Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 81 bài ] 

Cách phát tài của thương phụ - Tiêu Tùy Duyên

 
Có bài mới 18.06.2017, 22:12
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Tinh Bảo Loan Bang Cầm Thú
Chiến Thần Tinh Bảo Loan Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 22.02.2015, 10:51
Tuổi: 18 Nữ
Bài viết: 712
Được thanks: 5446 lần
Điểm: 20.31
Có bài mới Re: [Xuyên không - Trùng sinh] Cách phát tài của thương phụ - Tiêu Tùy Duyên - Điểm: 34
【012】 Chuẩn bị khai trương

Đi qua một bên múc bột gạo nếp đổ vào trong chậu, dùng nước ấm khẽ nhào đều bột gạo nếp trong chậu.

Lại đập mười lăm trứng gà, vào trong chậu sứ, dùng sức đánh, cho đến khi trứng gà đã được đánh đều, mới đổ vào trong bột gạo nếp, lại thêm đường mía, mật ong vào.

Dùng sức trộn đều.

Nhẹ nhàng chấm một chút đưa vào trong miệng nếm thử, cảm thấy vị ngọt vừa phải, Tùy Duyên mới nắn bột gạo nếp thành một viên tròn, ấn dẹp, đặt trên miếng vải lót trong lồng hấp rồi hấp chín!

Tùy Duyên sợ không đủ, tổng cộng làm mười, cũng hấp hết mười lồng hấp.

Bất Hối nhóm lửa.

Sau một nén nhang, mùi thơm của bánh gạo nếp từ từ tỏa ra.

"Ai nha, A Duyên, món này, thật là thơm!"

Tùy Duyên cười, "Đại nương, bánh gạo nếp này là một món tốt, bởi vì nó được hấp, có trứng gà bổ dưỡng, còn có mật ong bổ dưỡng, thích hợp cho lão nhân gia ăn nhất!"

Tái đại nương nghe vậy, tức giận trợn mắt nhìn Tùy Duyên, "Hay lắm, lão bà ta trong mắt ngươi, thành lão nhân gia rồi!"

"Đại nương, ngươi hiểu lầm ý của ta, ngươi, không có già chút nào, mà là rất trẻ tuổi!"

"Coi như ngươi thức thời!"

Mùi thơm của bánh gạo nếp xông vào mũi, đã vô cùng vui sướng.

Mà bên ngoài cửa tiệm, bởi vì mùi thơm, không ít người tụ tập lại.

Chỉ chỉ chõ chõ cửa tiệm của Tùy Duyên.

Từ xa nhóm người Hạo Nhiên đã ngửi thấy mùi thơm.

"Ai nha, nhà ai làm đồ ăn, thơm như vậy!"

"Đúng vậy, Hạo Nhiên ca, mặt mũi ngươi lớn, có rảnh rỗi hỏi thăm một chút, để cho các huynh đệ đánh một bữa no nê!"

Hạo Nhiên nghe vậy, giơ tay lên đánh mỗi người một cái, đánh vào trên đầu bọn họ, "Một đám ngu xuẩn, các ngươi cảm thấy, món gì đó thơm như vậy, ở đường Tây này có người làm ra được!"

Trong lòng đã đoán được, chỉ có thể là Tùy Duyên làm.

Lại nhìn thấy ở lối vào cửa tiệm của Tùy Duyên, có người tụ tập thì Hạo Nhiên vô cùng chắc chắn.

Nhảy xuống xe ngựa, Hạo Nhiên hét lớn, "Làm gì vậy, làm gì vậy!"

Có người qua đường không biết Hạo Nhiên, bị Hạo Nhiên dọa giật mình, co cổ lại, nếu biết, vội vàng nói, "Hạo Nhiên ca, nghe nói cửa tiệm này là của muội tử nhà ngươi, muội tử ngươi bán cái gì vậy?"

"Bán thức ăn!"

Mùi thơm càng ngày càng nồng, Hạo Nhiên cũng bực bội, "Ai nha, mùng tám, mùng tám muội tử ta khai trương, đến lúc đó, các ngươi nhớ tới ủng hộ, cho Hạo Nhiên ta một chút sĩ diện!"

Nói xong dùng sức đẩy cửa tiến vào trong cửa tiệm.

Mùi thơm càng đậm.

Các huynh đệ của Hạo Nhiên, giả bộ mang sọt nguyên liệu nấu ăn, vội vội vàng vàng đi đến phòng bếp.

Phía sau cũng có người tham ăn, lặng lẽ đi theo.

Trong phòng bếp.

Tùy Duyên đang mở nắp lồng hấp ra, cầm đũa nhẹ nhàng đè một cái trên bánh gạo nếp, không dính đũa.

"Được rồi!"

Đưa tay ngâm vào trong nước lạnh, nắm vải lót, lấy bánh ra, đặt ở trên tấm thớt. Bất Hối đỡ Tái đại nương, đứng ở một bên, liên tục nuốt nước miếng.

"A Duyên, A Duyên, mau cắt một cái cho hai bà cháu chúng ta nếm thử!" Tái đại nương vội vàng nói.

Tùy Duyên gật đầu, cầm dao cắt thức ăn lên cắt ra làm đôi, dùng đũa gắp đặt vào trong chén, ngay cả đũa cũng đưa cho Tái đại nương, lại gắp đưa cho Bất Hối.

Tái đại nương cầm đũa lên, gắp cắn một cái.

"Ưmh. . . . . ." diễn đàn LEEQUYSDDOON

Cả đời này, nàng chưa từng được ăn bánh ngọt ngon như vậy.

Thơm mềm ngon miệng, dẻo mà không dính, xốp mà không dai, lại có mùi trứng gà, mùi mật ong, còn có hương gạo nếp.

Mùi vị thật sự rất ngon.

Bất Hối cũng ăn cực kỳ hạnh phúc.

Trước kia, những món ăn này, cả đời nàng cũng không dám tưởng tượng .

Két két mấy tiếng.

Là âm thanh dùng lực đóng cửa.

Sau đó cửa phòng bếp, với Hạo Nhiên cầm đầu, được đóng cực kỳ chặt chẽ.

"Hạo Nhiên ca, các ngươi trở lại, vừa đúng lúc, ta làm bánh gạo nếp, để ta cắt ra, cho mọi người nếm thử một chút!"

Tùy Duyên cười híp mắt nói xong, lấy bánh gạo nếp đặt ở bên trong rổ trúc ra, cắt làm đôi, mới bưng đưa cho Hạo Nhiên ca.

Hạo Nhiên nhận lấy, hét một tiếng, "Lui về phía sau!"

Nói xong, cầm một miếng bánh gạo nếp hấp lên, ăn.

Các huynh đệ của Hạo Nhiên, thấy Hạo Nhiên ăn như hổ đói, vội vượt lên trước, một người cầm một miếng lên, tránh ra ngoài, đi qua một bên ăn, ngay cả người tham ăn cùng theo vào, cũng cầm ăn.

Một người một miếng, ba bánh gạo nếp, chia nhau sạch sẽ.

Hạo Nhiên ăn xong một miếng bánh gạo nếp, chuẩn bị cầm miếng thứ hai, mới phát hiện bên trong rổ trống không, hắn tức giận trợn mắt lên giận dữ nhìn mọi người, lại phát hiện, có thêm rất nhiều người vốn không hề quen biết.

Hạo Nhiên thật sự tức cũng không được, cười cũng không xong.

Tùy Duyên đứng ở cửa phòng bếp, thấy món ăn nàng làm được hoan nghênh như vậy, hé miệng nở nụ cười.

"Hạo Nhiên ca, bên trong còn mấy lồng hấp, ta sẽ cắt thêm!" Nói xong, nhận lấy rổ từ trong tay Hạo Nhiên, xoay người đi cắt bánh gạo nếp.

Hạo Nhiên lại lớn tiếng hét lên, "Đi đi đi đi, tất cả đều ra bên ngoài tìm ghế ngồi cho ta, tính chen chúc ở phòng bếp làm gì!"

"Vậy Hạo Nhiên ca, một hồi, ngươi cũng không thể ăn trộm, nhớ bưng bánh ngọt ra, mọi người cùng nhau ăn...!"

"Đúng vậy, Hạo Nhiên ca, ngươi cũng không thể ăn một mình!"

"Đúng, chúng ta là huynh đệ mà!"

Hạo Nhiên nghe vậy, vung nắm đấm.

Các tiểu huynh đệ, lập tức giải tán. . . . . .

"Hạo Nhiên thúc thúc, miếng bánh ngọt này cho ngươi, nương vẫn còn đang cắt, Bất Hối len lén lấy cho ngươi!"

Hạo Nhiên nghe vậy cúi đầu, thấy hai tay Bất Hối bưng chén, cười híp mắt có chút rụt rè nhìn hắn.

Hạo Nhiên cười một tiếng, "Vẫn chưa ăn đủ!"

Cầm bánh gạo nếp lên, ăn.

Tái đại nương nhìn Hạo Nhiên, lại nhìn Bất Hối, lại nhìn Tùy Duyên đang bận rộn, nở nụ cười.

Tùy Duyên lại cắt ba bánh gạo nếp đặt vào trong rổ, Hạo Nhiên bưng ra ngoài phòng bếp, ngay sau đó cầm một miếng lên nhét vào miệng.

Đi cũng chậm hơn.

Chờ đến khi hắn đi tới tiểu viện, vào trong cửa tiệm, đã ăn hết ba miếng bánh gạo nếp.

Phòng bếp.

"A Duyên, ngươi tính bán bánh gạo nếp sao?" Tái đại nương hỏi.

Tùy Duyên gật đầu, "Bán, cùng bán với phá lấu bò, còn định làm chút bánh bao bánh màn thầu!"

Tái đại nương gật đầu.

"Vậy chắc chắn hai nương con ngươi rất bận rộn, có muốn tìm hai người đến giúp đỡ hay không?"

Tìm hai người giúp một tay?

Tùy Duyên suy nghĩ một chút, tạm thời vẫn chưa cần.

Bởi vì tạm thời nàng còn chưa có một văn tiền lời.

"Đại nương, tạm thời chưa cần, chuyện mời người, đợi khi làm ăn ổn định lại nói!"

"Như vậy cũng tốt, làm chắc ăn chắc, nếu không, ngươi lo cơm, ta tới giúp ngươi thu tiền, để Hạo Nhiên bưng chén gì đó cho ngươi, ngươi chỉ cần quan tâm công việc ở phòng bếp là tốt rồi!"

"Đại nương, chuyện này, Hạo Nhiên ca là nam tử, không tốt lắm. . . . . ." Tùy Duyên cực kỳ thẹn thùng.

Tái đại nương cười, "A ha ha, ngươi cũng đừng thẹn thùng, nói thiệt cho ngươi biết, ta và Hạo Nhiên, chỉ muốn được tới đây ăn không uống không thôi!"

Tùy Duyên nghe vậy, cũng cười theo, "Ta hoan nghênh!"

"Vậy chuyện này quyết định như vậy!"

Tùy Duyên gật đầu.

Thức ăn buổi tối, Tùy Duyên làm rất phong phú, mười mấy món ăn, còn có một chậu phá lấu bò rất lớn vừa thơm vừa cay, vung quyền uống rượu, cực kỳ náo nhiệt.

Cơm nước no nê, tất cả mọi người cáo từ ra về.

Tùy Duyên ở phòng bếp rửa chén, dọn dẹp.

Bất Hối và Hạo Nhiên ở bên ngoài quét sân, hai người thỉnh thoảng đụng đầu, chọc cho Bất Hối ha ha nở nụ cười.

Hạo Nhiên thương yêu xoa đầu Bất Hối.

"Nha đầu tốt, buổi tối nếu như gặp phải nguy hiểm, liền hô to, biết không?"

Bất Hối gật đầu, "Hạo Nhiên thúc thúc. . . . . ."

"Ừ ~" d đ lê;quý'đôn

"Ngươi sẽ luôn luôn đối với chúng ta tốt như vậy sao?"

Hạo Nhiên gật đầu, thương tiếc xoa đầu Bất Hối, "Đúng, cả đời, đều tốt như vậy!"

Bất Hối cười, "Hạo Nhiên thúc thúc, chờ Bất Hối trưởng thành, Bất Hối sẽ hiếu kính ngươi, giống như đối với nương vậy!"

"Tốt!"

Đây là lời hứa của Hạo Nhiên và Bất Hối, bí mật nhỏ.

Rửa xong chén, Tái đại nương, Hạo Nhiên chuẩn bị cáo từ.

"Nương Bất Hối. . . . . ." Hạo Nhiên mới vừa mở miệng, Tái đại nương liền đánh cho hắn một cái, "Gọi nương Bất Hối cái gì, gọi A Duyên!"

Hạo Nhiên sững sờ, Tùy Duyên cúi đầu cười yếu ớt.

Sững sờ chốc lát, Hạo Nhiên bừng tỉnh hiểu ra, "A Duyên, hôm nay bên ngoài có rất nhiều người tới hỏi, lúc nào thì người bán bánh gạo nếp, ta liền mở miệng nói, cửa tiệm của người mùng mười khai trương, ngươi xem, có kịp không?"

"Hạo Nhiên ca, mùng mười khai trương, cũng tốt, nhưng mà, bảng hiệu, ta còn chưa có đi làm!"

Hạo Nhiên nghe vậy, không ngừng cười ha ha, "Chuyện này, ngươi yên tâm, ngươi chỉ cần nói cho ta biết, cửa tiệm tên gì, ta bảo đảm vào mùng mười, chắc chắn bảng hiệu sẽ được đưa đến!"

Tùy Duyên nghe vậy, thoải mái cười một tiếng.

Làm sao nàng lại quên mất, bản lĩnh của Hạo Nhiên.

"Tùy ký!"

"Tùy ký, họ ngươi?" Hạo Nhiên hỏi.

Tùy Duyên gật đầu.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 20.06.2017, 22:27
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Tinh Bảo Loan Bang Cầm Thú
Chiến Thần Tinh Bảo Loan Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 22.02.2015, 10:51
Tuổi: 18 Nữ
Bài viết: 712
Được thanks: 5446 lần
Điểm: 20.31
Có bài mới Re: [Xuyên không - Trùng sinh] Cách phát tài của thương phụ - Tiêu Tùy Duyên - Điểm: 47
【013】 Khai trương thuận lợi

"Cũng được, đơn giản lại dễ nhớ, A Duyên, ngoài ra, hôm khai trương ngươi cần chuẩn bị thức ăn trước, ta cảm thấy, ngươi có thể làm nhiều bánh gạo nếp một chút, ta tin tưởng hôm đó nhất định sẽ bị tranh mua!"

Tùy Duyên cười, "Ta nhớ kỹ rồi, Hạo Nhiên ca!"

Hạo Nhiên cõng Tái đại nương lên, đi tới cửa, rồi nói với Tùy Duyên, "Đóng cửa vào trong đi, nếu như buổi tối gặp phải chuyện gì ngoài ý muốn, nhớ phải kêu to, hộ ở bên cạnh, ta đã sớm chào hỏi rồi!"

Tùy Duyên gật đầu, trong lòng ấm áp, "Hạo Nhiên ca, các ngươi đi trước đi, rồi ta đóng cửa!"

"Vậy cũng không được, ta một đại lão gia và một lão bà tử, ban đêm đi đường không sợ, nhưng mà ngươi là một tiểu nương tử, dẫn theo một oa nhi không lớn không nhỏ, tóm lại không tốt lắm, ngươi khóa cửa, khóa hết các chốt cửa rồi, ta liền đi!" Lời lẽ Hạo Nhiên ngay thẳng nói.

Tùy Duyên nghe vậy, trong lòng hơi chua xót, "Hạo Nhiên ca, ngươi chờ một chút!"

Hạo Nhiên cười lộ ra hàm răng trắng, "Mau đóng cửa vào đi thôi, đi ngủ sớm!"

Tùy Duyên gật đầu, đóng cửa lại.

Làm cho khuôn mặt tươi cười của Hạo Nhiên càng ngày càng nhỏ, cuối cùng không nhìn thấy nữa.

Tùy Duyên dựa lưng ở trên ván cửa, sau đó cười khúc khích.

Bịch bịch bịch chạy vào phòng bếp, kéo tay Bất Hối, "Bất Hối, Bất Hối, cuối cùng chúng ta cũng có nhà thuộc về mình rồi!"

Vốn không dễ dàng có được ngôi nhà.

Lại có được rất dễ.

Bất Hối cũng cười, nương con hai người lôi kéo nhau, còn nhảy nhót, cuối cùng Tùy Duyên ôm lấy Bất Hối.

"Bất Hối, về sau cười nhiều hơn, nói nhiều hơn, đừng mỗi ngày mặt ủ mày ê, lo lắng cả ngày lẫn đêm, ta sẽ không bỏ con lại mà rời đi, nhưng Bất Hối con biết không, nửa năm không thể đi lại đó, ta rất sợ, ngươi đi ra ngoài sẽ không trở lại, bỏ ta lại một mình!"

Bất Hối nghe vậy, thật lâu sau, mới oa một tiếng khóc lên.

"Nương. . . . . ." diễn đàn l-ê-q-ú-y-đ-ô-n

Hóa ra, sợ hãi bị vứt bỏ không chỉ có một mình nàng.

"Bất Hối, về sau chúng ta đều phải thật vui vẻ, cố gắng kiếm bạc trắng, đến một ngày nào đó trong tương lai, chúng ta dành dụm đủ bạc, đổi một cửa tiệm lớn hơn, sau đó kiếm nhiều bạc hơn, mua trạch viện, đất đai!"

Những tháng ngày đó, thật sự tốt đẹp.

Bất Hối gật đầu, vừa khóc vừa cười.

Rửa chân rửa mặt, nương con hai người trèo lên giường, Bất Hối lấy hà bao Tái đại nương cho ra, "Nương, cái này là nãi nãi cho!"

Tùy Duyên kinh ngạc, vươn tay tiếp nhận, mở ra, là một tấm ngân phiếu, phía trên in, một trăm lượng.

Tùy Duyên nắm ngân phiếu trong lòng bàn tay, "Bất Hối, nãi nãi và Hạo Nhiên thúc thúc đều là người tốt!"

Bất Hối gật đầu.

"Ngủ đi, ngày mai, dậy sớm!"

Bất Hối gật đầu, nương con hai người ôm nhau ngủ. Trong giấc mộng, nương con hai người đều mỉm cười, hạnh phúc. . . . . .

Trên đường cái, chợt có người đi đường tụm năm tụm ba, hoặc chính là phu canh gõ mõ cầm canh.

Hạo Nhiên cõng Tái đại nương, từ từ đi về nhà.

"Nương. . . . . ." Hạo Nhiên khẽ gọi.

"Ừm!" Tái đại nương đáp một tiếng, chờ lời kế tiếp của Hạo Nhiên.

"Nương, người nói, nếu như, ta chỉ nói nếu như, ta cưới A Duyên, người có hay không. . . . . ." Hạo Nhiên nói xong, dừng một chút.

Cuối cùng vẫn không có dũng khí nói tiếp.

Tái đại nương sững sờ, ngay sau đó cười một tiếng.

"Ta cho rằng ngươi sẽ nhịn nữa tháng hay nữa năm nữa!"

Hạo Nhiên nghe vậy kinh ngạc.

Tình cảm yêu mến, người đã nhìn ra mọi thứ?

"Cũng không xem xem, ngươi là do ai hoài thai mười tháng sinh ra, một tay dọn phân nước tiểu nuôi lớn, chút tâm tư của ngươi, còn có thể lừa gạt được ta?"

Hạo Nhiên cười cười.

"Nương, tình cảm này người đã sớm biết!"

"Ta có thể không biết sao, ban đầu, ngươi dẫn người vào trong nhà, ta đã phỏng đoán, tiểu tử này uống phải thuốc gì, chợt thông suốt!"

"Nhưng nương, A Duyên nàng. . . . . ."

Tái đại nương nghe vậy, vươn tay nhéo lỗ tai Hạo Nhiên, "Tiểu tử thúi, nếu không phải là lão nương suy nghĩ cho ngươi, mười đời ngươi cũng không thể có cơ hội kêu nàng là A Duyên!"

"Nương, đau!" Hạo Nhiên nói xong, ngay sau đó nịnh bợ, "Nhưng mà nương vì nhi tử như vậy, chính là thương yêu, nhéo lỗ tai, nhi tử cũng không có một câu oán hận!"

Tái đại nương cười, buông lỏng tay ra.

"Kẻ ngốc, tính tình, diện mạo, khí chất của A Duyên, nương đều rất thích, cho dù dẫn theo Bất Hối, nương cũng không quan tâm, đừng nói chi là, ta nhìn Bất Hối đã cảm thấy muốn hôn, cảm giác giống như tôn nữ (cháu gái) của mình!"
                                        
"Nương, người nhìn vừa mắt rồi, cho nên nhìn thế nào, cũng thấy tốt!"

Tái đại nương cười, "Thì ra không phải tiểu tử ngươi nhìn vừa mắt, thấy thế nào cũng tốt, cố gắng làm mọi chuyện hơn người khác, chẳng qua, ngươi cần phải biểu hiện thật tốt, bắt được trái tim A Duyên sớm một chút, đừng để người khác đoạt tiên cơ!"

Hạo Nhiên nhếch miệng, "Nương, người yên tâm, đã xác định mục tiêu rõ ràng, nhất định sẽ đâu ra đó!"

Nương của hắn, thật là tốt.

Thông suốt mọi chuyện thật tốt.

Về đến nhà, Hạo Nhiên nấu nước ấm rửa chân cho Tái đại nương.

"Nương, qua mấy ngày nữa, ta muốn vào kinh thành một chuyến!"

Tái đại nương nghe vậy, cả kinh, "Hạo Nhiên, tám năm rồi, chúng ta tìm tám năm, vẫn không có tin tức, ngươi tội gì. . . . . ."

"Nương, một lần này nữa thôi, một lần cuối cùng, cho dù nói thế nào, tóm lại là trước kia ta nhầm người, nếu như có thể tìm được nàng, ta nguyện ý phụ trách!"

"Nếu như tìm được người rồi, ngươi định làm như thế nào với A Duyên?" Tái đại nương tức giận hỏi.

"Nương, nếu như tìm được, nàng chưa gả, ta sẽ cưới nàng, về phần A Duyên, ta vẫn chưa bày tỏ chuyện gì, nàng đối với ta, cũng không có cảm giác gì!"

Tái đại nương tức giận, giơ tay tát Hạo Nhiên một cái, "Khốn kiếp, hồ đồ, ta nói bao nhiêu lần rồi, kinh thành, chúng ta có thể không đi, cũng không cần đi, năm đó, ngươi vừa đi, thiếu chút nữa không quay về được, Hạo Nhiên, nghe nương một lần này thôi, chỗ ấy vinh hoa phú quý, ta không muốn tham, ngươi dùng khuôn mặt này, an toàn cả đời là tốt rồi!"

Trên mặt đau rát, Hạo Nhiên thở dài một tiếng.

"Nương, không phải ta tham vinh hoa phú quý ở kinh thành, ta chỉ là . . . . ." Cầm vải bố lau chân cho Tái đại nương, Hạo Nhiên mới tiếp tục nói, "Cô nương kia, vốn là đại khuê nữ lá ngọc cành vàng, ta không thể bôi nhọ người ta, sau đó bỏ đi, chuyện gì cũng không quản. . . . . ."

Làm một nam nhân chính trực, phải kiên định, có trách nhiệm.

"Đúng, ngươi không được phép, những năm qua, chúng ta dùng bao nhiêu quan hệ để tìm kiếm, ngươi cũng len lén đi mấy lần, nhưng Hạo Nhiên, có một chút tin tức sao?"

Tái đại nương nói xong, thở dài một hơi "Chuyện như vậy, ngươi xem mà làm đi, không còn sớm nữa, đi ngủ sớm đi, sáng sớm ngày mai, ngươi còn phải đi làm bảng hiệu giúp A Duyên!"

"Nương cũng đi ngủ sớm!"

Nằm ở trên giường, Hạo Nhiên làm thế nào cũng không ngủ được. . . . . .

Chuyện tám năm trước, là một cây gai, đâm vào ngực hắn, muốn nhổ ra cũng nhổ không được.

Sáng sớm ngày hôm sau, Tùy Duyên liền dậy thật sớm, rửa nồi, nấu cơm.

Bây giờ trời đã lạnh, Tùy Duyên nghĩ, rất nhiều thức ăn có thể để nhiều ngày giờ. Nàng có thể làm nhiều, điểm tâm gì gì đó, chờ mùng mười khai trương, tặng cho Hạo Nhiên cùng với các huynh đệ của Hạo Nhiên, để cho bọn họ mang về cho đứa trẻ ở nhà.

"Nương. . . . . ."

Bất Hối mặc xiêm áo xuống lầu, Tùy Duyên nở nụ cười, "Đi ngủ tiếp đi, chờ sau khi khai trương, cho dù con muốn ngủ, sợ là cũng không còn cơ hội!"

"Mới không đi ngủ đâu, Bất Hối muốn chịu khó một chút, giúp đỡ nương làm việc, cố gắng kiếm bạc trắng!" Bất Hối nói xong, cười ha ha.

Trải qua hững tháng ngày cực khổ bụng ăn không no, cơm ba bữa không đủ, trên người không có một đồng nào, không có nhà để về.

Hôm nay, cuộc sống tốt như vậy, nàng phải quý trọng.

Đứa bé sáu tuổi, lại cực kì hiểu chuyện.

Lúc mở cửa, Hạo Nhiên ngồi ở trên xe ngựa, thân thể dựa vào cửa xe ngựa, ngẩng đầu nhìn trời, không biết đang suy nghĩ chuyện gì.

Tùy Duyên cười, "Hạo Nhiên ca, ngươi mạnh khỏe, chào buổi sáng!"

Hạo Nhiên cũng cười.

"Hạo Nhiên ca, ngươi ăn điểm tâm chưa, ta làm rồi, đang định mang một chút qua cho đại nương!"

Hạo Nhiên nghe vậy, càng cười vui vẻ hơn, "Còn chưa có ăn, buổi sáng ngươi làm món ăn gì, ở chỗ nương ta, ngươi không cần đưa qua, ta sẽ đưa người qua cho ngươi!"

Nói xong, đỡ Tái đại nương xuống xe ngựa, vào phòng bếp, ăn thức ăn.

"A Duyên, trong nhà đã có nương ta, ngươi theo ta đến cửa tiệm làm bảng hiệu, nói với Lý lão đầu một chút, khi làm bảng hiệu phải chú ý gì, thuận tiện đi chợ thịt bò, thượng lượng giá cả với mọi người, bảo về sau bọn họ đưa nội tạng bò tới cho ngươi, tránh cho mỗi buổi sáng ngươi phải chạy tới chạy lui!"

Hạo Nhiên suy nghĩ chu đáo như vậy, tất nhiên Tùy Duyên đồng ý, gật đầu, "Tốt!"

Ngày hôm sau, Hạo Nhiên kéo Tùy Duyên chạy khắp nơi, mua đồ, lại tiêu hết hai mươi lượng bạc, quyết định giao nội tạng bò trong sáu tháng.

Sáng mùng mười, vẫn còn nửa đêm nửa hôm, Tùy Duyên đã thức dậy, thắp ngọn đèn dầu, rửa nồi nấu nước rửa mặt rửa tay, đứng ở cửa phòng bếp, nhìn bầu trời tối đen, Tùy Duyên hé miệng nở nụ cười.

Cõi lòng đầy mong đợi vào cuộc sống, bận rộn lại thực tế.

Bất Hối cũng sớm thức dậy giúp một tay, cùng Tùy Duyên nương con hai người phân công hợp tác.

Cân bột mì, đường mía, mật ong, trứng gà, Tùy Duyên tính tiền vốn làm bánh gạo nếp đại khái khoảng 50 văn, nàng cắt bánh thành 16 miếng, năm văn tiền một miếng, một cái bánh gạo nếp, có thể kiếm 30 văn tiền.

Nếu như mua hai miếng, có thể bán chín văn tiền.

Mặc dù ít một văn tiền, nhưng mà, Tùy Duyên suy nghĩ, tiền đồ sáng lạng, tâm tình cũng tốt.

Cố gắng nắn bột gạo nếp, làm bột thành viên tròn, đặt ở trên lồng hấp hấp chín.

Vừa hấp bánh gạo nếp, Tùy Duyên còn vừa làm điểm tâm, cháo thịt nạc, trứng luộc, rau trộn, từng món đặt ở trên bàn nhỏ trong phòng bếp, đúng là thiên tài.

Ngoài cửa, Hạo Nhiên nhảy lên nhảy xuống, lòng bàn chân đã đông cứng, trời còn chưa sáng, hắn đã rời giường đến nhà Lý lão đầu lấy bảng hiệu cửa tiệm cho Tùy Duyên.

Lại một đường khiêng đến nơi này, tay lạnh, chân cũng lạnh.

Còn chưa tới cửa, Hạo Nhiên đã ngửi thấy hương thơm ngọt ngào, dùng sức hít hít mũi, mới vươn tay đi gõ cửa.

"Cốc cốc cốc"

Tùy Duyên ở trong phòng bếp, đoán cũng biết là Hạo Nhiên tới, vội vàng ra mở cửa, mở cửa, thấy Hạo Nhiên đứng trước cửa ra vào, khiêng bảng hiệu, lỗ mũi cũng đóng băng, "Hạo Nhiên ca, ngươi mau vào đi!"

"Trước chưa cần tiến vào, ngươi lấy cầu thang ra, ta treo biển hiệu lên cho ngươi!"

Tùy Duyên sững sờ, "À!" Đáp một tiếng, chạy ra hậu viện mang cầu thang ra ngoài, dọn xong, Hạo Nhiên khiêng tấm bảng lên, đặt ngay chính giữa cửa, Hạo Nhiên liền đóng đinh.

Ngay lập tức treo biển hiệu rất đẹp.

"Lụa đỏ đâu rồi, A Duyên, đi lấy lụa đỏ ra đây!"

Hạo Nhiên nói xong, nhảy xuống, đứng trên mặt đất, ngẩng đầu nhìn bảng hiệu, nhìn bên trái một chút, nhìn bên phải một chút.

Tùy Duyên chạy vào phòng, cầm lụa đỏ ra ngoài, đưa cho Hạo Nhiên, "Hạo Nhiên ca, đây!"

Hạo Nhiên nhận lấy, leo lên cầu thang, gắn lụa đỏ lên.

Nhảy xuống, không ngừng cười ha ha, đưa cho Tùy Duyên một bao lì xì, "A Duyên, cái này cho ngươi, là một chút tâm ý của ta và nương ta!"

Tùy Duyên do dự một chút, cảm thấy chuyện này là một điềm tốt, vươn tay tiếp nhận, "Cám ơn Hạo Nhiên ca!"

"Cám ơn ta làm gì, làm điểm tâm đi, ta đói chết mất!"

"Làm ngay, làm ngay, Hạo Nhiên ca, ngươi mau vào nhà cùng ta, ta luộc trứng gà, nhân lúc còn nóng ngươi mau ăn!"

Hạo Nhiên vui vui mừng mừng ăn hai chén cháo thịt, ba quả trứng gà, hai miếng bánh gạo nếp, ăn no rồi, mới lên tiếng, "Ăn ngon, A Duyên, ngươi giữ lại một phần điểm tâm cho ta, tránh cho một hồi nương ta tới, bị những tiểu tử kia ăn hết sạch!"

"Làm sao một hồi đại nương tới đây được?" Tùy Duyên hỏi.

"Một hồi có người đi đón nương ta, yên tâm, chắc chắn vào giờ lành để đốt pháo!"

Từ sớm, Tái đại nương và huynh đệ Hạo Nhiên đều cho Tùy Duyên tiền lì xì, trừ Tái đại nương và Hạo Nhiên ra, những người khác cũng không cho bao nhiêu tiền, mọi người cho vật may mắn, Tùy Duyên cũng muốn may mắn, vui vui mừng mừng nhận lấy.

Giờ lành đến. erica\dđ-lequydon

Pháo cháy, Tùy Duyên kéo lụa đỏ xuống, Tùy ký xem như là khai trương,

Buổi sáng, ở bến tàu đã có người đi đường, Tùy ký tu sửa khai trương, rất nhiều người tò mò.

Bất quá, những người lần trước ăn bánh gạo nếp, đều chen lấn nhau đến.

Đặt một cái bàn ở cửa.

Hạo Nhiên bưng bánh gạo nếp ra, để lên bàn, thét, "Mau tới mua, bánh gạo nếp, năm văn tiền một miếng, hai miếng chín văn tiền, rẻ ngon, bảo đảm các ngươi sẽ muốn ăn nữa, mua lại muốn mua!"


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 22.06.2017, 22:29
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Tinh Bảo Loan Bang Cầm Thú
Chiến Thần Tinh Bảo Loan Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 22.02.2015, 10:51
Tuổi: 18 Nữ
Bài viết: 712
Được thanks: 5446 lần
Điểm: 20.31
Có bài mới Re: [Xuyên không - Trùng sinh] Cách phát tài của thương phụ - Tiêu Tùy Duyên - Điểm: 46
【014】Con đường mới để phát tài

Hạo Nhiên thét như vậy, làm cho mọi người cười ha ha, có người thuần túy tăng thể diện cho Hạo Nhiên, móc tiền ra mua.

Tùy Duyên đứng ở bên cạnh, hé miệng cười yếu ớt.

May nhờ có Hạo Nhiên, nếu không, nàng thật sự không biết nên rao thế nào.

"A Duyên, gói!"

Tùy Duyên đáp một tiếng, lập tức tiến lên dùng kẹp gắp bánh gạo nếp lên, đặt vào trên chiếc lá chuối đã rửa sạch sẽ, gói lại, dùng một cọng rơm buộc lại, đưa cho người mua bánh gạo nếp, thuận tiện thu tiền.

Mặc dù thời gian nhìn nhau rất ngắn, vô cùng ngắn, nhưng trong lòng mỗi người đều lưu lại rung động quá lớn.

Tùy Duyên lập tức xoay đầu đi, tiếp tục gói bánh gạo nếp, Hạo Nhiên cũng tiếp tục thét.

Người bán thịt bò cũng đưa nội tạng bò tới, cố gắng kéo xe ngựa, người nọ nhảy xuống xe ngựa, không ngừng cười ha ha, "Hạo Nhiên ca cũng ở đây sao!"

Hạo Nhiên lập tức trừng mắt, lông mày nhíu một cái, "Đi đi đi đi, kéo đến cửa sau đi, nơi này là chỗ làm ăn, về sau nhớ kéo đến cửa sau!"

"À, tốt ....!" Người nọ nói, ngồi lên trên xe ngựa, chở nội tạng bò ra cửa sau.

Một ngón tay của Hạo Nhiên chỉ, "Mấy người các ngươi ra cửa sau giúp chuyển vào viện!"

"Tốt, Hạo Nhiên ca!"

Mấy người lập tức hi hi ha ha chạy ra hậu viện.

Hạo Nhiên nói với Tùy Duyên, "Ngươi đi làm phá lấu bò đi, chỗ này, có mấy người chúng ta là đủ rồi!"

Tùy Duyên gật đầu, đi tới nhà bếp.

Đi tới phòng bếp, mấy sọt nội tạng bò cũng đã được chuyển vào trong sân nhỏ phía sau phòng bếp.

Người đưa thịt bò họ Trương.

Ở hậu viện nói cửa tiệm thịt bò rất bận rộn, nhưng nghe mùi thơm từ phòng bếp, lại không nỡ đi, vẫn lải nhải kéo mấy huynh đệ của Hạo Nhiên, hỏi đông đáp tây.

"Trương ca, ngươi chờ một chút!"

Tùy Duyên ở trong phòng bếp hô một tiếng, vội vàng mang theo một cái rổ đi ra ngoài phòng bếp, "Trương ca, đây là chút bánh gạo nếp, chắc chắn một khoảng thời gian rất dài sắp tới ta không thể đi đến cửa tiệm thịt bò, ngươi giúp ta cầm đi phân phát cho mọi người, một người một phần, ta đã gói kỹ!"

Trương ca cười ha ha, "Vậy thì tốt!"

Vươn tay nhận lấy, ngoài mặt không nói, nhưng trong lòng rất vui mừng, đối với thái độ làm người của Tùy Duyên, cũng thích hơn.

"Trương ca, về sau giao nội tạng bò, còn phải làm phiền các ngươi, đây cũng không phải là vật gì đáng tiền, một chút tấm lòng của ta!"

"Ha ha, được, được, đại muội tử, chúc ngươi mua may bán đắt, sọt, sáng mai sẽ trả lại cho ngươi!"

"Cám ơn Trương ca!"

Trương ca xách theo mấy cái sọt, vui mừng rời đi.

Tùy Duyên lấy tạp dề mặc vào, trong phòng bếp, Bất Hối đã nấu nước nóng, Tùy Duyên lấy nước nóng, trước tiên dùng nước rửa sạch nội tạng bò.

Rồi lấy bột mì dùng sức chà xát rửa sạch, cho đến khi rửa xong ba sọt nội tạng bò, tay cũng bị rộp.

Lại đặt nội tạng đã rửa sạch vào trong nồi cho chảy hết máu, vớt ra cho ráo nước, cắt rồi đặt vào trong nồi nấu đã bỏ gia vị.

Thoáng cái đã nấu đầy hai nồi.

Trong cửa tiệm.

Hạo Nhiên hô mệt, đổi thành một tiểu huynh đệ.

Lười biếng ngồi trên băng ghế, nửa người dựa vào trên bàn, một tay cầm tách trà, "Hô lớn tiếng lên, ngươi chưa ăn điểm tâm sao?"

Tiểu huynh đệ nghe vậy, lập tức căng cổ họng hô to.

"Bánh gạo nếp, năm văn tiền một miếng, chín văn tiền hai miếng!"

Tùy Duyên ở trong phòng bếp nghe thấy, không nhịn được hé miệng nở nụ cười.

Tái đại nương cầm gậy từ từ đến gần phòng bếp, "A Duyên, bánh gạo nếp bán cũng không tệ, ngươi làm bao nhiêu cái?"

"Ba mươi!" Tùy Duyên nói, lau khô tay, đỡ Tái đại nương ngồi xuống.

Nhiều như vậy!

Tái đại nương ngẩn người.

Tùy Duyên cười, "Đại nương, ta biết rõ, bên cạnh bến tàu, đều là người làm việc nặng, năm văn tiền một miếng bánh gạo nếp rất xa xỉ, không chỉ vậy, hôm nay khai trương, mọi người đến giúp đỡ, cuối cùng ta cũng phải làm chút gì đó, để cho bọn họ mang về, cho người già đứa trẻ trong nhà!"

Tái đại nương nghe vậy, bừng tỉnh hiểu ra, "Cũng là ngươi suy nghĩ chu đáo!"

"Đại nương, ngươi ngồi đi, ta làm bánh màn thầu và bánh bao, tránh cho buổi trưa, mọi người không có gì để ăn!"

"Ngươi bận rộn, ta đi ra bên ngoài xem một chút!" Tái đại nương nói xong, đứng lên, từ từ đi ra bên ngoài.

Bất Hối lập tức đứng lên, "Nãi nãi, ta đỡ người!"

"Ngoan ngoan, Bất Hối đỡ nãi nãi, Bất Hối là áo bông tri kỉ của nãi nãi, rất ấm áp....!"

Tái đại nương và Bất Hối vui vẻ đi tới cửa tiệm, lại thấy Hạo Nhiên ngồi không sai khiến người khác, Tái đại nương cầm gậy lên không nặng không nhẹ gõ xuống, "Chỉ biết ngồi không là giỏi, đi phòng bếp xem A Duyên, có cần lấy nước không!"

Hạo Nhiên vừa nghe, trong lòng liền biết lão nương tạo cơ hội cho hắn, vội nói, "Tốt!"

Tùy Duyên đang bận gói bánh bao, trong lò, củi cháy phát ra âm thanh lách tách.

Phá lấu bò cũng tỏa ra mùi thơm nồng nặc.

Hạo Nhiên đi tới, đứng ở cửa phòng bếp, lẳng lặng nhìn Tùy Duyên đang bận rộn, đột nhiên nở nụ cười. Cũng không biết mình cười vì chuyện gì, nhưng, giờ khắc này Hạo Nhiên, cũng là thật lòng muốn cười.

Đột nhiên Tùy Duyên quay đầu lại, thấy là Hạo Nhiên, hé miệng nở nụ cười, "Hạo Nhiên ca!"

"Ừm!" Hạo Nhiên đáp một tiếng, đi vào phòng bếp, "Tới xem một chút, ngươi có cần lấy nước không?"

"Chum nước vẫn còn đầy, ta mới vừa xách mấy thùng đổ vào!"

"Những chuyện như vậy, về sau phải để nam nhân làm!"

Hạo Nhiên nói xong, lấy nắp gỗ đậy chum nước lên nhìn một chút, quả nhiên, tràn đầy, rồi đóng lại.

Đứng nghiêm một bên, nhìn Tùy Duyên gói bánh bao.

"Gói nhiều như vậy, ngươi không mệt sao?"

Tùy Duyên nghe vậy cười, "Không mệt, ta thật sự thích cuộc sống như thế này!"

Bận rộn, lại muôn màu muôn vẻ, trong lòng cũng an tâm.

"Ngươi tính cả đời làm một thương phụ sao?" Hạo Nhiên hỏi.

Tùy Duyên suy nghĩ một chút, "Ta tự lực cánh sinh, thương phụ cũng không có gì là không tốt!"

"Chắc chắn!" erica+diễn đàn [lêQUýDDooon]

"Hạo Nhiên ca, ngươi quen biết nhiều người ở Phục Hi thành, ngươi có thể giúp ta đi hỏi thăm những đại tửu lâu khác một chút hay không.., có chưởng quỹ nào muốn bán bánh gạo nếp không!"

Hạo Nhiên nghiêng đầu, không hiểu.

"Hạo Nhiên ca, mới vừa rồi đại nương đã nói với ta, ở bến tàu này, đều là người làm việc nặng, người dùng thể lực để sống chiếm đa số, mọi người chỉ cần lấp đầy bụng là tốt rồi, bánh gạo nếp quá đắt, thỉnh thoảng mua ăn còn có thể, thường xuyên ăn chắc chắn là không có, cho nên, ta nghĩ, bên đường Đông, tửu lâu xa hoa chiếm đa số, nếu như liên hệ được với một nơi, ta đặc biệt làm bánh gạo nếp cho bọn họ. . . . . ."

Hạo Nhiên vỗ tay một cái, "Ý này rất hay, bên đường Đông, người giàu có chiếm đa số, bọn họ kén ăn, lại ưa thích thức ăn mới mẻ, ngày mai, ta sẽ đến Tụ Tiên Lâu hỏi thăm giúp ngươi, ta quen biết chưởng quỹ ở đó, nhưng mà, ngươi phải làm một phần cho ta mang qua, cho chưởng quỹ nếm thử miễn phí trước!"

"Tốt!"

Nấu xong phá lấu bò, Hạo Nhiên bắt đầu thét.

"Phá lấu bò, ba văn tiền một chén, nếu thêm hai cái bánh bao, năm văn tiền, vừa no bụng, lại dinh dưỡng!"

Có người không nhịn được, muốn thử một chút.

"Vậy cho một chén, hai cái bánh bao!"

Năm văn tiền, nếu như có thể ăn đủ no, đỡ phải chạy về nhà ăn một bữa cơm, gánh ít một chuyến hàng.

Một chuyến hàng, tiền công rất cao, đến 15 văn tiền.

"Được rồi, ngươi ngồi xuống trước đi!" Hạo Nhiên nói một tiếng, dùng một ngón tay chỉ, "Ngươi, đi vào bưng phá lấu bò ra, nhớ, đừng có làm đổ!"

"Dạ....!"

Một chén phá lấu bò, hai cái bánh bao lót bụng, bụng ấm áp dễ chịu, mùi vị phá lấu bò rất ngon, có chút cay, có chút nồng, nhưng cũng không phải rất cay, mùi vị đặc biệt tốt.

Làm cho người ta cảm thấy vô cùng thoải mái.

Thoải mái trả năm văn tiền, đúng lúc có việc, vui mừng đi làm việc.

Hai nồi phá lấu bò lớn, vừa bán vừa ăn, đến xương, cũng bị gặm sạch sẽ. Các huynh đệ tốt của Hạo Nhiên, ngồi ở lối vào cửa tiệm, vừa canh vừa ăn no nê.

Có rất nhiều người khi rời đi, tỏ ý ngày mai sẽ còn quay lại.

Đồ ăn đều bán sạch sẽ, cũng tính là khai trương thuận lợi, Tùy Duyên nghĩ như vậy.

Hai ngày kế tiếp, buổi sáng bán cháo trắng, bánh bao và bánh màn thầu, bánh gạo nếp, trừ đi tiền vốn, cũng có thể kiếm được hơn 200 văn tiền, buổi trưa bán phá lấu bò, bánh bao và bánh màn thầu, kiếm được 300 văn tiền, một ngày có thể kiếm 500 văn.

Nương con hai người âm thầm vui mừng.

Nhưng mà, buổi chiều lại cực kỳ rảnh rỗi.

Tùy Duyên nghĩ, nàng phải làm chút gì đó, để bán vào xế chiều, cho dù kiếm không bao nhiêu, được thêm mười mấy văn tiền, cũng là chuyện tốt!

Bởi vì cửa tiệm của Tùy Duyên luôn quét dọn sạch sẽ, món ăn lại ngon miệng, giá cả vừa phải, người tới ăn điểm tâm, phá lấu bò càng ngày càng nhiều, hai người Tùy Duyên và Bất Hối vô cùng bận rộn.

Từ sáng sớm Hạo Nhiên ca đã cõng Tái đại nương tới, Tái đại nương ngồi ở cửa thu tiền, Hạo Nhiên giúp đỡ bưng cháo, phá lấu bò, dọn dẹp bàn, Tùy Duyên phụ trách gắp bánh bao, múc cháo, Bất Hối phụ trách rửa chén.

Mỗi người đều bận rộn với công việc của mình.

Thỉnh thoảng, Tùy Duyên, Hạo Nhiên liếc mắt nhìn nhau, ngay sau đó hai người lúng túng nhìn qua nơi khác, trong lòng của mỗi người đều cảm thấy rung động.

Nhưng mà bánh gạo nếp, lại bán không tốt.

Theo lời nói của Hà ca ở cửa tiệm mật ong Hoán Cú, không phải là ăn không ngon, mà là quá đắt, mọi người không nỡ.

Dĩ nhiên, thỉnh thoảng cũng có người mua một hai miếng, mang về cho đứa bé trong nhà.

Nghỉ ăn cơm trưa sau một buổi làm việc bận rộn, Hạo Nhiên lười biếng ngồi trên băng ghế, thân thể ngã về phía sau, dựa vào trên bàn, hai chân bắt chéo.

"Mệt quá, may mắn là mùa đông, nếu là mùa hè, chắc chắn ta bị nóng chết!"

Bất Hối ở bên cạnh nhìn, liền vội vàng tiến lên, "Hạo Nhiên thúc thúc, chỗ nào ngươi đau đớn chua xót, Bất Hối giúp ngươi xoa bóp!"

Hạo Nhiên sững sờ, ngay sau đó vui vẻ nói: "Tốt!"

Bất Hối giơ đôi tay nhỏ bé lên, xoa bóp bả vai cho Hạo Nhiên, lại nắm thành nắm đấm đấm lưng cho Hạo Nhiên.

Dùng dáng vẻ của một tiểu nha hoàn, phục vụ Hạo Nhiên.

Làm cho tất cả đều cười. d đ 'lequydon'

"Ha ha, nha đầu Bất Hối, đấm thật là thoải mái!"

"Hạo Nhiên thúc thúc, có muốn mạnh hơn một chút hay không?"

Hạo Nhiên nghe vậy, đồng ý, "Tốt, tốt, Bất Hối đấm bóp cho ta mạnh hơn một chút đi!"

"Được!" Bất Hối nói xong, đấm bóp cho Hạo Nhiên mạnh hơn một chút đi, còn thân thiết hỏi, "Hạo Nhiên thúc thúc, có đau không?"

"Không đau, không đau, cứ đấm như vậy, rất thoải mái!"

Tái đại nương ngồi bên cạnh nhìn, không ngừng vui vẻ cười ha ha.

Đứa nhỏ Bất Hối này, hiểu chuyện, biết làm người khác thương yêu, cũng biết lôi kéo lòng người.

Tùy Duyên từ phòng bếp đi ra, nhìn thấy một màn này cũng vui vẻ, hé miệng nở nụ cười.

Vừa định mở miệng nói chuyện, một chiếc xe ngựa dừng lại ở cửa lớn của cửa tiệm, một nam tử nhảy xuống xe ngựa, hết nhìn đông tới nhìn tây, mới nhìn vào trong cửa tiệm, nhìn thấy Hạo Nhiên, vui mừng cười một tiếng, "Hạo Nhiên ca!"

Hạo Nhiên nghe vậy, híp mắt, lười biếng nhìn, lúc nhìn thấy người tới thì trong nháy mắt lười biếng liền tản đi, gật đầu ra hiệu với Bất Hối, đứng lên, "Chúc Huynh Đệ, ngươi đã tới? Mau ngồi, Mau ngồi!"

Chúc Huynh Đệ cười ha ha, "Hạo Nhiên ca, không ngồi, Lâm chưởng quỹ đã trở về, ta nói với hắn, ngươi đến Tụ Tiên Lâu tìm hắn bàn chuyện làm ăn, Lâm chưởng quỹ kêu ta tới đón ngươi, thuận tiện mang một ít bánh gạo nếp đó qua, hắn muốn tự mình nếm thử!"

"Dễ bàn, dễ bàn!" Hạo Nhiên nói xong, lại khiến cho Chúc Huynh Đệ ngồi xuống, để Tùy Duyên đến phòng bếp chuẩn bị bánh gạo nếp, lại để Tùy Duyên cắt cho Chúc Huynh Đệ mấy miếng, cho Chúc Huynh Đệ nếm thử một chút!

Tùy Duyên gật đầu, không bao lâu, cắt bánh gạo nếp bưng ra.

"Ai nha, ngửi mùi đã thấy thơm!" Chúc Huynh Đệ nói xong, cầm lên nếm thử, gật đầu, "Ăn ngon, ngọt mà không ngán, xốp ngon miệng, vào miệng liền tan!"

Ăn mấy miếng bánh gạo nếp lót dạ, Chúc Huynh Đệ mới lên tiếng, "Hạo Nhiên ca, đi thôi!"

Hạo Nhiên gật đầu, "A Duyên, ngươi cùng đi chứ!"

Tùy Duyên suy nghĩ một chút, gật đầu, dặn dò Bất Hối trông coi cửa tiệm thật kỹ, Tái đại nương tỏ ý nàng cũng sẽ ở lại bồi Bất Hối.

Tùy Duyên cầm rổ, cùng Hạo Nhiên ca lên xe ngựa, đi đến Tụ Tiên Lâu ở đường Đông.

Tụ Tiên Lâu, ở nơi phồn hoa nhất đường Đông, náo nhiệt nhất đường cái, diện tích rộng lớn, tửu lâu xây dựng rất xa hoa.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 81 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại Thanh mai trúc mã] Đều Tại Vầng Trăng Gây Họa - 11 Giờ Phải Ngủ

1 ... 40, 41, 42

2 • [Hiện đại] Làm thế nào để không nhớ hắn - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 27, 28, 29

3 • [Hiện đại] Xin chào Chu tiên sinh! Dạ Mạn

1 ... 26, 27, 28

4 • [Xuyên không] Hỉ doanh môn - Ý Thiên Trọng

1 ... 105, 106, 107

5 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 37, 38, 39

6 • [Xuyên không] Vương phi thần trộm Hưu phu lúc động phòng! - Thủy Mặc Thanh Yên

1 ... 82, 83, 84

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 138, 139, 140

8 • [Hiện đại] Bó tay chịu trói - Thiên Thần Di Cô

1 ... 30, 31, 32

9 • [Hiện đại] Anh Trai VS Em Gái - Trà Trà Hảo Manh

1 ... 10, 11, 12

10 • [Hiện đại] Cục cưng lật bàn Con là do mẹ trộm được? - Ninh Cẩn

1 ... 87, 88, 89

[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 80, 81, 82

12 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C802

1 ... 115, 116, 117

13 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (103/104]

1 ... 178, 179, 180

14 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

16 • [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu

1 ... 90, 91, 92

17 • [Hiện đại] Vui vẻ gặp lại - Miêu Diệc Hữu Tú

1 ... 24, 25, 26

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại tại cửa cục dân chính - Bạo Táo Đích Bàng Giải

1 ... 20, 21, 22

19 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 98, 99, 100

20 • [Xuyên không] Nịch sủng Chí tôn cuồng phi - Mặc Thập Tứ

1 ... 52, 53, 54



Shop - Đấu giá: luoicon27 vừa đặt giá 534 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 308 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Tiểu Mỡ Mỡ vừa đặt giá 292 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Tiểu Mỡ Mỡ vừa đặt giá 507 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 637 điểm để mua Bé và cỏ bốn lá
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 605 điểm để mua Bé và cỏ bốn lá
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 277 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 473 điểm để mua Trái dâu
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 262 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: luoicon27 vừa đặt giá 481 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: Tiểu Mỡ Mỡ vừa đặt giá 248 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Tiểu Mỡ Mỡ vừa đặt giá 457 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 388 điểm để mua Tình yêu trong sáng
Công Tử Tuyết: Re: [Game] Phép cộng may mắn - Tầng 4
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 449 điểm để mua Trái dâu
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 426 điểm để mua Trái dâu
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 434 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: meoancamam vừa đặt giá 433 điểm để mua Gấu xanh, gấu hồng
Tuyền Uri: Thông báo lần 2: Do có nhiều bạn (chị) chưa cập nhật mục lục. Vui lòng cập nhật mục lục giùm, thời gian chậm nhất là 21/9/2018
Shop - Đấu giá: ღ_kaylee_ღ vừa đặt giá 412 điểm để mua Ác quỷ  3
Tuyền Uri: Kao điên =))
Kaori Hương: hahahha
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 250 điểm để mua Chim cánh cụt xanh
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 404 điểm để mua Trái dâu
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 383 điểm để mua Trái dâu
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 342 điểm để mua Chó vàng
Công Tử Tuyết: Re: 12 cung hoàng đạo và 12 con giáp
Shop - Đấu giá: lesliecomnamnho vừa đặt giá 246 điểm để mua Couple 4
Kaori Hương: T_T ahahahha
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 456 điểm để mua Vòng tay đá quý

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.