Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 118 bài ] 

Đích nữ không làm phi - Đường Quả

 
Có bài mới 26.03.2018, 21:52
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 29.08.2015, 10:52
Tuổi: 30 Nữ
Bài viết: 917
Được thanks: 7953 lần
Điểm: 42.59
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ không làm phi - Đường Quả - Điểm: 39
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 14: Bái kiến mẫu thân 1

Sau khi Mẫn phu nhân trở lại phòng, cũng không lâu lắm bèn buồn ngủ. Dung Thố phái các tỳ nữ tản ra, bảo các nàng đi phòng bếp chuẩn bị canh tổ yến tẩm bổ khi phu nhân tỉnh lại muốn uống. Chỉ giữ lại hai gã sai vặt đứng ở cửa phu nhân, lệnh bọn họ có bất kỳ chuyện gì thì lập tức thông báo nàng. Mà trong lòng nàng lại còn nghĩ về cô gái phu nhân cứu trở về, có chút bận tâm đi tới gian phòng Mộ Lam Yên.

Chính là sắp đi đến phòng, trùng hợp đụng phải Tiểu Thúy ra ngoài, thấy bộ dáng đối phương lén lút nghe trộm, vội vã đi lên phía trước nhỏ giọng kêu lên một tiếng.

Vốn là có tật giật mình, Tiểu Thúy bị Dung Thố hù họa như vậy. Trong nháy mắt, máu trên mặt rút đi một nửa, gương mặt trắng xanh hung hăng trợn mắt nhìn Dung Thố một phen, khiến Dung Thố mất ngôn ngữ trong nháy mắt. Tiểu Thúy tiện đà kề sát người vào nghe một hồi bên trong vẫn là tiếng khóc lóc khe khẽ không thay đổi, bèn lập tức kéo Dung Thố đến một chỗ không người: "Nha đầu chết tiệt ngươi đó, sao xuất hiện đột nhiên như vậy, làm ta sợ muốn chết!"

Tuy rằng có lúc tính tình Dung Thố có vẻ hơi ngay thẳng, nhưng mà ở trước mặt Tiểu Thúy vẫn tương đối khéo léo, nhìn chằm chằm đôi mắt của Tiểu Thúy không biết có chuyện gì xảy ra kia: "Ta chỉ là cảm thấy cô gái này có chút kỳ quái, cho nên tới xem một chút. Thấy ngươi lén lút ở cửa phòng người ta, tự nhiên cho là ngươi phát hiện ra gì đó, cho nên bèn tới đây kêu ngươi một tiếng. Này Thúy tỷ tỷ, ngươi có phát hiện ra được cái gì?"

Tiểu Thúy xoay người, suy nghĩ một phen, mới tiếp tục mở miệng: "Ừ, ta cũng cảm thấy cô nương Lam Yên này dường như không đơn giản. Mới vừa rồi, ta vẫn ở lại bên trong phòng của nàng, quan sát nàng. Nói với nàng một chút chuyện của phu nhân chúng ta, vẻ mặt có chút chất phát, không giống như là nhắm về phía phu nhân mà đến."

"Vậy ngươi nói không đơn giản là chỉ cái gì?"

"Mới vừa rồi không biết nói cái gì, nàng đột nhiên có tâm sự, mà lại hỏi thì cũng không cho ta gần người rồi. Không biết là bởi vì lúc trước nói song thân (cha mẹ) qua đời là có chút đau khổ, hay là bởi vì nguyên nhân gì khác."

"Ta thấy là nàng có tật giật mình! Nói gì không cẩn thận rơi xuống mái hiên, rõ ràng là nói láo, trên người nàng bị chính là nội thương, tại sao trên quần áo lại xuất hiện vết máu?"

Vấn đề của Dung Thố, Tiểu Thúy lập tức tịt ngôn ngữ. Nàng cũng không phải là không để ý đến những chi tiết này, chẳng qua là chỉ cần không tổn thương đối với phu nhân, nàng có thể lựa chọn không thấy giống với phu nhân.

Trong lòng Dung Thố vẫn không xóa được thành kiến đối với Mộ Lam Yên. Lần này nàng tới chính là muốn dùng ép hỏi, khiến Mộ Lam Yên nói ra mục đích đến gần phu nhân nhà các nàng. Thứ hai, nàng cũng cảm thấy, từ lúc phu nhân thấy Mộ Lam Yên trong phòng này, giống như biến thành người khác vậy, không phải đặc biệt vui vẻ, chính là đặc biệt đau khổ.

Lúc trước còn chưa gặp Mộ Lam Yên thì nàng chỉ nghe nói phương trượng trong chùa miếu kia nói với phu nhân nhà mình, nữ nhi gần trong gang tấc. Phu nhân nghe nói, trên mặt rốt cuộc lộ ra nụ cười đã lâu không thấy, cáo biệt phương trượng, bèn vội vã chạy về gặp cô nương này. Nhưng lại cố tình, để cho lúc nàng trở về, nhìn thấy phương trượng này và Nhị hoàng tử điện hạ Tư Không Vân thương lượng, khiến nàng luôn có một ý nghĩ lo lắng bắt đầu quanh quẩn từ đáy lòng.

Đặc biệt là sau khi thấy Mộ Lam Yên tỉnh lại!

Tiểu Thúy thấy Dung Thố có tư thế muốn xông lên đi tìm Mộ Lam Yên, vội vã ngăn cản đường đi của nàng: "Ngươi đây là muốn làm gì?"

"Ta muốn tìm Lam Yên cô nương này hỏi rõ ràng một chút, cuối cùng có dụng ý gì!"

"Hồ đồ! Coi như Lam Yên cô nương này thật sự lại có bất kỳ ý đồ gì đối với phu nhân nhà chúng ta, ngươi làm như vậy chẳng phải là đả thảo kinh xà (đánh cỏ động rắn, bứt dây động rừng)! Chẳng bằng, nàng ở ngoài sáng, chúng ta ở trong tối, xem thật kỹ nàng tính toán điều gì, tránh cho phu nhân đang vui vẻ, bị ngươi ầm ĩ như vậy, không bắt ra được tiểu nhân, phu nhân nổi giận, phạt ngươi là nhỏ, bị lão gia biết, phát sinh hậu quả ngươi chịu không nổi!"

Dung Thố nhìn gương mặt Tiểu Thúy nói cực kỳ nghiêm túc thì lập tức không đúng mực. Trong lòng cân nhắc nhiều lần mấy câu nói đó, nàng biết đầu óc mình thẳng thắn, suy nghĩ vừa ra là dốc cả ra, không có Tiểu Thúy ở phía trước, xem như chịu không ít khổ. Sau đó đi theo Tiểu Thúy, vị tỷ tỷ này ngoài sáng và trong tối giúp mình không ít, cho nên Dung Thố dĩ nhiên là nghe lọt lời của nàng.

Ở trong phòng, Mộ Lam Yên chỉ lo bản thân đắm chìm trong trong hồi ức, dĩ nhiên là không biết ngoài cửa lại xảy ra những việc này, mơ mơ màng màng tỉnh dậy, đã lại là sập tối rồi!

"Chuẩn bị nhanh lên một chút, quần áo của phu nhân làm xong chưa?"

"Các ngươi vẫn còn đang sững sờ cái gì, đợi lát nữa Nhị hoàng tử điện hạ tới đây, chờ bị phạt sao?"

"Dung Thố, ngươi đến gian phòng của phu nhân xem một chút chuẩn bị thế nào rồi?"

Ngoài cửa, mấy tiếng ồn ào của vị tỳ nữ đánh thức nàng từ trong cơn ác mộng.

Đột nhiên mở mắt, miệng to hít thở không khí mới mẻ, ánh mắt đờ đẫn nhìn chằm chằm phía trên giường, kéo dài một lúc lâu, mới xem như tìm về suy nghĩ của mình.

Cánh cửa cọt kẹt một tiếng bị mở ra lần nữa, Tiểu Thúy cầm một bộ quần áo, vẻ mặt hốt hoảng đi vào, chợt thấy Mộ Lam Yên đã sớm tỉnh lại trên giường, thì lập tức như thở phào nhẹ nhõm, tăng tốc đến gần: "Lam Yên cô nương, ngươi thật là rốt cuộc cũng tỉnh rồi. Lúc nãy, ta tới tới lui lui vào xem nhiều lần, ngươi ngủ rất sâu, cũng ngại gọi ngươi."

Tiểu Thúy dứt lời, một bộ đồ thiếu nữ trắng mịn đã xếp lại ở trên giường nàng. Bộ quần áo lúc tới của nàng là quần áo nam nhân, hơn nữa dính rất nhiều vết máu, dĩ nhiên là không mặc được. Chỉ là nàng không hiểu vì sao đột nhiên nôn nóng vội vã muốn nàng thức dậy.

"Lúc nãy, ta nghe thấy các ngươi ở ngoài cửa nói Nhị hoàng tử điện hạ. . . . . ."

Tiểu Thúy từ từ đỡ nàng dậy: "Chuyện này nói rất dài dòng. Lam Yên cô nương, trước tiên ngươi tạm thời dậy mặc quần áo, đợi ta từ từ nói cho ngươi biết được không."

Thời gian một khắc đồng hồ, Tiểu Thúy đơn giản rõ ràng nói đại khái.

Tư Không Vân và phu quân Ngao Tháp của Mẫn phu nhân có thể nói là anh em kết nghĩa trên triều chính. Mặc dù Mộ Lam Yên cũng không hiểu quan hệ như bọn họ ở cái nhìn của thánh thượng đương triều có tồn tại ý đồ lập bè kết phái hay không? Nhưng vừa nghe nói Ngao Tháp này cũng chỉ là một chính tam phẩm phủ thừa Tông Nhân, coi như Tư Không Vân muốn tranh đoạt ngôi vị hoàng đế, chỉ sợ cũng là công dụng không lớn.

Mộ Lam Yên im lặng không lên tiếng mặc cho đối phương thay mình cởi ra mặc vào quần áo. Trong đầu lại đột nhiên dâng lên một thoáng nghi ngờ, còn nhớ rõ hai ngày trước lúc bị Lâm Khỏa kia bắt cóc, tình cờ nghe hắn từng nói Nhị hoàng tử này đã sớm trở về Biện Kinh, vì sao giờ phút này lại đột nhiên xuất hiện ở trong khách sạn?

Trừ phi Tư Không Vân vốn che giấu hành tung của mình, hoàn toàn không có ý trọng dụng đối với Lâm Khỏa.

Lâm Khỏa đáng thương, trước khi chết còn nghĩ về Nhị hoàng tử của hắn, có thể dẫn dắt hắn thăng chức rất nhanh!

Không bao lâu, Mộ Lam Yên đã thấy được bản thân là cả người trang phục thục nữ trước gương đồng ở trong phòng nàng. Tiểu Thúy thay nàng thoa chút phấn trên mặt, khiến khuôn mặt nhỏ nhắn lúc đầu thoạt nhìn hơi vàng vọt, thay đổi thêm chút tinh thần.

Theo bản năng, Mộ Lam Yên đưa tay vuốt gò má của mình, sững sờ nhìn chằm chằm mình trong gương đồng một lúc lâu.

"Vốn lúc Lam Yên cô nương giả trang quần áo nam nhân cả người, chúng ta đã cảm thấy cô nương nhất định là một mỹ nhân bại hoại. Không ngờ hơi hóa trang một chút, lại có thể khuynh thành đến bộ dáng này." Tiểu Thúy đứng ở sau lưng Mộ Lam Yên, đắc ý nhìn Mộ Lam Yên trong gương, nghiễm nhiên như nhìn tác phẩm mình điêu khắc tỉ mỉ thành công.

Mộ Lam Yên nhìn bộ dáng của mình đã lâu không thấy, trong lòng đột nhiên cảm thấy đau xót. Nếu dung mạo của nàng giống như vậy, có lẽ cũng không có kết cục bi thương của đời trước. Cho nên đưa tay cầm lên khăn mặt ướt nhẹp đặt ở bên cạnh, vừa lau phấn trên mặt, vừa lên tiếng nói: "Nhị hoàng tử là tới nói từ biệt với phu nhân. Ta vốn là một cô gái hương dã được phu nhân tạm thời cứu lên, cần gì ăn mặc diễm lệ như thế, làm phiền bọn họ thật là không tốt."

Tiểu Thúy vốn định ngăn cản, không biết sao chẳng nhanh tay như Mộ Lam Yên, nhìn vẻ mặt trang điểm đã lau đi một nửa trong gương đồng, thì lập tức cũng không nói nữa.

Chuẩn bị tốt tất cả, Mộ Lam Yên cuối cùng nhìn lại mình trong gương đồng một cái, hài lòng đi theo Tiểu Thúy ra ngoài phòng, đi tới đại sảnh khách sạn cùng Mẫn phu nhân chờ Nhị hoàng tử đến.

Bên trong, đại sảnh khách sạn lẽ ra nên bày đầy bàn ghế, tiếp đãi khách. Bởi vì Mẫn phu nhân đặt bao hết, bàn ghế bốn phía đã sớm rút đi toàn bộ, thay vào đó là hai ghế chủ đặt ở dưới hoành phi đại sảnh, hai bên đặt vài cái ghế bên và bàn trà, hệt như đại sảnh nhà bình thường.

Cả người Mẫn phu nhân trang phục duyên dáng sang trọng đứng ở phía trước nhất đám người, trên đầu quấn lại là một hình phức tạp. Trên mặt thoa một chút phấn, thoạt nhìn còn có bộ dáng phu nhân dinh quan hơn so với buổi trưa. Có điều chuỗi Phật châu chưa từng rời tay và đôi mắt trong trẻo lạnh lùng kia chưa từng thay đổi. Phía sau là một loạt người theo bà đi ra ngoài, bao gồm ông chủ khách sạn này, cũng cùng đứng với mọi người, cúi đầu, không dám lười biếng chút nào.

Ngoài cửa, lại là hai hàng Ngự Lâm quân thường phục huấn luyện nghiêm chỉnh, mặt không có cảm xúc mắt nhìn phía trước, thật giống như một cây cọc gỗ không có cảm tình. Góc độ đứng thành đường cong, cuối cùng vừa vặn bị cánh cổng kia chặn lại.

"Tới rồi." Mẫn phu nhân nghe thấy âm thanh sau lưng, xoay người liếc mắt nhìn Mộ Lam Yên cả người trang phục trắng mịn, nhếch miệng lên mỉm cười, rất là hài lòng bộ dáng này của nàng.

Mộ Lam Yên ngẩng đầu lên, thu hồi cánh tay được Tiểu Thúy dìu, thỉnh an với Mẫn phu nhân: "Mẫn phu nhân, để cho ngươi chờ lâu."

"Không ngại, Nhị hoàng tử điện hạ còn chưa tới đây."



Đã sửa bởi Trang bubble lúc 11.04.2019, 19:53.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
9 thành viên đã gởi lời cảm ơn Trang bubble về bài viết trên: Catstreet21, Hothao, Số 15, antunhi, hienheo2406, ngoc241083, vân anh kute, xichgo, yuriashakira
     

Có bài mới 23.07.2018, 18:34
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 29.08.2015, 10:52
Tuổi: 30 Nữ
Bài viết: 917
Được thanks: 7953 lần
Điểm: 42.59
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ không làm phi - Đường Quả - Điểm: 38
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 15: Bái kiến mẫu thân 2

Lời Mẫn phu nhân mới vừa rơi xuống, ngoài cửa đã truyền đến một đợt tiếng cười to sang sảng.

Tư Không Vân mặc một bộ trường bào thuần màu trắng, cổ áo thêu một cặp hoa văn rồng dài màu bạc, khéo léo tuyệt vời tinh mỹ tuyệt luân. Trong tay phe phẩy một cái quạt giấy, rộng rãi sải bước đi tới trước mặt mọi người. Trên mặt biểu hiện sáng láng hỏi thăm một phen mọi người bên trong phòng, mới đưa ánh mắt dừng lại ở trên người Mẫn phu nhân đã sớm nhìn chăm chú vào hắn.

"Quả nhiên là để Mẫn phu nhân đợi lâu!" Tư Không Vân thu hồi quạt giấy, tiến lên chắp tay trước ngực kèm theo thi lễ.

Mộ Lam Yên nâng đầu lên, quan sát chỉ có thể thấy mặt bên của Tư Không Vân. Một đời trước, nàng và hắn chưa từng gặp mặt, nhận thức đối với người trước mắt này cũng chỉ vẻn vẹn ở là một kẻ ngu ngốc cuồng vọng tự đại trong miệng Tư Không Thận. Đời này, mặc dù gặp qua một lần ở trên núi, nhưng chỉ là nhìn bóng lưng xa xa, không thể tính. Mà trước mắt, trừ lông mày có mấy phần giống nhau với Tư Không Thận kia, cái khác thật đúng là không nhìn ra có gì không giống với người thường ở bản xứ.

Nghĩ đến đây, Mộ Lam Yên vừa nghĩ tới Tư Không Thận, bèn lắc lắc đầu ở trong lòng, kiên quyết tự nói với mình tuyệt đối không thể nghĩ!

Tư Không Vân đứng ở cửa quấy rầy Mẫn phu nhân một hồi, cảm giác đột nhiên không biết nơi đó có một đôi ánh mắt đang nhìn mình chằm chằm. Lúc ngẩng đầu lên, lại vui mừng phát hiện một mỹ nhân môi hồng răng trắng đứng phía sau Mẫn phu nhân, không khỏi dừng lại thêm vài phần. Để cho hắn cảm thấy thú vị chính là, bé béo mập này nhìn thấy ánh mắt của hắn lại xấu hổ cúi đầu xuống.

Sở dĩ Tư Không Vân lại xuất hiện ở địa phương này, vẫn là bởi vì quan hệ với Ngao Tháp, phu quân của Mẫn phu nhân. Lúc hai người ở kinh đô đã thường xuyên đi lại, Ngao Tháp chính là xuất thân võ phu, Tư Không Vân lại không phải là một người yêu thích đọc sách, cho nên hai người này tuổi tác cách xa nhau, lại thường ở chung một chỗ thảo luận binh pháp vũ khí.

Lòng của Mộ Lam Yên vẫn còn sợ hãi len lén nghiêng mắt quan sát thái độ của Tư Không Vân, mới vừa rồi khi nàng sửng sốt, bỗng nhiên phát hiện Tư Không Vân vậy mà cũng đang nhìn nàng. Trong nháy mắt ánh mắt giao nhau trên không trung, dọa nàng mồ hôi lạnh toàn thân, chỉ sợ đối phương nhớ tới chuyện trên núi. Cũng may giờ phút này, Tư Không Vân vẫn là tán gẫu với Mẫn phu nhân.

Vốn Tư Không Vân chính là tới nói từ biệt với Mẫn phu nhân. Chưa nói mấy câu, Tư Không Vân lại giống như nhớ ra cái gì đó đột nhiên nói rằng: "Nghe nói sáng sớm hôm nay Mẫn phu nhân đi Tự Miếu có chút thu hoạch, lại là sự thật?"

Mẫn phu nhân che miệng cười đặc biệt vui vẻ: "Chính phải, hôm nay ta vốn là ôm thử một chút mục đích đi trong chùa cầu xin một thẻ xăm. Ai ngờ phương trượng nói với ta, đó là một cái xăm thượng thượng, nói chuyện trong lòng ta nghĩ, nhất định có thể trở thành sự thật!"

Trên mặt Tư Không Vân lộ ra vẻ mặt kinh ngạc: "Chẳng lẽ là đại tiểu thư mà phu nhân một mực tìm đã kiếm được rồi?"

Mẫn phu nhân lại lắc đầu một cái: "Cũng không phải, nhưng ta cảm thấy cũng nhanh thôi!"

Trong đại sảnh hai người một xướng một họa, giống như lời kịch qua lại tốt lắm. Tư Không Vân đột nhiên làm bộ hiểu rõ cười một cái, lắc lắc quạt giấy trong tay, lại nhìn tới người trong đại sảnh, giống như đang tìm người nào, nhìn một vòng rồi lại thu hồi mắt: "Hôm nay, ta còn nghe nói chỗ Mẫn phu nhân thêm một người, không biết người mà ta chưa từng thấy qua này có phải là thượng thượng xăm mà ngài cầu được không?"

Lúc này, Mẫn phu nhân mới nhớ tới còn chưa có chính thức giới thiệu người nào đó, lập tức bèn đưa tay vẫy vẫy Mộ Lam Yên đứng ở bên cạnh một cái, mở miệng nói: "Nhị hoàng tử điện hạ quả nhiên là tin tức linh thông. Lam Yên cô nương, ngươi đi ra ngoài một chút đi!"

Mặc dù Mộ Lam Yên rất không muốn đi lên, nhưng người ta đã gọi, không thể làm gì khác hơn là nhắm mắt đi lên.

Tư Không Vân nhìn Mộ Lam Yên bị đổi tên, trong con mắt sắc lóe lên vẻ không rõ, nhưng thoáng qua chốc lát lại khôi phục như thường. Gật đầu mỉm cười đáp lại Mộ Lam Yên cúi chào, rồi sau đó lại hỏi: "Trừ Lam Yên cô nương này, cũng không có những người khác sao?"

Bắt đầu từ khi nhìn thấy Mộ Lam Yên, Tư Không Vân vẫn cho rằng nàng chỉ là tỳ nữ mà Mẫn phu nhân mới thu vào, giờ phút này nhìn xuất hiện ở bên cạnh hắn khiến cho hắn có chút giật mình.

Mẫn phu nhân cười nhạt một tiếng, chỉ là đáp lại cũng không còn những người khác.

Tư Không Vân cúi đầu suy ngẫm một phen, rồi lại cười nói: "Mẫn phu nhân quả nhiên là hồ đồ rồi!"

Nói thế, tất cả mọi người tại chỗ cũng có chút mông lung không hiểu, ai cũng không biết trong bụng Nhị hoàng tử này đánh nghĩ bí ẩn gì. Trong mắt Mẫn phu nhân chứa không hiểu: "Nhị hoàng tử điện hạ nói thế giải thích thế nào?"

Tư Không Vân lại nhắm vào Mộ Lam Yên: "Mới vừa ngươi còn nói với ta, hôm nay ngươi cầu xin một cái thượng thượng xăm, phương trượng nói tâm nguyện của ngươi sắp thực hiện được. Trước mắt, ta thoạt nhìn tuổi của Lam Yên cô nương này cũng như cô nương mà ngươi thất lạc. Sâu xa bên trong, sợ là ông trời đặc biệt đưa nữ nhi của ngươi về đến bên cạnh của ngươi đấy, ha ha ha ~"

Mẫn phu nhân tin Phật, Tư Không Vân nói như vậy, nàng tự nhiên là nửa tin nửa ngờ. Hơn nữa, từ khoảnh khắc nhìn thấy Mộ Lam Yên kia, nàng lại cảm thấy là mình thật sự thích cô nương này.

Chỉ là trong lòng Mộ Lam Yên lại đang kêu khổ, nàng còn lâu mới hiếm lạ nhận thân đoàn viên nửa đường nhảy ra này. Nhưng trên mặt lại vẫn là phải giả bộ mỉm cười, một đôi mắt trong suốt nhìn hai người trước mắt.

Tư Không Vân đột nhiên đứng dậy, trước sau hỏi dò Mẫn phu nhân và Mộ Lam Yên nhiều lần, rồi sau đó lại hệt như đi đến một quyết định rất lớn, hỏi: "Vị cô nương này, sao ngươi lại xuất hiện ở nơi này?"

"Bị bệnh tha hương, được Mẫn phu nhân cứu được."

"Vậy trong nhà ngươi có thể còn có người thân?"

Mộ Lam Yên dừng một chút, vẫn là lắc lắc đầu.

Tư Không Vân cười lên ha hả nói với Mẫn phu nhân: "Mẫn phu nhân, đây không phải là trời ban cho lương duyên sao. Ta thấy, bản thân ta cũng phải về, chẳng trước khi trở về ta làm một chuyện tốt, thay các ngươi nhận việc mẹ con thân thiết này, như thế nào?"

Mẫn phu nhân hơi có chần chờ quan sát một phen Mộ Lam Yên không nhìn ra bất kỳ biểu hiện gì: "Chuyện này. . . . . . Tuy là ta rất ưa thích Lam Yên cô nương,  nhưng. . . . . ."

Nhưng không biết là Lam Yên cô nương có ý nguyện này hay không? Mặc dù Mẫn phu nhân không có nói ra khỏi miệng những lời này, nhưng Mộ Lam Yên vẫn nghe ra được. Mẫn phu nhân tâm thiện, cứu người là không giả, nhưng Mộ Lam Yên thật sự chưa bao giờ nghĩ tới sẽ có tiết mục nhận mẹ.

Do do dự dự dĩ nhiên không phải tính tình của Mộ Lam Yên, dầu gì Tư Không Vân cũng là hoàng tử đương triều, hắn mở miệng, cũng không có hỏi thăm ý tứ của người khác. Mộ Lam Yên phịch một tiếng đã quỳ gối trước mặt Mẫn phu nhân.

Nếu không thể phản kháng, vậy cũng chỉ có thể hớn hở tiếp nhận.

Trong ánh mắt Mẫn phu nhân kèm theo kinh ngạc và mừng rỡ nhìn Mộ Lam Yên dập đầu ba cái với mình, hô một tiếng mẹ. Một ngày hôm nay, trái tim đều không thể an phận rốt cuộc ổn định rồi.

Con gái thất lạc mười sáu năm, thật ra thì nàng đã sớm nản lòng thoái chí. Mộ Lam Yên xuất hiện, chính là thuốc tốt an ủi ưu thương nhiều năm qua của nàng. Tư Không Vân thấy hình ảnh tất cả đều vui vẻ trước mắt, trong lòng cũng là thở phào nhẹ nhõm. Cũng may trước khi đi, hắn cũng thay Ngao huynh của hắn làm một chuyện tốt.

Ra khỏi cửa khách sạn, Tư Không Vân cưỡi lên ngựa đã sớm chuẩn bị xong bèn nhanh chóng đi mất.

Tòa miếu nhỏ Yến thành này, rốt cuộc tiễn đi một đại thần.

Buổi tối hôm đó, Mộ Lam Yên xoay chuyển trằn trọc suy nghĩ hết cả đêm, mới nghĩ rõ ràng chuyện trước mắt sợ rằng muốn đổi ý là không thể nào, chỉ có thể gián tiếp lựa ý hùa theo Mẫn phu nhân, đi một bước xem một bước. Dù sao Mẫn phu nhân này đối với nàng vẫn là ý tốt, buổi tối ngày đầu tiên nhận khuê nữ là nàng chính là ban thưởng rất nhiều thứ.

Người chuyển sống, cây chuyển chết, luôn có biện pháp trở lại Mộng Lý Hồi!

Sáng sớm hôm sau, sáng sớm gà trống gáy mới vừa ngừng lại một đợt, Mộ Lam Yên đã thức tỉnh ở trong mơ mơ màng màng. Trên người đắp là chăn tơ tằm mà Mẫn phu nhân ban thưởng tối ngày hôm qua. Vật này cũng là rất hiếm có trong ngày thường, nhẹ như lông hồng lại ấm thân tâm người, có tác dụng nghỉ ngơi điều dưỡng cực lớn đối với người nghỉ ngơi không tốt.

Mộ Lam Yên tự biết bây giờ vẫn còn rất sớm, hơn nữa dược hiệu thực cốt tán trên người cũng đã rút đi xấp xỉ rồi. Cho nên không chờ Tiểu Thúy đến phục vụ nàng rửa mặt trước, bèn tự mình hơi sửa sang một chút rồi đi ra ngoài.

Đây là lần đầu cơ thể và đầu óc nàng vui thích quan sát cảnh xấu chung quanh từ khi vào ở khách sạn tới nay như thế.

Chỗ các nàng ở là lầu hai, gian phòng gần cửa sổ một mặt sát đường, chỉ cần đẩy cửa sổ ra là được thấy đường phố vô cùng náo nhiệt. Mà một mặt cửa khác, đi ra ngoài là có thể nhìn thấy một cái sân khổng lồ, bên trong chậu bồn trồng không ít thực vật.

Dọc theo cầu thang đi tới tầng dưới cùng, chạm mặt có thể thấy được là quầy của ông chủ, giờ phút này chếch bên trong quầy và rìa ngoài quầy có hai nam tử đang đầy hăng hái nói một chút chuyện xưa nghe nói lúc ra chợ sáng hôm nay.

Mộ Lam Yên vốn là không quan tâm bọn họ đang nói cái gì, cho đến khi nghe hai người nói đến này Mạnh phủ ở thành Tây.

"Ngươi nghe nói chưa? Lão gia của Mạnh phủ và đôi con gái con rể của hắn đều đã chết rất thảm!" Trong đó, người rìa ngoài quầy kia uống một hớp trà trước mặt, bộ dáng dốc lòng nói chuyện vui tin lạ.


Đã sửa bởi Trang bubble lúc 11.04.2019, 19:54.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn Trang bubble về bài viết trên: Catstreet21, antunhi, hienheo2406, vân anh kute, xichgo, yuriashakira
     
Có bài mới 23.07.2018, 21:22
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 29.08.2015, 10:52
Tuổi: 30 Nữ
Bài viết: 917
Được thanks: 7953 lần
Điểm: 42.59
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ không làm phi - Đường Quả - Điểm: 38
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 16: Nói rõ sự thật

Sau khi ông chủ ở quầy nghe nói vậy, khóe miệng cũng là lộ ra nụ cười sớm biết như thế: "Cái đó à, đã sớm nghe nói rồi. Hơn nữa ta còn nghe nói, đều là chết bất đắc kỳ tử trong một đêm, có người nói là mưu sát, có người nói là đêm hôm đó ăn thứ gì đó có độc. Dù sao mới phát sinh chưa đến hai ngày, đủ loại tin đồn bay đầy trời. Chúng ta cũng chỉ có thể xem như nghe xong câu chuyện rồi thôi!"

Người ngoài rìa quầy khẽ than một hồi, thật giống như cảm thấy tiếc hận vì chuyện này.

Mộ Lam Yên khẽ khàng đến gần, đi tới phía ông chủ, nam tử kia hệt như mới đột nhiên nhìn thấy nàng, đứng dậy thăm hỏi: "A, tiểu thư ngài đã dậy rồi. Sớm như vậy đi xuống là có dặn dò gì sao?"

Bởi vì khách điếm này bị Mẫn phu nhân bao cả rồi, cho nên công việc trong ngày thường của ông chủ chính là chăm sóc đoàn người Mẫn phu nhân, nhưng hễ là chuyện lớn nhỏ chỉ cần dùng đến hắn, ông chủ và người làm nơi này sẽ làm tất cả.

Mà Mộ Lam Yên vẫn là lần đầu tiên tự mình một người đi tới lầu cuối, dĩ nhiên là lạ mặt đối với ông chủ, ông chủ lại rất quen thuộc đối với nàng. Nhìn thấy Nhị hoàng tử khâm điểm tối ngày hôm qua, đã hiểu thân phận cô gái trước mắt không phải bình thường.

Mộ Lam Yên mỉm cười cúi đầu coi như là làm cái chào, tiếp theo hỏi: "Mới vừa rồi, ta nghe thấy hai người các ngươi nói đến Mạnh gia thành Tây kia, có thể lại nói với ta một lần hay không?"

Chủ quán và nam nhân ngoài rìa quầy hai mặt nhìn nhau một cái, mới rủ rỉ nói cả sự kiện. Khi Mộ Lam Yên nghe xong những chuyện mà bọn họ biết kia, Tiểu Thúy và Dung Thố dậy sớm đi ra ngoài lại trùng hợp đi vào cửa.

Thấy Mộ Lam Yên đứng ở trước quầy nói chuyện với hai đấng mày râu rất là kinh ngạc, rối rít tiến lên một bước buông vật trong tay xuống, hỏi: "Lam Yên cô nương, à không phải. Nhị tiểu thư, sáng sớm sao ngài chạy đến dưới lầu rồi? Nơi này gió lớn, dễ cảm lạnh!"

Mộ Lam Yên ngoái đầu nhìn lại quan sát một phen đồ mà hai người họ mua về: "Các ngươi vẫn gọi ta là Lam Yên cô nương đi. Gọi ta là nhị tiểu thư, ta thật đúng là có chút không quen."

Tiểu Thúy lấy xuống áo khoác trên người vốn là dùng ra cửa chống lạnh, tiến lên khoác ở trên người Mộ Lam Yên: "Từ lúc hôm qua, Nhị hoàng tử điện hạ chính miệng nói ra quan hệ của người và phu nhân, vậy người chính là nhị tiểu thư của chúng ta, chúng ta nào dám rối loạn thân phận. Tiểu thư, người cũng đừng làm khó chúng ta mới phải."

Khi Tiểu Thúy nói xong lời, chỗ hở của áo khoác cũng đã bị khép xong, Mộ Lam Yên cười yếu ớt cũng không nói gì. Nhìn áo khoác vô cùng ấm áp trên người, lúc này lại thật sự chuyển đến đồ hai người họ cầm về: "Các ngươi đây là. . . . . ."

"Nhị hoàng tử điện hạ đã hồi kinh rồi, phu nhân cũng tìm được tiểu thư. Hơn nữa nghe nói gần đây Yến Thành này cũng không phải thái bình lắm, thành Tây có một gia đình chết bất đắc kỳ tử cả nhà, chỉ để lại một vài hầu gái người làm. Cho nên ta và Dung Thố dự định, hôm nay dọn dẹp một ít đồ vật, bèn chuẩn bị lên đường hồi kinh. Tránh cho lão gia lo lắng."

"Vậy ta. . . . . ." Mộ Lam Yên ý chỉ mình nên đi nơi nào. Mặc dù nàng bởi vì mình nói láo vô căn cứ mà nhiều thêm một mẫu thân gia tài bạc vạn, nhưng nàng còn tưởng là thật chưa bao giờ có ý định theo lão nhân gia nàng hồi kinh trải qua cuộc sống an nhàn, dù sao Mộng Lý Hồi kia có cha ruột mẹ ruột của nàng chờ nàng trở về!

Tiểu Thúy tất nhiên hiểu Mộ Lam Yên cũng không phải cái loại cô gái mà cho nàng cuộc sống hạnh phúc thì nàng nhất định sẽ vui mừng nở hoa kia, cho nên trong lời nói dừng lại nửa phần để cho nàng suy nghĩ. Nhưng không ngờ Dung Thố giành trước nàng một bước nói: "Tiểu thư dĩ nhiên là đi theo phu nhân cùng nhau hồi kinh rồi! Nếu không, đoán chừng phu nhân cũng sẽ không trở về!"

Dung Thố nói xong, Tiểu Thúy chính là một ánh mắt hung dữ nhìn tới, bảo nàng ta đã có thể câm miệng.

Mộ Lam Yên liếc mắt nhìn hai người trước mặt, cũng không có lòng hỏi kỹ tiếp nữa, chỉ quay đầu lại hồi tưởng những lời mà chủ quán và nam tử kia nói mới vừa rồi. Lâm Khỏa chết thế nào, trong lòng nàng lại tự nhiên quá là rõ ràng rồi, nhưng mà tại sao Mạnh thị và cha nàng lại đột nhiên chết bất đắc kỳ tử vào một đêm trước? Nàng thật đúng là không thể nào hiểu được. Còn có chính là thi thể Vương Mãng chết ở trong khách phòng của Mạnh phủ, không biết có bị người lấy đi hay không? Về phần cái khác, chỉ là dù sao quan phủ cũng không tra được đến trên đầu nàng, nên nàng cũng lười suy nghĩ những vấn đề này.

Cái khác nữa, chính là nghe nói trước đó Mạnh phủ thiếu nợ một hãng buôn nào đó một số tiền lớn. Tiền nợ của người đã chết, chủ nợ không tìm được tiền, cũng chỉ là phải bán của cải lấy tiền mặt ruộng đất với người làm ký khế ước bán thân của nhân thân thiếu nợ tiền, tất cả đổi thành ngân lượng.

Trong lòng Mộ Lam Yên tính toán xong, bèn trở lại gian phòng, chờ đợi Tiểu Thúy đi lên sắp xếp cho nàng rửa mặt với thay đổi quần áo.

Lúc ăn điểm tâm đã sớm là mặt trời lên cao.

Mẫn phu nhân cũng không phải người có thói quen ngủ nướng, mà là thích sau dậy sớm làm một chút vận động, ví như, định ngồi hoặc là tắm một cái, để cho một ngày của mình xem ra càng thêm có tinh thần một chút. Hôm nay là lần đầu nàng và con gái thất lạc nhiều năm cùng nhau ăn bữa sáng, bộ dáng hơi hưng phấn, khiến cho nàng thoạt nhìn càng thêm tinh thần sáng láng.

"Yên Nhi, nhanh đến bên cạnh vi nương!" Đã sớm ngồi trước bàn ăn, Mẫn phu nhân thấy Mộ Lam Yên chầm chậm tới, liên tục không ngừng ngoắc gọi nàng mau chóng tới đây. Mộ Lam Yên nghe gọi như thế, đầu tiên là toàn thân chấn động, rồi sau đó có hiển hiện thái độ bình thường bước nhanh đi tới.

Mặc dù có vài lần uốn éo, nhưng Mẫn phu nhân vẫn làm cho người ta có một loại cảm giác nhập kịch quá sâu. Mộ Lam Yên suy nghĩ, quan hệ của hai người họ vốn là Nhị hoàng tử tùy tiện ban thưởng. Nếu nói mẹ con đồng lòng kia, Mẫn phu nhân tìm kiếm con gái thất lạc nhiều năm, theo lý thuyết không nên đâm lao phải theo lao nhận thức nàng mới đúng. Nhưng ánh mắt trước mặt toát ra tình cảm, thật không phải là ánh mắt mà một vị mẫu thân nên có sao?

Quá kỳ quái, quá kỳ quái rồi.

Mộ Lam Yên lắc lắc đầu ở đáy lòng, cũng sẽ không suy nghĩ nhiều.

Bữa ăn sáng rất là phong phú, Mẫn phu nhân cũng là dậy sớm, tưởng tượng cơm sáng mà con gái yêu thích ăn nhiều năm qua, bèn nói từng món để đầu bếp trong này làm ra. Mộ Lam Yên bối rối lúng túng ngồi trên băng ghế, cơm nuốt không trôi.

Sau ăn no bụng, Mẫn phu nhân mới chậm rãi mở miệng: "Yên Nhi, là cơm sáng của đầu bếp nơi này không hợp khẩu vị? Hay là có tâm sự? Nói cho vi nương, vi nương cũng có thể giúp con làm được."

Mộ Lam Yên cả kinh trong lòng, Mẫn phu nhân này quả nhiên là thật sự quyết tâm. Lập tức liếc mắt nhìn Tiểu Thúy và Dung Thố phía sau các nàng, mới ỡm ờ nói quanh co mở miệng: "Nghe nói, hôm nay mọi người sẽ chuẩn bị hồi kinh, cũng có dự định dẫn con đi hay không?"

Mẫn phu nhân khẽ mỉm cười: "Đương nhiên. Nếu con không có bất kỳ nhớ thương ở nơi này, sao không đi theo vi nương cùng nhau trở về phủ thừa Tông Nhân."

"Nhưng. . . . . ." Mộ Lam Yên giả bộ dáng vẻ khổ sở nhìn Mẫn phu nhân muốn nói lại thôi.

"Chẳng lẽ, ở nơi này con còn có tâm sự gì chưa thực hiện được? Cũng có thể nói với vi nương, vi nương. . . . . ."

Mẫn phu nhân mở miệng một tiếng vi nương, Mộ Lam Yên chỉ cảm thấy nghe choáng váng đầu, vội vàng cắt đứt lời nói của đối phương: "Ở bên này quả thật bản thân con còn có một chút chuyện không thể xử lý tốt. Có thể để cho Yên Nhi xử lý tốt cả rồi, sẽ cùng nương hồi kinh hay không?"

Dung Thố liên tục lo lắng mãi dừng lại ở Yến Thành sẽ có chuyện không tốt xảy ra, nghe Mộ Lam Yên nói như thế, bèn lập tức cắt đứt đối thoại của hai người mẹ con các nàng: "Trước đó vài ngày, lão gia đã truyền thư đến, lệnh chúng ta sớm ngày dẫn phu nhân trở về phủ. Tiểu thư, người. . . . . ."

Mẫn phu nhân chợt nghiêng mắt, ánh mắt không cho thương lượng phát tới trên mặt Dung Thố. Tiểu Thúy nhìn thấy vội vàng ngăn Dung Thố muốn nói mà thôi lại, ý bảo nàng ta đừng nói thêm câu nữa.

Bữa ăn sáng đi qua, Mẫn phu nhân chính là muốn bắt đầu khuôn mẫu cưng chiều con gái!

Một vị phụ nhân mặc cực kỳ ưu nhã, trên mặt phiếm ra vẻ hạnh phúc. Đưa tay dắt một cô nương mười sáu mười bảy tuổi, đi theo phía sau là bốn tỳ nữ ăn mặc không bình thường, nghênh ngang bèn đi ra cửa chính khách sạn.

Trong lòng Mẫn phu nhân hiểu rõ, dù là tiểu nữ nhi ở thành Biện Kinh phía xa, nàng cũng chưa từng thoải mái dắt nàng đi dạo phố như vậy. Đến mức, thái độ cao giọng để cho mọi người đều rối rít ghé mắt dừng lại lưu ý ngắm nhìn.

Mộ Lam Yên chột dạ theo đuôi ở bên cạnh Mẫn phu nhân, nàng cũng chỉ là thuận miệng nói chưa bao giờ cùng nhau tay trong tay đi dạo phố với mẫu thân, Mẫn phu nhân này thuận tiện thật sự không nói hai lời bèn dắt nàng bắt đầu cất bước.

Nhỏ như vòng tai đồ trang sức, lớn như bộ đồ mới qua mùa đông, Mẫn phu nhân hận không thể lập tức đều mua hết tất cả cho Mộ Lam Yên, mới có thể đền bù thiếu hụt trong lòng nhiều năm qua. Đến cuối cùng, chỉ đành chịu bảo Tiểu Thúy đi mướn một xe ngựa kéo, mới đặt xuống tất cả vật phẩm mà họ mua sắm hôm nay.

Mắt thấy đi tiếp nữa, sẽ phải đi dạo đến con đường cuối của Yến Thành này, đi lên trước nữa, chính là nơi chốn mua bán vật còn sống, một vài người làm không ai muốn, cũng là bị kéo đi ra ở chổ đó, lại do người có tiền bỏ tiền mua về làm nha hoàn hoặc là tiểu thiếp.

Mộ Lam Yên đứng ở phía trước nhất đám người, đột nhiên ánh mắt tối đi, trên mặt hiển lộ ra một chút mỏi mệt. Quay người lại ngẩng đầu nhìn Mẫn phu nhân nói: "Mẹ, con thấy phía trước có một tòa trà lâu. Chắc hẳn người cũng mệt rồi, không bằng chúng ta đến phía trước để nghỉ chân như thế nào?"


Đã sửa bởi Trang bubble lúc 11.04.2019, 19:55.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
9 thành viên đã gởi lời cảm ơn Trang bubble về bài viết trên: Catstreet21, HNRTV, Hoanghoa2910, antunhi, dương trang, hienheo2406, ngoc241083, xichgo, yuriashakira
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 118 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

2 • [Hiện đại] Nữ phụ xoay người tiến công chiếm đóng - Bánh Bao Tình Yêu Hấp

1 ... 27, 28, 29

3 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

4 • [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý

1 ... 36, 37, 38

5 • [Hiện đại] Tổng giám đốc hàng tỷ Cướp lại vợ trước đã sinh con - Minh Châu Hoàn

1 ... 148, 149, 150

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

7 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

[Hiện đại] Hôn nhân ngọt ngào - Đam Nhĩ Man Hoa

1 ... 20, 21, 22

9 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

10 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

12 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

13 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

14 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

15 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

16 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C1153

1 ... 141, 142, 143

17 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 200, 201, 202

18 • [Hiện đại] Bảy năm vẫn ngoảnh về phương Bắc - Ân Tầm (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

19 • [Hiện đại - Quân nhân] Sếp dè dặt một chút! - Quả Đào Lạc Đường

1 ... 96, 97, 98

20 • [Hiện đại - Trùng sinh] Anh hai Boss đừng nghịch lửa - Cửu Trọng Điện

1 ... 48, 49, 50



Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 278 điểm để mua Cung Song Tử
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 316 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 300 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 433 điểm để mua Lá may mắn
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 468 điểm để mua Tách trà xanh
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 246 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 234 điểm để mua Giỏ đôi gấu trắng
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 242 điểm để mua Cung Bảo Bình
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 333 điểm để mua Tiên xanh
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 450 điểm để mua Bươm bướm tím 2
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 417 điểm để mua Bươm bướm tím 2
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 396 điểm để mua Bươm bướm tím 2
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 364 điểm để mua Mề đay đá Citrine 3
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 444 điểm để mua Dây chuyền đá ruby
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 501 điểm để mua Mèo trắng gãi đầu
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 250 điểm để mua Chuột đu dây
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 386 điểm để mua Thần lửa
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 250 điểm để mua Sao đổi màu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 328 điểm để mua Cỏ ba lá
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 358 điểm để mua Bé cam
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 244 điểm để mua Ma bí
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 246 điểm để mua Gấu vàng có cánh
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 200 điểm để mua Giày nơ xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 969 điểm để mua Hồng ngọc 2
TranGemy: How are you today? Hôm nay tôi buồn, còn bạn thì sao?
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 245 điểm để mua Bé hồng 5
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 236 điểm để mua Kem biến hoá
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 385 điểm để mua Tình yêu trong sáng
LogOut Bomb: White Silk-Hazye -> Trần Thu Lệ
Lý do: Hi ss cọ cọ
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 389 điểm để mua Heo vàng

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.