Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 50 bài ] 

Điên phong đối quyết - Vân Quá Thị Phi

 
Có bài mới 25.04.2017, 14:37
Hình đại diện của thành viên
Thành viên xuất sắc
Thành viên xuất sắc
 
Ngày tham gia: 08.03.2016, 09:44
Bài viết: 7860
Được thanks: 3362 lần
Điểm: 10.18
Có bài mới [Đam mỹ - Hiện đại] Điên phong đối quyết - Vân Quá Thị Phi - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Điên phong đối quyết (Trùng sinh cờ vây)

巅峰对决(重生围棋)

Tác giả: Vân Quá Thị Phi – 云过是非

Thể loại: Trùng sinh, dưỡng thành, thầy trò, hào môn thế gia, tình hữu độc chung, mặt than công x mắt mù thụ, HE

Tình trạng truyện: Hoàn –  50 chương.

Tình trạng biên tập: Hoàn

Biên Tập và Chỉnh sửa: Tuyết Lạc Hạ (Jade)

Nguồn: https://tuyetlacha.wordpress.com/muc-da ... doi-quyet/


Giới thiệu


Lý Phái Thần là huyền thoại của giới cờ vậy, nhưng ai cũng không nghĩ tới chính là, khi anh đang ở thời kì đỉnh cao lại bị người chỉ vào mũi mắng là biến thái.

Trong lúc thiên tài tuyệt vọng, không ngờ lại được trùng sinh thành một đại sư cờ vây mù ở thế kỷ trước, sau đó lần thứ hai gặp được cố nhân từng là kỳ phùng địch thủ…






Chương 1: Trùng sinh, Gặp nhau

E&B: Jade


Cờ vây, Thiên Nguyên di động, mặt đất đứng yên.*

*Thiên nguyên là điểm chính giữa bàn cờ. Nếu tính luôn ý nghĩa của cả câu này thì tôi định làm thành ‘Bầu trời di chuyển, mặt đất đứng yên’ vì nghĩa chính của câu này ý chỉ: Các con cờ được ví như ngôi sao, cả bàn cờ là một vũ trụ thu nhỏ, khi đánh cờ là các ngôi sao đang di chuyển. Điều này đã được nói rõ trong truyện Hikaru No Go (Kỳ thủ cờ vây)



Lý Phái Thần chết.

“Tự sát? Aiu, thật đáng tiếc, thiên tài kỳ đàn (giới cờ vây).”

“Đều là tự mình làm, chỉ giỏi chơi cờ thôi so với cái khác cũng không giỏi.”

“Tài sản hàng vạn làm như thế nào, nghe nói không lâu trước đó đi quyên góp, rõ ràng đã sớm muốn tự sát nha.”

“Tôi nói rồi, đều sợ nổi danh gì đó, chơi cờ thì thế nào, nổi tiếng đều không phải dơ bẩn như nhau, còn không phải bị sáp cửa sau sao?”

“Cái gì thiên tài kỳ đàn, chỉ là một cái đồng tính luyến ái!”

Lý Phái Thần là thiếu niên thiên tài, sinh ra trong một thế gia cờ vây, thư hương dòng dõi, các trưởng bối đều si mê cờ vây sâu sắc. Bốn tuổi bắt đầu học đánh cờ, Lý Phái Thần liền thể hiện ra kỳ cảm (cảm quan đánh cờ) cùng thiên phú, điều này làm cho tất cả người Lý gia thật hưng phấn, kể từ khi Lý gia cho ra một cái thiên tài kỳ đàn, cũng đã vắng vẻ suốt hai mươi năm rồi.

Lý Phái Thần không phụ sự mong đợi của mọi người, một lần ra tay liền đoạt được Quán quân cấp thế giới, trở thành một thiên tài danh phù kỳ thực*, một năm đó anh còn chưa thành niên, mới tròn mười sáu tuổi…

*Danh phù kỳ thực [名副其实]: Danh tiếng hoặc danh nghĩa đúng với sự thật.

Cuộc sống sau đó, Lý Cửu đẳng* trẻ tuổi trong kỳ đàn đánh đâu thắng đó, không gì cản nổi, nói đến cờ vây, vô luận là người trước hay người sau, đều không thể thay thế.

*Đẳng: là chỉ những người chơi ở kỹ thuật cao, phân chia thành các đẳng như nhất, nhị, ….cửu đẳng là cao nhất.

Trong một thời gian ngắn, tin tức ùn ùn kéo đến, giống như một lần quét sạch, làm cho tất cả mọi người cả thế giới này đều biết đến thiếu niên có tên là Lý Phái Thần, có thể nói là vinh quang lừng lẫy.

Thế nhưng làm cho tất cả mọi người không nghĩ tới chính là, người có danh tiếng phi phàm, đối nhân xử thế hòa nhã cũng không có cái vẻ kiêu ngạo của đại sư, vào thời điểm anh ta ba mươi tuổi, ngay tại trong thời kì đỉnh cao, đầu đề trên trang nhất tin tức bất ngờ bùng nổ, Vua kỳ đàn thật ra là một người đồng tính.

Đối diện ống kính, Lý Phái Thần thản nhiên thừa nhận, nhưng anh không nghĩ tới là, chuyện này lại ầm ĩ đến tình trạng không thể kiểm soát, lúc trên đường đi Thượng Hải, thậm chí còn có người ngăn cản anh tại khách sạn đang ở la to Lý Phái Thần là biến thái.

Trận đấu của ba ngày sau đó, Lý Phái Thần lấy một đấu ba bại bởi một người kỳ thủ (người đánh cờ) tên là Trần Cảnh.

Nửa năm sau, bởi vì sự kiện đồng tính luyến ái, Lý gia cùng Lý Phái Thần thoát ly quan hệ.

Mười tháng sau, Lý Phái Thần đem tất cả tài sản đang có đi quyên góp.

Một năm sau, truyền thông tuyên bố tin tức một đại Kỳ Thánh tự sát.

Từ đó về sau, Lý Phái Thần liền biến thành chuyện phiếm của trà dư tửu hậu, ngẫu nhiên được người nhắc đến cũng chỉ có mấy tổ chức từ thiện, lúc nhận được tiền quyên góp, cùng với đó là một lá di thư cũng không muốn công bố ra ngoài của người quyên góp.

—— “Ngay lúc tại thời điểm mọi người chú ý tôi có chơi cờ được hay không, vậy mà không có một người nào chú ý tôi rốt cuộc là có thích chơi cờ hay không, người thích chơi cờ không có thiên phú, ngược lại người không thích chơi cờ lại được thiên phú ưu việt, ngay cả bản thân tôi cũng là một loại trò cười. Vì hoàn thành tâm nguyện của cha mẹ, tôi đã mười chín năm liều mạng tung hoành ngang dọc, cuộc sống đơn giản là đen và trắng, không có tự do xám trắng, lúc nào cũng nhàm chán như thế, thật nhạt nhẽo. Loại nhàm chán đáng cười đó ngược lại biến hóa càng ngày càng mạnh mẽ, tất cả mọi người có thể cười nhạo tôi, châm chọc tôi, nhưng điều duy nhất khiến tôi tuyệt vọng muốn khóc chính là, người nhà của tôi…Cũng thấy tôi kỳ quái.”



Trời vừa sáng bên ngoài liền có động tĩnh, dường như sinh hoạt của người ở trong hẻm nhỏ này đều bắt đầu vô cùng sớm, âm thanh bọn nhỏ đến trường, còn có tiếng chuông xe đạp đinh đinh đang đang của mấy đứa nhỏ, tiếng ông lão hàng xóm bắt chuyện, mặc dù là người rất ồn ào, nhưng chung quy cảm thấy rất có tinh thần phấn chấn, rất có hy vọng.

Lý Dịch Chi mở to mắt, nhưng anh lại không nhìn thấy cái gì, mi mắt run rẩy, lập tức khép lại, lúc này mới đứng dậy mặc quần áo vào rồi đi ra khỏi phòng ngủ rửa mặt, hít thật sâu một chút không khí trộn lẫn mùi bùi đất của cái tứ hợp viện độc đáo này, có một chút hoảng hốt, nguyên lai lại nằm mơ, lại mơ thấy cuộc đời tuyệt vọng trước kia…

Lý Dịch Chi là một người mù, có lẽ là đời trước của anh quá mức ưu việt cho nên ông trời luôn công bằng, thời khắc mở mắt ra lần nữa, tuy rằng không chết nhưng lại biến thành một đứa cô nhi, một cái người mù.

Tại thời điểm anh mười sáu tuổi, anh gặp một người trẻ tuổi tên là Lý Trận, Lý Trận để anh gọi anh ta là sư phụ, còn cho anh gọi là Dịch Chi.

Lý Dịch Chi khi đó mới biết được, hóa ra duyên phận của bản thân và cờ vây, là sinh ra từ trong máu, trong xương, vĩnh viễn sẽ bỏ không được, mặc kệ là mấy đời, chung quy đều sẽ gặp lại nhân duyên kỳ lạ này.

Người trẻ tuổi tên là Lý Trận này, chính thiên tài kỳ đàn thứ nhất của Lý gia, thời gian lùi lại, trên thế giới này không có Lý Phái Thần, nhưng tồn tại Lý Trận cùng Lý Dịch Chi.

Sư phụ là một kỳ si (si mê cờ vây), nhưng không giống Lý Dịch Chi, Lý Trận thích cờ vây, có thể một ngày không ăn cơm, một ngày không ngủ, lôi thôi lếch thếch, chỉ để đem mắt nhìn chăm chú vào bàn cờ.

Lý Dịch Chi nhìn anh ta mới biết được cái gì gọi là kỳ si chân chân chính chính, mà bản thân đời trước ngược lại là đối với cờ vây có một loại khinh nhờn.

Lý Trận mang Lý Dịch Chi cùng nhau sinh sống, tất nhiên sẽ dạy anh chơi cờ, bất quá lúc thời điểm đối phương nói không thích, Lý Trận có chút mệt mỏi cười rộ lên rồi chỉ nói một câu, “Không thích coi như xong, chẳng có gì thú vị.”

Lý Trận tuy rằng lôi thôi lếch thếch, thoạt nhìn rất chơi bời lêu lổng, nhưng anh ta là một người nổi tiếng danh phù kỳ thực, khi phải tham gia các cuộc thi đấu lớn nhỏ, một tháng thậm chí là ba năm không ở nhà đều là chuyện thường xuyên, thời điểm lúc Lý Dịch Chi bước sang tuổi hai mươi, Lý Trần liền phủi mông rời nhà, chỉ nói là có chuyện gì đó muốn đi lo liệu, xong liền không thấy bóng dáng tăm hơi.

Cũng may Lý Trần mỗi lần dự thi tiền thưởng thật phong phú, để lại cho Dịch Chi không bị đói chết. Một người ở tại tứ hợp viện, rất trống trải, đời trước đã có thói quen an an tĩnh tĩnh trước bàn cờ, hơn nữa ở người ở trong hẻm nhỏ rất nhiệt tình, trong những năm tháng ở đây, tuy rằng không có di động không có máy tính, nhưng sẽ không cảm thấy thế nào là cô đơn.

Lý Dịch Chi rửa mặt xong, trở về tự lực cánh sinh xếp chăn, sau đó chuẩn bị đi ra ngoài một chút, thuận tiện mua ăn một chút điểm tâm sáng.

Trước kia gia giáo rất nghiêm, buổi sáng mỗi ngày đều có rèn luyện sớm, trời sáng sớm vẫn còn tối mờ đã phải ra ngoài chạy bộ, Lý Dịch Chi là một kẻ lười, không thích vận động, nhưng là không còn cách nào khác.

Một đời này tuy rằng không có ai ép buộc, nhưng có lẽ nguyên do là bị mù, lỗ tai ngoài ý muốn hoạt động rất tốt, ngủ thì rất cạn, trong hẻm nhỏ có động tĩnh anh liền tỉnh ngay, lúc bắt đầu thì rất phiền chán, nhưng sau khi nghe tiếng đám người kia lui tới, ngược lại trở nên bình lặng xuống.

Lý Dịch Chi cầm tiền, chuẩn bị rời nhà mua điểm tâm sáng, mới vừa mở cửa chính ra, chợt nghe thấy tiếng vang của cái gì đó rơi xuống, anh không nhìn thấy, chỉ là thính lực rất nhạy bén, vật kia cách anh rất gần.

Chỗ tảng đá bên cạnh lối vào cửa, một đứa nhỏ ước chừng mười tuổi nhanh chóng từ trên mặt đất đứng lên, trên tay vẫn còn cầm thả một chiếc túi đan lớn, tương tự như đồ đạc của nông dân vào thành làm việc, âm thanh lạo rạo vừa rồi, chính là phát ra từ chiếc túi đan cậu bé mang theo.

Cậu bé mặc một thân quần áo thể thao, trên chiếc quần màu xám còn dính bụi đất do mới vừa rồi ngồi dưới đất. Đứng lên, ngẩng đầu nhìn Lý Dịch Chi làm lộ ra một khuôn mặt trẻ con nhỏ nhắn thịt thịt còn có chút béo, nhưng gương mặt lại bình tĩnh ra vẻ từng trải, vừa mới gặp liền đề phòng nhìn chằm chằm đối phương, chỉ là sau khi phát hiện ra điều gì đó khác thường, nhịn không được lắc lắc cánh tay thăm dò, xác định Lý Dịch Chi nhìn không thấy cái gì, lập tức trong ánh mắt hiện lên một tia thương hại, sau đó lại quay mặt đi, dù cho đối phương không nhìn thấy.

Lý Dịch Chi nghiêng tai lắng nghe trong chốc lát, biết là có người ở bên cạnh, nhưng là nửa ngày cũng không lên tiếng, đành phải nói: “Ừm… Chào bạn?”

Cậu bé hiển nhiên là có chút khẩn trương, nhưng mặt vẫn bình tĩnh như trước, ‘Lạnh lùng’ ở trong mắt người khác có lẽ là có điểm rắm thối nói: “Tôi tìm Lý Cửu đẳng.”

Lý Dịch Chi hiển nhiên không ngờ tới đối phương lại là một đứa bé, giật mình sửng sốt một chút, lập tức cười nói: “Anh ấy không có đây…Trong khoảng thời gian ngắn cũng không ở đây.”

Cậu bé mấp mấy môi, hai má thịt thịt cũng vì vậy mà cùng nhau phồng lên, chỉ tiếc Lý Dịch Chi không nhìn thấy, nếu không sẽ làm người ta muốn nhào tới nắn bóp một phen, xúc cảm nhất định rất tốt.

Cậu bé nói một tiếng “Quấy rầy”, vẫn là bộ dáng rất từng trải, sau đó liền bắt đầu kéo lê hành lý của bé, lại phát ra âm thanh lạo rạo, hình như là đi rồi.

Lý Dịch Chi lắc đầu, phỏng chừng là tới bái sư, Lý Trận thanh danh rất lớn, mà người mộ danh cũng đến rất nhiều, chẳng qua Lý Trận không thích thu đồ đệ, mà cho dù có thu đồ đệ thì cũng có người không chịu nổi tính tình của anh ta.

Chẳng lẽ là con riêng của sư phụ? Lý Dịch Chi đến cửa hẻm nhỏ mua điểm tâm sáng, vừa đi vừa suy nghĩ, lại nói tiếp kỳ thật sư phụ tuổi không lớn lắm, cũng mới ba mươi mấy tuổi, có con trai như vậy hình như cũng rất bình thường.

Đợi anh mang điểm tâm sáng trở lại, tay vừa mới chạm tới cửa chính, lại nghe thấy một tiếng động rất nhỏ.

Phía sau tảng đá, có một đứa nhỏ phụng phịu, vẻ mặt rắm thối có biểu tình ‘Dù sao anh cũng không thấy tôi nên anh cứ xem như không thấy đi’ tránh ở nơi đó, luôn luôn nhìn vào cửa chính thăm dò.

Lý Dịch Chi dừng chân, xoay người lại đối diện với cậu bé.

Cậu bé hoảng sợ, cảm thấy bản thân bại lộ hành tung, dứt khoát đứng dậy, mím môi không nói chuyện.

Lý Dịch Chi nói ra, “Anh cũng không lừa em, anh ấy thật sự không có đây.”

Cậu bé gật gật đầu, phát giác đối phương không nhìn thấy gì, lại nhạt nhẽo “A” một tiếng xem như biết rồi nhưng lại vẫn cứ không đi.

Lý Dịch Chi hồi tưởng lại vừa rồi nghe được âm thanh, hình như cậu bé mang theo hành lý, dừng lại một chút rồi nói: “Em từ đâu đến đây.”

“…” Cậu bé nhìn chằm chằm Lý Dịch Chi vài giây, giống như là đề phòng anh có phải là người xấu không, mới cứng ngắc lên tiếng nói: “Nam Kinh.”

Cái thời đại này, từ Nam Kinh đến đây ngồi xe lửa cũng phải một ngày một đêm, một đứa nhỏ thật không dễ dàng gì.

“Em tìm anh ấy làm gì?”

“…” Cậu bé lại nhìn kỹ anh một phen, mới lạnh lẽo nói: “Học chơi cờ.”

Lý Dịch Chi gật gật đầu, “Em muốn ở đây sao, Lý cửu đẳng không biết khi nào thì trở về, nếu em không có chỗ ở, có thể ở trong này vài ngày.”

Cậu bé dao động, câu nệ kéo túi hành lý, nhưng là kéo không được sĩ diện, một khuôn mặt nhỏ nhắn thịt thịt gắt gao nhăn lại.

Lý Dịch Chi cười cười, quơ điểm tâm sáng trong tay, “Vào đi, điểm tâm sáng còn nóng, vừa lúc cùng ăn đi.”

Cậu bé kéo hành lý, thật cẩn thận đi ở phía sau theo Lý Dịch Chi vào cửa chính, đem hành lý chất đống ở một góc trong phòng khách, quy củ ngồi trên ghế.

Lý Dịch Chi đem điểm tâm sáng đặt lên bàn, ngồi đối diện với cậu bé, bản thân cầm một cái bánh bao còn lại đều đưa cho đối phương.

Cậu bé dọc theo đường đi đến đây nhất định chịu không ít khổ, cũng không từ chối, cũng không lần nữa rắm thối, chụp lấy ăn, lang thôn hổ yết nhét vào miệng.

Lý Dịch Chi lúc này mới nhớ hỏi tên của bé, nói ra: “Ăn từ từ, không đủ nói anh đi ra ngoài lại mua chút…Em tên là gì vậy?”

Cậu bé dường như không rảnh để ý tới anh, vừa ăn lại một bên có lệ nói một câu, bất quá miệng đều lo nhai, ô ô cũng không biết nói cái gì.

Đợi bé ăn xong hai cái bánh bao, trong cái bụng nhỏ được lấp đầy, mới giật mình cảm thấy bản thân luống cuống, khụ một tiếng, mặt lại cứng nhắc, bắt chước kiểu già đời nói, “Tôi gọi Trần Cảnh.”

Tiếng nói vừa dứt, bánh bao của Lý Dịch Chi ‘Phốc’ một tiếng rơi trên mặt đất, vui thích lăn đến bên chân Trần Cảnh như đạn bắn.



Đã sửa bởi Cửu Thiên Vũ lúc 29.04.2017, 12:04.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Cửu Thiên Vũ về bài viết trên: sxu
Có bài mới 28.04.2017, 17:13
Hình đại diện của thành viên
Thành viên xuất sắc
Thành viên xuất sắc
 
Ngày tham gia: 08.03.2016, 09:44
Bài viết: 7860
Được thanks: 3362 lần
Điểm: 10.18
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Hiện đại] Điên phong đối quyết - Vân Quá Thị Phi - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 2: Duyên phận, Kỳ xã (câu lạc bộ cờ vây)

Lý Dịch Chi cho đến bây giờ cũng chưa từng nghĩ qua, nguyên lai khi duyên phận đến, trốn cũng trốn không thoát.

Anh tuy rằng không nhìn thấy đối phương, nhưng ở đời trước anh đã nhìn thấy, anh đương nhiên nhớ rõ Trần Cảnh có bộ dáng như thế nào, người duy nhất có thể đánh bại thiên tài kỳ đàn, năm đó Trần Cảnh còn rất trẻ.

Mà hiện tại, Trần Cảnh bất quá chỉ là một đứa bé, Lý Dịch Chi có chút hoảng hốt, mọi thứ vẫn còn chưa bắt đầu.

Trần Cảnh thấy anh sững sờ, trên mặt khó tránh việc lộ ra thần sắc đề phòng, Lý Dịch Chi ho khan một tiếng, cũng không nói cái gì nữa, chỉ nói cho bé biết khách phòng ở đâu rồi cho bé tạm thời ở lại.

Phòng ngủ ở mặt sau của phòng khách, chỉ có hai gian phòng, một gian sư phụ ở một gian Lý Dịch Chi chính mình ở, sư phụ tuy rằng không biết tung tích, nhưng phòng của anh ta vẫn còn duy trì nguyên dạng rất tốt, dù sao tính tình Lý Trận xem như là cổ quái, gian phòng của mình không thích người khách tiến vào, cho nên đành phải để Trần Cảnh ở trong khách phòng.

Chọn một gian phòng tương đối ít bụi, cậu bé chuẩn bị lấy hành lý đang vứt ở trong góc, từ cửa kéo vào thành một đường bụi đất thật dài.

Trần Cảnh tuy rằng không phải là khiết phích, nhưng với loại cảnh tượng này, cũng khó tránh khỏi nhíu mày, hình như ghét bỏ một chút căn phòng hàng năm không có ai quét tước này.

Lý Dịch Chi cũng không tiến vào, có lẽ hàng năm không ai ở nên phòng có chút lạnh, anh rụt vai lại, nói: “Em có thể ở trong này, ăn ở cũng không có vấn đề gì, chỉ là Lý Cửu đẳng đi ra ngoài, không biết khi nào thì trở về…Anh gọi là Lý Dịch Chi, có chuyện gì có thể đi phòng ngủ tìm anh.”

Cậu bé liếc nhìn Lý Dịch Chi một cái, cuối cùng nói: “Tôi sẽ đưa anh tiền…Tiền thuê nhà.”

Lý Dịch Chi bị giọng điệu cùng lời nói chọc cười, lần nữa liên tưởng đến gương mặt thắng bại đều không đổi sắc mặt của đại sư kỳ đàn Trần Cảnh, không khỏi cảm thán một chút tạo hóa trêu ngươi.

Anh gật gật đầu, “Điều này cũng được, bất quá anh cũng là ở nhờ, đợi sư phụ trở lại, em đem tiền thuê nhà đưa anh ấy đi.”

Trần Cảnh ở trong phòng chỉnh lý đồ đạt, Lý Dịch Chi phải tựa vào trên khung cửa, tuy rằng không nhìn thấy, nhưng là nghe anh ta vội hỏi, “Một mình em tới nơi này?”

“Ừm”

“Ngồi xe lửa? Chỉ là vì học chơi cờ sao?”

Trần Cảnh dừng một chút, “Không có tiền, ngồi xe lửa không nổi nên ngồi xe hơi.”

Lý Dịch Chi sửng sốt một chút, vẫn luôn cho rằng cậu bé này là ngồi xe lửa từ Nam Kinh tới, nhưng là hiện tại ngẫm lại thì thấy, bé làm cho người ta có cảm giác cũng không giàu có gì, lấy đâu ra tiền mua vé xe lửa, huống hồ bé còn nhỏ như vậy, làm sao có thể để cho bé một mình ngồi trên xe lửa.

Lý Dịch Chi bỗng nhiên cảm thấy bản thân đời trước thật là đang ở trong phúc mà không biết phúc, không lo ăn không lo mặc, lại có thiên phú, mà còn muốn oán trời trách đất không có tự do, khiến cho bản thân đối với bàn cờ thì mất hứng, vậy mà đứa nhỏ gọi Trần Cảnh này, thế nhưng lại đi xa như thế chỉ vì học đánh cờ.

Có lẽ ở trong mắt rất nhiều người, đây quả thực là quá điên cuồng, nhưng là Lý Dịch Chi vẫn luôn nhớ rõ, sau khi bản thân và Trần Cảnh đấu cờ, Trần Cảnh thắng trận đã đối diện với màn ảnh truyền thông, gần như là không có biểu tình gì, trước tình cảnh đó chỉ thản nhiên nói những lời, “Cờ vây chính là sinh mệnh của tôi.”.

Không thể nói là không cảm động, từ trong những lời này có thể nghe ra được phân lượng cờ vây ở trong lòng Trần Cảnh, đó chính là mặc cảm của Lý Dịch Chi.

Qua nhiều năm như vậy, anh từ trong cờ vây nhận được ngoại trừ danh, ngoại trừ lợi, cũng chỉ có thống khổ, mà Trần Cảnh thì bất đồng.

“Người nhà em yên tâm để một mình em đến đây sao?”

“…Ừm.” Trần Cảnh chỉ hàm hồ lên tiếng.

Lý Dịch Chi không truy vấn nữa, lại bỗng nhiên nói tiếp: “Muốn hạ một bàn cờ không?”

Trần Cảnh liếc xéo anh, muốn hỏi anh chơi như thế nào, dù sao Lý Dịch Chi nhìn không thấy, nhưng là mới vừa hé miệng, ngay tức khắc liền ngập ngừng, hình như cũng hiểu được hỏi như vậy rất là không có lễ phép.

Lý Dịch Chi lại hiểu rõ, “Em có bàn cờ cùng quân cờ không?”

“Đương nhiên là có.”

Bé nói xong, Lý Dịch Chi chợt nghe thấy âm thanh lao xao, hình như là quân cờ chạm vào hộp cờ phát ra, loại âm thanh này thật trong trẻo, giống như có thể khơi dậy dòng nhiệt huyết đã phủ bụi từ lâu kia.

Thời điểm cậu bé nói ba chữ ‘Đương nhiên là có’ kia, rốt cục cũng thoát khỏi sự già dặn, ngược lại có chút đắc ý không chút kiềm nén, lúc này mới chính thức giống như một đứa nhỏ.

Trần Cảnh đem cái bàn cẩn thận lau một lần, mang lên bàn cờ cùng quân cờ.

Lý Dịch Cho nghe âm thanh khăn vải ma sát với cái bàn, anh cũng có thói quen lau bàn lau cờ này, bất kể như thế nào, thói quen đó đã muốn xâm nhập vào cốt tủy, hiện tại nghe được tiếng sột sột soạt soạt nhẹ vang, thế mà lại vô cùng thân thiết.

Hai người ngồi xuống, Lý Dịch Chi đem hộp cờ đều giao cho Trần Cảnh, cười nói, “Anh đây là danh phù kỳ thực đánh cờ miệng, em tới thay anh xếp đặt được không?”

Trần Cảnh lăng lăng gật đầu một cái, lại bổ sung một tiếng “Ừm.”

Lý Dịch Chi rất nhiều năm không chơi qua cờ vây, hơn nữa lúc bắt đầu cờ vây, cảm giác có chút mới lạ, chỉ là mỗi ngày đều bị Lý Trận người kỳ si này hun đúc, rất nhiều đồ vật muốn quên đều không thể quên, đặc biệt là bất kể đã mấy đời mà nói, Lý Dịch Chi đều cảm thấy phi thường tốt.

Đánh cờ miệng là chỉ ánh mắt không nhìn bàn cờ, chơi cờ kiểu này người chơi mỗi một nước cờ đều phải nói ra phương pháp đấu. Lý Dịch Chi chưa chơi qua đánh cờ miệng, vừa đến giữa trận đã bắt đầu lực bất tòng tâm, có chút giằng co, luôn chơi trên điểm cấm, hiển nhiên là mắc phải cổ chai, dù sao đánh cờ miệng yêu cầu phải có trí nhớ.

Kỳ nghệ (kỹ năng đánh cờ) của Trần Cảnh ở độ tuổi này mà nói, đã là rất tốt rồi, hai người một cái tuổi nhỏ không có kinh nghiệm thực chiến, một cái lâu năm ngượng tay lại là đánh cờ miệng, coi như là tám lạng nửa cân, đến cuối cùng vẫn là Lý Dịch Chi cờ thắng một bậc.

Trần Cảnh hiển nhiên là chịu phải đả kích, dù sao Lý Dịch Chi là đánh cờ miệng, đã xem như là nhường cho chính mình rất nhiều, mà cuối cùng còn có thể giành thắng.

Lý Dịch Chi vỗ vỗ bả vai Trần Cảnh, như là an ủi bé, chẳng qua là ở trong lòng Lý Dịch Chi, vậy mà lại có một chút vui sướng cùng hưng phấn, anh lần đầu tiên cùng Trần Cảnh đánh cờ chính là ở đời trước, lần đầu tiên liền thua, có lẽ nguyên nhân do tâm lý, dù sao ở cuộc thi đấu trước, Lý Dịch Chi đã bị đả kích, nhưng không thể không nói, Trần Cảnh đúng là thuộc phái thực lực, không phải loại người xuất sắc dựa vào vận khí.

Mà hiện tại anh thắng Trần Cảnh, tuy rằng chỉ là cái Trần Cảnh bé, Lý Dịch Chi cũng biết không có gì để cao hứng, nhưng anh vẫn là hưng phấn không ngừng lại được.

Anh lần đầu tiên biết được, hóa ra chơi cờ cũng có thể vui vẻ như thế, không hề đăm chiêu ủ dột.

Mãi cho đến tận trưa, Trần Cảnh đều là ở trong phòng nghiên cứu ván cờ, đem mặt ép xuống rất thấp, nhìn chằm chằm không sót bàn cờ.

Lý Dịch Chi lại đó gõ cửa, “Trưa rồi, muốn ăn cái gì anh ra ngoài mua, có kiêng ăn gì không?”

Lúc này Trần Cảnh mới ngẩng đầu, tựa hồ cảm thấy cổ đau, vươn tay đấm đấm cái cổ, nhảy xuống ghế đi đến, “Tôi ra ngoài mua cho, anh đừng đi.”

Lý Dịch Chi trong lòng có chút muốn cười, mặc dù Trần Cảnh bé này có chút già dặn cũng có chút rắm thối, nhưng kỳ thật bên trong vẫn là rất quan tâm người, nhất định là quan tâm chính mình không nhìn thấy, nên mới dự định ra ngoài mua.

Lý Dịch Chi cũng không từ chối, vừa lúc anh lười ra ngoài, đem tiền đưa cho Trần Cảnh, nói cho bé biết bản thân cũng không ăn kiêng cái gì, trừ bỏ không ăn cà rốt không ăn rau cần không ăn dưa leo không ăn hành không ăn gừng, ăn một lần nấm mèo liền đau bụng, những cái khác thì không sao.

Trần Cảnh ghét bỏ liếc anh một chút, bất quá Lý Dịch Chi nhìn không thấy…

Trần Cảnh đi ra ngoài đã hai tiếng, từ mười hai giờ đến hai giờ, Lý Dịch Chi rốt cuộc ngồi không yên, một cái đứa nhỏ mới đến, không nhận biết được chính xác đường đi, nói không chừng đã đi lạc.

Lý Dịch Chi mặc vào áo khoác liền đi ra cửa, anh đi đến đầu hẻm nhỏ, đầu hẻm nhỏ là một con đường nhỏ, cách đường cái đối diện có hai ba tiệm ăn, ở đây những loại nhà hàng nhỏ này cũng được, nếu mua ăn cũng chỉ có thể mua ở đây.

Lý Dịch Chi tính đi qua đối diện, không nắm chắc Trần Cảnh ở đó, nhưng bất quá anh còn chưa qua đường cái chợt nghe thấy nơi góc đường phố có âm thanh người chơi cờ, một đứa nhỏ có giọng coi như là rất già đời nói: “Hắc kỳ nếu ở trên bên trái hoặc ở dưới bên trái cướp quân, bạch kỳ có khả năng không cho.”

Lý Dịch Chi dừng một chút, anh sao có thể nghe không ra, đó là Trần Cảnh, hóa ra để Trần Cảnh ra ngoài mua cơm, bé đã mua rồi, kết quả lại mang theo cơm đứng trong đám đông nhìn chơi cờ.

Vài cái người già chơi cờ, cũng không phải là chuyên nghiệp gì, xem như là thú vui, đương nhiên không sánh được Trần Cảnh, Trần Cảnh nhìn sốt ruột, cũng không quản khi chơi cờ cái gì cũng không được nói.

Lý Dịch Chi đi qua đó, kéo lỗ tai bé một chút, tuy rằng không nặng nhưng làm Trần Cảnh hoảng sợ, quay lại nhìn thấy anh khó tránh khỏi có chút xấu hổ, lúc này mới bị Lý Dịch Chi ‘Dẫn’ trở về ngoan ngoãn ăn cơm.

Bữa tiệc cơm trưa này, từ giữa trưa từ mười hai giờ bắt đầu chờ, thẳng đến buổi chiều hai giờ rưỡi mới ăn xong.

Mới vừa cơm nước xong đã có người tới gõ cửa, các bạn hàng xóm đều là người nhiệt tình, đặc biệt chiếu cố Lý Dịch Chi, hơn nữa Lý Trận thường xuyên bỏ nhà không ở, các bạn hàng xóm liền càng thường xuyên lại đây nhìn xem có cái gì cần phải giúp đỡ, cho nên chuyện gõ cửa cũng không hiếm lạ.

Chỉ bất quá là lần này không vội giúp Lý Dịch Chi, mà là mời Lý Dịch Chi đến hỗ trợ.

Người tới tuổi không nhỏ, là một trong các ông bác vừa mới ở đầu hẻm nhỏ chơi cờ, những người già ở nhà không có việc gì làm liền yêu thích chơi cờ chăm hoa, nhiều người chơi cờ cũng có thể có chút tiếng nói chung, gần đây những người già cũng muốn dự định làm Kỳ xã, nên tìm nhiều người để cùng nhau chơi cờ.

Ông cụ nói vừa rồi ở tại đầu hẻm nhỏ, thấy đứa nhỏ chỉ điểm chơi cờ, cảm thấy có thể làm người dạy nên muốn để cho Trần Cảnh gia nhập Kỳ xã.

Trong Kỳ xã hơn phân nửa là người già, đặt tên tự nhiên là không có ý tưởng mới lạ, cứ gọi là Kỳ xã Hẻm Nhỏ, Trần Cảnh để lộ ra gương mặt nhăn nhó, dường như là ghét bỏ Kỳ xã có tên rất ‘Hương quê’ này, bất quá cũng may Trần Cảnh giáo dưỡng rất tốt, không tỏ vẻ gì.

Lý Dịch Chi ngược lại vui vẻ, Trần Cảnh sau này là đại sư cờ vây, coi như là một đại Kỳ Thánh, có lẽ hiện tại mọi người không nghĩ tới. Tương lai có một ngày truyền thông phỏng vấn Kỳ Thánh, anh liền nói, mình xuất đạo từ ‘Kỳ xã Hẻm Nhỏ’ của Bắc Kinh ngày xưa…

Nghĩ đến đây, Lý Dịch Chi càng buồn cười hơn, ông cụ chỉ cho anh thấy rằng đây là một chủ ý rất tốt, ngàn vạn dặn dò, làm cho Lý Trận về sau cũng gia nhập Kỳ xã.

Lý Trận lười nhác thành thói, vẫn luôn không có tổ chức, cùng trộn lẫn với nhóm ông bác bà bác trong hẻm nhỏ vô cùng thân thiết, Lý Dịch Chi một hơi liền đồng ý ngay.

Trần Cảnh nghe nói Lý Trận sẽ gia nhập, lập tức có chút tâm động, “Lý Cửu đẳng nếu gia nhập, cháu cũng gia nhập.”

Chỉ là một cái Kỳ xã nghiệp dư vì hứng thú, tất cả mọi người đều không nghĩ ra, ở trong thời gian sau này thế mà lại ra ba cái Kỳ Vương cấp thế giới, chuyện này nếu tính ở trong các Kỳ xã chuyên nghiệp, cũng là chuyện có một không hai.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Cửu Thiên Vũ về bài viết trên: sxu
Có bài mới 28.04.2017, 17:16
Hình đại diện của thành viên
Thành viên xuất sắc
Thành viên xuất sắc
 
Ngày tham gia: 08.03.2016, 09:44
Bài viết: 7860
Được thanks: 3362 lần
Điểm: 10.18
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Hiện đại] Điên phong đối quyết - Vân Quá Thị Phi - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 3: Khoái kỳ (Chơi cờ nhanh), Chuyện xưa

Ông cụ non Trần Cảnh, hình như không có thú vui nhi đồng mà một đứa bé mười tuổi nên có, trong ngày thường rất an tĩnh, so với Lý Dịch Chi người sống hai kiếp này còn muốn an tĩnh hơn.

Nếu hai người trò chuyện, Trần Cảnh dường như chỉ dùng “Ừm” để đáp lại, có vẻ phi thường ít từ thiếu tiếng, các thời điểm khác thì chính là nghiên cứu kỳ phổ hoặc là dựa theo kỳ phổ để học đánh cờ.

Lý Dịch Chi lục lọi đưa kỳ phổ trong nhà cho bé xem, Lý Trận tuy rằng cẩu thả, nhưng yêu chơi cờ đến nghiện, kỳ phổ được bảo tồn đều thập phần hoàn hảo, Lý Dịch Chi nhìn không thấy cái gì, nên thường xuyên giúp bé lau lau kỳ phổ, thời gian lâu cũng biến thành ăn ý.

Trần Cảnh đối với kỳ phổ này yêu thích không buông tay, đến ăn cơm cũng phải cầm, nhưng sợ làm dơ, vì thế mà ăn cơm liền biến thành một nan đề, thời điểm tập trung tinh thần để nghiên cứu thường xuyên quên mất ăn cơm.

Mỗi khi vào lúc đó, Lý Dịch Chi cảm thấy bản thân như biến thành bảo mẫu, còn phải mang theo đứa nhỏ giúp đỡ…

Cũng chỉ dưới loại tình huống này, anh mới có thể cảm giác được Trần Cảnh là một đứa bé mười tuổi.

Lý Trận vẫn liên tục không trở về, còn Trần Cảnh đã ở gần một tháng, cùng Lý Dịch Chi ở chung xem như là ăn ý.

Bởi vì đời trước nguyên do là Lý Dịch Chi bị phó thác rất nhiều kỳ vọng, nên anh cũng không có bạn bè, tuy rằng cũng không phải tự bế nhưng lại không tìm được người để nói chuyện, thế cho nên sau này lại không biết làm thế nào để cùng người khác ở chung.

Anh mới đầu cho là mình rất khó cùng Trần Cảnh ở chung, dù sao Trần Cảnh làm cho người ta có cảm giác khó ở chung.

Chẳng qua là ở chung rồi, kỳ thật cũng không khó, có lẽ tại nội tâm của Lý Dịch Chi, mù lâu rồi, cũng khát vọng cùng người khác giao lưu, anh không nhìn thấy vậy cũng chỉ có thể nói chuyện, nghe âm thanh.

Trần Cảnh sẽ dùng khẩu khí rắm thối nói cho anh biết, “Trong món này cà rốt xào bị cháy, đen thui.”

Mà Lý Dịch Chi sẽ ở trong lòng tưởng tượng bộ dạng cà rốt cháy sạch, sau đó sẽ nghe được Trần Cảnh tiếp tục dùng khẩu khí rắm thối nói, “Ăn cà rốt rất tốt cho thân thể.” Sau đó nửa ép buộc anh ăn sạch cà rốt khó mà nuốt được.

Hai người đang ăn cơm, Trần Cảnh thay Lý Dịch Chi gắp đồ ăn vào trong chén bỗng đột nhiên nói rằng: “Luôn ra ngoài mua cơm rất tốn tiền, về sau mình tự làm cơm đi.”

Lý Dịch Chi cắn chiếc đũa dừng một chút, ho khan một tiếng, “Anh sẽ không làm, em sẽ sao?”

Lý Dịch Chi nói xong đã cảm thấy bản thân quả thực là hỏi như không, anh làm sao có thể kỳ vọng một đứa bé mười tuổi nấu cơm đây, cho dù Trần Cảnh thoạt nhìn không giàu có, tục ngữ nói con nhà nghèo sớm phải lo việc nhà, chẳng qua là nhiều nơi đều coi trọng con trai, con trai sẽ không nấu cơm giặt đồ.

Quả nhiên, Trần Cảnh cũng chặt đứt một câu rồi mới tiếp tục nói: “Sẽ không…Nhưng vẫn có thể thử xem.”

“À…Vậy thử xem đi.”

Lý Dịch Chi gật gật đầu, kẹp một miếng thịt cho vào miệng, “Bình gas đã hết, phải đi thay gas.”

Lý Dịch Chi xác định lúc anh nói xong câu đó, liền nghe được tiếng Trần Cảnh thở dài, nhịn không được bật cười một hơi.

Vì thế sau khi ăn xong, dưới sự chỉ huy của Lý Dịch Chi, Trần Cảnh vốn là một đứa nhỏ rốt cục đào từ trong đống phế liệu ra được dụng cụ thay gas.

Lý Dịch Chi nói: “Em biết thay gas như thế nào không, em cũng không thể mang đi được.”

Trần Cảnh chỉ nói là: “Tôi có biện pháp.”

Lý Dịch Chi cũng không truy vấn nữa, mấy ngày nay đã chứng minh được Trần Cảnh quả thực có khả năng, tuy rằng vẫn còn đầy vẻ trẻ con giả bộ thành một đại nhân nhỏ, nhưng so với những đứa trẻ cùng tuổi thì hiểu chuyện hơn nhiều.

Ăn xong cơm chiều, Lý Dịch Chi không có chuyện gì làm, nghe xong đài phát thanh cũ liền chuẩn bị rửa mặt đi ngủ, bởi vì nhiệt độ thời tiết chợt giảm, một cái chăn thì có chút lạnh, hơn nữa Lý Dịch Chi không biết đốt than đá sưởi ấm nên nghĩ muốn chuẩn bị một cái chăn khác trùm lên.

Trần Cảnh ở trong phòng nghiên cứu kỳ phổ, chợt nghe có người gõ cửa, bé còn chưa kịp nói mời vào thì Lý Dịch Chi liền tự mình bước vào, anh gõ cửa luôn là việc cho có thôi.

Trần Cảnh trên mặt hiện lên một tia bất đắc dĩ, hiển nhiên Lý Dịch Chi không nhìn thấy.

Anh bước vào, nói quanh co một tiếng rồi rốt cục nói ra: “Em có thể giúp anh tìm chăn mền được không?”

Trần Cảnh nhìn anh ta, bất đắc dĩ nhướng mắt, đồ đạc trong nhà Lý Dịch Chi tất cả đều không tìm thấy, mà có tìm thấy thì chủ nhà cũng mặc kệ, ngược lại không bằng Trần Cảnh người vừa mới đến lại biết tường tận.

Trần Cảnh vừa định lên tiếng trả lời, đột nhiên dừng lại trầm ngâm một chút, “Nếu anh đồng ý theo giúp tôi đánh một ván cờ đã.”

“…”

Từ khi Lý Dịch Chi cùng Trần Cảnh chơi qua trận đánh cờ miệng kia, Trần Cảnh tựa hồ cảm thấy anh là một địch thủ thực lực rất mạnh, không có việc gì liền thích tìm Lý Dịch Chi đánh cờ, chẳng qua chơi cờ phải có thể lực khỏe, ngồi xuống liền tốn đến vài tiếng, hơn Trần Cảnh cùng Lý Trận đều là một dạng kỳ si, chưa kết thúc sẽ không cho phép Lý Dịch Chi đi làm chuyện khác, điều này làm cho Lý Dịch Chi mỗi khi nhắc đến việc cùng bé đánh cờ đều không quên phải lùi bước.

Lý Dịch Chi nghĩ nghĩ, nếu anh không tìm chăn sẽ bị lạnh cả đêm, phỏng chừng ngày mai liền phải đi bệnh viện, điều này so với chơi cờ càng thêm phiền toái…

Lý Dịch sờ soạng cái bàn ngồi xuống, vươn tay lấy một quân cờ từ trong hộp cờ vuốt ve, “Chơi một trận cũng được, bất quá thời gian đã muộn rồi, trẻ con phải ngủ sớm dậy sớm không thể thức đêm…”

Trần Cảnh hiển nhiên là không thích người khác coi bé là một đứa con nít, chẳng qua sự thật chính là như thế, Lý Dịch Chi mới ngoài hai mươi tuổi mà bé chỉ mới mười tuổi.

Lý Dịch Chi tiếp tục nói ra, “Chúng ta chơi một trận Khoái kỳ mười giây đi.”

Khoái kỳ càng chú trọng đến kỳ cảm, không có đủ thời gian để cho kỳ thủ suy nghĩ, đó cũng là một loại cách thức rèn luyện.

Bởi vì không phải chuyên nghiệp, hai người sẽ không tìm cái gì thiết bị tính giây.

Trần Cảnh tuổi còn quá nhỏ, chơi Khoái kỳ có chút lực bất tòng tâm, căn bản không có cái gì lo lắng liền bị thua bởi đối phương.

Lý Dịch Chi bỗng nhiên có một loại cảm giác thỏa mãn khi dễ trẻ con, cảm thấy rất mỹ mãn mà vỗ vỗ tay, cười nói: “Đi thôi, đi tìm chăn, em cũng có thể trùm thêm một cái, hôm nay khí trời rất lạnh, nên đốt than đá thôi.”

Trần Cảnh lại một lần nữa bị đả kích, bé cũng biết bởi vì bản thân tuổi còn quá nhỏ, nhưng luôn không cam lòng cứ thua trận như thế, cũng không thèm nói chuyện mà nhảy xuống ghế đi tìm chăn bông.

Trong nhà của mình chỉ có hai người ở, tổng cộng có bốn cái chăn, có một là của Lý Trận, cho nên chỉ còn lại có ba cái, thời tiết rất lạnh, hai người ai cũng không nghĩ tới việc phải đốt than đá, loại tứ hợp viện này lại càng lạnh thêm.

Lý Dịch Chi nghĩ nghĩ, “Nếu không em đến phòng ngủ, chúng ta ngủ cùng đi.”

Trần Cảnh thuận tiện đem chăn đến đây, hai người tự mình đắp một cái chăn, mặt trên lại phủ một cái chăn nữa, lúc này mới cảm thấy ấm áp một chút.

Lý Dịch Chi vừa rùng mình vừa nói: “Ngày mai nhất định phải nhớ lấy than đá đốt, lạnh quá.”

“…” Trần Cảnh cái đầu bé tất nhiên không độ lượng như thế, nằm ngủ ở phía ngoài rất dửng dưng nói một câu, “Đừng rùng mình nữa, run một lần nữa tôi xô xuống phía dưới đó.”

Lý Dịch Chi lúc này mới xê dịch vào trong, cũng kéo kéo Trần Cảnh vào trong, “Cùng chen chúc liền không lạnh.”

Anh nhìn không thấy gì cũng không có nghĩa là Trần Cảnh cũng nhìn không thấy, trong phòng tuy rằng tắt đèn nhưng dựa vào ánh sáng bên ngoài vẫn có thể thấy rõ, hai người khoảng cách rất gần, Lý Dịch Chi bộ dạng lại phi thường thanh tú, mặt mũi xinh đẹp, tuy rằng cũng không nữ khí, nhưng lại có một loại gầy yếu làm cho người ta có ý muốn bảo hộ.

Trần Cảnh chưa từng ngủ chung với ai, đã cố gắng né đi nhưng người nọ bởi vì rét lạnh nên cứ tự mình dán lại đây, mặt mày của đối phương gần trong gang tấc, hô hấp phun ở trên cổ của mình, tóc cũng chọt trên mặt mình.

Trần Cảnh khuôn mặt nhỏ nhắn má thịt đô đô ‘Vụt’ mà đỏ một chút, vội vã quay lưng.

Lý Dịch Chi vô tư tới vô tâm run run xong một trận mới dần dần cảm thấy ấm áp, cũng trầm tĩnh lại, anh vừa muốn ngủ lại luôn nghe âm thanh người bên cạnh xoay người, tai anh thính lực rất tốt, giấc ngủ thì nông, bị lăn qua lăn lại hai lần thế là giấc ngủ hoàn toàn mất tiêu.

Trần Cảnh phát hiện mình đem anh ta đánh thức, lên tiếng “Thật xin lỗi”, nhưng Lý Dịch Chi cảm thấy không có thành ý nào.

“Em ngủ không được? Chẳng lẽ nhớ giường?”

“Không…không có.”

Trần Cảnh trả lời rất không có lực, điều này làm cho Lý Dịch Chi cảm thấy bản thân đoán là chính xác, còn tưởng rằng Trần Cảnh không có quen đổi giường, nhưng anh không biết, kỳ thật Trần Cảnh không phải không quen giường mà là không thích người khác ngủ bên cạnh bé, nhất là bộ dạng giống như ‘Chị gái xinh đẹp’ tựa người này…

Trần Cảnh cảm thấy một người con trai khẳng định sẽ không muốn người khác nói mình là xinh đẹp, giống như chính mình không muốn người khác nói mình là một đứa nhỏ, cho nên sáng suốt không tranh luận.

“Ngủ không được vậy tâm sự hàng ngày đi…”

Lý Dịch Chi cũng không mệt nhọc, tìm đề tài, “Em ở nhà có anh em không?”

“Không có.”

“Con trai độc nhất sao?”

Thời đại này lại có con trai độc nhất thật đúng là hiếm thấy.

Trần Cảnh nói: “Không, tôi có mấy chị lớn nữa.”

“Trách không được em sẽ không nấu cơm, khẳng định là chị em đã làm.”

Trần Cảnh không nói chuyện, dường như không muốn nhắc tới người nhà của mình, chỉ nói là “Anh cũng sẽ không.”

Lý Dịch Chi bỗng nhiên nở nụ cười, “Đúng vậy, bởi vì anh là con trai độc nhất…”

Anh cười xong rồi đột nhiên lại thở dài, “Anh lúc còn rất nhỏ đã bắt đầu học chơi cờ, bởi vì có thiên phú, kỳ cảm cũng không tồi nên liền trở thành bảo bối cưng nựng…”

Anh nói xong, cũng không biết là vì cái gì, có lẽ vì trên đời này không còn cái người xấu tên là Lý Phái Thần, vì thế anh muốn không kiêng nể gì mà nói hết tình cảm của mình, nói hết những tình cảm đã nghẹn suốt hai kiếp.

“Cha mẹ đau anh nhưng lại đối với anh quản giáo rất nghiêm, trừ bỏ học cờ vây không thể có bất luận ý nghĩ gì khác…Kỳ thật những điều đó anh đều có thể hiểu, chẳng qua…sau khi chơi cờ có chút thành tựu, lại càng bị trao cho nhiều hy vọng hơn, sau đó nữa ai cũng không nghĩ tới, lúc nhìn thấy hy vọng sắp gần trở thành hiện thực làm rạng rỡ tổ tổng, anh lại hoàn toàn thất bại.”

Trần Cảnh cân nhắc một chút mới thăm dò nói: “Thi đấu thua?”

“Thua một trận đấu thì tính là cái gì?”

Lý Dịch Chi cười nói, “Thua cờ là chuyện bình thường, ai cũng không có khả năng liên tục đứng ở vị thế bất bại. Điều đó so với thua cờ càng đáng sợ hơn, ngay cả cha mẹ thân sinh cũng cùng anh cắt đứt quan hệ…”

Anh vừa nói vừa một bên dùng tay che mắt, bản thân anh thì không nhìn thấy gì, động tác này lộ ra vẻ vô cùng bất lực, tựa hồ là đang ở trong hồi ức.

Trần Cảnh giật giật yết hầu một cái, muốn mở miệng an ủi anh nhưng không biết phải mở miệng như thế nào mới tốt.

Lý Dịch Chi rất bình tĩnh nói: “Bởi vì anh là đồng tính, anh thích con trai, anh là ngoại tộc ghê tởm.” Giống như căn bản không phải đang nói bản thân.

Có lẽ là Trần Cảnh tuổi còn nhỏ, còn không biết quan hệ ghê gớm trong đó, nghe xong cũng không có phản ứng lớn gì nhiều, như thế làm cho Lý Dịch Chi an ủi không ít.

Lý Dịch Chi có thể tự an ủi mình, xem, có người không chê bản thân, ít nhất bé không quan tâm, cũng sẽ không hướng về phía mình hét “Anh là biến thái!”…

Trần Cảnh trên mặt bỗng nhiên đỏ, tuy rằng bé chỉ có mười tuổi, nhưng nhớ lại vừa rồi khuôn mặt hai người chỉ cách nhau có mấy cm, mũi Lý Dịch Chi thật cao cùng chóp mũi nho nhỏ, cơ hồ là dán vào mình, đối phương lại nói là anh ta thích con trai làm không khỏi có chút ngượng ngùng.

Trần Cảnh đỏ mặt chỉ trong nháy mắt, dù sao ở tuổi của bé việc này cũng không nghĩ nhiều, sau đó rất nghiêm túc mà nói: “Chơi cờ cùng cái này không có liên quan.”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Cửu Thiên Vũ về bài viết trên: sxu
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 50 bài ] 
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Hatdekute1405, Hoangthaophuong, tiểu tư 1998 và 87 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

3 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

4 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

5 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

6 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

9 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 201, 202, 203

11 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

12 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

13 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

14 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 85, 86, 87

15 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

16 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

17 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 128, 129, 130

18 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

19 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

20 • [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý

1 ... 36, 37, 38



Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 418 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 501 điểm để mua Nhẫn vàng tình yêu (Part 1)
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 553 điểm để mua Mề đay đá Peridot 1
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 458 điểm để mua Mashimaro xoay vòng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 474 điểm để mua Chuột Minnie 2
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 397 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 377 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 358 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 268 điểm để mua Mèo trắng ngủ gật
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 525 điểm để mua Mề đay đá Peridot 1
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 452 điểm để mua Thiên Bình Nữ
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 429 điểm để mua Bảo Bình Nam
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 477 điểm để mua Nữ hoàng Ai Cập 2
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 340 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 393 điểm để mua Bướm vàng
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Wild_cat
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 322 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 305 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 289 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 374 điểm để mua Bướm Xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 500 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 474 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Gấu trắng mặc đầm
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 265 điểm để mua Hộp thư tình
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 594 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 1
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 450 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> ú nu ú nù
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 340 điểm để mua Garu và Pucca che dù
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua Bé trăng
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> HauLeHuyenCa

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.