Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 20 bài ] 

Tổng giám đốc vô pháp vô thiên - Thất Tịch

 
Có bài mới 10.06.2017, 21:17
Hình đại diện của thành viên
V.I.P
V.I.P
 
Ngày tham gia: 11.01.2016, 19:45
Bài viết: 495
Được thanks: 1159 lần
Điểm: 14.82
Có bài mới Re: [Hiện đại] Tổng giám đốc vô pháp vô thiên - Thất Tịch - Điểm: 82
Chương 7:  

Editor: --Tứ Minh--


Đây chính là yêu đương.

Mặc dù, chỉ có một bên công khai thừa nhận, nhưng chỉ cần bên người được theo đuổi chưa từ chối thì cảm giác yêu đương vẫn mê người lại ngọt ngào.

Bùi Mã Lâm phát hiện chính mình thế nhưng lại mất hồn mất vía cả ngày, một mực suy nghĩ có nên chủ động đáp trả lại tình yêu của anh hay không?

Nhất là, suốt hơn một tuần lễ đến nay, anh theo đuổi cô càng ngày càng công khai.

Tặng hoa, đưa vải, tặng quà, công khai đến mức cả công ty đều biết Tổng giám đốc Mặc đang theo đuổi giám đốc nhà mình. Dường như anh rất nghiêm túc...

Nhưng mà... Cô có nên hỏi rõ mối quan hệ giữa anh và Tạ Linh Ngạn hay không?

"Giám đốc, Ngự Lũ lại đưa tới một nhóm vải mẫu kiểu mới, có cần mang vào không?" Cửa phòng làm việc của cô đột nhiên bị mở ra, một đầu tóc xù kẹp đầy kẹp tóc hình con bướm thò vào dò xét hỏi, đây là trợ lý của cô – Lý Tiểu Mễ.

Bùi Mã Lâm mỉm cười, cô đã quá quen thuộc với cách xưng hô và cách tạo hình kỳ quái của cô gái trẻ này rồi. "Không cần, tạm thời em vẫn để ở phòng thiết kế đi!"

"Vậy còn cái này thì sao?" Tiểu Mễ nghịch ngợm nháy mắt mấy cái, từ phía sau lấy ra một đóa hoa hồng được làm bằng thủy tinh.

Không cần phải hỏi nhiều. Bùi Mã Lâm đương nhiên biết đóa hoa này được lấy đến từ nơi nào. "Cầm lại đây đi."

Cô trợ lý nhỏ nghe lời cầm hoa hồng đi đến bên cạnh cái bàn của cô, đặt mông ngồi xuống. "Giám đốc, tôi thấy cái người Tổng giám đốc Mặc kia rất yêu ngài, cũng cực kỳ lãng mạn, mỗi lần tặng hoa hồng cũng không giống nhau."

Lần trước gửi đến là một đôi hoa tai kim cương hình hoa hồng, lần trước nữa là một hộp âm nhạc hình hoa hồng, dù sao mỗi lần gửi đều có liên quan đến hoa hồng!

Mặc Khiếu Long biết lãng mạn?

Bùi Mã Lâm không trả lời, chỉ là yên lặng lắc đầu.

Sau ngày đi xem phim đó xong, bọn họ hẹn hò cũng chỉ có điện thoại nói chuyện phiếm, cùng với đưa đến một đống vải mẫu cùng với mấy vật trang sức hình hoa hồng quý muốn chết kia.

Nói thực, thật sự cô không nhìn ra anh lãng mạn chỗ nào cả.

"Giám đốc, ngài nhìn xem, hôm nay là hoa hồng được làm bằng thủy tinh nhé!" Cố gắng thu hút sự chú ý của giám đốc, cô gái nhỏ cầm hoa hồng đưa qua đưa lại trước mặt của Bùi Mã Lâm.

"Tại sao cô biết nó được làm từ thủy tinh?" Bùi Mã Lâm tức giận nói, đưa tay cầm lấy quà tặng thuộc về mình. "Theo như tôi thấy thì nó rõ ràng là được làm từ pha lê."

Nhìn! Lại là một cái quý cực kỳ lãng mạn!

Lý Tiểu Mễ nghe vậy mở to mắt, không dám tin nhìn về phía cô. "Hoa được làm bằng pha lê? Giám đốc, ngài đừng đùa tôi nữa có được hay không? Chí ít hoa hồng này còn có ký hiệu một con thiên nga, bên trên hoa có khắc một đống chữ tiếng anh, ngài cho rằng tôi là người không biết nhìn hàng như vậy sao?"

"Được rồi, cô rất biết nhìn hàng..."

Bùi Mã Lâm cất quà tặng vào trong ngăn kéo, cô không muốn vì một đóa hoa hồng mà phải nghe một bài dài giới thiệu về chuyện xưa của mấy nhãn hiệu nổi tiếng.

Lúc này, điện thoại trên bàn vang lên——

"Alo? Văn phòng Mã Lâm xin nghe." Lý Tiểu Mễ nhanh tay hơn cô một bước cầm điện thoại lên nói.

"Tiểu Lâm, anh là Mặc Khiếu Long." Người đầu dây bên kia nói ra tên tuổi của mình.

"Tổng giám đốc Mặc..." Nghe được ba từ "Mặc Khiếu Long", Lý Tiểu Mễ khoa trương nhảy từ trên bàn xuống. "Xin ngài chờ một chút, xin chờ một chút, giám đốc, ngài có điện thoại của người yêu này."

Chỉ thấy cô giống như đang trao giải cầm điện thoại dâng lên cho Bùi Mã Lâm, ánh mắt sáng rực lên.

Ông trời ơi! Thật kích thích, cô vậy mà lại trực tiếp nhận điện thoại của người đang theo đuổi giám đốc của mình.

Bùi Mã Lâm dùng ánh mắt trách cứ cô ăn nói linh tinh.

Cái gì mà điện thoại của người yêu! Còn hô to gọi nhỏ với điện thoại, như thế này cô làm sao mà dám nghe điện thoại nữa chứ?

"Alo... Tôi là Bùi Mã Lâm." Cuối cùng là cô vẫn nhận.

"Thích hoa hồng ngày hôm nay không?"

Còn may, dường như anh không nghe thấy mấy lời nói điên cuồng của con nhóc Tiểu Mễ kia.

"Ừm..." Cô cúi đầu xuống mỉm cười, đến ngay cả chính cô cũng cảm thấy mình cười có chút ngốc.

Thật là lạ! Vì sao từ sau khi anh nói là anh thích cô, mỗi lần vừa nghe được giọng nói của anh cô lại cười ngây ngô như vậy nhỉ?

"Đó là anh mời công ty đặc biệt chế tạo trước, ở bên trên có chữ viết tắt tên tiếng anh của em."

"Cám ơn anh." Cô chột dạ nói tiếng cám ơn.

Bị Lý Tiểu Mễ quậy phá, cô vốn không có cơ hội quan sát hoa hồng thật kỹ, lại càng không cần phải nói đến việc nhận ra chi tiết nho nhỏ này.

Nhịn không được, cô ngẩng đầu trợn mắt liếc nhìn tên quỷ nhỏ này một chút.

Lại phát hiện không biết từ lúc nào, tên quỷ nhỏ này đã dí sát lỗ tai vào bên cạnh điện thoại để nghe lén.

Cô mau đi ra ngoài làm việc nhanh! Bùi Mã Lâm dùng khẩu hình miệng nói ra mệnh lệnh này.

Cô gái kia vậy mà lại giả vờ làm dáng vẻ như nhìn không hiểu!

"Nhớ anh không?" Hết lần này tới lần khác Microphone lúc này lại truyền tới một câu hỏi cực kỳ buồn nôn.

Bùi Mã Lâm biết mặt mình rất đỏ.

Hiển nhiên cô gái Lý Tiểu Mễ kia cũng nghe được, nhếch miệng cười đến tận mang tai, làm một cái mặt quỷ với cô.

"Lâm Lâm!" Cảm giác được cô không quan tâm, người đàn ông khẽ gọi qua Microphone.

"Ừm..." Cô vội vàng lên tiếng trả lời.

"Anh nói anh nhớ em."

"A..."

Đáp án quá mức bình thản lại làm cho Mặc Khiếu Long có chút tức giận. "Em không thể biểu hiện được thân thiết hơn một chút sao?"

"Em..." Cô bị mắng cực kỳ oan uổng, có người ngoài đứng ở một bên nghe lén hai người nói chuyện, làm sao cô có thể nói chuyện thân thiện được.

"Xin anh chờ một chút... Xin chờ một chút..."

Không còn cách nào khác, cô tranh thủ thời gian lấy tay của mình che Microphone lại, nhìn sang phía Lý Tiểu Mễ nghiêm nghị nói: "Tiểu Mễ! Cô đi ra ngoài làm việc đi!"

"Giám đốc!" Lý Tiểu Mễ bị dáng vẻ nghiêm nghị của cô dọa cho hoảng sợ nháy mắt một cái. "Nhưng mà, em còn có việc muốn báo cáo!"

Đây là lần đầu tiên cô nhìn thấy giám đốc xinh đẹp tức giận.

Tuy nhiên, cô không sợ, tin tức bát quái mới là quan trọng nhất! Toàn bộ nhân viên nữ trong công ty đều đang chờ đợi lấy được tin tức bát quái từ phía cô.

Bùi Mã Lâm dùng ánh mắt ra hiệu cho cô một lần nữa, con quỷ nhỏ kia vẫn chưa từ bỏ ý định, đứng im ở đấy.

Chết tiệt! Chỉ trách bình thường mình quá cưng chiều bọn họ mà!

Mặc dù che Microphone lại nhưng ít nhiều gì Mặc Khiếu Long vẫn nghe được cuộc trò chuyện của hai người bọn họ. "Cô gái vừa rồi nghe điện thoại vẫn còn ở bên cạnh em à?"

"Ừm." Cô uể oải trả lời.

"Em đưa điện thoại cho cô ấy đi." Tổng giám đốc Mặc đột nhiên đưa ra yêu cầu.

"Làm cái gì vậy?"

"Em cứ làm theo lời của anh nói là được."

"Được rồi!"

Bùi Mã Lâm theo lời, cầm điện thoại đưa cho Lý Tiểu Mễ. "Mặc tổng muốn nói chuyện với cô này."

Lý Tiểu Mễ bị chiếc điện thoại đột nhiên đưa qua làm cho giật mình. "Vì sao?"

"Nhanh nhận đi! Anh ấy muốn nói chuyện với cô." Bùi Mã Lâm cười, nhìn dáng vẻ xem điện thoại giống như mãnh thú, độc xà của cô, bắt đầu cảm thấy thú vị.

Lòng hiếu kỳ làm cho cô gái nhỏ chậm rãi vươn tay nhận lấy điện thoại. "Alo..."

Mới đưa đến bên tai, giọng nói của Mặc Khiếu Long lập tức được truyền đến từ đầu bên kia. "Nếu như cô có thể rời khỏi văn phòng của nhà thiết kế Bùi trong vòng ba mươi giây, tôi sẽ cho cô một vé máy bay vừa đi vừa về đến Tokyo."

"Thật sự?" Tròng mắt của Lý Tiểu Mễ đột nhiên mở thật lớn. "Được! Tôi sẽ lập tức rời đi!"

Chỉ thấy gián điệp Tiểu Mễ vốn còn muốn mặt dày mày dạn ở lại nghe trộm tiếp, lập tức nhét điện thoại lại vào tay của Bùi Mã Lâm, nhanh chóng xông ra ngoài cửa giống như tia chớp.

"Này! Vừa rồi anh nói cái gì với cô ấy vậy?" Bùi Mã Lâm nhận điện thoại ngạc nhiên hỏi.

"Cô ấy đi rồi?"

"Ừm... Chạy ra ngoài giống như đi chạy nạn ấy."

"Rất tốt." Người đàn ông ở đầu bên kia điện thoại cười khẽ. "Tối nay gặp mặt đi!"

Cô bé kia đi như thế nào không quan trọng, quan trọng là, anh muốn nghe giọng nói của cô, muốn nhìn cô.

Buổi tối cuối tuần, là khoảng thời gian dành riêng để đi hẹn hò với người yêu, không cho phép bị phá hỏng, anh đã không được gặp cô cả một tuần rồi.

"Tốt!" Bùi Mã Lâm hơi đỏ mặt nhẹ nhàng gật đầu, dường như anh đang đứng ở trước mặt cô vậy. "Đi nơi nào?"

"Anh sẽ đến đón em."

"Không cần đâu, chúng ta hẹn địa điểm đi." Cô đã chịu đủ những ánh mắt thăm dò của mấy cô gái nhỏ đang động lòng xuân trong công ty rồi.

"Em không thích công khai quan hệ của hai chúng ta?" Phản ứng của cô làm anh phải suy nghĩ lung tung.

"Không phải... Là mấy tên quỷ nhỏ trong công ty đó quá phiền phức, em không muốn chuyện riêng của chính mình trở thành đề tài cho người ta nói chuyện phiếm."

"Ha ha ha... Anh lại cảm thấy chơi như vậy rất vui mà." Yêu thích một người vốn là nên lớn mật nói ra.

"Thì ra anh đưa mấy lễ vật kia là cố ý muốn nhìn em trở thành trò cười cho người ta!" Cô gắt giọng.

"Không, là anh muốn công bố cho toàn thế giới biết, anh đang theo đuổi em."

"Anh..." Cô muốn mở miệng mắng anh, nhưng lại có một luồng vui sướng ngọt ngào xông lên đầu.

Công bố cho toàn thế giới anh theo đuổi cô?

Nói như vậy, anh đã chia tay với Tạ Linh Ngạn?

"Được rồi! Không trêu chọc em nữa, anh nhờ em làm hộ một bộ trang phục, đã làm xong chưa?"

"Làm xong rồi, chờ một chút em sẽ mang đi đưa cho cô ấy."

"Như vậy thì tốt! Vậy ngày mai chúng ta gặp nhau tại công ty của Tiểu Lung."

"Được."

"Anh nhớ em, Lâm Lâm." Anh lại lặp lại một lần nữa.

"Ừm." Cô vẫn trả lời như cũ, trong lòng lại mỉm cười, miệng lại không thể nói ra được những lời nhiệt tình.

Bời vì tính cho đến hiện tại, cô vẫn chưa thể tin, điều kiện cực tốt như Mặc Khiếu Long vậy mà lại theo đuổi cô.

"Bùi tiểu thư!"

Cầm theo túi sách, Bùi Mã Lâm vừa mới đi ra khỏi cửa công ty, đã phát hiện có người đang gọi cô.

"Luật sư Tạ!" Bùi Mã Lâm kinh ngạc nhìn Tạ Linh Ngạn đang chắn ở trước mặt của cô, tuyệt đối không nghĩ đến lại có thể gặp cô ở chỗ này.

"Cô muốn đi ra ngoài à?"

"Ừm... Tôi đi đưa quần áo cho khách hàng."

"Mấy chuyện như vậy cũng phải để cô tự mình đi làm sao? Cô là nhà thiết kể nổi tiếng cả thế giới đều biết? Còn vừa làm nhân viên đưa hàng nữa sao?"

"Đây là bộ trang phục của một người bạn rất quen, tôi thuận tiện đi thăm cô ấy một chút." Bùi Mã Lâm nhàn nhạt nói, cũng không cho rằng đây là chuyện cỡ nào không được. "Xin hỏi cô đến nơi này là..." Tầng lầu này là phòng làm việc của thời trang Mã Lâm, chẳng lẽ trong công ty của cô có người quen của cô ấy?

"Tôi đến đây là tìm cô."

"Tìm tôi?" Bùi Mã Lâm lộ rõ kinh ngạc không chút nào che giấu. "Xin hỏi cô có chuyện gì chỉ giáo sao?"

"Nghe nói Mặc Khiếu Long tặng cho cô một đôi khuyên tai kim cương và một hộp âm nhạc bằng sứ?" Tạ Linh Ngạn cũng không nhiều lời, vừa mở miệng cũng là sắc bén vào thẳng vấn đề.

Bùi Mã Lâm nhíu mày, không có đáp lại, im lặng chờ đợi câu tiếp theo của cô.

"Không cần kinh ngạc, đây là chủ tịch Mặc nói cho tôi biết, bởi vì ông ấy không hy vọng sau khi tôi biết lại hiểu lầm điều gì, cho nên đã nói trước với tôi."

Bùi Mã Lâm im lặng nhìn về phía cô. Vì vậy? Mục đích của cô là gì?

"Tôi biết gần đây dường như Mặc Khiếu Long tiến hành theo đuổi cô, hai người còn đi xem phim điện ảnh." Tạ Linh Ngạn cười nói.

Có trời mới biết! Lúc cô mới nghe được tin tức này từ người bạn, cô đã tức giận đến mức chỉ thiếu chút nữa là phun máu.

Không ai hiểu được, cô quen với Mặc Khiếu Long hơn hai năm qua, anh hẹn cũng không thèm hẹn cô đi xem phim qua dù chỉ là nửa bộ; không nghĩ tới, anh quen biết người phụ nữ này mới có một, hai tháng, hai người đã cùng nhau đi xem phim.

"..." Bùi Mã Lâm vẫn không nói một câu mà chỉ im lặng nhìn cô như cũ, trong lòng ít nhiều cũng hiểu một ít.

Xem ra, Mặc Khiếu Long vẫn chưa chia tay với cô ta!

"Thực tế, đơn thuần mời nhau ăn một bữa cơm, cùng nhau đi xem phim điện ảnh, cũng không nói lên được điều gì, đúng không?" Tạ Linh Ngạn hào phóng nói.

Lần này Bùi Mã Lâm gật gật đầu, đồng ý với cách nói của cô.

Tạ Linh Ngạn cười một cái, nói tiếp đoạn tiếp theo. "Trừ phi, cả hai bên còn có ý định cùng tiến thêm một bước nữa, như vậy ý nghĩa lại hoàn toàn khác." Cô ngừng một chút, yên lặng nhìn phản ứng của Bùi Mã Lâm.

Như mong muốn của cô, khuôn mặt vốn luôn bình tĩnh kia xuất hiên một chút dao động.

Tạ Linh Ngạn gật gật đầu, nói tiếp: "Tôi không biết mục đích của cô là gì, có thể là muốn yêu thương lâu dài, kết hôn rồi sinh con, ngay cả mục đích của bác Mặc và Khiếu Long cũng không giống nhau, bọn họ hi vọng mượn chuyện Khiếu Long quen bạn gái thậm chí là đám cưới để mở rộng bản đồ của công ty Ngự Lũ."

"Đây là do chính cô tự nghĩ lung tung đúng không?" Bây giờ là thời đại nào rồi, làm sao còn có thể có có chuyện tính toán hai bên cùng có lợi buồn cười như thế này cơ chứ?

"Tôi cũng thực sự hy vọng là chính mình suy nghĩ lung tung, nhưng mà..." Tạ Linh Ngạn cố ý dừng một chút, ra vẻ thần bí.

"Cô nghĩ thử xem, ngoài danh tiếng của thời trang Mã Lâm ra, cô cảm thấy cô có điểm nào ưu tú hơn so với tôi không? Dung mạo? Dáng người? Vẫn là trí tuệ?"

"..." Bùi Mã Lâm bị hỏi khó, quay đầu nhìn Tạ Linh Ngạn, cô không thể phản bác được.

Không sai, các phương diện của cô xác thực là đều thua kém Tạ Linh Ngạn một bậc.

"Không có, đúng không?" Vẻ mặt của cô (BML) làm cho cô (TLN) cảm thấy rất hài lòng. "Chỗ duy nhất cô có thể hơn tôi cũng chỉ có danh tiếng, vậy cô nghĩ xem, vì sao Khiếu Long lại thích cô chứ?"

"..." Từ trong lời nói của Tạ Linh Ngạn cô đã giải đáp được điều nghi hoặc từ trước đến nay trong lòng cô.

"Bùi tiểu thư, cô là người thông minh, chắc chắn có thể nghĩ ra được những điều bí ẩn ở bên trong này rồi."

"Cô nói cho rõ ràng đi! Tôi không thông minh, nghĩ không ra được bí ẩn ở bên trong." Cô chán ghét phải làm những phỏng đoán không có căn cứ kia.

"Được thôi! Bác Mặc nói với tôi, nếu như Khiếu Long có thể cưới cô, điều này không chỉ làm cho danh tiếng của Ngự Lũ tăng lên ở thị trường thời trang Châu Âu, mà còn có thể không cần lo lắng chuyện cô đi tranh giành độc quyền công nghệ vải nano với Khiếu Long nữa."

"Tôi đã sớm nói với anh ấy tôi không muốn tranh giành với anh ấy rồi!"

"Nhưng mà cô cũng không có viết cam kết từ bỏ độc quyền công nghệ nano!" Tạ Linh Ngạn nhắc nhở.

Trái tim của Bùi Mã Lâm tự dưng run rẩy một cái. Bản tính của con người có thật là đen tối như vậy sao? Nếu như anh thật sự muốn viết cam kết, thì chỉ cần nói với cô, cô chắc chắn sẽ viết mà.

"Bùi tiểu thư, nói thực ra tôi cũng không thích ý nghĩ cùng cách làm của bọn họ, nhưng bác Mặc nói với tôi, trừ khi cô từ bỏ không chơi, nếu không, Khiếu Long chắc chắn sẽ không lấy tôi, bởi vì giá trị lợi dụng của tôi không lớn hơn cô." Tạ Linh Ngạn cười khổ, tiếp tục nói.

"Tôi thừa nhận, hôm nay tôi đến nơi này trong lòng tôi cực kỳ mâu thuẫn, một mặt là không đồng ý với cách lấy tình yêu và hôn nhân làm lợi thế của nhà họ Mặc, một mặt khác tôi lại hi vọng sự nghiệp của Khiếu Long có thể thuận buồm xuôi gió, vì sự nghiệp của anh, tôi nên hi sinh cơ hội để hai chúng tôi yêu nhau, để cho nhãn hiệu thời trang Mã Lâm, trở thành vật sở hữu của Ngự Lũ——"

"Thật xin lỗi, Luật sư Tạ, tôi còn có việc nên xin đi trước." Cô không muốn biết, cũng chẳng muốn nghe thêm nữa.

Để cho nhãn hiệu thời trang Mã Lâm trở thành vật sở hữu của Ngự Lũ?

Tại sao Tạ Linh Ngạn lại có thể nói một cách đương nhiên, hời hợt như thế? Đó là đứa con mà một tay cô chống đỡ cho đến ngày hôm nay mà!

Thì ra, đáp án mà cô mãi không thể nghĩ ra được, thực ra bản chất bên trong lại xấu xa như vậy!

Dựa vào việc tặng quà cùng tặng vải mẫu, mục đích cũng không phải là nịnh nọt cô mà chính là muốn thiết lập tình cảm với cô.

Ông trời ơi! Cô chỉ muốn trải qua một cuộc tình đơn giản mà thôi, chứ đâu có muốn chơi trò chơi đầy tính toán như thế này.

Trái tim của cô, đau quá...

Rất ít khi nhìn thấy một người đi tặng quà mà vẻ mặt lại hốt hoảng như vậy.

Mặc Linh Lung nghi ngờ nhìn cô gái cả người đều toát ra vẻ u buồn, bên trong miệng lại khoa trương kêu to nói về món quà mà cô đưa đến. "Oa! Một bộ quần áo thật xinh đẹp!"

Mặc Linh Lung không nghĩ tới nhanh như vậy đã gặp được người bạn gái mới của anh trai, càng không nghĩ đến anh trai lại thương cô như vậy.

Hai tuần trước cô bị người khác chế giễu là không có quần áo mặc bị anh nghe được, làm sao mà biết được anh lập tức đi mời nhà thiết kế nổi tiếng thiết kế giúp một bộ quần áo dành riêng cho cô...

"Cô thích là tốt rồi." Trên mặt của Bùi Mã Lâm vẫn treo một nụ cười nhàn nhạt như trước, không có bởi vì cô hưng phấn mà thay đổi.

"Bộ quần áo này còn đẹp hơn gấp mười lần so với những bộ quần áo trước kia em từng mặc! Cảm ơn chị, chị Bùi." Mặc Linh Lung tiếp tục thét chói tai lên, có ý định muốn giúp cô gái đầy buồn bực kia vui mừng lên một chút.

Chỉ là——

"Thực ra, những bộ quần áo trước kia của cô cũng rất xinh đẹp, chỉ là không hợp với tuổi tác của cô thôi, muốn ra vẻ chuyên nghiệp không nhất định phải mặc những bộ quần áo ra dáng người lớn, chỉ cần chọn đúng kiểu dáng, lập tức sẽ làm nổi bật lên dáng vẻ chuyên nghiệp của cô."

Người con gái đầy buồn bực vẫn buồn bực như cũ, chỉ là máy móc đưa ra đề nghị giúp cô.

Nhìn thấy vẻ mặt của cô, Mặc Linh Lung thực sự nhịn không được.

"Anh trai của em, người đàn ông gia trưởng kia chắc chắn đã làm ra cái chuyện gì cho người ta chán ghét đây mà!"

Bọn họ nhất định là cãi nhau, thế nên cô mới có ánh mắt đầy ưu thương như thế này.

Đột nhiên nghe được tiếng lên án, làm cho Bùi Mã Lâm sững sờ.

"Người đàn ông gia trưởng? Cũng được..."

Ngoại trừ mấy ngày trước muốn cô không sử dụng vải vóc Milan mà sử dụng vải của Ngự Lũ ra, tuy có chút hơi gia trưởng một chút, thì tất cả mọi phương diện của anh cũng không đến nỗi vậy, nói thực ra cô cũng chẳng cảm thấy gì.

Dù sao, hơn hai năm trước, anh nguyện ý nghe một con nhóc nói chuyện, hành động này cũng không phải một người đàn ông gia trưởng bình thường nào cũng có thể làm được.

"Cũng được?" Mặc Linh Lung không dám tin tưởng chính lỗ tai của mình nghe được. "Xong rồi, vậy thì chắc chắn anh ấy còn chưa có nói qua với chị về điều kiện để gả vào gia đình nhà em đúng không? Chỉ cần chị nghe qua điều kiện gả cho Mặc Khiếu Long, chị sẽ không nói ‘cũng tốt’ như vậy."

Gả cho Mặc Khiếu Long còn có điều kiện? Bùi Mã Lâm kinh ngạc mở to hai mắt nhìn cô.

Phản ứng của cô làm cho Mặc Linh Lung cực kỳ hưng phấn, cuối cùng cũng có điều làm cho cô hứng thú rồi.

"Đến đây, chị ngồi xuống chỗ này, em từ từ nói cho chị nghe." Lôi kéo chị dâu tương lai đi về phía ghế sa lon ngồi xuống, cô gái bát quái ra sức diễn xuất.

"Chị không biết chứ, anh trai em cùng với cha của em rất coi thường phụ nữ, ông ấy cảm thấy phụ nữ chỉ là vật phẩm phải phụ thuộc vào đàn ông, chỉ để nuôi trong nhà... Anh trai em đã nói với chị những chuyện này chưa?"

Bùi Mã Lâm lắc đầu.

"Ha! Em biết ngay mà, cha em nói vợ của anh trai em muốn cưới vào cửa, sau này không thể đi ra ngoài công tác, nếu như vốn có sự nghiệp rồi thì giao cho Ngự Lũ quản lý, em muốn anh trai em chia tay với chị Linh Ngạn, đây cũng là một trong những nguyên nhân này, chị Linh Ngạn mạnh mẽ như vậy, làm sao có thể đồng ý——"

Mặc Linh Lung đột nhiên im miệng, bời vì cô nhìn thấy khuôn mặt của Bùi Mã Lâm càng trở nên tái nhợt.

"Anh trai em đã chia tay với chị Linh Ngạn rồi đúng không?" Mặc Linh Lung theo trực giác mà hỏi thăm.

Đừng nói với cô là anh trai cô một chân đạp hai thuyền nhé?!

"Thật xin lỗi, chuyện này tôi không biết."

Thì ra, những gì Tạ Linh Ngạn nói đều là sự thật.

Nếu đã có sự nghiệp rồi thì giao cho Ngự Lũ quản lý!

Cách nói của Mặc Linh Lung không thể nghi ngờ là chứng thực kế hoạch kết hôn vì lợi ích của hai cha con nhà họ Mặc.

"Tại sao chị lại không biết? Hai người không phải đang hẹn hò yêu đương sao?" Mặc Linh Lung kêu to. Bạn trai có chia tay với bạn gái trước hay không mà cũng không biết, cô còn đi xem phim cùng một chỗ với anh, còn đưa quần áo cho em gái của anh nữa chứ?

"Thật xin lỗi, cô mặc thử quần áo xem có vừa người không, nếu có vấn đề gì thì có thể gọi điện thoại cho trợ lý của tôi, cô ấy sẽ xử lý giúp cô, tôi đi trước." Cô không muốn nói tiếp chuyện này nữa.

"Chị Bùi, chị cãi nhau với anh trai của em à?"

Được rồi, không đoán nữa! Dứt khoát hỏi trực tiếp là được rồi.

"Không có." Cô ngay cả cãi nhau cũng không biết làm như thế nào thì làm sao mà có thể cãi nhau với anh chứ.

"Vậy tại sao chị giống như không vui vẻ cho lắm."

"Tính cách của tôi vốn chính là hay buồn bực, không thích nói chuyện, thật xin lỗi, tôi phải đi trước đây." Cô bé này quá khôn khéo, nói thêm gì đi nữa, cô có thể sẽ không chống đỡ được mà khóc rống nghẹn ngào.

"Chị Bùi, thực sự anh trai của em cũng không tự đại như vậy, mới vừa rồi là em cố ý hại anh ấy, anh ấy rất biết lý lẽ, anh ấy có thể chấp nhận được bất cứ đề nghị gì, chỉ cần chị hãy nói rõ ràng với anh——"

"Tiểu Lung, tôi thật sự phải đi."

Làm một người em gái tốt, thì phải vì anh trai xây dựng nên một hình tượng thật tốt.

"Chị Bùi!" Mặc Linh Lung vội vã gọi cô lại. "Vậy chị trả lời em thêm một vấn đề này nữa là được, không có liên quan đến chuyện giữa chị và anh trai em..."

Bùi Mã Lâm không thể không dừng bước lại, bời vì cô nói không phải là chuyện liên quan đến cô với anh trai của cô ấy.

"Ừm... Anh trai của chị... Anh trai của chị..." Mặc Linh Lung quả nhiên hỏi chuyện của một người, chỉ là cả câu nói ấp a ấp úng, muốn nói lại thôi, làm cho người nghe chẳng hiểu làm sao.

"Thôi bỏ đi! Không hỏi, cảm ơn về bộ quần áo của chị." Mặc Linh Lung cuối cùng cũng vẫn là từ bỏ, không hỏi nữa.

"A... Không cần khách khí."

Mặc dù cô có chút ngoài ý muốn đối với việc cô tâng bốc anh trai của mình, nhưng người ta không muốn tiếp tục nói, Bùi Mã Lâm cũng sẽ không ép buộc.

Bời vì, từ trước đến giờ cô không phải là người hiếu kỳ.

Mà trái tim của cô tràn đầy chua xót, cũng làm cho cô không còn tâm tư để chú ý đến chuyện của người nào khác nữa.

Mặc Khiếu Long... Tại sao anh lại có thể đối xử với tôi như vậy chữ!

--- ------ --------Tiểu kịch trường---- ------ ----
Phần 1: Quần chúng nổi loạn.

Nguyệt: Mọi người có thấy nữ phụ Tạ Linh Ngạn rất đáng ghét không?

Quần chúng: *đồng thanh* có

Nguyệt: Mọi người có thấy bố của nam chính đáng ghét không?

Quần chúng: *đồng thanh* có...ó...ó...

Nguyệt: Mọi người có thấy nam chính đáng ghét không?

Quần chúng: *đồng thanh* có...ó...ó...

Nguyệt: Tại sao mọi người lại ghét nam chính? *hét lớn*

Quần chúng: *đồng thanh gào to* Vì đều mặt dày vô sỉ giống một tên nào đó đã nhắc ở chương trước.

Tác giả: *điềm đạm* khụ, có vẻ mọi người ghét nhân vật do tôi viết ra nhỉ?

Quần chúng: đúng

Tác giả: *cười nhẹ* vậy thôi tôi không viết nữa cho mấy người khỏi lập team anti.

Nguyệt, quần chúng: oh yeahhh... tác giả không viết truyện nữa, chúng ta nhàn rồi... *tung hoa*

Tác giả: thôi, tôi nghĩ lại rồi, tôi cứ viết tiếp cho mấy người tức chơi vậy...muahaha....

- - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - -


Truyện chỉ đăng tại diễn đàn Lê Quý Đôn



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
7 thành viên đã gởi lời cảm ơn ღ๖ۣۜMinhღ về bài viết trên: Hạ Quân Nguyệt, Hạ Tịch Nguyệt, Libra moon, Lãng Nhược Y, Minh Nguyệt75, Trường Âm, ciuviho
     

Có bài mới 10.06.2017, 21:22
Hình đại diện của thành viên
Ban quản lý
Ban quản lý
 
Ngày tham gia: 15.01.2016, 14:24
Tuổi: 18 Nữ
Bài viết: 715
Được thanks: 301 lần
Điểm: 8.02
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Tổng giám đốc vô pháp vô thiên - Thất Tịch
Ủng hộ adi, chương này thật dài a cực cho người r


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 18.06.2017, 00:32
Hình đại diện của thành viên
V.I.P
V.I.P
 
Ngày tham gia: 11.01.2016, 19:45
Bài viết: 495
Được thanks: 1159 lần
Điểm: 14.82
Có bài mới Re: [Hiện đại] Tổng giám đốc vô pháp vô thiên - Thất Tịch - Điểm: 100
Hức...hức... dạo này bé bận hết sức luôn, ban ngày thì ôn thi, buổi tối thì lo edit, beta truyện cho vòng 3 trò chơi nhóm editor/tác giả. Đến tận hôm nay mới tranh thủ được chút thời gian để edit rồi đăng chương *khóc*
Nếu ngày mai mà rảnh thì mình sẽ edit và đăng chương 9, còn không thì phải chờ đến hôm 22 nhé.


- - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - -


Chương 8:  

Editor: --Tứ Minh--


Mặc Khiếu Long cảm giác được Bùi Mã Lâm đang trốn tránh anh.

Bời vì, người con gái kia lấy những lý do cực kỳ không thích hợp để trốn tránh anh.

Ngày hôm đó hẹn gặp nhau ở cửa công ty của Mặc Linh Lung, cô lại nói là bị đau bụng nên đi trước.

Hôm trước, anh muốn đi thăm cô, cô lại nói phải đi công tác.

Hôm qua, cô đi công tác ở Cao Hùng không có về Đài Bắc, cho nên không thể đi leo núi cùng với anh.

Hôm nay, gọi điện thoại di động cho cô, tất cả mọi cuộc gọi đều do trợ lý của cô nghe máy, bởi vì cô đang bận họp.

"Vì sao em lại trốn tránh anh?" Trời sập tối, anh xông vào văn phòng của cô, trực tiếp hỏi.

"Không có! Chỉ là gần đây có chút bận rộn thôi."

Nhìn thấy người đàn ông đột nhiên xuất hiện, Bùi Mã Lâm thực sự rất hoảng sợ nhảy dựng lên, không ngờ anh vậy mà lại trực tiếp tìm đến cửa.

"Đúng vậy, mấy ngày gần đây giám đốc khá là bận rộn!" Từ lúc Mặc Khiếu Long đến công ty, trợ lý Lý Tiểu Mễ đã đi theo sát một bên lên tiếng hỗ trợ trả lời.

Xảy ra chuyện rồi! Chắc chắn chuyện tình yêu của hai người nổi sóng.

"Bận đến mức ngay cả điện thoại cũng không có cách nào nghe được sao?" Mặc Khiếu Long hoàn toàn không nhìn đến sự có mặt của Lý Tiểu Mễ, chỉ tập trung vào trên người con gái đang ngồi sau bàn làm việc.

"Được rồi! Em thừa nhận, là em cố ý không nghe điện thoại của anh."

"Vì sao?" Mặc Khiếu Long tức giận nhìn cô, không hiểu tại sao người con gái này lại trở mặt nhanh giống như lật sách vậy.

"Em nghĩ... Chúng ta vẫn nên trở lại như trước kia, dùng email để liên lạc là tốt rồi." Bùi Mã Lâm cố gắng ép buộc chính mình phải tỉnh táo trả lời.

"Em đang nói linh tinh cái gì vậy! Em có thấy đôi tình nhân nào chỉ dùng email là có thể nói chuyện yêu đương sao?"

"Đúng thế! Giám đốc, như thế này thì quá kì lạ rồi." Lý Tiểu Mễ cũng hô theo.

Cuối cùng Mặc Khiếu Long cũng phát hiện ở bên cạnh hai người còn có thêm một người nữa. "Cô là ai? Ở chỗ này làm cái gì? Bây giờ hãy lập tức đi ra ngoài cho tôi!"

"Mặc tổng, tôi là Lý Tiểu Mễ..." Nhìn thấy soái ca không ai sánh kịp cuối cùng cũng phát hiện ra mình, Lý Tiểu Mễ cười đến sáng lạn. "Lần trước ngài nói đưa cho tôi vé máy bay đi Tokyo, tôi vẫn chưa nhận được..."

Mặc Khiếu Long cau mày trừng mắt liếc cô một chút, tức giận nói: "Ngay bây giờ cô lập tức đi ra ngoài cho tôi, đồng thời đứng canh ngoài cửa, không cho phép bất kì ai đi vào, chỉ cần cô làm tốt mọi chuyện, thì sẽ có thêm một vé máy bay vừa đi vừa về sang châu Âu."

"Thật sao? Tuân mệnh! Mặc tổng." Lý Tiểu Mễ vui mừng.

Chỉ cần làm hai chuyện đơn giản đã có thể kiếm được hai tấm vé máy bay, Mặc tổng này thật quá khí phách.

"Tiểu Mễ!" Bùi Mã Lâm tức giận kêu to. Con nhóc này vậy mà lại vì một tấm vé máy bay mà bị quân địch thu mua!

Thuận lợi đuổi hết người không liên quan ra ngoài, Mặc Khiếu Long tức giận chuyển hướng về phía người con gái ngồi sau bàn.

"Được rồi! Đã không còn người khác, hiện tại em có thể nói rõ ràng mấy ngày nay em bị bệnh thần kinh gì vậy!"

Đối mặt với vẻ mặt cực kỳ dọa người của anh, Bùi Mã Lâm có chút run run, tuy nhiên, cái gì cần nói vẫn phải nói. "Em nghĩ em không thích hợp làm bạn gái của anh."

Cùng với việc chính mình bị tổn thương và trở nhành công cụ liên hôn, vậy thì thà giải quyết một cách dứt khoát, chấm dứt đoạn tình cảm này.

"Em không thích hợp làm bạn gái của anh?!"

Anh có nghe nhầm hay không?

"Vì sao?" Quen biết hơn một tháng, chẳng lẽ cô phát hiện ra khuyết điểm làm cho hai người bọn họ không thể sống chung một chỗ sao?

"..." Cô không trả lời được. Bời vì, cô không dám làm rõ ràng mọi chuyện.

"Em không thích khuôn mặt của anh sao?" Cô không nói, vậy thì để anh đến hỏi.

"..." Lắc đầu.

"Anh không đủ thông minh?"

"..." Lại lắc đầu.

"Em chán ghét tính cách của anh?"

"..." Cắn môi lại lắc đầu.

"Em thích người đàn ông khác?!"

Lần này cô lắc đầu càng nhiều hơn.

Nổi giận, Mặc Khiếu Long dí sát khuôn mặt đến trước mặt cô, trừng mắt nhìn cô. "Cái này không phải, cái kia cũng không phải, vậy thì em hãy nói thử xem, vì sao lại không làm bạn gái của anh?"

"Em... anh... đừng tức giận mà!"

Nhìn thấy khuôn mặt thật sự bị chính mình dọa sợ, Mặc Khiếu Long cố gắng kiềm chế cảm xúc, dịu giọng xuống nói. "Thật xin lỗi, không phải anh cố ý muốn làm cho em hoảng sợ, chỉ là anh muốn em cho anh một câu trả lời, tại sao lại không làm bạn gái của anh?"

"Em..." Bùi Mã Lâm phát hiện mình bị hòa tan ở bên trong lời cầu khẩn đầy dịu dàng này.

Trong lòng bỗng nhiên tràn ra một trận chua xót.

Vì sao? Vì sao anh lại là một người đầy tâm cơ như thế...

"Lâm Lâm, anh đang chờ em giải thích." Mặc Khiếu Long tiếp tục thúc giục.

"..." Phải nói sao? Cô giãy dụa trong lòng.

Bình tĩnh chia tay là tốt rồi, cần gì phải đi vạch trần vết sẹo của người khác đâu!

Nhìn lấy vẻ mặt buồn rầu nhưng lại không nói một chữ nào của cô gái, anh dứt khoát chính mình bắt đầu tự suy nghĩ những vấn đề có khả năng xảy ra nhất...

Ngày hôm đó lúc nói chuyện điện thoại vẫn còn rất tốt, sau đó cô đi đưa quần áo cho Mặc Linh Lung, cô gọi điện thoại nói với anh là bị đau bụng nên hủy bỏ cuộc hẹn, sau đó thì...

"Nói cho anh biết, có phải con quỷ nhỏ Mặc Linh Lung kia đã nói cái gì với em đúng không?"

Đáng chết! Chỉ biết không thể để cho cô một mình ở cùng một chỗ với con nhóc phiền phức này mà, chắc chắn nó đã nói mấy chuyện vớ vẩn làm cho người ta cảm thấy chán ghét.

"Không có, tiểu Lung không có nói gì với em cả." Cô vội vàng phủ nhận.

"Mới là lạ! Không nói gì vậy tại sao em lại biến thành cái dạng này, còn muốn chia tay với anh nữa?"

"Cô ấy thật sự không có nói gì, chỉ là, em… Em…" Được rồi! Không để ý đến điều gì nữa, cứ hỏi thăm cho rõ ràng đi!

"Em không biết vì sao anh lại thích em." Bùi Mã Lâm thấp giọng nói.

"Yêu thích một người cần phải có nguyên nhân sao? Thích chính là thích, không vì cái gì cả." Chỉ vì loại chuyện nhỏ nhặt này mà trốn tránh anh sao? Cũng quá kéo đi!

Bùi Mã Lâm nhìn anh, rất yêu thích anh đẹp trai, nhưng mà——

"Luật sư Tạ xinh đẹp như vậy, có tài như vậy, vì sao anh không chọn cô ấy mà lại chọn em?"

"Tiểu thư, bên trong đầu của em đang suy nghĩ cái gì thế? Đáp án rất đơn giản, anh thích em, không thích cô ta." Mặc Khiếu Long buồn cười vò rối tóc mái của cô, phát hiện vấn đề giống như không có nghiêm trọng như anh vốn nghĩ đến.

Đáng tiếc, anh vui mừng quá sớm rồi.

"Nghe nói, người con gái nào trước khi gả cho anh thì phải đồng ý mấy điều kiện." Trong lúc bình tĩnh cười nói chuyện, cô lại ném ra một quả bom mạnh.

Nghe được lời nói từ trong miệng cô nói ra, Mặc Khiếu Long trừng mắt, nghiêm nghị mắng lên. "Mặc Linh Lung chết tiệt! Tại sao nó lại nói những lời này cho em chứ? Toàn nói mấy lời linh ta linh tinh? Đi! Anh dẫn em đi tìm nó nói cho rõ ràng."

Con quỷ nhỏ kia! Anh chắc chắn sẽ vặn gãy cổ nó, mấy lời nói linh tinh trên bàn cơm của lão cha mà nó cũng cho là thật.

"Đừng đi tìm cô ấy, không phải cô ấy nói cho em." Giữ chặt người đàn ông đang tức giận, Bùi Mã Lâm vội vã gọi lại.

"Vậy đó là ai?"

"Không nên hỏi, anh chỉ cần trả lời em, có phải có phần điều kiện đó hay không?"

"Đúng thế, là có, nhưng đó chỉ là lời nói đùa của cha anh mà thôi."

"Nhưng anh lại không phản đối?"

"Tại sao anh lại phải phản đối?" Đây chỉ là ý nghĩ, mong muốn của một mình ông ấy, tại sao anh lại phải phản đối chọc cho ông tức giận chứ? Anh mới là người cưới vợ, sau khi cưới anh muốn cùng sống chung với bà xã như thế nào là việc của anh.

"Cho nên, anh kết hôn cũng thật sự là có mục đích?" Mặc Khiếu Long thừa nhận một cách đương nhiên như vậy làm cho lòng cô chua xót.

"Mỗi người kết hôn tất nhiên là đều có mục đích!"

Mục đích chính là lấy người mình thích về nhà! Vấn đề đơn giản như vậy mà cũng phải hỏi?

Câu trả lời của anh làm cho cô hoàn toàn hết hi vọng. "Thật xin lỗi, như vậy thì thật sự em không thể gả cho anh." Cô không muốn một cuộc tình toàn lợi ích và tính toán.

"Vì sao? Là bởi vì trò đùa của cha anh sao?" Đây là đang làm cái gì?

"Bởi vì mục đích của anh!" Bùi Mã Lâm hiếm khi lớn tiếng nói.

"Mục đích của anh? Lấy người mình thích về nhà, cái mục đích này có gì không đúng sao?"

"Có thật là anh bởi vì thích em nên mới theo đuổi em không?" Vẻ mặt của cô đau xót mà nhìn về phía anh.

"Nếu không phải như vậy thì em cho là vì cái gì? Tiểu thư! Em có thể nói một cách thẳng thắn rõ ràng có được không?"

"Anh theo đuổi em là bởi vì độc quyền công nghệ nano và danh tiếng của Mã Lâm!" Sự thật làm cho trái tim của cô bắt đầu chảy máu.

"Em đang nói cái gì vậy?!" Mặc Khiếu Long không thể tin vào những gì lỗ tai mình nghe được. "Em lại có thể xem anh là một người đàn ông xấu xa như vậy!"

Aiz... Không phải là do cô nghĩ nhiều, mà là bạn gái của anh và em gái của anh nói.

"Bùi Mã Lâm! Em nói rõ ràng cho anh, là ai đã truyền thụ cái loại ý nghĩ này với em, là Mặc Linh Lung sao?" Thật là tức chết anh mà!

"Tiểu Lung chỉ là xác nhận tất cả những gì luật sư Tạ nói cho em là đúng mà thôi." Bùi Mã Lâm cũng tức giận ngẩng đầu lên. Quyết tâm ngả bài!

Anh tức sắp phát nổ rồi!

Sắp tức hộc máu!

"Em cảm thấy anh là người bợ đỡ như vậy, nông cạn như vậy, là người đầy mưu mô như thế sao?"

Bùi Mã Lâm bị cơn giận dời núi lấp biển của anh làm cho hoảng sợ lùi lại một bước.

Mặc Khiếu Long tức giận không ngừng áp sát về phía trước. "Mặc Linh Lung là một đứa ngốc, không làm rõ ràng được tình huống, mà Tạ Linh Ngạn kia là đang cố tình phá hư, cô ta hi vọng anh cưới cô ta, cho nên phá hư chuyện tình cảm của chúng ta, mà em sao lại ngu ngốc như vậy, dễ dàng bị lừa gạt như thế!"

"Vậy anh hãy cưới cô ấy đi!" Không sai, là cô ngu ngốc, mới yêu một người đàn ông chỉ kết hôn vì lợi ích.

"Em cho rằng anh muốn cưới ai là do em quyết định hay sao?" Người con gái này, thật là tức chết anh mà!

"Luật sư Tạ rất yêu anh." Mà lại không quan tâm mục đích của anh.

"Em thì sao? Em có yêu anh không?"

"Em... Em không quen tranh cãi với người khác." Cô không nên trả lời vấn đề quá mức mẫn cảm này.

"Em không quen tranh cãi cùng với người khác cái gì chứ? Ha! Năm đó em vì một tấm vải mà nguyện ý cố gắng hết sức tranh giành." Mặc Khiếu Long thở phì phò hô hào. "Em cho anh là đồng nát, sắt vụn à? Không! Phải nói là quà tặng miễn phí chứ! Ngay cả tranh cũng không muốn tranh, trực tiếp đưa anh cho người khác?"

"Em... không phải là em không nguyện ý tranh, mà đơn giản chính là anh không đáng để em phải đi tranh đoạt..."

"Ha! Rất tốt, nói trắng ra, em chính là không tin phẩm chất của anh, ở trong lòng của em, anh ngay cả một tấm vải cũng không bằng!"

"Mặc Khiếu Long..." Nhìn anh thật sự rất tức giân.

"Gọi anh là Long!"

"Long..." Anh tức giận làm gì chứ? Cô chỉ muốn bảo vệ mình thôi mà.

"Đừng có gọi anh, em thà tin Tạ Linh Ngạn, tin lời Mặc Linh Lung, vậy em có hỏi qua anh chưa?"

"..." Hiện tại cô đang hỏi anh mà!

"Phải nghi ngờ, phải tức giận, người đó phải là anh này, anh cố gắng bày tỏ tình yêu của mình dành cho em như vậy, nhưng chưa bao giờ em nhiệt tình đáp lại tình yêu của anh cả." Mặc Khiếu Long nắm chặt tay trút hết cơn giận.

"Chỉ vì hai người không liên quan tùy tiện nói hai câu, em đã tin, vậy tất cả những cố gắng của anh suốt mấy ngày qua đâu rồi? Ngay cả hỏi em cũng không hỏi một câu đã quyết định sự sống chết của anh!"

"Nhưng mà..." Anh nói cái gì? Người không liên quan? Hai người kia đều là người thân mật nhất của anh kia mà!

"Nói đi! Em có từng nói rõ ràng em thích anh hay chưa? Em đã hôn anh chưa? Tặng quà cho anh chưa? Anh mỗi ngày đều kí tên tặng quà cho em, dám công khai cho cả thế giới biết Mặc Khiếu Long anh đang theo đuổi em, còn em? Em dám không?"

"Long..." Cô thật sự chưa từng nói qua, nhưng mà... Tất cả những thứ này cũng không thể đền bù được những sai lầm trong âm mưu kết hôn vì lợi ích!

Chẳng lẽ anh không biết, một người không lấy tình yêu làm nền móng cho hôn nhân, thì sẽ không dài lâu được.

"Hôn anh, ngay bây giờ!" Trong lúc tức giận người đàn ông đột nhiên ra lệnh.

Bùi Mã Lâm chần chờ không dám di chuyển, đã bị kéo qua làm cho đầu óc choáng váng.

Cô lùi bước làm cho lòng tự tôn của anh bị đả kích nghiêm trọng.

"Rất tốt, xem ra em thật sự cho rằng anh là tên lừa gạt tình yêu của người khác. Shit! Tại sao em lại có thể cho anh là tên lừa gạt..."

Vừa nói xong, anh đột nhiên lấy một tay kéo cô vào trong ngực, cúi đầu xuống, điên cuồng, bất chấp hôn lên môi của cô.

Bùi Mã Lâm kinh hoảng muốn chạy trốn cũng không kịp, đã bị anh ôm vào trong lòng.

Mặc Khiếu Long giống như đang trừng phạt, đầu lưỡi tiến thẳng vào trong miệng cô, dùng sức mút lấy, dường như anh muốn hút khô tất cả tinh lực của cô.

"Hiện tại anh trực tiếp mang em lên giường... Cho người thu mua truyền thông tung tin đồn, để em phải chấp nhận gả cho anh..." Thuận theo, miệng của anh chuyển từ hút sang cắn nhẹ, cắn đôi môi của cô, mũi của cô...

"Tại sao em lại có thể hiểu lầm anh... Tại sao có thể..." Anh tiếp tục trừng phạt cô, hôn đến phẫn nộ, hôn đến bá đạo, càng hôn đến bi thương.

"Long..." Bùi Mã Lâm bị hôn đến bủn rủn chân tay không còn chút sức lực, ngay cả giãy dụa cũng quên, ngồi im trong lồng ngực của anh mặc sức anh trút giận.

Cô cam chịu càng cổ vũ tinh thần cho anh, Mặc Khiếu Long càng lớn mật giật áo sơ mi của cô, làm cho dấu hôn trải xuống phía dưới.

Bàn tay không an phận càng thô lỗ đè ép bộ ngực của cô lại gần sát về phía mình, giống như muốn giam giữ cô ở bên trong thân thể của anh.

"Long..." Ngoài rên rỉ ra, cô cũng chỉ có thể bất lực rên rỉ.

Bùi Mã Lâm chưa từng bị người khác ôm hôn qua, chỉ cảm thấy cả người cô dường như sắp tan ra vậy, anh như từng cơn sóng mãnh liệt liên tiếp hôn cùng vuốt ve, thật sâu mê hoặc cô!

Đột nhiên, Mặc Khiếu Long buông cô ra, động tác to lớn, cũng may là cô vẫn luôn bám vào áo sơ mi của anh, nếu không nhất định sẽ bị ngã sấp xuống.

Anh nhìn đôi môi bị hôn đến sưng đỏ nói. "Nghe cho kỹ đây! Đây là lần cuối cùng anh chủ động hôn em, lần tiếp theo, trừ khi em chủ động hôn anh, nếu không——"

Sau hai chữ "nếu không" cũng không có đoạn tiếp theo, Mặc Khiếu Long tức giận đẩy cô ra, chửi thầm một tiếng, phất tay áo quay người bỏ đi.

Động tác rất nhanh chóng, làm cho Bùi Mã Lâm muốn giữ lại cũng không kịp.

Anh thật sự rất tức giận...

"Cha, người không cảm thấy chuyện này người nên đi giải thích rõ ràng giúp con à?"

Hai ngày sống trong khó chịu, Mặc Khiếu Long quyết định đi tìm cha của mình, chấn chỉnh hình tượng của chính mình.

Mặc Đông Tiến nhìn đứa con trai vừa mới xông vào phòng làm việc, đứng trước mặt ông khởi binh vấn tội, vẻ mặt có chút ngoài ý muốn. Không nghĩ tới đứa con trai lúc nào cũng lạnh lùng cũng có lúc sôi trào.

"Quái lạ! Chính con nói chuyện yêu đương làm xảy ra sự cố, tại sao cha phải đi giải thích giúp con chứ?"

Nhìn vẻ mặt của ông, lông mày của Mặc Khiếu Long nhíu chặt lại. "Nếu không phải do cha nói những lời vớ vẩn đó với Tiểu Lung, thì làm sao Lâm Lâm lại xem con như mãnh thú, rắn độc chứ?"

"Phi! Cái này sao lại trách cha chứ? Đó là do nhân cách của con không đủ để cho người ta tin tưởng, cô ta mới cho rằng con thực sự là loại người này, có liên quan gì đến chuyện cha nói đâu."

"Cha!"

Ông còn nói đến chỗ đau của anh. Tại sao Bùi Mã Lâm lại có thể không tin anh!

Mặc Đông Tiến vỗ vỗ bả vai của con trai, nghiêm mặt nói: "Cha sẽ không giúp con, bởi vì đây đúng là ý tưởng chủa cha. Cha cảm thấy để bà xã của mình ở nhà làm thiếu phu nhân, là mục tiêu cùng trách nhiệm của người đàn ông nhà họ Mặc."

"Không sai! Đó là lý tường của cha, là mục tiêu của cha." Mặc Khiếu Long có ý thêm vào chữ "cha". "Nhưng mà, con chắc chắn sẽ không bắt buộc bà xã của mình làm những việc cô ấy không thích."

Mặc dù... Trong lòng của anh cũng cảm thấy phụ nữ không nên ở bên ngoài vất vả làm việc giống như đàn ông.

"Vậy con hãy đi nói rõ ràng với cô gái ấy đi!"

"Cô ấy hoàn toàn không thèm hỏi ý nghĩ của con, đã phán định con là loại người như thế này, con phải nói kiểu gì?" Hai người bọn họ đều hẹn hò với nhau nhiều ngày như vậy, cô còn không hiểu cách làm người của anh nữa sao?

"Ha! Là chính mình kiêu ngạo, không muốn cúi đầu còn đi trách móc người khác không tin mình, đáng đời!" Nghe thấy giọng điệu kiêu ngạo của anh, Mặc Đông Tiến không nhịn được lắc đầu trào phúng.

"Cha!" Mặc Khiếu Long đã phiền rồi, giờ bị giễu cợt còn càng phiền hơn. "Mặc Linh Lung chết tiệt, Tạ Linh Ngạn chết tiệt! Con nhất định phải cho bọn họ biết tay!"

Chỉ thấy người đàn ông đang khốn khổ vì tình giơ nắm tay lên, câu có câu không đánh lên cửa sổ thủy tinh.

Cốc cốc cốc——

Lúc này thư ký của Mặc Đông Tiến xuất hiện ở cửa ra vào.

"Chủ tịch, cố vấn Bùi đến."

Nghe được báo cáo, hai mắt Mặc Đông Tiến sáng lên. "A! Nhanh mời anh ta vào!"

Mặc Khiếu Long đang đứng bên cửa sổ quay đầu lại. "Cố vấn Bùi? Anh ta đến làm gì?"

Mặc Đông Tiến nhìn anh như đang nhìn một đứa ngốc. "Nếu là cố vấn, thì tất nhiên là đến chiếu cố cùng hỏi thăm mọi chuyện trong công ty rồi! Đúng rồi, nhân tiện con có muốn mời anh ta tư vấn giúp một chút vấn đề của con không?"

"Không cần! Người nhà họ Bùi đều là một đám ngu ngốc." Hiện tại điều mà anh không tin tưởng nhất chính là IQ của người nhà họ Bùi.

Bùi Cự Mông không ngờ nghênh đón anh lại là một câu nói như vậy.

Người nhà họ Bùi đều là ngu ngốc? Vì sao?

"Chủ tịch Mặc, Tổng giám đốc Mặc." Bùi Cự Mông lễ phép chào hỏi, ánh mắt nghi hoặc nhìn về phía Mặc Khiếu Long.

Mặc Khiếu Long đáp lại anh là một ánh mắt lạnh lùng đầy khinh thường, nhưng anh vẫn im lặng ngồi xuống một bên, không có ý định rời đi.

Mặc Đông Tiến nhìn con trai của mình, bất đắc dĩ cười một cái. "Đến đây ngồi xuống đi, Cự Mông, không cần để ý đến nó, người đàn ông đang khốn khổ vì tình đều mất đi IQ ngày thường."

"A..." Bùi Cự Mông gật gật đầu, có chút đồng tình nhìn Mặc Khiếu Long.

Ánh mắt của anh, làm cho Mặc Khiếu Long kích động trút hết oán giận trong não lên người anh. "Đừng có nhìn tôi bằng ánh mắt ấy, Bùi Cự Mông tôi nói cho anh biết, làm phiền anh trở về nói cho em gái của anh biết, Mặc Khiếu Long tôi và Ngự Lũ không cần dựa vào danh tiếng của em ấy để kiếm thật nhiều tiền."

"Ách?" Bùi Cự Mông khẽ nhíu mày. Đây là đã xảy ra chuyện gì?

"Cô em gái kia của anh thế nhưng lại cảm thấy tôi theo đuổi em ấy vì danh tiếng của Mã Lâm."

"Nói thực ra, tôi cũng cho là như thế." Bùi Cự Mông thành thật đáp.

"Anh... Anh vậy mà lại đi xem thường em gái của anh như vậy?!" Nghe được câu nói của anh, một ngọn lửa bốc lên từ trong lòng Mặc Khiếu Long.

"Tôi không có xem thường Tiểu Lâm, mà là chính anh quá tài giỏi, tài giỏi đến mức không nên coi trọng một con vịt xấu xí như Tiểu Lâm."

"Lâm Lâm có chỗ nào xấu!" Mặc Khiếu Long nhịn không được cất cao giọng. "Cô ấy hài hước, cô ấy có khí chất, quan trọng hơn là cô ấy có nội hàm, biết tôn trọng người khác… Anh là anh trai kiểu gì thế? Lại đi nói em gái của mình như vậy!"

"Xem ra, tôi đã biết vì sao anh lại tức giận rồi." Bùi Cự Mông mỉm cười gật đầu.

Anh ta là thật lòng thích Tiểu Lâm.

"Thực ra anh cũng không thể trách Tiểu Lâm vì có ý nghĩ này, bởi vì từ khi học cấp ba em ấy đã bắt đầu thói quen che giấu đi chính mình, ở châu Âu nơi toàn con gái tóc vàng, mắt xanh, dáng người xinh đẹp, quyến rũ, những cô gái đến từ Phương Đông giống như em ấy thường trở thành đối tượng bị các bạn trai chế giễu."

"Hừ! Người đàn ông nông cạn, thiếu hiểu biết!" Mặc Khiếu Long khinh thường hừ lạnh.

Bùi Cự Mông lạnh nhạt cười một tiếng, rất cảm động vì anh tức giận lên tiếng thay em gái của anh. "Tiểu Lâm dường như dành hết thời gian vào việc học, không yêu đương bao giờ——không, phải nói là, không có người nào theo đuổi em ấy cả."

Vẻ mặt của Bùi Cự Mông đột nhiên chuyển thành thận trọng, nhìn anh. "Tiểu Lâm nói, anh là người đàn ông đầu tiên chú ý đến em ấy, trong hội trường triển lãm ở Frankfurt."

"Thế Ngô Tử Kình đâu? Không phải anh ta cũng theo đuổi Lâm Lâm à?"

"Tử Kình đặt tâm tư lên trên người Tiểu Lâm, tuyệt đối nhiều hơn anh rất nhiều, tôi cũng cảm thấy nếu như Tiểu Lâm có thể được anh ta chiếu cố sẽ đáng tin hơn so với người khác——"

Bùi Cự Mông phát hiện mình đang bị người ta trợn mắt nhìn, anh thờ ơ cười một cái, nói tiếp. "Chỉ là, bởi vì Tiểu Lâm quen biết Tử Kình quá lâu rồi, em ấy vẫn luôn xem anh ta là một người anh trai khác mà đối đãi, hơn một năm nay Tử Kình đột nhiên theo đuổi em ấy một cách mãnh liệt, làm cho em ấy cực kỳ không tự nhiên."

Bùi Cự Mông đưa ra kết luận. "Tổng giám đốc Mặc, tôi không có cách nào giúp Tiểu Lâm nói rõ tình cảm của em ấy dành cho anh, nhưng tôi biết, từ hai năm trước anh đã tồn tại trong lòng em ấy rồi, đối với việc anh theo đuổi em ấy, em ấy không chỉ ngoài ý muốn đơn giản như vậy, mà còn nơm nớp lo sợ."

Một lời nói, để cho Mặc Khiếu Long lâm vào trầm tư.

Thì ra em ấy rụt rè cùng thẹn thùng, là do cô ấy không tự tin...

Xem ra, anh đã quá nghiêm khắc với cô ấy rồi.

"Nhìn đi! Cha đã nói rồi, con cần cố vấn Bùi giúp con giải đáp vấn đề? Vậy mà con còn mắng người ta!" Mặc Đông Tiến vỗ vỗ bả vai của con trai đắc ý nói.

Đối với vị cố vấn này, ông càng nhìn càng cảm thấy hài lòng.

"Con không có mắng anh ta, con chỉ mắng tên ngốc không tin tưởng nhân cách của con kia cơ."

"Xin anh hãy cho em ấy một chút thời gian đi! Nếu như anh thật sự cảm thấy Tiểu Lâm là người đáng để trân trọng." Làm anh trai cầu xin cho em gái.

"..."

Cho cô ấy thêm một chút thời gian? Vậy cần phải chờ bao lâu đây?

Anh chỉ lo lắng bằng cái đầu không có chứa một chút thưởng thức tình yêu kia của cô, chỉ cho cô một chút xíu thời gian cô sẽ không thể hiểu được tình yêu chân thành của anh.

Lại đến hội chợ triển lãm vải quốc tế mỗi năm một lần.

Trung tâm sân khấu lớn để triển lãm lần này có hai bộ quần áo xuất sắc làm cho người ta chú ý nhiều nhất là——bộ quần áo thịnh hành trong mùa xuân hè do thời trang Milan của Italy hợp tác với nhà thiết kế thời trang nổi tiếng đến từ Đài Loan thiết kế.

Vải vóc hạng nhất, thiết kế hạng nhất, người mẫu cũng hạng nhất... Đúng như dự đoán của truyền thông quốc tế lúc trước, rất đáng chú ý!

Khả năng thiết kế của Bùi Mã Lâm kết hợp với chất liệu vải Columbus trải qua hàng trăm năm của thời trang Milan, có thể nói là một tổ hợp kinh điển không ai sánh bằng.

Mặc Khiếu Long nhìn đám người đang cảm ơn rồi chậm rãi đi xuống sân khấu ở phía xa, ánh mắt của anh vẫn luôn nhìn chằm chằm vào một người.

Cô cười đến cực kỳ rực rỡ, cực kỳ vui sướng.

Bởi vì, tiếng vỗ tay không ngừng.

"Tổng giám đốc Mặc, anh đến tìm giám đốc của tôi sao? Cô ấy ở nơi đó kìa!”

Đứng ở bên trong khán đài, Lý Tiểu Mễ đang cảm nhận mức độ được hoan nghênh của sản phẩm công ty nhà mình, vừa quay đầu lại thì nhìn thấy thần tượng của mình, cô lập tức vui mừng chạy đến.

"Tôi chỉ đến xem sản phẩm xuất sắc." Mặc Khiếu Long bày ra cách thức của một ông chủ lớn, ánh mắt tùy ý nhìn xung quanh, chỉ là ánh mắt cuối cùng vẫn dừng lại ở phía ngón tay Lý Tiểu Mễ đang chỉ.

"Giám đốc nhà tôi rất tuyệt vời, có đúng không?" Nhìn thấy ánh mắt của thần tượng rơi vào người giám đốc đang bị chen chúc, Lý Tiểu Mễ đắc ý cười toe toét nói.

"Mặc tổng, giám đốc nhà tôi sắp trở thành nhà cố vấn cao cấp nhất của thời trang Milan đấy! Rất nhiều nhà thiết kế nổi tiếng trên thị trường đều do cô ấy quản lý, cô ấy rất tài giỏi đúng không? Ngài thật sự rất hạnh phúc, có một người bạn gái tài giỏi như thế."

Mặc Khiếu Long không có trả lời, chỉ lạnh lùng nhìn người con gái rõ ràng đã nhìn thấy anh nhưng lại vội vã tránh đi.

Đồ hèn nhát!

Nếu không phải do Bùi Cự Mông nói cho cô thêm một chút thời gian, thì ngày hôm qua anh đã muốn bắt cô ấy đến để đánh đòn rồi.

Làm sao lại nghi ngờ tình cảm của anh chứ?

"Mặc tổng, chờ một chút, ngài có muốn đi ăn mừng cùng với chúng tôi hay không? Giám đốc của tôi nói sẽ dẫn bọn tôi đi ăn cá ngừ." Lý Tiểu Mễ mời anh.

"Ăn cá ngừ? Giám đốc nhà cô không phải là không dám ăn sao?" Đột nhiên nghe được tên của món ăn, làm cho anh sững sờ.

"Tôi không biết! Cô ấy rất thích ăn mà! Mới bắt đầu đến mùa có cá ngừ vây xanh cô ấy đã mời chúng tôi đi ăn nhiều lần rồi."

"A!" Vẻ mặt vẫn luôn lạnh lùng cứng ngắc của Mặc Khiếu Long, cuối cùng cũng lộ ra một đường cong ấm áp. "Cô nói cô ấy rất thích ăn cá ngừ?" Điều này thật mới lạ!

"Đúng vậy! Giám đốc nhà tôi nói cá ngừ có rất nhiều chất dinh dưỡng, cũng là sản vật nổi tiếng đắt tiền của Đài Loan, đã là người Đài Loan thì ai cũng đều thích ăn."

"Là như vậy sao..." Ánh mắt của Mặc Khiếu Long tiếp tục nhìn chằm chằm vào cô gái đang không ngừng liếc trộm anh, khóe miệng lộ ra một nụ cười xấu xa.

Thì ra lời nói của anh còn có thể dùng để giáo dục nhân viên.

"Mặc tổng, tôi biết hai người đang cãi nhau, ngài yên tâm đi, tôi chắc chắn sẽ giúp ngài." Lý Tiểu Mễ vậy mà lại rất có nghĩa khí hứa hẹn nói.

Mặc Khiếu Long nhìn thấy khuôn mặt tràn đầy tự tin của cô, nghi ngờ hỏi: "Cô muốn giúp tôi như thế nào?"

"Bây giờ còn chưa nghĩ đến." Lý Tiểu Mễ thành thật trả lời. "Tuy nhiên, tôi nhất định sẽ nghĩ ra được biện pháp. Thật xin lỗi. Mặc tổng, tôi phải đi rồi, chút nữa anh nhất định phải đến đấy. Chúng tôi ở nhà hàng truyền thống Nhật Bản Cúc Hiên." Lý Tiểu Mễ cực kì thận trọng dặn dò.

Mặc tổng đối xử với cô không tệ, cô có nghĩa vụ là phải giảng hòa.

Mặc Khiếu Long thực sự đi qua Cúc Hiên.

Tuy nhiên anh cũng không có đi vào phòng khách chỗ Bùi Mã Lâm ăn mừng, mà lựa chọn ngồi xuống quầy sushi ở bên ngoài, một mình ăn cơm.

"Giám đốc, một mình Mặc tổng ngồi ở bên ngoài ăn cơm kìa! Có cần mời ngài ấy vào cùng ăn chung cho vui không?" Vừa mới đi WC trở về, Lý Tiểu Mễ lập tức báo cáo.

Nghe được tên người kia, Bùi Mã Lâm giật mình, theo bản năng nhìn ra bên ngoài tìm kiếm, ngay lập tức lại rụt trở lại. "Không cần đâu, có lẽ anh ấy muốn yên tĩnh ăn cơm một mình."

Thật sự là anh ấy!

Tại sao lại trùng hợp như vậy? Ngày đầu tiên của hội chợ triển lãm, bọn họ đã chạm mặt nhau hai lần.

Lý Tiểu Mễ biết mình đoán đúng, giám đốc đang cãi nhau với Mặc tổng. "Giámđốc, ngài ấy là bạn trai của người mà! Tại sao lại có thể để ngài ấy ăn cơm một mình được? Tôi đi qua mời ngài ấy sang đây ăn chung với mọi người."

"Không cần, Tiểu Mễ." Bùi Mã Lâm giữ chặt cô ấy. Cô còn chưa chuẩn bị xong, không biết nên đối mặt với anh như thế nào.

Lý Tiểu Mễ nháy mắt với mọi người, tìm kiếm sự hỗ trợ từ đồng nghiệp.

Ngay lập tức——

"Giám đốc, chúng ta có giao dịch kinh doanh với công ty Ngự Lũ, hay là nhân cơ hội này chúng ta trao đổi một chút tình cảm." Đại diện phòng kinh doanh lên tiếng đề nghị.

"Đúng vậy! Nghe nói phúc lợi nhân viên của Ngự Lũ rất tốt, hay là chúng ta đi học hỏi ngài ấy một chút." Bộ phận nhân sự cũng đến góp một chân.

"Đúng vậy..."

Trong lúc nhất thời, mọi người đều mồm năm miệng mười làm ồn lên, chỉ là, Bùi Mã Lâm dường như không hề bị lay động.

"Giám đốc!" Cô em gái tổng đài đột nhiên hô to một tiếng, từ trên ghế đứng lên. "Dù nói thế nào thì chí ít ngài cũng nên để cho chúng tôi chào hỏi ‘giám đốc cha’ tương lai của giám đốc chứ, miễn cho có thứ gì tốt đều bị Tiểu Mễ cướp hết."

“‘Giám đốc cha’?” Nhiều người bỗng nhiên nghe không hiểu danh từ mới của cô vừa nói.

"Mạnh Mạnh, thế nào được gọi là ‘giám đốc cha’?"

"Chính là chồng của giám đốc ấy! Vợ của giám đốc được gọi là ‘giám đốc mẹ’, chồng của giám đốc không phải gọi là ‘giám đốc cha’ còn gì?"

"Uầy, thật là chân thành!" Cô gái được gọi là Mạnh Mạnh lập tức nhận được một trận đánh đập từ mọi người. "Khó trách lúc nào cô cũng không chiếm được cái nhìn tốt từ Mặc tổng."

Thân vừa là em gái tổng đài vừa là trợ lý hành chính giống nhau, mỗi lần Mặc Khiếu Long tặng quà đến đều bị Lý Tiểu Mễ mang đi, Mạnh Mạnh cảm thấy trình độ thông minh, nhanh nhẹn của mình tuyệt đối không thua kém gì Lý Tiểu Mễ, cô thực sự rất không cam lòng.

"Giám đốc, ngài nhất định phải làm cho Mặc tổng đều biết hết chúng tôi, như thế này mới công bằng."

"Cũng đúng..."

"Mạnh Mạnh nói rất có lý, chúng ta cũng muốn có vé máy bay..."

Trong lúc nhất thời, trong phòng bao cao cấp món cá ngừ quý giá không còn là nhân vật chính nữa, người đàn ông cô độc ở bên ngoài kia mới là điểm quan trọng.

Bùi Mã Lâm cười khổ, mặc kệ bọn họ làm càn, ánh mắt tiếp tục dán chặt vào bóng dáng cô đơn đang dùng cơm ở bên ngoài, trong đầu bỗng nhiên lại nhớ đến ngày hôm đó anh dắt cô đi ăn cá ngừ, hình ảnh anh tự tay chấm tương giúp cô rồi đút cho cô ăn...

Chẳng lẽ tất cả những thứ kia đều là giả vờ sao?


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn ღ๖ۣۜMinhღ về bài viết trên: Hạ Tịch Nguyệt, Minh Nguyệt75
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 20 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: hankuyng1711, MicaeBeNin, miemei, Ngantrinh, ngọc đặng, nnthuyen.kh, Rua Ngoc, starry31, teddy95 và 1039 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Làm thế nào để không nhớ hắn - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 28, 29, 30

2 • [Hiện đại] Xin chào Chu tiên sinh! Dạ Mạn

1 ... 26, 27, 28

3 • [Xuyên không] Vương phi thần trộm Hưu phu lúc động phòng! - Thủy Mặc Thanh Yên

1 ... 82, 83, 84

4 • [Hiện đại Thanh mai trúc mã] Đều Tại Vầng Trăng Gây Họa - 11 Giờ Phải Ngủ

1 ... 40, 41, 42

5 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 37, 38, 39

6 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 140, 141, 142

7 • [Xuyên không] Hỉ doanh môn - Ý Thiên Trọng

1 ... 105, 106, 107

8 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C59]

1 ... 21, 22, 23

9 • [Xuyên không] Cuộc sống nông thôn nhàn rỗi - Kẹo Vitamin C

1 ... 108, 109, 110

10 • [Hiện đại] Cục cưng lật bàn Con là do mẹ trộm được? - Ninh Cẩn

1 ... 87, 88, 89

11 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C810

1 ... 117, 118, 119

12 • [Hiện đại] Anh Trai VS Em Gái - Trà Trà Hảo Manh

1 ... 11, 12, 13

13 • [Hiện đại] Bó tay chịu trói - Thiên Thần Di Cô

1 ... 30, 31, 32

14 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (103/104]

1 ... 178, 179, 180

[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 80, 81, 82

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

17 • [Cổ đại] Kiêu Tế - Quả Mộc Tử

1 ... 46, 47, 48

18 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

19 • [Hiện đại] Vui vẻ gặp lại - Miêu Diệc Hữu Tú

1 ... 24, 25, 26

20 • [Xuyên không] Nịch sủng Chí tôn cuồng phi - Mặc Thập Tứ

1 ... 52, 53, 54



Shop - Đấu giá: Tiểu Linh Đang vừa đặt giá 805 điểm để mua Ngồi chờ bạn trai
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 317 điểm để mua Yoyo đầu hàng
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 786 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 747 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 710 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 1051 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 675 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 641 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 528 điểm để mua Kem ly 2
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 294 điểm để mua Mây Alway Happy
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc Nghiệm] Bạn là cô nàng nào trong "Tam sinh tam thế: Thập lý đào hoa"
Shop - Đấu giá: Lavender - Blue vừa đặt giá 387 điểm để mua Chim cánh cụt
Shop - Đấu giá: Hoa Lan Nhỏ vừa đặt giá 1000 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: Hoa Lan Nhỏ vừa đặt giá 279 điểm để mua Mây Alway Happy
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 264 điểm để mua Mây Alway Happy
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 400 điểm để mua Trung thu Hằng Nga
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 300 điểm để mua Lồng đèn đỏ 2
Shop - Đấu giá: windchime vừa đặt giá 839 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: Libra moon vừa đặt giá 609 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Công Tử Tuyết: Re: 12 cung hoàng đạo và 12 con giáp
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 579 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 798 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 736 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 700 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 303 điểm để mua Thư tình
Shop - Đấu giá: windchime vừa đặt giá 759 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 550 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 522 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: Lãnh Nguyệt Dạ vừa đặt giá 287 điểm để mua Thư tình
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 362 điểm để mua Xe hơi quà tặng

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.