Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 82 bài ] 

Cuộc hôn nhân mù quáng - Phong Tử Tam Tam

 
Có bài mới 03.07.2017, 22:30
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Linh Hạc Bang Cầm Thú
Đại Thần Linh Hạc Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 23.06.2015, 21:39
Tuổi: 19 Nữ
Bài viết: 509
Được thanks: 6428 lần
Điểm: 31
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Cuộc hôn nhân mù quáng - Phong Tử Tam Tam [ Tuyển editor ] - Điểm: 45
☆, chương 12

Giờ khắc này nội tâm Đường Khải Sâm mãi lâu mà không thể bình tĩnh. Khương Vãn Hảo đã từng nói với anh? Việc quan trọng như vậy,  sao anh lại có thể hoàn toàn không nhớ rõ?!

Khi anh muốn hỏi lại một cách rõ ràng, trên cầu thang đã không thấy bóng dáng người phụ nữ kia đâu.

Anh ngồi ở trong xe, lòng như rơi vào trong hầm băng. Khó trách Khương Vãn Hảo không thích anh, nếu chuyện này là sự thật, ngay cả anh cũng khinh thường chính mình.

Trong ấn tượng của anh quả thật có đoạn thời gian Khương Vãn Hảo thường xuyên đến bệnh viện, bận rộn đến tối mịt, đó chính là thời điểm Đường thị gặp phải nguy cơ lớn. Anh thường xuyên tăng ca đến rất muộn, về nhà cũng không nhớ vào phòng xem cô đã ngủ hay chưa, tắm rửa xong liền trực tiếp nghỉ ngơi tại thư phòng.

Anh vội, hình như so với anh thì Khương Vãn Hảo vội hơn, cuối cùng hai người cùng ở dưới một mái hiên lại không hề chạm mặt.

Sau này cũng là quản gia nói cho anh biết: " Dạo này bà chủ có chút khác lạ, không biết có phải là có chỗ nào không thoải mái —— "

Nhớ rõ lúc ấy anh đang ăn điểm tâm, tin tức về Đường thị trên báo đã thu hút hết sự chú ý của anh, cho nên liền không để ý gật gật đầu: "Đã biết, có chuyện quan trọng thì lại báo với tôi."

Dù sao cô cũng sẽ không bỏ qua bất kỳ cơ hội nào để thân cận với anh, ngay cả chỉ một bệnh nhỏ cũng sẽ biến thành cơ hội để làm nũng. Huống chi nếu quả thật có chuyện gì, nhất định Chu Tử Nghiêu sẽ nói cho anh biết. Cho nên bất kể như thế nào anh cũng không nghĩ tới, trong lúc này sẽ xảy ra sơ suất gì...

Về sau Khương Vãn Hảo trở lại bình thường, tuy cũng có chút thay đổi nhỏ, chẳng hạn như luôn nhìn anh thất thần, có khi còn có thể vô cùng thần kinh hỏi anh: "Anh không có gì nói với em sao?"

"Không có." Lúc đó anh cảm thấy khó hiểu, cho nên trả lời vô cùng tùy ý, thậm chí còn không nhìn qua vẻ mặt của cô.

Đường Khải Sâm nghĩ tới những chuyện này, không thể ngồi yên nữa, mở cửa xe bước nhanh lên lầu. Anh phải tìm Khương Vãn Hảo hỏi rõ ràng! Anh làm sai nhất định sẽ nhận, nhưng chưa từng làm đừng nghĩ anh sẽ chịu tiếng xấu thay cho người khác.

Vãn Hảo vừa mới chuẩn bị khép cửa, cánh cửa liền bị người dùng lực chặn lại. Cô kinh ngạc nhìn người đàn ông đang thở hổn hển trước mặt, bất ngờ dùng thêm sức: "Đường Khải Sâm, anh còn muốn làm gì!" Nếu cứ dây dưa thêm nữa, Bắc Bắc thật sự sẽ đến muộn!

Nhưng tay Đường Khải Sâm kẹp trong khe cửa không chút nhúc nhích như trước, ngón tay thon dài bởi vì dùng sức nên trở nên trắng bệch. Vãn Hảo nhìn thấy liền thấy đau thay anh, nhưng thế nhưng người nọ đến cả chân mày cũng cũng không nhăn một chút, chỉ kiên định nhìn cô nói: "Nói mọi chuyện ra rõ ràng, vừa rồi em nói cho tôi biết là có ý gì!"

Vãn Hảo không nghĩ tới anh đuổi theo vì việc này, loại chuyện này mỗi một lần nhắc tới đều giống như đổi lấy một trận cười nhạo, vì thế hít vào một hơi tận lực bình tĩnh nói: "Không có gì, coi như đã quên rồi. Đều đã qua không cần phải nói nữa."

Đường Khải Sâm hiển nhiên không nghĩ như vậy, anh cắn chặt hàm răng, môi mỏng khẽ mở nói ra hai chữ: "Mở cửa."

Vãn Hảo đối mặt với anh, trên trán thấm ra một tầng mồ hôi mỏng, ngay tại lúc cô hơi thất thần, người kia lại có thể dùng sức đẩy cửa ra. Cô không đề phòng, bị dư lực chấn làm lui về phía sau một bước lớn, cánh cửa cũng vang lên một tiếng "Oành" nện vào vách tường.

Vãn Hảo kinh ngạc nhìn người trước mặt, Đường Khải Sâm bước nhanh tới gần, thò tay bắt lấy cổ tay cô, sức lực kia giống như sợ cô sẽ chạy mất: "Trong việc này nhất định có chỗ không đúng, chúng ta nói chuyện một chút."

Tất cả vẫn giống phong cách quyết đoán, Vãn Hảo hơi hơi ngửa đầu nhìn anh, đáy mắt Đường Khải Sâm tràn đầy tha thiết cùng cấp bách, cô bỗng nhiên cười: "Có lẽ vậy, nhưng mà thật sự không sao cả Đường Khải Sâm. Thương tâm khổ sở đều là chuyện khi đó, hiện tại nhắc lại, anh xem, đến một chút cảm giác khổ sở tôi cũng không có."

Đường Khải Sâm nghe xong những lời này, lòng lại càng khó chịu.

"Cho nên có hiểu lầm hay không đều không quan trọng, cũng có thể thay đổi được gì đâu? Dù sao snh có cuộc sống của anh, tôi có cuộc sống của tôi, quá khứ kia ai cũng không muốn nhắc lại." Cô nói thong thả, từ đầu tới cuối tầm mắt đều không rời khỏi ánh mắt của anh.

Đường Khải Sâm biết Khương Vãn Hảo đang nói thật, tuy rằng cô có rất nhiều tật xấu, nhưng vừa nói dối liền sẽ lắp bắp, không thể bình tĩnh khống chế được trong nháy mắt. Cho nên cô là thật sự không để ý sự thật là cái gì.

Anh cấp bách muốn giải thích, nhưng cô đã không cần lời giải thích của anh.

Khương Vãn Hảo nói, đều qua rồi.

Vài chữ nhạt nhẽo tầm thường như vậy, lại giống như từng chữ đều châm một nhát vào ngực anh. Cảm giác kia quả thực rất tệ.

***

Đường Khải Sâm ngồi trong xe, rõ ràng không gian rộng rãi thoáng mát, lại cảm thấy hô hấp không thông như cũ, giống như nơi nào cũng đều chật ních làm cho anh bị nghẹn. Anh kéo caravat ném tới băng ghế sau, ngồi im lặng vài giây, xem lại hồ sơ của Khương Vãn Hảo một lần nữa.

Một nhà kia đúng là có vấn đề, vậy mà lúc trước sao anh lại có thể không lưu ý đến? Thân thể của Khương Viễn Sơn luôn rất tốt, cho nên anh mới không suy nghĩ đến phương diện kia, nay nghĩ lại, tất cả đều có dấu vết.

Chẳng hạn như lúc trước cho cô một số tiền nuôi dưỡng lớn, nhưng người phụ nữ kia còn quá trẻ, tâm cao khí ngạo, vì thế một đồng tiền cũng không nhận. Nhưng anh vẫn biết, từ khi Vãn Hảo còn nhỏ Khương Viễn Sơn đã cho cô một tài khoản, gửi tiết kiệm ở nước ngoài, cho nên cô cũng sẽ không đến mức nghèo túng như hiện nay.

Thời điểm lần đầu tiên gặp mặt, cô từng nói qua tự mình có thể mua nhà, nhưng lúc ấy anh căn bản là không để ý...

Bệnh của Khương Viễn Sơn quả thực không có cách chữa, mấy năm nay cô ra sao anh quả thật không có cách nào tưởng tượng. Khó trách Khương Vãn Hảo thay đổi nhiều như vậy, khác xa một trời một vực so với đại tiểu thư kiêu căng lúc trước.

Đường Khải Sâm cũng không biết tâm tình mình giờ phút này ra sao, chỉ cảm thấy hết thảy đều do bản thân anh, huống chi trong lúc này anh vẫn không biết được rõ ràng hiểu lầm bên trong, không thể cứ bỏ qua như vậy.

Đầu tiên anh nghĩ tới chính là Chu Tử Nghiêu, có thể ở bên cạnh anh động tay chân cũng chỉ có người này——

Nghĩ tới những thứ này, con ngươi anh hơi xuống, tất cả đều do lúc trước anh đã quá sơ suất.

Anh khởi động xe chuẩn bị rời đi, lại thấy Khương Vãn Hảo cầm túi vội vội vàng vàng xuống lầu, như là có việc gấp.

Đường Khải Sâm cảm thấy chính mình như là điên rồi, thế nhưng anh lại theo sát Khương Vãn Hảo vòng qua hơn nửa thành phố mà không có nguyên nhân, sau đó nhìn người phụ nữ kia đi đón con trai Thạch Hiểu Tĩnh.

Tên tiểu quỷ đáng ghét kia.

Khương Vãn Hảo mặc trên người áo T trắng cùng quần bò đơn giản, đứng ngay cửa nhà trẻ chào tạm biệt cô giáo. Đứa bé kia nghe lời nắm chặt tay cô, thỉnh thoảng còn ngẩng đầu hướng mỉm cười với cô.

Thật ra nhìn từ xa, Khương Vãn Hảo xác thực còn rất trẻ, hoàn toàn không có dấu vết đã trải qua một lần hôn nhân. Năm nay cô cũng mới 27 tuổi...

Khương Vãn Hảo nắm tay đứa nhỏ đi tới, Đường Khải Sâm hoàn toàn chưa có tránh đi, trực giác cho biết người phụ nữ kia căn bản không để ý đến anh. Quả nhiên, trong mắt Khương Vãn Hảo chỉ có tên tiểu tử đáng ghét kia, còn lấy cái mũ bảo hểm từ trên xe đội lên cho bé.

Miệng tên tiểu gia hỏa kia cũng phối hợp, một đôi mắt đen như mực, cằm nâng lên cao cao ——

Không biết vì sao, một khắc kia, trong lòng Đường Khải Sâm có chút cảm giác khác thường. Nhìn tới một màn như vậy, cảm thấy toàn thân đều ấm áp .

"Dì, mẹ con có nhanh trở lại không?" Bắc Bắc ngồi xe điện, nghiêng đầu hỏi Khương Vãn Hảo.

Tay Vãn Hảo vặn chìa khóa dừng một chút: "Bắc Bắc muốn mẹ à?"

Bắc Bắc gật gật đầu, lại rất nhanh lắc đầu.

Vãn Hảo bị bé chọc cười, không nhịn được niết cái mũi nhỏ của bé: "Rốt cuộc là muốn hay không muốn?"

"Con muốn mẹ, nhưng cũng muốn ở cùng một chỗ với dì. Nếu mẹ trở lại, dì có thể chuyển đến ở một chỗ với con không?" Đứa nhỏ ngây thơ chớp chớp đôi mắt to, "Nhà con có rất nhiều phòng, dì sẽ ở phòng sát vách với con."

Vãn Hảo không nói chuyện, nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp của Bắc Bắc, sau một lúc lâu mới nói: "Nếu như vậy dì sẽ không được làm biếng nữa, buổi sáng phải đi làm sớm, nhà của con cách quá xa."

Bắc Bắc mất hứng nhìn cô: "Dì Khương, dì thật lười, cô giáo nói ngủ sớm dậy sớm mới là bé ngoan."

"A...." Vãn Hảo gõ gõ mũ bảo hiểm Spiderman của bé, "Vậy tối nay Bắc Bắc cũng phải nhớ làm bé ngoan, không thể ham chơi đồ chơi."

Bắc Bắc giương cái miệng nhỏ nhắn, tại sao cảm thấy chính mình như bị dụ?

Đường Khải Sâm nhìn một lớn một nhỏ cười cười nói nói, hai người đi giữa làn xe gắn máy, hơn nữa Khương Vãn Hảo lại đi rất chậm, cho nên anh sẽ nhanh bỏ hai người kia lại phía sau. Nhưng giờ phút này anh cũng không muốn về công ty một chút nào, càng không muốn trở lại khách sạn một mình.

Đến ngã tư thì anh dừng lại, chờ Khương Vãn Hảo đi qua, sau đó lại theo sau.

Việc nhàm chán như vậy, nếu đổi lại là lúc trước Đường Khải Sâm nhất định sẽ không làm.

***

Trợ lý ở đại sảnh khách sạn đợi đến lúc lên đèn mới thấy Đường Khải Sâm chậm rãi đi vào, anh ta vội vã đi theo: "Đường tổng, ngài đi đâu vậy? Tôi tìm khắp nơi đều không thấy."

"Có việc gì?" Trên cánh tay Đường Khải Sâm phủ áo khoác, cổ áo tùy ý mở ra, một bộ thư thái nhàn tản, khóe miệng mơ hồ còn ẩn chứa ý cười.

Trợ lý hồ đồ rồi, quanh co mãi mới dám nói: "Lộ tiểu thư gọi điện thoại đến nhiều lần —— "

Anh ta suy đoán nhất định hai người này đang cãi nhau, mấy năm nay cũng không phải không thấy, mỗi lần đều là Lộ tiểu thư gọi điện thoại tới làm ầm lên nhưng vẫn không sao. Như mà dù lửa giận có lớn hơn nữa, một cuộc điện thoại cũng có thể làm biến mất.

Lần này Đường Khải Sâm lại không có phản ứng gì, hai người cùng vào thang máy, kính chiếu hậu phản chiếu ra gương mặt người đàn ông  góc cạnh sắc xảo rõ ràng. Rồi lại nghe anh nói: "Nói với Eric, tôi muốn biết tình hình gần đây của Chu Tử Nghiêu, nhất là bốn năm gần đây đã lén tiếp xúc cùng người nào."

"Vâng." Trợ lý cũng không dám hỏi nhiều, trong lòng lại có chút quái dị.

Quan hệ  của Chu Tử Nghiêu cùng lão bản vẫn không tệ, hai người quen biết từ nhỏ. Tuy nói hai năm qua nhà họ Chu nổi lên rất nhanh, nhưng mà cùng so sánh với nhà họ Đường quả thật còn kém không chỉ một chút. Với Chu Tử Nghiêu thì lão bản cũng là trăm phần trăm tín nhiệm, có chỗ tốt đều không quên anh ta (CTN ).

Nhưng việc đang diễn ra trước mắt, chẳng lẽ lại có liên quan với Khương Vãn Hảo?

Đường Khải Sâm như đang suy nghĩ chuyện gì, sau một lúc lâu bỗng nhiên lại nói: "Mộc Thủy ở quận Đông bên kia có còn phòng trống không?"

"A? Có có có." Trợ lý nói xong, thăm dò hỏi, "Ngài chuẩn bị chuyển qua? Tôi tra xem hộ hình (tình trạng cùng hình thái ), không biết còn có... biệt thự hay không—— "

"Không cần." Đường Khải Sâm trực tiếp cắt ngang lời anh ta, vừa vặn đến tầng chỉ định, âm thanh "Đinh" vang, lên cửa thang máy đã mở ra. Giọng nói tinh tường của người đàn ông truyền lại, "Một cô gái ở, cậu xem xét an bài, ổn chút là được."

Trợ lý kinh hãi, suýt nữa cho rằng chính mình nghe lầm, an bài cho phụ nữ ở? Liên tưởng đoạn đối thoại trước sau, anh ta lập tức đoán được người kia là Khương Vãn Hảo.

Nếu như vị kia là vợ trước mà nói...

Tại sao anh ta lại cảm thấy, căn nhà này có thể sẽ không tặng được đây?


Ẹc, lần sau sẽ không làm mấy bộ ngược kiểu này nữa, edit mà khó chịu quá đi thôi T_T Cầu ôm ấp trái tim nhỏ bé của editor *hug*



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 06.07.2017, 21:58
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Linh Hạc Bang Cầm Thú
Đại Thần Linh Hạc Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 23.06.2015, 21:39
Tuổi: 19 Nữ
Bài viết: 509
Được thanks: 6428 lần
Điểm: 31
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Cuộc hôn nhân mù quáng - Phong Tử Tam Tam [ Tuyển editor ] - Điểm: 44
Chương 13.

Khương Vãn Hảo nhanh chóng phát hiện ra gần đây vận khí của mình tốt đến có chút khoa trương, cho dù không phải ngày nghỉ, đưa Bắc Bắc đi siêu thị cũng có thể gặp được chương trình rút thưởng. Rút được đồ dùng hàng ngày cùng phiếu giảm giá thì cũng bình thường, nhưng mà tại sao lại rút được phòng ở? Nào có đạo lí mua 300 tệ gì đó lại rút được phần thưởng mấy chục vạn?

Cô khiếp sợ tột đỉnh, đứng ở đó cẩn thận xác thực với nhân viên công tác vài lần: "Thật sự là phòng ở?"

"Đúng vậy, chúc mừng cô." Nhân viên siêu thị không phiền không chán lặp lại, trên mặt trước sau đều nở nụ cười vừa chân thành vừa chuyên nghiệp, thoạt nhìn không giống như đang nói dối.

Điều này thật là quỷ dị, Vãn Hảo nhíu mày nhìn tờ thăm.

Bắc Bắc giơ một cái kẹo que cầu vồng thật to trên tay, cái miệng nhỏ nhắn ăn xung quanh ăn đến miệng lòe loẹt, kiễng chân nhìn tờ thăm trong tay cô: “Dì, chúng ta trúng giải thưởng lớn ạ?”

"Giải thưởng lớn siêu cấp." Vãn Hảo vẫn có loại cảm giác không chân thật.
Tiểu tử đương nhiên không hiểu giải thưởng lớn siêu sấp này đến cùng là siêu cấp như nào, đôi mắt to tròn cho Vãn Hảo ánh mắt tán dương: “Dì thật tuyệt, mẹ con mỗi lần rút thưởng đều chỉ có “chúc bạn may mắn lần sau”.

Giờ phút này Vãn Hảo không cười nổi dù chỉ một chút, may mắn quản lý siêu thị tới rất nhanh, nghiêm túc giải thích với cô: "Là như vậy, thưa cô. Hôm nay tổng công ty chúng tôi kỉ niệm tròn mười năm, hơn nữa lúc trước lão phu nhân bệnh lâu đã khỏi, vì thế tổng giám đốc quyết định chuyển ba căn hộ đến quỹ khách hàng, mặt khác thì đây cũng là một biện pháp tuyên truyền…”

Khó trách vài lần đến đây đều phát hiện trong siêu thị kín người hết chỗ, tuy rằng Vãn Hảo vẫn còn một bụng nghi vấn, nhưnh không kiên trì truy vấn nữa.

Quản lý đưa cô đi làm mấy thứ thủ tục đơn giản, sau hẹn ngày đi công chứng.
Lúc trở về Vãn Hảo vẫn cảm thấy đây giống như nằm mơ, luôn cảm thấy có chỗ nào đó không đúng. Nhưng cô đã dùng di động kiểm tra kĩ càng, giám đốc siêu thị này và khu Mộc Thủy phía đông đều là một người. Và cái tên kia —— Lục Thiệu Hành, cô xác định mình không biết đối phương.

Cho nên ít có khả năng Đường Khải Sâm vì muốn bồi thường cho cô mà làm việc này, huống chi việc tốn nhiều tâm tư như này, không phải phong cách của anh ta.

Vãn Hảo nghĩ rõ ràng đâu đó, trong lòng mới dần dần có chút cảm giác cao hứng.

Về nhà tiểu Tào biết chuyện quả thực kinh ngạc không thôi, lập tức liền từ trên sô pha nhảy lên: "Không được, em cũng phải đi thử thời vận, nhỡ đâu cũng trúng!"

Bắc Bắc ngồi một bên sô pha, nghe xong lời này lắc lắc đầu với cô ấy: "Dì Tiểu Tào, con cảm thấy dì không cần đi."

"Vì sao!" Tiểu Tào tức giận mắt trừng to.

Bắc Bắc không chút hoang mang phun ra một câu: "Bởi vì siêu thị bây giờ đã tan tầm nha, hoạt động này chỉ có một ngày, cho nên giải thưởng lớn đã sớm bay đi rồi."

"Tiểu quỷ, thật sự cháu rất không làm cho người ta thích!" Tiểu Tào khóc không ra nước mắt lên án, tật xấu này rốt cuộc là giống ai a!

Vãn Hảo ngồi bên bàn ăn, mắt lại cẩn thận xem những hợp đồng kia, chắc chắn không có điểm đáng ngờ nào. Việc đã vất vả từ rất lâu, bỗng nhiên không có bất kì dự liệu nào liền được giải quyết…

Tiểu Tào ngồi xuống cạnh cô, một bộ dáng bị đả kích quá độ: "Trước kia cũng đã gặp một vài thương gia dùng thủ đoạn tuyên truyền kiểu này, nhưng mà không phải cũng chỉ làm dáng một chút sao? Sẽ điều động nhân viên nội bộ đi lấy giải nhất. A Hảo, có phải hệ thống có lỗi, chị không cẩn thận liền đạp trúng cứt chó rồi?" (vận cứt chó: vận may)

"...Vậy có khi nào, thương gia bỗng nhiên thu lại quyết định không?" Vãn Hảo cảm thấy khả năng này rất lớn.  

Tiểu Tào bị cô chọc cười: "Được rồi, em nói đùa đấy. Chắc sẽ không đâu, không phải thủ tục làm xong rồi không sao? Hơn nữa Lục Thiệu Hành kia, em nhớ rõ mẹ anh ta rất tin phật, tham gia không ít hoạt động công ích, lần này chắc cũng là ý tứ của bà ấy."

Vãn Hảo mơ mơ hồ hồ vài ngày, mãi đến lúc đi làm thủ tục, cùng gặp phải chuyện này còn có hai người khác. Hai người kia thoạt nhìn đều là người đi làm rất phổ thông, lúc nói chuyện cũng không có gì kì lạ, lúc này lo lắng trong lòng Vãn Hảo mới thức sự rơi xuống.

Xem ra trên thế giới này vẫn có người tốt, ai nói tất cả thương nhân đều gian trá giảo hoạt? Nhất thời Vãn Hảo sinh ra vài phần kính nể đối với Lục Thiệu Hành.
***

Mà giờ khắc này người được cô khen là người tốt Lục Thiệu Hành, đang ở trên lầu vô tình giễu cợt người nào đó.

"Không nghĩ tới Đường đại thiếu cũng có lúc làm loại chuyện này, tôi phải lập tức chia sẻ tin tức này cho bạn bè trong giới." Lục Thiệu Hành cười, làm bộ đã bắt đầu ấn di động.

Đường Khải Sâm nhẫn nại nhìn anh ta một cái: "Được tiện nghi còn khoe mẽ, quả nhiên nhân phẩm Lục Thiệu Hành cậu thật sự không được tốt lắm."

"Chậc." Lục Thiệu Hành cười càng thêm vui vẻ: "Có cơ hội xem người nào đó khốn quẫn, tôi rất là vui sướng, huống chi còn có thể được cái thanh danh tốt, cớ sao mà không làm."

Đường Khải Sâm không nói, cúi đầu nhấp ngụm cà phê, ánh mắt xuyên thấu qua tấm kính thủy tinh sát đất nhìn bóng người dưới lầu dần dần đi xa.

Lục Thiệu Hành chống cằm cũng đưa mắt nhìn Khương Vãn Hảo rời đi, nhìn đến lúc người lên xe đi mất, lúc này mới quay đầu không hiểu nhìn về phía người đàn ông trước mặt: "Nói thật, cậu nói cậu không thích cô ấy, nhưng lại tốn nhiều tiền như vậy tặng phòng ở, còn trăm phương nghìn kế không cho đối phương phát hiện... Đường Khải Sâm, trừ khi nói cậu đầu óc hỏng rồi, tôi thật nghĩ không ra lý do khác."

Đường Khải Sâm trầm mặc rất lâu, Lục Thiệu Hành cho rằng anh không định trả lời mình, lại nghe anh sâu kín phun ra một câu: "Vậy chắc là do đầu óc tôi hỏng thật rồi."

Lục Thiệu Hành kinh ngạc nhìn sang, nhưng Đường Khải Sâm đã đứng dậy đi ra ngoài.

"Ai, đừng mất hứng như vậy, ở lại trò chuyện trò chuyện nha." Lục Thiệu Hành nghiêng mình dựa tay vịn ở sảnh, cười híp mắt nói với người đang xuống tầng.

Đường Khải Sâm quay lưng với anh ta dựng ngón giữa: "Không đi tiếp tục để cậu chê cười tôi? Lục Thiệu Hành cậu dám đi nói lung tung tôi nhất định diệt khẩu cậu."

"Ai, thừa nhận có để ý đến Khương Vãn Hảo khó như vậy sao?" Lục Thiệu Hành nói xong quả nhiên không nghe được bất kì câu trả lời nào, vì thế lại chưa từ bỏ ý định hô: "Vậy còn hai phòng ở kia thì làm thế nào? Tiền công hai diễn viên lâm thời kia đâu? Trả luôn bằng phòng đó nhé? "

Đường Khải Sâm không để ý anh ta như trước.

Lục Thiệu Hành bĩu môi, dựa vào tay vịn uống cạn sạch chỗ rượu vang còn lại, a, sao anh ta lại chờ mong Đường Khải Sâm thích Khương Vãn Hảo vậy chứ? Đến lúc đó vì sĩ diện người nào đó có thể nuốt hận tự sát hay không?!

Cho dù vô ý kết giao một tên bạn xấu, nhưng mà giờ phút này tâm tình Đường Khải Sâm vẫn rất tốt, ngày đó sau khi trở về anh liền tính toán làm thế nào để thuận lợi đưa phòng ở đến tay Khương Vãn Hảo. Có lẽ là chuyện ngày đó kích thích anh rất lớn, tóm lại trong lòng anh cực kì không thoải mái, cảm thấy nhất định phải làm chút gì mới được.

Anh lái xe, ngoài cửa sổ xe gió nhẹ từ từ thổi qua, làm cho không khí khô nóng lúc trước như cũng nhẹ nhàng khoan khoái không ít. Đèn đỏ trước mắt, anh lại ngoài ý muốn nhìn thấy Khương Vãn Hảo.

Cô vẫn đi cái xe điện hỏng hôm trước, vẻ mặt chuyên chú đợi đèn xanh đèn đỏ, xe anh vừa vặn dừng bên cạnh cô, người phụ nữ đó thế nhưng hoàn toàn không phát hiện anh?!

Đường Khải Sâm ho một tiếng.

Khương Vãn Hảo lên tiếng trả lời nhìn lại, nhìn thấy anh cũng không có phản ứng gì, ngược lại vẻ mặt bình tĩnh tiếp tục nhìn thẳng đằng trước, giống như anh chỉ là người xa lạ bình thường.

Đường Khải Sâm trầm mặc vài giây: "Khương Vãn Hảo, thấy ông chủ không biết chào hỏi?"

“Vâng, Đường tổng xin chào." Vãn Hảo biết nghe lời trả lời, nói xong cũng một bộ dáng không định nói chuyện cùng anh, chỉnh lại mũ bảo hiểm.

Tâm tình tốt của Đường Khải Sâm nháy mắt trở thành hư không, nha đầu chết tiệt này, còn thật biết cách khiến cho người khác khó chịu.

Cuối cùng cũng tới đèn xanh, Khương Vãn Hảo vặn nguồn điện liền lao ra ngoài, Đường Khải Sâm nhìn cái xe hỏng một đường nhanh như điện chớp đi xuyên qua dòng xe cộ, chân mày như vặn lại với nhau.

Hay là lại đưa cho cô một chiếc xe?

***

Ý niệm này cũng chỉ chợt lóe lên trong đầu Đường Khải Sâm mà thôi, một mặt anh biết khả năng thực thi thành công dường như là số không, đưa xong phòng còn thêm xe nữa, Khương Vãn Hảo còn chưa dễ lừa gạt như vậy. Mặt khác, anh phát hiện cái xe hỏng kia cũng có lợi... Nói ví dụ hiện tại.

Anh vừa ra được không bao lâu liền nhìn thấy Khương Vãn Hảo ngừng lại ven đường, suy đoán hoặc là xe có sự cố, hoặc là hết điện.

"Cần giúp đỡ không?" Đường Khải Sâm dừng lại cạnh cô, cố hết sức đè nén khóe môi muốn giương lên.

Vãn Hảo nhìn anh một cái, như đinh đóng cột mà nhả hai chữ: "Không cần."

Bị cự tuyệt theo dự đoán, tâm tình Đường Khải Sâm lại phủ thêm một tầng âm trầm, lại vẫn đẩy cửa xuống xe, trực tiếp đi qua xem xét. Nhưng ba phút sau, anh thoáng lúng túng đứng lên, trên mặt biểu tình không thay đổi chút nào: "Để trợ lý lại đây đợi xe kéo, muốn đi đâu, tôi đưa em đi."

Đời này Đường Khải Sâm chưa bao giờ đi xe điện đâu, nhìn cũng nhìn không ra hỏng chỗ nào, cho nên khi xử lý tình huống chỉ có thể dựa vào xe của mình thôi.

Vãn Hảo biết đối phương cũng là có ý tốt, nếu cứ giống như con nhím thì không khỏi rất khác người, vì thế cố gắng bình tĩnh nói: "Dù sao tôi cũng có thời gian, có thể tự mình xử lý, không chậm trễ anh."

Trước kia Đường Khải Sâm cũng không phát hiện ra Khương Vãn Hảo cố chấp như vậy, đứng ở đó nhất thời cũng không biết có thể nói cái gì. Rõ ràng ở trên thương trường anh có thể nói khéo như rót mật, khi đàm phán cũng có thể dễ dàng khiến đối thủ bại lui liên tiếp, nhưng hôm nay đối với người phụ nữ này, thế nhưng càng lúc càng cạn lời.

May mắn di động Vãn Hảo vang lên, lúc này không khí giằng co mới khá hơn đôi chút, cô hơi nghiêng người đi nghe điện thoại, là điện thoại của Chu Tử Nghiêu.

"Anh về rồi?"

Đường Khải Sâm tinh tường nhìn thấy biểu tình thả lỏng trên mặt người phụ nữ kia, đáy mắt tối đen mơ hồ có ánh sáng lóe lên, đoán cũng biết ai ở đầu kia, nắm tay vốn đang rũ bên người không tự chủ siết lại.

Ánh mắt Vãn Hảo cũng nhìn thấy Đường Khải Sâm nhìn chằm chằm vào mình đánh giá, không được tự nhiên dời ánh mắt: "Ừm, em... không ở nhà, đang phải dừng ở bên đường."

"Không cần đến đây, anh vừa xuống máy bay quá mệt mỏi, về nhà nghỉ ngơi sớm một chút. Vâng, được rồi."

Khương Vãn Hảo chuyên chú nghe điện thoại, cố tình không để ý người bên cạnh, đến khi cúp điện thoại người nọ sớm không còn ở đây, cô không thể nói rõ là cảm giác gì, dù sao cũng không còn thất vọng nữa.

Ven đường khắp nơi đều là ô tô cùng người đi đường vội vàng qua lại, lúc trước cô đã gọi điện cho bộ phận sửa chữa xe điện, nhoáng cái đã qua hơn nửa tiếng mà vẫn chưa thấy bóng dáng họ. Vãn Hảo đành phải gọi lần nữa, lần này liền không có ai nghe máy, gọi lại vài lần vẫn như thế.  

Nhìn nhìn thời gian, thì ra cũng sắp đến lúc tan làm, có lẽ những người đó cũng không muốn đến đây. Vãn Hảo đang do dự có nên gọi tiểu Tào đến ứng cứu hay không, nhưng ngay lúc đang chần chờ, bỗng nhiên xe Đường Khải Sâm lại trở lại.

Tác giả có lời muốn nói:  chương sau có tiến triển =3=


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 11.07.2017, 22:26
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 16.10.2016, 08:08
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 83
Được thanks: 475 lần
Điểm: 45.95
Có bài mới Re: [Hiện đại] Cuộc hôn nhân mù quáng - Phong Tử Tam Tam [ Tuyển editor ] - Điểm: 51
Chương 14
Editor: Mỹ Mạnh Mẽ


Vãn Hảo nhìn kia xe càng ngày càng gần, sau đó chậm rãi dừng ngay trước mặt mình, nhưng xuống xe không phải là Đường Khải Sâm, mà là một người mặc đồng phục có in hình xe điện đánh dấu là nhân viên sửa chữa. Anh ta thoạt nhìn có vẻ không tình nguyện, nhưng hình như lại có nguyên nhân nào đó mà không thể không đến, cho nên vẻ mặt mâu thuẫn khó nhìn.

Anh ta lập tức đi tới chỗ Vãn Hảo: “Là xe này?”

"Vâng." Vãn Hảo len lén liếc mắt, trên ghế lái xe có người, nhưng bởi vì cửa xe là kính phản quang nên không thấy rõ vẻ mặt của người nọ.

Thợ sửa chữa đi găng tay liền cúi người bắt đầu bận việc, động tĩnh bùm bùm hơi lớn. Vãn Hảo thấy anh ta có vẻ tức giận, muốn nói vài câu cũng nhịn xuống, nhiều một chuyện không bằng bớt một chuyện, xong sớm một chút về nhà nấu cơm cho Bắc Bắc mới là quan trọng.

Ai biết thợ sửa chữa sửa xe kia cũng không hiền lành, giằng co một lúc miệng bắt đầu oán giận: "Xe này nhìn một cái cũng phải năm năm rồi, mua luôn cái mới không phải là xong sao, có bạn trai có tiền như vậy, còn tiết kiệm chút ấy làm gì? "

Vãn Hảo há miệng định đáp lại anh ta, vừa vặn từ phía sau lại truyền đến một giọng nam sắc bén: “Mua hay không thì kệ chúng tôi, trước đó việc của cậu là sửa tốt cái xe này.”  

Thợ sửa chữa đang ngồi trên mặt đất biểu tình hơi ngượng ngập: “Tôi đây không phải là suy xét đến an toàn của cô ấy sao? Một cái đề nghị mà thôi.”

"Chức trách của cậu là giải quyết vấn đề thay khách hàng, chứ không phải đặt ra vấn đề." Đường Khải Sâm nói xong lại trầm giọng: "Còn có, nói với cô ấy khách khí một chút."

Thợ sửa chữa kia đại khái là bị khí thế của anh trấn trụ, huống chi từng câu chữ đều không cho phản bác, vì thế im lặng không nói chỉ gấp rút làm việc.

Vãn Hảo có thể cảm nhận được người đàn ông kia đang đứng sau lưng mình, cắn cắn môi, vẫn là xoay người đối mặt với anh nói một câu: “Cảm ơn anh giúp đỡ.”

Đường Khải Sâm lại hơi nhíu ấn đường, tựa hồ có chút mất hứng: "Ở trước mặt tôi rất có bản lĩnh, sao vừa đến trước mặt người khác liền sợ hãi. Khương Vãn Hảo, khí thế thay bạn học bênh vực kẻ yếu trước kia của em đi đâu rồi?”

Từ trước người phụ nữ này chính là một người tốt mù quáng, không biết trời cao đất dày đem đến cho anh bao nhiêu tai họa, chỉ cần cô nhìn thấy bất công thì nhất định sẽ tìm cách sửa đúng. Nhưng vừa rồi thì sao? Anh ngồi trong xe nhìn một lúc lâu, thế nhưng cô vẫn sụp mi thuận mắt đứng đó, anh thấy mà trong lòng nổi giận.

Tại sao ai cũng có thể ném sắc mặt không tốt cho cô? Khương Vãn Hảo không nên để như vậy!

Đáy lòng Vãn Hảo cũng sinh ra vài phần hoảng hốt, đúng nhỉ, trước kia cô đâu có sợ cái gì? Nhưng khi đó Khương Vãn Hảo cái gì cũng có, mà bây giờ...

Kiếm sống lâu, nhiều góc cạnh hơn nữa cũng sẽ bị bào mòn, nhưng nói lời này anh cũng không hiểu. Trước kia Khương Vãn Hảo và Đường Khải Sâm nhiều lắm chỉ là phương diện tinh thần môn không đăng hộ không đối, mà nay, hai người hoàn toàn triệt để là người của hai thế giới, không thể đạt đến nhận thức chung.

Vãn Hảo nhìn anh một cái, không giải thích thêm, chỉ nói: "Làm phiền nhiều rồi, phần còn lại một mình tôi cũng…—— "

"Giúp em nhiều như vậy, một câu cám ơn là muốn đuổi tôi?" Đường Khải Sâm không phong độ chút nào cắt ngang, thoạt nhìn lại có vẻ tức giận hơn hồi nãy.

Thấy anh nói đương nhiên như vậy, cuối cùng Vãn Hảo không thể nhịn được mở miệng hỏi: "Anh còn giúp tôi cái gì?"

"..." Chuyện phòng ở, thế nhưng cố tình không thể nói được.

Đường Khải Sâm đứng ở đó như nghẹn thành nội thương, cuối cùng hung hăng trừng mắt liếc cô: "Mời tôi ăn cơm!"

Anh ta nói xong cũng hùng hổ lên xe, Vãn Hảo đứng tại chỗ quả thực hoàn toàn không nói được gì. Thợ sửa chữa vểnh tai nghe hết, lúc này nhân cơ hội lửa cháy đổ thêm dầu: "Cô à, tính tình của bạn trai cô không được tốt lắm, loại người có tiền này, cô cần phải lo lắng rồi.”

"Lo lắng cái gì?" Vãn Hảo nhíu mày nhìn anh ta.

"Lo lắng anh ta đùa giỡn cô đó! Cô nghĩ câu chuyện cô bé lọ lem là có thật chắc, loại người có tiền này tôi gặp nhiều hơn cô, nhiều lắm chỉ là chơi đùa với cô.” Thợ sửa chữa một bên vặn đinh ốc, một bên nghiến răng nghiến lợi nói, "Giống như chó nhỏ mèo nhỏ nhào vào cô, ngẫu nhiên cho cô nếm thử chút ngon ngọt, bị móng vuốt cào vào cũng cảm thấy thật thú vị.”

Anh ta thấy Vãn Hảo không nói lời nào, lại bổ sung: "Nói trắng ra, chính là coi cô như là một thứ để điều hòa cuộc sống mà thôi."

Vãn Hảo hoàn toàn trầm mặc, gần đây biểu hiện của Đường Khải Sâm có phần khác thường, nhưng chuyện ác liệt như thế anh hẳn là chưa đến mức…

***

Thật sự Đường Khải Sâm còn theo Khương Vãn Hảo một mạch đến nhà cô, bản thân anh cũng biết đường, cô muốn ngăn cũng không ngăn được. Đi đến dưới lầu, Vãn Hảo đành phải thỏa hiệp: “Có thể đi ăn, ăn xong lập tức về.”

Đã quen bị ghét bỏ,  thế nhưng Đường Khải Sâm cũng có thể chịu nhịn nhận lấy điều khoản bất công này, lạnh nhạt gật đầu: “Có thể.”

Vãn Hảo hoài nghi nhìn anh một cái, gần đây người này thực sự quái dị, chẳng lẽ bị thợ sửa chữa kia nói trúng rồi? Đường Khải Sâm thấy cô đứng yên không động tĩnh gì, ánh mắt quỷ dị nhìn cằm mình chằm chằm, nhíu nhíu mày: "Đi ăn cơm mà thôi, cũng không phải ăn em, sao lại do dự lâu như vậy.”

Vãn Hảo bị anh chế nhạo, gương mặt xấu hổ một trận: "Dám có ý tưởng lộn xộn thử xem."

Đường Khải Sâm lập tức vui vẻ: "Ý tưởng như nào được gọi là lộn xộn, nói nghe một chút, tôi sẽ cố gắng khắc chế.”

Biết là anh cố ý, Vãn Hảo mới không mắc mưu đâu, cầm đồ đạc đi lên lầu trước, Đường Khải Sâm một đường theo sau, người phụ nữ này lại cố tình không mở miệng, anh tự cảm thấy nhàm chán, bèn tiến lên cầm túi mua hàng trên tay cô.  Trong giây lát đầu ngón tay hai người chạm vào cô lập tức thu tay, túi đồ to suýt rơi xuống đất.

Giống như cảnh thái bình giả tạo lúc trước đều bị vạch trần, cuối cùng quan hệ như hoa trong gương trăng trong nước của hai người vẫn lộ nguyên hình. Đường Khải Sâm đứng ở hành lang nơi ánh sang đang tối dần, trầm mặc nhìn cô: "Chán ghét tôi như vậy sao?”

Vãn Hảo cũng đang đứng trong ánh đèn mờ tối: “Anh suy nghĩ nhiều rồi, không đến nỗi chán ghét, nhưng chắc chắn là không thích.”

Đường Khải Sâm nhìn bóng dáng cô bước nhanh lên lầu, ánh mắt phức tạp khó đoán.

Hôm nay tiểu Tào nhàn rỗi, đã sớm đi đón Bắc Bắc về, hai người đang tranh giành cái ti vi. Thấy Vãn Hảo mở cửa bước vào thì đồng loạt nhìn cô xin giúp đỡ.

"Dì Hảo, dì tiểu Tào bắt nạt con.” Bắc Bắc dẩu môi cáo trạng, “Con là đứa nhỏ, thế mà dì ấy cứ bắt con xem phim Hàn.”

Tiểu Tào không cam tâm yếu thế phản bác: "Kết quả này con phải tự chịu chứ, ai vừa rồi ăn bánh ngọt của dì ở trên đường, sau đó đồng ý rồi bây giờ lại đổi ý!”

"Nhưng con đã để cho dì xem một tập, một khối bánh ngọt đương nhiên chỉ được xem một tập chứ.”

"Con —— "

Hai người cứ thế tranh chấp nhau, nhưng lòng Vãn Hảo rõ ràng không đặt tại nơi này, cô lên đây mới nhớ đã quên lấy lại túi đồ, người kia trong cơn giận dữ sẽ không ném đi chứ? Lấy tính tình kia của anh hẳn là bây giờ đuổi theo cũng không kịp, nhưng bên trong còn có mấy tờ hợp đồng…

Một lớn một nhỏ kia tranh chấp hồi lâu mới phát hiện cô bất thường, Tiểu Tào buông điều khiển từ xa đi tới, từ trên xuống dưới đánh giá cô: "Sao thế, sắc mặt khó coi như vậy?"

Cô vừa nói xong, cánh cửa sắt liền bị người từ bên ngoài mở ra. Tiểu Tào thấy rõ người tới triệt để sợ ngây người, nhanh chóng đứng thẳng tắp: "Đường Đường Đường tổng!"

Bắc Bắc cũng ngoài ý muốn nhìn Đường Khải Sâm ngoài cửa, sao ông chú hư hỏng này lại đến đây?!

***

"Khương Vãn Hảo, lần này chị nhất định phải nói thật cho em!” Tiểu Tào chen ở trong bếp, hung ác giơ một quả mướp đắng ép hỏi: "Rốt cục chị với Đường tổng xảy ra chuyện gì? Nay đã tìm đến cửa, nếu lừa em em sẽ tuyệt giao với chị!"

Vãn Hảo thở dài, đưa củ hành tây cho cô ấy: “Bóc vỏ hộ chị.”

Tiểu Tào trừng mắt, Vãn Hảo lại cười hì hì nói: "Chị không muốn lừa em, anh ấy là chồng trước của chị, nhưng bốn năm nay không liên lạc. Hai người không có gì liên quan nữa, nói cũng chẳng để làm gì.”

Lượng tin tức này thực sự quá lớn, tiểu Tào đứng ở đó nửa ngày không tiêu hóa được: "Trời ơi, hiện thực so với tiểu thuyết quả nhiên còn máu chó hơn, chị có chồng trước có tiền như vậy lại đi chen chân vào kí túc xá công nhân viên với em?”

Thấy Vãn Hảo vẫn đang bình tĩnh rửa rau, lập tức cô lại tiến lên trước nhỏ giọng hỏi: "Anh ta phải chăng muốn gương vỡ lại lành cùng chị nha?"

"Không." Vãn Hảo trực tiếp đánh vỡ ảo tưởng của cô ấy: "Anh ta sắp kết hôn, em quên à?”

Nhất thời tiểu Tào nghẹn họng: "Vậy anh ta đang làm gì đây? Ngồi hưởng tề nhân chi phúc sao?” (Tề nhân chi phúc: ý chỉ cuộc sống giàu sang sung sướng, nhiều thê thiếp).  

Vãn Hảo không biết trả lời tiểu Tào như thế nào, nhưng loại chuyện tề nhân chi phúc này, Đường Khải Sâm khinh thường làm. Trong cuộc hôn nhân vài năm đó, rất ít khi anh chủ động chạm vào cô, rõ ràng người đàn ông này có đầy đủ các yếu tố, nhưng những người khác phái bên cạnh anh có thể đếm trên đầu ngón tay.  

Muốn nói trải nghiệm tình cảm của anh, đại khái chỉ có cô và Lộ Lâm thôi.

Không đúng, cô có lẽ chỉ là người qua đường Giáp Ất Bính Đinh trong cuộc sống của anh mà thôi, không được tính là tình sử.  

Tiểu Tào thấy cô thật lâu không nói lời nào, trong lòng đã đoán được bảy tám phần: "Ly hôn... Là vì anh ta làm chuyện có lỗi với chị?” Dù sao cũng là người trường kì ngâm trong dâm ý của tiểu thuyết ngôn tình, trong đầu đã nhanh chóng bổ não một màn hào môn ngược luyến.

Vãn Hảo lại không hề thỏa mãn tò mò của cô ấy, nhận lấy hành tây: "Em đi ra trông Bắc Bắc hộ chị.”

"Không đi." Tiểu Tào nghiến răng: “Kể cả anh ta trưởng thành đẹp trai lại là ông chủ của em, em cũng không có cách nào ở cùng một phòng với kẻ cặn bã.”  

"..."

"Khương Vãn Hảo, vậy sao chị còn dây dưa không rõ ràng với anh ta? Đừng nói anh ta giúp chị sửa xe, ngay cả mua phòng ở cho chị cũng không có gì.” Xem ra tiểu Tào rất muốn bênh vực kẻ yếu. d.d.l.q.d.

Vãn Hảo nghĩ nghĩ, thành thật trả lời: "Nếu như vậy, không phải chứng minh chị vẫn còn để ý sao? Không phải sẽ làm cho anh ta thật vui vẻ sao?”

Tiểu Tào trợn mắt há hốc mồm, giơ ngón cái với Vãn Hảo.

***

Mà bên trong phòng khách, Bắc Bắc ai oán mà ngồi một góc sô pha, phát ra oán giận với Đường Khải Sâm: "Chú—— "

Đường Khải Sâm không thể nào sẵn lòng quan tâm vật nhỏ này, anh còn nhớ rõ bản thân mình mỗi lần thấy cậu nhóc đều không có chuyện tốt, nhưng lúc này vẫn là không tình nguyện nhìn nhóc một cái: "Chuyện gì?"

Bắc Bắc chỉ chỉ điều khiển từ xa bên cạnh anh, lại lên án nhìn nhìn bản tin tài chính kinh tế đang phát: "Chú cần phải nhường nhịn trẻ con, bên cạnh còn có trẻ con, sao lại xem chương trình khó hiểu như vậy?"

"À." Đường Khải Sâm như đang đăm chiêu gật gật đầu: "Vậy cháu chơi đồ chơi đi."

"..." Bắc Bắc tức giận phồng khuôn mặt nhỏ nhắn.

Ánh mắt Đường Khải Sâm đảo qua liền nhìn thấy dáng vẻ tức giận mà không dám nói gì, khuôn mặt nhỏ nhắn đều nghẹn đỏ, bộ dáng kia tựa như quả cà chua nhỏ. Anh không nhịn được buồn cười, dứt khoát vẫy vẫy tay với đứa bé: "Lại đây."

Bắc Bắc trợn trắng mắt không nhìn anh. d.d.l.q.d.

"Nếu cháu trả lời ta một vấn đề, ta liền cho cháu." Anh đắc ý lắc lắc điều khiển từ xa, không cảm thấy xấu hổ khi uy hiếp một đứa trẻ năm tuổi chút nào.

Bắc Bắc nhíu mày suy nghĩ, cuối cùng chậm rì rì xê dịch đến bên người anh: "Hỏi cái gì?"

Đường Khải Sâm mắt hướng đến phòng bếp, đè thấp tiếng nói: "Cháu thường xuyên ở cùng dì Khương à? Mẹ cháu bình thường cũng ở lại đây?”

Bắc Bắc mở to đôi mắt đen trắng rõ ràng nhìn chằm chằm Đường Khải Sâm, hoàn toàn không chú ý đến đối phương không chỉ hỏi một câu, vô tội gật gật đầu:"Đúng vậy, mẹ nói dì Khương một mình thật cô đơn, hơn nữa mẹ muốn chăm sóc ba, cho nên không rảnh. Nhưng sao chú lại hỏi cái này?”

Đường Khải Sâm không lập tức nói chuyện, cách gần như vậy, anh cơ hồ không khống chế được ý muốn vò đầu đứa bé này. Nhưng anh rất nhanh khống chế được ý tưởng khó hiểu này, còn nói: “Khương Vãn Hảo, cô ấy thật sự chỉ là dì cháu?"

Bắc Bắc lại càng kỳ quái, nghiêng đầu đối mặt với anh: "Chú à, người thật ngu nha, cháu gọi dì Khương thì đương nhiên dì là dì của cháu. Đơn giản như vậy mà cũng hỏi, mẹ chú không đưa chú đến trường sao?”

Đường Khải Sâm biết không thể cùng vật nhỏ này nói chuyện phiếm! d.d.l.q.d.

"Chú không đến trường, không nên xem chương trình phức tạp như vậy a——" Bắc Bắc thuận thế liền lấy điều khiển từ xa trong tay anh, suôn sẻ đổi sang kênh thiếu nhi, “Chúng ta cùng nhau xem “Cây thông minh” đi.”

Thật đúng là lần đầu tiên Đường Khải Sâm bị một đứa trẻ làm cho tức giận như thế này, ngay cả đứa cháu Cầu Cầu cũng đáng yêu hơn vật nhỏ này nhiều. Đây nhất định không thể nào là đứa nhỏ kia, Khương Vãn Hảo không có can đảm lừa anh, nhà họ Chung cũng sẽ không nhận một đứa trẻ không rõ lai lịch làm cháu nội.

Vãn Hảo bưng đĩa đi ra liền nhìn thấy Đường Khải Sâm đang nhìn chằm chằm bóng dáng Bắc Bắc thất thần, trái tim hung hăng run lên, lại cực lực trấn định nói: "Có thể ăn cơm."

Đường Khải Sâm nheo mắt nhìn qua, ánh mắt hai người  chạm vào nhau, Khương Vãn Hảo liền chuyển mắt đi nơi khác.


Đã sửa bởi Mỹ Mạnh Mẽ lúc 13.07.2017, 22:56.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
10 thành viên đã gởi lời cảm ơn Mỹ Mạnh Mẽ về bài viết trên: An Du, Hoàng Nhất Linh, Huogmi, Phụng, Tiểu Linh Đang, huongbich, nghê giãn, paru, qh2qa06, ꧁A Trạch꧂
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 82 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: hnim_ah, hongyu, Thvn1010, Thảo TNLuân và 557 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (HOÀN)

1 ... 183, 184, 185

[Cổ đại] Yêu nghiệt khuynh thành Minh vương độc sủng - Thụy Tiếu Trụ

1 ... 47, 48, 49

3 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

4 • [Cổ đại - Huyền huyễn] Sư phụ Ma Quân đồ đệ Thượng Thần - Tô Nhị Khuyết

1 ... 26, 27, 28

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 155, 156, 157

[Hiện đại] Bà xã anh chỉ thương em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 145, 146, 147

[Hiện đại] Hoa hồng nhỏ của anh - Song Du

1 ... 17, 18, 19

[Xuyên không] Chuyên tâm độc sủng mùa xuân của hạ đường thê - Vũ Sơ Tình

1 ... 35, 36, 37

9 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C957

1 ... 136, 137, 138

10 • [Xuyên không - Huyễn huyễn] Ma phi khuynh thế độc sủng nàng - Dạ Ngữ Phàm

1 ... 37, 38, 39

11 • [Hiện đại] Anh nghĩ anh sẽ không thích em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 40, 41, 42

12 • [Hiện đại] Nhốt yêu - Sắc

1 ... 13, 14, 15

13 • [Xuyên không Dị giới] Phượng nghịch thiên hạ - Lộ Phi (Phần 1)

1 ... 176, 177, 178

14 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C71]

1 ... 27, 28, 29

15 • [Hiện đại] Làm thế nào để ngừng nhớ anh - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 20, 21, 22

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

17 • [Hiện đại - Võng du] Cô dâu Hoa Yêu - Mặc Thanh Thành

1 ... 24, 25, 26

18 • [Xuyên không Dị giới] Phượng nghịch thiên hạ - Lộ Phi (Phần 2)

1 ... 186, 187, 188

19 • [Cổ đại] Kiêu Tế - Quả Mộc Tử

1 ... 52, 53, 54

20 • [Xuyên không] Cuộc sống nông thôn nhàn rỗi - Kẹo Vitamin C

1 ... 108, 109, 110



TranGemy: Hôm nay của bạn thế nào, How are you today?
LogOut Bomb: heocon13 -> dienvi2011
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc nghiệm] Bạn có tò mò nhân cách thứ hai nào đang trú ẩn trong mình?
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 273 điểm để mua Phù thủy mặt trăng
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> y229917
Gwendolynn: ồ, cảm ơn mn
heocon13: rank đó dừng đăng thì vẫn còn nguyên thôi, chỉ là nếu đăng tiếp thêm đến một số lượng post nhất định thì sẽ được chuyển sang rank khác
Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 360 điểm để mua Cặp đôi cherry
Gwendolynn: 1 ngày post bao nhiêu bài mới giữ đc rank vậy b?
Công Tử Tuyết: không nhé
Gwendolynn: ai cho mình hỏi với, cái rank thành viên năng nổ hay thành viên nổi bật ấy có phải rank mãi mãi ko? Dừng đăng bài có bị mất không nhỉ?
Shop - Đấu giá: Thải Nhi vừa đặt giá 251 điểm để mua Korean Prince
TranGemy: [Hiện đại] Quấn hôn: Tổng giám đốc thô bạo của tôi - Nam Mịch chương 261, truyện cập nhật chương mới 4 - 7 chương/tuần.
Shop - Đấu giá: Leslie Juan vừa đặt giá 300 điểm để mua Bánh kem gấu con
Shop - Đấu giá: Gwendolynn vừa đặt giá 925 điểm để mua Bông tai đá Topaz xanh London
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 535 điểm để mua Chuột Minnie 2
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 248 điểm để mua Bé Mascot hồng
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 248 điểm để mua Vịt Daisy
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 250 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: sun520 vừa đặt giá 508 điểm để mua Chuột Minnie 2
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 880 điểm để mua Bông tai đá Topaz xanh London
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 482 điểm để mua Chuột Minnie 2
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 837 điểm để mua Bông tai đá Topaz xanh London
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 796 điểm để mua Bông tai đá Topaz xanh London
mymy0191: g9 cả nhà.:D
Xích Liên Nhi: alo
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 757 điểm để mua Bông tai đá Topaz xanh London
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc nghiệm] Bạn có tò mò nhân cách thứ hai nào đang trú ẩn trong mình?
Shop - Đấu giá: Vidia vừa đặt giá 248 điểm để mua Bộ đồ Bikini sọc tím
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 720 điểm để mua Bông tai đá Topaz xanh London

DiendanLeQuyDon | ddLQD | Phong thu am | studio | YeuCaHat
Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.