Vâng! Nhiều người cũng khổ chị ạ. Chồng em đi cờ bạc đấy, cũng xây được nhà 2 tầng và mua được cái xe máy cõng đi cõng về! Lên chỗ thợ làm đấy người ta cứ trêu em với lão Thái. Khổ, vợ thì mất sớm, đứa con mới được 6 tháng tuổi, lão nuôi bộ đến bây giờ là nó học lớp ba rồi. Lão hiền lắm, trên đấy toàn bị bắt nạt thôi, nhiều khi em bảo lão vặt rau, lão cũng vặt cho mà!

Mẹ tôi: À, cái lão già già gà trống nuôi con đấy hả? Mấy lần xuống nhà chị cất đồ, trông cũng hiền lắm, lão hơn chị một tuổi đấy, chị thấy già gọi bằng anh nhưng toàn xưng em với chị thôi. Sao lão không cưới vợ nhỉ?

Cô Sinh: À! Có cưới thêm vợ nhưng vợ bỏ, con vợ ngu thế chị nhỉ? Lão thì hiền, lại chịu khó! Mà thấy lão khoe là con vợ đấy lấy tiền bỏ nhà theo trai, đi theo cái thằng Trung Quốc nào đấy, mấy năm rồi có thấy về Việt Nam nữa đâu!

Sinh ơi! Chuẩn bị lên nháo vữa cho thợ làm đi, 1 giờ rồi - Người đàn ông gà trống nuôi con nói từ sau hè vọng vào!

Anh Thái vào đây ăn ngô đã, ngô dẻo ngon lắm!- Mẹ tôi và cô Sinh mời!

Người đàn ông đấy vào nhà tôi, một người đàn ông gầy gò, tóc xoăn và đã lún phún tóc bạc như chịu nhiều phong sương của cuộc đời. Trông ông già hơn cái tuổi bốn mươi.

Mẹ tôi hỏi: Anh đi làm thế này thì con cái gửi ai?

Người đàn ông ấy đáp: Bố mẹ em giữ hộ chị à! Một đứa lớp 3, một đứa lớp 11, được cái 2 đứa đều ngoan ngoãn học giỏi!

Mẹ tôi trêu vào: Lấy cô Sinh đi, cô ấy về lo cho!

Người đàn ông đấy ngậm ngùi: Số em không lấy được vợ chị à! Ai lấy em cũng khổ lắm. Người vợ đầu tiên là khổ nhất. Nhà em với vợ là hàng xóm, cách nhau có 2 nhà, hồi lấy về thì bố mẹ vợ em thách cưới ghê lắm! Gia đình em cố mãi mới lấy được cô ấy về. Lấy nhau được 5 năm thì ông bà đấy giở chứng! Bắt vợ em về để cho đi xuất khẩu lao động, hồi đấy rộ lên phong trào xuất khẩu lao động đấy, vài ba hôm lại bắt vợ em về, vợ em không về thì anh em nhà ông đấy sang lôi về! Vợ em chống cự thì bị đánh. Khổ! Sao trên đời này có người ác đến thế không biết, cả bố lẫn mẹ đều cầm đòn gánh phang vợ em, đánh vào người tím lịm. Mỗi lần đi làm về qua ngõ mà thấy cảnh vợ bị đánh mà em rớm nước mắt ra. Vợ em thì cứ hô cao lên trời: Trên đầu 3 tấc có thần đấy! Trời có mắt đấy! Em sang lôi vợ em về thì bị anh em nhà họ đánh, khổ nỗi nhà em có mỗi mình em con trai, anh em họ hàng thì không có, mấy chị thì đi lấy chồng xa. Pháp luật thì làm sao can thiệp hết được hở chị? Họ chỉ đến hòa giải rồi thôi! Mỗi lần bôi cao cho vợ mà em xót quá, hai bên đùi tím đen vào, vài hôm, vài hôm lại bị ông bà đấy lôi về đánh!

Mẹ tôi nói vào: Lạ đời thật, sao thời đại này vẫn còn chuyện như thế được!

Người đàn ông đấy rơm rớm nước mắt kể tiếp: Đến khi con trai lớn nhà em học lớp 3 thì vợ em mất! Hôm đó em đi làm về thì thấy mẹ em bảo là nhà ông Hùng ( Bố đẻ của vợ em) đánh chết vợ em rồi. Ba máu sáu cơn em cầm dao sang đòi sống chết với ông đấy nhưng mẹ em ngăn lại. Người nhà ta thì đông, con sang đấy chỉ có chết thôi. Mày không nghĩ cho mày thì cũng phải nghĩ cho vợ cho con mày chứ! Bây giờ mày mà chết ra đấy thì con mày làm sao. Mẹ già rồi cũng chẳng sống được bao lâu nữa, con mày lại thành trẻ mồ côi, khổ chúng nó lắm! Em đành nén đau thương mà tổ chức đám mà cho vợ! Em căm gia đình ông Hùng lắm! Hôm báo tử cho vợ em, ông đấy nói là vợ em nhảy xuống ao tự tử vì em nghèo. Em ức lắm nhưng cố đành chịu, rồi đến khi khâm niệm vợ em thì ông đấy sang đòi cướp quan về bên đấy để làm ma chay, may bà con hàng xóm ngăn lại không thì vợ em chết cũng không được yên! Khi ma chay cho vợ em xong, gia đình ông đấy lại giở chứng đòi chia tài sản, chia ruộng! Em không đồng ý, lôi nhau ra xã thì họ không giải quyết. Mạ cấy xuống rồi ông ấy còn đi giày toét loét ra nữa cơ mà. Đời sao lắm kẻ ác ôn đến thế chứ! Cuối cùng ông ấy lấy được con trâu rồi mới thôi đấy chị ạ. Khổ có con trâu là đầu cơ nghiệp của nhà nông, giờ ông ấy lấy mất, một mình em phải quốc bảy sào ruộng.....

Cô Sinh nói vào: Đời ác giả ác báo mình cứ sống thế nào ông trời ổng biết!

Người đàn ông: Ừ, biết là thế nhưng căm lắm cô ạ! Hồi vợ tôi mất, đứa con nhỏ mới được 6 tháng, ông bà đấy cướp về, được 2 hôm, ông đấy mang con sang để giữa cửa nhà tôi bảo : Nhà tao không có cái giống này! Giống gì chứ, giống người chứ có phải giống hổ báo như nhà ông! Hổ giữ không ăn thịt con mà ông đấy làm thế chắc chắn sẽ bị quả báo. Còn con trai em, đứa lớn khi đấy học lớp 3, nó không chịu được những lời lẽ của ông bà ngoại nên bỏ đi lên chùa sống. Hôm nó đi, nghe con nói mà em không cầm được nước mắt: Bố ơi con ên chùa cầu phúc cho bố, ở nhà con không sống được đâu! Em thấy mình thật bất lực khi không bảo vệ nổi con trai của mình! Năm nay nó đi được 8 năm rồi, cũng có mấy lần nó về thăm nhà chị ạ. Nó đi theo Phật rồi, em định đón nó về nhưng nó từ chối. Còn ông bà Hùng- nhà vợ em đấy! Hai năm sau khi vợ em mất, thì bà ta bị cảm chạy vào nằm liệt giường, méo miệng, ông ấy thì bị tai nạn cũng liệt nửa người, không đi được đến đâu, vệ sinh tại chỗ. Quý con quý cháu thì chúng nó hay đến, đằng này thì chửi chúng nó kinh lắm! Bị như vậy thì phải nhờ con cháu,nhưng ai đến cũng chửi thế nên chẳng ai thèm đến. Bà đấy ốm liệt giường sau 2 tháng thì chết, còn ông đấy thì bây giờ chỉ nằm một chỗ. Đến bữa thì con cháu mang cơm sang cho, rồi về luôn, chẳng ai chịu được tính ông đấy.Lủi thủi một thân một mình trong nhà, nhiều lúc ông đấy còn chửi trời chửi đất, đang đêm hàng xóm không ngủ được nhưng chửi nhiều ngời ta cũng quen, chẳng ai thèm chấp! Nhiều đêm ổng lên cơn và chửi, chẳng ai đáp lại chỉ có mấy con chó sủa ầm ĩ lên thôi. Người ta bảo là vợ em về bắt ông đấy đi nên chó thấy ma nên sủa nhưng em nghĩ ác giả ác báo thôi chị ạ, gieo nhân nào gặt quả ấy!

Mẹ tôi: Ừ, ổng trời ổng có mắt đấy! Cứ cho thế mới thích!

Cô Sinh liền nói: Còn mụ vợ thứ hai của anh thì sao?

Người đàn ông đấy nói: Ba năm sau em đi bước nữa, cô vợ này thì chỉ biết ăn thôi, có làm gì đâu. Được 1 tháng thì bà ấy bỏ nhà theo trai sang Trung Quốc mất rồi, khi đi còn cầm theo của em 2 triệu nữa chứ! Nhà giá trị nhất là 2 triệu thì bị lấy mất. Khổ mọi điều cô à!

Bỗng có tiếng nói vọng vào: Hai cái ông bà Sinh Thái kia, định trốn việc à, lên mà làm đi không thợ người ta đang kêu kìa....

Câu chuyện về người đàn ông gà trống tạm kết thúc nhưng sao nó cứ vương vấn trong tôi một cảm giác thật lạ! Khâm phục có, chê trách có! Tại sao là một người chồng mà không bảo vệ được vợ mình? Tại sao người đàn ông đấy lại cam chịu đến vậy? Tại sao ông có thể tự tay nuôi đứa con còn đỏ hỏn đến bây giờ trong bao nhiêu đói khát! Thật lạ kỳ! Phải chăng đó là sức mạnh xuất phát từ tình yêu thương vô bờ bến mà mọi vất vả của cuộc sống không là họ nản lòng! Nghĩ về người đà ông đấy tôi lại tự đi trách mình khi bản thân chưa cố gắng hết sức, vẫn còn than đời trách phận. Tại sao mình không được thế này, không được thế kia nhưng tôi đã bao giờ nghĩ nhiều người đang ước ao được cuộc sống như mình!

Ngoài trời mưa vẫn lất phất rơi, gió vẫn gào thét từng cơn trên số phận những người nghèo chịu thương chịu khó nhưng giàu tình yêu thương!

Còn gì trên đời đẹp hơn thế!

Người với người sống để yêu nhau!


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 18.06.2017, 09:52
Hình đại diện của thành viên
▰۞_Hắc Đại Bao_۞▰
▰۞_Hắc Đại Bao_۞▰
 
Ngày tham gia: 19.02.2016, 21:18
Tuổi: 5 Nữ
Bài viết: 2182
Được thanks: 1660 lần
Điểm: 5.84
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Tổng hợp] Góc nhỏ: Hạt giống Tâm hồn (2) - Điểm: 10
NƯỚC MẮT MẸ

Mẹ nó bỏ cha con nó đi theo người đàn ông khác từ khi nó và đứa em út còn đỏ hỏn trên tay. Những kí ức nhạt nhòa về Người đã sinh thành ra nó, đấng đã mang nặng đẻ đau ra nó... mờ nhạt lắm! Nó không oán trách cũng không giận hờn, bởi cái nghịch cảnh éo le, cùng hoàn cảnh đưa đẩy khiến mẹ nó túng quẫn phải rời xa cha con nó.

***

images

Home > Truyện Ngắn > Sống > Nước mắt mẹ
NƯỚC MẮT MẸ
Mẹ nó bỏ cha con nó đi theo người đàn ông khác từ khi nó và đứa em út còn đỏ hỏn trên tay. Những kí ức nhạt nhòa về Người đã sinh thành ra nó, đấng đã mang nặng đẻ đau ra nó... mờ nhạt lắm! Nó không oán trách cũng không giận hờn, bởi cái nghịch cảnh éo le, cùng hoàn cảnh đưa đẩy khiến mẹ nó túng quẫn phải rời xa cha con nó.

***

nuoc-mat-me

Lúc nó còn học tiểu học, đám bạn cùng xóm thường tẩy chay và không chơi với nó, vì nó là một đứa không cha, không mẹ! Chẳng hiểu vì sao đám con nít hồi đó cứ gọi nó là đứa mồ côi! Chắc tại ba mẹ của chúng nó nói thế, nên chúng nó học theo. Những lúc bị chọc phá như thế, nó tức tối đánh nhau với tụi nhỏ trong xóm. Vì nó rõ ràng, nó có cha mẹ đàng hoàng mà dám chửi nó mồ côi! Tức lắm! Mà nó không làm gì được. Có những lúc không đánh được tụi nhỏ, nó bỏ chạy về nhà khóc một mình...

Lớn hơn xíu, nó đạt thủ khoa trường cấp ba danh tiếng nơi nó đang sinh sống. Có lẽ vì lớn hơn và ý thức được, nên tụi nhỏ ngày ấy không chọc ghẹo nó nữa. Nó lớn lên xinh xắn, đáng yêu lắm. Đôi mắt tròn xoe đen láy, cánh mũi xinh xinh với làn da trắng nõn nà của nó, khiến bao" thằng nhỏ" hồi đó chết mê chết mệt. Tụi nhỏ hồi đó không dám chọc ghẹo gia đình nó nữa, nhưng mỗi khi nó đi ngang qua đám nhỏ năm nào, thì tụi nó trầm trồ trêu ghẹo nó. Lần này nó không đánh lại hay mắng tụi nó nữa, mà nó đi một mặt về nhà với tà áo dài thướt tha cùng chiếc cặp táp ôm trước ngực. Trông nó đáng yêu và duyên dáng lắm! Không cáu kỉnh, đanh đá như hồi còn nhỏ. Anh chạy theo nó, một trong những thằng con trai hay trêu ghẹo làm nó phải bật khóc vì tức và tủi thân. :" Lan Ngọc, cho anh chở em về nhà nhé!"

Nó đang bước đi bỗng dừng lại bởi giọng nói một gã trai lạ. Ngước mặt lên nhìn. Tim nó đập mạnh bởi một thứ cảm giác rất lạ đang len lỏi vào lòng nó. Gương mặt khá điển trai cùng giọng nói tha thiết mời nó lên xe, khiến tim nó bỗng rạo rực.: " Anh là ai? Tại sao tôi phải lên xe với anh?". Nó tự trấn an mình bằng giọng nói lạnh tanh, cộc lốc. Anh vẫn nhẹ nhàng và kiên nhẫn: " Anh là Hải, con bà Năm bán Tạp Hóa đầu đường nhà em đó!"

Nó như chợt nhớ ra điều gì... Tụi nhỏ hồi xưa hay chọc ghẹo nó, trong đó có một thằng hay chửi nó nhiều nhất, cũng là thằng hay chọc nó tức tối đến phát khóc. Thằng Tũn con bà Năm mập ục ịch, đen thủi đen thui xấu xí. Nó ghét thằng đó nhất bọn hồi xưa.

"Được không bé, lên anh chở về, ngoài trời đang nắng quá à!". Giọng anh vẫn tha thiết, cắt đứt dòng suy nghĩ của nó. Nó chợt giật mình nghĩ về hiện tại. Giọng lạnh lùng và sắc hơn ban nãy, hồi nãy nó giả vờ "lạnh" để che giấu cảm xúc "con gái" của nó. Lần này nó " lạnh" bởi nó rất ghét thằng đó.

"À! Thì ra là thằng Tũn Mập con bác Năm Tạp Hóa! Sao tôi nghe nói anh đi du học ở nước ngoài mấy năm mới về mà?". Không để anh trả lời câu hỏi, nó nói tiếp: " Cũng sắp tới nhà tôi rồi! Không dám phiền đến anh Tũn đại ca đâu!"

Giọng dỗi hờn như đục khoét sâu và kí ức. Anh hiểu câu nói lẫy của nó. Anh chợt mỉm cười và kiên nhẫn:" Em lên xe đi! Anh chở em về rồi mình nói chuyện tiếp nha!" Như không để nó phản ứng hay suy nghĩ nhiều. Anh dừng hẳn và kéo nó lên xe. Nó vẫn chưa kịp phản ứng gì thì đã thấy mình ngồi gọn phía sau anh....

Từ đó nó và anh cũng bớt căng thẳng hơn, ai nó cũng dịu dàng và đáng yêu nhưng với anh nó toàn cộc lốc, cáu kỉnh. Mọi người trong xóm đều khen nó xinh đẹp, lễ phép và giỏi giang, mặc dù sinh ra trong một gia đình khá nhiều phức tạp và nhiều thị phi như gia đình nó. Hôm nay, trên đường đi học về tình cờ nó gặp anh đang chở chị nào đó! Xinh đẹp và sành điệu. Chắc người yêu của anh. Hai người lướt ngang qua nó thân mật ôm eo tình tứ. Nó bước về nhà cũng với một mớ suy nghĩ hỗn độn...

Một buổi chiều hoàng hôn nắng đẹp. Nó dạo bước quanh bãi đất trống gần nhà. Tà áo dài trắng thướt tha, dịu dàng bên bãi cỏ lau xanh mướt, gió thổi vi vu khiến tâm hồn nó len lỏi một thứ tình cảm thật lạ. Nó đang nghĩ về anh! Thằng Tũn mập đáng ghét! Nó chợt giật mình bởi có tiếng ai đang gọi nó:" Lan Ngọc! Em đi đâu? Anh cho quá giang nè!". Nó ngước về hướng có tiếng người đang gọi nó. Hơi ngạc nhiên bởi phía sau anh không có chị xinh đẹp ngồi phía sau nữa. Nó nhìn như dò xét:" Hôm nay không đi cùng chị xinh đẹp à?". Không để anh kịp trả lời, nó nói tiếp: " Tôi đang đi dạo thôi, không cần quá giang đâu!". Không biết nó đang suy nghĩ gì, chợt nở nụ cười để lộ ra hai cái đồng tiền bên hai má trông đáng yêu lạ. Anh nhìn nó ngây ngất, không chớp mắt. Nó chợt thấy lúng túng và hai bên gò má nó chợt ửng hồng.

"Thôi, tôi đi đây! Anh đi đâu thì đi đi!"

Nó quay lưng bước đi. Anh đáp: " Cho anh đi với em nha!". Không biết nó có đồng ý hay không, anh để xe ở đó rồi nhanh chân theo sau nó. Buổi chiều hôm đó, nó và anh nói chuyện nhiều lắm. Anh chia tay chị xinh đẹp kia được hai tháng bởi chị đã phản bội anh theo người khác. Cũng giống mẹ nó nhỉ? Bất giác nó chợt nghĩ về mẹ nó lòng chua xót. Nó kể cho anh về gia đình nó, về chuyện học tập, trường lớp.... Hai người thân mật trò chuyện, tâm sự với nhau đủ thứ chuyện trên trời, dưới đất...

Ba nó sáng say chiều xỉn, đánh đập mẹ con nó suốt ngày. Trong kí ức tuổi thơ nó hình ảnh về người cha và người mẹ mập mờ lắm! Mẹ nó sợ hãi, túng quẫn cũng bỏ cha con nó ra đi. Ba nó chán nản cũng bỏ chị em nó đi theo vợ bé sau vài ngày mẹ nó ra đi. Ba nó để lại một số tiền cùng hai chị em nó cho ông bà nội và Bác Hai nuôi. Hai chị em nó sống dưới tình yêu thương, đùm bọc của ông bà và Hai bác. Có lẽ vì biết chị em nó không được may mắn như bao đứa trẻ cùng trang lứa, nên ông bà và Hai bác thương chị em nó lắm! Không để hai chị em nó thiệt thòi và thua kém bạn bè. Nó thầm cảm ơn và biết ơn họ. Càng nghĩ nó càng giận mẹ nó, càng ghét ba nó hơn! Họ chỉ muốn sống cho bản thân họ và không nghĩ cho cảm nhận của hai chị em nó....

Anh luôn bên cạnh, động viên và vỗ về nó. Hai người từ tình bạn, tình anh em, tình hàng xóm... đã dần trở thành tình yêu lúc nào không hay biết nữa. Tình cảm của anh và nó đến một cách nhẹ nhàng và nhanh chóng. Nhiều lần nó nói với anh, nó sợ tình cảm nhanh đến rồi nhanh đi. Anh chỉ mỉm cười ôm chặt nó khẽ vỗ về:" Anh sẽ luôn bên em và mãi mãi bên em! Hãy tin anh nhé!". Nó tin anh, tin vào tình yêu của anh dành cho nó. Nhưng trong sâu thẳm tâm hồn, nó vẫn cảm thấy sợ, sợ anh sẽ giống mẹ nó, giống ba nó và cái nó sợ nhất là mất anh. Trái tim non nớt, nhỏ bé của nó mỏng manh, dễ vỡ lắm! Nó nép vào lòng anh với sự tin tưởng, vững chắc. Bờ vai anh êm ái và rộng lắm!

Hôm nay nó tốt nghiệp đại học. Một ngày trọng đại trong đời nó. Nó vui sướng vào ao ước được có mẹ bên cạnh. Nó không ghét mẹ nó cũng chẳng hận ba. Nó luôn ao ước có được một mái ấm gia đình đoàn tụ. Hôm nay lòng nó chợt nghĩ về mẹ. Nó đứng đợi anh trước khuôn viên giảng đường đại học. Anh đến đón nó với bó hoa trên tay rạng rỡ. Nó thầm cảm ơn cuộc đời đã mang anh đến bên nó. An ủi, động viên những lúc nó cô đơn và yếu đuối nhất. Vậy là nó cũng đã tốt nghiệp đại học, cũng có một công việc ổn định theo sở thích của nó...

Anh hỏi cưới và nó đã đồng ý. Nhưng trong sâu thẳm tâm hồn nó vẫn luôn khao khát một thứ tình cảm rất lạ. Mẹ! Đúng rồi! Mẹ nó! Nó đang nhớ mẹ và khao khát có được tình mẹ. Nó muốn mẹ nó đến dự đám cưới trong ngày trọng đại của cuộc đời nó. Hôm nay anh và nó đi thử đồ cưới. Giữa dòng người tấp nập, nó vẫn luôn tìm kiếm một hình bóng rất gần gũi, quen thuộc nhưng cũng rất xa lạ...

"Đồ bà già điên! Biến ra chỗ khác cho tôi nhờ!"

"Bà cụ" hai tay vái lấy vái để, chắp lạy liên tục người đàn ông trạc tuổi tứ tuần đang chửi rùa um sùm ngoài phố. Những ánh mắt hiếu kì tiến lại gần xăm xoi và cùng nhau bàn tán. Nó và anh cũng dừng xe vì dòng người chật chột, nghẹt cứng. Anh bước xuống xin người đàn ông tha cho bà cụ. Bà cụ cám ơn anh rối rít, mặt vẫn cúi gằm xuống đất. Anh rút từ trong ví đưa cho bà cụ vài trăm còn mới tinh. Bà cụ cám ơn rối rít chắp tay cảm tạ. Nó đứng từ nãy giờ bên xe nhìn thấy. Hình ảnh bà cụ rất quen thuộc. Nó lục trong kí ức nó hình ảnh về người mẹ rồi tiếp lấy trong ví ra tấm hình ....và nó đã thấy mẹ. Nó vui sướng chạy đến người đàn bà và ôm chầm lấy. Bà cụ cũng hiểu ra được phần nào sự việc đang diễn ra, hai tay run run quờ quạng chiếc gậy định quay lưng bước đi!.

_" Mẹ!" Nó thốt lên hoảng hốt lẫn vui mừng trước những cặp mắt hiếu kì của mọi người xung quanh và sự ngỡ ngàng của anh. Không lẽ nó thốt lên mẹ nó là người đàn bà chẳng ra gì. Nó khóc nức nở như một đứa trẻ khi thấy mẹ nó tàn tạ và gặp nhau trong tình cảnh như thế này! Trong kí ức mờ nhạt của nó. Mẹ nó là một phụ nữ đẹp, quý phái và cao sang. Bác Hai thường ghẹo, nó được thừa hưởng nét đẹp Á Đông và nước da trắng ngần từ mẹ. Vậy mà đứng trước mặt nó giờ đây lại là một người đàn bà lam lũ, khó nhọc, đem nhẻm vì nắng gió cuộc đời....

Mẹ nó bỏ cha con nó với số tiền khá lớn trong tay với thằng người tình. Nó gọi là thằng cũng đúng, vì thằng đó chỉ đáng tuổi anh con Bác Hai nó thôi. Giọng mẹ nó chua xót kể lại cho nó nghe. Nó thấy được những giọt nước mắt ân hận của mẹ, những giọt nước mắt tủi hờn, bao đắng cay khi sống với cha con nó. Những giọt nước mắt khi mẹ nó bỏ chị em nó đi cùng người đàn ông lạ, những giọt nước mắt lăn dài trên má vì lam lũ, khó nhọc. Những giọt nước mắt vì nhớ thương hai chị em nó cùng nỗi day dứt từng ngày. Những giọt nước mắt hạnh phúc vì được nó tha thứ. Những giọt nước mắt vui mừng vì nó có được một người đàn ông tốt bên cạnh. Những giọt nước mắt của người mẹ vì thấy con nên người và có một cuộc sống tốt đẹp.

Nó cũng khóc! Nó yêu mẹ nó hơn bao giờ hết. Mẹ nó có bao giờ bỏ rơi chị em nó đâu! Hoàn cảnh đẩy đưa, tủi hờn khiến mẹ nó phải rời xa chị em nó cùng với những giọt nước mắt chia ly của tình mẫu tử....

Ngọc Vũ



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 489 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Cướp tình Tổng giám đốc ác ma rất dịu dàng - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 18, 19, 20

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 43, 44, 45

3 • [Hiện đại] Làm thế nào để ngừng nhớ anh - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 9, 10, 11

4 • [Cổ đại] Kiêu Tế - Quả Mộc Tử

1 ... 13, 14, 15

5 • [Xuyên không] Cuộc sống nông thôn nhàn rỗi - Kẹo Vitamin C

1 ... 31, 32, 33

6 • [Xuyên không] Hỉ doanh môn - Ý Thiên Trọng

1 ... 31, 32, 33

7 • [Xuyên không] Trôi nổi trong lãnh cung Khuynh quốc khí hậu - Hoa Vô Tâm

1 ... 22, 23, 24

8 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C873

1 ... 37, 38, 39

9 • [Xuyên không] Vương phi thần trộm Hưu phu lúc động phòng! - Thủy Mặc Thanh Yên

1 ... 24, 25, 26

10 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 10, 11, 12

11 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (103/104]

1 ... 53, 54, 55

12 • [Hiện đại] Xin chào Chu tiên sinh! Dạ Mạn

1 ... 7, 8, 9

13 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C64]

1 ... 6, 7, 8

14 • [Hiện đại] Người cha nhặt được - Cát Tường Dạ

1 ... 7, 8, 9

15 • [Hiện đại Thanh mai trúc mã] Đều Tại Vầng Trăng Gây Họa - 11 Giờ Phải Ngủ

1 ... 11, 12, 13

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 40, 41, 42

17 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ nhà nghèo Bán phở heo

1, 2, 3

18 • [Hiện đại] Anh Trai VS Em Gái - Trà Trà Hảo Manh

1, 2, 3, 4

19 • [Hiện đại] Cục cưng lật bàn Con là do mẹ trộm được? - Ninh Cẩn

1 ... 25, 26, 27

20 • [Hiện đại] Bó tay chịu trói - Thiên Thần Di Cô

1 ... 8, 9, 10


Thành viên nổi bật 
Aka
Aka
Puck
Puck
PhongLangTB
PhongLangTB
Trang bubble
Trang bubble
Hàm Nguyệt
Hàm Nguyệt
THO THO
THO THO

LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Yến My
Lý do: QUÀ GẶP MẶT HEHE
Shop - Đấu giá: Lãnh Thiên Nhii vừa đặt giá 700 điểm để mua Chuột Mickey 5
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 579 điểm để mua Chuột Mickey 5
Shop - Đấu giá: Tiểu Ly Ly vừa đặt giá 333 điểm để mua Guốc đỏ
Shop - Đấu giá: Tiểu Mỡ Mỡ vừa đặt giá 316 điểm để mua Guốc đỏ
Shop - Đấu giá: Lãnh Thiên Nhii vừa đặt giá 320 điểm để mua Dù thiên thần
Shop - Đấu giá: Lãnh Thiên Nhii vừa đặt giá 550 điểm để mua Chuột Mickey 5
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 417 điểm để mua Chuột Mickey 5
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 1572 điểm để mua Hoa hồng xanh
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 499 điểm để mua Nữ thần rừng
Shop - Đấu giá: Phong_Nguyệt vừa đặt giá 474 điểm để mua Nữ thần rừng
Shop - Đấu giá: Tư Di vừa đặt giá 400 điểm để mua Bánh sinh nhật hồng
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 1496 điểm để mua Hoa hồng xanh
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 1423 điểm để mua Hoa hồng xanh
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 1354 điểm để mua Hoa hồng xanh
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 1288 điểm để mua Hoa hồng xanh
Shop - Đấu giá: Tiểu Ly Ly vừa đặt giá 276 điểm để mua Gương soi tình yêu
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 1029 điểm để mua Nhẫn cặp cho tình nhân
Shop - Đấu giá: PipyTran16 vừa đặt giá 300 điểm để mua Bánh kem sinh nhật
Shop - Đấu giá: PipyTran16 vừa đặt giá 261 điểm để mua Gương soi tình yêu
Shop - Đấu giá: Tiểu Ly Ly vừa đặt giá 300 điểm để mua Guốc đỏ
Shop - Đấu giá: Tiểu Ly Ly vừa đặt giá 247 điểm để mua Gương soi tình yêu
Shop - Đấu giá: Tiểu Ly Ly vừa đặt giá 250 điểm để mua Kem dâu
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 450 điểm để mua Nữ thần rừng
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 939 điểm để mua Mề đay đá Topaz xanh London 3
Shop - Đấu giá: Tiểu Ly Ly vừa đặt giá 979 điểm để mua Nhẫn cặp cho tình nhân
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 931 điểm để mua Nhẫn cặp cho tình nhân
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 1225 điểm để mua Hoa hồng xanh
Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 427 điểm để mua Nữ thần rừng
Shop - Đấu giá: Tiểu Ly Ly vừa đặt giá 885 điểm để mua Nhẫn cặp cho tình nhân

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.