Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 21 bài ] 

Nước mắt của mưa - Lee Ryna

 
Có bài mới 20.05.2017, 22:44
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 3
Thành viên cấp 3
 
Ngày tham gia: 09.04.2017, 22:16
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 108
Được thanks: 73 lần
Điểm: 14.04
Có bài mới Re: [Sáng tác - Hiện đại]: Nước mắt của mưa (full) - Lee Ryna - Điểm: 28
C.15: Nhật kí yêu thương

Kể từ sau đám cưới của Gia Phúc và Kiều Anh xong thì cuộc sống họ khá yên bình nhưng đó chỉ là vẻ ngoài còn sự thật thì những đồ vật kỉ niệm của Thiên Lam và Gia Phúc cứ âm thầm gửi đến Gia Phúc, việc đó chỉ mình anh biết và anh cũng biết người gửi muốn phá gia đình anh là ai?

Hôm nay người đó cũng gửi đồ đến đây nhưng một thứ với vẻ ngoài đơn giản, đó là quyển nhật kí của Thiên Lam.

Anh lật trang đầu tiên ra thì thấy 4 chữ "Nhật ký tình yêu", 4 chữ ấy làm quặn lên cơn đau đã ngủ quên trong quá khứ.

Trang kế tiếp thì từng nét chữ xinh xắn hiện ra không nét thanh, nét đậm nhưng nét chữ tròn trĩnh rất dễ thương như chủ nhân của nó.

Nhật kí, ngày_tháng_năm_

Hôm nay tôi bắt đầu viết nhật kí và hôm nay tôi từ tiệm hoa bước ra bị một người va phải, khiến bó hoa cẩm tú cầu trên tay tôi rơi xuống. Tôi khẽ khom người nhặt đồng thời người va phải tôi lúc nãy cũng nhặt. Thật bất ngờ khi tay của người đó vô tình nắm lấy tay tôi và bất ngờ hơn khi đó là chàng trai. Một chàng trai lớn hơn tôi 7 tuổi, ngoại hình ư? Như một soái ca trong ngôn tình bước ra vậy, cao trên mét 7, gương mặt rất là điển trai, ăn mặc thì rất là gọn gàng và lịch sự. Khi anh ta đưa tôi bó hoa và xin lỗi tôi thì tim tôi bắt đầu đập nhanh, giây phút đó tôi mới biết tình yêu sét đánh là như thế nào rồi.

Gia Phúc mắt nhắm lại, 2 tay đan vào nhau chống trước càm. Im lặng để cảm nhận nỗi đau thức giấc.

Đây là quyển nhật kí của Thiên Lam lúc 17 tuổi, cái tuổi yêu đời, thơ mộng. Nên từng câu chữ ở trang này mang chút ngô nghê và đáng yêu của tuổi 17. Trong cái dễ thương đó là niềm đau khi cho tới 6 năm sau chỉ còn lại mình anh nhận ra sự thật đau lòng này là, thì ra 6 năm trước ngay giây phút đó không chỉ mình anh đã yêu cô nhóc dễ thương 17 tuổi kia mà cả chính bản thân cô cũng yêu anh từ cuộc chạm mặt đầu tiên đó. Nhưng giờ chỉ mỗi mình anh nhận ra sự thật đó và anh không biết nên vui hay nên buồn khi muộn màn nhận ra nó.

Nỗi đau tràn ngập trong tim nhưng anh vẫn tiếp tục chìm đắm trong từng câu chữ ấy.

Nhật kí, ngày_tháng_năm_

Thì ra anh chàng soái ca đó tên là Gia Phúc, là cựu học sinh của trường tôi như cũng rất lâu rồi và quan trọng hơn là gia thế anh ta rất hiển hách. Đột nhiên trong đầu tôi hiện lên một chuyện tình lãng mạng như phim Hàn, hihi có phải tôi bị lậm phim và truyện ngôn tình quá rồi phải không?

Nhật Kí, ngày_tháng_năm_

Hôm nay đột nhiên một số lạ nhắn tin vào máy tôi, thật bất ngờ khi đó là số của Gia Phúc, anh ấy làm sao biết số của tôi thế nhỉ? Nhưng tôi không quan tâm, điều tôi quan tâm là từ nay tôi sẽ sa đọa sâu vào tình đơn phương này mất.

Nhật kí, ngày_tháng_năm_

Hôm nay là Valentine cũng là ngày tình yêu tìm đến với tôi và tôi vỡ oà trong hạnh phúc khi Gia Phúc là người chủ động tỏ tình với tôi qua điện thoại, có lẽ thần tình yêu cũng đã mang tình yêu đến cho tôi
.

Những dòng nhật kí ngắn ngọn, không dài dòng một vài trang và không nói gì nhiều về cuộc sống riêng của cô. Chắc giống với cái tên của nó, chỉ viết về tình yêu.

Sau một số đoạn trên thì những trang sau là hình ảnh của anh và cô, đi chơi, thân mật và hạnh phúc bên nhau. Trong từng bức ảnh, cả 2 đều mang một nụ cười hạnh phúc mà bây giờ không thể tìm lại được.

Rất nhiều hình ảnh cả 2 bên nhau qua từng thời gian và cả 2 cùng trưởng thành bên nhau.

Nhật kí, ngày_tháng_năm_

Gia Phúc sắp rời xa tôi rồi! Anh ấy sắp xuất cảnh du học rồi. Đáng lẽ anh ấy ra trường rồi nhỉ nhưng giờ vẫn còn đi du học sao? Gia Phúc, em sẽ nhớ anh nhiều lắm đấy!

Nhật kí, ngày_tháng_năm_

Gia Phúc, em nhớ anh!

Nhật kí, ngày_tháng_năm_

Gia Phúc tại sao anh lại không về thăm em dù một lần? Anh biết em nhớ anh lắm không? Số điện thoại cũ anh đã không còn sử dụng, em không còn cách nào liên lạc được với nữa? Phải chăng anh giống như những gì Kiều Anh nói.

Không!

Em không tin cô ta nói gì, em chỉ tin anh, tin mình anh.

Gia Phúc gọi cho em một lần đi, chỉ cần anh nói "hãy tin và chờ anh, anh hứa sẽ về." thì em nhất định sẽ đợi anh đến khi anh trở về dù phải đợi cả đời em cũng ngu ngốc chấp nhận.

Kết thúc đoạn cuối cùng đó là dấu nước mắt nhoà trên trang giấy.

Cô đã khóc! Là khóc vì anh! Cô chờ đợi anh nhưng tại sao cuối cùng lại bỏ anh mà đi như thế?

Thiên Lam tại sao em lại ngốc như thế, em nói là chờ anh cả cuộc đời này nhưng giờ lại bỏ anh đi như vậy? Em có biết như vậy là rất tàn nhẫn với anh lắm không? Tại sao lại bỏ anh?

* * *

Khả Hân dù hôm đó nói chuyện lạnh nhạt vô tình như thế nhưng cô vẫn kêu một vị bác sĩ giỏi ở nước ngoài về làm vật lí trị liệu cho anh cô, nhưng như thế không bắt cô phải ở lại theo giỏi từng quá trình của anh. Cô trở lên thành phố, tiếp tục học vì đã là năm cuối.

Hôm nay như mọi khi, mọi người ra về hết chỉ còn cô đang thu dọn, chuẩn bị ra về. Từ lúc Hoàng Khải chịu trách nhiệm về vụ tai nạn đó thì cô rất ít thấy anh đến tìm cô, nếu cô chỉ có cô tìm anh vì công việc chứ không như trước đến để mời cô đi ăn hay đi chơi đâu đó, Gia Khang cũng bận công việc mà ít đến nhưng cô không biết hôm nay anh đến tận đây để rước cô.

Cô cứ mãi lo thu dọn không hề biết anh đang đứng trước cửa lớp nhìn cô một cách âm thầm. Không biết anh đứng bên ngoài nên cô thản nhiên thu dọn và không gấp rút.

Như lần trước, cây bút trong cặp cô rớt ra, đó là cây bút mà Thiên Lam tặng cô năm lớp 12, cũng là năm cuối cùng gặp Thiên Lam.

Cô sợ ngất xỉu như lần trước hay bị mất tầm nhìn như trước nữa vì dạo gần đây những việc đó thường xuyên xảy ra với cô. Nhưng cô không nhặt thì ai nhặt dùm chứ? Cô ngồi chõm xuống nhặt viết, thấy cô nhặt viết mà khó khăn như thế nên Gia Khang lắc đầu cười bước vào nhặt dùm cô.

Khi tay cô sắp chạm tới cây bút thì đột nhiên mọi thứ trong mắt cô tối đi. Khi sáng lên thì cây bút đã mất, cô hoàn toàn không biết Gia Khang đã nhặt dùm cô và không biết sự xuất hiện của anh. Cô cứ ngỡ là do mắt cô yếu nên cô cứ kiếm hoài câu bút ngay vị trí đó như một kẻ mù. Nụ cười trên môi Gia Khang vụt tắt khi thấy điều đó. Anh cũng ngồi chõm xuống bên cạnh cô. Khả Hân cảm nhân được có người ngồi xuống bên cạnh cô thì cô giả vờ bình thường và vô cảm.

Cô tưởng là Hoàng Khải nên toả ra bình thường.

- Hoàng Khải là anh nhặt cây bút phải không?

Gia Khang nghi ngờ nhìn cô.

Do mắt yếu, không nhìn rõ khuôn mặt nên cô cứ nghĩ là anh, thấy anh im lặng tưởng anh lo cho cô nên cô biện minh.

- Anh đừng lo, mắt em không sao đâu. Không có thủy tinh thể thay thế cũng không sao, đây là báo ứng, em chấp nhận.

Gia Khang nhíu mày.

Anh im lặng đưa cây bút cho cô, cô nhận và cất nó vào cặp.

Khi cô đứng dậy thì đầu óc choáng rồi ngất đi. May khi Gia Khang đỡ kịp cô và đưa cô vào viện.

- Tôi nghĩ người nhà nên tìm một đôi mắt để thay thế cho mắt cô ấy ngày càng gấp, mắt cô có biểu hiện mù nếu không sẽ muộn.

- Thay mắt? Em ấy bị sao vậy bác sĩ?_ Gia Khang ngạc nhiên khi nghe bệnh lí của Khả Hân.

Bác sĩ tường thuật lại bệnh án của Khả Hân cho Gia Khang nghe. Nghe xong anh trầm ngâm và nói

- Đừng để em ấy biết là tôi đã biết bệnh của em ấy.




Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 20.05.2017, 22:45
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 3
Thành viên cấp 3
 
Ngày tham gia: 09.04.2017, 22:16
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 108
Được thanks: 73 lần
Điểm: 14.04
Có bài mới Re: [Sáng tác - Hiện đại]: Nước mắt của mưa (full) - Lee Ryna - Điểm: 31
C.16: Không có gì là trọn vẹn

Khi Khả Hân tỉnh dậy thì Gia Khang vừa đến phòng bệnh của cô, thấy Gia Khang cô hoảng người sợ anh biết bệnh tình của cô.

- Anh đến đây từ khi nào vậy? Ai đã đưa em vào bệnh viện?

Gia Khang không nói thật mà giấu.

- Anh thấy em gọi, nghe máy thì là giọng nam, người đó bảo em nằm viện anh liền lập tức vào đây.

Nghe Gia Khang nói vậy Khả Hân thở phào nhẹ nhõm.

Thấy cô thở phào lòng Gia Khang ngược lại thấy xót xa, anh thầm nói: nếu anh không đến trường tìm em thì có lẽ khi đôi mắt em đã không còn sáng nữa anh mới biết em bị bệnh.

- Mình về thôi._ Khả Hân bỏ chân xuống.

Gia Khang cản lại.

- Bác sĩ còn chưa chuẩn đoán em bệnh gì mà!

- Không sao, em tốt mà.

Nhưng khi cô vừa đặt chân xuống thì mọi thứ tối sầm lại khiến cô mất thân bằng ngã, Gia Khang liền đỡ lấy cô.

- Em vẫn còn mang ý định xuất viện chứ?_ Gia Khang vẫn tôn trọng quyết định của cô.

Khả Hân gật đầu một cách chắc chắn không nghĩ ngợi gì nhiều.

. . .

Hôm sau

- Chủ tịch cuộc họp đã chuẩn bị tất cả.

Khả Hân gật đầu, cô đóng tập hồ sơ lại, rồi đứng dậy đi cùng với Bella ra khỏi phòng.

Với chiếc váy liền thân màu da người và chiếc áo Cardigan màu đen dài như tôn lên vẻ trẻ trung và sang trọng của Khả Hân. Làm chủ tịch 4 năm nhưng không một ai biết mặt Khả Hân như thế nào? Bình thường mọi thứ đều Hoàng Khải ra mặt giải quyết hay cô nhờ Bella thuật lại những gì mà cô nói để giải quyết công việc, nay là lần đầu tiên cô xuất hiện trước mọi người trong tập đoàn.

Ở phòng họp, ai ai cũng ngóng đợi vị chủ tịch thần bí đã giấu mặt bấy lâu nay kia. Sự ngưỡng một cùng với nghiêm khắc thì bất kì nhân viên nào cũng đã lãnh giáo chỉ là vẫn chưa thấy mặt. Phỏng họp chưa bắt đầu vẫn còn tiếng xì xầm bàn tán về gương mặt của chủ tịch của họ. Hôm nay Hoàng Khải cũng có mặt nhưng với thân phận thật sự chỉ là cổ đông của tập đoàn. Anh là người im lặng nhất trong đây vì chỉ mình anh biết gương mặt thật sự vị chủ tịch thần bí này. Và cũng chính anh là người đã cho Khả Hân ngồi trên vị trí cao ngày hôm nay.

Căn phòng đang xôn xao việc bàn tán về ngoại hình của chủ tịch thần bí bỗng im lặng hẳn đi khi nghe tiếng giày cao gót. Mọi ánh mắt đổ dồn về phía cánh cửa, và cánh cửa được mở ra người bước vào là thư kí mà họ thấy suốt 5 năm qua Bella còn phía sau là một dáng người mảnh mai nhưng khí thế bức người.

Cả phòng họp dường như đứng dậy khi thấy Khả Hân, ngạc nhiên nhất vẫn là Tuyết Vy và Mỹ Linh.

Với thái độ của họ thì Khả Hân vẫn điềm tĩnh, lạnh lùng mà đi thẳng đến ghế và ngồi xuống.

Hoàng Khải cong môi cười như không cười khi thấy thái độ của họ.

- Cuộc họp có thể bắt đầu.

Mỹ Linh phát cho mọi.người từng bảng dự án, rồi cầm USB đã chuẩn bị gắn vào thiết bị.

Suốt quá trình Mỹ Linh triển khai dự án có rất nhiều câu hỏi từ bộ phận khác, cổ đông đặt ra nhưng chỉ có Hoàng Khải và Khả Hân im lặng.

Khi Mỹ Linh chuyển sang phần tiếp theo của kế hoạch thì mọi thứ trống không, không thấy gì nữa. Đó là phần bị Tuyết Vy lấy cắp và đã xoá, việc này Khả Hân cũng biết nhưng cô lại im lặng và điềm tĩnh như mặt hồ, không hề nói nửa lời.

- Trưởng phòng Linh, nếu đã xong thì xin mời nhường chỗ cho trưởng phòng Vy nói về dự án mới.

Là Bella nói chứ không phải cô.

Mỹ Linh ôm một bụng nghi vấn mà nhường chỗ cho Tuyết Vy.

Tuyết Vy lên cũng chuyển khai kế hoạch nhưng phần sau thì lại giống Mỹ Linh và đầy đủ hơn. Đương nhiên nhận ra điều đó Mỹ Linh liền đứng dậy vạch trần.

Khoảng khắc Mỹ Linh đứng dậy vạch trần, thì một nụ cười châm biếng lướt qua rất nhanh trên mặt của Khả Hân.

Nhìn thấy thái độ của cô Hoàng Khải biết cô đã biết chắc mọi thứ nên mới hứng thú như vậy.

- Chủ tịch xin cô phải xử công bằng._ Mỹ Linh đứng ra nói

Công bằng à! Được thôi.

Khả Hân nói nhỏ vào tai Bella, Bella tường thuật lại.

- Chủ tịch nói, chỉ tin vào những gì mà tận mắt nhìn thấy, nếu file tài liệu kia có bên Tuyết Vy mà không có bên Mỹ Linh thì Tuyết Vy là người đúng, chức phó giám đốc sẽ do Tuyết Vy giữ.

Mọi người bắt đầu bàn tán xao

- Như vậy không công bằng. Tuệ Nhi là cô vì thù xưa._ Mỹ Linh đứng dậy chỉ vào mặt Khả Hân.

Không khí chìm vào im lặng.

- Chúng ta không quen biết nhau, tôi không phải là Tuệ Nhi, tên tôi là Khả Hân. Đừng hành động thiếu suy nghĩ như vậy. _ Lời nói của Khả Hân nhẹ nhàng, từ tốn nhưng khí thế của nó đáng sợ đến bức người.

- Tôi từ chức, không muốn ở cái tập đoàn này nữa.

- Được!

Mọi người kinh hãi.

Dù Mỹ Linh có thủ đoạn thật nhưng cô cũng là một nhân tài.

Nghe từ đó thoát ra từ miệng Khả Hân, gân xanh trên trán Mỹ Linh nổi lên.

rồi cô quay lưng bước ra khỏi phòng.

- Còn ai có ý kiến gì không? Nếu không cuộc họp đến đây kết thúc._ Khả Hân uy nghiêm nói.

- Còn.

Từ đó phát ra từ miệng của một người đàn ông ngoài trung niên, khoảng 50, 60.

- Cổ đông Minh, mời.

Mọi ánh mắt đảo về phía người đàn ông đó.

- Tôi muốn bầu chọn lại chủ tịch khác. Tôi không muốn con nhóc không biết phân biệt phải trái quản lí tập đoàn này.

- Được thôi! Nhưng đáng tiếc số cổ đồng trong tay của chú Tuấn Minh đây đã không còn.

Câu nói nhưng con dao xướt qua cổ ông Minh.

- Cô ăn nói hàm hồ gì vậy.

Ông Minh mặt có bắt đầu thay đổi sắc.

Khả Hân đặt bản dự án xuống bàn. Tay cầm một cây bút bom mực, gỡ đầu nắp ra vừa nói vừa kí tên vào đó.

- Đáng lẽ sau cuộc họp này tôi định nói chuyện lại với chú Minh, chú Phong và chú Nhân nhưng tôi nghĩ lại rồi._ Khả Hân đóng nắp viết lại sau khi kí xong, đặt cây bút bên cạnh cô và để vào giữa bàn.

6 chữ, HỢP ĐỒNG SANG NHƯỢNG CỔ PHẦN hiện rõ trên tờ giấy. Đó là tờ mà Khả Hân vừa kí. Bên A là 3 chữ kí của ông Minh, Phong và ông Nhân còn bên B tức người mua là cô.

Sau khi bản hợp đồng đưa ra không chỉ mặt ông Minh tối đi mà cả 2 người kia cũng thế. Họ không ngờ, cô gái mà họ gọi là con nhóc này lại dắt mũi họ.

- Xin lỗi tập đoàn K&H không chào những người có lòng dạ như thế.

Ý cô quá rõ gàng là muốn đuổi họ ra khỏi đây. Nếu cô nói vậy mà họ vẫn không đi thì tiếp theo họ sẽ bị bảo vệ "tiễn" ra tận cửa. Nhưng 3 người họ dù sao cũng muốn giữ 1 chút thể diện cuối cùng cho mình nên họ đã tự rời. Khi họ rời đi rồi cả căn phòng chìm vào im lặng. Chỉ vài phút này thôi họ đã lĩnh giáo được sự sắc xảo trong suy nghĩ của Khả Hân. Và họ cũng rút ra một điều rằng đối đầu với cô chỉ có đường chết hoặc bị thương.

- Còn ai có ý kiến gì không?

Mọi người im lặng.

- Cuộc họp đến đây kết thúc._ Khả Hân đứng dậy, cầm bút bước ra khỏi phòng họp. Cô lạnh lùng đi lướt ngang Tuyết Vy.

Khả Hân đi một mình trên hàng lang thì nghe tiếng ai đó gọi cô và chạy về phía cô. Cô dừng lại, người đó nói gì đó vào tai cô và không lâu sau cô trở về phòng làm việc.

Cô đặt bút lên bàn rồi đứng bên cửa sổ nhìn xuống. Thấy Mỹ Linh từ cửa bước ra, tay ôm khá nhiều đồ nhìn rất đáng thương nhưng Khả Hân không thấy vậy, cô chỉ khoanh tay đứng nhìn với một ánh mắt thoã mãn. Cho đến khi Mỹ Linh lên xe rồi cô mới dời mắt đi, ánh mắt trở nên xa xắm khi nhìn về đường chân trời.

Ngày mai cũng đã đến lúc kết thúc tất cả. Những gì cô đã cố xây dựng trong 5 năm qua cuối cùng cũng đến lúc trả nó. Đừng trách cô quá tàn ác chỉ là cô trả lại những gì mà mọi người đã làm với cô. Những tháng ngày bị chèn ép đã kết thúc từ 5 năm trước. Lúc trước cô luôn mang suy nghĩ và ước có thể trở lại trong bụng mẹ bởi cuộc sống giả tạo này khiến cô mệt mỏi lắm rồi. Nhưng giờ cô cũng đã thích nghi được nó và học thành công được cách làm sao để tiếp tục tồn tại trên cuộc sống ben này rồi, ngược lại cô đánh mất thứ quan trọng nhất của mình đó là chính cô của ngày xưa.

Địa vị, danh vọng, tiền bạc . . . Cô dường như có tất cả nhưng tại sao những thứ đó lại không thể lấp đầy khoảng trống trong cô? Cô không chối bỏ cũng không thừa nhận khi ở bên Gia Khang nỗi cô đơn trong cô dường như vơi đi rất nhiều. Dù vậy quá khứ đau thương chẳng thể nào vơi đi, đã 5 năm ngay đến bây giờ cô cũng chẳng thể nào quên được khoảnh khắc cô hay tin Thiên Lam mất và giây phút cô bị bạn bè và người thân bỏ rơi. Thật ra nói cô tàn ác không đúng mà đáng thương đúng hơn. Ngay cả bản thân cô lúc trước có nghĩ cũng không ngờ có ngày cô trở nên độc ác lại tàn nhẫn đến vậy.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 20.05.2017, 22:47
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 3
Thành viên cấp 3
 
Ngày tham gia: 09.04.2017, 22:16
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 108
Được thanks: 73 lần
Điểm: 14.04
Có bài mới Re: [Sáng tác - Hiện đại]: Nước mắt của mưa (full) - Lee Ryna - Điểm: 42
C.17: Phơi bày: Hận thù & quá khứ đau thương

"chủ tịch, ngày mai Kiều Anh sẽ vào tập đoàn P&K tìm Gia Phúc"

Đã đến lúc rồi, đến lúc phải trả cái giá đắt cho những việc mà cô ta đối xử với cô.

Khả Hân mặc một chiếc áo đầm màu đỏ ôm sát người cùng với chiếc áo cardian màu đen cùng với đôi giày cao gót màu đỏ ấy.

Tóc uốn lượn sóng nhìn rất trang nhã. Cô bước vào cửa chính của P&K một cách oan minh chính đại, tất cả nhân viên điều ngỡ ngàng với vẻ này của cô, lạnh lùng và sang trọng. Khi cô vừa đi vào lối thoát hiểm thì tình cờ Gia Khang bắt gặp cô, anh đi theo cô, khi đuổi kịp anh định gọi cô thì thấy cô làm một hành động rất kì lạ.

Cô gặp nhân viên lao công đang cầm xô nước lao sàn đi đổ thì cô nói gì đó với nhân viên rồi giữ xô đó lại, nhân viên lao công thì đi làm công việc khác của họ. Khi nhân viên đi rồi thì cô lấy xà phòng nhỏ ra, đổ hết tất cả nước trong đó vào xô và khuấy điều. Sau khi khuấy xong cô lấy cây lao sàn ra khỏi xô rồi đưa chân đạp xô ngã xuống dưới lầu. Nước trong xô đổ ra hết toàn bộ trên bậc thang.

Gia Khang không biết cô định làm gì nhưng ánh mắt chứa đầy hận thù đó khiến anh ngỡ ngàng, anh ước giá như cô gặp anh sớm hơn thì anh sẽ không để cô thiệt thòi và tha hoá đến vậy.

Về phần Khả Hân với cô đây là giây phút mà cô sẽ trả hết mọi thứ. Suốt 5 năm qua cái quá khứ đau thương vẫn dày vò cô và giây phút này, cứ thế lần lượt từng hình ảnh kinh hoàng của 5 năm trước hiện ra trong đầu cô.

5 năm trước


Từ khi Thiên Lam mất, Khả Hân không ngừng nổ lực trong học tập và kết quả của cuối học kì luôn được đạt kết quả cao. Kiều Ăn ngược lại thì lo ăn chơi với mấy người bạn nên kết quả học lực kém. Dù là chị em họ nhưng sự thật thì Kiều  là con riêng của bác Khả Hân chứ không phải con thật. Từ nhỏ cô đã đố kị với Khả Hân và đều giành những cái tốt cho mình bắt Khả Hân làm cái xấu nhưng vì Thiên Lam khuyên nhẫn nhịn nên Khả Hân chịu đựng tới giờ.

Khi học lực của Khả Hân ngày càng cao thì lòng đố kỵ của Kiều Anh giành cho cô cũng không ít.

- Chị Nhi có một người gửi quà cho chị và cần chị kí tên xác nhận ở dưới nhà kìa.

Kiều Anh gõ cửa phòng Khả Hân nói. Vì nhà Khả Hân và nhà Kiều Anh cạnh nhau nên mỗi ngày nghỉ Kiều Anh thường qua nhà Khả Hân chơi

Khả Hân thật thà mở cửa đi xuống lầu Kiều Anh về phòng. Hôm nay nhà cô đi chơi hết chi còn lại 2 chị em của cô.

Cô đi xuống tầng 2, khi sắp sửa đi xuống tầng một thì đột nhiên Khả Hân trượt cầu thang và lăng dài xuống tầng một. Kiều Anh nghe tiếng động chạy ra thấy Khả Hân nằm dưới lầu với đầu đầy máu liền gọi xe cứu thương và đưa đến bệnh viện.

Mọi người trong nhà nghe tin cô sáng hôm sau cha mẹ cô liền chạy về.

Vì té từ tầng 2 xuống tầng 1 đầu va đập nhiều vào bật thang nên máu bầm tích tụ trong đầu khá nhiều. Ca phẫu thuật kéo dài đến sáng vẫn chưa xong thì không chỉ đầu Khả Hân bị chấn thương mà cả mắt cô cũng  vậy nên rất lâu. Đến 7h ca phẫu thuật kết thúc và khá thành công, cô được đưa vào phòng hồi sức. Côhôn mê 3 ngày, 3 đêm mới tỉnh dậy. Nhưng khi cô tỉnh dậy sức khoẻ vẫn còn yếu. Mãi đến 1 tháng sau cô mới xuất viện.

Mọi người cứ trách cô đi đứng không chú ý, nhưng không biết rằng cô bị hại.

Thường lệ khi bị trấn thương đầu và hồi phục lại thì tính tình thay đổi hẳn đi nhưng đó là số ít và trong số ít đó có cả cô.

Sau khi hồi phục Khả Hân âm thầm điều tra xem ai là người hại mình, trong đầu cô hiện lên 1 người nhưng lại không dám chắc bởi cô là người thực tế. Có bằng chứng mới xác thực được. Cô hỏi một người làm trong nhà thì may thay người làm đó nói tối hôm đó thấy Kiều Anh lau cầu thang tầng 1, ngày thường cả phụ nấu ăn 1 chút cũng không làm vậy mà tối hôm đó lại tình nguyện lau nhà nhưng chỉ lau có tầng 1 rồi thôi không lau tầng nào nữa. Nghe người làm nói đến đó thì Khả Hân đã biết và không ngờ Kiều Anh lại hại cô như thế. Nhất định chuyện này cô phải đem ra ánh sáng nhưng cô lại quên mất và buổi kia khi cô đi học về mới hay cô người làm đó đã bị Kiều Anh giở trò gì đó khiến người giúp việc bị nội cô đuổi việc. Cô tìm thì không thấy cô người làm đó đâu cả và mấy ngày sau cô hay tin cô người làm đó đã mất do bị tai nạn trên đường về quê. Đó lại là điều mà cô không ngờ tới, ngay cả giết người Kiều Anh cũng làm nên bí mật đó đành chôn vùi suốt 5 năm trời và thay vào đó là 1 kế hoạch kinh hoàng khác được bày ra.

Quá khứ khép lại khi Khả Hân đi đến trước cửa phòng làm việc của Gia Phúc, Khả Hân nép qua một bên.

Ngón tay giữa của Khả Hân áp lên tai và cô nói "bắt đầu" thì trên phòng hệ thống an ninh  của tập đoàn P&K một cô gái tóc ngắn đang tất bật làm nhiệm vụ mà Khả Hân giao cho cô, khi Khả Hân nói 2 từ đó xong thì ngón tay cô gái đó gõ xuống nút enter lần lượt trên màn hình của máy chủ hệ thống hiện lên chứ "error". Trên màn hình lớn phía trên là hệ thống quan sát mọi ngóc ngách của CCTV, trên một ô vuông nhỏ thấy Kiều Anh bước ra từ phòng của Gia Phúc thì cô gái đó liền thông báo với Khả Hân. Nghe cô gái đó nói xong môi Khả Hân cong lên một sự tàn ác đến đáng sợ. Mọi CCTV mở lại hết chỉ duy nhất 1 CCTV ở cầu thang bộ là tắt, không mở. Và cô đứng dậy rời khỏi  phòng hệ thống.

Kiều Anh vừa từ phòng Gia Phúc bước ra là hình ảnh của Gia Khang đang quan sát một ai đó từ xa thấy vậy cô tò mò đi theo. Theo một lúc thì Gia Khang biến mất, Kiều Anh lại thấy Khả Hân với bộ dạng xa lạ trước mắt, điều đó không làm mất đi vẻ tò mò mà ngược lại tăng thêm, Kiều Anh mang bụng bầu đuổi theo. Bước xuống từng bật thang cẩn thận. Nhưng một lát thì mất dấu. Ngay lúc đó, ở dưới lầu cái bóng người giống Khả Hân lướt ngang qua cầu thang. Kiều Anh đi nhanh và lại  đuổi theo. Khi xuống cầu thang tầng 2 và đang xuống tầng 1 thì có một dáng người đi theo Kiều Anh. Và cô không hay biết gì cứ đi. Khi vừa bước xuống 1 bật của bậc thang tầng 1 thì con người đi theo sau lưng Kiều Anh đó, đưa bàn tay đã đeo găng tay, đẩy nhẹ Kiều Anh,  ngay tức thì Kiều Anh không đứng trụ được, té và lăng dọc xuống tầng 1. Khi đẩy Kiều Anh xong người đó nép mình sang một bên. Trước khi bất tỉnh, Kiều Anh cố nhìn xem ai đã đẩy mình nhưng vô ít chỉ thấy một cầu thang trống không người, rồi bất tỉnh. Khả Hân lúc này mới bước ra đứng từ trên bậc thang cao nhất của tầng một 1 nhìn xuống nở 1 nụ cười chiến thắng vả máu lạnh.

- Từ nay, chị và em xem như không còn hận thù gì nhé! Em. . . Họ.

Cô gỡ găng tay ra, vứt xuống đất và rời khỏi tập đoàn/ Khi đi ra khỏi tập đoàn P&K cô búng tay một cái. CCTV ở cầu thang hoạt động trở lại.

Về phần Gia Khang khi Khả Hân rời đi anh liền xuất hiện, thấy Kiều Anh ôm bụng, bê bết máu nằm dưới cầu thang, anh liền lập tức chạy xuống đỡ lấy Kiều Anh và đưa vào bệnh viện, không lâu sao Gia Phúc cũng hay tin mà đến.

Do té từ trên cao xuống nên Kiều Anh bể hết nước ói ra ngoài ảnh hưởng đến em bé. Khi phẫu thuật bác sĩ ra khỏi Gia Phúc là giữ tính mạng đứa bé hay người mẹ. Nếu giữ tính mạng đứa bé thì người mẹ sẽ mất, nhưng nếu giữ tính mạng người mẹ thì đứa bé sẽ mất vả người mẹ sau này sẽ vô sinh mãi mãi. Gia Phúc đứng trước sự lựa chọn khó khăn nhưng rồi anh cũng chọn người mẹ.

Khả Hân ngồi trước màn hình mà CCTV quay, chống tay lên càm quan sát thấy Gia Phúc bị rơi vào khó khăn đó cô chợt cười một nụ cười rất nhạt nhưng đầy thỏa mãn và mang đậm vì tàn ác. Nếu như lúc trước anh và Thiên Lam lấy nhau thì sau này sẽ không có chuyện này xảy ra và cô còn nói.

- Cháo à, cho dì xin lỗi, thực chất cháu không nên xuất hiện và tồn tại trên cõi đời này.

- Gia Phúc rồi nay mai không chỉ anh mất con mà gia sản, sự nghiệp anh mất hết tất cả. Tôi phải khiến anh mất trắng tay và qùy trước mộ của Thiên Lam mà thú tội.

Tay Khả Hân đập xuống bàn một cách đầy tức giận.

Sau đó cô cầm điện thoại lên và kêu ai đó làm việc tiếp theo.

Trước băng ghế chờ đèn cấp cứu tắt không chỉ có Gia Phúc mà còn Gia Khang người chứng kiến tất cả và cùng với cha mẹ anh. Anh chợt nhớ lại hình ảnh của Khả Hân lúc đó, đó là một con người khác không phải Khả Hân mà anh quen, Khả Hân là một cô gái nặng động hiền lành và dễ thương chứ không tàn nhẫn và độc ác đến vậy. Nhưng rồi anh cũng phải thừa nhận đó chính là Khả Hân, thực ra anh đã biết hết mọi chuyện và điều tra được thân thế của Khả Hân, khi cô đồng ý làm người con gái anh yêu thì lòng anh lúc đó nghĩa bản thân anh nhất định sẽ làm cô thức tỉnh và ngăn cản mọi âm mưu trả thù tiếp theo của cô. Anh biết cô có một quá khứ rất khi thương nhưng anh cũng biết bản chất cô không phải từ nhỏ đã độc ác như thế mọi thứ đều do hoàn cảnh ép buột và do cuộc sống tha hóa. Thế mà bản thân anh bây giờ lại không thể ngăn cản mà bất lực đứng nhìn cô trả thù, anh thầm trách bản thân thất bại.

Điện thoại anh đột nhiên đổ chuông, một linh cảm không tốt xuất hiện trong anh, anh nghe máy rồi tức tốc trở về tập đoàn vàlên phòng hệ thống an ninh.

Các giác đốc ở điều hành ở các khu cũng đến.

- Phó Chủ tịch tập đoàn bị hacker xâm nhập.

Tổng giám đốc thông báo. Gia Khang vừa được thăng trong 6 tháng nay.

Gia Khang ngồi xuống trước máy chủ của tập đoàn, bàn tay không ngừng di chuyển trên bản phím. Anh kêu thư kí của Gia Phúc gọi cho Gia Phúc về.không lâu sau Gia Phúc cũng có mặt.

Tại ngôi biệt thự kia, ở phòng làm việc bí mật, ở đây có 2 chiếc lattop, và đang làm việc hết công suất của nó.

Cánh cửa chợt mở ra, một cô gái tóc ngắn, mặc đồ đen bước vào.

- Mọi chuyện đến đâu rồi?

Giọng nữ uy quyền vang lên.

- Chủ tịch hình như anh em nhà họ Trầnđã vào cuộc.

- Gọi Hoàng Khải tới đây giúp đỡ.

Khả Hân cũng chính thức vào cuộc, cuộc chiến bây giờ trở thành 1 cuộc chiến cân sức của những con người đứng đầu tập đoàn lớn.

2 máy chủ giờ có 2 ghê ngồi là Gia Phúc và Gia Khang, những máy khác cũng có sự giúp sức của các giám đốc ở các khu.

Hoàng Khải đến nhưng không giúp Khả Hân vì không muốn cô lâm vào hố sâu của hận thù. Hoàng Khải đứng ở ngoài xem.

- Hình như anh theo em bao nhiêu năm cũng chưa hiểu tớ thì phải. Nếu tớ là loại người tầm thường thì  K&H đã không trở lại thời hoàng kim và lớn như bây giờ._ Khả Hân  nhếch mép Hoàng Khải đứng khoanh tay, im lặng không nói gì.

- Bella, chị đem hồ sơ trong usb này phát tán ra ngoài._ Khả Hân đưa cho thư kí của cô 1 usb. Bella nhận usb đó đi ra ngoài nhưng bị Hoàng Khải giữ lại.

- Chủ đã mù quáng rồi, giờ đến cả thư kí._ Hoàng Khải nghiêm túc này có lẽ lần này anh quyết tâm ngăn cản cô cho bằng được.

Khả Hân nhìn anh một lúc thì vang lên tiếng cười khiến người khác lạnh gáy.

- Em biết anh sẽ ngăn cản nên em không hề lấy một tài liệu bí mật nào của P&K.

Nghe câu đó lòng Hoàng Khải nhẹ xuống một chút nhưng vẫn còn cảm thấy bất an.

- Nhưng thật xin lỗi, anh đã ngăn cản trễ, hệ thống của P&K đã bị virut của em xâm nhập và tàn phá, ngày mai tin tập đoàn P&K phá sản sẽ xuất hiện.





Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 21 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

3 • [Hiện đại] Cá mực hầm mật - Mặc Bảo Phi Bảo

1 ... 16, 17, 18

4 • [Hiện đại] Sở Sở - 099

1 ... 16, 17, 18

[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 87, 88, 89

6 • [Hiện đại] Không bằng duyên mỏng - Viên Nghệ

1 ... 25, 26, 27

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Tôi bị ép buộc - Linh Lạc Thành Nê

1 ... 16, 17, 18

8 • [Xuyên không - Điền văn] Cuộc sống điền viên trên núi của nông phu - Quả Đống CC

1 ... 33, 34, 35

[Xuyên không] Khuynh thế tuyệt sủng tiểu hồ phi - Thanh Canh Điểu

1 ... 62, 63, 64

10 • [Hiện đại] Ông xã cầm thú không đáng tin - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 73, 74, 75

11 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

12 • [Cổ đại] Trưởng thôn là đóa kiều hoa - Vương Vượng Vượng

1 ... 16, 17, 18

13 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 192, 193, 194

14 • [Xuyên không] Bảo Bảo vô lương Bà mẹ mập là của ta - Ngũ Ngũ

1 ... 85, 86, 87

15 • [Hiện đại] Có hợp có tan - Lâu Vũ Tình

1 ... 10, 11, 12

[Hiện đại] Hào môn thịnh sủng bảo bối thật xin lỗi - Hạ San Hô

1 ... 49, 50, 51

17 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại sinh em bé - Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

1 ... 15, 16, 17

18 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

[Xuyên không] Tỳ nữ vương phi - Lữ Nhan

1 ... 40, 41, 42

20 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246



Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 327 điểm để mua Tám điện thoại
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 285 điểm để mua Thỏ nháy nhót
hakuha: 2 năm trước mọi người rất hay xài cái này
sau 2 năm trở lại ngày càng im ắng haizzz
Shop - Đấu giá: hakuha vừa đặt giá 360 điểm để mua Tấm thảm trái tim
Shop - Đấu giá: hakuha vừa đặt giá 270 điểm để mua Thỏ nháy nhót
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 254 điểm để mua Thỏ nháy nhót
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 401 điểm để mua Bông tai hạt dẻ
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 306 điểm để mua Bé nấm
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 318 điểm để mua Hằng Nga
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 400 điểm để mua Cặp đôi hamster
Shop - Đấu giá: Tiểu Ly Ly vừa đặt giá 528 điểm để mua Mây
Shop - Đấu giá: Tiểu Ly Ly vừa đặt giá 406 điểm để mua Mashimaro IOU
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 548 điểm để mua Mashimaro chờ xe buýt
Hoàng Phong Linh: :<
Shop - Đấu giá: 18521434 vừa đặt giá 315 điểm để mua Bé Mascot xanh
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 417 điểm để mua Mèo ôm cuộn len
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 294 điểm để mua Hello
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 250 điểm để mua Gấu trắng mơ màng
Shop - Đấu giá: mymy0191 vừa đặt giá 390 điểm để mua Nữ thần công lý
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 279 điểm để mua Hello
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 291 điểm để mua Mèo núp sau đám mây
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 276 điểm để mua Mèo núp sau đám mây
Shop - Đấu giá: á bì vừa đặt giá 212 điểm để mua Bảng khen thưởng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 397 điểm để mua Siêu nhân nhí
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 285 điểm để mua Bé hồng 3
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua iPod Shuffle
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 301 điểm để mua Cà phê
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 236 điểm để mua Giường ca rô đen
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 601 điểm để mua Cự Giải Nữ
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 377 điểm để mua Princess 4

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.