Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 11 bài ] 

Rất yêu anh - Sơ Ảnh Lưu Ly

 
Có bài mới 06.06.2017, 21:55
Hình đại diện của thành viên
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
 
Ngày tham gia: 06.07.2015, 09:35
Tuổi: 23 Nữ
Bài viết: 553
Được thanks: 4142 lần
Điểm: 23.13
Có bài mới [Hiện đại] Rất yêu anh - Sơ Ảnh Lưu Ly - Điểm: 7
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Rất yêu anh

Tác giả: Sơ Ảnh Lưu Ly

images

Nội dung nhãn hiệu: Thanh mai trúc mã, ngọt văn, đô thị tình duyên, ưa thích không rời (*)

Song C/ thanh mai trúc mã / thịt vụn / nữ nhân vật chính chủ động.

Độ dài: 8 chương + 1PN

Editor: Thiên Vi

Lịch post: 1 tuần/1c post vào thứ 4

Bìa: Thiên Vi

Tìm tòi mấu chốt tự: Nhân vật chính: Trần Lập Hạ, Ngôn Dĩ Luật┃ phối hợp diễn: Ngôn Dĩ Khoan ┃ khác: chứng bệnh tự bế, thanh mai trúc mã

Nguồn: https://hacphuonghoang.wordpress.com/20 ... nh-luu-ly/

Giới Thiệu

Thiếu nữ bưu hãn nhiệt tình trêu chọc vs người con trai bị mắc chứng bệnh tự bế.

Người khác đều nói Trần Lập Hạ là người hồ đồ không tim không phổi.

Lập Hạ lại cảm thấy không sao cả, bởi vì cô đối với một người tên là Ngôn Dĩ Luật lại cố tình có tim có phổi.



Đã sửa bởi Thiên Vi lúc 07.06.2017, 09:56.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn Thiên Vi về bài viết trên: Lạc thần2k, Rika Lơ Tơ Mơ
     

Có bài mới 07.06.2017, 09:47
Hình đại diện của thành viên
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
 
Ngày tham gia: 06.07.2015, 09:35
Tuổi: 23 Nữ
Bài viết: 553
Được thanks: 4142 lần
Điểm: 23.13
Có bài mới Re: [Hiện đại] Rất yêu anh - Sơ Ảnh Lưu Ly - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 1. Cửa sổ

Editor: Thiên vi

Ánh trăng sáng mịt mờ, khi ngọn đèn rực rỡ vừa lên, Trần Lập Hạ đi một đôi giày cao gót, cầm theo chiếc túi hàng hiệu của mình, hơi hơi cúi người, bằng động tác ưu nhã sửa sang lại làn váy một chút, sau đó chân đi theo từng nhịp bước tự tin, xuyên qua cánh cửa xoay*, không có một chút tò mò dò xét nào đối với sảnh lớn được trang hoàng xa hoa trong khách sạn kia, cô rất lễ phép yêu cầu phục vụ đưa mình đến cửa thang máy.

(Cửa xoay*: là cái cửa xoay tròn trong khách sạn nhà hàng cao cấp hay có ấy.)

Sau khi đi vào trong thang máy, phục vụ cúi đầu trước người phụ nữ có khí chất nho nhã này, mong sao có thể cho cô một chút hảo cảm trong buổi tối ngày hôm nay.

Trần Lập Hạ cũng lộ ra một nụ cười mỉm thản nhiên với người phục vụ, khóe môi vẽ ra một độ cong ưu nhã, từ góc độ này nhìn qua thật giống như đã được tính toán từ trước vậy, lễ phép lại không sơ sài, cùng với không khí trong khách sạn này quả thật là tương xứng.

Một phút sau khi bấm nút, cửa thang máy được khép lại, biểu hiện của Trần Lập Hạ rốt cục cũng sụp đổ tan rã.

Giả bộ thục nữ như vậy thật sự rất mệt mỏi ah, cái động tác khóe môi giương nhẹ này, tươi cười lại không thể quá mức, một cái cười này lại có thể khiến cho mặt cô cảm thấy như bị rút gân, biểu hiện linh động của Trần Lập Hạ lúc này vốn rất khoa trương bỗng nhiên gân cơ trên mặt giật giật, cô nghiêng nghiêng nhìn lại thì thấy góc trái trên cùng có ánh sáng màu đỏ của cameras được đặt trong thang máy, Trần Lập Hạ lại lập tức thu hồi khuôn mặt tươi cười vừa mới sụp đổ của mình.

… Trần Lập Hạ cô, tự đáy lòng đối với đám thiên kim tiểu thư biểu thị một vạn phần sùng bái.

Lên tới tầng bốn là nhà hàng có kết hợp với âm nhạc tuần hoàn xung quanh, là âm thanh ưu nhã của đàn Piano trong veo mà mỹ diệu, Lập Hạ đi ra khỏi thang máy, lập tức có phục vụ tiến lên nghênh đón cô bằng một cái cúi đầu gập người 90 độ, sau đó là lễ phép hỏi thăm vị trí mà cô muốn tới.

“Xin chào, tôi là Cố tiểu thư, chỗ ngồi của tôi đã được đặt trước.” Lập Hạ mỉm cười báo ra tên của mình, dù sao Cố gia cũng là thế gia vọng tộc, phục vụ mang theo chân thành tha thiết tươi cười nói với Lập Hạ một câu “mời tiểu thư đi bên này” .

Trần Lập Hạ đi theo phục vụ đi vào trong nhà hàng, trên đường đi Lập Hạ không dấu vết dùng ánh mắt quét qua những khách hàng đang ngồi bên trong nhà hàng một lần.

Từng món ăn đều rất tinh xảo, có lẽ là cực kỳ tinh xảo, còn có rượu đỏ kia ở mỗi bàn đều có giá trị xa xỉ.

Kẻ có tiền thật biết hưởng thụ cuộc sống. Lập Hạ mặc niệm ở trong lòng như vậy.

Phục vụ dừng chân trước chỗ ngồi của mục tiêu, ra hiệu Lập Hạ ngồi xuống, Lập Hạ gật đầu với hắn sau đó phục vụ liền cúi đầu lui về phía sau.

Ngay cả người phục vụ cũng lợi hại như vậy, khom người lui lại cũng không sợ đụng phải người khác sao. Suy nghĩ của Lập Hạ tiếp tục đậu đen trộn rau muống, tuy nhiên trên mặt lại vẫn duy trì biểu cảm ưu nhã cùng đạm mạc như trước.

Vị trí đối diện Lập Hạ có một người đàn ông đang ngồi, thấy cô người đó liền đứng dậy, hạ tay thoáng sửa sang lại vạt áo của bộ âu phục một chút, vẫn là kiểu ưu nhã không thể tưởng tượng nổi, sau đó mỉm cười chào hỏi với Lập Hạ, vì Lập Hạ kéo lui cái ghế, tỏ ý mời cô ngồi xuống.

“Trần tiểu thư, cô khỏe.” Khẩu âm của người đàn ông nọ có chút ngượng nghịu, Lập Hạ mới nhớ tới cái người này hình như là từ nhỏ lớn lên ở nước ngoài, trình độ nói tiếng Châu Á còn chờ đề cao cũng chẳng có gì lạ.

Lập Hạ gật đầu với hắn: “Tống tiên sinh, anh khỏe.”

“Tôi rất hài lòng đối với Trần tiểu thư.” Người đàn ông nói thẳng trọng điểm, một câu trực tiếp khiến bàn tay đang lật dở menu của Lập Hạ run lên.

… Cố Ngữ Tinh tìm ở đâu đến một người không bình thường như vậy.

“Nếu như Trần tiểu thư đối với việc sinh sống ở New York không có ý kiến…, chúng ta có thể chọn một ngày nào đó để kết hôn.” Tống tiên sinh tiếp tục tỉ mỉ biểu hiện năng lực đặc biệt “nói chuyện nói chủ đề chính đi” của hắn.

Trần Lập Hạ nâng trán, cái gì mà “lựa chọn một ngày để kết hôn”, là “lựa chọn một ngày để kết hôn ” đấy, nhưng ngẫm lại người nọ là Cố ngữ Tinh giới thiệu, trong lòng của cô cũng nhịn không được mà đậu đen trộn rau muống lần nữa.

“Cha mẹ tôi đều ở thành phố A, tôi cũng không có ý định xuất ngoại để sinh sống.” Lập Hạ vẫn duy trì tươi cười thanh nhã như cũ, kiên nhẫn giải thích.

Tống tiên sinh lại một lần nữa “nắm chắc trọng điểm”:

“Tôi có thể, để cha mẹ cô cùng đi New York.”

“Thật có lỗi, cha mẹ của tôi chỉ sợ không thích ứng được với cuộc sống bên nước ngoài.” Lập Hạ tiếp tục nhã nhặn từ chối.

Cô xem mắt qua không ít người, có cả người đàn ông đau dạ dày hiếm thấy, cũng có người do mẹ cô giới thiệu, ngay cả gay lừa gạt kết hôn cũng đã gặp qua, người nhanh chóng vẽ ra ABC như người này mặc dù có chút buồn cười, nhưng cũng không khiến cho cô cảm thấy phản cảm.

“Cha mẹ tôi đều ở New York.” Tống tiên sinh nói tiếp.

Ừ, còn là một người hiếu thuận. Đáy lòng Lập Hạ khen vị Tống tiên sinh này một trận, cũng không có ý định tiếp tục lãng phí thời gian của hai người.

“Chúng ta đều sẽ không buông tha cho cha mẹ.” Trần Lập Hạ nói: “Nếu như chúng ta thích hợp, có thể dùng kết hôn là điều kiện tiên quyết để kết giao, nhưng rõ ràng một điều, Tống tiên sinh cũng phát hiện, ngay cả trên nguyên tắc cơ bản hai người chúng ta cũng không xứng đôi.”

Tống tiên sinh sau khi nghe sau đó còn cần phải mất một khoảng thời gian để tiêu hóa cùng lý giải ý tứ của đoạn tiếng Châu Á này, một hồi lâu mới đáp: “Cái kia có thể làm bằng hữu chứ.”

“Đúng vậy, Tống tiên sinh rất thú vị, tôi rất vui nếu được làm bằng hữu với anh.” Lập Hạ thân thiện giống như Tống tiên sinh vươn tay ra, không chút che đậy từng chiếc móng tay được sơn màu hồng trơn bóng của mình.

Xem mắt cuối cùng kết thúc, Trần Lập Hạ cự tuyệt phục vụ khách sạn yêu cầu hỗ trợ gọi xe, chính mình không để ý hình tượng ở bên đường ngăn cản một chiếc taxi, vừa lên xe liền nhịn không được mà tháo giày cởi cúc áo.

Xem mắt thật sự rất mệt mỏi ah!

Người khác là xem mắt, cảm thụ của cô lại rất đặc sắc, quả thực giống như vừa tiến vào đại bản doanh dạo qua một vòng vậy, mới vừa rồi vị Tống tiên sinh kia rất không bình thường không nói, nhưng ngay cả lúc cô đến đồ ăn cũng không thấy, không có một chút lãng mạn nào, người đàn ông đó còn thẳng thắn nói muốn kết hôn, căn bản không phải là khẩu vị của cô nha.

“Tiểu thư cô mặc xinh đẹp như vậy, đi tham gia tiệc tối ah.” Lái xe qua kính chiếu hậu nhìn lướt qua bộ lễ phục màu đen bó sát của Trần Lập Hạ, vừa mới gặp tắc đường, lái xe thuận miệng bắt đầu tìm chủ đề để nói chuyện.

Lập Hạ nâng trán.”Không, tôi đi một chuyến đến vườn bách thú.”

“Ai? Cái nhà hàng kia ở tầng cao hơn còn có vườn bách thú à?” Lái xe rất tự nhiên nói tiếp chủ đề.

Lập Hạ lại không muốn tốn khí lực để giải thích.

Trần Lập Hạ xem như là người rất hoạt bát nhiệt tình, nhưng hôm nay lăn qua lăn lại như vậy, một chút mảnh vụn hào hứng còn sót lại cũng đều bị phân tán hết, tài xế kia thỉnh thoảng còn nói chuyện, Lập Hạ cũng chỉ tùy ý trả lời bằng vài tiếng mũi.

Đại khái lái xe cũng hiểu được cô thật sự mệt mỏi, rốt cục cũng không nói chuyện nữa.

Lập Hạ nhìn lái xe đi lên trên cầu vượt, nhìn thành phố A chìm vào trong bóng đêm, một chiếc đèn nhỏ như cái chén chiếu sáng nửa bầu trời.

Thành phố A cho tới bây giờ đều náo nhiệt như vậy ah.

*****

Lập Hạ là xách theo giày về đến nhà.

Mẹ Trần cũng đã thấy một thân ăn mặc tỉ mỉ của cô: “Lại đi xem mắt rồi hả?”

Lập Hạ một bên buông đôi giày ra, một bên gật đầu nói: “Mẹ ngàn vạn đừng có lại giới thiệu cho con, loại giày này, con đi hai giờ đã là cực hạn rồi.”

“Mẹ giới thiệu cho con loại đó chính là loại giày hay đi…” Mẹ Trần thì thào: “Tiểu Cố giới thiệu cho con những người…kia, nhà chúng ta trèo cao không nổi đấy, thật sự còn không bằng mẹ giới thiệu cho con.”

“…”

Lập Hạ xoa xoa huyệt Thái Dương: “Mẹ, con mới 27, tại sao mẹ lại có suy nghĩ vội vã đem con gả ra ngoài như vậy.”

“Gia đình nhà lão Lý bên cạnh Oánh Oánh cũng đã 25, con trai cũng đã có, mỗi ngày con dâu ông Lý đều ôm thằng bé ra chơi, chúng ta nhìn thấy đều thấy thích a.” Mẹ Trần một bên xem tivi, một bên lảm nhảm oán niệm.

“Trông thấy liền thích, nhà chú Nhị còn có thể sinh hai thai, chính sách này không phổ biến nha.” Lập Hạ thuận miệng nói tiếp một câu: “Hơn nữa, Ngôn Dĩ Luật cũng đã 28 cũng không phải là chưa có kết hôn a.”

Mẹ Trần nghe vậy dừng một chút: “Đại Ngôn đó là có bệnh, con cũng không phải không biết.” Trong lời nói đã không còn ý tứ trêu chọc Lập Hạ nữa.

Trần Lập Hạ tự nhiên cũng biết Ngôn Dĩ Luật là một khối tâm bệnh của mẹ cô, chính mình chẳng qua là tùy ý nói thoáng qua một chút, cũng không có ý tứ đem Ngôn Dĩ Luật ra làm lá chắn, vội vàng nói sang chuyện khác: “Ngôn Dĩ Khoan cũng chưa kết hôn ah, 27 cũng không nhỏ nữa rồi, con dám nói tiểu tử kia ngay cả một người bạn gái cũng không có.”

“Người ta là con trai không giống con, ta cảm thấy tiểu Ngôn cũng không tệ nha, nhưng con lại không có nửa điểm ý tứ muốn phát triển với nó?” Chủ đề không nói đến Ngôn Dĩ Luật, giọng điệu của mẹ Trần cũng nhẹ nhàng hơn chút ít.

Ngôn Dĩ Luật cùng Ngôn Dĩ Khoan là hai anh em và là hàng xóm lâu năm của nhà họ Trần, người anh tên là Ngôn Dĩ Luật, người em tên là Ngôn Dĩ Khoan.

Mẹ Trần đều dùng đại Ngôn tiểu Ngôn để gọi hai anh em bọn họ, khi còn bé Trần Lập Hạ thường xuyên đến nhà họ Ngôn để ăn chực, cũng coi như một nửa con gái nhà người ta.

“Không có, con đối với cái loại đàn ông kiệm lời này không hề có hứng thú, hắn sống  nhạt nhẽo như vậy, không chừng con gái của mẹ sẽ bị hắn làm cho nhàm chán rồi phát sinh chuyện chết ở trong phòng, thời điểm một ngày nào đó người qua nhà họ Ngôn để mượn muối, liền phát hiện thi thể con gái của mẹ a…” Trần Lập Hạ một bên khoa chân múa tay, một bên càn rỡ giảng giải.

Mẹ Trần vội vàng nuốt nước bọt: “Đừng nói chuyện vớ vẩn, người ta bình thường được không, các con bây giờ không phải là lưu hành cái loại hình tượng nam lãnh khốc này sao?”

Lập Hạ nâng trán: “Mẹ, người xem phim Hàn nhiều quá rồi.” Nói xong Lập Hạ nhìn lướt qua “hình tượng nam lãnh khốc” đang được chiếu trên TV, “Con đi tắm trước.”

Trần Lập Hạ tắm rất nhanh đã xong, sau đó mở hộp trang điểm hình bọt nước rồi đắp lên mặt một lớp mặt nạ mỏng.

Trở lại phòng của mình, cô kéo rèm cửa sổ ra, cửa sổ phòng cô đối diện với cửa sổ phòng bên, cửa sổ đối diện đang được đóng chặt, biết chính mình căn bản không có trồng hoa, Lập Hạ rất thuận tay nhặt lên một cục bùn nhỏ ở bên trong chậu hoa, sau đó ném về phía cửa sổ đối diện.

Độ mạnh yếu vừa phải, có thể làm cho đối phương chú ý tới cửa sổ bị đồ đạc đụng vào, cũng sẽ không tạo ra tiếng vang lớn khiến cho những người khác phát hiện.

Đây không phải là lần đầu tiên Trần Lập Hạ làm chuyện này.

Mà chủ nhân cửa sổ đối diện cũng một mực đáp lại.

Rất nhanh tấm rèm che cửa sổ đối diện được kéo ra, là một người con trai có một mái tóc được cắt ngang trán, dáng người anh có chút cao lớn, mái tóc hơi hơi che khuất hai mắt, để cho người ta thấy không rõ ánh mắt của anh, chỉ lộ ra gương mặt rất trắng, làn da rất tốt, mặc dù tóc tai lôi thôi lếch thếch, cũng ngăn không được đường cong mê người trên gương mặt của anh.

“Lập Hạ, em khỏe.” Người con trai nhìn về phía Lập Hạ lộ ra một chút tươi cười ngượng ngùng: “Lập hạ, hôm nay 9: 50: 33 về nhà, đã quá một giờ 20 phút 33 giây.”

Lúc nói chuyện giọng nói của người con trai kia giống như là đang thẳng thắn kể một chuyện nào đó, giọng nói rất quái dị, giống như là đang học bài, đầu hơi nghiêng nghiêng, giống như là để có thể nói ra được lời nói như vậy thật không dễ dàng, người bình thường ngày thường nói chuyện phiếm cũng sẽ không xuất hiện phương thức nói chuyện như vậy.

Nhưng Trần Lập Hạ cũng không có lộ ra hiếu kỳ hoặc biểu hiện kỳ quái.

Bởi vì cô sớm đã thành thói quen, cái người con trai mái tóc cắt ngang trán che khuất tầm mắt này, nhất định là Ngôn Dĩ Luật.

“Đêm nay em lại đi xem mắt nữa nha.” Lập Hạ kéo cái ghế ở bên cạnh, sau đó vững vàng ngồi xuống, dùng tư thế thoải mái nhất nâng má tựa người bên cửa sổ, nhìn về phía Ngôn Dĩ Luật nói.

Ngôn Dĩ Luật sững sờ: “Lập Hạ, không thích xem mắt.”

“Đúng vậy a, không thích.” Trần Lập Hạ bẹp miệng: “Thế nhưng mẹ của em lại cực kỳ hối thúc, cũng không biết là gấp cái gì a.”

Ngôn Dĩ Luật không nói lời nào, cũng nhìn không rõ thần sắc trong mắt của anh như thế nào.

“Mẹ của em còn muốn giới thiệu Ngôn Dĩ Khoan cho em, anh nói có buồn cười hay không.” Lập Hạ nói xong chính mình lại bật cười trước tiên: “Em nói em không thích cái người không thích nói chuyện ấy, luôn trưng một gương mặt lạnh lùng, nếu thật sự kết hôn, sớm muộn em buồn chết mất thôi.”

Lập Hạ biết rõ Ngôn Dĩ Luật vẫn một mực đang nghe, chỉ là anh cũng không có biện pháp cho cô bất cứ một ý kiến gì.

Lập Hạ sớm thành thói quen phương thức nói chuyện phiếm của hai người, cô cũng ưa thích đối tượng nói chuyện phiếm như vậy vĩnh viễn sẽ không xen miệng vào, cô lại tiếp tục nói: “Sau đó mẹ của em không biết có phải là xem phim Hàn nhiều quá hay không, còn nói chúng ta bây giờ đều lưu hành loại hình tượng nam lãnh khốc này.”

“Ha ha ha ha, loại đàn ông này trên TV nhìn thấy cũng coi như xong, trong đời thực cũng không biết là tự bế hay là hận thù xã hội.” Lập Hạ nói xong tự cảm thấy mình nói chuyện giống như lại không có lựa lời để nói rồi.

Vì vậy Lập Hạ liền trầm mặc.

Ngôn Dĩ Luật lại chậm rãi lắc đầu.

Chỉ là lắc đầu Lập Hạ cũng minh bạch ý tứ của anh: “Em cũng biết anh sẽ không tức giận, bất quá em nói như vậy, là cảm thấy đang gộp anh cùng một chỗ rồi mắng, đừng hiểu lầm, em chỉ nói em của anh, chưa nói anh.”

“Dĩ Khoan, trường cấp 3 nhận được 27 lá thư tình, 3 nữ sinh đã từng đứng dưới nhà một chút, đại học…”

Ngôn Dĩ Luật dùng đến phương thức của mình để biểu đạt em trai của anh rất được hoan nghênh, không phải người trong miệng Lập Hạ mắc chứng tự bế hoặc là hận thù xã hội.

Nhưng lại bị Lập Hạ cắt đứt: “Được rồi được rồi, em thuận tiện chỉ đùa một chút, em biết rõ hắn rất được hoan nghênh, nhưng không thích chính là không thích.”

Lập Hạ muốn vụng trộm dò xét biểu cảm của Ngôn Dĩ Luật.

Lại chỉ có thể nhìn thấy anh ngẫu nhiên mân mê môi mỏng, thấy không rõ cặp mắt của anh, cô không đoán được thời điểm Ngôn Dĩ Luật khi nghe cô nói lời nói kia, sẽ có một loại tâm tình như thế nào.

“Hôm nay đi làm cảm giác như thế nào?” Lập Hạ thay đổi chủ đề.

“28 khách nhân. Một đôi tình lữ, bọn họ đứng một chỗ bên cạnh giá sách lịch sử ôm nhau, tay trái của người con trai để ở bên hông của cô gái, tay phải…”

“Tốt rồi tốt rồi, em đã biết, em cũng không muốn nghe câu chuyện nhỏ nhặt đó.” Lập Hạ vội vàng đánh gãy, biết rõ anh muốn kể lại hôm nay có đôi tình nhân đến tiệm sách, vẫn còn triền miên trong tiệm sách, nhưng nếu để anh tiếp tục kể, anh sẽ không rõ mà miêu tả chi tiết ra a.

“Không…” Ngôn Dĩ Luật muốn tranh biện, lại không thể biểu đạt tốt ý của mình.

Lập Hạ cười cười: “Em biết rồi, hôm nay có đôi tình nhân đi tiệm sách, lại không phải đến xem sách, đạo đức bại hoại làm loạn trong tiệm sách chứ gì.”

Ngôn Dĩ Luật gật đầu.

Hai người cứ hàn huyên một hồi như vậy, mãi cho đến khi Lập Hạ ngáp một cái, cô nhìn  thời gian trên điện thoại di động.

Má ơi, quả nhiên nói chuyện phiếm cùng Ngôn Dĩ Luật tự nhiên sẽ quên mất thời gian, đã hơn mười hai giờ.

“Em muốn đi ngủ a…, đã muộn, anh cũng ngủ đi.” Lập Hạ nhìn về phía Ngôn Dĩ Luật lộ ra một nụ cười sáng lạn.

Ngôn Dĩ Luật gật đầu, con ngươi hơi rủ xuống thoáng nhìn qua mái tóc được cắt ngang trán của mình.

Lập Hạ rất muốn giơ tay để đẩy mái tóc được cắt ngang trán của anh ra, nhìn xem trong hai con mắt màu hổ phách thanh tịnh kia, thời điểm chiếu rọi bóng dáng của chính mình là một quang cảnh động lòng người như thế nào.

Hết chương 1


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn Thiên Vi về bài viết trên: HNRTV, Lạc thần2k
     
Có bài mới 07.06.2017, 09:49
Hình đại diện của thành viên
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
 
Ngày tham gia: 06.07.2015, 09:35
Tuổi: 23 Nữ
Bài viết: 553
Được thanks: 4142 lần
Điểm: 23.13
Có bài mới Re: [Hiện đại] Rất yêu anh - Sơ Ảnh Lưu Ly - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 2: Canh đậu xanh

Editor: Thiên Vi

Sáng sớm sau khi Trần Lập Hạ rửa mặt, cô thoa lên trên mặt một lớp kem dưỡng da, bắt đầu khéo léo trang điểm cho gương mặt của mình, đặt trên mặt bàn là từng bộ đồ trang điểm số lượng phải có đến bốn bộ, không khó nhìn ra Lập Hạ đối với việc đầu tư tiền vào việc bảo dưỡng nhan sắc đúng là không chút keo kiệt nào.

Cũng không phải là cô rất quan tâm đến ngoại hình của mình trông như thế nào, chẳng qua là do công việc của cô cần đến nó.

Công ty Lập Hạ đang làm là một công ty thương vụ*, mỗi ngày cô đều phải ở bên ngoài bàn bạc cùng với khách hàng một chút, trên thực tế là trao đổi rất nhiều, so sánh với việc bị chèn ép cũng không khác nhau cho lắm.

(Thương vụ*: có thể hiểu là công việc buôn bán để vậy k hay nên ta giữ nguyên)

Quy tắc ngầm có hẳn một mảnh trời rộng lớn đấy, lúc bàn công việc không tránh khỏi việc phải uống rượu nhưng đó chỉ là để có thêm chắc chắn, cô cũng không thể nói rõ được chính mình có bao nhiêu chán ghét cái loại “bàn rượu văn hóa” này, cũng may công ty gần đây dần có khuynh hướng muốn phát triển ở khu vực Đông Nam Á, để bọn họ đi du lịch một phen, ngược lại sẽ không cần đi uống rượu nữa rồi.

Hôm nay thời gian bàn bạc để ký hợp đồng tương đối sớm, mới bốn giờ, đại diện của đối phương đã gật đầu nói muốn ký, nói hôm nào lại đến công ty thương thảo thật chi tiết, tỉ mỉ.

Công việc của Lập Hạ mặc dù sẽ phải thường xuyên làm chút chuyện khiến cô chán ghét, nhưng lại có chỗ tốt đó là nếu như bàn bạc công việc xong sớm, cô có thể thuận thế tan tầm rồi, nói tiếng Anh cả một ngày cô cũng thấy vô cùng mệt mỏi, nhất là những…đối tượng hợp tác lần này nói tiếng Anh nhưng vẫn mang nét đặc trưng của nước họ a.

Còn không bằng mời bọn họ nói ngôn ngữ chính của mình, ít nhất, so với tiếng Anh của bọn họ còn dễ hiểu hơn

Cuối cùng  cô vẫn khách khí nói thêm vài câu, từ chối đại diện của đối phương mở lời muốn đưa cô về công ty…, một mình đi xuống tầng dưới.

Xe của Lập Hạ mấy ngày hôm trước lớp sơn bị sờn rồi, cô đã đem đi sửa lại nước sơn, đã qua vài ngày còn chưa đi lấy về, mấy ngày hôm nay cô đến điểm hẹn để bàn bạc công việc đều là gọi xe, gọi xe cũng không quá tốn kém, không cần tự mình lái xe cho nên tinh thần rất thoải mái, Lập Hạ vẫn rất ưa thích đấy.

Lập Hạ chậm rãi vén mái tóc ra sau tai, sau khi đi ra khỏi sảnh lớn nhà hàng, cô bỗng nghĩ hình như mình rất ít đến bên này.

Bên này là một khu phố cổ, xác thực có rất nhiều di vật có giá trị lịch sử nhất là về mặt kiến trúc, cả phong cách kiến trúc cũng không giống như còn mới, thức ăn cũng được mô phỏng theo hương vị bản địa chính tông, cho nên khách nước ngoài hết sức yêu thích, người trẻ tuổi ngược lại không có nhiều yêu thích như vậy.

Thời tiết mùa hè ở Thành phố A nhiệt độ thật nóng, thật giống như khắp nơi đều bốc lên nhiệt khí vậy, Lập Hạ thoáng giơ tay che lại ánh mặt trời chói mắt một chút, lúc quay đầu lại liền nhìn thấy một tòa kiến trúc cổ xưa.

Ah, nguyên lai đã chạy đến khu kề bên này rồi ah, vừa mới ngắm mấy công trình kiến trúc, thật đúng là không nhận ra là đã đến.

*****

Đang sửa sang lại sách thì Ngôn Dĩ Luật bị cậu con trai bên cạnh dùng khuỷu tay đẩy đẩy anh, cậu con trai này là sinh viên làm part time mới tới, đối với tất cả đều rất nhiệt tình, chỉ là trong lúc làm việc trên phương diện nào đó lại không có chút tỉ mỉ nào, để cho Ngôn Dĩ Luật mắc chứng bệnh cố chấp thường xuyên phải đi theo phía sau hắn để thu dọn.

Ngôn Dĩ Luật nghiêng đầu nhìn về phía cậu sinh viên làm part time kia, không rõ hắn có ý gì.

Cậu sinh viên làm part time kia nhỏ giọng nói: “Có một mỹ nữ đến tiệm sách của chúng ta a, thoạt nhìn cách ăn mặc rất cao quý, oa, không biết là tới làm gì vậy.”

Ánh mắt của cậu sinh viên làm part time một mực nhìn về phía cửa ra vào, nhìn bộ dạng cậu sinh viên làm part time kia như muốn chảy cả nước miếng, Ngôn Dĩ Luật không khó suy đoán vị khách hàng kia xác thực là rất xinh đẹp.

Nhưng Ngôn Dĩ Luật đối với những chuyện này không quá quan tâm, không giống như cậu sinh viên làm part time này, rõ rang là đang làm thuê ở tiệm sách, còn có thể đem khách nhân xinh đẹp trở thành niềm vui thú cho công việc của mình. Cho nên ngay cả đầu Ngôn Dĩ Luật cũng không nhìn qua.

“Này này, cô ấy đi tới chỗ của chúng ta đấy.” Cậu sinh viên làm part time lại dùng sức mà chọc chọc Ngôn Dĩ Luật hai cái.

Ngôn Dĩ Luật nhíu nhíu mày. Sau đó nghe thấy âm thanh giày cao gót dồn sức giẫm lên trên mặt đất chậm dần.

Sau đó Ngôn Dĩ Luật bị người ta vỗ vỗ bả vai, anh nghiêng đầu nhìn sang.

Đúng là Trần Lập Hạ đang mỉm cười.

Lập Hạ dùng ngón cái mô phỏng lại từng khu đọc sách, nhỏ giọng nói: “Em đi xem sách chờ anh tan tầm.”

Ngôn Dĩ Luật ngẩn người, sau đó gật đầu.

Lập Hạ cười ngọt ngào với Ngôn Dĩ Luật, sau đó hơi hơi thu hạ nụ cười gật đầu với cậu sinh viên đang vừa học vừa làm kia, tiếp theo đó là đi đến khu sách mà cô cảm thấy hứng thú bắt đầu lấy sách đọc.

Thấy Trần Lập Hạ đã đi, cậu sinh viên làm part time kia ngăn không được sự hưng phấn: “Tôi thấy anh lại không biết nói làm sao, là lạ đấy, không nghĩ tới anh còn quen biết được mỹ nữ như vậy ah, bạn gái của anh?”

Bạn gái?

Ngôn Dĩ Luật tắc nghẽn, lắc đầu.

“Vậy anh cần phải giới thiệu cho tôi một chút nha.” Cậu sinh viên làm part time nói tiếp: “Nhưng mà cũng có thể, loại mỹ nữ này có lẽ cũng thấy anh chướng mắt.”

Ngôn Dĩ Luật cũng không đi phân biệt cậu sinh viên làm part time kia đang trêu ghẹo anh hay là trào phúng, chỉ cảm thấy nếu hắn còn ồn ào như vậy, sẽ ảnh hưởng đến việc sửa sang lại cùng phân loại từng loại sách của mình.

“Chúng ta đang làm việc, đã sửa sang lại sách triết học, sách tôn giáo, đã sửa sang lại sách chính trị 32%, toàn bộ sách khoa học xã hội chưa sửa sang lại, sách pháp luật, sách quân sự…”

“Tốt tốt tốt bảo tôi câm miệng là được, nói nhiều như vậy làm gì, đầu óc anh có phải có vấn đề hay không.” Ngôn Dĩ Luật còn chưa nói xong, cậu sinh viên kia đã quái thanh quái khí cắt đứt lời đang nói dở của anh.

Ngôn Dĩ Luật cũng không có ý tứ trách cứ hắn, anh đã sớm có thói quen khi mình nói chuyện hay bị cắt đứt.

Cũng đã sớm hình thành thói quen bị người ta nói mình là người lập dị hay là cái gì đó tương tự như thế.

Trần Lập Hạ với tâm trạng buồn chán muốn chết xem xong một bản tiểu thuyết ngôn tình, quyển tiểu thuyết này thật lâu trước đây cô đã từng xem qua, kết cục nhân vật nữ chính là nhảy xuống biển tự sát, nhân vật nam chính trong phần cuối hình như cũng có ám chỉ là tự tử rồi.

Câu chuyện Nhạc Dao trầm trọng này khiến cho cô có chút khó chịu, lại tìm không thấy phương pháp để riết thời gian, nếu như một người lớn lại đi chơi điện thoại ở khu đọc sách trong tiệm sách, vậy thì cũng quá xấu hổ rồi.

Cô lại tiện tay lấy ra một quyển tiểu thuyết ở sâu bên trong, lại có một ít tình tiết giống với những chuyện cô đã từng trải qua lúc trước.

Cô dứt khoát tùy ý lật xem, cứ như vậy chờ Ngôn Dĩ Luật tan tầm.

Tuy nói những quyển sách này khiến Lập Hạ tổng cảm thấy muốn khen nhưng lại chẳng có gì để khen, nhưng mà thời gian trôi qua cũng rất nhanh, cô cũng không chú ý đến Ngôn Dĩ Luật đã đi tới bên cạnh mình, trên lưng còn vác theo một chiếc túi bằng vải dệt màu trắng.

Anh ngồi xuống chỗ ngồi bên cạnh cô, sau đó nhẹ giọng nói: “Sáu giờ tan tầm, em cùng anh đi về.”

Một câu rất đơn giản, nhưng Ngôn Dĩ Luật sau khi nói xong lại giống như không còn chút sức lực nào, nhưng lời nói ra cũng xem như là trôi chảy.

Lập Hạ buông sách, cười gật đầu với Ngôn Dĩ Luật, sau đó liền đứng lên. Sau khi Lập Hạ rời khỏi chỗ ngồi, Ngôn Dĩ Luật liền sửa sang lại cái bàn Lập Hạ vừa mới ngồi qua, điều chỉnh góc độ cùng khoảng cách thật tốt, khiến nó giống với những cái bàn khác, để nó cân xứng ngay ngắn và chỉnh tề.

“Đi gọi xe hay là ngồi xe bus đi về đây?” Mãi cho đến khi ra khỏi tiệm sách Lập Hạ mới dùng âm lượng bình thường nói chuyện với Ngôn Dĩ Luật.

Cô rất rõ ràng đối với quy tắc Ngôn Dĩ Luật cực kỳ cố chấp, trong tiệm sách không được lớn tiếng ồn ào, thế nhưng Lập Hạ ngược lại rất thích nhỏ giọng nói chuyện cùng với Ngôn Dĩ Luật ở trong tiệm sách, lúc ấy thanh âm trầm trầm ôn nhu của anh được ép tới mức thấp nhất, khi nghe thật giống như muốn xuyên thấu qua lỗ tai rồi gãi gãi ở trong lòng của cô vậy.

Trần Lập Hạ vừa dứt lời, cậu sinh viên làm part time kia liền từ trong tiệm sách chạy ra, trên lưng đeo một cái túi sách, thoạt nhìn cũng rất có mùi vị của sinh viên, đại khái là do chạy nhanh cho nên khi đến nơi vì thiếu không khí mà hắn phải hít thở gấp, thanh âm nói chuyện cũng có chút không khống chế được, hướng về phía Lập Hạ bắt chuyện: “Mỹ nữ, cô là bạn của anh Luật à?”

Vừa nói chuyện một bên còn gác tay lên trên bờ vai của Ngôn Dĩ Luật, cái nhấc tay mạnh mẽ còn không biết nặng nhẹ, thân thể Ngôn Dĩ Luật rõ ràng hơi nghiêng một chút.

Trần Lập Hạ lập tức cảm thấy không vui.

Đầu tiên là tứ lưỡng bạt thiên cân* tách khuỷu tay của cậu sinh viên làm part time ra, sau đó kéo lấy cánh tay của Ngôn Dĩ Luật:

“Ừ, bạn gái.”

(Tứ lạng bạt thiên cân*: bốn lạng địch ngàn cân, ý là dùng lực lượng rất nhỏ để giải quyết vấn đề rất lớn.)

Tuy nói động tác này của Lập Hạ không rõ ràng cho lắm, nhưng cậu sinh viên làm part time rất nhanh phát hiện ra Trần Lập Hạ có thái độ không vui đối với hành động của hắn.

Hành động này của cô khiến cho hắn có cảm giác không dễ chịu.

Ngày bình thường chủ tiệm đối với Ngôn Dĩ Luật đều tương đối nể trọng cùng thiên vị, tuy nói hắn chẳng qua là sinh viên làm part time, nhưng tổng cảm giác của hắn lại thấy đầu óc Ngôn Dĩ Luật có vấn đề, bằng không thì chính là tính cách có chỗ thiếu hụt, nhưng lãnh đạo của mình lại rất xem trọng ủy thác đối với Ngôn Dĩ Luật, hắn ngoài khó hiểu còn có ghen ghét.

Bây giờ còn có mỹ nữ đi đón hắn(NDL) tan tầm, còn thân mật với hắn(NDL).

Nếu so ra hắn có gì kém người đàn ông cổ cổ quái quái này sao?

“Tôi thấy không phải đâu, tôi hỏi hắn cô có phải là bạn gái hắn hay không, hắn còn lắc đầu.”

Trong lời nói của cậu sinh viên lúc này đã không còn xưng hô anh Luật thân thiết như lúc đầu nữa, nhưng Lập Hạ nhìn thái độ của cậu sinh viên liền biết người này chắc chắn không phải là bạn của Ngôn Dĩ Luật.

Nếu như nói người này bạn của Ngôn Dĩ Luật…, khẳng định sẽ biết Ngôn Dĩ Luật không thích tiếp xúc chân tay cùng với người không quen biết, ngoại trừ người của nhà họ Ngôn, bên ngoài còn có cô, không hiểu sao Ngôn Dĩ Luật khi tiếp xúc với người khác toàn thân sẽ nổi một tầng da gà khó chịu.

Trần Lập Hạ kéo cánh tay của Ngôn Dĩ Luật, cười đến ngọt ngào:

“Anh ấy giận tôi, cãi nhau với tôi, cho nên tôi mới phải đến đây để đợi anh ấy tan tầm nha.” Một giây sau, Lập Hạ thu lại nụ cười: “Cậu này là đồng sự* mới của anh Luật ư, về sau mong cậu giúp đỡ anh ấy nhiều hơn nha.”

(Đồng sự*: người cùng làm việc chung)

Giọng nói của Lập Hạ được điều chỉnh vừa phải.

Cậu sinh viên làm part time muốn nói tiếp gì đó, lại phát hiện mấy lời mình muốn nói đều bị vị mỹ nữ trước mặt này nói hết mất rồi, cũng chỉ có thể nói một câu tốt đẹp: “Đâu có đâu có, phải là tiền bối chiếu cố tôi.”

Trần Lập Hạ không muốn tiếp tục nói chuyện cùng với người này, nhìn thấy xe bus đã đến, kéo Ngôn Dĩ Luật vẫn đang đứng ở một bên lên trên xe bus.

Ngôn Dĩ Luật tập trung nhìn vào số xe bus, có chút kinh ngạc, nhưng không nói chuyện, đi theo Trần Lập Hạ chen lên xe bus.

Người trên xe bus không nhiều lắm, còn có chỗ trống có thể ngồi, Trần Lập Hạ móc tiền xu ra thuận tiện nhét tiền vào trong hộp, Ngôn Dĩ Luật định giao vé xe bus công cộng ra còn chưa dùng tới, song đã bị lôi kéo ngồi xuống chỗ ngồi.

Rất nhiều năm, Lập Hạ vẫn ưa thích vị trí ngồi ở gần cửa sổ.

Kỳ thật hai người đã thật lâu không có ngồi chung một chỗ trên xe bus công cộng rồi, một nguyên nhân là Lập Hạ vẫn tự mình lái xe, cho nên cô không có vé xe bus công cộng.

Còn một nguyên nhân khác…

Lập Hạ nhìn quần áo cùng với túi sách của mình, thoạt nhìn không hề giống người sẽ chịu ngồi trên xe bus công cộng, quần áo được là ủi chỉnh tề, còn rất cẩn thận tỉ mỉ, còn có nước hoa thanh nhã.

“Anh còn nhớ rõ trước kia chúng ta thường xuyên chạy đến nơi này ăn canh đậu xanh không?” Lập Hạ đột nhiên chỉ vào một ngõ nhỏ xưa cũ ở bên ngoài cửa kính rồi nói, giọng nói hưng phấn, người ngồi ở hàng ghế trước và sau theo lời nói của cô đều nhìn ra bên ngoài cửa kính, mà cái ngõ nhỏ kia sớm đã đi qua.

“Nhớ rõ.” Ngôn Dĩ Luật nói.

“Tiếp theo chúng ta sẽ ra đứng rồi xuống xe!” Chân thành nói xong, đầu cô liền chuyển qua, từ nhìn bên ngoài cửa kính đến gương mặt của Ngôn Dĩ Luật.

Ngôn Dĩ Luật chống lại nụ cười sáng lạn của Lập Hạ, gật đầu.

Từng ấy năm, tới nay vẫn như vậy, cô vẫn luôn như vậy, nghĩ đến cái gì, sẽ đi làm cái đó.

Lập Hạ kéo tay Ngôn Dĩ Luật đi về phía ngõ nhỏ đã sớm đi qua kia, ngõ nhỏ chật hẹp có rất nhiều cửa hàng sớm đã đóng cửa, ven đường còn có mấy đống rác vô ý.

Mà Lập Hạ vẫn giống trước kia, xe nhẹ chạy đường quen chỉ một lúc đã tìm được một cái cánh cửa nhỏ hẹp, bà chủ ngồi ở cửa ra vào, thích ý cầm cây quạt phẩy phẩy, đúng lúc này liền nhìn thấy có hai người khách đang đi đến, nhíu nhíu mày, nhưng gương mặt vẫn lộ ra một nụ cười: “Đến lúc này chỉ có canh đậu xanh ah, đến buổi tối mới nấu xong món khác.”

“Không có việc gì không có việc gì, chúng tôi muốn hai chén canh đậu xanh.” Lập Hạ tủm tỉm cười nói.

Đợi bà chủ bỏ đi, cô quay đầu nói với Ngôn Dĩ Luật: “Em biết rõ anh thích nhất là canh đậu xanh.”

Ngôn Dĩ Luật hơi há miệng ra, muốn nói gì đó lại không nói ra được.

Hết chương 2


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn Thiên Vi về bài viết trên: HNRTV, Niu kinh
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 11 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Đinh Thị Diễm Quỳnh, Hi Hi Ha Ha 1102, Nhók_loli, Sunny Le và 92 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

3 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

4 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

5 • [Hiện đại - Trọng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

1 ... 23, 24, 25

6 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 203, 204, 205

9 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

10 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 118, 119, 120

11 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

12 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

13 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

14 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 121, 122, 123

15 • [Hiện đại] Bói nhân duyên trên Taobao - Nghiên Nghiên Hạ Nhật

1 ... 39, 40, 41

16 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

17 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

18 • [Hiện đại] Cố chấp cuồng - Ngải Tiểu Đồ

1 ... 28, 29, 30

19 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

20 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16



Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 515 điểm để mua Hamster thiên thần
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 246 điểm để mua Lovely Bear 1
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 238 điểm để mua Tivi Angel
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 481 điểm để mua Hamster béo
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 238 điểm để mua Coffee Love
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 387 điểm để mua Mặt trời
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 457 điểm để mua Hamster béo
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Con ma dễ thương
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 434 điểm để mua Hamster béo
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Tiểu Hầu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 321 điểm để mua Đôi bạn thân
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 200 điểm để mua Cup Cake
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 264 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 250 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 238 điểm để mua Cân đĩa
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 232 điểm để mua Bộ xương Dancing
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 247 điểm để mua Korean Prince
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 250 điểm để mua No 1
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 232 điểm để mua Mắt kính hồng gọng vàng
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 200 điểm để mua Giỏ xách xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 498 điểm để mua Thiên thần vàng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Phù thủy dễ thương
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 482 điểm để mua Mề đay đá Citrine 6
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Chuồn chuồn
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 246 điểm để mua Hà mã tắm
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 224 điểm để mua Gấu nâu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 210 điểm để mua Kẹo cầu vồng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 238 điểm để mua Kẹo 7 màu
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 406 điểm để mua Bông tai đá Citrine
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 428 điểm để mua Bông tai đá Peridot

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.