Diễn đàn Lê Quý Đôn
https://diendanlequydon.com/

[Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ không làm phi - Đường Quả
https://diendanlequydon.com/viewtopic.php?t=403084
Trang 23/40

Người gởi:  Trang bubble [ 28.11.2018, 20:33 ]
Tiêu đề:  Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ không làm phi - Đường Quả

Chương 58: Biến cố trở về phủ

Sau khi bữa tiệc kết thúc, Dương quý phi mặc kệ Ngao Lôi có đồng ý hay không, đã định ra vụ hôn nhân này.

Mọi người tản đi, Ngao Lôi không được như ý ngã ngồi ở trên ghế, cho đến khi Mộ Lam Yên và Tư Không Thận xuất hiện, mới khiến nàng ta ngạc nhiên ngẩng đầu lên, lúc nhìn về phía Mộ Lam Yên thì trên mặt lộ ra vẻ chán ghét.

Tố Quý nhìn thấy tiểu thư nhà mình rốt cuộc an toàn trở về, chạy tới bên cạnh Mộ Lam Yên, giống như một đứa bé mới vừa chịu hoảng sợ.

"Tiểu thư tiểu thư, ngươi đi đâu vậy? Để Tố Quý một mình ở bên cạnh thật là sợ."

Mộ Lam Yên có chút cưng chìu sờ sờ cái đầu nhỏ của đối phương: "Đừng lo lắng nữa, ta đi đâu cũng sẽ không bỏ ngươi lại."

Tư Không Thận đăm đăm nhìn Tố Quý đột nhiên xông tới, trong đầu đột nhiên thoáng qua một hình ảnh, chính là dò hỏi: "Ngươi từng là nha đầu trong Mạnh phủ ở Yến Thành?"

Tố Quý nghe tiếng, mới chú ý tới Tư Không Thận bên cạnh Mộ Lam Yên, không còn kịp hành lễ nữa, chính là dẫn đầu trả lời: "Đúng vậy. Cửu hoàng tử điện hạ biết ta?"

Mộ Lam Yên nhìn Tố Quý mới vừa rồi còn cả mặt lệ thuộc vào nàng, giờ phút này trên mặt đối diện với Tư Không thận chính là mặt hoa si. Nàng thật sự có chút không nhẫn tâm nhìn xuống. Nhưng, Tư Không Thận tiếp lời lại làm cho nàng sững sờ dừng một chút.

"Ngươi còn có thể nhớ rõ có người thay ngươi đi phòng bếp trộm bánh bao thịt?"

Yến Thành, Mạnh phủ, bánh bao thịt, cộng thêm Tố Quý, không phải là lúc nàng giết Lâm Khỏa? Lần trước đã nói một đời trước Tố Quý là Tư Không Thận tìm đến cho nàng. Bây giờ nhìn lại, số mạng đời này vẫn không có ngăn cản bước chân họ nhận biết trước tiên!

Tố Quý đầu tiên là mặt mê mang, sau đó trong nháy mắt chính là giống như đã phát hiện bí mật động trời gì đó, nắm cánh tay Mộ Lam Yên bèn muốn thét chói tai. Nhưng nhìn quanh bốn phía một cái, hiểu không phải là ở Liễu Tâm viện của mình, không thể kêu to.

Nhưng vẫn không ngừng vui mừng nói: "Tiểu thư tiểu thư, còn nhớ rõ bánh bao thịt mà ta mang cho người không? Chính là Cửu hoàng tử trộm cho người!"

Mộ Lam Yên nhanh chóng gật đầu, khi đó nàng đã hoài nghi cô gái nhỏ này ở đâu có bản lĩnh lấy bánh bao cho nàng. Nhưng trước mắt, nàng càng sợ đối phương nói thẳng ra nàng còn nhân tiện giết bản thân.

Nha đầu của Ngao Lôi thấy ba người trước mặt hoàn toàn không thấy bọn họ, mà tiểu thư nhà mình lại là loại dáng dấp này, có chút nóng nảy hỏi: "Tiểu thư, nhị tiểu thư chuyện này. . . . . ."

Một câu nói, dẫn ba người Mộ Lam Yên về điểm khởi đầu.

Tư Không Thận liếc mắt nhìn chung quanh, quả thật đã sớm không có người, bèn làm chủ mở miệng: "Dìu tiểu thư nhà các ngươi đứng lên đi, ta đưa các ngươi trở về."

Nghe tiếng nói của Tư Không Thận, lúc này một đôi mắt mê mang của Ngao Lôi mới nhìn đối phương.

Đây từng là người tình trong mộng của nàng ngày xưa, nhưng bây giờ nàng lại thành hoàng tẩu của hắn, trong lòng cảm thấy thật là tức cười. Vậy mà nhìn về phía Mộ Lam Yên lại là bộ dáng ra vẻ vô tội, thù hận trong lòng càng thêm dày đặc ba phần.

Muốn nàng lập gia đình thì có thể, nhưng cũng sẽ không để cho những người khác tốt hơn!

"Nha đầu, đỡ ta lên!" Ngao Lôi đột nhiên lớn tiếng nói, nha đầu chợt giật mình nhanh chóng đỡ tiểu thư lên.

Lúc gần đi, Mộ Lam Yên ba phen mấy bận muốn từ chối Tư Không Thận đưa tiễn, không biết làm sao người ta lại như kẹo cao su dính chặt, dọc đường đi theo đến Liễu Tâm viện của nàng!

Trở lại Ngao phủ thì đã khuya khoắt.

Cả phủ, trừ Thanh Hà viện của lão phu nhân đã ngủ, trong sân đều là đèn đuốc sáng choang chờ họ trở về.

Thượng Quan Thuần Nhi là người đầu tiên ở tại cửa ra vào nhào lên nghênh đón các nàng. Thấy trong mắt Ngao Lôi có tia máu sau khi đã khóc với ngón tay bị băng bó, đầu tiên là tim căng thẳng, vô cùng đau lòng. Nhưng khi nghe Tư Không Thận nói sau này nàng sẽ là hoàng tẩu của hắn, Thượng Quan Thuần Nhi chính là kích động hận không thể hôn lên Ngao Lôi một cái.

Không biết là ánh sáng phía trên đèn lồng quá mờ hay là nhỏ thế nào, Ngao Tháp và Mẫn phu nhân đứng ở bên trong, khiến Mộ Lam Yên cảm thấy hơi xa lạ. Đợi Ngao Lôi rời khỏi cửa trở về thì lúc này nhị lão mới lên trước, nhàn nhạt nói một câu: "Trở lại là tốt rồi."

Mộ Lam Yên nhìn bọn họ, trong lòng tất nhiên vô cùng lạnh lẽo, đáp lại bọn họ cùng một giọng điệu.

Lúc rời đi, trong lòng nàng đã quyết định chú ý, nếu có thể an toàn trở lại, thì nhất định phải nghĩ biện pháp thoát khỏi Ngao phủ này. Bây giờ nhìn lại, có lẽ trong lòng bọn họ cũng nghĩ như vậy. Trải qua nửa tháng trước, chuyện Ngao Lôi ồn ào một đợt như vậy, bao gồm Mẫn phu nhân, chỉ sợ cũng trong lòng hiểu có một số việc không cưỡng cầu được.

"Mẫu thân, thời tiết hơi lạnh, chúng ta tạm đi vào trước thôi." Mộ Lam Yên khuyên giải an ủi một câu, chính là muốn đỡ Mẫn phu nhân vào cửa.

Ngao Tháp đi vào trước làm một cái vái chào với Tư Không Thận: "Tạ Cửu hoàng tử điện hạ đưa tiểu nữ trở lại."

Khuôn mặt Tư Không Thận cũng là vẻ nơi nào cần nói cám ơn, nhíu mày chính là vòng qua Ngao Tháp bắt đầu đi vào trong. Việc này làm cho Ngao Tháp thấy chính là cả mặt hồ đồ, cho đến khi nghe Tư Không Thận vừa đi vừa nói: "Phụ vương đã lệnh Mộ cô nương trở thành bồi luyện của ta. Trong cung, bản thân Ngao đại nhân chính là dạy các vị hoàng tử tập võ, hiện tại cũng coi là con gái kế thừa nghiệp phụ thân. Cho nên tạm thời, ta sẽ không rời khỏi bên cạnh Mộ cô nương, tạm thời bèn tạm cư ngụ ở quý phủ của Ngao đại nhân!"

Khách quý này muốn ngủ lại, Ngao Tháp tự nhiên sẽ không phản đối, nhưng khi nghe nói Mộ Lam Yên thành bồi luyện, tất nhiên không đồng ý. Từ xưa tới nay, nào có cô gái trở thành bồi luyện của nam tử. Lại không nói đến, Mộ Lam Yên có bản lãnh này hay không? Nhưng dù sao nàng cũng là người đi ra từ Ngao phủ, nếu bị người khác nghe được, nhất định là muốn cười nhạo Ngao Tháp hắn.

"Cửu hoàng tử điện hạ, ngươi tạm thời khoan đi."

"Cửu hoàng tử điện hạ, ngươi hãy nghe ta nói. Chúng ta có thể thương lượng chuyện này một chút hay không?"

"Cửu hoàng tử điện hạ. . . . . ."

. . . . . .

Ngao Tháp hung hăng đuổi theo Tư Không Thận nói chuyện, nhưng người ta vốn không muốn nghe, chạy còn nhanh hơn thỏ.

Mẫn phu nhân và Mộ Lam Yên chậm một bước, nhìn về Tư Không Thận và Ngao Tháp nhanh chóng rời đi phía trước, hai mặt nhìn nhau đều là bộ dáng đầy mặt không biết xảy ra chuyện gì.

Đi một lát, Mẫn phu nhân đột nhiên mở miệng: "Yên Nhi, có phải là con đang trách vi nương hay không?"

Mộ Lam Yên dừng một chút, cố gắng che giấu ý nghĩ trong lòng mình: "Mẫu thân đang nói cái gì? Yên Nhi nghe không hiểu."

Trên đường u ám, chỉ nghe thấy Mẫn phu nhân kéo dài một tiếng tự than thở. Hai bên đã sớm ken két trần trụi, ở dưới ánh trăng có vẻ có chút dọa người.

"Lúc vào cửa, ta có thể thấy trên mặt con có chút không vui. Thật ra thì trong lòng ta và lão gia vô cùng rối rắm. Từ lúc sáng sớm hôm nay con ra khỏi phủ, trong lòng chính là lo sợ không yên, vô cùng hối hận. Cũng may, con an toàn trở lại rồi."

Mộ Lam Yên định nghĩa những thứ "Sám hối" này của Mẫn phu nhân là ý ngoài lời của nội tâm trốn tránh trách nhiệm. Cho nên, mặc dù giọng nói chuyện rất có ý an ủi của đối phương, trong lòng quyết định chú ý, lại là càng ngày càng sâu.

Mắt thấy sắp đến Đức Mẫn viện, khuya khoắt khoảng không gian phía trước mặt đen kịt, đột nhiên truyền đến một đợt tiếng bước chân dồn dập. Chỉ là một lát, đèn dẫn đường lắc lư thay đổi đã xuất hiện ở một cái góc phía trước, phía kia chính là đến từ Mộng Tương viện.

Ngao Tương vội vàng chạy tới, gặp được đám người Mẫn phu nhân, lập tức chạy như bay nhào tới: "Mẫu thân, ta nghe thấy bọn họ trở lại rồi!"

Vừa dứt lời, nàng ta cũng đã đứng ở trước mặt của các nàng. Đôi mắt sắc trong trẻo của Mộ Lam Yên lạnh lùng quan sát Ngao Tương. Bởi vì cho rằng nàng ta không để cho người làm nói cho nàng biết chuyện tài nghệ, cho nên giờ phút này đối mặt với Ngao Tương, thật sự không giả vờ ra bất cứ cảm tình gì.

Mẫn phu nhân cười cười, bèn duỗi tay chỉ tới người bên cạnh. Mà giờ phút này, nàng quả thật có chút buồn ngủ, bảo hai tỷ muội các nàng sớm đi về nghỉ, nàng bèn dẫn Tiểu Thúy và Dung Thố trở về Đức Mẫn viện của mình.

Mộ Lam Yên cũng tìm vài lý do bảo đối phương trở về, Ngao Tương lại hệt như tinh thần vượt trội, cứ om sòm nói một mạch ở bên tai, đi theo đến Liễu Tâm viện.

Ngao Tương quả nhiên là cô nương thiếu thông minh.

"Mới vừa rồi ta ở trên đường chạy tới, nghe người ta nói, Ngao Lôi không chỉ lên làm Tam Hoàng phi, còn làm bị thương ngón tay, nói vậy là bêu xấu ở trước mặt mọi người. Đáng tiếc khi đó ta không có ở đấy, nếu không nhất định có thể vui vẻ cười nhạo nàng ta. Lam Yên tỷ tỷ, làm sao nãy giờ ngươi không nói gì, có phải không vui hay không?"

Mộ Lam Yên thấy phía trước chính là cửa Liễu Tâm viện, vì không để cho nha đầu này cùng đi vào theo, lúc này bèn dừng bước, xoay người đối mặt với nàng.

Khi nhìn gương mặt vô tội của Ngao Tương, lại làm cho nàng không biết làm sao để nói ra bởi vì người ở trước mắt này mà tự dưng bị thiệt.

Mộ Lam Yên đột nhiên dừng bước lại, thật là dọa Tố Quý giật mình. Ngẩng đầu nhìn hai người bọn họ đối diện quỷ dị thì đột nhiên không biết gan dạ sáng suốt từ đâu tới, nàng chính là nói về phía Ngao Tương: "Ta nói đích tiểu thư, ngươi có thể đừng quấn quít tiểu thư nhà ta hay không? Từ lúc vào phủ tới hơn một tháng này, ngươi không phải là bỏ độc chính là trình diễn khổ nhục kế. Tiểu thư thay ngươi vào cung, ngươi lại còn muốn mưu hại nàng vào cung bêu xấu. Ngươi chắc chắn tim của ngươi là đỏ sao?"

Lời của Tố Quý, quả thật làm cho ba người khác tại chỗ sợ hết hồn.

Mộ Lam Yên có chút an ủi, nha đầu này lại mạo hiểm tội danh Dĩ Hạ Phạm Thượng thay nàng nói chuyện. Tỳ nữ của Ngao Tương, Linh Linh không chịu nổi nhất là trong ngoài phủ có ai không khách sáo với tiểu thư nhà mình, ngay lập tức chính là đưa tay muốn tát Tố Quý một cái, lại bị Ngao Tương cản lại. Mặc dù Ngao Tương vô tội bị mắng, trong lòng rất là khó chịu, nhưng lần này vẫn bắt được trọng điểm, nhìn Tố Quý, lạnh lùng hỏi: "Lời này của ngươi có ý gì?"

Sự kiện dị ứng sơn với chuyện làm bậy hại chính nàng đến Quỷ Môn quan một lần, trong lòng nàng tất nhiên hiểu. Cũng bởi vì sự vọng động của mình, khiến nàng từ từ cảm thấy Mộ Lam Yên luôn nhẫn nhịn nàng, đáng yêu hơn Ngao Lôi nhiều. Tối thiểu sẽ không ích kỷ như vậy, nhưng nỗi oan muốn Mộ Lam Yên vào cung bêu xấu, nàng quả quyết là sẽ không gánh vác.

Vốn là ăn gan hùm mật gấu, Tố Quý bị Ngao Tương trừng một cái như vậy, ngược lại hù dọa lá gan nhỏ, lập tức lách mình núp ở sau lưng Mộ Lam Yên, nuốt nước miếng, giải thích: "Chính là, vào cung thì sẽ có biểu diễn tài nghệ. Đại tiểu thư đã nói, lão gia phái người làm dặn dò chuyện này rồi. Đại tiểu thư đã biết, chúng ta lại không biết, ngay ở trong phủ hay người ngoài đường cũng biết ngươi không thích tiểu thư chúng ta, nếu như không phải là ngươi ra tay, sẽ là ai?"

Ừ, Mộ Lam Yên cũng nghĩ như vậy, cho nên cũng không đi ngăn cản Tố Quý, chăm chú nhìn thái độ Ngao Tương, xem một chút có thể quan sát xảy ra mờ ám gì.

Chỉ thấy Ngao Tương vốn là trên mặt nghi ngờ, đột nhiên dâng lên vẻ tức giận. Nàng vô cùng chắc chắn: "Ta chưa bao giờ làm chuyện như vậy."

"Vậy chẳng lẽ là Ngao Lôi sao?" Mộ Lam Yên cẩn thận hỏi ra. Nếu quả thật không phải Ngao Tương, vậy nàng nhất định sẽ đi theo ý nghĩ của Mộ Lam Yên cho rằng Ngao Lôi làm. Theo tính tình của đại tiểu thư này, nhất định là muốn ồn ào long trời lỡ đất, đi chứng minh nàng là đúng.

"Ta đi tìm nàng ta hỏi rõ ràng!" Ngao Tương nói xong, chính là muốn quay người đi.

Khí thế hung hăng như vậy, trong lòng Mộ Lam Yên bắt đầu phán định, sự kiện kia có thể không liên quan tới Ngao Tương.

"Ngươi cần phải hiểu rõ, thân phận của nàng bây giờ ngoại trừ là đại tỷ của ngươi, còn là hoàng phi chưa qua cửa của Tam hoàng tử, ngươi không sợ ngày sau nàng sẽ ghi hận ngươi sao?"


Người gởi:  Trang bubble [ 28.11.2018, 20:57 ]
Tiêu đề:  Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ không làm phi - Đường Quả

Chương 59: Thật thật giả giả

Lời Mộ Lam Yên nói quả thật có hiệu quả. Ngao Tương xoay người, có chút không xác định mở miệng: "Nhưng ngươi tin tưởng ta sao?"

Tin tưởng nàng sao? Mộ Lam Yên dừng một chút, lại không giải thích được bị một đôi mắt vô tội trước mắt cảm hóa, xoay người, không muốn trả lời.

Quay người lại thì bất ngờ phát hiện chẳng biết lúc nào Tư Không Thận đã đứng ở cửa Liễu Tâm viện của nàng.

Hắn đang dùng một đôi mắt ưng chính là tập trung khóa chặt họ.

Nàng thấy vậy, trong lòng đột nhiên hơi hồi hộp một chút. Ngao phủ này thật thật giả giả, từ trước đến giờ trong lòng nàng có một chút, cho nên hắn cũng là thật thật giả giả đáp lại. Mà người ngoại lai Tư Không Thận này đột nhiên xuất hiện, lại làm cho nàng vô cùng chột dạ.

Vừa định giơ mũi chân lên rời đi, phía trước chính là truyền đến tiếng Tư Không Thận: "Ta cảm thấy được vị muội muội này của ngươi, không có nói láo."

Thân thể của Tư Không Thận vốn bị Mộ Lam Yên che khuất. Giờ phút này nghe giọng nam bất thình lình, khiến trong lòng Ngao Tương cũng có một chút sợ hãi, khom thân thể thấy phía trước cửa có một bóng dáng quen thuộc, trên mặt mới lộ ra nụ cười: "Tham kiến Cửu hoàng tử điện hạ, làm sao điện hạ lại xuất hiện ở chỗ này?"

Tư Không Thận nhíu mày, nhưng dường như cũng không muốn trả lời Ngao Tương. Chẳng qua nhấc chân dần dần đến gần Mộ Lam Yên: "Ngươi rõ ràng không ghét người muội muội này của ngươi, tại sao phải làm bộ xa cách chứ?"

Lời Tư Không Thận nói làm cho Mộ Lam Yên cảm thấy buồn cười, hừ lạnh một tiếng, chống lại đôi mắt của đối phương: "Chuyện của ta, ai cần ngươi lo chứ?"

"Ngươi là bồi luyện của ta, đương nhiên là cần ta trông nom." Tư Không Thận cũng không nóng giận, nhàn nhạt cười.

Ngao Tương đang ở phía sau bị đối thoại này hù dọa đến. Mặc dù nàng là một đại tiểu thư phách lối, nhưng hiểu được tôn ti có thứ tự. Nàng quấy rối nữa, tuyệt đối sẽ không quấy rối đến trên đầu người hoàng gia. Thấy bầu không khí hai người trước mặt dần dần khẩn trương, trong lòng thay Mộ Lam Yên toát mồ hôi dầm dề.

Mộ Lam Yên lo lắng lại tiếp tục nữa, tối nay sợ là nàng không được nghỉ ngơi rồi. Trước mắt quay đầu, nàng nói với Ngao Tương sau lưng: "Ta tin tưởng sự kiện kia không phải ngươi làm. Nhưng bây giờ cũng không sớm, ngươi hãy mau đi về nghỉ đi!"

Ngao Tương nghe vậy, nhưng trong lòng thì không giải thích được vui mừng bắt đầu nói, đáp một tiếng bèn cùng Linh Linh quay trở về Mộng Tương viện của mình.

Hiện tại trước mặt chỉ còn sót lại Tư Không Thận và Mộ Lam Yên, vào lúc Ngao Tương rời khỏi thì Tố Quý thức thời ngoan ngoãn rút về Liễu Tâm viện, thấy đầy sân còn người đang đứng nghênh đón các nàng, vội vàng sai bảo trở về.

Gió lạnh sâu kín đánh vào trên mặt của hai người, không có quá nhiều hơi người, khiến Mộ Lam Yên cảm thấy chung quanh càng thêm lạnh lẽo. Lúc này, Ngao Tháp nhất định đã sớm trở về Đức Mẫn viện. Về phần Tư Không Thận này, sợ rằng thuyết phục được đối phương, mới sẽ xuất hiện ở Liễu Tâm viện của nàng.

"Làm sao ngươi còn chưa trở về?" Mộ Lam Yên hỏi.

"Ta nói, ngươi là bồi luyện của ta, ta sẽ không rời khỏi ngươi." Tư Không Thận có chút vô lại, làm cho Mộ Lam Yên mở rộng tầm mắt.

Một lần, nàng đã từng cho rằng người trước mặt này là thuộc về kiểu cao lãnh, lại không nghĩ rằng cao lãnh không bao nhiêu thời gian, vẻ mặt không nghiêm chỉnh này lại bắt đầu bộc lộ. Ngáp một cái, chính là xoay người chuẩn bị đi vào trong.

Liễu Tâm viện của Mộ Lam Yên nàng, tại sao có thể để một đấng mày râu đi vào?

"Ngươi chờ một chút, chỗ này của ta không có phòng!" Mộ Lam Yên lớn tiếng ngăn cản.

Không biết làm sao đối phương quả nhiên là hồ ly tinh chuyển thế, rất giảo hoạt: "Vào lúc ngươi trở lại, Ngao đại nhân cũng đã giúp ta lệnh bọn hạ nhân trong viện của ngươi dọn dẹp xong phòng cho ta. Nữ nhân như ngươi đây quả nhiên là càng ngày càng giả, rõ ràng chỉ vì muội muội của ngươi hy sinh nhan sắc quyến rũ ta, rồi lại luôn là dáng vẻ không thèm để ý người ta. Ôi, ta có chút mệt mỏi, đi ngủ trước nhé!"

Tiếng nói vừa ngừng, phòng dành riêng cho Tư Không Thận chính là đóng cánh cửa lại. Dáng người Mộ Lam Yên đuổi sát, ngón tay thiếu chút nữa thì sắp đụng phải đối phương thì vừa vặn bị nhốt ở ngoài cửa.

Mộ Lam Yên chột dạ thu ngón tay về, lại có chút sợ nhìn cửa gỗ trước mặt, quả nhiên là thiếu chút nữa, sẽ bị kẹp phải rồi.

Thật sự là khốn khổ muốn chết mà.

Mộ Lam Yên đứng ở cửa một lát, muốn lớn tiếng tức giận mắng, nhưng lo lắng quấy rầy người làm trong sân. Chỉ có thể đầu óc rối loạn đứng một lát, kết cuộc trở về gian phòng của mình.

Ở dưới cảnh sắc vô cùng bình thản của Liễu Tâm viện, lúc này mẹ con ở Lâm viện lại vẫn còn đang đốt đèn tâm sự.

Sau khi trở lại, tâm tư Ngao Lôi vẫn luôn chưa có tăng lên một chút xíu dấu hiệu tốt nào.

Chỉ là mặc cho mẫu thân bố trí trên giường ở trong phòng, vô hồn nhìn chằm chằm về phía trước, giống như đang suy tư gì đó.

Biết bản thân chính là mẹ vợ của hoàng tử, giờ phút này bộ dáng Thượng Quan Thuần Nhi hoàn toàn không có một chút buồn ngủ. Sai phái tất cả người làm, nàng đóng cửa phòng lại tự tiêu khiển tự vui, tự mình vô cùng say sưa vui vẻ.

"Con gái của ta, từ lúc con trở về phủ, sao vẫn luôn không nói lời nào?" Thượng Quan Thuần Nhi rốt cuộc phát hiện con gái của mình có gì đó không đúng.

Hậu tri hậu giác hồi tưởng lại tay Ngao Lôi bị thương, có chút đau lòng đi tới bên cạnh cầm lên đầu ngón tay.

"Cho mẫu thân xem một chút, có phải rất đau hay không?" Lúc nói giả bộ thổi mấy hơi thở về phía trên.

Chỉ là Ngao Lôi ghét bỏ liếc mắt một cái, rồi sau đó cứng rắn rút lại.

Vừa đụng chạm như vậy, Thượng Quan Thuần Nhi mới giật mình khi nãy bản thân thật sự quá mức vui vẻ, không lưu ý đến tâm tình của con gái mình. Tâm tư trầm xuống, trong lúc nhất thời không biết làm sao mở miệng.

Ngao Lôi cáu kỉnh như vậy đã không phải là một lần hai lần, cho nên Thượng Quan Thuần Nhi suy ngẫm một phen, lại quyết định sử dụng biện pháp cũ của mình trước kia. Đầu tiên là ăn năn hối hận thở dài một hơi, nghiêng mắt nhìn chăm chú vào thái độ của Ngao Lôi.

"Lôi Nhi, ta biết rõ trong lòng con đau khổ. Nhưng. . . . . ."

Phương pháp kia quả nhiên có ích, còn chưa chờ Thượng Quan Thuần Nhi nói xong, Ngao Lôi cũng đã có phản ứng: "Trong lòng ta khổ, người thật sự từng chú ý sao?"

Thượng Quan Thuần Nhi nghe vậy, tất nhiên là cuống lên: "Sao ta không chú ý chứ? Nhiều năm như vậy, một ngày kia không phải ta cung cấp cho con thích ăn ngon. Mời sư phụ cho con đều là dán tấm mặt mo này yêu cầu giảm xuống tiền tháng, lão phu nhân mới mời. Bây giờ, con bày sắc mặt gì với ta."

"Vậy người biết Tam Hoàng phi này là làm sao ta có được không?" Ngao Lôi đột nhiên đỏ hai mắt lên, có chút tố cáo mà hỏi.

Việc này thật đúng là khiến Thượng Quan Thuần Nhi có chút không biết làm sao mà mở miệng. Nếu nói tài học của con gái, vậy khẳng định là không thua đại gia khuê tú bình thường, ngược lại là hơn một chút. Mà trước mắt, con gái không những được chọn làm hoàng phi, còn làm bị thương đôi tay. Mới vừa rồi nàng chỉ lo vui vẻ, thật đúng là không có nghĩ sâu xa.

Nếu như bàn về tài nghệ, Ngao Lôi nhất định là thua. Đàn không mang trở về, tay còn bị thương, hiển nhiên là lúc đánh đàn bị.

"Làm sao được chọn?"

Trên mặt Ngao Lôi đột nhiên lộ ra một nụ cười nhạo, đôi mắt vốn là vô hồn đột nhiên thêm một thoáng thê lương: "Tam hoàng tử nói, ta với hắn cùng đáng thương, cho nên chỉ có ta mới xứng với hắn. Lúc trở lại, ta luôn ngẫm nghĩ những lời này, hắn quả thật là nói không sai. Ta ngoài không có phụ thân thương yêu, trong có mẫu thân luôn ép buộc ta, quả nhiên là đáng thương. Thông minh của ta, tất cả đều là ngươi bức ra."

Ngao Lôi nói cắn răng nghiến lợi, khiến Thượng Quan Thuần Nhi càng thêm không biết trả lời như thế nào. Hơi trầm mặc, vì không tiếp tục đề tài này, Thượng Quan Thuần Nhi cố ý hỏi thăm chuyện tại sao tay Ngao Lôi bị thương.

Ngao Lôi tất nhiên oán hận nói ra Mộ Lam Yên.

Thượng Quan Thuần Nhi kinh ngạc thốt lên đứng dậy từ trên giường, rất có tư thế muốn thay con gái báo thù: "Con nói với ta một chút, xảy ra chuyện gì?"

Ngao Lôi ngẩng đầu lên, nhìn mẫu thân giả bộ, hừ lạnh một tiếng: "Ta đặc biệt mua chuộc người làm của phụ thân đưa tin cho nàng ta vào cung phải biểu diễn tài nghệ. Vốn muốn cho nàng ta xấu mặt ở trước mắt mọi người, như vậy ta cố ý khảy dứt một sợi dây đàn nhất định cũng sẽ không có bao nhiêu người chú ý. Nhưng cố tình, nàng vậy mà cũng ra tay với cây đàn của ta, làm hại mười ngón tay của ta tất cả đều bị thương! Cho nên thù này, ta nhất định phải báo!"

"Phải! Nhất định phải báo!" Thượng Quan Thuần Nhi cũng cắn răng phụ họa, nhưng trong bụng của nàng nào có cách gì chỉnh người.

Nhìn khuôn mặt con gái âm trầm, trong lòng đột nhiên có một chút sợ sệt.

Ngay lúc này, cửa đột nhiên vang lên tiếng gõ cửa.

Lúc trước Thượng Quan Thuần Nhi quá mức chuyên tâm suy nghĩ làm sao nịnh nọt con gái của mình, bị tiếng động đột nhiên truyền ra này làm cho sợ hết hồn.

Phục hồi lại tinh thần, nàng mới hoài nghi buổi tối khuya sẽ là ai gõ cửa phòng của các nàng.

"Đi mở cửa đi!" Ngao Lôi đột nhiên lạnh lùng mở miệng.

Tuy trong lòng Thượng Quan Thuần Nhi có nghi ngờ, nhưng vẫn là nghe lời con gái, ngoan ngoãn chạy đi mở cửa, lo lắng ngoài cửa lại đột nhiên xuất hiện lũ lụt thú dữ gì đó, dán chặt bề mặt cửa, thận trọng mở cánh cửa.

Dung Chi, nha đầu của Liễu Tâm viện, xuất hiện ở tại cửa.

"Đại tiểu thư, ngươi kêu ta tới có chuyện gì?" Dung Chi nhanh chóng đi tới bên cạnh Ngao Lôi, nhìn mặt Thượng Quan Thuần Nhi hoài nghi, tra xét bên ngoài không có người khả nghi nào, mới khép cửa phòng lại.

"Lôi Nhi, ngươi kêu một nha đầu của Liễu Tâm viện tới để làm gì?" Thượng Quan Thuần Nhi tiến lên, Dung Chi mới phát hiện Nhị phu nhân núp ở trước cửa, vội vàng quỳ gối xuống hành lễ.

Buổi tối khuya, Thượng Quan Thuần Nhi cũng không để ý bộ dáng kia, chỉ là nhanh chóng chờ con gái trả lời.

Ngao Lôi hơi nâng tầm mắt lên, nhàn nhạt đáp một câu: "Người mình."

Dung Chi trời sinh tính tham lam, ham ăn biếng làm. Lúc đầu vốn là một thành viên trong tạp dịch của Ngao phủ, sau đó Ngao Lôi cảm thấy nha hoàn trong viện mình hơi ít, bèn muốn đi tìm lão phu nhân xin một người, vốn là muốn Dung Chi. Nhưng hết lần này tới lần khác bị Mẫn phu nhân xuất hiện bất thình lình đoạt đi, sắp xếp cho Mộ Lam Yên, trong lòng chính là nhớ kỹ.

Sau đó Dung Chi đột nhiên tìm tới nàng, nàng bèn lòng sinh một kế, bảo nàng làm gián điệp ở Liễu Tâm viện. Mộ Lam Yên vậy mà nửa tháng cũng chưa từng nghe nói vào cung phải chuẩn bị tài nghệ, chính là Dung Chi chặn lại tin tức kia.

"Bảo ngươi chuẩn bị đồ, chuẩn bị sao rồi?" Ngao Lôi hỏi.

"Đã sớm chuẩn bị xong, luôn để ở trong phòng." Dung Chi trả lời.

"Vậy thì tốt, ta đột nhiên bảo ngươi tới đây, chính là để ngươi làm sự kiện kia cho ta. Không quan tâm sự tình được hay không, ngươi đều có thể cầm lấy một khoản tiền, cao bay xa chạy, nhưng tuyệt đối không thể khai ta ra!"

Ngao Lôi nói lớn tiếng tàn khốc, Thượng Quan Thuần Nhi ở bên cạnh nhìn tất nhiên có chút hồ đồ, vừa nghe đến tiền, tinh thần càng thêm căng thẳng. Nhìn các nàng thương lượng xong, nàng vội vàng hỏi nói: "Các ngươi đang nói cái gì?"

Đến lúc đó, đáy mắt Ngao Lôi thoáng qua một tia ác độc: "Ta muốn khiến cho Mộ Lam Yên chết!"

Người gởi:  Trang bubble [ 28.11.2018, 21:12 ]
Tiêu đề:  Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ không làm phi - Đường Quả

Chương 60: Cố ý luyện công buổi sáng

Việc này cần bao nhiêu thù hận, mới có thể khiến một người được chọn đi tìm chết.

Lúc Mộ Lam Yên buồn ngủ nồng đậm, ngủ được nhưng cũng không ngon như vậy.

Chung quanh bắt đầu tràn ngập khói thuốc súng, khắp nơi đều lửa khói nồng đậm sặc tai mũi người ta. Bên tai tràn đầy các loại âm thanh giết và bị giết, có con nít khóc nỉ non, cũng có phụ nữ và trẻ con khóc sụt sùi. Mộ Lam Yên đưa tay không cẩn thận chạm tới bụng tròn vo của mình, cúi đầu thì mới phát hiện ra mình lại biến thành bộ dạng mang thai mười tháng.

Mà trên người của nàng đột nhiên mặc quần áo hoàng hậu.

"Tư Không Thận, Tư Không Thận. . . . . ." Trong miệng Mộ Lam Yên lặp đi lặp lại nói thầm, người lại như tượng gỗ bị nhấc dây lên. Trên mặt là vô tận hốt hoảng, mê mang và sợ hãi. Thân thể hung hăng quay một vòng, lại phát hiện phía dưới sương mù mơ hồ, một góc Hoàng Thành lại như ẩn như hiện.

Đột nhiên, cả người nàng căng thẳng, thân thể bị người kéo chợt lui về phía sau, hô to một tiếng: "Tư Không Thận!" Bắt đầu giựt mình tỉnh lại từ trên giường.

Sáng sớm, gian phòng yên tĩnh chỉ có tiếng Mộ Lam Yên miệng to hô hấp không khí. Nằm ở trên giường, nàng còn chưa kịp lau đi mồ hôi lạnh trên mặt nữa, phản ứng lại trước tiên chính là đưa tay đi chạm tới bụng bằng phẳng của mình.

Lại thấy ác mộng.

Đối mặt ác mộng đã có một đoạn thời gian không còn xuất hiện nữa, Mộ Lam Yên thậm chí đã từng chút một hiểu ra. Tối thiểu trong mộng, nàng vẫn yêu Tư Không Thận, đứa con còn chưa ra đời kia của nàng vẫn còn ở trong bụng của nàng.

Ngoài cửa, đột nhiên truyền đến một đợt âm thanh huyên náo.

Mộ Lam Yên rời giường tiện tay khoác một cái áo khoác, mở cửa thì thấy trong sân của mình, lại có một nam nhân đang luyện kiếm. Mà, âm thanh huyên náo này chính là nhuyễn kiếm xẹt qua không khí truyền tới.

Tư Không Thận vẫn mặc một bộ quần áo ngày hôm qua như cũ, không có người làm hầu hạ, thậm chí vạt áo cũng có một chút không chỉnh tề. Nhưng việc này cũng không quan hệ, bởi vì giờ phút này đám tỳ nữ trong sân của Mộ Lam Yên đang si mê Đại Suất Ca từ trên trời giáng xuống này, trong đó lại bao gồm Tố Quý!

Mộ Lam Yên giả bộ dùng sức ho một tiếng, gọi một đám nữ nhân mê trai về thực tế.

Bưng thau rửa mặt, Tố Quý vốn định đi lấy nước cho Mộ Lam Yên, giờ phút này thấy tiểu thư đột nhiên đứng ở cửa, đột nhiên chột dạ cúi đầu xuống, chợt tranh thủ rút lui.

Chỉ là một lát, đám người làm vốn không có chuyện gì kia, tất cả đều không thấy!

Tư Không Thận tự nhiên cũng nghe được Mộ Lam Yên ho khan. Thu nhuyễn kiếm, nhẹ nhàng nhảy một cái, chính là đi tới trước mặt đối phương. Giọng điệu hơi giảo hoạt hỏi thăm: "Thế nào? Ghen sao?"

Mộ Lam Yên dâng tặng lên một ánh mắt khinh thường, không muốn trả lời chính là muốn xoay người trở lại trong phòng. Lại nghe thấy người phía sau nói chuyện, làm cho nàng ngừng lại bước chân trong nháy mắt.

"Mới vừa rồi, ta hình nghe được có người trong mộng gọi tên ta đấy."

Thái độ Tư Không Thận hoàn toàn là giấu đầu lòi đuôi, trong nháy mắt làm cho Mộ Lam Yên chột dạ. Nàng vốn bởi vì mơ một cơn ác mộng, thấy người trong mộng kêu lên, trong lòng mới an ủi một chút. Nhưng nếu như đối phương nghe được, vậy có phải nói rõ âm thanh lớn đến mức người trong viện cũng đã nghe được hay không?

Tư Không Thận dường như đoán ra đầu mối tâm tư của đối phương, đột nhiên đến gần bên tai đối phương, nhỏ giọng nói: "Yên tâm đi, trong sân chỉ có một mình ta nghe được. Lỗ tai ta rất nhạy, đặc biệt là đối với âm thanh gọi tên ta."

Mộ Lam Yên có chút tức không nhịn nổi, nhỏ giọng mắng một câu: "Lỗ tai chó." Chính là xoay người trở về phòng.

Tư Không Thận nhìn nữ nhân thú vị rời đi, nhếch miệng lên một nụ cười thỏa mãn.

Bầu trời đột nhiên nhiều thêm một con chim bồ câu màu trắng lượn vòng.

Tư Không Thận chú ý tới, trên mặt vốn nở nụ cười đột nhiên nghiêm túc, đưa tay huýt sáo một cái, chim bồ câu này bèn yên ổn đáp xuống vào trên mu bàn tay hắn vươn ra.

Lấy ra tờ giấy nhỏ trên mắt cá chân của bồ câu đưa tin, sắc mặt Tư Không Thận chính là sa sầm xuống, không kịp ngoảnh lại nhìn cửa phòng Mộ Lam Yên, xoay người chính là bay lên mái hiên, không biết đi phương nào.

Mộ Lam Yên luôn ở cửa phòng quan sát đánh giá hướng đi của Tư Không Thận, thấy hắn đã không còn ở cửa của mình, mới thở dài một hơi lần nữa mở cửa ra.

Nhìn quanh một vòng bốn phía cũng không trông thấy bóng dáng của đối phương, ngược lại thấy Tố Quý bưng nước tới.

"Tiểu thư, làm sao người dậy sớm như vậy?" Tố Quý đi tới bên cạnh Mộ Lam Yên, không nói hai lời chính là đi vào. Ở cửa ra vào Mộ Lam Yên ngẩng đầu nhìn canh giờ một phen, mới van xin mở miệng: "Đâu có sớm, mặt trời đã lên cao rồi."

Tố Quý làm ướt mặt khăn lại vắt khô đưa cho Mộ Lam Yên: "Sáng sớm hôm nay, phu nhân đã phái người đưa tới gạo kê ngoại bang tiến cống, chính là thứ lão gia khen thưởng có được. Phu nhân không nỡ ăn, bèn phân chia cho hai người ngươi và Tam tiểu thư. Nghe nói gạo đen này công hiệu tẩm bổ đối với nữ nhân rất lớn, cho nên hôm nay ta bèn cố ý bảo họ nấu lên. Ngày hôm qua, tiểu thư chịu nhiều hoảng sợ như vậy, nên bồi bổ một chút."

Một mình Tố Quý cằn nhằn lẩm bẩm nói rất nhiều, Mộ Lam Yên vừa rửa mặt, vừa thầm nhũ trong lòng: bổ một chút không phải là ăn thịt sao? Làm sao lại ăn gạo? Nhưng mà trước mắt, nàng cũng lười tranh luận. Phương diện thịt này, có thể đợi buổi trưa thương lượng lại, mà trước mắt đột nhiên nhớ tới Tư Không Thận luyện công buổi sáng, làm cho nàng lập tức cũng nổi lên hứng thú.

Lệnh Tố Quý chuẩn bị cho nàng một bộ quần áo hoạt động tương đối dễ dàng, tùy tiện đến phòng bếp nhặt cây côn gỗ bèn muốn bắt đầu ôn tập võ học mà Lãng Hổ dạy.

Trong sân, Tố Quý hâm mộ đầy mặt nhìn tiểu thư nhà mình: "Tiểu thư, tại sao một cây côn gỗ của người lại có thể? Ngươi nên kết hợp một thanh kiếm giống như Cửu hoàng tử điện hạ lúc đầu thể hiện mới uy phong chứ!"

Mộ Lam Yên nghe vậy có chút xấu hổ, tất nhiên vì côn gỗ can thiệp chuyện bất bình trong tay mình. Nhớ năm đó, nàng cũng dựa vào côn gỗ rời núi, võ học thiên hạ, chỉ nhanh không hạ gục. Mặc dù đi theo Lãng Hổ học vô cùng rải rác, nhưng Đả Cẩu Côn Pháp của nàng cũng là nhanh chóng xuất thần nhập hóa. Đặc biệt là loài thỏ hoang, gà rừng thích chạy trốn đó.

Suy nghĩ, Mộ Lam Yên chính là mở miệng: "Hoặc là, ngươi tới thử làm con mồi của ta một chút, xem một chút là ngươi chạy trốn mau, hay là cây gậy của ta mau?"

Tố Quý lại không ngốc, lập tức chính là lắc đầu y như trống bỏi vậy: "Không cần không cần."

Lúc này Dung Chi bưng một cái mâm, phía trên để một chén sứ thanh hoa nhỏ, chậm rãi đi tới, đi tới bên cạnh Tố Quý thì nhỏ giọng nói: "Tố Quý, bữa ăn sáng của tiểu thư đã làm xong, nếu không gọi tiểu thư tới đây ăn đi?"

Đây là lần đầu tiên Dung Chi chuẩn bị bữa ăn sáng cho Mộ Lam Yên, trong lòng sợ hãi lòng bàn tay đã sớm rịn ra mồ hôi.

Tố Quý nhìn qua lại mấy lần ở giữa bữa ăn sáng và Mộ Lam Yên, mới nhẫn tâm cắt đứt Mộ Lam Yên luyện công buổi sáng: "Tiểu thư, dù sao cũng không còn sớm, nếu không người tới đây ăn điểm tâm trước thế nào?"

Mộ Lam Yên mới vừa tìm được một chút cảm giác bị cắt đứt, lập tức khó chịu nhìn về phía các nàng, thấy hôm nay người đưa bữa ăn sáng cho nàng không phải là Thanh Hữu mà là Dung Chi, trong lòng dấy lên một tia nghi ngờ: "Thanh Hữu đâu?"

Trong lòng Dung Chi đột nhiên có chút chột dạ, bộ dáng ngạo kiều ngay cả tức giận thường ngày cũng thay đổi, cúi đầu, không dám nhìn tới mắt Mộ Lam Yên: "Hồi tiểu thư, tối ngày hôm qua thân thể Thanh Hữu tỷ tỷ khó chịu, sáng sớm hôm nay đã đi khám bệnh rồi. Cho nên, bữa ăn sáng này bèn do ta tới làm."

Tài nấu nướng của Thanh Hữu ngay cả cháo trắng cũng có thể làm Mộ Lam Yên đặc biệt hợp khẩu vị. Cho nên đột nhiên thay đổi người, làm cho trong lòng nàng có chút không thích ứng. Đi về phía trước mấy bước, đi tới trước mặt Dung Chi, thấy một chén cháo đen thùi lùi, thì làm cho nàng lập tức mất đi khẩu vị, dùng muỗng khuấy đều cháo một hồi chính là buông xuống: "Đây là cái gì?"

Tiếng nói Dung Chi có chút âm run: "Cháo gạo đen."

Tố Quý thừa dịp đối phương vừa dứt lời, chính là giải thích: "Tiểu thư, ngươi quên rồi. Buổi sáng, ta mới vừa nói với người. Phu nhân phái người tặng chút cống phẩm của ngoại bang, chính là vật này. Ngươi uống chút đi, thật là thơm!"

Thơm —— Mộ Lam Yên tự nhiên có thể cảm thấy, chỉ là nhìn bộ dáng đen thùi lùi này, cũng có chút buồn nôn. Nhìn một đôi ánh mắt khẩn cầu của Tố Quý, nàng miễn cưỡng cầm muỗng lên đến gần khóe miệng, dừng lại một lát: "Sao cảm giác ngửi là lạ, có hơi nóng tạm thời ta không uống được, để bên kia đợi lát nữa lại uống đi!"

Dứt lời, chính là tiếp tục trở lại chính giữa sân nhỏ ra dáng chính là bắt đầu luyện công buổi sáng.

Vẻ mặt Tố Quý tối sầm lại, tiểu thư chưa ăn điểm tâm, nàng tự nhiên không vui. Nhìn Dung Chi nhíu mày, nàng ra hiệu nàng ta đặt cháo ở trên bàn đá cách đó không xa.

Lần tập luyện này, chính là trôi qua một khắc đồng hồ.

Bắt đầu mùa đông tới nay cực kỳ lạnh, cháo gạo đen bỏ lại ở bên ngoài đã sớm nguội lạnh. Tố Quý kêu tiểu thư nhiều lần, cũng không có phản ứng, cuối cùng chỉ đành chịu chạy tới dưới côn của Mộ Lam Yên, mạnh mẽ ngăn cản đối phương luyện công buổi sáng!

"Tiểu thư, người không ăn điểm tâm nữa, sắp ăn trưa rồi!" Dứt lời, một màn hết sức nguy hiểm xuất hiện tại trước mặt nàng. Lúc Mộ Lam Yên xoay người, không thể thấy Tố Quý đột nhiên tới gần người. Một cây côn gỗ gõ xuống, thiếu chút nữa đập trúng đầu của đối phương.

Đỉnh đầu cảm thấy một đợt gió lạnh mãnh liệt thổi qua, Tố Quý tất nhiên sợ hãi nhắm hai mắt lại. Yên lặng mấy phần thấy thân thể không có gì khác thường, nàng mới run rẩy hơi mở hai mắt ra.

Giờ phút này, Mộ Lam Yên hung thần ác sát nhìn nàng chằm chằm, côn gỗ ở đỉnh đầu hiển nhiên còn chưa rút lui. Nàng chưa từng thấy bộ dáng này của tiểu thư, tất nhiên làm cho nàng mất đi ngôn ngữ trong nháy mắt.

Hơi một lát nữa, phát ra tiếng Mộ Lam Yên rống giận: "Ngươi có biết làm như vậy thật sự rất nguy hiểm hay không?"

Đúng lúc người làm tới Liễu Tâm viện dọn dẹp làm vườn nghe vậy, ngưng công việc trong tay, hòai nghi nhìn lại trong sân. Tố Quý bị dọa đến không nhẹ, mặc dù trong lòng biết tiểu thư cũng vì tốt cho nàng, thế nhưng, nàng vẫn là lần đầu tiên gặp phải loại rống giận này.

Mộ Lam Yên hoàn hồn lại, phát hiện mình luống cuống. Nóng nảy ném đi cây gậy ở trong tay, lập tức đau lòng đi một bước về phía Tố Quý.

"Tiểu thư. . . . . ." Tố Quý uất ức nói: "Ta chính là muốn nói, nếu như người không ăn điểm tâm nữa, trong lòng Tố Quý không yên."

Tiểu nha đầu này vì nàng lại làm ra động tác mạo hiểm như vậy, an ủi một hồi hết lời khuyên bảo về sau quả quyết không thể làm chuyện nguy hiểm như vậy, mới đồng ý đối phương nhanh chóng đi uống cháo kia.

Mộ Lam Yên vòng qua bên cạnh Tố Quý thì Tố Quý mới đột nhiên nhớ tới cháo kia đã sớm nguội lạnh: "Tiểu thư, ngươi chờ một chút, ta đi hâm lại cho ngươi uống."

Vậy mà nói xong câu nói kia, thì đã trễ rồi. Mộ Lam Yên bưng chén sứ lên chính là uống một hớp lớn vào. Dù là đầu lưỡi cảm thấy cháo này có cái gì không đúng, nhưng lại lo lắng Tố Quý càu nhàu nữa, nên cũng không phản ứng tới.

Mới vừa buông chén xuống, thân thể lại đột nhiên cảm thấy có gì đó không đúng rồi.

Tố Quý chạy tới trước mặt Mộ Lam Yên, trong nháy mắt thấy sắc mặt tiểu thư chợt trắng xanh, hốt hoảng. Nàng đưa tay đỡ Mộ Lam Yên xiêu vẹo chỉ chực sụp đổ, kêu nàng thế nào cũng như không nghe được.

Mộ Lam Yên đưa tay ôm thật chặt cổ của mình, hai lỗ tai bắt đầu xuất hiện ù tai, kiên cường chịu đựng một lúc lâu xoay người thì thấy một bóng người màu trắng đột nhiên vụt chạy về phía nàng, miễn cưỡng mở miệng: "Ta. . . . . . Hình. . . . . . như. . . . . . Trúng độc rồi. . . . . ."

Trang 23/40 Múi giờ = Giờ VN (UTC+7)
Powered by phpBB © 2000, 2002, 2005, 2007 phpBB Group
http://www.phpbb.com/