Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 82 bài ] 

Cuộc hôn nhân mù quáng - Phong Tử Tam Tam

 
Có bài mới 18.01.2018, 09:47
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Linh Hạc Bang Cầm Thú
Đại Thần Linh Hạc Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 23.06.2015, 21:39
Tuổi: 19 Nữ
Bài viết: 506
Được thanks: 6341 lần
Điểm: 31.04
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Cuộc hôn nhân mù quáng - Phong Tử Tam Tam - Điểm: 44
Chương 68: Anh vốn đa tình ( ba )
Editor: Linh Đang

     Trên đường đi về Thanh Châu, lòng Thạch Hiểu Tĩnh luôn không được an ổn, không nhịn được lấy điện thoại ra gọi cho quản gia, xác định anh rất tốt lần nữa mới yên lòng.

     Hôm qua chị Vi dỗi nói không đi, cuối cùng vẫn tới, lúc này thấy bộ dáng cô nặng nề tâm sự liền trợn mắt nhìn thẳng, "Trong nhà em nhiều người như vậy, chẳng lẽ còn không chăm sóc tốt cho cậu ta sao? Đừng khẩn trương, đến cổng ở đâu cậu ta còn chẳng biết, sao có thể đi lạc."

     Mặc dù biết từ trước đến giờ người này đều khẩu xà tâm phật, có ý định an ủi mình, nhưng Hiểu Tĩnh vẫn lời nói bén nhọn của cô kích thích, nhíu mày sửa đúng nói: "Anh ấy chỉ không biết trao đổi với người khác, không phải trí thông minh có vấn đề, chị đừng nói anh ấy như vậy."

     Chị Vi nhìn cô từ gương chiếu hậu một cái ngoài ý muốn, "Ơ, bình thường chị giáo huấn em độc miệng gấp trăm lần, em đều không cãi lại, vừa nói đến cậu ta một câu đã không vui."

     Hiểu Tĩnh mím môi không nói chuyện, ngón tay nhẹ nhàng trượt trên màn hình di động, ánh mắt dừng tại ảnh màn hình.
     Đó là buổi sớm khi cô tỉnh lại chụp lén Chung Gia Minh, lúc ấy anh đang trước cửa sổ sát đất đọc sách, dáng ngồi thẳng lưng nghiêm túc, như là học sinh ngoan chăm chú nghe giảng, sơmi trắng trên người bị ánh mặt trời chiếu vào hơi hóa xanh, bộ dáng tuấn tú không khỏi làm cho người nhìn động tâm. D~~Đ~~L~~Q~~Đ~~

     Lúc ấy cô bị quỷ thần xui thế nào mà lấy điện thoại di động chụp nên mới có hình ảnh này, ngay cả bản thân mình đều không rõ ràng lắm rốt cuộc là vì sao, sau này trực tiếp để làm ảnh nền di động.

     Cô nhẹ nhàng vuốt ve ảnh chụp mặt anh, dường như ngực có chỗ nào đó trống rỗng  ——

     "Cũng không phải đi quá lâu, chúng ta xong việc sớm một chút thì trở lại sớm." Quả thực chị Vi không nhìn nổi bộ dáng kia của cô, như lạc mất hồn vậy.

     Hiểu Tĩnh tâm sự nặng nề lắc đầu, "Chị không hiểu, nhiều năm như vậy bọn em chưa từng tách ra, em cho là anh ấy không thể rời bỏ em, thật ra..."
     Thật ra cô càng không thể rời bỏ anh.

     Cô gọi điện thoại hỏi quản gia, quản gia nói thoạt nhìn Chung Gia Minh không khác bình thường là mấy. Xem đi, dù cho cô rời đi, thế giới của anh vẫn không có bất kỳ biến hóa nào, ngược lại là cô, không biết ném lòng dạ đi đâu rồi.

     Hiểu Tĩnh nghĩ, có lẽ đây chính là thói quen mà người khác hay nói chăng? Chung Gia Minh đã biến thành một bộ phận trong cuộc sống của cô, rất khó dứt bỏ.

     Chị Vi thấy bộ dáng cô đăm chiêu ủ dột, mi tâm hơi nhíu, "Có phải em bị cuồng ngược không, vất vả lắm mới được ra ngoài hóng gió, phải nên cao hứng mới đúng. Chị thấy bình thường thần kinh em căng thẳng như vậy, nhân cơ hội này thả lỏng người không tốt sao?"

     Xe chạy như bay trên đường cao tốc, ngoài cửa sổ nền trời cũng xanh ngắt, trời xanh mây trắng thấp thoáng ruộng bậc thang, làm lòng người xem thoải mái. Đây chính là phong cảnh mà đô thị ồn ào không có, Hiểu Tĩnh dựa vào cửa kính xe lại không có lòng dạ nào thưởng thức, ánh mắt đảo qua lại trên di động.

     ***

     Sau khi đến Thanh Châu, lập tức có nhân viên công tác tới đón các cô, đối phương là người đàn ông rất trẻ tuổi, tự giới thiệu nói họ Trình.

     "Hiện tại Lâm tổng của chúng tôi có chút việc không bỏ được, tôi đưa hai cô đến khách sạn trước, buổi tối tổ chức tiệc tẩy trần cho Thạch tổng."

     Trong lòng Hiểu Tĩnh nhớ Chung Gia Minh, hận không thể làm xong hết việc trong đêm nay rồi trở về, vì thế không yên lòng gật gật đầu, chỉ hy vọng được nhìn thấy vị Lâm tổng kia sớm một chút. Mà khi cô tận mắt nhìn thấy đối phương, lại hận chính mình chưa chưa từng đi chuyến đi này.

     Hình như Lâm Lãng vẫn giống trong trí nhớ của cô, cử chỉ nhanh nhẹn, phong độ có thừa, nhưng một thân tây trang tăng thêm vài phần trầm ổn cùng lão luyện mà cô không quen thuộc. Anh ta chủ động cùng cô bắt tay, đáy mắt đen mang theo vui sướng xa cách lâu chưa gặp lại, "Đã lâu không gặp, Hiểu Tĩnh."

     Quả thực đã lâu, suốt cả sáu năm.

     Hiểu Tĩnh đứng im tại chỗ, chậm chạp không chịu đưa tay ra.
     Không khí trở nên vi diệu, bàn tay to với khớp xương rõ ràng của Lâm Lãng lúng túng dừng trước người của cô, chị Vi ho khan vài tiếng ý bảo cô, nhưng trước sau như một Hiểu Tĩnh đều không có chút phản ứng nào.

     Lâm Lãng cũng không so đo, từ đầu đến cuối ánh mắt đều dừng trên khuôn mặt cô, giọng nói cũng trầm trầm mở miệng nói: "Ngồi xuống trò chuyện?"

     Không khí kì quái giữa hai người, mặc cho ai cũng có thể ngửi được hương vị không thích hợp. Chị Vi hết sức kinh ngạc, lập tức đôi mắt đã biết xảy ra chuyện gì, khó trách vị Lâm tổng này lại chỉ tên muốn Thạch Hiểu Tĩnh tới đây, thì ra hai người là quen biết cũ.

     Hiểu Tĩnh có một cái chớp mắt luống cuống, ánh sáng chiếu vào khuôn mặt trắng bạch có chút mất tự nhiên, cô dùng sức xiết chặt ngón tay, bỗng nhiên cũng không quay đầu lại đi tới phía cửa phòng, "Chị Vi, chúng ta đi, không bàn việc hợp tác này nữa."

     Chị Vi trừng mắt to khó tin, đối với các cô mà nói cuộc làm ăn này rất quan trọng, gần đây một công ty có lai lịch rất chèn ép các cô trên internet, Hiểu Tĩnh lại không chịu dùng giao thiệp và quan hệ của nhà họ Chung, khoản vay ngân hàng đã lâm vào thế bí, cơ hội được hợp tác với vị Lâm tổng trước mắt này là cơ hội tốt.

     Cô đang sững sờ, Hiểu Tĩnh nhanh chóng xoay đầu lại, ánh mắt vô cùng lạnh lùng, "Chị không nghe thấy lời em nói?"

     Hiểu Tĩnh là người rất có chừng mực, cô vô cùng lễ phép với người lớn tuổi hơn, cũng chưa từng nghiêm túc với cô như vậy, chị Vi nhanh chóng hiểu ra, vội nhấc chân đi theo.

     Nhưng Lâm Lãng phản ứng cũng rất nhanh, người anh ta cao chân dài, lập tức cất bước dùng một bước đã bắt được cổ tay Hiểu Tĩnh. Trên mặt anh ta mang theo vài phần cười khổ, "Em còn đang trách anh? Hiểu Tĩnh, anh có thể giải thích."

     "Không cần thiết." Thạch Hiểu Tĩnh chán ghét hất tay của anh ta ra, "Bây giờ tôi là Chung phu nhân, phiền toái Lâm tổng tự trọng. Mặt khác cuộc làm ăn này, quả thực tôi không muốn bàn, hợp tác với loại người như anh làm tôi thấy ghê tởm."

     Nghe được ba chữ "Chung phu nhân", rất rõ ràng Lâm Lãng đang cực lực đè nén lửa giận ngập trời. Anh ta nắm chặt tay, gân xanh trên trán đều đang nhúc nhích, không để ý cô kháng cự lần nữa mạnh mẽ nắm chặt cổ tay cô, "Đi ra với anh."

     "Buông tay!" Hiểu Tĩnh dùng túi nện mạnh vào lưng anh ta, nhưng người đàn ông kia cao ngất không động đậy, bước chân ra ngoài vừa trầm vừa ổn.

     Vẫn là Chị Vi ra mặt ngăn cản anh ta, "Lâm tổng, có vẻ Hiểu Tĩnh không muốn nói chuyện nhiều với anh, xin anh tôn trọng ý nghĩ của cô ấy, bằng không tôi sẽ báo cảnh sát."

     Ánh mắt Lâm Lãng tối tăm nhìn chằm chằm chị Vi, nhưng ta cũng không muốn làm lớn chuyện. Bàn tay đang bắt lấy tay Hiểu Tĩnh cũng không buông ra, nhưng giọng nói dịu đi vài phần, anh ta nói: "Anh biết bây giờ em rất kháng cự anh, anh cho em thời gian để bình tĩnh, nhưng Hiểu Tĩnh, lần này anh trở về chính là vì muốn cùng em bắt đầu lần nữa, không ai có thể ngăn cản anh."

     Cuối cùng Thạch Hiểu Tĩnh cũng ngẩng đầu nhìn anh ta, người đàn ông không dám đụng vào trong trí nhớ của cô, hiện tại đã biến thành một bộ dáng khác, không ngoan, tính kế, tình thế bắt buộc, đây là tất cả những gì cô nhìn được từ trong ánh mắt của anh ta.

     ***

     Lúc vào phòng khách sạn, Hiểu Tĩnh liền bị chị Vi tóm lấy nghiêm hình bức cung. Cô ấy ấn cô ngồi xuống sô pha không cho đi, giọng điệu hung hăng nói: "Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?" Có thể làm cho cô bài xích đến công và tư không phân, nói nhất định là Lâm Lãng kia đã làm ra chuyện vô cùng quá phận rồi.

     Hiểu Tĩnh lại cầm di động đứng dậy, "Chín rưỡi rồi, em phải cho gọi điện thoại Gia Minh." ~~D~~Đ~~L~~Q~~Đ~~

     Bình thường vào lúc này cô đã sớm tan tầm về nhà, dù cho không nhìn thấy cô, cũng phải cho anh nghe giọng nói của cô một chút.

     "Nói chuyện chính trước, nếu lý do chính đáng, sáng sớm ngày mai chúng ta trở về Lăng Thành, khoản tiền này chúng ta sẽ nghĩ biện pháp khác." Chị Vi tịch thu điện thoại của cô, nghiêm túc nhìn cô nói.

     Hiểu Tĩnh cắn môi một cái, vẫn đứng im không chịu thỏa hiệp.

     Chị Vi ôm cánh tay nghiêm túc nhìn kỹ cô, "Hiểu Tĩnh, chị hi vọng em rõ ràng, trước mắt khoản tiền kia cần thiết với chúng ta như thế nào. Nếu như là bởi vì tình cảm riêng tư không cần thiết —— "

     "Là tình cảm riêng tư, nhưng chuyện em quyết định sẽ không thay đổi." Hiểu Tĩnh cắt lời cô, giọng điệu không bàn bạc gì cả, "Anh ta là mối tình đầu của em, năm đó lúc ba mẹ em gặp chuyện không may, bỏ rơi em ra nước ngoài với người phụ nữ khác."

     Chị Vi ngẩn ra nhìn cô, chỉ thấy cô khẽ cười, còn nói: "Người phụ nữ kia, là người bạn tốt nhất lúc ấy của em."

     "Chị, sao chị lại không biết việc này?" Chị Vi nhìn bộ dáng kia của Thạch Hiểu Tĩnh liền biết cô chưa hoàn toàn nói hết.

     Năm đó cô làm việc trong công ty môi giới hôn nhân của ba Hiểu Tĩnh, chuyện nhà ông chủ cô hoàn toàn rõ ràng, ngay cả chuyện năm ấy Thạch Hiểu Tĩnh thi đại học xong, cả nhà ông chủ gặp tai nạn xe cộ cũng là cô giúp xử lý.

     Lúc ấy cô chỉ nhớ được Hiểu Tĩnh rất kiên cường, cô gái nhỏ 18 tuổi, lại không hề rơi một giọt nước mắt nào. Mẹ Thạch mất ngay tại chỗ, hiện trường máu tươi đầm đìa, đến người lớn như cô nhìn còn khó chịu, nhưng Thạch Hiểu Tĩnh lại đứng thẳng sững sờ nhìn cảnh sát xử lý hiện trường, trên mặt không có biểu cảm gì.

     Lúc ấy cô còn nghi hoặc, sao đứa nhỏ này có thể máu lạnh như vậy?

     May mắn ba Thạch còn sót lại một hơi thở, cuối cùng giao phó cô cho chị Vi chiếu cố. Thạch Tiểu Lỗi cũng được cứu ra, nhưng ông trời trêu người, cuối cùng vẫn ngủ mê man không thể tỉnh lại.

     Bác sĩ nói với Hiểu Tĩnh, tình huống của cậu rất không tốt, có lẽ sẽ biến thành người thực vật. Khi đó rất nhiều người đều làm công tác tư tưởng cho Thạch Hiểu Tĩnh, khuyên cô từ bỏ việc trị liệu cho Thạch Tiểu Lỗi, dù sao thì quả thực tỉ lệ tỉnh lại của người thực vật quá thấp, mà vào thời điểm đó, chỉ dựa vào một công ty môi giới hôn nhân nho nhỏ làm sao có thể chống đỡ cho cái gia đình này, còn có tiền thuốc men đắt như vậy?

     Nhưng Thạch Hiểu Tĩnh lắc đầu cự tuyệt, lúc ấy Chị Vi nhớ rất rõ ràng, cô gái nhỏ nói với mọi người như đinh đóng cột, "Đây là người thân cuối cùng của tôi, chỉ cần cậu ấy còn có thể hô hấp, thì tôi sẽ không còn phải cô đơn sống trên cõi đời này..."

     Năm ấy gần như là năm Hiểu Tĩnh bết bát nhất, chị Vi cũng lo lắng cô sẽ không chống đỡ được, có thể thấy một người thực vật sẽ tiêu tốn bao nhiêu tiền, một đứa nhỏ 18 tuổi có thể làm gì chứ?

     Cô không nghĩ tới sau khúc mắc bết bát năm đó còn có một mẩu chuyện như vậy, nếu như là sự thật, vậy Lâm Lãng kia cũng quả thực quá cặn bã rồi.

     ***

     Hiểu Tĩnh cầm di động, một bên tắm một bên cho gọi điện thoại Chung Gia Minh, nhưng thật ra là quản gia nhận điện thoại, mở loa ngoài lên, đặt lên sách trên bàn của anh.

     "Anh đang làm cái gì? Vẫn vẽ tranh sao?"

     Đầu kia chỉ có âm thanh của dòng điện, vốn không nghe được bất kỳ âm thanh gì, đến biểu cảm của anh Hiểu Tĩnh cũng không nhìn được. Cô ngâm mình trong dòng nước ấm áp, lúc này mới khe khẽ thở dài, "Bên này hợp tác thất bại, thật ra kế tiếp căn bản em không biết nên làm cái gì bây giờ, nhưng nhất định có biện pháp giải quyết đúng không?"D~~D~~L~Q~~~Đ~~

     Bên kia im lặng, thậm chí Thạch Hiểu Tĩnh không rõ ràng lắm rốt cuộc anh có đang nghe không.

     Cô cắn môi một cái, bao phủ cằm mình trong nước ấm, hồi lâu mới nghẹn ngào nói: "Gia Minh, anh sẽ nhớ em sao? Hiện giờ em vô cùng vô cùng nhớ anh —— "

     Hơi thở của anh, sự an tĩnh của anh, giờ phút này đối với cô mà nói lại thành sự an ủi tốt nhất, đáng tiếc tất cả những thứ này đều thật xa xỉ, đến câu đáp lại ngắn ngủi cô cũng không có được.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
10 thành viên đã gởi lời cảm ơn Tiểu Linh Đang về bài viết trên: An Du, Mỹ Mạnh Mẽ, Phụng, SầmPhuNhân, conmeoconmeo, paru, phuongnhi82, pypyl, yentruong1991, zinna
     

Có bài mới 19.01.2018, 10:36
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Tiên Ngư Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Tiên Ngư Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 16.10.2016, 08:08
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 82
Được thanks: 461 lần
Điểm: 45.84
Có bài mới Re: [Hiện đại] Cuộc hôn nhân mù quáng - Phong Tử Tam Tam - Điểm: 59
Chương 69. Anh vốn đa tình (bốn)
Editor: Mỹ Mạnh Mẽ


     Thạch Hiểu Tĩnh tắm rửa xong ra ngoài, đúng lúc nghe thấy chị Vi đang ngồi nói chuyện điện thoại trên sofa. Chị rất có cốt khí từ chối mọi hợp tác sau này với công ti Lâm Lãng, giọng điệu kiên định chưa từng có: “Cảm ơn Lâm tổng, tôi cho rằng so với việc kiếm tiền, tôi càng hi vọng Hiểu Tĩnh vui vẻ hơn, tạm biệt.”

     Chị nói lời lẽ chính nghĩa, nhưng khi vừa ngắt điện thoại lại ôm đầu thở dài, vẻ mặt ưu sầu.

     Hiểu Tĩnh không nhịn được giúp chị xoa bóp bả vai, cười tít mắt lấy lòng: “Em biết chị hiểu em nhất mà, yên tâm đi, chuyện tài chính em sẽ nghĩ cách.”

“Em nghĩ cách?” Chị Vi hung hăng lườm cô một cái: “Theo như chị thấy lòng em đã sớm bay về chỗ Chung Gia Minh kia rồi.”
     
Hiểu Tĩnh thè lưỡi, cũng không phản bác. Đích xác bây giờ cô rất nhớ nhà, vừa nãy Chung Gia Minh không nói câu nào, nhưng tâm tình cô không hiểu sao vẫn trở nên tốt đẹp. Thật sự rất thần kì, anh giống như thuốc an thần của cô vậy.

“Đang nghĩ gì thế? Cười đến dâm đãng?” Chị Vi ghét bỏ nhíu nhíu mày.
     
Hiểu Tĩnh sờ sờ hai má đang nóng lên, nhỏ giọng than thở một câu: "Chị thật thô tục."

     Cô nói xong như nhớ tới cái gì, lại đến bên chị Vi nói: "Đúng rồi, nghe nói màu vẽ Thanh Châu rất nổi tiếng, ngày mai chúng ta đi ra chợ xem qua đi?”

Chị Vi vừa nghe đã biết cô tính toán gì, cực kỳ không nể mặt vạch trần nói: "Là mua cho Chung Gia Minh đi? Chị nói, em mới ra ngoài một ngày một đêm, không thể quên anh ta một phút sao?”
     
Hiểu Tĩnh á khẩu không trả lời được, lại thấy chột dạ, đúng là cô không có phút nào không nghĩ đến anh. Lại nhanh chóng an ủi bản thân, nhớ chồng mình có gì không đúng? Huống chi tình huống của Gia Minh vốn đặc biệt.

Yên lặng một hồi, chị Vi nghiêm túc nói với cô: “Nếu bên này không thỏa thuận được, chúng ta phải nghĩ cách khác. Trước đây chị và em đã nói qua về Thịnh Thế, vừa vặn Thẩm tổng lại ở Thanh Châu này. Không bằng ngày mai chúng ta đi thăm hỏi anh ta, em ý anh ta thế nào?”

     "A?" Trong mắt Thạch Hiểu Tĩnh tràn đầy thất vọng, nhưng không thể không gật đầu nói "Được". Mấy năm nay chị Vi lao lực vì công ti, cô không thể không biết nặng nhẹ như vậy.
     
Ngày hôm sau Hiểu Tĩnh cùng chị Vi  đi đến gặp vị Thẩm tổng kia, nhưng chuyện đàm phán không quá thuận lợi, đối phương không hề có hứng thú hợp tác với bọn họ. Lúc trở về tâm trạng chị Vi rất nặng nề.

May mắn về sau sự tình chuyển biến tốt lên, bỗng nhiên vị Thẩm tổng kia lại gọi điện thoại nói có thể xem lại kế hoạch của các cô. Chuyện này khiến Hiểu Tĩnh cực kì kinh ngạc: “Lúc trước từ chối quyết đoán như thế, sao bỗng nhiên lại quanh co?”

     "Mặc kệ nó, công ti lớn như vậy không thể chơi trò lừa đảo đâu.” Trái lại chị Vi lại hào hứng, lập tức mở máy tính xem lại kế hoạch một lần nữa.

     
Hiểu Tĩnh nhìn di động chần chờ một lúc, lại muốn chuồn êm ra nhà vệ sinh gọi điện thoại. Kết quả bị Vi ngăn cản ngay lập tức: “Chị nói sao em lại thế này, xem còn chút dáng vẻ chuyên nghiệp nào không? Chung Gia Minh ở nhà cũng đâu ném đi được, mau mau xem những cái này, đừng để đến lúc đó lại cho cổ vào tròng.”

Chị ném một xấp tư liệu dày xuống trước mắt cô, Hiểu Tĩnh trừng to mắt, sau cùng do áp lực sức ép từ chị Vi mà phải buông điên thoại. Chính xác, Gia Minh ở nhà sao có thể gặp chuyện không may, có nhiều người trông coi anh, huống chi cô mới rời đi có một ngày mà thôi…

     Cô nhìn đáy mắt chị Vi vương đầy tơ máu, lại buộc bản thân phải ổn định tinh thần, mau chóng giải quyết xong công việc là có thể về sớm, như vậy sẽ tốt hơn nhiều!
     
Thấy cuối cùng cô đã trở về trạng thái bình thường, chị Vi không khỏi khẽ cười, miệng nhấp ngụm cà phê: “Thôi được rồi, nếu không phải biết tình trạng của Chung Gia Minh, chị thực sự cho rằng em yêu anh ta rồi.”

Đột nhiên ngón tay bị mép giấy sắc lẹm cứa một cái, máu đỏ tươi trào ra, nhưng Hiểu Tĩnh nhất thời không có cảm giác đau, lại càng thêm hoảng hốt vô cớ.

… Yêu Gia Minh?
     
Tựa như cô có thể nghe thấy tiếng tim mình nổi trống, nhưng nhanh chóng cố gượng nén xuống phủ nhận cười nói: “Em rất thích anh ấy, nhưng cái đó và tình yêu… không giống nhau.” Hoặc là tồn tại như thói quen, hoặc là như người thân chăng?

Chị Vi thấy cô hốt hoảng cúi đầu, ánh mắt trở nên né tránh, trong lòng không khỏi khẽ thở dài một cái. Nếu có thể, chị cũng hi vọng Hiểu Tĩnh đừng yêu Chung Gia Minh, tình yêu đó định trước là gian khổ, bởi vì rất khó có khả năng được đáp lại dù chỉ chút ít.

     ***

     Bởi vì đột nhiên Thịnh Thế can dự vào, hai người đành phải nán lại Thanh Châu vài ngày, mỗi ngày Hiểu Tĩnh Vẫn sẽ “gọi điện thoại” cho Chung Gia Minh, sau đó thông qua quản gia biết tình hình của anh.

     "Tối hôm qua hình như có chỗ không đúng, vừa náo loạn vừa cáu giận, còn đập tan giá vẽ. Hôm nay tôi đưa bác sĩ tới, hai người đó đang nói chuyện trên tầng ạ.” Quản gia một năm một mười báo cáo cô, lo lắng trùng trùng lại bổ sung nói: “Phu nhân chừng nào thì cô về?”
     
Hiểu Tĩnh vừa nghe nói tình hình Chung Gia Minh không tốt, tim đã quặn lại một khối, trưa nay các cô đã thuận lợi kí kết với Thịnh Thế, đêm nay Thẩm tổng muốn mở tiệc tiễn họ.

Cô trấn an quản gia: “Sáng sớm mai tôi sẽ về, nếu Gia Minh có gì bất thường, ông lập tức gọi cho tôi nhé.”

“Vâng.” Cuối cùng quản gia cũng nhẹ nhàng thở ra, vừa cười trêu ghẹo: “Tôi nghĩ nhất định là tiên sinh nhớ cô nên mới thế.”

     
Hiểu Tĩnh sửng sốt, gò má lập tức nóng lên, nói quanh co hồi lâu mới trả lời đối phương: “Gia Minh không quen có sự thay đổi người bên cạnh mình.”
     
Nhất định là như vậy, sao anh có thể nhớ cô đây? Nếu có ngày thật sự cô không còn bên cạnh, anh cũng chỉ vì sự thay đổi bên cạnh mình mà hóa lo âu đi? Cảm giác đó và “nhớ nhung” đâu có giống nhau.

     
Trong lòng cô bất ổn, cảm thấy trong ngực có thứ gì đó rộn rạo như là muốn phá kén chui ra, lại nhờ quản gia đưa điện thoại cho Chung Gia Minh.

     "Gia Minh, ngày mai em sẽ về nhà, anh ngoan ngoan nghe lời thầy thuốc nhé.” Tiếng nhạc đằng sau thực sự quá ồn, Hiểu Tĩnh phải tìm chỗ yên tĩnh hơn, thật buồn cười, Chung Gia Minh căn bản là sẽ không trả lời cô, nhưng cô vẫn muốn lắng nghe sự yên tĩnh ở bên kia, trái tim cũng đi theo hưởng thụ sự yên bình.

     Cô dựa vào vách tường, đói diện là một tấm kính lớn, cô thấy được vẻ tươi cười không giấu nổi của bản thân, giọng nói cũng mềm mại đi: “Em mua quà cho anh, anh nhất định sẽ thích.”

Cô nghe thấy bên kia truyền đến tiếng cười của bác sĩ, còn có tiếng lật sách rất nhẹ, ý cười trên mặt Hiểu Tĩnh đông lại, Chung Gia Minh đang đọc sách… Nãy giờ không nghe cô nói chuyện?
     
Nói chuyện điện thoại xong trở về ghế ngồi, Thẩm tổng đang nhỏ giọng nói chuyện phiếm cùng chị Vi, không thể không nói người đàn ông đẹp trai kia chỉ ngồi mỉm cười cũng là phong cảnh tươi đẹp, nhưng Hiểu tĩnh không có lòng thưởng thức.

“Hiểu Tĩnh.” Chị Vi vẫy tay với cô, đáy mắt mang theo vài phần cảnh cáo, có lẽ lo cô chỉ lo gọi điện thoại mà thất lễ.
     
Hiểu Tĩnh đành phải cố nở nụ cười, đi qua chào hỏi đối phương: “Thật xin lỗi Thẩm tổng, trong nhà có chút chuyện, để cho ngài đợi lâu."

     "Không sao cả, vừa lúc tôi cũng có một người bạn chưa tới, đợi giới thiệu cùng hai vị.” Thẩm tổng phong độ tao nhã dựa ghế sofa uống rượu, chỉ là nụ cười khó hiểu kia làm cho người ta cực kỳ không thoải mái.

     ***

     Hiểu Tĩnh nhíu nhíu mày, đang muốn nói chút gì đó, cửa phòng liền bị người đẩy ra. Người đến khiến cho tạp âm náo nhiệt chung quanh đột nhiên yên tĩnh lại, cô xa cách đối mặt với anh, cảm xúc đã sớm không sóng không gió, không còn kích động như lúc mới gặp lại.

Lâm Lãng cười chào hỏi với Thẩm tổng, dường như quan hệ hai người rất tốt, quen thuộc gọi hẳn tên. Thờ ơ nhìn, Hiểu Tĩnh đã hiểu tất cả, khó trách tự nhiên Thịnh Thể đổi thái độ, chỉ sợ ngay cả  món tiền kia không phải của Thẩm tổng rồi.

     
Cô ngồi tại chỗ xiết chặt quả đấm, nhưng cũng không mất phong độ quay đầu rời đi, chị Vi cũng trầm mặc mắt nhìn mũi mũi nhìn tim, yên lặng xem diễn biến kế tiếp.

Lâm Lãng chào hỏi Thẩm tổng xong, lúc này mới ngồi xuống bên cạnh cô, cánh tay để ngang trên lưng ghế sofa của cô: “Anh muốn gặp em, gọi điện thoại em lại không bắt máy, đành phải dùng cách này. Em đừng trách anh.”

     
Hiểu Tĩnh ảm đạm cười với anh ta: "Anh có thể nghĩ cách dẫn dụ tôi đến Thanh Châu, gặp tôi một lần lại phải lao lực thế này?”
Bị cô châm chọc khiêu khích như vậy, Lâm Lãng không những không tức giận, ngược lại còn nhẹ nhàng cười: ”Mặc kệ là dùng cách gì, tấm lòng anh đối với em không phải là giả."

     
"Lâm tổng, nói những thứ này với một người phụ nữ đã kết hôn, có phải không thích hợp hay không?”

Nhìn gương mặt nhỏ nhắn ẩn dưới ánh đèn, ánh mắt Lâm Lãng càng thêm dịu dàng: “Hiểu Tĩnh, năm đó anh không biết cha anh sắp xếp anh và cô ta đi nước ngoài, anh không có quan hệ gì với cô ta cả.”

     Chuyện xưa nhắc lại, Hiểu Tĩnh chợt phát hiện bản thân không khó chịu như trong tưởng tượng, cô nhìn anh ta một cái, khẽ gật đầu, "Thật sao? Tôi biết.”

Lâm Lãng bị phản ứng lạnh nhạt của cô làm cho nghẹn họng.

“Anh mất bao nhiêu công sức, chỉ để nói cho tôi biết chuyện này? “Hiểu Tĩnh mỉm cười với anh ta, ý cười không hề chân thành: “Giờ tôi biết rồi, hẳn là về sau anh sẽ không quấn lấy tôi nữa? Nếu không, tôi sẽ thấy rất phiền phức.”

Lâm Lãng cố bình tĩnh, lại bị miệng lưỡi vân đạm phong khinh của cô kích thích, anh ta nâng tay muốn nắm lấy ngón tay cô, nhưng bị cô khéo léo tránh được. Nhìn tay mình trống trơn, anh ta nhịn không được cười khổ: "Anh biết em còn đang trách anh, không lưu lại đôi câu vài lời đã đi, nhất định em rất đau khổ.”

     Hiểu Tĩnh không để ý anh ta, chỉ nhìn trân trân vào màn hình lớn đối diện, cho đến khi hai mắt mờ đi, rất lâu mới nhẹ nhàng phun ra một câu: "Không, tôi tuyệt không đau khổ, thật sự." Khi đó cô làm gì có thời gian để đau khổ, mỗi ngày vì chuyện tiền nong ngay cả buồn bã cũng không kịp.

     ***

     Cũng là khi đó Hiểu Tĩnh mới hiểu được, "Tiền bạc" đối với một gia đình phá sản quan trọng biết bao nhiêu! Tất cả họ hàng đều không muốn cho cô vay, cũng đúng, tình trạng của Thạch Tiểu Lỗi như vậy khác nào ném tiền vào động không đáy, ai cũng sợ cô không trả nổi.

     Về sau bệnh viện thúc giục nhiều lần, lúc ấy thậm chí cô còn muốn bán công ti, nói là công ti, kì thật cũng không còn mấy công nhân. Vẫn là chị Vi ngăn cản cô, chân thành khuyên bảo: “Đây là tâm huyết của cha em, những gì ông ấy để lại cho em không nhiều lắm, nếu bán, em tính về sau sẽ sống thế nào?”

Chị Vi cho cô vay toàn bộ số tiền chị tích góp mấy năm làm việc, Hiểu Tĩnh cầm trong tay, nhìn con số không lớn kia, dòng nước mặn chát đảo quanh hốc mắt.

Người không thiếu tiền vĩnh viễn không hiểu được cảm giác tuyệt vọng cùng đường này, đều nói tiền bạc là thứ thô tục gì đó, không có nó, ngay cả tư cách nói chuyện thô tục cũng không có. Nhưng mà cho dù như vậy, cũng vẫn không đủ, một khoản tiền khổng lồ như thế, cách nào cũng không đủ.

Khi đó bọn họ đã rời ngõ nhỏ năm xưa, mà Chung Gia Minh còn rời đi sớm hơn, năm cô mười ba tuổi anh đã đi. Cho nên Hiểu Tĩnh không ngờ được nhà họ Chung lại tìm đến cô, cha Chung thẳng thắn nói với cô: “Tôi có thể giúp cô giải quyết mọi chuyện, chỉ có một yêu cầu, cô phải gả cho Gia Minh."

     
Ý nghĩa của việc gả cho Chung Gia Minh, Thạch Hiểu Tĩnh quá rõ ràng. Không phải là cô chưa từng do dự, nhưng cứ đứng trước giường bệnh của em trai, nhớ lại bộ dáng vui vẻ ngày thường của em, cô yên lặng hạ quyết tâm.

     
Năm ấy, Thạch Tiểu Lỗi mới mười sáu tuổi - -

     Tiểu Lỗi trẻ tuổi như thế.
     
Hiểu Tĩnh thấy cực kỳ may mắn khi mình còn có giá trị trao đổi cao như vậy, gia tộc nhà họ Chung có thể dùng tiền tìm kiếm bất kì người phụ nữ nào làm “con dâu” cũng không thành vấn đề, lại cứ tìm đến cô. Cô đoán rằng có lẽ là mấy năm nay, mình là người khác phái duy nhất mà Chung Gia Minh có quan hệ “thân mật”, nên nhà họ Chung mới có thể để mắt đến cô.

     Cứ như vậy, Hiểu Tĩnh dùng hôn nhân của mình đổi lấy tất cả.

     Thạch Tiểu Lỗi được trị liệu bằng phương pháp tốt nhất, không cần lo lắng tiền thuốc men, mà cô có thể yên tâm phát triển sự nghiệp cha để lại, thậm chí còn khiến nó mở rộng hơn. Cô còn thiếu gì chứ? Cái gì cũng không thiếu, thậm chí cô còn có Bắc Bắc, tất cả những thứ này đã khiến cô vừa lòng rồi.

     
Hiểu Tĩnh nhìn Lâm Lãng, người đàn ông này trong trí nhớ cô ngày càng mờ nhạt, bây giờ đối mặt cũng không còn cảm giác. Cô gằn từng tiếng: "Tôi rất thỏa mãn với cuộc sống hiện tại, không muốn có bất kì thay đổi gì, nếu như anh thật sự thích tôi như lời anh nói, xin đừng quấy rầy tôi. Lâm Lãng, coi như anh làm một việc cuối cùng cho tôi đi.”

Thích một người không phải như vậy, anh ta không nói lời nào vứt bỏ cô, trong sáu năm đó không hề xuất hiện, không phải một câu không quên có thể rũ sạch tất cả. Hiểu Tĩnh quá rõ ràng, người đàn ông này chẳng qua là cố chấp một điều thích mà không thể tới tay thôi.

“Còn chuyện hợp tác, nếu đã kí hợp động tôi nhất định sẽ tận tâm hoàn thành, đây là đạo đức nghiệp vụ cơ bản, xin Lâm tổng yên tâm.”
     
Hiểu Tĩnh tự cho là đã nói rõ ràng mọi chuyện, cô càng không tin Lâm Lãng kiêu ngạo có thể tiếp tục xuống nước quấy rầy mình.
     
Nhưng Hiểu Tĩnh tuyệt đối không nghĩ tới, Lâm Lãng lại đê tiện xuống tay với Chung Gia Minh!

     ***

     Ngày hôm sau Hiểu Tĩnh thu thập đồ đạc rất nhanh liền đi, lần này ra ngoài cô mua cho Chung Gia Minh quá nhiều đồ còn chưa kịp mua gì cho mình. Cẩn thật cất kĩ từng món quà, trước khi về còn gọi cho Vãn Hảo, nhưng vừa cất máy không lâu, quản gia liền gọi tới: “Không hay rồi phu nhân, không thấy tiên sinh đâu!”

Như là bị đập một gậy thật đau, đầu Hiểu Tĩnh “oanh” một cái nổ tung, trợn mặt hỏi: “Nói gì vậy, không thấy nữa?”

“Bình thường giờ này cậu ấy đều vẽ tranh trong phòng, tôi cũng không để ý, mà lão Tần đang tưới hoa trong vườn cũng không thấy cậu ấy ra ngoài, giúp việc tìm khắp nơi cũng không thấy cậu ấy…” Quản gia đều cuống đến phát khóc, ông đã lớn tuổi, trong nhà có chuyện lại loạn đến nói chuyện đứt quãng lộn xộn.

     
Thạch Hiểu Tĩnh cảm thấy được hô hấp của mình gấp đến không thở được, cô cố sức trấn đè lồng ngực, buộc mình tỉnh táo lại: “Gọi cảnh sát chưa? Tôi sẽ trở về ngay!”
     
Cô buộc mình trấn định, nhưng trong đầu càng như vỡ ra, không suy nghĩ được gì, anh có thể đi đâu, bình thường cả cửa nhà cũng ít ra vào!

     Chị Vi lái xe chở cô về, dọc đường đi liên tục trấn an cô, nhưng chính chị cũng hiểu rõ Chung Gia Minh đi lạc có bao nhiêu nguy hiểm.

     "Là em không tốt, không nên ra ngoài…” Hai tay Thạch Hiểu Tĩnh đan chặt, thi thoảng đánh mạnh vào trán mình: “Sao em phải cậy mạnh làm gì, chỉ cần nói với cha chồng không phải xong rồi sao, dùng tiền bạc nhà họ Chung có gì không đúng? Chỉ cần Gia Minh tốt lên …”
     
Chị Vi lo lắng nhìn cô qua gương chiếu hậu, thấy sắc mặt trắng bệch như có thể ngất xỉu ngay lập tức chỉ có thể cứng rắn lớn giọng quát cô: “Em bình tĩnh lại cho chị! Thạch Hiểu Tĩnh gần đây rốt cuộc là em làm sao vậy, em không nhận thấy mình kì lạ à?”

     Hiểu Tĩnh mờ mịt ngẩng đầu nhìn chị, hốc mắt đã sớm hồng. Đúng vậy, gần đây cô ngày càng kì lạ, trong lòng cũng không rõ ràng, cô kiên trì không muốn dùng tiền bạc nhà họ Chung, ngoại trừ lòng tự trọng nhỏ mọn của mình, phần lớn lại vì Chung Gia Minh.
     
Cô không muốn quan hệ hai người trở nên phức tạp, lại càng không muốn ngày nào đó Chung Gia Minh hồi phục, sẽ phát hiện ra cô là một con người cơ hội như vậy… Không mong muốn nhất, là sợ anh biết mình vì tiền bạc mới gả cho anh.

     Thì ra đối với cô mà nói, sự tồn tại của Chung Gia Minh, là vô cùng quan trọng.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
9 thành viên đã gởi lời cảm ơn Mỹ Mạnh Mẽ về bài viết trên: An Du, Phụng, SầmPhuNhân, Tiểu Linh Đang, conmeoconmeo, paru, phuongnhi82, pypyl, yentruong1991
     
Có bài mới 19.01.2018, 14:11
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Linh Hạc Bang Cầm Thú
Đại Thần Linh Hạc Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 23.06.2015, 21:39
Tuổi: 19 Nữ
Bài viết: 506
Được thanks: 6341 lần
Điểm: 31.04
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Cuộc hôn nhân mù quáng - Phong Tử Tam Tam - Điểm: 55
Chương 70 Anh vốn đa tình ( 5 )
Editor: Linh Đang

     Lăng Thành cũng hỏng bét, tuy rằng đã báo cảnh sát, nhưng mỗi phút giây ngồi chờ đều là dày vò. Hiểu Tĩnh chỉ có thể gọi cho Vãn Hảo để cô đi tìm cùng mình, nói không chừng có thể tìm được người thì sao? Ngồi một chỗ chờ đợi ngược lại sẽ gia tăng nguy hiểm cho anh, chỉ cần vừa nghĩ đến khả năng anh phải đối mặt nguy hiểm, cả người Thạch Hiểu Tĩnh đều như sắp điên mất rồi.

     Cùng đi đến với Vãn Hảo còn có Đường Khải Sâm, lấy địa vị của người đàn ông này ở Lăng Thành nói không chừng có thể giúp đỡ không ít việc. Quả nhiên trong mấy người chỉ còn đối phương tỉnh táo nhất, anh vẫn nỗ lực phân tích nơi mà Chung Gia Minh có thể đến từ trong lời của cô.

     Hiểu Tĩnh cảm thấy đầu óc rất loạn, chỉ gật gật đầu chẳng nghĩ được gì, suy nghĩ thật lâu mới nhớ tới lần tới khách sạn họp lớp, chỉ có lúc đấy Gia Minh phản ứng kịch liệt nhất, nói không chừng...

     "Chúng ta tới chỗ đó xem." Đường Khải Sâm lái xe đến đích đến, mấy người chia nhau hành động, tự nhiên hiệu suất cao hơn.

     Lúc sau vẫn là Đường Khải Sâm tìm được Chung Gia Minh trước, Hiểu Tĩnh vừa nghe địa chỉ được báo tới từ trong bộ đàm, nhấc chân liền chạy về hướng thang máy. Nhưng lúc ở trong thang máy đầu óc của cô lại loạn hơn, tất cả phòng trong tầng kia đều là để cho khách, tại sao Gia Minh như lại xuất hiện ở nơi đó?

     Lấy tình trạng của Chung Gia Minh hiển nhiên không có khả năng đi tới đây cùng ai, nhưng quả thực anh đang ở tầng đó. Hiểu Tĩnh bắt buộc chính mình đừng nghĩ loạn, trước mắt quan trọng nhất là xác định anh không có việc gì. Nhưng dường như thang máy chạy chậm hơn bình thường, đi một lúc lâu mới đến tầng cần đến.

     Đường Khải Sâm đang lấy thẻ phòng chuẩn bị mở cửa, thấy hai người xuất hiện lại kì quái nhíu mày, "Không phải bảo hai người chờ ở sảnh lớn sao."

     "Tôi không đợi được." Hiểu Tĩnh trực tiếp cầm thẻ phòng mở cửa.~~D~~Đ~~L~~Q~~Đ~~

     Trong phòng rất im lặng, ở gian ngoài không có một chút âm thanh nào, càng im lặng càng làm lòng Thạch Hiểu Tĩnh không hiểu sao mà bất an, cô bước nhanh vào bên trong, toàn bộ lưng cũng bắt đầu đổ mồ hôi lạnh. Không thích hợp, quả thực quá không được bình thường ——

     Vãn Hảo cùng Đường Khải Sâm không theo vào, đợi đến lúc đẩy được cửa ra, Thạch Hiểu Tĩnh liếc mắt nhìn về phía giường. Chỉ nhìn một cái cô liền ngây dại, Gia Minh ngồi ở trên giường, sắc mặt vô cùng khó coi, sơmi trắng trên người bị người kéo ra vài nút áo, may mắn nhìn qua mấy chỗ khác không có chỗ nào không thích hợp.

     Chẳng qua đứng đối diện anh là một người phụ nữ, người nọ nghe được âm thanh thì chậm rãi xoay đầu lại, còn nhìn cô cười lạnh nhạt.

     "Cô đến rồi? Đừng lo lắng, tôi cũng không làm gì anh ta." Cô ta nói xong lại nói như cười như không, "Hơn nữa, dù cho tôi có muốn làm gì anh ta, anh ta cũng không có công năng mà."

     Lời nói ác độc, từng chữ đều giống như gợi ngọn lửa trong ngực Hiểu Tĩnh cháy hừng hực hơn. Cô chỉ cảm máu nóng xộc thẳng lên não, lồng ngực phập phồng kịch liệt, bước đến, hung hăng cho người phụ nữ kia một bạt tai.

     "Vô sỉ!"

     Người phụ nữ kia bị đánh đến mức quay đầu đi, hai má trắng noãn lập tức xuất hiện năm dấu ngón tay. Cô ta cũng không tức giận, ngược lại ung dung một lần nữa nhìn về phía Thạch Hiểu Tĩnh, vô cùng tươi cười châm chọc nói: "Sao thế, đau lòng? Thạch Hiểu Tĩnh có phải cô thích anh ta hay không?"

     "Chuyện không liên quan đến cô, trở về nói cho Lâm Lãng, chuyện này tôi sẽ không bỏ qua như vậy!" Mặt cô không thay đổi nhặt quần áo trên mặt đất lên, dùng sức ném tới người phụ nữ trên người đối diện, "Đừng làm bẩn mắt của anh ấy, cút."

     Đương nhiên cô nhận ra người phụ nữ kia, chính là cô ta đã ra nước ngoài với Lâm Lãng. Mặc kệ rốt cuộc chân tướng chuyện năm đó là cái gì, Hiểu Tĩnh chỉ biết hôm nay cô gặp lại đối phương vẫn thấy ghê tởm như trước. Nhất là tất cả lúc này! Quả thực cô vô cùng phẫn nộ, còn ghê tởm hơn lúc cô biết Lâm Lãng và người phụ nữ này cùng nhau ra nước ngoài.

     "Che chở anh ta như vậy? Ngược lại dáng người cũng không tệ, đáng tiếc là phế vật, đến cứng rắn cũng không cứng nổi, thật sự tôi rất hiếu kì, con trai của hai người sinh ra bằng cách nào —— "

     Thạch Hiểu Tĩnh nắm chặt hai tay, khớp hàm cũng sắp cắn nát, cô dương tay lại muốn cho đối phương một bàn tay, lần này người phụ nữ kia không cam tâm bị yếu thế nắm lấy cổ tay cô, đáy mắt tràn đầy khiêu khích, "Một chút vừa rồi, xem như năm đó tôi xin lỗi cô. Thạch Hiểu Tĩnh, loại người như cô, vì tiền cái gì cũng làm, đến loại người này cũng gả, cô tốt hơn tôi bao nhiêu?"

     Cô ta dùng sức bỏ tay Hiểu Tĩnh ra, thản nhiên mặc váy ngay trước mặt cô, cố ý lộ ra thân hình lồi lõm đầy khiêu khích của mình.

     Hiểu Tĩnh thẫn thờ cúi mắt, khi nhìn Chung Gia Minh lần nữa trong lòng càng thêm khó chịu, đối phương chọc trúng nỗi đau sâu trong đáy lòng cô, làm cho cô không thể nào phản bác. Nay nhìn lại đôi mắt đen sạch sẽ kia của Gia Minh, cô có loại cảm giác vô cùng xấu hổ.

     Ngay tại lúc cô buông mi khó chịu, bỗng nhiên một bóng dáng xuất hiện trước mặt cô.

     Cô chậm rãi liếc mắt nhìn qua, liền thấy Chung Gia Minh xuất hiện trước mặt mình không có biểu cảm gì như trước. Tiếp đó, bỗng nhiên anh đưa tay ôm lấy cô, hai tay rắn chắc hữu lực, lồng ngực ấm áp kia như là bến cảng tốt nhất.

     Một giây kia, Hiểu Tĩnh thật sự cảm thấy nhịp tim của mình đều dừng lại, lần đầu tiên anh ôm cô, lần đầu tiên làm ra hành động rõ ràng như vậy, tư thế thân mật nhất trước đây cũng chỉ là dùng sức nắm tay cô mà thôi.

     Chóp mũi đều là mùi hương quen thuộc trên người anh, làm cho tất cả những phẫn uất vừa rồi đều như biến mất vô hình. Anh vẫn không nói lời nào như trước, từ nhỏ đã cự tuyệt trao đổi với người khác, bác sĩ nói có lẽ sẽ không nghe được giọng nói của anh, nhưng giờ này khắc này Hiểu Tĩnh như là có thể cảm thấy được suy nghĩ trong lòng anh.

     Có lẽ anh tới đây, chính là vì tìm cô?

     Anh... Nhớ cô?

     Gia Minh của cô, thật ra không phải vô tâm với tất cả.

     ***

     Lúc đưa Chung Gia Minh trở về, anh vẫn nắm chặt tay cô không chịu buông ra, như là sợ cô sẽ lại rời đi vậy. Hiểu Tĩnh thấy anh như vậy, trong lòng áy náy lại tự trách, hốc mắt lại lần nữa trở nên đỏ bừng, "Xin lỗi, về sau em sẽ không rời khỏi anh nữa, anh tha thứ cho em có được không?"

     Cuối cùng lúc này Hiểu Tĩnh cũng có thể bình tĩnh lại chút, bỗng nhiên cô minh bạch tất cả, tối qua khi gọi điện thoại cô đang ở trong KTV, trong khung cảnh xen lẫn tiếng âm nhạc. Lần đó họp lớp cô bị mọi người phạt vài ly rượu, khi đó trong phòng bao cũng có tiếng nhạc ồn ào như vậy.

     Cho nên Gia Minh mới có thể cho rằng cô ở trong này, mới có thể liều lĩnh chạy đến tìm cô...D~~Đ~~L~~Q~~Đ~~

     Hiểu Tĩnh nhìn chăm chú vào người đàn ông ở trước mắt, nhìn qua bộ dáng anh vẫn còn im bặt, luôn thiếu quá nhiều biểu cảm sinh động so với mọi người, nhưng lòng anh cũng không lạnh lùng, anh dùng phương thức như thế làm cho cô biết địa vị của mình trong lòng anh.

     Ôn nhu của anh giấu quá sâu, trong thế giới cô đơn của anh, chỉ là không cách nào biểu đạt bằng lời được.

     Hiểu Tĩnh cảm thấy đau đớn sắc nhọn trong lồng ngực, cô bắt lấy ngón tay anh ngày càng chặt, khàn khàn nói: "Nhất định em sẽ làm anh tốt lên." Tểu Gia Minh lẩn trốn đã lâu kia, một ngày nào đó sẽ đi ra, cô tin tưởng.

     Vẻ mặt tài xế trong nhà cũng nghiêm túc lái xe, Hiểu Tĩnh mới vừa từ trong miệng đối phương biết được, cha mẹ chồng vừa mới về đến nhà, cũng là suốt qua đêm chạy về. Cô không biết đợi chờ mình là cái gì, nhưng ít ra Chung Gia Minh đã trở lại, những thứ khác đều không quan trọng.

     Cô nghiêng mặt lại nhìn anh, ánh mắt anh cũng vẫn trầm tĩnh nhìn cô chằm chằm, ánh mắt chuyên chú lại sâu thẳm như vậy, làm cho đáy lòng cô sinh ra chút tình cảm khác thường, giống như có cái gì đó trong ngực đang nhẹ nhàng lay động.

     Lần đầu tiên Hiểu Tĩnh đối mặt với Chung Gia Minh, sinh ra cảm giác khác biệt, cô giơ tay lên sờ sờ gương mặt anh, ngón tay dọc từ mi tâm của anh hướng xuống, dần dần dừng trên đôi môi đẹp mắt của anh.

     Gần như là bản năng, cô nghiêng người in lên đôi môi anh một cái, đó là lần đầu tiên hôn môi của bọn họ, sau 20 năm quen biết.

     Lúc Gia Minh bị bệnh tuổi còn quá nhỏ, cho nên anh cũng không hiể ý nghĩa của nụ hôn này, thậm chí không biết đến chuyện tình dục nam nữ. Cho nên dù cho người phụ nữ khác mê hoặc anh như thế nào, đối với anh không có bất kỳ ý nghĩa gì.

     Nụ hôn này rất nhẹ, chỉ là môi chạm môi, Hiểu Tĩnh từ từ nhắm hai mắt, lại cảm thấy toàn thân mình đang run rẩy. Cô có cảm giác rất kỳ quái, như là... Luyến tiếc rời khỏi đôi môi mềm mại của anh.

     Cô lặng lẽ mở mắt ra, thấy anh tròng mắt đen nhánh của anh đang nhìn mình chằm chằm, ánh sáng bên trong mênh mông lại chói lóa, như là có chút mới lạ. Dáng ngồi của anh nghiêm túc, thậm chí không có một chút hành động gây rối, ngón tay vẫn ôn nhu cầm tay cô như trước.

     Mặt Hiểu Tĩnh lập tức đỏ, cô chưa từng chủ động hôn ai, lúc này mới hồi phục tinh thần lại, ý thức được mình có bao nhiêu xúc động. Cô lui về phía sau mở chút, lặng lẽ liếc mắt tới tài xế ngồi ở ghế trước, may mắn đối phương ngồi nghiêm chỉnh, dường như hoàn toàn không chú ý đến giữa hai người xảy ra những gì.

     Cô nhẹ nhàng gãi môi của anh một cái, nhỏ giọng than thở một câu, "Về sau nhớ rõ phải nhắm mắt, ngốc nghếch."

     Cũng không biết Chung Gia Minh có nghe hiểu không, vẫn nghiêm túc nhìn cô, sau đó chậm rãi giơ tay bắt được ngón tay bất an của cô, một lần nữa đặt vào trong lòng bàn tay mình.

     Hành động như vậy, giống như cô là bảo bối anh mất đi, trước kia đã mất nay lại có được nên trân trọng. Nụ cười ngọt ngào bên khóe môi Hiểu Tĩnh ngày càng sâu, cô chậm rãi nghiêng đầu, đáy mắt cũng là ý cười không giấu được.

     ***

     Hai người vừa mới vào cửa nhà, lập tức Hiểu Tĩnh nhìn thấy vài người đang ngồi trong phòng khách. Nhà họ Chung là một gia tộc khổng lổ, ba chồng có mấy người anh em, chỉ là bình thường ít qua lại. Nói đến cũng kỳ quái, cũng không biết có phải phong thủy nhà họ Chung có vấn đề hay không, mấy người anh em không người nào có con trai, tất cả đều sinh con gái.

     Cho nên cũng có thể đoán được địa vị của Gia Minh ở nhà họ Chung, vừa nghe anh gặp chuyện không may, mấy người chú bác đã lập tức chạy tới.

     Lúc này Hiểu Tĩnh vừa mới vào cửa, nháy mắt nghênh đón một đám ánh mắt, nhưng đều viết đầy bất mãn cùng khủng hoảng. Cô nắm tay Chung Gia Minh đi qua, cúi đầu nói với ba mẹ chồng: "Ba mẹ, Gia Minh đã trở lại."

     Mẹ Chung vội vàng chào đón, cẩn thận xác nhận con trai không có việc gì, lúc này mới mặt trầm xuống phân phó, "Chị Trần, mang Gia Minh lên lầu." Trong lời nói của mẹ chồng cũng khắc chế, hiển nhiên có lời muốn nói nhưng không tiện khi Chung Gia Minh ở đây.

     Nhưng làm thế nào Gia Minh cũng không chịu đi, vẫn nắm chặt tay Hiểu Tĩnh không chịu buông ra, thậm chí mất hứng nhìn chị Trần, chỉ kém lên cơn.

     Chị Trần khó xử nhìn mẹ Chung: "Phu nhân, đây —— "

     Cuối cùng trong mấy người chú bác nhà họ Chung cũng có người không kiềm chế được mở miệng trước: "Hiểu Tĩnh à, Gia Minh đối xử với cháu tốt như vậy, nếu cháu đối xử với nó bằng một phần trăm cẩn thận này, chuyện hôm nay cũng đã không xảy ra."

     Bình thường những người này đều tìm cơ hội gây khó dễ cho cô, trong lòng Hiểu Tĩnh rõ ràng, dù sao thì cuối cùng cô vẫn là người ngoài, huống chi tình huống của Gia Minh... Dù cho ai cũng cảm thấy cô gả vào nhà họ Chung hoàn toàn có lợi. Trên thực tế, quả thực cô cũng vì tiền không phải sao?

     Hiểu Tĩnh cắn môi một cái, vẫn thấp giọng trả lời: "Về sau cháu sẽ cẩn thận gấp bội."

     "Cẩn thận? Tôi thấy cô còn ước gì anh của tôi gặp chuyện không may đấy?" Bỗng nhiên con gái của bác hai cười lạnh nói, lông mày hơi nhướn lên, "Đang yên đang lành sao anh tôi có thể ra ngoài, ai biết sau lưng có loại người nào đang giở trò."

     Tình hình như vậy Hiểu Tĩnh đã trải qua quá vô số lần, cô trầm mặc liếc mắt nhìn đối phương, miễn cưỡng nuốt vào một bụng ủy khuất, "Chị chưa từng nghĩ như vậy, chuyện này đã giao cho cảnh sát xử lý, bọn họ sẽ cho chúng ta một câu trả lời hợp lý."

     Từ đầu đến cuối những người đó đều có thành kiến với cô, lần này bởi vì cô sai lầm nên mới dẫn đến việc Gia Minh đi lạc, càng hận không thể cùng nhau dẫm đá. Hiểu Tĩnh lại bị quở trách một hồi lâu, cuối cùng ba chồng không nhịn được nói, "Được rồi! Gia Minh cũng mệt mỏi, bác sĩ Hà cũng đang tới đây. Hiểu Tĩnh con đưa nó lên lầu tắm rửa thay quần áo khác."

     Ba mẹ chồng luôn đối xử với cô không tệ, lúc đầu không nói gì cô nhưng có lẽ cũng đang nén giận. Hiểu Tĩnh biết sai đều do chính mình, vẫn thành thật không nói, cô chỉ lo lắng sau khi ba mẹ chồng biết đầu sỏ gây nên là Lâm Lãng, có hiểu lầm cái gì hay không, thậm chí hoài nghi thân thế của Bắc Bắc?

     Lúc đưa Gia Minh lên lầu, cô mơ hồ còn có thể nghe được dưới lầu có người hạ giọng nói với ba mẹ chồng: "Tình huống của Gia Minh, hai người phải thật cẩn thận, biết người biết mặt mà không biết lòng, ngộ nhỡ cô ta thật sự cấu kết với người khác hại nó..."~~D~~Đ~~L~~Q~~Đ~~

     ***

     Chung Gia Minh có thể tự gánh vác cuộc sống, bình thường cũng rất ít dính cô, nhưng lúc này Hiểu Tĩnh xả nước tắm cho cô xong, tự nhiên anh chắn trước người của cô không cho cô đi! Hiểu Tĩnh khiếp sợ nhìn anh, ánh mắt tiếp xúc với ánh mắt đơn thuần của anh liền vội vàng dời đi, "Em, em cũng phải tắm, anh ngoan —— "

     Anh trực tiếp lôi kéo tay cô không buông, trầm mặc lại kiên định cự tuyệt.

     Nếu là bình thường thật ra cũng không có gì, cô cũng không phải chưa thấy qua anh thay quần áo, chỉ là... Không biết vì sao, hiện tại đột nhiên cảm thấy có gì đó khác biệt.

     Hiểu Tĩnh lúng túng nghiêng người đi, nhỏ giọng nói: "Vậy em chờ anh, tự anh tắm."

     Quả thực Gia Minh không cần cô hỗ trợ, thậm chí chỉ chỉ một bên ghế bảo cô ngồi, nhưng Hiểu Tĩnh xoay lưng đi, anh lập tức mất hứng đứng trước mặt cô.

     Cuối cùng Hiểu Tĩnh cũng hiểu, người nọ là muốn cô luôn nhìn anh, có lẽ như vậy mới có cảm giác an toàn?

     Nhưng, nhưng mà Hiểu Tĩnh vừa nghĩ đến mình sẽ nhìn thấy toàn bộ quá trình anh tắm rửa, nghĩ kiểu nào thì cảnh tượng kia cũng quá quỷ dị. Hơn nữa, sao tim cô lại đập nhanh đến vậy? Gần như một giây sau sẽ nhảy ra khỏi cơ thể!


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
8 thành viên đã gởi lời cảm ơn Tiểu Linh Đang về bài viết trên: An Du, Henry Vu, Mỹ Mạnh Mẽ, Phụng, SầmPhuNhân, paru, phuongnhi82, yentruong1991
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 82 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: châulan, chú mèo của gió, conluanho, Đinh Cẩm phát, Hoa bí, huyền.uha, phuong thi, Phở Bảo Bối, pypyl, Thanh Nhàn Uông, trunghongnam, Yến khôi và 1157 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Làm thế nào để không nhớ hắn - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 28, 29, 30

2 • [Hiện đại] Xin chào Chu tiên sinh! Dạ Mạn

1 ... 26, 27, 28

3 • [Hiện đại Thanh mai trúc mã] Đều Tại Vầng Trăng Gây Họa - 11 Giờ Phải Ngủ

1 ... 40, 41, 42

4 • [Xuyên không] Vương phi thần trộm Hưu phu lúc động phòng! - Thủy Mặc Thanh Yên

1 ... 82, 83, 84

5 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 37, 38, 39

6 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 140, 141, 142

7 • [Xuyên không] Hỉ doanh môn - Ý Thiên Trọng

1 ... 105, 106, 107

8 • [Hiện đại] Anh Trai VS Em Gái - Trà Trà Hảo Manh

1 ... 10, 11, 12

9 • [Hiện đại] Bó tay chịu trói - Thiên Thần Di Cô

1 ... 30, 31, 32

10 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C59]

1 ... 21, 22, 23

11 • [Hiện đại] Cục cưng lật bàn Con là do mẹ trộm được? - Ninh Cẩn

1 ... 87, 88, 89

12 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C804

1 ... 116, 117, 118

13 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (103/104]

1 ... 178, 179, 180

[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 80, 81, 82

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

16 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

17 • [Hiện đại] Vui vẻ gặp lại - Miêu Diệc Hữu Tú

1 ... 24, 25, 26

18 • [Xuyên không] Cuộc sống nông thôn nhàn rỗi - Kẹo Vitamin C

1 ... 108, 109, 110

19 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 98, 99, 100

20 • [Xuyên không] Nịch sủng Chí tôn cuồng phi - Mặc Thập Tứ

1 ... 52, 53, 54



Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 528 điểm để mua Kem ly 2
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 294 điểm để mua Mây Alway Happy
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc Nghiệm] Bạn là cô nàng nào trong "Tam sinh tam thế: Thập lý đào hoa"
Shop - Đấu giá: Lavender - Blue vừa đặt giá 387 điểm để mua Chim cánh cụt
Shop - Đấu giá: Hoa Lan Nhỏ vừa đặt giá 1000 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: Hoa Lan Nhỏ vừa đặt giá 279 điểm để mua Mây Alway Happy
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 264 điểm để mua Mây Alway Happy
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 400 điểm để mua Trung thu Hằng Nga
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 300 điểm để mua Lồng đèn đỏ 2
Shop - Đấu giá: windchime vừa đặt giá 839 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: Libra moon vừa đặt giá 609 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Công Tử Tuyết: Re: 12 cung hoàng đạo và 12 con giáp
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 579 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 798 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 736 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 700 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 303 điểm để mua Thư tình
Shop - Đấu giá: windchime vừa đặt giá 759 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 550 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 522 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: Lãnh Nguyệt Dạ vừa đặt giá 287 điểm để mua Thư tình
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 362 điểm để mua Xe hơi quà tặng
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 496 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: Hoàng Phong Linh vừa đặt giá 384 điểm để mua Nơ bông hồng
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 471 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 526 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 721 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: Libra moon vừa đặt giá 447 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 500 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 279 điểm để mua Lovely Bear 2

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.