Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 83 bài ] 

Không phải em không yêu - Tang Giới

 
Có bài mới 05.01.2018, 00:51
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 24.11.2014, 18:08
Tuổi: 18 Nữ
Bài viết: 265
Được thanks: 1190 lần
Điểm: 27.4
Có bài mới Re: [Hiện đại] Không phải em không yêu - Tang Giới - Điểm: 91
Chương 51: Việc đáng tiếc

Editor: Thư

Cố Linh Nhan thật sự hối hận chuyện tối hôm qua đùa giỡn Đơn Cảnh Xuyên trong nhà bếp sau cùng lại bị anh ăn sạch sành sanh rồi.

Lúc đó cô mới vừa bị anh lăn qua lật lại đến mức đại não phát hồ đồ, cả tên họ của chính mình là gì cũng không biết, đương nhiên là u mê hồ đồ đồng ý ngày hôm sau cùng anh quay về nhà.

Thật là bị sắc dục mê tâm sẽ gặp xui xẻo lớn nha!

Cảnh tượng trước mắt trận này quả thật còn đáng sợ hơn cả địa ngục A Tỳ! Bên trái cô là Cao Kỳ Kỳ ngồi bắt chéo chân, tóc cuốn xù, bên phải là Đơn Lợi và Cù  m mặt đen thui như dính đồng lên mặt, đối diện còn ông nội Đơn, người vừa ra viện có thể trúng gió bất cứ lúc nào, cũng đang chống gậy.

Toàn thân Cố Linh Nhan cứng ngắc, vào thời tiết đông sang lạnh giá thế này mà bên trong nội y của cô đã ướt đẫm, Đơn Cảnh Xuyên ngồi ở bên cạnh cô cũng có thể cảm nhận rõ ràng bàn tay cô đặt trên đùi mình đang khẽ run run

Xem ra bình thường con nhóc này tung hoành ngang dọc đến thế nào thì cuối cùng trong lúc này cô cũng  không thể chịu được rồi.

Lúc này ánh mắt của ông nội Đơn sáng ngời đánh giá Cao Kỳ Kỳ một hồi, hơi hơi nhíu mày khó có ai nhận ra được.

"Ba, mẹ, ông nội, bà nội." Đơn Cảnh Xuyên trầm trầm cổ họng từ từ mở miệng nói, "Hiện tại Nhan Nhan đang học năm hai, tháng Bảy năm nay cô ấy sẽ đủ 20 tuổi (*), con đã thương lượng với bác gái rồi, hiện tại muốn trưng cầu sự đồng ý của mọi người, hôn lễ sẽ cử hành vào tháng Tám."

(*): bên TQ nữ đủ 20 tuổi mới được kết hôn còn nam thì 22 mới cho kết hôn nhé

Lời này vừa nói ra, không khí nặng nề trong phòng tăng lên, Cố Linh Nhan hồ nghi ngẩng đầu nhìn anh và Cao Kỳ Kỳ một cái, trong lòng cân nhắc chuyện từ khi nào mà anh lại biến mình thành con rể nhị thập tứ hiếu (*) đến mức có thể khiến Cao Kỳ Kỳ ba hoa chích chòe phải đồng ý quyết định như thế!

(*): con dâu thập nhị tứ hiếu ý chỉ người hoàn hảo vô song, cực kỳ tốt, theo editor nghĩ ĐCX phải là con rể nên mạn phép chỉnh lại

"Chính con cũng nói nó mới học năm hai, hiện tại làm hôn lễ có phải là hơi nóng vội quá rồi hay không?" Cù  m tận lực hòa hoãn giọng điệu của mình nhất có thể.

"Học năm hai thì cũng đã hai mươi tuổi,tại Trung Quốc cô gái đủ 20 tuổi đã đủ tuổi pháp định để lấy giấy chứng nhận rồi, kết hôn hoàn toàn không thành vấn đề." Cao Kỳ Kỳ nhíu mi lại, "Chuyện quan trọng nhất đời người phụ nữ là gả cho đúng người, làm gì có chuyện vội vàng hay không, sớm muộn gì đều là nói nhảm."

Khuôn mặt khéo léo bảo dưỡng của Cù  m có chút vặn vẹo, ánh mắt mang theo sắc bén liếc về phía Đơn Cảnh Xuyên.

Mặt Đơn Cảnh Xuyên hoàn toàn không đổi sắc, hôm nay anh đã quyết tâm rồi, từ khi anh sinh ra đến bây giờ vẫn ngoan ngoãn nghe theo ý bọn họ rồi, hiện tại vì cưới vợ về nhà dù cho ông nội Đơn có dùng côn cảnh sát đập anh một trận, anh cũng tình nguyện chịu đựng.

Dù sao kết quả cuối cùng mới là quan trọng nhất, anh chỉ cần một người như vậy thôi.

"Bà cũng biết, Cảnh Xuyên là cán bộ cảnh sát thành phố, khi nhà họ Đơn chúng tôi tổ chức hôn lễ sẽ không quá phô trương, đương nhiên cũng sẽ không quá giản lược, tuổi cô Cố còn nhỏ ít nhất cũng phải đợi đến lúc có công ăn việc làm ổn định rồi lại kết hôn." Trong lời nói của Đơn Lợi có chút gượng gạo.

Cao Kỳ Kỳ luôn luôn kiêu ngạo hung hãn, lắc đầu nói, "Tôi biết ông có ý tứ gì, khinh thường con gái của tôi sao? Khinh nó chưa có việc làm, dẫu có việc làm cũng không xứng với nhà các người sao? Tôi cũng tuyên bố với ông, dù cho ông có mời chủ tịch nước đến đi nữa, hôn lễ kia cũng là của con gái tôi, không cần phải xem sắc mặt của bất cứ kẻ nào."

Lúc này trong lòng Cố Linh Nhan hơi hơi căng thẳng.

Từ trước Cao Kỳ Kỳ trong lòng cô đã có nhiều rất chuyện để nói, trước đây lúc bắt đầu cô đã hình thành nên nỗi chán ghét bà đến thâm căn cố đế (*), cô đã từng chứng kiến ít nhiều những thói hư tật xấu của người phụ nữ trung niên này, cho tới bây giờ cô vẫn không thể nào yêu thích bà mẹ này được.

(*): muôn đời muôn kiếp, từ xưa đến nay, giống như mọc rễ trong lòng luôn

Nhưng có lẽ vào giờ này, ngày này, ngay tại đây, cô sẽ tận mắt chứng kiến một cảnh tượng vô cùng lúng túng, cô có thể cảm nhận cực kỳ rõ ràng rằng Cao Kỳ Kỳ đang dùng những câu chữ bảo vệ đứa con gái là cô để làm chỗ dựa cho cô.

"Bác trai, bác gái, ông nội, bà nội." Lúc này Cố Linh Nhan hít sâu một hơi, lấy hết dũng khí thật sự sắp xếp từ ngữ, nói thành câu, "Con biết hiện tại tuổi con còn nhỏ, vẫn có rất nhiều chỗ không hiểu chuyện, sau này khi tốt nghiệp con sẽ cố gắng tìm được một công việc, không nói trước có thể giúp đỡ cho công việc của anh ấy hay không, ít nhất con sẽ chăm sóc nhà ta thật tốt. Con biết khả năng của bản thân tới đâu, nhưng con vẫn rất muốn gả cho anh, cố gắng làm một bà Đơn thật tốt.

Tính tình Cố Linh Nhan vốn ngang ngược, bình thường làm nũng rồi lại làm nũng, nhưng mà chưa từng nói ra những lời thề thốt hẹn non hứa biển gì đó, Đơn Cảnh Xuyên nghe xong lời của cô nói, ánh mắt nhẹ nhàng chớp lên, nhu hòa như nước.

"Ta đã xem bản kết quả học tập của con tại trường, học tập đứng ở những tốp trung gần cuối lớp, tỉ lệ đi làm cũng không cao lắm." Cù  Âm gằn từng tiếng nói, "Bất luận trên cương vị công tác nào cũng cần một người có trách nhiệm đảm nhận."

Cố Linh Nhan nghẹn lại, há miệng thở dốc vẫn lại không nói cái gì, hơi hơi cúi đầu nắm chặt quần áo.

"Thành tích học tập không tốt cũng không có nghĩa là sau này sẽ không thể trở thành một người có ích." Cao Kỳ Kỳ lạnh nhạt đáp lại, "Chút đạo lý như thế bà thông gia vẫn nên biết chứ, danh nhân trong ngoài nước nhiều như vậy, cũng không cần tôi nêu ví dụ làm gì; nói đến chuyện có trách nhiệm hay không thì ít nhất vào lúc ông cụ nhà các người sinh bệnh, nó vẫn cứ chạy ra chạy vào với các người, có hiếu có nghĩa, sao lại là người không có trách nhiệm chứ."

Hôm nay ngay cả Đơn Cảnh Xuyên cũng không thể không thừa nhận những lời này Cao Kỳ Kỳ nói ra thật sự thâm sâu tới cực điểm, tuy nhiên thái độ vẫn cứ vô cùng ác liệt, nhưng ít ra nói ra được những câu đúng trọng tâm lại rất có lí.

Đã thâm tàng bất lộ như vậy, liên tiếp cứu vãn những khi khó xử, anh làm cu li lâu như vậy cũng đáng rồi.

Bà nội Đơn vẫn lẳng lặng nghe bọn ho nói chuyện, lúc này hơi hơi vuốt cằm cười cười, "Quả thật không sai, ta cũng vẫn cho rằng Nhan Nhan là đứa bé hiểu chuyện."

Trong phòng khách lại chìm vào một mảnh yên lặng, Đơn Lợi và Cù  m trao đổi ánh mắt, nhìn về phía ông nội Đơn ngồi ở ghế trên từ đầu đến cuối không hề nói năng câu nào.

"Cảnh Xuyên, con dẫn con bé đứng dậy, đi theo ta." Hồi lâu sau, ông nội mới từ trên chỗ ngồi đứng dậy, từng bước một đi tới phòng làm việc, Đơn Cảnh Xuyên gật gật đầu với Cao Kỳ Kỳ, dắt tay Cố Linh Nhan đi theo.

     . . .

Ông nội đã hai lần trúng gió nhập viện, thân thể đã không còn như trước, Đơn Cảnh Xuyên nhìn ông lão ngồi trên mà tinh thần có chút không tốt, trong lòng khẽ thở dài một hơi.

"Cảm ơn con." Lúc này ông nội đột nhiên mở miệng, nói với Cố Linh Nhan.

Một câu đột nhiên xuất hiện không đầu không đuôi khiến Cố Linh Nhan cực kỳ khủng hoảng, có chút khó hiểu ngẩng đầu nhìn Đơn Cảnh Xuyên.

Trong lòng Đơn Cảnh Xuyên biết câu cám ơn này chỉ đích thị lần trước nhập viện cấp cứu có Cố Linh Nhan lo đâu vào đấy, dùng ánh mắt trấn an cô, ý bảo cô nói chuyện.

Cô liền vội vã lắc lắc đầu, nhẹ nhàng mở miệng, "Nên làm mà ông nội."

"Về sau nếu gả vào rồi thì cũng là cháu gái của ta rồi." Ánh mắt ông nội có chút trầm đục, "Nếu như con có gặp Bội Bội. . . Nó cũng chẳng chịu quay về nhận cái nhà này nữa rồi."

Cố Linh Nhan biết đây là một đề tài mẫn cảm, vội vàng im lặng bảo trì trầm mặc, Đơn Cảnh Xuyên nhìn thần sắc của ông cụ, hồi lâu sau không nhanh không chậm nói, "Ông nội, nếu ông cũng nói Nhan Nhan là cháu gái ông, vậy về sau cô ấy cũng sẽ cố gắng chăm ông thật tốt."

Ông nội từ từ gật gật đầu, thật lâu sau mới mở miệng nói, "Cảnh Xuyên, không có đường hối cải nữa."

“Vâng." Đơn Cảnh Xuyên nắm tay Cố Linh Nhan thật chặt, "Ông nội, mong ông tin tưởng con."

Tin tưởng con sẽ mãi mãi yêu mỗi một người mà thôi, lưỡng tình tương duyệt (*), tương cứu trong lúc hoạn nạn, mãi đến khi vạt áo dần dần rộng ra cũng không hối hận (*).

(*) đôi bên yêu thương thắm thiết

(*) già đi, ốm yếu nên vạt áo rộng ra, câu này do editor tự suy nghĩ như thế

"Được." Ông nội nhìn bọn họ, chung quy chỉ nói một từ thế thôi.

Chỉ trông mong con cháu đời sau không được lại đi theo vết xe đổ của A Quần, nếu như đạt được ước muốn thật sự có thể một đôi cả đời, vậy cũng phải chắc chắn biết quý trọng nhau.

Không cần bỏ qua, cũng không cần cưỡng cầu.

     ***

Thỏ xù lông không có ở đây, nhất thời trong nhà liền không còn sự náo nhiệt vui vẻ kia nữa.

Thiệu Tây Bội chợp mắt một hồi ở trên ghế sofa, vốn định đi xem sách, ai ngờ lúc này chuông cửa trong nhà chuông đột nhiên vang.

Hiện tại là tám giờ tối, hơn sáu giờ Đơn Cảnh Xuyên mới vừa dẫn Cố Linh Nhan ra ngoài, nên sẽ không về nhanh như vậy.

Nàng đi cà nhắc đến nhìn vào mắt mèo (*), cắn môi do dự trong khoảng khắc, vẫn lại mở cửa ra.

(*) cái lỗ nhìn trên cửa ấy
     
Đứng trước cửa đích thị là Lâm Văn và Phó Thiên, cũng không có bóng dáng của người kia.

"Bội bội." Lâm Văn ôn hòa cười với cô, "Quấy rầy đến con sao?"

"Không có." Cô giật mình, hồi lâu mới buông nắm cửa ra ". . . Mời vào."

Mấy tháng không gặp, Phó Thiên giống như lại cao lên thêm rất nhiều, thiếu niên anh khí cởi giày, một tay đặt nhẹ trên bờ vai cô, cười mỉm nói, "Chị Bội Bội, em bé có khiến chị cảm thấy khó chịu, không thoải mái gì không?"

Thiệu Tây Bội nhìn khuôn mặt cực kỳ tương tự người kia, lúc này mới phát hiện giọng nói phát ra từ cổ họng mình có chút khô khốc, "Không tồi."

Lúc này Lâm Văn đi vào trong nhà, đặt trên bàn một cái bình giữ nhiệt nhìn cô nói, "Đây là canh ta vừa mới nấu xong, con thừa dịp nhiệt uống một chút."

"Nước canh này mẹ đã hầm cả một ngày rồi." Phó Thiên mở ra bình giữ nhiệt ra, lấy cái nắp đổ ra ít nước canh vào đưa tới tay cô, "Trời giá rét, uống cái này mới có lợi cho cơ thể."

Cô đưa tay tiếp nhận cái nắp, từ từ uống vài ngụm, hồi lâu sau mới miễn cưỡng cười cười, "Cảm ơn bác, bác gái."

Lâm Văn nhìn cô, mắt sáng lóe lên, lúc này nhẹ nhàng kéo cổ tay cô cùng nhau đi lại ngồi trên sofa, trầm ngâm trong khoảng khắc rồi mới nói, "Dạo trước ta vẫn không quá thoải mái nên ở nhà tĩnh dưỡng, vẫn không có tới bệnh viện xem con, ba tháng đầu nhất định con đã phải chịu nhiều khổ cực đúng không."

Ánh mắt Lâm Văn ôn nhu mà đầy thiện ý, trong lòng Thiệu Tây Bội thấy hơi chát, lắc đầu nói, "Trong bệnh viện đã điều dưỡng tốt lắm rồi, phản ứng thai nghén cũng không phải quá ghê gớm."

"Thật sự. . . Xin lỗi con." Lâm Văn khẽ lắc đầu, cầm tay cô nói khẽ.

Cổ họng Thiệu Tây Bội nghẹn ngào, không nói gì.

"Con vì Phó Chính mà phải chịu nhiều đau khổ như vậy, ta biết kỳ thật con cũng chẳng muốn nhìn thấy chúng ta." Hốc mắt Lâm Văn hơi có chút hồng, vuốt ve tóc mái, "Hôm nay A Thiên theo giúp ta tới tìm con, nó không biết."

Đã thật lâu rồi không có ai dám đề cập tới cái tên này trước mặt cô, khoảng thời gian ba tháng này đã lâu đến mức khiến cho cô thật sự sắp quên đã từng có một người tên như vậy từng xuất hiện trong sinh mệnh của cô.

"Chung quy đều là nhà họ Phó chúng ta có lỗi với con." Lúc này Lâm Văn buông lỏng tay cô, ánh mắt ngưng lại, "Nhưng Bội Bội à. . . Con cũng không phải ta."

Con cũng không phải ta, cả đời này điều duy nhất có thể làm chỉ là nhìn lên người kia.

Bởi vì căn bản không thể hy vọng xa vời đạt được chút yêu thương và quan tâm, vì người ta sanh con dưỡng cái, bất luận là xuân hạ thu đông, chỉ mong có thể bên cạnh người đã là tốt nhất.

"Ta không cầu con có thể tha thứ cho nó, nhưng mà dù thế nào hãy cho nó một cơ hội được chăm sóc con và đứa nhỏ." Lâm Văn nhìn Thiệu Tây Bội mang vẻ mặt phúc tạp, thanh âm dần dần có chút kích động, "Dù sao nó cũng là ba đứa nhỏ, trong mười tháng này nó đã không thể có mặt trong bốn tháng đầu rồi, Bội Bội. . . Đối với một người đàn ông, chuyện này giống như là chuyện vô cùng thân kì, nếu để lỡ thì các con sẽ hối tiếc cả đời."

Ba đứa nhỏ.

Đúng vậy, bất luận anh khiến cô đau xót đến nhường nào đi nữa, cũng không có cách nào để thay đổi sự thật rằng cha của đứa nhỏ trong bụng cô là anh.

Cô nhớ rõ cô từng đồng ý cả đời này chỉ nguyện sinh con cho một mình anh, đó là chuyện đã sớm được định đoạt rồi, không thể hối hận được.

Trong lòng cô có bao nhiêu thứ không thể quên đi, liền khó có thể vùng vẫy thoát khỏi bấy nhiêu.

--- ------ BỔ SUNG THÊM --- ------

Chương 51: Việc đáng tiếc

Editor: Thư

Cố Linh Nhan thật sự hối hận chuyện tối hôm qua đùa giỡn Đơn Cảnh Xuyên trong nhà bếp sau cùng lại bị anh ăn sạch sành sanh rồi.

Lúc đó cô mới vừa bị anh lăn qua lật lại đến mức đại não phát hồ đồ, cả tên họ của chính mình là gì cũng không biết, đương nhiên là u mê hồ đồ đồng ý ngày hôm sau cùng anh quay về nhà.

Thật là bị sắc dục mê tâm sẽ gặp xui xẻo lớn nha!

Cảnh tượng trước mắt trận này quả thật còn đáng sợ hơn cả địa ngục A Tỳ! Bên trái cô là Cao Kỳ Kỳ ngồi bắt chéo chân, tóc cuốn xù, bên phải là Đơn Lợi và Cù  m mặt đen thui như dính đồng lên mặt, đối diện còn ông nội Đơn, người vừa ra viện có thể trúng gió bất cứ lúc nào, cũng đang chống gậy.

Toàn thân Cố Linh Nhan cứng ngắc, vào thời tiết đông sang lạnh giá thế này mà bên trong nội y của cô đã ướt đẫm, Đơn Cảnh Xuyên ngồi ở bên cạnh cô cũng có thể cảm nhận rõ ràng bàn tay cô đặt trên đùi mình đang khẽ run run

Xem ra bình thường con nhóc này tung hoành ngang dọc đến thế nào thì cuối cùng trong lúc này cô cũng  không thể chịu được rồi.

Lúc này ánh mắt của ông nội Đơn sáng ngời đánh giá Cao Kỳ Kỳ một hồi, hơi hơi nhíu mày khó có ai nhận ra được.

"Ba, mẹ, ông nội, bà nội." Đơn Cảnh Xuyên trầm trầm cổ họng từ từ mở miệng nói, "Hiện tại Nhan Nhan đang học năm hai, tháng Bảy năm nay cô ấy sẽ đủ 20 tuổi (*), con đã thương lượng với bác gái rồi, hiện tại muốn trưng cầu sự đồng ý của mọi người, hôn lễ sẽ cử hành vào tháng Tám."

(*): bên TQ nữ đủ 20 tuổi mới được kết hôn còn nam thì 22 mới cho kết hôn nhé

Lời này vừa nói ra, không khí nặng nề trong phòng tăng lên, Cố Linh Nhan hồ nghi ngẩng đầu nhìn anh và Cao Kỳ Kỳ một cái, trong lòng cân nhắc chuyện từ khi nào mà anh lại biến mình thành con rể nhị thập tứ hiếu (*) đến mức có thể khiến Cao Kỳ Kỳ ba hoa chích chòe phải đồng ý quyết định như thế!

(*): con dâu thập nhị tứ hiếu ý chỉ người hoàn hảo vô song, cực kỳ tốt, theo editor nghĩ ĐCX phải là con rể nên mạn phép chỉnh lại

"Chính con cũng nói nó mới học năm hai, hiện tại làm hôn lễ có phải là hơi nóng vội quá rồi hay không?" Cù  m tận lực hòa hoãn giọng điệu của mình nhất có thể.

"Học năm hai thì cũng đã hai mươi tuổi,tại Trung Quốc cô gái đủ 20 tuổi đã đủ tuổi pháp định để lấy giấy chứng nhận rồi, kết hôn hoàn toàn không thành vấn đề." Cao Kỳ Kỳ nhíu mi lại, "Chuyện quan trọng nhất đời người phụ nữ là gả cho đúng người, làm gì có chuyện vội vàng hay không, sớm muộn gì đều là nói nhảm."

Khuôn mặt khéo léo bảo dưỡng của Cù  m có chút vặn vẹo, ánh mắt mang theo sắc bén liếc về phía Đơn Cảnh Xuyên.

Mặt Đơn Cảnh Xuyên hoàn toàn không đổi sắc, hôm nay anh đã quyết tâm rồi, từ khi anh sinh ra đến bây giờ vẫn ngoan ngoãn nghe theo ý bọn họ rồi, hiện tại vì cưới vợ về nhà dù cho ông nội Đơn có dùng côn cảnh sát đập anh một trận, anh cũng tình nguyện chịu đựng.

Dù sao kết quả cuối cùng mới là quan trọng nhất, anh chỉ cần một người như vậy thôi.

"Bà cũng biết, Cảnh Xuyên là cán bộ cảnh sát thành phố, khi nhà họ Đơn chúng tôi tổ chức hôn lễ sẽ không quá phô trương, đương nhiên cũng sẽ không quá giản lược, tuổi cô Cố còn nhỏ ít nhất cũng phải đợi đến lúc có công ăn việc làm ổn định rồi lại kết hôn." Trong lời nói của Đơn Lợi có chút gượng gạo.

Cao Kỳ Kỳ luôn luôn kiêu ngạo hung hãn, lắc đầu nói, "Tôi biết ông có ý tứ gì, khinh thường con gái của tôi sao? Khinh nó chưa có việc làm, dẫu có việc làm cũng không xứng với nhà các người sao? Tôi cũng tuyên bố với ông, dù cho ông có mời chủ tịch nước đến đi nữa, hôn lễ kia cũng là của con gái tôi, không cần phải xem sắc mặt của bất cứ kẻ nào."

Lúc này trong lòng Cố Linh Nhan hơi hơi căng thẳng.

Từ trước Cao Kỳ Kỳ trong lòng cô đã có nhiều rất chuyện để nói, trước đây lúc bắt đầu cô đã hình thành nên nỗi chán ghét bà đến thâm căn cố đế (*), cô đã từng chứng kiến ít nhiều những thói hư tật xấu của người phụ nữ trung niên này, cho tới bây giờ cô vẫn không thể nào yêu thích bà mẹ này được.

(*): muôn đời muôn kiếp, từ xưa đến nay, giống như mọc rễ trong lòng luôn

Nhưng có lẽ vào giờ này, ngày này, ngay tại đây, cô sẽ tận mắt chứng kiến một cảnh tượng vô cùng lúng túng, cô có thể cảm nhận cực kỳ rõ ràng rằng Cao Kỳ Kỳ đang dùng những câu chữ bảo vệ đứa con gái là cô để làm chỗ dựa cho cô.

"Bác trai, bác gái, ông nội, bà nội." Lúc này Cố Linh Nhan hít sâu một hơi, lấy hết dũng khí thật sự sắp xếp từ ngữ, nói thành câu, "Con biết hiện tại tuổi con còn nhỏ, vẫn có rất nhiều chỗ không hiểu chuyện, sau này khi tốt nghiệp con sẽ cố gắng tìm được một công việc, không nói trước có thể giúp đỡ cho công việc của anh ấy hay không, ít nhất con sẽ chăm sóc nhà ta thật tốt. Con biết khả năng của bản thân tới đâu, nhưng con vẫn rất muốn gả cho anh, cố gắng làm một bà Đơn thật tốt.

Tính tình Cố Linh Nhan vốn ngang ngược, bình thường làm nũng rồi lại làm nũng, nhưng mà chưa từng nói ra những lời thề thốt hẹn non hứa biển gì đó, Đơn Cảnh Xuyên nghe xong lời của cô nói, ánh mắt nhẹ nhàng chớp lên, nhu hòa như nước.

"Ta đã xem bản kết quả học tập của con tại trường, học tập đứng ở những tốp trung gần cuối lớp, tỉ lệ đi làm cũng không cao lắm." Cù  Âm gằn từng tiếng nói, "Bất luận trên cương vị công tác nào cũng cần một người có trách nhiệm đảm nhận."

Cố Linh Nhan nghẹn lại, há miệng thở dốc vẫn lại không nói cái gì, hơi hơi cúi đầu nắm chặt quần áo.

"Thành tích học tập không tốt cũng không có nghĩa là sau này sẽ không thể trở thành một người có ích." Cao Kỳ Kỳ lạnh nhạt đáp lại, "Chút đạo lý như thế bà thông gia vẫn nên biết chứ, danh nhân trong ngoài nước nhiều như vậy, cũng không cần tôi nêu ví dụ làm gì; nói đến chuyện có trách nhiệm hay không thì ít nhất vào lúc ông cụ nhà các người sinh bệnh, nó vẫn cứ chạy ra chạy vào với các người, có hiếu có nghĩa, sao lại là người không có trách nhiệm chứ."

Hôm nay ngay cả Đơn Cảnh Xuyên cũng không thể không thừa nhận những lời này Cao Kỳ Kỳ nói ra thật sự thâm sâu tới cực điểm, tuy nhiên thái độ vẫn cứ vô cùng ác liệt, nhưng ít ra nói ra được những câu đúng trọng tâm lại rất có lí.

Đã thâm tàng bất lộ như vậy, liên tiếp cứu vãn những khi khó xử, anh làm cu li lâu như vậy cũng đáng rồi.

Bà nội Đơn vẫn lẳng lặng nghe bọn ho nói chuyện, lúc này hơi hơi vuốt cằm cười cười, "Quả thật không sai, ta cũng vẫn cho rằng Nhan Nhan là đứa bé hiểu chuyện."

Trong phòng khách lại chìm vào một mảnh yên lặng, Đơn Lợi và Cù  m trao đổi ánh mắt, nhìn về phía ông nội Đơn ngồi ở ghế trên từ đầu đến cuối không hề nói năng câu nào.

"Cảnh Xuyên, con dẫn con bé đứng dậy, đi theo ta." Hồi lâu sau, ông nội mới từ trên chỗ ngồi đứng dậy, từng bước một đi tới phòng làm việc, Đơn Cảnh Xuyên gật gật đầu với Cao Kỳ Kỳ, dắt tay Cố Linh Nhan đi theo.

     . . .

Ông nội đã hai lần trúng gió nhập viện, thân thể đã không còn như trước, Đơn Cảnh Xuyên nhìn ông lão ngồi trên mà tinh thần có chút không tốt, trong lòng khẽ thở dài một hơi.

"Cảm ơn con." Lúc này ông nội đột nhiên mở miệng, nói với Cố Linh Nhan.

Một câu đột nhiên xuất hiện không đầu không đuôi khiến Cố Linh Nhan cực kỳ khủng hoảng, có chút khó hiểu ngẩng đầu nhìn Đơn Cảnh Xuyên.

Trong lòng Đơn Cảnh Xuyên biết câu cám ơn này chỉ đích thị lần trước nhập viện cấp cứu có Cố Linh Nhan lo đâu vào đấy, dùng ánh mắt trấn an cô, ý bảo cô nói chuyện.

Cô liền vội vã lắc lắc đầu, nhẹ nhàng mở miệng, "Nên làm mà ông nội."

"Về sau nếu gả vào rồi thì cũng là cháu gái của ta rồi." Ánh mắt ông nội có chút trầm đục, "Nếu như con có gặp Bội Bội. . . Nó cũng chẳng chịu quay về nhận cái nhà này nữa rồi."

Cố Linh Nhan biết đây là một đề tài mẫn cảm, vội vàng im lặng bảo trì trầm mặc, Đơn Cảnh Xuyên nhìn thần sắc của ông cụ, hồi lâu sau không nhanh không chậm nói, "Ông nội, nếu ông cũng nói Nhan Nhan là cháu gái ông, vậy về sau cô ấy cũng sẽ cố gắng chăm ông thật tốt."

Ông nội từ từ gật gật đầu, thật lâu sau mới mở miệng nói, "Cảnh Xuyên, không có đường hối cải nữa."

“Vâng." Đơn Cảnh Xuyên nắm tay Cố Linh Nhan thật chặt, "Ông nội, mong ông tin tưởng con."

Tin tưởng con sẽ mãi mãi yêu mỗi một người mà thôi, lưỡng tình tương duyệt (*), tương cứu trong lúc hoạn nạn, mãi đến khi vạt áo dần dần rộng ra cũng không hối hận (*).

(*) đôi bên yêu thương thắm thiết

(*) già đi, ốm yếu nên vạt áo rộng ra, câu này do editor tự suy nghĩ như thế

"Được." Ông nội nhìn bọn họ, chung quy chỉ nói một từ thế thôi.

Chỉ trông mong con cháu đời sau không được lại đi theo vết xe đổ của A Quần, nếu như đạt được ước muốn thật sự có thể một đôi cả đời, vậy cũng phải chắc chắn biết quý trọng nhau.

Không cần bỏ qua, cũng không cần cưỡng cầu.

     ***

Thỏ xù lông không có ở đây, nhất thời trong nhà liền không còn sự náo nhiệt vui vẻ kia nữa.

Thiệu Tây Bội chợp mắt một hồi ở trên ghế sofa, vốn định đi xem sách, ai ngờ lúc này chuông cửa trong nhà chuông đột nhiên vang.

Hiện tại là tám giờ tối, hơn sáu giờ Đơn Cảnh Xuyên mới vừa dẫn Cố Linh Nhan ra ngoài, nên sẽ không về nhanh như vậy.

Nàng đi cà nhắc đến nhìn vào mắt mèo (*), cắn môi do dự trong khoảng khắc, vẫn lại mở cửa ra.

(*) cái lỗ nhìn trên cửa ấy
     
Đứng trước cửa đích thị là Lâm Văn và Phó Thiên, cũng không có bóng dáng của người kia.

"Bội bội." Lâm Văn ôn hòa cười với cô, "Quấy rầy đến con sao?"

"Không có." Cô giật mình, hồi lâu mới buông nắm cửa ra ". . . Mời vào."

Mấy tháng không gặp, Phó Thiên giống như lại cao lên thêm rất nhiều, thiếu niên anh khí cởi giày, một tay đặt nhẹ trên bờ vai cô, cười mỉm nói, "Chị Bội Bội, em bé có khiến chị cảm thấy khó chịu, không thoải mái gì không?"

Thiệu Tây Bội nhìn khuôn mặt cực kỳ tương tự người kia, lúc này mới phát hiện giọng nói phát ra từ cổ họng mình có chút khô khốc, "Không tồi."

Lúc này Lâm Văn đi vào trong nhà, đặt trên bàn một cái bình giữ nhiệt nhìn cô nói, "Đây là canh ta vừa mới nấu xong, con thừa dịp nhiệt uống một chút."

"Nước canh này mẹ đã hầm cả một ngày rồi." Phó Thiên mở ra bình giữ nhiệt ra, lấy cái nắp đổ ra ít nước canh vào đưa tới tay cô, "Trời giá rét, uống cái này mới có lợi cho cơ thể."

Cô đưa tay tiếp nhận cái nắp, từ từ uống vài ngụm, hồi lâu sau mới miễn cưỡng cười cười, "Cảm ơn bác, bác gái."

Lâm Văn nhìn cô, mắt sáng lóe lên, lúc này nhẹ nhàng kéo cổ tay cô cùng nhau đi lại ngồi trên sofa, trầm ngâm trong khoảng khắc rồi mới nói, "Dạo trước ta vẫn không quá thoải mái nên ở nhà tĩnh dưỡng, vẫn không có tới bệnh viện xem con, ba tháng đầu nhất định con đã phải chịu nhiều khổ cực đúng không."

Ánh mắt Lâm Văn ôn nhu mà đầy thiện ý, trong lòng Thiệu Tây Bội thấy hơi chát, lắc đầu nói, "Trong bệnh viện đã điều dưỡng tốt lắm rồi, phản ứng thai nghén cũng không phải quá ghê gớm."

"Thật sự. . . Xin lỗi con." Lâm Văn khẽ lắc đầu, cầm tay cô nói khẽ.

Cổ họng Thiệu Tây Bội nghẹn ngào, không nói gì.

"Con vì Phó Chính mà phải chịu nhiều đau khổ như vậy, ta biết kỳ thật con cũng chẳng muốn nhìn thấy chúng ta." Hốc mắt Lâm Văn hơi có chút hồng, vuốt ve tóc mái, "Hôm nay A Thiên theo giúp ta tới tìm con, nó không biết."

Đã thật lâu rồi không có ai dám đề cập tới cái tên này trước mặt cô, khoảng thời gian ba tháng này đã lâu đến mức khiến cho cô thật sự sắp quên đã từng có một người tên như vậy từng xuất hiện trong sinh mệnh của cô.

"Chung quy đều là nhà họ Phó chúng ta có lỗi với con." Lúc này Lâm Văn buông lỏng tay cô, ánh mắt ngưng lại, "Nhưng Bội Bội à. . . Con cũng không phải ta."

Con cũng không phải ta, cả đời này điều duy nhất có thể làm chỉ là nhìn lên người kia.

Bởi vì căn bản không thể hy vọng xa vời đạt được chút yêu thương và quan tâm, vì người ta sanh con dưỡng cái, bất luận là xuân hạ thu đông, chỉ mong có thể bên cạnh người đã là tốt nhất.

"Ta không cầu con có thể tha thứ cho nó, nhưng mà dù thế nào hãy cho nó một cơ hội được chăm sóc con và đứa nhỏ." Lâm Văn nhìn Thiệu Tây Bội mang vẻ mặt phúc tạp, thanh âm dần dần có chút kích động, "Dù sao nó cũng là ba đứa nhỏ, trong mười tháng này nó đã không thể có mặt trong bốn tháng đầu rồi, Bội Bội. . . Đối với một người đàn ông, chuyện này giống như là chuyện vô cùng thân kì, nếu để lỡ thì các con sẽ hối tiếc cả đời."

Ba đứa nhỏ.

Đúng vậy, bất luận anh khiến cô đau xót đến nhường nào đi nữa, cũng không có cách nào để thay đổi sự thật rằng cha của đứa nhỏ trong bụng cô là anh.

Cô nhớ rõ cô từng đồng ý cả đời này chỉ nguyện sinh con cho một mình anh, đó là chuyện đã sớm được định đoạt rồi, không thể hối hận được.

Trong lòng cô có bao nhiêu thứ không thể quên đi, liền khó có thể vùng vẫy thoát khỏi bấy nhiêu.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Thư_Plynh về bài viết trên: paru
     

Có bài mới 05.01.2018, 00:57
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Hùng Thiên Hổ Bang Cầm Thú
Chiến Thần Hùng Thiên Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 01.12.2015, 13:10
Tuổi: 22 Nam
Bài viết: 2393
Được thanks: 5812 lần
Điểm: 12.95
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Không phải em không yêu - Tang Giới - Điểm: 45
Chương 52: Ngoại truyện Máy bay rung lắc

Edit: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết

(Xin hãy chú ý, ngoại truyện này nói về chuyện xảy ra rất lâu về sau...)

Máy bay dự định xuất phát vào lúc bốn giờ chiều. Lúc đến sân bay, Thiệu Tây Bội vẫn còn rất buồn ngủ. Cô ngồi trong phòng nghỉ dành cho khách quý, cả người cứ ngủ gà ngủ gật.

"Lát nữa lên máy bay, đợi nó cất cánh rồi em cứ từ từ mà ngủ.” Phó Chính nhấp môi, thản nhiên lật xem tờ báo.

Thiệu Tây Bội vừa thẹn vừa giận mà nhìn khuôn mặt tựa như lạnh lùng của anh, nỗi nghi ngờ trong lòng cô càng thêm sâu.

Người đàn ông này đặt vé máy bay có thời gian quá đáng nghi, quá thuận tiện để anh liên tục gây án rồi!

- -

Ngày hôm nay, mới sáng tinh mơ thức dậy, anh đã ép cô “làm” một lần. Sau khi cô ngủ nướng một hồi thật lâu, anh ăn điểm tâm xong, tinh thần sảng khoái rồi lại vào “ăn” cô thêm lần nữa. Đợi đến khi cô cảm giác rằng thời gian đã đến giữa trưa rồi, anh lại “đến” với cô một lần nữa ở trong phòng tắm!

Đúng là hành vi khiến người ta giận sôi cả lên, nhất định sẽ có một ngày tên khốn kiếp này tinh tẫn nhân vong*!

*Lao lực quá mà chết

"Có phải lại mang thai không hả em?” Nhìn dáng vẻ giận dữ của cô mà tâm trạng anh càng thêm sung sướng, anh lật đi lật lại tờ báo một cách tùy ý và liếc nhìn cô: “Ngủ nhiều diendanlequydon lắm đó em.”

Nói đến con thì cô lại càng thêm giận. Tên lưu manh này! Mãi cho tới bây giờ mà anh vẫn chẳng xem chuyện của con ruột mình là chuyện to tát gì. Đứa trẻ mới có mấy tuổi, anh đã nhẫn tâm bỏ nó ở nhà của Đơn Cảnh Xuyên, trực tiếp đưa cô đi du lịch châu Âu. Con của Đơn Cảnh Xuyên mới hơn một tuổi, ngoài con của họ thì cậu ấy còn phải chịu thêm một Cố Linh Nhan với tính tình nửa trẻ con nửa người lớn. Mười ngày nay cậu ấy còn chưa bị hành hạ đến mức điên tiết hả?!

"Tự anh đi mà sinh.” Sau khi kết hôn, cô chẳng còn nhẫn nại với anh như trước nữa, tức giận liếc anh một cái, sau đó đứng dậy đi qua quầy bên kia lấy nước uống.

Phó Chính nhìn bóng lưng thướt tha của cô, khóe miệng anh từ từ nở nụ cười nhẹ.

. . .

Chuyến hành trình trên máy bay sẽ kéo dài hơn mười giờ, ít ra thì chỗ ngồi ở khoang hạng nhất thoải mái hơn chỗ ngồi ở khoang phổ thông rất nhiều, Thiệu Tây Bội cũng không ăn trên máy bay, vừa mới lên máy bay, cô đã ngả đầu ngủ say ở trên ghế.

Phó Chính phủ áo ngoài lên người cô, bảo tiếp viên hàng không mang chăn và gối đến.

Thiệu Tây Bội ngủ mơ mơ màng màng. Trong cơn mông lung, cô cảm giác được anh lót gối ra sau đầu mình, nhanh chóng đắp mền che toàn thân cô, thậm chí còn chỉnh phần tựa lưng của ghế cô một chút.

Đối với những người phụ nữ khác mà nói, có thể họ sẽ cảm thấy anh chăm sóc cô thật dịu dàng, nhưng chỉ cô mới hiểu rõ người đàn ông này, muốn anh dịu dàng thì ngay cả heo mẹ cũng sẽ leo cây. Mỗi lần anh đối xử với cô đều rất tốt, bởi vì tốt quá nên mới “làm đi làm lại” nhiều lần, ngay cả xương cốt cũng chẳng tha.

Mà trên thực tế, giác quan thứ sáu của cô quả thật rất chuẩn...

***

Thiệu Tây Bội vừa thức dậy, dường như toàn bộ đèn chiếu sáng trong khoang máy bay đều đã tắt.

Cô dụi mắt, nhìn lên màn hình hiển thị thời gian bay vẫn còn năm tiếng nữa rồi đứng dậy khỏi chỗ ngồi, chuẩn bị đi uống nước và vào toilet rửa tay.

Phó Chính nhắm nghiền mắt, ngồi ở bên cạnh cô, trông anh giống như đang ngủ rất sâu. Cô cố gắng D-ien Dan Le-Quy Don cử động ở mức nhẹ nhàng nhất, từ từ lướt qua đùi anh để ra ngoài rồi bước về phía trước.

Sau khi cô đi không bao lâu, người đàn ông nhắm nghiền mắt đã lập tức mở mắt.

. . .

Lúc bước vào toilet, đầu óc Thiệu Tây Bội vẫn còn mê man. Sau khi rửa tay xong, cô cố ý vốc nước rửa mặt, mở cửa chuẩn bị ra ngoài.

Đúng lúc cô đẩy chốt cửa, một lực rất mạnh từ bên ngoài bỗng làm cánh cửa mở tung ra, kèm theo đó là bóng người nhanh chóng nhảy vào, khóa chặt cửa lại.

Tiếng thét chói tai sắp vọt ra khỏi miệng cô, nhưng đến khi thấy rõ người trước mắt thì cô bình tĩnh lại. Không quá vài giây sau, dây thần kinh của cô đột nhiên căng thẳng: “Anh để em ra ngoài rồi anh vào cũng không muộn mà, anh đúng là dọa chết người đấy!”

Phó Chính không đeo mắt kính, anh khẽ nhấp đôi môi mỏng, khoanh tay nhìn cô và nói: “Anh không đi toilet.”

Toilet trên máy bay vốn nhỏ hẹp, anh vừa chen vào đã khiến nơi này không còn chỗ trống. Thiệu Tây Bội bị anh áp sát đành lui lại một bước, nhìn ánh sáng lóe ra trong mắt anh mà lòng cô cảm thấy kinh hãi một hồi.

Không định đi toilet ư?

Anh sẽ không “lên” với cô ở trong này chứ?...

Không muốn đâu, nhưng anh thật sự làm vậy mất rồi.

Tiếng thét kinh hãi của cô còn ở trong cuống họng, cô đã bị anh giữ chặt gáy, hôn lên môi thật sâu.

"Ưm. . ." Môi lưỡi của anh quấy phá càng lúc càng sâu, cô ngậm miệng không ngược nên dùng sức véo cánh tay anh, đẩy anh ra được một chút rồi khẽ nói: “Có phải anh điên rồi hay không? Chúng ta đang ở trên máy bay đó! Hơn nữa, anh không cảm thấy em khó chịu cả đêm không ngủ hay sao?!”

"Anh không biết em khó chịu.” Anh trả lời rất hờ hững, một tay nhanh chóng cởi quần lót, chỉ vào chỗ đó của mình: “Nó cảm thấy khó chịu đấy.”

Sao trên đời lại có một tên đàn ông không biết xấu hổ như vậy?!

Cô trợn tròn mắt, sợ hãi đến mức định vòng ra phía sau anh để mở cửa ra ngoài, nhưng ánh mắt của Phó Chính rất nhạy bén, anh kéo cô và ôm sát vào lồng ngực mình, một tay luồn vào vạt áo để dò xét, một tay linh hoạt cởi áo ngực.

Bàn tay anh vừa to vừa nóng, một tay dùng sức để vân vê, nắn bóp quả cầu tuyết trắng trơn mềm của cô. Thiệu Tây Bội bị anh xoa một hồi đã nhũn hết cả người, ai ngờ càng ngày anh càng ác liệt, ngón tay anh nhẹ nhàng nhón lấy đỉnh nhũ hoa của cô, tay còn lại phối hợp cởi đồ cô xuống khỏi hông, sau đó cắn lên mấy đầu nhũ hoa màu phấn hồng ấy.

Tiếng chắt lưỡi dinh dính càng khiến tiếng động phát ra khi anh ngậm đầu nhũ hoa thêm phần mập mờ. Hai tay cô bấu chặt lấy vai anh, vừa thở nhẹ liên tục, vừa nín thở nghe ngóng xem ngoài cửa có động tĩnh gì không. Phó Chính dùng sức xoa nhẹ vài cái lên hai bầu ngực trắng nõn như tuyết đã ửng hồng, ngón tay anh luồn vào quần cô để thăm dò, “sắc” tình đến mức xuôi theo cái mông tròn vểnh của cô để dò xét bên trong.

"Ưm...” Cả người cô sợ run, chỉ cảm thấy anh đã nhanh chóng tìm đúng miệng ngoài của các cánh DienDanLeQuyDon hoa và đang dùng lực để vân vê chúng. Vật đầy lửa nóng của anh đã chà xát ở ngoài khóa kéo quần jeans của cô, chà đến khi “mấy cánh hoa” ướt đẫm.

"Muốn không?" Anh kéo khóa quần cô xuống một cách thô lỗ, húc mạnh vào cái vào quần lót cô.

Cô đã mất một nửa tỉnh táo, nhìn anh bằng ánh mắt lờ mờ, thật sự không biết phải mở miệng thế nào.

Cuối cùng thì Phó Chính không còn nhẫn nại nữa, anh cởi sạch quần cô rồi ném qua một bên, nhanh tay nhét quần lót của cô vào túi quần, tháo dây nịt để cô ôm lấy cổ anh, kéo một chân cô vòng lên eo anh, sau đó bắt đầu từ phía dưới đi lên, anh xông vào thật mạnh mẽ.

"Ưm ưm...” Lần này, anh trực tiếp xông vào chỗ sâu nhất, Thiệu Tây Bội đỏ mặt khẽ kêu một tiếng, cô bị cảm giác giày vò này làm phát điên rồi.

Phó Chính cũng sảng khoái đến phát điên, tay anh đang đặt ở chỗ bầu ngực trắng như tuyết và trơn nhẵn đầy xúc cảm. Anh dùng sức bóp nhẹ mấy cái, sau đó đỡ mông cô hạ xuống rồi đâm vào liên tục từng phát một, đâm hết cả một cây gậy rồi rút hết nguyên cây ra, độ mạnh càng lúc càng độc ác.

"Không được. . ." Làm sao cô có thể chịu được cảm xúc kịch liệt như vậy? Trong không gian nhỏ hẹp, cô bị tung lên hạ xuống liên tục, vừa nhẹ vừa nhanh mà chịu hết lửa nóng của anh, ngay cả bầu ngực tuyết trắng non mềm của cô cũng không ngừng lắc lư theo động tác anh làm, khiến anh dùng sức cắn lấy không dưới một lần.

"Thật sự không được. . ." Cô chịu đựng từng tiếng thở dốc, cảm giác anh đã thay đổi động tác và để cô dựa lưng vào cửa toilet, cây gậy sắt nóng bên dưới ra sức khuấy động, lớp thịt non của cô lật ra lật vào theo động tác anh làm, dịch hoa lưa thưa lớt thớt từ từ chảy xuống, khiến cho lớp lông mềm của anh hơi thấm ướt: “Đừng... Đừng... Sâu quá... Ưm...”

Hơi thở mập mờ phà vào tai tựa càng giống như thuốc trợ tình. Phó Chính càng đánh càng hăng, mắt anh đỏ hoe vì dùng sức va chạm qua lại, nhiều lần đụng vào chỗ sâu nhất của cô.

Cả buồng toilet chỉ nghe thấy tiếng thở dồn dập và tiếng va chạm thân thể phát ra rất rõ ràng, Thiệu Tây Bội chưa từng trải qua chuyện như vậy, cô đã run rẩy đến mức không thốt ra nổi một hơi nào, chỉ cảm giác được chỗ ấy của anh trong cơ thể mình càng lúc càng căng tràn.

Không bao lâu sau, khi cô đã “lên” một lần, Phó Chính sảng khoái đến mức nhẹ nhàng, vui vẻ, cả người đầy mồ hôi. Anh cảm nhận được phía dưới của cô đang co rút nên cắn chặt răng và rút của mình ra, sau đó xoay người cô lại, còn mình thì nhào ra từ phía sau cửa rồi đè cô vào bên cạnh bồn rửa tay, bắt đầu đi vào thật nặng nề từ đằng sau.

Thiệu Tây Bội chỉ kịp nhìn thấy gò má đỏ hồng của mình ở trong gương, khuôn mặt lạnh lùng nghiêm nghị của anh đã chảy đầy mồ hôi, anh hôn từ phía sau lên cổ cô, ở phía dưới thì anh liên tục “vào sâu ra cạn” như đất bị chấn động, khiến cho cô không nói được một câu cầu xin tha thứ nào.

Mà trong mắt Phó Chính chỉ có bầu ngực trắng nõn in đầy vết màu hồng nhạt do anh để lại, anh nhìn một hồi, động tác bỗng nhiên nhanh hơn, mỗi lần đều hung hăng vọt tới chỗ mẫn cảm nhất của cô, rốt cuộc cô không kiềm chế được nữa mà thở dài hai tiếng, đuôi gậy vĩ đại của anh cũng tê dại từng đợt một, khoái cảm tựa như thủy triều ập tới. Mấy lần sau cùng, anh không chút do dự đưa mình đến chỗ sâu nhất.

Trong thân thể Thiệu Tây Bội đầy dịch nóng tuôn trào, cô hoàn toàn không còn sức lực, ngay cả hai chân cũng đứng không nổi, chỉ có thể nhắm mắt lại, khóc thút thít và mắng anh hai tiếng “cầm thú”.

Đúng là quá điên cuồng rồi... Sao người đàn ông này có thể làm ra chuyện như vậy chứ?! Động dục ở nơi công cộng, anh quả là chẳng còn tam quan* gì nữa cả!

*Tam quan: ba cách nhìn – thế giới quan, giá trị quan và nhân sinh quan (cách nhìn thế giới, cách nhìn giá trị và cách nhìn cuộc sống)

"Cảm ơn đã khích lệ."

Phó Chính ăn no thoả mãn, anh đỡ mông cô lên để cô bắt lấy cần cổ mình, sau đó lấy quần lót ra khỏi túi và giúp cô mặc.

"Lạnh." Trên người cô không có một mảnh áo che đậy, máy bay lại lạnh như vậy, thân thể lộ ra trong không khí khiến cô run lẩy bẩy.

Anh hết sức chuyên chú để sửa lại quần áo của mình và cô, để cô dựa vào bên cạnh tay vịn, thậm chí còn có đạo đức công cộng đến mức thu dọn hết bằng chứng phạm tội ở xung quanh. (là nước, vâng chính là nước – love Thư).

Thiệu Tây Bội nhìn tên cầm thú nào đó được ăn uống tình dục no đủ, động tác thu dọn tàn cuộc lưu loát, vẻ mặt đầy sự thỏa mãn, cô thật sự rất muốn tự tay bóp chết anh.

Đúng lúc này, người nào đó ngẩng đầu nhìn qua cô vợ đẹp của mình một cái rồi kéo và giữ chặt vợ vào trong lồng ngực, cúi đầu hôn cô, khuôn miệng tràn đầy ý cười và nói: “Sau khi ra ngoài thì ngủ tiếp một lát nha em.”

Ngủ ngon để anh lại có cơ hội bất chấp tất cả mọi trường hợp đi gây án à?!

Tên cặn bã họ Phó nhướng mày, chẳng hề ý thức được rằng nhờ lần “làm kịch liệt” này của mình, không lâu sau đó sẽ có một kẻ cặn bã nho nhỏ thứ hai được sinh ra, ầm ĩ đến mức khiến anh nghiến răng nghiến lợi...


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn Nguyệt Hoa Dạ Tuyết về bài viết trên: SầmPhuNhân, paru
     
Có bài mới 07.01.2018, 22:15
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 24.11.2014, 18:08
Tuổi: 18 Nữ
Bài viết: 265
Được thanks: 1190 lần
Điểm: 27.4
Có bài mới Re: [Hiện đại] Không phải em không yêu - Tang Giới - Điểm: 46
Chương 53: Theo đuổi

Editor: Thư

Mặc dù Đơn Lợi và Cù  m vẫn còn bất mãn với hôn lễ của con trai như trước nhưng lại ngại người lớn tuổi nhất nhà họ Đơn là ông nội Đơn đã ngầm đồng ý, nên cũng chỉ có thể kiên trì tiếp thu mọi chuyện mà thôi.

Chủ nhật, ông nội nói Đơn Cảnh Xuyên đưa Cố Linh Nhan về nhà chính của gia tộc họ Đơn cùng nhau ăn cơm, Cố Linh Nhan tiện thể dặn anh đưa mình về nhà một chuyến trước.

Từ lần trước sau khi Cao Kỳ Kỳ dùng ngôn từ lại căn cứ vào đạo lý vì muốn bảo vệ quyền lợi cho mình trước mặt người nhà họ Đơn, thái độ của cô đối với Cao Kỳ Kỳ cũng có chút chuyển biến vi diệu(*), bình thường Chủ nhật nàng không trở về nhà là liên nửa câu kêu hô cũng sẽ không có, nhưng hôm nay vậy mà lại vẫn thuận tiện mang về nhất điểm ăn nhanh phóng ở trong tủ lạnh.

(*): nhỏ bé nhưng có tầm ảnh hưởng nhất định

"Phiền chết, mang cơm thịt gà về mà bà ta vẫn nghi đông ngờ tây, sớm biết thế thì bà đây đã không mua!" Cố Linh Nhan từ trên lầu đi xuống, thở phì phì ngồi vào trong càu nhàu với Đơn Cảnh Xuyên.

Đơn Cảnh Xuyên cong môi, "Bà vẫn sẽ ăn thôi."

Ở chung với mẹ vợ tương lai, anh đã phát hiện Cao Kỳ Kỳ là một phụ nữ trung niên miệng nói lời chua ngoa nhưng lòng lại mềm như đậu hủ tiêu chuẩn, bề ngoài mặc kệ mắng nhiếc liên tục, nhưng trong lòng lại rất bao che khuyết điểm.

Cố Linh Nhan đảo cặp mắt trắng dã, tình hình giao thông phía trước không tốt lắm, anh nhìn một đường đèn đỏ quay đầu hỏi cô, "Có đói bụng không?"

Cô lắc lắc đầu, kỳ thật lần này khẩu vị của cô vẫn không tốt lắm, lúc này cô đành phải kiên trì ăn một chút gì đó xuống, trong trường học hoàn toàn không ăn cái gì được, nhìn thấy đồ đầy mỡ còn có có cảm giác mắc óc.

"Nếu đói thì trong xe còn có bánh quy, lần trước anh đã chuẩn bị để lấy lòng em." Anh kéo hộc xe ở đằng trước ra.

"Không phải anh vẫn phản đối em ăn đồ ăn vặt sao, sao vẫn mua nhiều như vậy?" Cố Linh Nhan với tới chỗ ngăn kéo, phát hiện anh mua bánh cookie handmade cô vẫn thích ăn nhất này, ngẩng đầu cười tít mắt làm nũng, "Anh Oa Oa thật tốt, thưởng anh một cái nè ~ "

Đơn Cảnh Xuyên tùy ý cô xông sang hôn lên mặt anh một cái, khóe miệng treo tia cười nhợt nhạt, hồi lâu sau đột nhiên nói, "Hình như hôm nay chú Hai và thím Hai cũng dẫn Tiểu Ngẩng đến đây."

Tuy Cố Linh Nhan chỉ từng gặp Đặng Di được một lần, nhưng ký ức hãy còn mới mẻ lập tức bĩu môi, "Người kia thật đúng là người đàn bà chanh chua."

Anh xoay tay lái, từ từ nói, "Bà ấy đối với chú Hai không tệ."

"Đối xử con khỉ, cưới loại đàn bà này làm vợ không phải là giảm thọ sao." Cô hoàn toàn cười nhạt, "Bọn họ đều đối xử không tốt với chị Bội Bội, em nhìn thấy liền phiền lòng."

Nếu không thật sự muốn gả cho anh, làm sao cô có thể nén giận trước mặt mấy người kia như thế được!

Trong lòng Đơn Cảnh Xuyên khẽ thở dài một hơi, đưa tay vỗ vỗ đầu cô nàng đang xù lông bên cạnh, không nói gì.

     . . .

Lúc ăn cơm tối, một bàn người ngồi vây quanh, Đặng Di gắp mấy gắp đồ ăn cho con trai ngồi bên người, đột nhiên như nhắc tới chuyện trong nhà mà tán gẫu với Cù  m, "Chị dâu, cô bé kia thật sự mang thai sao? Thật sự mang thai con của anh trai cùng cha khác mẹ với mình sao?"

Rõ ràng chiếc đũa trong tay Đơn Quần bị siết lại, biểu tình trên mặt cũng có chút khó coi.

"Cảnh Xuyên đã giải thích rõ cho mọi người hiểu rồi, cũng không phải như vậy." Cù  m lắc đầu nói.

"Vậy tính ra số của cô bé kia vẫn không tính là khổ." Đặng Di rũ mắt, "Gặp phải bà mẹ chửa hoang không ai thèm đã cực kỳ xui xẻo rồi."

"Ngậm miệng lại." Cuối cùng Đơn Quần không nhẫn nại được nữa, buông đũa xuống, gân xanh nổi đầy trên trán.

"Tôi lại nói sai rồi cái gì?" Đặng Di cười lạnh một tiếng, "Vừa nhắc tới người đàn bà này anh đã có bộ mặt như thế rồi, sao nào? Tôi còn chưa nói hi vọng đứa con hoang của bà ta đừng vô liêm sỉ giống như bà ta. . ."

"Bà không được nói bậy!" Cố Linh Nhan không thể nhịn được nữa, đột nhiên giận dữ gào lên, "Dựa vào cái gì bà lại nói chị Bội Bội như vậy?"

Ánh mắt của Đơn Lợi và Cù  m cũng trở nên phức tạp, lập tức liếc sang, Đơn Cảnh Xuyên cũng buông đũa xuống, đưa tay nhẹ nhàng lay lay bờ vai cô, ánh mắt nhìn về phía Đặng Di cũng có chút ám lãnh.

"Chị dâu anh cả, cô con dâu này của anh chị cũng “cá tính” quá ha." Đặng Di nhìn về phía Đơn Lợi, Cù  m, "Quả nhiên là lớn lên trong gia đình đơn thân, con gái còn chưa gả sang đã bắt đầu tranh luận với người lớn rồi."

Một bữa cơm đã không thể ăn vào nổi nữa rồi, sắc mặt Đơn Cảnh Xuyên triệt để lạnh xuống, trầm giọng nói với Đơn Quần lúc này đã trướng đỏ mặt rồi, "Chú hai, Nhan Nhan không hề có ý mạo phạm thím Hai, chỉ là hiện tại Bội Bội đang một mình dưỡng thai đã cực kỳ vất vả, thật sự không nên lại bị chửi bới nữa."

Từ nhỏ anh đã rất biết kềm nén cảm xúc của mình, khi nói chuyện chưa từng trực tiếp nói nặng lời như vậy, Đơn Quần nghe xong lửa giận trong lòng cũng càng lớn, quăng thẳng đũa xuống đấy, đứng lên giận dữ nói với Đặng Di, "Tôi cảnh cáo bà, bà cứ khóc lóc om sòm nói bậy về hai người bọn họ thêm nữa, tôi lập tức ly hôn với bà!"

"Cuối cùng cũng nói ra rồi kìa!" Hốc mắt Đặng Di đỏ lên, chanh chua hét lên trước mặt ông, "Mấy tháng nay ở nhà, ngày nào ông cũng say rượu, mồm không ngớt gọi tên con đàn bà kia, ông không thấy được trong phòng ngủ Tiểu Ngang nhìn thấy ông đều sợ đến phát run sao? Ông đã suy nghĩ thật lâu có phải không, ly hôn đi, ông có bản lĩnh thì ngay lập tức đuổi hai mje con tôi ra ngoài đi!"

"Đều đừng nói nữa!" Ông nội Đơn ngồi ở ghế chủ vị, lớn tiếng vỗ xuống bàn.

"Ba, con dẫn A Di xuống bếp, xem mấy món ăn khác làm được chưa." Lúc này Cù  m tay mắt lanh lẹ đứng dậy đi bên người Đặng Di, vừa lôi vừa kéo bà ta đi ra.

"A Quần." Lúc này bà nội Đơn cũng thở dài, "Về sau con đừng nói loại chuyện này trước mặt Tiểu Nang nữa, đứa bé còn nhỏ, trong lòng sẽ lưu lại bóng ma."

Đơn Quần trầm mặc không nói, chỉ nhìn con trai, tay siết lại thành quyền.

"Đơn Lợi." Ánh mắt ông nội Đơn đảo qua người Đơn Cảnh Xuyên và Cố Linh Nhan, trầm giọng mở miệng, "Chờ con xong việc này, con đi mời vợ chồng Phó Lăng đến nhà mình xem sao, muốn con trai lớn của bọn họ thể hiện lòng thiệt thành muốn kết hôn với Bội Bội, đừng để bọn họ xem nhẹ con bé, hôn lễ sẽ do người nhà họ Đơn chúng ta ra mặt."

Đơn Quần nghe được tên Phó Lăng, ánh mắt càng tối, hồi lâu mới chậm rãi ngã ngồi xuống ghế.

     ***

Thiệu Tây Bội biết buổi tối bọn Đơn Cảnh Xuyên sẽ về nhà họ Đơn ăn cơm, vẫn cứ không cho Đơn Cảnh Xuyên xuống bếp lần nữa, buổi chiều cô liền đi xuống nhà sách ở dưới lầu lầu gần đó, thuận tiện mua vài thứ chuẩn bị cho cơm chiều tự mình giải quyết.

"Cô Thiệu, lần này vẫn muốn mua sách dạy nuôi dưỡng bé sơ sinh sao?" Nhân viên trong tiệm đã biết ý cô, tươi cười tràn đầy chào đón dẫn cô đến giá đặt sách dưỡng bé sơ sinh, "Mới vừa xuống rất nhiều sách mới, tôi giúp cô giữ lại vài cuốn đấy."

Cô cũng ôn hòa tươi cười, đỡ bụng nhỏ đã hơi nhô lên đi theo nhân viên cửa hàng đi vào trong.

"A." Nhân viên cửa hàng bày vài cuốn sách từ trong ngăn kéo ra, đưa tới trước mặt cô, "Tôi giúp cô tìm một chỗ ngồi, cô cứ ngồi rồi từ từ chọn."

Bên cạnh có một vị phụ nữ có thai đúng lúc cũng đang ngồi chọn sách, khi người phụ nữ kia nhìn thấy Thiệu Tây Bội, ánh mắt cũng tràn đầy ý cười thiện ý "Cô mang thai mấy tháng rồi hả ?"

"Hơn bốn tháng một chút." Cô nhìn người phụ nữ có thai kia, khẽ rũ mắt, nhẹ giọng trả lời.

"Tôi đã được sáu tháng rồi đó." Người phụ nữ có thai vuốt ve mái tóc, khóe miệng thoáng ánh lên ý cười, "Tôi hi vọng là con gái, nhu thuận hiểu chuyện một chút, vậy ba bé nhất định cũng sẽ cực kỳ thích."

Đang nói chuyện,một người đàn ông tuổi còn trẻ tiện thể từ bên ngoài đi vào trong tiệm sách, khi người phụ nữ có thai nhìn thấy người đàn ông kia, khóe mắt nhất thời mở to lên, người đàn ông nọ bước nhanh hơn đi đến bên người phụ nữ nọ, nhẹ nhàng bóp vai cô, "Mệt chưa?"

"Không mệt." Người phụ nữ có thai chăm chú nhìn vào mắt người đàn ông, làm nũng nhích vào lòng anh, "Bụng em hơi đói, chúng ta về nhà đi."

Người đàn ông nghe lời vững vàng ôm lấy thắt lưng cô, xoay người đi về phía trước, người phụ nữ có thai quay đầu lại vẫy vẫy tay với Thiệu Tây Bội,trên gương mặt quay mặt tràn đầy nụ cười hạnh phúc bình an..

Thiệu Tây Bội đứng sau lưng nhìn bọn họ một hồi, đáy mắt hơi ẩm ướt.

     . . .

Ra khỏi nhà sách, Thiệu Tây Bội gọi cháo hầm ở một quán cơm gần đấy rồi về tiểu khu Dục Triều, lúc đi vào trong thang máy cô đột nhiên cảm thấy trước mắt có phần mờ mờ tối, một tay vội vàng đỡ lấy tay vịn trong thang máy để ổn định thân thể mình.

Mồ hôi lạnh trên người túa ra càng nhiều, cô cắn răng chịu đựng cảm giác hoa mắt chóng mặt như muốn nổ tung trong đầu, mãi đến khi thang máy "đinh" một tiếng đến tầng trệt, trước mắt cô đã dần dần thấy không rõ đường đi phía trước, một tay cầm đồ vật gì đó một tay mò mẫn từ ra khỏi thang máy, đỡ tường từng bước một trở về nhà trọ.

Cảm giác hoa mắt chóng mặt kia càng ngày càng mãnh liệt, khi cô nắm lấy tay cầm cửa tay cũng đã rã rời cả rồi, sách và cháo “ào ào" toàn bộ đổ trên mặt đất.

Ngay cả sức lực để lấy chìa khóa khỏi ví cô cũng không có, đỡ bung từ từ đi xuống ngồi sụp xuống.

     ***

Mãi đến khi cảm thấy chính mình đã nằm ở trên gường nệm mềm mại, Thiệu Tây Bội mới hơi hơi tỉnh lại, cảm giác hoa mắt chóng mặt vừa mới rồi gần như khiến người ta hít thở không thông cuối cùng cũng biến mất, cô hít một hơi thật sâu rồi mở mắt.

Nơi này cũng không phải nhà trọ của Đơn Cảnh Xuyên, cô vội vàng hơi hơi chống cánh tay đứng dậy, nghiêng đầu nhìn sang bên cạnh.

Lúc này tiếng nước chảy vọng từ phòng vệ sinh trong phòng ngủ ngừng lại, trong tay người kia cầm một khối khăn mặt đi tới, ngẩng đầu lên, mắt đối mắt với cô.

Toàn thân cô không thể đè nén, run lên, ánh mắt giật giật, trơ mắt nhìn anh đi về phía mình.

Phó Chính không nói gì, anh đi đến bên giường lấy gối đầu, đăt tựa vào lưng giường, từ từ đỡ bờ vai cô để cho cô dựa vào, cầm khăn mặt nhẹ nhàng mà xoa xoa mồ hôi lạnh hai bên thái dương cô.

Hô hấp của anh gần trong gang tấc, mặt mày vẫn sắc bén như cũ, nhưng khuôn mặt lạnh lùng kia lại gầy đến mức người ta kinh hãi, trên cằm râu ria hỗn độn, tóc mái lấn quá mi mà anh vẫn không cắt.

Ngón tay di động lúc mạnh lúc yếu xuyên thấu qua khăn mặt trên mặt cô mang theo nhiệt độ mà cô quen thuộc nhất.

Cô trầm mặc tùy ý hắn xoa nắn, anh vẫn lại không nói được một lời, xoay người cầm khăn mặt đi ra khỏi phòng ngủ.

     . . .

Phó Chính vào trong bếp giảm lửa cho nồi cháo trên bếp, lúc đi ra khỏi phòng bếp lại phát hiện cô chạy ra tới cửa.

Thiệu Tây Bội không thèm nhìn về phía anh, môi mím thật chặt mở cửa ra xem, cô vừa định đi ra ngoài, tiện thể ngơ ngẩn đứng ngay tại chỗ.

Ngoài cửa tất nhiên là một đống cháo và cả nùi sách vở đổ trên đất, đối diện cô là cửa phòng trọ của Đơn Cảnh Xuyên.

Đôi mắt Phó Chính trầm trầm, hồi lâu sau từ từ đi đến sau lưng cô, vươn tay giữ chặt eo của cô.

Lúc này Khoai Môn từ trong phòng làm việc phủi đất chạy ra, lúc nhìn thấy Thiệu Tây Bội hư hư thực thực cao hứng mà kêu nhỏ vài cái, thân thể beo beo trăng tuyết vội vàng chạy lên dán chặt mắt cá chân cô.

Anh không dám dùng sức, hai thủ thật cẩn thận từ từ đi xuống bao lấy bụng dưới của cô, hô hấp gần như là nghẹn lại.

Bụng dưới của cô theo hô hấp nhẹ nhàng mà lên lên xuống xuống, đôi bàn tay anh có chút run rẩy, ánh mắt thông qua kính như thấy ánh trăng rải rác trên đất.

Quanh thân tràn đầy hương vị quen thuộc và con người mà cô vĩnh viễn cũng khó dứt bỏ, Thiệu Tây Bội đưa lưng về phía anh, nước mắt im hơi lặng tiếng từ từ từ trong hốc mắt chảy xuống.

Phật đối với chúng sinh chỉ với một câu “Không thể nói”.

Người chỉ nói yêu là yêu người như yêu mình, yêu là vĩnh viễn không lụi tàn.(*)

(*): không biết câu này là PC nói hay Phật nói nữa. Chả nhớ có câu nào tương tự câu này cả, hoặc mình dịch sai cmnr. Cả nhà cho biết nhé


Đã sửa bởi Hepc lúc 22.01.2018, 21:11.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn Thư_Plynh về bài viết trên: Mưa Hà Nội, SầmPhuNhân, paru
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 83 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Conkhicon, Dituyen199*, Hoài Ngân, Hằng mèo0902, Jisoo078312 và 665 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (HOÀN)

1 ... 183, 184, 185

[Cổ đại] Yêu nghiệt khuynh thành Minh vương độc sủng - Thụy Tiếu Trụ

1 ... 47, 48, 49

3 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

4 • [Cổ đại - Huyền huyễn] Sư phụ Ma Quân đồ đệ Thượng Thần - Tô Nhị Khuyết

1 ... 26, 27, 28

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 156, 157, 158

[Hiện đại] Bà xã anh chỉ thương em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 145, 146, 147

[Hiện đại] Hoa hồng nhỏ của anh - Song Du

1 ... 17, 18, 19

8 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C963

1 ... 137, 138, 139

[Xuyên không] Chuyên tâm độc sủng mùa xuân của hạ đường thê - Vũ Sơ Tình

1 ... 35, 36, 37

10 • [Xuyên không - Huyễn huyễn] Ma phi khuynh thế độc sủng nàng - Dạ Ngữ Phàm

1 ... 37, 38, 39

11 • [Hiện đại] Anh nghĩ anh sẽ không thích em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 40, 41, 42

12 • [Xuyên không Dị giới] Phượng nghịch thiên hạ - Lộ Phi (Phần 1)

1 ... 176, 177, 178

13 • [Hiện đại - Võng du] Cô dâu Hoa Yêu - Mặc Thanh Thành

1 ... 24, 25, 26

14 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C72]

1 ... 27, 28, 29

15 • [Hiện đại] Nhốt yêu - Sắc

1 ... 13, 14, 15

16 • [Hiện đại] Làm thế nào để ngừng nhớ anh - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 20, 21, 22

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

18 • [Xuyên không Dị giới] Phượng nghịch thiên hạ - Lộ Phi (Phần 2)

1 ... 186, 187, 188

19 • [Cổ đại] Kiêu Tế - Quả Mộc Tử

1 ... 82, 83, 84

20 • [Xuyên không] Cuộc sống nông thôn nhàn rỗi - Kẹo Vitamin C

1 ... 108, 109, 110



Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 304 điểm để mua Phù thủy mặt trăng
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 547 điểm để mua Song Tử Nữ
Shop - Đấu giá: ღ_kaylee_ღ vừa đặt giá 582 điểm để mua Tiên nữ
Shop - Đấu giá: sun520 vừa đặt giá 307 điểm để mua Cậu bé vs đàn guitar
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 248 điểm để mua Giày cao gót nâu hồng
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 291 điểm để mua Cậu bé vs đàn guitar
Shop - Đấu giá: sun520 vừa đặt giá 264 điểm để mua Gấu ôm kẹo
Shop - Đấu giá: sun520 vừa đặt giá 288 điểm để mua Phù thủy mặt trăng
Shop - Đấu giá: ღ_kaylee_ღ vừa đặt giá 250 điểm để mua Gấu ôm kẹo
TranGemy: Hôm nay của bạn thế nào, How are you today?
LogOut Bomb: heocon13 -> dienvi2011
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc nghiệm] Bạn có tò mò nhân cách thứ hai nào đang trú ẩn trong mình?
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 273 điểm để mua Phù thủy mặt trăng
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> y229917
Gwendolynn: ồ, cảm ơn mn
heocon13: rank đó dừng đăng thì vẫn còn nguyên thôi, chỉ là nếu đăng tiếp thêm đến một số lượng post nhất định thì sẽ được chuyển sang rank khác
Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 360 điểm để mua Cặp đôi cherry
Gwendolynn: 1 ngày post bao nhiêu bài mới giữ đc rank vậy b?
Công Tử Tuyết: không nhé
Gwendolynn: ai cho mình hỏi với, cái rank thành viên năng nổ hay thành viên nổi bật ấy có phải rank mãi mãi ko? Dừng đăng bài có bị mất không nhỉ?
Shop - Đấu giá: Thải Nhi vừa đặt giá 251 điểm để mua Korean Prince
TranGemy: [Hiện đại] Quấn hôn: Tổng giám đốc thô bạo của tôi - Nam Mịch chương 261, truyện cập nhật chương mới 4 - 7 chương/tuần.
Shop - Đấu giá: Leslie Juan vừa đặt giá 300 điểm để mua Bánh kem gấu con
Shop - Đấu giá: Gwendolynn vừa đặt giá 925 điểm để mua Bông tai đá Topaz xanh London
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 535 điểm để mua Chuột Minnie 2
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 248 điểm để mua Bé Mascot hồng
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 248 điểm để mua Vịt Daisy
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 250 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: sun520 vừa đặt giá 508 điểm để mua Chuột Minnie 2
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 880 điểm để mua Bông tai đá Topaz xanh London

DiendanLeQuyDon | ddLQD | Phong thu am | studio | YeuCaHat
Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.