Diễn đàn Lê Quý Đôn
https://diendanlequydon.com/

[Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ không làm phi - Đường Quả
https://diendanlequydon.com/viewtopic.php?t=403084
Trang 32/40

Người gởi:  Trang bubble [ 14.01.2019, 22:07 ]
Tiêu đề:  Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ không làm phi - Đường Quả

Chương 85. Phải đi xa
  
Lời nói của Tư Không Trung Minh chậm chạp lượn quanh ở bên tai Mộ Lam Yên.

Tư Không Thận bái biệt phụ vương, dẫn theo Mộ Lam Yên, lên đường hơi tức giận nhanh hơn mấy bước so với nàng. Thấy đối phương chậm chạp không theo kịp, hắn lại cố ý chậm lại bước chân. Liên tục đã mấy lần như vậy, Tư Không Thận cũng không chịu nổi. Cũng sắp ra khỏi cửa chính hoàng cung thì thừa dịp bốn phía không phải cửa cung khép chặt chính là tường cung cao mười tám trượng, hắn bất thình lình đột nhiên xoay người một tay đẩy Mộ Lam Yên tới trên một mặt tường.

Trong đầu Mộ Lam Yên vẫn nghĩ lại chuyện phủ thái sư và Giao Châu, hốt hoảng bị Tư Không Thận đẩy một cái, đụng vào trên mặt tường, mới lấy lại tinh thần. Nàng giương mắt nhìn vẻ mặt Tư Không Thận nóng giận nhìn nàng chằm chằm, trong lòng không hiểu nghi ngờ chậm rãi dâng lên.

Này choáng nha lại đang ầm ĩ tính tình gì?

"Ngươi. . . . . . Ngươi muốn làm gì?" Trước mắt mặc dù chung quanh không có người nào, nhưng khó tránh khỏi lúc nào thì bên ngoài cửa cung lại có một cung nữ hoặc là thái giám đẩy cửa đi vào. Mộ Lam Yên suy nghĩ bọn họ như vậy, nếu mà bị nhìn thấy nhất định là không được!

Từ Dưỡng Tâm điện, Tư Không Thận áp chế khó chịu đến bây giờ, tất cả đều biến thành cảm xúc nhìn chằm chằm Mộ Lam Yên. Hắn oán hận nhìn chằm chằm ánh mắt vô tội của đối phương: "Gả cho Bản hoàng tử, thật sự không tốt như thế sao?"

Mộ Lam Yên sững sờ, lúc này phản ứng kịp thì ra bởi vì "Cự hôn" tạo thành phản ứng dây chuyền. Cười hắc hắc, nàng nhanh chóng thối lui ra từ dưới khuỷu tay chống vách tường của Tư Không Thận, dừng lại giải thích: "Ta còn nhỏ, vẫn chưa muốn lập gia đình, không có quan hệ gì với ngươi."

Tư Không Thận chính là cảm thấy đối phương đang nói láo, nhưng lại không tìm được bất kỳ lý do gì phản bác, nóng giận rồi lại thất vọng nói: "Nhưng vì sao ta cảm thấy lần đầu tiên gặp ngươi đã cực kỳ quen thuộc. Có phải chúng ta đã từng gặp gỡ đời trước hay không?"

Vừa nghe thấy đời trước, trong lòng Mộ Lam Yên hơi hồi hộp một chút lập tức xoay người qua, dừng một chút cười gượng cất giọng đáp: "Làm sao ta biết được chuyện đời trước? Nói không chừng, đời trước ngươi có lỗi với ta, cho nên đời này ngươi mới có thể như vậy đấy."

Dứt lời, một mình Mộ Lam Yên nhanh chóng đi tới bên ngoài cửa cung.

Không quá nửa canh giờ, hai người chính là cùng đi đến cửa Thành phủ.

Ngại vì ngày hôm sau sẽ phải ra cửa đi xa, Tư Không Thận dặn dò người làm đi ra ngoài mua một chút đồ dự phòng. Mộ Lam Yên cũng trở về viện ở trước đó với Tố Quý, bắt đầu dọn dẹp quần áo ngày mai đi xa.

Ăn xong cơm tối bên trong chủ viện Thành phủ, thời tiết cũng đã bắt đầu lạnh lẽo bắt đầu khiến cho răng cốt người ta run lên. Tư Không Thận muốn mời họ ở lại tiến về phía đại sảnh, uống một hớp trà, hỏi thăm đồ của hai người họ đã thu dọn xong hay chưa?

Đứng ở bên cạnh, Tố Quý lập tức thay chủ nhân gật đầu liên tục: "Thu dọn xong rồi, sáng sớm ngày mai mang lên xe ngựa là được."

Mộ Lam Yên ngồi trên ghế, khẽ nghiêng mắt quan sát một phen Tố Quý càng ngày càng nói nhiều, thấy nha đầu này càng ngày càng coi mình là chuyện to tát, nhưng trong lòng thì thoả mãn mà gật đầu.

Bởi vì thời gian cấp bách, Tư Không Thận mới quyết định ngày mai sẽ lập tức lên đường, hơn nữa còn là không mang theo bất kỳ tùy tùng nào trầm lặng đi tuần. Nói cách khác, nói với bên ngoài, Tư Không Thận chỉ là đến trong quân đội bế quan thao luyện rồi.

Đến lúc đó, chỉ thời gian ngồi xuống một chén trà Mộ Lam Yên đột nhiên đứng dậy, mặt hướng về Tư Không Thận khẽ cúi đầu, không mặn không lạt nói: "Thời tiết hơi lạnh, ta với Tố Quý sẽ không quấy rầy Cửu hoàng tử uống trà."

Trước đó còn là hai người đi song song, giờ phút này giọng của Mộ Lam Yên xa cách  nói như thế làm cho trong lòng Tư Không Thận càng thêm không thoải mái, vội vàng nói: "Từ nơi này đến viện của các ngươi cũng có một đoạn đường. Nhìn thời tiết, tối hôm nay sợ rằng sắp có tuyết rơi, ta sai người đến gian phòng của các ngươi lấy đồ mà các ngươi thu dọn tới, sáng sớm ngày mai là có thể cùng đi."

Tố Quý rất muốn gật đầu một cái, nàng biết Cửu hoàng tử đây là đang cố ý giữ tiểu thư lại.

Nhưng trên mặt Mộ Lam Yên lại không lộ ra quá nhiều biểu cảm, suy ngẫm một phen, mới chậm rãi mở miệng: "Viện của ngươi có gián."

Tư Không Thận: ". . . . . ."

Tố Quý lo lắng tiếp theo Cửu hoàng tử sẽ trở nên khó chịu, đặc biệt chạy đến nhỏ giọng lẩm bẩm mấy câu bên tai Mộ Lam Yên. Nàng chưa kịp nói xong, cửa đại sảnh đột nhiên có một tên gia đinh lặng lẽ đi vào, hậu tri hậu giác Tố Quý bị dọa sợ đến thiếu chút nữa kêu lên sợ hãi.

Người trong phủ của Tư Không Thận đều là hắn trải qua tỉ mỉ chọn lựa. Bước đi không có tiếng động, đại khái đều từng luyện khinh công. Mà tuổi tác người làm này thoạt nhìn mới chừng hai mươi, trên mặt khẽ bộc lộ một chút khó xử. Thấy Mộ Lam Yên cũng ở đây, hắn đưa tay hành lễ với hai người, mới chậm rãi nói: "Ngoài cửa có một phu nhân và tiểu thư, chỉ đích danh nói muốn đi vào gặp Mộ cô nương."

Trên mặt Mộ Lam Yên và Tư Không Thận lộ ra vẻ mặt kinh ngạc.

Phong tỏa tin tức Mộ Lam Yên ở Thành phủ, là Tư Không Thận tự mình ra lệnh. Cho nên, trong lòng mỗi người trong phủ đều hiểu tuyệt đối không thể nói chút xíu tin tức cô nương đột nhiên đến đây ở trước mặt người ngoài.

Mà, phụ nhân và tiểu thư đột nhiên đến thăm kia cũng có người đang ngăn cản ở bên ngoài. Tên gia đinh này, chỉ là chạy mau tới đây báo tin cho chủ nhân nhà mình.

Tư Không Thận nhìn về phía Mộ Lam Yên, ra hiệu hỏi thăm nàng định xử lý người bên ngoài thế nào.

Mộ Lam Yên suy nghĩ một phen, nói với gia đinh: "Gọi hai người các nàng vào đi."

Gia đinh đáp một tiếng, chính là đi ra ngoài.

Ở trong lòng Mộ Lam Yên tính toán, ban ngày hôm nay, nàng đã gặp mặt với Ngao Tương. Mặc dù dặn đi dặn lại nha đầu kia đừng nói tin tức của nàng cho bất kỳ kẻ nào. Nhưng mà giờ phút này xem ra, người tới nhất định là mẹ con hai người các nàng.

Hơi đợi một lát, ngoài cửa đại sảnh trong sân đen nhánh, mơ hồ lay động ba bóng dáng. Mà thời tiết quả nhiên là như Tư Không Thận nói lúc trước, tuyết lớn như lông ngỗng đã tung bay.

Hai người đang mặc áo choàng đội mũ cúi đầu đi tới, khi sải bước qua ngưỡng cửa đại sảnh thì trên đỉnh mũ đã dính một chút bông tuyết.

Ánh mắt của Mộ Lam Yên lấp lánh nhìn chằm chằm người ở bên trong bị mũ che khuất trước mặt, chỉ cảm thấy bóng dáng cực kỳ quen thuộc. Chỉ thấy hai người kia vào cửa cũng không trực tiếp phát hiện Mộ Lam Yên, mà là phủi xuống bông tuyết trên người,  cởi áo choàng ra xoay người đưa cho người bên cạnh.

Mặt người tháo nón xuống xoay người lại kia, đương nhiên chính là Mẫn phu nhân xanh xao vàng vọt! Có điều không biết là hiệu quả của ánh nến, hay là bôi lên một chút son, cho gương mặt gầy gò xương cốt rõ ràng thoa lên một chút đỏ ửng.

Mộ Lam Yên cứ đứng cứng ngắt như vậy, không biết làm sao đi đối mặt với mẹ con kia.

Ngao Tương cởi áo choàng ra, chuyện thứ nhất chính là đỡ Mẫn phu nhân.

Đợi lúc hai người ngẩng đầu lên, mới ngạc nhiên mà phát hiện Mộ Lam Yên cứ sống sờ sờ đứng ở trước mặt họ như vậy.

Lúc trước khi tới cửa của Thành phủ thì gia đinh của Thành phủ chính là một mực chắc chắn bên trong phủ không có người mà các nàng muốn tìm. Mẫn phu nhân biết đây là phủ đệ của Cửu hoàng tử, nếu chọc giận Cửu hoàng tử vậy nhất định là chịu không nổi.

Rồi sau đó, ngay mới vừa rồi lại đột nhiên mời các nàng tiến đến, Mẫn phu nhân cũng cho rằng chẳng qua là Cửu hoàng tử muốn gặp họ. Nhưng không ngờ, ở bên trong thật sự gặp được người ngày nhớ đêm mong.

Đôi mắt Mẫn phu nhân nhìn Mộ Lam Yên, đột nhiên tràn ra một vệt nước mắt. Nàng cuống quít không kịp chú ý tới Ngao Tương, đi về phía trước một bước nhỏ: "Yên Nhi là con sao?"

Mấy ngày trước đây, Mẫn phu nhân lại cảm thấy mình luôn nghe nhầm giọng nói của Yên Nhi. Cho nên lập tức, nàng vẫn còn có chút không xác định.

Trên ghế chủ ở phía xa, Tư Không Thận thấy sự lúng túng ở giữa hai người bọn họ, cố ý ho khan một tiếng đưa tới chú ý của các nàng: "Mẫn phu nhân, đứng ở trước mặt ngươi đúng là Lam Yên."

Lúc này Mẫn phu nhân mới chú ý tới Tư Không Thận ngồi ở nơi xa vẫn nhìn chăm chú vào các nàng, theo Ngao Tương cùng nhau chuẩn bị quỳ xuống lạy. Người kia biết thể lực vốn là có chút không quản được, thân thể mới vừa khom xuống, trong đầu chính là thoáng choáng váng, thiếu chút nữa nhào về phía trước.

Ngao Tương bản năng lập tức kéo Mẫn phu nhân, Mộ Lam Yên thấy tình thế, theo bản năng nhanh chóng đi phía trước với Ngao Tương, hai người cùng nhau tiếp được đối phương.

Tư Không Thận bất thình lình đứng dậy từ trên ghế chủ, cũng đi tới trước mặt Mẫn phu nhân, quan sát một phen, thấy trạng thái đối phương hơi thở mong manh, lập tức mở miệng nói: "Đỡ Mẫn phu nhân ngồi xuống!"

Dứt lời, Mộ Lam Yên và Ngao Tương chính là làm theo.

Ánh mắt Mẫn phu nhân trước sau có chút không nỡ giống như quay chung quanh Mộ Lam Yên sẽ không rời đi.

Mộ Lam Yên cầm cổ tay của đối phương lên, bắt mạch một cái, mới như khó mà tin nổi nhìn chằm chằm Ngao Tương hỏi thăm: "Mẫn phu. . . . . . Mẫu thân đã bao lâu rồi chưa ăn qua thứ gì?" Mộ Lam Yên vốn định xa lạ kêu Mẫn phu nhân, nhưng lời đến khóe miệng vẫn là thay đổi lời.

"Hai ngày nay, khẩu vị mẫu thân vẫn không tốt. Hơn nữa trải qua sáng sớm hôm nay ta đột nhiên mất tích. Mẫu thân lại càng là một miếng cơm cũng ăn không vô."

Mộ Lam Yên nhìn Mẫn phu nhân, giật giật bờ môi vốn muốn nói gì đó. Mẫn phu nhân cũng là rung rẩy vươn tay ra cầm ngược lại mu bàn tay của Mộ Lam Yên: "Chỉ cần con còn sống, mẫu thân chịu nhiều khổ hơn nữa cũng đồng ý. Chỉ là Yên nhi, tại sao còn sống cũng không tới đoàn tụ với mẫu thân chứ?"

Nói đoàn tụ, vẻ mặt Mộ Lam Yên lại là ảm đạm xuống, từ lúc bị người biết nàng chưa chết, đã nghe vô số lần lời như vậy. Nhìn ánh mắt Mẫn phu nhân cầu xin nàng, trong lòng nàng có chút không đành lòng, thở dài: "Mẫu thân, ngài cũng biết, Yên Nhi cũng không phải là con gái ruột thịt của ngài, ngài lại cần gì như vậy chứ?"

Mẫn phu nhân cũng là cực kỳ nghiêm túc cắn răng mà nói ra: "Một ngày là mẹ, cả đời là mẹ. Từ khi ta nhận định con là con gái ta, bắt đầu từ giờ khắc đó trở đi tánh mạng của con trong lòng ta là quan trọng giống với Tương Nhi vậy."

Mộ Lam Yên nhìn ánh mắt làm cho trong lòng người phát run kia, đặc biệt bỏ đi qua một bên. Tư Không Thận thấy đối phương không muốn giải thích, không muốn nói chuyện, cho nên thay nàng mở miệng: "Mẫn phu nhân, có thể cho tại hạ nói một câu hay không?"

Mẫn phu nhân gật đầu một cái: "Cửu hoàng tử mời nói."

"Lam Yên cũng không phải là đứa nhỏ ngu ngốc, nàng có tư tưởng và suy tính của chính mình. Nếu không muốn ở lại Ngao phủ, ngài cần gì phải buộc nàng. Coi như, hôm nay ngươi ép nàng ở bên cạnh, làm sao ngươi biết nàng nhất định sẽ trôi qua vui vẻ?"

"Chuyện này. . . . . ." Mẫn phu nhân đột nhiên câm miệng.

Tâm tình mất mà lại được, cũng không phải mỗi người cũng có thể hiểu rõ. Mẫn phu nhân vốn là hoàn toàn không ôm bất cứ hy vọng nào đối với Lam Yên sống lại, thậm chí đã đón nhận sự thật. Vậy mà trước mắt đột nhiên biết được còn sống, phản ứng đầu tiên chính là nắm chắc vào bên cạnh, không để cho đối phương lại có cơ hội chạy trốn từ dưới mí mắt của nàng.

Trải qua Tư Không Thận nhắc nhở như vậy, nàng mới phản ứng được ý nghĩ của mình là ích kỷ như thế.

Tư Không Thận thấy cảm xúc đối phương có chút ổn định, tiện đà mở miệng: "Hơn nữa, chúng ta dự định ngày mai sẽ đi tới Giao châu. Ngươi nên may mắn, vào trước khi chúng ta rời đi, ngươi còn có thể gặp được con gái của ngươi."

Mẫn phu nhân nghe được Giao châu, trên mặt đột nhiên thoáng qua kinh ngạc: "Các ngươi đi Giao châu, là vì cái gì?"


Người gởi:  Trang bubble [ 14.01.2019, 22:14 ]
Tiêu đề:  Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ không làm phi - Đường Quả

Chương 86. Bị theo dõi  

"Làm việc." Tư Không Thận đơn giản lưu loát nói.

Mẫn phu nhân nghe tiếng, đầu tiên là hoài nghi nhìn về phía Tư Không Thận, rồi sau đó thấy người kia không còn ý tứ nói chuyện, quay đầu lại tiếp tục ánh mắt lóe lên nhìn chăm chú vào Mộ Lam Yên: "Đi bao lâu?"

Mộ Lam Yên giật giật bờ môi, không biết nói như thế nào. Tư Không Trung Minh muốn bọn họ đi tìm người, lúc đầu đã một mực từ chối triều đình, cũng không biết lần này vừa đi sẽ gặp phải chuyện ra sao, hạng người gì.

"Xong xuôi sẽ trở lại!" Tư Không Thận lần nữa thay Mộ Lam Yên nói tiếp.

Lúc này Mẫn phu nhân cũng hiểu, mình hỏi nhiều nữa, người ta cũng không chắc chắn trả lời. Đột nhiên đưa tay rút ra một sợi tơ màu đỏ từ bên trong cổ của mình, sợi tơ xâu chuỗi chính là một chiếc mảnh ngọc tròn bình thường. Nàng cởi xuống đến sau đó đưa tay nhét vào lòng bàn tay của Mộ Lam Yên.

"Chuyện này. . . . . ." Mộ Lam Yên có chút chần chờ.

Vật nhỏ có chứa nhiệt độ ấm áp Mẫn phu nhân, chạm đến Mộ Lam Yên thì làm cho trong lòng nàng đột nhiên có chút hốt hoảng, sợ mình tiếp nhận đồ của Mẫn phu nhân, Ngao Tương lại đột nhiên không biết gân nào nối sai kia ăn dấm lên rồi. Nàng ngẩng đầu liếc nhìn Ngao Tương, thấy trên mặt đối phương cũng không có bộc lộ không vui, mới mở miệng hỏi thăm: "Đây là cái gì?"

"Ta có một cố nhân ở Vĩnh Xuân đường Giao Châu. Nếu mà con ở bên kia có khó khăn gì, hãy cầm cái ngọc bội này đi tìm hắn, người nhận biết cái ngọc bội này, là có thể giúp con. Sau khi làm xong việc thì về sớm một chút."

Mộ Lam Yên giơ tay lên, nhìn ngọc thô chưa mài dũa màu trắng óng ánh long lanh này. Trong lòng bắt đầu suy nghĩ, từ lúc biết Mẫn phu nhân, cũng biết nàng là một cô nhi không cha không mẹ. Ngao Tương càng là đến bây giờ cũng chưa từng nghe Mẫn phu nhân nhắc tới chuyện nhà ông ngoại. Cho nên trước mắt nghe đối phương nói như thế, thật sự để cho người ta bắt đầu có chút không hiểu.

"Mẫu thân, người kia là ai?" Mộ Lam Yên cũng chỉ là muốn hỏi một cái tên.

Ánh mắt Mẫn phu nhân lại là có chút lóe lên cúi đầu xuống, ậm ờ trả lời: "Cũng chỉ là một cố nhân, con cầm ngọc bội kia đi tìm hắn là được."

Cuối cùng, Tư Không Thận mượn cớ nói thời gian không còn sớm, sáng sớm ngày mai bọn họ còn phải lên đường, xin mời hai người Mẫn phu nhân đi về trước. Lúc xa nhau, Mộ Lam Yên dặn dò Mẫn phu nhân trở về nhất định phải cố gắng điều dưỡng thân thể.

Một nỗi khổ riêng lớn trong lòng Mẫn phu nhân rốt cuộc loại trừ đi, tất nhiên hết sức vui lòng gật đầu. Chỉ là vào lúc họ rời đi, Mộ Lam Yên lại dặn dò một câu, đừng nói tới tin tức nàng còn chưa chết ở trước mặt Ngao Tháp.

Lúc trước, dù sao trong viện của nàng đã đốt ra hai bộ thi thể không trọn vẹn, nếu như không phải là nàng và Tố Quý, Ngao Tháp chắc chắn truy xét tới cùng. Đến lúc đó, nếu mà quấy nhiễu nhiệm vụ mà Tư Không Trung Minh phân công cho nàng, lại là không tốt.

Vì vậy lần từ biệt này, tàu xe mệt nhọc.

Nửa tháng sau, Tư Không Thận và hai người Mộ Lam Yên, Tố Quý mới bình yên tới thành Giao Châu biên cảnh của Kỳ Quốc.

Vẻ ngoài là trong xe ngựa nhỏ màn trướng màu xanh phổ thông, liên tục đi đường cả đêm Mộ Lam Yên và Tố Quý ngủ mê man ở trên gối cung đình. Đừng thấy bên ngoài xe nhỏ này bình thường, bên trong lại là lắp ráp cấp bậc biệt thự nhất phẩm. Đây là Tư Không Thận đặc biệt chuẩn bị, thứ nhất là vì để cho Mộ Lam Yên nghỉ ngơi thoải mái. Thứ hai, mặt ngoài  bình thường cũng không dễ dàng gặp phải sự chú ý của người khác.

Trên giá xe ngựa, Tư Không Thận và tâm phúc Đái Lâm thay phiên điều khiển xe ngựa. Bọn họ cả đêm không ngủ, trên mặt hơi tiều tụy.

Dọc theo quan đạo càng đi về một đoạn đường phía trước, là có thể đến được cửa thành của Giao Châu. Sở dĩ bọn họ đi đường tới cả đêm, cũng bởi vì một thành trì đằng trước cách xa nhau khá xa với Giao Châu. Đoạn đường này, nếu mà không lên đường nhất định sẽ phải ngủ bên ngoài trời. Tư Không Thận nhớ tới hai nữ nhân kia đã giằng co nửa tháng, bèn muốn có thể tìm được khách sạn sớm một chút, để cho các nàng thoải mái ngủ lấy một đêm.

Đái Lâm liếc mắt một cái chủ nhân bên cạnh có chút buồn ngủ, xa xa nhìn thấy có một quán trà, cũng không thông báo bèn trực tiếp lái qua đó.

Xe ngựa đột nhiên dừng lại, sườn xe hơi rung nhẹ một đợt.

Tư Không Thận đột nhiên tỉnh lại, mơ mơ màng màng ngẩng đầu lên, thấy trước mặt đột nhiên viết một chữ "Trà" to lớn. Rồi sau đó, trong hai mắt mơ màng có một chút lạnh lùng hỏi thăm Đái Lâm: "Tại sao dừng lại?"

"Công tử, cả đêm nay trên căn bản đều là ngươi đang gấp rút lên đường. Ta thấy bên này có một quán trà, bèn nghĩ mọi người cũng là dọc đường chưa ăn thứ gì, dừng lại uống một ngụm trà lại đi."

Tư Không Thận hít sâu một cái không khí trong lành nơi hương dã này. Mặc dù tết đã qua hơn nửa tháng, thế nhưng không khí hít vào trong phổi vẫn là lạnh lẽo làm cho người ta tỉnh táo trong nháy mắt. Gật đầu một cái, ánh mắt nhìn tới khắp nơi. Chung quanh đều là dãy núi xanh biếc, mặt đông đỉnh núi mơ hồ có ánh sáng nâng lên. Ngoại trừ bọn họ mới vừa rồi đi quan đạo kia, còn lại đều là cỏ dại mọc thành bụi.

Dĩ nhiên, còn có hạc đứng ở quán trà trước không thôn sau không tiệm này, khẽ mang đến một chút hơi người cho nơi này.

Bên cạnh quan đạo này thường có quán trà xuất hiện. Có điều là nhà bên trong vùng núi này xây dựng một cái lều cỏ tạm thời, nấu chút nước trà, làm bánh ngọt, bán cho những người đi đường, nhằm kiếm lấy ngân lượng đi trên đường đổi lấy thức ăn.

Thiếu niên chuẩn bị đồ rất sớm ở trong quán trà, nghe bên ngoài có âm thanh, đi ra ngoài từ bên trong.

Thấy Tư Không Thận và Đái Lâm không có ý xuống xe ngựa, vẻ mặt tươi cười vội vàng chào hỏi: "Hai vị công tử, đi đường cả đêm rồi nhỉ, có muốn xuống uống chút trà sáng ăn một chút gì hay không?"

Trước đó xe ngựa ngừng một trận, Mộ Lam Yên đã mơ hồ có ý tỉnh lại. Lập tức nghe nói bên ngoài có âm thanh, nàng càng thêm cảm thấy rất nhức đầu, lật người, hoạt động một lần toàn thân đau nhức, chậm rãi chuẩn bị đứng dậy xem một chút tình huống bên ngoài thế nào.

Con đường đi tới này cũng không tính quá vững vàng, cho nên bọn họ coi như ngủ, cũng là ngủ không được yên ổn.

Ngay khi Mộ Lam Yên mơ màng mở mắt, chuẩn bị vén lên màn trướng của xe ngựa kia. Bên ngoài, một động tác vén lên tiến vào trong nháy mắt dọa đến nàng giật mình một cái, con sâu buồn ngủ cũng không còn.

Trong phút chốc, Mộ Lam Yên và Tư Không Thận đối diện, ai cũng không trực tiếp nói chuyện.

Trong mơ mơ màng màng Tố Quý cảm giác bên chân có gió, mở mắt ra thấy Mộ Lam Yên không có nằm, cũng là đầu choáng váng ngồi dậy. Khi nàng ngáp một cái hoàn toàn ngồi thẳng thì mới thấy Tư Không Thận nhìn chăm chú vào bên trong.

"Cửu. . . . . . Công tử! Thế nào?"

Mới vừa rồi, bầu không khí của Mộ Lam Yên và Tư Không Thận đột nhiên không nói lời nào rốt cuộc bị Tố Quý cắt đứt.

"Ra ngoài ăn một chút gì đi, trời sắp sáng rồi." Tư Không Thận nói xong, bèn thả màn trướng rời đi.

Lúc này Tố Quý cũng đã không còn buồn ngủ, không mò mẫm ra phương hướng sững sờ nhìn chằm chằm tiểu thư nhà mình. Thấy trạng thái Mộ Lam Yên vẫn có chút không có ở đây, ngón trỏ nhẹ nhàng chọt cánh tay đối phương một cái.

"Tiểu thư, ngươi đã tỉnh rồi chưa. . . . . ."

"A, ngủ đến cả người quá nhức mỏi rồi. Chúng ta đi ra ngoài đi." Mộ Lam Yên đột nhiên lấy lại tinh thần, chợt chui ra ngoài.

Tố Quý mê mang đầy mặt, nhưng vẫn là đi theo tiểu thư nhà mình sợ hãi nhanh chóng đi ra ngoài.

Hai người trải qua trong một đêm xóc nảy, lúc này cả người cũng gần như sắp tan rã.

Thiếu niên vốn là đi vào cầm trà sáng, lúc đi ra thấy Mộ Lam Yên, chất phác trêu ghẹo nói: "Thì ra là còn dẫn theo phu nhân à, phu nhân mau tới ngồi. Nơi này của chúng ta có cháo, phu nhân có muốn lấy một chén hay không?"

Thiếu niên nói dứt lời, Mộ Lam Yên đã đi tới trong quán trà. Liếc mắt một cái trên mặt Tư Không Thận không biết xảy ra chuyện lại lạnh giống như núi băng vậy, lúng túng nói một câu với thiếu niên: "Ta là tiểu thư, không phải phu nhân, ha ha."

Phản ứng kịp bản thân nói sai, thiếu niên lập tức cười gượng hai tiếng, lại đi vào.

Tố Quý đỡ Mộ Lam Yên ngồi xuống, nhân tiện rót ly trà cho nàng: "Tiểu thư, uống chút nước trà tỉnh táo người."

Mộ Lam Yên ừ một tiếng, kéo Tố Quý cùng nhau ngồi xuống: "Đã đi ra ngoài, đừng chú ý nhiều như vậy, ngươi cũng ngồi xuống đi."

Đổi lại chỉ có Mộ Lam Yên, Tố Quý đã sớm không khách sáo ngồi xuống, nhưng trước mắt còn có một Tư Không Thận, Tố Quý nào dám. Khó xử liếc mắt nhìn Tư Không Thận bưng trà sáng bắt đầu uống, nàng vừa định mở miệng từ chối. Tư Không Thận lại lên tiếng trước: "Đái Lâm, ngươi cũng ngồi xuống ăn chung đi, đợi lát nữa còn phải dựa vào ngươi lên đường."

Vốn là đứng ở bên cạnh Tư Không Thận, Đái Lâm không chút do dự trả lời một tiếng "Dạ", chính là ngồi xuống. Tố Quý nhìn chỉ một mình nàng đứng, cũng không phải là chuyện như vậy, vì vậy bèn cùng Mộ Lam Yên ngồi xuống.

Thiếu niên bưng tới cháo và bánh rán cho bọn họ, chào hỏi mấy câu, muốn đi xuống bận việc.

Trước khi đi, Đái Lâm nhìn đối phương một cái, lập tức kêu hắn lại: "Thấy tuổi ngươi còn trẻ, sao ở nơi rừng núi hoang vắng này mở quán trà?"

Thiếu niên cười một tiếng, cong lưng có chút hả hê trả lời: "Ta cái gì cũng không biết, nếu như đến thị trấn đi làm công, nhất định phải rời nhà. Trong nhà có một mẹ già sinh bệnh, không thể đi xa. Hơn nữa, nơi Giao Châu này sẽ đi qua chính là Đại Bằng, trên quan đạo lui tới có rất nhiều mối làm ăn. Một tháng qua thu vào không ít hơn đi làm việc cho người ta."

Đái Lâm gật đầu một cái, Đại Bằng chính là một ngoại bang gần nhất của Kỳ Quốc.

Tư Không Thận nhìn thiếu niên, đột nhiên hỏi thăm: "Gần đây ngoại bang thật sự an phận?"

Thiếu niên vừa nghe vấn đề này, lập tức lộ ra vẻ mặt khó xử: "Vị công tử này quả nhiên là nói đùa, ta một người bán điểm tâm sáng, làm sao biết ngoại bang yên phận hay không chứ. Có điều gần mấy tháng qua, người của Đại Bằng đi ngang qua đây thật nhiều, gần như mỗi ngày đều có."

Tư Không Thận suy nghĩ, phất phất tay bèn để cho đi xuống.

Hai người Mộ Lam Yên và Tố Quý chỉ lo chôn đầu, ăn đồ ăn. Dù thế nào đi nữa bọn hắn nói, họ cũng nghe không hiểu.

Tư Không Thận ăn xong, cả người tinh thần hơn nhiều, nhìn Mộ Lam Yên cúi đầu không lên tiếng, trong lòng bèn bắt đầu tính toán có phải thái độ vừa nãy của hắn có chút lạnh nhạt, làm cho đối phương không vui hay không. Thấy người kia uống xong cháo, hắn vừa định mở miệng, khóe mắt chính là đột nhiên thoáng qua một bóng dáng màu trắng.

"Người nào?" Đái Lâm lớn tiếng quát chói tai trước tiên, đứng lên từ ghế gỗ.

Tố Quý uống cháo không cẩn thận bị đối phương dọa sợ uống vào trong khí quản, kìm nén đỏ mặt ho khan không ngừng.

Mộ Lam Yên cuống quít thay đối phương vỗ sau lưng, nóng giận nhìn chằm chằm Đái Lâm: "Vẫn không thể đừng kinh động đột ngột sao?"

Đái Lâm hiển nhiên không nghĩ tới sẽ xuất hiện tình huống như thế, có chút xấu hổ quét mắt bọn họ một vòng.

Tư Không Thận rõ ràng cảm giác mới vừa rồi nhất định là có một người nhanh chóng bay qua, hơn nữa còn là cố ý để cho bọn họ biết. Mặt lạnh ra hiệu bọn họ lập tức câm miệng: "Các ngươi ở chỗ này đừng cử động, ta đi ra ngoài xem một chút. Đái Lâm, bảo vệ tốt họ."

Người gởi:  Trang bubble [ 16.01.2019, 15:51 ]
Tiêu đề:  Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ không làm phi - Đường Quả

Chương 87. Đám ô hợp

Tư Không Thận dứt lời, bèn nhanh chóng đi ra ngoài, chỉ là một lát cũng đã không biết lục soát đến nơi nào.

Mộ Lam Yên trấn an được Tố Quý sặc hồi lâu mới tỉnh hồn lại, không có sắc mặt tốt liếc mắt Đái Lâm một cái, chuẩn bị đứng dậy: "Đưa tiền điểm tâm sáng rồi chúng ta trở về trong xe ngựa nghỉ ngơi đi, bên ngoài lạnh lẽo."

Vừa dứt lời, sau lưng của bọn họ đột nhiên truyền đến tiếng nói của một nam tử: "Lão bản, cho chúng ta tới sớm một chút!"

Đái Lâm và Mộ Lam Yên ngạc nhiên quay đầu lại, liếc về phía người nói chuyện, lại phát hiện sau lưng đi tới lại là mười nam tử trang phục ngoại bang.

Trên người bọn họ cũng trang bị vỏ đao, lời mới vừa nói chắc là đầu lĩnh của bọn hắn.

Quan trọng hơn là mười mấy người này hẳn võ công không kém, nếu không sẽ không đến mức ngay cả tiếng bước đi mà Đái Lâm và Mộ Lam Yên cũng không nghe được.

Thiếu niên nghe tiếng đi ra, thấy bàn ghế nhà mình đã ngồi đầy, cười hì hì lập tức tiến lên hỏi thăm: "Lâm tổng đầu vẫn là giống như trước kia sao?"

"Ừ, vẫn cứ như cũ. Mấy huynh đệ chúng ta đi đường vài đêm rồi, thì thấy nơi này của ngươi có quán trà. Mang lên cho chúng ta nhanh một chút là được!" Nam tử bị gọi là Lâm tổng đầu cũng không ngẩng đầu nhìn thiếu niên một cái, mà là sửa sang lại cái gói mà mình mang ở trên người.

Thiếu niên đáp một tiếng, bèn lập tức trở lại, trùng hợp đi ngang qua Mộ Lam Yên chuẩn bị trở về xe ngựa, theo bản năng khách sáo cúi đầu khom lưng: "Hoan nghênh lần sau đi ngang qua trở lại."

Đái Lâm cũng là thừa dịp lúc này, đột nhiên nắm vạt áo thiếu niên sáp lại về phía mình, nghiêng mắt liếc nhìn mấy nam tử ngoại bang, nhỏ giọng nói: "Mấy kẻ này là người Đại Bằng?"

Thiếu niên gật đầu một cái, một đôi mắt hoài nghi nhìn chằm chằm đối phương.

"Căn cứ nội dung mà ngươi theo chân bọn họ nói chuyện phiếm, bọn họ thường tới đây?"

Lúc thiếu niên nói thì liếc mắt nhìn mười mấy người kia phối hợp nói chuyện, cũng không có chú ý tới người ngoại bang bọn họ: "Đúng, bọn họ nói bọn họ là tới đây làm ăn, trong mấy tháng này qua lại gặp lại rất nhiều lần."

Người Đại Bằng tính lười biếng, Kỳ Quốc và Đại Bằng vốn là ngôn ngữ không thông. Sở dĩ người Đại Bằng biết nói ngôn ngữ Kỳ Quốc đã ít lại càng ít, chứ đừng nói tới Kỳ Quốc làm ăn. Hơn nữa xem trang phục của họ nhất định cũng không giống làm ăn.

Thiếu niên bị Đái Lâm buông ra sau đó nhanh chóng trở lại phía sau quán trà chuẩn bị đồ.

Mộ Lam Yên lạnh lùng nhìn chăm chú vào tất cả những thứ chung quanh đây, cuối cùng quét mắt một vòng đi theo Đái Lâm cùng nhau chuẩn bị trở về xe ngựa.

Ngay lúc này, bên ngoài đột nhiên lại đi vào một người Đại Bằng. Áo quần xốc xếch, lôi thôi lếch thếch, mắt nhỏ giống như con chuột, ngay cả đi bộ cũng bộc lộ ra tính lưu manh. Trên thân người Đại Bằng có mùi vị, nam tử này nhìn trang phục giống như tên ăn xin, trên người mùi vị càng nặng hơn.

Mộ Lam Yên có chút ác cảm che hơi thở, đi ngang qua đối phương thì cố ý đi vài bước về phía bên cạnh.

Vào cùng lúc gặp thoáng qua, sau lưng lại đột nhiên vang lên tiếng thét chói tai của Tố Quý.

"A, ngươi muốn làm gì?"

Mộ Lam Yên kịp thời quay đầu lại, lại phát hiện người Đại Bằng mới vừa đi ngang qua kia, vậy mà một tay bắt được cổ tay Tố Quý. Tố Quý bị dọa sợ đến giật mình một cái lui về phía sau vài bước, nhưng đối phương lại không có ý buông tay.

"Ngươi muốn làm gì?" Mộ Lam Yên lớn tiếng giận dữ quát mắng.

Đái Lâm cũng đi tới trước mặt của bọn họ, lạnh lẽo nói: "Buông nàng ra!"

Nam tử liếc qua vẻ mặt, trên mặt bộc lộ một loại khí thế lưu manh, quét mắt Mộ Lam Yên và Đái Lâm một cái, cuối cùng rơi vào trên người của Tố Quý, chẳng biết xấu hổ nói: "Tiểu nương tử xinh đẹp quá, không bằng đi theo ca ca ta thế nào?"

"Ngươi có bệnh, ngươi buông ta ra." Giọng của Tố Quý yếu ớt muốn chống lại, rồi lại sợ đột nhiên chọc giận đối phương, làm ra chuyện gì đáng sợ với mình.

Âm thanh bên ngoài quán trà cuối cùng rước lấy sự chú ý của mấy người Đại Bằng bên trong.

Lâm tổng đầu híp mắt quan sát một chút thế cục ở cửa: "Đồ Do, ngươi ở bên ngoài làm gì?"

Nam tử tên gọi Đồ Do cũng không quay đầu lại, hí mắt nhìn chằm chằm Tố Quý, trả lời lớn tiếng: "Ta nhìn trúng một nữ nhân Kỳ Quốc!"

"Thừa dịp trước khi ta ra tay, khuyên ngươi buông nha đầu của ta ra." Mộ Lam Yên ra lệnh cưỡng chế nói.

Tin đồn tính cách người Đại Bằng vẫn còn tương đối nóng nảy, trước mắt gặp phải chuyện khó giải quyết như thế, trong lòng Mộ Lam Yên suy nghĩ vậy có thể không đánh nhau thì không đánh nhau.

Nhưng không biết làm sao người ta cũng không phải là nghĩ như vậy.

Lúc trước khi Đồ Do trả lời cho người bọn hắn, một nam tử hơi mập đi ra ngoài từ bên trong. Đi tới bên cạnh Đồ Do, nhìn lên nhìn xuống đánh giá Tố Quý một lần, trong mắt cũng toát ra ánh mắt tham lam buồn nôn.

"Tiểu nương tử này quả thật không tệ, chính là vóc người khô đét chút." Hai nam nhân này lại ban ngày ban mặt thảo luận một nữ nhân như thế! Càng đáng ghét hơn chính là nói xong vẫn không quên nhìn nhau cười một tiếng!

Trong lòng Tố Quý đã vô cùng hốt hoảng, nhìn Mộ Lam Yên, gương mặt khổ ép gần như nén ra nước mắt tới.

"Tiểu thư, tiểu thư. . . . . ."

"Các ngươi có nghe hay không? Thừa dịp trước khi ta chưa ra tay, buông nha đầu của ta ra!" Mộ Lam Yên đề cao giọng lần nữa.

Người ngồi ở bên trong nhìn như không hề quan tâm chuyện bên ngoài, cũng ngay lúc này đột nhiên la lớn về phía bên ngoài: "Đồ Do, nếu mà thật sự thích, thì mua lại thôi. Chỉ là một nha hoàn, muốn bao nhiêu tiền, Chủ Thượng của chúng ta chính là nhiều tiền!"

Nói xong, bên trong truyền ra một đợt tiếng cười của các nam nhân.

Mộ Lam Yên có chút không thể nhịn được nữa, vừa định ra tay, lại nghênh đón ngôn ngữ cả gan của hai nam nhân trước mặt kia: "Đồ Do, làm sao ngươi không phát hiện tiểu nương tử này, có thể xinh đẹp hơn trên tay ngươi đấy?" Lời này hiển nhiên là nói với Mộ Lam Yên.

Đái Lâm thời khắc ghi nhớ lời Tư Không Thận nói, coi như hy sinh tính mệnh cũng phải bảo vệ tốt Mộ Lam Yên, trước mắt lập tức chắn trước mặt Mộ Lam Yên: "Mộ tiểu thư lại để hai người Phỉ Tặc các ngươi có thể bình luận!"

Nghe đến hai chữ "Phỉ Tặc", Đồ Do và đồng bọn nhỏ của hắn cũng không công nhận. Buông ra tay nắm chặt Tố Quý, lập tức mặt mày dữ tợn hướng về Đái Lâm, nam tử hơi mập tiến lên đẩy Đái Lâm gầy yếu ra: "Tiểu tử, ngươi lặp lại lần nữa!"

"Đại Bằng vốn là Phỉ Tặc! Mười bảy năm trước xâm lấn Kỳ Quốc ta, giết hại bao nhiêu dân chúng Kỳ Quốc của ta!" Đái Lâm cắn răng nghiến lợi nói.

Mộ Lam Yên đỡ Tố Quý được giải thoát qua, lập tức liếc mắt một cái tình hình vô cùng căng thẳng giữa Đái Lâm và hai nam nhân kia. Đối với Đái Lâm, giờ phút này tròng mắt tóe ra loại loại ánh mắt dường như trước mặt là người giết phụ mẫu hắn vậy, có chút kỳ quái. Nhưng trước mắt thật sự không thích hợp quá nhiều thị phi, hơn nữa Tư Không Thận một đi không trở lại, quả thật nếu đánh lên, nàng cũng không dám bảo đảm có thể đánh được.

"Đái Lâm, chúng ta đi thôi!" Mộ Lam Yên dứt lời, xoay người đi vài bước.

Đái Lâm cũng là nghe lời chuẩn bị đi trở về.

Đồ Do và nam tử hơi mập ngại vì một câu nói châm chọc của Đái Lâm lúc trước, trong lòng rất là khó chịu. Thấy bọn họ có ý rời đi, họ lập tức bất thình lình rút ra bội đao bên cạnh mình trực tiếp nhắm thẳng chém tới bọn họ.

Tố Quý không biết võ công, còn chưa kịp phản ứng đã bị Mộ Lam Yên chợt đẩy về phía trước, té lăn quay trên đất. Vậy mà đợi nàng quay đầu lại thì Mộ Lam Yên và Đái Lâm đã đánh nhau với hai người Đại Bằng kia.

Đồ Do và đồng bạn của hắn võ công cũng không phải rất cao, nhận ba chiêu của Mộ Lam Yên và Đái Lâm, cũng đã không thể chịu được rồi. Mỗi người ăn đối phương một quyền lui về phía sau mấy bước, xoay người kêu cứu binh: "Các huynh đệ, Kỳ Quốc bắt nạt người, các ngươi mau tới giúp một tay!"

Cùng lúc đó, lão bản quán trà chuẩn bị xong đồ đi ra từ phía sau màn cửa, thấy mấy "Thương nhân" có tư thế cầm đao, lo lắng phá hủy quán trà mà hắn thật vất vả xây dựng lên, vội vàng hô: "Các vị khách quan, không nên tức giận!"

Vậy mà vừa dứt lời, những lời này hoàn toàn không có bất kỳ hiệu quả gì.

Mười nam tử Đại Bằng kia đi theo Lâm tổng đầu dẫn đầu đã đi tới ngoài cửa.

Trong nháy mắt soạt soạt soạt ngay ngắn đứng ở trước mặt Mộ Lam Yên và Đái Lâm.

Trong đó Lâm tổng đầu kia khinh thường mở miệng với bọn họ: "Cũng chỉ vì một nha đầu, vì sao các ngươi phải đánh?"

Mộ Lam Yên chê cười bọn họ bị cắn ngược lại một cái, đưa tay chỉ nam tử béo tròn núp ở sau lưng Lâm tổng đầu: "Ngươi hỏi hắn một chút, rốt cuộc là hắn ra tay trước, hay là chúng ta trước!"

"Kỳ Quốc có luật pháp, phàm là thương nhân Đại Bằng đi vào quốc thổ Kỳ Quốc buôn bán, đều không được hành hung xua đuổi, nếu không chính là vì kỳ thị dân tộc. Chính là hành động mới vừa rồi của các ngươi, chính là đang coi thường. Xưa nay, Lâm mỗ ta đều là người không phạm ta, ta không phạm người, nhưng hôm nay nếu ngươi đánh bị thương huynh đệ ta, thì nhất định phải ăn miếng trả miếng!" Dứt lời, Lâm tổng đầu vung tay lên, mọi người bèn giơ đao phóng tới Mộ Lam Yên và Đái Lâm.

Tố Quý tự biết lúc này không giúp được gì, vội vàng chạy trốn đến bên cạnh xe ngựa.

Trên tay Mộ Lam Yên không có vũ khí, một chọi một đánh còn có phần thắng, trước mắt một quyền khó địch mười tay, không bao lâu đã bắt đầu bị buộc lui về phía sau. Đái Lâm thấy Mộ Lam Yên khó khăn, cố ý giết ra một con đường đến gần phía Mộ Lam Yên, sau đó không nói hai lời bèn ném kiếm của mình cho đối phương.

"Ngươi đang làm gì vậy?" Mộ Lam Yên lớn tiếng chất vấn, vũ khí chính là giống với linh hồn thứ hai của người tập võ, Đái Lâm đây là giao mạng của mình cho nàng à!

Đái Lâm vừa chống cự, vừa nói: "Ngươi không có vũ khí, nhưng ngươi tuyệt đối không thể bị thương. Chống đỡ, nói không chừng đợi lát nữa công tử sẽ trở về! A. . . . . ."

Đái Lâm nói xong, đột nhiên sau lưng bị người hung hăng chém một đao, quỳ rạp về phía trước.

Mộ Lam Yên cầm kiếm có chút nóng nảy! Cứng rắn ngăn cản đại đao chém tới bên cạnh.

Nàng quen thuộc vũ khí là côn gỗ, nàng quả thật không quen kiếm này! Hơn nữa, Đái Lâm đang ở trước mặt, còn bị thương!

Mộ Lam Yên sốt ruột muốn đến gần, thay vào đó mười người Đại Bằng cố ý cách ly họ. Rốt cuộc, khi âm thanh trầm vang của Đái Lâm lại một lần nữa vang lên, một thanh đao sáng loang loáng, đâm vào ngực của hắn.

Mộ Lam Yên hô to một tiếng: "Đái Lâm!" Đã kinh động chim nhỏ chung quanh chưa bay đi phương nam. Nhưng mà, Đái Lâm cuối cùng lại vẫn là ngã xuống trước mặt của nàng.

Đột nhiên một thanh nhuyễn kiếm bay tới từ xa phương, chính xác không sai đâm vào ngực nam tử giết chết Đái Lâm kia.

Trong nháy mắt, tất cả đám người Đại Bằng ngưng động tác.

"Đồ Do!" Lâm tổng đầu tính sai thống khổ hô!

Mộ Lam Yên còn chưa tỉnh táo lại từ trong chuyện Đái Lâm, bầu trời chính là bay tới một nam tử mặc áo trắng.

Nhẹ nhàng rơi vào bên cạnh Mộ Lam Yên.

"Mộ cô nương, đã lâu không gặp." Tư Không Vũ đột nhiên xuất hiện, cười khanh khách thăm hỏi.

Trang 32/40 Múi giờ = Giờ VN (UTC+7)
Powered by phpBB © 2000, 2002, 2005, 2007 phpBB Group
http://www.phpbb.com/