Diễn đàn Lê Quý Đôn



Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 59 bài ] 

Giày thủy tinh của cô bé lọ lem - Súp Lơ Leng Keng

 
Có bài mới 26.02.2020, 16:59
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Bạch Xà Bang Cầm Thú
Đại Thần Bạch Xà Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 02.08.2017, 20:57
Tuổi: 22 Nữ
Bài viết: 426
Được thanks: 2492 lần
Điểm: 37.19
Có bài mới Re: [Hiện đại] Giày thủy tinh của cô bé lọ lem - Súp Lơ Leng Keng - Điểm: 41
Chương 50: Hậu quả của sự xúc động
Editor: Voicoi08
Beta: Lô Vỹ Vy Vy, Maria Nyoko

Tảo Tảo mất tích một ngày, A Y cũng nằm trên giường không biết gì một ngày, hình phạt cho việc đánh người cũng đã có, A Y mắc phải lỗi nặng, bị phạt đình chỉ học một năm, cả phòng 317 rối thành một nùi, Nghiêm Bình là người duy nhất trong phòng còn sống sót thì tràn ngập trong tự trách, tất cả mọi người trong phòng đều cùng nhau đi tìm Tảo Tảo, ngay cả Lâm Tâm trong khoảng thời gian này luôn trong trạng thái nửa sống nửa chết cũng tham gia, Hồng Nhan lòng nóng như lửa đốt, lo lắng A Y không ăn không uống tự trút giận lên bản thân, nhưng cô càng lo lắng cho Tảo Tảo, con nhóc liều lĩnh đáng chết kia ngàn vạn lần đừng xúc động làm ra chuyện lớn kinh thiên động địa gì đó.

Trong khi mọi người đang rối thành một nùi thì Tảo Tảo lại đứng sau cánh cửa buồng điện thoại với vẻ mặt mờ mịt, cô đã đứng ở đây một giờ đồng hồ, những ngón tay muốn gọi điện thoại lại như có sức nặng ngàn cân, run run nhưng mãi cũng không ấn được dãy số kia, lại có người đến, cô hành động trong vô thức mà tránh sang chỗ khác, người đến với vẻ mặt vui vẻ gọi điện thoại, hóa ra là sinh viên mới, gọi về gia đình nói về chuyện sinh hoạt trong trường, thường xuyên làm nũng với mẹ ở trong điện thoại.

Trước mắt Tảo Tảo xuất hiện dáng vẻ mập mạp của cha cô, mỗi lần cô về nhà, cho dù cô về rất muộn, thì cha cô đều đi xe đạp đến nhà ga đón cô, lần trước, trên đường về nhà cô nhìn bóng lưng đạp xe của cha cô, cô phát hiện lưng cha cô có chút còng rồi. Còn mẹ cô, từ nhỏ cô chính là niềm kiêu ngạo của mẹ, tính cách sáng sủa hoạt bát, cô luôn dễ dàng khiến người lớn vui vẻ, mỗi lần cô bắt nạt Lục Phong đến khóc, mẹ Lục Phong vẫn trách mắng Lục Phong giống con gái, sau khi đi học, thành tích của cô luôn xuất sắc càng khiến cho mẹ cô nổi tiếng ở đơn vị. Nếu họ biết cô….., cô không dám suy nghĩ tiếp nữa.

Sinh viên nữ vừa gọi điện thoại xong cảm thấy thoải mái rời đi, Tảo Tảo lại nắm lấy tai nghe thêm một lần nữa, cuối cùng cũng bấm số điện thoại nhà họ Liễu.

“Alo….” Giọng nói trầm thấp của mẹ truyền đến qua tai nghe, giống y như trong tưởng tượng của cô.

Tảo Tảo cảm thấy trong mắt như có chút cay, cổ họng cô nghẹn ngào đến sít sao, không nói được lên lời, trong tai nghe lại truyền đến giọng nói nóng ruột của mẹ cô: “Là Tảo Tảo sao, xảy ra chuyện gì rồi à con?”

Tảo Tảo nghe thấy giọng nói vội vàng của mẹ cô, cuối cùng cô không nhịn được nước mắt, mà một khi nước mắt được mở van thì giống như dòng thác mạnh mẽ không thể cứu vãn được.

“Mẹ, mẹ....” Tảo Tảo nghẹn ngào, không nói thành tiếng, “Mẹ ơi, con xin lỗi.”

“Cục cưng, con sao thế?” Mẹ thấy cô khóc, từ nhỏ Tảo Tảo là người đã không khóc mà bây giờ lại gào khóc như vậy, mẹ cô rất lo lắng, ngay cả nhũ danh đã lâu không gọi cũng gọi ra.

“Mẹ!” Tảo Tảo vẫn tiếp tục khóc nức nở, muốn nói lại thôi. “Mẹ ơi, không có chuyện gì đâu ạ, con, con nhớ nhà.”

Tảo Tảo cúp điện thoại, giọng nói cưng chiều của mẹ cô vẫn còn quanh quẩn bên tai, Tảo Tảo mù mịt không biết phải làm sao, cô đi thẳng về phía trước, không biết phải đi chỗ nào, cho đến bây giờ, mục tiêu trong khoảng thời gian này hoàn toàn sụp đổ, là chính cô làm hỏng tất cả mọi việc.

Tảo Tảo không biết đã đi bao lâu, mãi đến khi không thể đi được nữa, trời cũng tối dần, cô vừa dừng lại thì thấy vô tình cô đã đi đến trên đảo Hạ Vũ, cô đi vào đình nghỉ chân trên núi giả, ngồi trong đình ôm đầu gối.

Tiểu Dã lại đứng trên sân bóng rổ một lần nữa, anh không nhớ được đây là lần thứ mấy, từ đêm chia tay kia, chỉ cần anh tỉnh táo anh lập tức đứng đây đợi người con gái của anh, nhưng người con gái của anh không còn giống trước đây vừa cười vừa lớn tiếng nói chạy về phía anh, anh ngẩng đầu nhìn cái cửa sổ tầng ba ở phía xa, trong cửa sổ không còn bóng dáng cười hì hì cùng anh ngây ngốc nhìn nhau, anh từ từ tựa người vào khung bóng rổ, đổ vào miệng ngụm bia, cái buổi tối chỉ cần nghĩ lại đã thấy ghê kia bây giờ lại đang xuất hiện trước mặt anh.

Tảo Tảo rơi nước mắt xuống câu đối xuân, cô lấy ra đồng tiền xu ánh vàng óng ánh nhẹ nhàng để trên mặt bàn, sau đó kiên quyết ngẩng đầu, gằn từng tiếng nói: “Tôi và anh dừng lại tại đây.”

Đêm hôm đó, mặc cho anh ôm ấp cô, hôn môi cô như thế nào thì bọn họ cũng quyết tâm, cắt đứt đoạn tình cảm này, rời đi không hề quay đầu lại.

Trên câu đối xuân bị xé thành hai nửa, chữ viết đã mờ nhạt, đó là bị nước mắt của cô làm nhòe, giống như tình yêu của họ, phá thành mảnh nhỏ, một mảnh buồn thênh.

Tiểu Dã lắc lắc đầu, cầm lon bia đã hết ném thành một vòng cung vào thùng rác bên cạnh. Anh ngẩng đầu nhìn chằm chằm vào cửa sổ sáng ngời, vô cùng hi vọng bỗng nhiên có một gương mặt tươi cười xuất hiện ở đó, lớn tiếng gọi tên anh, nói cho anh biết đây chỉ là vui đùa.

Trên vai anh bị người ta vỗ một cái, anh quay đầu lại, trong mắt anh hiện lên vẻ mặt sốt ruột của Tiêu Dương: “Tại sao cậu lại ở chỗ này? Cậu có nhìn thấy Tảo Tảo không?”


“Tảo Tảo?” Tiểu Dã cười khổ một cái: “Tiêu Dương, cô ấy còn có thể gặp mình sao?”

Tiêu Dương nhíu mày, một phát đã kéo được anh và quả bóng dưới đất lên: “Cậu đừng ngây người ở đây nữa, không thấy Tảo Tảo đâu cả, cậu đi tìm với mình đi.”

Cuối cùng, khi Tiêu Dương và Tiểu Dã tìm được Tảo Tảo ở đảo Hạ Vũ, Tảo Tảo đang ngồi trong đình, hai tay ôm đầu gối, đầu cúi xuống chân, cả người giống như cuộn tròn lại, cô ngồi trong góc, hình ảnh rất giống một con thú nhỏ bị thương đang trốn vào một nơi bí mật gần đó để liếm miệng vết thương.

Mới có mấy hôm Tiểu Dã không gặp cô mà cô đã thành dáng vẻ mặc kệ này, đau lòng, không muốn, đủ loại tình cảm khiến Tiểu Dã không kìm được lòng mà đi về phía trước mấy nước, anh vươn tay muốn ôm cô, tay anh mới động vào quần áo của cô thì cô lại co rúm lại một chút, trốn sang bên cạnh.

Ánh mắt của Tiểu Dã lại ảm đạm hơn một chút, cánh tay cứng ngắc dừng lại giữa không trung, Tiêu Dương thấy thế cũng đi lên phía trước, nhẹ giọng nói: “Tảo Tảo, là bọn anh, anh và Tiểu Dã, bọn anh biết chuyện của em rồi, tất cả mọi người đều lo lắng cho em, em về với bọn anh đi.”

Tảo Tảo vẫn không ngẩng đầu lên, Tiêu Dương kéo Tiểu Dã ngồi xuống bên cạnh cô: “Em không muốn trở về sao? Vậy bọn anh ngồi đây với em một lát.”

“Tảo Tảo, em đừng như vậy, dáng vẻ này của em sẽ làm cho những người quan tâm đến em lo lắng.” Tiêu Dương lại mở miệng lần nữa, mở một chai nước đưa cô: “Nào, em uống một chút nước, đừng tức giận một mình.”

Tảo Tảo vẫn không ngẩng đầu, cũng không nhận chai nước, nhưng đã có giọng nói ấp úng truyền ra từ hai đầu gối: “Chúng ta làm sai rồi sao? Vì sao, vì sao người như Triệu Kiếm lại không bị trừng phạt, không có đạo lí, quá không công bằng rồi.”

Tiêu Dương nghĩ nghĩ mở miệng: “Tảo Tảo, có rất nhiều chuyện đều không công bằng, là sai lầm, nhưng mà, chúng ta không thể dùng những thủ đoạn sai lầm để sửa chữa sai lầm, tuy rằng Triệu Kiếm có thái độ không chịu trách nghiệm với tình cảm là sai, nhưng ít nhất hắn cũng không trái với nội quy trường học, mà hành vi đánh nhau của các em lại rõ ràng là hành động cấm của trường học. Nếu tất cả mọi người đều như vậy, tôi nhìn anh không vừa mắt lại gọi người đến đánh anh một chút, vậy thì không phải là quá lộn xộn sao?”

“Vậy không có cách nào để trừng phạt hắn ta sao?” Tảo Tảo ngẩng đầu lên, vẫn còn đáng rối rắm trong vấn đề này.

“Tảo Tảo, em luôn đứng trên lập trường của Lâm Tâm mà nhìn chuyện này, cho nên không nhìn được toàn bộ vấn đề của Triệu Kiếm.” Tiêu Dương ngừng lại một chút, giống như đang suy nghĩ xem làm sao để thể hiện được cái nhìn của bản thân một cách uyển chuyển nhất.

Anh quay đầu nhìn Tảo Tảo, dịu dàng nói: “Nếu em nhảy ra khỏi lập trường này, dùng ánh mắt bàng quan để nhìn việc này, thật ra Lâm Tâm cũng sai, cô ấy sai ở chỗ không tôn trọng bản thân, không bảo vệ bản thân, bất kể là ai cũng sẽ phải gánh vác trách nghiệm cho những việc làm của mình, lúc trước, cô ấy cũng biết Triệu Kiếm chơi trò tâm tính nhưng vẫn phát sinh quan hệ với hắn, vậy nên cô ấy phải gánh vác hậu quả bị vứt bỏ.”

“Bất kể là ai cũng phải gánh vác trách nhiệm cho những việc làm của mình.” Tảo Tảo quay đầu nhìn Tiêu Dương: “Tiểu Dương, em hiểu ý anh, ý anh muốn nói việc lần này do em quá xúc động, cho nên em cũng phải gánh vác hậu quả xử phạt.”

Tiêu Dương gật đầu: “Tảo Tảo, em cũng sẽ lớn lên, về sau trước khi làm việc gì phải nghĩ đến hậu quả rồi hãy làm. Tuy rằng lần này xử phạt hơi nặng, nhưng có thể hủy bỏ trước khi sinh viên tốt nghiệp, không ảnh hưởng lớn đến tương lai của em. Ừ, anh thấy thật ra đây cũng là chuyện tốt, để lần sau em không còn xúc động khi làm việc.”

“Hủy bỏ xử phạt?” Trên gương mặt của Tảo Tảo hiện lên sự hi vọng, rồi lại buồn bực nhíu mày: “Nhưng mà Triệu Kiếm sẽ để yên cho em qua tốt nghiệp như vậy sao?”

Tiêu Dương tiếp tục khuyên Tảo Tảo, giúp cô phân tích tình hình, Tiểu Dã ngồi bên cạnh không nói một lời, mùa thu, gió thu thổi qua, lá cây nhẹ nhàng rơi xuống, trong lòng Tiểu Dã cũng là một mảnh hoang vắng, anh quay đầu nhìn hai người bên cạnh, Tiêu Dương kiên nhẫn khuyên giải cho Tảo Tảo, nhẹ nhàng nói lí với cô, cho dù là ai thì cũng nhìn ra được tâm ý của anh, mà Tảo Tảo, dưới sự khuyên bảo của anh cô cũng từ từ ngẩng đầu lên.

Trong lòng anh sự đau đớn như được sinh sôi, chẳng lẽ anh thật sự sai lầm rồi sao, là anh cưỡng cầu sao, Tảo Tảo ở cùng anh không vui vẻ, sẽ chảy nước mắt, sẽ bị tổn thương. Mà Tiêu Dương, anh sẽ che chở cho cô, an ủi cô, mang cô ra khỏi sự đau khổ. Cồn bắt đầu phát huy tác dụng, đầu óc anh bắt đầu mơ hồ hơn, nhưng trong lòng anh lại đang giãy dụa muốn giữ lấy chút tỉnh táo, anh dựa người ra phía sau, tựa đầu trên cột đình, cuối cùng chậm rãi ngủ.

Ngày thứ hai, trong phòng cho thuê, Đại Bính rời giường ngạc nhiên nhìn thấy Tiểu Dã lại không uống đến mức say nát, cũng không ra khỏi cửa, chỉ là một mình trốn trong phòng dọn dẹp này nọ. Anh đi vào cánh cửa phòng đang mở, đặt mông ngồi lên giường: “Sao hôm nay cậu không ra ngoài?”

Tiểu Dã đang phân cao thấp với một đồng tiền xu, anh vất vả xỏ một sơi tơ hồng qua lỗ nhỏ, sau đó đeo lên cổ mình: “Không đi, không bao giờ đi nữa.”

Đại Bính không nói gì vỗ bả vai Tiểu Dã: “Đi thôi, anh em đi uống rượu với cậu, hôm nay chúng ta không say không về.”

Đột nhiên, Đại Bính lại nghĩ ra cái gì, kích động đi gọi điện thoại: “Đúng rồi, để vợ mình đưa mấy người ở chỗ cô ấy đến.”

Tiểu Dã nhanh tay đè lại bàn tay đang muốn bấm số của anh, đồng tiền trên cổ anh cũng trượt ra ngoài cổ áo, lắc lư trước mặt Đại Bính: “Anh em, mình mệt mỏi, cậu để mình yên tĩnh một lát.”



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 26.02.2020, 17:02
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Bạch Xà Bang Cầm Thú
Đại Thần Bạch Xà Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 02.08.2017, 20:57
Tuổi: 22 Nữ
Bài viết: 426
Được thanks: 2492 lần
Điểm: 37.19
Có bài mới Re: [Hiện đại] Giày thủy tinh của cô bé lọ lem - Súp Lơ Leng Keng - Điểm: 29
Chương 51: Gặp lại thầy giáo
Editor: Voicoi08
Beta: Lô Vỹ Vy Vy, Maria Nyoko

Lại một năm nữa đến mùa chia tay, vừa đến tháng sáu, trong vườn trường có rất nhiều những băn khoăn buồn bã, nơi nơi đều thấy sinh viên đang chụp ảnh lưu niệm, hằng đêm đều có người uống đến say để nhớ tình bạn. Chập tối, một ngày cực nóng cũng chưa hạ nhiệt độ xuống, Tảo Tảo mặc một chiếc váy màu trắng nhàn nhã đi ở cửa sau, chiếc váy được cắt may vừa người khiến cô có vẻ trong trắng đẹp đẽ, thướt tha duyên dáng, giống như dáng vẻ cao ngất của cây Thanh Liên, đắm chìm trong những ngày hè tràn đầy ánh nắng tươi đẹp.

Hôm nay là liên hoan tốt nghiệp lớp cô, uống xong bữa rượu chia tay này, sẽ không còn là sinh viên trong trường, lúc Tảo Tảo đến thì đa số sinh viên đều đã có mặt, lớp cô có hai mươi mấy người nên gọi hai cái bàn, bên cạnh cũng có mấy bàn đều là sinh viên nâng chén uống thoải mái, Lâm Tâm đã giữ cho cô một chỗ tốt từ sớm, Tảo Tảo vừa đi vào đã bị cô kéo đi, trên bàn rượu, sinh viên nào cũng rất xúc động, thường thấy trường hợp ôm ấp và nỉ non.

Bỗng nhiên bàn bên cạnh có một bạn nam hơi lung lay, hình như uống hơi nhiều, phía sau có mấy người muốn giữ chặt anh, anh lại vung cánh tay, phun ra những từ không rõ: “Các cậu đừng cản mình, cô ấy không biết mình thích cô ấy, luôn luôn không biết, ngày mai mình phải đi rồi, hôm nay mình nhất định phải nói cho cô ấy biết.”

Anh nghiêng ngả chao đảo đi đến bên người Tảo Tảo, Tảo Tảo ngẩng đầu, bạn học nam này cô có biết, là một người nhanh nhẹn trong lớp cô, đã làm việc trong hội học sinh, nhưng cô và cậu cũng chỉ trong giới hạn là quen biết mà thôi.

Bạn học nam kia nhìn chằm chằm vào cô, ánh mắt nóng bỏng: “Tảo Tảo, mình thích cậu, luôn luôn thích cậu.”

Trước mắt cô, một đôi mắt đen nhưng sáng ngời, chứa đựng sự nhiệt tình, Tảo Tảo cảm thấy trong lòng cô như có cái gì đó đụng mạnh phải, hơn ba năm trước cũng có đôi mắt như vậy nhìn cô, chủ nhân của ánh mắt đó cũng nói với cô: “Tảo Tảo, anh thích em.”

Bạn học nam ngơ ngác nhìn cô, trong lòng cô mềm nhũn, gương mặt lạnh nhạt, bình tĩnh cũng hiện lên chút dịu dàng, nhẹ giọng nói: “Mình biết rồi, cám ơn cậu.”

Bạn học sinh nam kia bị bạn học lôi đi, Tảo Tảo cũng không còn tâm trạng như vừa rồi, giờ phút này của hai năm trước anh đã đi rồi, đêm đó, trước khi đi, anh say rượu đi đến dưới kí túc xá của cô, nhưng cô cũng không đi xuống, cô biết thời gian anh đi, nhưng cô không đến đưa anh, cô ngồi một ngày trời trong phòng học mà cô đã từng ngồi ôn tập suốt đêm với anh, cô yên lặng nhớ lại những lúc anh nghịch ngợm, anh dịu dàng, anh xúc động, lúc cô về phòng ngủ thì Hồng Nhan lại nói với cô, anh ở dưới lầu không rên một tiếng, đợi cho đến phút cuối trước khi lên xe.

Hai năm nay, anh không còn liên lạc với cô, lại luôn có người nói từng chút từng chút về anh trước mặt cô, sau khi anh về nhà cũng không đến trường học, mà vào một công ty buôn bán bên ngoài, anh rất nhiệt huyết trong công việc, thành tích cũng nổi bật, anh có bạn gái, anh thâm tình thủy chung với bạn gái. Cô mỉm cười nghe, nhàn nhạt nói, dáng vẻ này mới tốt. Nhưng sau khi cô quay người lại thấy ánh mắt chua xót.

Trên bàn rượu đã loạn thành một đống, không ít những bạn học có quan hệ thân mật đều ôm nhau khóc rống.

Tảo Tảo còn đang ngẩn người, bỗng nhiên cơ thể cô căng thẳng, hóa ra là Lâm Tâm ngồi bên cạnh ôm chặt lấy cô, Lâm Tâm nức nở tựa vào vai cô: “Tảo Tảo, đều do mình hại cậu, nếu không phải vì mình thì cậu cũng không cần phải về nhà.”

Hình phạt của Tảo Tảo đến bây giờ cũng không hết, trên lưng mang hình phạt thì việc tìm việc xung quanh cũng vướng phải khó khăn, chỉ có thể về nhà dựa vào quan hệ, vào một công ty không lớn làm kế toán.

Nước mắt của Lâm Tâm nhanh chóng làm ướt váy cô, ánh mắt của Tảo Tảo cũng đỏ lên, cô vỗ nhẹ lên lưng Lâm Tâm, dịu dàng nói: “Không có việc gì, không phải mình vẫn tốt sao, lại nói mọi người trong nhà đều mong mình về. Đừng khóc, đồ ngốc.”

Lâm Tâm khóc càng ngày càng hăng, dần dần ngay cả Hồng Nhan, Nghiêm Bình, A Y, Guli, Lưu Lâm cũng từng người từng người gia nhập, nhóm sinh viên nữ phòng 317 ôm nhau thành một đoàn, ai ai cũng lớn tiếng khóc, có lẽ vì không bỏ được đoạn tình cảm, có lẽ vì mất đi những năm tháng rực rỡ, có lẽ vì lần này xa nhau, cũng có lẽ không vì cái gì cả, chính là muốn tận tình một lần cuối cùng trong vườn trường.

Mỗi người đều phải lớn lên, một ngày nào đó muốn ra khỏi vườn trường tinh khiết, một ngày nào đó phải đối mặt với hiện thực xã hội, gặp lại, bạn học của tôi, gặp lại, thầy giáo của tôi, gặp lại người thầy lớn của tôi, gặp lại người tôi yêu.

-.-. ta là đường phân cách đưa tiễn. - .-

Đứng ở nhà ga, Tảo Tảo và Hồng Nhan tiễn người cuối cùng trong phòng ngủ, Lâm Tâm.

Tiếng còi chói tai vang lên, bạn trai đương nhiệm của Lâm Tâm, đầu bếp nhỏ dắt Lâm Tâm đang khóc đến rối tinh rối mù, tỉ mỉ cầm khăn giấy lau nước mắt cho cô, bỗng nhiên, Lâm Tâm ôm lấy Tảo Tảo, nhẹ giọng nói bên tai cô: “Tảo Tảo, mình đi rồi, cậu phải suy nghĩ cẩn thận về lời nói hôm qua của mình.”

Ngày hôm qua, lúc về phòng ngủ, Lâm Tâm nhất định phải ngủ với cô, chen lên giường cô, nói chuyện với cô cả đêm. Cuối cùng, khi Tảo Tảo sắp ngủ, cô ấy nói một câu: “Tảo Tảo cậu phải bắt đầu lại lần nữa, quên Tiểu Dã đi.”

Nhìn bóng lưng tựa vào nhau của Lâm Tâm và đầu bếp nhỏ, Tảo Tảo hốt hoảng nhớ lại cô gái từng có vẻ mặt tái nhợt nằm trên giường, nước mắt rơi đầy mặt.

Cuối cùng tất cả mọi chuyện cũng qua, thời gian lông bông, xúc động đều đi qua, cô gái vì một tình yêu hư vô liều lĩnh trong kí ức cũng càng chạy càng xa. Lâm Tâm nhô đầu ra cửa sổ xe lửa vẫy tay với các cô, xe lửa chuyển động, đầu bếp nhỏ kéo Lâm Tâm vào toa xe, dịu dàng ôm nỉ non, nhẹ nhàng vỗ vai cô.

“Trước ngày đều đi xa

Tôi cũng sắp có vợ của tôi

Thỉnh thoảng tôi cũng lật ảnh chụp

Kể cho cô người ngồi cùng bàn

Ai cưới người đa sầu đa cảm

Ai an ủi bạn thích khóc

Ai cuốn mái tóc dài lại

Ai làm áo cưới cho bạn.”

Đưa Lâm tâm đi xong, Tảo Tảo và Hồng Nhan đều về phòng ngủ, Tiêu Dương đã chờ ở dưới lầu, sau khi anh tốt nghiệp anh lựa chọn từ bỏ công việc nhân viên công vụ ở quê nhà họ Liễu, chọn ở lại trường. Năm đó trong mấy người kia chỉ còn một mình anh ở lại bên cạnh cô, lần này cuối tháng năm anh được nghỉ phép, cố ý chờ cô cùng nhau về nhà.

Hồng Nhan giúp Tảo Tảo mang hành lí xuống dưới tầng, bỗng nhiên lại dừng bước nhìn về phía trước.

Giữa trưa ngày hè, ánh nắng mạnh mẽ chiếu xuống cây đại thụ ven đường, xuyên qua tán lá sum xuê tạo thành những chỗ được ánh mặt trời chiếu xen kẽ, Tiêu Dương dựa vào lan can mà trước kia Tiểu Dã cũng dựa vào, cành lá của cây đại thụ cũng thấm ánh nắng mặt trời loang lổ trên tóc anh, trên bờ vai, một trận gió nhẹ lướt qua, cành lá nhẹ nhàng rung động, những điểm sáng dừng trên người anh cũng bắt đầu chuyển động, giống như đang nhẹ nhàng vẫy tay với ai đó.

Hồng Nhan ôm Tảo Tảo một cái: “Tảo Tảo, anh ấy đang đợi cậu đấy, đi thôi.”

Tiêu Dương nhìn thấy các cô, mỉm cười đi về phía cô, trong cơn hoảng hốt, dường như Tảo Tảo nhìn thấy người trong trí nhớ kia đang cười hì hì đi về phía cô.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 26.02.2020, 17:03
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Bạch Xà Bang Cầm Thú
Đại Thần Bạch Xà Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 02.08.2017, 20:57
Tuổi: 22 Nữ
Bài viết: 426
Được thanks: 2492 lần
Điểm: 37.19
Có bài mới Re: [Hiện đại] Giày thủy tinh của cô bé lọ lem - Súp Lơ Leng Keng - Điểm: 36
Chương 52: Mới vào xã hội
Editor: Voicoi08
Beta: Lô Vỹ Vy Vy, Maria Nyoko

Theo âm lịch, hôm nay là 26 tháng 12, trời bắt đầu có tuyết rơi, đa số các công ty đều được nghỉ phép, Tảo Tảo vẫn giữ vững vị trí.

Trong phòng tài vụ và kế toán có ba người chỉ còn lại mình cô, nhân viên thu chi Tiểu Vương gặp lãnh đạo rồi sau cũng đi trước, kế toán là chị Lí thì trong nhà có việc, hôm nay chị cũng gọi điện thoại đến nói không đi.

Tảo Tảo ngồi trong phòng làm việc không có việc gì, một bên lật xem sách kế toán, một bên kiểm tra sổ kế toán trên màn hình máy tính. Cô đến công ty này được nửa năm, sau khi thi được bằng kế toán, kế toán Lý sợ cô đoạt mất vị trí, không chịu dạy cho cô chuyện gì, Tảo Tảo cũng thấy bất đắc dĩ, chỉ có thể tự mua sách kế toán về học.

Dưới phân xưởng mọi người cũng đã nghỉ phép từ sớm, trong văn phòng cũng không có người, Tảo Tảo đọc mệt mỏi, đứng lên chuẩn bị rót cốc nước uống, lúc này Thái tử gia lại mang một người đi vào.

Thái tử gia dùng giọng điệu ban ơn nói: “Trước đưa cho anh một nửa, thật sự là nhìn vào chuyện đến năm mới mà anh còn chưa về nhà, giống với một số công ty trong vùng này thì đến sau này cũng chưa chắc đã được lấy tiền đâu.”

Thái tử gia quay đầu nhìn văn phòng, nhíu nhíu mày: “Tại sao trong phòng chỉ có mình cô, kế toàn Lý và Tiểu Vương đâu?”

Tảo Tảo lấy chìa khóa tủ sắt ra, mở tủ lấy chi phiếu ra đưa cho Thái Tử: “Kế toán Lý có chút việc nên giao chìa khóa cho tôi.”

Thái Tử giận tím mặt: “Không giống nhau, cái chìa khóa này là cô ấy chuyên trách bảo quản, tại sao có thể tùy tiện giao cho người khác.”

Nói nhiều sai nhiều, Tảo Tảo im lặng, người đến đòi tiền càng nơm nớp lo sợ, sợ Thái tử gia trong cơn tức giận mà một nửa cũng không cho.

Thái tử gia viết xong chi phiếu lại bắt đầu tức giận: “Tiểu Vương đâu, ngay cả một con nhóc cũng bắt đầu nhàn hạ, Tiểu Tần, cô gọi điện cho cô ta, bảo cô ta lập tức trở về cho tôi.”

Tảo Tảo không nói hai lời, lập tức gọi vào số máy ở nhà của Tiểu Vương, Tiểu Vương đang chơi đùa với bạn trai, trong tai nghe truyền đến tiếng cười ha ha, mặt Thái tử gia càng thêm đen.

Lúc Tiểu Vương chạy đến, Thái tử gia còn chưa đi, đang chờ cô ấy, sau khi Thái tử gia mắng Tiểu Vương một trận xong, bỗng nhiên ánh mắt hoa đào lại nhíu lại, nhìn về phía Tảo Tảo mở miệng: “Cùng là người trẻ tuổi, Tiểu Vương, theo lí cô là nhân viên cũ, nhưng chính cô tự nhìn xem, Tiểu Tần người ta làm gì, cô làm gì?”

Tảo Tảo hô to hỏng bét trong lòng, Thái Tử hà khắc này ngang nhiên gây thù hằn cho cô sao, trong phòng, kế toán Lý như hổ rình mồi cô, khó khăn lắm Tiểu Vương mới đối xử với cô đơn giản chút, thế này thì ngay cả cô cũng phải chịu tội rồi.

Tảo Tảo ngẩng đầu, quả nhiên cô nhận được ánh mắt tức giận và khinh thường của Tiểu Vương, xong rồi, chắc là cô ấy cảm thấy cô nói xấu sau lưng cô ấy với Thái Tử rồi.

Tiểu Vương đạp tuyết đến ngân hàng, Thái tử gia cũng đi rồi, Tảo Tảo ngồi trong phòng làm việc với tâm trạng buồn bực, điện thoại Tảo Tảo vang lên, là Tiêu Dương: “Tảo Tảo, anh đứng ở cửa công ty em, khi nào em tan tầm?”

Tảo Tảo không thể nói lên lời là cô đang cảm thấy thế nào, sau khi Tiêu Dương nghỉ phép đều đến đón cô về nhà, trong công ty đã có rất nhiều người trêu chọc cô, nhưng vì sao cô vẫn không thấy vui vẻ.

Lúc Tảo Tảo ra đến cửa công ty, tuyết đã ngừng rơi, tất cả mọi thứ đều trở nên trắng xóa, gió lạnh đên thấu xương, cô hơi run lên một chút, Tiêu Dương cởi khăn quàng cổ của anh xuống quàng lên cho cô, anh đứng trước mặt cô, vẻ mặt dịu dàng quàng khăn cho cô, lông mi dài hơi cúi xuống, nửa che đi đôi mắt xinh đẹp.

Đối mặt với hành động thân mật của Tiêu Dương, Tảo Tảo có chút băn khoăn bất an, trên khăn quàng cổ thật ấm áp, nhưng cũng chỉ là ấm áp mà thôi.

“Tiểu Dương, anh không cần mỗi ngày đều đến đón em, nhà em cách chỗ này cũng gần, lại nói, thời gian anh về nhà cũng không nhiều lắm, để nhiều thời gian ở cùng người trong nhà thì hơn.” Bỗng nhiên Tảo Tảo không thể nói được nữa, bởi vì cô thấy được ánh mắt của Tiêu Dương, trong một đôi mắt sao lại có thể chứa đựng được nhiều tình ý như vậy chứ, nhiều đau lòng như vậy, còn có nhiều kiên nhẫn đến vậy.

Hai người đều im lặng, tiếng động khi dẫm xuống tuyết đọng, mỗi người một suy nghĩ cho đến dưới tầng nhà cô, Tiêu Dương cũng không đi lên: “Tảo Tảo, anh không muốn cho em áp lực, nhưng dù sao em cũng phải đi ra từ tình cảm, chẳng lẽ cả đời này em định như vậy mãi sao?”

Cả đời? Tảo Tảo cảm thấy trong lòng chua chát, thật sự cả đời cũng không thể quên được sao? Vì sao? Không phải anh đã rời đi một cách gọn gàng linh hoạt sao? Hóa ra cô vẫn để ý, để ý anh rời đi rõ ràng như vậy, nhanh như vậy đã có bạn gái.

Tiêu Dương nhìn Tảo Tảo, cô vừa nghe nhắc đến người ấy đã hồn bay phách lạc như vậy, anh cảm thấy không đành lòng, anh không đành lòng nhìn cô khó xử, trước kia lúc Tiểu Dã ở bên cạnh cô là thế này, bây giờ cô chỉ còn lại một mình cũng vậy.

Anh thà rằng kiềm chế tình cảm đang sôi trào xuống lồng ngực, anh thà rằng một người vất vả kiên nhẫn xót xa, cũng không muốn nhìn dáng vẻ giao phó này của cô, anh thở dài, vươn tay muốn vuốt lên hàng mi thanh tú đang nhíu chặt kia, nhưng nửa đường lại thu lại: “Lên đi, Tảo Tảo, chỗ này gió lớn, về sau anh không đi đón em nữa, lúc em tan làm thì cẩn thận một chút.”

Sang năm mới, thái tử gia giống như vừa phát hiện bảo bối, đối với Tảo Tảo càng thưởng thức có thêm, khắp nơi tuyên truyền cô không giống người thường, Tảo Tảo ở trong phòng tài vụ càng ngày càng khổ sở, một người mới lại vượt mặt hai nhân viên cũ được tầng trên ưu ái, Tảo Tảo trở thành cái đích cho mọi người chỉ trích.

Một lần, trong đơn vị tổ chức đi liên hoan, thái tử gia phát hiện tửu lượng của cô thì càng coi cô như chí bảo, mỗi lần đều mang cô theo, Tảo Tảo không chịu nổi phiền phức như vậy, nhưng lại không có cách nào. Trong công ty cái gì cũng nói, thái tử là thanh niên anh tuấn và nữ sinh viên thanh tú động lòng người, thật sự là đề tài tốt để bát quái.

Kế toán Lý không chịu dạy cô, không sao, cô tự mua sách về học, hiện tại vẫn như thường có thể độc chắn một mặt, Tiểu Vương bí mật xa lánh cô, chuyện gì cũng giao cho cô, không sao cả, Tảo Tảo tự an ủi bản thân, làm nhiều việc thì chính là tích lũy kinh nghiệm, dù sao cũng rảnh rỗi không có việc gì làm.

Nhưng khiến cô không chịu nổi là tiệc rượu không dứt của thái tử, không chịu nổi trên tiệc rượu bị trêu đùa, không chịu nổi ánh mắt ái muội của thái tử, không chịu nổi trên ghế của KTV mọi người làm trò hề.

Có khi trong những lúc xa hoa trụy lạc, cô lại nhớ đến lúc bản thân xúc động vì chính nghĩa, khi đó cô cũng không nghĩ đến Triệu Kiếm cũng dễ dàng tha cho cô, có một ngày, cô cũng sẽ biến mình thành một người a dua nịnh hót, gương mặt tươi cười đón chào.

Lại một lần trong khách sạn xa hoa rực rỡ vào nhà vệ sinh phun đến dời sông lấp biển, lại một lần ở KTV bị một lãnh đạo nào đó ngập mùi rượu ôm chặt khiêu vũ, cuối cùng Tảo Tảo quyết tâm phải rời khỏi nơi này, một lần nữa tìm công việc khác.

.-.-.- Tôi là phân cách tuyến kết thúc sự nhớ lại.-.-.--.

Trong túi truyền ra tiếng chuông điện thoại di động, Tần Tảo Tảo như vừa tỉnh lại từ trong mộng, lấy điện thoại ra, nhìn thoáng qua dãy số: “Tiểu Dương, em đến rồi, ở cửa sau trường học đấy.”

“Em thay đổi chuyến bay sao không nói với anh một tiếng để anh chuẩn bị đi đón em.” Di động truyền đến giọng nói quen thuộc của Tiêu Dương: “Bây giờ em đứng ở cửa sau, đừng đi đâu, anh lập tức đến ngay.”

Tần Tảo Tảo mỉm cười cúp điện thoại, Tiểu Dương vẫn coi cô như một cô gái nhỏ liều lĩnh, cảm giác được người khác quan tâm khiến lòng cô nóng lên.

Đối với Tiêu Dương cô luôn cảm thấy áy náy, từ ngày tuyết rơi đó, Tiêu Dương giống như lại trở về thân phận bạn bè với cô, anh có gọi điện thoại qua lại, nhưng số lần không khiến cô cảm thấy quá thân mật, ngày nghỉ anh về nhà cũng sẽ đến gặp cô, nhưng vẫn luôn cẩn thận duy trì khoảng cách thích hợp với cô.

Tảo Tảo đến Thượng Hải cũng là do anh cố gắng hết sức mới thành công, lúc Tảo Tảo đến cửa sau thì Tiêu Dương đã ở đó rồi.

Ba năm sau khi tốt nghiệp, Tiêu Dương đã trở thành một người đàn ông trưởng thành phong độ, anh tùy ý đứng ở nói đó, dáng người cao to, gương mặt cương nghị, anh đang nhíu mày khiến ngũ quan xinh đẹp tăng thêm chút kiên cường, hấp dẫn biết bao ánh mắt yêu mến của em gái sinh viên.

Một người đàn ông ưu tú như vậy, tại sao lại đưa đến trong tay cô, tại sao bản thân cô lại không hề động tâm chút nào, Tảo Tảo lắc đầu, bỗng nhiên lại nổi hứng chơi đùa, cô lén lút đi đến sau lưng Tiêu Dương, nhân lúc anh không chú ý muốn vỗ một cái lên vai anh.

Cô vừa đi đến sau lưng Tiêu Dương còn chưa kịp động tay thì phía sau có hai học sinh đang chạy đuổi nhau chơi đùa, cô bị bọn họ đập mạnh một cái, Tảo Tảo nghiêng ngả chao đảo về phía trước, ngay sau đó ngã lên người Tiêu Dương.

Tiêu Dương vội vàng quay lại, theo bản năng đỡ được Tảo Tảo ngã lên người anh, hai người lại dùng một tư thế vô cùng thân mật gặp mặt, mặt Tiêu Dương gần trong gang tấc, trong mắt anh hiện lên ánh sáng rực rỡ không giống trong quá khứ, cả người anh phát ra một nhiệt lượng khiến cho tim người ta đập loạn nhịp.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 59 bài ] 
           
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Bach Chuc, duongngoctrinh1998, Google Adsense [Bot], hasgn, Jade2712, maishawol, PhuongNam123, Sea Turtles, Sweetheart1007, xiwai, Yangmi1209 và 328 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại - Trọng sinh] Võ thần nghịch thiên Ma phi chí tôn - Băng Y Khả Khả

1 ... 76, 77, 78

2 • [Xuyên không] Con đường vinh hoa của Thái tử phi - Tú Mộc Thành Lâm

1 ... 51, 52, 53

3 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

4 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 131, 132, 133

5 • [Hiện đại] Thực hoan giả yêu - Tịch Hề

1 ... 97, 98, 99

6 • [Xuyên không] Bắt nạt tướng quân đến phát khóc - Cung Tâm Văn

1 ... 45, 46, 47

7 • [Hiện đại] Tổng giám đốc gian manh chỉ yêu vợ - Thanh Phong Tân Nguyệt

1 ... 42, 43, 44

8 • [Hiện đại - Trùng sinh - Điền văn] Tam cô nương nhà nông - Ma Lạt Hương Chanh

1 ... 48, 49, 50

9 • [Hiện đại] Trong phim ngoài đời - Nhất Diệp Cô Chu

1 ... 18, 19, 20

10 • [Hiện đại] Ngọt ngào - Nghê Đa Hỉ

1 ... 21, 22, 23

11 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 214, 215, 216

12 • [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 234, 235, 236

13 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

14 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 206, 207, 208

15 • [Hiện đại] Ôm em đi Diệp Tư Viễn! - Hàm Yên

1 ... 52, 53, 54

16 • [Hiện đại] Cố chấp ngọt - Triệu Thập Dư (Ngoại truyện 18)

1 ... 34, 35, 36

17 • [Cổ Đại] Tiểu thiếp không dễ làm - Đào Giai Nhân

1 ... 50, 51, 52

18 • [Hiện đại] Âm hôn lúc nửa đêm - Mộ Hi Ngôn

1 ... 31, 32, 33

19 • [Hiện đại - Quân nhân] Người yêu trưởng quan - Sáp Nữ

1 ... 22, 23, 24

20 • [Hiện đại] Giá như - Thất Sắc Cẩm

1 ... 17, 18, 19



Công Tử Tuyết: Qua đợt này về ở ẩn lánh đời -.....-
Công Tử Tuyết: Cá cô cô... Con chợt nhận ra nhân sinh... Buồn chút xíu -....-
Mavis Clay: nani mọi người đang bàn về gì v :v
Công Tử Tuyết: Tuy con đường khó khăn nhưng sẽ không từ bỏ được
Công Tử Tuyết: đang cố gắng giành cho người ta để người ta còn có chút giải về rinh, lần cuối cùng rồi nên cơ hội phải chia đều mới được
Gián: Bay bay bay... eo ơi... cuộc chiến yêu thích :lol: ... ngủ
cò lười: :)2
cò lười: Do BGK không ai dám nghe nên chấm cho đậu luôn
Aka: Kể truyện ma vòng 3 đi các cu gái :)2 đảm bảo đậu chắc :lol:
Đào Sindy: on pc vẫn có nghe audio mà bạn?
huongvi94: có ai cho mk hỏi sao mk dùng máy tính lại k thấy chức năng nghe truyện nữa nhỉ
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 529 điểm để mua Dây chuyền đá Garnet và Citrine
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 230 điểm để mua Chậu hoa hồng
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 384 điểm để mua Cành hoa hồng
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 540 điểm để mua Hamster phiêu cùng âm nhạc
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 513 điểm để mua Hamster phiêu cùng âm nhạc
Shop - Đấu giá: ღ๖ۣۜMinhღ vừa đặt giá 362 điểm để mua Nữ hoàng
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 487 điểm để mua Hamster phiêu cùng âm nhạc
Shop - Đấu giá: Thích Cháo Trắng vừa đặt giá 250 điểm để mua Huy chương vàng
Shop - Đấu giá: Thích Cháo Trắng vừa đặt giá 250 điểm để mua Chậu hoa 2
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 368 điểm để mua Mashimaro hôn nhau
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 389 điểm để mua Panda có cánh
Lục Bình: Năm nay trả lời ngắn - gọn  :D3 dễ sợ
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 417 điểm để mua Chuột Mickey 5
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 347 điểm để mua Nữ hoàng 3
Shop - Đấu giá: thienbang ruby vừa đặt giá 234 điểm để mua Nàng tiên cá 2
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 523 điểm để mua Bé Bean
Shop - Đấu giá: Libra moon vừa đặt giá 344 điểm để mua Bé Mascot xanh
Shop - Đấu giá: Lưu Nguyệt vừa đặt giá 326 điểm để mua Bé Mascot xanh
Shop - Đấu giá: Libra moon vừa đặt giá 309 điểm để mua Bé Mascot xanh

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.