Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 50 bài ] 

Thiếu một gáo nước - Lâm Sơ Ước

 
Có bài mới 30.05.2018, 19:42
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 01.11.2015, 06:46
Tuổi: 16 Nữ
Bài viết: 247
Được thanks: 1193 lần
Điểm: 16.49
Có bài mới Re: [Hiện đại - Võng du] Thiếu một gáo nước - Lâm Sơ Ước - Điểm: 31
Chương 32 : Tiết mục dự đoán
Editor : Selene Lee

Liễu Oanh : " Học ở nhà trẻ cũng gọi là học sinh đó "

Tiết Diễm Yến : " Lão già học đại học cũng vậy nha "

Lạc Thủy nổi giận : " Mấy cậu độc mồm độc miệng với người ta như vậy là có ý gì hả ?"

Tiết Diễm Yến thâm sâu nói : " Game chỉ là game, thực tế khốc liệt, tốt nhất là cậu nên suy nghĩ cho kỹ càng". Quả thật cô muốn gả Lạc Thủy đi, nhưng tuyệt đối không phải ở trong game nha, lạy trời đất trên cao.

Lạc Thủy ủ rũ: "Thật ra thì giữa mình và anh ấy chẳng có chuyện gì cả".

Diễm Yến: " Không lẽ cậu còn mong chờ sao?"

Lạc Thủy cười cười: " Không có không có"

Cuối cùng Liễu Oanh vung tay lên tổng kết: "Nói tóm lại, không thích người ta thì mau cự tuyệt, đừng có ăn một chén này mà tay lai bỏ vào nồi kia, cậu đó, học cái gì không học lại đi học thói hư tật xấu của Diễm Yến, nếu cậu thật sự thích cái vị XXX kia, bọn mình cũng sẽ ủng hộ hết lòng, nhưng có chuyện gì nhất định phải nói cho bọn mình nghe, trời có sập thì bọn mình cũng sẵn sàng đứng ra gánh cho cậu."

Tiết Diễm Yến cười khinh: " Cậu ghen tị với mình thì cứ nói thẳng ra đi nhé".

Lạc Thủy cảm động: "Có các cậu bên cạnh là may mắn của mình"

Tiết Diễm Yến thực sự muốn phun nước miếng...Sến như con hến...

Liễu Oanh mỉm cười ngẩng cao đầu, vỗ vỗ ngực : " Tất nhiên rồi".

Vì thế hai con người có lòng xấu đều leo về giường riêng.

Lúc đi ngang qua bó hoa " Lam Sắc Yêu Cơ " , Tiết Diễm Yến liền nói với Lạc Thủy: " Việc gấp rút nhật hiện giờ chính là giải quyết chuyện kia, tránh để chiêu ong dụ bướm tới gây rối"

Lạc Thủy gật đầu, nhưng nghĩ tới nghĩ lui vẫn không cảm thấy hài lòng, lỡ như Đốn họa thủy kia không thích cô thì sao đây?, như vậy chẳng phải là cô tự tìm đến rắc rối hay sao? Với lại cô không hề muốn phá vỡ quan hệ hiện tại.

Tin nhắn trong điện thoại cứ bị xóa đi xóa lại, rốt cuộc chỉ còn ba chữ: " xin lỗi nhiều "

Liễu Oanh nhìn Lạc Thủy cầm " Lam Sắc Yêu Cơ " , vừa muốn đi vào nhà vệ sinh vừa muốn đi uống nước, liền cau mày moi từ ngăn bàn ra một cái bình thủy tinh miệng rộng vẽ hoa trà kim ngân đưa cho cô: " Cũng may là chưa quăng đi"

Lạc Thủy bỏ đống giấy gói ngoài đi, vừa tháo vừa lẩm bẩm: " Đúng là kẻ có tiền, thật lãng phí"

Loay hoay nửa ngày cũng cắm xong hoa vào bình, được rồi, người ta nói " tiền nào của nấy ", mặc dù hoa này có hơi mắc một chút, nhưng mà nhìn thấy cảnh đẹp ý vui, cánh hoa mềm mại xinh xắn, hình dáng rõ ràng, màu sắc tươi tắn, ngay cả giấy gói cũng là hàng cao cấp, lại còn tỏa hương thơm khắp phòng nữa.

Điện thoại di động trền giường khẽ rung, Lạc Thủy chạy đến cầm lên xe thử, là tin nhắn từ Đốn Cảnh Nhiên, hỏi cô có ý gì.

Có ý gì?, chẳng có gì cả, chỉ vậy thôi...bèn nhắn trở lại: Mình không có ý gì khác, là lỗi của mình.

Tin nhắn hồi âm đến rất nhanh: Cậu căn bản không biết mình sai ở đâu hết!

Muốn gì đây? Có chuyện cũng không thèm nói ra. Lạc Thủy nén cơn giận xuống: Lần khác hẵng nói.

Liễu Oanh biết chuyện đã giải quyết xong, liền nhô đầu ra nói với Lạc Thủy: " Mau mau lại đây, để bổn cung nhìn một cái"

Lạc Thủy vuốt vuốt mái tóc, nghĩ đến ba trăm tệ kia thì khóc không ra nước mắt, ôm đầu: " Oanh oanh , ba trăm tệ của mình, ai mà ngờ lại bị cắc cổ vậy chứ"

Tiết Diễm Yến xen vào: " Cậu không thấy mấy đại soái ca kìa à, giá trị là ở chỗ đó. Người ta miễn phí dịch vụ massage cho cậu thì cậu từ chối, giờ còn than thở gì chứ"

Liễu Oanh tức giận: Tiểu Thủy, sao cậu lại phí của giời thế hả? Có đậu hủ bày ra trước mặt còn dám chê!"

Lạc Thủy rũ mặt xuống: " Mình không có loại ham mê đặc biệt đó giống các cậu đâu"

Diễm Yến: " Cậu mới chính là kẻ lãng phí ấy! Mình đại diện cho Đảng và nhân dân phê bình cậu."

Liễu Oanh: " Mình thay mặt trăng sáng và vũ trụ hủy diệt cậu."

Lạc Thủy oanh liệt ngã chết: " Ngày này quả không cách nào qua được mà"

8 giờ tối.

Việc đầu tiên mà Lạc Thủy phải làm là đeo hồ lô đi ghi danh " Giang Hồ Đệ Nhất Giai Nhân".

Chỗ NPC ghi danh đông nghịch người, đến mức cái bảng tên " Nhược Thủy Tam Thiên" cũng chẳng thấy đâu. Latop bắt đầu quá tải, nóng như lò nướng bánh.

Đành đợi lát nữa vậy, " Nhược Thủy Tam Thiên " suy nghĩ. Lạc Thủy chạy lên một bước để kéo chính mình ra ngoài, lại thấy Nam Cửu Khanh online, vi vậy cô nhắn một tin qua hỏi anh có muốn đăng ký không.

Nam Cửu Khanh: " Chưa kịp làm, muội thì sao?"

Lạc Thủy: " Muội cũng chưa, không chen vào nổi."

Nam Cửu Khanh: " Vậy chúng ta cùng đi"

Lạc Thủy hỏi nơi của anh để truyền tống qua, Đông Tây Nam Bắc đều đã có mặt đầy đủ.

Nhược Thủy Tam Thiên: " Sao không ai nói gì hết vậy? "

Tây Môn Trái Chủ và Bắc Viên Phẩn đồng thanh trả lời: " Có tật giật mình thôi! "

Lạc Thủy gửi đến một dấu hỏi.

Tây Môn Trái Chủ cười đầy gian trá: " He he he he "

Nhược Thủy Tam Thiên: " Tối thứ Năm có chuyện gì sao? "

Bắc Viên Phẩn cướp lời: " Có! "

Nhược Thủy Tam Thiên: " Chuyện gì cơ?"

Tây Môn Trái Chủ: " Thiên cơ bất khả lộ! "

Đông Phong Phá: " Nhược Thủy, đừng nghe bọn họ nói nhảm, A Nam bận nghe điện thoại thôi. "

Nhược Thủy Tam Thiên: " Ra là tiểu nhân cậy IQ thấp nên hồ ngôn loạn ngữ. "

Tây Môn Trái Chủ: " A Bắc, muội ấy nói cậu đó! "

Bắc Viên Phẩn: " Vậy thì cậu thoát chắc? "

Nhược Thủy Tam Thiên: " Đánh một trận đi, đánh một trận đi! "

Đông Phong Phá chảy mồ hôi, Nhược Thủy cô nương cũng qua mức độc ác nha, nhưng hình như lại giống người nào đó như đúc.

Nam Cửu Khanh gửi đến hai dấu chấm để biểu hiện sự tồn tại của mình.

Giang hồ loạn ngữ một hồi, cuối cùng cũng đến chỗ NPC để ghi danh.

Được rồi, cuối cũng cũng đỡ đông hơn một chút.

Lạc Thủy nhấn vào NPC, một trang web xuất hiện thay cho khung chat thường ngày, phía trên có một phần trống để ghi danh, chắc là hệ thống muốn thông qua NPC trực tiếp phân định người chơi, phòng ngừa gian lận đây mà.

Tất cả chỉ là một tờ đơn ngắn, giống như một bản sơ yếu lí lịch nhỏ nên Lạc Thủy điền xong rất nhanh, thuận tiện liếc xem đơn của những người khác. Không ngờ cô lại thấy bản đăng ký của Thanh Thanh Tiên Nhi, cô ta cũng đăng ký thi Giai Nhân, nghề nghiệp ghi học sinh, lại còn là đại học X! Ai biết được chứ, game cũng không phải thật, vì thế Lạc Thủy liền bỏ qua để đi xem những tờ đơn khác.

Phải refresh lại trang web liên tục mấy lần mới nhìn thấy bản đăng ký của Nam Cửu Khanh. Tay phải của Lạc Thủy bỗng nhiên run lên, cầm chuột cũng không vững, bàn tay thấm đầy mồ hôi, vì thế cô phải tìm khăn giấy để lau, sau đó mới mở ra xem. Đầu tiên là hướng mắt đến nghe nghiệp, là học sinh, sau đó đến tuổi tác...23...Lạc Thủy vô cùng hân hoan, vui sướng tắt trang web, lòng cũng nở hoa theo.

Cô liền chạy đến chỗ bang của mình, hét to: " Ghi danh! "

[Bang hội] Lâm Thủy Chiếu Hoa: Đám sói to trong bang đã sớm mổ xẻ hết ảnh của mỹ nữ rồi, đâu đến lược muội nhắc nhở.

[Bang hội] Nhược Thủy Tam Thiên: Có gì hay không?

[Bang hội] Lâm Thủy Chiếu Hoa: Gia tộc Thanh Thanh kia cũng có mấy kẻ nhan sắc không tồi.

[Bang hội] Ma Hoa Đông: Lạy Chúa, đám não tàn đó cũng phát triển được thành dạng người sao?

[Bang hội] Tinh Thần Bị Chà Đạp: Lúc Chúa tạo ra bọn người đó, ngài đang bận làm chính sự, tâm tình phấn chấn.

[Bang hội] Trâu Già: Sai rồi sai rồi, lúc đó ông ấy đang bạo hoa cúc người ta, nhất thời không kịp sửa nên đem óc của bọn họ gắng lên cúc hoa.

[Bang hội] Lão Nạp Pháp Danh Ngân Côn: Cái đó lại càng sai nữa, bọn họ chỉ có cúc hoa thôi, làm quái gì có đầu óc!

Cái vấn đề cúc hoa này quả thật là..., bé ngoan Lạc Thủy xin rút lui không dám tham dự, đành gọi tọa kỵ ra cưỡi một vòng, tọa kỵ chạy nhanh hơn cô nhiều lắm.


SEL: Xin chào mn, dự là Sel vừa mở hố mới bên Wattpad tên là " Hôm nay mật được có chút ngọt", mn thích thì ủng hộ Sel nhé. Truyện sủng, đại thúc - loli. Sel sẽ đăng bên này sau ạ.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn tieuthukarate về bài viết trên: SầmPhuNhân
     

Có bài mới 17.06.2018, 18:35
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 01.11.2015, 06:46
Tuổi: 16 Nữ
Bài viết: 247
Được thanks: 1193 lần
Điểm: 16.49
Có bài mới Re: [Hiện đại - Võng du] Thiếu một gáo nước - Lâm Sơ Ước - Điểm: 31
Chương 33: Buổi tối thứ năm
Editor: Selene Lee

Tây Môn Trái Chủ nhìn thấy tọa kỵ của Lạc Thủy thì vô cùng kinh ngạc: " Muội lấy đâu ra con mèo con này thế? "

Lạc Thủy gửi đến một cái Icon tức giận: " Đây là tọa kỵ của muội, Nhất Biều "

Tây Môn Trái Chủ: " Thật là lợi hại nha, ta còn tưởng chỉ có tên biến thái như A Nam mới đạt được cái loại trình độ này chứ! "

Nhược Thủy Tam Thiên: " Ha ha, bình thường thôi, bình thường thôi "

Nam Cửu Khanh: " A Tây, tới văn phòng của mình uống một tách trà đi "

Tây Môn Trái Chủ: " ....Đừng có đùa, đây là giữa ban ngày ban mặt, không tốt, không tốt "

Nam Cửu Khanh: " Cậu mà cũng có giá trị để bị đùa sao? 10 giây nữa phải có mặt cho mình "

Tây Môn Trái Chủ: " A Đông, mau cứu mình !!!!! "

Đông Phong Phá: " Haizz, bé con tội nghiệp, mau mau đi đi, ta sẽ hậu táng ngươi "

Lúc đó trong đầu Lạc Thủy xuất hiện một hình ảnh vô cùng kỳ dị, ông chú Nam Cửu Khanh cơ bắp đầy mình, râu quai nón xồm xàm mặc độc nhất một cái quần lót màu trắng, đi về phía " bạch diện thư sinh " Tây Môn Trái Chủ đang run rẩy trên mặt đất, nhưng mà ông chú râu quai nón cũng không thèm quan tâm đến, đấm đá một hồi khiến cho bạch diện thư sinh nằm thoi thóp, còn mình thì cười đến mặt mũi vặn vẹo.

Lạc Thủy bị chính suy nghĩ đen tối của mình hù dọa, liền lo lắng hỏi: " Tây Môn Trái Chủ, huynh ấy sẽ không có vấn đề gì chứ? "

Bắc Viên Phẩn: " Không sao đâu, cùng lắm là bị ăn một trận đòn thôi "

Một trận đòn á?

Rồi bỗng nhiên, nghĩ đến chuyện gì đó, Đông Phong Phá liền mở miệng hỏi: " Nhược Thủy, nhiệm vụ tọa kỵ kia muội làm cùng với A Nam sao? "

Nhược Thủy Tam Thiên: Vâng, có chuyện gì sao ạ? "

Đông Phong Phá: " Không có gì đâu, ta hỏi một chút thôi "

Hình ảnh một đại thần bạo lực làm cho Lạc Thủy khó lòng chấp nhận nổi, đến mức sau khi off game rồi nhưng vẫn còn thấy lo sợ.

Lúc nhắm mắt lại, liền nhìn thấy một ông chú thô bị chạy đến chỗ mình.

Nếu đại thần thực sự trông như vậy....Lạc Thủy hoảng hồn giật mình, lông tơ gì đó đều dựng đứng lên hết.

Thế là cô đành tự an ủi mình, không phải, không phải đâu.

Nhưng nếu như...

Dừng lại...Thật là không biết xấu hổ, rốt cuộc là cô đang nghĩ bậy bạ gì thế? Cô và anh chẳng qua cũng chỉ là quan hệ chủ và bảo vệ trong game thôi, cơ bản sẽ không bao giờ gặp nhau mà.

Nhưng nếu đại thần muốn gặp cô thì sao?...

Chắc cô sẽ đồng ý, lại còn có chút chờ mong nữa.

Rốt cuộc đại thần trông như thế nào?

Nhớ lần đầu tiên gặp nhau, anh ấy cười cười gọi cô một tiếng mỹ nhân, đưa cô đi làm nhiệm vụ, khiêu khích Thiên Hạ phát động cứ điểm chiến, đưa cô lên Ma Thiên Nhai hỏi cô có thích không, bán Bạch Bản +10 cho Thanh Thanh Tiểu Yêu,nói cho cô biết mình còn có một acc phụ gọi là " Chích Thủ Nhất Biều " , giúp cô làm nhiệm vụ tọa kỵ, cẩn thận bảo vệ cô sau lưng mình.

Chắc chắn đại thần sẽ là một chàng trai có đôi mắt sáng ngời, mi mắt cong cong, đôi môi hơi mỏng, lại có làn da tuyệt đẹp  ( TG: Gì cơ? Tại sao? ...Lạc Thủy: Sờ sẽ rất thoải mái )

Lạc Thủy ôm thật chặt gối ôm hình chó bông vào ngực, càng ôm càng xiết chặt, nhịp tim cũng đập càng lúc càng nhanh.

Hơn nữa đại thần cũng đọc được ấn dấu thời Tần, không là dân khảo cổ thì cũng là đi trộm mộ, chắc chắc sẽ rất hấp dẫn.

Đại thần còn biết chơi cờ vây, một người đàn ông như vậy, chưa nói đến " bạch y tựa tuyết ", nhưng ít nhất cũng phải thanh tú thoát tục, mắt sáng như sao, mày dài đến mai, khóe miện thoáng nét cười, phong lưu tiêu sái...( TG cạn lời: Ngươi cho là đại thần đang đóng cổ trang chắc? )

Hình như đại thần đang trong thời gian gây dựng sự nghiệp, còn có phòng làm việc riêng....Chắc chắn anh ấy sẽ không có ý tưởng gả mình cho phú bà, không phải mọi người hay nói đàn ông nghiêm túc sẽ có dáng dấp tuấn tú hay sao? Chắc chắn anh ấy sẽ rất đẹp trai...

Cuối cùng Lạc Thủy cũng cảm thấy hài lòng, vùi đầu vào gối ngủ thật say, khóe miệng vẫn còn mỉm cười.

Lạc Thủy đứng trước trường để bắt tuyến xe buýt 21 đi đến đạo quán.

Đối diện bến xe, trùng hợp chính là " A Thái ", vẫn là hai tên đàn ông đào hoa như cũ đứng trước cửa quán, tóc nhuộm đủ màu sắc, Lạc Thủy lại u sầu nhớ đến 3 trăm tệ hoa hoa lệ lệ kia của mình. Mà hình như bên đối diện cũng cảm nhận được ánh mắt của Lạc Thủy, nên quay đầu nhìn cô, mắt nhìn nhau hồi lâu, cuối cùng có một người trong đó chạy đến.

Cô nhớ trước kia mình có mượn một cuốn sách gọi là " sau năm 80 sẽ thế nào " ở thư viện, trong đó có nhắc đến một vấn đề gọi là " hiện tượng ngụy nương ", đàn ông ngày càng nữ tính hơn, ngày càng vô trách nhiệm. Tên mặt trắng đang đứng trước mặt cô bây giờ chính xác là 1 tên " ngụy nương " nha, đặc biệt là khuôn mặt trắng bệt, bắp chân yếu ớt, sao đến bây giờ mà gió vẫn chưa thổi ngã cậu ta nhỉ? A, hình như cậu ta chạy đến chỗ mình?

" Hi, người đẹp, tóc thật xinh nha, có thường xuyên chăm sóc không?" - Lưu manh tóc đủ màu chào Lạc Thủy.

Tất nhiên là đẹp, ba trăm tệ cắt cổ đấy!...Lạc Thủy nhận được vài ánh mắt đầy quỷ dị, đành theo phải mà chào lại, nhưng liếc xéo một cái: " Chào "

Đủ màu sắc thừa thế xông lên: " Anh cũng làm ở salon tóc, kết bạn đi "

" Thật sao ? " - Lạc Thủy không kiên nhẫn hỏi, sao bây giờ xe vẫn chưa đến vậy?

" Thật chứ, người đẹp cho anh một dãy số, chúng ta trò chuyện tâm sự "

Lạc Thủy bị mấy lời này ướp lạnh...Cũng quá có sáng ý đi?: " Tôi không có điện thoại di động"

Tất nhiên là đủ màu sắc không tin, ban nãy cô ấy còn nhìn bọn họ đầy mảnh liệt, bộ dạng như một con mèo háo sắc, bây giờ còn giả bộ e thẹn gì chứ? Hắn bèn vỗ vỗ vai cô, tỏ ý hiểu rõ: " Số điện thoại, số điện thoại "

Lạc Thủy nhìn vòng người xung quanh, cố gắng bảo mình phải nhẫn nhịn: " Xin lỗi, xe đến rồi, tôi phải đi ". Qủa thật xa xa có xe buýt chạy đến, nhưng mà không thấy rõ là tuyến nào, mặc kệ, thoát được rồi hẵng nói.

Nhưng mà xe còn chưa tới thì một chiếc Lamborghini đã xuất hiện, Lạc Thủy hân hoan trong lòng. Cửa xe mở liền thấy Đốn Cảnh Nhiên bước ra, ánh mắt hung hãn, mở cửa xe nói với Lạc Thủy: " Đến đạo quán "

Lạc Thủy tao nhã ngồi vào, làm cho đủ màu sắc trợn to mắt lên.

Cô thắt dây an toàn, sau đó vội vã nhìn nét mặt của Đốn Cảnh Nhiên, lúm đồng tiền vẫn còn đó, bèn thở phào nhẽ nhõm mà nói: " Cảm ơn "

Đốn Cảnh Nhiên bèn cười đùa, đưa tay phải về phía cô: " Người đẹp, cho xin số điện thoại đi "

Lạc Thủy đưa tay ra đánh bàn tay hắn một cái: " Mình chưa muốn bị nguyền rủa vì làm đám con gái trong trường thất tình đâu "

Đốn Cảnh Nhiên quét mắt, tỏ vẻ khinh thường: " Xời, với kỹ thuật của mình, cậu muốn chết cũng không được "

" Cậu bạn nhỏ lớp sơ cấp, cẩn thận chỉ móc mắt cậu ra bây giờ " - Lạc Thủy làm động tác móc tay, hung dữ nói.

Đốn Cảnh Nhiên liền khuất phục quyền uy: " Nữ hiệp xin tha mạng! "

" Ngươi làm nhiều điều ác, giết người vố số, mau giao mạng ra đây!" - Lạc Thủy hét to

" Cửu Âm Bạch Cổt Trảo "

" Tưởng ta sợ ngươi chắc, Cửu Dương Thần Công! "

" Càn Khôn Đại Na Di! "

" Hấp Tinh Đại Pháp! "

" Phải rồi, sao cậu lại ở đây? "

Đốn Cảnh Nhiên nhún vai: " Ngẫu nhiên thôi, ngày lễ bạch mã không nghĩ vì mỹ nhân mà "

" Đừng có đùa với mình "

Hai người cùng đi đến đạo quán.

Nếu như Đốn Cảnh Nhiên đã không muốn nói, thì Lạc Thủy cũng thôi vậy, thật ra cô không biết phải mở đầu như thế nào nữa...chỉ ước mình có thể qua được cái chương " chịu đòn nhận tội " này.

Lạc Thủy đi ra trước, bèn mở cửa: " Mời "

Đốn Cảnh Nhiên hừ một tiếng, hùng hổ đi vào trong.

Một lát sau, hắn ta lại giả vờ đáng thương chạy về cạnh Lạc Thủy, nắm vạt áo cô, nước mắt đầm đìa: " Tỉ, một hồi nhớ đợi đệ về nhà với "

.....Sao Trương Nghê Mưu vẫn chưa mời cậu đóng phim nhỉ? Nhất định có thể đạt giải Oscar đấy. Lạc Thủy không phố hợp nói: " Đi đi, chớ phiền mình "





Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 17.06.2018, 18:41
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 01.11.2015, 06:46
Tuổi: 16 Nữ
Bài viết: 247
Được thanks: 1193 lần
Điểm: 16.49
Có bài mới Re: [Hiện đại - Võng du] Thiếu một gáo nước - Lâm Sơ Ước - Điểm: 33
Chương 34: Màn che J tình
Editor: Selene Lee

Lớp sơ cấp và nâng cao vốn không chung một sân.

Lạc Thủy đi thay quần áo, sau đó chạy vào lớp nâng cao, chào huấn luyện viên của mình.

Huấn luyện viên nheo mắt cười cười, vỗ vai cô: " Cậu ấy đang thay quần áo "

Cậu ấy? Lạc Thủy suy nghĩ hai giây, liền nhớ ra cái người mà thầy mình đã khen không ngớt lời kia.

Bỗng nhiên cô cũng cảm thấy có chút tò mò.

Nhân lúc đối thủ chưa đến, cô bèn sửa sang lại quần áo, thắt chặt đai để không bị xổ ra lúc giao tranh, sau đó xắn tay áo lên cao hơn.

Bỗng nhiên trước mặt xuất hiện một bàn tay thon dài, và tiếng nói theo cùng: " Xin chào ". Vì vẫn đang bận xắn tay áo nên Lạc Thủy cũng không đáp lại, sau đó chợt phát hiện ra cáu gì đó...Hình như có người vừa chào cô nha!

Lạc Thủy xấu hổ ngước lên nhìn, đầu óc lập tức bị không chế như một hồi phim chiếu chậm, chậm rãi hiện ra một câu nói : " Kỳ hình dã, phiên nhược kinh hồng, uyển nhược du long. Vinh diệu thu cúc, hoa mậu xuân tùng. "

( Editor giải thích : Đây là một câu trong Lạc Thần Phú của Tào Thực, xin mạn phép dịch nghĩa: Hình dáng của chàng, nhẹ nhàng như chim hồng bay , uyển chuyển như dáng rồng lượn, rực rỡ như cúc vàng trong thu, lại tươi đẹp như cây tùng khi xuân đến.)

Chính là anh ấy, lạc thần từng ở trúc lâu lần đó.

Mắt làm sao có thể đen láy như vậy? Lại còn màu sắc trong veo, xinh đẹp đến thế?

Lúc lại nghe bên tai hai tiếng " xin chào " , Lạc Thủy mới kịp hồi hồn lại, vô cùng lúng tung...Cô thật sự điên rồi, nhìn một người đàn ông đến mức ngây người ra như thế, thật muốn đào hố chui xuống đất trốn đi. Có thượng đế chứng dám, cô không phải si mê người ta nha!

Vội vàng cầm tay của Lạc Thần chào lại....Nhưng mà hình như cô không có quen anh nha? Bèn rút tay lại...Lạc Thủy quay đầu nhìn ngó láo liên.

Ở xung quanh mọi người đều ngồi xuống, bộ dáng mong chờ một cuộc đấu khốc liệt.

Lúc này Lạc Thủy mới nhận ra, vội hỏi: " Là anh? "

Lam Khanh mỉm cười, giống như bạn cũ lâu ngày không gặp: " Chính là tôi "
Ngay lúc đó, huấn luyện viên xuất hiện vô cùng đúng thời điểm, vội vã giới thiệu hai người với nhau, đây là Lạc Thủy, đây là Lam Khanh.

Toàn thân Lạc Thủy lập tức hóa đá, quai hàm trẹo ngược...Lam Khanh...Lam Khanh sao? Nếu như Tiết Diễm Yến biết hôm nay cô đánh nhau với Lam Khanh...Đầu cô tê dại khi nghĩ đến chuyện đó, nhưng vội vàng xua tan cái ý nghĩ đó đi, bắt đầu điều chỉnh lại tư thế của mình.

Tối hôm nay cô không thể mất thêm chút sĩ diện nào nữa!

Huấn luyện viên ra hiệu tay bắt đầu trận đấu.

Lạc Thủy và Lam Khanh đều cúi người chào đối phương.

Cao thủ chân chính thì nhấc tay chân lên cũng là hiểm chiêu, không hề có động tác dư thừa, cũng không có uyển chuyển đẹp mắt, chỉ có hạ gục đối phương một cách tuyệt đối mà thôi.

Hai người không hề khách sáo.

Lam Khanh vừa nhìn thấy Lạc Thủy lao tới, lập tức ra đòn tiếp nhận.

Trong một khoảnh khắc, chỉ nghe được tiếng chiêu thức xé gió va vào nhau, tộc độ cá nhân nhanh đến mức khó lòng tưởng tượng được.

Thời gian Lạc Thủy tập luyện ở đạo quán khá dài, học sinh cũ hay mới gì cũng đều bị cô đánh bại cả, nên khó tránh khỏi việc trở nên cứng đầu, bình thường lúc luyện tập cũng gặp nhiều khó khăn. Huấn luyện viên nói cô có kinh nghiệm đối kháng phong phú, nhưng chiêu thức đánh ra còn chưa được đẹp măt lắm.

Nhưng Lam Khanh lại khác hẳn, chiêu thức của anh rất mạnh mẽ, quyền cước đơn giản, hoàn toàn không có chút dư thừa.

Mọi người xung quanh đều khiếp sợ không thôi, chẳng phải chỉ là sao tai cào thấp thôi sao? Có cần phải đánh nhau quyết liệt như vậy không? - Tạm thời không thể phân định được ai thành ai bại cả.

Nhưng chỉ có Lạc Thủy mới biết được, vừa nãy Lam Khanh rõ ràng đã nhường cô một đòn, lực đấm của cô không đủ nên bị anh mượn thế gạt lên, lúc đó tay cô bị hở rộng, anh hoàn toàn có thể tấn công vào huyệt Bách Hội của cô, nhưng anh không làm như thế, mà chỉ sấn tới thì thầm bên tai cô hai chữ: " Mỹ nhân "

Sao cơ? Cô mê trai quá nên bị ảo giác sao?

Những đối thủ có ánh mắt lóe sáng bất ngờ, thưởng sẽ xuất chiêu ngay sau đó, nhưng ánh mắt của Lam Khanh lại rất trầm tĩnh, tân tư kín kẽ, cơ bản không thể nào phán đoán được anh muốn làm gì. Hơn nữa thể lực của nam và nữ rất khác biệt, cô hoàn toàn không phải là đối thủ của anh!

Chiêu hiểm nhất của Lạc Thủy chính là mượn lực đánh lực, dùng một cú đá quét ngang để buộc đối phương tăng cường lực đánh, sau đó lại mược lực đánh trả, tuy nhiên anh đã biết được suy nghĩ của cô, kịp thời né tránh, nhưng lại không ra chiêu sát phạt.

Đối phương đang nhường cô! Ý nghĩ này làm cho Lạc Thủy cảm thấy vô cùng khó chịu.

Cô cũng không phải người sợ thua!

Vì thế Lạc Thủy quyết định dừng lại, cúi người nói: " Tôi thua rồi "

Ánh mắt Lam Khanh lóe lên một tia tán thưởng: " Cảm ơn "

Huấn luyện viên đi tới chỗ hai người, giơ ngón tay cái lên nói: " Đều xuất sắc cả! "

Lạc Thủy cười cười, đi qua một bên nghỉ ngơi, người ta là cao thủ, cô mất bình tĩnh rồi!

Lam Khanh của đại học X?

Lạc Thủy hầu như chắc chắn với kết quả cả mình, trên đời này liệu có thể tồn tại bao nhiều người học Lam tên Khanh lúc thi đấu ở nước ngoài bị đối thủ khiêu khích lập tức một mình chọi năm chứ?

Vậy mà cô còn bị ảo giác, thật xấu hổ quá đi mất.

Lam Khanh nhìn cô trốn ở trong góc phòng, khuôn mặt vô cùng buồn cười thì đi đến bên cạnh, uống đầu lưỡi một chút, phát ra tiếng lưỡi cao: " Nhược Thủy, là anh đây "

Lạc Thủy bị thiêu cháy...Lam Khanh nói tiếng phổ thông không đúng tiêu chuẩn? Cách uốn lưỡi cũng nhầm?

Không thể nào, anh chính là Lam Khanh!

Lam Khanh Lam Khanh Nam Cửu Khanh Nam Cửu Khanh...Lạc Thủy đờ người ra ba giây, sau đó mới dò hỏi: " Lão đại ? "

Câu hỏi này thực ra vẫn mang tính sợ sệt, nếu như người ta không phải Nam Cửu Khanh thì cô gọi một tiếng lão đại để sùng bái chắc cũng không có vấn đề gì nhỉ?

Lam Cửu Khanh hiểu ý, cười: " Ừm " , sau đó tự nhiên đi tới ngồi cạnh Lạc Thủy.

Âm tiết dãn ra thật dài, dịu dàng, dịu đến mức lòng Lạc Thủy chùng xuống.

Trong đầu cô xuất hiện hai luồng tiếng nói:

Một bên khuyên giải: " Cậu đừng có tự mình đa tình, chẳng qua là ảo giác thôi, si mê đến phát rồ rồi "

Bên khác lại hú hét: Lạc Thủy, anh ấy chính là đại thần đấy, đại thần mắt sáng, mi cong, môi mỏng, da dẻ cũng mịn màng nữa...

Hai cá thể đánh nhau loạn xạ, mãi cũng không tách ra được.

Khóe miệng Lạc Thủy co giật, nhưng không phát ra lời nào, chỉ kiềm hãm lại cơn đau tim ập đến đột ngột vì chạy nước rút: " Nam Cửu Khanh ?"

Người đối diện nhìn chằm chằm cô, mi mắt con cong, và âm thành cự tuyện tất cả nghi ngờ vang lên: " Ừm, là anh "

Lam Khanh Nam Cửu Khanh Lam Khanh Nam Cửu Khanh Lạc Thần Lạc Thần Phú.

Trong nháy mắt, khắp trí óc Lạc Thủy chỉ có một khái niệm duy nhất, nếu Tiết dDiễm yến mà biết đươ6v, chắc chắn sẽ nhúng đầu cô vào bồn cầu mất...Lạc Thủy nghe tim mình nện như sấm, bên trai vẫn còn vang vọng hai chữ:

Là anh...

Là anh...

Là anh...

Lam Khanh đứng lên, không mặn không nhạt nói: " Đi thôi, chúng ta đến bên cạnh ăn một bữa cơm"

Ngữ điệu bình ổn và tự nhiên, có cảm giác khiến người nghe thấy an toàn, anh cất bước đi ra ngoài. Lạc Thủy chần chừ một lúc rồi cũng đi theo sau, còn cúi đầu suy nghĩ vì sao anh biết mình chưa ăn tối.

Đi mấy bước liền sực nhớ ra anh không phải người xấu, cô mới phải là người cần đề phòng, không lao đến chỗ anh xem như đã cảm tạ trời đất rồi. Nhưng bạn qua mạng lần đầu gặp nhau đã theo người ta ăn cơm, liệu đại thần có nghĩ cô là loại con gái tùy tiện không?. Đắn đo hồi lâu, cuối cùng Lạc Thủy quăng hết qua một bên, người ta nói không đánh không quen mặt, người và người với nhau chính là duyên phận, có vài người mới gặp lần đầu đã tựa như từng quen biết, ngược lạ cũng có kẻ sinh sống bao năm vẫn chỉ như xa lạ. Anh và cô đều là học viên, cùng ăn một bữa cơm thì có vấn đề gì đâu?

Lạc Thủy nhìn bóng dáng tho dài tuấn tú trước mặt mình, ngay cả khi mặc võ phục cũng có thể cảm giác được vẻ " ngọc thụ lâm phong ", liền vỗ đầu thay quần áo đi ra ngoài. Lam Khanh đã đeo túi thể thao trên vai, đứng chờ một bên, Lạc Thủy thấy vậy thì ngại ngùng chạy đến...

Tác giả có đôi lời: Haizz, sửa một chút một chút, cuối cùng cũng chính thực gặp gỡ, nhất định sẽ không khiến mọi người thấy vọng đâu...



Editor: Gặp nhau, gặp nhau rồi. Tung bông



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 50 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Mynguyen.00, NanaHachi và 118 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại Thanh mai trúc mã] Đều Tại Vầng Trăng Gây Họa - 11 Giờ Phải Ngủ

1 ... 40, 41, 42

2 • [Hiện đại] Làm thế nào để không nhớ hắn - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 27, 28, 29

3 • [Hiện đại] Xin chào Chu tiên sinh! Dạ Mạn

1 ... 26, 27, 28

4 • [Xuyên không] Hỉ doanh môn - Ý Thiên Trọng

1 ... 105, 106, 107

5 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 37, 38, 39

6 • [Xuyên không] Vương phi thần trộm Hưu phu lúc động phòng! - Thủy Mặc Thanh Yên

1 ... 82, 83, 84

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 138, 139, 140

8 • [Hiện đại] Bó tay chịu trói - Thiên Thần Di Cô

1 ... 30, 31, 32

9 • [Hiện đại] Anh Trai VS Em Gái - Trà Trà Hảo Manh

1 ... 10, 11, 12

10 • [Hiện đại] Cục cưng lật bàn Con là do mẹ trộm được? - Ninh Cẩn

1 ... 87, 88, 89

[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 80, 81, 82

12 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C802

1 ... 115, 116, 117

13 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (103/104]

1 ... 178, 179, 180

14 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

16 • [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu

1 ... 90, 91, 92

17 • [Hiện đại] Vui vẻ gặp lại - Miêu Diệc Hữu Tú

1 ... 24, 25, 26

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại tại cửa cục dân chính - Bạo Táo Đích Bàng Giải

1 ... 20, 21, 22

19 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 98, 99, 100

20 • [Xuyên không] Nịch sủng Chí tôn cuồng phi - Mặc Thập Tứ

1 ... 52, 53, 54



Shop - Đấu giá: luoicon27 vừa đặt giá 534 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 308 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Tiểu Mỡ Mỡ vừa đặt giá 292 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Tiểu Mỡ Mỡ vừa đặt giá 507 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 637 điểm để mua Bé và cỏ bốn lá
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 605 điểm để mua Bé và cỏ bốn lá
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 277 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 473 điểm để mua Trái dâu
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 262 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: luoicon27 vừa đặt giá 481 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: Tiểu Mỡ Mỡ vừa đặt giá 248 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Tiểu Mỡ Mỡ vừa đặt giá 457 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 388 điểm để mua Tình yêu trong sáng
Công Tử Tuyết: Re: [Game] Phép cộng may mắn - Tầng 4
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 449 điểm để mua Trái dâu
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 426 điểm để mua Trái dâu
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 434 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: meoancamam vừa đặt giá 433 điểm để mua Gấu xanh, gấu hồng
Tuyền Uri: Thông báo lần 2: Do có nhiều bạn (chị) chưa cập nhật mục lục. Vui lòng cập nhật mục lục giùm, thời gian chậm nhất là 21/9/2018
Shop - Đấu giá: ღ_kaylee_ღ vừa đặt giá 412 điểm để mua Ác quỷ  3
Tuyền Uri: Kao điên =))
Kaori Hương: hahahha
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 250 điểm để mua Chim cánh cụt xanh
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 404 điểm để mua Trái dâu
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 383 điểm để mua Trái dâu
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 342 điểm để mua Chó vàng
Công Tử Tuyết: Re: 12 cung hoàng đạo và 12 con giáp
Shop - Đấu giá: lesliecomnamnho vừa đặt giá 246 điểm để mua Couple 4
Kaori Hương: T_T ahahahha
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 456 điểm để mua Vòng tay đá quý

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.