Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 21 bài ] 

Nước mắt của mưa - Lee Ryna

 
Có bài mới 20.05.2017, 22:49
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 3
Thành viên cấp 3
 
Ngày tham gia: 09.04.2017, 22:16
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 108
Được thanks: 73 lần
Điểm: 14.04
Có bài mới Re: [Sáng tác - Hiện đại]: Nước mắt của mưa (full) - Lee Ryna - Điểm: 48
C.18: sự thật bị chôn vùi

Ngày hôm sau, sau khi hay tin tập đoàn P&K bị hacker xâm nhập và thua thì cổ phiếu của tập đoàn trên thị trường như xe không phanh tụt nhanh chóng và lâm le bên bờ vực bị phá sản. Thân thế của Khả Hân là ai cũng bại lộ. Vài ngày sau hay Kiều Anh tỉnh lại, Khả Hân "đích thân" đến thăm với thân phận của một vị chủ tịch tập đoàn H&K chứ không phải người "chị họ". Về phần Kiều Anh sau khi tỉnh lại, cô hay đứa con đã mất cô đã khóc rất nhiều và được Gia Phúc trấn an tinh thần lại cũng đã bình tĩnh. Hôm nay như mọi khi trong bệnh viện, vẫn là Gia Phúc và thăm Kiều Anh đúc cháo cho Kiều Anh ăn đột nhiên tiếng gõ cửa vang lên, Gia Phúc hay Kiều Anh chưa kịp trả lời thì cánh cửa đã mở ra, một nhân ảnh mảnh mai trong chiếc áo sơ mi xanh, cổ áo được thiết kế với gam màu trắng tinh khôi thêm vào những hạt đá lấp lánh đầy sang trọng và gam màu xanh coban nổi bật cùng với chiếc quần skinny, phối với trang phục đó là đôi giày xandan cao gót màu đen, tóc cô búi cao lộ ra vầng trán xinh đẹp kia. 2 người họ nhìn ra, là Khả Hân, một phong cách tao nhã nhưng cực kì sang trọng chứ không phải hoạt bát ngây thơ của lúc trước. Dù cho cô có độc ác thế nào hay thủ đoạn thế nào thì cũng đừng quên cô chỉ là cô nhóc gần 23 tuổi thôi.

- Cô đến đây làm gì? Tôi không mời cô đến. _ Kiều Anh lập tức tức giận khi thấy Khả Hân, xưng hô chị em lúc xưa đã không còn.

Ngược với thái độ tức giận của Kiều Anh là thái độ nhàn nhã của Khả Hân khiến người khác phát bực khi thấy nó, cômặc kệ lời Kiều Anh nói mà ngồi xuống sa-long đùi trái gác lên đùi phải.

- Tôi muốn đến đây xem cô như thế nào? Và muốn nói một chuyện._ Giọng Khả Hân lạnh lùng và uy nghiêm khác hẳn ngày thường.

- Yên tâm, tôi vẫn chưa chết. Về đi, tôi không nói chuyện với loại người khốn nạn hại cả em và cháu mình như cô._Vẫn là vẻ tức giận đó của Kiều Anh.

Bị chửi nhưng Khả Hân không tức giận chỉ cười lạnh.

- Kiều Anh à, cô nghe gieo nhân nào gặp quả nấy chưa? Nếu chưa tôi sẽ nhắc cô nhớ nhé!.

Khả Hân kênh kệu nói, giọng lạnh lùng và kể lại mọi chuyện, kể xong mặt Kiều Anh tối sầm lại, Gia Phúc thì vẫn im lặng từ đầu trong suốt quá trình , anh không thể tức giận và mắng chửi Khả Hân về việc cô đã hại Kiều Anh như vậy bởi vì anh không có cái quyền đó dù cho Khả Hân làm một hành động rất tàn nhẫn. Và anh khá bất ngờ khi nghe Khả Hân kể câu chuyện về một bí mật mà suốt 5 năm qua bị chôn giấu, đương nhiên Kiều Anh sẽ gạt bỏ và nói những lời của Khả Hân đều bịa đặt để lừa gạt mọi người và hại cô. Nhưng Khả Hân lúc này là chân thật sống thật với tính cách cô nhất nên chuyện nói dối là không thể.

Và bất ngờ hơn khi Kiều Anh cũng là một phần liên quan đến cái chết của Thiên Lam.

- Chắc 2 người không quên cô gái này chứ?

Khả Hân cầm điện thoại đưa hình Thiên Lam và cô chụp chung lên. Vẻ điềm nhiên của Gia Phúc khi thấy hình cô và Thiên Lam chụp chung hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của cô, nếu vậy thì chẳng lẽ anh đã biết trước cô là ai, cô thầm nghĩ.

Khả Hân đột nhiên đứng dậy, đi lại gần Kiều Anh trước. Đứng trước mặt Kiều Anh, cằm càm Kiều Anh.

- Nói, cô đã nói gì khiến Thiên Lam phải nhảy lầu._ Kiều Anh trợn mắt vì shock khi Khả Hân hỏi.

Câu hỏi của cô khiến Gia Phúc bất ngờ.

- Tôi. . . Tôi không có nói gì hết._ Kiều Anh hất tay Khả Hân ra.

Khả Hân bất ngờ bị hất nên khá choáng, mắt cô lại mờ. Thấy cô lấy tay chống lên giường như thế Bella đứng ngoài thấy vậy lại đỡ nhưng cô đưa tay ra hiệu không sao. Nhưng mắt trái cô ngày càng mờ, do búi tóc cao nên không thể lấy tóc che, cô vẫn cố diễn bản thân bình thường, độc ác và lạnh lùng để khi mọi thứ kết thúc, đôi mắt này bị mù vĩnh viễn cô cũng cam.

'Phải giải quyết nhanh lên nếu không, mắt mình sẽ còn kịp nữa'.

Khả Hân đứng dậy lấy lại phong độ lúc nãy.

Trùng hợp khi Khả Hân vừa đứng dậy thì Gia Khang cũng vừa đến thăm Kiều Anh. Thấy Khả Hân trong đó anh nép qua một bênh mà không vào bởi anh không biết đối mặt với cô như thế nào? Là căm hận hay thương hại, anh không biết nên biểu hiện thái độ ra sao khi đối mặt với cô.

- Không có vậy, thứ này là gì?_ Khả Hân mở thêm một tấm hình khác, vật chứng đã có chỉ tiếc là nhân chứng đã qua đời.

- Kiều Anh, em đã nói gì với Thiên Lam._ Gia Phúc cũng lên tiếng sau khi thấy tấm hình đó.

Kiều Anh ra vẻ vô tội, lắc đầu tiếp tục chối. Khả Hân nhíu mày khó chịu vì cái sự giả dối kia.

Kiều Anh: Cô đừng đến với anh Gia Phúc nữa, anh ấy chỉ chơi đùa với cô thôi. Gia đình của anh ấy đã hứa hôn với gia đình tôi nên cơ hội cô sống bên anh ấy sẽ không có đâu, đừng mơ.

Một giọng nói quen thuộc vang lên. Kiều Anh quay qua là Khả Hân đang mở cuộc ghi âm, Kiều Anh hoàn toàn bất ngờ, thật sự cô không ngờ đoạn hội thoại 5 năm trước được ghi âm lại.

Thiên Lam: Cô ăn nói hàm hồ gì thế, nếu cô không là em họ của Kiều Anh tôi đã cho cô bạt tay về tội ăn nói vô lễ.

Bốp. . .

Thiên Lam: Cô. . .

Kiều Anh: Sao? Hiền thục quá nhỉ, tưởng hiền vậy tội nghiệp vậy Gia Phúc sẽ không bỏ cô sao? Chắc cô chưa biết. Gia Phúc anh ấy đã quen rất nhiều cô gái rồi, không biết đã có bao nhiêu đứa con rơi. Cô là con ngốc tin vào lời anh ấy. Nếu anh ấy cưới cô về thì không bao lâu 2 người cũng sẽ ly hôn. Chỉ có tôi mới đủ khả năng giữ anh ấy.

Thiên Lam: Không! Không thể nào, Gia Phúc nói tôi là mối tình đầu của anh ấy cũng là mối tình cuối cùng.

Kiều Anh: Chỉ có con ngốc mới tin haha. Bị lừa gạt đau lắm phải không, nếu là tôi, tôi sẽ chọn nhà cao tầng cao nhất nhảy từ đó xuống để kết liễu cuộc đời và cho mọi người phải hối hận.


- Không, tôi không muốn nghe nữa, không muốn nghe nữa._ Kiều Anh bịt tai lại hét.

Gia Phúc như hoá đá khi nghe đoạn hội thoại vừa rồi. Mặt anh xanh mét, nhìn Kiều Anh.

Khả Hân trở lại sa-long ngồi coi kịch hay sắp diễn ra.

Gia Phúc đứng dậy, nhìn Kiều Anh với ánh mắt đầy đủ cảm xúc hỗn độn

- Kiều Anh, tại sao em lại làm vậy? Tại sao em lại nói những lời đó?_Gia Phúc như phát điên, 2 tay anh bóp chặt 2 cánh tay Kiều Anh, lay người cô.

- Em xin lỗi, em chỉ muốn giữ anh lại thôi, em không ngờ chị ta làm thật._ Kiều Anh bật khóc.

Cuối cùng Thiên Lam vẫn thắng, Gia Phúc vẫn chưa quên được Thiên Lam.

Họ cứ lo việc Kiều Anh là tội nhân thì không ai biết một bóng hồng trong suốt đang bất lực đứng một bên, cô muốn ngăn cản vì với cô mọi thứ đã qua rồi dù khơi lại cũng là vô nghĩa cô không muốn ai vì cô mà bị thương tổn nữa.

- Là em cố tình, nếu bình thường em nói những lời đó Thiên Lam sẽ không kích động nhưng trước mấy hôm ấy Kiều Anh nói với anh vì anh cô ấy phải uống thuốc trầm cảm. Anh định khi về nước sẽ đưa em ấy ra nước ngoài trị bệnh nhưng khi anh về em ấy đã mất rồi, em biết 5 năm qua anh đau khổ và ân hận như thế nào không? Anh không ngờ em có thể nói những lời đó.

Khả Hân nghe liền đứng bật dậy, cô như hoá đá. Tại sao Thiên Lam là bạn thân cô lại không nói cô điều đó chứ. Tại sao cô là bạn thân Thiên Lam lại không điều tra tình hình sức khoẻ của Thiên Lam khi Thiên Lam cứ than buồn. Khả Hân cảm thấy cô không xứng với tư cách là bạn thân củaThiên Lam.

- Gia Phúc, em thật sự xin lỗi, em . . . .

Gia Phúc buông Kiều Anh ra, cứ nghĩa anh sẽ cho Kiều Anh một cái tát trời giáng nhưng lại không.

- Anh không đánh phụ nữ. Tất cả là tại anh, tại anh không nói rõ tình cảm của anh cho em biết để em mơ hồ mà làm ra như vậy. Em có biết người anh yêu nhất là Thiên Lam không? Vì lo công việc mà anh ở nước ngoài không hề biết tin em ấy mất và không thể về dự đám tang để nhìn em ấy lần cuối. Đến khi anh về nước thì cũng đã muộn, anh muốn lại nhà Thiên Lam thắp cho em ấy nén nhan nhưng người nhà em ấy không cho vì anh không có tư cách. Việc Thiên Lam khiến anh ân hận suốt 5 năm trời. Để rồi khi gặp em, anh cứ ngỡ sẽ quên đi quá khứ, em sẽ cho anh lại niềm an ủi khi mất Thiên Lam và anh sẽ yêu thương em như là Thiên Lam, anh không muốn lịch sử tái diễn một lần nữa. Nhưng anh không ngờ em lại liên quan trực tiếp đến cái chết của Thiên Lam._ Gia Phúc đau đớn nói.

Hình ảnh, rõ hơn là linh hồn nữ kia đang đứng kế bên lòng cũng xót xa khi nghe Gia Phúc nói vậy.

Khả Hân nghe những lời đó cô khẽ nhíu mày, thật lòng cô cũng muốn tin nhưng chuyện anh gây ra cho Thiên Lam buột cô không tin.

- Vãng tuồng rồi, Bella, chị gọi người đưa anh ta đến nơi đó._ Khả Hân bất ngờ ra lệnh rồi rời, Bella lấy điện thoại gọi cho ai đó. Lát sau một đống người mặc đồ đen vào bắt Gia Phúc đi. Gia Khang âm thầm đuổi theo.

Bịch. . .

Bọn vệ sĩ ném Gia Phúc xuống đất, Gia Phúc đang ở tư thế qùy. Anh nhìn xung quanh, hiện tại anh đang ở trên ngọn đồi một ngọn đồi hoa cẩm tú cầu. Có thể nói khó khăn lắm mới có thể trồng 1 đồi hoa như vậy. Sau khi nhìn xung quanh thỉ anh nhìn trước mặt là một tấm bia. Trên tấm bia là hình của một cô gái. Một cô gái mà anh yêu rất nhiều, 5 năm qua vì cô mà anh gần như 1 tên khờ.

Tay anh đưa lên chạm vào gương mặt cô trong tấm hình. Cô gái trong hình cười rất tươi nhưng đáng tiếc nụ cười ấy đã không thuộc về anh nữa rồi.

- Ahhhhhhhhhhhh

Anh bỗng hét lên trong tuyệt vọng.

Gia Khang đứng đằng xa thấy tất cả. Giờ phút này trong đầu anh hiện lên một câu hỏi, một câu hỏi rất muốn hỏi Khả Hân

- Thiên Lam bồ mãn nguyện chưa khi anh ta đã đau khổ vì bồ._ Khả Hân đứng bên cạnh Gia Phúc, trước mộ Thiên Lam cất tiếng hỏi.

Không biết từ đâu một cơn gió mạnh thổi qua, những cánh hoa cẩm tú cầu bay lên rồi rơi xuống tạo nên một cảnh tượng cực kì đẹp. Trong khung cảnh ấy một người con gái mặc váy trắng, tóc đen dài đi tới.

Ngọn đồi hiện giờ còn 3 người nhưng lại xuất hiện một người mà trong họ không ai ngờ tới.

Gia Phúc đứng dậy khi người con gái đó đi về phía anh. Gia Khang và Khả Hân cả 2 hoàn toàn bất ngờ.

Thấy cô gái đó đi về phía Gia Phúc nhưng chuyển hướng tới chỗ Khả Hân.

- Tuệ Nhi, cảm ơn bồ về tất cả. Như thế đủ rồi, nghe mình vứt bỏ hận thù đi Tuệ Nhi.

Cô gái đó đặt một cánh hoa vào tay Khả Hân. Cánh hoa thể hiện sự tha thứ và sự chấp nhận của lời xin lỗi chân thành kia. Rồi cô đi lại và đứng trước mặt Gia Phúc. Bàn tay trắng bệch, nhỏ bé lạnh lẽo chạm vào mặt anh, cô nhìn anh bằng ánh mắt long lanh đầy nhớ thương.

- Gia Phúc, em đợi anh lâu lắm rồi anh biết không? 5 năm, em đã đợi anh 5 năm rồi.

Cô khóc, nước mắt cô chảy dọc xuống miệng và thấm vào lưỡi.

Gia Phúc đưa bàn tay run run của anh lên lau nước mắt cho cô. Và nói 'anh xin lỗi, anh sai rồi'

- Anh không có lỗi, anh không sai, em không hề hận anh, suốt cuộc đời này em không hề hận anh. Em luôn tha thứ cho anh. 5 năm nay em vẫn ở đây chờ anh, và em nay em trở lại chỉ muốn anh làm cho em một điều.

Giọng nói ấy khiến anh muốn ôm vào lòng không buông nhưng anh sợ ôm cô sẽ hoá thành cát bụi hoà lẫn vào không khí. 5 năm qua, dù quen Kiều Anh nhưng tim anh vẫn chứa hình ảnh cô chưa bao giờ anh quên mất cái tên Triệu Thiên Lam và nụ cười đáng yêu kia. Ngày cưới khi anh nhận một chiếc thiệp kí tên Thiên Lam thì anh biết đó không phải cô nên anh vẫn bình tĩnh mà thực hiện đám cưới. Nếu là cô và nếu cô còn sống anh sẽ bỏ ngay hôn lễ để tìm cô nhưng dù ngốc anh cũng không ngốc đến mức rằng cô đã mất 5 năm trước. Từ đầu tới cuối anh đều biết rõ việc Khả Hân làm, và thân thế của Khả Hân nhưng anh vẫn cứ để cô làm vì anh nghĩ anh sai nên anh coi như cách đó để đền tội cho Thiên Lam. Không phải anh chưa biết mặt Khả Hân nên không lên tiếng mà là vì cô. Khi cô còn sống đã từng khoe hình Khả Hân và kể về Khả Hân rất nhiều cho anh nghe nên ít nhiều gì anh vẫn nhớ Khả Hân. Có thể mọi người sẽ nói anh điên vì hy sinh cả 1 tập đoàn để vì 1 cô gái đã chết nhưng anh không điên. Nếu 5 năm trước cô hối anh về nước thì P&K sẽ không trở thành tập đoàn như ngày hôm nay. Và nay anh sẽ trả lại cô mọi thứ.

Gia Phúc dù mạnh mẽ cất mấy cũng khóc. Nước mắt anh trực rơi, Thiên Lam lấy bàn tay nhỏ bé và yếu đuối kia lau cho anh.

- Suốt 2 năm quen nhau, anh chỉ nói thích em và khen em. Nhưng chưa hề nói yêu em. Gia Phúc hôm nay anh có thể chứ.

Khả Hân đứng bên xem, nghe Thiên Lam đề nghị câu đó không kìm được mà bật khóc. Khả Hân che miệng cố kìm nén tiếng khóc.

Gia Phúc gật đầu, nhắm mắt lại hít sâu vào.

- Triệu - Thiên - Lam, anh - yêu - em.

- Cảm ơn anh, em cuối cùng đã mãn nguyện.

Thiên Lam nhẹ hôn vào trán Gia Phúc, Gia Phúc đưa tay ôm cô vào lòng nhưng cô đã hoá thành không khí hoà vào không trung. Khi cơn gió thổi ngang anh thì để lại cho anh một bông hoa cẩm tú cầu màu xanh. Màu xanh là màu của thủy chung. Cẩm tú cầu tượng trưng cho sự tha thứ. Nhưng một thông điệp mà cô nhắn nhủ tới anh là cô đã tha thứ cho anh và sẽ mãi mãi thủy chung yêu anh cho dù cô là người đã chết.






Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 20.05.2017, 22:51
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 3
Thành viên cấp 3
 
Ngày tham gia: 09.04.2017, 22:16
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 108
Được thanks: 73 lần
Điểm: 14.04
Có bài mới Re: [Sáng tác - Hiện đại]: Nước mắt của mưa (full) - Lee Ryna - Điểm: 31
C. 19: Nước mắt của mưa.

Thì ra mưa không hề có nước mắt mà thứ gọi là nước mắt của mưa lại là nước mắt của trái tim mình. Nước mắt của mưa không thể nhìn thấy mà phải cảm nhận, khi một ai đó cảm nhận được trái tim đang khóc và khi ấy họ cũng biết rằng một khi như vậy tức là trái tim của họ  đã mất đi màu đỏ của hạnh phúc

. . .

Khả Hân thì rời khỏi ngọn đồi, bước những bước nặng nề dưới mưa, Gia Khang lại âm thầm đuổi theo.

Cô đi lang thang như người mất hồn vào thành phố. Nhớ lại cảnh lúc nãy và tình cảm chân thành của Gia Phúc, Khả Hân nhận ra cô đã sai, Thiên Lam không hề hận Gia Phúc hay bất cứ ai,  vậy chỉ có cô ảo tưởng, chỉ có cô nghĩ là Thiên Lam hận Gia Phúc. Vậy những việc cô gây ra để làm gì? Cuối cùng là cô nhận được gì?

Từ đầu đến cuối Gia Khang và cả Gia Phúc đã biết cô là Tuệ Nhi, biết cô sẽ trả thù anh. Anh biết hết tất cả mà vẫn im lặng để cô làm, vậy anh có ý gì? Anh còn yêu Thiên Lam rất nhiều tại sao lại chấp nhận Kiều Anh. Phải chăng anh tìm hình bóng của Thiên Lam trong Kiều Anh. Những năm gần đây cách nói chuyện, ăn mặc và sở thích cũng giống đến Khả Hân nhiều lúc cũng lầm. Chắc có lẽ là như thế.

- Khả Hân.

Giọng nói quen thuộc vang lên, Khả Hân ngoảnh đầu lại thì Gia Khang chạy tới. Cả người anh cũng ướt sủng, cô nhìn anh. Mắt cô đỏ hoe vì nước mưa và cũng vì khóc.

2 người nhìn nhau.

- Anh đã biết tôi là Tuệ Nhi vậy tại sao vẫn gọi là Khả hân?_ Khả Hân cất tiếng mở lời trước.

- Tuệ Nhi của quá khứ tốt như thế nào anh cũng sẽ chọn Khả Hân của hiện tại, dù cho đó là một Tuệ Nhi bị tha hóa._ Gia Khang đáp lại.

Câu trả lời của anh khiến Khả Hân hơi ngẩng người ra một lúc, đồng thời trong khoảnh khắc ấy trái tim cô có phần ấm áp dưới cơ mưa buốt giá này. Một phút yếu mềm trong Khả Hân xuất hiện, cô định mở miệng cảm ơn anh, định quay đầu lại nhưng đôi mắt cô đã nhắc nhớ cô, cô không thể nữa rồi. Khi cô định nói cảm ơn anh và định làm lại tất cả thì mọi thứ trong mắt cô tối sầm lại một lúc rồi sáng lên.

Cô cất giọng cười lớn, đa phần đó là sự chua chát.

- Cao thượng quá nhỉ?

- Từ đầu đến cuối anh đều biết tất cả đúng không?_ Khả Hân liền hỏi tiếp sau câu nói kia.

Gia Khang gật đầu.

Cái gật đầu đó đồng nghĩa là việc cô hại Kiều Anh thì anh cũng là người biết. Nhưng tại sao anh lại không nói? Không vạch trần cô để cho cô dễ dàng cướp mất công sức gầy dựng của cha mẹ anh?

Gia Khang hiểu cô đang suy nghĩ gì qua đôi mắt và anh cũng có câu trả lời là 'vì anh yêu em'. Nhưng câu trả lời ấy cũng giống như suy nghĩ của Khả Hân cũng không thể chuyển thành lời. Lúc trước anh thấy Gia Phúc vì yêu Thiên Lam mà cải nhau với cha mẹ khi ấy với anh tình yêu là 1 thứ vô vị và lãnh phí nhưng bây giờ đã khác. Với anh, tình yêu là một thứ gì đó mà khiến con người ta không thể miêu tả, nó có thể khiến người ta mù quáng nhưng cũng khiến người ta trưởng thành hơn khi yêu.

- Anh cũng có câu hỏi muốn hỏi em.

Gia Khang cũng cất tiếng.

- Mọi chuyện em làm là giả chỉ vì trả thù. Vậy. . . từ đầu tới cuối tình yêu của em giành cho anh là thật hay giả?

Trong lòng  anh biết trước đáp án nhưng từ đầu đến cuối anh đều mang một hy vọng, dù nó rất nhỏ nhoi và mỏng manh nhưng anh vẫn giữ hy vọng đó.

Nghe câu hỏi ấy, Khả Hân đặt tay lên ngực trái, trái tim cô đang được thứ gì đó che chở để sưởi ấm dưới cơn mưa này, có lẽ nó đã biết rung động sau 3 năm. Điều đó không quá mơ hồ như trước nó cũng giúp cô nhận ra, tình cảm giả dối mà cô giành cho anh giờ đã trở thành thật.

Mắt cô lại tái phát, Khả Hân bật khóc, nước mắt thì vẫn rơi nhưng miệng lại mang một nụ cười đau đớn, dưới mưa và từ xa Gia Khang chỉ có thể thấy nụ cười của cô chứ không thể thấy nước mắt của cô. Có lẽ đây là quả báo của cô, cô đã gây ra quá nhiều tội lỗi, cô không còn quyền nhận được hạnhn phúc này nữa, cô cũng không nên vì ích kỷ nhất thời mà làm anh phải mất hạnh phúc như cô, cô nên buông anh ra.

- Là giả, tất cả đều là giả, tôi . . . Chưa từng có 1 thừ tình cảm gì đối với anh cả.

Cô lạnh lùng còn nói thêm 'anh vừa lòng rồi chứ'. Và vô tình cô quay lưng đi.

Gia Khang nắm tay kéo cô quay lại, khi cô vừa quay lại anh liền ôm cô và hôn. Nhưng, Khả Hân đẩy anh ra và thẳng thắng cho anh một cái tát và băng qua đưởng. Cô qua lộ,  một cách không nhìn đường như thế, và rồi . . .

- Khả Hân, coi chừng.

Gia Khang gọi to, cô quay mặt sang trái thấy chiếc xe ôtô đang lau về phía cô. Mắt cô lúc này, lại lúc mờ lúc rõ nên không thấy rõ chiếc xe đã tới đâu. Chủ xe dường như là 1 người say rượu nên thấy Hân vẫn không bóp còi và giảm tốc độ.

Vì đôi mắt không nhìn rõ nên nhất thời Khả Hân không né kịp để rồi một âm thanh kinh hoàng vang lên, cả người cô bị đầy mạnh vào trong lề. Cô lòm còm ngồi dậy, mắt cô cũng nhìn rõ trở lại. Nhưng khi cô nhìn rõ lại thì thấy cảnh tượng mà cô không bao giờ muốn thấy đó là cảnh Gia Khang bê bết máu, nằm bất động giữ lộ. Chiếc xe thì đâm vào cột đèn gần đó. Mọi người qua đường thấy vậy gọi xe cấp cứu và cảnh sát giao thông đến.

Khi thấy Gia Khang nằm dưới đường, tim Khả Hân nhói lên mộ cơn đau kịch liệt, cô chạy tới ôm lấy anh. Mưa vẫn còn và càng nhiều thêm. Không hiểu sao thấy anh như thế nước mắt cô lại ra không ngừng rơi.

- Tại sao anh lại làm vậy? Tại sao? Tại sao vậy? Em không xứng, thật tình em không xứng để anh hy sinh về em như vậy?_ Khả Hân ôm chặt lấy anh mà nức nở khóc.

Cô không thể nói dối được nữa, giờ phút anỳ cô không thể nói dối nữa.

- Đừng khóc, mắt em không khoẻ, đừng khóc tim anh đau lắm._ Anh đưa bàn tay đầy máu, run run lên vỉ cố sức lực cuối cùng. Chạm vào gương mặt lạnh lẽo vì mưa của cô..

Chưa bao giờ Khả Hân lại giống như lúc này, chỉ muốn khóc như đứa trẻ và chờ xe cấp cứu tới chứ không biết làm gì hơn. Mọi chuyện quá bất ngờ, thật sự quá bất ngờ khiến cô không hề nghĩ tới. Nhưng cô vẫn biết một điều luôn kêu anh đừng ngủ và cố chờ xe cấp cứu đến.

Xe cấp cứu cuối cùng đã tới, bác sĩ và y tá vội vã đưa anh lên xe. Cô cũng theo xe. Tay cô nắm chặt bàn tay đầy máu của anh không rời. Cô khóc suốt đường đến bệnh viện. Tim cô xuất hiện 1 cảm giác sợ hãi, cực kì sợ hãi mà như 5 năm trước khi cô hay tin Thiên Lam mất. Chẳng biết từ lúc nào tim cô lại có vị trí cho anh, một vị trí không hề nhỏ. Nhưng vì hận thù và sự cố chấp mà cô không muốn thừa nhận vị trí của anh trong tim cô để bây giờ nói có muộn màng hay không và còn kịp nữa không.

Một lần nữa anh cố sức mình để tỉnh dậy và làm một việc mà anh đã rất muốn làm từ lâu. Anh nắm lấy bàn tay đang run vì lo sợ của cô và lấy một vật trong túi ra đeo vào tay cô.

- Khả Hân, từ trước đến giờ. . . Em có bao giờ yêu anh không?

Nghe giọng của anh, cô lại bật khóc.

- Không, chưa bao giờ em yêu anh cả. . .

cô nói đến đây thì không thể nói tiếp vì bởi giờ phút này với cô đã là muộn màng khi nói những lời yêu thương nhưng nếu có thể thì cô vẫn muốn nói.

- Nên anh phải sống, phải tiếp tục sống để làm em yêu anh.

Gia Khang khẽ cười, tay lại lau nước mắt cho cô và cố nói lời cuối

- Ngốc à! Anh không thể đi cùng em được nữa rồi. . . Em nhớ sống thật tốt. . . Với người chồng . . . Thật . . . Là tuyệt vời của em nghe chưa.

- Không! Em không muốn, em biết mình sai rồi, em nhận ra rồi, chỉ có anh, chỉ ở bên anh em mới hạnh phúc.

Xe cuối cùng cũng đến bệnh viện, bác sĩ vội đưa anh lên xe đẩy và vào phòng cấp cứu. Cửa phòng đóng lại, đèn phẫu thuật trước phòng sáng lên. Cô đứng ngoài cầu mong 1 điều gì đó rất mong manh. Từ trước giờ cô chưa bao giờ cầu mong điều gì nhưng bây giờ cô chỉ mong một điều chỉ 1 điều duy nhất thôi, đó là anh bình an ra khỏi phòng cấp cứu. Nếu anh bình an khoẻ lại thì cô sẽ từ bỏ tất cả để yên bình bên anh. Nhưng nhìn cánh cửa trắng kia làm cô có cảm giác nó như là ranh giới của sự chia li.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 20.05.2017, 22:53
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 3
Thành viên cấp 3
 
Ngày tham gia: 09.04.2017, 22:16
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 108
Được thanks: 73 lần
Điểm: 14.04
Có bài mới Re: [Sáng tác - Hiện đại]: Nước mắt của mưa (full) - Lee Ryna - Điểm: 37
C.20: Đại kết cục

Anh bảo em buông bỏ hận thù, em cũng đã buông nhưng em lại không ngờ em cũng đã buông anh ra khỏi cuộc đời của mình.'

--- ------ ------ ------ -----

5 năm sau

Roẹt

Chiếc màn kéo ra, một thiên thần áo trắng xuất hiện, trên người là chiếc áo cưới kiểu đuôi cá, tạo ra vóc dạng đẹp cân đối của cô dâu. Cô cầm chân váy lên và bước xuống.

- Mami.

Một cậu bé 4 tuổi chạy tới, ôm chầm lấy chân cô. Cậu bé ngước mặt lên nhìn cô, mở giọng khen.

- Mami của con là đẹp nhất.

Cô nghe mỉm cười, ngắt mũi cậu bé và ngồi xuống trước mặt cậu bé.

- Nhóc con đừng nịn mami, mami biết dù mami đẹp nhất nhưng cũng không đẹp bằng mẹ con đâu.

Từ sau lưng cậu bé có 2 dáng người bước tới cũng là cô dâu nhưng lại có chú rể.

- Khả Hân, em lựa đồ cho mình được chưa?

Giọng nữ đó êm dịu vang lên. Cậu bé nghe liền quay qua, chạy vọt tới gọi 'cha mẹ', và được bé phốc lên cánh tay của cha cậu bé. Cô đứng dậy, mỉm cười và đáp 'dạ, rồi chị.'

Hôm sau, lễ cưới ngoài trời được diễn ra. Quan khách đến đầy đủ, cô thay xong chiếc váy cưới, tóc cô uống lượn sóng, để 2 bên trước ngực. Nhìn cô khônh nhận ra là cô đã gần 30. Cô đi cùng Gia Bảo đến trước cửa phòng, đến trước cửa phòng cô buông tay Gia Bảo ra và đưa bó hoa cho Gia Bảo rồi gõ cửa.

Cánh cửa mở ra, Gia Bảo chạy ùa vào trong. Khả Hân đi từ từ vào.

Bên trong Mộc Miên đã thay xong váy cưới và made up đã xong. Thấy Khả Hân và Gia Bảo vào cô mỉm cười.

- Chị làm cô dâu đẹp quá._Khả Hân khen Mộc Miên

- Ngốc à, em cũng rất đẹp mà.

- Mẹ, con cũng đẹp trai vậy?_ Gia Bảo nói khiến ai cũng bật cười.

- Ừ, con trai mẹ hôm nay cũng đẹp lắm._ Cô khen Gia Bảo, Gia Bảo cười hỉnh mũi.

Cốc. . . Cốc. . .

Mọi người trò chuyện không lâu thì cánh cửa lại vang lên. Mộc Miên và Khả Hân cùng Gia Bảo đồng loạt nhìn ra cửa thì thấy Thiên Bảo và Hoàng Khải đứng trước cửa. Đi cùng với họ là cô dâu nhí sẽ song hành với Gia Bảo nhà ta. Thấy Thiên Bảo nụ cười trên môi Mộc Miên rộng ra. Khả Hân bảo Gia Bảo đưa hoa cưới cho mẹ cậu bé. Và cậu bé đưa. Mộc Miên nhận lấy, rồi tiến về phía Thiên Bảo. Hoàng Khải dẫn cô dâu nhí tới chỗ Gia Bảo bảo 'con không được buông tay em ra cho đến cuối lễ cưới nghe chưa'.

Rồi anh tiến về phía Khả Hân, đưa tay ra nói

- Có thể đi được chưa?

Khả Hân nhìn bàn tay anh đang đưa ra mãi 1 lúc sau mới mỉm cười và đặt tay cô vào tay anh.

3 cặp đi ra ngoài lễ cưới. 3 cặp đi tới đâu mọi người đều khen kim đồng ngọc nữ. Từ lớn cho tới bé.

Đi tới trước người chủ hôn họ dừng lại, Hoàng Khải và Khả Hân đứng ở 2 bên. Và mọi người hướng về cô dâu chú rể. Chủ hôn hỏi họ những câu hỏi như trong những bộ phim, cô dâu chú rể đáp lại những câu thoại y như trong phim. Khi họ đáp xong thì trao nhẫn cưới cho nhau. Tiếp theo đó là phần ném hoa cưới tìm người hạnh phúc tiếp theo sau Mộc Miên và Thiên Bảo. Các cô gái chuẩn bị tư thế trừ Khả Hân và Bảo Vy. Mộc Miên ném bổng bó hoa lên trên, các cô gái tranh nhau chụp nó. Nhưng bó hoa lại không rơi vào tay các cô muốn có mà nó lại rớt và nằm trọn trong tay Khả Hân. Mọi người nhìn Khả Hân, Mộc Miên nhìn Khả Hân rồi nhìn Hoàng Khải. Cô và Gia Bảo có cùng ý định là mong muốn Khả Hân và Hoàng Khải là người kế tiếp, tiếp nối hạnh phúc của họ.

Khả Hân nhìn bó hoa trong tay rồi mỉm cười, không khí vẫn im lặng. Và cô tiến tới chỗ Bảo Vy, đúng lúc Hoàng Khải cũng đứng kế bên đó. Mọi người nghĩ là cô sẽ tiến tới chỗ Hoàng Khải nhưng không phải vậy. Cô tiến tới trước mặt Bảo Vy, mọi người vẫn tiếp tục im lặng chờ đợi diễn biến tiếp theo.

Khả Hân lấy bàn tay Bảo Vy, đặt bó hoa vào và nói

- Hạnh phúc này chị tặng lại em. Chỉ có em mới xứng với nó.

Nói xong cô lấy tay Hoàng Khải đặt lên tay Bảo Vy và nói:'chúc hai người hạnh phúc.' Rồi quay lưng đi.

Bảo Vy tính đuổi theo Khả Hân để trả lại bó hoa nhưng Hoàng Khải nắm chặt tay cô, không cho cô đuổi theo. Cô nhìn anh, cô không hiểu tại sao anh lại không cho cô đuổi theo giải thích với Khả Hân, chẳng phải người con gái trong lòng anh là Khả Hân hay sao?

Khả Hân cứ đi mà không ngoảnh lại .

Cô nhớ lại ngày hôm qua, trước khi lễ cưới này diễn ra. Cô vô tình gặp Bảo Vy, 2 người trò chuyện ở một quán caffe, hai người nói chuyện với nhau rất nhiều, dường như cả hai rất hợp ý nhau, nói chuyện một hồi bỗng dư chủ đề 4 phương của họ chuyển đến chủ đề trong lễ cưới ngày mai, Bảo Vy hỏi nếu trong lễ cưới Khả Hân may mắn nhận được bó hoa thì Khả Hân sẽ làm gì? Khả Hân trả lời là sẽ tặng lại cho cô. Nghe Khả Hân nói vậy Bảo Vy ngạc nhiên nhìn Khả Hân, Khả Hân thản nhiên nói tiếp.

- Trải qua bao nhiêu chuyện, chị đã không còn xứng đáng để được hạnh phúc nữa, bởi 5 năm trước hạnh phúc của chị đã chết theo anh ấy mất rồi.

Năm năm trước

Chiếc xe đẩy trở Gia Khang đến phòng cấp cứu. Trên đường đến bệnh viện, y tá không ngừng tiếp oxi cho Gia Khang, Khả Hân bên cạnh anh nắm chặt tay anh không buông và không ngừng khóc. Đến bệnh viện cô vẫn còn khóc. Xe đẩy đẩy vào phòng cấp cứu cô muốn vào nhưng y tá cản cô lại không cho cô vào, cô đành ở lại đợi. Cấp cứu kéo dài 3 tiếng đồ hồ mới kết thúc. Cánh cửa mở, bác sĩ đi ra, cô liền đứng dậy đi tới

- Xin lỗi, chúng tôi đã cố gắng hết sức. Não của cậu ấy đã chết trước khi đến đây.

Câu nói của bác sĩ như sét đánh ngang tay cô. Cô trợn trắng mắt, ngây người mãi lúc sau mới đẩy bác sĩ qua một bên, chạy vào.

Vào trong cô thấy máy đo nhịp tim của Gia Khang đang chạy 1 đường thẳng, không phải đường gấp khúc. Nhìn Gia Khang nằm trên giường phẩu thuật với tấm vải trắng đậy khắp đầu anh thì nước mắt cô trực rơi, cô tiến từng bước đến chỗ anh. Kéo tấm vải trắng xuống khỏi mặt anh. Nhìn khuôn mặt anh, cô không nén nỗi đau thương.

- Gia Khang em biết em sai rồi, anh đừng làm thế, mở mắt ra nhìn em đi được không? Gia Khang mở mắt ra nhìn em đi. Chỉ cần anh mở mắt ra nhìn em thì em sẽ từ bỏ tất cả để cùng anh sống quãng đời còn lại được không? Em sẽ gạt bỏ hết hận thù, bỏ cả tập đoàn kia để sống cùng anh thôi. Vì em anh mở mắt ra đi được không? Nhìn em đi được không anh?

Cô biết mình sai nhưng đã là quá trễ, có thể đây là báo ứng của cô. Nhưng tại sao không để cô chết, mọi chuyện là cô gây ra tại sao người nằm ở đó không phải cô mà là anh? Tại sao ông trời bắt cô sống làm chi khi anh đã chết.

- Cách đây 1 tuần, cậu ấy đến bệnh viện đăng kí hiến đôi mắt cho cô. Cậu ấy nói mắt cậu ấy rất tốt phù hợp để thay mắt cho cô.  Cậu ấy còn nói, tôi phải giữ kín bí mật này không cho cô biết thế mà hôm nay . . . Mọi thứ cậu ấy đều tổn thương rất nặng chỉ có đôi mắt không sao, có lẽ đây là ý trời muốn đôi mắt này về cô._ Bác sĩ bước vào nhìn cô lắc đầu nói

Cô không nói gì chỉ im lặng khóc và khóc.



- Có lẽ đây là báo ứng mà chị phải chịu. . . Bảo Vy hãy sống thật hạnh phúc cùng Hoàng Khải nhé, chị sẽ mỉm cười khi thấy những xung quanh mình hạnh phúc và. . . Anh ấy cũng vậy._ Trở về hiện tại, Bảo Vy nhẹ mỉm cười chua chát.

Bảo Vy thấy xót lòng, cô hiểu được cái cảm giác khi "ai đó" rời xa đột xuất, dù hoàn cảnh cô không giống Khả Hân nhưng cô hiểu được.

- Chị à, thật Hoàng phải không phải người mà em yêu._ Bảo Vy giải thích.

- Đừng vì chị mà đánh mất hạnh phúc của mình, Hoàng Khải rất tốt, hãy đối xử tốt với anh ấy._ Khả Hân nghĩ là Bảo Vy vì cô nên nói vậy. Cô đặt tay lên bàn tay Bảo Vy và mỉm cười nói

. . .

Cô khẽ mỉm cười sau khi nhớ lại, đúng hãy làm trước khi quá muộn.

Cô bước ra, lên xe, mở máy và chạy đi.

Cô nghĩ lại những chuyện đã qua thì chỉ cười nụ cười đau thương và thầm nói:' Anh bảo em buông bỏ hận thù, em cũng đã buông nhưng em lại không ngờ em cũng đã buông anh ra khỏi cuộc đời của mình.'

Cô láy xe về nhà, nhà chỉ còn mình cô và những người làm còn cha mẹ cô đang ở tiệc cưới cùng anh chị cô. Cô bước vào nhà, người làm đi tới thông báo:'Cô chủ mọi thứ đã chuẩn bị xong.' Cô gật đầu và bước lên phòng. Thay bộ váy cưới ra, mặc vào đó là chiếc áo đầm dạo phố dài. Cô chuẩn bị đi ra khỏi phòng thì thấy một thứ làm cô nhớ ra, suýt nữa cô đã quên mất nó. Cô lấy chiếc điện thoại trên bàn và rời khỏi phòng. Ra xe, quản gia và các người làm đã đặt hành lí gọn gàng vào xe cô. Quản gia đưa chìa khóa xe cho cô. Cô nhìn lại ngôi nhà, có thể đây là lần cuối cô thấy nơi này. Một nơi quá nhiều thân thương đối với cô. Và cô vào xe, rời khỏi nhà.

Cô dự định là sẽ đi du lịch vòng quanh trái đất và kiếm 1 nơi yên bình tránh xa những phiền phức và muộn phiền. Cô không ra sân bay liền mà chạy đến nơi này. Nơi mà Gia Khang bị tai nạn, nhìn lại cảnh này ký ức xưa hiện về, câu nói trước khi Gia Khang mất vang rõ trong đầu cô:'Buông bỏ hận thù, con đường kia anh không thể đi cùng em được nữa nhưng anh mong em có 1 người khác thay thế anh đi cùng em, thấy em hạnh phúc anh mới ở nơi khác mỉm cười.'

Tim cô đau buốt, cô không khóc, cô đã hứa với anh là sẽ không khóc nên cô không khóc.

Nhìn một chút rồi xe cô lại lăn bánh và rời đi.

'Gia Khang, em xin lỗi em không thể làm điều đó. Em không thể lừa dối bản thân mình nữa, em không muốn người khác phải chịu nỗi đau làm kẻ thay thế bởi mãi mãi suốt cuộc đời này, em sẽ không thể quen được anh.'

Cô đến sân bay, vào trong làm thủ tục và lên máy bay. Khi máy bay cất cánh từ từ rời khỏi nước Việt Nam. Qua cửa kính cô nhìn xuống thành phố này, đất nước này một lần nữa.

'Tạm biệt nước Việt Nam, tạm biệt anh, Gia Khang. Em sẽ đi khỏi nơi này, nơi mà chứa những kỷ niệm vui cùng ký ức yêu thương và đau thương kia. Có thể em sẽ đi mãi mãi rồi một ngày nào đó em sẽ quay về nơi đó và nhớ về anh. Ngủ yên nhé người con trai em đã từng yêu'






Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 21 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

3 • [Hiện đại] Sở Sở - 099

1 ... 16, 17, 18

4 • [Hiện đại] Cá mực hầm mật - Mặc Bảo Phi Bảo

1 ... 16, 17, 18

5 • [Hiện đại] Không bằng duyên mỏng - Viên Nghệ

1 ... 25, 26, 27

6 • [Xuyên không - Điền văn] Cuộc sống điền viên trên núi của nông phu - Quả Đống CC

1 ... 33, 34, 35

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Tôi bị ép buộc - Linh Lạc Thành Nê

1 ... 16, 17, 18

8 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 124, 125, 126

9 • [Hiện đại] Cookie ngọt ngào - Mặn Ngọt Bùi Đắng Cay (Ngoại truyện trang 18)

1 ... 16, 17, 18

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 192, 193, 194

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Anh hai Boss đừng nghịch lửa - Cửu Trọng Điện

1 ... 48, 49, 50

12 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

13 • [Cổ đại] Trưởng thôn là đóa kiều hoa - Vương Vượng Vượng

1 ... 16, 17, 18

[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 87, 88, 89

[Xuyên không] Khuynh thế tuyệt sủng tiểu hồ phi - Thanh Canh Điểu

1 ... 62, 63, 64

16 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

17 • [Hiện đại] Mèo yêu - Hà Thư (hoàn)

1 ... 25, 26, 27

18 • [Hiện đại] Có hợp có tan - Lâu Vũ Tình

1 ... 10, 11, 12

[Hiện đại] Hào môn thịnh sủng bảo bối thật xin lỗi - Hạ San Hô

1 ... 49, 50, 51

20 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại sinh em bé - Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

1 ... 15, 16, 17



Shop - Đấu giá: ngocquynh520 vừa đặt giá 701 điểm để mua Sư Tử Nữ
cửu sắc ưu tư: ai làm edit không :<< tui cần hỏi a
Công Tử Tuyết: hửm??
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 666 điểm để mua Sư Tử Nữ
cửu sắc ưu tư: mình cần hỏi chút
cửu sắc ưu tư: còn ai onl không
Hà Linh Sơn: Cũng muốn có một nhóm bạn để cùng nhau đi ăn, đi du lịch, tán gẫu.
Cảm giác cô độc giữa thành phố rộng lớn này
Shop - Đấu giá: ngocquynh520 vừa đặt giá 633 điểm để mua Sư Tử Nữ
songngu45: ai biết tên truyện đó chỉ dùm mình, lâu quá nên mình quên mất tên gì rồi, truyện hiện đại chỉ nhớ là mưu sinh hay là gì đó
songngu45: mình muốn tìm truyện có nội dung là mở đầu là nữ chính đang trốn tránh nam chính đi làm chui nhưng do có một giao dịch nên nữ chính đi kích hoạt lại thẻ ngân hàng thế là không đầy 24 tiếng sau nam chính đã tìm được cô qua thông tin thẻ ngân hàng cảu cô và bắt về, sau này nam chính đi tù để trả nợ việc làm chết cha của nữ chính trong quá khứ sau 7 năm trở về đoàn tụ với nữ chính đã có con trai lớn được 6 tuổi
songngu45: mọi ngioefi ơi cho mình hỏii
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 313 điểm để mua Bạch tuột
ngocquynh520: J
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 601 điểm để mua Sư Tử Nữ
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 500 điểm để mua Vòng tay đá quý
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 610 điểm để mua Ngọc tím 3
Shop - Đấu giá: Ngọc Sơn Bạc vừa đặt giá 500 điểm để mua Gấu Pooh dễ thương
Shop - Đấu giá: Windyphan vừa đặt giá 457 điểm để mua Gấu Pooh dễ thương
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 250 điểm để mua Kính mát ngôi sao
Shop - Đấu giá: Mèo Lười Cận Thị vừa đặt giá 350 điểm để mua Bé áo xanh
Shop - Đấu giá: Voicoi08 vừa đặt giá 434 điểm để mua Gấu Pooh dễ thương
Shop - Đấu giá: Voicoi08 vừa đặt giá 250 điểm để mua Cún và bong bóng
Shop - Đấu giá: Chimy Lữ vừa đặt giá 267 điểm để mua Giày hồng
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 345 điểm để mua Tám điện thoại
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 445 điểm để mua Ngọc xanh 4
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 283 điểm để mua Vòng hoa giáng sinh
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 327 điểm để mua Tám điện thoại
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 285 điểm để mua Thỏ nháy nhót
hakuha: 2 năm trước mọi người rất hay xài cái này
sau 2 năm trở lại ngày càng im ắng haizzz
Shop - Đấu giá: hakuha vừa đặt giá 360 điểm để mua Tấm thảm trái tim

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.