Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 115 bài ] 

Giống rồng - Nguyễn Khai Quốc

 
Có bài mới 24.02.2018, 17:19
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 4
Thành viên cấp 4
 
Ngày tham gia: 27.04.2017, 12:26
Tuổi: 26 Nam
Bài viết: 125
Được thanks: 271 lần
Điểm: 10.44
Có bài mới Re: [Sáng tác - Sử ca] Giống rồng - Nguyễn Khai Quốc - Điểm: 11
Giống Rồng

Tác giả: Nguyễn Khai Quốc


Hồi thứ mười bảy

Trống giục Tống Bình, Hàn Ước xua quân

Cờ reo Tạc Khẩu, Sĩ Giao giết giặc

Chương 17.4 Mũi kiếm thử lòng


Mũi kiếm sáng loáng đâm trúng vai tên bị trói. Hắn thất thanh kêu lên, Súng vội xông ra bịt miệng tên ấy. Tước giận dữ nói:

- Anh Hoài theo Dương chủ bấy nhiêu năm nay, chắc thừa biết tính nóng của ông ấy. Chuyện Phạm Đan làm ở doanh trại hôm nay ông ấy mà biết đầu sẽ chẳng còn ở trên cổ chứ chẳng phải chuyện đùa.

Đặng Hoài rút thanh kiếm còn lại lên, mũi kiếm hướng chếch về phía Phạm Đan, Đan giật mình né sang một bên vì e như thanh kiếm khi nãy Mã Tước rút lên. Đặng Hoài ngửa mặt ra phía sau múa hai đường kiếm, tất cả đều sợ hãi né đường kiếm của Hoài. Hoài chĩa kiếm về phía Đan cười lớn:

- Cớ sao khi ta rút kiếm, Nô Đan lại né ra? Phải chăng anh sợ mũi kiếm lỏng sẽ văng về phía anh? Còn anh Súng, có điều gì anh hãy cứ nói ra. Đặng Hoài này sẽ phân xử cho các anh. Hãy nhớ trước khi lâm trận, đừng bao giờ làm quân lính bị hoang mang, lung lạc ý chí. Súng, anh nói đi!

Súng rút tay ra khỏi miệng tên bị trói kia. Một tên hầu cận theo ý của Hoải chạy tới rút thật mạnh mũi kiếm đang cắm chặt trên vai hắn. Tên ấy không dám hét to mà chỉ nghiến răng chịu đau. Máu phụt ra bắn vào lưng Súng, Súng thấy lạnh người cúi rạp đầu xuống vái lạy:

- Đặng tướng quân dạy phải lắm. Súng này tôi mọn không hiểu sự tình đã khiến các tướng quân phải bận tâm.

Mã Tước nhìn Súng sợ hãi liền động viên:

- Có anh Hoài ở đây. Nhà ngươi cứ bình tĩnh nói rõ đầu đuôi câu chuyện.
Súng vẫn chưa hết hoảng sợ nói giọng run run:

- Bẩm các tướng quân. Đêm qua, sau khi vượt qua cơn hiểm mà quân Hàn đuổi theo bọn chúng tôi, tôi theo lệnh các tướng quân đưa anh Đan về trại. Rét quá nên tôi chui vào trong lều anh Đan khép nép ở bên chiếc cột phía đầu giường của anh Đan để chợp mắt. Đang cơn mê bỗng nhiên tôi thấy có tiếng động lạ tỉnh dậy thì có một tên tiến sát giường của anh Đan định ập vào dùng dao đâm chết anh Đan. Sau đó tôi đứng dậy rút kiếm giết chết tên ấy. Tên này nghe thấy tiếng chạy vào trong trại. Lúc bấy giờ anh Đan dường như vẫn còn say rượu, anh ấy ngồi dậy quát mắng chúng tôi rồi sai tôi mang xác tên kia đi rồi bắt trói tên này.

Tên kia nhún người thu vai cho máu khỏi chảy nhiều hơn, hắn vội vã dập đầu xuống van xin:

- Xin các anh tha cho. Xin các anh tha cho.

Đặng Hoài ra hiệu cho tất cả im lặng. Hoài quát:

- Tên kia. Nhà ngươi là người ở đâu? Có phải là quân lính của Hàn Ước trà trộn vào trong doanh trại của quân ta.

Mã Tước thấy gai gai ở sau lưng, lắp bắp nói:

- Phải, phải đấy. Ta nghe giọng nhà ngươi, đoán ngươi là người Khâm Châu. Ta vốn đã từng theo thầy dạy học ở đó.

Hắn vẫn cúi xuống van xin, mặc cho máu càng chảy nhiều hơn:

- Lời anh Súng kia nói là đúng. Tiểu nhân họ Trương, đúng là người ở Khâm Châu. Trước đi lính ở Lục Châu bị quân của thiếu chủ Chí Liệt bắt được làm hàng binh. Tiểu nhân không phụ mẫu, không thê tử nên theo nghĩa quân đã được sáu năm nay.

- Phạm Đan cũng ở cùng Chí Liệt chừng ấy thời gian, chắc phải biết ngươi chứ.

- Dạ, tiểu nhân không dám giấu. Trước tiểu nhân theo thuyền của Hoàn Vương bị bắt về Tạc Khẩu,Trường Châu. Vừa rồi có trận đánh lớn, nhận được lệnh Phụng Quán tướng quân, Phong Trung tướng quân dẫn tiểu nhân đi cùng tám trăm binh mã tới đây để tăng viện cho Đỗ quân sư.

Đặng Hoài tỏ vẻ hoài nghi:

- Chẳng hay nhà ngươi đi từ Tạc Khẩu tới đây thế nào? Người ngựa các ngươi được cấp ra sao? Trên đường đi các người có gặp địch hay là gặp quân ta?

Hắn giõng giạc nói:

- Bẩm tướng quân, tiểu nhân không dám nói sai nửa lời. Bọn tiểu nhân cùng đi với Phong Trung đi từ cửa Ba Lạt về tới đất Đa Cương, ấp Ngừ thì gặp phải quân của Hàn Ước đi từ Xích Đằng liền phải tiến về phía tây. Tới bến Doan Vĩ ở bờ sông Đáy thì được tướng quân Phụng Quán, Đỗ tướng quân giao thêm hai trăm lính và năm mươi con ngựa. Phong Trung sai bọn tiểu nhân hành quân thần tốc tới phía nam huyện Vũ Bình gặp quân của Phạm tướng quân đây đang giao chiến với quân đội của Cao Đình Định. Bọn tiểu nhân liền nhập trận đánh tan quân lính của Cao Đình Định, truy sát về tới tận đất huyện Tống Bình.

Súng nghe tên kia thưa chuyện với Đặng Hoài mà lòng cảm thấy nhẹ tênh, Súng thở dài mắt díu cúi đầu thấp để cho Đặng Hoài không trông thấy vẻ mặt của Súng. Về phía Đặng Hoài, lời nói, cử chỉ, thái độ của tên kia không khiến Đặng Hoài hoài nghi thêm nữa. Hoài nói:

- Thôi được rồi. Ta đã biết. Anh Súng, anh kể tiếp đi!

Súng tuân lời kể tiếp:

- Súng nghe lời anh Đan bắt tên này đi trói ở cột tù binh, sau đó quay lại trại thì trông thấy anh Đan… anh ấy…

Thấy Súng ngập ngừng, Tước trợn mắt chĩa kiếm về phía Súng quát tháo:

- Cớ sao lại ấp úng? Nói mau. Hay là ngươi có ý bao che cho họ Phạm kia.

Súng quỳ sụp xuống, vội vàng lắp bắp:

- Súng tôi không dám ! Súng tôi không có cái gan ấy.

Đặng Hoài nhắc nhở Mã Tước:

- Anh Tước chớ có nóng giận. Anh dọa nạt như vậy khác nào bọn quản ngục ép cung. Cứ để cho anh ta bình tĩnh trình bày.

Súng dạ vâng, giọng run run nói được nửa chữ lại ngấp ngứ dừng lại, Mã Tước nghe thấy sốt ruột liền nói thay lời Súng:

- Thôi khỏi, anh chàng Súng này theo họ Phạm ấy bao nhiêu năm lại là người cùng trang ấp, nói ra lại sợ mất lòng họ Phạm. Để tôi kể tiếp, khi tên kia bị trói ở cột, tôi nghe hắn la hét ầm ĩ thì tiến tới hỏi han. Hắn liên mồm mắng mỏ Phạm Đan, tôi đi về phía trại thấy anh Súng đang đứng phía ngoài. Thấy khả nghi tôi liền vào trông thấy họ Phạm đang mình nằm cạnh cô gái kia. Tấm áo yếm cô ta còn sộc sệch, đùm váy kéo cao lại có mảnh vải nhỏ trên tay của Phạm Đan dính máu. Tôi lay Phạm Đan dậy thì anh ta vờ say, gạt tay tôi ra. Tôi hỏi chuyện thì Súng không dám nói, sau đó tôi gặp tên kia thì hắn một mực cho rằng Súng đã bao che cho họ Phạm. Bấy giờ Súng mới chịu khai hết chuyện đã xảy ra đêm qua. Tôi đành phải chờ trời sáng để nói lời đối chấp với Phạm Đan, rồi xét xử theo quân pháp để làm gương cho quân lính.

Phạm Đan cúi đầu quay mặt đi, lời nói chua cay:

- Họ Phạm tôi dẫu có say ngàn chén cũng chẳng thể làm ra cái chuyện đồi bại ấy. Còn Súng, chú hãy nói cho thật lòng. Tay tôi đây, mảnh vải vẫn còn quấn trên tay tôi, chính là mảnh vài áo choàng thấm máu ở vết thương từ tay tôi do xô xát với cô gái ấy khi cô ấy có ý định đâm trúng tôi. Họ Phạm này chưa từng có mảy may suy nghĩ xấu xa đối với bất kỳ người phụ nữ nào. Dẫu là có ly rượu hơi men cũng chẳng thể làm ra thứ chuyện đồi bại ấy.

Mã Tước gạt lời, ném mảnh vải dấm máu xuống trước mặt Đan:

- Đây, thế đây là mảnh vải gì? Tôi thấy nó ở cạnh cô ta, khi nãy cô ta trầm mình tự vẫn nó rơi ở trên bờ, Súng có nhặt được ném xuống đất, tôi trông thấy nhặt lên. Tôi còn tận mắt trông thấy, chẳng nhẽ lại nói lời vu oan dá họa cho anh.  Cô gái, cô nói đi. Cô có biết chuyện gì đã xảy ra rạng sáng nay hay không?

Nhục nhã, cô gái định lao mình vào thanh kiếm đang cầm trên tay Mã Tước, họ Mã vội buông kiếm rồi giữ lấy cô gái. Cô ta gào thét:

- Các người một lũ bất nhân. Hãy để cho gái này chết đi cho rồi. Nhục nhã lắm thay! Gái này hận đám nghĩa quân người Nam Việt các người. Ta căm thù bọn quân tướng giả nhân giả nghĩa các ngươi. Các người khiến ta phải rời xa gia đình từ tấm bé, các ngươi khiến cha ta phải chết, các ngươi khiến họ Thôi ta phải ly tán, sau đó lại lỡ lòng nào giết chết những người đã thương yêu ta, lại còn làm nhục ta trước toàn quân.

Cô gái lao về phía Phạm Đan, giằng xé rồi lăn ra đất nức nở. Đan chống tay, hạ thấp mình xuống từ tốn phân giải cho họ Đặng và cô gái:

- Mong anh Hoài và anh Tước nghe tôi giải thích một lần nữa.

Cô gái nấc lên chửi rủa họ Phạm. Đặng Hoài ra dấu cho hai tên lính đứng ở cửa giữ chặt lấy cô gái rồi buộc giẻ vào miệng cô ta. Đặng Hoài nói:

- Câu chuyện đã rất rõ ràng. Mã Tước không phải kẻ hay đơm đặt chuyện. Từ khi anh ấy ở đất Phù Đổng, không phải tấm lòng ngay thẳng thì Dương chủ tướng đã mất mạng từ lâu. Nhiều lần sát cánh cùng anh ấy, tôi hoàn toàn không tin những lời anh ấy là bịa đặt lại còn nhìn cách anh chàng Súng kia ấp a ấp úng cùng mảnh vải kia thì anh Đan còn chuyện gì mà phân bua. Thôi thì thế này, chuyện đã lỡ xảy ra, quân ta lại trong tình thế trước mặt là địch, hai bên cũng là địch. Phải trái trước sau cũng đã rõ ràng. Nay có lời thế này, anh Súng chân bị thương, phần đóng góp của anh tôi sẽ ghi nhận và bẩm báo với thiếu chủ, anh hãy đưa cô gái này về cạnh dòng suối Yến, gần Động Đỗ để dưỡng thương và vỗ về cô ta. Còn anh Đan, trận này một sống một còn, tôi tin Nô Đan anh cũng là một trang quân tử, hãy gạt hết chuyện ngày hôm nay đi, tập trung đánh nốt trận này lập công chuộc tội. Tạm thời tước phẩm vẫn giữ nguyên, tôi giao cho anh thêm năm trăm lính chờ lệnh phản công quân Hàn.

Súng tuân lời, lui ra phía ngoài. Phạm Đan nghẹn ngào cầm quân lệnh trạng cảm tạ Đặng Hoài lập tức cũng lui ra. Đặng Hoài cản bước:

- Phạm Đan. Anh hãy dừng chân. Tội anh khó dung tha nhưng ở phía trước là quân địch đang trong khi thế ngút trời, tôi chưa xử tội anh vì những chuyện đàm tiếu ấy. Quân lệnh như sơn chắc Nô Đan anh cũng biết rất rõ. Tôi không bao che, cũng rất nghiêm khắc. Trận này anh phải lập được công lớn. Tất thảy đều phụ thuộc vào anh. Tôi vẫn tin anh là một người tướng quân tốt, nghĩa dũng nhưng phải xem xét lại mình. Thường anh hay không uống rượu, cũng không có điều tiếng gì về anh. Việc chưa quá nghiêm trọng nên anh hãy giữ lấy cái đầu lạnh sắc.

Đặng Hoài liếc mắt nhìn tên lính người Khâm Chân, mắt hắn liêng láo thi thoảng lại giật thon thót khi trông thấy họ Đặng nhìn ra phía hắn. Đặng Hoài nói lớn:

- Mã Tước, anh không giỏi trận địa đồng bằng, lệnh từ quân sư, anh mang theo hai nghìn binh già yếu cố gắng thủ thành, tỏ ra chống cự một cách quyết liệt nhưng phải để thua, anh sai quân lính trước khi để quân họ Hàn vào thành, hãy cho quân lính huy động thật nhiều rơm rạ dễ bắt lửa dựng ở các nhà dân trong thành, đào nhiều hố lớn, phủ rơm trên các trục đường lớn đi về bốn cổng thành và cả chân tường thành. Ta đã sai người đào hai chiếc hào lớn, tháo nước từ con kênh phía tây của thành. Sau khi địch vào thành thì hãy châm lửa rồi chạy về cửa phía phía tây, nhảy xuống con hào đã đào. Ta sẽ dụ quân Hàn tới thành, bọn chúng sẽ tấn công thành từ bốn phía. Các đạo quân từ Đường Lâm, Vũ Bình, Thái Bình sẽ lập tức phá địch từ phía tây để giải thoát cho các ngươi. Quân lính của ta từ phía nam sẽ tăng viện chặn đánh viện binh của địch đi từ phía Hoài Đức tới. Phụng Quán sẽ dẫn một vạn binh từ đất Câu Lậu đánh thẳng đánh vào thành Đỗ Động mà bọn chúng mới chiếm lại được đêm qua. Trận này phải đánh cho ra đánh, không cho địch có một khoảnh khắc ngơi nghỉ. Đánh cho chúng lung lạc tinh thần, đánh cho chúng không còn đường tiến thoái.

Mã Tước và Phạm Đan tuân lời lập tức rời trại sửa soạn binh mã. Đặng Hoài cho gọi Súng và cô gái vào phía trong lều trại. Súng tập tễnh bước vào miệng tươi cười cúi chào họ Đặng. Đặng Hoài hỏi Súng:

- Này anh Súng. Anh thấy Thôi Thị thế nào?

Súng lúng túng nhìn sang cô gái rồi đáp:

- Bẩm tướng quân Đặng Hoài. Súng người nhà quê xin được nói thật. Thôi Thị ấy xinh xắn nhưng số phận gian truân. Dẫu là con nuôi của Thôi Kết, kẻ thù của nghĩa quân chúng ta nhưng xét ra vẫn thật là đáng thương hơn là đáng hận.

- Vậy anh có muốn chết thay cho cô ta?

Súng có chút chần chừ, Hoài cười rồi rút gươm kề cổ Súng:

- Anh Súng, anh đã biết mĩnh đã phạm phải tội gì hay chưa? Một trong số các người sẽ có một người phải chết ở đây. Anh và cô kia có muốn nói gì hay không?

Súng liếc mắt nhìn Đặng Hoài, gương mặt sắc lạnh cũng chẳng kém ánh kiếm đang kè cổ mình. Cô gái họ Thôi quỳ rạp xuống dưới đất sướt mướt van xin:

- Xin ngài tha cho anh ấy.

Súng rướn cổ lên, quay ra nhìn Thôi Thị. Mặc cho kiếm sắc kề cổ, Súng vẫn cúi xuống kéo Thôi Thị đứng dậy, chàng nói:

- Đứng dậy đi cô gái. Cô đâu có quyền lựa chọn khi cô vào cửa nhà họ Thôi, bấy giờ cô chỉ là một cô bé nhỏ xíu nên là con nuôi của họ Thôi kia đâu phải là cái tội. Tôi có tội vì đã cùng anh Đan bao bọc cô, con gái của kẻ địch. Phạm Đan anh ấy uống rượu say làm ra những việc không hay ấy là tội của người cận hầu không biết can ngăn. Trong đêm để cho kẻ gian vào trại kè cổ chủ tướng đó là tội thứ ba. Cũng chỉ là may mắn mà tôi, cô và anh Đan mà qua được nạn tử. Kể ra đâu phải công trạng gì.

Đặng Hoài lớn tiếng cười lớn rồi đột nhiên rút kiếm về, dứt tiếng cười họ Đặng lao kiếm về phía Súng. Súng nhắm mắt nhận mũi kiếm lao về phía mình. Mũi kiếm rẽ gió khẽ vuột qua tai, chuôi kiếm khẽ chạm vào vai của Súng. Thôi Thị hét lớn, miệng há hốc nhìn thanh kiếm bay. Máu chảy, nàng lại nằm xỉu ra sàn.

Tiếng hự rất lớn, tên lính bị bắt trói trợn mắt không kịp tránh mũi kiếm đâm giữa trán, máu ròng ròng đỏ qua hai hốc mắt rồi ngã ra phía sau. Súng mở mắt ra nghe tiếng ngã rầm của người đứng phía sau. Trong lồng ngực, Súng không sao kiểm soát được nhịp tim. Súng cố giấu đi hơi thở gấp gáp, khuôn mặt tái mét. Súng giật mình khi nghe tiếng Đặng Hoài cất lời:

- Hắn là một trong những tên gian manh. Những kẻ như thế không xứng đáng được sống. Trước giờ ta không tin có một Mã Tước thứ hai, bọn chúng chắc chắn là bọn lính của quân Hàn trà trộn vào nghĩa quân. Súng lấy con dao nhỏ giắt ở hông hắn lên. Đó chính là dao găm của lính Tống Bình. Ta từng tận mắt nhìn thấy đám lính Tống Bình dùng dao găm giắt người khi chiến đấu. Nghe đâu đó là món nghề của tên Trần Khôn lúc luyện binh.

Súng nghe lời Hoài nhặt con dao lên. Súng liếc mắt nhìn Hoài, không dám nhìn thẳng đưa dao lên cho Hoài. Hoài ném con dao trúng thanh kiếm khiếm mẻ một miếng khiến Súng giật mình toàn thân run lẩy bẩy mà không dám nói thêm lời nào. Hoài vỗ một cái thật mạnh vào vai Súng:

- Nó tuy nhỏ mà thật lợi hại, không thể xem thường được. Cái tội nhà anh thật lớn. Anh hãy mang hắn chôn cùng với con dao nhỏ ấy. Còn một chiếc anh mang nộp nó cho phía quân nhu. Ta mang thanh kiếm này đi rèn lấy thanh khác thôi, chứ sắt đúc kiếm này kém quá. Còn Thôi Thị, anh mau mang cô ta ra khỏi quân doanh!

Đặng Hoài cười lớn tiếng, rút thanh kiếm đang cắm chặt trên khuôn mặt của tên mật thám đã chết. Súng trông theo rồi sờ vào ngang hông vẫn còn một con dao nhỏ giống y chang con dao mà tên mật thám kia dùng. Súng vội vàng ném nó xuống đất nhưng nghĩ lời của Đặng Hoài, Súng lại nhặt lên cả hai con dao, kéo cái xác ra khỏi lều trại.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn Nguyễn Khai Quốc về bài viết trên: Dịch Tử Hiên, Trịnh Sảng
     

Có bài mới 27.02.2018, 13:28
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 4
Thành viên cấp 4
 
Ngày tham gia: 27.04.2017, 12:26
Tuổi: 26 Nam
Bài viết: 125
Được thanks: 271 lần
Điểm: 10.44
Có bài mới Re: [Sáng tác - Sử ca] Giống rồng - Nguyễn Khai Quốc - Điểm: 11
Giống Rồng

Tác giả: Nguyễn Khai Quốc


Hồi thứ mười bảy

Trống giục Tống Bình, Hàn Ước xua quân

Cờ reo Tạc Khẩu, Sĩ Giao giết giặc

Chương 17.5 Giương cao ngọn cờ người Nam Việt


Súng mang Thôi Thị rời khỏi quân doanh đi về phía Nam, dọc theo bờ tây sông Đáy về tới Động Đỗ. Chỗ đất này, chính Súng và các anh em đã nhiều lần giành giật từng bao lương, từng mũi giáo với quân lính triều đình từ bờ đông sông Đáy. Cũng chính tại chỗ này, Phạm Đan đã từng bắt được cả Dương Thanh và Triệu Cường thuở mới từ đất Man Hoàng về Trường Châu chiếm đất.

Từ Suối Yến đi vào phía trong động nay đã đổi khác rất nhiều, lính tráng thường xuyên cởi bỏ giáp phục, mang theo vợ con xuống núi dựng nhà ở phía hai bên suối. Chử Thị vợ của Phạm Đan lập dịch trạm ở bờ đông sông Đáy để giao thương với đất đồng bằng, chẳng thế mà bao nhiêu sản vật xứ Man Hoàng đều được đem đổi lấy lương thực một cách nhanh chóng, dễ dàng hơn. Sau này vùng đất xung quanh Động Đỗ trở thành cứ địa vững trãi, nguồn cấp lương thảo chủ lực cho đội quân Dương – Đỗ.

Trời đã về cuối đông, dòng suối Yến hiền hòa và dịu êm, từng chuyến đò ngược xuôi tấp nập chở theo biết bao nhiêu cân thóc, hạt gạo từ Động Đỗ ra chiến trường phía Đông, phía Bắc. Chử Thị từ trong dịch trạm nhìn về phía xa xăm, mặt trời đỏ tía, gió bấc hiu hiu, nàng ngồi lặng lẽ se từng sợi chỉ, đường kim may cho Phạm Đan một chiếc áo ấm để kịp gửi cho Phạm Đan trước khi chiến đấu với quân Hàn một trận đánh thật lớn. Trong dịch trạm có một đám quân nhu đang chuẩn bị chở lương ra Vũ Bình tiếp tế cho đội quân của Dương Chí Liệt ngoan cường chống lại sức địch còn rất hung hăng khi chiếm được thành Đỗ Động.

Chử Minh, con trai của nàng sau sáu năm, nay cậu bé đã trở thành một thiếu niên khôi ngô. Cậu cầm đầu một toán thiếu niên thường xuyên đò dọc thuyền ngang theo dòng sông Đáy để thám thính đám dân buôn, điều tra bọn ấy xem kẻ thẳng người ngay để báo cho đám hộ vệ dịch trạm. Nhiều lần Minh bắt được đến cả chục tên do thám giao cho quân lính ở phía tây Động Đỗ xử tội. Ma Cao Dực nhiều lần ghé tới quân doanh ở Động Đỗ thường có ý khen Minh tặng cho Minh và em trai rất nhiều sừng trâu và ngà voi.

Em trai của Minh là Phạm Đình, cậu bé năm nay lên mười, cậu bé này là một cậu bé cứng đầu, không phải một người thuần tính như Chử Minh. Ấy thế nên mấy lần Chử Thị mang Phạm Đình gửi cho tướng Đào Tung trấn giữ cửa biển Đại An nhưng họ Đào mấy lần đều lắc đầu ngao ngán. Phụng Quán có ý muốn dạy dỗ Đình cũng sai tướng Đổng Hùng mang về dạy bảo nhưng giữa đường đi về đất Trường Yên thì cậu ta nhảy xuống sông tự mình tìm về với mẹ và anh trai.

Sau đó Nguyễn Bẻm được lệnh đến dịch trạm cùng quân lính cởi bỏ mũ giáp trồng dâu nuôi tằm cùng xới đất làm ruộng cả trăm mẫu đất xung quanh dịch trạm mới nhận Phạm Đình làm học trò. Nguyễn Bẻm tính tình bộc trực nhưng lại tềnh toàng, Bẻm cũng hay trêu trọc trẻ con nhưng lại được đám trẻ con xung quanh suối Yến rất yêu mến.

Chẳng là có lần Ma Cao Dực mang hai tải sừng trâu và ngà voi sai đám ngụ binh cư nông mang đi bán. Bẻm định mang tặng cho hai anh em họ Phạm, nhưng Bẻm chợt nhớ đến nhà ấy có một thằng nhỏ cứng đầu nên mới nghĩ ra cách để dạy cho Đình một bài học.

Bẻm lựa lúc hai anh em Minh, Đình ở dịch trạm, tướng quân họ Nguyễn sai lính đi dặn dò các nhà ven suối Yến trước, sau đó mang theo hai chục chiếc sừng trâu đến dịch trạm nói chuyện với Chử Thị. Thị bấy giờ đi vắng không có ở nhà. Minh ân cần hỏi han vị tướng người Trường Châu. Bẻm liền nói nhỏ vào tai Minh điều gì đó, Minh khẽ gật đầu đồng ý.

Bẻm quay ra nói với hai đứa trẻ:

- Bao sừng trâu này ta có ý tặng cho hai đứa em gái của các cháu, nhưng hai đứa còn nhỏ nên ta định mang lại cho mẹ các cháu để bán, đổi lấy lương thực cho quân ta.

Đình mặt câng câng, cọ hai hàm răng vào nhau như để Bẻm chú ý đến nó. Bẻm quay ra cười với Đình:

- Cháu là Phạm Đình phải không?

Phạm Đình trề môi, mắt mở to nhìn Bẻm rồi gật đầu. Chử Minh vỗ lưng nhắc nó tỏ ra lễ phép hơn với người lớn. Đình lập tức vênh váo:

- Cháu là Phạm Đình, con trai của Nhất Dạ Trạch Thủy tướng quân Phạm Đan, người bắt sống được Dương tù trưởng và Phong Châu mục Triệu Cường ở suối Yến này.

Lời nói huênh hoang của đứa trẻ lên mười khiến Bẻm cau mày rồi quay ra hỏi Đình:

- Ta nghe Phạm Đình bán hàng khéo léo, người ta bán giá bốn giá năm, Đình cháu đứng cạnh bán giá sáu giá bảy mà hết phăng có phải chăng ?
Đình chống tay dưới hông đáp:

- Phải.

Bẻm cúi thấp người vỗ vào vai cậu bé:

- Tốt lắm. Vậy chỗ sừng này ta nhờ cháu bán hết cho ta. Ta sẽ mua tặng cho cháu món đồ mà cháu thích nhất.

Đình không tỏ ra có chút hào hứng như những đứa trẻ khác, mặt cậu bé vẫn lạnh tanh, cậu bé đáp lời:

- Không cần. Con trai của tướng tài đâu cần mấy đồng bạc lẻ. Chỉ có vợ của tướng mới cần bạc để mua quân lương thôi.

Bẻm vỗ tay tán thưởng:

- Hay lắm. Mà cháu nghe ta dặn đây. Mang đi bán, cháu gặp ai thì giao là "Sừng này chẳng của mẹ cha. Mà ông Nguyễn Bẻm bán cho mọi người." Nói như vậy mọi người sẽ nể ta mà mua sừng, sẽ nhanh hết hơn.

Cậu bé lẩm nhẩm trong miệng vài lần cho nhớ rồi nghe lời đi ngay. Vốn cậu ta chẳng ngại ngùng chuyện bán mua nên cậu ta nằng nặc đòi anh nó cho nó đi một mình. Phạm Đình cầm một mái chèo, dùng một chiếc thuyền độc mộc đi dọc cửa suối Yến đến tận chân Động Đỗ, cậu vừa chèo lái vừa giao:

"Sừng này là của mẹ cha.
Trâu to trên núi ai ra mua nào."

Suốt dọc sông cậu bé khàn cổ lớn tiếng lênh đênh trên con thuyền độc mộc mà chỉ bán được có hai chiếc sừng. Cậu nghĩ trong đầu chắc do mọi người đi làm đồng chưa về nên không có ai. Cậu lại xua đò trở về dịch trạm đợi cho đến sẩm tối thấy mọi người xung quanh dịch trạm ai nấy trở về nhà, cậu bé lại lẽo đẽo mang đò và mái chèo đi theo hai bờ suối Yến để giao bán chỗ sừng trâu ấy.

Cậu bé giao theo hai câu khi chiều cậu giao nhưng có vẻ mọi người vẫn hờ hững, cậu lại giao thêm hai câu mà mọi khi anh trai cậu lúc đi cùng cậu vẫn thường giao:

"Phạm gia có bán sừng nào
Ai ơi làm lược thì vào mua đây."

Giã họng mà chẳng bán được thêm chiếc nào, cậu đói lả trên chiếc đò. Cậu ghé vào một căn nhà bên bờ suối Yến để xin bát cơm nguội. Chủ nhà ấy là một người phụ nữ không chồng, thấy Đình đói lả cũng thương xót mang ra một bát cơm suộm màu. Cậu bé cầm bát cơm màu tối trong chiếc bát mẻ và đôi đũa tre đã cũ. Cậu bé trộm nhìn rồi hỏi người phụ nữ:

- Bác gì ơi. Bác có mắm không? Cho cháu xin chút đển ăn cho đỡ nhạt.

- Không có đâu. Thời buổi này có cơm ăn là tốt rồi. Có ít cá tôm bác đem bán lấy tiền đong gạo chứ không giữ lại làm mắm.

Cậu ta sụng sịu, ghè bát xuống nền đất cứng. Chiếc bát vỡ vụn, cơm bắn tung tóe lên mặt. Người phụ nữ hốt hoảng:

- Ôi. Cháu ơi. Cháu làm rơi vỡ bát của bác rồi. Nhà bác có mỗi cái bát duy nhất đấy thôi.

Đình quay ra mặt lầm lì nói:

- Nhà cháu đầy. Cháu không ăn cơm nguội nhà bác đâu. Gạo thì thâm xì, chẳng có mùi vị gì. Ai mà ăn nổi.

- Mày nói gì? Đã xin ăn lại còn lớn tiếng quát nạt bà đây hả. Đừng có cậy là con tướng, con tá mà hênh hoang ở đây. Nghe cái giọng điệu giao bán sừng trâu mà bà đã ngứa tai, thương mày nhóc con đói lả chứ không thì bà đã xé xác mày ra rồi.

Bà cô già quay ra nổi khùng với cậu bé. Đình chẳng biết được cái tính khó ở của người phụ nữ ấy nổi tiếng đến nỗi nỗi cho đến tận bây giờ cô ta vẫn chưa có một mảnh tình. Những lời mắng nhiếc, những câu chửi bới từ khuôn miệng khi nãy vẫn còn ân cần với cậu bé cứ thế ám ảnh Phạm Đình. Đình cũng chẳng phải của vừa, cậu ta vừa chạy ra phía bờ suối vừa quay vào nửa câu cãi một với bà cô già ấy.

Đình đói bụng nằm lễnh đễnh trên con thuyền xuôi nước về sông Đáy. Cậu lẩm nhẩm lại lời giao mà Nguyễn Bẻm nói với cậu. Lời nói gió bay, tiếng của cậu lanh lảnh, bỗng từ hai bờ suối mọi người í ới gọi nhau ra suối xin mua sừng trâu của cậu bé. Cậu lại còn được một cụ già mang cho một bát cơm nóng cùng với cá khô. Cậu đánh một bát thật no, ăn xong sừng trâu cũng đã bán hết.

Cậu vội vàng mang theo số bạc vụn về tới dịch trạm. Chử Thị đã ngồi sẵn với Nguyễn Bẻm ở đó. Cậu bé cúi đầu chào hai người, Bẻm thấy mặt mũi Đình nhem nhuốc liền mở vòng tay đón lấy cậu bé vào lòng:

- Nay bán được nhiều có vui không cháu?

- Có. Nhưng sợ.

- Sợ gì? Có tiền rồi thì phải vui chứ. Cháu có giao theo lời ta dặn không?

- Không.

- Thế sao mà bán được.

- Thì không bán được nên cháu mới đọc lẩm nhẩm, ai dè mọi người nghe thấy.

- Đấy. Phải nghe lời ta.

Chử Thị thêm lời:

- Thế dọc đường có chuyện gì hay sao?

- Có bà cô già khó tính khó nết, chửi mắng con
Nguyễn Bẻm cười lớn:

- Cháu có thích nghe người khác mắng chửi hay không?

- Không. Điên à.

Chử Thị tét vào mông Đình một cái. Cậu bé co người suýt soa. Bẻm nói thêm:

- Cháu cứ theo ta. Rồi ta sẽ bày thêm cho cháu nhiều điều hay hơn. Sau này muốn bán gì cũng được, mà cũng không phải sợ người khác chửi mắng mình.

Cậu bé nhìn mẹ, vòng tay ấm áp và âu yếm của Nguyễn Bẻm trong lúc cậu bé vẫn đang còn lởn vởn những câu mắng chửi khi nãy của người phụ nữ già kia làm cho cậu bé cảm thấy đỡ tủi thân hơn. Từ bấy giờ, cậu bé theo Nguyễn Bẻm luyện binh, chăm chỉ rèn đọc sách kinh thư chỉ có cái tính nết ương bướng của cậu bé thì vẫn không hề thay đổi.

Lại kể vể buổi chiều đông trước ngày Phạm Đan lâm trận lớn đánh nhau với họ Hàn, Chử Thị đang ngồi may áo để gửi đám quân nhu thì có tiếng gọi lớn khiến nàng đâm kim trúng ngón tay trỏ, máu chảy thành hai giọt dính trên ngực áo. Chử Thị ngước mắt lên nhìn thì trông thấy Súng và Thôi Thị đang đứng ở bực cửa dịch trạm. Hớt ha hớt hải, Súng vội vàng xin bát canh ấm uống cho đỡ đói và rét.

Chử Thị hỏi han quân tình và người con gái đi cùng, Súng thẳng thắn đáp lời và giới thiệu cho Chử Thị về gia thế cô gái đi cùng. Hai người trò chuyện một lát thì đám quân nhu rục rịch rời dịch trạm. Nàng nhớ đến chiếc áo còn đang may dở gói ghém vội vàng để gửi cho chồng.

Súng nhìn qua một lượt dịch trạm, nhìn vào bên trong thấy Phạm Đình cùng hai đứa trẻ đang nô nghịch liền gọi bọn chúng ra. Trông thấy Súng tập tễnh, Chử Thị an ủi:

- Chân chú bị như vậy, cứ nghỉ ngơi ở đây một thời gian. Đánh xong trận lớn sắp tới, chắc anh nhà chị cũng được lãnh một huyện ở Giao Châu, bấy giờ khỏi cái chân rồi để chị bảo anh nhà chị sắp xếp cho chú một chỗ trong huyện nha. Rồi cũng lo mà cưới vợ đi.

Súng gãi đầu gãi tai, mặt đỏ ửng:

- Ai lấy em đâu mà chị.

- Thế đây còn gì. Cô ấy xinh xắn, chú còn định chê sao?

Cô gái kia chẳng nói chẳng rằng, Súng cũng lặng im chẳng nói thêm lời nào. Gió đông heo hắt thổi mỗi ngày một lớn, năm căn nhà phía bờ đông sông Đáy trống tếch trống toác ôi sao mà giá buốt. Đám quân nhu cũng đã rời đi, Chử Thị cũng kịp gửi cho Phạm Đan chiếc ao mà nàng vừa mới may xong, nàng chỉ mong sau sau đêm nay, trời sẽ không còn lạnh để cho Phạm Đan cùng nghĩa quân người Việt sớm thắng trận trở về.

Chử Minh vừa đi thám thính xung quanh, quanh dịch trạm trong vòng hơn chục dặm không còn lấy một bóng thanh niên trai tráng. Chẳng vậy mà Phạm Đình mấy ngày nay ở nhà không lui tới chỗ tướng quân Nguyễn Bẻm nữa. Minh vẫn ghé mà trong gian nhà tranh ở phía sau bụi tre gần bãi sông chỉ còn cái xác nhà tềnh toàng, đám trẻ con hay đến nhà Bẻm vốn là học trò như Phạm Đình cũng chỉ có thằng Duân, thằng Hưng đến để dọn dẹp cho căn nhà khỏi gió bụi.

Ngoài bãi sông chỉ có hai cụ ông đầu bạc hoa râm đang ngồi trên đám có xanh phía dốc xuống bến đò bên cạnh có ấm trà đã nguội từ bao giờ. Đó là hai người cha của hai chú lái đò, họ cũng đi theo Nguyễn Bẻm cầm giáo mác xông pha chiến trường. Mấy con đò nhỏ mọi khi xôn xao tấp nập nay cũng chỉ còn lác đác một hai chiếc với bàn tay của các dì các cô cùng bọn trẻ con xóm chài đang cố kéo lên những mẻ lưới nặng trĩu đầy thân cá bạc, tôm lớn nhảy tanh tách.

Hai bờ sông mọi ngày những giọng âm trầm, những câu ca dao đối đáp giữa các chú, các anh hòa cùng những lời thánh thót, trong trẻo hôm nay cũng chỉ còn tiếng nhí nháu của mấy chị mấy cô đang cắp nách chiếc sảo thu hái lá dâu, hạt đậu để nay mai trời nắng lên sẽ mang phơi cho ráo.

Thi thoảng lại có một toán quân chạy dọc bờ sông từ phía Trường Châu, giày rơm, khăn vấn tóc củ hành, người đóng khố, người mặc chiếc quần ống thấp ống cao, hoặc là cởi trần hoặc có chiếc áo vá đụm vá vai, mang trên mình mảnh áo tơi bằng dạ đang cầm giáo mác vội vã đi về phía bắc. Dẫu ngoài trời giá rét căm căm nhưng không ngăn được những ý chí sục sôi, những trái tim lửa cháy muốn cùng nghĩa quân đánh một trận cho đám quan tướng Tống Bình người Hoa Hạ phải cút xéo khỏi đất Nam này.

Chử Minh cùng đám thiếu niên đi dò thám vẫy tay chào họ gửi những lời chúc thắng trận trở về. Minh nghe lời mẹ mang theo vải đỏ cắt thành thật nhiều sợi dây buộc và thật nhiều hạt đậu, hễ có đám quân hành quân đi qua thì tặng mỗi người lính một sợi dây buộc màu đỏ và chín hạt đậu tượng trưng, với hy vọng thắng trận trở về.

Trời đã sẩm tối, Chử Minh trở về dịch trạm, trong trạm chẳng có lấy một bóng khách qua đường, chỉ có tiếng Phạm Đình đang hò hét bên trong đánh trận giả cùng với Súng và hai em. Chử Thị đang gói ghém đồ đạc và nấu sẵn một nồi cháo lớn. Nàng trông thấy con trai trở về thì dặn dò rằng:

- Con trai! Sắp xảy ra trận chiến lớn, chắc quân lính của bác Nguyễn Bẻm đi hết cả rồi phải không. Cũng kịp may vụ này hạt đậu được, ấy là điềm báo cho chiến thắng sắp tới của quân ta. Con hãy bảo đội của con đến đây ăn bữa cháo ở dịch trạm rồi chuẩn bị qua bên kia sông tránh trận càn quét khốc liệt sắp tới.

Chử Minh xoa tay cho khỏi buốt giá rồi lấy một bát cháo ngồi cạnh bếp lửa đang lom đom cho khỏi tê buốt. Ăn xong bát cháo đậu ngon lành, Minh lập tức đi gọi đội của cậu đến rồi bàn bạc đầu cuối để mang theo dân vùng này vượt sông, đi theo dòng suối Yến tới Động Đỗ trên lưng chừng núi cao lánh nạn.

Canh hai, toàn bộ đám dân ở phía bờ đông sông Đáy đã chuẩn bị xong tư trang, lương thực chờ sẵn ở bãi sông. Một đoàn quân chừng hơn một nghìn người từ phía Động Đỗ đi tới giúp đỡ người dân qua sông vượt núi sang bên kia núi, tiếng nói cười í ới thôi thúc quân dân đồng lòng.

Chẳng mấy chốc mà dân lánh nạn đã kịp qua sông hết thảy. Lương thực, đồ đoàn ngược dòng suối Yến lênh đênh ngược về Động Đỗ, người trên mặt nước, người trên bờ hơi ấm lan tỏa xóa tan đi cái giá buốt của trời đông năm ấy.

Chỉ trong một đêm phía bờ đông tấp nập nay đã hoang vu đến lạ kỳ, những căn nhà mọi ngày tiếng cười nói quây quần được thay vào đó là một vài lính gác của nghĩa quân họ Dương. Bãi sông, bến đò cũng đã đóng cửa từ ban tối. Mọi động tĩnh đều được kiểm soát một cách nghiêm ngặt. Kẻ ra người vào không chót lọt được lấy một người.

Lúc bấy giờ, quân đội họ Dương ở Trường Châu do Đỗ Phụng Quán chỉ huy đã bắt đầu phản công vào những cứ điểm ở vùng đồng bằng Giao Châu. Phía sau Trường Châu là châu Ái, Dương Thanh đã sai tám nghìn lính giữ chặt các cửa ải đi vào đất Trường Yên, cửa biển Đại An. Đỗ Sĩ Giao nhận lệnh trở về Tạc Khẩu cũng đã kịp dặn dò các tướng ở các huyện Thái Bình, Vũ Bình đang đồn trú ở trong các núi cao, động lớn chỉ chờ lệnh giết giặc.

Ở Tống bình khi ấy, Trần Khôn thảo hịch, Hàn Ước ban khắp ba quân, khí thế lên cao lắm. Các ngả Phong Châu, Vũ Bình, Luy Lâu, Cổ Loa đều có tin thắng trận báo về. Trần Khôn mừng rỡ gửi cho họ Hàn bài thơ rằng:

"An Nam đô hộ phủ nhà Đường

Ai oán phận nghèo nỗi xót thương

Giặc cỏ bao năm không tủi hổ

Hàn Công độ thế cứu dân thường"

Lời thơ lan tỏa trong quân lính Tống Bình, chẳng mấy chốc tới tai quân đội Đỗ Dương. Ở Tạc Khẩu, Sĩ Giao nghe quân báo về mà lòng nóng như lửa đốt, tính tới tính lui Sĩ Giao cùng hai tướng Đào Tung, Hà Bình Xuyên bàn bạc kế sách rồi dâng lên Dương Thanh. Trong đêm, Dương Thanh từ Câu Lậu sớm chuẩn y kế sách lệnh toàn quân theo kế sách họ Đỗ, các tướng dưới quyền Chí Liệt ở các châu cơ mi phía tây bắc được tự quyết kế sách. Các tướng nắm đội quân phía tây Tống Bình được theo kế hoạch ban đầu do Đặng Hoài chỉ huy.

Sáng sớm ngày Tân Mão, trời gió heo may khô nứt da nứt thịt, những ngọn cờ phần phật bay cao. Sĩ Giao mở cờ trong bụng liền sai quân sửa soạn mũ áo, bắt một tên tù binh người Hoa Hạ đứng trước toàn quân, Sĩ Giao ban lệnh:

"Hỡi toàn quân!

Giao Châu đang thế loạn.

Hàn Ước đang ngạo nghễ.

Dân Nam ta đói khổ

Ấy là tội lớn ở Tống Bình

Những kẻ khua trống, đánh chiêng

Mị dân ta bằng những lời giả dối, điêu ngoa

Dương chủ tướng giương ngọn cờ đầu

Họ Vương gương sau còn đó

Bấy nhiêu lần dẹp bỏ tham quan

Nhưng thế giặc khi ấy còn thịnh

Chưa thể toàn tâm toàn ý cứu dân

Nay Tống Bình hỗn độn bòng bong

Dương chủ tướng một lần nữa đứng lên

Giữ chắc lá cờ tiên phong giết giặc thù

Nhiều đêm trăn trở nỗi nhục quốc thể

Bao công luyện binh chỉ mong chờ ngày giết giặc

Nay ta dâng đầu kẻ thù tế đất trời

Tế anh linh những bậc tiền nhân

Trận này đánh cho kinh thiên động địa

Sống lại những oai hùng người Việt

Làm rạng rỡ những trang vàng lịch sử

Hỡi tướng sĩ ba quân, thề một lòng đánh giặc trả thù xưa."

Ba quân đồng thanh lớn tiếng lời nói năm nào:

"Việt thắng Đường, Dương thắng Lý! Quyết giết giặc trả thù xưa!"

Sĩ Giao rút kiếm sắc nhọn nhìn trời cao rồi chém mạnh xuống sàn. Đầu giặc rơi khí thế ba quân cao ngun ngút. Ầm vang Tạc Khẩu ba tiếng "Giết quân Hàn!"


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn Nguyễn Khai Quốc về bài viết trên: Dịch Tử Hiên, Trịnh Sảng, Wind ÂnÂn
     
Có bài mới 04.03.2018, 07:53
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 4
Thành viên cấp 4
 
Ngày tham gia: 27.04.2017, 12:26
Tuổi: 26 Nam
Bài viết: 125
Được thanks: 271 lần
Điểm: 10.44
Có bài mới Re: [Sáng tác - Sử ca] Giống rồng - Nguyễn Khai Quốc - Điểm: 11
Giống Rồng

Tác giả: Nguyễn Khai Quốc


Hồi thứ mười tám

Huyện Thái Bình, thiêu đốt vạn quân Hàn

Thành Gia Ninh, Lý Toàn thương kẻ tội

Chương 18.1 Quân Tống Bình kiêu ngạo


Tháng chạp năm Mậu Thân, nhằm tiết đông chí trời giá buốt Hàn Ước bắt đầu phong tỏa khắp các ngả viện quân của quân đội Dương Thanh từ Trường Châu. Ở Giao Châu, Hàn Lâm dần lấy lại thế trận cho quân đội Tống Bình ở các ngả phỉa đông nam, phía tây. Khu vực phía bắc sông Tam Đái, Thi Nguyên cùng Quách Thôi đã bất ngờ tấn công thành Bạch Hạc, hạ được thành. Triệu Cường buộc phải rút về trấn thủ huyện Gia Ninh. Trên mọi mặt trận, đội quân của Hàn Ước chiếm thế thượng phong.

Về phía quân đội Man Hoàng, nghe họ Dương bị thất thế, Ma Cao Dực liền tức tốc tăng cường tám nghìn binh mã đồn trú ở các châu cơ mi ở gần hạ lưu sông Đà cho Chí Liệt gia cố binh mã ở các châu huyện phía tây Giao Châu. Dương Chí Liệt bỏ thành Đỗ Động lui về phía nam chờ viện quân tới phản công quân Hàn. Chỉ có phần đất từ phía nam thành Bạch Hạc đến phía bắc thành Đỗ Động, quân của Hàn Ước không thể giành lại được do sự chống cự quyết liệt của Cao Văn Trác và Đặng Hoài.

Trước tình thế ấy, ở Tống Bình, Trần Khôn vẫn tỏ ra ung dung ngồi đánh cờ với Hàn Ước bàn mấy lời với họ Hàn trước trận đánh lớn với nghĩa quân Nam Việt sắp tới. Lời bàn đầy khinh rẻ đám quân của họ Dương rằng:

- Nghe dân chúng Tống Bình kháo nhau rằng, chưa năm nao Giao Châu lại gặp tiết trời giá buốt đến vậy. Lại nghe bọn quân lính người Nam không có đủ áo ấm để mặc, thiếu thốn cùng cực. Bọn quân lính Trường Châu đến phân nửa là dân bản địa không ưa tiết trời khô rét, vội vã hành quân tới đất Giao Châu dưới tiết trời thấu xương sẽ là lợi thế lớn cho quân ta. Nay xét thấy phía tây đã bình định được, chỉ còn huyện Thái Bình, đất Đường Lâm và châu La Phục chỉ là đám tàn binh đang ngoan cố chống cự, việc quân ta thắng trận chỉ là vấn đề về thời gian. Quân chủ lực họ Dương đang dồn toàn lực phía hạ lưu sông Đáy. Nay đại nhân cầm đại binh phá được quân chủ lực của họ Dương, đám giặc cỏ người man ấy sẽ tự tan rã.

Hàn Ước suy nghĩ hồi lâu hỏi:

- Ta thấy lời của tiên sinh có ý rất hay. Ta cũng từng nghe vùng Giao Châu chưa bao giờ giá rét đến độ giá tuyết. Nay đất trấn Hải Môn băng giá khắp dọc đường hành quân của ta, hẳn là mùa đông năm nay rất khắc nghiệt. Ta cũng được nghe quân mật thám báo về lính tráng người nam chỉ đóng khố, kẻ khá hơn thì có quần mỏng, sức nào mà chiến đấu với quân ta gần hai phần ba là quân viễn trinh từ các châu quận Kinh Tương, Giang Nam. Tuy ta vẫn còn e ngại đôi chút.

- Chẳng hay quan đô hộ còn e ngại điều gì?

Hàn Ước nhăn mặt, giơ hai bàn tay hơ qua lò đốt cho khỏi giá:

- Quả nhiên tiết trời đất nam thật khó chịu, dẫu không lạnh bằng Trung thổ nhưng sao mà tê tái đến gai người. Ta thấy rằng quân chủ lực người man đứng đầu là Dương Thanh, kẻ đã từng giết Tượng Cổ giữa La Thành này, uy trấn của hắn chắc hẳn vẫn còn nguyên đó. Lại thêm một viên tướng họ Đỗ tên là Phụng Quán, sức lực người này không thể xem thường. Hắn từng trấn áp cả một đội cướp biển mấy nghìn người ở cửa biển Đại An, theo quân họ Dương xông pha giết địch giữa nghìn người nổi danh huyện Chu Diên. Vì hiềm khích mà về với người bác hắn ở Trường Châu, sau lại quy phục tên họ Dương ấy. Xem ra trong quân ta, không có kẻ ngang tầm. Cùng với đó là tên Đỗ Sĩ Giao…

Trần Khôn nghe lời lắng lo của Hàn Ước liền ngắt lời thưa:

- Bẩm đại nhân. Xin đại nhân thứ cho. Trần Khôn tôi chẳng lo ngại điều ấy. Nếu Dương Thanh uy trấn đất An Nam, thì đã không bị người nam phản trắc, đất Ái, Hoan, Diễn, Phúc nào còn kẻ dám tuân lời hắn. Tên Phụng Quán đó được thêu dệt như thánh thần, so bì với Cam Ninh nước Ngô thời Tam Quốc. Há chỉ là miệng lưỡi của đám quân không biết tự lượng sức. Cái tên Sĩ Giao mưu dày nhưng hiểm độc như lá xoan đào, lừa họ Vương, lợi dụng họ Triệu, không đáng để lưu tâm. Trong quân ta nhiều binh hay tướng giỏi, kể ra như Hàn Lâm tướng quân, Đỗ Phụng Quán chẳng đáng để so bì. Về kế mưu, Trần Khôn tôi không dám nhận, nhưng bọn Hạ Trung Hùng, Trình Thảo Cứu cũng ăn đứt tên hèn sĩ họ Đỗ. Chưa kể đến các tướng Quách Thôi, Thi Nguyên, Cao Sâm, Trịnh Đồ…

Hàn Ước nghe lời Trần Khôn phân giải mà thấy mừng trong lòng, tấm tắc ngợi khen cái khí chất của Trần Khôn, biết mình biết ta mà không tự hạ thấp bản thân mình. Họ Hàn hỏi tiếp:

- Theo tiên sinh, ta nên sắp xếp các tướng thế nào?

Trần Khôn lẩm nhẩm trong miệng điểm mặt qua các tướng rồi bẩm lại với Hàn Ước rằng:

"Quân Nam tuy không đông nhưng cái chí được thui rèn, không thể đánh trận một trận hai thấy bọn chúng lui mà tự mãn được. Nay xét ra các tướng lĩnh ta đã bố phòng hợp lý. Tiểu nhân thiết nghĩ chỉ điều chỉnh đôi chút sắp xếp lại thế này.

Đất Mê Linh giáp với châu Phong, Thi Nguyên và Quách Thôi đã nắm trong tay tám phần chiến thắng họ Triệu. Họ Thi kia vốn người Nam Việt, ta nên cho gọi Thi Nguyên về giữ mặt phía nam dọc theo sông Xích Đằng hướng ra biển lớn. Mặt này ít địch người Nam, cho Thi Nguyên giữ sẽ ổn hơn cả. Châu Phong không nhiều tướng giỏi, nội tình lục đục suốt mấy tháng nay kể từ khi họ Vương bị chết, lại mới nghe viên công tử Thăng Hùng cũng vì loạn ở Bạch Hạc mà ấm ức sinh bệnh rồi đột tử. Một mình Quách Thôi là đủ dẹp họ Triệu.

Mặt phía tây, quân ta đã giành được Vũ Bình, tướng Hàn Lâm không quá phải lưu tâm. Đặng Hoài chỉ là một tên nho hủ, kiếm thuật không thông, võ nghệ chẳng tài. Cao Văn Trác là một tên hữu dũng, không đáng lo. Trong quân có viên tướng Thủy quân đầm Nhất Dạ họ Phạm tên là Đan là dạng dân chài lưới theo Chí Liệt mà được phong, cũng chỉ là hạng thường thường, xét ra để cho phó tướng của Hàn tướng quân là Từ Huyền, cháu trai của huyện lịnh Tống Bình Từ Hãn Xương thời đô hộ phủ Lý Nguyên Gia. Từ Huyền rắn giỏi, lại được thao binh ở Lục Châu gần ba năm, đã từng trải đánh với quân Man Hoàng và Hoàn Vương. Người này sẽ át chế được bọn Đặng Hoài.

Tiểu nhân còn nghe, lão già Đặng Khả cha của Đặng Hoài vẫn đang ở đất Tống Bình. Hai cha con lão mỗi kẻ thờ một chủ. Thuở Dương Thanh tưởng như bị bắt giết, Đặng Khả theo họ Quế, sau đó từ khi biết Đặng Hoài theo Dương Thanh tới Man Hoàng, lão sinh trầm tư u uất, nhiều lần viết thư khuyên răn con trai trở về. Nay ta có thể dùng lão để dụ con trai về."

Hàn Ước gật gà gật gù nhưng nghe đến Đặng Khả, Ước lại sởn gai khắp người. Họ Hàn nói:

- Cái lão già lắm điều đó, ta không ưa. Đừng có lôi lão vào trận này. Mà nhà ngươi tính toán thế nào. Hai cha con lão thuở xưa dưới quyền quan đô hộ, con trai thì phản, cha thì bị Dương Thanh nhốt vào ngục lao vì gì ấy nhỉ. À, đúng rồi lão bị nhốt vào ngục lao vì tội nói lời khó nghe, làm lung lạc ý chí ba quân. Nào cái tên bất hiếu ấy có lo cho lão? Mà ta thấy lão ấy mấy lần trên điện nói lời như có ý châm chọc người khác, nói cứ như dạy đời cho quan trên. Ta chỉ muốn giết quách lão đi cho xong.

Trần Khôn cười trừ, cúi đầu bẩm tiếp:

"Bẩm đại nhân. Vậy thì thôi vậy. Vẫn còn kế để ly gián đám Đặng Hoài đó. Ở Tống Bình, ngày trước có hai kẻ cùng làm quan như Mã Tước, Mã Tước từng là đô đốc Thang châu dưới thời Tượng Cổ. Một tên là Hoành Trinh, cựu Tăng Thống huyện Tống Bình, một tên là Quản Đồ vốn từng là Quận châu mục.

Ba người này trước thoát được tội chết, đút lót Đặng Khả bấy giờ dưới trướng của Dương Thanh tới Đại Đường Nam tự, sau đó Mã Tước trốn khỏi đó cứu được Dương Thanh khỏi nạn tử. Nay ta dùng hai tên đó để khuyên nhủ họ Mã, dùng châu báu lụa là hòng dụ dỗ hắn ngả theo ta.

Về phía quân Man Hoàng, theo ngu ý của tiểu nhân, đại nhân gửi một lá thư tức tốc tới quan thứ sử Ung Châu sai quân nhiễu loạn vùng Bình Nguyên Châu thì há chẳng phải bọn ấy sẽ nơm nớp lo sợ. Chúng cũng còn đang bị lung lay bởi triều đình Nam Chiếu đất Quy Nghĩa. Chỉ cần một biến động nhỏ cũng có thể khiến bọn chúng lay lòng, sẽ không phải lo đến bọn chúng.

Đất phía nam Trường Châu, thủy quân Quỳnh Châu đã cho thuyền cập cửa biển Y Bích vào tới đất Cổ Chiến, viết thư khuyên bọn Đoàn Uyển đánh giặc họ Dương từ phía nam. Các châu Hoan, Diễn, Phúc Lộc bọn quan lại nhiều kẻ thuộc hạ cũ của họ Dương nhưng bọn này tham vàng bạc, lụa là, tiểu nhân cũng đã cho hai thuyền lớn chở lụa là, gấm vóc tới cửa Xích Lỗ hòng khích cho bọn ấy không gây nhiễu cho Đoàn Uyển ở châu Ái. "

Hàn Ước ngậm tách trà, rồi quay ra vểnh râu nhếch mép cười:

- Đám giặc man người Nam xem ra cũng chỉ có vậy. Có Trần Khôn lo liệu việc trước sau chu toàn, ta thật an tâm biết nhường nào.

Trần Khôn ánh mắt gian xảo nhìn Hàn Ước, kéo vạt áo vuốt râu nghễnh ngãng, cầm quân cờ đặt lên bàn cờ đầy những quân trắng đen. Khôn đặt xuống rồi cau mày đắn đo, sắc mặt Khôn xấu hẳn đi khi họ Hàn mở miệng cười khoái trá:

- Cờ này thế khó phân định trắng thắng hay đen làm chủ. Tiên sinh thường ngày tính toán nước đi chu toàn, có chăng ta cũng chỉ giữ hòa được với tiên sinh. Nay có ý nhường Ước tôi hay sao mà lại để quân đen ấy ở chỗ hiểm yếu này. Vậy là thế cục thuộc về quân trắng rồi.

Trần Khôn cúi đầu chăm chú nhìn bàn cờ, bất động nghe hết lời Ước nói thì ngước mắt lên trong cái thế cúi đầu ấy trộm nhìn Ước. Họ Hàn vẫn còn đương đắc trí, Trần Khôn trông vậy cũng cười theo xua tay:

- Hôm nay tiểu nhân còn lo việc quân, chơi cờ không được tập trung. Tiểu nhân lấy giấy bút ra soạn quân lệnh cho đại nhân, chẳng hay ý đại nhân thế nào.

Hàn Ước vẫn còn đang đắc trí cười nắc nẻ, nghiêng ngả quan sát bàn cờ từ bên trái, bên phải suýt soa về thế cục bàn cờ mà Ước vừa giải trước một tay luôn cho mình là đại cao thủ đất Giang Nam. Ước nghe chưa rõ lời Trần Khôn, lắp bắp hỏi lại:

- Tiên sinh vừa nói gì? Ta nghe chưa rõ.

- Bẩm đại nhân. Chuyện đại sự trước mắt, tiểu nhân mạn phép được thảo thư lệnh gửi các tướng thi triển kế sách mà chúng ta vừa mới bàn cho toàn quân để sớm ổn định binh tình. Quyết trận này quét sạch bọn mầm mống tai họa ở Giao Châu.

Hàn Ước chưa kịp thỏa cơn vui liền cùng họ Trần kia sửa soạn quân lệnh rồi đích thân mặc áo giáp, cưỡi "Tiểu Hoàng Mã" dẫn quân đi về phía tây nam bọc hậu cho người cháu hiếu thắng Hàn Lâm. Trần Khôn vẫn được tin tưởng giữ Tống Bình và sai các bộ hạ thủ chặt ở các thành Luy Lâu, Long Biên, Cổ Loa, Liên Hựu.

Hàn Ước buổi chiều muộn đã vượt qua sông Hát đi tới đất huyện Thái Bình, dọc đường đi Ước nghe đám quân bàn tán về quân nam đã rút lui vào trong núi gần hết. Hàn Lâm cũng đã chiếm được thành Đỗ Động chỉ chờ đại quân của Hàn Ước đến cùng hội quân phá các huyện Thái Bình, chiếm lại đất Đường Lâm và châu La Phục. Hàn Ước mừng rỡ chắc bẩm trong lòng "Quả không phụ lòng tin tưởng của ta, cái tên Trần Khôn đó cũng biết nhìn người đấy chứ."

Đám lính nháo nhác, một tên lính chạy rẽ đất, chân khuỵu ngã trước mặt họ Hàn hổn hển nói:

- Bẩm đại nhân. Hàn tướng quân nghe tin đại quân tới sai tiểu nhân tới báo cho đại nhân mang đại quân đi về phía tây nam thay vì đánh vào huyện Thái Bình.

Hàn Ước không khỏi ngạc nhiên hỏi:

- Tại sao lại là phía tây nam?

- Bẩm. Hàn tướng quân nói huyện Thái Bình đã nằm trong tay của ngài ấy. Việc quan trọng nhất bây giờ là dồn quân đánh quân chủ lực họ Dương đang ở phía nam Đỗ Động.

Viên liễu tá mới nhậm chức thay cho ông già Đặng Khả, thường ngày trong trướng soạn sớ sửa văn ở La Thành nay được tham chiến cũng có lời góp với họ Hàn:

- Ý này của Hàn tướng quân thật là hay! Khi sáng, đại nhân cùng tiên sinh Trần Khôn bàn chuyện quân, tôi có nghe việc chiếm lại Thái Bình dễ như trở bàn tay quả nhiên không sai. Thay vì đánh vào Thái Bình, nay quân ta lập tức chuyển binh tới phía nam thành Đỗ Động khiến quân chủ lực họ Dương bất ngờ sẽ chẳng thể kịp trở tay. Chắc hẳn bọn chúng đã tập trung để giữ các thành huyện Thái Bình, đất Đường Lâm mà không nghĩ rằng những chỗ ấy Hàn tướng quân chỉ cần hắt xì cũng có thể chiếm được.

Hàn Ước trên ngựa đắc ý giật cương ngựa khiến ngựa lồng lên, Ước ngã dúi dụi xuống dưới đất. Bọn lính tráng đứa nào đứa nấy đều cố nhịn cười mà không kìm được phải khúc khích che miệng nhìn nhau. Hàn Ước ngượng đỏ mặt như lá tía, vội vàng đứng dậy chỉnh lại mũ mão rồi hẹm giọng, sau đó tự dưng Ước cười vang:

- Mẹ cha cái con ngựa ngu dốt. Bọn chuột nhắt Dương Thanh! Có mười tên Sĩ Giao cũng không thể có cái tài biến trên chiến trận như cháu ta.

Nói rồi Ước lại nghĩ thầm trong bụng: "Phen này, đánh thắng trận này, dẹp được cái gai trong mắt triều đình Trường An, ta sẽ lại có món hậu hĩnh mà thăng chức, thăng quan rồi."

Tay liễu tá cũng hô hào bọn lính:

- Giết chết Dương Thanh, rửa thù họ Lý. Dẹp loạn giặc Man, Trường An thưởng lớn!

Toàn quân khí thế hô hào, tức tốc hành binh về phía tây nam. Duy chỉ có tướng Từ Huyền đi được một đoạn chừng chục dặm thì bỗng nhớ lời của Trần Khôn chạy lên phía trước mặt Hàn Ước khiến Ước thất kinh dừng ngựa gần ngã nhào xuống đất. Huyền vội xuống trước mặt Ước quỳ gối bẩm với họ Hàn:

- Bẩm đại nhân. Từ Huyền trẻ người non dạ khiến ngài kinh hãi. Có điều này Huyền tôi muốn được tham gia với đại nhân.

Hàn Ước vuốt ngực, giữ chắc cương, khua môi múa mép:

- Cái tên họ Từ nhà ngươi, ngươi định dọa chết ta đấy hả. Có chuyện gì cứ nói, đừng làm mất thời gian của quân ta.

Từ Huyền cởi mũ, đứng dậy nói:

- Đại nhân. Bọn giặc Man không thể khinh thường. Trần quân sư có ý muốn ta phải giành được trận địa phía tây. Theo ngu ý của tiểu nhân thì quân ta hãy…

Hàn Ước cười ồ lên khiến toàn quân cũng cười theo:

- Hay chưa. Đúng là họ Từ các ngươi bị ám ảnh bởi cái đám giặc cỏ ấy rồi. Từ chú bác ngươi Từ Nguyên Hãn nay đến nhà ngươi nữa. Làm tướng mà cái gan bé như chuột nhắt vậy ấy thế mà Trần Khôn kia lại cắt cử ngươi đối phó với tên Đan Đan gì đấy. E là Trần Khôn không có mắt nhìn người rồi.

Hàn Ước đang cười bỗng tắt giọng nhìn Huyền. Ước lẩm nhẩm trong miệng điều gì đó, Ước quay ra nói lớn:

- Thôi được. Ta cử ngươi cùng năm mươi lính kỵ, một nghìn bộ binh quay lại đi về huyện Thái Bình, gặp quân ta thì hợp binh chiếm lấy Thái Bình. Trong tay ta vẫn còn các tướng Trình Mậu, Cao Sâm, Trịnh Đồ và cả cháu ta Hàn Lâm nữa chắc chắn cái tên giặc họ Đỗ sẽ bị bọn ta bắt giết.

Các tướng Trình Mậu, Cao Sâm, Trịnh Đồ cưỡi ngựa tiến lên bẩm với Hàn Ước:

- Đại nhân. Ngài cứ cho hắn hai nghìn binh chứ một nghìn e hắn vãi hết ra quần khi thấy quân địch mất.

Cả đám tướng sĩ cười hả hê. Hàn Ước quay ra vỗ về họ Từ:

- Ta cấp thêm cho người năm trăm lính. Nhớ lời Trần Khôn đã dặn dò trong thư quân lệnh.

Đại quân Tống Bình hướng về nam Đỗ Động chia làm hai ngả, một ngả theo dọc sông Đáy xuôi về nam do Hàn Ước cầm binh, một ngả đi theo đường bằng tiến về Đỗ Động hợp với binh mã Hàn Lâm hẹn cùng đánh quân Dương Chí Liệt và Đỗ Phụng Quán.

Từ Huyền không mang theo hậm hực mà nhận lệnh ngược về phía tây bắc hướng thành huyện Thái Bình hợp với một đạo quân của Hàn Lâm do Trình Thảo Cứu dẫn năm nghìn binh đi từ Đỗ Động đánh lên phía bắc.

Tới đoạn qua chân núi Ninh, Từ Huyền trông thấy một toán người đang cầm liềm vội vã vác từng bó dạ đi về phía thành huyện Thái Bình. Một tên vạm vỡ lực lưỡng đang cầm chiếc ba chạc, bộ râu sồm soàm làm cho kẻ khác nghĩ rằng gã đã tuổi ngoài tứ tuần. Thấy binh mã đến, có một vài người chân tay lẩy bẩy, run sợ. Từ Huyền trông bộ dạng chất phác mà thấy lính thì sợ hãi liền xuống ngựa hỏi:

- Này các chàng trai. Không việc gì phải sợ. Ai là người đứng đầu ở đây.

Người cầm chiếc gậy chạc ba, râu dậm mắt quắc tiến tới giọng vang vang:

- Là tôi. Tướng quân có việc gì nhờ đến.

Từ Huyền rút kiếm, gã kia giật mình dùng gậy chạc ba hất kiếm của Huyền đi. Đám lính nháo nhác, Từ Huyền chạy tới một tên lính đi đầu cầm chắc chiếc thương tiến tới chỗ của gã râu rậm. Từng bước mon men rồi đột ngột ra đòn, gã râu rậm bị họ Từ khống chế, bỏ chiếc gậy chạc ba xuống mặt đất.

Gã râu rậm cầm cây chạc ba kia là ai? Từ Huyền có làm nên trò trống gì hay không? Quân Tống Bình kiêu binh tất bại? Mời quý vị đón đọc Chương tiếp theo của Giống Rồng...


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn Nguyễn Khai Quốc về bài viết trên: Dịch Tử Hiên, Trịnh Sảng
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 115 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại Thanh mai trúc mã] Đều Tại Vầng Trăng Gây Họa - 11 Giờ Phải Ngủ

1 ... 40, 41, 42

2 • [Hiện đại] Làm thế nào để không nhớ hắn - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 27, 28, 29

3 • [Hiện đại] Xin chào Chu tiên sinh! Dạ Mạn

1 ... 26, 27, 28

4 • [Xuyên không] Hỉ doanh môn - Ý Thiên Trọng

1 ... 105, 106, 107

5 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 37, 38, 39

6 • [Xuyên không] Vương phi thần trộm Hưu phu lúc động phòng! - Thủy Mặc Thanh Yên

1 ... 82, 83, 84

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 138, 139, 140

8 • [Hiện đại] Anh Trai VS Em Gái - Trà Trà Hảo Manh

1 ... 10, 11, 12

9 • [Hiện đại] Bó tay chịu trói - Thiên Thần Di Cô

1 ... 30, 31, 32

10 • [Hiện đại] Cục cưng lật bàn Con là do mẹ trộm được? - Ninh Cẩn

1 ... 87, 88, 89

[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 80, 81, 82

12 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C798

1 ... 115, 116, 117

13 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (103/104]

1 ... 178, 179, 180

14 • [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu

1 ... 90, 91, 92

15 • [Hiện đại] Vui vẻ gặp lại - Miêu Diệc Hữu Tú

1 ... 24, 25, 26

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

17 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại tại cửa cục dân chính - Bạo Táo Đích Bàng Giải

1 ... 20, 21, 22

19 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 98, 99, 100

20 • [Xuyên không] Nịch sủng Chí tôn cuồng phi - Mặc Thập Tứ

1 ... 52, 53, 54



Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 388 điểm để mua Tình yêu trong sáng
Công Tử Tuyết: Re: [Game] Phép cộng may mắn - Tầng 4
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 449 điểm để mua Trái dâu
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 426 điểm để mua Trái dâu
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 434 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: meoancamam vừa đặt giá 433 điểm để mua Gấu xanh, gấu hồng
Tuyền Uri: Thông báo lần 2: Do có nhiều bạn (chị) chưa cập nhật mục lục. Vui lòng cập nhật mục lục giùm, thời gian chậm nhất là 21/9/2018
Shop - Đấu giá: ღ_kaylee_ღ vừa đặt giá 412 điểm để mua Ác quỷ  3
Tuyền Uri: Kao điên =))
Kaori Hương: hahahha
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 250 điểm để mua Chim cánh cụt xanh
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 404 điểm để mua Trái dâu
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 383 điểm để mua Trái dâu
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 342 điểm để mua Chó vàng
Công Tử Tuyết: Re: 12 cung hoàng đạo và 12 con giáp
Shop - Đấu giá: lesliecomnamnho vừa đặt giá 246 điểm để mua Couple 4
Kaori Hương: T_T ahahahha
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 456 điểm để mua Vòng tay đá quý
LogOut Bomb: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết -> Nguyệt Hoa Dạ Tuyết
Lý do: Thú vui tao nhã
LogOut Bomb: Sunlia -> Sunlia
Lý do: đánh bomb liều chết =)))
Kaori Hương: T_T vợ vọt mô bay cả rồi
Kaori Hương: hahahha
Khuynh Uyển 168: Tái xuất giang hồ. Tìm lại người quen từ 2016 :3
Kaori Hương: :v kiểu trước vô khi nào cụng rôm rả h heo hút hahahah
Kaori Hương: :V ko ai chat với huhu buồn
Đào Sindy: gì v Hương
Kaori Hương: -_- off 5 tháng and khu chat don't còn ai
Tuyền Uri: Thông báo: Các bạn (chị) đang edit/ sáng tác vui lòng cập nhật mục lục truyện nhé. Thời gian cập nhật từ 17/9/2018 - 21/9/2018. Trân trọng cảm ơn
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 295 điểm để mua Mề đay đá Citrine 4
Shop - Đấu giá: luoicon27 vừa đặt giá 405 điểm để mua Mèo lông nâu

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.