Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 117 bài ] 

Đích nữ không làm phi - Đường Quả

 
Có bài mới 20.01.2019, 22:05
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 29.08.2015, 10:52
Tuổi: 30 Nữ
Bài viết: 917
Được thanks: 7881 lần
Điểm: 42.59
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ không làm phi - Đường Quả - Điểm: 43
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 102. Đêm khuya xông vào thư phòng
  
"Từ nơi này đến Ngao phủ dầu gì cũng cần đi tới nửa canh giờ, ngươi còn không cho ta dùng khinh công đi. Đến lúc đó là muốn chúng ta leo tường đi vào sao?"

Mộ Lam Yên không nhịn được bật cười hì hì một tiếng, ngăn cản đường đi của Tư Không Thận, rồi sau đó đưa tay chỉ một cỗ xe ngựa cách đó không xa: "Nếu là vượt nóc băng tường, cả người ngươi ăn mặc vậy, chờ đến Ngao phủ sợ là xốc xếch cũng bị người chê cười. Ta mướn xe ngựa, chúng ta đi nhanh lên một chút, còn kịp."

Tư Không Thận nghiêng mắt liếc nhìn, quả thật có một chiếc xe ngựa dừng sát ở nơi chân tường, mới hừ lạnh một tiếng với Mộ Lam Yên đi tới. Lúc tới gần, phu xe có chút hoài nghi nhìn Tư Không Thận người cao ngựa lớn, cả mặt xanh mét, dừng một chút mới chú ý tới Mộ Lam Yên xinh xắn bên cạnh, lập tức tươi cười chào đón: "Khách quan, các ngươi đã tới rồi à."

"Ừ, cho chúng ta tiểu thư nhà một cái bục kê chân, dìu nàng lên đi!" Mộ Lam Yên vừa dứt lời, Tư Không Thận chính là từ chối gọn gàng: "Không cần." Rồi sau đó thể hiện ra ưu thế chân dài của hắn, một bước chính là nhảy đi lên.

Chỉ là nháy mắt. . . . . . Người cũng đã tiến vào. . . . . .

Phu xe nhìn lúng túng, liếc mắt nhìn nhau với Mộ Lam Yên, miễn cưỡng cười ra tiếng.

Trên mặt Mộ Lam Yên cũng là thái độ gắng gượng, bày tỏ không sao cả tiếp tục nói: "Vậy ngươi cho ta cầm một chút đi, ta cũng phải đi lên. . . . . ."

Cuối cùng, phu xe điều khiển xe ngựa bắt đầu chạy tới Ngao phủ.

Bên trong xe ngựa, Mộ Lam Yên không biết bao nhiêu lần dạy Tư Không Thận kiểu mẫu ‘làm sao trở thành một đại gia khuê tú’. Làm sao một đường người ta đều là bộ dáng dầu muối không vào. Bởi vì đi là đường tắt đường nhỏ, một đường xóc nảy khoảng chừng hơn một khắc, bọn họ đã chạy tới cửa Ngao phủ.

Phu xe thu tiền, bèn lập tức đi rồi.

Mộ Lam Yên ngẩng đầu nhìn cửa vẫn hùng vĩ như ngày xưa, trong lòng hơi nhiều cảm xúc. Vừa nghĩ tới chỉ cần bước vào cái cửa trước mặt này là có thể gặp được mẹ ruột của mình, nàng lại có chút e sợ bước chân.

Đến lúc đó, cửa Ngao phủ đột nhiên đi ra một tỳ nữ đã lớn tuổi, nhìn bộ dáng hẳn là bên cạnh Mẫn phu nhân, bởi vì có chút quen mắt. Lo lắng người ta nhận ra mình, Mộ Lam Yên lập tức cúi đầu xuống.

Cùng lúc đó, cửa chính đã truyền đến tiếng nói của đối phương.

"Ngoài cửa thật là cô nương Lý gia, Lý Dung?"

Lý Dung chính là cô gái Tư Không Thận giả mạo kia, Mộ Lam Yên nghiêng mắt phát hiện mặt Tư Không Thận không chút thay đổi, hoàn toàn một bộ dáng không đếm xỉa đến, vội vã kéo vạt áo sau lưng đối phương. Cũng may bắt đầu có hiệu quả, Tư Không Thận lập tức nhéo cổ họng đồng ý: "Chính phải."

Tỳ nữ ở cửa nói nhỏ mấy câu, bèn bắt đầu đi tới phía các nàng: "Đợi một lúc lâu, làm sao mới đến. Mau cùng ta đi vào thôi. À, nam tử bên cạnh ngươi là ai ? Không phải là?"

Mộ Lam Yên thừa dịp đối phương còn chưa nói xong, bèn lập tức giải thích: "Ta là đầy tớ tiểu thư của chúng ta, lần này là đặc biệt vì bảo vệ tiểu thư mà đến."

Nghe xong những lời này, tỳ nữ hiển nhiên cũng không có suy nghĩ nhiều đã tin tưởng rồi. Chỉ là lúc xoay người bảo họ đuổi theo sát thì trong miệng nói lảm nhảm: "Lớn lên thì rất cao to uy vũ, trong tài liệu nói Lý Dung cũng chỉ là khuê nữ của dân chúng tầm thường, làm sao còn dẫn theo một tôi tớ. . . . . ."

Sau khi thuận lợi tiến vào Ngao phủ, đi theo tỳ nữ bèn trực tiếp đi tới trong hoa viên.

Gần đây Ngao Tháp vô cùng bận việc, có thể nói là loại nhiều lần qua cửa nhà mà không vào kia. Về phần những cô nương đến sớm hơn bọn họ kia, cũng bị dẫn tới trong hoa viên.

Mộ Lam Yên đến đó thì quét mắt một vòng, phát hiện trên mặt các cô nương đều là vẻ mặt buồn thiu. Nghe nói cô gái chôn cùng còn thiếu ba người, nơi này tối thiểu có ba mười mấy người. Loại không xác định này nói cho các nàng biết, sẽ đưa cho họ tin tức cái chết bao phủ ở trên người các nàng, tạo thành một loại hơi thở buồn thương nhàn nhạt.

Lần tuyển chọn này chỉ nhằm vào cô nương. Cho nên, Mộ Lam Yên nam trang bị ‘mời’ đến một bên. Lúc đứng vững nhìn lại phía đám người Mẫn phu nhân đứng đầu thì không tránh được trong nội tâm run lên.

Mấy tháng không gặp, so với lần trước gặp mặt nàng thì cả người Mẫn phu nhân rõ ràng mập lên một vòng. Chỉ là xưa nay nàng tin Phật, trước mắt lại phải từ trong ba mươi mấy cô nương chọn ba người chôn theo tiên hoàng. Nàng không muốn, sắc mặt kém đến nỗi tận cùng.

Nhìn từ xa thì rất rõ ràng sự không kiên nhẫn trên mặt nàng, ngay cả dũng khí để ngẩng đầu nhìn các cô nương ‘đợi làm thịt’ một cái cũng không có.

Tỳ nữ dẫn bọn họ tiến vào lúc đầu, đi tới bên cạnh Mẫn phu nhân, cúi người nhỏ giọng nói mấy câu, thì thấy Mẫn phu nhân cũng nói vài lời với nàng. Rồi sau đó lại là mỏi mệt nồng đậm dặn dò Tiểu Thúy và Dung Thố bên cạnh đỡ nàng, trực tiếp rời khỏi vườn hoa.

Chuyện tàn nhẫn như vậy, cuối cùng Mẫn phu nhân vẫn không làm được lựa chọn, bàn giao cho tôi tớ đến làm.

Về phần tuyển chọn này hoàn toàn giống như là chỉ binh lính vậy. Trừ người trước đó thương lượng xong, Tư Không Thận chủ động nhảy ra đồng ý sử dụng hắn đi đổi lấy đáng kể ngân lượng, những cô nương khác đều là tất cả miễn cưỡng khóc sướt mướt.

Sau khi tỳ nữ xác định rõ ứng cử viên, Tư Không Thận bèn trao đổi với Mộ Lam Yên một ánh mắt, trước đó do Mộ Lam Yên ẩn thân đi, đến gần thư phòng của Ngao phủ mà trong ngày thường không để cho người khác, đi vào tra tìm đồ.

Theo lệ thường, Ngao phủ sẽ để ba cô nương bọn họ ngủ lại ở trong phủ, phòng ngừa các nàng nữa đường chạy trốn đến lúc nảy sinh rắc rối khác. Mà Tư Không Thận, chính là khi đó len lén chuồn ra, hội hợp với Mộ Lam Yên.

Đi tới ngoài cửa thư phòng, sáu binh lính chia ra làm hai nhóm cất bước qua lại trông chừng cửa kia. Dù là Ngao Tháp không có ở đây, nơi này cũng là khu vực bảo vệ trọng điểm. Như vậy có thể thấy được, bên trong nhất định cất giấu bí mật gì đó của Ngao Tháp.

Mộ Lam Yên ngồi chổm hổm chờ ở ngoài cửa, qua một lúc lâu, Tư Không Thận mới tới.

"Nghĩ được làm sao tiến vào chưa?" Tư Không Thận không hề có điềm báo trước đột nhiên xuất hiện đồng thời mở miệng, thật sự dọa Mộ Lam Yên giật mình.

Quay đầu lại nhìn tóc Tư Không Thận có chút đã xốc xếch, nàng thiếu chút nữa bật cười phì một tiếng. Thấy sắc mặt xanh mét đột nhiên nhìn mình lom lom, nàng không thể làm gì khác hơn là cố nén cười trả lời: "Ta nhìn một hồi, ba mặt thư phòng đều là tường, cửa duy nhất lại có sáu người trông chừng. Chúng ta chỉ có thể đồng thời lặng yên không tiếng động đánh tới sáu người kia mới có thể an toàn tiến vào."

"Ừ, ngươi đánh đi!" Tư Không Thận nghiêm trang trả lời.

Mộ Lam Yên thiếu điều bị nước miếng của mình sặc, không rõ nhìn chằm chằm đối phương.

Lúc này, Tư Không Thận mới sâu kín mở miệng: "Mười ngón tay của ngươi không phải thật lợi hại, lấy ra sáu cái nhuyễn châm, chia ra bôi lên một chút thuốc gây mê, đánh vào trên huyệt thái dương bọn họ là được rồi."

Nửa câu đầu kia, Mộ Lam Yên có thể lý giải, có điều thuốc gây mê này lại làm cho nàng có chút nhìn không thấu. Khi đi tới, hắn cũng không nói phải chuẩn bị vật này.

Ngay vào lúc nàng chuẩn bị mở miệng hỏi thăm thì Tư Không Thận lại là móc ra một bao trắng nhỏ từ ống tay áo, đặt ở trước mặt Mộ Lam Yên: "Đây là thứ ta mới vừa lấy từ trong tay tỳ nữ chuẩn bị mê ngất chúng ta, ngươi cầm dùng đi."

Từ trước đến giờ, minh gả đều là thói quen của nhà đế vương. Những cô nương biết mình sẽ phải chết đi kia, khi còn sống nhất định sẽ ầm ĩ lên một phen, như thế sẽ có người dùng loại thuốc gây mê này, khiến các cô nương yên tĩnh. Mà trước mắt, Tư Không Thận vốn là đế vương kế nhiệm tiếp theo, nhưng hành động của hắn lại có chút kỳ quái.

"Ngươi là định để những cô nương kia một lối thoát?" Mộ Lam Yên nhận lấy đồ, tò mò hỏi.

"Người đã chết, nên cái gì cũng không còn. Kỳ Quốc có tập tục xấu chôn người sống, khi còn sống phụ vương cũng đã nói, sau khi hắn chết không cần người nào chôn theo."

Một câu nói đơn giản, lại làm cho Mộ Lam Yên càng thêm đánh giá cao Tư Không Thận. Mà trước mắt, cũng không để cho nàng nói nhiều, từ bên hông lấy ra sáu cái nhuyễn châm, sau khi bôi lên một chút thuốc, đôi tay cùng bắn về phía sáu binh lính bên ngoài cửa thư phòng.

Thời gian chỉ trong nháy mắt, sáu tráng hán rên lên một tiếng, tất cả đều ngã xuống đất.

Tư Không Thận kêu một tiếng "Đi", bèn dẫn Mộ Lam Yên hai người nhanh chóng lẻn vào thư phòng của Ngao Tháp bắt đầu tìm kiếm đồ. Bọn họ đầu tiên là bắt đầu tra từ hộc tủ ngăn kéo trong thư phòng lên. Ước chừng qua thời gian một nén nhang, họ vẫn không thu hoạch được gì, Tư Không Thận chính là bắt đầu bắt tay với cửa ngầm vách tường.

Lên xuống trái phải không buông tha bất kỳ một vật nào có thể không dời nổi, tra xét rõ ràng rồi, rốt cuộc chạm tới một cái cơ quan. Trong đêm tối, chỉ nghe một tiếng cọt kẹt, có một cửa tương tự với Ám các mở ra.

Trong phút chốc, trong đêm tối hai người nín thở nhìn nhau một cái, rồi sau đó hai mắt lấp lánh nhắm tới phía phát ra tiếng vang, nhìn lại trên một mặt tường có treo tranh sơn thủy kia.

Tư Không Thận đột nhiên vén vải vẽ tranh sơn dầu lên, thấy bên trong chỗ lõm phía sau tranh vải kia để một cuốn sổ sách, cầm lên chính là muốn nhìn tới một phen. Ngay tại lúc hắn chuẩn bị sắp mở ra, cửa thư phòng cũng là đột nhiên phát lên tiếng nói của một nữ nhân.

"Người nào?" Người nói chuyện, trên tay hoàn toàn không mang bất kỳ thứ vũ khí nào, đột ngột đứng ở nơi cửa bắn tới ánh sáng.

Nghe giọng nói này lại là Mẫn phu nhân.

Chỉ là một lát, Mẫn phu nhân thấy hai người trong bóng tối cũng không nói chuyện, bèn lại mở miệng: "Bọn giặc các ngươi, ngươi có biết xông là phủ đệ của ai?"

Tư Không Thận nhanh chóng đi tới bên cạnh Mộ Lam Yên, nhỏ giọng nói: "Ngươi đi trước, ta che chở!"

Lúc này, Mộ Lam Yên đã sớm làm xong trạng thái chiến đấu, nghe được đối phương nói như thế, khóe mắt thậm chí có vẻ run rẩy. Chỉ là trong nháy mắt, nàng lại khôi phục tỉnh táo dĩ vãng: "Ngươi mặc nữ trang, không tiện vận động. Tin tưởng ta, nếu nàng muốn gọi người, đã sớm gọi rồi. Đợi lát nữa, ta đánh nhau với nàng, ngươi rời đi nhanh lên một chút."

Tư Không Thận hiểu chuyện Mộ Lam Yên quyết định, nếu hắn phí miệng lưỡi nhiều hơn nữa, cũng chỉ làm cho bọn họ kéo dài thời gian mà không có mảy may chỗ tốt. Cho nên đáp lời gật đầu một cái, bèn đứng song song với Mộ Lam Yên.

Không nói nhiều lời, Mộ Lam Yên phất tay đánh tất cả bộ sách bên cạnh về phía Mẫn phu nhân, lại bắt đầu đấu quyền của hai người.

Như ban đầu Phí lão gia tử nói ở Giao Châu, Mẫn phu nhân chính là con gái của hắn, cho nên từ nhỏ đã tập được võ công. Chỉ là chợt nhanh nhẹn xoay người, nàng đã khéo léo tránh được mấy quyển sách bay tới kia. Mộ Lam Yên chiếm trước thời cơ, nhanh chóng một quyền đánh tới đối phương. Chỉ là nháy mắt, họ đã đánh nhau cùng một chỗ.

Tư Không Thận thừa dịp Mẫn phu nhân không rảnh bận tâm tới hắn, nhanh chóng rời đi trong thư phòng. Chỉ là lúc sắp tới cửa, váy sau lưng lại đột nhiên bị bàn tay của Mẫn phu nhân chẳng biết duỗi ra lúc nào, chợt kéo trở về. Cũng vì như thế, sổ sách trong Ám các vốn giấu ở trong ngực đã rơi xuống.

"Đi!" Mộ Lam Yên lo lắng Tư Không Thận muốn nhặt vật kia lên, không nhịn được lớn tiếng giận dữ quát mắng.



Đã sửa bởi Trang bubble lúc 24.04.2019, 19:30.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn Trang bubble về bài viết trên: HNRTV, antunhi
     

Có bài mới 20.01.2019, 22:15
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 29.08.2015, 10:52
Tuổi: 30 Nữ
Bài viết: 917
Được thanks: 7881 lần
Điểm: 42.59
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ không làm phi - Đường Quả - Điểm: 44
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 103. Bị phát hiện rồi
  
Tư Không Thận ngẩng đầu liếc nhìn, không thể làm gì khác hơn là cắn răng từ bỏ, nghiêng đầu lập tức giấu kín ở trong màn đêm bên ngoài. Mà bên trong thư phòng, Mộ Lam Yên càng ngày càng cảm thấy võ công của Mẫn phu nhân cao hơn nàng rất nhiều tầng. Bởi vì nàng vốn là từ công, biến thành thủ hiện nay, cho đến cuối cùng càng giống như là Mẫn phu nhân đang cố ý nhường nàng.

Chỉ lát nữa là sắp không chống đỡ nổi nữa, Mộ Lam Yên cắn răng một cái, đi tới giá sách bên cạnh, tiếp chiêu ở chỗ trống, vừa dùng sức bèn đẩy xuống tất cả sách trên giá, ngăn ở giữa nàng và Mẫn phu nhân.

Nàng chỉ hi vọng, Mẫn phu nhân có thể cách giá sách xa một chút, như vậy cũng sẽ không tổn thương được mẫu thân của nàng.

Nghe giá sách rơi xuống trên đất vang ầm một tiếng, Mộ Lam Yên nhanh chóng lách tới cửa lớn của thư phòng. Bóng đêm phía ngoài vẫn là khoảng không gian đen kịt, bốn phía yên tĩnh không tiếng động, cũng không có mảy may dấu hiệu ai đi qua.

Trong lòng Mộ Lam Yên hoài nghi, chẳng lẽ là lúc Mẫn phu nhân đi vào, cố ý xua đi người làm tuần tra chung quanh?

Nhưng mà ý nghĩ này chỉ là thoáng qua một cái, nàng đã biết rõ nàng phải đi ngay lập tức. Nếu không ngộ nhỡ đợi lát nữa thực sự có người tới đây, nàng mới vừa đại chiến một lần với Mẫn phu nhân, không chừng đợi lát nữa người càng nhiều, nàng cũng sẽ bị bắt.

Ngay lúc nàng sắp vận khí chuẩn bị bay lên nóc nhà, sau lưng đột nhiên truyền đến tiếng bước chân dồn dập, rồi sau đó chính là Mẫn phu nhân gào thét: "Yên Nhi!"

Mộ Lam Yên vốn tưởng rằng nàng không thể ra ngoài nhanh như vậy, nhưng không ngờ không chỉ đi ra, lời nói còn làm cho cả người nàng vì đó rung một cái! Nàng ấy vậy mà nhận ra nàng?

Chỉ là lúc này, nàng không biết có nên quay đầu lại nhận nhau với Mẫn phu nhân hay không. Dù sao bốn phía này, trừ Mẫn phu nhân vĩnh viễn sẽ không hại nàng, không còn những người khác nữa.

Mẫn phu nhân thấy Mộ Lam Yên cả người quần áo nam nhi không có ý quay đầu lại, vội vàng lập tức nói: "Từ Giao châu trở lại, tại sao không nói một tiếng với vi nương? Coi như khắp thiên hạ đối địch với con, nơi nương đây đều là chỗ nghỉ lại của con." Dừng một chút, lại tiếp tục mở miệng: "Con coi như không nói lời nào, ta cũng biết rõ là con, con. . . . . ."

Ngay lúc nàng còn chuẩn bị nói tiếp, Mộ Lam Yên cắn răng, chợt vận khí cuối cùng vẫn là thoát khỏi chỗ thị phi này.

Nàng sợ nghe tiếp nữa, nàng sẽ không kiềm chế được rơi nước mắt.

Bay khỏi thư phòng viện của Ngao phủ, Mộ Lam Yên có chút luống cuống tiếp tục đi về phía trước. Tư Không Thận vẫn bí mật ở bên ngoài, thấy Mộ Lam Yên, không nói hai lời bèn kéo nàng lẻn về gian phòng ở Ngao phủ của bọn họ.

Thuốc vốn là trong tay tỳ nữ bị bọn họ trộm đi, mà giờ khắc này bốn phía yên tĩnh không có ý ồn ào gì. Có lẽ nhất định là sau đó lại có người lấy nước thuốc ra, lừa gạt hai cô nương khác uống vào, lúc này đều đang ngủ trong mê man thôi.

Tư Không Thận mạnh mẽ túm Mộ Lam Yên sắp có chút đi vào cõi thần tiên trở về phòng, đặt ngay tại trên giường, một đôi mắt lạnh lùng lấp lánh nhìn chằm chằm đối phương: "Ngươi làm sao vậy?"

Hơi một lát nữa, cặp mắt mê ly của Mộ Lam Yên nhìn phía trước, có chút nghẹn ngào mở miệng: "Nàng là mẹ ruột của ta."

Tư Không Thận biết rõ những lời này của đối phương có ý gì, ngồi ở bên cạnh, thận trọng thay đối phương lau đi nước mắt rơi xuống: "Chờ chúng ta làm xong việc, chúng ta sẽ đón nàng vào trong cung."

Mộ Lam Yên một phát bắt được mu bàn tay của đối phương, làm bộ đáng thương nhìn đối phương: "Không được, nương ta ngoại trừ ta ra, nàng còn có Ngao Tương và Ngao Tháp. Nhìn ra được, nàng thật sự rất thích cái nhà này."

"Nhưng ngộ nhỡ, Ngao Tháp thật sự là người giết chết cả nhà ngươi thì sao? Khi đó ngươi làm thế nào? Ngươi bảo mẫu thân ngươi làm thế nào?"

"Ta. . . . . ."

Mộ Lam Yên nghe đến chỗ này, đã không biết trả lời như thế nào. Lời mà Tư Không Thận nói vẫn lượn quanh ở trong óc của nàng trong thời gian gần đây. Nàng cũng không phải là chưa từng nghĩ tới, nhưng mà nghĩ thì như thế nào. Ngoại trừ moi ra từng tầng một chuyện năm đó, nàng không còn cách nào, không phải sao?

Cuối cùng ngủ như thế nào, nàng không biết.

Chỉ là sáng sớm tỉnh lại, mới giựt mình tỉnh giấc vì sao tối hôm qua bọn họ không có chạy trốn trước tiên? Mẫn phu nhân nhận ra nàng, coi như không sử dụng người trong phủ giam giữ bọn họ lại, cũng sẽ phái người tâm phúc tới đây, bảo bọn họ cả đêm ẩn nấp đi mới đúng. Vậy mà bình yên qua một đêm, lại là cái gì cũng không có.

Hiện tại đã là ban ngày, có người bên ngoài canh giữ, bọn họ không tiện tùy ý đi lung tung ra ngoài cửa. Đến lúc mặt trời lên cao, cánh cửa của các cô nương minh gả mới bị người gõ vang.

Người đến là cô cô bên trong phủ, phát cho mỗi một cô nương một trang phục cung đình chất vải cực tốt, nói là đợi lát nữa ăn xong điểm tâm, sẽ có người đến đón họ vào cung. Mặc dù các cô nương không muốn đủ điều, nhưng ngại vì chẳng biết lúc nào ngoài cửa đứng nhiều thêm binh sĩ cầm bội đao, bức bách với áp lực, cũng đành phải đi vào thay đổi.

Cả người Tư Không Thận trang phục nữ nhi nhận lấy quần áo muốn đi vào trong, bên tai chính là vang lên tiếng cô cô kia: "Nghe nói cùng đi vào với ngươi còn có một người làm, sao hôm nay không thấy hắn đâu?"

Tư Không Thận không quay đầu lại, chỉ là khẽ cười một tiếng, trả lời nàng: "A, một người làm như hắn dĩ nhiên là nghỉ lại ở bên ngoài. Đợi lát nữa trước khi vào cung, hắn sẽ xuất hiện. Hắn chính là quà tặng mà gia phụ tặng cho ta, nếu ta muốn dẫn theo quà tặng đi bồi tiên hoàng, sẽ không có vấn đề chứ?"

Cô cô chỉ là hàm hồ gần như nói một câu cũng không quan hệ, bèn xoay người rời đi.

Thay xong quần áo, ăn xong điểm tâm, người trong cung chưa kịp đến ngược lại Mẫn phu nhân tới đây trước rồi. Lúc này, Mộ Lam Yên đã thấy xuất hiện ở trước mặt mọi người, vẫn canh giữ ở bên cạnh Tư Không Thận. Nàng thấy Mẫn phu nhân đến thì đặc biệt cúi đầu xuống.

Không biết làm sao, Mẫn phu nhân tìm chính là nàng.

"Mấy người các ngươi đi xuống trước, Lý cô nương ở lại chỗ này nói chuyện với ta."

Cũng là người sắp chết rồi, các cô nương cũng không có suy nghĩ nhiều Mẫn phu nhân làm như vậy là ý gì. Chào một cái, bèn theo nha hoàn phân cho từng người, rời đi phòng dùng bữa.

Chỉ là một lúc, trước mắt cũng chỉ còn lại có Mẫn phu nhân và tùy tùng với Tư Không Thận Mộ Lam Yên các nàng.

Mộ Lam Yên yên tĩnh đứng tại chỗ, cảm giác trái tim cũng sắp nhảy khỏi ngực rồi. Họ cố chấp ở lại chỗ này, chính là vì sau khi chọn trúng làm cô nương minh gả, là có thể quang minh chính đại tiến vào hoàng cung. Đến lúc đó, họ có thể biết tình trạng bên trong. Về phần tối hôm qua trộm đồ thất bại, cũng chỉ có thể trước tiên trì hoãn lại rồi nói.

Ngay vào lúc ngây ngẩn đó, Mẫn phu nhân đã ngồi xuống một lúc lâu. Lần này nàng ngược lại không có nhìn Mộ Lam Yên, mà là đối diện Tư Không Thận vẫn nhìn chằm chằm canh chừng nàng.

"Lý cô nương ngược lại không sợ người lạ chút nào đấy." Mẫn phu nhân cười mở miệng.

Tư Không Thận cứng sống lưng: "Chết còn không sợ, còn sợ lạ cái gì?"

"Hả? Vì sao nhìn thoáng được như thế?"

"Nếu đã được chọn trúng, đó chính là mệnh, không cách nào kháng cự lại. Hơn nữa, nhà ta quả thật cần khoản ngân lượng này, thay vì ầm ĩ không vui, chẳng bằng thản nhiên đối mặt. Nói không chừng tiên hoàng có linh, còn có thể thưởng đến ít thứ, để cho phụ mẫu đệ muội của ta trên đời sống thoải mái chút."

Tư Không Thận nói xong, Mẫn phu nhân cũng rơi vào trầm tư, trong miệng liên tục lặp lại lẩm bẩm chữ ‘Đó chính là mệnh’ nhiều lần. Rồi sau đó, dường như rất vui vẻ đột nhiên thưởng bọn họ một ít đồ vật.

Mộ Lam Yên nhận lấy cái gói mà Tiểu Thúy đưa tới, quan sát tỉ mỉ một lần. Đó là thứ bị bao vải tơ vàng bọc lại, không phải rất nặng. Hơn nữa, xúc cảm sờ lên cũng không phải đồ trang sức các loại kia. Ngại vì Mẫn phu nhân vẫn còn ở trước mặt, nàng cũng không tiện mở ra xem một chút bên trong là cái gì.

Thật ra thì tối hôm qua, Mẫn phu nhân đã nhận ra Mộ Lam Yên, giờ phút này cố ý làm bộ không biết, đúng là khiến người càng thêm sinh lòng chất vấn.

Lại quấy rầy mấy câu, gã sai vặt phía ngoài chính là tới truyền lời nói người trong cung đến rồi. Cuối cùng, Mẫn phu nhân đành phải cho bọn họ đi thôi.

Chỉ là lúc gần đi, nói cái câu ‘tất cả cẩn thận làm việc’ kia với bọn họ, bồi hồi thật lâu ở trong đầu Mộ Lam Yên, không thể rời đi. Quay đầu lại, cuối cùng vẫn là Mẫn phu nhân mở ra đường cho bọn họ, mới có thể nhẹ nhàng tiến vào được hoàng cung như thế.

Bên trong xe ngựa, Tư Không Thận yên tĩnh ngồi ở bên cạnh Mộ Lam Yên. Liếc mắt thấy thái độ của đối phương hơi hoà dịu, trong lòng chính là hiểu đối phương đã đi ra từ trong khốn đốn của mình. Hắn đưa tay nắm lấy lòng bàn tay đối phương, để xuống trước người của mình, giọng điệu trấn an nhỏ giọng nói: "Có phải lại đang nhớ nương ngươi hay không?"

Mộ Lam Yên cũng không mở miệng, chỉ là gật đầu một cái.

"Rời khỏi Ngao phủ thì lời nói của nàng mang thâm ý. Hơn nữa, nhìn ra được mặc dù nàng không nhìn thẳng vào mắt với ngươi, nhưng trong lòng vẫn rất quan tâm ngươi. Có điều ta cũng không hiểu, tại sao nàng phải làm như vậy?"

"Nương ta ẩn giấu bản lĩnh của mình ở Ngao phủ lâu như vậy, nhất định là có ý đồ của chính nàng. Tối ngày hôm qua nàng đột nhiên xuất hiện ở thư phòng, chỉ sợ cũng là có chuyện mà bản thân muốn làm. Nếu không cũng sẽ không phát hiện có người bị đánh ngất xỉu mà cũng không đi gọi người tới. A, đúng rồi, đợi lát nữa vào cung, ngươi là có tính toán gì?"

"Tính toán của ta là, trước tiên lẻn về tẩm cung của mình, thay đổi quần áo lộn xộn lung tung cả người này!" Lúc Tư Không Thận nói câu nói này, cũng là tràn đầy oán hận. Lúc này Mộ Lam Yên nghe vào trong tai, rốt cuộc cũng không cười nhạo nổi chút nào.

Thấy nàng không muốn nói chuyện, Tư Không Thận đặc biệt nhắc nhở đến: "Trước khi đi, nương ngươi không phải cho một mình ngươi đồ sao? Lấy ra xem một chút, nói không chừng có ích đối với chúng ta."

Lúc này Mộ Lam Yên mới nhớ tới gói vải giấu trong trong ngực lúc trước, bởi vì lớn nhỏ chính là dáng dấp của quyển sách kia. Cho nên sau khi cất xong, không có cảm giác gì, ngược lại một chút cũng không nghĩ tới.

Hiện tại, sau khi lấy ra, bèn lập tức đẩy ra vải tơ vàng. Bên trong đầu tiên là tờ giấy tràn ngập chữ, lấy ra phía dưới xuất hiện lại là đồ mà Tư Không Thận nhìn quen mắt. Vật kia, chính là sổ sách bị lục ra trong thư phòng của Ngao Tháp.

Giờ phút này đột nhiên xuất hiện ở nơi này, nhất định là Mẫn phu nhân muốn biểu đạt cái gì.

Tư Không Thận không nói hai lời cầm sổ sách lên chính là lật xem sơ lược một hồi, càng xem đến phần sau, chân mày lại nhíu càng chặt. Trong đó, còn rơi ra vài thứ giống như tờ giấy viết thư từ bên trong sổ sách.

Mộ Lam Yên chưa kịp để sát đầu lại đi nhìn sổ sách, chỉ là tiện tay nhặt lên giấy viết thư trước người nhìn mấy lần.

Phía trên tất cả đều là chữ như gà bới rậm rạp chằng chịt. . . . . .

"Đây là thứ gì? Chữ không giống chữ, tranh không giống tranh."

"Những thứ này đều là chữ viết của Đại Bằng." Tư Không Thận để sổ sách xuống, sâu kín mở miệng.

Mộ Lam Yên nhướng mày, chỉ vào sách trong tay hắn thả xuống: "Thứ này là cái gì?"

"Ghi chép năm đó, quá trình làm sao thông đồng ngoại bang chiếm đoạt quốc thổ của Kỳ Quốc, với thủ đoạn làm sao giá họa tới thái sư!"


Đã sửa bởi Trang bubble lúc 24.04.2019, 19:31.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Trang bubble về bài viết trên: antunhi
     
Có bài mới 20.01.2019, 22:23
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 29.08.2015, 10:52
Tuổi: 30 Nữ
Bài viết: 917
Được thanks: 7881 lần
Điểm: 42.59
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ không làm phi - Đường Quả - Điểm: 42
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 104. Thù mới nợ cũ
  
Mộ Lam Yên hỏi Tư Không Thận tại sao những thứ đồ này lại viết thành một cuốn, dù sao những chuyện kia cũng không cần tổng hợp lại giống như một quyển sách vậy.

Đối với việc này, Tư Không Thận trả lời là Ngao Tháp có thể không chịu đựng được chất chứa nhiều bí mật như vậy, cho nên lựa chọn viết ra, để cho tâm linh của mình lấy được thư giãn tạm thời. Vừa vặn vì việc này càng thêm đủ để chứng minh, hắn hoàn toàn hiểu rõ tình hình, hơn nữa là chủ mưu sự kiện năm đó.

Mộ Lam Yên vì thế, mặc dù lòng sớm đã biết rõ nhưng vẫn là trầm bổng phập phồng   một hồi lâu.

Khi nàng trở lại bình thường từ trong tâm tư, cung nữ mặt ngoài xe ngựa chính là gọi bọn họ xuống xe. Bất đắc dĩ, Mộ Lam Yên đành phải nhét giấy viết thư còn chưa kịp nhìn vào trong ngực. Về phần sách đó, dĩ nhiên là giao do Tư Không Thận bảo quản.

Bởi vì cung nữ dặn dò, hai người bọn họ ngoan ngoãn cúi đầu xuống xe. Mộ Lam Yên nghiêng mắt liếc nhìn bốn phía, nơi này lại là cửa vào hậu cung, ký ức về cửa chính nguy nga với sư tử bằng đá hai bên hãy còn mới mẻ. Xa xăm nhớ lại lần trước tới đây là hoàng hậu nương nương mời, mấy tháng trôi qua, lần nữa tới nơi này thì hoàn cảnh không có thay đổi, cũng không biết người ở bên trong có thay đổi hay không.

Không còn kịp suy nghĩ tỉ mỉ nữa, cung nữ mới vừa nói chuyện đột nhiên bước nhanh đi tới phía trước một chiếc xe ngựa mà khi bọn họ đi tới đây.

Ngại vì họ đều là thân phận minh gả, cho nên mỗi cô nương cũng được phân phối có một chiếc xe ngựa. Hơn nữa, cung nữ là không thể tùy tiện vén màn trướng của các nàng lên. Cho nên mặc dù trên mặt cung nữ kia có hơi giận, nhưng chỉ có thể đè xuống, lấy lòng mở miệng: "Cô nương, tới cửa rồi, còn làm phiền ngài xuống xe đi hai bước."

Trong gió tháng ba thổi lên có chút lạnh. Tiếng nói của cung nữ rơi xuống có một đoạn thời gian, nhưng từ đầu đến cuối không thấy bên trong có động tĩnh. Tất cả mọi người tại chỗ, mắt không chớp nhìn chằm chằm chiếc xe ngựa chưa từng lung lay kia.

Có lẽ có vài người trong lòng bắt đầu tức giận mắng, không biết cô nương nhà nào, cũng chỉ là vào cung chịu chết còn phô trương lớn như thế, có người kêu, còn vẫn không nhúc nhích.

Mọi người cứ lúng túng đứng một hồi như vậy, cung nữ hiển nhiên đang tính toán thời gian. Mắt thấy càng ngày càng muộn, quyết tâm dặn dò phu xe bên cạnh vén màn trướng lên.

Chỉ một cái liếc mắt, thấy cảnh tượng người trong xe ngựa, rối rít hít một hơi khí lạnh.

Phu xe vén màn trướng lên, đầu tiên là kêu khẽ một tiếng, rồi sau đó cả người thối lui về phía sau, không cẩn thận ngã nhào trên đất, lộn mấy vòng. Lúc ngẩng đầu lên, hai mắt vẫn là khủng hoảng nhìn chằm chằm xe ngựa.

Theo bản năng, Mộ Lam Yên níu chặt vạt áo Tư Không Thận bên cạnh, đôi mắt có chút kinh ngạc nhìn lại đối phương, ý đồ đọc được một chút tin tức từ trong đôi mắt của Tư Không Thận.

Cô nương trong xe ngựa đó vậy mà chết rồi.

Lúc cùng rời khỏi Ngao phủ thì cũng không có hiện tượng kỳ quái. Hơn nữa, giờ phút này, nàng còn đoan trang ngồi ở trong xe ngựa, chỉ là bên tay có một chủy thủ nhuộm vết máu của nàng. Hai bên cánh môi có hai vết thương, còn kéo đến bên tai.

Nói cách khác, vị cô nương này lại cầm đao, rạch lên mặt của mình. . . . . .

"Chuyện ma quái mà!" Đến lúc đó, một tiếng nói hoảng sợ đột nhiên vang lên. Mà ở trong cung này, trên mặt mỗi người hiện lên vẻ sợ hãi.

Lúc Mộ Lam Yên ngây ngẩn, Tư Không Thận cũng thừa dịp rối loạn, kéo tay của nàng, đột nhiên chạy trở về vài bước. Cho đến khi rẽ một chỗ ngoặt, bên tai cũng không có vang lên tiếng đuổi theo gọi bọn họ, Mộ Lam Yên mới thả xuống trái tim treo lên kia. Im re, đi theo Tư Không Thận kéo nàng tiếp tục chạy, quanh đi quẩn lại tránh qua binh lính cung nữ thái giám, đến một cái lối nhỏ, đi tới một chỗ cửa tên gọi Tử Tinh cung.

Đây là tẩm cung của Tư Không Thận trong cung.

"Tới chỗ này làm gì?" Mặc dù trong lòng Mộ Lam Yên biết nơi này là nơi nào, nhưng vẫn không nhịn được hỏi lên.

Đi như chạy, Tư Không Thận thở gấp hổn hển, mới mở miệng: "Chỗ nguy hiểm nhất chính là an toàn nhất. Đại ca và nhị ca chắc chắn sẽ không đoán được ta sẽ trở về tẩm cung của mình. Yên tâm đi, bên trong đều là người của chính ta, tuyệt đối sẽ không bán ta đâu."

Vừa dứt lời, hai người bọn họ chính là đi vào.

Quả nhiên, bên trong trừ bà vú của Tư Không Thận, không có người nào.

Bà vú vốn là quét dọn vệ sinh ở bên trong, ánh mắt đầu tiên nhìn thấy Tư Không Thận. Đầu tiên là sững sờ, cho rằng mắt mình xem ra mờ rồi. Rồi sau đó xác nhận đúng là bản thân Tư Không Thận, vội vã ném cây chổi xuống, khóc chạy chậm qua.

"Thận Nhi, cuối cùng ngươi cũng trở lại! Hai ngày trước nhị hoàng tử đột nhiên nói ngươi phản quốc soán vị, còn dẫn người trong tẩm cung của ngươi đi hết rồi. Lúc nói ngươi cũng sẽ không trở lại nữa, thật sự là làm ta sợ muốn chết."

"Bà vú, ngươi trước tiên đứng lên nói chuyện. Nhỏ giọng một chút, chúng ta trở lại, quả thật không thể để cho nhị ca bọn họ biết."

Bà vú nghe vậy, tròng mắt hiển nhiên thoáng qua vẻ không hiểu, hơn nữa chú ý tới Mộ Lam Yên mặc nam trang, càng thêm nhìn lên nhìn xuống đánh giá một lần Tư Không Thận giả trang nữ nhi.

Nếu không phải từ nhỏ là bà nuôi lớn Tư Không Thận, bà quả thật còn tưởng rằng hai người trước mặt này là một nam một nữ, mà không phải là Thận Nhi của bà.

"Thận Nhi, cả người ngươi đây là . . . . ."

"Bà vú, hiện tại không kịp giải thích với ngươi nhiều như vậy nữa. Ngươi có thể giúp ta lấy chút nước nóng tới không? Lại lấy thêm cho ta một bộ quần áo của ta và nữ trang. Ta muốn thay quần áo đang mặc này.  Còn có sau khi phụ vương của ta qua đời, hiện tại mẫu phi của ta ở chỗ nào? Nhị ca có thể làm khó với nàng?" Tư Không Thận vừa nói, vừa đi vào bên trong.

Bà vú nghe hỏi hoàng hậu thì con ngươi đột nhiên thu lại, rồi sau đó đi theo bước chân của đối phương nhanh chóng đi vào bên trong.

"Nước nóng có, mỗi ngày ta đều quét tước phòng của ngươi. Hiện tại, ta lập tức đi lấy quần áo cho ngươi, hiện tại trong tẩm cung chỉ có một mình ta, kính xin chờ một chút. . . . . ."

"Ta cùng đi lấy với ngươi!" Mộ Lam Yên lo lắng một mình bà vú không giúp được, chủ động đưa ra muốn giúp đỡ.

Đã đi tới cửa phòng mình, Tư Không Thận cắt đứt tính toán của Mộ Lam Yên: "Không cần, ngươi đi vào, ta có việc thương lượng với ngươi." Rồi sau đó chính là đẩy cửa đi vào.

Nhanh chóng thay xong quần áo, tháo xuống trang điểm. Tư Không Thận rốt cuộc khôi phục bộ dáng trong ngày thường. Về phần Mộ Lam Yên thay nữ trang, bà vú nhìn là sửng sốt một chút. Không biết làm sao, không đợi bao lâu ở trước mặt bọn họ, Tư Không Thận lại bảo bà đi ra ngoài bận rộn trước.

Chỉ là một lát, trong phòng lần nữa chỉ còn lại hai người Mộ Lam Yên và Tư Không Thận. Trầm mặc mấy phần, Mộ Lam Yên dẫn đầu hỏi.

"Tiếp theo ngươi định làm như thế nào?"

"Gặp chiêu phá chiêu, tương kế tựu kế."

"Có ý gì?" Mộ Lam Yên vừa dứt lời, bên tai thanh tịnh không bao nhiêu thời gian, ngoài cửa chính là vang lên tiếng tranh cãi hỗn loạn, giống như là một nhóm người đang đi tới phía bọn họ vậy.

"Có người tới!" Mộ Lam Yên trước tiên cảnh giác đi ra cửa. Tư Không Thận đi sau một bước đi tới sau người, kéo nàng đến phía sau của mình: "Không vào hang cọp, làm sao bắt được cọp con. Chuyện tiếp theo giao cho ta đi, ngươi chỉ cần phụ trách bản thân không bị thương là được rồi."

Mộ Lam Yên nghe vậy, hơi cảm động. Chỉ là kéo dài thời gian không lâu, người bên ngoài giống như đã tới chỗ cách bọn họ không xa.

"Tư Không Thận, ta biết rõ ngươi ở bên trong, có bản lãnh ngươi ra ngoài đi! Tư Không Vũ nói ngươi sẽ không bí quá hoá liều, trở về nơi này. Hết lần này tới lần khác, ta chờ ngươi ở chỗ này thật lâu!" Nghe giọng nói có chút quen tai.

Tư Không Thận chậm rãi mở cửa lớn ra, người bên ngoài mới rọi vào tầm mắt bọn họ. Kinh ngạc không phải là tới bao nhiêu người, mà dẫn đầu lại là Tất Ngôn Nam.

Phải biết, Tư Không Thận và Tất Ngôn Nam có thể nói là truyền thuyết cụt tay của thành Biện Kinh. Nếu không phải là nói tới mâu thuẫn của hai người, đó chính là đời trước Tất Ngôn Nam vì chuyện Mộ Lam Yên khởi xướng tiến công, hơn nữa còn mưu triều soán vị thành công!

Mộ Lam Yên nghĩ đến đây, lòng đột nhiên giật mình một cái, chẳng lẽ lần này lại bởi vì chuyện này? Thế nhưng đời này, nàng gần như không trêu chọc đối phương như thế, không đến nỗi số đào hoa vượng như vậy chứ!

"Tất Ngôn Nam, ngươi đây là ý gì?" Tư Không Thận nhìn bạn tốt ngày xưa trước mặt, mặt lạnh hỏi.

"Hừ, sáng sớm hôm nay, ta đụng phải một thầy tướng số ở trên chợ. Hắn nói, hôm nay kẻ địch của ta sẽ về nhà. Ta vừa nghĩ, không phải là nói ngươi sẽ trở về tẩm cung của ngươi sao?" Tất Ngôn Nam cố ý vòng vo nói.

Mộ Lam Yên không đành lòng hai người bọn họ xích mích: "Ngươi có bệnh, kẻ địch của ngươi là ai?"

"Người giành thê với ta, chính là kẻ địch của ta."

"Thê của ngươi là ai?"

"Ngươi, Mộ Lam Yên!" Tất Ngôn Nam một mực chắc chắn, giống như hắn cho rằng chuyện này hoàn toàn là đúng, sau đó đối đầu với con ngươi của Tư Không Thận: "Kể từ khi ngươi rời khỏi Biện Kinh, Lam Yên cũng bị dẫn đi. Ta vốn đang tâm niệm nhớ kỹ, ngươi nói tuyệt đối sẽ không thích nàng, cho nên chuẩn bị xong sính lễ. Nhưng, đại ca của ngươi lại đột nhiên nói cho ta biết, ngươi và nàng tằng tịu với nhau rồi, hơn nữa còn vứt bỏ nàng. Cho nên ta rất tức giận!"

"Chính là như vậy?" Tư Không Thận hừ lạnh một tiếng.

Mộ Lam Yên nghe cũng là mặt xạm lại, chính là như vậy, rất tức giận, cho nên là xích mích rồi?

Không, nội dung vở kịch tuyệt đối không phải là như vậy.

"Vậy nếu như nói, ta khẳng định cũng không thích ngươi. Hơn nữa, ta cũng không có bị Tư Không Thận vứt bỏ, ngươi có hơi khá một chút mà không làm ra những chuyện nhàm chán này hay không? Ngươi biết hiện tại trong cung có giặc không?" Lúc Mộ Lam Yên nói thì đặc biệt đi về phía trước mấy bước.

Tư Không Thận vốn có lòng ngăn lại, nhưng cũng đã không tới kịp.

Lúc nói dứt lời, nàng đã đứng ở trước mặt Tất Ngôn Nam. Trong ngày thường, mặc dù Tất Ngôn Nam luôn mồm luôn miệng ầm ĩ đòi kết hôn Mộ Lam Yên, nhưng người đến trước mặt, tay chân có chút luống cuống, ấp úng mới vừa thổ lộ: "Không biết." Hai chữ, bên tai chính là nghênh đón một tiếng vang "Bốp" thật lớn.

Bàn tay của Mộ Lam Yên đánh vào trên mặt đối phương mới vừa rơi xuống, tất cả mọi người tại chỗ cũng trừng lớn mắt nhìn Tất Ngôn Nam kinh ngạc đầy mặt.

"Năm nay ngươi bao nhiêu tuổi rồi? Chơi vui như vậy sao?" Giọng của Mộ Lam Yên có chút vang, nghẹn đỏ mặt, hung ác nhìn chằm chằm Tất Ngôn Nam.

"Ta. . . . . ." Đối phương có chút cứng họng, còn chưa nghĩ ra ứng đối ra sao, một bàn tay khác của Mộ Lam Yên lại đã rơi xuống.

Cực khổ của một đời trước chính là nam nhân trước mắt này vô cớ tạo thành. Giờ phút này Mộ Lam Yên đánh hai bàn tay, mặc dù tay đau nhưng trong lòng lại là sảng khoái khác thường! Ngay lúc nàng vung tay phải lên chuẩn bị đánh cái thứ ba, cánh tay nâng lên chợt bị Tư Không Thận đột ngột chặn lại.

Đôi mắt Mộ Lam Yên ửng đỏ, có chút không hiểu ngẩng đầu nhìn về đối phương: "Buông tay, ta muốn thù mới nợ cũ cùng tính một lượt!"


Đã sửa bởi Trang bubble lúc 24.04.2019, 19:31.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Trang bubble về bài viết trên: antunhi
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 117 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: ..LamThiên.., fewfew, Google [Bot], Ib_lp7yrs, kimi1211, Lala1299, macmet, MacSongVy, Megumi Anh, Miyaki Yuuki, Ng. H. Nâu Nâu, nguyenkimhoa, Q.anh và 285 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại - Quân nhân] Sếp dè dặt một chút! - Quả Đào Lạc Đường

1 ... 96, 97, 98

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sủng yêu Bí mật của bà xã - Phi Yến Nhược Thiên

1 ... 30, 31, 32

[Hiện đại] Bà xã anh chỉ thương em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 145, 146, 147

4 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

5 • [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu

1 ... 90, 91, 92

6 • [Hiện đại] Hứa với em mười năm tình thâm - Tây Tây Tiểu Lâu

1 ... 19, 20, 21

7 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 193, 194, 195

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ không làm phi - Đường Quả

1 ... 37, 38, 39

9 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 160, 161, 162

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

11 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

12 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 195, 196, 197

13 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

14 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 124, 125, 126

15 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 106, 107, 108

16 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

17 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 126, 127, 128

18 • [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

1 ... 65, 66, 67

19 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 12, 13, 14

20 • [Cổ đại] Sư phụ quá mê người đồ đệ phạm thượng! - Khinh Ca Mạn

1 ... 66, 67, 68



Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 801 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 1
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 761 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 1
Shop - Đấu giá: ciel99 vừa đặt giá 461 điểm để mua Hộp quà gấu bông
Shop - Đấu giá: ciel99 vừa đặt giá 299 điểm để mua Ác quỷ 1
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 801 điểm để mua Mề đay đá Garnet 1
Snow cầm thú HD: ~~~
Nminhngoc1012: :(
Nminhngoc1012: Mấy cái nhẫn của chị đâu ròy
TranGemy: hoặc có thể là vì hem có điểm để đấu đó chế
Tuyền Uri: =.= diễn đàn vắng tới mức, có 1 mình êm đấu giá :lol:
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 342 điểm để mua Kawaii Doggie
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Kẹo mút 2
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 366 điểm để mua Chuột mắc kẹt
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 291 điểm để mua Cậu bé vs đàn guitar
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Heo vũ công
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Chìa khóa tình yêu
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 248 điểm để mua Headphone đen
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 224 điểm để mua Ghế bố
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 688 điểm để mua Nhẫn ngọc trai
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Cặp đôi người tuyết
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 384 điểm để mua Chuồn chuồn Citrine
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 356 điểm để mua Nữ hoàng 3
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 822 điểm để mua Ngọc xanh 3
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 240 điểm để mua Chuông vàng
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 781 điểm để mua Ngọc xanh 3
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Tiểu Ly Ly
Shop - Đấu giá: Hạ Tịch Nguyệt vừa đặt giá 554 điểm để mua Hamster tham ăn
Shop - Đấu giá: ༄༂Tuyền Uri༂࿐ vừa đặt giá 389 điểm để mua Xe hoa
Shop - Đấu giá: ༄༂Tuyền Uri༂࿐ vừa đặt giá 230 điểm để mua Giày da cho nam
Shop - Đấu giá: zinna vừa đặt giá 310 điểm để mua Heo cầm lửa

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.