Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 21 bài ] 

Nước mắt của mưa - Lee Ryna

 
Có bài mới 20.05.2017, 22:20
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 3
Thành viên cấp 3
 
Ngày tham gia: 09.04.2017, 22:16
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 108
Được thanks: 73 lần
Điểm: 14.04
Có bài mới Re: [Sáng tác - Hiện đại]: Nước mắt của mưa (full) - Lee Ryna - Điểm: 37
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


C.3: Đày

Reng. . . Reng. . . Reng. . .

Tiếng chuông điện thoại vang lên, Hân giơ tay lên đầu giường với lấy nó, nghe máy với con mắt nhắm híp

- Alo._ Giọng cô say ngủ.

- Giờ này là giờ nào rồi mà cô vẫn còn ngủ._ Giọng nam trong điện thoại bực bội làm cô tỉnh giấc.

Cô ngồi bật dậy, xem đồng hồ thấy 8h30. Trong lòng không khỏi vang lên câu:'thôi chết, trễ giờ mất rồi'. Như super man, cô lao nhanh vào phòng tắm vệ sing cá nhân, thay đồ rồi vội vàng đến tập đoàn làm việc.

Taxi vừa dừng lại trước tập đoàn cô vội trả tiền và phóng lên tầng cao nhất.

Cô mở vội vàng cửa, chạy vào gục đầu xin lỗi vì tội đi trễ hơn 2h.

- Là em sao?

Nghe giọng quen thuộc, cô ngước mặt lên nhìn, à thì ra là bạn trai của Kiều Anh, cô em họ cô.

- Anh, anh quen cô ta sao?_ Gia Khang tò mò hỏi.

- Ừ, em ấy là chị họ của Kiều Anh, bạn gái anh cũng là chị dâu tương lai của em._ Gia Phúc giới thiệu cho Gia Khang nghe.

Nghe 4 chữ chị dâu tương lai thì một nụ cười lạnh vang lên trong 1 góc bóng tối nào đó.

- Thì ra là người quen, hôm nay sẽ tha cho cô nhưng không có lần sau nhé!_ Gia Khang nể mặt anh trai nên không trừ lương và đuổi việc Hân.

Hân bây giờ mới được thở phào nhẹ nhõm.

Gia Phúc ở tập đoàn trò chuyện với Khang một lúc rồi cũng về. Khang ra tiễn anh một đoạn rồi vào. Sắc mặt Khang thay đổi trở lại như thường ngày không còn thân thiện như lúc nãy.

- Hôm nay là ngày thứ 2 cô đi trễ, nhận việc 2 ngày mà cô đi trễ hết 2 ngày, cô xem tập đoàn này là khu vui chơi, cô muốn đi giờ nào thì đi hả.

Đúng là con người 2 mặt, lúc nãy mới mỉm cười xí xoá cho cô, giờ nói như tát nước lạnh vào mặt.

- Chẳng phải lúc nãy anh nói bỏ qua cho tôi rồi sao?

Có trời mới biết Hân đang nhịn Khang đến mức nào. Mang tiếng làm thư kí cho anh nên cô phải nhịn, vì đồng lương, chém cơm nên cô mới nhịn nếu không đừng mong cô trả lời bình thường như bây giờ với anh.

- Lúc nãy là có anh tôi, tôi chỉ nói vậy thôi. Trễ 2h trừ 2 tháng lương._ Khang lạnh lùng đáp rồi quay lưng đi ra khỏi phòng. Lúc anh quay lưng đi Hân tháo giày ra tính ném vào đầu anh từ đằng sau nhưng Khang đột nhiên quay lại, khiến cô phải giấu chiếc giày sau lưng và cố đứng và giữ thân bằng 1 chân.

- À! Đúng rồi, cô lấy sấp hồ sơ trên bàn đi theo tôi ký hợp đồng.

Khang dặn dò rồi lại quay lưng đi tiếp. Hân thở phào, rất may là anh không chú ý nếu không cô mệt rồi.

Khả Hân mang giày vào, lấy hồ sơ trên bàn rồi chạy theo Gia Khang để kí hợp đồng.

. . .

- Hợp tác vui vẻ, tôi mong tập đoàn chúng ta có thể cùng nhau phát triển._ Gia Khang cùng với Hân đứnh dậy, Gia Khang mỉm cười bắt tay với đối tác. Đối tác cũng mỉm cười.

Và hợp đồng kí thành công tốt đẹp, khi kí xong thì trời cũng đã tối rồi. Khang và Hân rời khỏi nhà hàng, rời khỏi nhà hàng Hân mới bắt đầu chề môi. Cô nói Khang chọn nhầm nghề rồi, nói anh nên chọn nghề làm diễn viên thích hợp hơn là nghề kinh doanh bởi khi anh diễn rất thật, không thể nhặt ra 1 hạt sạn nào trong diễn xuất của anh cả.

Nghe cô nói vậy Khang không nói gì chỉ cười vì anh cũng là 1 nghệ sĩ nhưng vì ước mơ không được cha mẹ anh chấp nhận nên anh mới trở lại quản lí tập đoàn này đây.

Mà hình như lúc anh bị bọn vệ sĩ bắt thì lúc đó có sự tiếp tay Hân thì phải??? Dù anh biết nhưng không chắc lúc đó cô có chỉ hay không?

- Là cô chỉ chỗ trốn của tôi trong nhà hàng Pháp đúng không?_ 2 người đang im lặng đi thì anh chợt hỏi.

- Ah, để tôi đón taxi về, giờ cũng trễ rồi._ Hân chuyển qua chuyện khác như không muốn nhắc lại, như vậy chẳng khác nào cô tự thừa nhận là cô chỉ.

Thấy cô né tránh mà đi như trốn chạy, anh thấy không giận mà bật cười. Cô đi luống cuống giữa chừng 1 tiếng rắc vang lên. Cả người cô ngã xuống đất. Thấy vậy anh đi lại.

- Cô bị gì vậy?

Hân cầm chiếc giày cao gót bị gãy gót lên xem rồi nhìn chân cô, cô không khỏi than trời sao số cô nhọ vậy.

- Tôi không sao?_ Cô cố đứng dậy nhưng chân cô không cho phép điều đó làm cả người cô ngã nhào vào anh.

Anh đỡ cô.

- Bị chật chân còn nói không gì! Lên đi._ Khang khom người xuống. Cô tròn xoe mắt nhìn.

- Còn không lên?_ Anh nhăn mặt.

- Àh._ Cô leo lên, ôm cổ anh và anh cổng cô về nhà.

Suốt quãng đường về nhà, cả 2 đều im lặng, đơn giản vì họ không biết nói với nhau điều gì. Chắc có lẽ là vị cảm giác xa lạ nào đó trong tim họ không cho họ nói.

Chỉ mới biết nhau mấy ngày mà trong tim xuất hiện 1 cảm giác xa lạ thì 1 điều vô lí nhưng với họ thì không phải vậy, chắc vì kiếp trước họ đã là của nhau và nợ nhau 1 thứ gì đó nên kiếp này họ phải trả lại cho nhau.

. . .

Ngày hôm sau, không biết động lực gì mà Hân tức sớm, đến công ty khiến Khang ngạc nhiên nhìn cô. Nhưng cái sự ngạc nhiên chỉ trong chốc lát thì biến mất và một âm mưa độc ác hiện ra trong đầu anh.

- Thư kí Hân!

Nghe tiếng gọi từ tổng giám đốc 'thân thương' Hân đứng dậy đi lại, anh đưa cho cô 1 tập tài liệu, bảo cô đi photo cho anh. Và cô ôm tập tài liệu đó xuống lầu 20 photo cho anh.

Từ lâu 20 trở về cô đặt tài liệu nhẹ nhàng xuống bàn cho anh, đừng thấy biểu hiện dịu dàng đó mà nghĩ là Hân nhà ta đã được thuần phục đâu nhé. Chỉ là cô vì chén cơm qua ngày nên nhẫn nhịn chịu đựng thôi. Nhưng mọi chuyện chưa dừng tới đó. Cô về bàn ngồi, vừa ngồi xuống thì . . .

- Thư kí Hân!

Cô lại đứng dậy, đi tới chỗ anh và anh bảo cô pha cho anh một tách cafe đen không đường, không đá. Anh nói mà đôi mất vẫn dán vào màn hình làm việc, tập trung 1 cách không còn gì tập trung hơn.

Nhưng . . . câu nói vừa rồi của anh hơi có vấn đề. Hân đơ mặt ra khi nghe câu đó, cứ tưởng là cô nghe lầm nên cô vẫn đứng đó chưa đi làm. Không nghe tiếng gót giày anh ngẩn mặt lên nhìn cô và hỏi 'có vấn đề gì à!' thì Hân lắc đầu và đi. Cô vừa đi vừa nói chuyện 1 mình =_=.

Tại sao cô lại ngốc như thế cơ chứ, anh ta là người bất bình thường cơ mà, mà người không bình thường có bao giờ uống thức uống giống người bình thường đâu mà cô lại nghĩ là mình nghe lầm. Haizz, cô đang lo lắng là làm việc chung với người như vậy thì chắc bệnh viện tâm thần không còn xa đối với cô nữa. Đúng là ngày đó không xa nữa.

Cạch . . .

Hân lại nhẹ nhàng đặt tác cafe xuống, rồi đi về chỗ. Khang cầm tách cafe lên uống 1 ngụm thì anh ho sặc sụa.

- Đây là cafe loại gì đây? Không đường đã đành, giờ cả không đá. Cô biết pha cafe không vậy?

Khang cầm cafe lên nhìn tách cafe và chất lỏng màu nâu đen trong đó.

- Chẳng phải anh kêu tôi pha như vậy sao?

- Tôi bảo cô như vậy hồi nào? Tôi có bao giờ uống cafe như vậy đâu?

Hân độn mặt ra khi nghe câu đó.

Tráo trở, Trần Gia Khang anh đúng là đồ tráo trở.

Hân thầm chửi anh trong lầm. Và một mệnh lệnh mới đưa ra là anh kêu cô pha cho anh tách cafe khác. Lần này rút kinh nghiệm, cô hỏi kĩ và anh nói pha nhưng bình thường được rồi, thế là cô cầm tách cafe ra khỏi phòng. 5 phút sao cô trở lại, đặt tách cafe xuống bàn. Anh nhìn tách cafe rồi nói.

- Hôm nay cô bị sao vậy? Tôi bảo cô pha cafe sữa mà, sao cô lại pha cafe đen.

- Lúc nãy anh vừa nói. . .

- Tôi không hề nói! cô pha lại tách cafe sữa khác cho tôi.

Hân chưa nói hết câu thì Gia Khang đã nhảy vào khiến cô phải nuốt nửa câu còn lại trở vào trong. Và từ 'vâng' được thoát ra trong khẽ răng của cô. Những bước chân nặng nề bước ra khỏi căn phòng.

5 phút sau

Cạch . . .

1 tách cafe sữa được đặt xuống, lực tay hơi mạnh nên tí nữa là cafe sữa trong tách đổ ra ngoài nhưng. . .

- Chưa hết đâu, cô photo cho tôi bản này.

Bịch . . .

- photo cho tôi thêm cái này

Cô đi xuống lầu 20 trở về vừa để xuống thì. . .

- À quên, còn bản này chưa photo.

Lần thứ 2 trở lên.

- À còn bản này nữa

Lần thứ 3

- Cái này nữa

Lần thứ 4

- Còn bản này nữa, hôm nay mình sao vậy nè! sao lại quên hoài vậy_ Khang tật lưỡi và xoa thái dương.

Hân đứng nhìn anh diễn kịch bằng nửa đôi mắt, cô nhếch mép cười. Đúng là chơi cô mà.

- Này! Trần Gia Khang, anh còn bao nhiêu tài liệu chưa photo thì đưa ra hết một lượt để tôi làm luôn đi, đừng đợi tôi đi pho 1 cái rồi lên đưa cái khác nữa.

Cô vẫn còn nhẫn nhịn, lòng cô thầm nói nếu có lần 5 thì cô sẽ bùng phát ra mất.

- Vậy thì cô pho hết cái này đi, cái này, cái này, cả cái này nữa.

Gia Khang đưa cả đống tài liệu trong ngăn tủ lên bàn, từng sấp tài liệu sắp thành 1 chồng, không cao lắm nhưng cũng đủ Hân choáng. Cô mở to mắt à không trợn to mắt nhìn đống tài liệu cô sắp pho trước mặt.

Còn Khang thì sao khi đưa cả đống tài liệu đó lên bàn rồi mỉm cười, nhìn cô bằng đôi mắt thân thương và nói 'làm đi'.

Hân hít hơi sâu, như đang nuốt 1 cái gì đó xuống rồi ôm chồng tài liệu đó ra khỏi phòng. Khi cô vừa bước ra thì môi Khang nhếch lên 1 nụ cười thỏa mãng.

. . .

- Ah~! cái tên đáng ghét, cái đồ khó ưa, cái đồ ác độc, cái đồ gian thương, cái đồ, đồ . . . ah~ không nghĩ ra thứ để chửi hắn ta được nữa. Thật là bực bội quá đi mà.

Hân đấm bóp đôi chân tội nghiệp của cô và rủa Khang ra miệng.

Ở biệt thự họ Trần, Khang đang hắc xì liên tục mà không biết nguyên nhân gì.

- Chị bị sao vậy?_ Kiều Anh đi tới, đặt cốc sữa xuống bàn hỏi Hân.

Có người hỏi, Hân xổ hết những uất ức trong một ngày ra, kể hết cho Kiều Anh nghe. Kiều Anh khẽ cười. . Cô nói sẽ nói cho Gia Phúc biết để Gia Phúc dạy Gia Khang lại. Nhưng Hân không đồng ý bảo Kiều Anh đừng nói, cô không muốn mượn quan hệ của người nhà mà xen vào công việc. Cô cam tâm tình nguyện, nhưng cô không tin ra khỏi công ty anh còn có thể làm mưa làm gió được cô. Nên vì thế cô đành im lặng chấp nhận và cô thầm nhủ

"Trần Gia Khang, đừng để những ngày nghỉ tôi gặp anh ở ngoài nếu không tôi sẽ trả lại 'ân tình' gấp đôi mà anh đã dành cho tôi",



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 20.05.2017, 22:23
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 3
Thành viên cấp 3
 
Ngày tham gia: 09.04.2017, 22:16
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 108
Được thanks: 73 lần
Điểm: 14.04
Có bài mới Re: [Sáng tác - Hiện đại]: Nước mắt của mưa (full) - Lee Ryna - Điểm: 38
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


C.4: Đáp trả "ân tình"

rải qua 1 tuần kinh khủng của công việc văn phòng mà Gia Khang dành cho Khả Hân thì cuối tuần cô cũng được 1 ngày nghỉ.

Và ngày nghỉ của cô là ở nhà ngủ trưa cho đến 9h sáng, rồi dậy ăn sáng và dành cả ngày dạo phố mua sắm.

Cũng gần tới sinh nhật của anh cô rồi nên mục tiêu đầu tiên cô ghé là khu mua sắm dành cho nam.

Cô đến khu trang sức, nhìn các kiểu đồng hồ trưng trong tủ, cuối cùng cô cũng lựa ra 1 kiểu.

- Lấy cho tôi kiểu này._ Không chỉ 1 mình giọng cô mà có cả 1 giọng nam khác vang lên.

Cô quay qua nhìn người nam đó, người nam đó cũng nhìn cô.

Oan gia gặp mặt.

- Lấy cho tôi chiếc đồng hồ đó._ Khả Hân nói với nhân viên.

- Lấy cho tôi chiếc đó._ Người nam cạnh tranh mua cho với Hân không ai khác chính là Khang.

- Xin lỗi 2 vị, đây là loại mới và đặc biệt nên chỉ có duy nhất 1 cái._ Nhân viên bị 2 người làm khó xử.

- Tôi đến trước nên gói lại cho tôi._ Khả Hân lên tiếng giành.

- Tôi cũng đến trước._ Khang cũng không nhường.

Khả Hân nói anh không phải đàn ông, cũng không phải con trai nên mời không nhường cô.

Nghe vậy Khang cũng không vừa mà đáp lại, anh nói bởi cô không phải là con gái hay phụ nữ nên anh mới không nhường, anh còn nói nếu cô nhu mì như nhân viên đang bán hàng này thì anh đã nhường từ lâu.

Nghe lời khen của Khang, nhân viên bán hàng khẽ đỏ mặt vì ngượng. Khả Hân cũng vậy nhưng là tức giận.

Bỗng quản lí của khu mua sắm đó đến kiểm tra và. . .

- Oh! Giám đốc Khang, rất vui khi cậu đến đây mua đồ._ Tên quản lí đó đến bắt tay với Gia Khang, một linh cảm không tốt về chuyện mua chiếc đồng hồ dành cho Hân.

- Anh là. . ._ Khang mơ hồ nhìn người đàn ông đó

- Tôi là trưởng phòng của công ty CS đây?

Lúc này Khang mới nhớ ra, lúc đầu anh hơi hờ hững nhưng lúc sau trong đầu anh hiện ra 1 âm mưu chọc tức Khả Hân.

Anh giả bộ hỏi cái người quản lí đó còn loại đồng hồ nào như vậy không. Quản lí nói không.

Đồ cáo già!

Đó là câu mà Hân thầm chửi trong lòng vì chẳng phải lúc nãy nhân viên đã nói hết rồi giờ còn hỏi vậy. Con biết diễn biến tiếp theo là tên quản lí kia vì quen biết mà bán chiếc đồng hồ đeo tay duy nhất cho Khang mà không bán cho cô.

Thế nhưng!

Sự thật đúng là như vậy (-_-°).

Hân tức giận bỏ qua chỗ khác mua đồ làm quà cho anh cô.

Cô đến chỗ bán nước hoa dành cho nam. Anh cô cũng làm văn phòng và hay giao tiếp với đối tác cả ngày nên hay sử dụng nước hoa để bớt đi mùi hôi cơ thể. Và anh cũng hay xài nước hoa.

Cô không cần thử, mà lại thẳng quần hỏi nhân viên loại cô cần mua.

Rất may là tối qua cô dự cảm được nên đã tìm hiểu trên mạng về loại nước hoa đó và đến mua.

Nhân viên đưa túi đựng nước hoa cho cô, cô đưa thẻ cho nhân viên và đợi thanh toán tiền.

Trùng hợp là Khang cũng đến quầy nước hoa, anh lại hỏi nhân viên thứ 2 về loại nước hoa anh cần mua.

- Xin lỗi qúy khách, chỉ còn 1 lọ duy nhất nhưng khách hàng nữ này đã mua rồi._ Nhân viên nói

Đúng lúc Hân vừa tính tiền xong, cô cầm thẻ và chào với Khang nói với anh 3 chữ 'đi trước nhé'. Rồi thong thả bước đi.

Hân vào 1 tiệm cà phê, trong tiệm cà phê này có bán cả những món bánh ngọt. Đây là nơi mà cô hay đến.

Cô ngôi vào chiếc bàn cũ ở lầu hay gần cửa sổ.

Mỗi khi đến đây cô đều ngồi ở bàn này, từ cấp 3 cho tới giờ.

May thay, khi cửa tiệm này không thay đổi cách bố trí trong quán và diện mạo quán mà vẫn giữ nguyên như vậy đã gần 10 năm nay.

Cô còn nhớ mỗi khi cô đến đây đều đến chung với 1 người bạn nhưng bây giờ chỉ còn mình cô.

- Tuệ Nhi, bồ ăn gì để mình gọi hôm nay mình khao._ Cô gái xinh đẹp ngồi ghế đối diện cô nói.

- Wow! Hôm nay trời mưa hay sao mà Thiên Lam hào phóng quá ta._ Hân mỉm cười, nụ cười trong sáng ngây thơ và trêu chọc cô bạn thân của mình.

- Bình thường mình cũng hào phóng lắm mà._ Thiên Lam chu mỏ nói

- Keo hơn cả keo dán chuột._ Khả Hân cũng chu mỏ nhái lại điệu bộ của cô bạn mình.

Thiên Lam tay đang cầm menu sẵn đứng dậy nện vài cái vào người Khả Hân, tuy vậy nhưng lại là kỷ niệm vui của 2 người.



Khả Hân chóng tay lên càm, mỉm cười dịu dàng khi nhớ lại quá khứ hạnh phúc kia.

Không biết Gia Khang đến từ lúc nào nhưng nãy giờ anh gọi cô, cô không lên tiếng.

Cô nhìn anh, bày tay anh đưa qua đưa lại trước mắt cô như đang thôi miên cô.

Cô bất thình lình hả miệng ngoạm vào tay anh, anh la lên vì đau. Cả quán nhìn họ.

Hân thả ra, nhíu mày nhìn anh.

Cô nói anh là âm hồn hay gì mà cứ ám cô hoài vậy, cô còn nói chẳng phải tháng 7 năm trước cô đã cúng anh thức ăn và giấy tiền vàng bạc rồi sao.

- Cô nghĩ tôi là cưu hồn hay gì mà nói vậy?_ Khang nhíu mày khi nghe cô nói vậy.

- Oh! Anh ý thức được bản thân là gì luôn sao?_ Hân che miệng giả vờ bất ngờ khi nghe anh nói vậy.

- Cô. . .

Đột nhiên Khả Hân nhận ra chỗ Gia Khang đang ngồi, mặt cô tối sầm lại và lạnh giống nói với anh 'biến, chỗ đó không thích hợp cho đàn ông mấy người ngồi'.

Nghe từ biến chạm vào từ lòng tự ái của đàn ông, anh liền chòm dậy, gần người cô kêu cô lặp lại từ vừa rồi cho anh.

- Đi khỏi đây ngay, nếu không tôi sẽ cho anh bẽ mặt tại đây._ Cô ngước mắt, cương nghị nhìn anh.

Làm Khang ngây người, Khả Hân bây giờ và Khả Hân thường ngày như 1 con người khác.

Qua camera ẩn người đàn ônh đang nhìn vào màn hình khẽ nói 'chỉ có cô ấy mới ngồi vào vị trí đó'.

Ở đây thì họ vẫn nhìn nhau một ánh mắt vô cảm, 1 ánh mắt ngạc nhiên.

Nhưng Khang cứng đầu không đi buột Hân giở trò.

- Ahhhh! Đồ biến thái._ Giọng Hân trở lại thường ngày, thái độ cũng trở lại.

Nhưng câu nói của cô làm cả quán nhìn Khang.

Bảo vệ đi tới, Hân giả bộ sợ sệt nói Khang xàm sở cô.

Mặt cô ngố thẳng ra, anh lấy tay chỉ vào mặt mình.

Bảo vệ liền 'tiễn' anh ra khỏi quán.

Những đi đường qua lại nhìn anh, họ xì xầm khi gương mặt đẹp trai bị tống ra khỏi quán.

Đó là trận bẽ mặt lớn nhất trong đời của anh.

Điện thoại anh đổ chuông, anh xem. Đó là 1 cuộc video call từ Hân. Anh nhắc máy.

- Sếp à! Ai bảo anh cứng đầu làm gì._ Hân chu mỏ trêu tức anh.

- Cô vì 1 chỗ ngôi mà làm vậy với tôi._ Khang nghiến răng nhìn vào màn
hình.

- Đó là đáp trả 'ân tình' mà tuần qua anh dành cho tôi thôi, nhưng đó chỉ là nhẹ._ Hân nở nụ cười đắc thắng.

. . .

Khang mang bộ dạng tức giận về nhà, Gia Phúc trên lầu đi xuống.

- Khang em về đúng lúc lắm, anh định đem túi này qua cho Kiều Anh. Nhưng giờ có chuyện gấp rồi, đem qua cho cô ấy dùm anh.

Phúc đi lại đưa cho Khang túi đồ, Khang chưa kịp trả lời thì anh đã đi.

Anh không còn cách nào đành thở dài chấp nhận.

Anh lái xe đến nhà Kiều Anh.

Hân đang tưới cây xung quanh nhà vào buổi chiều, thấy anh đến môi cô cong lên.

Do nhà Kiều anh, sát bên nhà cô nên khi anh nhấn chuông, cô cầm vòi nước phun Khang, làm cả người anh ướt mà không kịp né.

- Ah! Xin lỗi._ Hân che miệng cưởi.

- Cô giỡn với tôi._ Khang nghiến răng.

- Không có, tôi thật sự lỡ trúng, xin lỗi tôi vô ý quá._ Hân giả vờ ngốc.

Kiều Anh từ trong nhà đi ra. Thấy Khang ướt nhẹp cô không hiểu chuyện gì xảy ra, cô hỏi.

Khang không nói đưa chỉ đưa cho Kiều Anh túi đồ rồi đi thẳng vào nhà Hân.

Do Hân không khoá cổng nên anh vào dễ dàng.

Linh cảm không tốt nên cô lùi bước khi thấy Khang.

Khang giựt vòi nước trong tay cô. Quay vòi lại tưới vào người cô, khiến cả người cô ướt.

Cô lấy vòi nước còn lại ở dưới nước tưới vào người cô.

2 người như 2 đứa trẻ nghịch 2 vòi nước.

Dưới ánh nắng chiều xen qua những phiến lá là những tia nắng vàng cam ấm áp đầy lãng mạn.

Những giọt nước tung toé từ vòi bay lên không trung, vào con đường ánh sáng vàng cam kia tạo thành những hạt tinh thể nhỏ lấp lánh trong ánh hoàng hôn của buổi chiều.

Kiều Anh khẽ cười nụ cười dịu dàng khi thấy chị họ cô và Khang đùa vui như vậy. Đã lâu lắm rồi cô chưa thấy Khả Hân vui như thế.

'tớ mong Khang sẽ là người mang lại hạnh phúc cho bồ'

Trong không trung đâu đó vang lên 1 giọng nữ đầy dịu dàng ấm áp.

Nhưng giọng nói ấy không ai có thể nghe được trừ chính bản thân cô.

. . .

1 ngày chủ nhật vui vẻ đã qua, trở lại ngày thứ 2 đầu tuần, số công việc chồng chất đang chờ đợi họ.

Cộp. . . .cộp. . . Cộp.

Tiếng giày cao gót gấp gút vang lên từ đại sảng đến tầng 24.

Vẫn là dáng người thanh mảnh, hối hả đó vì. . .

- Trễ 15' trừ 300.000 vào tiền lương tháng.

Khang xoay người, nở nụ cười xảo nguyệt nhìn cô.

Cô không thể nói gì thêm ngoài việc cuối đầu, thở dài. Sao cải anh được, thật sự 95% là cô sai.

Anh bảo cô đi xuống phòng nhân sự tìm hồ sơ cho anh. Cô nghe lời và ngoan ngoãn xuống phòng nhân sự.

- Em thật sự là thích Khả Hân rồi.

Gia Phúc từ bên ngoài đi vào, Khang khá ngạc nhiên. Anh hỏi "anh biết hết rồi sao?" Thì Gia Phúc gật đầu.

Nhưng Khang chối

- Là vì anh, nếu không vì anh em đã đuổi cô ta như các cô gái khác.

- Hay là em đang lừa gạt bản thân mình. Gia Khang, tôi là anh cậu thừa biết cậu nghĩ gì. Khả Hân rất tốt, lo mà giữ em ấy, đừng để mất rồi mới nhận ra thì muộn. . . Rồi.

Anh đang nói giữ chừng thì khựng lại, anh đang dạy Khang tại sao lại giống đang dạy bản thân anh như thế.

Anh khẽ thở dài rồi lắc đầu.

Anh ở lại công ty không lâu thì lại rời khỏi công ty, trên đường về. Anh mở điện thoại ra, trong điện thoại là hình anh đang ôm 1 cô gái xinh đẹp, cả 2 đều nở 1 nụ cười rất tươi.

"Anh xin lỗi, đến giờ này anh vẫn không quên được em".

Tay anh lướt trên điện thoại hình gương mặt cô gái, ngón tay anh nhẹ nhàng như không nỡ làm trầy xước 1 vết nào trên bề mặt điện thoại.

"Ngày mai là ngày giỗ của em, anh rất muốn thắp cho em một nén nhan hay đặt hoa trước mộ em. Nhưng anh là 1 tên tệ hại cả mộ em anh lại không biết ở đâu nên không thể làm điều đó".

1 chiếc điện thoại khác vang chuông. Anh lấy nó trong túi ra và nghe máy.

Không ai biết anh vẫn còn sử dụng chiếc điện thoại có tấm hình cô gái kia cả. Họ chỉ biết duy nhất là chiếc điện thoại anh đang nói chuyện.

Và trong chiếc điện thoại cũ kia, cất giấu tất cả con người của anh trong đó cả những bí mật của mấy năm qua. Một bí mật khiến người khác phải đau lòng khi thấy nó.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 20.05.2017, 22:25
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 3
Thành viên cấp 3
 
Ngày tham gia: 09.04.2017, 22:16
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 108
Được thanks: 73 lần
Điểm: 14.04
Có bài mới Re: [Sáng tác - Hiện đại]: Nước mắt của mưa (full) - Lee Ryna - Điểm: 25
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


C.5: Tình Bạn Hôm Ấy, Nỗi Đau Hôm Nay

Mỗi lần đến đây đều vậy. Cô không thể tự chủ được cảm xúc bản thân nên đây là lí do mấy năm qua cô rất ít đến đây. Số lần cô đến đây chỉ đếm trên đầu ngón tay. Không phải vì cô bận việc học hay chuyện cá nhân rồi quên đi bạn bè mà là vì tình trạng sức khoẻ không cho cô đến.

Khi đến đây trở về thì cô khóc không ngừng, khóc không phải thành tiếng mà im lặng kìm nén, dù kìm nén cách mấy nước mắt vẫn ra. Bởi người bạn trước mặt là 1 người rất tốt với cô, cùng cô chia sẻ hết những chuyện buồn vui. Cùng cười và cùng khóc với cô, đến khi có bạn trai thì người bạn ấy vẫn không bỏ cô, vẫn có mặt những khi cô cần. Một người bạn tốt như thế, tuyệt vời như thế thật sự rất khó tìm.

Nhưng bây giờ đã không còn nữa, chỉ còn trước mặt cô là tấm bia một hình người con gái với nụ cười rất đẹp và tên cô cùng với năm sinh, năm mất.

Hôm nay là ngày giỗ của bạn Hân sau 4 năm qua đời. Những khi đến ngày này, tháng này thì Hân vẫn đến đây viếng thăm và đặt bó hoa cẩm tú cầu xanh mướt trước tấm bia ấy.

Hân đứng nhìn người bạn thân cô hồi lâu, rồi lau nước mắt và nói.

- Thiên Lam, tới sẽ trả thù cho bồ, tớ sẽ bắt họ phải trả giá gấp đôi về cái chết của bồ.

Hân đeo kính đen lên, rời khỏi ngọn đồi này, và một ký ức được nhớ lại.



4 năm trước

Tại một nhà hàng chuyên bán đồ ngọt, tại lầu 2, ven cửa sổ có một chiếc bàn đặt sát bên đó. 2 cô nữ sinh cấp 3 đang ăn kem và trò chuyện với nhau rất vui vẻ.

- Này Lam, bồ có định hướng cho ước mơ của bồ chưa?

- Có, ước mơ của mình đơn giản lắm, mình chỉ muốn, sau này ra trường, học hết đại học về lấy chồng, làm một người vợ tốt, người mẹ hiền._ Lam chống tay lên càm mơ mộng nói.

Đúng thật là ước mơ rất giản dị, rất ngây thơ của một cô gái 18 tuổi.

Hân nhìn cô bạn mình mơ mộng nói về ước mơ cũng như định hướng tương lai của mình thì chề môi, chê ra mặt.

- Ước mơ tầm thường.

- Dám chê ước mơ của mình, vậy bồ nói thử ước mơ của bồ xem?_ Thiên Lam hỏi Khả Hân.

- Ước mơ của mình hả? Sau khi ra trường mình sẽ kím một việc làm thật nhiều tiền để trở thành nữ cường nhân tự lo cho bản thân và chăm sóc cha mẹ tới già.

Khả Hân cũng chống tay lên càm nói nhưng không mơ mộng. Ước mơ của cô có hoài bão, có tham vọng nhưng không xấu, không đơn giản mà rất thực tế. Một ước mơ thực tế của cô gái 18 ở thế kỷ XXI.

- Định không lấy chồng sau mà nói vậy?

- Không, bọn đàn ông, con trai chẳng có ai tốt cả!

- Thôi đi cô nương, đừng nói sớm, lỡ sau này thương anh nào rồi thì lúc đó đừng nói 'đàn ông tốt' nhen. Với lại chưa chắc gì đàn ông, con trai nào cũng xấu, có người tốt vậy. Điển hình như anh Gia Phúc của mình nè._ Thiên Lam nói một vòng lớn cũng trở về khen bạn trai cô là số một.

- Ch'et_ Khả Hân nhìn Thiên Lam nhưng lát sau cũng bật cười.



Khép lại quá khứ, trở lại hiện tại là một nơi đầy những ánh đèn nhưng lại mập mờ trong đêm. Những tiếng nhạc disco sôi động phá vỡ không gian yên tĩnh của đêm ở nơi đây.

Hân nằm dài bên quần rượu với trên tay là ly rượu uýt-ki. Bên phải là vỏ của 2 chai uýt-ki vừa mới uống. Miệng lẩm nhẩm nói gì đó trong họng.

Khang cũng đúng lúc đến đây chơi cùng bạn bè, bước vào thì đập vào mắt anh đầu tiên là hình ảnh Hân nằm dài bên quầy rượu, trên tay cầm 1 ly rượu uýt-ki.

Không cần suy nghĩ, anh bỏ đám bạn mà tới chỗ Hân.. Thấyanh tới, Hân cố ngồi dậy và kêu oppa uống rượu chung với cô.

Khang lấy ly rượu trên tay cô ra và nói:'về thôi, em say rồi'.

Nhưng có bao giờ người say thừa nhận mình say đâu trừ khi qua cơn say họ mới biết mình đã uống say đến cỡ nào.

Hân, đẩy anh ra, đứng dậy, bế xế, suýt nữa ngã nhưng may anh đỡ kịp. Do say, Hân không để ý cách xưng hô của Khang hôm nay khác hoàn toàn. Chỉ một buổi chiều mà đã thay đổi hoàn toàn cách xưng hô.

- Tránh ra đi, đàn ông mấy người chẳng ai tốt cả._ Nhưng cô vẫn đẩy ra mà không chịu ở yên trong anh.

Hân bước từng bước bế xế như trẻ mới chập chững biết đi ra khỏi quán, anh đuổi theo.

Hân đi bộ, ra khỏi quán không xa dừng lại 1 góc cây và nôn. Khi cô nôn xong thì một chiếc khăn giấy và 1 chai nước suối đưa ra trước mặt cô. Cô nhìn anh rồi đi như thay lời muốn nói là không cần.

Cô đi giữa đường thì lại chật chân do mang giày quá cao mà lại đi chập chững như trẻ như thế.

Hân ngồi bẹt xuống đất, đứng dậy nhưng không được, tức quá cô tháo giày đang mang ra và ném bỏ đi nơi khác. Thấy vậy anh bước lại. Khom người ý muốn bảo cô lên anh cõng, Hân nhìn lâu, do dự 1 lúc rồi cũng lên. Hân được anh cõng bộ về nhà.

Suốt quãng đường, Hân đều im lặng đến khi qua một tiệm hoa cô bắt đầu hỏi.

- Anh thích bông gì nhất? Anh thích nói vì ý nghĩa hay vì hình dáng và màu sắc?

Khang im lặng vì anh thật sự không hề thích loài hoa nào cả.

Nhưng không cần đợi anh trả lời, cô đã nói tiếp.

- Tôi thích hoa cẩm tú cầu. Không phải vì màu sắc hoa đẹp hay đa sắc rực rỡ mà vì ý nghĩa của nó. Cẩm Tú Cầu tượng trưng cho một lời xin lỗi chân thành và một tình bạn trong sáng, đẹp._ Cô nói đến đây đã nghẹn ngào.

Khang vẫn im lặng, lắng nghe Hân nói.

- Tôi từng có một người bạn rất thân, người bạn ấy rất tốt với tôi. Nhưng bây giờ đã không còn nữa vì. . . Đã qua đời cách đây rất lâu rồi. Mỗi năm, vào ngày này tháng này tôi thường đến viếng mộ bồ ấy và đặt bó hoa trước mộ bồ ấy như thay lời xin lỗi chân thành, lời xin lỗi vì đã không đến kịp trước khi bồ ấy mất.

Hân nói đến đây thì không nói nữa mà úp mặt vào lưng anh mà khóc. Khóc đến nỗi, cô ngủ quên trên vai anh từ lúc nào không hay.

Khang đưa cô về tận tới nhà, đưa lên tận tới phòng. Đặt cô nằm xuống giường, đắp chăn, rồi nhìn khóm hoa Cẩm Tú Cầu ở bên nhà và thầm nói:'nếu em thích cẩm tú cầu thì tôi sẽ vì em mà bắt đầu thích nó'.

Và Khang quay lưng vừa lúc anh quay lưng thì khung hình trên bàn nằm úp xuống 1 tiếp cộp. Khang đi lại, dựng khung hình đó lên xem và thấy 2 cô gái trong hình có nụ cười rất tươi. 1 người là Hân, người còn lại là bạn Hân. Bạn Hân làm cho anh có cảm giác, làm sao quen quá vậy, dường như đã gặp ở đâu rồi thì phải nhưng nhất thời lại không nhớ ra.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 21 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại - Quân nhân] Sếp dè dặt một chút! - Quả Đào Lạc Đường

1 ... 96, 97, 98

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sủng yêu Bí mật của bà xã - Phi Yến Nhược Thiên

1 ... 30, 31, 32

[Hiện đại] Bà xã anh chỉ thương em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 145, 146, 147

4 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

5 • [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu

1 ... 90, 91, 92

6 • [Hiện đại] Hứa với em mười năm tình thâm - Tây Tây Tiểu Lâu

1 ... 19, 20, 21

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ không làm phi - Đường Quả

1 ... 37, 38, 39

8 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 160, 161, 162

9 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

10 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 193, 194, 195

11 • [Cổ đại - Trùng sinh] Chỉ yêu chiều thế tử phi - Mại Manh Miêu

1 ... 79, 80, 81

12 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 125, 126, 127

13 • [Hiện đại - Quân nhân] Quân sủng - Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

1 ... 21, 22, 23

14 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

15 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 13, 14, 15

16 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

17 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 195, 196, 197

19 • [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

1 ... 65, 66, 67

20 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 106, 107, 108



Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 264 điểm để mua Nơ xanh tình yêu
Mạt Trà: Cho mình hỏi mình muốn đăng truyện convert có được không
Mạt Trà: Có ai ở đây không a~~~~~~~
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 250 điểm để mua Nơ xanh tình yêu
Shop - Đấu giá: Tuyết Nhan vừa đặt giá 300 điểm để mua Bánh trung thu xanh
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 318 điểm để mua Thiên nga xanh
Shop - Đấu giá: Tiểu Linh Đang vừa đặt giá 264 điểm để mua Doraemon
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 244 điểm để mua Cầu vồng 2
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 801 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 1
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 761 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 1
Shop - Đấu giá: ciel99 vừa đặt giá 461 điểm để mua Hộp quà gấu bông
Shop - Đấu giá: ciel99 vừa đặt giá 299 điểm để mua Ác quỷ 1
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 801 điểm để mua Mề đay đá Garnet 1
Snow cầm thú HD: ~~~
Nminhngoc1012: :(
Nminhngoc1012: Mấy cái nhẫn của chị đâu ròy
TranGemy: hoặc có thể là vì hem có điểm để đấu đó chế
Tuyền Uri: =.= diễn đàn vắng tới mức, có 1 mình êm đấu giá :lol:
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 342 điểm để mua Kawaii Doggie
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Kẹo mút 2
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 366 điểm để mua Chuột mắc kẹt
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 291 điểm để mua Cậu bé vs đàn guitar
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Heo vũ công
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Chìa khóa tình yêu
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 248 điểm để mua Headphone đen
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 224 điểm để mua Ghế bố
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 688 điểm để mua Nhẫn ngọc trai
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Cặp đôi người tuyết
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 384 điểm để mua Chuồn chuồn Citrine
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 356 điểm để mua Nữ hoàng 3

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.