Diễn đàn Lê Quý Đôn
https://diendanlequydon.com/

[Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ: phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca
https://diendanlequydon.com/viewtopic.php?t=403327
Trang 147/246

Người gởi:  V.O [ 30.10.2017, 20:53 ]
Tiêu đề:  Re: [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ: phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

Chương 436: Thượng Quan Vân Trần

Edit: V.O

Nam Môn Tĩnh hừ lạnh một tiếng, không hề đáp lại Bạch Vũ.

Tư Minh ở phía sau trừng thẳng mắt, thấp giọng oán giận: "Có gì đặc biệt hơn người, không phải chỉ là Linh Chủ sao? Trưởng lão Phục Mãn cũng là Linh Chủ, cha ta cũng là Linh Chủ, dựa vào cái gì mà muốn chúng ta ở đây chờ bọn họ lâu như vậy?"

"Không, không phải chờ đợi bọn họ." Tử Như lắc đầu.

Một bóng dáng màu đen bỗng nhiên xuất hiện trong tuyết trắng xóa, vừa xuất hiện đã quấy động thiên địa phong vân, khí thế bễ nghễ thiên hạ nhấc lên gió tuyết cuồng loạn, cuốn sạch cả tòa núi tuyết.

Hắn cũng không hề làm gì, hơi thở lạnh lẽo quanh thân khiến cho người ta lạnh run, càng rét lạnh hơn so với gió tuyết trên đỉnh núi. Áp lực vô tận bao phủ đỉnh núi, khí phách ngạo nghễ mới vừa rồi của Dạ Vương không đáng kể chút nào, mọi người chỉ cảm thấy thân thể bọn họ giống như đã không còn thuộc về mình, bị lực lượng cường đại này chi phối.

Dạ Quân mạc chậm rãi đi ra từ trong tuyết trắng, tàn ảnh chợt lóe liền đến chỗ trên đài cao. Cho dù là người cho tới bây giờ chưa từng gặp qua hắn cũng phản ứng kịp ở trong một cái nháy mắt này, đây là Thánh Quân!

"Thánh Quân." Dạ Vương dẫn theo hai tỷ muội Nam Môn tới nghênh đón.

Dạ Quân Mạc phất tay, một đạo linh khí nện lên trung tâm đài cao, nháy mắt khuếch tán ra ngoài, bao phủ mọi người lại.

"Đi thôi." Hắn không nói nhiều lời, linh khí cường đại xé rách không gian, đưa hơn trăm người xuyên đến Đại lục Hiên Thổ.

Bạch Vũ cảm thấy có chút choáng váng đầu đến mức muốn buồn nôn, cực kỳ không thích ứng với loại xuyên qua kiểu xé rách không gian này, một cánh tay có lực đỡ lấy vòng eo của nàng, giúp cho nàng gắng gượng đứng vững. diendanlequydon – V.O

Nàng ngẩng đầu, vừa thấy Dạ Quân Mạc, lập tức thả lỏng tựa vào trên người hắn, một lúc lâu mới tỉnh lại.

Chờ đến lúc nàng mở to mắt nhìn chung quanh mới phát hiện có chút không đúng.

Mọi người trợn mắt há hốc mồm nhìn nàng và Dạ Quân Mạc, tất cả đều là một bộ vẻ mặt cằm rơi xuống đất.

Nữ nhân này là đứa ngốc sao? Dám tựa vào trên người Thánh Quân như vậy!

Chẳng lẽ nàng ta không biết trên người Thánh Quân có độc à? Chỉ cần tất cả nữ tử yêu thương, nhung nhớ Thánh Quân chạm vào Thánh Quân đều bị trúng độc, người có vận may tốt một chút cũng sẽ nửa chết nửa sống, đã từ lâu Ám Dạ Đế Quốc đã không còn có người dám đến gần Thánh Quân nữa.

"Mặc kệ bọn họ, khá hơn chút nào không?" Dạ Quân Mạc nhẹ giọng hỏi.

"Đã không sao rồi."

"Không gian xuyên qua đều như vậy, thích ứng được thì tốt rồi." Dạ Quân Mạc lấy ra một quả mơ nhét vào trong miệng nàng, chua chua, có một chút vị ngọt, Bạch Vũ ăn vô cùng vui vẻ.

Cằm mọi người lại rơi xuống đất, lần này ngay cả tròng mắt cũng sắp rơi ra ngoài.
Thánh Quân lại không độc chết nữ nhân này, còn chủ động ôm nàng ta! A, trái tim đều sắp vỡ, rốt cuộc nữ nhân này là ai?

Nam Môn Tư híp mắt, trên mặt không có biểu cảm gì.

Nam Môn Tĩnh lại không nhịn được, ghen ghét cắn răng, trong mắt tràn đầy không cam lòng, nghĩ có nên tiến lên cắt ngang bọn họ hay không.

Lúc này, một tiếng quát lạnh mạnh mẽ mà bá đạo từ phương xa truyền đến: "Dạ Quân Mạc, ngươi đến chậm!"

Mọi người đều nhìn về phía đào cao ở chỗ xa xa, một nam tử khí vũ hiên ngang, ngọc thụ lâm phong đứng ngạo nghễ ở trên đài cao, áo bào màu lam sáng chói trên người bay lên trong gió, tiêu sái phiêu dật, trên khuôn mặt góc cạnh rõ ràng của hắn có đôi mắt anh tuấn, lộ ra anh khí kiêu ngạo.

Thượng Quan Vân Trần!

Bạch Vũ nhìn thấy hắn ta, trong lòng không có cảm giác gì.
Nhìn thấy Thượng Quan Vân Trần một lần nữa cũng không có tình cảm như trong tưởng tượng, dường như chán ghét cũng không có, cảm giác như là đang nhìn một người không quen biết, tuy đã nhớ ra tình cảm thanh mai trúc mã với hắn ta trong trí nhớ, nhưng hình như đã biến mất.

Thượng Quan Vân Trần cũng nhìn thấy nàng, đồng tử trong mắt đột nhiên co rụt lại, phi thân bay đến, đảo mắt đến chỗ bên cạnh Dạ Quân Mạc.

"Là ngươi!" Thượng Quan Vân Trần cười lạnh, nhìn về phía Dạ Quân Mạc: "Vậy mà thật sự đúng là để cho ngươi tìm được. Ngươi dẫn nàng ta tới đây để chịu chết à?"

V.O: Tin vui cho các nàng, bản Trung đã hoàn, tổng cộng là 732 chương ^^


Người gởi:  V.O [ 31.10.2017, 20:23 ]
Tiêu đề:  Re: [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ: phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

Chương 437: Thi đấu tuyển chọn, thắng liên tiếp (1)

Edit: V.O

Đột nhiên, hơi thở trên người Dạ Quân Mạc âm trầm xuống: "Nếu ta đã dám đưa nàng ấy tới, cũng sẽ bảo vệ nàng ấy chu toàn."

"Là sao? Không phải nàng ta tới tham gia cuộc chiến Thần Vực à? Ngươi cũng không thể nhúng tay vào thi đấu tuyển chọn và Thần Vực?" Thượng Quan Vân Trần cười lạnh.

"Ngươi cũng không thể nhúng tay." Dạ Quân Mạc lạnh lùng nhìn Thượng Quân Vân Trần: "Nếu ngươi dám ra tay, ta liền giết ngươi."

Nụ cười của Thượng Quan Vân Trần cứng lại một lúc, chắc chắn hắn ta cũng không nghi ngờ Dạ Quân Mạc nói được thì sẽ làm được, nhưng từ trước đến nay hắn ta không đặt loại uy hiếp này trong lòng.

Hắn ta nhìn Bạch Vũ, dung nhan tuyệt sắc kia giống hệt như vạn năm trước, dường như tính tình cũng ngây thơ không biết gì giống như vạn năm trước, khiến cho hắn ta chán ghét!

Nhưng nhìn nàng tựa vào trong lòng Dạ Quân Mạc giống như vạn năm trước, hắn liền có một loại ý nghĩ thôi thúc muốn kéo nàng ra.

"Nên bắt đầu thi đấu tuyển chọn đi, đừng đứng ngẩn người ở đây." Dạ Quân Mạc lạnh lùng nhắc nhở hắn ta.

Thượng Quan Vân Trần phục hồi tinh thần lại, mới phát hiện hắn ta đã nhìn chằm chằm Bạch Vũ một lúc rất lâu, hắn ta xoay người trở lại trên đài cao, Dạ Quân Mạc cũng buông lỏng Bạch Vũ ra, đi theo.

Chỗ ngồi của Dạ Quân Mạc và Thượng Quan Vân Trần ở trên đài cao, ngồi ở chỗ này, có thể quan sát toàn trường.

Dưới đài cao là một mảnh đất trống khổng lồ, có tám lôi đài ở phía trên, nhóm Triệu Hoán Sư tham gia cuộc chiến Thần Vực đến gần tám lôi đài để tiến hành thi đấu tuyển chọn. Diendanlequydon – V.O

Mỗi một lôi đài đều có hai trọng tài, một người của Sáng Thế Thần Điện, một người của Ám Dạ Đế Quốc.

Lần này, Triệu Hoán Sư đến tham gia trận chiến có tổng cộng hơn 1600 người, trong đó có hơn năm trăm Linh Chủ, còn lại đều là Linh Sư muốn tới tranh giành. Trước khi bắt đầu thi đấu tuyển chọn, mỗi người bọn họ đều tùy tiện lấy một số thứ tự.

Rồi sau đó từng dãy số sẽ ứng với một lôi đài, hơn 1600 người chia đều đến tám lôi đài tỷ thí, mỗi lôi đài có hơn hai trăm người, cuối cùng chọn ra mười người, tám lôi đài chỉ có tổng cộng 80 người có thể tiến vào Thần Vực.

Bạch Vũ bị phân đến lôi đài số bảy. Tử Như, Tư Minh và Công Tôn Ưởng vừa vặn đều được phân đến những lôi đài khác, có lẽ sẽ không gặp nhau.

Mỗi người bọn họ đều phải so đấu 15 trận, nếu thất bại trong mười trận liền trực tiếp bị đào thải, thắng liên tiếp 15 trận sẽ trực tiếp trúng cử. Quy tắc rất đơn giản, tỷ thí cũng bắt đầu rất nhanh, bởi vì nhiều người, chỉ cần phân ra thắng thua, trọng tài lập tức sẽ quyết định, ngay sau đó so tiếp trận tiếp theo.

Dãy số của Bạch Vũ có vẻ gần về cuối, trọng tài vẫn không gọi nàng vào, nàng liền ngồi bên cạnh lôi đài xem cuộc chiến.

Trên đài cao, ánh mắt Thượng Quan Vân Trần đảo qua Bạch Vũ, cười nhạo nhếch môi: "Nàng ta vẫn chỉ là một Linh Sư, ngươi cũng dám để cho nàng ta tới tham chiến, ngay cả thi đấu tuyển chọn nàng ta cũng sẽ không qua được."

Dạ Quân Mạc lạnh lùng liếc nhìn hắn ta: "Cho tới bây giờ ngươi vẫn chưa từng hiểu nàng ấy."

Thượng Quan Vân Trần nhướng mày: "Chuyện đó và hiểu biết có liên quan sao? Nàng ta có thế nào thì cũng không có cách nào bù lại sự chênh lệch giữa Linh Sư và Linh Chủ, Triệu Hoán Thú của Linh Sư cao nhất cũng chỉ có cấp 4, mà cũng chỉ có thể có hai con xuất chiến. Linh Chủ có thể cho ba con xuất chiến, cấp cao nhất của Triệu Hoán Thú có thể đạt tới cấp 5, loại thưởng thức này cũng không cần ta dạy cho ngươi chứ?"

Triệu Hoán Sư đơn hệ chỉ có tổng cộng ba con Triệu Hoán Thú, chỉ khi trở thành Linh Chủ, mới có thể xuất chiến toàn bộ, mới được coi là cường giả chân chính.

Dạ Quân Mạc yên lặng không nói, nhìn về phía lôi đài.

Cuối cùng Bạch Vũ cũng được gọi vào, đối thủ đầu tiên của nàng là một tên Linh Chủ cấp cao, có được ba con Bạch Lộc (nai trắng) hệ Mộc, là một nam nhân trung nhiên vừa cao vừa gầy.

"Hô hô, vận may không tệ, gặp phải một Linh Sư, xem ra có thể thắng liên tiếp rồi." Hắn ta vui tươi hớn hở híp mắt, một chút cũng không đặt Bạch Vũ ở trong lòng. Xem ra Linh Sư đối với Linh Chủ bọn họ chỉ là phần đưa tiễn.

Bạch Vũ nhìn lướt qua Triệu Hoán Thú của hắn ta, ba con hệ Mộc, sức chịu đựng rất cao, nhưng lực công kích không được tốt lắm.

Người gởi:  V.O [ 01.11.2017, 20:26 ]
Tiêu đề:  Re: [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ: phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

Chương 438: Thi đấu tuyển chọn, thắng liên tiếp (2)

Edit: V.O

Kim khắc Mộc, Bạch Vũ suy nghĩ một chút, gọi Tiểu Bạch và Trảm Nguyệt ra.

Người nọ nhìn thoáng Tiểu Bạch Hổ còn không cao bằng một nửa Bạch Lộc, không cho là đúng nhếch mép: "Lên cho ta!"

Ba con Bạch Lộc lập tức nhằm về phía Bạch Vũ, cúi đầu, sừng hươu bén nhọn như lưỡi dao tiến nhanh lên xẹt qua.

Ầm - -

Thân hình Bạch Vũ nhanh chóng lùi lại, móng vuốt sắc bén của Tiểu Bạch quét ngang qua, chưởng phong sắc bén hung hăng đảo qua ba con Bạch Lộc, trong đó có một con bị mất mạng trong nháy mắt, hai con khác hoảng sợ vung hai móng trước lên, khủng hoảng phanh lại.

Nhất thời, vẻ mặt thoải mái của vị Linh Chủ cấp cao kia không còn: "Làm sao có thể?"

Bạch Lộc của hắn chính là cấp 5, sức chịu đựng thâm hậu, làm sao có thể bị một con Bạch Hổ cấp 4 chưởng chết trong một chưởng, ngay cả cơ hội trị liệu cũng không có? Phải biết rằng ba con Bạch Lộc hệ Mộc này đều tu luyện linh thuật trị liệu, chỉ cần có một chút sức lực, linh thuật trị liệu không ngừng tiến hành, muốn chết cũng không dễ dàng như vậy.

Nhưng mà lúc này, Bạch Lộc của hắn ta lại trực tiếp bị chưởng chết, hắn ta muốn cứu cũng không có cơ hội.

Bạch Vũ bĩu môi, đây không phải nên là vậy à?

Cho dù Phách Thiên Liệt của Tiểu Bạch không đánh một cách hung bạo, thương tổn cũng có thể đạt tới 80 điểm, tư chất Bạch Lộc kia của ngươi lại không tốt lắm, phòng ngự quá thấp, sức chịu đựng cũng mới hơn bốn mươi mốt điểm, đương nhiên một chưởng liền bị chụp chết rồi.

Một con Bạch Lộc đã chết, cuối cùng Linh Chủ cấp cao cũng bắt đầu sốt ruột, hai con Bạch Lộc bị khiếp sợ lập tức nghe lệnh quay đầu giáp công (thế đánh gọng kìm, đánh từ hai phía) Tiểu Bạch.

Tiểu Bạch không trốn tránh, móng vuốt sắc bén và sừng hươu va chạm kịch liệt, nháy mắt lại chưởng chết một con Bạch Lộc, nhưng sức chịu đựng cũng thiệt hại năm thành.

"Nhanh! Nhanh giết chết nó!" Linh Chủ rống to.

Lóe - -

Ánh sáng màu lục hiện lên trên người Tiểu Bạch, Trảm Nguyệt lười biếng tựa vào bên chân Bạch Vũ kêu lên vài tiếng 'meo meo'

Đừng nghĩ rằng nó nhỏ thì có thể xem nhẹ, Bạch Vũ gọi ra hai con Triệu Hoán Thú, không phải chỉ một con...

Một Khô Mộc Phùng Xuân, sức chịu đựng của Tiểu Bạch lập tức khôi phục bảy phần.

Mặt mũi của Linh Chủ ở đối diện trắng bệch. Đây là linh thuật chữa khỏi gì vậy, hiệu quả cũng quá thái quá rồi? Diendanlequydon – V.O. Mộc con Bạch Lộc còn sót lại của hắn có thể đấu với một con Bạch Hổ có thể chưởng chết trong một chưởng cộng thêm một con Thần Thú bổ máu sao?
     
Đương nhiên không thể.

Vì thế ba chưởng của Tiểu Bạch vừa hạ xuống, Linh Chủ cấp cao liền phun ra máu, xuống khỏi lôi đài.

Khóe miệng của hai trọng tài đều rút gân, chiến thắng này cũng không khỏi quá dễ dàng chứ? Một Linh Chủ lại để cho một Linh Sư đánh thành như vậy, cũng đã đủ mất mặt.
     
Bạch Vũ thắng được trận đầu một cách thoải mái, ngược lại cũng không khiến quá nhiều người chú ý.

Tuy nói Linh Sư thắng Linh Chủ có vẻ là việc hiếm thấy, nhưng cũng không phải không có, Bạch Vũ có thể thắng cũng không kỳ lạ.

Nhưng kế tiếp, biểu hiện của Bạch Vũ đã khiến cho người khác giật mình.

Trận tỷ thí thứ hai vẫn là một Linh Chủ, Linh Chủ hệ Thủy, Triệu Hoán Thú là rắn nước có độc.

Tiểu Bạch không quan tâm đi lên, vẫn là Phách Thiên Liệt, giành được cơ hội liền tấn công, chỉ cần bị nó chưởng trúng thì chính là chết!

Về phần nếu bị thương, liên tục ba cái Khô Mộc Phùng Xuân của Trảm Nguyệt, sức chịu đựng của Tiểu Bạch lập tức khôi phục đầy.

Không cẩn thận trúng độc, một cái Tịnh Nguyệt của Trảm Nguyệt, Tiểu Bạch lập tức lại sinh khí dồi dào.

Một hổ một mèo, xưng bá lôi đài, từ đầu tới cuối không có chiến thuật gì đáng nói, chỉ tấn công mãnh liệt, phóng túng bổ máu.

Bạch Vũ dễ dàng bất bại trong mười trận!

Tròng mắt của trọng tài muốn trừng ra ngoài: "Linh Sư này thật lợi hại!"

"Đó là đương nhiên." Trong tài đến từ Ám Dạ Đế Quốc ra vẻ cao thâm sờ sờ râu: "Nàng ấy chính là người Thánh Quân chúng ta coi trọng."

"A...? Là thiên tài Thánh Quân các ngươi tự mình chọn ra?"

"Đó là đương nhiên, nàng ấy còn do Thánh Quân chúng ta tự mình dạy dỗ!" Thật ra hắn ta cũng không biết, hắn ta chỉ nhìn thấy lúc Thánh Quân tới, hình như ôm vị cô nương này.

Trọng tài của Sáng Thế Thần Điện trợn trừng mắt, ta tin ngươi mới có quỷ.

Trang 147/246 Múi giờ = Giờ VN (UTC+7)
Powered by phpBB © 2000, 2002, 2005, 2007 phpBB Group
http://www.phpbb.com/