Diễn đàn Lê Quý Đôn
https://diendanlequydon.com/

[Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ: phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca
https://diendanlequydon.com/viewtopic.php?t=403327
Trang 30/246

Người gởi:  V.O [ 06.06.2017, 07:23 ]
Tiêu đề:  Re: [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ: phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

Chương 87: Dưỡng thương (1)

Edit: V.O

Bạch Vũ nghe được thanh âm nhỏ nhẹ của Dạ Quân Mạc, đáy lòng khô nóng giống như kỳ tích bình tĩnh trở lại, bối rối dựa vào lòng hắn. Nàng an tâm tựa vào trong lồng ngực ổn định của Dạ Quân Mạc, chiếm lấy hơi thở lạnh như băng trên người hắn.

Bóng dáng Ám Ưng cao ngất đứng ở phía sau Dạ Quân Mạc, trầm giọng nói: "Là Hoàn Tố Âm cùng Liễu Thiệu Nguyên nghe theo mệnh lệnh của Bách Lý Vân Diễm hạ độc."

Ánh mắt Dạ Quân Mạc lạnh như đao băng, một cỗ sát ý dày đặc từ trên người hắn không tiếng động tràn ra, làm cho độ ấm chung quanh nháy mắt lạnh xuống, "Giết chết Hoàn Tố Âm, Liễu gia cũng không cần tồn tại nữa , giải quyết tốt hậu quả, mời Vô Trần Cung đến xử lý."

"Vâng" Ám Ưng nhịn không được rùng mình một cái. Thánh Quân cũng chưa đề cập đến Bách Lý gia, đây là tính toán để cho bọn họ tiếp tục sống sót. Cái này cũng không phải là chuyện gì tốt, người bình thường đắc tội Thánh Quân mà có thể hảo hảo sống tốt, chỉ biết chết càng thảm hại hơn.

Dạ Quân Mạc ôm lấy Bạch Vũ, lập tức xuống núi, ly khai doanh địa.

Động tĩnh thật lớn kinh động đến cả doanh địa, người đầu tiên tới chính là Đông thúc cùng Sa Hoằng, Sa Hoằng nhìn thấy nhà gỗ đã biến thành phế tích, kinh hoảng chạy vào bên trong tìm kiếm, "Bạch Vũ! Bạch Vũ! Ngươi ở nơi nào?"

Trên mặt Đông thúc cũng hiện lên một tia lo lắng, hai người rất nhanh ở trong phế tích hỗn loạn tìm được Hoàn Tố Âm máu tươi đầy người cùng một khối thi thể cháy đen cơ hồ cũng bị đốt thành tro.

Sa Hoằng nhìn thấy cỗ thi thể kia, thân thể hơi hơi phát run. Hắn không thể xác định được người này có phải Bạch Vũ hay không, hắn nhìn thi thể cháy đen, đầu óc trống rỗng.

Đông thúc kéo Hoàn Tố Âm đi ra, lập tức chữa thương cho nàng ta.

Thời điểm Đông Nhạc Quận vương mang theo mọi người tới, Hoàn Tố Âm vừa mới được chữa trị cũng chưa tỉnh táo lại, nàng ta bị bỏng cả người, khuôn mặt bị thiêu rụi, linh mạch cũng bị phế bỏ .

"Phụ vương, người phải làm chủ cho con! Bạch Vũ giết Liễu Thiệu Nguyên, còn đem con đánh bị thương thành như vậy. . . . . ." Hoàn Tố Âm giống như nổi điên ôm lấy chân Đông Nhạc Quận vương, thê thảm khóc lớn.

"Liễu Thiệu Nguyên? Ngươi nói khối thi thể này là Liễu Thiệu Nguyên?" Sa Hoằng phục hồi tinh thần lại, thần kinh buộc chặt nhất thời được buông lỏng, không phải Bạch Vũ là tốt rồi.

Liễu Vô Song quá sợ hãi, cuống quít chạy đến bên cạnh thi thể xem xét, quả nhiên từ trên thi thể tìm được lệnh bài Liễu gia còn chưa bị đốt cháy hoàn toàn.

Hắn nổi trận lôi đình, "Đông Nhạc Quận vương, đây là có chuyện gì? Chúng ta đại diện Bắc La Quận quốc Đông Nhạc các ngươi, Tiềm Long Vệ của ngươi lại đem người nhà Liễu gia ta giết chết, ngươi phải cho ta một cái công đạo!"

Đông Nhạc Quận vương vuốt vuốt ngón tay, rất không vui nhìn Hoàn Tố Âm đang khóc lóc kể lể bên cạnh, "Bạch Vũ vì cái gì lại đột nhiên giết Liễu Thiệu Nguyên, còn làm ngươi bị thương? Không phải là các ngươi làm cái gì đó chứ?"

Hoàn Tố Âm gào khóc biện giải, "Không có, con chỉ mang Liễu Thiệu Nguyên đến đây bái phỏng nàng ta, ai ngờ nàng ta vừa nhìn thấy chúng con không nói hai lời liền động thủ. Phụ vương, người phải tin tưởng con a. . . . . ."

Liễu Vô Song cười lạnh, "Đông Nhạc Quận vương, bây giờ ngươi còn có cái gì để nói, chính nghĩa nữ của ngươi làm chứng, chính là Bạch Vũ giết chết đường đệ Liễu Thiệu Nguyên của ta! Thỉnh Quận vương đem Bạch Vũ giao ra đây, vì Liễu Thiệu Nguyên đền mạng!"

Ánh mắt Quận vương lợi hại giống như chim ưng săn mồi đột nhiên lạnh lùng, "Ngươi đây là uy hiếp bổn vương?"

"Không dám, bất quá Quận vương hẳn là sẽ không bao che Bạch Vũ đi? Phóng túng cho kẻ dưới giết sứ giả Bắc La, đây không chỉ là vấn đề của Liễu gia ta, mà còn là Đông Nhạc các ngươi không đem Bắc La để vào mắt, quận vương thật muốn cầm trượng chiến tranh sao?" Liễu Vô Song giọng điệu như kẻ gây sự, kiêu ngạo giằng co cùng Đông Nhạc Quận vương.

Đông Nhạc Quận vương giận tái mặt, nhìn về phía Đông thúc, "Bạch Vũ hiện tại đang ở nơi nào?"

"Không biết, không tìm được nàng."

"Hừ, còn nói, khẳng định là sau khi giết người, lo lắng bị truy vấn,đã đào tẩu." Liễu Vô Song khinh thường cắn răng, "Quận vương còn không nhanh chóng phái người đi phong tỏa Vương thành, đem nàng ta bắt lại."

"Im miệng! Ngươi có tư cách gì ở trong này khoa tay múa chân!" Sa Hoằng rống giận, "Bạch Vũ sẽ không tùy tiện động thủ, liễu Thiệu Nguyên chết ở trong tay Bạch Vũ, nhất định là hắn xứng đáng!"


Người gởi:  V.O [ 07.06.2017, 08:04 ]
Tiêu đề:  Re: [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ: phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

Dạo này ta đang bù đầu vô mấy cái vụ học hành- thực hành - làm việc - thi cử dữ lắm, ta đang bị stress nặng nên có lẽ trong hai tuần tới không post chương năng suất được như thế này nữa, có hôm sẽ vì bận mà không ed. được chương nào luôn, cho nên mấy nàng ráng nhịn mấy hôm, ta sẽ cố gắng ed. cho m.n, đợi ta thi xong sẽ tính tiếp :speaker:
Thế nhé :-D  :-D

Chương 88: Dưỡng thương (2)

Edit: V.O

"Ngươi muốn chết!" Liễu Vô Song một chưởng chụp vào Sa Hoằng. Linh thuật Mộc hệ Liệt Phong Chưởng, phong chưởng như lưỡi dao sắc bén xé rách không khí, dâng lên hàn ý lạnh thấu xương.

Quanh thân Sa Hoằng nháy mắt đất đá bay mù trời, đá vụn hỗn loạn nghênh đón phong chưởng của Liễu Vô Song.

Hai cổ lực lượng ầm ầm va chạm, phát ra một tiếng nổ, bụi mù tán ra đầy trời, khiến núi đá chung quanh như lung lay sắp đổ.

"Được rồi!" Đông Nhạc Quận vương tức giận quở trách một tiếng, ngăn lại bọn họ đang định đánh tiếp, thản nhiên phân phó Sa Hoằng, "Ngươi mang theo Cấm vệ quân phong tỏa Vương thành, đi tìm Bạch Vũ."

"Phụ vương. . . . . ." Sắc mặt Sa Hoằng thay đổi nhanh chóng.

"Ngươi trước tìm ra Bạch Vũ rồi nói sau." Đông Nhạc Quận vương chỉ tiếc rèn sắt không thành thép trừng mắt liếc hắn một cái. Nghĩa tử này của hắn cái gì cũng tốt, nhưng suy nghĩ lại rất đơn giản, chuyện này mặc kệ chân tướng ra sao, trước phải đem Bạch Vũ tìm ra mới được.

Sa Hoằng đành phải phong tỏa Vương thành, mang theo Cấm vệ quân khắp nơi điều tra.

Bạch Vũ bị người khắp nơi tìm kiếm lúc này vẫn còn đang làm tổ ở trong lồng ngực Dạ Quân Mạc, vặn vẹo thân thể đang nóng lên, vịn chặt lấy Dạ Quân Mạc không buông. Dạ Quân Mạc thật sâu cảm thấy hắn đang tự tìm khổ, bất đắc dĩ ôm Bạch Vũ ngâm mình ở trong băng trì.

Nước ao lạnh lẽo làm cho Bạch Vũ thoải mái hơn, cả người ở trong nước nhẹ nhàng bay bổng, chợt đi vào giấc mộng, trở về giấc mộng lần trước ở cái sơn động kia.

Dạ Quân Mạc đứng ở đối diện nàng, một bàn tay bị giữ lại, con ngươi hàn tinh lạnh lùng nhìn nàng.

Bạch Vũ bĩu môi, vẻ mặt ủy khuất, "Ngươi bổ nhào về phía trước để làm gì? Khó trách cô cô nói nam nhân đều là sắc quỷ!"

Dạ Quân Mạc khuôn mặt lạnh lùng hiện lên châm chọc, "Biết còn dám để cho ta ở cùng với ngươi, ngươi không phải gặp những người khác cũng tùy tiện như vậy?"

"Mới không có! Ta chỉ yêu cầu ngươi theo bồi ta. Người khác có nghĩ đến, ta cũng không cần đâu!" Bạch Vũ đúng lý hợp tình phản bác.

"Vì cái gì?"

"Bởi vì bọn họ rất xấu ."

Dạ Quân Mạc: ". . . . . ."

Bạch Vũ bỏ lại Dạ Quân Mạc, trở về cung điện, thẳng đến buổi tối mới lén lút lại đây, nấu một chén thuốc chữa thương cho Dạ Quân Mạc, "Thượng Quan Vân Trần ca ca còn chưa có buông tha đâu, vẫn còn đi khắp nơi tìm ngươi, ngươi rốt cuộc là có thân phận gì, có thể khiến cho hắn tìm lâu như vậy?"

Dạ Quân Mạc trầm mặc.

Bạch Vũ cũng không trông cậy vào hắn trả lời, sau khi nhìn thấy hắn uống thuốc xong, bổ nhào về phía quần áo của hắn.

"Ngươi làm cái gì?" Dạ Quân Mạc lạnh nhạt nhìn nàng.

"Bôi dược lên cho ngươi, thương thế của ngươi nghiêm trọng như vậy, chỉ uống thang dược thì làm sao mà đủ? Còn phải thoa ngoài da."

Gân xanh trên trán Dạ Quân Mạc không tự giác nhảy lên vài cái, "Ta tự mình làm."

"Nhưng phía sau lưng ngươi cũng không với tới được." Bạch Vũ không đợi Dạ Quân Mạc phản kháng, thuần thục cắt áo choàng của hắn, thấy thân thể Dạ Quân Mạc che kín đầy miệng vết thương.

Có vết thương mới, vết thương cũ, còn có vết thương cũ kỹ đã hơn mười năm.

Dạ Quân Mạc chỉ mới là một thiếu niên, vết thương cũ kỹ này có thể là lúc hắn còn là đứa nhỏ lưu lại, vết sẹo rất nhiều, phần lớn đều là vết thương do roi da cùng que hàn nóng cháy lưu lại.

Thế nhưng hạ độc thủ với một đứa nhỏ, người nào nhẫn tâm như vậy?

Bạch Vũ trong lòng không hiểu vì sao lại tê rần, ngón tay nhẹ nhàng sờ qua những vết thương cũ kỹ này, "Đau không?"

Dạ Quân Mạc trong đôi mắt hiện lên một tia mê mang. Đau không? Chưa từng có người hỏi qua hắn đau không, hắn từ lúc còn nhỏ liền nhận sứ mệnh tạo lập gia tộc, hắn kế thừa lực lượng người khác tha thiết ước mơ, hắn được định trở thành vương giả cao cao tại thượng, nhưng chưa ai từng hỏi qua hắn nghĩ như thế nào.

Độ ấm trên đầu ngón tay Bạch Vũ như một dòng nước ấm, lặng yên không một tiếng động tiến vào trái tim đích lạnh băng cứng rắn của hắn.

Bạch Vũ tay chân nhẹ nhàng rắc thuốc bột lên miệng vết thương của hắn, "Sẽ đau đó, ngươi kiên nhẫn một chút."

Dạ Quân Mạc nhắm mắt lại, trầm mặc không phát ra một tia âm thanh.




Người gởi:  V.O [ 08.06.2017, 07:55 ]
Tiêu đề:  Re: [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ: phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

Chương 89: Dưỡng thương (3)

Edit: V.O

Dược tốt nhất, Bạch Vũ lấy ra một cái cặp lồng đựng thức ăn, từ bên trong lấy ra năm sáu đĩa đồ ăn, cười tủm tỉm đem bát đũa đưa cho Dạ Quân Mạc, "Ăn đi, đây là ta tự tay làm, cô cô bọn họ ăn đều nói rất ngon."

Chỉ sợ là bọn họ chỉ gạt ngươi thôi? Dạ Quân Mạc không ôm hy vọng gắp lên một miếng thức ăn chay, lại lập tức bị hương vị làm cho kinh ngạc, tay nghề Bạch Vũ thế nhưng có thể đem thức ăn chay bình thường làm ra hương vị thịt!

Hắn ngẩng đầu, phát hiện đôi mắt Bạch Vũ đang trông mong nhìn hắn, "Ta muốn ăn cá."

Dạ Quân Mạc nâng mi.

"Cá có xương, ngươi giúp ta lấy ra được không?"

Dạ Quân Mạc: ". . . . . ."

"Ta đã giúp ngươi bôi dược , ngươi phải giúp ta lấy xương!" Bạch Vũ đúng lý hợp tình yêu cầu.

Dạ Quân Mạc lạnh lùng, "Ta không yêu cầu ngươi hỗ trợ."

"Nhưng ta đã giúp ngươi , ngươi không thể phủ nhận. Hơn nữa ta còn giúp ngươi giấu diếm, không đem ngươi giao ra, ta còn nấu cơm cho ngươi ăn, còn giúp ngươi chữa thương, ta là ân nhân của ngươi, ta không cần ngươi lấy thân báo đáp, ngươi giúp ta gỡ xương cá ra là được rồi. . . . . ." Bạch Vũ lải nhải càm ràm.

Dạ Quân Mạc cuối cùng cũng thỏa hiệp , hắn cảm thấy nếu hắn không động thủ, Bạch Vũ có thể vẫn tiếp tục lải nhải, giày vò lỗ tai hắn không chai thì không dừng lại.

Dạ Quân Mạc chưa từng làm loại chuyện mạc danh kỳ diệu gỡ xương cá này, ở trong thịt cá gỡ nửa ngày, đem một con cá nguyên vẹn đâm thành từng mảnh nhỏ, vậy mới thấy không dễ dàng lấy ra thịt cá.

Bạch Vũ không chút chê bai, thực vừa lòng ăn vào bụng.

Ba ngày sau, Bạch Vũ mỗi ngày đều đúng hạn đến sơn động, mang thuốc trị thương cùng đồ ăn đến cho Dạ Quân Mạc. Nàng gần đây đặc biệt thích ăn cá, mỗi ngày đều thay đổi làm đa dạng các loại cá mang cho Dạ Quân Mạc.

Dạ Quân Mạc âm nghiêm mặt giúp nàng gỡ xương cá ba ngày, thương thế trên người cuối cùng cũng gần tốt, vết sẹo cũ cũng được Bạch Vũ dùng thuốc mỡ trừ sẹo làm biến mất .

"Ngươi từ hôm nay trở đi đừng cực khổ uống dược nữa , theo bồi ta đi ra ngoài chơi đi." Bạch Vũ ăn uống no đủ, lười biếng tựa vào trên người Dạ Quân Mạc, sôi nổi như một con mèo nhỏ nhàn hạ.

Dạ Quân Mạc nhìn thoáng qua Bạch Vũ bên cạnh, hờ hững hỏi: "Đi đâu?"

"Ta mang ngươi đi đến một nơi rất tốt, một nơi chỉ có ta có thể đi. Cam đoan Thượng Quan ca ca cùng Ngọc tỷ tỷ sẽ không phát hiện ra ngươi." hai mắt Bạch Vũ vụt sáng lên, ánh mắt ngập nước như bảo thạch sáng ngời.

Nàng cởi bỏ xiềng xích cho Dạ Quân Mạc, túm hắn ra khỏi sơn động.

Hai người lén lút tiêu sái hơn nửa ngày, đi tới trước một tòa cổng vòm cổ xưa thật lớn.

Dạ Quân Mạc giống như đang trôi nổi ở trên đám mây nhìn cổng vòm cổ xưa, khiếp sợ không thôi.

Nơi này là cổng vào không gian mà Thần Sáng Thế viễn cổ lưu lại.

Khó trách Bạch Vũ nói chỉ có nàng mới có thể đi vào, nếu không có huyết mạch Sáng Thế che chở, cầu thang đại môn liền và thông nhau đều không thể đi lên, càng không thể đi vào không gian.

"Chúng ta đi thôi." Bạch Vũ túm Dạ Quân Mạc đi lên cầu thang bạch ngọc.

Một cỗ lực lượng bài xích lập tức ảnh hưởng đến trên người hai người, Dạ Quân Mạc cảm thấy trọng lực ngàn cân áp thật mạnh ở trên người hắn, hai chân như bị dính chì, mỗi một bước đi đều thập phần gian nan.

Bạch Vũ đi cũng rất chậm, nàng có được huyết mạch Sáng Thế, cũng được không gian bảo hộ, nhưng đồng dạng cũng chịu áp lực.

Đi đến một nửa, Dạ Quân Mạc cảm thấy vô lực quay đầu đi xuống, hắn đã va chạm vào điểm mấu chốt cuả không gian, nếu còn đi xuống, sẽ bị lực lượng Sáng Thế Thần phá tan thành từng mảnh. Nếu không phải Bạch Vũ lôi kéo hắn đi vào, thì hắn đã sớm chết.

Hắn nhìn về phía Bạch Vũ, Bạch Vũ cũng nhìn về phía hắn, một chút ý tứ buông tha cho hắn đều không có.



Trang 30/246 Múi giờ = Giờ VN (UTC+7)
Powered by phpBB © 2000, 2002, 2005, 2007 phpBB Group
http://www.phpbb.com/