Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 489 bài ] 

Góc nhỏ: Hạt giống tâm hồn

 
Có bài mới 23.04.2017, 19:22
Hình đại diện của thành viên
♛ Joker ♛
♛ Joker ♛
 
Ngày tham gia: 06.02.2016, 13:32
Tuổi: 22 Nữ
Bài viết: 2157
Được thanks: 2102 lần
Điểm: 9.49
Có bài mới Đừng mãi bi quan, con nhé! - Điểm: 10
“Mỗi ngày có thể không tốt, nhưng chắc chắn vẫn có điều gì đó tốt đẹp trong mỗi ngày.”
Khuyết danh


Jacob, con trai giữa của tôi, là một đứa bé kháu khỉnh, thông minh và biết nhiều thứ. Nhưng mặc cho những thứ đang có, cháu vẫn có khuynh hướng nhìn cuộc đời như một cái ly đã vơi đi một nửa. Hàng ngày, cứ đi học về là cháu lại liệt kê hàng tá chuyện tồi tệ ở trường! Mặc cho có cố gắng mấy, tôi cũng không tài nào thuyết phục cháu bỏ được thái độ tiêu cực đó và nhận ra mình đang may mắn như thế nào.

Dịp sinh nhật lần thứ 9 của cháu, chúng tôi để dành đủ tiền để dắt cả nhà đến Disneyland chơi hai ngày. Dạo
đó tôi và bố cháu chẳng kiếm được mấy tiền, nhưng chúng tôi cảm thấy đây là sinh nhật của Jacob nên cũng đáng để cả nhà tiêu pha đôi chút. Sau khi đã chơi chán chê khắp Disneyland, chúng tôi nằm vật ra ở khách sạn. Tôi hỏi cháu:

– Hôm nay con có vui không, Jake(1)? Và tất cả những gì cậu con trai hay “vạch lá tìm sâu” của tôi đáp là:
– Phim Cướp biển vùng Ca-ri-bê không chiếu!
– Jacob Marchall, – tôi la cháu mà không kìm được cơn bực bội. – Chúng ta xếp hàng cả tiếng rưỡi đồng hồ để xem The Haunted Mansion. Chúng ta chơi trò Space Moutain đến ba lần. Rồi chúng ta đi khắp công viên hết hai ngày trời, ấy vậy mà tất cả những gì con có thể nói là “phim Cướp biển vùng Ca-ri-bê không chiếu” ư?

Rõ ràng cần phải làm một điều gì đó đối với thái độ tiêu cực của thằng bé, và tôi chính là người sẽ làm điều ấy!

Tôi bắt tay vào nhiệm vụ với quyết tâm lớn chẳng khác gì một người chỉ huy mặt trận. Tôi đọc mọi bài viết, mua tất cả những sách vở có liên quan. Rồi tra cứu trên Google hàng tuần để tìm ra vũ khí đánh bại thói tiêu cực của thằng bé. Với những nguồn lực hỗ trợ đó, tôi bắt đầu phát triển chiến lược của mình. Trong một vài quyển sách tôi đọc, người ta liệt tính khí của con tôi vào dạng sầu muộn, nghĩa là thằng bé nhạy cảm, có tâm hồn nghệ sĩ, sâu sắc, hay phân tích và lúc nào cũng nhìn thấy cái xấu nhất trong mọi tình huống. Quả Jake là như thế. Tôi còn biết rằng những người có tính khí như thế còn có nhu cầu ra lệnh và rất nhạy cảm, nghĩa là tôi cần phải biết kiên nhẫn lắng nghe những lời bi quan của cháu mỗi ngày. Phản ứng thông thường của tôi trước nay là nói ngược lại, giúp Jake thoát khỏi sự tiêu cực đó nhưng làm thế lại không đáp ứng được sự nhạy cảm ở cháu. Trước tiên, tôi cần để cháu trút hết những lời ca thán của mình rồi mới hỏi: “Vậy hôm nay con có những điều gì tốt đẹp nào?”. Và tôi cần phải đợi cho đến khi cháu có thể kể ra những điều đó, cho dù có lâu đến mấy cũng phải đợi. Làm thế sẽ giúp Jacob nhận ra rằng mỗi ngày vẫn có những điều tốt đẹp xảy ra với cháu, cho dẫu cháu có thấy cuộc sống ủ ê đến thế nào.

Cuối cùng cũng đến ngày tôi vận dụng những công cụ mới của mình. Jake đi học về, ngồi đánh thịch xuống giường như thường lệ và bắt đầu liệt kê những điều tồi tệ trong ngày ở trường. Tôi chăm chú lắng nghe, nhìn vào mắt cháu và gật gù vẻ cảm thông rồi hỏi:

– Vậy còn những điều tốt đẹp đã xảy ra hôm nay thì sao hả Jake?”
Và tôi không ngạc nhiên khi nghe cháu đáp:
– Chẳng có gì sất!
– Hẳn phải có điều gì đó tốt đẹp xảy ra chứ. Con ở trường suốt sáu tiếng đồng hồ cơ mà? – Tôi động viên cháu.

Rồi tôi chờ đợi. Hôm đó tôi phải đợi đến mười lăm phút đồng hồ, quyết định sẽ ngồi yên như thế nếu cần thiết để thay đổi phong cách của cháu. Cuối cùng cháu cũng thừa nhận:
– Con giặt giẻ lau bảng.
– Con làm một mình à?
– Không, với Brandon.
– Là bạn thân của con hả?
– Dạ.
– Nghĩa là con rời khỏi lớp và đi giặt giẻ lau bảng với
bạn của con? Con thật là một đứa trẻ may mắn đấy!
– Dạ, con cũng nghĩ thế. – Jake nói mà đầu ngửa ra sau, hai vai thu lại vuông vức.

Kể từ hôm đó, ngày nào chúng tôi cũng thực hành thói quen trò chuyện đó. Tôi không thể nào nhớ được chúng tôi đã lặp đi lặp lại tiến trình này bao nhiêu lần. Jacob bắt đầu hiểu được sức mạnh của thói quen suy nghĩ tích cực, nhưng đôi lúc cháu vẫn giữ thói quen tiêu cực cũ. Những lúc đó, tôi phải động viên để cháu nhìn sự việc khác đi và cháu lại trở về thói quen suy nghĩ tích cực. Quả là một cuộc đấu tranh vất vả, nhưng Jacob đang từng bước tiến bộ rõ rệt.

Năm học cũng sắp kết thúc và Ngày Của Mẹ cũng gần kề. Bố của Jake đưa cháu đến cửa hiệu để mua một tấm
thiệp tặng cho tôi. Cạnh bên ổ bánh mà cháu và các chị gái đã chuẩn bị là tấm thiệp mà tự tay cháu đã chọn. Miệng cười ngoác tận mang tai, cháu đưa nó cho tôi. Trên mặt bìa bên ngoài là dòng chữ Người bi quan chỉ nhìn thấy ly nước đã vơi đi một nửa. Trong khi người lạc quan sẽ nhìn thấy hãy còn một nửa ly nước.

Tôi mở tấm thiệp ra, đọc dòng chữ bên trong: Nhưng với mẹ thì cái ly ấy không chỉ là cái ly mà mọi người vẫn
cho vào máy rửa chén hàng ngày! Chúc mẹ một Ngày Của Mẹ hạnh phúc!

Jake và tôi cùng cười lớn cho đến khi cả hai cùng òa khóc. Lúc đó tôi hiểu những gì mình nỗ lực đã được đền đáp.

Linda Newton



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 01.05.2017, 09:37
Hình đại diện của thành viên
♛ Joker ♛
♛ Joker ♛
 
Ngày tham gia: 06.02.2016, 13:32
Tuổi: 22 Nữ
Bài viết: 2157
Được thanks: 2102 lần
Điểm: 9.49
Có bài mới Nguyên cớ cho tất cả - Điểm: 10
Học kỳ hai của giai đoạn đầu đại học thật gay go. Tôi là sinh viên của trường đại học Redlands, chuyên ngành kinh tế nhưng phải tham gia thêm một lớp mỹ thuật theo yêu cầu của nhà trường. Tệ hơn nữa là lớp duy nhất phù hợp với thời khóa biểu của tôi lại là lớp ba tiếng mỗi tuần, trùng với giờ sinh hoạt ban đêm của lớp hoạt động Công giáo.

Lớp hoạt động Công giáo gần như là toàn bộ đời sống xã hội của tôi. Suốt tuần ngoài việc học, tôi bận làm thêm hai công việc ở nhà trường và về nhà mỗi cuối tuần để chăm sóc cho bà ngoại. Do đó, tôi hầu như không có thời gian dành cho bạn bè dù tha thiết mong muốn. Và dịp sinh hoạt cuối tuần này là tất cả những gì tôi có, bởi vậy mà nghĩ đến chuyện phải hy sinh nó khiến tôi cảm thấy bất an.

Nhưng tiếc thay tôi không còn chọn lựa nào khác. Tôi cần tham dự lớp học để tốt nghiệp, và cũng không dám đảm bảo học kỳ sau thời khóa biểu này sẽ thay đổi. Tôi không có lý do chính đáng nào để không tham gia lớp học. Bên cạnh đó, chắc chắn bạn bè cũng sẽ không quên tôi hẳn. Không đến lớp hoạt động Công giáo không có nghĩa

là tôi tách rời khỏi cộng đồng ấy và tôi sẽ gặp lại mọi người trong dịp họp mặt hàng năm vào tuần đầu của kỳ nghỉ hè.

Năm nào hội hoạt động Công giáo cũng tổ chức đi nghỉ ở đảo Catalina, ngoài khơi Newport. Đó là dịp để mọi người vui chơi, thắt chặt quan hệ và xây dựng niềm tin ở nhau. Trước nay tôi luôn muốn tham dự chuyến đi này nhưng không có điều kiện. Năm nay thì khác hẳn. Tôi sẽ kiếm tiền để đi chuyến đó. Tôi sẽ là một thành viên của nhóm, giao tiếp trực tiếp với mọi người. Tôi sẽ là một phần của tập thể ấy.

Cả học kỳ trôi qua và tôi hiếm có dịp trông thấy bạn bè của mình. Thường thì anh nhóm trưởng của nhóm hoạt động Công giáo sẽ ghé qua ký túc xá tôi ở để giúp tôi cập nhật tin tức. Nhưng được một thời gian thì họ cũng không đến nữa. Tôi cũng không bận tâm mấy vì còn phải lo nhiều thứ khác.

Khoảng hai tuần trước khi kết thúc học kỳ, tôi gọi cho một trong những người trong nhóm ấy và hỏi chi tiết về chuyến đi. Cô ấy khá ngạc nhiên và bảo rằng không hề biết tôi có ý định tham gia. Tôi bèn giải thích cho cô ấy hiểu là tôi đã chờ đợi chuyến đi này biết mấy. “Nhưng mình rất tiếc là đã hết hạn đăng ký từ tuần trước rồi!”, cô ấy nói.

Một sự im lặng đáng buồn. Thế là hết. Họ đã quên tôi. Sau ba năm là thành viên, không một ai trong số đó nghĩ đến chuyện gọi cho tôi để thông báo về chuyến đi. Trong mắt họ, tôi thật lu mờ, tôi cảm thấy thật đau lòng.

Tổn thương pha chút cay đắng, tôi tự hỏi làm thế nào mà những người con của Chúa ấy lại có thể dễ dàng loại bỏ

tôi đến thế. Lẽ nào những con người luôn sống theo từng lời răn của Chúa lại không tìm thấy chút giá trị nào ở tôi ư? Chẳng lẽ họ thậm chí cũng không nhận ra sự hiện diện của tôi trong nhóm? Chẳng lẽ sự hiện diện của tôi lại tầm thường đến thế sao?

Nghĩ đến đó, chợt tôi nổi giận. Giận những người bạn ấy đã quên tôi. Giận bản thân mình đã để nỗi đau ấy làm tổn thương. Và giận Chúa đã để chuyện này xảy ra. Nếu Người biết kiểm soát tốt, hẳn mọi chuyện đã diễn ra một cách tốt đẹp hơn và làm gì có chuyện tôi bị mọi người bỏ quên thế kia! Làm thế nào mà tôi lại bị mọi người vứt sang một bên và không cho tham dự chuyến đi kia chứ? Tại sao Chúa lại không muốn tôi có mặt trong chuyến đi đó? Chẳng lẽ con người tôi đáng khinh miệt đến mức Chúa không muốn tôi tham gia hay sao?

Học kỳ rồi cũng kết thúc. Nhìn các bạn cũ dọn đồ ra xe và khởi hành mà lòng tôi đầy ghen tức và đau buồn. Lòng đầy tổn thương, tôi về nhà để chăm sóc bà. Nỗi đau đó tiếp tục giày vò tôi suốt cả ngày đầu tiên của kỳ nghỉ.

Đến ngày thứ hai thì bà tôi mất.

Khoảng hai giờ sáng, có tiếng bà ra khỏi giường như thường lệ. Sáng nào cũng vậy. Nhiều đêm bà thức giấc vì đau dạ dày và cứ ngồi im trong phòng khách cho đến khi cơn đau qua đi.

Lê khỏi chiếc giường ấm áp, tôi theo bà bước ra phòng khách, nơi chúng tôi cùng ngồi lặng lẽ. Mắt tôi nặng như chì. Tôi chỉ muốn ngủ trở lại. Nhưng rồi đột nhiên bà tôi bắt đầu thở dốc.

Nửa tỉnh nửa mê, mắt tôi mở to để nhận biết chuyện gì đang xảy ra. Bà tôi ngồi trên chiếc ghế xanh, hai mắt lồi ra, miệng mở to, toàn thân rướn lên như cố hít lấy không khí.

– Bà có sao không? – Tôi hỏi như một đứa ngốc. Thậm chí bà tôi không thở được để mà trả lời. – Để cháu gọi cấp cứu!

Khi xe cứu thương đến thì bà đã qua đời, đó là một cơn đau tim.

Dù đau buồn nhưng mọi chuyện cũng qua đi nhanh chóng. Bà đã gặp mặt tôi, nắm tay tôi khi mất. Bà cũng mất tại nhà, có tôi bên cạnh và cũng biết rõ là tôi yêu bà như thế nào. Nếu tôi đi chơi với các bạn thì bà đã qua đời một mình. Thậm chí sẽ chẳng ai biết chuyện gì xảy ra mãi đến tuần sau đó, khi tôi về nhà. Nếu chuyện đó xảy ra, tôi sẽ không thể nào tha thứ cho bản thân được, và tôi chợt cảm thấy thanh thản vì mình đã không đi chơi.

Khi đã hiểu được điều này, chẳng còn gì có thể làm tôi khó chịu hay bức bối nữa. Những khi đứng trước các thử thách, tôi đều nhớ về câu chuyện của bà cháu tôi như lời nhắc nhở: Mọi chuyện đều có lý do của nó, việc của mình là hãy bước tiếp và đừng bi lụy!

Mei Emerald Gaffey-Hernandez


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 01.05.2017, 09:39
Hình đại diện của thành viên
♛ Joker ♛
♛ Joker ♛
 
Ngày tham gia: 06.02.2016, 13:32
Tuổi: 22 Nữ
Bài viết: 2157
Được thanks: 2102 lần
Điểm: 9.49
Có bài mới Người lạ - Điểm: 10
“Vận may không đến với những ai sầu muộn. Hãy giữ cho tinh thần của bạn luôn vui vẻ. Những điều tốt đẹp rồi sẽ đến với bạn và bạn sẽ gặp được những điều tốt đẹp.”
Glorie Abelhas


Cuộc đời tôi luôn ngập tràn những giây phút vui vẻ và thú vị. Đó như thể một cuốn tiểu thuyết mà câu kết thúc một chương luôn là: “Đoán xem điều gì sẽ xảy ra tiếp theo”. Thế đấy, luôn đầy bí ẩn và những bất ngờ thú vị. Có điều… dường như tôi chưa bao giờ tìm được một giây phút hay kỷ niệm nào đặc biệt ý nghĩa để khắc vào tim mình.

Vào một ngày tháng Bảy ẩm ướt, ô-tô của tôi bị hư tại St. Joseph, Michigan và tôi không hề biết rằng mình sắp trải qua một khoảnh khắc thật sâu sắc.

Đúng bảy tuần trước đó, tôi rời Michigan, từ bỏ một công việc vô nghĩa để bắt đầu một cuộc sống mới, một sự nghiệp mới ở Colorado. Tận đáy lòng, tôi cảm thấy đây là cơ hội để được sống cho chính mình, thực hiện ước mơ được làm việc cùng những đứa trẻ ở Hiệp Hội Thanh Niên Cơ Đốc ở Colorado Springs.

Thế nhưng mong ước đó không bao giờ thành hiện thực. Thay vào đó, tôi bị ốm hết bảy tuần để rồi phải đối diện với sự thật: Độ cao của vùng này không thích hợp với căn bệnh hen suyễn của tôi. Vậy là tôi buộc phải rời bỏ cuộc sống mới đầy thú vị trong mơ của mình và đành trở về nhà ở Michigan, trở lại với tình trạng hai mươi sáu tuổi – độc thân – thất nghiệp – sống chung với bố mẹ và không biết mình sẽ làm gì.

Vậy nên chặng đường 1.400 dặm trở về Michigan khi đó thực quá là kinh khủng với tôi. Tôi cô độc, buồn bã, thất vọng, lại thêm tình trạng ốm đau, khó thở, nhức đầu xen lẫn buồn ngủ do tác dụng phụ của thuốc. Tôi đến biên giới Michigan vào lúc 10 giờ tối, thuê một căn phòng trọ để nghỉ ngơi tại thị trấn St. Joseph và lăn ra ngủ. Lúc đó tôi không hề để ý rằng quạt xả khói trong xe của mình vẫn còn hoạt động.

Sáng hôm sau, tôi không tài nào khởi động máy xe được. Giây phút ấy, tôi chỉ muốn khóc, muốn hét lên thật to. Bảy tuần – sau bảy tuần ốm đau, căng thẳng và rã rời, giờ đến lượt chiếc xe của tôi “giở chứng”. Tôi chỉ muốn về nhà. Về nhà mà thôi. Nhưng tôi lại kẹt ở đây, mệt mỏi vì lái xe, bức bối vì vuột mất cơ hội quan trọng trong đời mình và giận dữ với cả thế giới. Thật may là lúc bấy giờ, chẳng hiểu sao tôi lại nghĩ đến câu “Chúa không bao giờ cho chúng ta gặp những gì chúng ta không giải quyết nổi”, vậy nên tôi phải hành động thôi.

Tôi liên hệ với một đại lý xe gần đó, nhờ họ đưa xe tôi về trạm sửa chữa. Suốt hai tiếng đồng hồ ngồi đợi lấy xe, tôi có dịp trò chuyện với một người phụ nữ lớn tuổi ngồi cách tôi vài chiếc ghế.

– Cháu đang chờ sửa xe à? – Bà bắt đầu với giọng rất quan tâm, nét mặt thân thiện đã hằn vài nếp nhăn, dấu chứng của sự thông thái, ấm áp của một người mẹ.

– Vâng, – tôi đáp và thở dài. – Xe cháu đột nhiên lại “giở chứng”.

Nói rồi tôi ngả lưng ra sau ghế, tựa đầu vào bức tường trống phía sau và nhìn chăm chăm lên những ngọn đèn nhờ nhờ trên trần nhà, tự hỏi mình còn phải ngồi ở đây thêm bao lâu nữa.

Chính vào giây phút bất ngờ, kỳ lạ đó, khoảnh khắc đặc biệt của đời tôi xảy đến. Mọi chuyện bắt đầu khi người phụ nữ tốt bụng và tôi trò chuyện. Bà hỏi xe tôi bị làm sao và tôi kể lại toàn bộ câu chuyện. Rồi chúng tôi nói về những thứ mà bạn vẫn nói với người lạ ở nơi công cộng như thời tiết, địa điểm ăn uống… Câu chuyện của chúng tôi cứ thế chuyển từ những đề tài chung chung sang các vấn đề riêng tư hơn như cuộc sống riêng, mối quan hệ với gia đình, tình hình người thân,…

Câu chuyện đang dang dở thi viên quản lý đến báo với người phụ nữ:

– Thưa bà, xe của bà đã xong rồi ạ!

– Ồ, cảm ơn anh. – Bà vừa nói vừa đứng dậy.

Tôi mỉm cười chào bà, chúc bà gặp nhiều may mắn. Nhưng khi vừa định quay lưng đi, bà ngần ngừ một chút rồi quay lại nói với tôi.

– Cháu biết không, cô phải nói với cháu điều này, – bà nói với vẻ mặt nghiêm túc thấy rõ. Vẻ tươi sáng trong đôimắt xanh lơ của bà hơi sa xuống một chút khi bà thoáng nhìn xuống sàn nhà, rồi bà ngẩng lên nhìn thẳng vào mắt tôi. – Con gái của cô mất cách đây vài năm và đến bây giờ cô vẫn còn chưa nguôi ngoai được. Nhưng thỉnh thoảng cô vẫn gặp một ai đó gợi nhớ đến con gái mình, và hôm nay, cháu đã làm cô nhớ đến nó rất nhiều.

Bà mỉm cười mà mắt ngấn lệ, nói tiếp:

– Cô tin rằng thỉnh thoảng Chúa đã cho ta gặp những người khiến cô nhớ đến con bé, để cô thấy rằng nó vẫn luôn ở bên cô và cô có thể vượt qua chuyện này. Cô rất vui vì đã nói chuyện với cháu hôm nay. – Một nụ cười chân thành tỏa khắp gương mặt bà. – Khi về tới nhà, cô muốn cháu hãy ôm hôn bố mẹ mình. Họ rất may mắn vì vẫn còn có cháu đấy.

Nước mắt dâng tràn, tôi chỉ lắp bắp được vài lời:

– Ôi Chúa ơi, cảm ơn bà!

Tôi ngồi phịch xuống, bối rối và lòng tràn ngập cảm xúc. Những gì người phụ nữ ấy nói, về cô con gái quá cố và lời nhắn nhủ chân tình đã khiến tôi vô cùng cảm động. Bình thường tôi là người hay che đậy tình cảm của mình, nhưng hôm nay tôi đã đứng dậy và ôm lấy bà:

– Cháu cũng rất vui khi được nói chuyện với cô.

Vài tiếng sau đó, tôi về đến ngõ nhà bố mẹ. Mẹ tôi xuất hiện với nụ cười rộng mở, trìu mến và ôm chầm lấy tôi, cái ôm chứa đầy yêu thương và ấm áp mà chỉ có người mẹ mới có. Tôi đã về nhà. Tôi ôm lấy mẹ với tất cả sức lực của mình. Kể từ ngày đó, tôi không bao giờ tự hỏi vì sao những điều tệ hại, điên rồ, vui nhộn hay thậm chí là vô nghĩa lại xảy đến với mình. Và càng không bao giờ tự hỏi “Tại sao lại là mình?” mỗi khi xe hư.

Maggie Koller


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 14.05.2017, 08:32
Hình đại diện của thành viên
♛ Joker ♛
♛ Joker ♛
 
Ngày tham gia: 06.02.2016, 13:32
Tuổi: 22 Nữ
Bài viết: 2157
Được thanks: 2102 lần
Điểm: 9.49
Có bài mới Bắt đầu lại - Điểm: 10
Người chồng từng chung sống với tôi hai mươi lăm năm vừa mất cách đây ba tuần. Giờ đây tôi phải một mình điều hành việc kinh doanh và chăm lo cả việc nhà lẫn chuyện gia đình. Mọi người đều nhận xét rằng tôi đang đảm nhận công việc đó rất tốt. Bề ngoài trông tôi rất bình tĩnh và tôi cũng thấy an ủi phần nào khi hoàn thành tốt vai trò của mình. Nhưng những câu hỏi đáng sợ cứ xuất hiện dù tôi chẳng mong đợi. Liệu công việc kinh doanh có nuôi nổi tôi và con gái Lexi của tôi nếu không có sự hỗ trợ của Paul? Mẹ con tôi sẽ đi đâu nếu phải bán nhà? Điều kinh khủng nhất là tôi sợ mình sẽ đầu hàng trước nỗi đau này, một mình gặm nhấm nỗi buồn, tôi sẽ rơi xuống vực thẳm của bóng tối và sự tuyệt vọng mà sẽ chẳng bao giờ gượng dậy được. Tôi biết mình phải làm một điều gì đó.

Vài năm trước, Paul và tôi rất ấn tượng về một người đàn ông tên là Tim Piering. Anh ấy đã giúp nhiều người vượt qua nỗi sợ hãi bằng cách giúp họ đối mặt với chính những điều họ sợ nhất. Tôi quyết định gặp người đàn ông này.

Thứ bảy đó, tôi lái xe đến văn phòng của Tim ở Sierra Madre, tọa lạc trên những ngọn đồi thấp bên dưới chân dãy núi San Gabriel miền Nam California. Tim, người đàn ông cao lớn với một trái tim nhân hậu đã hỏi tôi vài câu hỏi, rồi lắng nghe tôi được một lúc, sau đó anh hỏi tôi rằng liệu chồng tôi có muốn nhìn thấy tôi cứ phải đau buồn vì anh ấy hay không.

“Không, tôi nghĩ là không. Nói đúng ra, tôi nghĩ chắc chắn anh ấy sẽ phản đối.”

“Tôi tin chắc anh ấy sẽ phản đối, và tôi thật sự nghĩ rằng tôi có thể giúp chị, Diana à. Tôi nghĩ chị có thể nói cho tôi biết những đau đớn mà chị đang phải trải qua, và tôi sẽ giúp chị làm dịu bớt những nỗi đau đó. Chị có muốn thử không?”

“Vâng”. Tôi miễn cưỡng trả lời như thể muốn giữ lại nỗi đau trong lòng như một minh chứng về lòng chung thủy đối với Paul, mặc dù tôi biết anh ấy muốn tôi gạt bỏ mọi thứ và tiếp tục vui sống.

“Hãy chú ý đến những điều chị đang nghĩ trong đầu”, Tim nói. “Tất cả những nỗi sợ hãi, những lo toan cũng giống như những âm thanh phát ra từ chiếc radio vậy, đúng không? Trong tất cả những suy nghĩ này, nỗi sợ hãi khiến chị dễ suy sụp nhất. Nó không những làm chị hao tổn sức lực mà còn khiến chị đánh mất nhiều cơ hội lớn. Hãy nghĩ xem nỗi sợ hãi đã bao nhiêu lần cản trở chị. Nếu chị đã quyết tâm, tôi sẽ hướng dẫn cho chị một khóa ngắn hạn giúp chị tận dụng khả năng của mình để làm những việc mà chị mong muốn. Về cơ bản, những gì sắp xảy ra chính là việc chị sẽ thấy một hình ảnh mới về mình, chị sẽ thấy làm thế nào để có thể thực hiện được mọi hành động bất chấp những gì chị đang nghĩ trong đầu. Tâm trí chỉ có thể sẽ gào thét phản đối, nhưng chị cứ tiến lên phía trước và làm những gì mình muốn bất chấp những huyên náo đang xảy ra trong đầu.”

Tim chở tôi đến vùng núi gần đó bằng chiếc xe tải của mình. Anh lái chiếc xe lên sườn đồi rồi đỗ ở đó. Anh ấy mang theo những sợi dây thừng và các dụng cụ khác trong chiếc xe thể thao chuyên dụng của mình, rồi anh dẫn tôi ra một cây cầu bắc ngang một con suối đã cạn ở sâu bên dưới khoảng 100 mét. Tôi quan sát thấy Tim mắc một cái ròng rọc vào thành cầu và vào người anh, rồi anh luồn dây thừng qua chiếc ròng rọc. Đột nhiên, anh ấy leo qua khỏi thành cầu và từ từ đu mình xuống đáy của khe núi. Khi leo ngược lên ngọn đồi, anh gọi lớn: “Chị có muốn thử không?”.

“Chắc là không!”

Tim lại trèo qua thanh chắn một lần nữa, anh chỉ cho tôi xem làm thế nào anh có thể lên xuống bằng cái ròng rọc và chỉ cho tôi tận mắt thấy sợi dây thừng được cột chặt một cách rất an toàn. Đúng là dường như mọi thứ đều rất đảm bảo, và tôi bắt đầu cảm thấy mình cũng có thể làm được. Tôi nói rằng một ngày nào đó tôi sẽ thử.

Chỉ cần thấy nỗi sợ hãi trên gương mặt tôi dãn bớt, Tim nhanh chóng buộc các thiết bị cần thiết vào người tôi, cột sợi dây thừng vào chiếc đai được quấn quanh người tôi rồi chỉ cho tôi cách cuốn ròng rọc từ từ rồi dừng hẳn trong khi đu xuống. Anh cũng buộc dây an toàn cho mình.

“Được rồi, bây giờ chị chỉ cần bước qua thành cầu.”

“Anh nói nghe dễ nhỉ!”

Tôi chưa bao giờ cảm thấy sợ hãi hơn thế. Từ nhỏ tôi đã rất sợ độ cao và vẫn thường gặp những cơn ác mộng với cảm giác loạng choạng khi đang trên vách núi hay ở mép cửa sổ. Chỉ cần nghĩ đến việc đứng bên ngoài thành cầu cũng đủ khiến tôi run lên bần bật. Chầm chậm, chầm chậm tôi bước một chân qua thành cầu, miệng lẩm bẩm: “ Ôi Chúa ơi, con sợ quá!”.

Tim giữ hai tay tôi còn đang bám chặt vào thành cầu trong khi tôi cố nhấc chân kia qua.

Tôi cố hết sức chồm người về phía anh ấy để có được cảm giác an toàn. Tim tôi đập thình thịch và tôi bắt đầu thút thít.

“Hãy quên mọi thứ đi. Đó là quyết định của chị, Diana. Chị đâu có buộc phải làm thế.”

Tôi chợt nhận ra rằng đúng là không ai ép tôi làm điều này. Tôi đã đến để nhờ Tim giúp mà. Tôi có linh cảm rằng chỉ cần tôi làm được điều này, mọi thứ sẽ thay đổi. Tôi quyết tâm thử lại lần nữa.

“Được rồi, tôi sẽ cố. Tôi đã quyết rồi.”

“Hãy dùng một tay thôi và giữ sợi dây thừng thật chặt để khỏi bị trượt xuống khi chị chưa sẵn sàng.”

Tôi nhỏ nhẻ hệt như một chú cừu non đang run sợ, tôi đang rất sợ hãi. Nhưng tôi vẫn làm theo những gì Tim bảo _ tôi buông một tay ra khỏi thành cầu. Rồi thời khắc quan trọng nhất cũng đến. Tôi buông cả tay còn lại và tôi cứ thế đung đưa theo hình vòng cung cheo leo trên hẻm núi.

Tính đến lúc này thì mọi thứ vẫn ổn.

“Giờ thì chị hãy hạ xuống thêm khoảng nửa mét, từ từ thôi.”

Tôi đã làm như vậy. Lúc đó nỗi sợ hãi trong tôi đã chuyển sang trạng thái vô cùng phấn khích. Việc sử dụng ròng rọc đối với tôi rất dễ dàng. Phải mất khá nhiều thời gian tôi mới xuống tới đáy hẻm núi, tôi tha hồ thưởng ngoạn khung cảnh xung quanh và tận hưởng cảm giác chiến thắng nỗi sợ hãi của chính mình. Tim cũng trượt xuống gặp tôi.

“Hãy xem chị đã làm được gì nào, Diana. Chị đã thành công rồi đấy.”

Quả thật là như vậy. Nếu tôi có thể làm được điều này thì cũng sẽ làm được bất kỳ chuyện gì khác. Tôi thầm nghĩ như thế và cảm thấy phấn chấn, mạnh mẽ hơn bao giờ hết.

Rồi sau đó Tim đưa tôi đến một sân bắn và hướng dẫn tôi cách bắn súng lục tự động. Đây cũng là điều mà tôi chưa bao giờ nghĩ đến. Giờ tôi nhận ra rằng, lúc đó Tim muốn tôi phải cảm nhận một nỗi sợ khác hẳn với nỗi sợ mà một phụ nữ đột ngột mất chồng phải gánh chịu. Đó là cảm giác được tồn tại về mặt thể chất chứ không phải về mặt tinh thần. Tôi thấy mình như được hồi sinh.

“Diana, chị vừa thực hiện được những gì mà chị nghĩ là mình có thể làm. Đây là một điểm chuẩn cho phép chị vươn lên một tầm cao mới trong mọi hành động ngay cả khi chị sợ hãi. Bất cứ khi nào cảm thấy khó khăn trước một việc cần phải thực hiện, chị nên nghĩ đến trải nghiệm này thì lúc đó mọi thử thách sẽ trở nên dễ dàng hơn. Đây chỉ là một việc nhỏ, chỉ là quyết tâm đu dây xuống cầu, nhưng nó sẽ giúp chị biết cách giải quyết trong những tình huống đáng sợ sau này. Cho dù chị có nghĩ như thế nào đi chăng nữa thì chị cũng có thể làm mọi thứ bởi chị đã quyết. Chị đã mở được cánh cửa để biến những ước mơ của mình thành hiện thực rồi đó, Diana ạ.”

Diana von Welanetz Wentworth


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 14.05.2017, 08:34
Hình đại diện của thành viên
♛ Joker ♛
♛ Joker ♛
 
Ngày tham gia: 06.02.2016, 13:32
Tuổi: 22 Nữ
Bài viết: 2157
Được thanks: 2102 lần
Điểm: 9.49
Có bài mới Những con đường không lót đá - Điểm: 10
Bố là một người đàn ông đồ sộ, cao một mét tám và nặng một trăm năm mươi ký. Giọng bố to, trầm và luôn luôn gây ấn tượng rằng tốt hơn là bạn đừng ngồi chung bàn ăn với bố.

Khi bố đứng đó với đôi mắt nảy lửa rừng rực và phóng hỏa đốt bạn với tính khí nóng nảy của ông, thì bạn sẽ hiểu thế nào là sợ… ông Trời – một nỗi sợ tôi đã biết từ hồi còn rất bé.

Bất cứ khi nào tôi làm gì sai, không có chuyện bàn về những gì tôi đã làm hay không có bất cứ lý lẽ nào được đưa ra để giúp tôi thay đổi hành vi của mình – chỉ là chiếc dây thắt lưng, một dây lưng bằng da cứng. Từ lần đầu tiên bố quất tôi, tôi hiểu rằng ông Trời luôn mang theo một dây thắt lưng trên người.

Khi bố và bạn bè ông tụ họp ở nhà chúng tôi, họ bắt đầu náo loạn nhà cửa trong lúc bố hồi tưởng về những ngày khi ông là Chiếc Găng Vàng vô địch quyền Anh. Bất cứ khi nào bố vào trận với một gã nào, họ đều lùi bước. Họ biết họ không phải đối thủ của ông, bởi không ai thô bạo và dai sức hơn bố tôi.

Tôi cảm thấy rất may khi bố vắng nhà hầu hết thời gian. Bố làm việc vận hành các thiết bị nặng nhọc cho đội xây dựng cầu đường, và công việc của bố khiến ông phải có mặt trên đường cả tuần lễ một lần. Nhưng cứ tối thứ Sáu đến, khi nhìn thấy xe của bố hiện ra trên lối vào nhà, là tôi chạy tìm chỗ trốn. Rồi mẹ sẽ cho ông một tràng báo cáo về việc suốt tuần qua tôi đã hư đốn thế nào. Chẳng bao lâu ông sẽ réo tên tôi và triệu tôi đến nhà bếp. Khi bố hét vào mặt tôi, mùi hôi của rượu và thuốc lá xộc vào mũi tôi vào tận cổ họng, khiến cho tôi muốn nôn ọe.

“Tao không có tâm trạng cho việc này đâu!”, ông hét lên. “Tao làm việc cực khổ cả tuần trời, và bây giờ tao trở về nhà với chuyện như vầy đây hả!” Rồi thắt lưng được tháo ra.

Điều bố không nhận ra là phương pháp trừng phạt này càng khuyến khích cho loại hành vi mà ông đang cố ngăn chặn. Và bất cứ lúc nào tôi nói với ông về việc đó, ông càng điên tiết hơn và hét lớn, “Đừng làm như tao làm. Làm như tao nói ấy!”

Hình thức trừng phạt sai lầm này dẫn đến nhiều vấn đề hơn khi tôi lớn lên. Và điều khiến nó tồi tệ hơn là tôi không có một con đường để quay lại. Tôi khiếp sợ bố và không biết phải trông đợi những gì từ những cơn thịnh nộ của ông. Tôi nguyện rằng khi đủ lớn, tôi sẽ bỏ nhà ra đi và ở càng xa bố càng tốt.

Sau cùng bố mẹ tôi ly hôn, và tôi đã không gặp bố những năm sau đó. Mẹ vẫn giữ liên lạc với tôi, và một ngày mẹ gọi cho tôi để báo rằng bố đã đi khám bác sĩ, ông rất yếu. Tôi tự hỏi mình nên làm gì bây giờ hay mình có nên làm bất cứ điều gì hay không. Chúng tôi không thân thiết nhau. Làm thế nào chúng tôi có thể gần gũi sau tất cả những việc bố đã nói và làm khi tôi còn nhỏ? Tôi thậm chí đã không thấy thích đàn ông nữa! Nhưng thật kỳ quặc, tôi cảm thấy trong tim mình luôn có một sự lôi kéo kỳ lạ, và tôi quyết định gọi cho bố.

“Bố, con, Lindy đây.”

“Lindy ư?”, ông nói, nghe như thể ông đang lướt qua trí nhớ của mình về tất cả những gì dính dáng đến cái tên Lindy mà ông từng biết.

Một khoảng yên lặng. Tôi ngập ngừng, cố gắng cẩn thận chọn lọc từng từ. “Con nghe nói bố không được khỏe và quyết định gọi điện thăm bố.”

“Bác sĩ nói bố không sống được bao lâu nữa.”

“Bố bị gì ạ?”

Ông bắt đầu khóc và lầm bầm một vài từ tôi không thể hiểu được, và rồi ông gác máy.

Một vài tuần trôi qua, tôi suy nghĩ về tình trạng của bố và về việc tôi nên gánh lấy vai trò gì đây. Trong khi cứ loay hoay suy nghĩ, tôi nhận được cú điện thoại khác từ mẹ báo rằng bố đã được đưa vào nhà tế bần. Sự do dự chuyển thành nỗi tuyệt vọng. Tôi hiểu nhà tế bần nghĩa là gì. Tôi không muốn tin rằng bệnh của bố đã vào giai đoạn cuối. Bố còn bao nhiêu thời gian nữa? Tôi phải biết điều đó.

Tôi nhảy vào xe và hối hả lái đến khu điều trị của nhà tế bần. Khi tôi đến nơi, hai y tá và một bác sỹ có mặt ở đó liền an ủi tôi. Sau khi xem hồ sơ của bố, tôi đã có mọi thông tin mình cần. Tất cả những năm tháng rượu chè be bét cuối cùng đã lãnh hậu quả của nó. Bố bị xơ gan mãn tính, điều đó dẫn đến căn bệnh ung thư đang lan ra toàn bộ cơ thể ông.

Tôi khiếp sợ những gì sẽ đến. Tôi cảm thấy như mình không thuộc về nơi đó. Tôi sẽ nói gì với người đàn ông mà tôi không gặp bao nhiêu năm qua? Tôi cảm thấy như đây là cảnh tượng cuộc đời của người nào đó chứ không phải của tôi. Mơ hồ về việc mình đang làm, tôi bước về hướng phòng của bố, đẩy cửa bằng một sức mạnh mà tôi không hiểu ở đâu ra. Và mặc dù bước rất chậm, nhưng tôi lại đến phòng bố quá nhanh. Khi tôi nhìn quanh quất ở cửa ra vào, bố đã thấy tôi và bảo tôi vào trong.

“Hãy nhìn bố đi, Lindy,” ông nói và khóc. Rồi ông giơ cánh tay lên và chỉ cho tôi xem làn da bủng beo của ông. “Bố đang kiệt dần, và bố không thể làm gì được.”

“Con biết, bố à,” tôi nói, cố gắng không cảm nhận nỗi đau của ông.

Rồi tôi lắng nghe ông nói. Ông nói về mẹ tôi và làm thế nào mà mọi việc đã không suôn sẻ. Ông bảo tôi là ông đã cố gắng làm điều tốt nhất mà ông có thể làm cho tôi, nhưng mọi thứ hoá ra lúc nào cũng sai cả.

“Bố yêu con, Lindy,” ông nức nở. “Bố có lỗi với con, bố xin lỗi con.”

Tôi ôm ông trong tay khi ông thú nhận những hối tiếc của mình. Và dù cho tôi không nói gì cả, nhưng cử chỉ an ủi của tôi cho thấy tôi đã tha thứ cho ông.

Rời khỏi nhà tề bần, đầu tôi quay như chong chóng. Tất cả diễn ra chỉ trong một đêm. Chỉ trong một đêm mà tôi cảm thấy choáng váng, sợ hãi, tha thứ và đau khổ. Bố tôi là một người đàn ông suy kiệt, không phải là người đàn ông tôi biết khi tôi đang ở tuổi trưởng thành. Không gì chạm được vào ông khi đó. Ông là nhà vô địch Găng Tay Vàng.

Chỗ yếu của tôi lỏng ra, và tôi bắt đầu khóc thét như một đứa trẻ. Tôi không chỉ khóc cho những gì bố và tôi đã không có được trong mối quan hệ cha con của mình, mà tôi khóc cho những gì chúng tôi có thể vẫn có được nếu bố không sắp chết. Giờ đây, bố dường như đã thay đổi và như một người cha tôi có thể cùng chung sống. Nhưng ông lại sắp ra đi, và cả ông lẫn tôi đều không thể làm bất cứ điều gì nữa.

Nhưng thời gian thì vẫn còn.

Trong vài tuần kế đó, tôi ghé thăm bố mỗi tối sau giờ làm việc. Chúng tôi ngồi trò chuyện. Thậm chí tôi còn chạy việc lặt vặt cho ông và mua cho ông một vài thứ ông cần. Tôi bắt đầu nhìn thấy những điều về bố mà tôi chưa từng biết trước đây. Tôi đã chỉ biết về những mặt xấu của bố, giờ thì tôi bắt đầu nhìn thấy các mặt tốt, và chúng tôi đang trở thành bạn của nhau. Nhưng ngay khi tình bạn của chúng tôi chớm nở, thì đến lượt ông rơi vào tình trạng tồi tệ nhất.

Một tối, khi tôi đến thăm ông, y tá nói rằng họ không nghĩ ông có thể qua khỏi đêm nay. Bác sỹ đã tăng liều thuốc móc phin, nhưng nó vẫn chưa điều hòa, và bố đang rất đau. Người ta bảo với tôi là cứ mỗi mười lăm phút máy nhắn sẽ kêu lên, và tại thời điểm đó tôi có thể nhấn một nút để gửi liều móc phin không liên tục vào cơ thể bố. Tôi quyết định ở lại với ông suốt đêm. Bố nói chuyện rất nhỏ. Và mỗi lần máy nhắn kêu lên, tôi lại nhấn nút, nhận ra rằng mỗi lần tôi làm như thế, hai cha con lại khó có thể nói chuyện dài hơn.

Bố cầm cự thêm được hai ngày, tôi đã ở bên bố khi ông qua đời. Tôi nắm tay ông, hôn lên trán ông và nói, “Không sao đâu bố. Bây giờ bố có thể đi rồi. Ông bà Nội đang chờ bố, và giờ thì bố có thể làm những con đường trên thiên đàng rồi.”

Bố đã là một người làm đường rất giỏi. Bố đã lát con đường lấp đi hố ngăn cách giữa bố và tôi.

LINDA POEHNEL


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Ngọc Sơn Bạc về bài viết trên: ghetBTVN
Có bài mới 21.05.2017, 06:49
Hình đại diện của thành viên
♛ Joker ♛
♛ Joker ♛
 
Ngày tham gia: 06.02.2016, 13:32
Tuổi: 22 Nữ
Bài viết: 2157
Được thanks: 2102 lần
Điểm: 9.49
Có bài mới Tìm thấy con người thật của chính mình - Điểm: 10
“Một người khôn ngoan sẽ không đau khổ vì những gì mình không có mà thay vào đó, lấy làm vui vì những gì mình đang có.”
Epictetus


Hôm đó là một trong những ngày tốt đẹp nhất của đời tôi, mà cụ thể là đối với sự nghiệp của tôi. Tôi và các nhân viên của mình được bình chọn là đơn vị số một trong công ty, do đó tới buổi trưa tôi bèn dắt họ đi ăn mừng. Tôi làm chung với một nhóm tuyệt vời và chúng tôi rất tự hào về tinh thần tập thể lẫn những thành quả mà chúng tôi đã cật lực cống hiến và đạt được trong năm qua.

Bữa trưa thật vui, thức ăn ngon lành và t.nh cảm than thiết giữa mọi người khiến tôi luôn mỉm cười. Tôi rất tự hào về tập thể của m.nh, những người đ. cùng cười, khóc và yêu thương lẫn nhau, và tôi thấy mình rất may mắn được làm người lãnh đạo của họ. Bên ngoài, thời tiết trong trẻo, mát mẻ và đầy nắng, còn tôi tự nhủ còn gì có thể tốt đẹp hơn thế này nữa! Thật là một ngày hoàn hảo.

Sau bữa trưa, chúng tôi trở lại làm việc. Khi kiểm tra mail, tôi nhận được tin phải tiến hành một cuộc họp khẩn qua điện thoại ngay chiều hôm đó.

Chúng tôi thường có những cuộc họp như thế này để tiết kiệm chi phí tổ chức, do đó tôi cũng chẳng bận tâm mấy và tiếp tục làm việc, kiểm tra lại những cú điện thoại gọi nhỡ trong lúc ăn trưa.

Hai giờ chiều, đ. đến giờ họp. Tôi bật chế độ speaker để vừa làm vừa nghe như thường lệ. Giọng của viên giám đốc ngày thường rất thân thiện và vui vẻ nhưng hôm nay có vẻ buồn bã thế nào ấy. Anh ta cứ lắp bắp lạ thường và cuối cùng đ. tiết lộ một tin không hay

– Các bạn sẽ được chuyển đến Ohio, nếu đồng .. – Anh ta nói mà giọng run run. – Nếu không, công ty sẽ tiến hành đền bù hợp đồng và báo trước cho các bạn trong vòng sáu mươi ngày.

Tôi điếng cả người. Sao lại có chuyện này được kia chứ? Đa số chúng tôi đều là nhân viên kỳ cựu của công ty và ai cũng bảo vị trí của chúng tôi là an toàn nhất. Tất cả chúng tôi đều không thể chuyển đến nơi khác, còn những vị trí khác của công ty trong cùng khu vực thì lại không

trống. Như vậy nghĩa là tôi và cả nhóm của mình sẽ nhanh chóng bị thất nghiệp. Tôi thấy đau lòng vô cùng khi phải lãnh nhiệm vụ báo tin này cho nhân viên của mình. Là trưởng nhóm, tôi phải tỏ ra mạnh mẽ, tươi vui và can đảm, trong khi tận đáy lòng tôi đang lo sợ đến chết đi được.

Miệng nói lời khích lệ với nhân viên mà lòng tôi cảm thấy cuộc sống của mình như đang đi dần đến chỗ kết thúc

Tuy có chồng và gia đình an ủi, tôi vẫn cảm thấy lo sợ. Sợ thật sự. Tôi không lo về mặt tài chính và chồng tôi vẫn có công việc tốt, hơn nữa khoản đền bù và những món tiền dành dụm khác cũng giúp chúng tôi xoay xở được trong một thời gian, nhưng cả đời tôi đã quen làm việc, làm thế nào tôi chịu được cảnh thất nghiệp đây? Sự nghiệp đã tạo nên hình ảnh của tôi, tôi sẽ là ai và làm thế nào tôi xác định được hình ảnh của mình đây nếu không có công việc? Tôi là một người lãnh đạo, và tôi cảm thấy mình là một người lãnh đạo giỏi. Tôi sẽ là ai nếu bị tước mất vai trò đó?

Ngày đầu tiên thất nghiệp, tôi không muốn bước ra khỏi giường. Trước mặt chồng con tôi vẫn tỏ ra mạnh mẽ nhưng khi họ đi vắng thì tôi thẫn thờ, rũ rượi và thật sự không biết phải làm gì. Sau hai mươi lăm năm làm việc không ngừng nghỉ, tôi thấy m.nh như bị lạc lối. Tôi gửi sơ yếu lý lịch đi khắp nơi nhưng do tình hình kinh tế sa sút, hiếm có vị trí nào trong lĩnh vực của tôi còn trống. Có vẻ như tôi sẽ phải ngồi nhà một thời gian và tôi không biết mình phải làm gì với khoảng thời gian trống mới mẻ này. Một hôm, sau khi ngồi buồn khổ cho bản thân, tôi bật ti-vi lên và xem một chương trình nói về nhóm truyền giáo chuyên giúp trẻ em và những người nghèo đói trên

toàn thế giới. Tôi cảm thấy áy náy vô cùng khi thấy rằng dù thất nghiệp, tôi vẫn c.n vô số thứ tốt đẹp, còn thức ăn ngon lành trên bàn mỗi tối. Những lời của nhà truyền giáo dường như nhắm thẳng vào bản thân tôi. Bà nói: “Cách tốt nhất để được ban phúc và quên đi khó khăn của bản thân chính là giúp đỡ một ai đó”.

Tôi xấu hổ nhận ra m.nh đ. đắm ch.m trong cảm giác thương hại bản thân trong khi vẫn c.n có nhiều thứ tốt đẹp trong cuộc sống: một người chồng hết mực thương yêu tôi, những đứa con xinh đẹp, gia đình và bạn bè luôn cần đến tôi. Và tôi có thể chọn giữa hai điều, hoặc là cứ tiếp tục chú tâm vào nỗi mất mát đó và đau khổ khôn nguôi, hoặc là nhận ra những may mắn của mình và chia sẻ may mắn đó với người khác.

Thế là tôi quyết định ngồi dậy, thay đồ và nấu cho cả nhà một bữa tối ngon lành. Trước nay tôi vẫn thích nấu ăn và học được rất nhiều bí quyết nấu nướng theo phong cách miền Nam từ mẹ và bà. Tôi còn nghĩ đến chuyện nấu dư ra một chút để mang tặng những người hàng xóm đi về hưu cho họ vui.

Tôi bắt đầu chuẩn bị thành phần nấu nướng, vừa làm vừa ngâm nga hát khẽ. Tôi thấy mình lại yêu thương bản thân như trước. Vừa lúc đó, một trong các cô con gái của tôi bước vào và đề nghị phụ tôi một tay. Chúng tôi rây bột, nhào nặn để làm vỏ bánh rồi nướng bánh trong lúc làm bữa tối. Hai mẹ con vừa làm vừa cười nói, kể cho nhau nghe đủ thứ chuyện. Tôi kể cho con gái nghe bà ngoại và bà cố của cháu ngày xưa đã cho tôi phụ nấu nướng ra sao, rồi chúng tôi cùng dọn bàn, lòng tự hào nghĩ đến bữa tối ngon lành đã sẵn sàng và lời khen ngợi của mọi người.

Sau bữa tối, trong lúc rửa chén tôi chợt nhận ra mình chưa bao giờ dạy các con làm bếp. Lúc nào tôi cũng quá bận rộn vì là “người mẹ của công việc” và không có thời gian chỉ cho chúng cách làm những món ngon mà tôi đã được học từ bé. Lúc nào tôi cũng nấu ăn cho cả nhà nhưng lại chưa bao giờ tặng cho các con món quà mà tôi đã nhận được từ bà và mẹ của mình, đó là cách chuẩn bị bữa ăn cho những người mình yêu thương. Điều đó khiến tôi thấy buồn và quyết định sẽ dành khoảng thời gian rảnh rỗi này để làm điều đó.

Sáng hôm sau, tôi tuyên bố với cả nhà sẽ mở lớp nấu ăn cho các con. Nghe vậy, các con tôi rên rỉ và không có chuyện này chúng cũng đã quá bận bịu chuyện trường lớp cùng các kế hoạch riêng. Nhưng tôi vẫn thuyết phục các con hãy thử và chúng tôi quyết định sẽ cùng nhau nấu bữa ăn khuya cho cả nhà vào tối hôm sau. Tôi để bọn trẻ tự chọn món ăn và chỉ hướng dẫn chúng cách làm. Và chúng tôi quyết định mỗi tuần sẽ nấu như thế một lần, đồng thời nấu dư thêm chút ít để mang tặng bạn bè, hàng xóm.

Sáng hôm sau, chúng tôi mua thực phẩm tại cửa hang tạp hóa và các cửa hàng nông sản gần nhà. Chúng tôi chất đồ ra, đeo tạp dề vào và bắt đầu nấu nướng. Tôi chỉ cho các con những kỹ thuật, mẹo vặt lẫn công thức cơ bản của các món định nấu. Trong lúc làm món bánh trứng với chanh trứ danh mà bà tôi từng chỉ, tôi chợt nhớ lại không biết bao nhiêu lần mình đã đứng trong gian bếp của bà, liếm láp cái que đánh trứng còn dính đầy mớ bột trứng màu trắng, xốp mịn như mây mà lòng vui biết mấy. Giờ đây tôi đang chia sẻ điều đó với các con của mình. Tôi như thấy từ trên thiên đường, bà đang mỉm cười nh.n các con của tôi và xem tôi đang truyền lại cho các cháu những bí quyết gia truyền ấy. Ngày ấy, không gì có thể làm bà hạnh phúc hơn được nấu cho cả nhà một món ngon nào đó, và giờ đây tôi đã hiểu được cảm giác ấy của bà. Thay vì phải vội vã giữa các cuộc họp và báo cáo, tôi thong thả tận hưởng việc nấu nướng và thưởng thức bữa ăn ngon lành mà chúng tôi vừa làm. Thêm vào đó, tôi c.n được ở bên các con, được lắng nghe chúng kể chuyện vui, được tìm hiểu những gì đã xảy ra với chúng và trân trọng tính cách của nhau. Bốn đứa là bốn tính cách khác biệt, nhưng đứa nào cũng đặc biệt và đều góp phần làm cho gia đình vui vẻ. Trước đây tôi quá bận rộn nên không nhận ra điều đó. Tôi đã quá bận kiếm tiền cho gia đình và coi trọng sự nghiệp mà quên mất điều gì thật sự có ý nghĩa, cũng như đâu là con người thật sự của mình. Đó chính là một người vợ, một người mẹ đối với những người xứng đáng có được thời gian, sự hướng dẫn và tình yêu thương của tôi.

Lớp học nấu ăn vẫn tiếp tục hàng tuần. Dần dà, nó trở thành giây phút mà chúng tôi hằng mong, chờ đợi và đó là những lúc để chúng tôi vui chơi, cười nói, yêu thương và học hỏi lẫn nhau. Và dĩ nhiên là chúng tôi cũng thích cả những bữa ăn tuyệt vời do mình nấu nữa. Nhưng việc nấu nướng với con cái chỉ là điểm xuất phát, bởi tôi bắt đầu cùng các con làm nhiều thứ khác nhau, những điều mang lại niềm vui cho chúng và vì chúng, chẳng hạn như cùng nhau đi thư viện, đi xem phim, chơi quần vợt hoặc thư giãn bên hồ bơi. Lần đầu tiên trong đời, tôi thật sự có thể chú tâm và tận hưởng niềm vui gia đình mà không phải lo lắng đến những hạn định phải hoàn tất, đến laptop, đến email…Thay vì ôm đồm nhiều công việc trong cùng một lúc, tôi chỉ tập trung vào một nhiệm vụ quan trọng nhất, đó là đảm bảo cho mọi người trong gia đ.nh thấy họ luôn được tôi yêu thương.

Cuối cùng tôi cũng đi làm lại, nhưng tôi đã tìm một công việc linh hoạt hơn, cho phép tôi dành nhiều thời gian hơn cho chồng con của mình. Hóa ra công việc này còn tốt hơn cả công việc trước kia, lương cao hơn, ít căng thẳng hơn mà tôi lại có thể linh động dành thời gian cho gia đình khi họ cần. Tôi đã thay đổi điều ưu tiên số một trong đời mình và không bao giờ muốn đặt gia đình sau sự nghiệp nữa. Trước kia tôi đ. xem chuyện thất nghiệp là điều tồi tệ nhất trong đời mình, nhưng hóa ra ẩn trong đó lại chính là điều tốt đẹp nhất mà tôi từng có. Trong khi tôi cứ nghĩ điều đó là dấu chấm hết của đời mình thì nó lại mở ra cho tôi một chặng đường mới, để tôi có dịp khám phá và tìm thấy con người thật của chính mình.

Melanie Adams Hardy


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 24.05.2017, 19:05
Hình đại diện của thành viên
♛ Joker ♛
♛ Joker ♛
 
Ngày tham gia: 06.02.2016, 13:32
Tuổi: 22 Nữ
Bài viết: 2157
Được thanks: 2102 lần
Điểm: 9.49
Có bài mới Cứ làm đi! - Điểm: 10
“Những lời tử tế có thể thật ngắn ngủi và dễ nói, nhưng âm vang của chúng lại hóa bất tận.”
Mẹ Teresa


Trong lúc đi bộ trong rừng gần nhà ở Cape Cod, tôi gặp một người đàn ông tầm bảy mươi hay tám mươi tuổi gì đó. Người này đã dạy cho tôi một bài học chỉ với vỏn vẹn ba chữ nhưng đã làm thay đổi cả cuộc đời tôi.

Ông ấy tên là Morris, ông kể:

– Ngày nào tôi cũng đi dạo ở đây, dù mưa hay nắng.

Thấy tôi đeo nẹp cổ và một tay chống cây, tay cầm gậy, ông hỏi:

– Dường như đi bộ như thế này hơi khó đối với cô nhỉ?

– Vâng, thỉnh thoảng ạ.

– Nhưng cô vẫn đi đấy chứ. – Ông gật đầu, vẻ hiểu biết và nhận xét.

Dường như ngày hôm đó giữa chúng tôi có một sự gắn bó đặc biệt nào đó vì cả hai chúng tôi đều nói chuyện với nhau hết sức chân thành.

– Thật tình mà nói, – tôi bộc bạch, – đối với cháu thì đến được đây còn khó hơn cả đi bộ như thế này. Không phải là chuyện nẹp cổ hay phải mang gậy đâu. Vấn đề nằm ở suy nghĩ cơ.

– Cô bị giằng xé giữa việc biết là mình nên làm song lại ngại vì khó mà làm được hết, đúng không? Đó mới chính là vấn đề.

– Dạ! – Tôi cười lớn khi thấy ông nhận xét chính xác. – Và chính cái một giây lưỡng lự đó cũng đủ để cháu tìm ra lý do hoàn hảo để ngồi nhà bật ti-vi lên xem thay vì ra đến đây.

Thế rồi ông mách cho tôi ba từ kỳ diệu mà giờ đây, hầu như ngày nào tôi cũng tự nhắc lại với chính mình:

– Cứ làm đi!

Sau đó, chồng tôi, anh Bob, đã thắc mắc không hiểu ý của ông Morris là gì với ba từ đó.

– Theo em hiểu thì như thế này. Khi em bắt đầu có ý nghĩ “Mình nên đi tập thể dục”, lập tức em sẽ nghĩ đến từng bước phải làm để thực hiện việc đó. Này nhé, nào là phải đi tắm, thay đồ, rồi phải tìm đồ bảo hộ cho an toàn, vân vân và vân vân, và rồi cuối cùng em chần chừ vì sao mà phải chuẩn bị nhiều thứ quá… Vì thế ý của ông Morris là hãy bỏ qua tất cả những điều đó. Em nên thay cái suy nghĩ “mình có nên làm hay không” bằng ba từ “Cứ làm đi!”.

Vậy là ngay cả anh Bob cũng bắt đầu thực hành triết lý của Morris và thấy hiệu quả trong nhiều việc khác nhau. Vì công việc, anh phải ngồi liên tục trước màn hình máy tính và đôi khi thấy ngộp vì có quá nhiều thứ phải lảm. Nhiều lúc anh né tránh sự thật, nhưng làm vậy thật vô ích. Thay vì nghĩ về bức tranh toàn cảnh, về đủ mọi thứ phải làm và lo lắng về tiến độ, anh chỉ nói “Cứ làm đi!” và rồi anh làm.

Giờ đây, cách tiếp cận mọi việc mới mẻ này càng cho thấy hiệu quả tuyệt vời đến mức vợ chồng Kelvin và Amy liên hệ với tôi. Họ là những người tổ chức và điều hành Câu lạc bộ Challenger Cape Cod. Họ đã đọc rất nhiều bài viết trên báo của tôi và tôi thường viết về những người khuyết tật nên họ rất cảm động.

Kelvin viết cho tôi trong email rằng: “Chúng tôi tổ chức những hoạt động xã hội, giải trí và thi đấu quanh năm cho những người trẻ tuổi khiếm khuyết về tinh thần hoặc thể chất trong vùng. Suốt mùa bóng chày, mỗi Chủ nhật chúng tôi sẽ tổ chức cho hàng trăm người tham gia tại công viên. Chúng tôi rất vinh hạnh nếu cô đồng ý nói lời khai mạc và ném cú bóng đầu tiên”.

Đọc những dòng đó mà tôi thấy thật choáng váng. Nói trước công chúng là nỗi ám ảnh số một của tôi. Nhưng tôi không thể từ chối. Hôm sau, Bob đi cùng tôi tới gặp Kelvin ở tiệm bánh Dunkin’s Donuts.

– Anh làm ơn đừng bắt tôi phải phát biểu, – tôi năn nỉ anh chàng trẻ tuổi vui tính đã nghĩ rằng tôi viết văn được thì sẽ có thể nói trước công chúng được.

– Chỉ vài câu thôi mà! – Kelvin nói.

Tôi vờ hoãn binh bằng cách nhâm nhi lớp phô mai trên bánh. Bob không ngừng đá chân tôi và xoa xoa cằm, và mãi về sau tôi mới hiểu anh muốn nói phô mai dính đầy môi trên của tôi.

Vậy là tôi miễn cưỡng đồng ý.

Giữa khuya trước ngày phát biểu, tôi lay Bob dậy.

– Nhưng nếu em không nói được và cứ mười tiếng lại nấc cục một lần thì sao? – Đó là những gì đã xảy ra trong đám cưới của chúng tôi! – Nếu đến lúc đó mà em không nói được thì sao? Nếu em bị hoang mang hoảng sợ thì sao? Nếu…

– Em biết rồi mà, chỉ có một điều duy nhất là có ý nghĩa thôi. – Anh dịu dàng cắt lời tôi, và tôi biết điều đó là gì.

Tôi quyết định “cứ làm đi”. Mọi thứ diễn ra thật tốt đẹp. Nói vậy không có nghĩa là tôi phát biểu xuất sắc. Cũng có lúc tôi ngập ngừng, vấp váp hoặc thậm chí là lặng thinh chẳng biết nói gì. Nhưng tôi không hề lúng túng. Tất cả những gì tôi làm lúc đó là nhìn khắp những gương mặt trẻ con, phụ huynh, giáo viên và các bạn tình nguyện viên. Tất cả đều đẹp đẽ, mong chờ nghe tôi nói. Họ đang nhìn thấy trước mặt mình một người cũng có khiếm khuyết như họ nhưng dám bước lên sân khấu để thử sức.

Trong bài phát biểu của mình, tôi đã làm cái điều kỳ quặc nhất là nói ra sự thật. Đây là những gì tôi đã nói ngày hôm đó:

“Hôm nay tôi rất vui được có mặt ở đây cùng các bạn, những con người tuyệt vời của Câu lạc bộ Challenger Cape Cod. Tôi rất vinh hạnh được là khách mời của Kelvin và Amy.

Và… tôi rất sợ phải nói trước một đám đông như thế này. Nhưng các bạn biết không, tôi vẫn cố gắng làm dù sợ rất nhiều thứ.

Và điều mà tôi muốn gửi gắm đến các bạn là: Chiến thắng hay không không quan trọng. Sợ hãi cũng không quan trọng. Điều duy nhất có ý nghĩa chính là: Chúng ta đã cố gắng!! Thế thôi. Nào, bây giờ ai sẽ tình nguyện lên giúp tôi ném lượt bóng đầu tiên?”

Rất nhiều trẻ khuyết tật giơ tay lên: “Em! Em!”. Chúng hồ hởi chạy đến bên tôi, khiến tôi loạng choạng cả người và mọi người xung quanh phải đỡ hộ cho khỏi ngã. Tôi để bọn trẻ cầm tay mình và giữ quả bóng, cùng ném cú đầu tiên. Cả tôi và các em đều la to “Giao bóng!” khi ném.

Rồi một người trao tặng cho tôi một bó hoa thật lớn.

Bạn biết không, tôi chợt nhận ra rằng dù cú ném bóng của tôi có tệ cũng không quan trọng. Và nếu tôi nói năng không suôn sẻ hay thỉnh thoảng buổi lễ có xảy ra sự cố cũng không hề quan trọng.

Điều quan trọng duy nhất là tôi đã có mặt ở buổi lễ, vì các em, vì những người tình nguyện, và vì bản thân tôi nữa.

Cảm ơn Chúa đã cho tôi cơ hội gặp Morris trong rừng ngày hôm ấy. Dù ông bảo ngày nào ông cũng đi bộ trong rừng, nhưng kể từ đó tôi không còn gặp lại ông nữa. Và mặc dù tôi quen biết hơn bốn mươi người cùng đi bộ trên cùng con đường đó trong rừng, chẳng ai trong số họ biết Morris cả. Thật là một điều kỳ lạ để chúng ta phải suy nghĩ!

Saralee Perel


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 27.05.2017, 07:22
Hình đại diện của thành viên
♛ Joker ♛
♛ Joker ♛
 
Ngày tham gia: 06.02.2016, 13:32
Tuổi: 22 Nữ
Bài viết: 2157
Được thanks: 2102 lần
Điểm: 9.49
Có bài mới Mục đích của đời tôi - Điểm: 10
Rỗng… gì cơ? – Tôi mở to mắt, tim đập loạn cả lên khi bác sĩ giải phẫu thần kinh chẩn đoán.
– Rỗng tủy sống, một căn bệnh rất hiếm gặp. Cô có một đường rò, một cái u nang bên trong dây thần kinh cột sống. Nó đang lan dần đến não của cô, do đó phải tiến hành phẫu thuật càng sớm càng tốt.

Chuyện gì xảy ra vậy? Tôi không hề bệnh hoạn gì cả, chỉ đôi khi cảm thấy như bị tê cứng, ngứa râm ran hoặc có cảm giác như bị điện giật. Những triệu chứng đó đều không đau đớn mà chỉ khiến tôi cảm thấy hơi sợ.
– Tôi không hiểu ông đang nói gì cả? – Tôi hỏi mà lòng cũng không chắc mình có muốn nghe ông ấy trả lời không nữa.

Người bác sĩ vỗ nhẹ lên vai tôi và nhẹ nhàng nói:
– Nếu những thứ đó tiếp tục lây lan lên trên, cô sẽ chỉ còn sống được vài tuần nữa thôi.
– Nhưng liệu phẫu thuật có an toàn không?

Người bác sĩ ngồi xuống cái ghế, xoay lại nhìn tôi. Ánh mắt ông đầy quan tâm dịu dàng:
– Tôi là một người theo đạo Thiên Chúa và tôi luôn cầu nguyện cho tất cả những cuộc phẫu thuật mà mình thực hiện. Tuy nhiên, đôi lúc Chúa Trời cũng có kế hoạch riêng của ngài đối với các bệnh nhân của tôi. Đó là một cuộc phẫu thuật đầy nguy hiểm, tôi không che giấu cô điều đó.

Ông đợi một lát cho tôi tiếp thu hết những gì ông vừa nói rồi tiếp tục:
– Có thể cô sẽ không bao giờ đi lại được nữa hoặc sẽ chết. Cũng có thể cô sẽ bị liệt tứ chi hoặc bình phục hoàn toàn. Tôi sẽ chọc thủng búi dây thần kinh cột sống, đặt vào đó những đường ống dẫn để làm giảm bớt sức ép lên não sau. Tôi hứa sẽ làm tất cả những gì mình có thể.
– Nhưng thưa bác sĩ, tôi không thể chết được. Tôi còn có hai đứa con nhỏ và chúng cần mẹ.
– Thế thì tốt hơn cả là chúng ta nên phẫu thuật ngay. Cô có muốn tôi hẹn ngày luôn không?
– Trước nay bác sĩ có tiến hành phẫu thuật này bao giờ chưa ạ?

Và một lần nữa, tôi sợ hãi khi nghe ông đáp:
– Có, một lần, và kết quả rất tốt. Kể lại mọi chuyện cho chồng tôi cũng khó khăn không kém gì khi nghe bác sĩ thông báo kết quả chẩn đoán.
– Em này, chúng ta phải gặp một bác sĩ khác để lấy thêm ý kiến.

Nhưng người bác sĩ đã bảo ông không bao giờ tiến hành phẫu thuật mà không cầu nguyện trước đó. Do đó, tôi chỉ muốn ông ấy mổ cho mình!

Vài tuần sau, tôi xuất viện. Với cái cổ băng trắng và đôi chân kéo lê, nhờ có Chúa và đôi nạng, tôi đã đi được!

Trước nay tôi vẫn thường xem mình là một kẻ ngoan đạo. Tôi đi nhà thờ những lúc thuận tiện, yêu quý đại gia đình nhà thờ của mình mỗi khi nghĩ về họ, và luôn dạy các con phải cầu nguyện mỗi đêm khi chúng không quá bận học hoặc buồn ngủ. Thỉnh thoảng có vài đêm chúng tôi cũng đi ngủ mà bỏ qua nghi thức cầu nguyện. Nhưng hiếm khi nào tôi nghĩ đến hai từ “phép màu”.

Cảm ơn Chúa là nhà thờ của tôi đã nghiêm túc hơn tôi. Hàng ngày, vị mục sư của tôi, vốn không ngồi thẳng được vì bị cứng khớp đốt sống, tự trườn mình vào ghế sau trên ôtô khi được vợ chở đến thăm tôi mỗi ngày suốt những tuần tôi nằm viện. Sau khi xuất viện, vài tuần sau đó tôi đã có thể đi nhà thờ trở lại. Đại gia đình yêu quý của tôi trong nhà thờ đã chuẩn bị sẵn một cái ghế đặc biệt để tôi có thể ngồi mà không bị tổn thương cổ vì tôi đã mất hẳn đốt sống thứ 7 trên cột sống.

Cuộc sống quen thuộc trước nay của tôi bỗng đình trệ. Tôi phải học cách đón nhận những điều ngoài ý muốn và chấp nhận những điều không thể chấp nhận được. Điều kiện sức khỏe buộc tôi phải học lấy những kỹ năng sống mới và từ bỏ những thói quen cũ. Tôi học được cách trân trọng số ít bạn bè đích thực, những người đã luôn ở bên tôi trong lúc khó khăn này. Tôi học được cách đối diện với tình trạng eo hẹp tài chính vì bệnh tật kéo dài đối với một gia đình lao động như gia đình của tôi. Nhưng quan trọng hơn cả là tôi nhận ra những gì mà tình yêu có thể giúp chúng ta vượt qua trong cuộc sống. Trước kia tôi và chồng đã lên kế hoạch du lịch theo kế hoạch nghỉ ở nhà trường.

Thế nhưng anh ấy đã làm tôi ngạc nhiên sớm hơn mong đợi. Một hôm, anh về nhà bằng một chiếc ô tô cũ to đùng màu nâu.

Tôi sốc khi nhìn những bậc thang to đùng dẫn lên cửa xe.
– Bộ anh không nhớ là em không leo thang được sao? Anh trả nó lại đi. Em nghĩ kế hoạch của chúng ta phải hoãn lại hoặc thậm chí là hủy luôn anh à!
– Anh trả được, vì vẫn chưa mua dứt khoát. Nhưng em quên là anh còn có hai cánh tay sao? Anh có thể bế em lên mấy cái bậc đó mà. – Anh chỉ vào cái chỗ trống trước cửa sổ. – Anh sẽ lắp thêm cho em một cái tựa đầu thoải mái hoặc thậm chí là một cái ghế nâng ở chỗ đó.

Thế là chúng tôi giữ lại cái xe.

Trước kia tôi là một tay chơi bowling đáng nể. Khi giải mùa đông bắt đầu, tôi đã khá hơn tuy vẫn còn yếu, cổ vẫn còn đeo nịt và đi phải có gậy. Các bạn trong đội đề nghị tôi đến xem và cổ vũ cho họ thi đấu.
– Dĩ nhiên nếu cậu nghĩ mình chơi được, bọn tớ vẫn cần một tay nữa đấy. Bọn tớ vẫn chưa tìm người thay chỗ cậu đâu.
– Mình không thể. Hơn nữa, mình sẽ khiến cả đội thua mất.
– Nhưng bọn mình vẫn muốn cậu tham gia, nếu cậu cố gắng.
– Ừ, có thể. – Do không thể cầm được quả bóng nặng nề, tôi chọn một trong những trái bóng dành cho trẻ con, mang giày chơi bowling vào, nắm chặt bóng và tung vào đường băng. Trái bóng đi khá tốt và tôi đánh ngã được ba hay bốn pin. Cả tòa nhà đầy người bắt đầu vỗ tay. Tôi trở lại vị trí trong đội của mình, tập tễnh với cây gậy và cái cổ băng kín. Tuy kết quả có giảm sút nhưng điều quan trọng là tôi đang chơi bowling! Thậm chí tôi còn thắng được một cái cúp. Đó là chiếc cúp đặc biệt do đồng đội của tôi làm tặng, trên đó có khắc chữ: Người chơi bowling can đảm nhất. Đến giờ nó vẫn là chiếc cúp được tôi nâng niu nhất.

Đội của tôi cũng giành được một chiếc cúp – chúng tôi đứng ở vị trí cuối cùng!

Có lẽ tôi sẽ chẳng bao giờ ngừng đánh giá bạn bè, gia đình và những niềm tin tâm linh nếu không mắc phải căn bệnh rỗng tủy sống này. Thậm chí tôi còn nhận ra mình có một tài năng tiềm ẩn. Tôi bắt đầu viết bài trên tờ tin tức của Dự án Liên minh Rỗng tủy sống Hoa Kỳ. Mục “FACES” viết về những người đang chịu đựng căn bệnh này trên khắp nước Mỹ, giúp họ cảm thấy bớt đơn độc. Tôi còn tạo ra một nhóm hỗ trợ cộng đồng tại địa phương và tham gia vào một nhóm hỗ trợ bạn hữu, chuyên trả lời mọi cuộc gọi của các bệnh nhân rỗng tủy sống đang thấp thỏm vì lo sợ trên toàn thế giới. Tôi thấy mình có phước vì Chúa đã lấy đi cái rủi và biến nó thành cái may, cái ân phước cho tôi, khiến tôi trở thành một con người tốt hơn.

Jean Kinsey


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 09.06.2017, 22:05
Hình đại diện của thành viên
▰۞_Hắc Đại Bao_۞▰
▰۞_Hắc Đại Bao_۞▰
 
Ngày tham gia: 19.02.2016, 21:18
Tuổi: 5 Nữ
Bài viết: 2182
Được thanks: 1661 lần
Điểm: 5.84
Tài sản riêng:
Có bài mới [Tổng hợp] Góc nhỏ: Hạt giống Tâm hồn (2) - Điểm: 10
VỚI CON GÁI, XẤU LÀ MỘT CÁI TỘI...

Bạn có nghĩ mình xấu không? Nếu bạn nghĩ mình xấu thì hãy đọc tiếp, còn nếu không, thì thôi.

Vì bạn sẽ chẳng bao giờ hiểu được một đứa con gái xấu thì sẽ trải qua những chuyện gì, để đi tìm bản thân mình. Bởi vốn dĩ bạn sinh ra đã đẹp, mà đẹp, thì có quyền. Còn người xấu, sinh ra đã mang một cái tội, rất nặng.

***

images

Khi tôi nói, xấu là một cái tội, thì không phải tội trong "tội lỗi", mà là tội trong "tội nghiệp". Đúng rồi đấy, bởi ngoại hình của mình mình không quyết định được thì việc gì mà bảo mình mắc tội. Nhưng mà chính vì cái mà mình không quyết định được ấy, làm cho mình gánh một cái tội khác: Tội nghiệp.

Tôi xấu! Tuy không đến mức ma chê quỷ hờn. Nhưng cũng đủ để mỗi lần ra đường đi dạo ban đêm, nhỡ có mặc quần ngắn hay áo hở hang một chút, là sẽ có mấy thằng chạy xe lướt qua sát sàn sạt nhìn mặt rồi lè lưỡi chạy đi.

Tôi nhớ rất rõ lần đầu tiên ý thức được cái tội của mình khi mang một ngoại hình không vừa mắt. Đó là một ngày trời cao trong xanh sương sớm long lanh, cô bé ở trọ cùng cấp hai với tôi chở tôi đi bằng xe đạp (đi đâu không nhớ), trên cái con đê chạy dọc theo đồng lúa đang mùa trổ, đẹp vô cùng. Nói chung, mọi chuyện sẽ rất bình thường như bao lần hai chị em đạp xe cùng nhau khác, nếu nó không nổi hứng mà quay lại nói với tôi rằng: "Chị ơi, em nói chị đừng buồn...anh A chê chị xấu...!".

Cũng không hiểu lúc đấy nó nghĩ gì mà nói thế. Và tôi, một cô bé lớp 7 mang một tâm hồn trong sáng, chưng hửng đến muốn vật ra đằng sau xe mà lăn lông lốc trên đường. Cái tên A ấy, đã có lần, véo mà tôi và bảo: "Càng nhìn càng dễ thương!". Thật tội nghiệp.

Và lần đầu tiên trong đời, tôi rơi nước mắt vì bị tổn thương lòng tự trọng. Hôm đấy tôi đến lớp học thêm tiếng anh ở một trung tâm như bình thường. Và giờ học diễn ra khá vui vẻ. Cho đến giờ ra chơi, cô bé nhỏ tuổi nhất lớp chạy lại ngồi trước mặt tôi và tỏ ra đầy đau khổ:Thực ra, tôi chưa bao giờ ảo tưởng rằng mình đẹp, nên không buồn theo kiểu thất vọng tràn trề. Nhưng sau cái lần đấy, tôi bắt đầu để ý đến thái độ của người khác nhìn mình nhiều hơn. Và bắt đầu học thói quen không tin lời ai nếu họ bảo mình xinh. Vì rõ là nói dối. Thậm chí còn khiến tôi mất thiện cảm đối với người đó. Những chuyện tương tự như thế còn xảy ra nhiều lần nữa, lâu thành quen.

Đến khoảng giữa năm lớp 10, khi ấy tôi mới được bố mẹ cho dùng điện thoại. Bằng một con đường lòng vòng và lằng nhằng này nọ, tôi cũng bắt đầu cái kiểu suốt ngày nhắn tin nói chuyện vẩn vơ linh tinh với những người xin được số tôi từ ai đó theo kiểu bắc cầu.

- Hôm qua chị gặp anh họ em rồi hả?

- Ừ, hôm qua gặp ở chỗ hội trại.

- Trời ơi, tại chị mà em bị chửi đây này.

- Sao, chị làm gì đâu?

- Anh em bảo chị xấu vậy mà em cũng cho anh ý số điện thoại.

Có thể cô bé vì quá nhỏ tuổi để hiểu hết được những lời mình nói dễ gây tổn thương đến mức nào. Và dù cô đã hạ thấp giọng và nói lý nhí hòng để tôi không nghe thấy. Nhưng tôi đã nghe thấy. Và tôi thấy mình như kiểu bị oan.

Tất nhiên rồi, hầu hết những chuyện đau lòng vì ngoại hình đối với con gái mà nói, đều liên quan đến cài giống nòi trái dấu còn lại. Giờ khi đã lớn rồi, đã hiểu nhiều hơn rồi, tôi thấy những chuyện đó cũng bình thường thôi. Ngay cả bản thân mình còn thích ngắm gái đẹp thì trách sao được bọn đàn ông con trai không thèm nhìn gái xấu.

Nhưng, con trai chỉ là không nhìn, không thích thôi, chứ không khinh (trừ khi cái đứa đấy đã xấu lại còn thần kinh). Với một đứa con gái xấu mà giỏi, đàn ông có thể không yêu, nhưng sẽ nể. Nhưng với một bộ phận không hề nhỏ lũ con gái xinh đẹp, thì dù gái xấu có giỏi đến đâu, chỉ vì bạn xấu, nên bạn bị khinh. Để giải thích cho hiện tượng này, thì tôi chỉ có thể nghĩ rằng, có lẽ lúc nhào nặn, chúa thấy họ đẹp quá mà mê mẩn, nên quên lắp não trước khi chuyển xuống đất làm người.

Có một chuyện gần đây mới xảy ra, liên quan đến blog mà tôi đang cố để gây dựng. Đấy là câu chuyện về cái comment đầu tiên. Xin phép không đăng toàn văn, vì nó bậy vô cùng và nhảm vô cùng. Đại khái là chửi bới tôi loạn xạ lên, bảo tôi hãy cút về cái nhà quê và thôi "đú bẩn" ở Hà Nội. Nhưng vấn đề là, giá mà nó chửi tôi vì tôi viết ngớ ngẩn, viết lung tung, câu cú không ra thể loại gì thì còn hiểu được. Đằng này, túm lại vấn đề chỉ là đã xấu, nhà quê còn bày đặt.

Nghĩa là tôi chả làm cái quái gì tổn hại tổn thương đến họ. Chỉ vì tôi xấu thôi. Không vừa mắt thì thế thôi. Ô lạ nhỉ...Ô lạ nhỉ... Nhân tiện đây nói cho bạn hiểu, bạn xinh đẹp, đó là mình cũng mong muốn đến cái lúc được đi khỏi cái đất Hà Nội này lắm. Mình chả ham hố Hà Nội của bạn đâu... Chuyện này nếu có dịp, mình sẽ phân tích cho bạn sau.

Thế đấy, gái xấu thì không có được quan tâm. Nếu đi dọc đường có trật xích xe thì tự mà xoay lấy. Nếu đi ăn mà quên mang tiền thì ngồi mà đợi bạn mang đến thôi. Nếu công việc được giao thì tự mà làm chứ đừng hòng nhờ vả. Muốn người khác công nhận thì phải nỗ lực gấp rất nhiều lần. Và trên hết, phải học cách tự thấy mình xinh đẹp và đáng được tôn trọng.

Gái xấu không có cách nào để hết xấu đâu, dù có trau chuốt mấy thì cũng chỉ bớt xấu đi thôi. Rồi cũng có người chỉ trỏ và bảo: "Con này con kia ngày trước xấu như ma, giờ còn đỡ...". Nên đừng tin cái câu: "Không có người phụ nữ xấu, chỉ có người phụ nữ không biết làm đẹp!". Và nếu một cô gái xấu được ai đó yêu thương thật lòng, thì hẳn, cô gái ấy đã nỗ lực rất nhiều để luôn mỉm cười và tự tỏa sáng.

Đều là con gái, dẫu xinh đẹp là tốt nhưng nhất định phải phân biệt đối xử như vậy ư? Chúng tôi cũng đâu muốn vậy? Chúng tôi sinh ra vốn không được xinh đẹp giờ lại chịu sự dè bỉu từ mọi người ?


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 10.06.2017, 08:40
Hình đại diện của thành viên
▰۞_Hắc Đại Bao_۞▰
▰۞_Hắc Đại Bao_۞▰
 
Ngày tham gia: 19.02.2016, 21:18
Tuổi: 5 Nữ
Bài viết: 2182
Được thanks: 1661 lần
Điểm: 5.84
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Tổng hợp] Góc nhỏ: Hạt giống Tâm hồn (2) - Điểm: 10
CÁI TÌNH CÁI NGHĨA


Dù nghèo tiền nghèo bạc nhưng tình nghĩa vợ chồng, tình thương đồng bào, nghĩa khí anh em chung giàn bầu vẫn còn đó, còn thấm đẫm biết bao.

images

Ông Tư Măng hì hụt húp xong tô mì gói, ăn theo kiểu lót lòng cho qua ngày qua bữa. Rồi ông Tư khệ nệ chất lại mấy thùng mì cho ngay ngắn, mấy bữa rày trời mưa như trút nước ông sợ ướt mấy thùng mì người ta gửi đặng đem ra miền Trung giúp bà con ngoài đó.

Còn bà Tư thì ngồi trong xó nhà nhẩm nhẩm tính tính xem người ta gửi cái gì đặng ghi lại vô sổ, bà cúi đầu ghi rất tỉ mỉ. Chợt quay sang hỏi ông Tư Măng:

"Hồi nảy bà Tám xóm trên gửi gì vậy ông?"

Ông Tư phủi tay, ngó sang vợ mình:

"Uhm, bả gửi một thùng mì, 5 lốc sữa, bịch quần áo cũ"

Bà Tư cặm cụi ghi vô sổ, ngoài đường mưa lớn văng cả bùn đất vô mái nhà liu xiu của hai vợ chồng già miền quê.

Ở cái tuổi thập cổ lai hy đáng lẽ hai ông bà đã an hưởng tuổi già cùng con cháu, nhưng ông bà Tư không may mắn như bao người khác. Ông bà sống với nhau mấy chục năm trời chỉ mỗi thằng con, vì nhà nghèo, với ở quê nghèo suốt ngày chỉ quanh quẩn vài ba công ruộng, thử hỏi làm sao có dư nhiều cho được. Anh hai Hải phải bỏ xứ đi làm ăn nơi khác may ra có dư để sau về phụng dưỡng cha má anh.

Ở xóm nghèo ấy người ta thiếu tiền, nghèo bạc chứ cái tình cái nghĩa thì không thiếu.

Ông bà Tư Măng kiếm cơm qua ngày bằng nghề bán chè ngoài chợ huyện. Gánh chè bà Tư gắn bó hơn chục năm nay, có đủ các loại chè, nào chè bà ba, chè đậu xanh, chè đậu đỏ, chè đậu trắng nước cốt dừa,.... Giá rẻ mà ngon nên dân chợ huyện ai cũng ghé ăn. Có người ăn ba bốn ly rồi tắm tắc khen không ngớt miệng.

Từ chập tối trời đỏ đèn gánh chè bà đã thơm nức cả con đường, bán không ngơi tay.

Ông Tư lăng xăng rối cả tay chân, tầm 2 giờ đồng hồ gánh chè hết sạch, người đến trễ lại ra về vời vẻ mặt thất vọng.

Chỉ thế thôi mà gánh chè nuôi sống ông bà Tư, còn lo trọn bữa cơm chiều rẻ tiền cho cả chợ. Thỉnh thoảng bà Tư bán thiếu cho mấy đứa học trò vùng quê nghèo.

Mùa mưa năm nay thất thường quá xá, khắc nghiệt như chính cái xóm nghèo ấy. Không biết vì cơn mưa hay những điều gì khác hễ trời mưa là cả cái chợ vắng tanh, không bóng người.

"Mưa gì mà lớn quá chừng, như lũ miền Trung vậy" giọng ông Tư Măng nói.

Ông Tư ngồi thôm lôm lấy tấm ni lông cũ vội quay qua che cho bà Tư, kế bên gánh chè lạnh ngắt, nhưng sao ấm lòng đến lạ. Tình vợ chồng nghĩa trăm năm, dù có nghèo, có khổ thì hai vợ chồng già vẫn nắm chặt tay nhau.

Rồi ông Tư bàn bạc cùng bà Tư vận động mọi người ở chợ huyện ủng hộ đồng bào miền Trung lũ lụt. Ông chỉ nhận hàng hóa, không nhận tiền. Tối tối hai vợ chồng già ngồi xem ti vi thấy cảnh lũ lụt, người thì trốn lũ trên nốc nhà, con bò con chó chìm đắm trong dòng nước chảy xiết mà thấy thương hết sức. Nhìn mấy đứa trẻ quần áo tả tơi, bấu víu chạy trốn lũ mà ông bà Tư không kìm được nước mắt. Mặt cho bão táp mưa sa, ông bà Tư đội mưa đi vận động mọi người. Nhờ vậy mà trong vòng 2 ngày vợ chồng ông nhận được hàng quyên góp kha khá.

Chú Năm Cự cũng khệ nệ vác mấy thùng nước khoáng gửi ông bà đặng ủng hộ đồng bào. Anh 7 Lé cũng hì hụt đem mấy thùng mì tôm qua nhà ông Tư gửi ủng hộ.

Mới hừng đông tờ mờ sáng, mưa mù mịt ngoài đường, Chú Năm Cự và anh 7 Lé qua nhà ông Tư để giúp vận chuyển hàng cứu trợ. Mọi người ai cũng xắn tay làm, đến chiều tối mới xong. Ông bà tư đầm đìa mồ hôi, quay sang nói khéo:

"Bác cảm ơn mấy đứa nghen, tụi bây về tắm rửa đi, tối qua làm vài xị lai rai chơi".

Giọng ông tư sang sảng vọng ra từ sau bếp.

Bà tư mệt quá ngồi thừ ở bậu cửa nhìn màn mưa buông như dải lụa trắng trước nhà. Bụi lấm tấm thành màn sương mỏng kéo ngang qua, ánh mắt bà nhìn xa xăm về phương trời nào, có lẻ bà đang nhớ đến anh hai Hải.

"Không biết mưa gió vầy rồi nó sống sao?" Bà ngậm ngùi buông tiếng thở dài.

Ông tư đứng đằng sau nghe hết nỗi lòng bà Tư, ông đưa tay choàng vai bà tư với ánh mắt tràn đầy tự tin. Ông nói:

"Bà yên tâm, con mình sẽ sống tốt mà".

Bà quay sang nhìn ông Tư, rồi tựa vai ông tư như đôi vợ chồng son mới cưới.

Mưa bắt đầu tạnh dần.

Ông Tư nở nụ cười từ trong góc tối. Bóng bà Tư liêu xiêu bên bậu cửa, với vầng trán pha sương cùng mái tóc bạc màu lấm tấm hạt sương.

Dù nghèo tiền nghèo bạc nhưng tình nghĩa vợ chồng, tình thương đồng bào, nghĩa khí anh em chung giàn bầu vẫn còn đó, còn thấm đẫm biết bao.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 489 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Cướp tình Tổng giám đốc ác ma rất dịu dàng - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 18, 19, 20

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 43, 44, 45

3 • [Hiện đại] Làm thế nào để ngừng nhớ anh - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 9, 10, 11

4 • [Cổ đại] Kiêu Tế - Quả Mộc Tử

1 ... 13, 14, 15

5 • [Xuyên không] Cuộc sống nông thôn nhàn rỗi - Kẹo Vitamin C

1 ... 31, 32, 33

6 • [Xuyên không] Hỉ doanh môn - Ý Thiên Trọng

1 ... 31, 32, 33

7 • [Xuyên không] Trôi nổi trong lãnh cung Khuynh quốc khí hậu - Hoa Vô Tâm

1 ... 22, 23, 24

8 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C873

1 ... 37, 38, 39

9 • [Xuyên không] Vương phi thần trộm Hưu phu lúc động phòng! - Thủy Mặc Thanh Yên

1 ... 24, 25, 26

10 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 10, 11, 12

11 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (103/104]

1 ... 53, 54, 55

12 • [Hiện đại] Xin chào Chu tiên sinh! Dạ Mạn

1 ... 7, 8, 9

13 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C64]

1 ... 6, 7, 8

14 • [Hiện đại] Người cha nhặt được - Cát Tường Dạ

1 ... 7, 8, 9

15 • [Hiện đại Thanh mai trúc mã] Đều Tại Vầng Trăng Gây Họa - 11 Giờ Phải Ngủ

1 ... 11, 12, 13

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 40, 41, 42

17 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ nhà nghèo Bán phở heo

1, 2, 3

18 • [Hiện đại] Anh Trai VS Em Gái - Trà Trà Hảo Manh

1, 2, 3, 4

19 • [Hiện đại] Cục cưng lật bàn Con là do mẹ trộm được? - Ninh Cẩn

1 ... 25, 26, 27

20 • [Hiện đại] Bó tay chịu trói - Thiên Thần Di Cô

1 ... 8, 9, 10


Thành viên nổi bật 
Aka
Aka
Puck
Puck
PhongLangTB
PhongLangTB
Trang bubble
Trang bubble
Hàm Nguyệt
Hàm Nguyệt
THO THO
THO THO

Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 525 điểm để mua Nữ thần rừng
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 248 điểm để mua Giày nâu nơ hồng
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 1824 điểm để mua Hoa hồng xanh
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 1736 điểm để mua Hoa hồng xanh
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 736 điểm để mua Chuột Mickey 5
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua PC LCD
Shop - Đấu giá: Tiểu Ly Ly vừa đặt giá 370 điểm để mua Guốc đỏ
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Nana Trang
Shop - Đấu giá: Tiểu Mỡ Mỡ vừa đặt giá 351 điểm để mua Guốc đỏ
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 1652 điểm để mua Hoa hồng xanh
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Yến My
Lý do: QUÀ GẶP MẶT HEHE
Shop - Đấu giá: Lãnh Thiên Nhii vừa đặt giá 700 điểm để mua Chuột Mickey 5
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 579 điểm để mua Chuột Mickey 5
Shop - Đấu giá: Tiểu Ly Ly vừa đặt giá 333 điểm để mua Guốc đỏ
Shop - Đấu giá: Tiểu Mỡ Mỡ vừa đặt giá 316 điểm để mua Guốc đỏ
Shop - Đấu giá: Lãnh Thiên Nhii vừa đặt giá 320 điểm để mua Dù thiên thần
Shop - Đấu giá: Lãnh Thiên Nhii vừa đặt giá 550 điểm để mua Chuột Mickey 5
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 417 điểm để mua Chuột Mickey 5
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 1572 điểm để mua Hoa hồng xanh
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 499 điểm để mua Nữ thần rừng
Shop - Đấu giá: Phong_Nguyệt vừa đặt giá 474 điểm để mua Nữ thần rừng
Shop - Đấu giá: Tư Di vừa đặt giá 400 điểm để mua Bánh sinh nhật hồng
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 1496 điểm để mua Hoa hồng xanh
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 1423 điểm để mua Hoa hồng xanh
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 1354 điểm để mua Hoa hồng xanh
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 1288 điểm để mua Hoa hồng xanh
Shop - Đấu giá: Tiểu Ly Ly vừa đặt giá 276 điểm để mua Gương soi tình yêu
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 1029 điểm để mua Nhẫn cặp cho tình nhân
Shop - Đấu giá: PipyTran16 vừa đặt giá 300 điểm để mua Bánh kem sinh nhật
Shop - Đấu giá: PipyTran16 vừa đặt giá 261 điểm để mua Gương soi tình yêu

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.