Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 107 bài ] 

Nữ thứ phụ - Lục Lạc Nhi

 
Có bài mới 05.05.2017, 00:35
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 2
Thành viên cấp 2
 
Ngày tham gia: 28.10.2016, 02:20
Bài viết: 74
Được thanks: 379 lần
Điểm: 40.8
Tài sản riêng:
Có bài mới [Xuyên không - Nữ phụ] Nữ thứ phụ - Lục Lạc Nhi - Điểm: 10
NỮ THỨ PHỤ.
images
Tác giả: Lục Lạc Nhi
Số chương: 100
Lịch post: Chủ nhật hàng tuần.


Giới thiệu:

“Thân phận nghiệt ngã nhất trong một câu chuyện đó là nhân vật nữ phụ. Nhưng nếu nữ phụ đó lại là nữ chính trong một câu chuyện trùng sinh báo thù thì cũng không đáng thương là mấy. Ít nhất nữ phụ ấy còn được sống lại và hưởng hạnh phúc đáng ra mình nên có. Vậy nhân vật nên được tội nghiệp tiếp theo sẽ là ai? Không phải kẻ thù của nữ phụ trùng sinh, cũng không phải người bị nữ phụ trùng sinh giết. Mà chính là nữ thứ phụ luôn bên cạnh nữ phụ từ kiếp trước đến kiếp này.

Được gọi là nữ thứ phụ, bởi vì ngay cả cơ hội để trở thành nữ phụ cũng hoàn toàn không có. Kiếp trước vì bảo vệ nữ phụ mà hy sinh bản thân, khiến nữ phụ nhận ra bộ mặt thật của người mình yêu, đến lúc chết cũng nung nấu ý định trả thù. Khi sống lại, nữ phụ đối xử tốt với nữ thứ phụ vì muốn bù đắp lại khoảng thời gian trước đã từng vì gã nam chính mà nghi ngờ ghét bỏ nữ thứ phụ.

Những tưởng nữ thứ phụ sẽ được bỏ đi chữ thứ mà ngang nhiên ngồi chễm trệ vào vị trí nữ phụ. Ai ngờ, lại một lần nữa bị tác giả lấy ra làm vật hy sinh cho nữ phụ trùng sinh, chết một cách uất ức.

Độc giả quá khích tức giận đập bàn, hét lớn: “Làm gì có cái nghịch lý như vậy. Tác giả đúng là mẹ ghẻ mà!” Khi cô vừa hét lớn một tiếng như thế, bỗng nhiên căn phòng cúp điện trở nên tối đen như mực. Lạc Nhi bức xúc: “Lại chuyện gì nữa đây?” Cô vừa nói, vừa lần mò trong bóng tối tìm cầu giao điện. Sau một lúc chật vật, không biết Lạc Nhi đã chạm vào chỗ nào mà cả căn phòng đột nhiên bừng sáng trở lại.

Lạc Nhi chưa kịp vui mừng thì thời khắc căn phòng bừng sáng cũng là lúc cầu giao chập mạch một lần nữa. Còn cô thì đứng ngay cạnh bảng điều khiển, một tiếng nổ phát ra từ cầu giao, dòng điện cả ngàn vôn truyền thẳng từ nguồn điện qua cơ thể cô. Lúc này, Lạc Nhi chỉ cảm thấy cơ thể mình rất đau, rồi trong chốc lát cô mất đi ý thức, không còn cảm thấy điều gì nữa.

Đến khi cô mở mắt, thì cô đã không còn là Lạc Nhi lúc trước nữa. Cái gì!?! Xuyên vào tiểu thuyết trùng sinh báo thù cẩu huyết rồi á, còn không được làm nữ phụ trùng sinh nắm giữ bàn tay vàng trong truyền thuyết. Cũng không phải vai phản diện muốn làm gì thì làm, cười trên nỗi đau của người khác mà sống đến khi bị tiêu diệt. Sao lại xui xẻo rơi vào vị nữ thứ phụ xấu số này, không biết đã đắc tội gì với tác giả mà bị “mẹ ghẻ” hành hạ đến thê thảm.

Không được, nhất quyết không được! Lục Lạc Nhi âm thầm khẳng định, không thể chết một cách lãng phí như vậy. Nếu đã xuyên qua rồi, nhất định cô phải sống sót đến cuối cùng. Tránh xa nữ phụ trùng sinh, không dây dưa với nam chính, nam phụ, bỏ mặc thế sự, chỉ có thể Lạc Nhi cô mới có thể sống lâu được. Thế nhưng đời không bao giờ được như ý nguyện, nữ chính, nam chính bám lấy cô đã đành, cả nữ phụ, nam phụ cũng không buông cô ra. Thế là đạo lý gì?

Lời tác giả:

Đây là truyện kể về một trạch nữ chính hiệu xuyên không vào tiểu thuyết nữ phụ báo thù làm nhân vật nữ thứ phụ. Hãy cùng theo dõi hành trình bảo vệ mạng sống của trạch nữ này nhé!

Mục Lục:

Chương 1 _ Chương 2 _ Chương 3 _ Chương 4 _
Chương 5

Chương 6 _ Chương 7 _ Chương 8 _ Chương 9 _ Chương 10

Chương 11 _ Chương 12 _ Chương 13 _ Chương 14 _ Chương 15

Chương 16 _ Chương 17 _ Chương 18 _ Chương 19 _ Chương 20

Chương 21 _ Chương 22 _ Chương 23 _ Chương 24 _ Chương 25

Chương 26 _ Chương 27 _ Chương 28 _ Chương 29 _ Chương 30

Chương 31 _ Chương 32 _ Chương 33 _ Chương 34 _ Chương 35

Chương 36 _ Chương 37 _ Chương 38 _ Chương 39 _ Chương 40

Chương 41 _ Chương 42 _ Chương 43 _ Chương 44 _ Chương 45

Chương 46 _ Chương 47 _ Chương 48 _ Chương 49 _ Chương 50

Chương 51 _ Chương 52 _ Chương 53 _ Chương 54 _ Chương 55

Chương 56 _ Chương 57 _ [url]Chương 58[/url] _ [url]Chương 59[url] _ [/url=]Chương 60[/url]




Đã sửa bởi Lục Lạc Nhi lúc 02.07.2018, 14:42, lần sửa thứ 6.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
10 thành viên đã gởi lời cảm ơn Lục Lạc Nhi về bài viết trên: Hana10599, Hoa May, Hothao, Hà Vy, Họa Thiên, LittleMissLe, Miiu, qh2qa06, xichgo, yanl12781
     

Có bài mới 06.05.2017, 00:26
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 2
Thành viên cấp 2
 
Ngày tham gia: 28.10.2016, 02:20
Bài viết: 74
Được thanks: 379 lần
Điểm: 40.8
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không - Nữ phụ] Nữ thứ phụ - Lục Lạc Nhi - Điểm: 44
Chương 1: Đại loạn xuyên không.

Author: Lục Lạc Nhi

Dạo gần đây tứ hải bát hoang vô cùng yên tĩnh, nếu như không muốn nói là rất nhàm chán. Có bao nhiêu câu chuyện xưa cũ đều được mang ra nói đi nói lại đến mức tẻ nhạt. Ấy vậy mà, cách đây ba ngày, một việc đã xảy ra làm trấn động cả tam giới. Thượng thần Mẫn Nguyên lại một lần nữa thu nhận đệ tử, phá bỏ lời thề chỉ nhận duy nhất một đệ tử của người. Đệ tử đầu tiên của Mẫn Nguyên có thân phận lại rất cao, là công chúa Hàn Nguyệt, nữ nhi của Thiên đế. Nàng ta xưa giờ vô cùng kiêu ngạo, vì mình là đệ tử đầu tiên cũng là cuối cùng của Thượng thần Mẫn Nguyên. Vị chiến thần được vạn người ngưỡng mộ, vừa nhìn thấy nàng đã lập tức thu làm đệ tử, truyền dạy pháp thuật cho nàng. Người đó đã từng thề, đời này kiếp này, chỉ cần Thượng thần Mẫn Nguyên còn sống, thì chỉ nhận duy nhất một đệ tử là nàng mà thôi. Khi nhận được tin tức sư phụ nàng phá bỏ lời thệ chỉ vì một tiểu tiên vừa sinh ra từ Bát Nhã*, Hàn Nguyệt đã tức giận đến run rẩy, không nói hai lời liền cưỡi mây đạp gió đến Trường Nguyên cung.

Khi đến nơi, lại nháo đến mức gà bay chó chạy, khắp Trường Nguyên cung chỉ toàn nghe thấy tiếng của nàng và vị đệ tử mới được Thượng thần thu nhận kia. Các cung nga đứng hầu bên ngoài còn kháo nhau rằng, khi công chúa bước ra khỏi cửa cung, toàn thân đều phát ra sát khí rợn người. Không nói hai lời đã cưỡi mây đi mất, chỉ để lại một cơn cuồng phong phẫn nộ ở phía sau. Nhiêu đó thôi, đã đủ khiến cho các vị thần tiên nhàn rỗi ở khắp tứ hải bát hoang có chuyện để bàn ra tán vào suốt mấy năm liền. Nhưng đó chỉ là một phần của câu chuyện, ai cũng bảo tiểu tiên kia thật có phúc. Mới có thể khiến chiến thần của Thiên giới nghịch lại lời thề, chọc giận công chúa Hàn Nguyệt, còn nguyện ý giữ lại bên mình, nhận làm đệ tử bế môn.

Tình cảnh lúc này của nàng thật sự rất bi đát, nếu không phải tại nàng đã chửi rủa thậm tệ tác giả là mẹ ghẻ, thì có phải nàng đã không xuyên qua đây làm nữ thứ phụ đáng thương kia rồi chứ? Lục Lạc Nhi ngậm ngùi nuốt nước mắt, đôi mắt to tròn nhìn thẳng vào người trước mặt. Người đó cũng đang nhìn nàng, đôi mắt lấp lánh sự thích thú, cứ như thể đang nhìn một món đồ chơi vậy. Ngón tay trỏ xinh đẹp điểm nhẹ lên trán nàng, ngón tay vừa chạm vào, thì lập tức một luồng tiên khí mạnh mẽ theo đó truyền vào cơ thể nàng. Lục Lạc Nhi rùng mình một cái, cảm giác mới mẻ này khiến nàng hơi sợ sệt, rốt cuộc nàng đã làm chuyện gì trái với đạo trời mà phải chịu như vậy.

Người đứng trước mặt nàng lúc này, chính là người đã đưa nàng về Thiên giới, sư phụ của nữ thứ phụ, Thượng thần Mẫn Nguyên. Vốn dĩ nàng là một cô gái hiện đại, không may bất cẩn xuyên qua một tiểu thuyết nữ phụ báo thù. Đáng thương thay, báo thù thì chưa thấy nhưng nàng biết chắc thế nào mình cũng trở thành vật hy sinh. Khi hắn nhìn nàng, Lạc Nhi luôn có cảm giác dường như những gì nàng đang suy nghĩ, hắn đều có thể cảm nhận được, luồng tiên khí mạnh mẽ dừng lại. Nhưng ngón tay lại không rời khỏi khuôn mặt của nàng, đầu ngón tay mân mê mơn trớn trên làn da trẻ con trắng mịn. Một tiếng cười trầm thấp khẽ vang lên: “Vừa sinh ra từ Bát Nhã* đã mang nguyên hình là một con phượng hoàng lửa, chưa tu luyện đã có thể trở thành hình người. Năm xưa, đạt đến cảnh giới này chỉ có Tứ phương thần mà thôi. Chẳng lẽ, con lại là tái sinh của một trong số họ?”

Nàng im lặng không nói nửa lời, cái gì mà Bát Nhã, cái gì mà Tứ phương thần kia chứ? Lục Lạc Nhi không hiểu những gì hắn đang nói, chỉ biết khi nàng mở mắt nhìn thấy thế gian, thì bao quanh nàng đã có rất nhiều lửa. Lúc đó, Lục Lạc Nhi kêu gào cầu cứu, nhưng cổ họng nàng chỉ phát ra được những tiếng kỳ quái của loài thú bay. Trong cơn sợ hãi tột cùng, nàng phát hiện ra cơ thể mình đã hóa thành một con chim khổng lồ đang vùng vẫy trong lửa. Giữa lúc tưởng chừng nàng sắp chết, thì hắn đã cứu nàng, một cái vung tay đã dập tắt ngọn lửa, tiên khí vừa chạm vào thân đã trở lại hình người. Nàng mệt mỏi ngất liệm trong vòng tay của hắn, khi tỉnh lại lần nữa, đã bị hắn bắt về Trường Nguyên cung, cưỡng ép nàng nhận hắn làm sư phụ.

Cưỡng ép sư đồ thì cũng đành thôi, nhưng tên của nàng hắn cũng muốn đặt, nếu không phải nàng quyết liệt phản đối, thì giờ ngay cả ba chữ Lục Lạc Nhi cũng không giữ được. Nàng và hắn còn đang giằng co với nhau, một bên dụ dỗ một bên cự tuyệt, ván bài nhận sư đồ này vẫn chưa ngã ngũ. Ngay lúc này, lại có một thiếu nữ đáng sợ từ đâu xông vào, hết chất vấn hắn rồi tấn công nàng.

Nàng thật sự rất đau khổ, chỉ có thể vừa chạy vừa lăn để trốn nàng ta, còn hắn thì lại chống cằm nhìn nàng chơi trò đuổi bắt, khóe môi khẽ cong lên. Cuối cùng, hình như hắn đã nhìn thấy nàng bị hành hạ đủ, cả ngón tay cũng không thèm nhúc nhích, chỉ mở miệng bình thản nói: “Hàn Nguyệt đủ rồi!” Lời vừa nói ra, như chứa muôn ngàn lưỡi dao vô hình, bay về phía Hàn Nguyệt, khiến phép thuật của nàng ta nửa đường bị chặn lại, còn đánh bật cả Hàn Nguyệt ra xa.

Lúc này, Lục Lạc Nhi mới có thể ngưng chạy, sợ sệt chạy đến chỗ hắn, không tự nguyện kêu hai tiếng: “Sư phụ!” Hai chữ này thật sự làm nàng rất đau lòng, không kêu hắn như vậy, giữa nàng và hắn sẽ không có bất kỳ mối quan hệ nào. Hắn làm sao ra tay cứu nàng, để nàng không bị nàng công chúa Hàn Nguyệt điên loạn kia giết chết. Nếu kêu rồi, có nghĩa sau này số phận của nàng hoàn toàn do hắn định đoạt. Ở nơi xa lạ này, nàng cũng chỉ có thể dựa vào hắn mà thôi.

Hai tiếng này của nàng rất hợp ý hắn, Mẫn Nguyên đưa tay ra ôm lấy nàng vào lòng, dịu dàng lau nước mắt trên mặt nàng: “Ngoan lắm, sau này, con sẽ là đệ tử bế môn của ta, và cũng là ngoại lệ duy nhất của Chiến thần Mẫn Nguyên này.”


Những tưởng những ngày tháng phía sau nàng sẽ rất khó sống, nhưng lại trái ngược hoàn toàn. Không biết Hàn Nguyệt đã tố cáo điều gì với Thiên đế, mà Chiến thần Mẫn Nguyên nhận được chiếu chỉ phải rời khỏi Thiên giới, thu phục Ma giới. Lần này ra đi không biết khi nào trở lại, phép thuật hắn còn chưa dạy nàng dù chỉ một chút. Trước khi đi chỉ kịp giao phó nàng cho Thiên đế, nở nụ cười khuynh thiên hạ: “Hàn Hạ, hãy chăm sóc tiểu nha đầu này thay ta, nếu ta có mệnh hệ gì hãy giúp ta lo lắng cho tương lai sau này của nó.” Lời này của hắn thật sự khiến nàng cảm động, nàng gọi hắn hai tiếng sư phụ còn chưa tròn ba ngày, vậy mà hắn lại có thể hết lòng vì nàng như vậy. Thiên đế gật đầu với hắn, trước quần thần thiên triều, trịnh trọng thề: “Ta nhất định sẽ chăm sóc cho tiểu đệ tử của huynh như nữ nhi Hàn Nguyệt của mình.”

Có được lời hứa đó, Mẫn Nguyên hài lòng xuất binh, dù đã lên ngựa nhưng hắn vẫn không quên ngoái đầu dặn dò: “Lạc Nhi! Con chờ ta trở về!” Không hiểu tại sao, nàng lại bất giác đáp lại lời hắn: “Con chờ người!” Ngay lúc ấy, nàng đã kịp nhìn thấy nụ cười vui vẻ của hắn, con tuấn mã lập tức phi nhanh dẫn theo mười vạn tinh binh của Thiên giới. Ngay khi hắn rời đi, Thiên đế ban bố chiếu chỉ, công nhận nàng là hậu duệ của một trong Tứ phương thần, ban cho danh hiệu Chu Tước, cùng với một tòa cung điện rộng lớn, gọi là Mai Lạc. Lạc Nhi thở dài rời khỏi cung Trường Nguyên, dọn đến nơi ở mới, có Thiên đế bảo trợ, Hàn Nguyệt không còn gây sự với nàng nữa.

Đến lúc này, nàng mới có thể an tĩnh suy nghĩ thấu đáo mọi việc, những gì đang xảy ra đều giống hệt với cuốn tiểu thuyết nàng đã đọc. Công chúa Hàn Nguyệt là nhân vật phản diện lớn nhất, cản đường đến hạnh phúc của nhân vật nữ phụ báo thù. Dù nàng ta chưa xuất hiện, nhưng chắc hẳn cũng không còn bao lâu nữa, khi Mẫn Nguyên trở về từ Ma tộc, hắn sẽ dẫn theo người con gái đáng sợ đó về. Nếu nàng cứ ngây ngốc ở cung Mai Lạc đợi hắn, thì không biết sẽ còn xảy ra những chuyện kinh thiên động đất nào nữa. Lạc Nhi âm thầm suy tính, nếu đã xuyên qua rồi thì nàng chỉ có thể trái nghịch đạo trời, giữ cho bản thân mình toàn mạng đầu tiên.

Thật ra Thiên đế là một minh quân, sẽ không vì một lời tức giận của Hàn Nguyệt mà liều lĩnh hạ chỉ áp bức Thượng thần Mẫn Nguyên. Chẳng qua cơ duyên xảo hợp, Ma tộc lại phát động binh biến muốn làm phản, cùng lúc lại xảy ra chuyện Hàn Nguyệt tức giận. Thiên đế mới mượn nước đẩy thuyền phái Mẫn Nguyên đi dẹp loạn, vừa lừa gạt an ủi nữ nhi một chút, vừa giao phó trọng trách cho Mẫn Nguyên. Dù sao Hàn Nguyệt cũng chỉ là một thiếu nữ, chút tâm tư nhỏ mọn được bù đắp rồi sẽ nguôi ngoai, đối với việc nhìn nàng không thuận mắt cũng sẽ bỏ qua một bên. Nói đi nói lại, thì nàng cũng đã bái sư rồi, Hàn Nguyệt có muốn cũng không thay đổi được gì, chỉ có thể yên lặng quan sát nàng mà thôi.

Bây giờ, điều nàng cần nhất là phải học pháp thuật cho thật tốt, nhưng không may vị sư phụ nàng vừa mới nhận lại phải đến Ma tộc. Mà trên cơ thể này của nàng, có một loại tiên khí mạnh mẽ, các tiểu tiên khác chỉ cần đứng gần nàng thì sẽ lập tức cảm thấy đau đớn, đến mức không thể thở nổi. Lạc Nhi thở dài ảo não, nàng mệt mỏi úp mặt xuống bàn, mặc dù Mẫn Nguyên đã áp chế một phần tiên khí này, nhưng vẫn không thể khống chế hoàn toàn. Khắp cả Thiên giới, tìm được người có thể đứng chung với nàng mà không chịu tổn thương chỉ có thể là người có pháp lực cao hơn nàng mà thôi. Nếu không phải Mẫn Nguyên đích thân dạy dỗ, thì khắp tứ hải bát hoang này còn ai dám dạy dỗ đệ tử bế môn của Chiến thần Mẫn Nguyên?

Mọi việc cũng không đến nỗi không còn đường lui, ngày Mẫn Nguyên xuất quân, nàng đã gặp được hậu duệ của Tứ phương thần, Huyền Vũ, Thanh Long, và Bạch Hổ. Vậy mà chỉ có một mình Huyền Vũ có thể đến gần nàng, hài tử nhỏ tuổi từ tốn tiến lại, tự giới thiệu bản thân: “Ta là Huyền Vũ, nghe nói muội là người kế vị của Thượng thần Chu Tước. Không những thế còn là đệ tử bế môn của Chiến thần Mẫn Nguyên nữa. Chúc mừng muội. Chúng ta đã đợi muội rất lâu rồi, Lạc Nhi!”

Nghe lời nói của hắn, hai người đứng phía sau đều đưa mắt nhìn nàng, từ ngày đó trở đi, cung Mai Lạc của Lục Lạc Nhi luôn luôn rộn rã. Hậu duệ của Tứ phương thần cùng tụ họp một chỗ, Huyền Vũ, Thanh Long và Bạch Hổ dạy cho Lạc Nhi những điều cơ bản về cuộc sống ở Thiên giới. Có ba người bên cạnh bầu bạn, chẳng mấy chốc thời gian đã trôi qua rất nhanh, phép thuật của nàng dần tiến bộ không ít, mà ngày Mẫn Nguyên trở về cũng không còn xa xôi. Tin tức thắng trận liên tục báo về, Hàn Nguyệt vô cùng vui sướng, suốt ngày chạy đến chỗ nàng thao thao bất tuyệt. Đến lúc này, nàng cảm thấy công chúa Hàn Nguyệt cũng không đến nỗi quá đáng ghét. Mặc dù nàng ta nhìn nàng không thuận mắt, nhưng thân là đại đệ tử, sư phụ lại không có ở đây, nàng ta đã luôn quan tâm chăm sóc đến nàng. Ngay cả việc cung nga ở Mai Lạc cung phạm lỗi, cũng đều do Hàn Nguyệt xử phạt, khiến cho một tiểu tiên không biết gì như nàng ở Thiên giới rất an nhàn tự tại.

Nếu không có nỗi lo cẩu huyết về nữ phụ báo thù xuất hiện, có lẽ nàng đã bỏ qua tất cả sống sung sướng đến hết kiếp. Nhưng ông trời đúng là không có mắt, khiến nàng phải chịu dày vò như vậy. Ngày Lạc Nhi thăng làm Thượng tiên, cũng là ngày Mẫn Nguyên trở về, bên cạnh hắn có một nữ nhân xinh đẹp, một nụ cười làm điên đảo chúng sinh.

*Bát Nhã: Nơi tận cùng của trời đất, cũng là Thánh địa của Thiên tộc.


Đã sửa bởi Lục Lạc Nhi lúc 27.02.2018, 20:01.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn Lục Lạc Nhi về bài viết trên: Catstreet21, LittleMissLe, davonguyet, gautrucdethuong, qh2qa06, yanl12781
     
Có bài mới 12.05.2017, 00:12
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 2
Thành viên cấp 2
 
Ngày tham gia: 28.10.2016, 02:20
Bài viết: 74
Được thanks: 379 lần
Điểm: 40.8
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không - Nữ phụ] Nữ thứ phụ - Lục Lạc Nhi - Điểm: 47
Chương 2: Kiếp nạn thăng tiên (1)

Author: Lục Lạc Nhi

Hôm nay, bọn người Huyền Vũ bị sư phụ của mình bắt đi luyện tập, vì thế Mai Lạc cung của nàng hết sức yên tĩnh. Qua vài tháng tu luyện chăm chỉ, hiện tại Lục Lạc Nhi đã có thể cảm nhận được khí tức của các vị thần tiên khác. Ngay khi Hàn Nguyệt vừa bước chân qua cổng Mai Lạc cung, nàng đã chỉ vào chiếc bàn bên cạnh, lên tiếng gọi: “Mau nhìn xem. Đây là bánh hoa mai do đám Ngọc Cầm làm đấy, tỷ cũng đến ăn thử xem sao?” Lạc Nhi nhàn nhã nở nụ cười tinh ngịch, ngón tay trỏ phẩy nhẹ một cái, dĩa bánh hoa mai đã lơ lửng xoay tròn trên không trung.

Hàn Nguyệt nhìn thấy bộ dạng của nàng, hàng chân mày khẽ cau chặt lại, giọng điệu nghiêm khắc bảo: “Thần kiếp thăng làm Thượng tiên của muội sắp đến rồi!” Lời vừa dứt, thì một tiếng “Choang!” đã vang lên. Lạc Nhi ngồi thẳng người dậy, đôi mắt mở to hoảng sợ, trước mặt nàng chính là dĩa bánh hoa mai ban nãy. Những chiếc bánh lăn trên đất, xung quanh đầy những mảnh vỡ, nàng ngẩng đầu lên: “Sư tỷ. . . Tỷ nói thật ư?” Hàn Nguyệt nặng nề gật đầu. Sáng sớm ngày hôm nay, theo thường lệ Hàn Nguyệt sẽ đến thỉnh an Thiên đế, rồi mới đến Mai Lạc cung thăm tiểu sư muội của mình. Nhưng vừa tỉnh dậy, nàng đã có một cảm giác kỳ lạ, bèn vội vàng gieo quẻ nhìn tương lai, không ngờ lại gieo ra Thần kiếp của Lạc Nhi!

Nghe những lời nói đó, đối với nàng như sét đánh ngang tai, hiện tại với thần lực trong người nàng, ngay cả đánh nhau với tiểu yêu bình thường cũng không thắng được. Chứ đừng nói là chịu đựng qua Thần kiếp để phi thăng Thượng tiên, mười tám đạo thiên lôi, một đạo cũng không thể thiếu. Mỗi tia sét đánh vào người đều như muốn lấy mạng, nỗi đau giày vò như thể bị xé nát nguyên thần. Phải tu luyện ít nhất hai vạn năm mới có thể đủ tinh lực đối phó với mười tám đạo thiên lôi này. Nhưng bây giờ với năng lực của nàng, một đạo thiên lôi cũng đã chịu không được. Vì sao kiếp số lại đến sớm như vậy? Nàng nghi hoặc nhìn Hàn Nguyệt, chẳng phải việc nữ thứ phụ phi thăng làm Thượng tiên còn phải đợi đến ba vạn năm sau hay sao?

Hàn Nguyệt như đọc được suy nghĩ của nàng, một nụ cười chua chát nở trên môi: “Lạc Nhi! Quẻ tượng số biến đổi không ngừng, nhưng nay lại thành ra như thế này thì không còn nghi ngờ gì nữa. Một là có kẻ nhúng tay vào việc đẩy nhanh Thần kiếp của muội, hai là xuất hiện kẻ có tướng số quỷ dị bên cạnh làm mệnh kiếp của muội cũng bị ảnh hưởng theo.” Lạc Nhi gật đầu với Hàn Nguyệt, kẻ có tướng số quỷ dị, không phải là nữ phụ bảo thù Tần Y hay sao? Vậy là nàng ta cũng đã trùng sinh thành công, chuẩn bị quay lại Thiên giới báo thù, máu tươi sắp chảy thành sông rồi.

Trong nguyên tác, sau khi Tần Y sống lại, cũng là lúc Mẫn Nguyên dẫn quân chinh phạt Ma tộc. Trên đường đi qua lãnh địa của Ma tộc đã cứu ra một tiểu nha đầu mang trên mình tiên khí dào dạt, còn ai khác ngoài Tần Y. Sau khi điều tra rõ ràng, lại phát hiện Tần Y chính là con gái của công chúa Hàn Y, muội muội duy nhất của Thiên đế, người được gả đến Ma tộc cầu thân năm vạn năm trước. Xót thương cho thân phận mồ côi phụ mẫu của nàng, và tình bằng hữu giữa hắn và Hàn Y, Mẫn Nguyên bèn dấu thân phận của Tần Y. Đưa nàng ta về Thiên giới, rồi giao cho Thiên đế chăm sóc, cả tứ hải bát hoang này, người biết được sự thật đó e rằng chỉ có mình hắn và Hàn Hạ.

Hàn Hạ vốn rất yêu thương Hàn Y, năm xưa vì vạn bất đắc dĩ mới phải ký hiệp ước với Ma tộc, gả Hàn Y đến nơi xa xôi đó. Sau nhiều năm không có tin tức, nay lại biết nàng vừa sinh Tần Y thì đã tự sát. Dù không biết nguyên nhân tại sao Hàn Y lại chọn cách độc đoán như vậy, nhưng Hàn Hạ lại nuôi mối căm thù sâu sắc với Ma tộc. Từ đó về sau ban chiếu chỉ, đuổi cùng giết tận Ma tộc, khiến Ma tộc không còn chỗ dung thân, dẫn đến thảm kịch về sau. Hàn Hạ nhìn Tần Y như nhìn thấy Hàn Y, dùng thân phận dưỡng nữ, thu nhận nàng ta lại bên cạnh mình. Sau đó còn đích thân đưa nàng ta đến Âm Tư Môn để xin học đạo, gửi gắm Tần Y cho trưởng tôn Gia Cẩn Bình làm đệ tử.

Mối duyên giữa nữ thứ phụ và Tần Y nói ra tuy xa xôi mà lại gần gũi, trưởng tôn Gia Cẩn Bình vốn là sư thúc của Thượng thần Mẫn Nguyên. Nay sư phụ của Mẫn Nguyên không còn, xét theo thân phận, Lạc Nhi còn phải gọi vị trưởng tôn kia một tiếng tổ sư thúc. Tần Y lại là đệ tử của trưởng tôn Gia Bình Cẩn, có thể nói là ngang hàng với Thượng thần Mẫn Nguyên. Đối với nàng ta, Lạc Nhi còn phải cung kính gọi hai tiếng, tiểu sư cô. Lục Lạc Nhi thở dài, khi Tần Y trở lại chắc chắn sẽ tìm đến nàng đầu tiên. Trong nguyên tác, kiếp trước kiếp này, chỉ có một mình Lục Lạc Nhi nàng là đối xử với nàng ta thật lòng thật dạ. Bây giờ đã trùng sinh, nhất định Tần Y sẽ bồi đắp cho nàng những sai sót kiếp trước.

Nàng rùng mình môt cái, Lạc Nhi không cần, chỉ cần nàng ta không đến tìm nàng là may mắn lắm rồi. Chứ đừng nói là trả nợ cho nàng, nếu thật sự đã có lòng đối tốt với nữ thứ phụ này, cuối cùng sẽ không vì một nam nhân khác mà bán đứng tỷ muội tốt. Hàn Nguyệt nhìn thấy Lục Lạc Nhi cứ im lặng, cho rằng nàng đang sợ hãi quá độ. Hàn Nguyệt xoa nhẹ đầu nàng: “Đừng lo lắng! Tỷ đã báo tin cho sư phụ rồi, chắc chắn người sẽ có cách giúp muội vượt qua kiếp nạn này.” Lạc Nhi âm thầm nuốt nước mắt, có thể nói với hắn ta giết quách Tần Y đi không? Nếu có thể làm nàng ta biến mất, nàng sẽ bình an thong thả sống hết kiếp này. Nhưng những lời đó lại bị nàng nuốt xuống bụng, từ tốn trả lời Hàn Nguyệt: “Muội tin tỷ!”

Hàn Nguyệt rời khỏi Mai Lạc cung đã được một lúc lâu, nhưng tinh thần của nàng vẫn không thể khá hơn được. Cung nga tên Ngọc Cầm quay trở lại bên cạnh nàng, vừa nhìn thấy dĩa bánh hoa mai trên đất, đã lập tức lo lắng hỏi nàng: “Chủ tử! Người có bị thương không?” Lạc Nhi chậm chạp lắc đầu, cung nga này là người của Huyền Vũ phái đến. Trên người nàng ta có cấm chế cho hắn đặt vào, nếu như lúc bình thường Ngọc Cầm vẫn có thể đến gần nàng mà không chịu sự đau đớn. Ngoài nàng ta ra, còn có cả thảy hai cung nga nữa trực tiếp hầu hạ nàng, đều là người của bọn Thanh Long, Bạch Hổ đưa đến.

Lục Lạc Nhi cảm thấy thật sự mệt mỏi, báo với sư phụ thì đã sao chứ, hắn có quay về kịp hay không mới là trọng điểm. Kiếp nạn này, chắc chắn nàng sẽ phải chịu, vì không đủ thần lực ứng phó mà nguyên thần suýt bị xé tan thành từng mảnh. Còn bị đánh cho trở về nguyên hình là một con phượng hoàng, sau đó nằm dưỡng thương trong Mai Lạc cung suốt một năm dài mới có thể miễn cưỡng đi lại. Nhưng kẻ giúp nàng gánh hơn phân nửa mười tám đạo thiên lôi lại là Huyền Vũ, hắn vốn đã trải qua thần kiếp thăng làm Thượng tiên từ lâu. Pháp lực và tu vi cũng cao hơn nàng một bậc, nhưng tự ý làm trái mệnh trời, giúp nàng vượt qua thiên kiếp, vì thế hắn sẽ bị thương nặng hơn nàng. Tu vi năm vạn năm của hắn chẳng mấy chốc tan đi một nửa, còn hôn mê mười năm trời. Món nợ như vậy, nàng không gánh nổi!

Nàng thở dài một tiếng, trước giờ nàng không hề thích nợ nần bất kỳ ai, nhưng cứ theo đà này, thì việc xảy ra như nguyên tác đã viết là không thể tránh khỏi. Nàng đưa mắt nhìn Ngọc Cầm đang thu dọn mọi thứ, hạ lệnh: “Ngọc Cầm, thu dọn đồ đạc đi, chúng ta tạm thời dọn đến cung của sư tỷ ở vài hôm. Chuyện này tuyệt đối không được để bọn Bạch Hổ biết, tuy ngươi là người của họ phái đến. Nhưng hãy nhớ, hiện giờ ta mới là chủ tử của ngươi. Chỉ cần một lời ta nói, dẫu có là bọn họ cầu xin cũng không thể cứu lấy cái mạng nhỏ bé của ngươi được đâu.” Cơ thể Ngọc Cầm khẽ run một chút rồi cúi người vâng lệnh đi chuẩn bị.

Lúc này, nàng mới đứng dậy khỏi chỗ ngồi, họ luôn giám sát sự an toàn của nàng, điều này nàng vẫn luôn biết. Chẳng qua thường ngày, nàng mắt nhắm mắt mở không thèm để tâm đến, nhưng đây là việc quan trọng, đi sai một bước nàng sẽ mất mạng như chơi. Với giao tình mấy tháng qua giữa nàng và bọn họ, Lạc Nhi không thể để họ mạo hiểm vì mình. Trải qua thiên kiếp đúng không, được rồi, Lạc Nhi nàng sẽ chống mắt lên xem thử mười tám đạo thiên lôi ấy làm gì được nàng? Vừa nghĩ nàng vừa trở về phòng mình, hiện giờ để ngăn chặn đám người Huyền Vũ, nàng chỉ có thể tạm lánh ở cung của Hàn Nguyệt. Dù bọn họ có càn quấy đến đâu, thì sư tỷ kia của nàng cũng là Thiên nữ được Thiên đế yêu quý nhất, dù muốn đoạt người họ cũng phải đoạt từ chỗ tỷ ấy.
***
Trận chiến giữa Ma tộc và hắn đã đến hồi kết thúc, khi đánh thẳng vào vương cung của địch quốc, hắn lại phát hiện ra một việc đau lòng. Hàn Y đã chết, chết ngay sau khi hạ sinh cho Ma vương một hài tử. Mẫn Nguyên nhắm mắt lại, cảm thấy trái tim của mình nhói lên từng đợt, năm đó thiếu nữ xinh đẹp mặc giá y lộng lẫy, được hắn đích thân tiễn về nhà chồng. Nàng còn vui đùa nói với hắn: “Đại ca! Khi nào muội sinh được hài tử đầu tiên, dù là trai hay gái đều sẽ mở tiệc ăn mừng. Đến lúc đó huynh và nhị ca nhất định phải đến chung vui với muội!” Lúc đó, hắn đã nghiêm mặt nói với nàng: “Nhi nữ đã xuất giá, sao còn có thể càn rỡ như thế! Mau đội lại khăn trùm đầu, đừng để người khác cười nhạo Thiên tộc chúng ta không biết quy tắc.”

Nàng vừa ngồi ngay ngắn lại trong kiệu, vừa cười khúc khích: “Đại ca nhất định phải đến đấy!” Lúc đó, nàng đã không biết rằng, hắn ở ngoài kiệu nghe được tiếng cười của nàng, tận đáy lòng cũng vui mừng theo. Dù vậy, hắn vẫn là một chiến thần được người người ngưỡng mộ, sao có thể tùy tiện bộc lộ cảm xúc cho người khác thấy được. Âm điệu trầm thấp vẫn không thay đổi, khẽ đồng ý với nàng: “Được!” Bao nhiêu năm trôi qua, vậy mà muội muội của hắn đã không còn, lời hứa năm xưa của hắn cũng không thể thực hiện được. Vì sao muội muội của hắn phải chọn con đường cay nghiệt này? Là Ma tộc đã bức chết muội ấy phải không? Được, hắn sẽ san bằng cả Ma giới, trả thù cho Hàn Y.

Đứa trẻ tên Tần Y giống muội muội của hắn như đúc, nhưng thân phận của nó lại là một vấn đề nan giải. Dù là nữ nhi của Hàn Y, bên trong cơ thể nó có một nửa là tiên khí, một nửa là ma khí. Hắn đưa tay áp chế ma khí trong người Tần Y, phát huy đến cực hạn tiên khí mang dáng dấp của Hàn Y. Để không ai ngoài hắn và Hàn Hạ có thể nhận ra thân phận thật sự của con bé. Trên đường trở về Thiên giới, Tần Y không chuyện trò nhiều, chỉ im lặng đưa mắt nhìn về một chỗ. Có lẽ ở Ma giới phải chịu quá nhiều đả kích khiến Tần Y phải mất một thời gian mới có thể thích ứng từ từ với hoàn cảnh được.

Sau khi Hàn Y mất, Ma vương lại không thèm để tâm đến Tần Y, khiến cuộc sống của con bé trở thành địa ngục. Ngay cả một người hầu cũng mặc sức coi thường nó, ngày tháng Tần Y lớn lên hết sức khó khăn. Nếu không có nhũ mẫu tốt bụng chăm sóc cho nó, có lẽ Tần Y đã chết theo Hàn Y rồi. Mẫn Nguyên thở dài, từ tốn chăm sóc cho đứa trẻ tội nghiệp này!

Ngay lúc ấy, hắn lại nhận được tin truyền khẩn cấp từ Hàn Nguyệt, tiểu đệ tử của hắn chỉ còn vài ngày nữa sẽ trải qua thiên kiếp thăng làm Thượng tiên. Khi nhận được tin, hắn vừa vui vừa sợ, vui vì tiểu phượng hoàng kia thật sự có thiên phú tu luyện, sợ là vì chưa chắc Lục Lạc Nhi đã có thể một mình tự vượt qua thiên kiếp lần này. Ngày hắn nhìn thấy Lạc Nhi, thứ làm hắn bất chấp mọi thứ mà thu nhận nàng làm đệ tử chính là vì chân thân của nàng. Nguyên hình của Hàn Y là một con phượng hoàng lửa, vừa mở mắt nhìn thế gian đã đốt trụi cả cung điện của Thiên Hậu, tạo ra truyền kỳ mãi về sau. Còn một người nữa, cũng thuộc dòng dõi hỏa phượng hoàng giống các nàng, nhưng nàng ấy và Hàn Y, cả hai người họ đều không còn trên cõi đời này nữa.

Mẫn Nguyên không còn cách nào khác, đành đẩy nhanh tiến độ về Thiên giới của mình, không một phút nào dám nghỉ ngơi. Tần Y cũng cảm nhận được sự gấp gáp của hắn, nàng nghi hoặc hỏi: “Vì sao người lại vội vã như vậy?” Hắn đáp lại lời nàng: “Tiểu đệ tử của ta sắp trải qua thiên kiếp thăng làm Thượng tiên. Với tu vi hiện giờ, một mình nó không thể chống đỡ được!” Đôi mắt của Tần Y như sáng lên khi nghe hắn nhắc đến tiểu đệ tử của mình, nàng lại hỏi: “Tiểu đệ tử của người tên là gì?” Mẫn Nguyên nhướng cao hàng chân mày, từ lúc nào mà nha đầu này lại hứng thú với người khác đến thế, nhưng hắn vẫn trả lời: “Lục Lạc Nhi.”


Đã sửa bởi Lục Lạc Nhi lúc 27.02.2018, 20:21.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn Lục Lạc Nhi về bài viết trên: Catstreet21, gautrucdethuong, qh2qa06, yanl12781
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 107 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Catstreet21, coki, gautrucvuive, Hoa và tuyết, linhsongtu, nh0cv1tbd và 174 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Làm thế nào để không nhớ hắn - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 28, 29, 30

2 • [Hiện đại Thanh mai trúc mã] Đều Tại Vầng Trăng Gây Họa - 11 Giờ Phải Ngủ

1 ... 40, 41, 42

3 • [Hiện đại] Xin chào Chu tiên sinh! Dạ Mạn

1 ... 26, 27, 28

4 • [Xuyên không] Hỉ doanh môn - Ý Thiên Trọng

1 ... 105, 106, 107

5 • [Xuyên không] Vương phi thần trộm Hưu phu lúc động phòng! - Thủy Mặc Thanh Yên

1 ... 82, 83, 84

6 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 37, 38, 39

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 138, 139, 140

8 • [Hiện đại] Anh Trai VS Em Gái - Trà Trà Hảo Manh

1 ... 10, 11, 12

9 • [Hiện đại] Bó tay chịu trói - Thiên Thần Di Cô

1 ... 30, 31, 32

10 • [Hiện đại] Cục cưng lật bàn Con là do mẹ trộm được? - Ninh Cẩn

1 ... 87, 88, 89

11 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C804

1 ... 116, 117, 118

[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 80, 81, 82

13 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (103/104]

1 ... 178, 179, 180

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

15 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

16 • [Hiện đại] Vui vẻ gặp lại - Miêu Diệc Hữu Tú

1 ... 24, 25, 26

17 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 98, 99, 100

18 • [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu

1 ... 90, 91, 92

19 • [Xuyên không] Nịch sủng Chí tôn cuồng phi - Mặc Thập Tứ

1 ... 52, 53, 54

20 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại tại cửa cục dân chính - Bạo Táo Đích Bàng Giải

1 ... 20, 21, 22



Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 651 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết vừa đặt giá 242 điểm để mua Kẹo mút
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 619 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 588 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 559 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 324 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 531 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 325 điểm để mua Bé trứng gà
Công Tử Tuyết: Re: 12 cung hoàng đạo và 12 con giáp
Shop - Đấu giá: luoicon27 vừa đặt giá 534 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 308 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Tiểu Mỡ Mỡ vừa đặt giá 292 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Tiểu Mỡ Mỡ vừa đặt giá 507 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 637 điểm để mua Bé và cỏ bốn lá
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 605 điểm để mua Bé và cỏ bốn lá
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 277 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 473 điểm để mua Trái dâu
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 262 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: luoicon27 vừa đặt giá 481 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: Tiểu Mỡ Mỡ vừa đặt giá 248 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Tiểu Mỡ Mỡ vừa đặt giá 457 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 388 điểm để mua Tình yêu trong sáng
Công Tử Tuyết: Re: [Game] Phép cộng may mắn - Tầng 4
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 449 điểm để mua Trái dâu
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 426 điểm để mua Trái dâu
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 434 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: meoancamam vừa đặt giá 433 điểm để mua Gấu xanh, gấu hồng
Tuyền Uri: Thông báo lần 2: Do có nhiều bạn (chị) chưa cập nhật mục lục. Vui lòng cập nhật mục lục giùm, thời gian chậm nhất là 21/9/2018
Shop - Đấu giá: ღ_kaylee_ღ vừa đặt giá 412 điểm để mua Ác quỷ  3
Tuyền Uri: Kao điên =))

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.