Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 59 bài ] 

Giày thủy tinh của cô bé lọ lem - Súp Lơ Leng Keng

 
Có bài mới 26.02.2020, 17:02
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Bạch Xà Bang Cầm Thú
Đại Thần Bạch Xà Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 02.08.2017, 20:57
Tuổi: 22 Nữ
Bài viết: 416
Được thanks: 2417 lần
Điểm: 37.07
Có bài mới Re: [Hiện đại] Giày thủy tinh của cô bé lọ lem - Súp Lơ Leng Keng - Điểm: 29
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 51: Gặp lại thầy giáo
Editor: Voicoi08
Beta: Lô Vỹ Vy Vy, Maria Nyoko

Lại một năm nữa đến mùa chia tay, vừa đến tháng sáu, trong vườn trường có rất nhiều những băn khoăn buồn bã, nơi nơi đều thấy sinh viên đang chụp ảnh lưu niệm, hằng đêm đều có người uống đến say để nhớ tình bạn. Chập tối, một ngày cực nóng cũng chưa hạ nhiệt độ xuống, Tảo Tảo mặc một chiếc váy màu trắng nhàn nhã đi ở cửa sau, chiếc váy được cắt may vừa người khiến cô có vẻ trong trắng đẹp đẽ, thướt tha duyên dáng, giống như dáng vẻ cao ngất của cây Thanh Liên, đắm chìm trong những ngày hè tràn đầy ánh nắng tươi đẹp.

Hôm nay là liên hoan tốt nghiệp lớp cô, uống xong bữa rượu chia tay này, sẽ không còn là sinh viên trong trường, lúc Tảo Tảo đến thì đa số sinh viên đều đã có mặt, lớp cô có hai mươi mấy người nên gọi hai cái bàn, bên cạnh cũng có mấy bàn đều là sinh viên nâng chén uống thoải mái, Lâm Tâm đã giữ cho cô một chỗ tốt từ sớm, Tảo Tảo vừa đi vào đã bị cô kéo đi, trên bàn rượu, sinh viên nào cũng rất xúc động, thường thấy trường hợp ôm ấp và nỉ non.

Bỗng nhiên bàn bên cạnh có một bạn nam hơi lung lay, hình như uống hơi nhiều, phía sau có mấy người muốn giữ chặt anh, anh lại vung cánh tay, phun ra những từ không rõ: “Các cậu đừng cản mình, cô ấy không biết mình thích cô ấy, luôn luôn không biết, ngày mai mình phải đi rồi, hôm nay mình nhất định phải nói cho cô ấy biết.”

Anh nghiêng ngả chao đảo đi đến bên người Tảo Tảo, Tảo Tảo ngẩng đầu, bạn học nam này cô có biết, là một người nhanh nhẹn trong lớp cô, đã làm việc trong hội học sinh, nhưng cô và cậu cũng chỉ trong giới hạn là quen biết mà thôi.

Bạn học nam kia nhìn chằm chằm vào cô, ánh mắt nóng bỏng: “Tảo Tảo, mình thích cậu, luôn luôn thích cậu.”

Trước mắt cô, một đôi mắt đen nhưng sáng ngời, chứa đựng sự nhiệt tình, Tảo Tảo cảm thấy trong lòng cô như có cái gì đó đụng mạnh phải, hơn ba năm trước cũng có đôi mắt như vậy nhìn cô, chủ nhân của ánh mắt đó cũng nói với cô: “Tảo Tảo, anh thích em.”

Bạn học nam ngơ ngác nhìn cô, trong lòng cô mềm nhũn, gương mặt lạnh nhạt, bình tĩnh cũng hiện lên chút dịu dàng, nhẹ giọng nói: “Mình biết rồi, cám ơn cậu.”

Bạn học sinh nam kia bị bạn học lôi đi, Tảo Tảo cũng không còn tâm trạng như vừa rồi, giờ phút này của hai năm trước anh đã đi rồi, đêm đó, trước khi đi, anh say rượu đi đến dưới kí túc xá của cô, nhưng cô cũng không đi xuống, cô biết thời gian anh đi, nhưng cô không đến đưa anh, cô ngồi một ngày trời trong phòng học mà cô đã từng ngồi ôn tập suốt đêm với anh, cô yên lặng nhớ lại những lúc anh nghịch ngợm, anh dịu dàng, anh xúc động, lúc cô về phòng ngủ thì Hồng Nhan lại nói với cô, anh ở dưới lầu không rên một tiếng, đợi cho đến phút cuối trước khi lên xe.

Hai năm nay, anh không còn liên lạc với cô, lại luôn có người nói từng chút từng chút về anh trước mặt cô, sau khi anh về nhà cũng không đến trường học, mà vào một công ty buôn bán bên ngoài, anh rất nhiệt huyết trong công việc, thành tích cũng nổi bật, anh có bạn gái, anh thâm tình thủy chung với bạn gái. Cô mỉm cười nghe, nhàn nhạt nói, dáng vẻ này mới tốt. Nhưng sau khi cô quay người lại thấy ánh mắt chua xót.

Trên bàn rượu đã loạn thành một đống, không ít những bạn học có quan hệ thân mật đều ôm nhau khóc rống.

Tảo Tảo còn đang ngẩn người, bỗng nhiên cơ thể cô căng thẳng, hóa ra là Lâm Tâm ngồi bên cạnh ôm chặt lấy cô, Lâm Tâm nức nở tựa vào vai cô: “Tảo Tảo, đều do mình hại cậu, nếu không phải vì mình thì cậu cũng không cần phải về nhà.”

Hình phạt của Tảo Tảo đến bây giờ cũng không hết, trên lưng mang hình phạt thì việc tìm việc xung quanh cũng vướng phải khó khăn, chỉ có thể về nhà dựa vào quan hệ, vào một công ty không lớn làm kế toán.

Nước mắt của Lâm Tâm nhanh chóng làm ướt váy cô, ánh mắt của Tảo Tảo cũng đỏ lên, cô vỗ nhẹ lên lưng Lâm Tâm, dịu dàng nói: “Không có việc gì, không phải mình vẫn tốt sao, lại nói mọi người trong nhà đều mong mình về. Đừng khóc, đồ ngốc.”

Lâm Tâm khóc càng ngày càng hăng, dần dần ngay cả Hồng Nhan, Nghiêm Bình, A Y, Guli, Lưu Lâm cũng từng người từng người gia nhập, nhóm sinh viên nữ phòng 317 ôm nhau thành một đoàn, ai ai cũng lớn tiếng khóc, có lẽ vì không bỏ được đoạn tình cảm, có lẽ vì mất đi những năm tháng rực rỡ, có lẽ vì lần này xa nhau, cũng có lẽ không vì cái gì cả, chính là muốn tận tình một lần cuối cùng trong vườn trường.

Mỗi người đều phải lớn lên, một ngày nào đó muốn ra khỏi vườn trường tinh khiết, một ngày nào đó phải đối mặt với hiện thực xã hội, gặp lại, bạn học của tôi, gặp lại, thầy giáo của tôi, gặp lại người thầy lớn của tôi, gặp lại người tôi yêu.

-.-. ta là đường phân cách đưa tiễn. - .-

Đứng ở nhà ga, Tảo Tảo và Hồng Nhan tiễn người cuối cùng trong phòng ngủ, Lâm Tâm.

Tiếng còi chói tai vang lên, bạn trai đương nhiệm của Lâm Tâm, đầu bếp nhỏ dắt Lâm Tâm đang khóc đến rối tinh rối mù, tỉ mỉ cầm khăn giấy lau nước mắt cho cô, bỗng nhiên, Lâm Tâm ôm lấy Tảo Tảo, nhẹ giọng nói bên tai cô: “Tảo Tảo, mình đi rồi, cậu phải suy nghĩ cẩn thận về lời nói hôm qua của mình.”

Ngày hôm qua, lúc về phòng ngủ, Lâm Tâm nhất định phải ngủ với cô, chen lên giường cô, nói chuyện với cô cả đêm. Cuối cùng, khi Tảo Tảo sắp ngủ, cô ấy nói một câu: “Tảo Tảo cậu phải bắt đầu lại lần nữa, quên Tiểu Dã đi.”

Nhìn bóng lưng tựa vào nhau của Lâm Tâm và đầu bếp nhỏ, Tảo Tảo hốt hoảng nhớ lại cô gái từng có vẻ mặt tái nhợt nằm trên giường, nước mắt rơi đầy mặt.

Cuối cùng tất cả mọi chuyện cũng qua, thời gian lông bông, xúc động đều đi qua, cô gái vì một tình yêu hư vô liều lĩnh trong kí ức cũng càng chạy càng xa. Lâm Tâm nhô đầu ra cửa sổ xe lửa vẫy tay với các cô, xe lửa chuyển động, đầu bếp nhỏ kéo Lâm Tâm vào toa xe, dịu dàng ôm nỉ non, nhẹ nhàng vỗ vai cô.

“Trước ngày đều đi xa

Tôi cũng sắp có vợ của tôi

Thỉnh thoảng tôi cũng lật ảnh chụp

Kể cho cô người ngồi cùng bàn

Ai cưới người đa sầu đa cảm

Ai an ủi bạn thích khóc

Ai cuốn mái tóc dài lại

Ai làm áo cưới cho bạn.”

Đưa Lâm tâm đi xong, Tảo Tảo và Hồng Nhan đều về phòng ngủ, Tiêu Dương đã chờ ở dưới lầu, sau khi anh tốt nghiệp anh lựa chọn từ bỏ công việc nhân viên công vụ ở quê nhà họ Liễu, chọn ở lại trường. Năm đó trong mấy người kia chỉ còn một mình anh ở lại bên cạnh cô, lần này cuối tháng năm anh được nghỉ phép, cố ý chờ cô cùng nhau về nhà.

Hồng Nhan giúp Tảo Tảo mang hành lí xuống dưới tầng, bỗng nhiên lại dừng bước nhìn về phía trước.

Giữa trưa ngày hè, ánh nắng mạnh mẽ chiếu xuống cây đại thụ ven đường, xuyên qua tán lá sum xuê tạo thành những chỗ được ánh mặt trời chiếu xen kẽ, Tiêu Dương dựa vào lan can mà trước kia Tiểu Dã cũng dựa vào, cành lá của cây đại thụ cũng thấm ánh nắng mặt trời loang lổ trên tóc anh, trên bờ vai, một trận gió nhẹ lướt qua, cành lá nhẹ nhàng rung động, những điểm sáng dừng trên người anh cũng bắt đầu chuyển động, giống như đang nhẹ nhàng vẫy tay với ai đó.

Hồng Nhan ôm Tảo Tảo một cái: “Tảo Tảo, anh ấy đang đợi cậu đấy, đi thôi.”

Tiêu Dương nhìn thấy các cô, mỉm cười đi về phía cô, trong cơn hoảng hốt, dường như Tảo Tảo nhìn thấy người trong trí nhớ kia đang cười hì hì đi về phía cô.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xin ủng hộ:  
  
  
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 26.02.2020, 17:03
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Bạch Xà Bang Cầm Thú
Đại Thần Bạch Xà Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 02.08.2017, 20:57
Tuổi: 22 Nữ
Bài viết: 416
Được thanks: 2417 lần
Điểm: 37.07
Có bài mới Re: [Hiện đại] Giày thủy tinh của cô bé lọ lem - Súp Lơ Leng Keng - Điểm: 36
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 52: Mới vào xã hội
Editor: Voicoi08
Beta: Lô Vỹ Vy Vy, Maria Nyoko

Theo âm lịch, hôm nay là 26 tháng 12, trời bắt đầu có tuyết rơi, đa số các công ty đều được nghỉ phép, Tảo Tảo vẫn giữ vững vị trí.

Trong phòng tài vụ và kế toán có ba người chỉ còn lại mình cô, nhân viên thu chi Tiểu Vương gặp lãnh đạo rồi sau cũng đi trước, kế toán là chị Lí thì trong nhà có việc, hôm nay chị cũng gọi điện thoại đến nói không đi.

Tảo Tảo ngồi trong phòng làm việc không có việc gì, một bên lật xem sách kế toán, một bên kiểm tra sổ kế toán trên màn hình máy tính. Cô đến công ty này được nửa năm, sau khi thi được bằng kế toán, kế toán Lý sợ cô đoạt mất vị trí, không chịu dạy cho cô chuyện gì, Tảo Tảo cũng thấy bất đắc dĩ, chỉ có thể tự mua sách kế toán về học.

Dưới phân xưởng mọi người cũng đã nghỉ phép từ sớm, trong văn phòng cũng không có người, Tảo Tảo đọc mệt mỏi, đứng lên chuẩn bị rót cốc nước uống, lúc này Thái tử gia lại mang một người đi vào.

Thái tử gia dùng giọng điệu ban ơn nói: “Trước đưa cho anh một nửa, thật sự là nhìn vào chuyện đến năm mới mà anh còn chưa về nhà, giống với một số công ty trong vùng này thì đến sau này cũng chưa chắc đã được lấy tiền đâu.”

Thái tử gia quay đầu nhìn văn phòng, nhíu nhíu mày: “Tại sao trong phòng chỉ có mình cô, kế toàn Lý và Tiểu Vương đâu?”

Tảo Tảo lấy chìa khóa tủ sắt ra, mở tủ lấy chi phiếu ra đưa cho Thái Tử: “Kế toán Lý có chút việc nên giao chìa khóa cho tôi.”

Thái Tử giận tím mặt: “Không giống nhau, cái chìa khóa này là cô ấy chuyên trách bảo quản, tại sao có thể tùy tiện giao cho người khác.”

Nói nhiều sai nhiều, Tảo Tảo im lặng, người đến đòi tiền càng nơm nớp lo sợ, sợ Thái tử gia trong cơn tức giận mà một nửa cũng không cho.

Thái tử gia viết xong chi phiếu lại bắt đầu tức giận: “Tiểu Vương đâu, ngay cả một con nhóc cũng bắt đầu nhàn hạ, Tiểu Tần, cô gọi điện cho cô ta, bảo cô ta lập tức trở về cho tôi.”

Tảo Tảo không nói hai lời, lập tức gọi vào số máy ở nhà của Tiểu Vương, Tiểu Vương đang chơi đùa với bạn trai, trong tai nghe truyền đến tiếng cười ha ha, mặt Thái tử gia càng thêm đen.

Lúc Tiểu Vương chạy đến, Thái tử gia còn chưa đi, đang chờ cô ấy, sau khi Thái tử gia mắng Tiểu Vương một trận xong, bỗng nhiên ánh mắt hoa đào lại nhíu lại, nhìn về phía Tảo Tảo mở miệng: “Cùng là người trẻ tuổi, Tiểu Vương, theo lí cô là nhân viên cũ, nhưng chính cô tự nhìn xem, Tiểu Tần người ta làm gì, cô làm gì?”

Tảo Tảo hô to hỏng bét trong lòng, Thái Tử hà khắc này ngang nhiên gây thù hằn cho cô sao, trong phòng, kế toán Lý như hổ rình mồi cô, khó khăn lắm Tiểu Vương mới đối xử với cô đơn giản chút, thế này thì ngay cả cô cũng phải chịu tội rồi.

Tảo Tảo ngẩng đầu, quả nhiên cô nhận được ánh mắt tức giận và khinh thường của Tiểu Vương, xong rồi, chắc là cô ấy cảm thấy cô nói xấu sau lưng cô ấy với Thái Tử rồi.

Tiểu Vương đạp tuyết đến ngân hàng, Thái tử gia cũng đi rồi, Tảo Tảo ngồi trong phòng làm việc với tâm trạng buồn bực, điện thoại Tảo Tảo vang lên, là Tiêu Dương: “Tảo Tảo, anh đứng ở cửa công ty em, khi nào em tan tầm?”

Tảo Tảo không thể nói lên lời là cô đang cảm thấy thế nào, sau khi Tiêu Dương nghỉ phép đều đến đón cô về nhà, trong công ty đã có rất nhiều người trêu chọc cô, nhưng vì sao cô vẫn không thấy vui vẻ.

Lúc Tảo Tảo ra đến cửa công ty, tuyết đã ngừng rơi, tất cả mọi thứ đều trở nên trắng xóa, gió lạnh đên thấu xương, cô hơi run lên một chút, Tiêu Dương cởi khăn quàng cổ của anh xuống quàng lên cho cô, anh đứng trước mặt cô, vẻ mặt dịu dàng quàng khăn cho cô, lông mi dài hơi cúi xuống, nửa che đi đôi mắt xinh đẹp.

Đối mặt với hành động thân mật của Tiêu Dương, Tảo Tảo có chút băn khoăn bất an, trên khăn quàng cổ thật ấm áp, nhưng cũng chỉ là ấm áp mà thôi.

“Tiểu Dương, anh không cần mỗi ngày đều đến đón em, nhà em cách chỗ này cũng gần, lại nói, thời gian anh về nhà cũng không nhiều lắm, để nhiều thời gian ở cùng người trong nhà thì hơn.” Bỗng nhiên Tảo Tảo không thể nói được nữa, bởi vì cô thấy được ánh mắt của Tiêu Dương, trong một đôi mắt sao lại có thể chứa đựng được nhiều tình ý như vậy chứ, nhiều đau lòng như vậy, còn có nhiều kiên nhẫn đến vậy.

Hai người đều im lặng, tiếng động khi dẫm xuống tuyết đọng, mỗi người một suy nghĩ cho đến dưới tầng nhà cô, Tiêu Dương cũng không đi lên: “Tảo Tảo, anh không muốn cho em áp lực, nhưng dù sao em cũng phải đi ra từ tình cảm, chẳng lẽ cả đời này em định như vậy mãi sao?”

Cả đời? Tảo Tảo cảm thấy trong lòng chua chát, thật sự cả đời cũng không thể quên được sao? Vì sao? Không phải anh đã rời đi một cách gọn gàng linh hoạt sao? Hóa ra cô vẫn để ý, để ý anh rời đi rõ ràng như vậy, nhanh như vậy đã có bạn gái.

Tiêu Dương nhìn Tảo Tảo, cô vừa nghe nhắc đến người ấy đã hồn bay phách lạc như vậy, anh cảm thấy không đành lòng, anh không đành lòng nhìn cô khó xử, trước kia lúc Tiểu Dã ở bên cạnh cô là thế này, bây giờ cô chỉ còn lại một mình cũng vậy.

Anh thà rằng kiềm chế tình cảm đang sôi trào xuống lồng ngực, anh thà rằng một người vất vả kiên nhẫn xót xa, cũng không muốn nhìn dáng vẻ giao phó này của cô, anh thở dài, vươn tay muốn vuốt lên hàng mi thanh tú đang nhíu chặt kia, nhưng nửa đường lại thu lại: “Lên đi, Tảo Tảo, chỗ này gió lớn, về sau anh không đi đón em nữa, lúc em tan làm thì cẩn thận một chút.”

Sang năm mới, thái tử gia giống như vừa phát hiện bảo bối, đối với Tảo Tảo càng thưởng thức có thêm, khắp nơi tuyên truyền cô không giống người thường, Tảo Tảo ở trong phòng tài vụ càng ngày càng khổ sở, một người mới lại vượt mặt hai nhân viên cũ được tầng trên ưu ái, Tảo Tảo trở thành cái đích cho mọi người chỉ trích.

Một lần, trong đơn vị tổ chức đi liên hoan, thái tử gia phát hiện tửu lượng của cô thì càng coi cô như chí bảo, mỗi lần đều mang cô theo, Tảo Tảo không chịu nổi phiền phức như vậy, nhưng lại không có cách nào. Trong công ty cái gì cũng nói, thái tử là thanh niên anh tuấn và nữ sinh viên thanh tú động lòng người, thật sự là đề tài tốt để bát quái.

Kế toán Lý không chịu dạy cô, không sao, cô tự mua sách về học, hiện tại vẫn như thường có thể độc chắn một mặt, Tiểu Vương bí mật xa lánh cô, chuyện gì cũng giao cho cô, không sao cả, Tảo Tảo tự an ủi bản thân, làm nhiều việc thì chính là tích lũy kinh nghiệm, dù sao cũng rảnh rỗi không có việc gì làm.

Nhưng khiến cô không chịu nổi là tiệc rượu không dứt của thái tử, không chịu nổi trên tiệc rượu bị trêu đùa, không chịu nổi ánh mắt ái muội của thái tử, không chịu nổi trên ghế của KTV mọi người làm trò hề.

Có khi trong những lúc xa hoa trụy lạc, cô lại nhớ đến lúc bản thân xúc động vì chính nghĩa, khi đó cô cũng không nghĩ đến Triệu Kiếm cũng dễ dàng tha cho cô, có một ngày, cô cũng sẽ biến mình thành một người a dua nịnh hót, gương mặt tươi cười đón chào.

Lại một lần trong khách sạn xa hoa rực rỡ vào nhà vệ sinh phun đến dời sông lấp biển, lại một lần ở KTV bị một lãnh đạo nào đó ngập mùi rượu ôm chặt khiêu vũ, cuối cùng Tảo Tảo quyết tâm phải rời khỏi nơi này, một lần nữa tìm công việc khác.

.-.-.- Tôi là phân cách tuyến kết thúc sự nhớ lại.-.-.--.

Trong túi truyền ra tiếng chuông điện thoại di động, Tần Tảo Tảo như vừa tỉnh lại từ trong mộng, lấy điện thoại ra, nhìn thoáng qua dãy số: “Tiểu Dương, em đến rồi, ở cửa sau trường học đấy.”

“Em thay đổi chuyến bay sao không nói với anh một tiếng để anh chuẩn bị đi đón em.” Di động truyền đến giọng nói quen thuộc của Tiêu Dương: “Bây giờ em đứng ở cửa sau, đừng đi đâu, anh lập tức đến ngay.”

Tần Tảo Tảo mỉm cười cúp điện thoại, Tiểu Dương vẫn coi cô như một cô gái nhỏ liều lĩnh, cảm giác được người khác quan tâm khiến lòng cô nóng lên.

Đối với Tiêu Dương cô luôn cảm thấy áy náy, từ ngày tuyết rơi đó, Tiêu Dương giống như lại trở về thân phận bạn bè với cô, anh có gọi điện thoại qua lại, nhưng số lần không khiến cô cảm thấy quá thân mật, ngày nghỉ anh về nhà cũng sẽ đến gặp cô, nhưng vẫn luôn cẩn thận duy trì khoảng cách thích hợp với cô.

Tảo Tảo đến Thượng Hải cũng là do anh cố gắng hết sức mới thành công, lúc Tảo Tảo đến cửa sau thì Tiêu Dương đã ở đó rồi.

Ba năm sau khi tốt nghiệp, Tiêu Dương đã trở thành một người đàn ông trưởng thành phong độ, anh tùy ý đứng ở nói đó, dáng người cao to, gương mặt cương nghị, anh đang nhíu mày khiến ngũ quan xinh đẹp tăng thêm chút kiên cường, hấp dẫn biết bao ánh mắt yêu mến của em gái sinh viên.

Một người đàn ông ưu tú như vậy, tại sao lại đưa đến trong tay cô, tại sao bản thân cô lại không hề động tâm chút nào, Tảo Tảo lắc đầu, bỗng nhiên lại nổi hứng chơi đùa, cô lén lút đi đến sau lưng Tiêu Dương, nhân lúc anh không chú ý muốn vỗ một cái lên vai anh.

Cô vừa đi đến sau lưng Tiêu Dương còn chưa kịp động tay thì phía sau có hai học sinh đang chạy đuổi nhau chơi đùa, cô bị bọn họ đập mạnh một cái, Tảo Tảo nghiêng ngả chao đảo về phía trước, ngay sau đó ngã lên người Tiêu Dương.

Tiêu Dương vội vàng quay lại, theo bản năng đỡ được Tảo Tảo ngã lên người anh, hai người lại dùng một tư thế vô cùng thân mật gặp mặt, mặt Tiêu Dương gần trong gang tấc, trong mắt anh hiện lên ánh sáng rực rỡ không giống trong quá khứ, cả người anh phát ra một nhiệt lượng khiến cho tim người ta đập loạn nhịp.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xin ủng hộ:  
  
  
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 27.02.2020, 10:12
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Giảo Hồ Bang Cầm Thú
Đại Thần Giảo Hồ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 15.03.2016, 15:29
Tuổi: 20 Chưa rõ
Bài viết: 1107
Được thanks: 3396 lần
Điểm: 11.21
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Giày thủy tinh của cô bé lọ lem - Súp Lơ Leng Keng - Điểm: 52
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 53 : Ngoại truyện một
Edit: Tử Liên Hoa 1612
Beta: Voicoi08, Maria Nyoko

Tiểu Dã đi vào phòng thì thấy Chu Mỹ mới tới đang đứng bật dậy giữa hai khách hàng, trên gương mặt sung huyết đỏ bừng là một cặp mắt trắng đen rõ ràng, hiện tại trong đôi mắt này đang cuộn lên lửa giận bừng bừng, ngang bướng nhìn chằm chằm khách hàng.

Tiểu Dã hơi hoảng hốt, đôi mắt trong suốt cùng vẻ mặt kiên quyết như vậy dần hợp lại với một khuôn mặt khác trong trí nhớ.

"Cô Chu à, cô không nể mặt như vậy sao?" Trong tiếng âm nhạc ồn ào, một giọng nam bén nhọn đặc biệt chói tai truyền vào trong tai Tiểu Dã, cắt ngang tâm hồn đang treo ngược cành cây của anh.

Vẻ mặt Tiểu Mỹ càng thêm nổi giận, nhìn qua như con nhím dựng đứng toàn bộ gai nhọn trên người, tiến vào trạng thái chẩn bị chiến đấu.

"Tiểu Mỹ, có điện thoại." Tiểu Dã lắc điện thoại trong tay đi tới, cười nói: "Bạn trai em bám sát thật, đã gọi tới chỗ anh rồi này."

Hôm nay nhân viên ra ngoài chỉ có một mình anh là nam, còn lại đều là các cô gái trẻ, Tiểu Dã xoay người vẫy vẫy một cô gái trẻ tuổi khác trong phòng khách sạn, "Tiểu Ngô, tới đây."

"Tổng giám đốc Vương, đây chính là hoa khôi của công ty ngoại thương chúng tôi, anh đừng có mà bắt nạt người ta." Tiểu Dã cười híp mắt xoay người nói với Tiểu Ngô: "Tiểu Ngô, em cùng tổng giám đốc Vương ca hát cho vui vẻ."

Tiểu Ngô nhiệt tình chọn bài hát cho tổng giám đốc Vương, nụ cười ngọt ngào nhanh chóng đổi chỗ cho sự khó chịu sinh ra vì Tiểu Mỹ của tổng giám đốc Vương.

Tiểu Mỹ đi ra ngoài một lúc lâu vẫn chưa trở về, trong lòng Tiểu Dã biết rõ, nhân lúc không khí trong phòng dâng cao bèn lặng lẽ đi ra ngoài.

Tiểu Mỹ đứng ở cuối hành lang, vẻ mặt không rõ, trong tay còn cầm điện thoại di động của anh, Tiểu Dã đi tới trước mặt cô: "Tiểu Mỹ, em không định trả điện thoại di động lại cho anh sao?"

"À?" Tiểu Mỹ đang ngẩn người chợt ngẩng đầu lên, ánh mắt mê mang lại đánh trúng sâu trong nội tâm Tiểu Dã một lần nữa.

"Ra ngoài làm nhân viên đều không dễ dàng." Tiểu Dã khống chế mình không được nhớ tới cặp mắt kia nữa, ôn hòa nói với Tiểu Mỹ: "Hôm nay em cứ đi về trước, Tiểu Ngô đang gánh team rồi, sau này phải học hỏi Tiểu Ngô thêm một chút."

"Cám ơn anh." Khôi phục bình tĩnh, Tiểu Mỹ cắn cắn môi, có chút chán nản hiện ra trên khuôn mặt nhỏ nhắn, đôi lông mày thanh tú cũng hạ xuống, "Em nghĩ chắc mình không làm xong nhiệm vụ đánh giá rồi, lần này thời gian thử việc sắp hết hạn rồi, nhiệm vụ của em mới hoàn thành một nửa."

Tiểu Dã chỉ cảm thấy phòng tuyến khổ cực xây dựng trong lòng đang ầm ầm sụp đổ, đã qua một năm cố ý không nghĩ tới nữa, chuyện cũ không dám nghĩ giờ lại tới dồn dập, bên tai là từng tiếng Tiểu Dã mà người nào đó gọi.

"Tiểu Dã, chắc em toi rồi, cuộc thi lần này sắp đến, từ đơn của em mới được một nửa, bút ký cũng chưa ghi chép gì."

"Tiểu Dã, em chết mất, ngày mai sẽ phải nộp bài tập này mà em chưa làm được một chữ nào cả."

"Tiểu Dã ——" Giọng điệu nũng nịu.

"Tiểu Dã ——" Giọng điệu hờn trách.

Sau khi Tiểu Mỹ đi, Tiểu Dã không trở về phòng, anh tựa vào vách tường toilet lạnh lẽo muốn cho mình bình tĩnh lại, nhưng nỗi nhớ nhung bị đè nén cả một năm trời ở buổi tối hôm ấy lại bộc phát theo tính chất tai nạn, khiến cho anh không có sức kháng cự.

Rời khỏi cô đã một năm, một năm qua, mỗi ngày mỗi đêm anh đều làm thêm giờ, người khác đều nói anh làm việc chăm chỉ, chỉ có bản thân anh biết, anh chỉ là đang dùng bận rộn để trốn tránh trí nhớ.

Lúc này cô đang gì? Có phải đang đi dạo dưới ánh trăng với anh ta hay không, có phải đang trò chuyện thật vui với anh ta hay không, thậm chí có phải đã càng thân mật hơn, cùng anh ta......

Anh run rẩy lấy ra một điếu thuốc, ở trong khói mù lượn lờ cảm nhận được cảm giác đau nhức truyền tới từ đầu quả tim truyền lên đến trong mắt, đau giống như mọc ra từ mắt, trên mặt lại cảm thấy như có gì đó ấm áp rơi xuống.

Anh tự nói với mình, anh ta sẽ chăm sóc cho cô thật tốt, anh ta sẽ khiến cho cô từ từ quên tất cả.

Anh đập mạnh tay xuống bồn rửa tay, tim của anh đang run rẩy, cô, cô thật sự sẽ quên ư, quên đi tất cả của anh, cùng người khác bắt đầu lần nữa.

Không phải đã quyết định rồi sao, quyết định buông tay, quyết định cho cô tự do, nhưng trong lòng đau đớn y hệt bị xé rách nói cho anh biết, anh không buông tay được, người kia bị anh dấu ở trong lòng quá sâu quá lâu, vốn đã cùng tim anh lớn lên, giống như máu thịt gắn bó. Vừa động một cái chính là máu thịt không rõ.

Điện thoại di động mạnh mẽ rung, số của Tiểu Ngô xuất hiện trên màn hình, Tiểu Dã nhấn phím từ chối, hất nước lên đầu, dùng nước lạnh lau mặt, người trong kính ngoại trừ khuôn mặt hơi tái một chút thì không nhìn ra có gì khác thường, anh xoay người đi tới phòng thuê.
                            
Ra ngoài quá lâu đã quên mất để một mình cô gái nhỏ ở lại nơi đó quá không an toàn, anh phải trở về.

Trong khoảng thời gian quản lý đi công tác này, các cô gái trong công ty ngoại thương cứ như được đi nghỉ, ai nấy tươi cười rạng rỡ, Tiểu Ngô mặc chiếc váy xinh đẹp càng lộ ra vóc người thướt tha da thịt nõn nà, khiến cho mấy cô gái khác ở bên cạnh cô ấy quay vòng vòng xung quanh, ríu ra ríu rít hỏi nơi váy bán cùng giá tiền.

Tiểu Mỹ lại không tham gia, một mình lẻ loi ngồi trong góc ngẩn người.

Một bàn tay với khớp ngón tay rõ ràng đưa tới một xấp tài liệu, giọng nói của Tiểu Dã cắt đứt mạch suy nghĩ của cô, "Tiểu Mỹ, em làm quen với những khách hàng này một chút."

Tiểu Mỹ thuận tay nhận lấy tài liệu, cái này, đây là đơn đặt hàng của mấy khách hàng Nhật Bản mà Tiểu Dã làm. Người làm ngoại thương thì ai cũng biết, Nhật Bản mặc dù đáng ghét, nhưng riêng về uy tín thì CMN thật sự là rất tốt. Làm đơn hàng với Nhật Bản, chỉ cần chất lượng bên mình không thành vấn đề thì không cần lo vấn đề an toàn thu hồi. Cho nên rất nhiều nhân viên buôn bán vừa nói chuyện trời ơi đất hỡi với bạn bè thì nghiến răng nghiến lợi căm hận Nhật Bản, vừa không thể không tích cực thực hiện các đơn đặt hàng của Nhật Bản.

Tiểu Mỹ nghi ngờ ngẩng đầu lên, Tiểu Dã khích lệ gật đầu với cô một cái, ánh mắt sáng ngời khẽ mỉm cười, "Tài liệu tốt đấy, nếu gặp phải vấn đề chất lượng thì phiền to."

Thì ra là anh đang chia khách hàng của mình cho cô, Tiểu Mỹ nhìn bóng lưng anh đi xa, nhớ lại lần đó anh giúp cô giải vây. Hình như Tiểu Dã rất dễ nói chuyện nha, không khó gần như mấy cô gái trong công ty đã nói.

Quản lý Trịnh Kinh đã trở lại, có thể là vì đã đàm phán thành công được một loạt đơn đặt hàng, dường như tâm trạng của ông cực kỳ vui vẻ, không nói đến chuyện ông mang theo một đống quà cho mọi người, còn lần đầu tiên ở trong phòng làm việc cùng mọi người trò chuyện giết thời gian.

Bình thường ông thích Tiểu Dã nhất, lúc này đương nhiên sẽ ngồi cạnh cấp dưới đắc lực nói về chiến tích huy hoàng lần này, nói xong, không biết thế nào mà lời của ông lại chuyển tới chuyện lớn cả đời người.

Ông cười híp mắt quan sát Tiểu Dã: "Tiểu Đinh à, kiếm bạn gái đi, nếu như tìm được, thật sự có thể phấn đấu ít đi mười năm đấy."

Tiếu Nguyên ngồi bên cạnh ngầm hiểu nhận lấy câu chuyện: "Vậy thì quản lý giới thiệu một người cho Tiểu Đinh, Tiểu Đinh của chúng ta là nhân tài số một, giới thiệu ra ngoài không có cô gái nào không thích."

Trong lòng Tiểu Mỹ căng thẳng, mấy cô gái đang xem quà bên cạnh quá ồn ào, cô giả vờ như vô tình đứng lên, cầm cái cốc đi về phía máy đun nước bên cạnh Tiểu Dã.

Không chờ quản lí Trịnh Kinh mở miệng, Tiểu Dã đã lên tiếng: "Em đã có bạn gái rồi."

Âm thanh ríu rít vốn có trong phòng làm việc lập tức không còn, yên tĩnh tới mức khác thường. Chỉ nghe "loảng xoảng"  một tiếng cực kỳ vang dội trong phòng làm việc yên tĩnh, cái cốc của Tiểu Mỹ rớt xuống.

Trong ánh mắt của mọi người, Tiểu Mỹ ngượng ngùng nhặt cốc lên, mặt đỏ tới mang tai trở về chỗ ngồi của mình.

Quản lý Trịnh Kinh trở về phòng quản lý rồi nhưng không khí bên trong phòng làm việc vẫn cực kỳ quỷ dị, yên tĩnh kỳ lạ.

Tiếu Nguyên đưa đầu ra ngoài qua tấm ngăn của quầy riêng, cười hì hì dùng giọng nói chỉ có hai người nghe được nói: "Tiểu Dã à, cái câu có bạn gái của cậu có thể đả thương một loạt trái tim trong đơn vị chúng ta đó, nhìn thử xem xem, trong phòng làm việc này ai cũng ỉu xìu. Nhưng mà thằng nhóc nhà cậu làm công tác bảo mật cũng tốt thật đấy, lúc nào dẫn bạn gái theo cho anh đây xem chút."

Lúc nào dẫn theo à, trước mắt Tiểu Dã xuất hiện bóng dáng dứt khoát đó, đồng tiền xu đeo trước ngực lại bắt đầu cộm vô cùng: "Hai chúng ta dừng ở đây thôi."

"Cô ấy vẫn còn đang đi học." Tiểu Dã lạnh nhạt nói, xoay người đi sắp xếp lại tài liệu trong tay.

"Khó trách..." Tiếu Nguyên không hề hay biết sắc mặt của Tiểu Dã, phối hợp nói, "Anh đang nói cậu lấy ở đâu ra nhiều thời gian cùng tinh lực đặt vào công việc như vậy, thì ra là bà xã không có ở đây, quá thừa tinh lực."

Tiểu Dã đứng lên, mặt không thay đổi xách túi tài liệu đi ra ngoài: "Em xuống công xưởng kiểm tra một chút."

——— ———– Tui là gạch phân cách ——— —————— —————-

Tiểu Mỹ ngồi trên bàn rượu nhìn người khác nâng ly cạn chén mà mặt không đổi sắc, tửu lượng của cô thực sự là có hạn, vẫn do dự có nên đi lên mời rượu hay không.

Ánh mắt của quản lí Trịnh Kinh đã liếc sang phía cô nhiều lần, cô vội vàng rót đầy ly rượu, mời liên tiếp mấy chén, gương mặt nhỏ nhắn lập tức hồng đến mức như có thể nhỏ ra máu.

Nhân lúc sự chú ý của quản lý Trịnh Kinh chuyển tới trên người Tiểu Ngô, cô lặng lẽ đi ra ngoài, chạy vào căn phòng cách vách, chiêu này là lần trước Tiểu Dã dạy cho cô, trong căn phòng đen thui, Tiểu Mỹ tựa vào trên ghế sofa nghỉ ngơi.

Trong phòng rửa tay truyền đến tiếng nôn mửa cùng tiếng xả nước quen thuộc, Tiểu Mỹ đang phỏng đoán là vị đồng nghiệp nào cũng đến nơi này tị nạn. Cửa phòng rửa tay mở ra, Tiểu Dã từ bên trong đi lắc lư đi ra ngoài, Tiểu Mỹ kinh hãi, nhanh chóng bước tới đỡ.

Rõ ràng Tiểu Dã đã quá say, hơn nửa người đè trên vai cô, Tiểu Mỹ nâng anh đến cạnh ghế sofa ngồi xuống, đầu của anh mệt mỏi tựa vào trên ghế sofa, ngoài cửa sổ có ánh trăng chiếu vào, khiến cho bóng lông mi trên mặt anh kéo ra thật dài, Tiểu Mỹ chợt rất muốn sờ hai hàng lông mi cong cong này một cái.

Hình như Tiểu Dã cảm nhận được cái nhìn chăm chú của cô, lông mi dày run lên, mở mắt, ánh mắt trước giờ sáng ngời có hồn nhưng bây giờ lại chỉ còn mờ mịt, ở dưới ánh trăng tĩnh mịch giống vực sâu không thấy đáy, bên trong mơ hồ có sóng nước nhộn nhạo.

"Tảo Tảo." Tiểu Dã chợt nhìn cô gọi, vui mừng bắt lấy tay cô, cơ thể lại nghiêng ngả gục xuống, tựa vào trên vai cô.

Trái tim Tiểu Mỹ nhảy lên thình thịch, khuôn mặt vốn đã đỏ bừng của cô hình như lại càng nóng hơn, Tiểu Dã vẫn còn đang tự lẩm bẩm: "Tảo Tảo, rốt cuộc em cũng chịu gặp anh rồi."

Tảo Tảo? Là bạn gái anh sao? Chẳng trách anh vẫn đối đã với cô khác những người khác, nơi nơi giúp cô, thì ra là bởi vì khuôn mặt cô rất giống Tảo Tảo kia, Tiểu Mỹ khổ sở nghĩ, đẩy Tiểu Dã: "Tiểu Dã, tỉnh lại nào, em là Tiểu Mỹ."

Tiểu Dã như người từ trong mộng đẹp thức tỉnh, sững sờ giương mắt nhìn cô, giống một đứa bé tay chân luống cuống, Tiểu Dã như vậy thật là khiến người ta đau lòng.

Thoáng chốc, mờ mịt trong mắt Tiểu Dã biến mất, anh lại biến thành Tiểu Dã tài giỏi mọi khi, giãy giụa muốn rời khỏi vai Tiểu Mỹ, đầu lại không nghe sai bảo, "Thật xin lỗi, Tiểu Mỹ, anh uống nhiều quá, phiền em đi gọi Tiếu Nguyên hộ anh."

Trong lòng Tiểu Mỹ như bị ai đó đánh thật mạnh, vừa buồn vừa khó chịu. Tảo Tảo, trong lòng cô đọc thầm cái tên mà dù có say anh cũng nhớ mãi không quên này, rốt cuộc là cô gái thế nào mới xứng với sự khắc cốt ghi tâm của anh?

Nghi vấn rất nhanh được giải đáp, trước giờ tan làm hôm nay, Tiểu Ngô thần bí nói với cô rằng có một mỹ nữ đứng ở cửa ra vào chờ Tiểu Dã. Phản ứng đầu tiên của Tiểu Mỹ  là, Tảo Tảo tới, Tiểu Dã vào đơn vị một năm rưỡi, chưa bao giờ thấy anh đặc biệt gần gũi cô gái nào, lại càng không thấy anh để ai tới chờ mình tan làm, cho nên trừ bạn gái, cô nghĩ không ra anh còn có thể thân thiết với ai.

Tiểu Mỹ và một đám con gái cùng ghé vào cửa sổ, từ nơi này nhìn sang, Tiểu Dã cùng một cô gái đứng ở cổng lớn, anh nở nụ cười vui vẻ hiếm thấy, vỗ vai cô gái kia, cô gái kia quả thật là một mỹ nhân, một băng mỹ nhân vẻ mặt lạnh lùng.

Sau đó, Tiểu Dã luôn luôn giữ khoảng cách nhất định với phái nữ thế nhưng lại làm cho người ta mở rộng tầm mắt mà khoác vai mỹ nhân kia đi ra ngoài, bên cửa sổ, một đống trái tim bể tan tàn.

Vương Phinh chán ghét gạt tay Tiểu Dã: “Tóm lại cậu có muốn đi hay không? Khó lắm tôi mới trở lại một chuyến, cậu cứ không nể mặt tôi thế sao?”

Tiểu Dã thu lại nụ cười, nghiêm mặt nói: “Vương Phinh, cậu là người biết lý do nhất, tại sao cô ấy trở lại với cậu, cậu nói xem mình thích hợp đi sao?”

Vương Phinh thở dài: “Ban đầu quan hệ bốn người chúng ta tốt như vậy, mặc dù có một số việc Tiểu Sướng làm không đúng nhưng tất cả mọi người đều tốt nghiệp rồi, sau này cơ hội gặp mặt lại không nhiều, cậu không thể tha thứ cho cô ấy được sao?”

“Vương Phinh, cậu sai rồi.” Thái độ Tiểu Dã dịu lại: “Cô ấy không sai, là tự mình dây dưa không dứt, là mình không đúng, giữa mình và cô ấy xảy ra nhiều chuyện như vậy, không thể nào trở lại mối quan hệ như xưa nữa, lúc đầu là tự mình không muốn hiểu, hiện tại thì thật sự rõ ràng rồi, bây giờ mình không đến là vì không phạm phải lỗi lầm lúc đầu.”

Vương Phinh ngạc nhiên nhìn Tiểu Dã bên cạnh, vẫn là khuôn mặt anh tuấn như thế, ánh mắt vẫn luôn sáng ngời, nhưng lại có gì đó không giống.

Gió rì rào thổi qua, vạt áo Tiểu Dã bị thổi lay động. Anh thật sự đã thay đổi.
~~~~~~~~~


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xin ủng hộ:  
  
  
Xem thông tin cá nhân
Trả lời đề tài  [ 59 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

1 ... 76, 77, 78

2 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

3 • [Xuyên không - Nữ phụ] Vật hi sinh tu chân ký - Nhu Nạo Khinh Mạn

1 ... 81, 82, 83

4 • [Cổ đại] Hôn lễ đệ nhất thiên hạ - Nguyệt Xuất Vân

1 ... 70, 71, 72

5 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Hai kiếp làm sủng phi - Vu Tâm Yên

1 ... 34, 35, 36

7 • [Hiện đại] Vợ chồng có thời hạn - Lộ Khả Khả

1 ... 21, 22, 23

8 • [Hiện đại] Thực hoan giả yêu - Tịch Hề

1 ... 97, 98, 99

9 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 210, 211, 212

11 • [Hiện đại] Trong phim ngoài đời - Nhất Diệp Cô Chu

1 ... 7, 8, 9

12 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

13 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 199, 200, 201

14 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 29, 30, 31

[Cổ đại - Trùng sinh] Nữ nhi Lạc thị - Yên Nùng

1 ... 114, 115, 116

16 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 210, 211, 212

17 • [Hiện đại] Vợ yêu hàng tỉ Chớ chọc bà xã của tổng giám đốc - Trắc Nhĩ Linh Thính

1 ... 89, 90, 91

18 • [Hiện đại] Thời gian lạnh lẽo - Tiêu An Tô

1 ... 16, 17, 18

19 • [Hiện đại] Ngôn Hi Thành Ngọc - Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

1 ... 25, 26, 27

20 • [Hiện đại] Người tình trí mạng - Ân Tầm

1 ... 227, 228, 229



romote: Dê quá nghen du cưng =3=
ღDuღ: Kkk rồi
*chụt chụt* ss romote
Lục Bình: Trong khó khăn gian khổ đã mở được topic nhà bà rồi đó :)2
Lục Bình: Bị ẩn đề tài bà ơi :hixhix: có mở topic cho bà được đâu
romote: Love you chụt chụt
ღDuღ: Thấy bị j đâu
Lục Bình: Acc êm bị lỗi kìa :hixhix:
Konami1992: Chào mọi người
cò lười: .... Hóng ....
ღDuღ: ....chấm....
Shop - Đấu giá: ღDuღ vừa đặt giá 351 điểm để mua Bé lúc lắc
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 381 điểm để mua Mề đay đá Citrine 2
Shop - Đấu giá: Cô Quân vừa đặt giá 238 điểm để mua Doraemon
Shop - Đấu giá: Cô Quân vừa đặt giá 200 điểm để mua Quà sinh nhật
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 244 điểm để mua Thỏ tai xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 951 điểm để mua Nhẫn kim cương
Shop - Đấu giá: Phượng Ẩn vừa đặt giá 243 điểm để mua Bướm Xanh Vàng
romote: Chào các em thân ju <3
Lục Tiểu Thanh: Chán sống rồi hả Hanna
LogOut Bomb: Aku no Hana -> Lục Tiểu Thanh
Lý do: quà gặp mặt :))
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 248 điểm để mua Mèo đen câu cá
Shop - Đấu giá: Tử Liên Hoa 1612 vừa đặt giá 242 điểm để mua Kính mát ngôi sao
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 590 điểm để mua Nhẫn đá Peridot 1
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 647 điểm để mua Hamster lêu lêu
Shop - Đấu giá: ngocquynh520 vừa đặt giá 775 điểm để mua Đá hoa xanh
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 210 điểm để mua Guốc xanh
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 217 điểm để mua Thư tình viết bằng lông ngỗng
Lily_Carlos: ấn vào tên người bạn muốn gửi tin nhắn xong ấn pm là dc
chuonggio06: Có ai không ạ
chuonggio06: Cho mình hỏi làm sao để sử dụng chức năng nhắn tin riêng vậy ạ

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.