Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 118 bài ] 

Đích nữ không làm phi - Đường Quả

 
Có bài mới 24.07.2018, 20:54
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 29.08.2015, 10:52
Tuổi: 30 Nữ
Bài viết: 917
Được thanks: 7953 lần
Điểm: 42.59
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ không làm phi - Đường Quả - Điểm: 38
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 17: Chuộc về nha đầu

Mẫn phu nhân dĩ nhiên là gật đầu một cái, dặn dò hai nha hoàn ở dưới lầu trông đồ, dẫn theo ba người Mộ Lam Yên và Tiểu Thúy, Dung Thố đi vào trong tiệm treo bảng hiệu chữ "Trà" to kia.

Chủ quán thấy có khách quý đi vào, nhanh nhẹn đi ra nghênh đón từ trước mặt quầy, nhanh như mèo dừng bước ở trước mặt Mộ Lam Yên và Mẫn phu nhân: "Hai vị uống trà ạ?"

"Có thể có nhã gian?" Mộ Lam Yên lạnh nhạt hỏi.

"Tất cả ở lầu hai." Chủ quán đưa tay làm một tư thế xin mời, bèn dẫn bốn người họ đi lên lầu.

Hai người Mộ Lam Yên và Mẫn phu nhân ở phía trước, Dung Thố và Tiểu Thúy chậm mấy bước đi theo phía sau các nàng. Nhìn đôi "Mẹ con" ở phía trước kia, trong lòng Dung Thố lại cảm thấy thật là kỳ quái. Rõ ràng là một dã nha đầu mới vừa cứu trở về, làm sao có thể nhìn đều cảm thấy giống như đã trải qua bồi dưỡng vậy, tác phong có tri thức hiểu lễ nghĩa tự có từ từ dọc theo người ra ngoài.

Mặc dù lúc trước Tiểu Thúy từng giải đáp nghi ngờ trong lòng cho nàng, nhưng bây giờ ngoái đầu lại nhìn về phía Tiểu Thúy thì mới phát hiện vẻ mặt đối phương vậy mà cũng rơi vào không hiểu.

Lên lầu hai, Mộ Lam Yên đặc biệt chọn một nhã gian gần cửa sổ tiện thể có thể nhìn thấy nơi buôn bán ở đối diện, còn chưa ngồi vào chỗ thì đôi mắt nhìn chăm chú bên ngoài thật sự như là nơi chốn không người.

Chủ quán đứng tỉ mỉ nói ở bên tai Mẫn phu nhân về nước trà có trong tiệm, Mẫn phu nhân bèn phất tay xua hắn đi, nói thầm: "Yên Nhi, đứng ở nơi đó nhìn cái gì? Muốn uống nước trà gì?"

Mộ Lam Yên nghe nói, mới lưu luyến không rời tách khỏi cửa sổ ngồi ở bên cạnh Mẫn phu nhân: "Cho một bình trà Long Tĩnh thượng hạng là được rồi! Chút hoa quả  thì bánh khác tùy ý lấy mấy phần là được!"

Chủ quán gật đầu một cái, thấy Mộ Lam Yên rất có hứng thú đối với chuyện ngoài cửa sổ, bèn lắm mồm nói mấy câu: "Tiểu thư thật là có hứng thú đối với buôn bán người làm của Mạnh phủ sao?"

Chuyện này vốn là một bí mật nhỏ trong lòng Mộ Lam Yên, nàng dẫn Mẫn phu nhân ra ngoài đương nhiên không phải chỉ vì đi dạo phố đơn giản như vậy. Nhưng bây giờ chủ quán nói như vậy, tỏ ý không để cho nàng thật sự trực tiếp thừa nhận, ngờ vực nhìn đối phương, chậm rãi mới mở miệng: "Ngươi là nói, bên ngoài cửa sổ kia dưới võ đài đứng nhiều người như vậy là bởi vì buôn bán người làm của Mạnh phủ sao?"

Chủ quán thấy nàng thật sự cảm thấy hứng thú, bèn vuốt thẳng đầu lưỡi: "Đương nhiên, quán nước trà của ta mở ở chỗ này chính là vì để cho quan lại quyền quý đi ngang qua phía trước mua những tỳ nữ gã sai vặt bị buôn bán kia nghỉ chân một chút. Trước đây mấy ngày Mạnh phủ ở thành Tây xảy ra sự việc kia, hôm nay bèn kéo người làm trong phủ của bọn họ đi ra buôn bán đổi thành ngân lượng đền bù khấu trừ khoản tiền thiếu hãng buôn. Đợi lát nữa người đi ra, tiểu thư có thể ngắm nhìn từ cửa sổ nơi này, nếu mà nhìn trúng được, ngài có thể nói với ta một tiếng, chúng ta phái người giúp các ngươi chuộc trở về là được!"

Chủ quán cười rực rỡ, tự nhiên đề cử con đường kiếm tiền trong ngày thường. Nhưng không nghĩ khi hắn không chú ý ở bên kia, Mẫn phu nhân đã sớm cầm Phật châu trong tay, đọc vô số lần a di đà phật.

Khóe mắt Mộ Lam Yên nhìn chăm chú vào Mẫn phu nhân, nhưng mà trên mặt lại không nhìn ra một tia không hợp thường lệ. Nàng đây là đang buộc Mẫn phu nhân thiện tâm đại phát. Mặc dù biết mình làm như vậy không đúng, nhưng mà muốn cứu người sắp bị buôn bán, nàng cũng chỉ có thể như vậy!

Tính tình Dung Thố nóng nảy, thấy phu nhân của mình lại là vẻ mặt sám hối không thay đổi, lại cảm thấy chủ quán trước mắt hết sức đáng giận, tiến lên chợt đẩy ra ông chủ đứng ở bên cạnh Mộ Lam Yên, bèn rống to: "Ngươi đi bưng nước trà của ngươi tới là được, nhiều miệng lưỡi như vậy là muốn làm gì?"

Chủ quán chợt run rẩy, hiển nhiên không nghĩ tới trong hạng người nữ lưu nhìn như nho nhã yếu đuối này vẫn còn có người dã man như thế. Nói thêm mấy câu khách sáo nữa, hắn bèn xoay người rời khỏi nhã gian.

Chỉ là một lát, một bình trà Long Tĩnh thượng hạng và vài đĩa quả bánh đã lên tới.

Trong lòng Mẫn phu nhân vẫn nhớ tới những lời mới vừa rồi chủ quán nói đó. Trước đó, nàng dĩ nhiên là không biết chuyện Mạnh phủ ở thành Tây. Hơn nữa, nếu không phải lần này đến Yến Thành trước, nàng cũng không biết thì ra là người làm trong phủ thường ngày, còn có một nơi đến như vậy. Uống mấy ngụm trà, lại cảm thấy ngồi không yên, nàng kéo Lam Yên bèn nói muốn đi xuống lầu xem một chút.

Ở trên mặt Mộ Lam Yên là cái gì cũng không biết giả bộ đi theo, trong lòng cũng hiểu được đây là "Thuốc" đang bỏ cho Mẫn phu nhân, đã bắt đầu có hiệu lực rồi.

Lần nữa đi tới trên đường, hai tỳ nữ trông chừng hành lý lúc đầu vốn định theo đuôi bọn họ, Mẫn phu nhân lại nói đi không xa, bèn để cho các nàng vẫn đợi ở trong quán trà nghỉ ngơi như cũ. Mới vừa dừng lại ở phía dưới đài, phía trên đã đi ra một đại hán vạm vỡ.

Sau đó, tay mấy gã sai vặt đều do một sợi dây thừng buộc lại, lục tục đi ra.

Người ở phía trên, Mộ Lam Yên dĩ nhiên là không nhận ra. Dù sao, nàng chỉ biết một tỳ nữ Lạc Hề kia ở Mạnh phủ. Chỉ là trên mặt bọn họ đều có tổn thương ứ bầm, có mấy người khóe miệng còn có vết máu, xem ra giống như đã bị đánh trước khi kéo ra.

Ngực của Mẫn phu nhân cảm thấy hơi buồn bực bứt rứt, quay đầu lại hỏi Tiểu Thúy sau lưng: "Ngươi xem một chút trên người chúng ta còn có bao nhiêu ngân lượng?"

Tiểu Thúy bối rối nhìn Mẫn phu nhân, dĩ nhiên là hiểu phu nhân của mình tính toán điều gì. Nàng muốn bỏ tiền mua mấy người đáng thương trên đài kia, nhưng dù sao nơi này cũng không phải là thành Biện Kinh, ra cửa mang quá nhiều lại lo lắng gặp gỡ người tâm tư xấu xa gì đó, cho nên dừng lại lâu như vậy, trên người đã sớm không còn quá nhiều ngân lượng rồi.

"Phu nhân, trên người chúng ta mang không đủ ngân lượng. Nếu ngài nhìn không thoải mái, chúng ta tạm thời đi về nhé?"

Mẫn phu nhân quyết định chủ ý khởi xướng thiện tâm rồi, quả nhiên là ai cũng không ngăn được. Tiểu Thúy khuyên mấy câu không có kết quả chỉ đành lướt ánh mắt xin giúp đỡ về trên người Mộ Lam Yên.

Mộ Lam Yên ngược lại vẫn chú ý hành vi của các nàng, tiếp nhận được vẻ mặt của Tiểu Thúy, lập tức bèn tiến lên bắt được đôi tay của Mẫn phu nhân: "Mẫu thân, ngài khó chịu chỗ nào sao? Hoặc là chúng ta tạm thời đi trở về trước như thế nào?"

Mẫn phu nhân lắc lắc đầu, tiếp tục nhìn mấy người trên đài kia: "Trước kia ta chưa từng nghe tới người làm trong phủ còn bị như vậy, nếu hôm nay ta không làm gì, lương tâm của ta làm sao mà vui vẻ."

Mộ Lam Yên nói trong lòng: sao người làm của phủ đệ Tông Nhân phủ thừa tam phẩm lại mua đến từ loại chỗ này, bao nhiêu người muốn đưa con của mình vào nhà bọn họ làm công cũng không đưa vào được.

"Nhưng. . . . . . Vậy nếu không như vậy đi, bản thân Tiểu Thúy cũng là tỳ nữ thiếp thân chăm sóc ngài, ngài sai phái nàng đến nơi này của con cũng không thích hợp biết bao. Chẳng bằng hôm nay con mua một tỳ nữ ở nơi này về nhà, coi như là mẫu thân tặng cho con quà tặng như thế nào?"

Tiểu Thúy nghe nói, cũng hăng hái gật đầu giống như bằm tỏi ở trước mặt Mẫn phu nhân. Mẫn phu nhân cúi đầu suy nghĩ một phen, bèn cũng không cưỡng cầu nữa, cho phép Mộ Lam Yên tự mình chọn một nha đầu thuận mắt ở phía trên kia.

Trên đài một lần lại một lần trả về vài nhóm, Mộ Lam Yên cũng không nhìn thấy Lạc Hề, lòng bàn tay không tự chủ bắt đầu từ từ nắm chặt, rỉ ra một chút mồ hôi lạnh. Xa xăm nhớ lại đêm hôm đó, nếu không phải nha đầu kia tốt bụng cầm bánh bao cho nàng, làm sao lại bắt gặp nàng giết người, làm sao lại bị nàng đánh cho bất tỉnh ở cửa phòng khách? Mặc dù sau đó Mộ Lam Yên không biết có chuyện gì xảy ra, nhưng trong lòng nàng chính là nhớ mãi không quên một màn ánh mắt Lạc Hề hoảng sợ nhìn nàng cuối cùng kia. Nếu như có cơ hội, nàng muốn cẩn thận giải thích một phen.

Nhưng khoảng cách thời gian bán đấu giá kết thúc càng ngày càng đến gần, trong lòng Mộ Lam Yên lo lắng ý nghĩ Lạc Hề làm hình nhân thế mạng của nàng lại càng ngày càng đậm.

Mẫn phu nhân thấy Mộ Lam Yên chậm chạp không chọn được thí sinh, không khỏi thúc giục nàng một chút: "Yên Nhi, còn chưa chọn được sao?"

Sức lực trong lòng Mộ Lam Yên từ từ biến mất, nhưng vẫn mãi không chịu lắc đầu: "Chờ một chút đi!"

Người chung quanh dần dần đi hầu hết, còn dư lại cũng chỉ là một ít kẻ xem náo nhiệt mà thôi. Giờ phút này, nam tử thu tiền trên đài cũng không để ý ai đang bị bán đấu giá, chỉ nhìn tiền trong túi, bèn cười đến cực kỳ vui mừng. Phía sau đài buôn bán không biết người nào đột nhiên hô to một tiếng: "Nơi này làm sao còn có một người!" Không bao lâu thì vang lên một đợt tiếng khóc lóc hơi yếu của cô gái.

Nghe âm thanh này, Mộ Lam Yên đột nhiên cảm thấy tinh thần chấn động. Vội vã không ngừng, ánh mắt lấp lánh có thần nhìn chằm chằm bé gái bị nam nhân đẩy ra ngoài.

Ánh mắt của nam nhân kiếm tiền khinh thường liếc nhìn bọn họ một cái, khạc một ngụm đờm đến gần Lạc Hề, thăm dò trên dưới một phen bèn nhấc chân đá đi.

Trong lòng Mộ Lam Yên căng thẳng, vội hô: "Đá hỏng rồi chẳng lẽ ngươi trả tiền thuốc men sao?"

Tròng mắt nam tử đục ngầu sắc mặt trầm xuống, tầm mắt dời khỏi trên người Lạc Hề. Cái mặt heo lồi lõm nhìn tới Mộ Lam Yên nói chuyện trong đám người, chỉ cảm thấy đối phương chẳng qua là một nữ lưu mười sáu mười bảy tuổi yếu ớt, nên cũng không để ở trong lòng: "Con nhóc từ đâu tới?"

"Người mua của ngươi!"

Mộ Lam Yên khí phách trả lời, đã đi tới phía trên đài. Lạc Hề vốn là bị trói ném xuống đất, cặp mắt rưng rưng vô cùng tuyệt vọng, nghe Mộ Lam Yên nói thế, cặp mắt lập tức sáng lên nhìn về phía đối phương.



Đã sửa bởi Trang bubble lúc 11.04.2019, 19:56.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn Trang bubble về bài viết trên: Số 15, antunhi, hienheo2406, xichgo, yuriashakira
     

Có bài mới 29.07.2018, 21:16
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 29.08.2015, 10:52
Tuổi: 30 Nữ
Bài viết: 917
Được thanks: 7953 lần
Điểm: 42.59
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ không làm phi - Đường Quả - Điểm: 36
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 18: Tố Quý Tố Quý

Lúc Lạc Hề sinh ra, đã khắc chết mẹ đẻ của mình, phụ thân không đau nãi nãi không thương lẻ loi hiu quạnh sinh sống đến mười tuổi. Sau đó, cha đẻ lại lấy vợ về nhà, lại sinh ra một đứa con trai, địa vị Lạc Hề ở nhà bọn họ càng thêm hèn mọn. Theo em trai lớn lên, mẹ kế càng ngày càng phách lối, cha đẻ bèn đưa nàng đến Mạnh phủ, ký Khế Ước Bán Thân cả đời. Không biết làm sao, mới vừa vặn học được lau mắt nhìn vẻ mặt thì nàng nghênh đón sự diệt môn của Mạnh phủ.

Mộ Lam Yên đợi ở trong phòng khách sạn của mình, đóng cửa lại tỉ mỉ nghe Lạc Hề đã từng trải qua. Trong lòng không khỏi than thở lại là một đứa bé số khổ.

Từ lúc Mộ Lam Yên dẫn Lạc Hề từ nơi người buôn bán về, đã là tình cảnh một buổi chiều. Nam nhân đếm tiền thấy các nàng dễ bắt nạt, bèn kêu giá lên cao. Cuối cùng giá tiền mua Lạc Hề, làm cho tất cả mọi người ở đây hít một hơi khí lạnh, rối rít cảm thấy cũng chỉ là vì một tỳ nữ, căn bản không đáng. Chỉ có trong lòng bản thân Mộ Lam Yên hiểu, nàng mua người này, cũng chỉ là mua một đoạn hồi ức trước đây của mình mà thôi.

Đã sớm rửa sạch, Lạc Hề nước mắt lượn vòng đứng bổ nhào về Mộ Lam Yên, đột nhiên phịch một tiếng đã quỳ gối trước mặt Mộ Lam Yên, cái trán chạm đất mạnh mẽ dập đầu một cái khấu đầu.

Trong lòng Mộ Lam Yên gợn sóng còn chưa vỗ bằng, thấy Lạc Hề làm đại lễ như vậy, bản năng thân thể nhảy lên từ trên ghế lui về phía sau vài bước: "Em đang làm gì vậy?"

Lạc Hề cũng không đứng dậy: "Cảm tạ tiểu thư chuộc em trở về, Lạc Hề không có gì báo đáp, cuộc đời này nhất định cố gắng hầu hạ tiểu thư!"

Thì ra là nhận chủ! Mộ Lam Yên vỗ vỗ ngực mình, cố gắng trấn an bản thân. Rồi sau đó đáy mắt thoáng qua một tia giảo hoạt, nàng tiến lên đỡ Lạc Hề dậy.

"Em quả nhiên không nhận ra ta là ai?"

Lạc Hề nghiêm túc lắc đầu một cái, mặt khổ qua nhìn Mộ Lam Yên muốn bật cười. Đưa tay vén lên tất cả tóc của mình, cho Lạc Hề nhìn một bên mặt, hỏi lần nữa: "Như vậy thì sao?"

Vốn là Lạc Hề đã cảm thấy nhìn vị tiểu thư này cảm thấy rất quen mắt, lập tức phản ứng kịp chính là thiếu hiệp Mộ Lam hóa thân nữ trang, kinh ngạc miệng há lớn lên bèn muốn rít lên.

Mộ Lam Yên tay mắt lanh lẹ tiến lên che kín đối phương, một đôi mắt giảo hoạt gian giảo nhìn chằm chằm ánh mắt Lạc Hề tràn đầy kinh hoảng. Nàng đương nhiên phải sợ, đêm tối gió to kia chính là cảnh tượng lúc giết người, đoán chừng là cơn ác mộng đi theo nàng cả đời. Người mang tội giết người trước mắt đêm hôm đó máu me đầy người giờ phút này lại dựa vào nàng gần như vậy.

Mộ Lam Yên cảm thấy, Lạc Hề không ngất xỉu, đã rất cho nàng mặt mũi rồi.

"Đầu tiên, ta nghĩ em nhất định là nhớ lại chuyện đêm hôm đó đúng không?" Mộ Lam Yên hỏi dò, Lạc Hề nháy mắt mấy cái bày tỏ trả lời.

Rồi sau đó lại nghe thấy Mộ Lam Yên tiếp tục nói: "Hiện tại quan hệ của chúng ta là ta là chủ em là bộc, cho nên em muốn thông đồng làm bậy với ta thật sao?"

Lạc Hề lại nháy mắt mấy cái, cũng không lâu lắm lại thật giống như phản ứng kịp liều mạng lắc lư đầu.

Mộ Lam Yên nhìn cô nương ngây ngốc như thế, không khỏi nhếch miệng nở nụ cười: "Tốt lắm, chỉ cần bây giờ em không lớn tiếng gọi ra khiến người khác đi vào, ta sẽ bỏ qua cho em. Nếu như em đồng ý thì gật đầu một cái, nếu không đồng ý vậy ta sẽ đưa em đi hầu hạ Mạnh thị, lão bà của Lâm Khỏa!"

Giọng điệu của Mộ Lam Yên nửa mang uy hiếp, Tiểu Lạc Hề bị dọa sợ đến thiếu chút nữa thì muốn khóc lên, liên tục không ngừng nháy mắt đến mấy lần, mới coi như thoát khỏi lòng bàn tay của Mộ Lam Yên. Ngay lập tức trong miệng hô hấp được không khí mới mẻ, bèn trốn ra vài bước, vẫn là một đôi mắt hoảng sợ nhìn lom lom.

Mộ Lam Yên nhất thời cũng không gấp gáp giải thích, mắt thấy Lạc Hề chạy trốn tới trong góc, đôi tay gắt gao giữ chặt cái giá thau rửa mặt, cười yếu ớt một hồi lại trở về ngồi trên cái băng, rót cho mình một chén nước trà.

Lạc Hề nuốt xuống nước miếng nhiều lần, mới bình phục tâm tình ngay sau đó, nhắm mắt nhìn Mộ Lam Yên y hệt một người không có liên quan vậy. Khi nam tử quý mến ngày xưa đột nhiên biến thành nữ tử, trong lòng tự nhiên rất là mâu thuẫn.

Tiểu cô nương như vậy, tâm tư thuần lương như suối trong chảy xuôi giữa núi xuống, muốn thu phục nhất định là phải uy hiếp bên trong có một ít đường. Đối phương sẽ mang ơn cảm giác bản thân là phụ mẫu tái sinh bọn họ. Thời gian Mộ Lam Yên uống một ngụm trà, Lạc Hề hiển nhiên đã làm xong đấu tranh tư tưởng, bộ dáng khéo léo đi tới trước mặt Mộ Lam Yên, mặc dù khóe mắt còn treo giọt nước mắt, nhưng giọng cũng không còn sợ hãi hệt như trước vậy.

Mộ Lam Yên an ủi một hồi lâu, giải thích một hồi lâu, Lạc Hề mới chậm rãi tiếp nhận chuyện xảy ra ngày đó là thật sự buộc lòng phải làm vậy. Hơn nữa trong lòng chính nàng cũng hiểu, ngày đó Lâm Khỏa có ý hại bọn họ. Trong thời gian bị giam gần đây, nàng cũng từ từ phản ứng kịp tại sao lão gia bắt hai người trở về, một người trong đó chạy thoát, một người khác vậy mà lại đã chết ở trong phòng khách trong phủ bọn họ. Một lần cho là nàng hại chết bé trai kia, rơi vào trong tự trách thật sâu.

Mộ Lam Yên thấy lòng nha đầu kia tâm đã bị vuốt phẳng xấp xỉ rồi, mới mở miệng hỏi thăm chuyện vẫn muốn hỏi: "Sau khi ta đi, em vẫn ở trong phủ. Ta muốn hỏi là, một đứa bé khác cùng bị bắt với ta vào đó như thế nào rồi?"

Vương Mãng đã sớm chết rồi, trong nội tâm Mộ Lam Yên hiểu vô cùng rõ ràng, hỏi như vậy, cũng chỉ là để cho trong lòng nàng dễ chịu hơn một chút. Lạc Hề cũng không biết dụng ý của Mộ Lam Yên nói như thế, tạm thời cho là không biết Vương Mãng chết rồi, trù trừ một hồi lâu, mới rủ rỉ nói.

Ngày hôm sau Mộ Lam Yên chạy trốn, người làm bên trong Mạnh phủ đã phát hiện lão gia và phu nhân của mình đều chết hết. Kỳ quái chính là, Lâm Khỏa cũng không phải chết ở trong phòng khách của Mộ Lam Yên, mà là bị phát hiện ở trong phòng của hắn.

Đáy lòng Mộ Lam Yên suy nghĩ, nhất định là có người động tay chân. Nhìn Lạc Hề vẫn nghẹn ngào nói chuyện, nàng lại cảm thấy nơi nào đó có chút không đúng: "Vì sao em không khai ta ra?"

Lạc Hề có chút kinh hoảng lập tức trốn tránh tầm mắt của nàng, lại để cho Mộ Lam Yên tóm gọm. Giọng Mộ Lam Yên hỏi thăm lại tăng nhiều thêm mấy phần nghiêm túc, nha đầu kia bèn nói thẳng ra toàn bộ.

"Sau khi bắt lại, ở trước một ngày em bị hỏi thăm, một nam tử áo đen đột nhiên tìm được em, nói để em làm như không thấy chuyện của Lâm lão gia. Khi đó em đầy khẩn trương, bèn nghe lời của hắn, không nói ra."

"Em nói là, có người sớm nói cho em thông suốt?" Mộ Lam Yên cảm thấy thật là kinh ngạc.

"Đúng vậy."

"Vậy em có thể nhìn rõ người nọ là ai?"

Lạc Hề lắc lắc đầu, bộ dáng thoáng chút đăm chiêu: "Chỗ chúng em bị giam quá tối, em không thấy rõ. Chỉ biết là một âm thanh đặc biệt dễ nghe, hơn nữa nam tử rất cao. Chỉ là khi đó thật sự là cực kỳ sợ, mỗi ngày buổi tối đều thấy nằm mơ ác mộng thấy Lâm lão gia máu me đầy người hỏi em tại sao không cứu hắn. Em...em. . ."

Mộ Lam Yên thấy nàng lại sắp nước mắt rơi như mưa, vội vàng mau chóng an ủi nàng lần nữa, ôm tiểu nha đầu đầu ở ngực của mình, một tay nhẹ nhàng vỗ phía sau lưng của nàng.

Đợi nàng khóc đủ rồi, lòng đi theo Mộ Lam Yên cũng đã định ra rồi. Dù là nàng hiểu biết rõ ràng, trên tay tiểu thư của mình dính máu người, nhưng cũng không quan trọng, tối thiểu bây giờ nàng là an toàn.

Lạc Hề sửa sang xong dung nhan thất lễ mới vừa rồi của mình, đột nhiên lại là phịch một tiếng quỳ xuống.

Mộ Lam Yên có chút khó có thể suy nghĩ tâm tư của nha đầu trước mắt này rồi, vốn là ý đồ của nàng mua nha đầu này, không phải là bởi vì lớn lên giống Tố Quý, hơn nữa tâm tư vô cùng thiện lương. Hiện tại thu làm nữ tỳ thân cận chăm sóc nàng, ngày sau đợi nàng rời khỏi bên cạnh Mẫn phu nhân, cũng thuận tiện có một Ngao phủ có thể chứa chấp nàng làm nha hoàn.

Nhưng mà giờ phút chung đụng đơn độc vẫn chưa tới một canh giờ này, lại quỳ hai lần! Khiến Mộ Lam Yên trải qua sinh hoạt mười năm không bị ràng buộc như nhàn vân dã hạc thật sự có chút không chịu nổi.

Vừa định cúi người đỡ Lạc Hề dậy, một câu như sấm sét giữa trời quang làm cho nàng sững sờ cố định ở điểm bắt đầu.

"Từ lúc nô tỳ bị tiểu thư mua, chính là được sống lại. Tiểu thư gặp em đã kêu tên Tố Quý, nếu như tiểu thư không ngại, ngày sau nô tỳ đổi tên Tố Quý, xin tiểu thư thành toàn!"

Mộ Lam Yên si ngốc nhìn người quỳ lạy dưới chân, suy nghĩ nhưng không cách nào khắc chế bay bổng trở về trước kia.

Ở trong cung Khôn Ninh, nàng bởi vì khó sinh mà âm thanh khàn giọng gào thét hết sức, rung động tim của mỗi người tại chỗ. Tố Quý đã sớm không để ý chủ tớ phân biệt quỳ rạp xuống trước mặt giường phượng của Mộ Lam Yên. Cặp mắt khóc còn sưng hơn Mộ Lam Yên, nắm chặt tay của đối phương, không biết kêu gào bao nhiêu lần: "Nương nương, ngài lại dùng chút sức lực, ngài dùng sức chút đi!"

Cả đêm giày vò, Mộ Lam Yên đã sớm không có hơi sức.

"Tố Quý, Tố Quý, em nghe đây, nếu như mà ta và đứa bé chỉ có thể bảo vệ một người, em nhất định phải nói với bà mụ, bảo vệ nhỏ. Em nghe chưa?"

"Không thể, không thể, cho dù muốn bắt mạng Tố Quý đáp lại, cũng phải bảo vệ nương nương bình an!"


Đã sửa bởi Trang bubble lúc 11.04.2019, 19:56.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn Trang bubble về bài viết trên: Windyphan, antunhi, hienheo2406, ngoc241083, xichgo, yuriashakira
     
Có bài mới 01.08.2018, 18:23
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 29.08.2015, 10:52
Tuổi: 30 Nữ
Bài viết: 917
Được thanks: 7953 lần
Điểm: 42.59
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ không làm phi - Đường Quả - Điểm: 38
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 19: Thiết kế cướp người

Một đời trước, Tố Quý gào thét vẫn còn vang vọng ở bên tai Mộ Lam Yên, hai người họ đã bị Tiểu Thúy được Mẫn phu nhân phái tới mời đến gian phòng của Mẫn phu nhân.

Lạc Hề được Mộ Lam Yên đồng ý, chính thức đổi tên là Tố Quý.

Lúc ra cửa Mộ Lam Yên nhìn Tố Quý dùng khăn lông nóng đắp đôi mắt khóc sưng đỏ một cái, trong lòng đột nhiên suy nghĩ một chuyện. Nếu cứu Tố Quý ra, như vậy thi thể Vương Mãng tạm thời không biết ở nơi nào, chính là một tảng đá lớn đè ở ngực nàng. Ghé vào bên tai đối phương nhẹ nhàng nói mấy câu, mới rời khỏi gian phòng.

Gian phòng của Mẫn phu nhân là một phòng sang trọng nhất của khách điếm. Ba mặt gần cửa sổ, lúc này mở ra, thỉnh thoảng gió nhẹ lạnh thấu tim thổi vào, kết hợp với mùi thơm ngát mà bên trong phòng vốn có, làm cho người ta cảm thấy rất là thoải mái. Chỉ là không khí bên trong căn phòng có hơi quái dị, vào cửa là có thể thấy hai tỳ nữ mặt không có cảm xúc gì đứng trước cửa. Chắp tay chữ thập đặt ở bụng, một đôi mắt ngơ ngác không hề sáng bóng nhìn chằm chằm về phía trước, mà bên trong một tấm bình phong khổng lồ ngăn ở cửa không nhìn thấy người. Âm thanh bên trong còn lại trừ gió lay động mành châu phát ra tiếng leng keng thì không còn có những âm thanh khác.

Không phải nói Mẫn phu nhân bảo các nàng tới đây sao?

Đôi mắt Mộ Lam Yên nghi ngờ tròng liếc mắt nhìn về phía Tiểu Thúy. Không chờ mở miệng hỏi thăm, Tiểu Thúy bèn nhỏ giọng dùng tay ra hiệu với bọn họ, bảo các nàng chờ đợi tại chỗ, một mình đi vào.

Chỉ là một lát, phía sau bình phong đã vang lên tiếng dễ nghe của Mẫn phu nhân.

"Yên Nhi, vào đi."

Mộ Lam Yên dẫn Tố Quý vòng qua bình phong, mới thấy thì ra là Mẫn phu nhân ngồi xếp bằng ở phía sau bình phong này, trước người để một bàn thấp, trên mặt bàn thấp có một lư hương nhỏ lượn lờ bốc lên đàn hương. Mộ Lam Yên nhìn một chút bèn nhận ra đó chính là chỗ nàng ở sau khi tỉnh lại, trong phòng lần đầu tiên nhìn thấy chính là cái vật nhỏ kia, là một chế phẩm kim loại, tên gọi lư hương hoa sen. Cánh sen từng mảnh từng mảnh hướng lên trên, tự nhiên khẽ thu nhỏ miệng lại, có vẻ hết sức trang trọng. Cánh sen thân lò có tổng cộng năm tầng, đan xen hợp lí, dưới có ba tầng nền đài liên kết một thể, tỷ lệ thỏa đáng, trầm ổn trang nhã.

Mẫn phu nhân khẽ gật đầu, coi như là đáp lại hành lễ của hai người Mộ Lam Yên, lệnh Tiểu Thúy đến trong phòng cầm mấy nệm êm, bèn để cho cái to lớn đồng thời ngồi trên mặt đất.

Trong lòng Mộ Lam Yên biết vì thay nàng chuộc Tố Quý về, Mẫn phu nhân đã xài hết tất cả tiền. Cũng không phải lo lắng Mẫn phu nhân đau lòng tiền, mà nàng cảm giác mình lợi dụng lòng đồng tình của Mẫn phu nhân như vậy để cho nàng miễn phí đổi được vật cần tìm, trong lòng rất là lo lắng.

Cho nên giờ phút này nhìn về vẻ mặt Mẫn phu nhân, nhiều hơn mấy phần thuỳ mị, có lẽ nàng đang từ từ tiếp nhận vị mẫu thân thình lình xuất hiện này.

Mẫn phu nhân quét mắt một cái hai nha đầu tuổi xấp xỉ trước mặt, cười nhạt một tiếng: "Nha đầu này quả nhiên là mua được đáng giá, Yên Nhi thật là hài lòng?"

Trong lòng Mộ Lam Yên thoáng dâng lên một dòng ấm áp, ngoái đầu liếc nhìn lại một phen cặp mắt Tố Quý còn hơi có ửng đỏ: "Tạ mẫu thân ban ơn."

Tố Quý dĩ nhiên biết vị phu nhân thoạt nhìn rất là ưu nhã trước mặt này, chính là chủ chân chính mua nàng phía sau. Hai tay lập tức chắp ở trước người, quỳ thân thể lại làm một đại lễ với Mẫn phu nhân: "Tỳ nữ cám ơn phu nhân, phu nhân vạn phúc an khang."

Ở bên ngoài, từ trước đến giờ Mẫn phu nhân không thích những thứ ba quỳ bảy lạy chín dập đầu gì đó kia, đưa tay đỡ Tố Quý dậy bèn bắt đầu hỏi tên họ, nghe nói sau lại cảm thấy tên quá tuyệt diệu. Dù sao nàng cũng là một người thích thanh lịch, mà khi thấy viền mắt Tố Quý ửng hồng, không tránh khỏi hỏi lên.

"Mắt ngươi đây là xảy ra chuyện gì?"

Trước khi Tố Quý trả lời, liếc mắt nhìn Mộ Lam Yên vẫn cười yếu ớt đối diện, thấy đối phương truyền cho nàng ánh mắt khẳng định thì vuốt lên trái tim đang đánh trống trong ngực kia: "Không dối gạt phu nhân, kì thực tỳ nữ còn có một ca ca."

Mẫn phu nhân cau mày, giành hỏi: "Ca ca ngươi thì sao, vì sao để cho ngươi khổ sở đến nước này?"

"Hai ngày trước, ca ca vốn là tới Yến Thành này thăm nô tỳ, nhưng không nghĩ mới vừa ở lại một ngày đầu, Mạnh phủ đã bị diệt môn. Mặc dù cả đám người làm chúng ta không có bị độc thủ, đáng thương ca ca kia của nô tỳ lại đã bị chết ở tại Mạnh phủ. Hơn nữa, bởi vì nha môn cũng không có tìm được chứng cớ chứng thật thân phận của ca ca nô tỳ, giờ phút này đặt ở trong nha môn. Đáng thương mẹ già của nô tỳ ở nhà một mình, còn chưa biết chúng ta xảy ra biến cố lần này. . . . . ."

Tố Quý càng nói càng bi thương, nước mắt như đậu nành tí tách rơi xuống. Mộ Lam Yên thấy nên mình ra tay, một đưa tay ôm Tố Quý vào lòng, một đôi mắt trong suốt khiến Mẫn phu nhân nhìn cũng là điềm đạm đáng yêu.

"Mẫu thân, con vốn thật vất vả mới trấn an được Tố Quý ở trong phòng, người vừa nói như vậy, thật. . . . . ."

Mộ Lam Yên cố ý không nói cho hết lời, hồng vành mắt làm bộ nói không được, cúi cái trán xuống cũng là đang len lén lau nước mắt.

Mẫn phu nhân chắc lưỡi hít hà, thật sâu cảm giác mình nói sai. Tỉ mỉ hỏi một lúc lâu, Tố Quý Tài trần thuật từng cái ngọn nguồn đã sớm chuẩn bị xong cho Mẫn phu nhân nghe.

Tiểu Thúy đang ở một bên, vừa thay họ châm trà, vừa tỉ mỉ lắng nghe họ nói những lời đó. Đôi mắt sáng thâm ý nhìn Mộ Lam Yên một lúc lâu, cuối cùng lại vẫn không có mở miệng nói cái gì.

Thấm thoát, mặt trăng sáng trong đã sớm leo lên đỉnh đầu. Ở bên ngoài thu xếp đồ đạc, Dung Thố đi vào nhắc nhở mấy lần, Mẫn phu nhân mới nồng đậm mỏi mệt chịu để hai người Mộ Lam Yên đi về nghỉ.

Lúc gần đi, đưa tiễn tới cửa, Mẫn phu nhân lại gọi các nàng lại: "Tố Quý, nếu ngươi lựa chọn đi theo Yên Nhi, vậy gần đây cũng nhất định phải cố gáng thay ta chăm sóc nàng. Về phần ca ca đáng thương kia của ngươi,  hai bé gái như các ngươi nhất định là không đấu lại với nha môn. Nếu không trả thi thể của ca ca ngươi về, chỗ này ta có một tấm lệnh bài, các ngươi tạm cầm đi dùng trước, ngày mai xử lý xong chuyện, thì theo chúng ta cùng trở về kinh đô được không?"

Nhìn Mẫn phu nhân đã cầm một tấm lệnh bài đồng ở trên tay, hai người Mộ Lam Yên hai mặt nhìn nhau một lúc lâu.

Mộ Lam Yên vốn chỉ muốn Mẫn phu nhân tốt xấu gì cũng là phu nhân quan viên chính tam phẩm ở kinh đô, nếu là nàng ra mặt, nhất định có thể giúp nàng tìm về thi thể của Vương Mãng. Đến lúc đó, nàng sẽ có thể thoát thân rời đi. Mà lúc trước họ hàn huyên lâu như vậy, cũng không thấy Mẫn phu nhân có ý tứ ra tay giúp đỡ, nàng đã sớm bỏ qua con đường này. Nhưng không ngờ, cùng đường bí lối nghi ngờ không có đường, hi vọng thêm một thôn!

Chuẩn bị muốn đi, Mẫn phu nhân lại ra tay rồi!

Tố Quý thức thời lập tức quỳ người xuống đi vội vàng đội ơn nói cám ơn. Sau lưng Mẫn phu nhân, Tiểu Thúy một cái đã nhìn hiểu Mẫn phu nhân cầm trên tay là vật gì, vừa định mở miệng ngăn cản, lại bị Mẫn phu nhân không tiếng động ngăn trở.

Đợi hai cô nương tuổi xấp xỉ kia càng đi càng xa, Tiểu Thúy mới có thể đi lên phía trước cùng nhau đáp lời với Mẫn phu nhân. Một đôi mắt sâu kín nhìn họ đi vào phòng, mới mở miệng: "Vì sao phu nhân giao đồ vật quan trọng kia cho người ngoài như hai người bọn họ?"

Ánh mắt Mẫn phu nhân co rụt lại, thu hồi tầm mắt bèn xoay người quay về phòng của mình: "Yên Nhi, nàng không phải người ngoài."

Tiểu Thúy bất đắc dĩ nhìn bóng dáng của phu nhân mình, cũng sẽ không nhiều lời thêm. Chỉ là nhàn nhạt thở dài một hơi, nàng thay Mẫn phu nhân đóng cánh cửa lại bèn cùng Dung Thố trở về gian phòng của mình.

Ngày hôm sau mặt trời mới vừa vặn dâng lên, Mộ Lam Yên và Tố Quý bèn thu dọn đồ đạc xong sớm một chút xuất hiện ở trước mặt phủ nha Yến Thành.

Nàng cũng không có kinh động bất cứ người thuộc hạ nào của Mẫn phu nhân, chỉ là vì không quấy rầy giấc ngủ yên tĩnh của Mẫn phu nhân. Trong tay nắm thật chặt lệnh bài có khắc hai chữ Ngao Tháp, trong lòng vẫn còn có chút lo lắng. Dù sao nàng với Ngao Tháp không có chút quan hệ nào, ngộ nhỡ người khác nói nàng là giả mạo, không mang thi thể Vương Mãng ra không nói, chính mình còn phải hao tổn tiền, cuối cùng còn phải phiền Mẫn phu nhân đến đây cứu.

Sáng sớm, đường phố có một mùi hoa nhàn nhạt thấm vào ruột gan, nơi mấy dặm chung quanh cũng bị sương mù mông lung bao bọc. Nơi này không phải khu chợ náo nhiệt, người đi đường túm năm tụm ba, đang không ngừng băng qua trong tầm mắt mơ hồ.

Lông mi của Mộ Lam Yên bởi vì khói mù, lây dính chút giọt sương. Nháy mắt là có thể rõ ràng cảm nhận được giọt nước đụng vào da dẻ mang tới cảm giác lạnh băng.

Tố Quý đứng ở phía trước đánh trống, có chút trù trừ liếc mắt nhìn Mộ Lam Yên: "Tiểu thư, sớm như vậy, trong nha môn lão gia còn chưa tỉnh đâu?"

Tố Quý luôn là cẩn thận quy củ như vậy. Mộ Lam Yên lắc lắc đầu cũng không nói chuyện. Coi như sớm nữa, nàng cũng muốn đánh trống này. Trước đó bởi vì rất nhiều việc, trì hoãn lúc lâu, từ lúc tối hôm qua tiếp nhận lệnh bài trong tay Mẫn phu nhân, nang đã luôn sốt ruột ngủ không yên. Giống như lấy được cái chìa khóa tiến vào nha môn, hận không thể sớm một chút nhìn thấy Vương Mãng!

"Tùng—tùng—tùng " ba tiếng đánh trống nặng nề mà lại gây chú ý cho người ta, đưa tới không ít người đi đường quan sát.

Mộ Lam Yên cứng rắn lên tiếng, đầu gối phịch một tiếng quỳ trên mặt đất, nhắm về cửa biển có viết "Nha môn Yến Thành" phía trước, lớn tiếng bi thương hô: "Thanh thiên đại lão gia, dân nữ có oan phải báo!"


Đã sửa bởi Trang bubble lúc 23.04.2019, 19:55.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn Trang bubble về bài viết trên: antunhi, hienheo2406, xichgo, yuriashakira
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 118 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

2 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

3 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

4 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

5 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

6 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

9 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 201, 202, 203

10 • [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý

1 ... 36, 37, 38

11 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

12 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

13 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

14 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

15 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

16 • [Hiện đại] Bước tiếp theo Thiên Đường - Vân Diệp Du

1 ... 13, 14, 15

17 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

18 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

19 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

20 • [Hiện đại] Nữ phụ xoay người tiến công chiếm đóng - Bánh Bao Tình Yêu Hấp

1 ... 27, 28, 29



Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 374 điểm để mua Bướm Xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 500 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 474 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Gấu trắng mặc đầm
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 265 điểm để mua Hộp thư tình
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 594 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 1
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 450 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> ú nu ú nù
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 340 điểm để mua Garu và Pucca che dù
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua Bé trăng
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> HauLeHuyenCa
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 342 điểm để mua Harris Spin
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 796 điểm để mua Ngọc đỏ 2
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 312 điểm để mua Kẹo mút 4
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 339 điểm để mua YoYo khóc nhè
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 248 điểm để mua Couple Bear
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 244 điểm để mua Nàng tiên cá 2
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 236 điểm để mua Giỏ gấu tim
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 259 điểm để mua Kẹo trái tim
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 226 điểm để mua Kem dâu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 364 điểm để mua Xe buýt tình yêu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 328 điểm để mua Mashimaro học yêu
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 278 điểm để mua Cung Song Tử
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 316 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 300 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 433 điểm để mua Lá may mắn
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 468 điểm để mua Tách trà xanh
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 246 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 234 điểm để mua Giỏ đôi gấu trắng
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 242 điểm để mua Cung Bảo Bình

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.