Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 83 bài ] 

Không phải em không yêu - Tang Giới

 
Có bài mới 10.01.2018, 14:01
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Nhân Ưng Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Nhân Ưng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 20.12.2016, 15:23
Tuổi: 23 Nữ
Bài viết: 182
Được thanks: 941 lần
Điểm: 29.92
Có bài mới Re: [Hiện đại] Không phải em không yêu - Tang Giới - Điểm: 6
Tiếp nhận góp ý của các bạn nên năm ngoái diễn đàn đã có nhiều thay đổi như tách comment ra riêng ở rất nhiều truyện, hạn chế tối đa comment vào truyện, tách box VIP, đăng truyện có kiểm duyệt v.v... Nhằm phù hợp với thị hiếu của các bạn đọc, năm nay diễn đàn sẽ cố gắng có những thay đổi khác. Vậy các bạn muốn diễn đàn thay đổi thế nào thì hãy góp ý nhé.

Để thêm phần thú vị, thì có 10 phần quà tự chọn dành tặng 10 bạn may mắn, tham gia góp ý nha.

Các bạn vui lòng góp ý giúp mình ở link này, rất cần sự góp ý của các bạn.

https://goo.gl/forms/XdAlq1Clhn4JIcY62



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Hepc về bài viết trên: Lavender - Blue
     

Có bài mới 12.01.2018, 00:11
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 24.12.2016, 22:51
Bài viết: 107
Được thanks: 639 lần
Điểm: 42.51
Có bài mới Re: [Hiện đại] Không phải em không yêu - Tang Giới - Điểm: 49
Chương 54: Xa gần

Edit: Loveyoumore3112

Cửa nhà trọ rộng mở, Phó Chính từ từ quay người Thiệu Tây Bội lại, từ trên cao nhìn xuống khuôn mặt cô.

Trên mặt cô vẫn còn vương nước mắt, bị anh nhìn chằm chằm như vậy có chút buồn bực, muốn tránh khỏi tay anh.

"Lúc trước bị ngã còn chưa đủ sao?" Giọng anh vẫn lạnh băng như cũ, "Đã là người mang thai, em phải chú ý cẩn thận vào."

Thiệu Tây Bội thiếu chút nữa không thể thốt nên lời, xa cách mấy ngày, người này không những không có chút tự suy ngẫm áy náy, tự trách, mà còn càng ngày càng hung hăng kiêu ngạo.

Anh thực sự coi như những chuyện này chưa từng xảy ra sao, có thể chắc chắn đến như vậy sao?

"Hẳn là Đơn Cảnh Xuyên đã nói đầu đuôi mọi chuyện với em rồi, anh không muốn nghe thấy hai chữ kia lần nữa đâu." Anh lại càng ôm cô chặt thêm.

"Lúc trước khi anh nói không cần con sao không vênh váo đắc ý như vậy?" Cô giận quá thành cười, "Bây giờ biết nó sinh ra sẽ là đứa bé trí lực khỏe mạnh, anh liền muốn tự tâng bốc rồi à?"

"Thiệu Tây Bội." Vẻ mặt anh lạnh băng, nhìn vào mắt cô gằn từng tiếng mở miệng: "Muốn tình sổ thì tính lên anh, đừng tính đến trên đầu con anh."

Khi nghe thấy mấy chữ kia được thốt ra hết, trong lòng cô lại run lên, lời nói sắc bén đến bên miệng lại khó khăn nuốt xuống.

Lúc này cửa truyền đến tiếng nói chuyện, Cố Linh Nhan đi đến cửa nhà nhìn thấy cảnh bừa bãi trên nền đất liền hoảng sợ kêu lên, ngẩng đầu nhìn thấy tình huống trước mắt lại lập tức choáng váng.

Đơn Cảnh Xuyên đi sát sau lưng cô, lúc này nhìn thấy Phó Chính cũng ngẩn ra.

Bốn người mặt đối mặt đứng nhìn nhau, đột nhiên tiếng bụng kêu "ục ục" vang lên, mắt Thiệu Tây Bội giật giật, sau đó đỏ mặt.

Phó Chính vốn đang ôm cô, nhìn Đơn Cảnh Xuyên đứng đối diện bằng vẻ mặt lạnh lùng, lúc này khóe miệng đã từ từ gợi lên ý cười như có như không.

....

Thiệu Tây Bội không muốn ở lại nhà Phó Chính, lại càng không muốn sống chung một mình với anh, không ngờ mặt anh không đổi sắc, trực tiếp đi theo cô vào nhà Đơn Cảnh Xuyên.

Đơn Cảnh Xuyên thu dọn mấy thứ ngoài cửa một lúc, xắn tay áo, màu mắt trầm trầm nhìn người đàn ông đang im lặng múc cháo cho Thiệu Tây Bội trên bàn ăn, Cố Linh Nhan ở bên cạnh anh ló đầu ra, đè thấp giọng nói, "Nồi, anh ta chính là người kia của chị Bội Bội à?"

Hai lần trước ở trong bệnh viện đều là thoáng nhìn từ xa, hôm nay là lần đầu tiên cô đối mặt chính diện với Phó Chính, cảm thấy khí tràng âm u của người đàn ông này thật sự khiến người ta không rét mà run.

Thiệu Tây Bội nhìn Phó Chính cầm bát đặt trước mặt mình, cũng không ngẩng đầu nhìn anh, một lúc lâu sau vẫn là nhẹ nhàng cầm thìa nâng bát chậm rãi ăn.

Cố Linh Nhan cẩn thận quan sát bầu không khí kỳ lạ giữa hai người bên kia, vừa muốn nói gì, người đàn ông bên kia liền quay người đi về phía bọn cô.

Đơn Cảnh Xuyên đóng cửa nhà, đối diện với tầm mắt của Phó Chính, đi vào thư phòng bên cạnh phía sau lưng Phó Chính.

Hai người đàn ông ở trong phòng một lúc lâu cũng không thấy bước ra, Cố Linh Nhan muốn đi nghe lén, nhưng nghĩ đến gương mặt Phó Chính kia còn đáng sợ hơn Đơn Cảnh Xuyên liền dừng ý định này, đành phải im lặng dựa vào người Thiệu Tây Bội dụ dỗ Khoai Sọ chơi đùa.

"Có phải tối mấy hôm trước em đổ hết bánh ngọt anh ấy làm cho em không?" Thiệu Tây Bội ăn cháo xong, ngón tay nhẹ nhàng cốc đầu Cố Linh Nhan, "Đã gầy như vậy rồi, còn muốn học người ta giảm béo hả? Con gái nhà nào cũng gầy quá không tốt, anh ấy mà biết em lại muốn bị mắng."

"Em không có..." Cố Linh Nhan vội vàng giơ Khoai Sọ lên thề, "Em thực sự không giảm béo!"

Thiệu Tây Bội suy nghĩ cẩn thận, lúc này như nhớ tới điều gì, ánh mắt thoáng nghi hoặc nhìn Cố Linh Nhan, "Nhan Nhan, lần gần đây nhất dì cả của em đến là lúc nào?"

"Em không nhớ rõ lắm..." Cô lắc đầu, "Hình như Nồi còn nhớ rõ hơn em..."

Thiệu Tây Bội đành chịu, xoa đầu cô, trong lòng nghĩ, với tính cách của Đơn Cảnh Xuyên cũng rất không có khả năng, lúc này Cố Linh Nhan thật sự không nhịn nổi nữa, níu tay áo cô nói, "Chị Bội Bội, anh ấy là ba của đứa nhỏ hả? Thật đáng sợ, đứa bé sinh ra nhất định sẽ bị anh ấy hù chết!"

Cô nghe lời nói sinh động như thật của cô nhóc, nhìn cửa phòng đóng chặt, trái tim nhất thời đập nhanh hơn, loạn nhịp, không nói gì.

"Theo em thấy anh Tiếu An còn tốt hơn nhiều." Cố Linh Nhan còn nhỏ tuổi nên thẳng thắn, khoanh chân bĩu môi.

Thiệu Tây Bội còn chưa biết trả lời như thế nào, cửa phòng bên kia đã mở ra, rõ ràng Phó Chính đã nghe được những lời kia, liếc nhìn Cố Linh Nhan, mặt không thay đổi chút nào.

Đơn Cảnh Xuyên khẽ ho một tiếng, nói khẽ, "Nhan Nhan."

Lúc Cố Linh Nhan ngẩng đầu thấy Phó Chính, trong lòng thầm kêu hỏng bét, vội vàng chạy đến bên cạnh Đơn Cảnh Xuyên, nắm chặt tay anh.

"Đi đánh răng rửa mặt, ngày mai vẫn còn phải đi học sớm." Đơn Cảnh Xuyên kéo cô vào trong phòng ngủ, lập tức phòng khách trống trải chỉ còn lại hai người một đứng một ngồi.

Đôi mắt Phó Chính thân thiết nhìn Thiệu Tây Bội một lúc, đi đến bên cạnh bàn ăn bưng chén đi vào phòng bếp.


***

Dù không biết rốt cuộc Phó Chính và Đơn Cảnh Xuyên đã nói những gì, nhưng đêm hôm đó Phó Chính đi một mạch đến cảnh cửa đối diện, ngủ trong phòng nhỏ bên cạnh phòng Thiệu Tây Bội.

Sau khi Thiệu Tây Bội mang thai, giấc ngủ vốn không sâu, cô nghe rõ tiếng anh rửa mặt ở trong phòng cách vách.

Người khiến trái tim cô đau đớn ray rứt, không ngờ lại   tiến vào cuộc sống của cô một lần nữa, với dáng vẻ cứng rắn như vậy, giành lại những gì đã đánh mất, tựa như chưa từng rời xa.

Đến cả động tác tay anh cầm bàn chải đánh răng, vẻ mặt, mỗi một động tác nhỏ nhất cô cũng có thể dễ dàng tưởng tượng ra.

Thực ra cho đến bây giờ, thứ đáng sợ nhất không phải là đau đớn trí mạng, mà là thói quen đã khắc sâu vào xương tủy.

Trong đầu cô hỗn loạn, lúc sắp ngủ, tình trạng y chang hai ngày trước lại xuất hiện, cẳng chân đột nhiên bị chuột rút, cô nằm thẳng người thở gấp, chống tay muốn ngồi dậy xuống giường.

Động tác của cô có chút gấp gáp, đồng hồ đặt trên tủ đầu giường rơi xuống đất "Bịch" một tiếng, giữa đêm khuya tĩnh lặng, tiếng động này càng rõ ràng hơn, không lâu sau, từ phòng cách vách, Phó Chính vội vàng đi đến.

"Làm sao vậy?" Anh còn chưa kịp đeo kính mắt, trên tóc vẫn còn nhỏ vài giọt nước, đi tới bên giường nâng cô dậy, giọng nói lại lạnh thêm một phần, "Sao lại thế này?"

"Cẳng chân..." Cô cắn răng nói hai chữ, anh liền phản ứng kịp, một tay ôm cô từ trên giường vào trong lồng ngực mình, một tay cầm chân cô trầm giọng nói, "Ở đây à?"

Cô gật đầu, sắc mặt đã có chút trắng bệch, Phó Chính nhìn thấy bộ dạng của cô vẻ mặt càng khó coi, tay không ngừng điều chỉnh lực chậm rãi xoa xoa.

Động tác của anh rất thuần thục, tựa như đã hiểu rõ quá trình xoa bóp từ lâu, Thiệu Tây Bội tựa vào trong lòng anh cảm thấy đã thoáng giảm bớt khó chịu, lại nghe anh nói, "Lúc phụ nữ có thai chừng năm tháng, đứa bé trong bụng phát triển nhanh, cần lượng dinh dưỡng lớn, cho nên thiếu Canxi dẫn tới chuột rút cẳng chân."

Anh lại dựa sát vào người cô, tay không nhanh không chậm nhẹ nhàng xoa bóp chân cô.

Đôi mắt cô yên lặng nhìn anh, hai tay anh chậm rãi nâng cô lên ôm tới trên giường, "Còn đau không?"

Cô lắc đầu, anh liền đưa tay đắp kín chăn lên người cô, lại kéo kéo mép chăn ở dưới cằm.

"Không thoải mái thì gọi anh." Anh đứng dậy khỏi giường, kéo tấm rèm trong phòng lại, tăng nhiệt độ máy sưởi lên, cất bước đi vào thư phòng gần phòng ngủ của cô.

...

Đêm nay cô có giấc ngủ an ổn hiếm thấy, lúc Thiệu Tây Bội rời giường đã gần giữa trưa, rửa mặt xong đi đến phòng khách, vốn cho rằng không có người trong nhà, ai ngờ người nào đó đáng lẽ đang phải làm việc lại bước ra từ phòng bếp, trong tay còn cầm hai đĩa thức ăn.

Cô đứng ngẩn người tại chỗ, gần như hoài nghi mình nhìn lầm rồi.

Người này đã có bệnh thiếu gia lại thích sạch sẽ, nhiều năm như vậy cho tới tận bây giờ, anh gần như chưa từng tiến vào phòng bếp trước mặt cô, đừng nói đến chuyện nấu ăn.

Phó Chính đặt đồ ăn lên bàn, yên lặng gắp thức ăn cho cô, cô đỡ bụng chậm rãi ngồi xuống ghế, người nào đó cũng không mở miệng nói chuyện.

Anh gắp thức ăn xong chuyển đũa đến trên tay cô, cầm điện thoại đi ra ngoài ban công gọi điện.

"Cuối cùng đại gia cậu cũng nghe điện thoại rồi!" Giọng Mẫn Kiêu Tư ở đầu bên kia điện thoại rất nôn nóng, "Ông đây đợi đến nỗi hoa cúc cũng tàn rồi!"

"Cậu nên về trung học học lại Sinh vật đi." Phó Chính hơi nghiêng đầu nhìn người đang ăn cơm trong phòng khách, không kiên nhẫn nói, "Có chuyện gì."

"Cậu còn hỏi tớ có chuyện gì! Gần đây cậu đi làm được bao nhiêu ngày hả, ở hội nghị lần trước cấp trên chỉ đích danh cậu, phê bình cậu gần đây lơ là công việc, còn ném đá giấu tay nói tác phong có vấn đề." Trong giọng Mẫn Kiêu Tư mang theo chút bất đắc dĩ, "Tớ nói rốt cục cậu có biết chưa kết hôn mà có con là bị xử phạt không vậy!"

"Cúp máy đây." Ngay cả mí mắt Phó Chính cũng không nâng, Mẫn Kiêu Tư phía bên kia vội vàng mệt mỏi khuyên can, "Thật là Hoàng Đế chưa vội thái giám đã vội*, không nói chuyện giấy khai sinh, giấy chứng nhận kết hôn cũng chưa có, con của cậu sinh ra liền không có hộ khẩu đó!

"Vậy cuối cùng là con của tớ hay là con của cậu?" Anh nhìn gương mặt cô từ xa, hồi lâu sau để lại mấy từ: "Cảm ơn, thái giám."

(*Hoàng đế bấp cấp thái giám cấp - 皇帝不急太监急 - huángdì bùjí tàijiān jí :tục ngữ: hoàng đế không vội thái giám vội, ý đại loại là đương sự của việc nào đó chưa gấp gáp xử lý, mà người xung quanh thì gấp gáp lo lắng.)

***

Ăn cơm trưa xong Thiệu Tây Bội luôn muốn đi tản bộ phơi nắng trong tiểu khu một chút, Phó Chính rửa bát đĩa xong đi ra khỏi phòng bếp, thấy cô đang cầm tay nắm cửa, có chút nghi hoặc, mặt yên lặng đi đến mắc áo lấy hai bộ quần áo.

Anh mặc quần áo xong đi đến bên người cô, khoác chiếc áo khoác dày đang cầm trên tay lên người cô, lấy chìa khóa mở cửa ra.

Cô quay đầu nhìn anh, vẻ mặt hơi buồn bực.

Lúc ra khỏi cửa nhà, anh đi trước kéo cửa ra cho cô, sau khi cô đi ra ngoài liền phát hiện  bà Trần - hàng xóm quen thuộc đang cầm đồ ăn đi tới, lúc đối diện còn chào Phó Chính một tiếng.

"Bội Bội à." Bà Trần cười nhìn Phó Chính, lại vỗ nhẹ cánh tay cô, "Cuối cùng chồng cháu cũng đi công tác về rồi, có thể hỗ trợ mấy đứa Tiểu Đơn cùng chăm sóc cháu rồi, mấy hôm trước nó còn đặc biệt xuống tầng hỏi bà phụ nữ có thai bị chuột rút cổ chân ăn gì mới tốt đó."

Thảo nào mấy món anh vừa nấu đều không phải là món ăn gia đình.

Từng lời nói vang lên bên tai khiến tim Thiệu Tây Bội đập thình thịch, nâng mắt nhìn anh vẫn quay mặt nghiêm nghị như cũ, nhất thời trong lòng không diễn tả nổi là tư vị gì.

"Tướng mạo vợ chồng hai cháu đều tốt, nhất định đứa bé sinh ra sẽ rất đáng yêu." Bà Trần cười càng sâu, "Chờ đến lúc đứa bé sinh ra bà cũng phải đưa cháu gái bà đến nhà mới được!"

Hiếm khi anh không lộ ra vẻ thiếu kiên nhẫn trước mặt người ngoài, vẻ mặt vẫn mang theo nét dịu dàng như có như không, bà Trần cười tạm biệt bọn họ đi lên tầng, lúc này anh giúp cô cài khuy áo khoác chặt hơn một chút, vươn tay ôm vai cô đi về phía trước.

Dọc đường không nói chuyện, buổi sáng vừa có một trận tuyết rơi xuống thành phố S, hiện giờ là giữa trưa, mặt trời chiếu rọi trên những mảng tuyết đọng trên mặt đất làm chúng tan ra có phần trơn ướt, mấy đứa nhỏ đuổi chạy trêu đùa nhau ở bồn hoa bên kia, tiểu khu yên tĩnh vang vọng tiếng cười, trái lại cuốn đi chút lạnh lẽo của trời đông giá rét.

Thiệu Tây Bội đi được vài bước phát hiện ra bị tuột dây giày, liền tránh ra khỏi lồng ngực anh muốn tự mình buộc lại.

Quần áo trên người cô được anh bọc kín cử động không tiện, thêm bụng lớn, khom người cũng không xong, hơn nữa lại càng không muốn nhờ anh giúp, lúng túng đến nỗi đứng không được ngồi không xong.

Sau khi cô mang thai đã cắt tóc ngắn, gương mặt cũng mượt mà hơn trước kia, ánh mặt trời chiếu trên đôi má trắng noãn của cô càng thêm phần đáng yêu, Phó Chính cứ ở bên cạnh ôm cánh tay nhìn cô như vậy, một lúc lâu mới ngồi xổm xuống, nhặt dây giày từ trên đất tuyết buộc lại giúp cô.

Lúc anh làm bất cứ chuyện gì đều sẽ vô thức cong cong khóe môi, cô lẳng lặng nhìn con ngươi ấm áp như có thể tan chảy cả tuyết sau cặp kính của anh, mũi có chút chua xót.

Phía bên này yên tĩnh im ắng, cách đó không xa lại truyền tới một giọng nói vô cùng quen thuộc, Thiệu Tây Bội hơi nghiêng đầu liền nhìn thấy Cố Linh Nhan với đôi mắt đỏ hồng như con thỏ đang chạy vào tử cửa tiểu khu, lúc nhìn thấy cô thì bước chân ngừng lại, sau đó miệng mếu máo muốn khóc.

"Sao vậy Nhan Nhan?" Cô có chút nghi hoặc, nhìn đến Đơn Cảnh Xuyên phía bên kia dừng xe ở bên cạnh vài bước chạy tới chỗ bọn họ.

"Đơn Cảnh Xuyên đón em ở trường xong thì bắt em đi đến bệnh viện!" Thỏ xù lông mặc áo khoác lông trắng, miệng dốc sức nói, "Anh ấy nói em mang thai, em thấy anh ấy mới mang thai ấy!"


Đã sửa bởi Hepc lúc 22.01.2018, 21:12.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Loveyoumore3112 về bài viết trên: paru
     
Có bài mới 12.01.2018, 13:07
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 24.12.2016, 22:51
Bài viết: 107
Được thanks: 639 lần
Điểm: 42.51
Có bài mới Re: [Hiện đại] Không phải em không yêu - Tang Giới - Điểm: 46
Chương 55:

Edit: Loveyoumore3112

Thiệu Tây Bội nghe Cố Linh Nhan nói xong bỗng nhiên bị sặc, lúc này Đơn Cảnh Xuyên bước đến trước mặt bọn họ, đen mặt, đưa tay kéo Cố Linh Nhan đến bên cạnh, giọng nói hơi trầm, "Em vừa chạy vừa ầm ĩ như vậy lỡ làm tổn thương con thì làm sao bây giờ."

"Anh mới có con ấy!" Cố Linh Nhan thở hổn hển nhìn chằm chằm gương mặt anh, "Dùng ngón chân nghĩ cũng biết em không thể mang thai được! Rốt cục anh lấy tự tin ở đâu ra..."

Nói đến đây, Cố Linh Nhan bỗng ngừng lại, nhớ tới điều gì đó, đôi mắt to run sợ, mặt đỏ hồng.

"Nhan Nhan." Giữa trưa Đơn Cảnh Xuyên gấp gáp trở về từ cục cảnh sát muốn đưa cô đi kiểm tra, lại bị cô vừa khóc vừa ầm ĩ giày vò một trận, thể xác và tinh thần đều đã mệt mỏi, thở dài, "Em có mang thai hay không cứ đến bệnh viện kiểm tra trước rồi nói, có được không?"

"Anh biết đời này nơi em ghét nhất là bệnh viện mà! Đánh chết em cũng không đi kiểm tra!" Cô lắc đầu như trống bỏi, tính tình bướng bỉnh như trẻ con, khiến Đơn Cảnh Xuyên nghe thấy cau mày, sắc mặt đã có xu hướng như giông tố sắp đến rồi.

"Nhan Nhan, chị đi cùng em có được không." Thiệu Tây Bội thấy Đơn Cảnh Xuyên đã mơ hồ bị Thỏ xù lông chọc cho bực mình, vội vàng giải hòa, "Em nghe lời anh ấy đi, cuối năm công việc rất bận, anh ấy còn phải chạy về cục cảnh sát nữa."

Vốn Cố Linh Nhan tức giận kìm nén đến đỉnh đầu, nghe Thiệu Tây Bội nhẹ giọng khuyên nhủ, đầu óc đã bình tĩnh hơn một chút, ai ngờ Phó Chính đứng ở bên cạnh không nói lời nào lại nghiêm mặt nhìn cô một cái, thảnh nhiên nhìn Đơn Cảnh Xuyên nói, "Cậu lái xe đi, vừa lúc tôi cũng hẹn bác sĩ đưa cô ấy đến khám thai."

Thiệu Tây Bội nghe được mà sửng sốt, "Mang ai đi?"

"Em."

Phó Chính vòng tay ôm lấy bờ vai cô, cũng không nhìn đến vẻ mặt không phối hợp của cô, dẫn đầu đi về phía xe Đơn Cảnh Xuyên.

Dù sao bây giờ phụ nữ có thai vẫn là lớn nhất, lại thêm một người đàn ông âm trầm khác thường trấn giữ, Cố Linh Nhan không thể không chịu khuất phục, vẻ mặt không tình nguyện, được Đơn Cảnh Xuyên đưa đi làm kiểm tra nước tiểu.

Đêm qua Phó Chính đã hẹn trước với bệnh viện, bác sĩ được cử tới đều là những người chuyên nghiệp đáng tin cậy, dẫn Thiệu Tây Bội đi làm một loạt kiểm tra cần thiết: huyết áp, đo bề cao tử cung, tim thai, điện tâm đồ, siêu âm kiểu b.

"Cảm ơn." Làm xong kiểm tra cuối cùng, Thiệu Tây Bội móc quần áo lên, lễ phép cảm ơn các bác sĩ.

"Không có việc gì." Bác sĩ Hà chủ trị là một người phụ nữ xinh đẹp hơn ba mươi tuổi, mỉm cười nhìn cô nói, "Thật ra lúc cô vừa mới mang thai Phó tiên sinh cũng đã đến gặp chúng tôi, muốn chúng tôi lúc nào cũng sẵn sàng đợi tin từ anh ấy, không ngờ tới lúc đứa bé đã được năm tháng mới đưa cô đến."

Thiệu Tây Bội nghe xong những lời này đầu ong một tiếng, nhất thời vẫn chưa phản ứng kịp.

"Lại đây, vừa mới làm siêu âm màu bốn chiều, tôi cho cô xem hình ảnh đứa bé." Bác sĩ Hà vén mài tóc dài, chỉ vào hình ảnh trên màn hình nói, "Cô xem, hiện tại chiều cao của đứa bé khoảng 13cm, khung xương vẫn còn là xương mềm."

Thiệu Tây Bội nhìn tấm hình kia, vẻ mặt rung động, bàn tay tựa vào bên cạnh bàn cũng đã hơi có chút run rẩy.

Trên màn hình màu đen, ảnh chụp màu vàng đất hiện lên, có thể lờ mờ thấy rõ ngũ quan của em bé, cuộn tròn thân mình nho nhỏ.

"Có giống một quả lê nhỏ không?" Bác sĩ Hà quan sát vẻ mặt chuyên chú của cô, khóe mắt thoáng nhìn ra phía sau cô, ý cười càng đậm, "Hẳn là đã có thể dự đoán được là con trai hay con gái, Phó tiên sinh và phu nhân muốn biết không?"

Phó Chính đi từ cửa đến sau người Thiệu Tây Bội, nhìn bóng lưng cô, vẻ mặt nhàn nhạt không nói gì.

Lúc này Thiệu Tây Bội thu hồi tầm mắt đang đặt trên tấm hình kia, nhẹ nhàng quay đầu nhìn anh.

Trên khuôn mặt anh không có biểu cảm thừa thãi nào, cứ đứng im lặng sau lưng cô như vậy, thu hết toàn bộ hình ảnh cô và tấm hình kia vào đáy mắt.

Thấy cô nhìn mình, trong giọng nói vẫn như cũ, không cao không thấp của anh lại xen chút nghiêm nghị, "Sao cũng được."

Thực ra dù là bé trai hay bé gái, chỉ cần là em mang thai vì anh, anh sẽ không tiếc nuối.

Buổi tối lúc Cố Linh Nhan về đến nhà Thiệu Tây Bội đang đọc sách trong phòng khách, lúc ngẩng đầu nhìn thấy cô thì sửng sốt, "Nhan Nhan, sao em lại trở về một mình, anh trai không đi với em sao?"

"Em không biết." Vẻ mặt Cố Linh Nhan có chút mất hứng, ném túi xách lên sofa, "Anh ấy đưa em về trường xong liền không liên lạc nữa."

Giữa trưa vì cục cảnh sát còn có việc, cho nên Đơn Cảnh Xuyên đưa Cố Linh Nhan đi trước, Thiệu Tây Bội vẫn chưa biết kết quả kiểm tra, vỗ vỗ bên người ý bảo cô ngồi xuống, "Sao rồi?"

"Không mang thai." Cố Linh Nhan mở một túi đồ ăn vặt ra bỏ vào miệng, "Em đã nói chắc chắn không có thai, anh ấy cứ không tin."

"Vậy mới nói cơ thể của chính mình vẫn là mình hiểu rõ nhất." Thiệu Tây Bội nhìn cô gái đang nhai đồ ăn vặt trong miệng đến nỗi nói không rõ lời, trên mặt thoáng hiện lên ý cười.

Cô vừa mới nói xong, cửa nhà liền mở, sắc mặt Đơn Cảnh Xuyên không phải qu á tốt, vừa vào cửa cởi áo khoác ra liền chuẩn bị vào bếp nấu cơm.

"Anh, con bé ở bên trong." Mắt Thiệu Tây Bội nhìn về phía phòng bếp, vẻ mặt có chút lúng túng.

Đơn Cảnh Xuyên không nói thêm lời nào, gật đầu rồi đi vào phòng ngủ.

Lần này Cố Linh Nhan hoàn toàn tức giận, bỏ lại đồ ăn vặt nhảy xuống khỏi ghế sofa chạy tới phòng ngủ, quấn đến trước người anh thở hổn hển, "Sao anh không đến đón em?"

"Có một hội nghị khẩn cấp." Ánh mắt anh không dừng lại lâu trên người cô, treo quần áo vào tủ bên cạnh.

"Từ trưa nay anh bắt đầu luôn mặt nặng mày nhẹ với em!" Cô quăng con búp bê bên người xuống mặt đất "bộp" một tiếng, "Em đã đi đến bệnh viện kiểm tra rồi, em đã vô cùng nghe lời, em còn làm gì chọc giận anh nữa!"

Mấy lời trôi chảy của cô khiến động tác của Đơn Cảnh Xuyên ngừng một chút, vẻ mặt luôn trầm ổn có chút không nhịn được nữa.

"Không có gì." Anh im lặng một lúc đi tới phòng tắm.

Cố Linh Nhan lạnh mặt nhặt con búp bê lên, trong đầu nhớ đến những lời Thiệu Tây Bội nói với cô lúc trước, động tác chuẩn bị sập cửa ra ngoài ngừng lại.

Đơn Cảnh Xuyên đã cởi quần áo chuẩn bị tắm rửa, thấy cô lại chạy vào, sắc mặt khẽ biến.

"Nồi, rốt cuộc anh làm sao vậy?" Cô đi đến trước mặt anh ngẩng đầu nhìn anh, giọng nói mềm mại hơn, "Anh nói cho em biết, có được không?"

Cô ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn, đôi mắt ngập nước mở to nhìn anh, bộ dáng kiên nhẫn lại không từ bỏ.

Anh nhìn cô một lúc rồi khẽ thở dài, cuối cùng vươn tay vuốt nhẹ tóc cô, "Là anh gặp vấn đề, không liên quan đến em đâu."

Tình cảm sâu đậm lại bên nhau mỗi ngày, có mấy lần anh váng đầu liền không dùng biện pháp tránh thai, lúc ấy trong lòng cũng đã dự định để cô mang thai, thậm chí cũng đã lên kế hoạch toàn bộ việc trong cục cảnh sát, trường học, ăn nói với bố mẹ bên kia thế nào.

Nhưng kết quả kiểm tra lại không phải, cộng thêm bộ dáng vui mừng phấn khởi vì may mắn không mang thai của cô, trong lòng anh lại có cảm giác mất mát lẫn buồn bực không nói nên lời.

"Ừm." Cố Linh Nhan gật đầu, vươn tay vòng quanh thắt lưng rắn chắc của anh, "Em biết anh đang tức giận điều gì, cũng không phải em không muốn có con, chỉ là em cảm thấy hiện giờ em vẫn chưa chuẩn bị tâm lý tốt, không thể chăm sóc tốt cho con, hơn nữa chúng ta vẫn chưa kết hôn, em còn phải đi học, vác bụng lớn đi lại nhiều không tốt."

Đạo lý đơn giản như vậy, đương nhiên anh cũng biết, nhưng bộ dáng nói chuyện đâu ra đấy của cô thật sự đáng yêu, anh nhìn cô chằm chằm không rời mắt, ôm cô lên khỏi mặt đất, nhẹ nhàng đặt trên bồn rửa tay, bên miệng nhẹ nhàng "ừm" một tiếng cắn môi cô.

Trong phòng tắm máy sưởi đang mở, Cố Linh Nhan bị anh hôn đến nỗi toàn thân nóng lên, bàn tay bất giác mò mẫn trên cơ thể nhẵn bóng của anh, hô hấp của Đơn Cảnh Xuyên dồn dập, rất nhanh quần áo đã rơi lả tả trên mặt đất.

Bộ dáng cô gái nõn nà đỏ mặt nhu thuận lại quyến rũ, anh nhìn thấy càng ngày càng nóng, một tay chậm rãi xoa cặp tuyết trắng của cô, một tay đi xuống, quen thuộc thăm dò vào trong cặp đùi trơn mịn của cô.

Anh đưa một ngón tay vào thăm dò, không nhanh không chậm, động tác ra ra vào vào, cô vùi đầu vào bả vai anh rên rỉ như một con mèo nhỏ, cơ thể động tình sít chặt ngón tay anh, những nơi ngón tay anh chạm vào đều trơn ẩm một mảnh, thân dưới đã cứng rắn kề sát bên chân cô.

Cố Linh Nhan đảo mắt một vòng, trong lòng lại nổi lên ý xấu, tiến sát lại bên tai anh nhẹ nhàng nói mấy câu.

Đơn Cảnh Xuyên nghe xong đôi mắt ngày càng tối, một lúc sau ôm cô xuống khỏi bồn rửa tay xoay người để cô bám lấy mép bồn rửa, đặt chính mình ở phía dưới cô từ phía sau, mạnh mẽ đẩy vào bên trong cô.

Cô đã vô cùng ẩm ướt, nhưng anh mới chỉ đi vào một nửa cũng đã bị nơi đó của cô siết chặt, không thể động đậy.

"Nhan Nhan, thả lỏng..." Trên trán anh dần phủ lên một tầng mồ hôi mỏng, chịu đựng đến nỗi gân xanh nổi lên.

Cố Linh Nhan không phối hợp, miệng kêu "Trướng quá", nhoài người về phía trước bồn rửa tay để anh tự tìm lối vào.

Lúc này anh đưa tay đi xuống chậm rãi xoa nơi kết hợp giữa hai người, thăm dò xoa xoa cánh hoa của cô, toàn thân cô run lên, khoái cảm chưa bao giờ có cuốn đến, cắn ngón tay mình từ từ nhắm mắt nức nở.

Gương bị hơi nóng bao phủ dày đặc, bộ dáng hai người như ẩn như hiện, anh nhìn gương mặt ửng hồng mê hoặc của cô, lại càng trướng to mạnh mẽ đẩy vào trong cùng.

Cú đẩy trực tiếp chạm vào điểm kia, cô hét lên một tiếng, toàn thân run rẩy kịch liệt, hoa dịch chảy ra ngày càng nhiều, khiến bụng dưới của anh biến thành một mảnh ẩm ướt, nơi kết hợp chặt chẽ kia cũng là một mảnh dịch nước trơn bóng.

Lúc này anh không do dự nữa, nắm lấy eo nhỏ của cô, mạnh mẽ chuyển động từ phía sau, từng cú va chạm khiến cô thật sự không chịu nổi, chống tay muốn đi về phía trước, anh sớm hiểu rõ động tác của cô, một lần nữa kéo cô trở về, âm thanh hoan ái vang lên không ngừng.

"Huhu, em từ bỏ..." Khóe mắt Cố Linh Nhan dần chảy nước mắt, "Quá sâu rồi... Anh dừng một chút có được không..."

"Vừa nãy là ai nói muốn tới từ phía sau, cảm thấy như vậy thoải mái, hửm?” Người thiện lương nào đó từ kinh nghiệm thực chiến hàng ngày càng ngày càng thuần thục, khóe miệng nổi lên ý cười xấu xa.

Tiếng khóc của cô ngày càng lớn, đành phải ra sức kẹp chặt anh, Đơn Cảnh Xuyên cảm thấy toàn thân vô cùng thoải mái, cảm nhận cô sít sao bọc lấy chính mình, rốt cục đẩy nhanh tốc độ đẩy thêm vào cái rồi rút chính mình ra.

Mãi đến khi cơm tối kết thúc đôi vợ chồng son vẫn chưa ra khỏi phòng ngủ, Thiệu Tây Bội biết vấn đề giữa hai người người ngoài không thể nhúng tay, tắm rửa xong liền mở đĩa nhạc hỗ trợ dưỡng thai, nằm trên giường nhắm mắt nghỉ ngơi.

Hơn 10 giờ, cô buồn ngủ, đang chuẩn bị đi rửa mặt, lúc này Phó Chính vẫn luôn ở trong thư phòng xử lý công việc cầm một ly sữa nóng từ phòng bếp tới, đưa đến bên cạnh tủ đầu giường của cô.

Hiện tại Thiệu Tây Bội vẫn đang trong trạng thái không phản kháng cũng không để ý đến anh, không muốn làm tổn thương đến đứa bé vì chuyện với anh, ngoan ngoãn cầm ly uống.

Phó Chính nhìn cô một lúc, ánh mắt dần dịu dàng hơn.

Anh đưa tay đóng kín cửa sổ, kéo rèm che xong lại cúi đầu, sắc mặt lập tức liền thay đổi.

Dáng người cô vốn rất đẹp, sau khi mang thai lại đẫy đà hơn nhiều, cổ áo ngủ hở để lộ ra bầu ngực tuyết trắng trong mắt anh khẽ rung nhẹ, cảnh tượng kia quả thực khiến huyết mạch người khác muốn nổ tung.

Hơn nữa vừa nãy anh ra ngoài rót nước, liền bắt gặp Đơn Cảnh Xuyên ở trong phòng bếp với thức ăn ngon nóng hổi chuẩn bị bưng vào phòng ngủ, dù sắc mặt anh vợ vẫn không rõ hỉ nộ như cũ, nhưng rõ ràng có thể nhìn ra là vừa hưởng thụ xong xuôi.

Thiệu Tây Bội uống xong đặt ly xuống định đi đánh răng, người còn chưa di chuyển đã bị tay anh khống chế, cô thoáng kinh ngạc ngẩng đầu nhìn anh, lọt vào trong tầm mắt cô chính là đôi mắt rực lên ánh lửa sâu thẳm của anh.


Đã sửa bởi Hepc lúc 22.01.2018, 21:13.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn Loveyoumore3112 về bài viết trên: Mưa Hà Nội, paru
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 83 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Ck Linh Dâm, conluanho, Gấu Lùn, Jisoo078312, Khả_Nhi và 654 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Làm thế nào để không nhớ hắn - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 28, 29, 30

2 • [Xuyên không] Cuộc sống nông thôn nhàn rỗi - Kẹo Vitamin C

1 ... 108, 109, 110

3 • [Hiện đại] Xin chào Chu tiên sinh! Dạ Mạn

1 ... 26, 27, 28

4 • [Xuyên không] Vương phi thần trộm Hưu phu lúc động phòng! - Thủy Mặc Thanh Yên

1 ... 82, 83, 84

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 141, 142, 143

6 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 37, 38, 39

7 • [Xuyên không] Hỉ doanh môn - Ý Thiên Trọng

1 ... 105, 106, 107

8 • [Hiện đại Thanh mai trúc mã] Đều Tại Vầng Trăng Gây Họa - 11 Giờ Phải Ngủ

1 ... 40, 41, 42

9 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C60]

1 ... 21, 22, 23

10 • [Hiện đại] Cục cưng lật bàn Con là do mẹ trộm được? - Ninh Cẩn

1 ... 87, 88, 89

11 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C819

1 ... 118, 119, 120

12 • [Cổ đại] Kiêu Tế - Quả Mộc Tử

1 ... 46, 47, 48

13 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (103/104]

1 ... 178, 179, 180

14 • [Hiện đại] Anh Trai VS Em Gái - Trà Trà Hảo Manh

1 ... 11, 12, 13

15 • [Hiện đại] Bó tay chịu trói - Thiên Thần Di Cô

1 ... 30, 31, 32

[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 80, 81, 82

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

18 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

19 • [Hiện đại] Vui vẻ gặp lại - Miêu Diệc Hữu Tú

1 ... 24, 25, 26

20 • [Xuyên không] Nịch sủng Chí tôn cuồng phi - Mặc Thập Tứ

1 ... 52, 53, 54



Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 347 điểm để mua Bò nhảy múa
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> y229917
Tuyền Uri: viewtopic.php?t=412107 cầu thank :)2 :)2 10 thank tối bum thêm chương nữa hí hí :D2 :D3
The Wolf: có ai biết tạo weibo không dạ?
Công Tử Tuyết: Re: Loài hoa nào tượng trưng cho khí chất của bạn? :wave:
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 248 điểm để mua Quạt máy
Shop - Đấu giá: Melodysoyani vừa đặt giá 329 điểm để mua Bò nhảy múa
Shop - Đấu giá: Tiểu Linh Đang vừa đặt giá 805 điểm để mua Ngồi chờ bạn trai
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 317 điểm để mua Yoyo đầu hàng
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 786 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 747 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 710 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 1051 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 675 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 641 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 528 điểm để mua Kem ly 2
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 294 điểm để mua Mây Alway Happy
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc Nghiệm] Bạn là cô nàng nào trong "Tam sinh tam thế: Thập lý đào hoa"
Shop - Đấu giá: Lavender - Blue vừa đặt giá 387 điểm để mua Chim cánh cụt
Shop - Đấu giá: Hoa Lan Nhỏ vừa đặt giá 1000 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: Hoa Lan Nhỏ vừa đặt giá 279 điểm để mua Mây Alway Happy
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 264 điểm để mua Mây Alway Happy
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 400 điểm để mua Trung thu Hằng Nga
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 300 điểm để mua Lồng đèn đỏ 2
Shop - Đấu giá: windchime vừa đặt giá 839 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: Libra moon vừa đặt giá 609 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Công Tử Tuyết: Re: 12 cung hoàng đạo và 12 con giáp
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 579 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 798 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 736 điểm để mua Bé trứng gà

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.