Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 135 bài ] 

Hoàng thượng vạn tuế - Khôi Hài

 
Có bài mới 13.05.2017, 03:07
Hình đại diện của thành viên
Thành viên tích cực
Thành viên tích cực
 
Ngày tham gia: 22.09.2015, 20:43
Tuổi: 22 Nữ
Bài viết: 4512
Được thanks: 1126 lần
Điểm: 9.73
Có bài mới [Đam mỹ - Xuyên không] Hoàng thượng vạn tuế - Khôi Hài - Điểm: 7
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


[Thử Miêu Đồng Nhân] Hoàng Thượng Vạn Tuế


Tác giả: Khôi Hài

Thể loại: Đồng nhân, Đam Mỹ,  xuyên không, linh hồn chuyển hoán, thiên chi kiêu tử, cổ đại, hài, thanh thủy văn, HE

Tổng số chương: 7 quyển- 133 chương

Trạng thái: Hoàn Thành

Editor:  Jeremy

Nguồn: https://truyen full.vn

Nguồn: https://daisyjung.wordpress.com

Giới thiệu

Xuyên tới Tống triều, nhà chỉ có bốn bức tường, nghèo rớt mồng tơi.

Nhà chỉ có mẹ già, hai mắt bị mù, dở ngây dở dại.

Danh tự không biết, thân phận không biết, cha ruột không biết, cái gì cũng không biết.

Thiếu niên Triệu Trăn 45° nhìn qua cửa sổ, lòng tràn đầy tang thương… (_ _)ノ|

Bỗng nhiên có một ngày, một mỹ thanh niên toàn thân y phục đỏ thắm từ trên trời giáng xuống: “Tại hạ Triểu Chiêu!”

Bỗng nhiên có một ngày, lão trung niên mặt đen trăng khuyết giữa trán mừng rớt nước mắt: “Lão thần Bao Chửng!”

Thiếu niên Triệu Trăn đột nhiên ngộ đạo: “Chẳng lẽ ta chính là vị thái tử trong Li miêu tráo Thái tử kia sao?!”



Đã sửa bởi trantuyetnhi lúc 13.05.2017, 07:42, lần sửa thứ 5.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 13.05.2017, 03:19
Hình đại diện của thành viên
Thành viên tích cực
Thành viên tích cực
 
Ngày tham gia: 22.09.2015, 20:43
Tuổi: 22 Nữ
Bài viết: 4512
Được thanks: 1126 lần
Điểm: 9.73
Có bài mới Re: [Xuyên Không_Thử Miêu Đồng Nhân ] Hoàng Thượng Vạn Tuế _ Khôi Hài - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Quyển 1 - Chương 1

Trước căn nhà cỏ tranh bốn vách tường đều lọt gió, tiểu thiếu niên gầy trơ xương thấp hơn cả cái bàn, đang cật lực kéo cành củi vào bếp.

Ở đằng sau tiểu thiếu niên còn có một lão phụ nhân đầu tóc rối bù mặt mũi lem luốc bẩn thỉu, lão phụ nhân hai mắt đục ngầu đi lại lảo đảo, dường như hai mắt đã mù.

Lão phụ nhân tay trái cầm hòn đá, tay phải nắm bùn, miệng lải nhải: “Con trai ơi, ăn cơm.”

Tiểu thiếu niên đi đằng trước khóe miệng thoáng co giật: “Mẫu thân, đó là hòn đá không thể ăn.”

Lão phụ nhân phảng phất như không nghe thấy, vẫn thản nhiên nói: “Con trai ơi, uống nước đi.”

Thiếu niên đầu cũng không quay lại, trả lời: “Mẫu thân, đó là bùn không được uống.”

Lão phụ nhân lướt qua tiểu thiếu niên đang kéo nhánh cây, ngồi xuống ghế, đặt cục đá và đống bùn lên bàn, dùng hai tay bẩn hề hề sờ soạng, vỗ vỗ lên vị trí trống không bên cạnh: “Con trai ơi, không được bướng, lại đây ăn cơm đi.”

Thiếu niên bất đắc dĩ liếc nhìn nàng một cái: người mới bướng ấy, con đang bận, cầu đừng nháo.

Lão phụ nhân không đợi được thiếu niên đáp lời, tựa như bị ấn nút [pause] ngốc ngốc ngồi bất động tại chỗ.

Nếu nhìn kỹ lão phụ nhân kia – tuy rằng quần áo tả tơi, mặt đầy phong sương, nhưng dung mạo ngày thường phi thường tốt, nếu lùi lại hai mươi năm trước, tuyệt đối là một đại mỹ nữ dịu dàng động lòng người. Đáng tiếc hiện tại hai mắt đã mù, đầu óc không được bình thường, biểu tình ngây ngây ngốc ngốc, thê lương nói không nên lời.

Thiếu niên lắc lắc đầu, lại bê một chậu nước tiến vào, rửa mặt rửa tay cho lão phụ nhân, lại kêu nàng đừng nhúc nhích.

Lão phụ nhân thực nghe lời, hai tay đặt nghiêm chỉnh trên đầu gối, hai mắt đục ngầu nhìn thẳng phía trước, quả thật không nói cũng không động đậy.

Thiếu niên như con kiến chuyển nhà tự vận động kéo từng cành củi khô bó lại, thở dốc, lau mồ hôi, rút mấy cành củi bẻ gãy cho vào trong bếp lò, lại chậm rì rì nhóm lửa nấu cơm. Thiếu niên động tác chậm rãi, không có sự hoạt bát lanh lợi như những thiếu niên cùng tuổi mà từ tốn chậm chạp y như tiểu lão đầu.

— tiểu thiếu niên này là ai?

Thiếu niên vốn tên Triệu Trăn, là thanh niên thế kỷ 21 ở Z quốc, tuổi còn trẻ đã là minh tinh điện ảnh nổi tiếng trong nước, tiền đồ rộng mở, nhân sinh khoái hoạt. Tuổi thanh xuân phải nên tiêu tiêu sái sái tiêu xài lại không lường trước được số mệnh bi thảm bị tai nạn giao thông mà bỏ mạng. Đến khi mở mắt ra, cư nhiên đã xuyên tới cổ đại, nhà không chỉ có bốn bức tường rách, nghèo rớt mùng tơi mà còn có một lão nương mắt mù điên điên khùng khùng.

Lão nương cái gì cũng không hiểu, chỉ biết lải nhải gọi “Con trai ơi, gì gì đó…” làm cậu ngay cả bản thể này họ gì tên gì cũng không biết.

Nhìn lại thân thể nhỏ bé này — da bọc xương, xanh xao vàng vọt, mới 6 tuổi sao? Nghĩ tới việc trường kỳ bị suy dinh dưỡng ảnh hưởng tới chiều cao của trẻ nhỏ, có lẽ đứa bé này đã khoảng 7, 8 tuổi rồi đi. Đứa bé này ngũ quan khá giống bà mẹ đại mỹ nhân, thanh tú khả ái có thừa, uy vũ khí phách lại không đủ.

Lại nói về Triệu Trăn.

Bình sinh nguyện vọng lớn nhất là muốn kiếm thật nhiều tiền, về hưu sớm, cầm tiền tiêu tiêu sái sái hưởng thụ nhân sinh tốt đẹp. Vốn mục tiêu nhân sinh của Triệu Trăn cũng sắp được thực hiện ai ngờ bị xuyên việt thành tay trắng, vất vả phấn đấu ba mươi năm, lại trở lại cái tuổi đi học, Triệu Trăn nghĩ mà sầu muốn chết.

Khi vừa tỉnh lại, lần đầu tiên trong cuộc đời Triệu Trăn thể nghiệm được cảm giác “chết đói”!

Giãy dụa lăn xuống giường, lang thôn hổ yết cắn nửa cái màn thầu mốc meo, suýt nữa nôn cả dạ dày ra ngoài.

Triệu Trăn số khổ ngửa mặt lên trời thở dài: Nhất định là phương thức tắt thở của mình không đúng, mới có thể bị đại vũ trụ ác ý dày đặc bao phủ!

[chân heo, ngươi bị phù thũng còn chưa tỉnh ngộ sao, ác ý dày đặc bao phủ của ngươi rõ ràng chính là do tác giả vô lương tâm.]

************

Hoàn cảnh địa lý xa lạ, lão nương điên điên khùng khùng nửa điểm cũng không thể trông cậy vào, Triệu Trăn chỉ có thể tự mình thăm dò.

Sau khi lục tung căn nhà lên, Triệu Trăn ở trong một cái lỗ nhỏ dưới giường đất tìm được một cái bao vải nhỏ, trong bao ngoài hai ba bộ quần áo cũ và một thanh chủy thủ ra thế nhưng lại tìm được mấy lượng bạc vụn và vài món trang sức. Triệu Trăn đã từng đóng phim cổ trang nên biết một lượng bạc ở thời cổ đại có giá trị như thế nào.

Lại lượn qua lượn lại trong rừng cây bên ngoài căn nhà, phát hiện vài loại rau dại và một chút nấm. Triệu Trăn không biết phân biệt độc vật, đành phải dùng mấy con vật nhỏ làm thí nghiệm, tìm ra đồ có thể ăn. Trừ cái đó ra, Triệu Trăn còn phát hiện gần đó có một hồ nước nhỏ, nước trong veo còn có cá, thiên nhiên hoàn toàn không bị ô nhiễm.

Là một thanh niên mười tốt trên truyền hình dưới phòng bếp tuyệt chủng, Triệu Trăn năng lực động thủ rất mạnh. Nhanh chóng thích ứng với sinh hoạt thời cổ đại, biết nhóm lửa nấu cơm không nói, còn biết chăm sóc lão nương thuận buồm xuôi gió, thậm chí còn biết tự tay chế tác ghế nhỏ, bàn nhỏ cùng hai đôi đũa gỗ!

— Thực dốc lòng! [lau lệ]

Điều duy nhất tương đối vất vả đó là: mỗi sáng sớm đều phải trèo non lội suối, cận chiến với thiên nhiên, trình diễn màn cầu sinh nơi hoang dã.

(╬ ̄ 皿  ̄) Không sai, chính là nơi hoang dã!

Điểm này, Triệu Trăn thật sự có nghĩ nát óc cũng không nghĩ ra được, dù nói cổ đại hoang vắng, cũng không thể hoang tàn vắng vẻ quá mức thế này đi? Không ruộng đất, không hàng xóm, không người lao động, đưa mắt nhìn ra xa xa ngay cả khói bếp cũng nhìn không thấy… vậy hai mẹ con này tại thâm sơn cùng cốc dựa vào cái gì để sinh hoạt?

= =+ chẳng lẽ! là nữ nhân si tình gặp gỡ tình lang bội bạc, nương nó là trung trinh thủ tiết Vương Bảo Xuyến* thứ hai?

(Vương Bảo Xuyến: là con gái thứ ba của tể tướng Vương Doãn đời Đường, nàng xinh đẹp lại thông minh hiền hậu. Đến tuổi kết hôn, nàng không vừa mắt đám công tử quyền quý nào lại có cảm tình với thư sinh Tiết Bình Quý gia cảnh nghèo hèn, trong lần ném tú cầu kén rể, nàng đã chọn Tiết Bình Quý, không ngờ cha nàng không đồng ý, cuối cùng hai cha con đoạn tuyệt quan hệ. Về sau Tiết Bình Quý ra chiến trường, Vương Bảo Xuyến ở nhà chờ đợi mòn mỏi 18 năm trời, sống những tháng ngày khổ cực. Còn về Tiết Bình Quý sau khi ra chiến trường lập được nhiều công lớn, lấy được công chúa Tây Lương, sau đó đón Vương Bảo Xuyến chờ đợi mình 18 năm về làm chính cung nhưng mới được hành phúc không bao lâu, nàng bạo bệnh mà qua đời.)

*************

Vì sinh tồn, Triệu Trăn nghĩ tới việc chuyển nhà.

Nhưng đừng thấy lão nương bình thường ngoan ngoãn nghe lời mà lầm, vừa nghe tới chuyển nhà liền lắc đầu ngoai ngoải. Mặc Triệu Trăn thuyết phục thế nào, lão nương vẫn giữ thái độ kiên quyết như cũ — không được chính là không được! Hỏi nguyên nhân, nàng chỉ hàm hồ nói: “phải đợi người, bên ngoài nguy hiểm, không thể chạy loạn.” Hỏi nàng muốn đợi ai, bên ngoài có nguy hiểm gì, nàng chỉ qua loa không nói rõ.

Triệu Trăn lại lần nữa hoài nghi, trước khi cậu xuyên tới, hai mẹ con nhà này đã sinh tồn như thế nào?

Lão nương tuy rằng đầu óc hồ đồ, nhưng dù sao cũng là người trưởng thành, dùng cả chiêu lăn lộn ăn vạ khiến cho Triệu Trăn cũng hết cách, đành phải sống chết mặc bay.

Triệu Trăn đem rau dại cùng xương chim ăn thừa nấu thành một nồi canh, dỗ lão nương uống ba bát lớn, lại dỗ nàng sớm lên giường đi ngủ, lúc này mới vác cái gùi tre xiêu xiêu vẹo vẹo tự chế lên lưng, cất chủy thủ vào trong ngực, đi vào trong rừng cây hái nấm.

Đồ ăn dễ tìm, dụng cụ đã tạo, nhưng nhu yếu phẩm sinh hoạt lại rất khó kiếm. Triệu Trăn vẫn muốn ra ngoài tìm kiếm một chút muối cùng quần áo, lại bất hạnh không biết đường. Hơn nữa hoàn cảnh trong rừng phức tạp, Triệu Trăn không dám đi quá xa, chỉ có thể lấy căn nhà rách nát của mình làm trung tâm rồi dò đường đi về bốn phía.

Lần này ra ngoài kiếm ăn, vận khí của Triệu Trăn cũng không tệ, cư nhiên phát hiện vài cây đào dại. Ở dưới gốc cây cắn một quả đào giải khát, thuần thiên nhiên không ô nhiễm, ngọt tới tận tâm can. Triệu Trăn chỉ hận bản thân người nhỏ lực ít, lại không dễ leo cây, không thể hái hết đào xuống.

Đang tốt đẹp, đột nhiên đất dưới chân Triệu Trăn sụt xuống, mắt thấy còn tiếp tục trượt xuống nữa! may mắn trên lưng cậu vẫn đeo gùi nặng, thân thể mất cân bằng mông ngồi bệt xuống đất, hai chân chổng vó lên trời, toàn thân toát mồ hôi lạnh!

Triệu Trăn lòng còn sợ hãi, gạt bụi cây ra nhìn xuống phía dưới xem: ôi mẹ ơi! Này rất gạt người, giữa mấy cây đào thế nhưng lại có một cái khe thật sâu, tất cả bên trong đều là đất đá cỏ dại. Một mùi gay mũi truyền tới, Triệu Trăn cẩn thận nhìn vào, bên trong khe lại có một khối nam thi!

Liên tiếp bị kinh hách, khiến Triệu Trăn cả người đều thấy khó chịu!

Lớn gan nhìn kỹ thêm vài lần, phát hiện nam tử hình như đã chết thật lâu, xung quanh người còn rơi vãi vài quả đào thối rữa.

Triệu Trăn suy đoán, quỷ xui xẻo này chắc giống nó, mải chăm chăm nhặt đào mà bất hạnh trượt chân.

Khoan, khoan đã! Σ(`д′*ノ)ノ Người này sẽ không phải là cha nó đi!

Ế… lão nương nhìn qua khoảng 45 tuổi, còn nam tử này nhiều lắm cũng chỉ hơn hai mươi. Nhưng cổ nhân hình như mười mấy tuổi đã kết hôn thì phải, cũng không ít cảnh vợ già chồng trẻ gì đó…lòng trắc ẩn khẽ dâng lên, Triệu Trăn khom lưng dập đầu ba cái với nam tử, miệng lẩm bẩm: “Không biết ngài là ai, thân thể ta nhỏ gầy cũng khiêng không nổi ngài, chỉ có thể dùng cỏ khô đắp cho ngài, miễn cho dầm sương dãi nắng, ngài hãy ngủ yên đi.”

Sau khi giúp nam thi vô danh che đậy xong, Triệu Trăn lưu lại kí hiệu trên thân cây ở gần hố sâu, đỡ cho có thêm người gặp nạn.

************

Sinh hoạt trong thâm sơn rừng già kham khổ mà tịch mịch, không internet, không điện đóm, Triệu Trăn nhàm chán muốn mọc nấm luôn.

Triệu Trăn không biết đây thuộc triều đại nào, chỉ có thể từ trang phục của hai mẹ con mà suy đoán, hẳn là đang ở thời Tống; Triệu Trăn không biết ngày tháng ra sao, chỉ có thể đại khái dựa vào khí hậu mà đoán đang là mùa hè; Triệu Trăn càng không biết dùng mặt trời để tính thời gian, đành phải thuận theo quy luật mặt trời mọc lặn để tính một ngày…

Một ngày, Triệu Trăn dẫn lão nương ra ngoài hái đào.

— lão nương tuy rằng điên điên khùng khùng nói năng rời rạc lắp bắp, nhưng nàng thập phần nghe lời Triệu Trăn nói, khí lực cũng lớn hơn Triệu Trăn rất nhiều.

Triệu Trăn thực vui vẻ, không có mỹ thực, nhân sinh không còn ý nghĩa, ta – một đại cật hóa (ăn hàng nhiều) – oán niệm cuồn cuộn.

Lão nương cũng thực vui vẻ, chỉ cần có thể ở cùng một chỗ với con trai, nàng mỗi ngày đều là manh manh đát.

╰(= ̄ω ̄=)(*°▽°*)╯ chúng ta là đôi mẫu tử ngốc manh~

Hai mẹ con một chân ngắn, một không nhìn thấy, đi đường chậm rì rì. Mỗi buổi sáng đi ra ngoài, chạng vạng mới về tới nhà, ở nhà ngoài nhàn rỗi cũng là nhàn rỗi, trong rừng cây không khí tươi mát còn có thể rèn luyện thân thể, cho nên hai mẹ con đi chơi là đi cả ngày.

Chỉ là… phụ cận cây đào bình thường hoang tàn vắng vẻ, hôm nay lại ân ẩn nghe được tiếng người?

— xuyên việt được hai tháng, Triệu Trăn lần đầu tiên gặp được người khác ngoài nương mình, phản ứng đầu tiên cư nhiên không phải kinh hỉ mà là cảnh giác!

Triệu Trăn kéo lão nương ngồi xổm trốn xa xa, nhỏ giọng dặn dò lão nương đừng lên tiếng. Lão nương thực nghe lời, tự tay bịt miệng mình lại, mở to đôi mắt đục ngầu ngồi xổm tại chỗ, bộ dáng vô cùng nhu thuận nghe lời. Triệu Trăn đem gùi đưa cho lão nương, còn mình thì bò tới gần rình coi.

Cư nhiên là một đội quan binh?!

Triệu Trăn mở to hai mắt, cẩn thận khống chế hô hấp.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 13.05.2017, 03:23
Hình đại diện của thành viên
Thành viên tích cực
Thành viên tích cực
 
Ngày tham gia: 22.09.2015, 20:43
Tuổi: 22 Nữ
Bài viết: 4512
Được thanks: 1126 lần
Điểm: 9.73
Có bài mới Re: [Xuyên Không_Thử Miêu Đồng Nhân ] Hoàng Thượng Vạn Tuế _ Khôi Hài - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)



Quyển 1 - Chương 2

Triệu Trăn thấy có bốn gã quan binh tay cầm đao canh chừng hai gã thợ săn đang bị trói gô, đám quan binh còn lại đều vây quanh cái hố sâu cúi đầu nhìn xuống xem.

Chỉ chốc lát sau, khối nam thi thối rữa đã bị kéo lên từ trong hố, múi hôi thối bắt đầu tỏa ra khắp phía.

Triệu Trăn cảm thấy ghê tởm, lập tức chuyển tầm mắt. Nam nhân mặc cẩm bào vẫn đứng nhìn bên cạnh miệng hố dùng khăn tay bịt mũi lại, há miệng oán giận: “Mặt mũi đều rữa nát, bộ dạng này ai còn nhận ra được, thật xui xẻo.”

Triệu Trăn sửng sốt, giọng nam nhân lanh lảnh chói tai, tay cầm khăn tay còn kiểu Lan Hoa Chỉ?

Σ(`д′*ノ)ノ nani, chẳng lẽ là thái giám trong truyền thuyết?!

Triệu Trăn vô cùng ngạc nhiên, cẩm bào nam tử vẫn đứng nghiêng mặt với nó bỗng nhiên xoay người lại.

Triệu Trăn sợ tới mức rụt người lại, cẩm bào nam tử lại chậm rãi đi tới chỗ hai tên thợ săn, sau khi tới gần, lại ngại bẩn mà đứng cách bọn họ ba bước.

Nam nhân từ trong tay áo lấy ra một khối ngọc bài, hỏi: “Cái yêu bài* này, thật sự lấy được trên khối thi thể này?” (yêu bài: thẻ bài giắt ở thắt lưng)

Hai tên thợ săn nhanh chóng gật đầu: “Đại lão gia minh giám, chúng ta không dám nói dối! khi chúng ta phát hiện được, người này đã chết rất lâu, chúng ta thấy tấm ngọc bài này ở trên người hắn, lòng tham trỗi dậy muốn lấy đổi một chút tiền lẻ, chúng ta thật sự không phải giết người cướp của a!”

Cẩm bào nam tử lại Lan Hoa Chỉ cuộn một lọn tóc: “Cỏ trên thi thể là do các người phủ?”

Triệu Trăn cả kinh: Hỏng bét, lúc trước thật không nên loạn phát thiện tâm.

Hai tên thợ săn quả nhiên phủ nhận: “Không phải chúng ta, chúng ta chỉ trộm ngọc bài, còn lại cái gì cũng không dám động.”

Cẩm bào nam tử tựa hồ thực vừa lòng, cao giọng nói: “Soát núi!”

Nói xong, cất ngọc bài vào trong tay áo, ra thủ thế.

Triệu Trăn còn chưa kịp phản ứng lại, bọn quan binh đã giơ đao lên chém xuống, huyết quang bắn tung tóe, đầu hai tên thợ săn lăn đi thật xa. Triệu Trăn theo bản năng che miệng lại, cả người run rẩy, co rúm một chỗ, một động tác nhỏ cũng không dám làm, thẳng tới khi đám quan binh kia rời đi, mới lảo đa lảo đảo đứng lên.

Trở lại chỗ cũ, lão nương quả nhiên vẫn còn duy trì tư thế trước đó, hai chân ngồi lâu đã tê rần cũng không dám nhúc nhích dù chỉ một chút.

Triệu Trăn từ nhỏ lớn lên trong xã hội pháp quyền, hình ảnh thảm thiết nhất chứng kiến được cũng chính là hiện trường mình bị tai nạn giao thông. Lần trước chỉ nhìn thấy đống hủ thi kia cũng đã khiến bé mấy ngày liền gặp ác mộng, lần này lại tận mắt nhìn thấy cảnh giết người, thật sự vượt quá giới hạn tâm lý của bé.

Triệu Trăn vừa xoa xoa chân cho lão nương, vừa nghĩ đường lui.

Khối nam thi này rất có khả năng có liên quan tới mẹ con bọn họ, vừa rồi cẩm bào nam tử đã hạ lệnh lục soát ngọn núi, căn nhà tranh rách nát của bọn họ ở cách đó không xa rất nhanh sẽ bị phát hiện. Bộ dạng cẩm bào nam tử tâm ngoan thủ lạt, thật sự không giống nhân vật chính phái gì, muốn giữ mạng sống vẫn nên chạy đi thì hơn, chạy càng xa càng tốt!

Quan binh vì muốn thuận tiện lên núi, đã tạo một con đường nhỏ, vừa lúc tiện nghi cho Triệu Trăn không biết đường.

Triệu Trăn bước chân ngắn ngủi, vừa dắt lão nương một đường chạy như bay vừa nhìn quanh tìm đường xuống núi, bỗng nhiên Triệu Trăn dừng bước…

Lão nương không dự đoán được con trai đột ngột dừng lại, suýt nữa va phải ngã sấp xuống, nghiêng ngả lảo đảo đứng lên, lão nương thuận tay nắm lên một nắm đất.

“Con trai ơi, con mệt mỏi rồi đi, uống chút nước này.”

Triệu Trăn không trả lời. cách đó không xa truyền tới tiếng nam nhân cười the thé như gai nhọn, tiếng cười kia thập phần càn rỡ: “Thỉnh an Lý phi nương nương, mấy năm không gặp, nương nương phong thái như trước, dung nhan ngày càng hơn xưa!” Ai cũng có thể nghe ra, trong giọng nói nam tử tràn đầy ác ý.

Lão nương vừa nghe thấy tiếng cười này, lập tức như phát điên, bất ngờ ôm lấy Triệu Trăn, lảo đảo bò lết chạy ngược trở lại.

Triệu Trăn sờ sờ gương mặt trắng bệch của lão nương, nhỏ giọng trấn an: “Mẫu thân đừng chạy, chúng ta bị bao vây rồi.”

Sắc mặt lão nương nháy mắt xám xịt như tro tàn, lộ ra chút tử khí không may mắn.

Triệu Trăn thầm mắng bản thân ngu ngốc, chỉ mới tách rời cộng đồng một thời gian mà chỉ số thông minh cũng dần bị ăn mòn rồi sao?! Cư nhiên sẽ ngu xuẩn đến mức tự chui đầu vào lưới! Nhưng mà “Lý phi nương nương” là thế nào? Lão nương nhà mình cư nhiên là “Nương Nương”, đáng tiếc họ “Lý” này rất phổ thông, không cách nào phân biệt được đến cùng là Lý phi nương nương nào.

Triệu Trăn thở dài, nhìn tên cẩm bào thái giám ẻo ẻo lả lả: “Ngươi là ai, làm gì lại chắn đường như vậy?”

Cẩm bào nam tử từng bước một đi lên phía trước: “ Điện hạ việc gì phải giả ngu, vừa rồi ngài trốn ở gốc cây chả lẽ nghe không rõ? Nếu không nghe rõ, cần gì phải vội vàng chạy xuống núi như vậy.” Nói xong, nam tử thần thái kiêu căng, không chỉ không cung kính hành lễ với Triệu Trăn, mà còn hoàn toàn không thèm nhìn tới Lý phi.

“Nô tài* đợi đã lâu, thỉnh điện hạ cùng nô tài hồi cung.” (*bản gốc vốn dùng từ ‘nô tỳ’ nhưng tớ đổi lại thành nô tài cho đỡ nhầm lẫn với xưng hô của cung nữ)

Triệu Trăn tự nhiên không muốn đi cùng ông ta, vắt hết óc nghĩ đối sách: “Ta còn cho rằng mình trốn rất kỹ, ngươi làm sao phát hiện?”

Cẩm bào nam tử mỉm cười: “Nô tài võ công thượng thừa, nhĩ lực cũng không tệ.”

Võ công?! Triệu Trăn mở to hai mắt. Là cái loại võ nghệ cao cường không cần dùng dây treo cũng có thể bay trong truyền thuyết đó sao?

Triệu Trăn bỗng nhiên rất muốn tranh cãi.

Võ công gì đó không tính là phạm quy sao! Cầu taobao* chuyển phát bom nguyên tử! (taobao: kênh mua bán online của TQ)

Nghe được giọng nam tử càng ngày càng gần, lão nương run như cầy sấy, sợ hãi rút lui, rốt cuộc vướng rễ cây vấp té xuống đất. Cẩm bào nam tử cười nhạo một tiếng, túm vạt áo Triệu Trăn nhấc bé lên. Lão nương vật vã khóc lóc cầu xin, bị quan binh giữ lại, dùng lực đè xuống đất.

Triệu Trăn bị cẩm bào nam tử ôm vào trong ngực, có cảm giác như đang bị xà quấn thân! Còn là loại xà kịch độc đầu tam giác, dính dính âm lãnh, khiến người ta sởn tóc gáy! Cảm giác này tương đối kinh khủng, trên người Triệu Trăn da gà da vịt thi nhau nổi lên, khóc không ra nước mắt.

Lý phi nương nương, điện hạ, nô tài, này không phải là tiết mục cung đấu đó sao?!

Chúng ta nơi này rõ ràng là tổ kịch hoang dã cầu sinh, soái ca, ngươi đi nhầm trường quay! Đạo diễn: cầu NG!(NG: diễn lại)

Triệu Trăn yên lặng nuốt xuống một ngụm lãnh huyết, rút kinh nghiệm xương máu, quyết định giả ngu tới cùng…

“Cái gì điện thượng điện hạ, ta không biết ngươi, ngươi nhất định nhận sai người.” thỉnh xem ta mắt to chân thành.

Cẩm bào nam tử nâng khuôn mặt nhỏ nhắn bẩn hề hề của Triệu Trăn lên, lấy khăn tay lau sạch sẽ, híp mắt đánh giá một phen: “Điện hạ không biết nô tài cũng không sao, nô tài nhận thức Lý phi nương nương, cũng nhận thức khuôn mặt này của điện hạ, còn có…” Cẩm bào nam tử một phen cởi áo Triệu Trăn, sờ sờ vai trái: “Trên xương quai xanh điện hạ có một nốt ruồi chu sa.”

Triệu Trăn kinh ngạc.

Thân là một nhân vật phản diện, chỉ số thông minh của ngươi cư nhiên không bị tác giả ăn luôn?

Làm một pháo hôi (nhân vật hi sinh), ngươi cư nhiên so với nhân vật chính là ta còn gây sự chú ý hơn?

Nhìn nhìn lão nương đang quỳ rạp trên mặt đất ô ô khóc lóc, Triệu Trăn rốt cuộc cảm nhận được cảm giác ‘kêu trời trời không thấu, kêu đất đất chẳng hay’. Thỏa hiệp nhìn cẩm bào thái giám: “Vị đại nhân này xưng hô thế nào?” tìm hiểu cho rõ ràng, ta muốn dùng suốt quãng đời còn lại nguyền rủa chết ngươi tên tiểu nhân!

Cẩm bào thái giám mỉm cười: “Nô tài tổng quản phủ nội vụ, Quách Hòe.”

Quách Hòe, cái tên nghe quen quen?! Hình như đã nghe được ở đâu đó…

Triệu Trăn sờ sờ mũi, đem nghi hoặc ném ra sau đầu, chuẩn bị tinh thần ứng phó cái tên tiểu lý tàng đao* không chút hảo ý Quách Hòe. (tiểu lý tàng đao = miệng nam mô bụng bồ dao găm, khẩu Phật tâm xà)

“Quách tổng quản không ngại cực khổ tới tìm mẫu tử chúng ta, có gì phải làm sao?”

Quách Hòe đặt Triệu Trăn xuống đất, thay bé sửa sang lại vạt áo hỗn độn, sảng khoái nói: “Thỉnh điện hạ cùng nô tài hồi cung.”

Hay thật, dạo qua một vòng lại quay về điểm khởi đầu! trong lòng Triệu Trăn trở mắt xem thường, thỏa hiệp nói: “Vậy có thể kêu quan binh thả nương ta ra không, nương ta lớn tuổi, đầu óc không tốt, ánh mắt không rõ, nếu có gì xảy ra ngoài ý muốn, lợi thế của ngươi liền không còn.”

Không giết, cũng không thả, xem ra là muốn lợi dụng nó.

Nếu muốn lợi dụng nó, vậy cũng nên đổi xử tử tế với lão nương nó mới đúng, bằng không đám người làm dựa vào cái gì mặc cho người bài bố.

Quách Hòe sửng sốt, nghe ra ngụ ý của Triệu Trăn, trong mắt lại có chút tiếc hận: “Điện hạ quả nhiên trí tuệ. Nếu Lý phi nương nương thân thể không tốt, không bằng tạm thời lưu lại đây, nô tài sẽ phái người hầu hạ nương nương, vì nương nương tìm kiếm lương y, để điện hạ yên tâm lên đường.”

Khóe miệng Triệu Trăn giật giật: yên tâm lên đường cái gì, sao cảm thấy điềm xấu…

Triệu Trăn lòng tràn đầy rối rắm, bỗng nhiên nghe được trên đỉnh đầu có tiếng cười của ai đó.

Tiếng cười này thật sự rất dễ nghe, tựa như cây kem mát lạnh giữa ngày hè nóng bức, Triệu Trăn phảng phất như nghe được tiếng nhạc nền khi siêu nhân bay qua…

Thanh âm dễ nghe vang lên trên đỉnh đầu: “Nói tới lương y, Công Tôn tiên sinh y thuật cao minh, là Hoàng Thượng kim khẩu Ngự phong Thiên Hạ Đệ Nhất Thần Y, nếu Lý phi nương nương thân thể không thích hợp, không bằng giao cho Khai Phong phủ hộ tống.”

Triệu Trăn khóe miệng lại co giật: Công Tôn tiên sinh, Khai Phong phủ, mấy cái tên này càng ngày càng quen tai nha…

Triệu Trăn ngửa đầu tìm kiếm ngọn nguồn âm thanh, một trận gió nhẹ phất qua, một thanh niên quan phục đỏ thắm từ trên trời giáng xuống tựa như lông vũ vô thanh rơi xuống đất, bóng dáng cao cao gầy gầy, anh đẹp trai đó ~~ một tay cầm trường kiếm đen tuyền, một tay đặt lên đầu Triệu Trăn xoa a ~ xoa a ~ xoa a ~

╰(*°▽°*)╯ Kinh công nha! Thật thần kỳ!

Triệu Trăn còn đang mải ngất ngây, chợt nghe Quách Hòe nghiến răng nghiến lợi nhấn từng từ: “Triển Chiêu! Ngươi đừng có xen vào việc của người khác!”

Quả nhiên! Biết ngay mà! – Triệu Trăn nắm tay phải đập lên lòng bàn tay trái, tự tán thưởng cơ trí bản thân.

Xa xa, trên quan đạo bỗng nhiên một trận rối loạn.

Bụi đất tung bay mờ mịt, một vị mặt đen đạt thúc gạt đám người đi tới!

Chỉ thấy mặt đen đại thúc một phen giữ chặt bàn tay nhỏ bé non nớt của Triệu Trăn lệ nóng doanh tròng: “Điện hạ, lão thần Bao Chửng suýt nữa đến chậm!”

Triệu Trăn yên lặng nhìn vầng trăng khuyết giữa trán đại thúc…

╰(*°▽°*)╯ Là trăng khuyết nha! Thật sự là trăng khuyết nha! Bá bá này và thủy thủ mặt trăng đều có trăng khuyết giống nhau nha!

Quả nhiên, ta chính là con li miêu xui xẻo trong truyện li miêu tráo thái tử kia nha, a phi, là thái tử!

Này thật đúng là một cái tin rất vui nha, từ một điểu ti* nghèo hèn giây lát liền biến thành cao phú soái, thăng chức quá nhanh thừa nhận không nổi! (điểu ti: là tiếng lóng, chỉ những người thua kém mọi mặt: không tiền, không chỗ dựa, sự nghiệp nhợt nhạt, yêu đương thất bại…)


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 135 bài ] 
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: mjschjckkut3 và 43 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

3 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

4 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

5 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

6 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

8 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

9 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

10 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 118, 119, 120

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 202, 203, 204

12 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

13 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

14 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

15 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 121, 122, 123

16 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

17 • [Hiện đại] Người tình trí mạng - Ân Tầm

1 ... 227, 228, 229

18 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

19 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

20 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16



Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 482 điểm để mua Mề đay đá Citrine 6
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Chuồn chuồn
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 246 điểm để mua Hà mã tắm
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 224 điểm để mua Gấu nâu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 210 điểm để mua Kẹo cầu vồng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 238 điểm để mua Kẹo 7 màu
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 406 điểm để mua Bông tai đá Citrine
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 428 điểm để mua Bông tai đá Peridot
Mika_san: xuất hiện đi nào
Mika_san: có ai hơm
Mika_san: looooo
Shop - Đấu giá: Mika_san vừa đặt giá 230 điểm để mua Couple 5
Shop - Đấu giá: Mika_san vừa đặt giá 220 điểm để mua Doggi bú bình
Mika_san: alo
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 304 điểm để mua Khủng long Dino
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 365 điểm để mua Thiên thần xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 293 điểm để mua Giường nữ hoàng
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 212 điểm để mua Bé Mascot hồng
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 251 điểm để mua Lily Flowers
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 687 điểm để mua Quà tặng Hamster
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 332 điểm để mua Khỉ xanh
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Vivianna
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 216 điểm để mua Người tuyết 3
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 234 điểm để mua Trâm hoa cài tóc
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 750 điểm để mua Ngọc đỏ
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 291 điểm để mua Nhảy hip-hop
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> tuyết sa mạc
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 354 điểm để mua Nấm nhún nhảy
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 297 điểm để mua Người Nhật Bản
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 285 điểm để mua Ác quỷ

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.