Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 102 bài ] 

Cuộc sống khó khăn của thứ nữ - Nhân Sinh Giang Nguyệt

 
Có bài mới 10.11.2017, 08:52
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Hỏa Hoàng Hạc Bang Cầm Thú
Chiến Thần Hỏa Hoàng Hạc Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 29.05.2014, 17:00
Bài viết: 669
Được thanks: 4270 lần
Điểm: 35.64
Có bài mới Re: [Xuyên không - Điền văn] Cuộc sống khó khăn của thứ nữ - Nhân Sinh Giang Nguyệt - Điểm: 58
Chương 67: Hôn sự

Editor: Cà Rốt Hồng - Diễn Đàn Lê Quý Đôn

Chờ tiễn bước Lâm công công đi rồi, Đại phu nhân chỉ huy người dọn dẹp hương án…, Lão thái gia và Đại lão gia đi thư phòng.

"Về thánh chỉ lần này, Lão Đại, trước đó con có từng nghe thấy phong thanh gì hay không?" Lão thái gia ngồi ở trên ghế thái sư, trầm giọng hỏi.

"Nhi tử hổ thẹn!" Đại lão gia khom người lên tiếng.

"Thôi, tóm lại bây giờ còn không phải là chuyện xấu, con lập tức đi ra ngoài hỏi thăm một chút, gần đây có người nào được trọng dụng. . . . . ." Lão thái gia một việc tiếp một việc an bài đi xuống.

Đại lão gia nhất nhất đáp lại, đứng dậy ra cửa an bài . . . . . .

"Phu nhân, chúc mừng, chúc mừng!"

Đại phu nhân mới vừa trở về phòng ngồi vào chỗ của mình, nha đầu bà tử trong trong ngoài ngoài liền cùng nhau tràn vào, cùng chúc mừng.

"Ha ha, tất cả đứng lên đi, tất cả hạ nhân, tiền tháng tháng này đều lãnh gấp đôi !" Đại phu nhân cười nói.

"Tạ phu nhân ban thưởng!" Các nha hoàn bà tử cùng đáp lại, trên mặt mỗi người đều nở nụ cười lui ra ngoài.

"Phu nhân, Nhị tiểu thư tới!"

"Các ngươi đều đi xuống đi!" Đại phu nhân giơ tay lên phân phó nói.

"Mẫu thân!" Tào Ngọc Linh vẻ mặt thẹn thùng đi tới ngồi vào bên cạnh Đại phu nhân trên giường thấp.

"Tỷ nhi ngoan, cho dù là thêu giá y, cũng nên đi ra ngoài một chút, cả ngày buồn bực trong phòng cũng không hay!" Đại phu nhân vui tươi hớn hở trêu ghẹo nói.

"Mẫu thân, người lại nữa rồi!" Tào Ngọc Linh không thuận theo uốn éo.

"Được rồi, được rồi, không nói cái này, thời gian còn dài mà, mẫu thân bảo con tới đây, là muốn nói cho con biết một tin tức tốt, trước kia có phân lệ Đại tỷ tỷ con ở phía trước, mẫu thân cũng không tiện công khai vượt qua, lần này phụ thân các con thăng quan, xem như dễ làm rồi . . . . . ." Đại phu nhân mỉm cười nói.

Tào Ngọc Linh nghe, uốn éo thân thể một cái, mặt ửng hồng lên, cũng mím môi nở nụ cười. . . . . .

Hôn sự của Tào Ngọc Linh định ở tháng mười năm sau, chính là tháng Tào Ngọc Linh ra đời, qua lễ cập kê chỉ có mười ngày, chính là ngày xuất giá.

Bởi vì tiếp chỉ, hôm nay cũng ngừng học.

Tào Ngọc Di đi theo sau lưng Đại phu nhân đến chính viện, hành lễ với Đại phu nhân một cái, liền trực tiếp trở về phòng của mình.

Một lát sau, Chu thị thở khẽ tới đây.

"Di nương, tại sao lại vội vả đi như vậy?" Tào Ngọc Di phân phó tiểu nha đầu mang một bình trà nóng tới đây, đều đuổi người đi xuống, tự mình rót một chén trà cho Chu thị.

"Không có chuyện gì, di nương ah trong lòng cao hứng, vào lúc này, không biết Đại phu nhân và Nhị tiểu thư tránh ở trong phòng thương lượng chuyện gì, di nương liền nhân cơ hội tới đây cùng Tứ tỷ nhi trò chuyện mà!" Chu thị uống một mạch nửa chén trà xong, chờ hô hấp hòa hoãn xuống, mới cười nói.

"Di nương!" Tào Ngọc Di không tán thành gọi một tiếng.

"Yên tâm đi, di nương hiểu được chừng mực!"

Tào Ngọc Di bất đắc dĩ cười khẽ, chuyển qua bên cạnh Chu thị ngồi xuống.

"Tỷ nhi ngoan, Lão thái gia và Lão gia thăng quan, bậu cửa của con cũng cao thêm một chút, con vừa được nuôi lớn bên cạnh phu nhân, vừa được Vu ma ma dạy bảo, tương lai cho dù là thứ xuất, cũng không sợ không tìm được một nhà tốt. . . . . ." Chu thị thao thao nói .

Tào Ngọc Di an tĩnh nghe, chỉ thỉnh thoảng đáp lại một hai tiếng, thế sự khó lường, bây giờ nhìn tình thế thật tốt, nhưng sau này khó có thể nói, trong lòng tuy rằng không cho là đúng, nhưng trên mặt vẫn dằn xuống tính tình, bất kể như thế nào, Chu thị đều là có lòng tốt. . . . . .

Chu thị nói một mạch như thế, tự mình hài lòng đứng lên.

Tào Ngọc Di đứng lên đưa Chu thị đến cửa, đưa mắt nhìn Chu thị vội vã đến bên ngoài phòng Đại phu nhân đứng chờ.

"Tứ tiểu thư, ngoài cửa gió lớn!" Vương ma ma cầm một cái áo choàng lông chuột tới đây, đắp lên trên người Tào Ngọc Di, nhẹ giọng nói.

"Ưhm, chúng ta đi vào thôi!" Tào Ngọc Di gật đầu một cái, theo ý của Vương ma ma, đi vào phòng, "Ma ma, lưu ý bà tử thô sử trong phủ, lựa vài người có năng lực ra ngoài. . . . . ."

Vương ma ma vừa gật đầu đáp lời, vừa thưa lại chuyện trong ngoài phòng cho Tào Ngọc Di nghe. . . . . .

Mới đây, trong phủ từ trên xuống dưới là một mảnh vui mừng, không ngờ, Lão phu nhân ở nơi này lại đột nhiên ngất xỉu.

"Mau, để cho người đi mời Lão thái gia và Đại lão gia trở về. . . . . ." Đại phu nhân đứng ở cửa nghiêm nghị phân phó nói, "Tam đệ, ngươi cỡi ngựa đi mời thái y tới đây. . . . . ."

"Mẫu thân, mẫu thân. . . . . ." Tam phu nhân nằm ở trước giường Lão phu nhân kêu khóc.

Trên mặt Lão phu nhân một mảnh xanh trắng, trong cổ họng vang lên tiếng "Ồ ồ", nhìn vào thì biết hít vào nhiều mà thở ra không bao nhiêu . . . . . .

Tào Ngọc Di nhận được tin, cùng với Tào Ngọc Dao từ chỗ học vội vã chạy tới, được bà tử Đại phu nhân an bài dẫn tới nhà kề bên cạnh chờ.

"Tam lão gia trở lại. . . . . ."

"Thái y đâu?" Đại phu nhân cao giọng hỏi.

"Tới rồi, tới rồi. . . . . ."

"Mau mời đi vào!"

Sau một hồi nhốn nháo hỗn loạn, thái y tới thi châm, Lão phu nhân đã nôn được đàm trong cổ họng ra ngoài, rốt cuộc cũng thở ra được một hơi.

"Ngô thái y, tình hình như thế nào?" Lão thái gia từ trên lưng ngựa lật xuống, tiện tay ném roi ngựa vào trong tay bà tử nghênh đón, mở miệng hỏi.

"A, thỉnh an Lão Tước gia, Lão phu nhân. . . . . ." Thái y kia chần chờ một chút.

"Chúng ta đổi chỗ khác nói!" Lão thái gia hiểu ý nói.

"Lão thái gia, Ngô thái y, bên này mời!" Đại phu nhân ra đón nói.

Lão thái gia gật đầu rồi vuốt cằm, dùng tay ra dấu mời, để cho thái y đi trước.

Ngô thái y ôm quyền, bước nhanh tới.

"Lão phu nhân lúc còn trẻ tổn hại trụ cột bên trong. . . . . ."

Chờ tiễn thái y đi rồi, Lão thái gia và Đại lão gia ở trong thư phòng dùng trà.

"Gửi cho Nhị đệ con một phong thơ, chuẩn bị có đại tang!" Lão thái gia cau mày phân phó nói.

"Dạ, nhi tử biết !" Đại lão gia buông mí mắt xuống đáp.

"Con thích văn ghét võ không quan trọng, Tào gia cũng là dựa vào quân công khởi xướng, Tiểu Lục lão gia tử ta mang đi, thân tỷ tỷ và ca ca kia của nó, con chiếu cố một chút, tránh quay đầu lại lại dây dưa không rõ. . . . . ." Lão thái gia gõ gõ lên mặt bàn giống như thuận miệng nói.

Đại lão gia thu lại vẻ mặt, xóc tay áo đứng lên, "Phụ thân yên tâm, nhi tử sẽ ghi nhớ ở trong lòng !"

"Ừ, con đi an bài đi, chờ mẫu thân con tỉnh, để cho bà ấy nghỉ ngơi thật tốt, buổi tối ta qua dùng cơm!" Lão thái gia chắp tay sau lưng đứng lên.

"Dạ" Đại lão gia tiến lên mấy bước, giúp Lão thái gia đẩy cửa ra.

Hai lão tướng canh giữ ở cách đó không xa vừa thấy Lão thái gia ra cửa, lập tức tiến lên đón, ba người vừa nói chuyện, vừa bước nhanh đi ra ngoài.

Đại lão gia lau mồ hôi rịn trên trán, vung tay áo rộng thùng thình, đi về phía viện của Lão phu nhân.

"Lão gia!" Một bà tử dìu Đại phu nhân ra đón.

"Mẫu thân như thế nào?" Đại lão gia giang hai cánh tay, Tây Liễu không biết từ đâu nhi chui ra, tranh việc giúp Đại lão gia cởi áo ngoài.

"Mẫu thân mới vừa tỉnh một lần, sau khi dùng thuốc, đã nghĩ nơi!" Đại phu nhân hành lễ một cái đáp.

"Ừhm!" Đại lão gia được Tây Liễu phục vụ  thoải mái đáp một tiếng.

"Lão gia, Nhị tỷ nhi và mấy tỷ muội chúng nó đều ở bên đây, gần đây người bận rộn, năm sau Nhị tỷ nhi sẽ phải ra cửa, nếu không bảo mấy tỷ nhi tới đây ngồi một chút?" Đại phu nhân nắm chặt khăn đề nghị.

"Ừ." Đại lão gia nhận lấy chén trà Tây Liễu đưa tới, gật đầu một cái.

Lập tức có hai bà tử cơ trí đi ra ngoài.

"Thỉnh an phụ thân, thỉnh an mẫu thân!"

"Tất cả đứng lên đi, tới đây ngồi!" Đại lão gia tránh Tây Liễu mè nheo, bày ra dáng vẻ nghiêm túc.

Đại phu nhân dùng ánh mắt ra hiệu, hai bà tử tiến lên trước không để lại dấu vết chen đẩy Tây Liễu đi ra ngoài.

Trong phòng bếp dâng điểm tâm tới đây, Đại phu nhân tự mình nhận lấy, một đĩa nối tiếp một đĩa bày ra xong, lại vì Đại lão gia gắp mấy miếng điểm tâm mới, "Lão gia, người nếm thử cái này một chút đi, nghe nói là trù phòng có một sư phó phía nam mới tới. . . . . ."

"Nàng cũng ngồi đi, những thứ này để cho bọn nha đầu tới làm là được!" Đại lão gia thản nhiên nói.

"Dạ!" Đại phu nhân gật đầu một cái, ngồi xuống dưới tay của Đại lão gia.

Thường ngày Đại lão gia rất ít quan tâm tới các nữ nhi, đối với mấy nhi tử hỏi được nhiều nhất chính là việc học, còn mấy nữ nhi mỗi lần gặp mặt cũng chỉ hỏi mấy câu bình thường rồi thôi, ngay cả Tào Ngọc Nga bởi vì là đứa con đầu tiên, Đại lão gia cũng chỉ ôm qua mấy lần. . . . . .

Hiện tại, tất cả mọi người ngồi xuống ăn điểm tâm, cũng theo thường lệ hỏi mấy câu, chỉ chốc lát sau không khí liền nhạt nhẽo.

May mắn lúc này có nha đầu báo lại, Tam lão gia và Tam phu nhân cũng đã tới.

Đại lão gia liền cùng Tam lão gia thấp giọng thương lượng chuyện. . . . . .

Không biết Tào Ngọc Linh từ đâu lấy ra một cái hà bao nhỏ, tỉ mỉ ngồi thêu.

"Tam tỷ tỷ, Tứ tỷ tỷ, nói cho muội nghe một chút chuyện đi học đi!" Tào Ngọc Hà khẽ nói.

Tào Ngọc Dao hớn hở đáp lại, nhanh nhẹn nói lên, phần lớn là chuyện lý thú của nàng ta và Tào Ngọc Linh cùng nhau chơi đùa lúc nhỏ.

Tào Ngọc Di chỉ thỉnh thoảng phụ họa mấy câu, đại đa số thời gian đều bảo trì tình trạng lắng nghe.

Một đại gia đình một mực ở trong nhà kề bên viện của Lão phu nhân canh giữ hơn một canh giờ, cho đến khi Lão phu nhân tỉnh, mới đi đến chính phòng.

"Mẫu thân, người cảm thấy như thế nào?" Đại lão gia quỳ gối bên giường hỏi.

"Ưhm, Lão thái gia đâu?" Con mắt của Lão phu nhân dạo qua một vòng, khàn giọng hỏi.

"Vừa rồi Phụ thân có chạy về một chuyến, chờ người ngủ lại mới đi, trước khi đi nói buổi tối sẽ qua dùng cơm!" Đại lão gia vội vàng lên tiếng.

"Ừ!" Lão phu nhân hài lòng nhắm mắt lại.

"Mẫu thân người nghỉ ngơi cho khỏe, thái y nói người đây là tối hôm qua bị lạnh, ráng tĩnh dưỡng mấy ngày sẽ không có chuyện gì!" Đại lão gia nhẹ giọng nói.

"Ừ, các ngươi đều lui xuống đi, Lão Tam lưu lại theo ta một lát!" Lão phu nhân thở nhẹ nói.

"Dạ!" Đại lão gia vịn mép giường đứng lên, kêu tất cả mọi người khẽ lui ra ngoài.

Buổi tối, Lão thái gia dùng cơm ở viện Lão phu nhân, ngủ lại một đêm, cũng không biết nói với Lão phu nhân cái gì, ngày hôm sau mặc dù Lão phu nhân vẫn còn bộ dạng bệnh thoi thóp, nhưng tinh thần lại tốt lên, còn Lão thái gia thì lại thu dọn đồ đạc từ trong viện Lão phu nhân mang đi ra ngoài. . . . . .

Chờ Lão phu nhân tịnh dưỡng đến khi có thể xuống giường đi vài bước, thì đã cuối năm.

Tôn gia – nhà mẹ của Đại phu nhân gửi thư tới, năm nay Tôn Đại lão gia phải về kinh tự chức (bình xếp thứ bậc), chuẩn bị ở kinh thành mừng năm mới, thuận tiện vì Tôn Trạch Văn đang ở kinh thành cầu học xem xét nhà thích hợp.

Đương nhiên Đại phu nhân vui không tả siết, đã sớm sai người đi qua nhà cũ của Tôn gia dọn dẹp, cũng ngầm bắt đầu thu gom tin tức của những cô nương thích hợp, Đại thiếu gia Tào Vũ Tĩnh nhỏ hơn Tào Ngọc Dao một tuổi, cũng là thời điểm bắt đầu chuẩn bị.

"Ơ, năm nay thế nào không thấy muội làm đồ chơi nhỏ? Chẳng lẽ đã thật sự trưởng thành!" Tôn Trạch Văn lười nhát tựa vào trên giường, nhếch khóe miệng nói.

Tào Ngọc Di là chủ nhà ngược lại lại bị đẩy đến trên ghế bên cạnh, ngồi ở một bên, "Biểu ca nói đùa, một năm không gặp, dĩ nhiên là biểu muội đã trưởng thành!"

"Phụt ——" Tôn Trạch Văn giống như là nghe được chuyện cười gì đó, bật cười, tiện tay cầm một cái gối đệm chơi đùa ở trên tay.

Tầm mắt của Tào Ngọc Di dừng lại ở trên khuôn mặt tươi cười trên cái gối đệm đơn giản kia, đó là đoạn thời gian trước cùng Vu ma ma học quy củ, tâm huyết dâng trào dựa theo kiểu dáng còn nhớ trong đầu đã từng thấy trong tủ kính bày hàng ở thế giới kia, một châm một tuyến tự mình may ra, vài nét bút đơn giản, liền vẽ ra một cái mặt trẻ con đang cười, bên trong nhét vải mềm dầy hơn so với gối đệm bình thường, trong ngày thường, không có việc gì ôm ở trên tay, ấm áp thoải mái không nói, nhìn khuôn mặt tươi cười kia, tâm tình cũng bất giác vui hơn. . . . . .

Tôn Trạch Văn chú ý tới tầm mắt của Tào Ngọc Di, cũng cúi đầu nhìn kỹ cái gối đệm trong tay kia, khóe miệng lại nhếch lên, cố ý kéo cái gối đệm ở trong tay thành những hình dạng khác nhau.

"Biểu thiếu gia, Tứ tiểu thư, Đại phu nhân phái nô tỳ tới đây mời hai vị sang dùng cơm!"

"Biểu muội, mời!" Tôn Trạch Văn giống như một con cá nhảy lên, giả vờ giả vịt  ôm quyền, trong tay còn cầm cái gối đệm kia.

Tào Ngọc Di mặc niệm mấy lần ở trong lòng, không cần so đo với thiếu niên thời kỳ phản nghịch, không cần so đo với thiếu niên thời kỳ phản nghịch. . . . . .

Tôn Trạch Văn đưa cái gối đệm vào trong tay gã sai vặt bên cạnh, bước nhanh ra ngoài.

Gã sai vặt kia vội vàng ôm lấy cái gối đi theo.

"Biểu ca, huynh mới vừa đi đâu vậy? Hại muội tìm cả buổi!" Ở bên ngoài phòng Đại phu nhân, Tào Ngọc Dao chào đón cười tươi như hoa sẳng giọng.

Tào Ngọc Di không để lại dấu vết thả chậm bước chân, kéo ra khoảng cách với hai người đó.

Tôn Trạch Văn khẽ cười đáp câu gì đó.

Tào Ngọc Dao che miệng, khoa trương "Khanh khách" cười lên.

Tào Ngọc Dao cũng đã đến tuổi làm mai, chỉ có điều ở trước nàng ta có Tào Ngọc Linh, sau lại có Đại thiếu gia Tào Vũ Tĩnh, Đại phu nhân không tìm lấy cớ cũng có thể trực tiếp xem nhẹ hôn sự của Tào Ngọc Dao, khó trách Trần thị và Tào Ngọc Dao gấp gáp muốn bốc lửa. . . . . . Tào Ngọc Di suy nghĩ lung tung, đi theo Tôn Trạch Văn và Tào Ngọc Dao vào phòng Đại phu nhân. . . . . .

Buổi tối, viện của Tào Ngọc Dao.

Một nha đầu đỡ Trần thị đi vào.

"Di nương, tại sao người lại tới đây? Có chuyện gì sai người tới đây nói một tiếng là được!" Tào Ngọc Dao mặt ủ mày chau dùng kim may đâm lung tung trên tấm vải gấm, Trần thị đi vào cũng không thấy xê dịch một cái.

"Tỷ nhi của ta, con như vậy bảo di nương làm sao yên tâm được đây!" Trần thị bước nhanh đi tới, đứng ở sau lưng Tào Ngọc Dao nói.

"Thì thế nào?" Tào Ngọc Dao bất mãn hỏi.

"Tỷ nhi ngoan, con không nên đi trêu chọc Biểu thiếu gia. . . . . ." Trần thị tận tình khuyên bảo.

"Bịch!" Tào Ngọc Dao vỗ mạnh lên chiếc kỷ trà một cái, trầm mặt nói, "Người có biện pháp gì? Chẳng lẽ để cho ta giống như Đại tỷ tỷ vậy, đến lúc đó vội vội vàng vàng gả cho một thứ tử không có tiền đồ à? Trên dưới môi người nói thật là dễ nghe, cả ngày cũng chỉ biết dụ dỗ phụ thân và mẫu thân vui vẻ, cũng không thấy chuyện có tiến triển gì! Chẳng lẽ người cho rằng lại có con, nữ nhi ta đây gả đi ra ngoài cũng không cần phải chú ý đến! Hừ, còn không biết cái thứ trong bụng người kia là loại gì đấy. . . . . ."

"Con, con. . . . . ." Trần thị tức giận đến đôi môi phát run, nửa ngày cũng nói không ra một câu đầy đủ.

"Di nương sợ mẫu thân như vậy, sau này vẫn nên ít đến chỗ ta đây, tránh để mẫu thân chộp được nhược điểm, người bây giờ cứ ở nằm trên giường dưỡng thai đi!" Tào Ngọc Dao mặt vô biểu tình nói.

Trần thị run rẩy ra cửa, dùng khăn che miệng, "Ô ô" khóc lên.

"Di nãi nãi? Ngài làm sao vậy? Cẩn thận thân thể!" Nhị đẳng nha đầu Vũ Nhi của Trần thị tới nghênh đón lo lắng hỏi.

Trần thị lắc đầu một cái, khẽ đặt tay ở trên bụng đã rất rõ ràng của mình, từ từ thu nước mắt, "Chúng ta trở về đi thôi, chỉ khi. . . . . ."

Câu nói kế tiếp Vũ Nhi cũng không còn nghe rõ, nhưng thông minh không hỏi đến, đỡ Trần thị ra khỏi viện của Tào Ngọc Dao.

Từ sau khi Trần thị được chẩn ra có thai, không cần Đại lão gia lên tiếng, Đại phu nhân liền tìm cái tiểu viện cho Trần thị, để cho Trần thị từ trong viện Lý thị  phân ra ngoài, bởi vì đại phu nói thai này có chút nguy hiểm, Đại phu nhân đã sớm miễn quy củ cho Trần thị . . . . . .

Bởi vì Lão phu nhân bệnh, cuối cùng hôn sự của Tào Ngọc Dao cũng nhanh  định xuống.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
11 thành viên đã gởi lời cảm ơn Cà Rốt Hồng về bài viết trên: HNRTV, Hothao, Thongminh123, Zy mizy, bichvan, dieudieu13, huynhtole, qh2qa06, song tử 94, thucquy, ttatuyet
     

Có bài mới 13.11.2017, 07:59
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Hỏa Hoàng Hạc Bang Cầm Thú
Chiến Thần Hỏa Hoàng Hạc Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 29.05.2014, 17:00
Bài viết: 669
Được thanks: 4270 lần
Điểm: 35.64
Có bài mới Re: [Xuyên không - Điền văn] Cuộc sống khó khăn của thứ nữ - Nhân Sinh Giang Nguyệt - Điểm: 57
Chương 68: Có đại tang

Editor: Cà Rốt Hồng - Diễn Đàn Lê Quý Đôn

Cuối năm nay, bởi vì Tôn gia trở về kinh thành, Đại phu nhân dồn phần lớn tinh lực vào chuyện đó, Tào Ngọc Di qua tuổi mới vô cùng thư thái, mỗi ngày luyện chữ một chút, xem sách một chút, đi chỗ Chu thị trò chuyện cùng Tào Vũ Đình một chút, đi dạo lung tung ở trong viện một chút, gần như đều quên thời gian trôi qua.

Trần gia định thân với Tào Ngọc Dao cũng là một Huyện thừa thế tập tước vị, hơn nữa định thân là trưởng tử Trần gia, như thế đương nhiên là Tào Ngọc Dao ngàn ưng vạn ưng, qua năm liền cả ngày tránh ở trong phòng thêu giá trang (đồ cưới).

"Sau khi Tam tiểu thư gả đi, sợ là qua mấy năm chính là Hầu tước phu nhân!"

Sau khi Tào Ngọc Di nghe Vương ma ma nói như vậy, ở trong lòng giễu cợt một chút, từ trước đến nay Đại phu nhân chưa bao giờ có lòng tốt đối với mấy thứ tử thứ nữ như vậy. . . . . .

Hiện tại đi học chỉ còn lại Tào Ngọc Di cùng với người mới vừa vào học là Tào Ngọc Hà, mấy năm nay mấy sư phó cũng vẫn không thay đổi, thứ trưởng nữ gần như chưa từng lộ diện của Tam phòng kia cũng đã bốn năm tuổi, xem chừng sang năm cũng đến học.

Thân thể Lão phu nhân ngày càng sa sút, hiện tại đã rất ít ra khỏi phòng, ngay cả Tam phu nhân trước kia cả ngày ở trước gót chân pha trò cũng ít gặp, với quy củ càng ngày càng hà khắc, Đại lão gia, Tam lão gia nếu không có chuyện quan trọng, sớm chiều phụng dưỡng mỗi ngày cũng giảm đi, lại càng không nói tới các tiểu bối và Đại phu nhân, Tam phu nhân rồi, bất quá những thứ này đối với Tào Ngọc Di cũng không ảnh hưởng nhiều lắm. . . . . .

Tào Ngọc Linh tháng mười xuất giá, tháng mười một chính là Tào Ngọc Dao rồi, lúc đó Tào Ngọc Dao cũng không có làm lễ cập kê, nhưng khi đó mắt thấy Lão phu nhân đã không kéo được bao lâu, nên chỉ có thể vội vã làm xong hôn sự.

Quả nhiên, Lão phu nhân vào tháng chạp qua đời, một nhà Nhị lão gia nhận được tin, đã sớm bắt đầu trở về, coi như là thấy mặt Lão phu nhân lần cuối cùng.

"Những đồ trang sức, đồ chơi nhỏ kia, ta phân cho các ngươi, ta đã để cho người sắp xếp từng hộp. . . . . ." Lão phu nhân ngồi đoan chính, sửa sang thật chỉnh tề, toàn thân mặc chính trang hoa lệ, từng việc từng việc giao phó, "Còn dư lại những thứ kia đều là dạng cũ, các ngươi cũng không dùng được, sẽ để lại cho lão bà tử ta đây mang tới phía dưới dùng đi!"

Lập tức có mấy lão ma ma và mấy đại nha đầu vẻ mặt bi thương bưng mấy cái hộp ra ngoài, khom người đi tới trước mặt các chủ tử, ngay cả thứ nữ mới sinh chưa được một tuổi của Tam phòng cũng có một phần.

Tào Ngọc Di học bộ dạng của Đại phu nhân sau khi nhận cái hộp liền đưa cho Vương ma ma sau lưng, đi theo mọi người cùng nhau dập đầu cho Lão phu nhân.

"Đại tỷ nhi, Nhị tỷ nhi, Tam tỷ nhi xuất giá ta cho thêm hai ngàn lượng bạc giá trang, các tỷ nhi còn lại cũng đều một dạng. . . . . ." Lão phu nhân thở dốc một hơi tiếp tục nói, "Lão Đại, Lão Nhị, Lão Tam tất cả cầm năm ngàn lượng đi chi tiêu, còn có người trong phòng này của ta, dầu gì cũng đi theo ta đã lâu, nếu muốn lưu lại, mỗi người cầm hai mươi lượng, nhà Lão Đại, ngươi sắp xếp cho bọn họ thật tốt, nếu muốn đi, mỗi người năm mươi lượng, sau khi rời khỏi đây cũng đủ làm chút sinh ý nhỏ hoặc là mua vài mẫu đất cằn . . . . . ."

"Dạ, mẫu thân yên tâm!" Đại phu nhân vội vàng đáp ứng.

Trong phòng vang lên tiếng nức nở nghẹn ngào, chính là mấy nha đầu không lớn không nhỏ khóc.

Xem ra Lão phu nhân đã sớm sắp xếp xong xuôi, trước tiên mấy lão ma ma bưng mấy cái túi đựng bạc nhỏ ra ngoài đặt ở trên án kỷ, để Đại lão gia ở tại chỗ phân bạc vào trong tay từng chủ tử, Tào Ngọc Dao dập đầu một cái, nhận lấy một hộp nước sơn nhỏ, bên trong chắc là ngân phiếu rồi, mấy thứ nữ còn nhỏ tuổi của Nhị phòng và Tam phòng,thì đều giao cho di nương của các nàng.

Kế tiếp, Lão phu nhân lại phân vải vóc, đồ vật tạp nham bài biện trong phòng…, nhìn thấy thì tinh thần không khá hơn gì.

"Về phần mấy gian cửa hàng và thôn trang hồi môn của ta, không phải là lão bà ta thiên vị, Lão Đại, Lão Nhị đều có tiền đồ, duy chỉ có con khỉ Lão Tam, lão bà ta rất là không yên lòng, những thứ sinh nhai này liền cho Lão Tam, lão bà tử ta đi cũng yên ổn một chút. . . . . ."

"Mẫu thân, là nhi tử bất hiếu!" Tam lão gia khóc ngã trên mặt đất.

"Lão thái gia trở lại, Lão thái gia trở lại!"

Mọi người nhanh chóng nhường ra một con đường, Lão thái gia sải bước đi tới.

"Lão gia, người đã về rồi!" Khóe miệng Lão phu nhân lộ ra một nụ cười, sắc đỏ thắm không bình thường trên mặt từ từ tiêu tán.

"Cái này là ta tự mình chọn ở trong cửa hàng nữ trang, bà có thích không? Không phải bà vẫn luôn tức giận ta chưa từng mua đồ cho bà sao?" Lão thái gia móc một cái vòng tay gỗ đàn hương từ trong lòng ngực ra, đưa tới.

"Thích, thích. . . . . ." Khóe mắt Lão phu nhân dâng lên nước mắt.

Một lão ma ma bên cạnh nâng hai tay cầm lấy vòng tay đeo lên giúp Lão phu nhân.

"Bà còn có tâm nguyện gì không?" Lão thái gia trầm giọng hỏi.

"Không có nữa, không có nữa. . . . . ." Lão phu nhân nhắm mắt lại, đầu từ từ buông xuống.

"Lão phu nhân!"

Không biết ai gọi một tiếng, trong phòng lập tức vang lên tiếng kêu khóc.

Mặc kệ người chung quanh là thật tâm hay là giả ý, dưới bầu không khí này, ngay cả Tào Ngọc Di không có bi thương như vậy, nhưng nước mắt cũng vẫn không ngừng lại được.

Lão thái gia chỉ chạy về ở ba ngày, chờ chôn cất Lão phu nhân xong, liền lại vội vã rời đi.

Đương Kim Thánh Thượng bắt đầu trọng dụng một nhóm lão tướng, trù tính hơn nửa năm, bắt đầu chinh chiến đối với tộc người du mục thỉnh thoảng quấy rầy biên cảnh, Lão thái gia là một trong những người dẫn đầu, dĩ nhiên là không thể rời khỏi chiến trường .

Ở chỗ này, sau khi phụ mẫu qua đời, người làm con có đảm nhiệm chức quan phải tạm rời cương vị công tác trở về nhà, theo như lễ chế để tang hai mươi bảy tháng, tục xưng ba năm, trong thời gian đó không được làm chuyện cưới gả, không được tham dự cát khánh chi điển. Nếu giấu mà không báo, sau khi bị phát hiện, trừng phạt rất là nghiêm khắc, cả đời cũng không thể có ngày cất đầu dậy được.

Mặc dù một nhà Nhị phòng trở lại, nhưng bởi vì đang trong tang kỳ của Lão phu nhân, trong phủ tạm thời đều bình an vô sự.

Tây Liễu, Như Lộ, Vương thị cùng hai thiếp thất Nhị phòng, một thiếp thất Tam phòng đều có thai, Đại lão gia, Nhị lão gia, Tam lão gia giống như là nghĩ trước khi túc trực bên linh cữu của Lão phu nhân, nên phải tận hứng trước cho đã.

Bát thiếu gia nhi tử của Vương thị từ sau khi bị trúng độc về sau, cũng rất ít xuất hiện ở trước mặt mọi người, được Vương thị cẩn thận nuôi trong phòng, nghe nói có nhiều lần cũng suýt nữa không còn, vì thế Đại lão gia còn cố ý len lén cho Vương thị một cửa hàng nhỏ bổ khuyết. . . . . .

Đại phu nhân cầm danh thiếp của các cô nương đã thu gom trước đó, cùng Phương ma ma ở trong phòng thương lượng.

"Phu nhân chọn ra đương nhiên đều là tốt, nô tỳ thấy vẫn nên tìm Đại lão gia thương lượng một chút, nhà mẹ Đại thiếu phu nhân tương lai này cũng không thể liên lụy đến tiền trình của Đại thiếu gia!" Phương ma ma mỉm cười đề nghị.

"Ma ma nói thật là có lý!" Đại phu nhân gật đầu cười.

Sau khi Lão phu nhân mất, thì hậu viện này Đại phu nhân lớn nhất, khó trách tâm tình của Đại phu nhân rất tốt.

"Phu nhân, phu nhân, không xong, không xong. . . . . ."

"Cái gì không xong? Ta đang tốt lành ngồi ở đây đấy!" Đại phu nhân không vui quát lên.

"Phu nhân, van cầu ngài cứu cứu cô nương chúng nô tỳ đi!" Tiểu nha đầu kia tức khắc quỳ xuống trước cửa phòng Đại phu nhân.

"Chuyện gì xảy ra?" Đại phu nhân nghiêm nghị hỏi.

"Phu nhân, sáng hôm nay cô nương chúng nô tỳ đứng lên liền. . . . . . Hiện giờ đã thấy đỏ. . . . . ." Tiểu nha đầu kia kinh hoảng nói.

Sau khi Tây Liễu và Như Lộ cùng Đại lão gia viên phòng, mỗi người được phân cho hai tiểu nha đầu, trong viện kia cũng phái cho hai bà tử thô sử.

"Vậy ngươi còn không trở về hầu hạ cô nương các ngươi cho thật tốt!" Đại phu nhân cao giọng mắng.

Tiểu nha đầu kia dường như cũng không hiểu chuyện cho lắm, bị Đại phu nhân quát một tiếng, ngơ ngác rồi hành lễ cáo lui.

Đợi buổi tối, trong phủ liền truyền ra, Tây Liễu sẩy thai, sau này cũng không thể mang thai nữa, người coi như là bị phế, cũng may còn lượm một cái mạng trở lại.

Đại lão gia và Nhị lão gia, Tam lão gia cùng đi giữ đạo hiếu cho Lão phu nhân rồi, Tây Liễu có thể nói là kêu trời trời không thấu, gọi đất đất chẳng thưa.

Ở bên ngoài Đại phu nhân nói là Tây Liễu bởi vì Lão phu nhân qua đời, bi thương quá độ dẫn đến sẩy thai, bảo là Tây Liễu muốn hiếu tâm trọn vẹn, nên để cho Tây Liễu đi vào am niệm phật cho Lão phu nhân. . . . . .

Lúc Tào Ngọc Di nghe được tin tức, Tây Liễu đã bị đưa đi, cho nên ngay cả để cho nàng ta điều dưỡng thân thể cũng chưa từng.

Ngược lại Như Lộ thuận lợi sinh được một nữ nhi, bất quá, Đại phu nhân mượn tang kỳ Lão phu nhân, hoàn toàn không có ý sĩ phòng (nâng lên làm thiếp) cho Như Lộ, đáng thương cho tiểu nữ hài Như Lộ sinh ra, không nói người hầu hạ, ngay cả bà vú cũng không có mời, Như Lộ chỉ có thể tự mình nuôi nấng con, mỗi ngày còn phải đi đến chỗ Đại phu nhân lập quy củ.

"Di nãi nãi!" Vân ma ma bà tử bồi giá của Vương thị nhẹ nhàng đi tới kêu lên.

Thai này của Vương thị cũng là một nữ nhi, chỉ cùng nữ nhi kia của Như Lộ xê xích nhau hai ba ngày.

"Đồ đã đưa qua!" Vương thị vừa cầm tay dạy Bát thiếu gia viết chữ, vừa nói.

"Bẩm di nãi nãi, đưa qua, đáng thương, nhìn vào trong phòng ngay cả một người cũng không có, chỉ có một mình tiểu nha đầu an nhàn chơi đùa ở bên ngoài, aiz!" Vân ma ma nói liên miên.

"Cho dù như thế, ma ma cũng phải cẩn thận chút, hiện tại người ở trên kia làm việc là càng ngày càng ác độc . . . . . ." Vương thị nhẹ giọng dặn dò, cũng không tránh né Bát thiếu gia mới ba tuổi.

"Di nãi nãi dạy phải, nô tỳ hiểu rồi!" Vân ma ma khom người đáp.

"Di nương, chữ này đọc thế nào ạ?" Bát thiếu gia nhỏ giọng hỏi.

Vương thị cúi đầu ôn nhu đáp.

"Di nãi nãi, nửa canh giờ rồi!" Một tiểu nha đầu ở bên ngoài giòn thanh nhắc nhở.

"Biết rồi!" Vương thị cất giọng đáp lại.

Bát thiếu gia thuần thục đặt bút lông nhỏ xuống, tự mình nhảy xuống ghế.

"Ôi chao, tiểu tổ tông của ta, ngài đi chậm một chút, nếu không sẽ bị ngã. . . . . ." Vân ma ma cuống quít tiến lên bảo vệ Bát thiếu gia. . . . . .

So với Vương thị các nàng nơm nớp lo sợ, thì Đại phu nhân lại xuân phong đắc ý, một mực dựa theo tâm ý của mình vì Đại thiếu gia tìm kiếm nhà thích hợp.

"Mẫu thân, con còn nhỏ, huống chi ‘ đại trượng phu cớ gì lo lắng không có thê tử ’, đương nhiên là con muốn lấy được công danh trước rồi sau đó mới suy tính chuyện thành gia!" Đại thiếu gia ngẩng đầu ưỡn ngực nói với Đại phu nhân.

Đại phu nhân lòng tràn đầy vui sướng nói, "Con của ta, con nói rất có lý, chẳng qua là những chuyện này, các con không hiểu, cô nương gia cũng không phải chỉ ở mãi trong nhà, lớn lên, đương nhiên phải bắt đầu xem tướng sớm một chút . . . . . ."

"Mẫu thân. . . . . ." Tào Vũ Tĩnh do dự kêu lên.

"Con của ta, có lời gì mà hai mẫu tử chúng ta vẫn không thể nói?" Đại phu nhân mỉm cười hỏi.

"Mẫu thân, con, con muốn biết. . . . . ." Tào Vũ Tĩnh thấp giọng nói.

Đại phu nhân cũng không nhịn được nữa bật cười, ngoắc tay để cho Phương ma ma kề sát tới, nhẹ giọng phân phó mấy câu.

Phương ma ma vội vã đi xuống cầm một chồng danh thiếp tới đây, đưa cho Tào Vũ Tĩnh.

Trên mặt Tào Vũ Tĩnh ửng đỏ lên, nhanh chóng lật xem một lần.

"Được rồi, được rồi, con mau trở về đi thôi, tránh để phụ thân con chờ nóng lòng!" Đại phu nhân thấy thế, càng cười nhiểu hơn.

Tào Vũ Tĩnh hành lễ một cái, bước nhanh ra khỏi phòng, ở chỗ Đại phu nhân không nhìn thấy , trên mặt lộ ra thất vọng dày đặc. . . . . .

Hai người Đại phu nhân và Phương ma ma ở trong phòng không biết lại nói cái gì, phát ra tiếng cười sang sảng.

"Đại ca, ca phải đi ạ?" Tào Ngọc Hà dẫn theo hai tiểu nha đầu, đúng lúc gặp phải Tào Vũ Tĩnh ở cửa chính viện.

"A, Thất muội muội, muội muốn thứ gì, lần sau đại ca trở lại mang về cho muội!" Tào Vũ Tĩnh ngồi xổm xuống, ôn hòa nói.

"Cám ơn đại ca, mứt quả lần trước ăn rất ngon, muội còn muốn ăn!" Tào Ngọc Hà cười híp mắt đáp, cũng không cùng người đại ca này khách khí.

Tào Vũ Tĩnh gật đầu một cái, cười sờ sờ tóc của Tào Ngọc Hà, bước nhanh đi ra ngoài. . . . . .

"Đại phu nhân, Thất tiểu thư tới!" Tiểu nha đầu cất giọng thông báo.

"Còn không mau mời người vào!" Đại phu nhân đưa danh thiếp cho Phương ma ma, ý bảo bà ta cất vào.

"Mẫu thân!" Tào Ngọc Hà gọi một tiếng, bước nhanh tới.

"Tỷ nhi ngoan của ta, đi vội như vậy làm cái gì?"

"Mẫu thân, nữ nhi mới vừa gặp Đại ca ca, sao bộ dạng Đại ca ca giống như mất hứng vậy đó?" Tào Ngọc Hà tò mò hỏi.

"Ha ha, ôi chao, đại ca con làm sao mà mất hứng cơ chứ. . . . . ." Đại phu nhân cười phá lên.

Tào Ngọc Hà khẽ nhíu mày, hiển nhiên có chút không vừa ý đối với câu trả lời này của Đại phu nhân.

"Thất tỷ nhi của chúng ta còn nhỏ, chuyện này nhá, con trưởng thành sẽ hiểu!" Đại phu nhân ôm Tào Ngọc Hà thương yêu nói.

"Ưhm . . . . ." Tào Ngọc Hà nhíu cái mũi nhỏ, "Đúng rồi, mẫu thân, hôm nay con thấy tiểu muội muội rồi, tại sao người không có an bài người phục vụ tiểu muội muội? Như vậy phụ thân sẽ mất hứng!"

"Con ở chỗ nào nghe được lời này, chuyện như vậy mẫu thân tự có chừng mực. . . . . ." Đại phu nhân thu lại nụ cười nói.

Tào Ngọc Hà có mấy phần kiến thức, rốt cuộc là còn nhỏ, thấy bộ dạng Đại phu nhân có dự tính trước, liền không tiếp tục đề tài này nữa, chuyển sang nói đến chuyện đi học.

Đại phu nhân kiên nhẫn nói chuyện cùng Tào Ngọc Hà, đến lúc có bà tử quản sự đi vào thưa chuyện mới dừng lại.

Đại lão gia, Nhị lão gia, Tam lão gia canh giữ ở bên mộ phần của Lão phu nhân một trăm ngày mới trở về phủ, bắt đầu để tang ở trong phủ.

"Chuyện gì xảy ra? Mẫu thân mới vừa đi, ngươi liền khuấy đến trong phủ không yên có phải không. . . . . ." Đại lão gia vỗ bàn nổi giận mắng.

"Lão gia, người đây là nói cái gì, thiếp thân đã làm sai điều gì?" Đại phu nhân nắm khăn hỏi.

"Hừ, Tây Liễu là chuyện gì xảy ra? Còn có Liễu Nhi trước kia nữa, đừng tưởng rằng ngươi làm những chuyện xấu xa kia tất cả mọi người đều không biết, chẳng qua là vì thanh danh của Tào gia nên không muốn gây ầm ĩ ra thôi . . . . ." Đại lão gia lạnh lùng tra hỏi.

Trên mặt Đại phu nhân tái đi, "Bịch"  một cái quỳ xuống.

"Tự giải quyết cho tốt, đừng tưởng rằng mẫu thân đi, trong phủ này ngươi liền vô pháp vô thiên. . . . . ." Đại lão gia nói lời ngoan độc xong, vung tay áo, đi đến viện của Vương thị.

Lúc Tây Liễu được đón trở về, đã chỉ còn lại một hơi thở, cuối cùng không qua mùa đông liền lặng yên không tiếng động chết đi.

Trong phủ không thể bày tiệc, Đại phu nhân để cho từ trên xuống dưới trong phủ sửa lại miệng, Như Lộ cứ như vậy ngô không ra ngô, khoai không ra khoai được sĩ phòng, rốt cuộc nữ nhi của Như Lộ cũng được danh chính ngôn thuận.

Sau khi Đại lão gia trở lại, Đại phu nhân thu liễm không ít, trong phủ lại trở về yên tĩnh thường ngày.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
11 thành viên đã gởi lời cảm ơn Cà Rốt Hồng về bài viết trên: HNRTV, Hothao, NanaHachi, Thongminh123, Zy mizy, abc1212, bichvan, dieudieu13, huynhtole, qh2qa06, thucquy
     
Có bài mới 20.11.2017, 07:58
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Hỏa Hoàng Hạc Bang Cầm Thú
Chiến Thần Hỏa Hoàng Hạc Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 29.05.2014, 17:00
Bài viết: 669
Được thanks: 4270 lần
Điểm: 35.64
Có bài mới Re: [Xuyên không - Điền văn] Cuộc sống khó khăn của thứ nữ - Nhân Sinh Giang Nguyệt - Điểm: 95
Chương 69: Tranh chấp

Editor: Cà Rốt Hồng - Diễn Đàn Lê Quý Đôn

Theo tang kỳ Lão phu nhân kết thúc, Đại lão gia, Nhị lão gia bắt đầu tích cực hoạt động ở kinh thành, đảm nhiệm chức vụ một lần nữa, hôn sự của Đại thiếu gia  cũng được nhấc lên, bởi vì hiếu tang Lão phu nhân, Đại thiếu gia bị trì hoãn ba năm, hiện tại đã mười tám tuổi rồi, ở chỗ này cũng coi là thanh niên quá lứa chưa thành hôn.

Đại thiếu gia kiên trì muốn lấy công danh trước rồi mới nói tới hôn sự, cuối cùng vì tránh né chuyện này, cho nên tự mình dọn đến thư viện ở.

Đại phu nhân không còn cách nào, muốn Đại lão gia nói vài câu, nhưng không được như ý muốn, vì Đại lão gia trái lại tán thành hành động của Đại thiếu gia, làm Đại phu nhân tức giận muốn ngã ngửa.

"Đi đi gọi gã sai vặt đi theo Đại thiếu gia đến cho ta, ta muốn hỏi xem một chút đây là chuyện gì xảy ra?" Đại phu nhân nảy sinh ác độc phân phó nói.

Đại thiếu gia hành sự như thế, dĩ nhiên là sớm làm cho Đại phu nhân sinh nghi.

"Dạ". Hai bà tử đáp một tiếng, bước nhanh đi xuống sắp xếp.

Chỉ chốc lát sau rất nhanh một gã sai vặt mười ba mười bốn tuổi, và một người mười lăm mười sáu tuổi khác được dẫn tới đây.

Bên này, Đại lão gia ngoài mặt cự tuyệt Đại phu nhân, sau lưng lại tìm đến thư viện.

"Nói một chút coi là chuyện gì xảy ra?" Đại lão gia thấp giọng hỏi.

"Nhi tử bất hiếu!" Tào Vũ Tĩnh quỳ xuống đáp.

"Ta với mẫu thân con thành thân gần hai mươi năm rồi, với mẫu thân con còn có cái gì mà không hiểu rõ, con cứ nói là được!" Đại lão gia không vui thúc giục.

"Xin phụ thân thứ tội, thứ nhất, nhi tử phát hiện bên cạnh có người mẫu thân cài vào, đây, cái này, nhi tử. . . . . ."

"Con muốn mượn cơ hội lần này dọn dẹp người bên cạnh?" Đại lão gia cau mày hỏi.

"Dạ!" Tào Vũ Tĩnh thành thật đáp.

"Còn gì nữa không?" Đại lão gia tiếp tục hỏi.

"Dạ, thứ hai nhi tử, nhi tử. . . . . ." Tào Vũ Tĩnh cúi đầu.

"Con xem trọng tiểu thư nhà nào?" Đại lão gia hiểu rõ hỏi.

"Nhị tiểu thư Hồ gia. . . . . ."

Hồ gia là tân quý nổi lên sau khi Thánh thượng lên ngôi, Hồ Đại lão gia cũng xuất thân từ khoa khảo, nhưng khác với văn nhân từng bước từng bước gian khổ đi lên hoặc là ăn cả ngả về không, Hồ Đại lão gia dựa vào miệng lưỡi biết ăn nói, rất nhanh ngồi vào chức Đông Các Đại học sĩ Chính Ngũ Phẩm, nhất là biết dỗ Đương Kim Thánh thượng vui vẻ, Thánh thượng thường hay triệu ông ta đi nói chuyện, những năm gần đây, luôn được thánh sủng kéo dài không suy. . . . . . Hồ Nhị lão gia cũng là người có khiếu buôn bán, nhờ Hồ Đại lão gia đắc thế, vì Hồ gia kiếm số lượng gia tài đáng kể. . . . . .Kinh doanh của hai huynh đệ Hồ gia, đã nhảy vọt xâm nhập vào phú quý ở kinh thành . . . . . .

Đại lão gia trầm tư chốc lát, chắp tay sau lưng đứng lên, "Con đứng lên đi, chuyện như vậy để ta cẩn thận suy nghĩ một chút, con cũng không cần quá mức, tránh hỏng thanh danh. . . . . ."

"Dạ, nhi tử cẩn tuân dạy bảo của phụ thân!" Trên mặt Tào Vũ Tĩnh buông lỏng, đứng lên.

Đại lão gia bước nhanh ra khỏi phòng.

Tào Vũ Tĩnh đuổi theo sát, tiễn Đại lão gia ra khỏi thư viện.

Cùng lúc đó Đại phu nhân cũng từ trong miệng hai gã sai vặt kia biết được chuyện Đại thiếu gia nhìn trúng Nhị tiểu thư Hồ gia, giận đến quăng bể một bộ chén trà ngay tại chỗ.

"Các ngươi đi xuống đi, hầu hạ Đại thiếu gia cho tốt!" Phương ma ma tiến lên nửa bước phân phó nói.

"Dạ!" Hai người bị nước trà bắn tung tóe dính cả người, lau cũng không dám lau, cuống quít dập đầu một cái lui ra ngoài.

"Xin Phu nhân bớt giận!" Phương ma ma lại pha một chén trà tới lần nữa, nhẹ giọng khuyên nhủ.

"Khó trách nói đến hôn sự, lại một mực từ chối, ‘ Lệnh của phụ mẫu lời của mai mối ’, ở bên ngoài tự đính ước cùng một cô nương gia như vậy thì ra cái gì. . . . . ." Đại phu nhân vỗ bàn mắng to .

Phương ma ma thấy thế không dám tiến lên khuyên nữa, ngậm miệng đứng ở một bên, từ sau khi chuyện Liễu Nhi thất bại, Phương ma ma ở trước mặt Đại phu nhân không còn tùy ý như trước kia. . . . . .

Trong lúc Đại phu nhân tức giận không thể phân giải, cuối cùng Tào Vũ Tĩnh cũng thu dọn đồ trở về.

"Hôn sự của Tĩnh nhi chờ sau kết quả lần này của nó hãy nói, chớ quấy rầy đến tâm trạng của nó!" Đại lão gia bỏ lại một câu nói, liền xoay người đến chỗ Trần thị.

Đại phu nhân chỉ giận đến ngực đau nửa ngày, ngay cả cơm tối cũng không dùng.

Lúc Lão phu nhân còn, luôn không thích Đại phu nhân, lại bởi vì coi trọng quy củ, Đại lão gia cũng không dám quá mức càn rỡ, mỗi tháng luôn có vài ngày nghỉ ở chánh viện, hiện tại thì ngược lại ngay cả vào chánh viện cũng hiếm, điểm này có lẽ Đại phu nhân đã lường trước rồi . . . . . .

Vốn là Tào Vũ Tĩnh sớm có kết quả từ mấy năm trước, bởi vì tang sự Lão phu nhân trì hoãn ba năm, nhưng cũng không phải là nhàn rỗi, lần đầu tiên liền một đường vượt qua cửa ải Cử nhân, chỉ chờ năm sau tham gia Thi Viện.

Lúc đi thư viện bế môn (đóng cửa) đọc sách, Tào Vũ Tĩnh tự mình chọn hai gã sai vặt dẫn theo, nói với Đại phu nhân, các sai vặt lớn, có ngoại tâm, hầu hạ để tâm không đủ. . . . . .

Đại phu nhân chỉ có một nhi tử ruột là Tào Vũ Tĩnh, hạ nhân hầu hạ không chu đáo, thì ai cũng không được, rất nhanh liền đuổi mấy gã sai vặt kia đi ngoại viện. . . . . .

Như thế, hôn sự của Đại thiếu gia lại chính thức nhấc lên lần nữa.

Đại phu nhân liên tục mời phu nhân tiểu thư mấy nhà tới đây làm khách, ý kia đã rõ ràng.

Không biết Đại lão gia đã tự mình đạt thành hiệp nghị gì với Hồ Đại lão gia, cho nên đồng ý cửa hôn sự Hồ Nhị tiểu thư này.

Lúc Đại phu nhân nhận được tin, Đại lão gia đã uống đến say khướt mang theo một phần ngày sinh tháng đẻ của Hồ tiểu thư cùng một tín vật trở lại, tiện tay ném ở trước mặt Đại phu nhân, rồi gục đầu ngủ. . . . . .

"Xin mẫu thân bớt giận, là nhi tử bất hiếu!" Tào Vũ Tĩnh quỳ ngoài cửa phòng Đại phu nhân từ sáng sớm cho đến trưa.

"Đại thiếu gia vẫn còn ở bên ngoài à?" Đại phu nhân nằm nghiêng ở trên giường hỏi.

"Dạ!" Phương ma ma khom người đáp.

Đại phu nhân nghẹn một hơi ở ngực cả buổi không có đi xuống, lại kêu lên "Ôi ôi" ôm ngực nằm xuống.

"Phu nhân, nô tỳ có câu không biết có nên nói hay không?" Lý ma ma tiến lên nửa bước nhẹ giọng nói.

"Nói!" Đại phu nhân hữu khí vô lực ra lệnh.

"Phu nhân người thử nghĩ xem, tiểu thư Hồ gia kia vào cửa, còn không phải là ở dưới tay người lập quy củ, đến lúc đó, người xem trong người nào đó, để cho Đại thiếu gia thu là được. . . . . ." Lý ma ma vừa nói, vừa đắc ý liếc Phương ma ma một cái.

Phương ma ma chỉ làm như không biết, cúi đầu đứng ở một bên.

Đương nhiên Đại thái thái cũng biết chuyện đã thành kết cục, chẳng qua là nuốt không trôi cơn tức này thôi. . . . . .

"Mời Đại thiếu gia các ngươi đứng lên đi, tìm đại phu xem chân cho Đại thiếu gia một chút, đừng để bệnh căn không dứt!"

"Dạ, nô tỳ đi ngay!" Lý ma ma vui sướng đi ra ngoài.

Một lát sau, hai bà tử đỡ Tào Vũ Tĩnh đi vào.

"Mẫu thân, người đỡ hơn chút nào không?" Tào Vũ Tĩnh quỳ gối dưới đầu giường hỏi.

"Con đứng lên đi! Chỉ một điều, Hồ Nhị tiểu thư kia vào cửa nếu có chỗ nào không quy cũ, cũng đừng trách ta không lưu tình. . . . . ." Đại phu nhân tựa vào trên nệm êm, lạnh giọng nói, bộ dạng có chỗ nào bị bệnh đâu.

"Mẫu thân dạy phải, nhi tử sẽ ghi nhớ kỹ trong lòng!" Đại thiếu gia đầy miệng đáp ứng.

Không quá nửa năm, ngày trong phủ giăng đèn kết hoa đã đến.

Hiện tại Chu thị bắt đầu cả ngày quan tâm đến hôn sự của Tào Ngọc Di, nửa điểm cũng không có ý định đi góp phần tham gia hôn sự náo nhiệt của Đại thiếu gia.

"Hiện tại Đại tỷ con tốt lắm, năm trước phân gia ra ngoài sống, chỉ là gia sản ít một chút, nàng có nhi có nữ, trong phủ cũng là nàng tự mình đương gia, chỉ có điều Đại cô gia không có tiền đồ một chút, cuộc sống cũng coi như là trôi qua thông thuận, Nhị tỷ con thì không cần phải nói rồi, đương nhiên Đại phu nhân tìm cho nàng nhà trong sạch, chỉ là thai đầu là nữ nhi, thai thứ hai này không chừng chính là nhi tử rồi, huống hồ nàng còn trẻ, có rất nhiều cơ hội, chờ Triệu Lão phu nhân đi rồi, trong phủ kia còn không phải là nàng định đoạt. . . . . ." Chu thị lại thao thao nói, "Cũng không cầu xin con có thể trôi chảy như Nhị tiểu thư, nhưng đừng giống như Tam tiểu thư là tốt rồi, hừ, làm người còn chưa biết đâu, người trước phong quang có ích lợi gì, Tam cô gia là một người không có tiền đồ không nói, Trần lão phu nhân còn trái một bên phải một bên nhét người vào trong phòng. . . . . ."

"Di nương, người uống một ngụm trà đi!" Tào Ngọc Di rót một chén trà đẩy qua nói.

Chu thị nghe vậy, nghỉ một hơi, uống nửa chén trà, lại bắt đầu càu nhàu.

Tào Ngọc Di vỗ trán, bất đắc dĩ khẽ cười vài tiếng.

Mấy năm nay vì túc trực bên linh cữu Lão phu nhân, Tào Ngọc Di chỉ có thể thỉnh thoảng gửi thư cho mấy khuê hữu, hôn sự của Từ Tam tiểu thư cũng đã định ra, Từ Tam tiểu thư lớn hơn Tào Ngọc Di một tuổi, nói là mấy năm nay thân thể của Từ Lão phu nhân cũng không còn khỏe mạnh nữa, sợ trì hoãn Từ Tam tiểu thư, nên ngày thành hôn cũng trước thời hạn, Nhị tiểu thư đích nữ Diệp gia dĩ nhiên là không có gì lo lắng, nói ra, Tào Ngọc Linh gả vào Triệu gia, Tào Ngọc Di cùng Nhị tiểu thư thứ xuất của Triệu gia kia rẽ ngoặc cũng coi như là thông gia. . . . .

Đại thiếu phu nhân vào cửa ngày thứ hai, Đại phu nhân đã phát uy, để cho Đại thiếu phu nhân quỳ gần một chung trà mới nhận chén trà, đưa lễ ra mắt cũng là một quyển 《 nữ giới 》.

Đại lão gia biết trong lòng Đại phu nhân không thoải mái, nên cũng không nói gì.

"Tứ muội muội!" Đại thiếu phu nhân gọi một tiếng, tặng một đôi trâm vàng  khảm ngọc.

"Đại tẩu tốt lành!" Tào Ngọc Di khom gối hành lễ một cái, hoàn lễ là một món đồ thêu thùa tự mình làm.

Đại thiếu phu nhân tặng lễ ra mắt cho các tiểu cô đều giống nhau.

Tào Ngọc Di cẩn thận tránh Đại thiếu phu nhân, chỉ sợ không cẩn thận bị cuốn vào tranh đấu của hai đại chủ tử, chỉ có điều, có lúc, nên tới tránh cũng tránh không được.

Đại phu nhân vừa mới bắt đầu cả ngày câu thúc Đại thiếu phu nhân ở trước mặt lập quy củ, đáng tiếc, chỉ mới hơn ba tháng Đại thiếu phu nhân liền được chẩn ra có thai, thứ nhất, Đại thiếu phu nhân học quy củ rất tốt, gần như là tìm không ra chỗ sai, thứ hai, Đại phu nhân cũng không dám lấy tôn tử đầu tiên của mình ra giỡn, nên đành phải từ bỏ, lên tiếng miễn quy cũ cho Đại thiếu phu nhân.

"Ma ma, ngươi xem nha đầu Tiếu Nha này như thế nào?" Đại phu nhân thờ ơ nhấp một ngụm trà hỏi.

Phương ma ma chần chờ một chút.

"Ma ma, có lời gì thì cứ nói." Đại phu nhân bất mãn nói.

"Dạ, phu nhân nhìn trúng đương nhiên là tốt rồi!" Phương ma ma cúi đầu, che giấu tất cả thần sắc trên mặt. . . . . .

"Tứ tiểu thư, Đại thiếu phu nhân gửi bái thiếp tới đây, mời người và Thất tiểu thư sang dùng điểm tâm." Vương ma ma rón rén đi tới báo lại nói.

Tang kỳ của Lão phu nhân vừa kết thúc, Đại phu nhân liền lệnh cho Tào Ngọc Di dọn đi đến viện được phân, Vương ma ma không để lại dấu vết chọn mấy nha đầu bà tử lúc trước thấy được vào, vì không để cho Đại phu nhân nảy lòng sinh nghi, chỗ trống còn dư lại liền thuận thế để cho Đại phu nhân cài mấy người vào.

Cuối năm nay, Tào Ngọc Di qua sinh thần mười ba tuổi sẽ phải dừng học rồi, gần đây, Tào Ngọc Di đang vội vã sửa sang lại những thứ trước kia học được, định bụng gom lại đi xin chỉ bảo, mặc dù đến lúc ngừng học, cũng vẫn có thể đi tìm mấy vị sư phó, nhưng cũng không tiện cho lắm.

"Đại tẩu tốt lành!" Lúc Tào Ngọc Di đến, Tào Ngọc Hà đã ở đó rồi, hai người lại còn nói chuyện khá vui vẻ.

"Tứ muội muội tới đây, mau mời ngồi!" Đại thiếu phu nhân đứng lên chào hỏi, "Vốn đại tẩu ta đây nên đi thăm các muội muội một chút, chẳng qua là. . . . . ."

"Đại tẩu nói đùa, mọi người thường nói ‘ Trưởng tẩu như mẹ ’, cũng không có đạo lý trưởng bối đi thăm tiểu bối!" Tào Ngọc Hà cười khanh khách tiếp lời nói.

Tào Ngọc Di cũng phụ họa mấy câu.

Đại thiếu phu nhân nở nụ cười, phân phó các nha đầu bà tử dâng điểm tâm nước trà lên.

Mấy cô tẩu chỉ đơn thuần ăn điểm tâm, uống trà, nói đùa gần nửa canh giờ.

"Thời điểm không còn sớm, bọn muội thật có lỗi với đại tẩu ."

"Chuyện học đương nhiên là không thể trì hoãn!" Đại thiếu phu nhân ôn hòa nói, lại cất giọng phân phó nói: "Người đâu, mang đồ vật tới đây!"

Hai đại nha đầu đáp một tiếng, mỗi người bưng một hộp nước sơn đi vào.

"Hai bộ trang sức này là chút tâm ý của Đại tẩu. . . . . ."

"Ấy, đại tẩu quá khách khí!" Tào Ngọc Di ngập ngừng nói.

"Tứ tỷ tỷ, nếu là ý tốt của Đại tẩu, làm sao có thể từ chối được!" Tào Ngọc Hà cười nhận lấy.

Tào Ngọc Di cũng chỉ đành nhận lấy theo, hai người lại cám ơn Đại thiếu phu nhân lần nữa rồi từng người mới rời đi.

Bên này, Đại phu nhân đã quyết định chuyện Tiếu Nha, chỉ chờ buổi tối Đại thiếu phu nhân sang phục vụ ăn cơm tối nói một tiếng.

"Đại thiếu phu nhân!" Một bà tử vội vã đi vào, hành lễ một cái, kề vào bên tai Đại thiếu phu nhân thấp giọng nói mấy câu.

"Hừ, cái này thì không nhịn được rồi. . . . . ." Đại thiếu phu nhân cười lạnh mấy tiếng, ngoắc bà tử kia tới phân phó mấy câu.

Bà tử kia gật đầu liên tục, vội vã đi xuống sắp xếp. . . . . .

Tào Ngọc Di trở về viện, mở hộp ra nhìn thoáng qua, là một bộ trang sức bảo thạch khảm ngọc màu lam tương đối tinh tế, xem ra tiền tài Hồ gia quả nhiên không phải là đồn thổi. . . . . .

"Con chính là thiển cận, chỉ cần một bộ đồ trang sức là có thể bảo con dán vào!" Trong chính phòng, Đại phu nhân chỉ trán Tào Ngọc Hà, oán hận nói.

"Mẫu thân, suy cho cùng nàng là đại tẩu của chúng con, có cái gì mà phải tính toán!" Tào Ngọc Hà nhíu chân mày thanh tú phản bác.

"Còn dám mạnh miệng, con còn không biết trong lòng mẫu thân nghĩ như thế nào sao!" Đại phu nhân không vui lên giọng.

"Mẫu thân, nữ nhi tự có chừng mực!" Tào Ngọc Hà đột nhiên đứng lên, quay đầu nói.

"Con có chừng mực! Con có chừng mực gì? Uổng công mấy năm nay ta yêu thương mấy người các con. . . . . ." Đại phu nhân trừng mắt mắng.

Hai mắt Tào Ngọc Hà đỏ lên, nghẹn ngào nói: "Mẫu thân là trưởng bối, dĩ nhiên là có thể bày sắc mặt với đại tẩu, nữ nhi, nữ nhi tương lai còn phải dựa vào nhà mẹ, mẫu thân có thể che chở nữ nhi nhất thời, cũng không thể che chở nữ nhi cả đời được, tương lai nhà này sớm muộn gì cũng là của đại ca. . . . . ."

"Con, con. . . . . ." Đại phu nhân chỉ vào Tào Ngọc Hà, nghiêm nghị quát lên, "Những lời này là có ý gì, con là muốn nguyền rủa ta. . . . . ."

"Người biết rất rõ ràng nữ nhi không phải là ý kia, mẫu thân, người đây là thế nào. . . . . ." Tào Ngọc Hà giậm chân một cái, dùng khăn che khóe mắt xông ra ngoài.

Ngực Đại phu nhân phập phồng kịch liệt chốc lát sau mới bình tĩnh lại,  nghiêm mặt một mình ngồi ở trong phòng một hồi lâu mới gọi người đi vào. . . . . .

Sau lần đó, Đại phu nhân không có cùng Tào Ngọc Hà nói đến chuyện này nữa, đối với chuyện Tào Ngọc Hà và Đại thiếu phu nhân giao hảo cũng giữ vững trầm mặc.

"Thỉnh an mẫu thân, mẫu thân, thân thể người mạnh khỏe không ạ?" Tào Vũ Tĩnh nhận được tin của Đại thiếu phu nhân, vội vã từ trong thư viện chạy trở về, lúc cơm tối, cùng Đại thiếu phu nhân đến chỗ của Đại phu nhân.

"Con của ta, mau đứng lên, hôm nay thế nào rãnh rỗi trở về vậy?" Đại phu nhân cười hỏi.

"Trong lòng nhi tử nhớ thương mẫu thân, trở lại một chuyến chỉ gần nửa ngày, huống chi đọc sách mấy ngày nay, nhi tử cũng muốn nghỉ ngơi một chút!" Đại thiếu gia ôn hòa đáp.

Đại phu nhân nghe lời này, đương nhiên trong lòng dễ chịu không ít, lôi kéo Tào Vũ Tĩnh nói chuyện một hồi lâu.

"Hôm nay con trở về thật đúng lúc, nơi này của mẫu thân có đứa nha đầu, con cũng đã gặp qua, rất là không tệ, con đọc sách cũng phải chú ý thân thể, bên cạnh không có người hầu hạ thiếp tâm cũng không thể được, nha đầu này mẫu thân cho con, Tiếu Nha, tới đây dập đầu cho Đại thiếu gia các ngươi!"

Đại thiếu phu nhân chỉ an tĩnh đứng ở sau lưng Đại phu nhân, trên mặt vẫn mang theo nụ cười không thay đổi.

"Nô tỳ thỉnh an Đại thiếu gia!" Tiếu Nha văn văn nhược nhược dập đầu một cái.

"Mẫu thân. . . . . ." Tào Vũ Tĩnh khó xử gọi một tiếng.

"Con của ta, làm sao vậy?" Đại phu nhân ân cần hỏi.

"Bẩm mẫu thân, vốn là tấm lòng tốt của mẫu thân, nhi tử không nên từ chối, chẳng qua là, chẳng qua là nhi tử đang trong lúc cầu tiền trình, lúc này làm như thế, sợ là trên thanh danh có trở ngại, không tốt. . . . . ." Tào Vũ Tĩnh đứng lên do dự nói.

"Chẳng qua là một đứa nha đầu thôi, có thể có ảnh hưởng gì. . . . . ." Đại phu nhân bất mãn nói.

Tào Vũ Tĩnh cúi đầu đứng ở một bên, cũng không phản bác.

"Tĩnh nhi nói rất đúng, nữ nhân các ngươi biết cái gì!" Đại lão gia cất bước đi tới, trầm giọng nói.

"Lão gia!" Đại phu nhân vội vàng nghênh đón.

"Đến lúc nào rồi? Thế nào còn chưa có bày cơm?" Đại lão gia giang hai cánh tay, để cho hạ nhân cởi áo ngoài giúp ông ta.

"Dạ, thiếp thân phân phó ngay!" Đại phu nhân nghe Đại lão gia muốn lưu lại dùng cơm, không kìm được vui mừng tự mình đi xuống an bài, cũng không chú ý đến chuyện nha đầu kia nữa.

Chuyện như vậy vốn chẳng qua là chuyện hai mẫu tử Đại phu nhân, không ngờ Tào Vũ Tĩnh ở chỗ Đại phu nhân dùng cơm tối xong, có lòng đi vòng qua  viện của Chu thị, tự mình hỏi chuyện học tập của Tào Vũ Đình, sáng sớm ngày hôm sau trước khi đi, liền nói với Đại phu nhân, tuổi của Ngũ đệ cũng không nhỏ, lại ở chung một chỗ với di nương cũng không tiện, để cho Đại phu nhân an bài một cái viện khác cho Tào Vũ Đình.

Đại phu nhân ở trước mặt Tào Vũ Tĩnh đương nhiên là sẽ không trở mặt, dùng lời nói tốt đẹp đưa Tào Vũ Tĩnh ra cửa, xoay người liền đổ cơn tức lên trên người Chu thị.

"Thật sự là tiến bộ rồi, dám đánh chủ ý lên trên người Đại thiếu gia, quả nhiên là thật bản lãnh. . . . . ." Đại phu nhân chỉ vào lỗ mũi Chu thị  mắng một trận.

Chu thị vẫn quỳ từ buổi sáng đến tối, Đại lão gia trở lại mới được đứng lên.

"Lão gia, tỳ thiếp thật đúng là sống không nổi nữa, hôm nay chuyện này. . . . . . Ô ô. . . . . ." Chu thị nằm ở trong ngực Đại lão gia, lau nước mắt.

Hai bà tử đang cẩn thận dùng khăn nóng giúp Chu thị xoa đầu gối sưng đỏ tím bầm kia.

Đại lão gia ôm Chu thị, vừa giở trò, vừa ôn nhu đáp lời của Chu thị.

"Tứ tiểu thư cũng sắp mười bốn mười lăm rồi, nhà nào có cô nương lớn như vậy mà hôn sự còn chưa có một chút tin tức, ô ô. . . . . . Sinh sinh đều là mấy cục nợ . . . . . ."

"Nàng yên tâm, chuyện của Tứ tỷ nhi ta để ở trong lòng, ngày khác sẽ có người tới cửa đề thân. . . . . ." Đại lão gia ưỡn ngực bảo đảm nói.

"Thật? Đã biết lão gia tốt nhất. . . . . ." Chu thị nín khóc mỉm cười, tựa vào trong ngực Đại lão gia nũng nịu uốn éo nói một câu.

Hiển nhiên Đại lão gia đối với bộ dạng này rất là hưởng thụ, tay vuốt chòm râu nở nụ cười. . . . . .

Bất kể như thế nào, hôn sự của Tào Ngọc Di Đại phu nhân vẫn bắt đầu trù tính rồi.

"Lão gia, Đại công tử đích tử Khai Quốc Huyện Hầu Vương gia, Quy Đức Tướng quân Ngô tướng quân, Thứ Tam công tử Khai Quốc Huyện Hầu Nhậm gia, người xem như thế nào?" Đại phu nhân chủ động lấy ra những nhà tìm được cho Tào Ngọc thương lượng với Đại lão gia.

"Những thứ này ngươi quyết định là tốt rồi!" Đại lão gia thấy gia thế ba nhà cũng không có trở ngại, thuận miệng ứng phó một câu, ra khỏi chính viện đi đến chỗ của Lưu di nương.

Vị Lưu di nương này chính là Như Lộ mới được nâng lên.

"Vương gia này mặc dù có tước vị, nhưng lại là hoàn khố tử, tính tình cũng tàn bạo, nếu Tứ muội muội thật sự đáp ứng cửa hôn sự này, có thể bị. . . . . ."

Buổi tối, Đại thiếu phu nhân liền xách theo một hộp điểm tâm tới, điểm qua mấy nhà Đại phu nhân vì Tào Ngọc Di chọn lựa một phen.

"Nguyên phối của Ngô tướng quân mới đi một năm, hơn nữa Ngô tướng quân đã có ba nhi tử, lớn nhất kia sợ là cũng không nhỏ hơn Tứ muội muội mấy tuổi. . . . . ."

"Tam công tử Nhậm gia kia ngược lại là người không chịu thua kém, cùng đạt được công danh với Đại ca muội, bất quá những chuyện ở Nhậm gia đó, chuyện kia không cần huyên náo khắp kinh thành cũng đều biết. . . . . ."

Tào Ngọc Di trầm mặc bưng chén trà lên.

"Đại tẩu không đành lòng Tứ muội muội tốt như vậy mà nhảy vào hố lửa, nếu Tứ muội muội không chê, đệ đệ nhà mẹ ta kia cũng là người không chịu thua kém, nếu muội muội gả đến đó, sau này phân ra ở riêng, nhất định là các ngươi không thua thiệt được. . . . . ."

"Tạ đại tẩu quan tâm, tình huống của muội muội ra sao, còn không phải là một câu nói của mẫu thân ư, muội muội cũng không thể tự mình làm chủ được!" Tào Ngọc Di buông mí mắt xuống, nhỏ giọng đápmột câu.

"Muội muội yên tâm, chuyện như vậy, Đại tẩu lại đi giúp muội chu toàn một chút. . . . . ." Đại thiếu phu nhân vẻ mặt từ ái lôi kéo cánh tay Tào Ngọc Di nói.

"Làm phiền đại tẩu rồi!" Tào Ngọc Di đứng lên hành lễ một cái.

Đại thiếu phu nhân khách khí với Tào Ngọc Di mấy câu, hài lòng rời đi. . . . . .

"Hừ, nàng ta thật là bản lãnh, đích mẫu nghiêm chỉnh ta đây còn ở đây, mà nàng ta muốn nhúng tay vào chuyện hôn sự của tiểu cô. . . . . . Hồ gia nàng ta là thứ tốt gì. . . . . ." Sau khi Đại phu nhân nghe một bà tử báo lại, cười lạnh nói.

Bà tử liên tục đáp lại, được mấy đồng tiền lớn, vui không tả siết rời đi . . . . . .

"Thỉnh an cô mẫu, chúc cô mẫu càng ngày càng trẻ ra!" Cho dù Tôn Trạch Văn thành hôn, đã có một nữ nhi, bộ dạng cũng vẫn còn không đứng đắn, vừa mở miệng liền chọc cho Đại phu nhân "Ha ha" cười to.

"Đồ không thành thật con đó, thế nào lại không dẫn chất tôn nữ của ta tới?" Đại phu nhân chỉ trán Tôn Trạch Văn một cái hỏi.

"Nàng là đứa không ngồi yên, sợ nháo đến cô mẫu!" Tôn Trạch Văn nhếch khóe miệng đáp.

"Tiểu hài tử nhà nào cũng nháo nhiều một chút mới tốt. . . . . ." Đại phu nhân cười nói.

"Vẫn là cô mẫu có kinh nghiệm!" Tôn Trạch Văn lập tức khen một câu.

Sau khi Tôn Trạch Văn thành thân liền ở lại kinh thành mưu cầu phát triển, hiện nay ở tại nhà cũ Tôn gia trong kinh thành, mấy năm nay thân thể của Tôn Lão phu nhân cũng không khỏe lắm, lần này cũng ở lại kinh thành, đương nhiên Tôn Đại phu nhân phải ở lại hầu hạ bà bà rồi, chỉ một mình Tôn Đại lão gia mang theo hai phòng thiếp thất đi đến nơi nhậm chức.

Đại phu nhân và Tôn Trạch Văn lại nói với nhau vài câu như cũ, rồi mới dẫn lời vào chánh đề.

"Cô mẫu, chất nhi nơi này có một thỉnh cầu hơi quá!" Tôn Trạch Văn quỳ gối trước Đại phu nhân nói.

"Ôi chao, con của ta, có cái gì đứng lên hãy nói, trên đất lạnh!" Đại phu nhân cuống quít đưa tay đỡ Tôn Trạch Văn lên.

Tôn Trạch Văn thuận theo lực đạo của Đại phu nhân đứng lên, ". . . . . . Từ nhỏ chất nhi đều vô cùng thích trêu chọc Tứ biểu muội chơi, muốn cùng cô mẫu cầu xin Tứ biểu muội, chất nhi sẽ tìm người làm mai tới cửa, chính thức đề thân. . . . . ."

Tôn Trạch Văn đã có một chánh thê gia thế tương xứng, ở chỗ này trừ phi tình huống đặc biệt, bình thường rất ít có bình thê, nếu tới cửa đề thân, tối đa cũng chỉ là quý thiếp . . . . . .

Chân mày Đại phu nhân liền nhíu lại.

"Cầu xin cô mẫu thành toàn!" Tôn Trạch Văn thấy thế lại quỳ xuống.

"Con của ta, con đứng lên, chuyện như vậy để cô mẫu suy nghĩ thật kỹ đã!" Trong lòng Đại phu nhân không biết xoay chuyển bao nhiêu ý niệm, cho Tôn Trạch Văn một câu trả lời lập lờ nước đôi.

"Chất nhi nơi này liền trông cậy vào cô mẫu . . . . . ." Tôn Trạch Văn làm ra vẻ vô cùng cảm kích, khom người chắp tay váy Đại phu nhân.

Đại phu nhân có chút bất đắc dĩ lại chỉ trán Tôn Trạch Văn một cái, kéo Tôn Trạch Văn ngồi xuống, tiếp tục nói cười. . . . . .

Chờ đến ngày hôm sau, Tào Ngọc Di cũng biết tin tức này, không chỉ có ở trong lòng nguyền rủa Tôn Trạch Văn, "Thà làm thê nhà nghèo, không làm thiếp quý nhân", lời này cũng không nói ngoài miệng, thiếp thất ở thời này ngay cả chủ tử cũng không được tính, chỉ có thể nói là nửa chủ tử, nếu là quý thiếp thì thế nào, giống như Vương thị, còn không phải ngay cả nhi tử của chính mình cũng không giữ được. . . . . .

"Tứ tiểu thư, muộn rồi, người nên nghỉ ngơi thôi!" Vương ma ma cẩn thận  tiến lên nhắc nhở.

Tào Ngọc Di hồi thần lại, tạm buông tâm sự xuống trước, đáp một tiếng, dưới sự phục vụ của Thắng Nhi nghỉ ngơi.

Dựa theo quy củ Tào phủ, các cô nương mười hai tuổi có thể phân viện ở riêng, khi đó, sẽ phân phối hạ nhân, hai nhất đẳng, hai nhị đẳng, bốn tam đẳng, sáu tiểu nha đầu, bốn bà tử thô sử, còn có bốn bà tử thiếp thân khác, bà vú không tính ở trong đó, sau khi Tào Ngọc Di phân viện, nâng Hồng Nhi lên làm đại nha đầu nhất đẳng, Thắng Nhi làm đại nha đầu nhị đẳng, còn hai tiểu nha đầu khác thì làm tam đẳng, Chu thị đưa một người của mình cho Tào Ngọc Di làm nhị đẳng nha đầu, bốn bà tử thiếp thân lúc trước Vương ma ma dò thăm thu mua hai người chuẩn bị thu xếp đi vào, còn lại chính là Đại phu nhân bố trí, tiểu Đào thì mấy năm trước đã đến tuổi, trở về bên Đại phu nhân, trực tiếp phối với gã sai vặt, không biết được an bài đi nơi nào. . . . . .

Từ nhỏ Chu thị ở trong phủ này lớn lên, đương nhiên cũng có mấy phần giao thiệp, chỉ có điều gần nửa ngày mới nhận được tin tức, nhận được nguyên chuỗi tin tức liền quýnh lên.

"Tỷ nhi ngoan của ta, con ngàn vạn đừng đáp ứng Biểu thiếu gia, di nương khổ cả đời này. . . . . ." Chu thị nước trà cũng không uống một ngụm, vào cửa liền lải nhải liên miên, "Đại công tử đích tử của Vương gia kia cũng không được, không phải giống như Tam tiểu thư sao! Làm điền phòng (vợ kế) cho người, mệt cho Đại phu nhân nghĩ ra được, Tứ tỷ nhi chúng ta đường đường là tiểu thư nhà Hầu tước, làm sao đến nông nỗi này. . . . . ."

"Di nương, người nghỉ một chút đi! Uống chén trà mật ong, giảm nhiệt, cho dù chúng ta nói thế nào, chẳng qua chỉ một câu nói của Đại phu nhân. . . . . ." Tào Ngọc Di cau mày nói.

Với tình thế trước mắt, đương nhiên Tào Ngọc Di thấy rõ ràng, những năm gần đây mình vẫn an phận, đoán là Đại phu nhân không đến nổi cố ý chọn nhà xấu nhất, chỉ là chuyện Tôn Trách Văn có chút khó nắm bắt. . . . . .

Ở trong bước ngoặc này, Lão thái gia đi ra ngoài chinh chiến hơn ba năm đột nhiên trở lại.

. . . . . .


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
14 thành viên đã gởi lời cảm ơn Cà Rốt Hồng về bài viết trên: Bacom, HNRTV, Hoacamtu, Hothao, NanaHachi, Thongminh123, abc1212, bichvan, dieudieu13, huynhtole, minmapmap2505, qh2qa06, thucquy, ttatuyet
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 102 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Jisoo078312, sâu ngủ ngày và 154 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không] Khi vật hi sinh trở thành nữ chính - Tư Mã Duệ Nhi

1 ... 28, 29, 30

2 • [Hiện đại] Làm thế nào để ngừng nhớ anh - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 19, 20, 21

3 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 149, 150, 151

4 • [Cổ đại] Kiêu Tế - Quả Mộc Tử

1 ... 46, 47, 48

5 • [Xuyên không] Cuộc sống nông thôn nhàn rỗi - Kẹo Vitamin C

1 ... 108, 109, 110

6 • [Xuyên không Dị giới] Phượng nghịch thiên hạ - Lộ Phi (Phần 1)

1 ... 176, 177, 178

7 • [Cổ đại] Nô gia không hoàn lương - Cật Thanh Mai Tương Nha

1 ... 20, 21, 22

8 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C897

1 ... 130, 131, 132

9 • [Hiện đại] Cướp tình Tổng giám đốc ác ma rất dịu dàng - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 64, 65, 66

10 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (103/104]

1 ... 181, 182, 183

11 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 37, 38, 39

12 • [Cổ Đại Huyền Huyễn] Chiêu Diêu - Cửu Lộ Phi Hương

1 ... 27, 28, 29

13 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C66]

1 ... 24, 25, 26

14 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ nhà nghèo Bán phở heo

1 ... 9, 10, 11

15 • [Hiện đại] Xin chào Chu tiên sinh! Dạ Mạn

1 ... 27, 28, 29

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

17 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 124, 125, 126

18 • [Xuyên không] Vương phi thần trộm Hưu phu lúc động phòng! - Thủy Mặc Thanh Yên

1 ... 82, 83, 84

19 • [Hiện đại] Cục cưng lật bàn Con là do mẹ trộm được? - Ninh Cẩn

1 ... 87, 88, 89

20 • [Xuyên không] Hỉ doanh môn - Ý Thiên Trọng

1 ... 105, 106, 107



Aka: Cần nâng giá hơm :">
Shop - Đấu giá: Tiểu Ly Ly vừa đặt giá 1071 điểm để mua Cặp nhẫn kim cương
Shop - Đấu giá: Thải Nhi vừa đặt giá 514 điểm để mua Cô gái phép thuật 2
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 594 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 1
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 587 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 2
Công Tử Tuyết: ssngoc ơi ss nhường em cái nhẫn xanh này đi, trong shop vẫn còn một cái xanh đấy ạ
Shop - Đấu giá: Nminhngoc1012 vừa đặt giá 558 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 2
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 531 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 2
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 1019 điểm để mua Cặp nhẫn kim cương
Shop - Đấu giá: Nminhngoc1012 vừa đặt giá 504 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 2
TửNguyệtLiên: Đã có chương mới, mọi người ủng hộ với nha ^^ viewtopic.php?t=410922&p=3383693#p3383693
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 327 điểm để mua Ếch che nắng
Hạ Quân Hạc: =))
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 480 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 2
Shop - Đấu giá: Nminhngoc1012 vừa đặt giá 456 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 2
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 434 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 2
Shop - Đấu giá: Vivi3010 vừa đặt giá 412 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 2
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 391 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 2
Shop - Đấu giá: Tiểu Ly Ly vừa đặt giá 956 điểm để mua Cặp nhẫn kim cương
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc Nghiệm] Bạn là cô nàng nào trong "Tam sinh tam thế: Thập lý đào hoa"
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 248 điểm để mua Áo sơ mi nam
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 909 điểm để mua Cặp nhẫn kim cương
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 250 điểm để mua Quà sinh nhật
Lãnh Băng Hy: Hi
Shop - Đấu giá: thienbang ruby vừa đặt giá 248 điểm để mua Hoa cúc trắng
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 3433 điểm để mua Đá Peridot
Tuyền Uri: Thông báo: Các chị (bạn) đang edit/ sáng tác tại box Tiểu thuyết CHƯA HOÀN vui lòng cập nhật mục lục truyện. Thời gian từ 19/10/2018 đến 23/10/2018. Xin trân trọng cảm ơn :thanks:
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 702 điểm để mua Hoa anh đào
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 3268 điểm để mua Đá Peridot
Mía Lao: Ăn ở :v

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.