Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 83 bài ] 

Không phải em không yêu - Tang Giới

 
Có bài mới 25.03.2018, 01:47
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Hùng Thiên Hổ Bang Cầm Thú
Chiến Thần Hùng Thiên Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 01.12.2015, 13:10
Tuổi: 22 Nam
Bài viết: 2353
Được thanks: 5429 lần
Điểm: 12.77
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Không phải em không yêu - Tang Giới - Điểm: 31
Ngoại truyện 4. Nhìn đủ rồi, không hối hận (2)

Edit: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết

"Tiểu Mộc." Cô Lý gõ gõ bàn của Lục Mộc: “Cậu hai của nhà họ Đơn lại tới nữa, đang chờ ngoài cửa, em ra tiếp khách một lát, đừng để bị thiếu lễ phép.”

Lục Mộc vừa nghe tên đã cảm thấy phiền chán, sắc mặt cô ngày một khó coi. Cô bước vài bước ra cửa, nhìn Đơn Quần đang cười tươi hết cỡ rồi nói: “Anh đang làm phiền cuộc sống của tôi đấy.”

"Chỉ cần em đồng ý làm bạn gái, vậy thì không giống làm phiền nữa.” Đơn Quần nhất quyết không tha, đuổi tới.

Lục Mộc lạnh lùng nhìn anh, hồi lâu sau mới mở miệng nói: "Tôi có bạn trai rồi.”

Ai ngờ sau khi nghe xong, sắc mặt anh cũng không thay đổi gì nhiều, anh nhướng mày: “À, anh cá là cuối cùng em sẽ chia tay với anh ta.”

Mấy ngày nay, cô vốn đã vì một chuyện nhỏ mà không vui với Phó Lăng, bây giờ nghe câu này của Đơn Quần lại càng cảm thấy chói tai. Cô nhịn, nhưng lời nói đã không còn kiên nhẫn nổi: “Có rất nhiều cô nàng quyền quý để anh tìm kiếm đó nha, tôi chỉ là người bình thường, không chịu nổi việc tiêu xài theo kiểu tư sản đâu. Anh đừng đến tìm tôi nữa.”

Quả thật là lần đó, Đơn Quần đã bị lời nói nặng của cô làm tổn thương, anh không đến tìm cô nữa. Phó Lăng ngày càng bận rộn với công tác, tuy rằng cơ hội gặp mặt ít đi nhưng mỗi ngày, trái tim cô chỉ trông ngóng một người cũng đã cảm thấy cuộc sống đủ đầy rồi, thầm nghĩ mọi chuyện đã thành công.

Thế nhưng khi hiện thực muốn xé tan một người, nó chỉ cần thời gian trôi qua từng chút một mà thôi.

Mùa đông là lúc Lục Mộc đã có thể tự mình phụ trách việc biểu diễn thêu thùa. Lần đó, vài vị phu nhân đến từ danh gia vọng tộc mời cô tới, chẳng những có bà cụ Đơn mà thậm chí mẹ của Phó Lăng cũng ở đó.

"Đám cưới của Phó Lăng đã được sắp xếp ổn thỏa rồi chứ?” Một vị phu nhân uống trà, quay đầu cười nói với bà Phó: “Trưởng nữ hiền lương dịu dàng của nhà họ Lâm gả cho cậu ấy, quả nhiên là ông trời tác hợp.”

"Phải.” Bà Phó nhìn Lục Mộc đang biểu diễn thêu thùa: “A Lăng cũng rất tán thưởng con bé, đợi hết năm nay là con bé có thể vào cửa rồi.”

"Vậy thì tôi xin chúc mừng trước, chúc hai đứa nó sớm ngày sinh cháu nhỏ, chị được hưởng phúc.” Vị phu nhân kia vỗ tay một tràng. Sau khi tiếng vỗ tay ngừng lại, kim cũng đâm sâu vào ngón tay Lục Mộc.

Vài vị phu nhân thấy cảnh ấy đều xanh hết mặt mày. Bà Phó bình tĩnh gọi người tới cầm máu cho Lục Mộc đã tái xanh cả mặt, khóe miệng bà ẩn giấu nụ cười nhàn nhạt lạnh như băng.

. . .

Thị trấn G, mưa dầm liên miên. Lục Mộc đi một mình trên con đường đìu hiu, cô bỗng thấy vô cùng lạnh lẽo. Đợi đến khi có người tìm được cô, chẳng phải là cha mẹ hay Phó Lăng gì cả, ngược lại là một người sớm đã bị cô cho knockout – Đơn Quần.

"Em gả cho anh đi.” Đơn Quần cởi áo khoác, phủ lên thân thể run lẩy bẩy của cô: “Tiểu Mộc, anh rất nghiêm túc. Cho dù ba mẹ không đồng ý anh cũng không quan tâm, em cứ như vậy sẽ sinh bệnh mất. Tin anh, theo anh về được không em?”

Anh không hỏi vì sao cô thất hồn lạc phách, anh chỉ tự tin cho rằng cả đời này, dù thế nào đi chăng nữa cô cũng sẽ ở bên cạnh anh mà thôi.

Lục Mộc không biết phải nói gì cả, chỉ có nước mắt cô hòa lẫn trong mưa không ngừng rơi xuống, chảy dọc xuống cằm.

Cả người cô tràn đầy sự yếu đuối, không còn sức để chống lại, người trước mặt cô chính là cọng cỏ cứu mạng duy nhất ở nơi vực sâu thăm thẳm.

. . .

Đơn Quần không nuốt lời. Đợi đến khi trở lại thành phố S, anh tự mình đưa Lục Mộc về nhà cô, sau đó nhờ anh mình là Đơn Lợi giúp đỡ việc đăng ký kết hôn.

Lúc ông cụ Đơn và vợ biết chuyện, Đơn Quần đã dẫn Lục Mộc mang thai hơn ba tháng bước vào cửa lớn nhà họ Đơn.

Cho dù cơn giận dữ có mưa rền gió dữ đến đâu thì cuối cùng cũng bình ổn, người kiêu ngạo tới mức tự mãn như Đơn Quần tuyệt đối sẽ không cho phép bất kỳ kẻ nào ngang ngược can thiệp và động chạm đến người anh yêu nhất.

Chỉ cần có cô ở bên cạnh, có con ở bên cạnh, dù Đơn Quần biết trong lòng cô có người khác, anh cũng nhất định dùng sự tự tôn tối cao của mình mà dễ dàng tha thứ.

Lục Mộc và người kia, ngay cả từ biệt đều chưa từng chính miệng nói ra, cô vào nhà họ Đơn được mười năm.

Cô chưa từng muốn bắt gặp cảnh tượng chói mắt kia.

Xe của Đơn Quần ngừng ở dưới lầu. Cô ra ngoài mua mấy cuộn tranh rồi trở về, định qua chỗ anh nói với anh một tiếng, nhưng khi nhìn vào bên trong, cô lại trông thấy một người phụ nữ lộ nửa ngực đang triền miên với anh. Trong đôi mắt của người phụ nữ đó, tất cả đều là tình yêu nồng nhiệt.

Lúc Đơn Quần nhìn thấy cô, phải dùng từ “trắng bệch” để hình dung sắc mặt anh mới đúng. Cô nhìn vẻ mặt kinh hoảng lẫn thống khổ của anh, trong lòng không hề có một chút dao động.

"Tiểu Mộc." Anh vội lật cổ áo vào trong để che đi hai dấu hôn mờ ám, giữ chặt vai cô rồi vội nói: “Anh và Đặng Di thật sự không có cái gì hết.”

"Anh chạm vào cô ta rồi sao?” Cô để mặc anh lắc lư người mình, thản nhiên hỏi.

Anh không nói gì.

Từ sau khi rời khỏi người kia, cô từng cho rằng trên đời này chỉ có Đơn Quần thật lòng với mình, chỉ tiếc cho đến bây giờ cô vẫn không thể đáp lại tình cảm của anh.

Cũng phải, trên đời làm gì có chuyện tốt như thế? Làm gì có người đàn ông trưởng thành nào mà vợ không có tình cảm với mình, anh ta vẫn ngây ngốc giữ mãi hai tiếng “thủy chung” chứ?

"Bội Bội không phải con anh.” Hồi lâu sau, cô nới lỏng tay anh khỏi mình: “Đơn Quần, chúng ta ly hôn đi.”

"Em lặp lại lần nữa!" Anh sợ run, một hồi mới phản ứng kịp, râu tóc gần như dựng ngược cả lên, anh hung hăng ghì chặt vai cô: “Mẹ nó, em lặp lại lần nữa!”

"Bội Bội không phải con gái anh.” Cô chỉ lặp lại từ từ.

. . .

Gió tanh mưa máu càn quét nhà họ Đơn. Trong một đêm, Lục Mộc giống như con chuột qua đường bị đuổi giết, thậm chí ông cụ Đơn còn dùng gậy cảnh sát đánh cô, may mà Đơn Quần hai mắt đỏ bừng cản kịp.

Lục Mộc nhìn con gái quỳ khóc trên nền đất, cả người run rẩy, sau đó lại nhìn qua Đơn Quần vốn luôn khoe khoang kiêu ngạo nay đã phát cuồng, quá mức thê lương.  

Cô quá hiểu Đơn Quần. Cho dù làm xét nghiệm ADN là biết được chân tướng, anh cũng sẽ dùng sự kiêu ngạo cuối cùng để tự lừa mình.

Phải, cô có thể dễ dàng tha thứ cho việc bản thân mình không một lòng với anh, nhưng lại không hề tha thứ một cách dễ dàng cho người khác. (Lục Mộc ở bên chồng nhưng nhớ người khác thì được, chồng cô nhớ người khác thì cô không chấp nhận -...-)

Cũng phải, cô vốn là người đã đi đến tận cùng, bây giờ cuối cùng cũng có thể rời đi mà không chút kiêng dè, thêm một nét bút* thì sao chứ?

*Ý là thêm một chuyện.

---

Thấm thoắt lại mười năm trôi qua, cuối cùng Lục Mộc cũng có thể gặp lại ông. (Phó Lăng)

Phía sau là con gái bà - đối diện với con trai ông, lòng con bé tựa như tro tàn, tưởng như địa ngục hành hạ; phía trước là gông cùm xiềng xích mà cả đời này bà cũng không thể thoát khỏi.

Bà bị ông kéo lại ngồi chờ trước cửa phòng bệnh của vợ. Cả người ông phát run, hỏi bà rằng rốt cuộc cô bé kia là con của ai.

Ông vô cùng đau lòng vì con trai mình.

Ngay từ lúc đầu, ông đã lựa chọn bản thân và trách nhiệm với gia tộc. Những gì mà hai người từng trải qua, từ đầu đến cuối chỉ là hy vọng xa vời của riêng bà mà thôi.

Bà vẫn luôn biết rõ điều đó.

"Là con của Đơn Quần.” Cuối cùng, bà từ biệt ông: “Hai đứa nó không có chung huyết thống.”

Nếu như có thể, nếu như hai đứa nhỏ có thể thật sự ở bên nhau.

Thì việc để Đơn Quần làm ba của con bé cũng là việc mà cả đời này bà làm đúng nhất.

"Tạm biệt.”

Ông đã đặt tất cả những gì ông có thể làm vào khoảng thời gian mà tôi đã dành trọn trái tim cho ông rồi.

Tạm biệt Phó Lăng, tôi đã thỏa mãn rồi.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Nguyệt Hoa Dạ Tuyết về bài viết trên: paru
     

Có bài mới 25.03.2018, 02:45
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Hùng Thiên Hổ Bang Cầm Thú
Chiến Thần Hùng Thiên Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 01.12.2015, 13:10
Tuổi: 22 Nam
Bài viết: 2353
Được thanks: 5429 lần
Điểm: 12.77
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Không phải em không yêu - Tang Giới - Điểm: 30
Ngoại truyện 5. Lễ thành (1)

Edit: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết

Nắng chói chang, mờ mịt cả thành phố S. Cả thành phố giống như bị bao phủ bởi một lớp khí cháy bỏng ngột ngạt vào giữa hè. Cố Linh Nhan sinh Hạt Đậu Nhỏ xong thì đâm ra lười biếng, ở nhà không đi làm, ngay cả cử động cũng không thèm.

Bây giờ trong nhà có ba đứa trẻ, Thiệu Tây Bội và người mẹ nhỏ Cố Linh Nhan tự lực cánh sinh thật khó khăn, kéo thêm hai người đàn ông cũng thuận tiện chăm sóc mấy đứa nhỏ.

Bạn nhỏ Đơn Diệp đã hơn nửa tuổi rồi, biểu hiện sức chiến đấu cường đại, không hề khóc lớn ầm ĩ, tranh giành làm nũng như công chúa Phó Thiên Vấn. Hầu như lúc nào, bạn nhỏ này cũng nghĩ cách làm khó người khác.

"Chị Bội Bội.” Cố Linh Nhan cầm chén cháo đậu trong tay, nhìn Đơn Diệp vừa mới xoay người lại muốn tự ngồi dậy: “Chị nói xem, sao một bé gái như Hạt Đậu lại nghịch ngợm như vậy?”

Thiệu Tây Bội nhìn Hạt Đậu Nhỏ kế thừa tính tình “có thể ăn là động đậy” của mẹ nó, cô không khỏi cong môi cười rộ: “Ngay cả Nam Nam nhìn thấy con bé cũng phải kiêng dè.”

Cố Linh Nhan nghe vậy liền đắc ý cười vang: “Thằng nhóc Phó Căng Nam kia, ngang ngang ngược ngược, kỳ quái hệt như cha nó, bây giờ Hạt Đậu Nhỏ có thể chỉnh nó tới chết rồi!”

Cô vừa cất tiếng cười, cửa nhà đã mở ra. Phó Chính đưa Phó Căng Nam từ nhà trẻ về, đúng lúc vừa bước tới cửa. Cha con hai người y chang nhau, mặt than tựa núi băng. Trong nháy mặt, nhiệt độ trong nhà chợt giảm xuống mấy lần.

Đơn Diệp ngồi như một đóa hoa sen. Vừa thấy Phó Căng Nam về, mắt của nó lập tức lóe lên, hai cái chân ngắn ngủn cử động muốn bò tới chỗ cậu. Cậu buông cặp sách, nhíu mày nhìn thoáng qua nó, lạnh mặt muốn trốn về phòng ngủ.

"Phó Căng Nam." Lúc này, Cố Linh Nhan đang nằm lười trên ghế sofa và gọi tên cậu: “Con bế Hạt Đậu Nhỏ qua chỗ dì nhé.”

Cả người Phó Căng Nam chấn động, khóe mắt giật giật, do dự một hồi, cuối cùng chỉ có thể đi đến trước mặt Đơn Diệp bằng dáng vẻ cứng ngắc.

Cậu vừa đưa tay chạm vào người Đơn Diệp, nó đã không chút do dự đấm một cái vào cặm cậu, miệng thì “y y nha nha”, cái tay còn lại rất biết phối hợp, hung hắng véo lỗ tai cậu.

Gân xanh trên trán Phó Căng Nam nổi lên từng đợt, khuôn mặt đẹp trai nhỏ nhắn đã vặn vẹo cả lên, may mà cậu không nổi khùng tới mức ném Hạt Đậu Nhỏ xuống đất, chỉ chịu đựng đau đớn để bế con bé qua bên cạnh mẹ nó.

Qua ghế sofa rồi, Đơn Diệp vẫn không chịu buông tay khỏi Phó Căng Nam, Cố Linh Nhan nhìn mà thấy tâm trạng mình cực kỳ tốt. Cô vắt chéo chân, nói: “Nam Nam, Hạt Đậu Nhỏ nhà mợ vừa sinh ra đã thích con rồi. Nếu sau này lớn lên, con không ghét bỏ nó, mợ có thể miễn cưỡng đồng ý cho con làm rể đó nha.”

Khóe miệng Phó Căng Nam giật giật, cậu dùng ánh mắt cầu cứu nhìn về phía Thiệu Tây Bội đang không ngừng che miệng cười.

Thiệu Tây Bội tràn đầy ý cười, định nói gì đó với con trai, Phó Chính ở bên cạnh đã không kiên nhẫn nổi  nữa, anh lập tức kéo tay cô về phòng ngủ.

Mấy ngày trước, Phó Chính đến thành phố J để sắp xếp mọi việc trong công ty. Xế chiều hôm nay, anh vừa xuống máy bay đã đón con trai về nhà. Trên đường đi mệt mỏi hết cả người, khuôn mặt lạnh lùng nghiêm nghị của anh vẫn còn nét mỏi mệt.

"Anh tắm trước đi, đợi lát nữa rồi ăn cơm tối.” Cô đau lòng nhìn anh ngồi đó xoa xoa ấn đường mỏi mệt, đi qua bên cạnh lấy quần áo mặc ở nhà cho anh thay.

Anh ở đằng sau, nhìn cô kiễng chân, với tay lấy quần áo trong ngăn tủ. Càng nhìn, mắt anh càng sâu hơn.

Tuy bây giờ cô ở nhà cả ngày để chăm sóc con nhưng dáng người lại không trở nên béo ị, ngược lại đã sớm khôi phục dáng vẻ trước kia, thậm chí còn đẹp hơn.

Thiệu Tây Bội lấy xong quần áo xong mà vẫn không nghe thấy tiếng nước chảy trong nhà tắm, cô vừa quay đầu đã bị người đằng sau áp sát tủ.

Người đàn ông này, bản tính như sói như cọp, đúng là vài chục năm cũng không đổi được. Bàn tay anh nhanh chóng kéo làn váy mỏng của cô lên, thăm dò bên trong, tay còn lại trực tiếp phủ lên bầu ngực tuyết trắng, dùng sức vân vê nắn bóp.

Người nào đó đi công tác ở ngoài mấy ngày, khinh thường việc dùng năm ngón tay (ý nói thủ *** ấy), chỉ có thể vừa ăn chay vừa nghĩ đến bà xã thơm ngào ngạt ở nhà. Bây giờ người đang ở trong lòng, xoa bóp cũng không phải ngại, anh cúi đầu, dùng sức cắn lấy hai bầu ngực nõn nà.

"Đau..." Thiệu Tây Bội bị anh áp sát tủ, không thể động đậy, cô đỏ mặt ghì chặt bờ vai an, cố hết sức chịu đựng hơi thở dồn dập bên miệng: “Anh đừng cắn nha...”

Ngày mùa hạ vốn đã mặc ít quần áo, anh làm việc này lại cực kỳ thô bạo, mỗi khi buổi sáng thức dậy, đứng nhìn từ trên xuống dưới, cả người cô đầy vết xanh xanh tím tím hồng hồng.

"Đổi lại là em cắn anh ư? *Cái đó* cũng biết há mồm cắn đó.” Hơi thở dồn dập của Phó Chính ngày một nặng, anh vừa nói vừa dùng vật cứng rắn ở phía dưới “bụp bụp bụp” vào cô.

"Phó Chính!" Cô nghe ra anh ám chỉ cái gì, mặt mày càng đỏ, xấu hổ gọi thẳng tên anh.

Lúc này, anh không hề do dự chút nào, vứt thẳng váy ngủ của cô xuống đất, ôm cô vào phòng tắm, nào ngờ cửa phòng đột nhiên bị mở ra, cái đầu nhỏ dò xét của Phó Thiên Vấn chui vào, con bé mở to đôi mắt tròn nhìn bọn họ.

Thiệu Tây Bội cả kinh, vội vã trượt khỏi ngực anh. Phó Chính bị cắt ngang, sắc mặt trở nên nặng nề, anh càng ôm cô sát người hơn, cất giọng lạnh lùng với con gái: “Trước khi vào đây, tại sao con không gõ cửa?”

Phó Thiên Vấn nhìn mẹ “khỏa thân” và cha lạnh băng, một hồi sau mới sợ hãi thốt lên: “Con xin lỗi ba ba, là mợ bảo con tới gọi mẹ ra ngoài.”

Lúc này, Phó Chính hận không thể bóp Cố Linh Nhan chết tươi. Anh ôm bà xã trong lòng không chịu buông tay, Thiệu Tây Bội không ngừng dùng ánh mắt cảnh cáo, cuối cùng anh mới để cô xuống.

Trong lúc đẩy nhau qua lại, có gì đó rơi ra khỏi bộ vest của anh. Thiệu Tây Bội khom người lấy quần áo, cúi đầu nhìn lướt qua, sắc mặt cô bỗng chốc thay đổi.

Đó là một tờ giấy được xếp rất đẹp, bên trên có mấy nét chữ, chữ viết đẹp như thế hẳn là của phụ nữ. Tay cô còn chưa đụng tới, Phó Chính đã nhặt lên cất kỹ rồi.

Vẻ mặt anh thản nhiên, không hề giải thích một câu, lấy quần áo bên cạnh để thay rồi vào phòng tắm. Thiệu Tây Bội nghe tiếng lòng mình vang lên “lộp bộp”. Phó Thiên Vấn thúc giục, cô đành theo con bé ra ngoài trước.

Phó Chính không hề nói rõ lai lịch của tờ giấy kia. Mấy ngày sau, anh về nhà ăn cơm tối xong lại lấy chìa khóa xe ra ngoài. Anh luôn nói ít làm nhiều, Thiệu Tây Bội cũng không có thói quen truy hỏi hành tung của anh, nhưng khúc mắc trong lòng cô lại càng lúc càng lớn.

Sáng sớm, anh ăn điểm tâm được một nửa rồi ra ban công gọi điện. Từ đằng xa, cô thấy anh lạnh lùng quay mặt đi, bàn tay cô chải tóc cho Phó Thiên Vấn đột nhiên dùng sức, con bé bị đau liền khóc òa lên.

"Mẹ." Phó Thiên Vấn mím môi, quay đầu nhìn cô: “Mẹ nhẹ một chút, da đầu con đau quá.”

Thiệu Tây Bội thở dài, ôm lấy con gái dỗ dành. Chải tóc cho con xong, cô đứng dậy đi giặt đồ, vẻ mặt hơi hoảng hốt.

Phó Chính nói chuyện điện thoại ở ngoài ban công xong, trở về phòng ngủ thay quần áo. Thiệu Tây Bội đang ở bên cạnh, bỏ từng chiếc áo quần bẩn vào trong giỏ. Vừa cầm đồ anh lên, tay cô chợt ngừng lại.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Nguyệt Hoa Dạ Tuyết về bài viết trên: paru
     
Có bài mới 25.03.2018, 14:46
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Hùng Thiên Hổ Bang Cầm Thú
Chiến Thần Hùng Thiên Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 01.12.2015, 13:10
Tuổi: 22 Nam
Bài viết: 2353
Được thanks: 5429 lần
Điểm: 12.77
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Không phải em không yêu - Tang Giới - Điểm: 27
Ngoại truyện 5. Lễ thành (2)

Edit: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết

Mấy chiếc áo sơ mi của anh cũng không ngoại lệ, tất cả đều có mùi nước hoa rất nhạt. Cô quay đầu nhìn anh, phủi tay rồi vứt quần áo anh lại, khiêng giỏ ra ngoài.

"Xảy ra chuyện gì vậy?" Phó Chính thấy quần áo bẩn của mình bị vứt trên đất, anh cau mày hỏi cô.

Bàn tay khiêng giỏ của cô hơi run, cô không thèm để ý, coi như không nghe thấy, nhanh chóng đi ra ngoài phòng khách.

Chuông cửa đột nhiên vang lên. Phó Căng Nam trượt khỏi bàn ăn, nhảy xuống đất và chạy ra mở cửa. Vừa nhìn thấy người tới, cậu cất tiếng rất lễ phép: “Chú Mẫn!”

Thiệu Tây Bội nhìn thấy Mẫn Kiêu Tư thì miễn cưỡng gật đầu chào, không nói lời nào, đi thẳng vào nhà bếp.

Phó Chính ra khỏi phòng ngủ, luôn theo sát phía sau cô. Nhìn bóng lưng cô, sắc mặt anh ngày càng khó coi. Mẫn Kiêu Tư lén nhìn vài giây đã nhìn ra manh mối, anh ta lướt tới như tên trộm, vỗ vai anh một cái và nói: “À há, sáng sớm tinh mơ, chị dâu đã mặt nặng mày nhẹ với anh rồi hả? Có phải tối qua anh dùng sức quá nhiều không?”

"Cút." Phó Chính sút anh ta một cái, không kiên nhẫn mà nói: “Cậu chờ một lát.”  

"Anh cứ từ từ, bàn bếp* là chỗ được lắm đó!” Mẫn Kiêu Tư làm dấu ra hiệu với Phó Chính, ý là “không được thì cứ cưỡng bức”, sau đó anh ta đi qua kế bên, chơi đùa với Phó Thiên Vấn.

*Hình ảnh bên dưới*

. . .

Thiệu Tây Bội ở trong nhà bếp, đứng thất thần trước chiếc máy giặt, mắt cô càng lúc càng đỏ hoe, bên tai ong ong vang vang, ngay cả đầu óc cũng trống rỗng.

Một lát sau, Phó Chính đi vào kéo cô xoay người lại, cúi đầu, nhìn đôi mắt đỏ hoe của cô và lạnh lùng nói: “Em đang làm cái quái gì vậy?”

"Không có gì." Cô đẩy tay anh ra, rũ mí mắt xuống, quay đi, kiềm nén rơi lệ.

Kết hôn* nhiều năm như vậy, khó khăn lắm cô mới dám tin anh thêm một lần nữa, bây giờ lại có đủ dấu hiệu chứng tỏ anh muốn diễn lại trò cũ. Phó Căng Nam và Phó Thiên Vấn dần lớn khôn, làm sao cô có thể chấp nhận để anh rời đi như trước? (kết hôn ở đây chỉ là có giấy tờ hợp pháp, chưa có đám cưới)

Phó Chính nhìn cô, chân mày càng cau chặt lại. Anh ôm chầm cô vào lòng, khẽ nói: “Mới sáng tinh mơ, sao em lại khóc một cách khó hiểu như vậy?”

Đúng lúc này, tiếng hét thảm thiết của Mẫn Kiêu Tư ở bên ngoài đột nhiên truyền đến. Thiệu Tây Bội sợ con xảy ra chuyện, cô vội đẩy Phó Chính rồi ra ngoài.

Trong phòng khách, túi giấy tờ mà Mẫn Kiêu Tư mang tới đã bị lục ra lộn xộn, hơn nữa còn có Đơn Diệp mới ở phòng bên cạnh qua, trước mặt con bé là một mớ giấy vụn bị nó xé nát, rơi vãi trên đất. Mẫn Kiêu Tư đứng đó khóc không ra tiếng, cực kỳ khổ sở: “Phó Chính anh đừng có trách tôi... Thật sự không liên quan tới tôi...”

Thiệu Tây Bội nhìn thấy gân xanh trên trán Phó Chính nổi lên từng đợt, hình như anh đang cực kỳ kiềm nén cái gì đó, cô vội bế Hạt Đậu Nhỏ lên, tiện tay nhặt mấy mảnh giấy vụn bị xé nát.

Xem xong hết rồi cô mới quay đầu lại, nhìn Phó Chính bằng vẻ mặt kỳ quái, chỉ thấy anh lạnh mặt, kéo Mẫn Kiêu Tư qua, đặt Hạt Đậu Nhỏ trong tay cô vào tay anh ta rồi kéo cô, mở cửa chính đi ra ngoài.

Xe dừng ở ngoại cô, trước một ngôi nhà có vườn hoa nở rộ chiếm diện tích lớn. Thiệu Tây Bội chợt nghĩ tới cái gì đó, cô đi theo anh, chầm chậm bước vào ngôi nhà lớn.

Cả trong lẫn ngoài của ngôi nhà có vườn hoa ấy đều có người đang tiến hành dọn dẹp sửa sang, ngoài cửa có một người phụ nữ mặt mày hiền lành đang hướng dẫn công nhân khuân vác đồ này nọ, nhìn thấy cô và anh liền vội vàng bước nhanh tới.

"Chào anh Phó, vị này là cô Phó ạ?” Người phụ nữ chào hỏi rất lễ phép.

Thấy Phó Chính gật đầu, người phụ nữ cười nói với Thiệu Tây Bội: “Chào cô Phó, hôm nay cô đã tới rồi, cô có thể nhìn khắp nơi tổ chức hôn lễ này, xem chỗ nào mà mình còn chưa hài lòng không ạ, chúng tôi sẽ lập tức gọi người sửa sang lại.”

"Mỗi lần anh Phó tìm đến ekip chúng tôi, anh ấy đều giấu cô.” Người phụ nữ dẫn Thiệu Tây Bội đi xuyên qua căn phòng đến một bãi cỏ thật to. Thấy vẻ mặt cô có hơi giật mình, người phụ nữ vội cười tươi giải thích: “Ngay từ đầu, anh Phó đã nhờ tôi sửa nét chữ do anh ấy tự tay viết, lặp đi lặp lại nhiều lần sao cho thật đẹp đẽ, hầu như mỗi ngày anh ấy đều đến đây để xem xét tình hình, tất cả chỉ vì để hôn lễ này diễn ra một cách tốt đẹp nhất.”

Công nhân bày cột trang trí và cổng vòm trên mặt cỏ, bàn và ghế dựa đều là màu trắng, còn có khí cầu và mấy bồn hoa đẹp. Mắt nhìn vào đâu cũng thấy trang trí đẹp đẽ, toàn hộ hiện trường hôn lễ này khiến người ta có chút cảm động rồi.

"Cô Phó, cô thật sự rất hạnh phúc.” Người phụ nữ quay đầu, nhìn thoáng qua Phó Chính luôn mặt anh theo sau bọn họ, cười nói: “Không có người con gái nào sẽ quên được hôn lễ được chuẩn bị chân thành đến cùng như thế.”

. . .

Người phụ nữ đưa Thiệu Tây Bội đi một vòng rồi tiếp tục đi quanh khu vực sân trang trí, Thiệu Tây Bội đi một vòng rồi lại trở về vườn hoa trước ngôi nhà lớn. Cô đứng ngây tại chỗ, không biết nói gì.

"Mấy ngày nay, anh đều vội vì việc này ư?” Hồi lâu sau, cô mới quay đầu lại nhìn anh.

Phó Chính ngừng một chút rồi đi đến bên cạnh cô, giọng nói hơi mất tự nhiên: “Phải.”

"Em rất thích.” Đôi mắt cô trở nên mềm mại, ánh sáng mỏng manh chuyển động quấn lấy tình cảm ấm áp.

Nếu như hôm nay Hạt Đậu Nhỏ không quậy phá mớ giấy tờ hôn lễ trong túi của Mẫn Kiêu Tư, xé nát làm Phó Chính giận tới mức phải đưa cô đến đây, có lẽ cô sẽ không biết chuyện cô hiểu lầm anh, thật ra đấy chỉ là ý tốt được anh che giấu không khéo mà thôi.

Anh vẫn không nói chuyện, chỉ vươn tay ôm cô vào lòng.

Kết hôn nhiều năm như vậy, thật vất vả mới có thể đợi hai đứa con lớn lên, cuối cùng anh cũng có thể nghiêm túc bù đắp cho cô một hôn lễ thật đẹp.

Thiệu Tây Bội sớm đã quen với dáng vẻ đánh chết cũng không chịu mở miệng của anh. Khóe miệng cô nở nụ cười nhẹ, xích lại gần anh hơn.

Cô nhớ anh đã từng khiến cô phải đấu tranh với sóng to đến mức không còn sức, là sự thương tổn tầng tầng lớp lớp trong cô.

Cô cũng nhớ rằng bây giờ anh là người cô yêu nhất, lặng im không một tiếng động, khiến cô không biết phải nói lời nào nữa.

Phụ nữ ấy mà, cả đời chỉ cầu mong một tình yêu trọn vẹn, trầm lặng mà thôi, có thể yên ổn chết già là được rồi.

May mà cuối cùng, cô đã toàn thắng trở về trong canh bạc cuộc đời này, hoàn chỉnh không sứt mẻ.

--- HẾT TRỌN BỘ ---

Cảm ơn tất cả các bạn đã đồng hành cùng chúng mình trong suốt bộ truyện. ^^


Đã sửa bởi Nguyệt Hoa Dạ Tuyết lúc 26.03.2018, 02:05.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn Nguyệt Hoa Dạ Tuyết về bài viết trên: Mưa Hà Nội, paru
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 83 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Ami2007, bacxanh, banhmikhet, banmaixanh204_9x, Elise Nguyễn, Google [Bot], huyền.uha, NgọcTrâm, phuong thi, Tiên tử, Totoro yuki, Tâm can bảo bối, Um-um, Vũ Phi Không và 789 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Làm thế nào để không nhớ hắn - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 28, 29, 30

2 • [Hiện đại Thanh mai trúc mã] Đều Tại Vầng Trăng Gây Họa - 11 Giờ Phải Ngủ

1 ... 40, 41, 42

3 • [Hiện đại] Xin chào Chu tiên sinh! Dạ Mạn

1 ... 26, 27, 28

4 • [Xuyên không] Hỉ doanh môn - Ý Thiên Trọng

1 ... 105, 106, 107

5 • [Xuyên không] Vương phi thần trộm Hưu phu lúc động phòng! - Thủy Mặc Thanh Yên

1 ... 82, 83, 84

6 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 37, 38, 39

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 139, 140, 141

8 • [Hiện đại] Anh Trai VS Em Gái - Trà Trà Hảo Manh

1 ... 10, 11, 12

9 • [Hiện đại] Cục cưng lật bàn Con là do mẹ trộm được? - Ninh Cẩn

1 ... 87, 88, 89

10 • [Hiện đại] Bó tay chịu trói - Thiên Thần Di Cô

1 ... 30, 31, 32

11 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C804

1 ... 116, 117, 118

[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 80, 81, 82

13 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (103/104]

1 ... 178, 179, 180

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

15 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

16 • [Hiện đại] Vui vẻ gặp lại - Miêu Diệc Hữu Tú

1 ... 24, 25, 26

17 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 98, 99, 100

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại tại cửa cục dân chính - Bạo Táo Đích Bàng Giải

1 ... 20, 21, 22

19 • [Xuyên không] Nịch sủng Chí tôn cuồng phi - Mặc Thập Tứ

1 ... 52, 53, 54

20 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C59]

1 ... 21, 22, 23



Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 279 điểm để mua Lovely Bear 2
Shop - Đấu giá: luoicon27 vừa đặt giá 264 điểm để mua Lovely Bear 2
Shop - Đấu giá: luoicon27 vừa đặt giá 362 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: luoicon27 vừa đặt giá 424 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 685 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 343 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 623 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 402 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: luoicon27 vừa đặt giá 381 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: luoicon27 vừa đặt giá 592 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 361 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 562 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 308 điểm để mua Nữ thần nước
Shop - Đấu giá: Konami1992 vừa đặt giá 326 điểm để mua Khỉ ăn chuối
Shop - Đấu giá: Konami1992 vừa đặt giá 292 điểm để mua Nữ thần nước
Shop - Đấu giá: Libra moon vừa đặt giá 342 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Công Tử Tuyết: Re: [Game] Phép cộng may mắn - Tầng 4
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 651 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết vừa đặt giá 242 điểm để mua Kẹo mút
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 619 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 588 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 559 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 324 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 531 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 325 điểm để mua Bé trứng gà
Công Tử Tuyết: Re: 12 cung hoàng đạo và 12 con giáp
Shop - Đấu giá: luoicon27 vừa đặt giá 534 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 308 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Tiểu Mỡ Mỡ vừa đặt giá 292 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Tiểu Mỡ Mỡ vừa đặt giá 507 điểm để mua Ác quỷ  3

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.