Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 25 bài ] 

Chiêu Tài - Chu Tiểu Man

 
Có bài mới 06.05.2017, 22:47
Hình đại diện của thành viên
Thành viên xuất sắc
Thành viên xuất sắc
 
Ngày tham gia: 08.03.2016, 09:44
Bài viết: 7860
Được thanks: 3313 lần
Điểm: 10.18
Có bài mới [Đam mỹ - Cổ đại] Chiêu Tài - Chu Tiểu Man - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chiêu Tài

Tác giả: Chu Tiểu Man

Chuyển ngữ: Fynnz với sự giúp đỡ của QT

Thể loại: 1×1, ấm áp, ngọt ngào, cổ trang, mèo yêu, thần tiên, mỹ thực.

Tình trạng: 36 chương (hoàn)

Nguồn: https://fynnz.wordpress.com/m%e1%bb%a5c ... chieu-tai/


Giới thiệu:

Câu chuyện về một con mèo yêu trộm cá không thành, bị ép bức làm tiểu cu li.


Chương 1


Chiêu Tài nằm sấp trên hàng rào giậu, cái đầu tròn vo kề sát nhánh cây, mặc kệ khuôn mặt bị ép đến mức biến dạng. Cái mũi xinh xắn của hắn giật giật, đôi mắt của kẻ trộm xuyên thấu qua khe hở của nhánh cây mà nhìn vào bên trong.

Bên trong một khu vườn nhỏ có đặt một cái thùng gỗ, có vài con cá đang thỏa thích bơi qua bơi lại.

Cá!

Đôi mắt của Chiêu Tài sáng rực, móng vuốt bé tẹo mũm mĩm xoa xoa cái bụng dẹp lép.

Ta muốn ăn!

Trong vườn rất im ắng, không có một bóng người.

Chiêu Tài che miệng cười trộm vài tiếng, hạ thấp cái mông, hai chân sau mạnh mẽ nhún một cái, bốn chân bay vút qua hàng rào giậu, rốt cục lộn một vòng nhảy vào bên trong.

Chiêu Tài rơi một cái bịch xuống đất, sau đó tiểu tử kia nhe răng chạy đến trước thùng gỗ rồi giơ chân lên, móng vuốt xòe ra, nhanh nhẹn chụp vào bụng con cá, xiên qua con cá rồi đưa vào mồm.

Chỉ chốc lát sau, phụt phụt hai cái, hết thảy xương cá liền bị Chiêu Tài nhổ ra một cách ngăn nắp.

Ăn như hổ đói hết một con cá, không kịp nhấm nháp hương vị của nó. Dù sao trong thùng còn rất nhiều cá, Chiêu Tài thong thả xòe móng ra tiếp, tính bắt thêm một con để chậm rãi nhấm nháp.

Con vừa rồi là để lót dạ, hiện tại mới thực chất là ăn.

Chiêu Tài bất chấp đất cát, hắn quỳ rạp xuống đất, hai chân trước vớt lấy con cá vừa ngoi đầu lên, vui vẻ vươn đầu lưỡi màu hồng nhạt ra, nghiêng đầu liếm thân con cá.

Vừa liếm hai cái liền bị người nào đó túm lấy phần da lông trên cổ mà xách lên.

Trời, trời ơi! Người này đến đây từ bao giờ thế, vì sao hắn chẳng nghe thấy bất kỳ động tĩnh nào vậy?

Chiêu Tài kinh ngạc trợn to mắt, hai chân trước bất động mà cứ khư khư ôm lấy con cá lớn.

Tiễn Cơ câu cá trở về, thật sự rất khát nước, đem thùng cá đặt ở ngoài sân, định uống một miếng nước, sau khi lau mặt thì đem thùng cá vào nhà.

Con lớn thì đem ra chợ bán, con nhỏ thì lưu lại ăn. Tiễn Cơ tính toán xong xuôi, vừa đẩy cửa ra thì liền nhìn thấy một con mèo tam thể nhỏ đang vui mừng ôm lấy con cá lớn nhất mà liếm láp, ở bên cạnh con mèo nhỏ có một bộ xương cá đã được xử lý gọn gàng.

Tên tiểu tặc đáng chết này, dám lẻn vào nhà hắn mà ăn trộm!

Tiễn Cơ sải bước dài tiến đến, xem chuẩn vị trí, sau đó bắt được con tặc miêu này.

“Tiểu tặc từ đâu mà đến?”

Chiêu Tài vội đáp lại, “Ta không phải tiểu tặc!”

“Biết nói hả?” Tiễn Cơ nheo mắt lại, “Chẳng lẽ là mèo yêu?”

Chiêu Tài luống cuống giơ hai chân trước bụm miệng lại, móng vuốt buông ra, cá lập tức rơi xuống đất.

“Cá của ta!”

Tiễn Cơ nhanh tay lẹ mắt, lập tức bắt được con cá đang rơi xuống đất rồi ném vào thùng gỗ khiến vô số giọt nước bắn tung tóe, hắn sửa lời, “Là cá của ta.”

Con cá từ trên miệng của Chiêu Tài tìm được đường sống trong chỗ chết, sau khi bị ném vào thùng nước thì liền chui xuống dưới đáy để lẩn trốn.

Cá đến miệng lại để vuột mất, Chiêu Tài nổi giận đùng đùng, hung hăng trừng mắt nhìn Tiễn Cơ.

“Trừng mắt nhìn ta làm gì?” Tiễn Cơ đá đá bộ xương cá dưới đất, “Ngươi ăn cá của ta, ta còn chưa tính sổ với ngươi đó.”

Chiêu Tài vặn vẹo thân thể, muốn nhảy xuống từ trên tay của Tiễn Cơ, cố sức một lúc lâu cũng không làm nên chuyện gì, đành phải dùng tư thế mất tự nhiên, ngửa đầu nói, “Biết ta là ai hay không? Ngươi dám tính sổ với ta nữa hả!”

“Ta mặc kệ ngươi là ai, trộm cá của ta thì phải đền tiền.”

“Nhân loại ngu xuẩn, ngươi có nhìn thấy miêu đại tiên nào xài tiền hay không?”

Tiễn Cơ hừ lạnh một tiếng, “Không có tiền? Lấy thịt ra đền!” Nói xong liền mang Chiêu Tài vọt vào trù phòng.

Con dao phay bóng loáng đặt trên thớt, Chiêu Tài run cầm cậm nói, “Ngươi….ngươi đừng hù ta sợ nha!”

“Ta không có rảnh mà đi hù dọa ngươi!” Tiễn Cơ cầm dao lên, khoa tay múa chân lên cổ của Chiêu Tài.

Chiêu Tài sợ đến mức bốn chân mềm nhũn, may mắn vẫn bị Tiền Cơ nắm lấy cái gáy nên không bị ngã xuống đất, dù sao thì chuyện này cũng rất mất mặt.

Chiêu Tài liên tiếp rụt lui cổ, con dao trên tay của Tiễn Cơ tiến lên một lóng tay thì Chiêu Tài liền lui ra hai lóng tay, cho đến khi lui đến mức tận cùng không còn đường thối lui thì hắn mới run rẩy cầu xin tha thứ, “Anh, anh hùng! Mọi chuyện có thể thương lượng mà!”

Một tiếng anh hùng làm cho Tiễn Cơ rất là hưởng thụ, cầm lấy con dao lui ra một chút, “Không có tiền, lại không chịu lấy thịt bồi thường, vậy làm đầy tớ đền bù.”

Mặc kệ người này muốn nói cái gì cũng được, chỉ cần buông hắn ra thì hắn sẽ lập tức co giò bỏ trốn mất dạng.

Đôi mắt của Chiêu Tài lắm la lắm lét, ánh mắt xảo quyệt hơi lướt qua, lập tức đồng ý.

Nhân loại ngu xuẩn, meo meo ha ha ha.

Tiễn Cơ thấy Chiêu Tài đồng ý thì liền đặt dao xuống thớt.

Chiêu Tài kích động thầm kêu ngao ngao trong bụng: Mau buông tay ra!

Ai ngờ Tiễn Cơ đột nhiên nhấc Chiêu Tài lên, một người một mèo cùng nhìn nhau, Tiễn Cơ cất lên một câu nghi ngờ, “Ta dựa vào cái gì để tin tưởng ngươi?”

Chiêu Tài luống cuống kêu meo meo hai tiếng, mụ nội nó, người này cũng không phải ngu xuẩn, hiện tại nên làm cái gì bây giờ?

Tiễn Cơ đợi một hồi lâu mà vẫn không thấy Chiêu Tài đáp lời, hắn chăm chú nhìn Chiêu Tài, thấy ánh mắt của đối phương trốn tránh thì liền nói, “Cái tên tiểu tặc này, mới vừa rồi là ngươi định lừa gạt ta đúng không!”

Chiêu Tài kháng nghị một cách thiếu tự tin, “Ta…..không có a!”

Tiễn Cơ hoàn toàn không tin Chiêu Tài, hắn lấy một sợi dây thừng mỏng màu đỏ quấn vài vòng lên cổ của Chiêu Tài.

Chiêu Tài kinh hoảng nói, “Ngươi muốn siết cổ ta hả!”

Tiễn Cơ liếc mắt một cách khinh thường, “Siết cổ ngươi thì ai làm đầy tớ cho ta?”

Chiêu Tài gật gật đầu, “Ừ, cũng đúng.”

Tiễn Cơ thắt dây lại rồi chậm rãi nói, “Sợi dây này là mấy hôm trước có một thầy tướng số tặng cho ta, nói là vài bữa nữa sẽ dùng để đối phó với một con yêu quái không nghe lời, lúc ấy ta còn buồn bực trong lòng, hiện tại xem ra thầy tướng số kia nói rất chính xác a.”

Chiêu Tài tức giận đến mức nhe cả hàm răng, thằng tướng số nào vậy? Nếu để cho miêu đại tiên ta mà biết thì sẽ cắn chết ngươi luôn!

Tiễn Cơ nhéo miệng của Chiêu Tài, làm cho hắn phát ra vài tiếng trách móc, “Mau thề đi.”

Chiêu Tài hoang mang kêu meo meo vài tiếng, “Thề cái gì?”

“Nói là từ hôm nay trở đi ngươi chính là đầy tớ của Tiễn Cơ ta.” Tiễn Cơ đột nhiên nhớ đến cái gì đó cho nên liền hỏi, “Ngươi có tên không?”

“Ta là miêu đại tiên, không phải miêu trần gian, đương nhiên là có tên.”

“Đừng nói nhảm nữa, tên gọi là gì?”

Chiêu Tài cũng không phải một con miêu thuần sắc. Trên đầu của hắn là màu trắng như tuyết, lỗ tai màu da cam, đỉnh đầu có một nhúm lông vàng, tựa như đội mũ quả dưa lên đầu, lông trên người phần lớn màu trắng, có vài đốm màu vàng, phần đuôi chủ yếu là màu vàng, có vài vòng màu trắng xen kẽ.

“Chiêu Tài!” Chiêu Tài dương dương tự đắc nhếch cái đầu tròn vo lên, khoe ra cái mũ màu vàng trên đỉnh đang rung rung, rất là khả ái.

“Nghe cái tên cũng có vẻ may mắn.” Tiễn Cơ xoa xoa cái mũ màu vàng trên đầu của Chiêu Tài rồi tiếp tục nói, “Từ hôm nay trở đi, ngươi Chiêu Tài chính là đầy tớ của Tiễn Cơ ta, chỉ khi nào được sự đồng ý của ta thì ngươi mới có thể rời đi, nếu tự tiện bỏ trốn thì cả đời không có cá ăn!”

“Như vậy thì độc ác quá đi!”

“Không độc thì ngươi sẽ chơi xấu.”

Chiêu Tài uất ức mà hít hít cái mũi, tức giận nhưng lại không dám nói gì, ngoan ngoãn lặp lại lời của Tiễn Cơ, “Từ hôm nay trở đi, ngươi Chiêu Tài chính là đầy tớ của Tiễn Cơ ta, chỉ khi nào được sự đồng ý của ta thì ngươi mới có thể rời đi, nếu tự tiện bỏ trốn thì cả đời không có cá ăn!”

Tiễn Cơ cốc vào đầu của hắn một cái, “Sửa lại xưng hô cho ta.”

Chiêu tài kêu đau vài tiếng meo meo, rầm rì một chút, không cam lòng mà lên tiếng, “Từ hôm nay trở đi, ta Chiêu Tài chính là đầy tớ của Tiễn Cơ ngươi, chỉ khi nào được sự đồng ý của ngươi thì ta mới có thể rời đi, nếu tự tiện bỏ trốn thì cả đời không có cá ăn!”

Nói xong lời cuối cùng, Chiêu Tài cực kỳ bi thương, trong khi Tiễn Cơ lại không ngừng cười trộm.

Kỳ thật căn bản không có chuyện thầy tướng số này nọ, đều là hắn tự biên tự diễn, lừa gạt con mèo yêu đầu óc thơ ngây này.

Một lời nói dối lừa được một tên đầy tớ, vụ buôn bán này thật sự đáng giá!

………..

P/S: ^o^ em mèo ngố ngố mà khoái cãi :D, là mèo tiên đó, vậy mà ngốc quá chừng :>, dù sao anh Tiễn cũng đâu phải hạng xoàng (ta ko gọi anh Ki đâu =)), nghe giống kiki nhà ta quá)

À, mèo chiêu tài ở Trung quốc được sử dụng trong phong thủy vì nó thuộc dạng linh thú cát tường, dùng để chiêu nạp tài lộc ^^. Còn bên Nhật thì nó giống mấy con mèo hay ngoắc 1 cái tay để vẫy khách ấy ^^





Đã sửa bởi Cửu Thiên Vũ lúc 13.05.2017, 08:40.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 13.05.2017, 07:48
Hình đại diện của thành viên
Thành viên xuất sắc
Thành viên xuất sắc
 
Ngày tham gia: 08.03.2016, 09:44
Bài viết: 7860
Được thanks: 3313 lần
Điểm: 10.18
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Chiêu Tài - Chu Tiểu Man - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 2

Đã buộc dây đỏ, cũng đã lập lời thề, Tiễn Cơ không sợ Chiêu Tài chơi xấu mà bỏ trốn, hai tay ném một phát, quăng Chiêu Tài xuống đất.

Chiêu Tài vững vàng đáp bốn chân trên mặt đất, nâng lên móng vuốt để gãi gãi cần cổ, hắn vẫn không quen trên cổ vô duyên vô cớ lòi ra thêm một cái gì đó.

Tiễn Cơ đi ra khỏi trù phòng, nhấc thùng gỗ đặt lên chiếc bàn tròn bằng đá ở bên dưới giàn hoa trong vườn.

Chiêu Tài đi theo hắn, nhảy lên bàn tròn, đặt mông ngồi bên cạnh thùng nước, thò đầu nhìn vào bên trong.

Tiễn Cơ đẩy đầu mèo ra, “Hút nước miếng của ngươi vào mồm đi.”

Chiêu Tài buồn bực vươn đầu lưỡi, liếm một vòng quanh môi, chỉ còn sót lại một chút mùi cá.

Tiễn Cơ lấy một cái chậu lớn đem lại đây, đem tất cả cá trong thùng gỗ đổ ra chậu. Sau đó múc một nửa thùng nước đặt kế bên, hắn chọn lấy một con cá lớn bỏ lại vào thùng gỗ.

Chiêu Tài ở một bên thèm ăn muốn chết nhưng không dám ăn vụng cũng không dám chảy nước miếng.

Hôm nay Tiễn Cơ câu được nhiều cá nhưng đều là cá nhỏ, cá lớn không nhiều lắm, lại bị Chiêu Tài ăn mất một con, còn một con vẫn lưu lại dấu răng của Chiêu Tài ở trên thân, Tiễn Cơ cẩn thận đếm đếm, chỉ còn lại ba con cá lớn.

Tiễn Cơ cầm lấy con cá đã bị Chiêu Tài cắn, do dự một lúc lâu, rốt cục cũng không bỏ vào thùng gỗ.

Tầm mắt của Chiêu Tài vẫn dán chặt lên người của con cá có dấu răng của hắn, hiện tại lại thấy Tiễn Cơ không bỏ cá vào thùng gỗ thì hai mắt của hắn liền sáng ngời, vươn ra tiểu móng vuốt trắng nõn mà nói, “Con cá này cho ta đi.”

Tiễn Cơ mỉm cười với hắn, Chiêu Tài dựng thẳng cái đuôi lên, lắc qua lắc lại để lấy lòng.

Tiễn Cơ nói, “Nằm mơ hả!”

Cái đuôi bé nhỏ lập tức cụp xuống, ỉu xỉu đặt trên bàn.

“Con lớn nhất đã bị ngươi ăn mất, còn muốn cái gì nữa?”

Chiêu Tài uất ức nói, “Ta chưa ăn no mà.”

Tiễn Cơ xách thùng gỗ đặt vào trong trù phòng rồi lại đi ra, trong tay cầm theo một con dao, “Ta thấy ngươi cũng không lớn thế mà ăn nhiều vậy.”

Chiêu Tài nhìn thấy con dao thì lông trên người đều dựng thẳng cả lên, “Đã ba ngày rồi ta chưa được ăn, nếu không thì cũng không đến nhà của ngươi để trộm cá đâu.”

Tiễn Cơ lấy cá ra khỏi chậu rồi đặt lên bàn, cầm lấy con dao cạo qua cạo lại trên bụng cá, “Vì sao ba ngày rồi mà chưa được ăn?”

Chiêu Tài thấy Tiễn Cơ không phải lấy dao để đối phó với mình thì bộ lông dựng đứng mới vừa rồi liền rũ xuống trở lại, hắn thở dài một hơi, “Nói đến thì rất dài.”

“Vậy chậm rãi mà nói.” Dù sao đánh vẩy cá cũng mất rất nhiều thời gian, Tiễn Cơ vẫn rảnh rỗi để nghe Chiêu Tài nói. fynnz.wordpress.com

Chiêu Tài ặc một tiếng rồi nói qua loa cho có lệ, “Việc này nói hai ba câu thì không thể nói rõ được đâu.”

Tiễn Cơ cười nhạo hắn, “Ngươi chỉ là một con mèo yêu, làm gì mà có nhiều chuyện để nói như vậy!?”

Chiêu Tài đứng thẳng người, giơ móng vuốt lên, sửa lời Tiễn Cơ một cách khoa trương, “Là miêu đại tiên!”

“Ngươi đó hả? Ngay cả bụng cũng không được ăn no mà còn tự xưng là miêu đại tiên?” Tiễn Cơ chỉ vào mũi của Chiêu Tài rồi cười ha ha, “Đừng có bày đặt ta đây, làm cho miêu tộc của các ngươi bị mất thể diện.”

Nói đến mất thể diện thì Chiêu Tài giống như bị cái gì đó đâm vào người mà nhói đau, hắn ngửa đầu tru lên meo meo meo meo meo cả buổi không ngừng.

Tiễn Cơ nhìn thấy vẻ mặt bi phẫn cùng tiếng kêu thê thảm của Chiêu Tài thì liền tự mình kiểm điểm một chút, có phải vừa rồi quá nặng lời hay không, làm tổn thương đến tự tôn của con mèo con này.

Hắn còn chưa kịp mở miệng trấn an thì Chiêu Tài đã đình chỉ tiếng kêu trước, mềm nhũn nằm phịch xuống bàn, “Ngươi nói đúng, từ nay về sau ta không thể làm cho miêu tộc bị mất thể diện được.”

Chiêu Tài làm Tiễn Cơ mờ mịt không biết chuyện gì vừa xảy ra, hắn lôi ruột cá ra khỏi bụng rồi vứt xuống đất, nghĩ thầm trong lòng: Hú hét đến độ hết buồn luôn sao.

Chiêu Tài ngửi mùi cá trong không khí, nhìn vào chậu nước, lại nhìn xuống mặt đất. Đói bụng đến mức không còn sức lực, hắn suy nghĩ một chút, sau đó nhảy xuống bàn, định đi ăn ruột cá.

Hai tay của Tiễn Cơ rất bẩn, không tiện nhấc Chiêu Tài lên, vì vậy liền giơ chân ngăn cản, “Ngươi muốn làm gì?”

“Ăn cái đó chứ làm gì nữa.” Chiêu Tài ngưỡng lên cái đầu tròn vo một cách tội nghiệp, “Không cho ta ăn cá, chẳng lẽ thứ mà ngươi vứt bỏ cũng không thể cho ta hay sao?”

Rõ ràng là mặt mèo nhưng Tiễn Cơ lại có thể nhìn thấy bộ dáng muốn khóc của Chiêu Tài, nghĩ rằng con mèo con này cũng không dễ dàng, bị mình lừa mà cũng không phát hiện được, vì vậy liền giận dữ nói, “Nếu ngươi đã làm đầy tớ cho ta thì đương nhiên ta sẽ phụ trách một ngày ba bữa cho ngươi.”

Chiêu Tài lập tức lúng túng, “Vậy ta ăn cái gì?”

Tiễn Cơ chỉ vào mấy con cá nhỏ đã được đánh vẩy sạch sẽ rồi nói, “Đêm nay ăn cá, chờ ta làm xong rồi ngươi cùng ăn với ta.”

Chiêu Tài nhảy lên bàn, ung dung bước qua, lại gấp gáp đến độ vươn ra móng vuốt sáng bóng được giấu bên dưới lớp đệm thịt mềm mại, nước miếng chảy dài cả mồm, “Không cần phiền phức, ăn sống cũng được mà.”

“Muốn ăn sống thì ăn cái thứ ở dưới đất cho ta!”

Cá và ruột cá, so sánh hai thứ, Chiêu Tài lại là con mèo con kén cá chọn canh, thà rằng chờ thêm một chút chứ không muốn ăn ruột cá.

Tiễn Cơ nói, “Nếu ngươi đã đi theo ta thì phải tuân theo quy củ của con người.”

Chiêu Tài liếm móng vuốt của mình cho đỡ thèm rồi trả lời qua loa, “Ừ.”

“Ngươi có thể nói, vậy có thể biến thành người hay không?”

Lỗ tai của Chiêu Tài giật giật, dáng điệu nghênh ngang, vốn định nói ta là miêu đại tiên thì đương nhiên có thể, nhưng vừa nghĩ đến chuyện mất thể diện thì liền rụt trở về, chỉ gật đầu nói, “Biết.”

“Vậy biến xem thử.”

Chiêu tài meo meo một tiếng rồi nhảy xuống bàn, biến thành một thiếu niên tuấn tú, bộ dáng của nhân loại khoảng chừng mười bảy mười tám tuổi. Làn da trắng như tuyết, mái tóc dài dùng trâm cài tóc màu vàng để bó buộc, mặc hoa phục màu vàng, sợi tơ hồng như ẩn như hiện trên cổ, quả thật có tám chín phần tương tự hình thái của con mèo con.

Chiêu tài giật giật cổ, dùng tay nới lỏng sợi dây đỏ ra một chút.

“Bề ngoài không tệ.” Tiễn Cơ chỉ vào bãi rau ở góc vườn rồi nói, “Đi hái cho ta hai cây củ cải lại đây.”

Chiêu Tài nghe lời gật đầu, vui vẻ chạy đến vườn rau mà hái cây củ cải.

“Cẩn thận đừng giẫm nát đồ ăn của ta!”

Chờ Chiêu Tài hái xong củ cải, Tiễn Cơ lại chỉ hắn đi rửa sạch, những việc đơn giản như vậy thì Chiêu Tài đều làm được.

Chiêu Tài đi qua đi lại khu vườn nhỏ, mỗi lần đi ngang qua bàn đá lại nhịn không được mà nhìn vào trong chậu vài lần, sợ Tiễn Cơ thừa dịp lúc hắn không chú ý mà ăn vụng cá.

Tiễn Cơ cầm lấy mấy con cá đã được rửa sạch sẽ đi vào trù phòng, Chiêu Tài một tay cầm củ cải trắng một tay cầm củ cải đỏ, đắc ý đi theo sau lưng Tiễn Cơ, “Tối nay ăn cái gì?”

“Cá kho củ cải.”

Không đợi Tiễn Cơ nói hết thì đã nghe Chiêu Tài hét lớn, “Ta thích ăn!”

“Ngươi ăn rồi hả?”

Chiêu Tài lắc đầu.

Tiễn Cơ buồn bực nói, “Vậy làm sao ngươi biết là ngươi thích ăn?”

Chiêu Tài nuốt nước miếng, cười nói một cách ngây ngô, “Cá làm gì cũng ngon hết.”

Tiễn Cơ bị hắn chọc cho mỉm cười, “Đi ra ngoài, rẽ sang tay trái, gọi Phó Quyền ở nhà kế bên lại đây ăn cơm, nói với hắn đêm nay bên nhà của ta có nhiều đồ ăn, bảo hắn khỏi làm.”

Nhiều thế nào thì ta cũng ăn hết được mà!

Chiêu Tài lén lút nhìn trộm Tiễn Cơ một cái, nhìn Tiễn Cơ đang thái củ cải, hắn cảm thấy làm một đầy tớ thật sự là điều tuyệt vời nhất.

………………..

P/S: hô hô, làm cu li quá tuyệt chứ còn gì nữa, có cu li nhà nào được chủ nấu ăn cho không?


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 13.05.2017, 07:50
Hình đại diện của thành viên
Thành viên xuất sắc
Thành viên xuất sắc
 
Ngày tham gia: 08.03.2016, 09:44
Bài viết: 7860
Được thanks: 3313 lần
Điểm: 10.18
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Chiêu Tài - Chu Tiểu Man - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 3+4

Chiêu Tài đứng trước nhà của Phó Quyền, hai tay co lại rồi cào lên cánh cửa, âm thanh kén két làm cho người ta sởn gai ốc.

Phó Quyền bị tiếng gõ cửa đặc thù làm cho da đầu run rẩy, ngay cả sách cũng không kịp buôn mà đã vội vàng chạy đi mở cửa.

Chiêu Tài cào đến mệt mỏi, hắn buông một tay xuống, làm cho bàn tay còn lại tiếp tục quơ quào, đến khi cửa mở ra, tay của hắn vẫn còn duy trì ở tình trạng co lại, suýt nữa đã cào trúng mặt của Phó Quyền.

Sau khi Phó Quyền thấy rõ người đến thì liền ngây người một chút, “Không biết các hạ tìm ai?”

“Tìm Phó Quyền.” Chiêu Tài nạy vụn gỗ ở trong móng tay ra, trả lời mà không hề ngẩng đầu lên.

“Ta chính là Phó Quyền.”

“Tiễn Cơ bảo đêm nay ngươi đi qua dùng bữa tối.” Chiêu Tài nói xong liền xoay người rời đi, đi được hai bước thì lại lui về, cũng may Phó Quyền vẫn chưa đóng cửa lại. Chiêu Tài nhìn Phó Quyền một chút, vẻ mặt thần bí mà tiến đến trước mặt Phó Quyền, sau đó giơ lên một tay che miệng lại rồi nói thầm, “Ngươi có ăn hay không?”

“Ý của huynh đài là sao?”

Dùng từ một cách nho nhã, Chiêu Tài nghe xong liền cảm thấy mất kiên nhẫn, “Ý là hỏi ngươi có ăn nhiều hay không đó?”

Phó Quyền vội đáp, “Không nhiều lắm, không nhiều lắm.”

“Vậy là tốt rồi.” Chiêu Tài vừa lòng gật đầu, không thể nạy ra vụn gỗ, hắn liền dùng răng cắn bớt móng tay.

Tiễn Cơ vừa kho cá xong, đổ nước dùng vào nồi, sau đó đem củ cải bỏ vào bên trong, Chiêu Tài vừa cắn móng tay vừa quay về.

“Gọi Phó Quyền hay chưa?”

Chiêu Tài thò đầu vào nồi để ngửi mùi cá, “Đã gọi.”

“Ừ.”

“Tiễn Cơ, cái tên Phó Quyền nói chuyện rất kỳ lạ.”

“Làm sao mà kỳ lạ?”

Chiêu Tài chà xát cánh tay, toàn thân ưỡn ẹo một cách mất tự nhiên, “Nghe hắn nói chuyện mà không hiểu sao cứ thấy lông tay lông chân dựng đứng cả lên.”

“Hắn là một người rất đức hạnh.” Tiễn Cơ mỉm cười rồi đậy nấp nồi lại, đem khăn nhét vào mặt của Chiêu Tài, “Đi ra ngoài dọn bàn cho ta, sau đó lấy ba đôi đũa và ba cái chén mang lên.”

Chiêu Tài cầm lấy cái khăn, “Vì sao ngươi không làm?”

Tiễn Cơ hung hăng nói, “Cái gì cũng bắt ta làm thì ta cần đầy tớ để làm gì?”

Chiêu Tài lưu luyến không chịu rời nồi cá, “Ta muốn ăn!”

Tiễn Cơ cầm lấy cái giá gõ đầu Chiêu Tài một chút, “Không làm thì sẽ không có ăn!”

“Ta đói bụng mà.”

“Chỉ có một mình ngươi bị đói chắc?”

Chiêu Tài thấp giọng nói thầm, “Ai biết ngươi có ăn vụng hay không.”

Tiễn Cơ giơ dao lên rồi đập bẹp mấy tép tỏi đặt trên thớt, “Còn nói nữa hả?”

Chiêu Tài sợ đến mức hai chân muốn nhũn ra, không tình nguyện, miệng thì rầm rì, mặt thì nhăn nhó mà rời đi. Làm xong việc do Tiễn Cơ phân phó, hắn chống cằm, nâng mặt, ngắm sao ngắm trăng, chờ đến giờ ăn cơm.

Cuối cùng Tiễn Cơ cũng làm xong cơm, cá kho củ cải được múc ra tô lớn! Củ cải đỏ tươi lấp đầy trên mình cá, Chiêu Tài chỉ ngửi mùi thì nước miếng đã giàn giụa.

Tiễn Cơ bưng tô cá kho đặt lên cái bàn đá ở trong vườn rồi nói với Chiêu Tài, “Bảo với Phó Quyền là cơm làm xong rồi, kêu hắn đến đây.”

Chiêu Tài nhìn chằm chằm vào tô cá kho, đôi mắt trong suốt sáng rực, hắn mất hồn mất vía mà nói, “Chờ, chờ một chút đã hẳn đi.”

“Chờ cái gì mà chờ?” Tiễn Cơ nhìn thấy bộ dáng không có tiền đồ của Chiêu Tài thì liền nổi giận, đẩy ra cái đầu của hắn, “Thức ăn sắp nguội rồi kìa.”

Bỗng nhiên vang lên một giọng nói, “Không cần kêu, Tiễn Cơ huynh, làm phiền huynh rồi, tiểu đệ đã đến đây.”

Tiễn Cơ hừ lạnh một tiếng, “Phía trước thì nhô ngực ra, phía sau thì chu mông như con vịt! Phó Quyền, ngươi mà còn gọi ta như vậy thì ta sẽ lập tức vọt vào nhà của ngươi rồi xé hết sách của ngươi cho xem!”

Phó Quyền khẩn trương xua tay nói, “Trong sách có kho tàng, không thể xé, không thể xé.”

Còn tưởng người này yêu sách, không ngờ lại là hạng người tham tài. Ấn tượng của Chiêu Tài đối với Phó Quyền nhất thời bị sụp đổ.

Phó Quyền ngồi xuống ghế, đối diện với Chiêu Tài, “Vị tiểu huynh đệ này là?”

Tiễn Cơ tự múc cho mình một bát cơm lớn, miệng thì giành nói, “Hắn gọi là Chiêu Tài, là đầy tớ mà ta mới tìm về.”

Phó Quyền gật đầu ra vẻ hiểu rõ, sau đó chắp tay nói, “Hóa ra là Chiêu Tài huynh, hạnh ngộ hạnh ngộ.”

Chiêu Tài vừa mới bỏ củ cải vào miệng thì suýt chút nữa đã phun đầy mặt của Phó Quyền, hắn lau lau khóe miệng dính nước kho, “Ta không dám nhận, ngươi cứ gọi ta là Chiêu Tài.”

Nói xong liền cắm một chiếc đũa vào tô cá, đến khi cầm lên thì mặt trên đều là củ cải.

Mới nấu xong cho nên củ cải rất nóng, lúc trước Chiêu Tài ăn vụng một miếng, ngoại trừ đầu lưỡi bị phỏng thì không có cảm giác gì khác. Hiện tại gió đêm thổi hiu hiu, thức ăn đã nguội đi không ít, chỉ còn ấm ấm, thật sự thích hợp với nhiệt độ mà hắn có thể ăn được.

Chiêu Tài vui vẻ cười rộ lên, tuy rằng không gắp được thịt cá nhưng củ cải thấm nước cá cho nên không hề thua kém thịt cá.

Chiêu Tài đã phải dùng hết sức để nhổ lên củ cải cắm chặt dưới đất, cứ tưởng là rất khó nuốt, không ngờ chỉ trong chốc lát lại được Tiễn Cơ làm ra một tô cá mềm ngọt như thế. Hắn căn bản không cần dùng răng để cắn, chiếc đũa chỉ cần nhẹ nhàng ghim qua một cái, sau đó củ cải liền rơi vào miệng của mình.

Chiêu Tài tiếp tục đem chiếc đũa cắm vào tô cá, đong đưa cái đầu bé nhỏ, thỏa mãn lắc chiếc đũa sang trái lại sang phải, cũng không ngại chóng mặt.

Trong vườn chỉ nghe thấy tiếng rột rột phát ra từ miệng của hắn, không quá bao lâu thì củ cải ở mặt trên tô cá đều bị tiêu diệt sạch sẽ.

Tiễn Cơ vốn định nhắc nhở hắn hai ba câu nhưng sau đó lại nhớ đến Chiêu Tài đã ba ngày chưa ăn cơm, vì vậy tạm thời không làm khó hắn.

Con cá được kho chín cho nên thân mình có màu nâu vàng, Chiêu Tài chưa từng ăn cá chín, mèo như bọn họ đều là bắt xong thì ăn liền, đâu có phiền phức như nhân loại. Nay trước mặt bày ra một con cá xa lạ khiến cho đôi đũa của Chiêu Tài bỗng nhiên trở nên do dự.

Tiễn Cơ đã ăn xong một con cá nhỏ, thấy Chiêu Tài chậm chạp không động đậy đôi đũa, “Sao vậy, không thích ăn cá kho à?”

Chiêu Tài ngơ ngác hỏi, “Cá kho là gì?”

“Dùng nước tương để nấu gọi là kho, nước kho chính là nước hầm, còn có cách khác là hấp, như thế nào, ngươi chưa ăn bao giờ à?”

Chiêu Tài lắc đầu, “Có nhiều cách làm như vậy sao?”

Tiễn Cơ hỏi ngược lại, “Ngươi tưởng thế nào?”

“Ta chỉ biết ăn sống.”

“Ăn sống?” Phó Quyền kinh ngạc nói, “Chiêu Tài….”

Từ huynh chưa kịp phát ra đã bị Chiêu Tài trừng mắt, Phó Quyền liền im bặt, sau đó nói tiếp, “Làm sao có thể ăn?”

Tiễn Cơ gắp một con cá nhỏ vào bát của Chiêu Tài rồi nói, “Hắn là mèo yêu, tất nhiên là ăn được rồi.”

Phó Quyền trợn to mắt, ngạc nhiên nói, “Cái gì? Mèo yêu!”

Chiêu Tài lập tức biến ra một đôi tai mèo và một cái đuôi đầy lông mềm mại, sau đó nhe răng trợn mắt, nhưng răng người thì làm sao có răng nanh như mèo, “Sao? Sợ hả?”

Chiêu Tài giương nanh múa vuốt, ra vẻ hung dữ.

Phó Quyền lại nhịn không được mà cười ha ha, “Không sợ không sợ, trong sách còn có kho tàng, ở mấy nơi sơn dã có yêu quái là chuyện không hề kỳ quái.”

Đôi tai mèo thất vọng cụp xuống, Chiêu Tài bưng bát lên, nghiêng đầu dùng răng cọ cọ vào con cá kho.

Cho dù là lần đầu tiên nếm được hương vị này nhưng cũng đủ đã làm cho Chiêu Tài cả đời khó quên.

Mùi tanh của cá bị vị ngọt lành của củ cải và nước tương đánh tan hơn phân nửa, thịt cá càng thêm thấm mềm, chỉ cần dùng răng chạm nhẹ đã có được một miếng thịt, ăn vào thì vừa mềm vừa chắc thịt, hoàn toàn khác hẳn với khi ăn sống.

Khi Tiễn Cơ kho cá đã cho vào vài quả ớt được phơi nắng, vị cay nhè nhẹ khiến người ta càng thêm thèm ăn.

Chiêu Tài chưa bao giờ nhấm nháp cao lương mỹ vị như vậy, hắn hưng phấn lúc lắc cái đuôi, hai tay ôm bát, cho nguyên con cá vào trong miệng.

Phó Quyền kinh ngạc nhìn hắn ăn như chết đói, Tiễn Cơ nhìn thấy nhưng không thể trách cứ, chỉ biết ngồi nhìn Chiêu Tài dùng đầu lưỡi động động vào cái rồi phun ra tất cả xương cá lên bàn.

Phó Quyền trừng mắt nói, “Chiêu Tài thật sự lợi hại.”

Tiễn Cơ nhớ đến xương cá hồi chiều, trong lòng thầm nghĩ: Con cá to hơn con này gấp ba mà Chiêu Tài còn có thể ăn một phát hết sạch nữa mà.

Con mèo nhỏ kiêu ngạo không dương dương tự đắc vì được khen ngợi mà chỉ tập trung ăn, hắn ăn còn không kịp nữa là, làm sao có thời gian để nói chuyện.

Khi ở nhà, tuy rằng phụ thân thường xuyên bắt bọn họ dùng hình người để ăn cơm, nhưng dù sao đôi đũa không tiện sử dụng như móng vuốt. Chiêu Tài càng ăn càng cảm thấy đôi đũa vướng víu, ba người ăn hai tô cá kho, hai người còn lại là nhân loại rất am hiểu việc sử dụng đũa, Chiêu Tài phát hiện nếu như vậy thì hắn sẽ mất lợi thế, vì vậy lập tức ném đũa, biến ra móng vuốt rồi vung tay vào tô cá.

Tiễn Cơ nâng lên đôi đũa, không để ý nặng nhẹ mà cứ đánh lên móng vuốt của Chiêu Tài.

“Meo meo!”

Chiêu Tài kêu đau một tiếng, liền rút móng vuốt vào, uất ức nhìn Tiễn Cơ.

Tiễn Cơ nói, “Ngoan ngoãn ăn cơm.”

Chiêu Tài nói, “Mau mau ăn cơm.”

Tiễn Cơ giơ đũa lên, giả vờ muốn đánh Chiêu Tài đang lén lút kiểm tra móng vuốt, Chiêu Tài nhanh chóng rút móng vuốt vào, uất ức liếm móng vuốt, móng vuốt lại biến thành tay. Hắn nhặt lên đôi đũa, lau lau đầu đũa lên y phục một chút.

…………

P/S: Đừng bảo là truyện này vô lý khi thấy bạn Phó Quyền tỉnh bơ, vì bạn Phó Quyền cũng chẳng phải tầm thường =)) =)).

Vì 2 chương ngắn quá nên ta gọp lại thành 1.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 25 bài ] 
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: hoaquynh96 và 31 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

2 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

3 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

4 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

5 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

6 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 27, 28, 29

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

9 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

10 • [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý

1 ... 36, 37, 38

11 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

12 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 201, 202, 203

13 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

14 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

15 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

16 • [Hiện đại] Nữ phụ xoay người tiến công chiếm đóng - Bánh Bao Tình Yêu Hấp

1 ... 27, 28, 29

17 • [Hiện đại] Tổng giám đốc hàng tỷ Cướp lại vợ trước đã sinh con - Minh Châu Hoàn

1 ... 148, 149, 150

18 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

19 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

20 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197



LogOut Bomb: thuyvu115257 -> ú nu ú nù
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 340 điểm để mua Garu và Pucca che dù
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua Bé trăng
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> HauLeHuyenCa
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 342 điểm để mua Harris Spin
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 796 điểm để mua Ngọc đỏ 2
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 312 điểm để mua Kẹo mút 4
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 339 điểm để mua YoYo khóc nhè
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 248 điểm để mua Couple Bear
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 244 điểm để mua Nàng tiên cá 2
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 236 điểm để mua Giỏ gấu tim
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 259 điểm để mua Kẹo trái tim
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 226 điểm để mua Kem dâu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 364 điểm để mua Xe buýt tình yêu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 328 điểm để mua Mashimaro học yêu
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 278 điểm để mua Cung Song Tử
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 316 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 300 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 433 điểm để mua Lá may mắn
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 468 điểm để mua Tách trà xanh
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 246 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 234 điểm để mua Giỏ đôi gấu trắng
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 242 điểm để mua Cung Bảo Bình
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 333 điểm để mua Tiên xanh
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 450 điểm để mua Bươm bướm tím 2
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 417 điểm để mua Bươm bướm tím 2
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 396 điểm để mua Bươm bướm tím 2
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 364 điểm để mua Mề đay đá Citrine 3
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 444 điểm để mua Dây chuyền đá ruby
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 501 điểm để mua Mèo trắng gãi đầu

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.