Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 82 bài ] 

Nhật ký theo đuổi Lâm cô nương - Kim Bính

 
Có bài mới 20.01.2019, 18:31
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Thanh Lân Bang Cầm Thú
Đại Thần Thanh Lân Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 20.09.2014, 23:59
Tuổi: 25 Nữ
Bài viết: 391
Được thanks: 1669 lần
Điểm: 39.42
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Nhật ký theo đuổi Lâm cô nương - Kim Bính - Điểm: 55
Chương 66
Edit: Thanh Hưng

Trần Vũ Phi là một tiểu quỷ, vừa gọi một tiếng "Chị Lâm Sơ", đã lập tức hỏi: "Chị ơi năm nay chị mấy tuổi rồi?"

Lâm Sơ cười đáp: "Qua tết là 24 rồi."

Trần Vũ Phi biết tính nhẩm, 38 trừ 24 xong bé lắc đầu một cái, chị gái và ba chênh lệch gần hai tiểu Vũ Phi.

Trần Vũ Phi rất không hài lòng, vì vậy chỉ ôm cánh tay ngồi một bên, nghe người lớn nói chuyện.

Trần Hoa Đoan rất quan tâm đến hàm răng của Lâm Sơ, dọc theo đường đi đều hỏi về tình hình răng của cô, còn hỏi sao khi còn bé cô lại bị sâu răng.

Lâm Sơ cười nói: "Khi còn bé lười biếng, buổi (di.da.l.qy.do) tối trước lúc ngủ không đánh răng, lại luôn ăn kẹo, cuối cùng thì bị như vậy."

Trần Hoa Đoan nói: "Con anh cũng vậy, buổi tối bảo nó đánh răng thật giống như muốn hại nó, đứa bé có phải đều như vậy hay không chứ!"

Lâm Sơ cười cười, cúi đầu nhìn Trần Vũ Phi: "Em cũng giống chị khi còn bé à? Vậy thì không được, em xem chị lớn như vậy vẫn còn phải đi khám nha sĩ đây này."

Trần Vũ Phi gật đầu một cái, có chút hoảng sợ.

Bác sĩ Trần Hoa Đoan giới thiệu chỉ bốn mươi năm mươi tuổi, ngày trước công tác ở bệnh viện nhân dân số 1, tháng tám vừa rồi mới ra ngoài tự lập môn hộ mở một phòng khám, thuận tiện đào hai góc tường tới đây, bệnh nhân cũ mang theo danh thiếp tìm tới nơi này, chủ nhật hiển nhiên đầy ắp cả người.

Trần Hoa Đoan đã có hẹn trước với bác sĩ Bàng, sau khi báo tên thì trực tiếp tiến vào phòng, bác sĩ Bàng vừa mở miệng Trần Vũ Phi ra, vừa nói với Trần Hoa Đoan: "Lúc trước tôi không có cơ hội nói cho cậu, thật ra cậu có thể tới nơi này tìm tôi cũng được."

Trần Hoa Đoan cười nói: "Chỗ kia không dễ tìm à, vừa tới thành phố hỏi một tiếng, tất cả mọi người đều chỉ đường cho tôi. Cái người này làm ăn cũng được nhỉ, hôm tôi đi thành phố kia, bên trong cũng không ít bệnh nhân đâu."

Bác sĩ Bàng nói đôi câu với Trần Vũ Phi, lại cười nói: "Tranh nhau tới, làm cho tôi giống như đang giành bệnh nhân với bệnh viện vậy, tôi chỉ lấy hai bác sĩ tới đây, những thứ khác tôi không thừa nhận." Nói xong, bà ta lại nói: "Bọn họ còn nói phòng khám này mở được, không phải tháng tám tôi mới đưa đến nơi này ư, vốn định ngày là một tuần lễ sau nữa cơ, nhưng lại thấy không sai biệt lắm nên khai trương trước, kết quả vận khí của tôi như thế, mới vừa dời đến nơi này, đã nghe nói trong bệnh viện chúng tôi có một chủ nhiệm khoa bị điên rồi, cầm một con dao mổ vừa giết người vừa đả thương người, ai yêu!"

Cho đến bây giờ bác sĩ Bàng vẫn còn sợ hãi trong lòng, mặc dù bà ta không thấy tận mắt, nhưng phòng làm việc của phòng khám nha khoa lại ở ngay bên cạnh đó, sau khi nghe được tin tức bà ta cảm thấy mình vô cùng may mắn.

Trần Hoa Đoan cũng biết tin tức, bèn hàn huyên với bác sĩ Bàng về đề tài này. Trái tim Lâm Sơ lộp bộp, trí nhớ xa xôi thiếu chút nữa đã quên đi lại ùa về. Ngày đó dao mổ gần trong gang tấc, gác ở trên cổ của y tá, lại cách cô gần như vậy, cô sợ đến nỗi ngay cả tầm mắt cũng không dịch chuyển, Trầm Trọng Tuân xông ra, ôm cô vào trong ngực, nụ hôn đầu cũng bị anh cướp đi tại thời điểm đó, hình như là anh giúp cô một lần, cô sẽ phải trả lại anh một lần.

Hai người bọn họ bắt đầu có liên hệ từ lúc nào nhỉ? Có lẽ là từ lần diễn xuất ở Nam Hồ đó, sau đó cô lại suýt nữa bị xe đụng, vào lúc cô sợ hãi bất lực nhất, cũng đều là Trầm Trọng Tuân đỡ cô dậy, dẫn cô đi bệnh viện, đưa cô về nhà. Lâm Sơ không biết rốt cuộc là từ lúc nào thì mình bắt đầu có cảm giác với Trầm Trọng Tuân, cô còn nhớ rõ Trầm Trọng Tuân khởi động xe máy của Giang Tấn, mặc đồ Tây bay nhanh trong bóng đêm, khi đó cô rất yên lòng, Trầm Trọng Tuân sẽ bảo đảm an toàn cho cô.

Cô cũng biết rằng mình không thể tìm được một người đàn ông hết sức che chở cô giống như Trầm Trọng Tuân nữa.

Khám răng xong, Lâm Sơ bụm má không nói một tiếng, Trần Hoa Đoan cười nói: "Lại có sâu răng rồi, đến lúc đó có thể cùng con trai anh cùng nhau đi khám."

Lâm Sơ trên mặt ửng đỏ, gượng cười một tiếng. Cô đã từng này tuổi, lại còn có sâu răng, thật may là phát hiện kịp thời, nên không bị nghiêm trọng giống như trước.

Trầm Trọng Tuân ở trong công ty Trữ Tiền nhận được tin nhắn, anh mở ra xem, sửng sốt một hồi lâu. Lâm Sơ lại có răng sâu rồi, đây có thể nói như thế nào cho phải!

Trần Hoa Đoan không trực tiếp đưa Lâm Sơ về nhà, anh ta dẫn Lâm Sơ đi ăn cơm trưa, lại hỏi cô có muốn đi Nam Hồ chèo thuyền không.

Trần Vũ Phi lập tức hưng phấn, la hét muốn đi, Trần Hoa Đoan nói: "Chị không đi, con cũng đàng hoàng về nhà!"

Trần Vũ Phi trợn to hai mắt, làm bộ đáng thương túm lấy Lâm Sơ, làm hại trái tim Lâm Sơ run rẩy, thật muốn ôm đứa bé mập mạp này vào trong ngực.

Cuối cùng cô vẫn ôm đến tay. Trần Hoa Đoan thuê một chiếc thuyền nhỏ, mang theo hai người kia bơi ra giữa hồ, Trần Vũ Phi quá kích động, luôn là lúc ẩn lúc hiện, Lâm Sơ ôm cậu bé lên trên đùi, nắm tay nhỏ của cậu bé mà cười híp mắt hỏi cậu bé chuyện trong trường học, Trần Vũ Phi có hỏi thì đáp, ngoan ngoãn đáng yêu, Lâm Sơ càng nhìn càng thích.

Chủ nhật nên một nhà ba người ra ngoài khá đông, trên mặt hồ luôn có thể truyền đến tiếng đứa bé hô, một lát "Ba" một lát "Mẹ", trên mặt hồ nháo nháo nhiệt nhiệt. Lâm Sơ ngồi trên thuyền nhỏ, mọi người cũng chỉ cho là một nhà ba người, mặc dù nhìn tuổi cô có chút nhỏ, nhưng ai biết có phải là con gái hay không.

Lúc ảnh chụp tới tay Trầm Trọng Tuân, Trầm Trọng Tuân mới vừa hỏi đồng nghiệp: "Sâu răng thì nên làm thế nào?"

Đồng nghiệp sững sờ, quản lí Trầm bất cẩu ngôn tiếu lại hỏi ra lời như vậy, cậu ta vẫn còn đang suy tư có phải bê tông cốt thép xảy ra sơ suất hay không, anh đang ám hiệu rằng con đê ngàn dặm bị hủy bởi tổ kiến, công trình bã đậu ư? Còn chưa nghĩ ra, đã lại thấy quản lí Trầm cúi đầu nhìn liếc qua điện thoại di động một cái, hơi biến sắc mặt.

Lâm Sơ ôm một đứa bé trai, cười cười nhìn về phía Trần Hoa Đoan bên cạnh, hình ảnh rất ấm áp, ánh mắt của Trầm Trọng Tuân giống như nhiệt độ lúc này.

Hôm nay cuối cùng Lâm Sơ cũng có nụ cười chân thật, đây là lần đầu tiên cô phát hiện thì ra là cô thích trẻ con như vậy, đôi mắt của con trẻ là ngây thơ nhất, trắng đen rõ ràng, có thể từ trong đôi mắt của bé nhìn được cái bóng của bản thân một cách rõ ràng.

Lâm Sơ khen đôi mắt của Trần Vũ Phi thật đẹp, Trần Hoa Đoan nói: "Đứa bé đều như vậy, em nhìn những đứa trẻ đó xem!" Anh ta chỉ tay, tất cả những đứa bé lớn nhỏ xung quanh, cặp mắt tựa như trân châu đen, đồng tử thuần khiết vĩnh viễn là thứ xinh đẹp nhất mà không có thứ gì có thể sánh bằng.

Sau khi lớn lên đôi mắt sẽ chỉ càng ngày càng (lqd) vẩn đục, đó là do bị bụi bặm che mờ mắt.

Trở lại phòng trọ, Lâm Sơ ngơ ngác ngồi ở cuối giường.

Có câu nói rất đúng, đôi mắt là cửa sổ của tâm hồn.

Khi đôi mắt bị bụi bặm che mờ, tâm hồn sao có thể thông suốt được? Cô sờ về phía lồng ngực bên trái của mình, nhưng nếu trái tim của cô vẫn là trái tim trước lúc chín tuổi ấy, vậy cô sẽ đối mặt với thế giới này như thế nào? Ba là người đàn ông tốt nhất, mẹ mặc dù thô lỗ, nhưng mẹ cũng là người mẹ tốt nhất. Anh Hướng Dương và anh họ không phải rất quen thuộc, ông bà nội chỉ thích anh họ, các bạn nhỏ vẫn lôi kéo cô đi chơi nhảy dây, hỏi cô thích bé trai nào trong lớp nhất, cô sẽ nói, cô thích người như ba, đàng hoàng, vì gia đình, lại có bản lĩnh.

Lâm Sơ đón lấy ánh mặt trời buổi chiều, trong ánh sáng màu lửa, cô nhẹ nhàng cong khóe miệng.

Hôm nay cô đã khẳng định được tâm ý của mình, cho dù là quá khứ hay là hiện tại, người đàn ông cô thích là Trầm Trọng Tuân hoàn toàn phù hợp với tiêu chuẩn kén chồng từ nhỏ đến lớn của cô, cho dù không có anh, sau này Lâm Sơ tiếp tục lựa chọn, cũng vẫn không rời khỏi quỹ đạo lúc đầu của mình, nhưng nếu không nhận thức được sợ hãi mà chỉ kêu gào trong bóng tối, đối mặt với đủ loại hấp dẫn nơi phồn hoa, cô cũng không cho phép bản thân không có năng lực bắt lấy trái tim người đàn ông mình yêu.

Trầm Trọng Tuân đã không thể ngồi im chờ chết, đây là lần thứ hai anh bấm số điện thoại của Hướng Dương.

Hướng Dương đang xem mắt, đối phương năm nay hai mươi bảy tuổi, là một cô giáo mầm non. Lần đầu tiên nhìn thấy đối phương, anh còn tưởng rằng cô gái này vẫn còn vị thành niên, tóc đen dài ngang eo, hai má mập mạp, lúc cười lên tựa như đứa bé, híp mắt có chút ngốc.

Cô giáo kia hình như biết được ấn tượng đầu tiên của Hướng Dương với mình, nói thẳng: "Chỉ số thông minh của tôi là 120, cũng không ngốc, gương mặt vô hại này rất thích hợp để lừa gạt những người bạn nhỏ, tôi là giáo viên được yêu thích nhất trong vườn trẻ chúng tôi đấy."

Hướng Dương cười cười, uống một hớp nước, lại lặng lẽ nhìn cô ấy thêm một cái.

Mới vừa tìm được chủ đề tán gẫu, điện thoại của Trầm Trọng Tuân đã lại tới, Hướng Dương bất đắc dĩ, đi tới một bên nhận điện thoại.

Sau khi suy nghĩ kĩ càng Trầm Trọng Tuân cũng không chất vấn anh ta chuyện của Trần Hoa Đoan, mà là hỏi anh ta: "Có phải tháo chuông thì nên tìm người buộc chuông không?"

Hướng Dương sửng sốt.

Chuyện xưa xảy ra vào mười lăm năm trước, cũng không có ai nhắc tới với Lâm Sơ. Lâm Sơ là tự nhiên hình thành lớp vỏ tự vệ, một khi có tình huống không ổn xảy ra cô sẽ tự động chui vào trong vỏ, không khí bị rút đi, áp suất theo đó mà tăng lên, ngăn chặn tất cả những gì cô không thích ở bên ngoài.

Cha Lâm và mẹ Lâm dồn tất cả tình yêu lên người Lâm Sơ, nhưng họ lại chưa từng phát hiện rằng Lâm Sơ đang gượng cười.

Tối hôm đó, Trầm Trọng Tuân vội vã kết thúc công việc, mua một chút rượu thuốc trái cây, đi ô-tô tới nhà Lâm Sơ.

Cha Lâm và mẹ Lâm không ngờ Trầm Trọng Tuân sẽ không mời mà tới, sau khi trố mắt một lát thì nhị lão mới hồi thần, rót trà cắt trái cây, nói: "Đao Đao đứa nhỏ này, cũng không nói là con sẽ đến!"

Trầm Trọng Tuân cười nói: "Cô ấy bận rộn công việc không thể trở về, cho nên con tới thăm chú dì một chút."

Mẹ Lâm cười nói: "Dì cũng mới vừa trách con bé bận rộn quá, ngày hôm qua là thứ Bảy mà còn phải làm thêm giờ, chỉ sợ con bé mệt thôi."

Trầm Trọng Tuân hàn huyên với  mẹ Lâm mấy câu, từ từ đi vào vấn đề chính: "Trước Tết con muốn dẫn Lâm Sơ về nhà, tuổi của con cũng không còn nhỏ nữa rồi, sau khi quen cô ấy, con chỉ muốn định ra hôn sự sớm một chút."

Mẹ Lâm cười cười, tiếp tục nghe anh nói: "Chỉ là gần đây tâm tình cô ấy không được tốt lắm, có thể là áp lực công việc quá lớn, có thể là bởi vì con nhắc tới chuyện kết hôn với cô ấy, cô ấy có bệnh sợ hãi trước hôn nhân ạ? Thứ Ba vừa rồi cô ấy nói chúng con nên tạm thời tách ra đã, vẫn chưa nói chia tay, nhưng cũng nói cô ấy phải suy nghĩ lại một chút, chúng con đã khoảng sáu ngày không gặp mặt rồi."

Mẹ Lâm và cha Lâm có chút không hiểu.

Trầm Trọng Tuân nói: "Có thể là bởi vì thứ Hai, con trùng hợp gặp cô ấy ở khách sạn." Anh nói qua về lần tình cờ gặp gỡ Lâm Sơ này một lần, không nói (di.da.l.qy.do) ra thân phận của Lưu Nhàn, chỉ nói đối phương là một nhân viên của công ty kia, lại nói: "Con sợ cô ấy sẽ suy nghĩ lung tung, chú, dì, hai người cũng biết chức vụ của con, những thứ xã giao này đều là không tránh khỏi, con không thể khống chế người khác, nhưng con tuyệt đối có thể khống chế bản thân mình. Con cảm thấy Lâm Sơ đang sợ cái gì đó, nhưng cô ấy lại không nói gì."

Mẹ Lâm cau mày lại.

Ngày hôm sau Lâm Sơ hỗn loạn tỉnh lại, lúc đánh răng quên pha nước nóng, đau đến nỗi cô hít vào một hơi khí lạnh.

Lúc ra cửa cô cũng không có phát hiện ra đang có người đi theo sau lưng cô, phía sau là một người đàn ông lén lút vừa điều chỉnh camera di động vừa mắng thầm, chưa từng thấy người đàn ông nào biến thái như vậy, theo dõi lại còn muốn phát trực tiếp, may là chi phí là đối phương trả, nếu không anh ta thật sự không muốn làm loại chuyện biến thái thế này.

Trầm Trọng Tuân đã ngồi ở trong phòng làm việc, cầm điện thoại di động lẳng lặng nhìn, hôm nay Lâm Sơ mặc một cái áo khoác nỉ màu xanh đen, cũng không biết bên trong mặc cái gì, tóc dài xõa vai, nhẹ nhàng đi bộ.

Trầm Trọng Tuân nói: "Tôi muốn nhìn trực diện cô ấy."

Thám tử tư nhe răng trợn mắt, cười híp mắt đáp lại: "Như vậy hơi khó khăn, sẽ bị phát hiện đấy."

Trầm Trọng Tuân lặp lại một lần nữa: "Tôi muốn nhìn trực diện cô ấy." Dừng một chút, lại tăng thêm bốn chữ: "Cho anh thêm tiền."

Thám tử tư thần kinh run lên, lập tức suy nghĩ biện pháp.

Lâm Sơ không ngờ mẹ Lâm sẽ gọi điện thoại cho cô vào sáng sớm, lúc ngồi lên xe buýt cô nghe mẹ Lâm nói: "Hôm nay mẹ và các chị em tới   cao ốc Nam Giang phung phí, đến lúc đó sẽ tới thăm con một chút."

Lâm Sơ cười nói: "Mẹ sẽ tiêu sạch tiền trong nhà mất!"

Mẹ Lâm nói: "Tiền kiếm được chính là để tiêu, sống không tiêu chết đi lại không thể mang theo, yên tâm, mẹ sẽ chừa chút để cho con!"

Lâm Sơ cười vài tiếng, không hề biết rằng bên trái đằng trước có người len lén cầm điện thoại di động nhắm ngay cô, làm bộ nói với đầu bên kia điện thoại: "Ừ, biết, được rồi được rồi."

Trầm Trọng Tuân ở đầu kia chỉ huy: "Thấp một chút nữa, qua bên trái một chút, lại gần một chút, tốt!"

Tới công ty, Lâm Sơ lau bàn làm việc rồi bắt tay vào công việc, hai giờ sau Hướng Dương từ bên ngoài trở về, tìm Lâm Sơ vào phòng làm việc nói chuyện, vào cửa đã ném ngay một quyển lịch cho cô, nói: "Hôm nay cũng là ngày thứ bảy rồi, đã suy nghĩ rõ chưa?"

Lâm Sơ nhìn nhìn ấn ký màu đen của bút máy trên lịch, mím mím môi không lên tiếng.

Làm việc cả ngày, sau khi tan việc Lâm Sơ đứng ở trạm xe cạnh hoa viên Quan Cẩm chờ người, hồi lâu mới thấy mẹ Lâm từ trên xe bước xuống, giơ bao lớn bao nhỏ lên đi tới trước mặt Lâm Sơ.

Lâm Sơ còn tưởng rằng là quần áo, ai ngờ lại là một đống trái cây và đồ ăn vặt: “Không phải mẹ nói là đến tiêu sài sao?"

Mẹ Lâm nói: "Các chị em tới tiêu sài, mẹ đi xách đồ!"

Về tới phòng trọ, mẹ Lâm đi lòng vòng khắp nơi, đây vẫn là lần đầu tiên bà tới chỗ Lâm Sơ, sau khi nhìn mấy vòng bà lập tức đau lòng: "Thế nào lại như vậy a, ngay cả một thiết bị lắp đặt cũng không có, người có thể ở sao!"

Lâm Sơ "Hứ" một tiếng, lôi kéo mẹ Lâm vào nhà: "Mẹ đừng để cò nhà nghe thấy, ngượng chết, nơi này rất tốt, con muốn ở lâu dài."

Mẹ Lâm nói: "Ở cái gì mà ở, con đã quen tiểu Trầm lâu như vậy, cũng nên kết hôn, mẹ cũng không phải là người cổ hủ, con và cậu ta ở chung mẹ cũng sẽ không nói gì đâu."

Lâm Sơ đỏ mặt, có chút ngượng ngùng, cũng không muốn thảo luận với mẹ Lâm những (lqd) chuyện riêng tư thế này.

Mẹ Lâm vỗ vỗ giường của cô, cười nói: "Vốn dĩ mẹ còn lo lắng cho con, bây giờ thấy con tìm được người bạn trai tốt như tiểu Trầm, mẹ cũng vậy an tâm." Bà nhìn về phía Lâm Sơ: "Con biết tại sao lúc trước mẹ vội vàng muốn con đi xem mắt như vậy không?"

Lâm Sơ ngẩn người.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn Thanh Hưng về bài viết trên: My heaven, SầmPhuNhân, san san
     

Có bài mới 22.01.2019, 17:59
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Thanh Lân Bang Cầm Thú
Đại Thần Thanh Lân Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 20.09.2014, 23:59
Tuổi: 25 Nữ
Bài viết: 391
Được thanks: 1669 lần
Điểm: 39.42
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Nhật ký theo đuổi Lâm cô nương - Kim Bính - Điểm: 100
Chương 67
Edit: Thanh Hưng

Mẹ Lâm cười nói: "Lý do mẹ ép con xem mắt, nói ra con cũng đừng tức giận."

Lâm Sơ có chút thấp thỏm, không biết mẹ Lâm sẽ nói ra bí mật kinh thiên động địa gì, ai ngờ mẹ Lâm lại nói: "Lúc con học trung học năm nhất có dẫn các bạn bè của con tới nhà chơi, các con đóng cửa nói chuyện trong phòng ngủ, mẹ không cẩn thận nghe được, con nói con thích Hướng Dương."

Lâm Sơ há miệng, kinh ngạc đứng bật dậy.

Mẹ Lâm vội vàng nói: "Mẹ nói con đừng tức giận, không phải mẹ cố ý nghe lén, là không cẩn thận nghe thấy thôi!" Bà kéo Lâm Sơ ngồi xuống, nắm tay của cô nói: "Con còn nói Hướng Dương rất chung thủy, từ đầu tới cuối chỉ có một người bạn gái là chị Hân Hân, con muốn tìm một người bạn trai chung thủy như thế."

Cô còn nói đàn ông bây giờ đều hoa tâm, nam sinh trong lớp hôm nay thích người này, ngày mai lại thích người đó, đàn ông có tiền cũng có thể cùng một lúc thích nhiều người, bạn học của cô hỏi cô: "Cái gì mà tất cả đàn ông đều hoa tâm, chẳng lẽ ba cậu cũng hoa tâm à?"

Tiểu Lâm Sơ bật thốt lên: "Dĩ nhiên không hoa tâm, ba tớ chỉ thích mẹ tớ!"

Lâm Sơ đỏ mặt, lúng túng nói: "Khi đó con không hiểu chuyện, nói bừa!"

Mẹ Lâm cười nói: "Mẹ biết là con tuổi còn nhỏ, mười ba mười bốn tuổi có thích một nam sinh cũng là bình thường, lúc ấy mẹ không để ý, sau này con lại học cao trung, rồi học đại học, cũng có không ít nam sinh gọi tới điện thoại bàn nhà chúng ta, nhưng con vẫn luôn xem thường, tới năm hai trung học cũng thế, luôn cho là học tập quan trọng hơn, tới tận đại học cũng vẫn như vậy, cũng chưa bao giờ đi chơi với nam sinh, khi đó đột nhiên mẹ lại nghĩ, lúc Hướng Dương kết hôn hình như con khóc (di.da.l.qy.do) rất lâu, Hân Hân còn phải dỗ con, sau này vào năm con thi tốt nghiệp trung học ấy Hướng Dương có trở về nước, nhưng con cũng không hề đi gặp mặt cậu ta, con trốn ở trong phòng chừng mấy ngày, một câu cũng không nói, như vậy còn không phải là thật sự thích Hướng Dương rồi hả?"

"Không phải." Lâm Sơ càng nghe càng đỏ mặt, hôm nay hồi tưởng lại quá khứ, cô cũng không hiểu tại sao mình lại ngây thơ như vậy, cô đối với Hướng Dương đâu phải là tình yêu, chỉ là dục vọng độc chiếm cùng không muốn chia sẻ của tiểu nữ sinh mà thôi.

Mẹ Lâm vỗ vỗ tay của cô: "Sao mẹ biết được rốt cuộc có phải là con thật sự thích cậu ta hay không, dù sao con cũng đã tốt nghiệp mà còn chưa từmg cầm tay nam sinh, con nói sao mẹ có thể không nóng nảy cho được, lúc này mới liều mạng giới thiệu cho con xem mắt. Phải biết rằng, mẹ vẫn luôn xem Hướng Dương như em trai ruột, coi như Hướng Dương chưa kết hôn, mẹ cũng vẫn sẽ phản đối, chứ đừng nói chi là Hướng Dương đã kết hôn rồi, sau đó lại còn ly hôn, mẹ sốt ruột, sợ con đầu óc nóng lên, làm ra chuyện hồ đồ gì!"

Lâm Sơ bừng tỉnh hiểu ra, khó trách sau khi Hướng Dương về nước mẹ Lâm lại vội vàng làm hồng nương, khoảng thời gian cô và Trầm Trọng Tuân tách ra đó mẹ Lâm lại kéo một Phương Hào ra ngoài, thì ra là lo lắng cô "Lầm đường lỡ bước".

Mẹ Lâm lại cười một tiếng: "Giờ thì tốt rồi, mẹ không vội nữa, con và tiểu Trầm ở chung một chỗ, sớm một chút được việc là tốt nhất." Bà thấy Lâm Sơ muốn mở miệng, vội vàng tiếp tục: "Tiểu Trầm người này thật sự không tệ, công việc tốt gia thế được, số tuổi cũng không coi là lớn, diện mạo cũng xứng đôi với con, thoạt nhìn là một người biết thương người, trong xã hội hiện tại phải tìm được một người đàn ông có thể dựa vào lúc khó khăn như thế, hơn nữa nhìn cậu ta lớn lên còn khá đàng hoàng, không giống người về sau sẽ hoa tâm."

Lâm Sơ miễn cưỡng cười một tiếng: "Dạ."

Mẹ Lâm lại nói: "Cho nên con nhất định phải nắm thật chặt, bây giờ con tuổi trẻ lại có bản lĩnh, con cảm thấy con còn có thể có sự lựa chọn khác, nói không chừng còn có thể chọn được người tốt hơn, nhưng cũng đừng vì nhặt vừng mà đánh mất dưa hấu."

Lâm Sơ mò lấy quần jean, cúi thấp đầu nhỏ giọng hỏi: "Mẹ, rốt cuộc hôm nay mẹ tới làm gì ạ?"

Mẹ Lâm cười một tiếng, khe khẽ thở dài.

Trên thế giới này vĩ đại nhất chính là hai từ "mẹ" và "cha", tuy trong xã hội thường xuyên có những tin tức khác nhau truyền đến, nhưng mẹ Lâm vẫn luôn cho là, làm một người mẹ, vào khoảnh khắc bảo bối từ trong thân thể của bà chui ra ngoài kia, bà đã bắt đầu vì bảo bối mà sống rồi, giống như mẹ của bà, bà ngoại của Lâm Sơ, dốt đặc cán mai, nhưng cuối cùng lại dùng cả đời sở học của người để dạy mẹ Lâm hàm nghĩa của hai chữ cuộc sống.

Mười lăm năm trước vào ngày quá xa xưa đó, bà vẫn đang vùi mình thật sâu trong hố cát không nhìn thấy đáy, mẹ Lâm không phải là không hận, chỉ là trước khi hận bà cũng đã trở thành một người mẹ.

Tối hôm qua Trầm Trọng Tuân tới cửa nói chuyện Lâm Sơ với bọn họ, trước lúc ngủ mẹ Lâm trái lo phải nghĩ, rốt cuộc cũng kéo trí nhớ quay về ngày đó. Tiểu Lâm Sơ nhìn tựa như hồ đồ lờ (lqd) mờ, sau đó cũng có hơi chút khác thường, rõ ràng nhất chính là không thích ở chung, các bạn nhỏ cũng không bao giờ tới nhà chơi nữa, mẹ Lâm không thể nói chuyện của người lớn với một đứa bé tám chín tuổi, cho nên bà chỉ có thể đợi Lâm Sơ từ từ quên đi, thật may là khi đó có Hướng Dương hầu ở bên cạnh Lâm Sơ, mẹ Lâm có thể yên tâm ném Lâm Sơ tới nhà ông bà nội.

Khi đó mặc dù mẹ Lâm đã từ nhà mẹ đẻ trở về, nhưng thỉnh thoảng hai vợ chồng vẫn xảy ra tranh cãi, cả một năm hai vợ chồng đều trong tình trạng ly hôn hay là chấp nhận, giằng co một năm, oán hận cũng dần dần ép xuống, duy trì một gia đình không dễ dàng, chia tách một gia đình lại càng không phải là chuyện dễ, có quá nhiều lo lắng cùng không lỡ làm cho vợ chồng bọn họ lại quay về được, chuyện xấu này rốt cuộc cũng bị người đời quên lãng rồi.

Khi vết thương của mẹ Lâm dần dần được chữa lành, bà thế nhưng không để mắt đến con gái đang vùi lấp trong tổn thương, bà cho là Lâm Sơ đã sớm quên, cho đến tận tối hôm qua khi Trầm Trọng Tuân xách theo bao lớn bao nhỏ tới cửa.

Bà không rõ Trầm Trọng Tuân có biết chuyện này hay không, chuyện hư hỏng này người đi đường cũng biết, bà đã sớm luyện thành một thân công phu rồi, lo lắng duy nhất chính là Trầm Trọng Tuân có để ý hay không, con gái của bà hoàn mỹ như vậy, cô (LS) không nên có bất kỳ vết nhơ nào.

Mẹ Lâm nhìn về phía hư không, chân mày khẽ nhíu lại, chốc lát lại vuốt lên rồi: "Ba con hai ngày trước đi đứng lại không tốt rồi, nói là đau, mẹ mua cho ông ấy hai chai rượu, một chai phải hơn hai trăm ba mươi khối, làm ông ấy đau lòng, thật giống như mẹ muốn hại ông ấy không bằng, sau khi bị mẹ lườm ông ấy mới đàng hoàng lại, ngoan ngoãn không kêu ca nữa. Mẹ lại nhớ tới trước kia, còn nhớ rõ khi đó con mới lớn có chút này, ông ấy còn nói mẹ không bằng một người bệnh thần kinh!"

Lâm Sơ ngưng trệ, đỏ ửng trên mặt dần dần rút đi.

Mẹ Lâm cười nhạt nói: "Khi đó mẹ rất hận, hận không thể dùng một cây đuốc đốt rụi căn nhà này, mọi người cùng nhau chết là tốt nhất, cuối cùng vẫn là con tạt ra một thùng nước, làm cho mẹ tỉnh táo lại." Bà nhìn về phía sắc mặt trắng bệch của Lâm Sơ, thở dài nói: "Trong chuyện này đàn ông rất dễ phạm sai lầm, tính khí của mẹ cũng không tốt, ai không thích một người vợ dịu dàng chứ, nhưng vốn dĩ tính khí của mẹ cũng đã thế rồi, không đổi được, cũng thật may là mẹ nghe bà ngoại con, nhịn một chút, cuối cùng nhịn đến tận bây giờ, chính là lúc hưởng thanh phúc rồi, con hiểu chuyện rồi, ba con thì cái gì cũng nghe mẹ, ông bà nội con cũng không dám mặt nặng mày nhẹ với mẹ, có ai lại tốt phúc như mẹ đây chứ!"

Lâm Sơ hé môi, một hồi lâu mới khàn giọng nói: "Hiện tại mẹ không hận nữa à?"

"Có cái gì tốt mà hận!" Mẹ Lâm liếc cô một cái: "Qua cũng qua rồi, những người phụ nữ bên ngoài kia cũng chỉ coi trọng tiền của ba con, hiện tại ba con không có tiền, ông ấy có chỗ nào đáng để người khác coi trọng nữa? Hơn nữa, đàn ông người nào không có một chút tâm địa gian giảo, phụ nữ trong nhà là dùng để làm gì, không phải là để huấn luyện bọn họ sao, a, chẳng lẽ cứ ngây ngô, không nhúc nhích trong nhà ư? Mẹ chính là huấn luyện ba con vài chục năm, mới huấn luyện được ông ấy thành thành thật như bây giờ đấy!"

Mẹ Lâm ý vị sâu xa nói: "Cho nên Đao Đao à, ba mẹ con cũng sống nửa đời người rồi, nhìn người sẽ không sai, tiểu Trầm người này quả thật không tệ, ngày hôm qua cậu ta còn mua rượu và thuốc lá tới nhà nữa, mẹ còn tưởng là có chuyện lớn gì chứ, thì ra là nói về con, cậu ấy cảm thấy con đối với cậu ấy như có chút xa cách. Như có xa cách là tốt, phụ nữ không thể ngớ ngẩn, giữ vững cảnh giác rất quan trọng, nhưng sau này con không thể tự mình im lặng không nói tiếng nào nhé, mẹ cảm thấy bây giờ con đang có những suy nghĩ dư thừa, đợi mấy năm nữa cũng được, tiểu Trầm thành thật đến đâu nhưng dù sao cũng là đàn ông, vào lúc này con nhất định phải học tập mẹ, chúng ta là phụ nữ, vào thời khắc mấu chốt vẫn phải hung hăng ra chiến trường, giống như những người phụ nữ ba con quen biết trong phòng bài bạc kia, nơi nào thiếu, lúc về mẹ cũng lấy điện thoại di động của ông ấy kiểm tra, thấy không đúng lập tức đánh ông ấy, đàn ông có bệnh hay quên, không đánh không được!"

Mẹ Lâm nói khô cả họng, trước khi đi chỉ quẳng lại một câu cuối cùng: "Chuyện gì đều phải tự mình đi tranh thủ, con đọc sách nhiều năm như vậy, đạo lý này không cần mẹ phải dạy nữa chứ!"

Lâm Sơ gật đầu một cái, đưa mẹ Lâm lên xe buýt, sắc trời đã đen thui, từng trận gió lạnh thổi qua, cô đột nhiên ý thức được trên cổ trống rỗng, không có cái khăn quàng cổ kia.

Trở lại phòng trọ, cô nằm úp sấp trên bệ cửa sổ ngẩng đầu nhìn trời, cho tới bây giờ cô cũng không muốn thảo luận với mẹ Lâm những chuyện như vậy, cảm giác có quá nhiều khoảng cách, hôm nay cũng thế. Chỉ là cô không thể không thừa nhận, những lời hôm nay mẹ Lâm cất công chuẩn bị này, làm cho cô cực kỳ xúc động, chuyện gì cũng phải tự mình tranh thủ, bao gồm cả tình cảm.

Lúc ngủ khóe miệng Lâm Sơ khẽ giương lên nụ cười, vừa cười vừa rơi nước mắt, cô yêu ba cũng yêu mẹ, cô che giấu vết thương này vài chục năm, bỏ tay ra chính là lồng ngực không ngừng rỉ máu, cô nên tìm bác sĩ khâu vết thương sớm một chút mới phải, mẹ Lâm cũng đã tự mình chữa khỏi rồi, chỉ có một mình cô còn dừng lại ở cái ngày mười lăm năm trước đó.

Sau đó cô lại nghĩ, cũng không biết Trầm Trọng Tuân là như thế nào tìm tới cửa, lại dám nói chuyện của cô ra, cô đối với anh vừa giận, lại nhớ nhung.

Lâm Sơ cảm giác mình quá kiêu ngạo, cô muốn trực tiếp đi tìm Trầm Trọng Tuân, nhưng lại có chút mất thể diện vì hành động không giải thích được lúc trước của mình, cô sợ. Cô không biết Trầm Trọng Tuân sẽ cảm giác mình chuyện bé xé ra to hay không, vốn dĩ một tuần chia lìa này có thể tránh khỏi, đều do cô tự chui vào ngõ cụt.

Ngày hôm sau sau khi đi làm cô trái lo phải nghĩ, đang rối rắm sau khi tan việc có nên trực tiếp tới nhà trọ của anh hay không, thì đột nhiên lại thấy có người đang ký nhận hoa tươi trước quầy lễ tân, nói với đồng nghiệp: "Đáng tiếc không phải của tôi, là chồng chị Phỉ Phỉ tặng chị ấy, thật hâm mộ mà!"

Lâm Sơ linh cơ nhất động, xin danh thiếp của tiệm bán hoa, lúc gọi điện thoại trái tim cô đập thình thịch, không biết Trầm Trọng Tuân nhận được hoa sẽ vui mừng hay là kinh sợ.

Đến buổi chiều, điện thoại di động vẫn không có động tĩnh gì, Lâm Sơ hoang mang trong lòng, tâm thần thấp thỏm cầm điện thoại di động nhìn chung quanh, đột nhiên Hướng Dương tìm được cô, nói: "Buổi tối đi ăn cơm với anh."

Lâm Sơ sững sờ, vội vàng nói: "Tối nay em có việc."

Hướng Dương nhíu nhíu mày: "Chuyện gì? Có chuyện cũng tạm hoãn lại, công việc quan trọng." Anh ta thấy Lâm Sơ muốn nói lại thôi, còn nói: "Buổi tối ăn cơm với khách hàng, chuyện quan trọng, em bây giờ công việc là thứ nhất, nghe anh!"

Lâm Sơ không thể làm gì, chỉ có thể cắn răng gửi một tin nhắn: Anh nhận được chưa?

Chờ cả ngày cũng không thấy Trầm Trọng Tuân trả lời lại, Lâm Sơ lại không nhịn được mà bắt đầu suy nghĩ lung tung, chẳng lẽ Trầm Trọng Tuân tức giận à?

***

Sao Trầm Trọng Tuân lại tức giận chứ, anh đang nhìn chằm chằm ảnh chụp trong điện thoại di động, hôm nay thám tử tư không tiến hành truyền trực tiếp nữa, nguyên nhân là Lữ Lâu Nhàn gọi điện thoại tới: "Quản lí Trầm, yêu cầu của anh cũng quá. . . . . ." Chị ta thiện lương không nói ra (di.da.l.qy.do) những từ ngữ làm cho người ta khó chịu, nhưng nét mặt chị ta đã co quắp: "Như vậy quá đánh rắn động cỏ, bây giờ Trình Hạo đã nhịn đến cực hạn rồi, rất nhanh sẽ có động tác thôi, anh làm ra động tĩnh lớn như vậy, hắn ta sẽ lần nữa chuyển mục tiêu đến trên người của anh, tôi đây sẽ lập tức thất bại trong gang tấc!"

Trầm Trọng Tuân ngượng ngùng nói xin lỗi, vì vậy hôm nay chỉ có thể nhìn chằm chằm ảnh chụp mà thám tử tư gửi tới, đúng lúc này lại nhận được tin nhắn điện thoại của Lâm Sơ, anh có chút kỳ quái, nhưng mà anh có chuyện quan trọng hơn phải làm, trợ lý đưa anh đến cửa khách sạn, hỏi: "Quản lí Trầm, xong việc tôi quay lại đón anh nhé?"

Trầm Trọng Tuân suy nghĩ một chút, nói: "Không cần, đưa chìa khóa cho tôi đi!"


***

Vừa đến lúc tan việc, Lâm Sơ lập tức bị Hướng Dương đẩy vào trong xe. Tâm tình cô không tốt, sắc mặt có chút âm trầm, nắm điện thoại di động đứng ngồi không yên, không nhịn được nói: "Em gửi tin nhắn cho Trầm Trọng Tuân, nhưng anh ấy không để ý tới em!"

Hướng Dương sững sờ: "Nghĩ thông suốt rồi à?"

Lâm Sơ yên lặng gật đầu, lại lắc lắc: "Thì có lẽ á...! ."

Chỉ là hai chữ "Có lẽ", Hướng Dương cười một tiếng, không nhanh không chậm an ủi một đường, một lúc lâu sau mới đi tới khách sạn, anh ta bảo Lâm Sơ lên tinh thần, công việc quan trọng.

Thời gian hẹn khách hàng là sáu rưỡi, nhưng đợi rất lâu cũng không nhìn thấy bóng dáng của khách hàng, Lâm Sơ kỳ quái nói: "Có phải sai địa chỉ rồi không?"

Hướng Dương lấy điện thoại di động ra, đi tới bên cạnh gọi điện thoại, ý bảo cô bình tĩnh đừng nóng vội. Một lát sau anh ta quay lại, nói: "Em đi ra cửa xem một chút đi, họ nói là sẽ lập tức lên tới nơi đấy!"

Lâm Sơ lập tức phi thân ra cửa.

Hành lang cũng không phải rất dài, số lượng phòng hai bên cũng không nhiều lắm, cửa lớn các phòng đều đóng chặt, trong phòng không truyền ra bất kỳ âm thanh nào, nhưng nơi cuối hành lang lại truyền đến một giọng nữ mềm mại: "Gọi điện thoại lâu như thế, gọi cho bạn gái à?"

Đối phương nói: "Không phải."

Người phụ nữ kia cười một tiếng, "Tôi luôn luôn cảm thấy rất kỳ lạ, người lần trước đi cùng tổng giám đốc Trần kia, thật sự là bạn gái anh à?"

Đối phương nhàn nhạt "Ừ" một tiếng, lại nghe người phụ nữ kia cười nói: "Đáng tiếc, cũng không gặp được nên không biết trông như thế nào, sớm biết vậy ngày đó tôi đã ra ngoài liếc mắt nhìn rồi. Cô ấy rất đẹp à?"

Đối phương dừng một chút, mới nói: "Xinh đẹp."

Người phụ nữ theo sát không nghỉ: "Sao tôi lại có cảm giác là người tình trong mắt tựa Tây Thi, thật sự muốn gặp cô ấy một chút, có ảnh không?"

"Có." Lại dừng một chút: "Nhưng tại sao phải cho cô xem?"

Người phụ kia hình như hơi chậm lại, lúc mở miệng lần nữa thì giọng nói có chút ngượng ngùng: "Liếc mắt nhìn cũng không ảnh hưởng gì chứ, coi như quen biết thêm một người bạn, lần sau gặp còn có thể chào hỏi."

Đối phương cười cười: "Không cần, bạn bè của vợ tôi không nhiều lắm, cô ấy không cần quen biết nhiều, biết một mình tôi là đủ rồi."

"Vợ?" Người phụ nữ kia không biết đang suy nghĩ gì, lại ướm thử nói: "Thật ra thì tôi cũng nghe được một chút, vẫn không định nói. . . . . ." Cô ta lại không đợi đối phương mở miệng, nói thẳng: "Quản lý của chúng tôi và tổng giám đốc Trần là bạn bè, lúc nói chuyện trời đất cũng nghe anh ta nhắc tới, tổng giám đốc Trần đang theo đuổi vị tiểu thư kia. . . . . ."

Đối phương ngắt lời cô ta: "Ừ, vợ tôi rất ưu tú, có người có ánh mắt giống tôi cũng là bình thường, thật may là cô ấy chỉ thích tôi!"

Lâm Sơ đã sớm đỏ hồng mặt, trên cổ quàng khăn quàng cổ Trầm Trọng Tuân tặng cho cô, máu trong huyết mạch không ngừng tuôn chảy, sóng nhiệt cuồn cuộn, màu sắc ửng đỏ từ cổ lan sang đến hai gò má.

Cô chỉnh sửa quần áo, ưỡn ngực ngẩng đầu, chân thành đi về phía cuối hành lang, tiếng bước chân từng tiếng từng tiếng vang lên trên sàn nhà soi rõ bóng người, đối thoại đầu kia cũng theo đó mà ngưng lại.

Trầm Trọng Tuân nhìn thấy phía khúc quanh từ từ đi tới một cô gái xinh đẹp, xinh đẹp giống như vợ trong miệng anh, cô vẻ mặt thong dong, hai mắt dịu dàng ngậm cười, tầm mắt hơi hơi thấp, giống như là từ trên cao nhìn xuống, khóe miệng khẽ nhếch nụ cười, đoan trang thở mạnh, ưu nhã cất bước đi tới, đứng ở khoảng cách một mét, nhìn anh một cái, lại xoay người nhìn Lưu Nhàn, gật đầu một chút, lạnh nhạt nói: "Xin chào, tôi là Lâm Sơ, là vợ của Trầm Trọng Tuân."

Lưu Nhàn không ngờ vừa nhắc Tào Tháo, Tào Tháo lập tức đến, cô ta quan sát Lâm Sơ một chút, chậm rãi từ trong lúng túng khôi phục lại tư thái bình thường, nhưng dù sao cô ta cũng ở thế yếu, vẻ mặt thủy chung có chút cứng ngắc, chỉ bắt chuyện một hai câu, đã lập tức nói muốn đi trước.

Lâm Sơ bước vài bước tới phía trước, vừa lúc đi tới bên cạnh Trầm Trọng Tuân, khoác cánh tay của anh, nói với Lưu Nhàn: "Thật sự xin lỗi, Trầm Trọng Tuân đối với phụ nữ vẫn luôn không có sắc mặt tốt, tôi đã nói anh ấy nhiều lần, nhưng anh ấy chính là như vậy, lời mới vừa rồi anh ấy nói tôi không cẩn thận nên cũng nghe được, hi vọng cô đừng để ý, nhưng mà anh ấy cũng là nói thật, quả thật tôi không có nhiều bạn bè lắm." Không cần thêm một cô ta.

Lưu Nhàn đã đỏ mặt tới mang tai, nhếch nhác chạy ra.

Trầm Trọng Tuân mặt không chút thay đổi, vẫn nghiêng đầu nhìn Lâm Sơ, cánh tay bị cô nhéo có chút đau, không nói cũng biết Lâm Sơ dùng lực không nhỏ.

Lâm Sơ cảm thấy uất ức, hốc mắt có chút ửng hồng, buông tay ra nói: "Tốt lắm, anh mau trở lại phòng đi."

Lúc này cô còn hiểu chuyện như thế, Trầm Trọng Tuân không nhịn được nhếch môi, cũng không quản một bên còn có nhân viên phục vụ qua lại, cố định bả vai của cô, cúi đầu hôn xuống.

Lâm Sơ đẩy anh một cái, mặt đỏ lên, tránh hồi lâu mới thoát khỏi môi của anh, nhỏ giọng nói: "Người ta nhìn!"

Trầm Trọng Tuân từ đầu tới đuôi chưa nói một chữ, chỉ bưng mặt của cô lên nhìn, liên tục hôn hai cái rồi mới nhỏ giọng nói: "Về chỗ Hướng Dương đợi anh trước... Anh lập tức ra ngoài."

Lâm Sơ gật đầu một cái, thầm nói hai người này là lão già lừa đảo!

Trên đường trở về cô còn nhớ lại nét mặt cười như không cười của Hướng Dương, cô không ngờ Hướng Dương sẽ ngây thơ như thế, mà Trầm Trọng Tuân cũng ngây thơ quá, lại có thể chơi trò hề này.

Trầm Trọng Tuân vẫn luôn cười, vừa lái xe vừa nói thật nhỏ: "Em ngây thơ nhất."

Lâm Sơ không thể không khổ sở  thừa nhận, đúng là cô ngây thơ nhất, cho dù là trước khi gặp phải Trầm Trọng Tuân, hay là sau khi gặp phải Trầm Trọng Tuân, nhất là trong thời gian một tuần này, cô đã phát huy sự ngây thơ của mình đến vô cùng tinh tế. Mẹ đã tha thứ cho ba, nhị lão mỗi ngày đều vui vui vẻ vẻ, Lưu Nhàn cũng hoàn toàn không biết cô là người nào, chỉ có cô vẫn ở nguyên chỗ cũ không ngừng để tâm vào những chuyện vụn vặt.

Nhưng bây giờ tâm tình cô vô cùng bao la hùng vĩ, bóng đêm có đen nữa, bầu trời có bụi nữa, lúc một người có tịch mịch nữa, cô cũng sẽ không sợ, đơn giản chỉ là như vậy, làm việc, ăn cơm, ngủ. Cô hừ một tiếng, quay đầu nhìn về phía Trầm Trọng Tuân: "Em đây ưu tú như thế, anh có tin ngày nào đó em sẽ quăng anh hay không?"

Cô vốn tưởng rằng Trầm Trọng Tuân sẽ phản kích, ai ngờ Trầm Trọng Tuân lại buông lời thề son sắt: "Ừ, anh tin, anh rất sợ, em đừng nói thế!"

Lâm Sơ im lặng, từ từ, một chút xíu, nghiêng người qua, tựa vào bả vai của anh.

Hai người chỉ một tuần không gặp, vậy mà lại giống như cách biệt một năm, dọc theo đường đi Trầm Trọng Tuân đều vững vàng nắm tay Lâm Sơ, thỉnh thoảng nghiêng đầu liếc nhìn cô một cái, ra khỏi thang máy, lập tức kéo thắt lưng quần, đến cuối cùng trực tiếp đẩy cô vào nhà trọ, hung hăng hôn cô một hớp, hỏi: "Một tuần lễ đều suy nghĩ cái gì, suy nghĩ rõ chưa?"

Lâm Sơ nhón chân lên, ôm cổ của anh gật đầu một cái, chủ động dâng lên môi hôn: "Suy nghĩ rõ rồi, anh tốt với em, em cũng đối tốt với anh như thế."

"Anh đối tốt với em chỗ nào?" Trầm Trọng Tuân cởi áo khoác của cô xuống, giữ khăn quàng cổ của cô, ôm hông của cô, tỉ mỉ hôn.

Lâm Sơ vừa đáp lại nụ hôn của anh, vừa hàm hồ nói không thành tiếng: "Chỗ nào cũng tốt, không có chỗ nào không tốt cả!"

Trầm Trọng Tuân cười, đè cô vào cánh cửa, dò lưỡi phác hoạ một hồi, lại hỏi: "Vậy em nơi nào rất tốt với anh?"

Lâm Sơ hơi đỏ mặt, bởi vì anh đụng vào mà không dừng run rẩy, cô trầm thấp kêu một tiếng, trơ mắt nhìn quần áo của mình bị vén lên, Trầm Trọng Tuân không nhịn được mà nắn bóp, dán vào mặt của cô lại hỏi lại một lần, Lâm Sơ trả lời: "Em đây rất ưu tú, về sau sẽ nơi nào cũng tốt với anh!"

Trầm Trọng Tuân sững sờ, dở khóc dở cười.

Mặc dù anh nhớ nhung Lâm Sơ, nhưng anh lại càng muốn nói chuyện với Lâm Sơ hơn, nên chỉ ôm cô đến trên ghế sa lon, thỉnh thoảng hôn mấy cái, hỏi cô những chuyện xảy ra trong một tuần này. Lâm Sơ rúc vào trong ngực của anh, nhỏ giọng nói về cuộc sống bình bình thường thường, trong những ngày không có anh, cuộc sống của cô cũng không có biến hóa gì, trong lòng không có thói quen chưa bao giờ thể hiện ở ăn, mặc, ở, cho nên, cô ăn được nghỉ được, nhưng chất lượng giấc ngủ hơi tụt xuống.

Trầm Trọng Tuân không cam lòng nói: "Độc ác!"

Lâm Sơ cười cười, lại nhích lại gần trong ngực của anh, than thở nói: "Là em nghĩ không ra, sau khi nhìn thấy Lưu Nhàn thì thật sự quá khó chịu, thậm chí em còn muốn làm chuyện xấu hại cô ta, em cảm thấy đây không phải cuộc sống mà người như cô ta nên được, nhưng liên quan gì tới cô ta đâu, thậm chí cô ta còn không biết em là ai, là em không tốt, cuối cùng lại để cho anh đau đầu."

Trầm Trọng Tuân ôm chặt cô thêm một chút, hít một hơi thật sâu: "Không đau đầu, chỉ là rất nhớ em."

Lâm Sơ mím môi cười, hôn ngực của anh một cái.

Trầm Trọng Tuân không nhẫn nhịn được nữa, hung hăng chiếm lấy môi cô, lần nữa vén quần áo của cô lên, thân thể Lâm Sơ cực kỳ nhạy cảm, tuy anh có đầy đủ kinh nghiệm, nhưng vẫn là nhiều lần cảm thán, anh nhẹ nhàng đụng phải hông của cô, cô đã run rẩy, trong cổ họng phát ra một tiếng rên thật thấp, anh hôn lên rốn cô, thân thể Lâm Sơ run lên, nhỏ giọng nói: "Đừng hôn nơi đó!"

Trầm Trọng Tuân không để ý đến, nụ hôn theo đó mà bắt đầu từ từ trượt, dọc theo bụng dưới bằng phẳng, một đường tìm đến rừng rậm sâu kín, Lâm Sơ tựa vào thành ghế sô pha, lui về phía sau, đưa tay đẩy đầu của anh, trên mặt không ngừng đỏ ửng lên, cuối cùng khẽ ngâm, nhấc chân lên, dùng sức đá văng anh, kéo đệm dựa qua chống đỡ mình: "Bẩn!"

Trầm Trọng Tuân cũng không biết vì sao mình lại có kích động hôn nơi đó, chỉ là anh phát hiện, một tuần không thấy, anh muốn hôn mỗi một chỗ trên người Lâm Sơ, từ đầu đến chân đều là của anh, cái gì Trần Hoa Đoan, ngay (lqd) cả nói chuyện với Lâm Sơ cũng không được.

Trầm Trọng Tuân kéo hai chân của cô qua, khàn giọng nói: "Không bẩn!"

Lâm Sơ nơi nào sẽ để cho anh được như ý, liều mạng giãy giụa, rốt cuộc là trần truồng, thở hổn hển rơi vào trong ngực Trầm Trọng Tuân, Trầm Trọng Tuân vừa muốn có động tác, lại thình lình nghe được tiếng điện thoại di động reo, Lâm Sơ cho là được cứu trợ: "Mau nghe điện thoại đi, nhanh lên một chút!"

Trầm Trọng Tuân vốn không muốn nhận, nhưng điện thoại lại không ngừng vang lên, anh không thể làm gì, một tay ôm chặt Lâm Sơ, một tay sờ về phía quần áo đã bị ném xuống đất, sau khi nhận chỉ nghe trợ lý xưa nay chưa thấy cười nói: "Quản lí Trầm, có người tặng hoa cho anh, là hoa hồng, 11 đóa, lúc tôi về Trữ Tiền bọn họ không cho tôi gọi điện thoại cho anh, mà hoa lại được gửi cho anh từ sáng, bây giờ hoa không tươi nữa rồi!" Anh ta lần nữa cường điệu: "Là 11 đóa hoa hồng, ký tên là ‘Đao Đao’!"

Cúp điện thoại, Trầm Trọng Tuân nhìn chằm chằm Đao Đao trong ngực, chỉ thấy cô đã sớm mặt đỏ tới mang tai, ấp úng giải thích: "Không có ý gì, chỉ là vừa lúc thấy nhân viên giao hoa, thuận tiện bảo anh ta giao thêm một phần thôi!" Không ngờ hôm nay Trầm Trọng Tuân lại không có ở Trữ Tiền, trời xui đất khiến.

Trầm Trọng Tuân cũng không nhịn được nữa, ngăn chặn cái miệng nhỏ nhắn của cô.

Lâm Sơ tê tê dại dại, ghế sa lon sau lưng giống như là vách lò, nóng bỏng đến nỗi làm cho cô run lên cầm cập. Trầm Trọng Tuân đùa bỡn ngón tay, ngậm môi của cô không ngừng táp lấy, một lát sau mới đánh úp về phía vật nhỏ căng phồng làm cho anh yêu thích không buông tay, anh cảm thấy vật nhỏ này vì được anh hôn hít mà từ từ lớn lên.

"Có phải trở nên lớn hơn hay không?"

Lâm Sơ đỏ mặt giận anh: "Đâu có!"

Trầm Trọng Tuân ngậm lấy, vừa vuốt ve vừa nói: "Thật sự trở nên lớn hơn này, thật mềm!" Lại ôm Lâm Sơ lên một chút, một đường hôn lên: "Thật là thơm!"

Lâm Sơ ngoan ngoãn nằm im, hai chân không tự chủ được mà kẹp chặt lại, Trầm Trọng Tuân giơ chân lên, chen vào giữa hai chân cô, ngón tay từ từ có động tác từ xâm nhập, tốc độ dần dần tăng nhanh, anh phát hiện ra Lâm Sơ đang run rẩy, chóp mũi tỏa ra hương thơm nồng hậu, anh tiến tới bên tai của cô hỏi thật nhỏ: "Sắp tới rồi à?"

Lâm Sơ cắn môi, trong cổ hừ hừ nói không ra lời, chỉ cảm thấy càng lúc càng nhanh, càng lúc càng nhanh, đến cuối cùng cô co cụm mũi chân, trong tư thế cứng còng mà nghênh đón một kích nặng nề của Trầm Trọng Tuân, hai người đồng thời kêu rên, Trầm Trọng Tuân không cho cô cơ hội nào để hô hấp, đè cô lên trên ghế sa lon, trực tiếp công thành đoạt đất.

Lâm Sơ cũng hút khí, khẽ ngâm nga giữ hai cánh tay anh lại, hai chân bị khuếch trương tới góc độ lớn nhất, Trầm Trọng Tuân đang dong ruổi trong thân thể của cô, mỗi một động tác đều không nể tình, thẳng tắp đánh vào nơi sâu nhất.

Trầm Trọng Tuân nghe được âm thanh của cô, huyết mạch căng phồng, anh nâng cô lên một chút, đội lên phía dưới đụng nhau, lại lật người cô lại ôm đến trên đùi xay nghiền. Dáng dấp Lâm Sơ nhỏ gầy, nhẹ vô cùng, ôm vào trong ngực không tốn sức chút nào, anh nâng mông của cô lên, chỉ nghe được âm thanh thét chói tai cao vút của Lâm Sơ, cảm giác co rút nhanh làm cho anh suýt nữa thì hít thở không thông, anh dùng lực làm một kích, ngậm môi Lâm Sơ nói: "Muốn chết!"

Lâm Sơ ôm chặt anh, cảm giác mất trọng lực mới mẻ thật muốn mạng của cô, cô kêu thật thấp, cho là Trầm Trọng Tuân muốn đi tới phòng ngủ, ai ngờ Trầm Trọng Tuân đã lên đỉnh mấy lần, nhưng vẫn đều chỉ dậm chân tại chỗ, cuối cùng Lâm Sơ thật sự không chịu nổi, run rẩy kêu: "Dừng lại, dừng lại!"

Trầm Trọng Tuân lần nữa ném cô lên cao, đính lên, nuốt đi tiếng thét chói tai trong cổ họng cô, trong khoảnh khắc sắp lần nữa điên cuồng kia lại nhanh chóng đặt cô trở về ghế sa lon, động tác thoáng tạm ngừng, cho cô cơ hội thở dốc.

Nhưng thời gian cũng không được bao lâu, anh không cho Lâm Sơ thời gian để cô ngừng run rẩy, nâng đầu gối của cô lên, tiếp tục dùng lực va chạm, đến cuối cùng anh thở hổn hển, trước mắt chỉ có thân thể mềm mại hồng rực của Lâm Sơ, bên tai chỉ có thể nghe thấy từng hồi từng hồi tiếng ngâm tựa như tiếng ru của Lâm Sơ.

Ghế sa lon bị dịch chuyển, không ngừng đụng vào vách tường, động tác của anh cũng càng lúc càng nhanh, như thế nào đều không ngừng nổi, cho đến khi trong đầu lóe lên một tia sáng, anh vẫn còn chống đỡ ở trong cơ thể Lâm Sơ, ôm chặt cô đang run rẩy mất khống chế, tiếp tục tới cực hạn sâu nhất.

Thở dốc trong chốc lát, anh hỗn loạn an ủi Lâm Sơ, trên tay không ngừng xoa nắn. Anh ôm Lâm Sơ để cho cô dạng chân ngồi trên đùi mình, ngậm lấy ngực của cô, Lâm Sơ chỉ có thể không còn hơi sức mà tựa lên trên người anh, tứ chi đều đang phát run.

Trầm Trọng Tuân đợi cô hô hấp đều đều rồi, mới một lần nữa tiến vào thân thể của cô, thời khắc này nghênh đón ngàn vạn lần, anh cũng sẽ không chán nản, Lâm Sơ thuộc về anh, nơi này chỉ có anh có thể tiến vào.

Anh hỏi Lâm Sơ: "Em hẹn hò với Trần Hoa Đoan, hả?"

Lâm Sơ mơ mơ màng màng, thân thể không ngừng ngã về sau, Trầm Trọng Tuân chậm rãi xay nghiền, dùng sức đụng: "Đừng tốt với những người khác như vậy, đừng để ý tới người khác!"

Lâm Sơ nơi nào còn có thể để ý người khác, cô ôm chặt Trầm Trọng Tuân nhỏ giọng cầu xin tha thứ: "Nhẹ một chút!"

Trầm Trọng Tuân nhếch môi, hôn cô một cái, nói thật nhỏ: "Sẽ không để cho em khó chịu." Nói xong, tiếp tục làm, trực tiếp đánh bại Lâm Sơ đến vô lực phản kháng, liên tiếp thở dốc.

Trầm Trọng Tuân trút tất cả nhớ nhung một tuần nay xuống thân thể cô, anh muốn cho Lâm Sơ tất cả yêu thương, để cho cô biết anh để ý.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn Thanh Hưng về bài viết trên: My Nam Anh, My heaven, Ngô Thanh, san san
     
Có bài mới 25.01.2019, 18:42
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Thanh Lân Bang Cầm Thú
Đại Thần Thanh Lân Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 20.09.2014, 23:59
Tuổi: 25 Nữ
Bài viết: 391
Được thanks: 1669 lần
Điểm: 39.42
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Nhật ký theo đuổi Lâm cô nương - Kim Bính - Điểm: 62
Chương 68
Edit: Thanh Hưng

Khi tỉnh lại trời đã sáng choang, Lâm Sơ mơ mơ màng màng chui vào trong ngực Trầm Trọng Tuân, Trầm Trọng Tuân thuận thế ôm lấy cô, hôn trán của cô một cái, hỏi: "Có đói bụng không?"

Lâm Sơ lắc đầu, đột nhiên phản ứng kịp, cả kinh nói: "Mấy giờ rồi ạ, trễ giờ làm mất rồi!"

Trầm Trọng Tuân nâng thân thể cô lên lại hạ thấp xuống một chút: "Anh gọi cho Hướng Dương xin nghỉ thay em rồi!"

Lâm Sơ vô lực "Nha" một tiếng, cũng lười đi quan tâm xem Hướng Dương sẽ có suy nghĩ gì, vào lúc này cô hoàn toàn không suy nghĩ gì được.

Trầm Trọng Tuân thấy Lâm Sơ còn mệt rã rời, thay cô dịch dịch chăn, lại ôm cô ngủ thêm một giấc.

Anh cũng không thực sự ngủ, một mực để ý thời gian, sợ Lâm Sơ ngủ quá lâu (di.da.l.qy.do) sẽ choáng váng đầu óc, vậy nên hai giờ sau anh lại đánh thức Lâm Sơ, vừa hôn vừa nói: "Hôm nay anh cũng xin nghỉ, ở cùng với em!"

Ý thức của Lâm Sơ dần dần quay lại, cô hỏi Trầm Trọng Tuân: "Ngày hôm qua anh bỏ về giữa chừng như thế, không sao chứ?"

"Không sao." Trầm Trọng Tuân miết miết môi của cô: "Còn có những người khác mà, thiếu một anh cũng không sao."

Lâm Sơ thoáng yên tâm, lại nghe Trầm Trọng Tuân nói: "Anh và Lưu Nhàn tuyệt đối trong sạch, không phải anh cố ý để cho cô ta chạm vào tay, về sau anh sẽ không để cho người khác chạm vào nữa, có được không?"

Lâm Sơ cười khan một tiếng, cảm giác mình quá hẹp hòi rồi, nhưng cho dù là bây giờ thì cô vẫn rất ghét Lưu Nhàn, chỉ là tâm trạng không giống lúc trước nữa mà thôi. Yên lặng trong chốc lát, cô nói: "Mẹ Lưu Nhàn và cha của em. . . . . ." Cô không nói ra miệng được, chỉ cau mày nói: "Em vẫn luôn hận mẹ Lưu Nhàn, thật ra thì em cũng hiểu ‘một cây làm chẳng nên non’, nhưng sao em có thể hận ba em chứ, ông ấy tốt như vậy, trước kia em thích để tâm vào chuyện vụn vặt, em không biết về sau em có thể còn như thế nữa hay không, nhưng em sẽ cố gắng, em sẽ không nhường vận may này cho người khác, nếu như anh lạc đường, nhất định em sẽ tìm đưa anh quay lại!"

Trầm Trọng Tuân cười một tiếng, tựa như khen thưởng hôn cô một cái, dừng một chút, anh lại nói: "Anh nói cho em một bí mật."

Lâm Sơ kỳ quái, thoáng ngồi dậy một chút.

Mùa đông hình như có thể vực dậy tất cả mọi cảm xúc, nắng ấm, gió lạnh, tiếng côn trùng kêu vang và tiếng chim hót đều biến mất. Đó là một mùa đông đặc biệt, Trầm Trọng Tuân còn nhớ rõ mùa đông kia, bụng chị cả của anh đã dần dần trở nên lớn hơn, cho đến khi không giấu được nữa, bị bảo mẫu trong nhà phát hiện.

Trầm Trọng Tuân nói: "Mẹ anh qua đời sớm, ba anh thì luôn bận công việc, thật ra thì chị gái của anh rất hiểu chuyện, luôn chăm sóc bọn anh, bọn anh có chuyện gì vui hoặc là không vui, cũng đều có thể chia sẻ với chị ấy, nhưng chị ấy lại không có ai để chia sẻ, nên chỉ có thể giãi bày với bạn trai của chị ấy."

Lúc vừa mới học cao trung thì chị ấy đã qua lại với một nam sinh cùng trường, nhưng không đơn giản chỉ là yêu sớm, mà chị ấy còn vụng trộm nếm trái cấm.

"Khi đó chị ấy mới mười sáu tuổi, lúc mới mang thai chị ấy cũng hoàn toàn không biết gì, sau lại cảm thấy càng ngày càng không đúng, mới len lén đi bệnh viện kiểm tra, vốn dĩ muốn phá thai, nhưng chị ấy lại không dám, nam sinh kia cũng không dám, kết quả cứ kéo dài tới tận khi bị bảo mẫu phát hiện, sau đó lại đi bệnh viện kiểm tra, nhưng lúc đó cái bụng đã 5 tháng rồi."

Khi đó là mùa đông, quần áo mặc rất dầy, chị ấy ăn được, hơi mập, thế nên cứ như vậy che giấu được năm tháng. Sau đó bác sĩ lại không ủng hộ phá thai, Trầm Hồng Sơn cầm roi mây quất chị ấy mấy roi, rồi đi tìm người nam sinh kia. Nhưng người trong nhà nam sinh kia lại không nhận, bọn họ nhìn không vừa mắt nhà họ Trầm, cũng nhìn không vừa mắt loại con gái không biết giữ mình này, bọn họ cho rằng con trai của bọn họ sẽ có tiền đồ thật tốt, thế nên vừa hết nghỉ đông thì cả nhà họ lập tức di dân ra nước ngoài.

Chuyện này khiến Trầm Hồng Sơn tức đến (lqd) sinh bệnh, trong thời gian mấy tháng cuối cùng mà chị cả mang thai, Trầm Hồng Sơn coi như là vượt qua trên giường bệnh của bệnh viện, cả nhà cũng bị bao trùm trong lo lắng, giấy không thể gói được lửa, cuối cùng thì vẫn bị bạn bè thân thích biết, vào dịp tết không có một ai không biết xấu hổ mà tới cửa chúc tết, nhà họ Trầm như thành trò cười cho thiên hạ.

Trầm Trọng Tuân nhíu chặt chân mày, trong trí nhớ của anh, mùa xuân đó là một màu xám xịt.

"Sau khi sinh Giang Tấn không lâu, chị ấy tự sát."

Lâm Sơ giật mình, không dám tin.

Một cô gái nhỏ mới mười sáu mười bảy tuổi, dưới tình huống không có song thân an ủi, một mình chịu đựng áp lực, chị ấy hoàn toàn không thể tiếp tục kiên trì được, chị ấy đã sớm mắc phải chứng uất ức.

Ngày mùa hạ đó cũng không quá nóng, trong bệnh viện có rất nhiều y tá và bệnh nhân lui tới, Trầm Trọng Hạ mua hai cân vải, dẫn theo Trầm Trọng Tuân tới phòng sinh, mới vừa đi tới tầng lầu đó, họ đột nhiên lại nghe thấy lầu dưới có tiếng vang, hình như tất cả mọi người đều nhìn xuống, bọn họ còn cảm thấy không giải thích được.

Khi đi tới trong phòng sinh lại không thấy chị gái, chỉ thấy hai y tá túm lấy cửa sổ lớn tiếng kêu lên, tình cảnh sau đó, là kỷ niệm mà cả đời Trầm Trọng Tuân đều không muốn nhớ.

Lâm Sơ cảm giác không thể tin được, cô nắm chặt tay Trầm Trọng Tuân, chỉ ngửa đầu nhìn anh, hé  môi không biết mở miệng như thế nào.

Mi tâm của Trầm Trọng Tuân vẫn nhíu chặt lại theo thói quen, nghiêm túc lạnh lùng là biểu cảm thường thấy của anh: "Khi đó, anh và anh trai giống như lập tức trưởng thành, lúc tám tuổi ấy anh đã hiểu được một đạo lý, chúng ta đều muốn tự bảo vệ bản thân mình." Anh dán lại gần Lâm Sơ nói: "Người mười sáu mười bảy tuổi luôn cho rằng mình là người lớn rồi, nhưng khi hai mươi tuổi hồi tưởng lại thời trung học, có phải sẽ cười nhạo chính bản thân mình hay không? Chờ chúng ta tốt nghiệp đại học, lại hồi tưởng lại rất nhiều chuyện thời đại học, có phải sẽ cảm thấy mình thật ngây thơ, sẽ có chút hối hận hay không? Lúc chúng ta hoàn toàn không hiểu được tình yêu, lại mở miệng nói ‘yêu’ với người khác, không chỉ là không có trách nhiệm với người khác, càng là một loại phóng túng đối với chính bản thân mình."

Lâm Sơ vừa nghe vừa nghĩ, trong đầu cô bắt đầu hổi tưởng lại, lúc trung học đệ nhị, thậm chí lúc học đại học, cô vẫn luôn nhận định là mình thích Hướng Dương, nhưng bây giờ cô chỉ muốn xóa sạch đoạn lịch sử kia, cô cảm thấy thật mất thể diện.

Trầm Trọng Tuân nói: "Cho nên anh vẫn luôn tự nói với mình, phải xem yêu là một chuyện thật nghiêm túc, xem gia đình thành một quan niệm nghiêm túc, anh không tán thành suy nghĩ hôm nay có rượu hôm nay say, tuổi nào nên làm chuyện nào, điều này cũng làm cho anh trở nên rất không thú vị, rất cứng nhắc, nhưng ít ra là sau khi anh ba mươi tuổi thành gia lập nghiệp rồi, anh sẽ không hối hận, anh sẽ một lòng một dạ với vợ của anh, anh có cơ sở để có thể cho chúng ta một cuộc sống không cần lo nghĩ, sinh một hai tiểu tử, giáo dục bọn chúng thật tốt, cuộc đời này không cầu oanh oanh liệt liệt kinh thiên động địa, chỉ cầu bình bình đạm đạm bên nhau đến già."

Anh xoay người Lâm Sơ lại, nhìn thẳng vào cô nói: "Lâm Sơ, trong tư tưởng và hành động của mình, anh đã làm chuyện này toàn bộ 22 năm. Có thể có vài người sẽ nói anh không thể bảo đảm rằng sau này sẽ xảy ra chuyện gì, nhưng ít ra hiện tại anh chỉ biết có em, đây là lời thật, chúng ta cũng không ai biết tương lai sẽ xảy ra cái gì, nhưng anh có thể bảo đảm hiện tại chỉ có em, về sau cũng chỉ có em, coi như ngày nào đó em muốn rời khỏi anh... Anh cũng tuyệt đối không cho phép, cả đời có một là đủ rồi, chúng ta không cần quen thử những người khác, bây giờ em cũng chỉ có thể gả cho anh, phải không?"

Lâm Sơ sững sờ, ngây ngốc nói: "Cầu hôn đấy à?"

Trầm Trọng Tuân nghiêm túc hơn một chút: "Đúng, cầu hôn."

Lâm Sơ nhíu nhíu mày, lần đầu tiên cầu hôn lúc đó có hoa hồng đỏ, rượu và thịt bò bít tết, lần thứ hai biến tướng cầu hôn là ở trên giường, Lâm Sơ đồng ý Nguyên Đán tới cửa, lần thứ ba cũng chính là hiện tại, hai người bọn họ thân thể trần truồng, trong chăn là nhiệt độ nóng bỏng.

Lâm Sơ không thể làm gì, trừ đồng ý với anh, còn có thể có lựa chọn khác nữa sao? Cô chỉ có thể nhỏ đến mức không thể nhìn thấy gật đầu, ngay sau đó thân thể bị bế lên, Trầm Trọng Tuân đặt cô lên trên người mình, thể hiện cảm xúc mừng rỡ như điên vào trong môi lưỡi.

Kết hôn là chuyện lớn, Trầm Trọng Tuân đột nhiên cảm thấy thời gian không đủ dùng, anh muốn mau chóng sắp xếp hôn sự, tốt nhất là có thể kết thúc tất cả mọi chuyện trong năm sau.

Hai người dây dưa đến tận buổi trưa mới rời giường, Trầm Trọng Tuân thay Lâm Sơ làm một chút đồ ăn đơn giản, bắt đầu hỏi cô có yêu cầu chi tiết gì với hôn lễ không: "Có thích tháng ba không? Mùa xuân nhiệt độ vừa phải, mặc áo cưới không lạnh cũng không nóng, về khách sạn thì em không cần lo lắng, anh sẽ sắp xếp ổn thỏa, chỉ là phải đặt trước, đến lúc đó bạn bè thân thích ở xa cũng tới đây, còn phải sắp xếp chỗ ở cho bọn họ. Phù rể bên này anh sẽ sắp xếp, dâu phụ tùy em, cửa hàng áo cưới ngày mai anh sẽ đi hỏi những người khác, còn phải bỏ thời gian đi chụp ảnh cưới nữa. Đúng rồi, trăng mật muốn đi nơi nào?"

Lâm Sơ nhét cơm vào trong miệng, thậm đã chí đã quên nhai, các vấn đề liên tiếp xuất hiện làm cho cô hoàn toàn không có thời gian phản ứng.

Trầm Trọng Tuân làm việc mạch lạc rõ ràng, giờ phút này anh đặt laptop lên trên bàn cơm, đang liệt kê ra bảng, vấn đề mới vừa ghi ra la liệt, bây giờ đang tiến hành sắp xếp theo thứ tự, lại tìm thấy hoàng lịch trên web, mặc dù anh không mê tín, nhưng truyền thống là phải tuân theo, ngày hoàng đạo có thể lấy ra tham khảo.

Lâm Sơ ngậm miệng, ngơ ngác nói: "Anh quá nóng vội rồi đấy!"

Trầm Trọng Tuân cười liếc nhìn cô một cái: "Không vội không yên lòng." Anh (di.da.l.qy.do) tìm được một người vợ ưu tú, bên cạnh tùy thời đều có sài lang hổ báo nhảy ra tranh cướp, anh không cảnh giác một chút là không được.

Lâm Sơ hé miệng cười cười, tới gần máy vi tính trước mặt nhìn một chút, phát biểu ý kiến: "Tháng ba quá nhanh, kết hôn có rất nhiều chuyện vụn vặt cần làm, nhưng còn không lâu nữa là lễ mừng năm mới rồi, mùa xuân khắp nơi đều nghỉ, rất nhiều chuyện đều không kịp làm, cho nên nhất định phải chậm lại, tháng Năm được, nhiệt độ cũng vừa phải, lại có ngày Quốc Tế Lao Động nên thời gian nghỉ ngơi nhiều. Khách sạn em nghe anh, nhưng không thể quá xa xỉ, bối cảnh nhà các anh có chút nhạy cảm, em chỉ là dân chúng nhỏ bình thường, bậc trung đẳng là đủ rồi. Dâu phụ em muốn Diệp Tĩnh, nếu như có thể còn thêm được mấy bạn đại học và bạn cùng phòng của em nữa, cửa hàng áo cưới em có thể bảo mẹ em hỗ trợ hỏi thăm, bà ấy thích nhất là làm chuyện này. Cuối cùng trăng mật, ưmh ——" Lâm Sơ suy nghĩ một chút, lắc đầu mà nói: "Anh quyết định đi!"

Hai người quả thật hợp phách, chỉ chốc lát sau đã lấp đầy hơn phân nửa bản kê, phương diện tiền dẫn cưới còn phải trở về hỏi ý kiến trưởng bối, Lâm Sơ không biết nếu đột nhiên nói cho cha mẹ tin tức này, bọn họ có thể giật mình hay không.

Thương lượng xong, Lâm Sơ đột nhiên hỏi: "Vậy. . . . . . Ba Giang Tấn  . . . . . ."

Sắc mặt Trầm Trọng Tuân hơi trầm xuống, yên lặng chốc lát mới nói: "Nghe nói đã lấy vợ sinh con ở Australia, quả thật rất không tệ, sáu, bảy năm trước hắn ta đã từng quay lại, gia đình anh đã hỏi A Tấn, cậu ta không muốn đi cùng người đàn ông kia."

Nhưng trong lòng Giang Tấn thủy chung vẫn đều có gai, đây là nỗi đau mà vĩnh viễn anh ta đều khó giãi bày, Trầm Trọng Tuân đã từng nghĩ, cho nên Giang Tấn thích làm náo động, có lẽ là muốn xông ra danh đường, để người đàn ông ở bờ bên kia đại dương xa xôi kia có thể nhìn thấy anh ta trên ti vi, để cho hắn ta hối hận vì đã từ bỏ mẹ con bọn họ, cho nên anh cũng dung túng cho Giang Tấn xông xáo ở bên ngoài, chỉ vào lúc cần thiết mới tiến hành quản thúc anh ta.

Nhà họ Trầm bọn họ bây giờ cũng đã hơn xưa rất nhiều, tuy không phải hào môn vọng tộc hay quan trường đại ngạc gì, nhưng ở thành phố Nam Giang này, cũng coi như là dành được một chỗ ngồi, Trầm Trọng Tuân chân thành hi vọng người đàn ông kia trôi qua trong nghèo túng, lúc chán nản có thể nhìn về nơi cố hương ở bờ bên kia đại dương, cuối cùng hối hận đến già.

Ở phương diện này, anh và vợ của anh đều ngây thơ như nhau.

***

Lâm Sơ bị Trầm Trọng Tuân mạnh mẽ đeo lên chiếc nhẫn kim cương.

Chiếc nhẫn kim cương đáng thương này bị vứt bỏ hơn hai tháng, hôm nay rốt cuộc cũng có thể nhìn thấy ánh sáng mặt trời rồi, cả đám đồng nghiệp bị chói mù mắt, cũng không phải vì kim cương sáng quá, mà là tin tức quá đột ngột. Lúc tám chuyện bọn họ bát quái về quá trình cầu hôn, Lâm Sơ ấp úng, thật lâu mới nói: "Rượu đỏ, thịt bò bít tết, hoa hồng, cứ như vậy." Lần đó mặc dù cô cự tuyệt, nhưng tốt xấu gì cũng là một lần nghiêm chỉnh cầu hôn duy nhất, mà cũng không thể nói cho bọn họ biết chân tướng được.

Ông chủ lớn Trần Hoa Đoan cũng đã nghe được tin tức, khóe miệng nhếch lên, nhưng nụ cười lại không đạt tới đáy mắt: "Sao lại nhanh như vậy, một chút tiếng gió cũng không tiết lộ ra à?"

Lâm Sơ nhớ tới lời nói của Lưu Nhàn, không khỏi hồi tưởng lại hành động của Trần Hoa Đoan trong khoảng thời gian này, thật ra thì cũng không có chỗ nào khả nghi, nhưng quan tâm của anh ta đối với cô quả thật đã vượt quá quan hệ cấp trên cấp dưới, tối hôm qua Trầm Trọng Tuân còn giáo dục cô: "Nể tình anh em mà chăm sóc cho em ư? Đao Đao, đàn ông nếu như không có quan hệ máu mủ thân thuộc mà lại chăm sóc phụ nữ như thế, vĩnh viễn chỉ có một nguyên nhân, không tính Hướng Dương, lúc Hướng Dương chăm sóc em anh ta mới có tám tuổi, anh ta không thể nào là người luyến đồng đâu!" Nói xong, anh tiến quân thần tốc, khiến Lâm Sơ ở trong huyết lệ khắc sâu lần dạy dỗ này.

Hiện tại Lâm Sơ vẫn còn cảm thấy đau nhức, cô như không có chuyện gì xảy ra nói: "Cũng không phải nhanh quá, em đã muốn quyết định lâu rồi, người trong nhà hai bên còn luôn thúc giục đấy."

Trần Hoa Đoan không tiếp tục thảo luận nữa, chỉ là sắc mặt âm trầm chừng mấy ngày, cuối cùng bỏ chạy tới thành phố Lâm, xử lý việc kinh doanh đã bị anh ta bỏ bẫng một thời gian.

Về đến nhà, sau khi mẹ Lâm nghe được tin vui cũng không kinh ngạc, nhưng cha Lâm lại sửng sốt hồi lâu, rất vui vẻ, liên tục “tốt, tốt, tốt”, qua một đêm ông lại bắt đầu than thở, không lỡ để Lâm Sơ cứ như vậy gả cho người khác.

Cha Lâm cũng không biết mẹ Lâm từng đi nội thành, chuyện đã qua bọn họ đều lựa chọn quên lãng, có lẽ thần kinh của đàn ông luôn thô hơn phụ nữ. Chủ nhật một nhà ba người đi tới nhà ông bà nội Lâm Sơ, Trầm Trọng Tuân tới cửa chào hỏi, thương lượng thời gian hai nhà gặp mặt với mấy vị trưởng bối.

"Con đã nói với trong nhà rồi, tuần sau ba con đi công tác, một tuần nữa thì quay lại, một tuần lễ sau ngày nào cũng đều có thể gặp mặt được ạ."

Như vậy rất tốt, thời gian còn nhiều, trước tiên bọn họ có thể thoải mái mà chuẩn bị. Trầm Trọng Tuân thành người mình, ông bà nội cũng không khách sáo như trước nữa, chỉ vào máy điều hòa không khí nói không thấy có hơi ấm, bảo Trầm Trọng Tuân giúp một tay xem một chút.

Trầm Trọng Tuân quen tay hay việc, cầm hộp điều khiển điều hòa bắt đầu nghiên cứu, Lâm Sơ nhớ tới mùa hè ngày nào đó anh mồ hôi đầm đìa từ bên ngoài bệ cửa sổ bò vào, dọa cô giật mình.

Máy điều hòa không khí lâu năm đã hỏng, Trầm Trọng Tuân cũng bất lực, anh lấy danh nghĩa Lâm Sơ vỗ ngực nói tự móc tiền túi tặng nhị lão một máy điều hòa không khí mới, nhưng dĩ nhiên nhị lão không thể chiếm tiện nghi của cháu gái, chỉ là Lâm Sơ cứ một mực kiên trì, bọn họ cũng không thể từ chối mãi được.

Buổi chiều Trầm Trọng Tuân lập tức gọi điện thoại cho bạn nhờ chọn một máy điều hòa không khí: "Là bạn của anh trai anh, mở siêu thị điện máy, có thể giảm 80%, tiền này anh chi."

Lâm Sơ vội vàng nói: "Gần đây em dư dả, Diệp Tĩnh còn cho em mượn 1000 đồng, em còn có tiền tiết kiệm nữa, em có thể tự mình chi."

Trầm Trọng Tuân cười nói: "Đừng tranh giành, về sau em ngoan ngoãn nghe lời là được."

Lâm Sơ bĩu môi, sao lại có cảm giác anh coi mình thành sủng vật thế nhỉ? Đang suy nghĩ, điện thoại di động lại reo lên, Lâm Sơ bắt máy nghe mấy câu, chỉ trả lời "Ừ", "Tốt", "Gặp lại" , Trầm Trọng Tuân vội vàng lại gần, hỏi cô: "Điện thoại của ai?" Cũng không biết là nam hay nữ.

Lâm Sơ nói: "Lữ Lâu Nhàn, chị ta hẹn em uống cà phê."


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn Thanh Hưng về bài viết trên: My heaven, Ngô Thanh, SầmPhuNhân, san san
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 82 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Andreaszhu, SAYan NT và 249 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Cha tổng tài quá càn rỡ - Tuyền Thương Tư Phàm

1 ... 55, 56, 57

2 • [Hiện đại Trùng sinh] Trùng sinh mạt thế độc sủng - Vũ Thỉ Dực

1 ... 45, 46, 47

3 • [Cổ đại] Con đường sủng thê - Tiếu Giai Nhân (Ngoại truyện 31)

1 ... 68, 69, 70

4 • [Cổ đại cung đấu] Làm phi - Lệ Tiêu

1 ... 64, 65, 66

5 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ không làm phi - Đường Quả

1 ... 37, 38, 39

6 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư

1 ... 31, 32, 33

[Xuyên không] Vương gia xấu xa cưng chiều thê tử bỏ trốn Nương tử nàng phải biết nghe lời - Thẩm Du

1 ... 85, 86, 87

8 • [Hiện đại] Đại thần em muốn sinh 'khỉ con' cho anh - Hàn Mạch Mạch

1 ... 32, 33, 34

9 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 83, 84, 85

10 • [Hiện đại] Tim đập trên đầu lưỡi - Tiêu Đường Đông Qua

1 ... 31, 32, 33

11 • [Hiện đại - Mạt thế - Trùng sinh] Nữ phụ hắc ám - Phong Khởi Tuyết Vực

1 ... 35, 36, 37

12 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 186, 187, 188

13 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

14 • [Hiện đại] Nhật ký theo đuổi Lâm cô nương - Kim Bính

1 ... 26, 27, 28

15 • [Cổ đại tu tiên] Tham Tiền Tiên Khiếu - Hòa Tảo

1 ... 74, 75, 76

[Xuyên không] Cưng chiều thứ phi âm độc - Bộ Nguyệt Thiển Trang

1 ... 41, 42, 43

17 • [Hiện đại] Làm thế nào để ngừng nhớ anh - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 22, 23, 24

18 • [Cổ đại - Trùng sinh] Chỉ yêu chiều thế tử phi - Mại Manh Miêu

1 ... 79, 80, 81

19 • [Hiện đại] Không yêu đừng quấy rầy - Đản Đản 1113

1 ... 42, 43, 44

[Hiện đại] Đừng kiêu ngạo như vậy - Tùy Hầu Châu

1 ... 28, 29, 30


Thành viên nổi bật 
Ngọc Hân
Ngọc Hân
Ning An
Ning An
Puck
Puck
PhuongPhuong
PhuongPhuong
THO THO
THO THO
TranGemy
TranGemy

Shop - Đấu giá: Mẹ tớ là Thái Hậu vừa đặt giá 390 điểm để mua Thỏ khóc nhè
Shop - Đấu giá: Mẹ tớ là Thái Hậu vừa đặt giá 352 điểm để mua Pikachu
Shop - Đấu giá: Mẹ tớ là Thái Hậu vừa đặt giá 256 điểm để mua Đàn Piano
Shop - Đấu giá: Lavender - Blue vừa đặt giá 370 điểm để mua Thỏ khóc nhè
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 334 điểm để mua Pikachu
Ngọc Nguyệt: ...
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 250 điểm để mua Dàn hoa Tulip
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 264 điểm để mua Gấu trắng
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 334 điểm để mua Chó vẫy đuôi
Shop - Đấu giá: o0maiami0o vừa đặt giá 388 điểm để mua Nữ hoàng 3
Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 368 điểm để mua Nữ hoàng 3
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 280 điểm để mua Khỉ siêu nhân
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 250 điểm để mua Chuột đu dây
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 206 điểm để mua Giày mũi nhọn tím
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 305 điểm để mua Logo Arsenal
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 494 điểm để mua Son môi tình yêu
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Hải cẩu nhảy múa
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Piano hồng
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Giày boot nâu
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 206 điểm để mua Gấu hồng đón giáng sinh
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 240 điểm để mua Kem biến hoá
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 248 điểm để mua Phù thuỷ sóc
Diệp Băng Linh:
Mèo Ăn Cá: có ai khônggg
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 568 điểm để mua Mèo trắng ngủ
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 839 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 1
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 540 điểm để mua Mèo trắng ngủ
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 731 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 1
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 408 điểm để mua Chuồn chuồn Citrine
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 513 điểm để mua Mèo trắng ngủ

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.