Diễn đàn Lê Quý Đôn
https://diendanlequydon.com/

[Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ không làm phi - Đường Quả
https://diendanlequydon.com/viewtopic.php?t=403084
Trang 10/40

Người gởi:  Trang bubble [ 13.08.2018, 20:22 ]
Tiêu đề:  Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ không làm phi - Đường Quả

Chương 23: Vô tình gặp được ở cửa thành

Rời khỏi Yến Thành, liên tục đi về phía tây, chính là tới kinh đô phồn vinh thịnh vượng của Kỳ Quốc —— thành Biện Kinh.

Khi ở Yến Thành, một nhóm người Mẫn phu nhân đón được Mộ Lam Yên và Tố Quý ở dưới chân núi, chính là ngựa không ngừng vó chạy tới kinh đô. Lúc tới, chỉ có Mẫn phu nhân và hai tỳ nữ của nàng cùng với một vài tùy tùng, vì thế chỉ có một cỗ xe ngựa Hầu phủ. Lúc trở về, thấy nhiều người như vậy không chen lọt, bèn lại lần nữa chọn mua ngay tại chỗ một cỗ xe dầu nhỏ màn đen cho Mộ Lam Yên dùng ngồi.

Xe ngựa của Mẫn phu nhân ở phía trước, xe ngựa của Mộ Lam Yên ở phía sau, chạy chậm chạp, đi hai ngày mới coi như đi tới nơi.

Đi lên trước chỉ mấy bước nữa chính là cửa thành Biện Kinh, Mộ Lam Yên nhắm mắt lại cũng có thể tưởng tượng bộ dáng bên ngoài kia. Từ cổ chí kim, hễ là cửa thành kinh đô đều là kiến tạo vô cùng hùng vĩ huy hoàng. Thợ tốt nhất chế tạo mặt tường, góc thành có một phong cách. Ngẩng đầu lên nhìn lên trên, chính là cảm thấy tường thành này cao cao không thể với tới, làm cho người ta lóa mắt không dứt.

Tố Quý vẫn là lần đầu đi tới nơi thịnh vượng này, chỉ tiến vào cửa này cũng đã làm cho nàng cảm thấy mừng rỡ không thôi. Thò đầu nhỏ ra, một đôi mắt tò mò quan sát khắp nơi.

Tiểu Thúy cẩn thận rót một chén nước trà ấm áp đặt trên bàn thấp ở trước mặt Mộ Lam Yên. Quan sát tỉ mỉ Mộ Lam Yên vẫn nhắm mắt hít thở, nàng thấy thái độ của nàng ấy hoàn toàn khác biệt với Tố Quý bên cạnh. Nghi ngờ trong lòng chính là tăng cao thêm ba phần. Nàng là Mẫn phu nhân bởi vì lo lắng Mộ Lam Yên không quen cuộc sống trên xe ngựa, cho nên sai phái nàng tới đây chăm sóc Mộ Lam Yên.

Đoạn đường này, nàng đều thấy dáng vẻ Mộ Lam Yên hoàn toàn không quan tâm sự vật chung quanh chút nào, vốn cho là mất đi người thân, đau khổ không muốn nói chuyện. Nhưng ngay sau đó, nàng chính là không nắm được chú ý. Nếu nói Mộ Lam Yên chỉ là một dã nha đầu đến từ nông thôn, thấy cảnh tượng lần này phải hệt như Tố Quý vậy mới đúng. Làm sao đối phương càng nhìn lên càng thêm giống như là khinh thường?

Đột nhiên, phu xe hô ngừng ngựa trước mặt xe dầu nhỏ của Mộ Lam Yên. Bên trong xe, ba người rối rít bởi vì biến cố đột nhiên xuất hiện, nghiêng ngã tới trước một đợt.

Mộ Lam Yên vốn là ngồi xếp bằng, nhắm mắt dưỡng thần, bởi vì chuyện này, lặng lẽ mở hai mắt ra, vén màn đen lên nhìn cảnh sắc ngoài cửa xe một phen, rồi sau đó lại ngồi thẳng thân thể tiếp tục không coi ai ra gì nhắm mắt lại.

Tố Quý cho là xảy ra chuyện gì, cả người căng thẳng ngồi ngay ngắn, một đôi mắt lo lắng chăm chú nhìn chằm chằm Tiểu Thúy đối diện. Tiểu Thúy lại là vén lên màn sau lưng nhìn tình huống bên ngoài một phen, mở miệng nói: "Đừng sợ, chỉ là đến trạm kiểm soát ở cửa thành mà thôi."

Những lời này hiển nhiên là nói với Tố Quý, bởi vì coi như giờ phút này, trên mặt Mộ Lam Yên vẫn là không nhìn ra bất kỳ đầu mối nào.

Mộ Lam Yên nhắm mắt lại, tâm tư lại lần nữa bởi vì cảnh sinh tình trở lại ngày hôm nay ở một đời trước. Nàng mặc bộ váy lụa mỏng màu tím la, cưỡi chung một con ngựa nhanh với Tư Không Thận đi tới trạm kiểm soát nơi này.

Theo lý thuyết trở lại từ Yến Thành, khi đó bọn họ nên đến sớm hơn hai ngày, nhưng trên đường lại xảy ra chút chuyện, bị người mặc áo đen đuổi giết. Tùy tùng của hắn dẫn đi toàn quân bị diệt, duy chỉ có để lại nàng và Tất Ngôn Nam cùng nhau đi theo Tư Không Thận trở lại thành Biện Kinh.

Sau khi vào thành, hắn bèn bố trí nàng ở một chỗ trong biệt viện, chăm sóc tỉ mỉ. Thậm chí sau đó lại xảy ra rất nhiều việc, nhưng hiện nay làm cho nàng cũng không cách nào hồi tưởng lại từng việc nữa. Dù sao mặc kệ như thế nào, thời gian gộp lại cũng đã mười bốn năm rồi, mười bốn năm đủ để từ từ xóa đi dấu vết của một người.

Dĩ nhiên, đây cũng là hy vọng của Mộ Lam Yên. Nàng cũng không muốn đời này lại mang theo thù hận sống hết đời nữa.

Không bao lâu, xe ngựa lần nữa chậm rãi đi. Chỉ là vó ngựa còn chưa đi mấy bước, đã kinh ngạc nghe vài tiếng ngựa kêu, rồi sau đó xe của Mộ Lam Yên chính là bắt đầu rung động dữ dội.

Tố Quý chợt hốt hoảng dẫn đầu nắm chặt cánh tay Mộ Lam Yên. Mộ Lam Yên lại là thuận tay vịn chặt bệ cửa sổ xe dầu. Một lúc lâu, đợt hỗn loạn này mới xem như bình thường lại. Lần này chính là không còn ý định hồi tưởng lại.

Sau khi ngồi vững vàng, phản ứng đầu tiên của Tiểu Thúy chính là Mẫn phu nhân ở xe ngựa phía trước, lập tức vén lên màn sau lưng nhìn lại phía trước mặt. Cũng may ngựa bị hoảng sợ chỉ có họ, chiếc xe ngựa kia của Mẫn phu nhân bình yên vô sự dừng ở phía trước.

Mộ Lam Yên nhìn bóng lưng Tiểu Thúy rời đi, tò mò ló ra phía ngoài. Có điều ngại vì mới vừa rồi xe ngựa lộn xộn một hồi, góc độ cửa xe nhìn ra ngoài vốn không thấy được thứ gì. Chỉ là cảm giác giống như giữa xe ngựa của bọn họ và xe ngựa hình như còn xen lẫn cái gì.

Tố Quý hiếu động hơn Mộ Lam Yên, tức thì cũng đã nằm ở trên cửa sổ xe, nhìn trước mặt một hồi, bộ dáng chính là mặt hoa si: "Thật sự rất đẹp trai đó."

Trong lòng Mộ Lam Yên rất là kinh ngạc, vội vàng đã kề vào sau lưng Tố Quý nhô người về phía trước.

Chỉ thấy kẹp ở giữa xe ngựa của bọn họ lại là một con Hãn Huyết Bảo Mã màu đen! Con ngựa này chính là ngoại bang Kỳ Quốc tiến cử tới đây, sinh ở cổ thảo nguyên, chỉ có loài ngựa thảo nguyên điển hình. Loài ngựa này thể trạng không lớn, nhưng mà thân thể khoẻ mạnh, tứ chi vững vàng có lực. Hơn nữa màu lông đen nhánh sáng bóng, không sợ rét lạnh, sức sống cực mạnh, năng lực phản ứng và tốc độ đều là đứng đầu số một số hai.

Sỡ dĩ nàng biết rõ ràng như thế, đó là bởi vì con ngựa này tên gọi là Truy Phong, chính là ngựa của Tư Không Thận. . . . . .

Ngoài xe, Mẫn phu nhân do Tiểu Thúy đỡ xuống xe ngựa. Tư Không Thận nắm cương ngựa, cũng không có ý đi xuống.

"Cửu hoàng tử điện hạ." Mẫn phu nhân khẽ cúi đầu nói.

Khóe mắt Tư Không Thận kéo ra nụ cười, gật đầu một cái: "Thì ra là xe ngựa của Mẫn phu nhân, mong rằng Mẫn phu nhân đừng trách tội chúng ta đã quấy rầy xe ngựa của các ngươi." Tuy là Tư Không Thận nói áy náy, nhưng mà trên mặt lại không nhìn ra chút dấu vết nào.

Mẫn phu nhân cười nhạt một tiếng: "Thần phụ sao dám. Cửu hoàng tử điện hạ vội vã chạy tới như vậy, nhất định là có chuyện gì gấp nhỉ."

"Cũng phải, đều do nha đầu này. Con ngựa thật tốt không ngồi nhất định phải tự mình cầm dây cương này, đã quấy rầy phu nhân, chúng ta còn cảm thấy ngượng ngùng."

Mộ Lam Yên nghe nói, lúc này mới chú ý tới trên lưng của Truy Phong, trừ Tư Không Thận lại còn nhiều hơn một cô gái. Hai người cười đùa, hoàn toàn không quan tâm ánh mắt người bên cạnh. Mộ Lam Yên nhìn hai người trước mắt, chỗ lông mày bọn họ truyền đến nhu tình, chợt cảm giác trái tim nóng bỏng trong lồng ngực mình kia đang bị một thanh chủy thủ sắc bén, hung hăng cắt vạch lên. Rốt cuộc cô gái kia là ai, nàng không biết!

Lập tức đặt mông ngã ngồi ở bên trong xe ngựa, kinh động Tố Quý vẫn hoa si.

Tố Quý quay đầu lại, phát hiện sắc mặt tiểu thư nhà mình trắng bệch, lập tức bèn cho rằng xảy ra chuyện gì, lập tức lắc lư thân thể Mộ Lam Yên, nhỏ giọng kêu lên.

"Tiểu thư, tiểu thư, người làm sao vậy? Nói chuyện với người đó, đừng dọa Tố Quý."

Mộ Lam Yên ơi Mộ Lam Yên, ngươi thật sự coi như không có tự trọng ghê gớm, làm lại một đời nhìn thấy cảnh tượng này lại có thể luống cuống đến mức này!

Ngoài cửa thành cách đó không xa, lại là một con bảo mã màu đen chạy như điên tới. Tiếng vó ngựa rơi, người đi tới. Bộ dáng Tất Ngôn Nam phong trần mệt mỏi rốt cuộc đuổi kịp hai người Tư Không Thận. Nhìn cảnh tượng trước mắt, hắn đã biết người trong ngực Tư Không Thận sợ là gây họa rồi. Rồi sau đó thấy Mẫn phu nhân đứng trước mặt bọn họ, chính là quả đấm nắm chặt, thăm hỏi một tiếng: "Mẫn phu nhân tốt lành!"

Mẫn phu nhân cũng là lạnh nhạt khẽ gật đầu: "Tất tiểu vương gia." Khóe miệng đầy ý cười, hết thảy không dám coi khinh hai người trước mắt.

Tất Ngôn Nam chính là con cháu tướng quân khai quốc, gia tộc kia đã có mấy trăm năm ở Kỳ Quốc, bởi vì là khai quốc nên Hoàng đế ưu ái, ban cho gia tộc Tất môn chức Vương Gia. Nhưng trải qua những năm này, dã tâm của hoàng tử đã mắt nhìn chằm chằm đối với gia tộc nắm giữ binh quyền của bọn họ, chỉ có hắn cùng nhau lớn lên Tư Không Thận quan hệ rất tốt. Bàn về bối phận, bên ngoài nói Tư Không Thận là thúc, Tất Ngôn Nam là chất.

Mộ Lam Yên lại chuyển tầm mắt tới trên người của Tất Ngôn Nam, quả nhiên vẫn là y hệt một đời trước vậy, cả người trường bào thuần sắc trắng. Hai mươi tuổi có lẻ, khuôn mặt thanh tú tương phản với bộ dáng yêu nghiệt của Tư Không Thận kia. Hơn nữa, trên mặt phong cách càng có cảm giác đánh võ sinh ra.

Chỉ là không biết tùy ý thoáng nhìn này không ngờ bị đối phương cảnh giác nhỏ như thế. Tầm mắt Tất Ngôn Nam nhìn tới vừa vặn va chạm với Mộ Lam Yên ở trong không khí. Mộ Lam Yên kinh hoảng trong lòng, bèn lập tức rụt đầu về.

"Cửu hoàng tử điện hạ, lúc nào thì chúng ta đi vào đây?" Người trước mặt Tư Không Thận đột nhiên mềm mại mở miệng.

Tư Không Thận lại không để ý đến nàng. Một đôi mắt trong trẻo lạnh lùng cùng nhìn theo tầm mắt lúc nãy của Tất Ngôn Nam, rõ ràng là gặp được một cô gái nhát gan như chuột lại làm cho hắn cảm giác nhìn rất là quen mắt.

Mẫn phu nhân thấy ánh mắt bọn họ đồng thời cùng nhau nhìn lại phía xe ngựa của Mộ Lam Yên, trong lòng khá là có chút bận tâm, hắng giọng nói với bọn họ: "Cửu hoàng tử điện hạ, Tất vương gia, nếu như không có việc gì, có thể để cho chúng ta đi đầu dẹp đường hồi phủ hay không?"


Người gởi:  Trang bubble [ 13.08.2018, 20:31 ]
Tiêu đề:  Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ không làm phi - Đường Quả

Chương 24: Ngao phủ ở kinh đô

Tư Không Thận thu hồi tầm mắt, trêu ghẹo hỏi: "Trong xe ngựa này chính là người phương nào, vì sao thấy Bản hoàng tử không xuống xe tới gặp?"

Mẫn phu nhân ngoái đầu liếc mắt nhìn lại: "Hồi Cửu hoàng tử, bên trong chính là con gái mà thần phụ mới tìm về được từ bên ngoài. Ở bên ngoài lưu lại đã lâu, lệnh nàng ra ngoài bái kiến Cửu hoàng tử, sợ là sẽ khiến Cửu hoàng tử điện hạ chê cười."

Mẫn phu nhân vừa dứt lời, Tất Ngôn Nam bèn nhớ tới một chuyện, giành nói: "Ta từng nghe nói trước khi Mẫn phu nhân gả cho đại nhân Ngao Tháp phủ thừa Tông Nhân từng sinh có một đứa con gái, năm gần đây vẫn đang tìm kiếm. Từng cho rằng chỉ là lời đồn đãi, lại không nghĩ rằng lại là chuyện thật. Bây giờ nhìn lại, tùy ngày sợ là phải tới cửa chúc mừng cho phu nhân rồi."

Tư Không Thận thấy hai người bọn họ nói một vài chuyện hắn nghe không hiểu, lập tức chính là nhấc lên dây cương, không có bất kỳ chào hỏi nào bèn rời khỏi tầm mắt của bọn họ. Tất Ngôn Nam thấy tình thế này, có chút xấu hổ cười cười về phía Mẫn phu nhân chính là nói từ biệt cưỡi ngựa rời đi.

Mẫn phu nhân đứng tại chỗ nhìn bóng lưng bọn họ rời đi, nụ cười giả bộ trên mặt cũng nhanh chóng rút đi. Đột nhiên gặp phải hai đại nhân vật như vậy, trong lòng nàng tự nhiên là có chút mâu thuẫn.

Những năm này, nàng không phải là đóng cửa không ra, thường là đi lại khắp nơi, chính là không muốn giao thiệp với người hoặc chuyện của trong cung, trong triều này. Ngoái đầu nhìn lại thâm ý liếc mắt nhìn Mộ Lam Yên ngồi ở chiếc xe ngựa kia, thở dài một hơi chính là đến gần trong xe của mình.

Xe lần nữa chậm rãi lăn bánh, trái tim nhỏ bé nhấc lên trong lòng Mộ Lam Yên kia coi như là buông xuống. Trời mới biết mới vừa rồi lúc Tư Không Thận nói muốn để cho họ xuống xe bái kiến, rốt cuộc nàng có bao nhiêu hốt hoảng.

Cũng không phải sợ để Tư Không Thận nhìn thấy hình dạng của nàng cỡ nào, mà là sợ nàng gặp Tư Không Thận sẽ không khống chế được bản thân tiến lên đánh hắn.

Xe ngựa lại đi vào trong, khoảng chừng một khắc đồng hồ thì dừng xe lại. Trong lòng Mộ Lam Yên sáng tỏ, chắc đã đến nhà Mẫn phu nhân.

Quả nhiên cũng không lâu lắm, Tiểu Thúy bèn xuống từ trên xe Mẫn phu nhân nhắc nhở họ: "Nhị tiểu thư, đến nhà rồi, các người xuống đây đi."

Tố Quý giấu trong lòng một trái tim kích động, nhìn Mộ Lam Yên vài cái, mới mong đợi nàng chuyển động thân thể trước.

Xuống xe, cửa chính màu son khí thế hào hùng dĩ nhiên đã làm khiếp sợ đến Tố Quý chưa thấy qua cảnh đời. Cửa đã rộng mở, bốn quan binh nắm giữ bội đao quân dụng đứng ở ngoài cửa. Phía trên cửa đột nhiên treo hai cái chữ to Ngao phủ. Hai bên là hai tòa sư tử bằng đá uy phong lẫm lẫm, giương răng múa cào, trong miệng mỗi cái ngậm một viên thạch châu. Hai bên cửa là tường phủ, dọc theo một khoảng cách mới có nhà phố đối diện, nhìn dáng dấp Ngao phủ này nhất định là rất lớn.

Thấy Mộ Lam Yên đứng ở cửa, Mẫn phu nhân cho rằng nhất định là họ có chút hốt hoảng, lặng lẽ đi tới trước mặt họ, cười nói: "Yên Nhi, lần đầu cùng vi nương về nhà, nhất định là có chút không thích ứng nhỉ?"

Mộ Lam Yên gật đầu mỉm cười, nhưng vẫn không nói chuyện.

Chỉ là còn chưa vào cửa chính xa lạ này, bên trong cửa đã truyền tới một âm thanh giòn giã sang sảng, từ xa đến gần, không biết kêu bao nhiêu lần: "Mẫu thân, mẫu thân. . . . . ."

Mộ Lam Yên định thần nhìn lại, chỉ là một hồi đã phát hiện bộ dáng một cô nương ước chừng nhỏ hơn nàng một hai tuổi xuất hiện tại cửa, mặc váy dài xanh mờ trên ống tay áo túm cũng là hoa văn tạp giao. Chỉ là làn váy thêu một con bươm bướm, bên ngoài khoác sa y màu xanh lá cây mỏng mờ. Trong sợi tơ mỏng manh lại thêu hoa anh đào từ từ rậm tạp mà tách ra, lịch sự tao nhã nhưng không mất vẻ yêu mị.

Sau lưng cô gái này còn theo đuôi hai người tỳ nữ cúi đầu, đi theo bước tiến của nàng, nhanh chóng chạy như bay đến phía các nàng.

"Mẫu thân, mẫu thân, rốt cuộc ngài chịu trở lại rồi!" Thiếu nữ hờn dỗi nhanh chóng tìm nơi nương tựa đến trong ngực Mẫn phu nhân. Thấy Mẫn phu nhân đưa tay ôm chặt nàng, Mộ Lam Yên mới tỉnh hồn lại, sợ đây chính là con gái của Mẫn phu nhân mà Tiểu Thúy đã từng nói —— Ngao Tương.

Mẫn phu nhân cưng chìu đầy mặt vuốt mép tóc đứa nhỏ trong ngực: "Tương Nhi, con đã lớn như vậy, sao còn làm nũng với vi nương chứ?"

Ngao Tương nghe nói, trên mặt chính là thoáng qua vẻ tức giận: "Mẫu thân, người còn nói con gái lớn rồi đấy. Tháng sau chính là lễ thành niên của con gái, hai ngày trước trong lòng con còn lo lắng mẫu thân quả nhiên là không quan tâm đứa con gái là con đây, không muốn trở lại đấy."

Mẫn phu nhân lập tức chính là buông Ngao Tương ra, dắt nàng đến trước mặt Mộ Lam Yên: "Tương Nhi, bên này là tỷ tỷ mà ta thay con tìm trở về."

Mộ Lam Yên vốn là muốn ôn hoà gật đầu mỉm cười với đối phương, nhưng không ngờ một nháy mắt Ngao Tương thấy nàng kia, trong ánh mắt bắn ra sự phẫn nộ khiến trong lòng nàng thật là kinh hoảng. Còn chưa kịp mở miệng, nàng chỉ nghe thấy Ngao Tương lớn tiếng giận dữ hét: "Tỷ tỷ gì? Ngao Tương ta không cần tỷ tỷ!"

"Tương Nhi, nói lời gì thế?" Mẫn phu nhân nhất định là nổi giận.

Nhưng Ngao Tương cũng không để ở trong mắt chút nào, phách lối tiến lên đẩy Mộ Lam Yên một cái. Bộ dáng đầy mặt hận không thể trục xuất đối phương khỏi Kỳ Quốc không bao giờ gặp nhau: "Chính là vì tìm cô gái này, mẫu thân bỏ quên con ở trong nhà mấy năm. Con mới không cần tỷ tỷ như vậy!"

Mộ Lam Yên dĩ nhiên hiểu lý do Ngao Tương tức giận như thế, từng nghe Tiểu Thúy nói về, bởi vì Mẫn phu nhân chỉ cần vừa thấy nàng, chính là sẽ nhớ tới đứa con gái thất lạc nhiều năm kia, cho nên những năm này vẫn chưa từng gặp Ngao Tương. Nếu như không phải là Mộ Lam Yên xuất hiện, sợ là Mẫn phu nhân ngay cả lễ thành niên của Ngao Tương cũng sẽ không xuất hiện.

Cho nên Ngao Tương trước mắt này nên cảm tạ nàng, đúng không? Sao ngược lại còn trở nên tức giận?

Mẫn phu nhân nói nàng thêm mấy câu nữa, Ngao Tương chính là tức giận lần nữa chạy trở về trong phủ.

Phương thức nghênh đón này cũng khiến Mộ Lam Yên ngây ngô rồi. Ra cửa nói hai câu lại chạy về, mẹ con hai người mấy năm không gặp, vừa đến chính là cãi nhau. Đích tiểu thư Ngao phủ này, quả nhiên là tính khí lớn.

Mặt Mẫn phu nhân buồn rười rượi nhìn bóng lưng Ngao Tương rời đi, chậm chạp chưa kịp phản ứng. Bên cạnh, Tiểu Thúy thấy gấp gáp, vội hỏi: "Phu nhân, nếu không nô tỳ đi khuyên nhủ tiểu thư nhé?"

Mẫn phu nhân lắc đầu một cái, cười khổ một hồi: "Thôi, đều tại người làm mẹ như ta quá không chịu trách nhiệm, quay đầu lại ta đi dỗ dành là được." Dứt lời xoay người, khắp khuôn mặt chứa áy náy nhìn Mộ Lam Yên: "Yên Nhi, muội muội bướng bỉnh, con tuyệt đối đừng so đo với nàng."

Mộ Lam Yên tự nhiên chỉ có thể là không nói chút nào lắc đầu một cái, trên mặt mang theo nụ cười chưa bao giờ thay đổi. Chỉ là vừa mới rồi thừa dịp chỗ trống lúc Ngao Tương và Mẫn phu nhân gây gổ, nàng quan sát tỉ mỉ một lần muội muội đột nhiên xuất hiện này. Mặc dù mới mười lăm tuổi, gương mặt vẫn là có một chút mập mạp trẻ con chưa rút đi. Nhưng xem toàn thể, giá trị nhan sắc vẫn tính là hoàn toàn di truyền Mẫn phu nhân. Chỉ là thoáng nhìn, chính là cảm thấy làm cho người khó có thể quên mất.

Nghe nói lúc nàng mới mười tuổi, Mẫn phu nhân chính là không lạnh không nhạt đối với nàng. Con cái nhà ai lại mất đi mẫu thân khi còn nhỏ tuổi giống như nàng. Cho nên nàng nhìn ở bên trong ánh mắt của nàng ấy, dù là có bài xích nhiều hơn nữa, chỉ sợ cũng bởi vì nguyên nhân từ nhỏ thiếu yêu thương thôi. Nghĩ tới đây, Mộ Lam Yên lại cảm thấy cô muội muội này cũng không phải là làm cho người ta chán ghét như vậy.

Địch ý của nàng ấy đối với nàng, không phải là lo lắng mẫu thân thật vất vả trở về, bị người đoạt đi lần nữa thôi ư.

Mẫn phu nhân chào hỏi mọi người một tiếng ở cửa, bọn hạ nhân bèn cầm hành lý mênh mông cuồn cuộn trở lại bên trong phủ.

Mặc dù Ngao Tháp là một quan viên chính tam phẩm, nhưng nghe nói phụ thân của hắn là quan viên chính nhất phẩm đương triều, thuộc về chủng loại dưới một người trên vạn người kia.... Cho nên Ngao Tháp này thân là con độc nhất, dĩ nhiên là thừa kế vầng sáng tất cả di sản của phụ thân, ở trong giao tế triều đình cũng coi là tốt, mà phủ đệ cũng phải lớn hơn so với quan viên chính tam phẩm bình thường.

Mẫn phu nhân và Ngao Tháp ở tại Đức Mẫn viện lớn nhất bên trong phủ, Ngao Tương là đích tiểu thư, tự nhiên cũng có một Mộng Tương viện, mà ngoài ra hai bên đông tây còn có hai phụ viện cũng đều ở có người. Mộ Lam Yên mới vừa vào cửa, Mẫn phu nhân bèn sắp xếp nàng ở Liễu Tâm viện cách Đức Mẫn viện của bọn họ gần nhất.

Mẫn phu nhân ước tính, mặc dù không lớn, nhưng vài ngày trước đã phái người trở lại thông báo người làm trong phủ quét dọn qua. Đồ vật dùng bên trong đều mới mua về từ bên ngoài, để cho các nàng ở là được.

Bởi vì Ngao Tháp có một ít việc trong quan trường, đã hai ngày chưa trở về. Nghe nói ở trong phủ còn có một vị lão phu nhân, chính là mẫu thân của Ngao Tháp. Mặc dù phụ thân của Ngao Tháp còn khoẻ mạnh, nhưng bởi vì hàng năm chạy ở bên ngoài, Ngao Tháp bèn đón lão mẫu thân này trở lại ở cùng nhau.

Mộ Lam Yên vốn tưởng rằng sau khi vào phủ, Mẫn phu nhân còn có thể dẫn theo nàng đi chỗ lão phu nhân đó vấn an trước, nói cho đối phương chúng ta đã trở về. Nhưng không ngờ, ở trong đại sảnh, sau khi Mẫn phu nhân lại lần nữa phân công cho nàng hai tỳ nữ, bèn bảo các nàng về Liễu Tâm viện thu dọn một chút trước.

Chuyện thỉnh an lão phu nhân cũng không nói tới một chữ.

Người gởi:  Công Tử Tuyết [ 20.08.2018, 18:55 ]
Tiêu đề:  Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ không làm phi - Đường Quả

Chào bạn, cám ơn bạn đã đóng góp truyện cho diễn đàn, tuy nhiên, mình có yêu cầu nhỏ là đề nghị bạn bổ sung mục lục cho truyện nhé.

Trong vòng 3 ngày, nếu bạn không trả lời, truyện sẽ được tạm khóa đến khi phản hồi.

Bạn xem hướng dẫn làm mục lụcQUÀ TẶNG khi tham gia làm mục lục ở đây

Mọi ý kiến, thắc mắc, cần hướng dẫn làm xin gửi về email mucluctruyen@gmail.com hoặc có thể gửi về mail amiddlqd@gmail.com

Trang 10/40 Múi giờ = Giờ VN (UTC+7)
Powered by phpBB © 2000, 2002, 2005, 2007 phpBB Group
http://www.phpbb.com/