Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 414 bài ] 

Tình sử Angélique - Sergeanne Golon

 
Có bài mới 31.01.2018, 15:42
Hình đại diện của thành viên
Zmod of Trao Đổi - Học Hỏi
Zmod of Trao Đổi - Học Hỏi
 
Ngày tham gia: 02.05.2014, 01:36
Tuổi: 30 Nữ
Bài viết: 35929
Được thanks: 5309 lần
Điểm: 9.6
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Lãng mạn] Tình sử Angélique - Sergeanne Golon - Điểm: 10
CHƯƠNG 45

Rescator là người cuối cùng đặt chân xuống boong tàu. Ông ta đưa mắt nhìn bao quát tình hình. Nicôla Perốt đứng cạnh ông ta, lắc đầu.

- Gió thổi từ hướng tây bắc!... Không hay cho ta rồi.

- Phải.

Chính Angêlic cũng thấy là gió đang đưa họ trở về thành phố. Đứng trên boong tàu, thuyền trưởng Giadông hò hét hết hơi điều khiển kéo buồm lên, hạ buồm xuống để hướng con tau vào luồng đi La Palixờ.

Một gã thuỷ thủ đến gần Rescator và đưa chiếc ống nhòm cho ông ta. Tên cướp biển đưa tay lên mặt nạ như định gỡ ra nhưng nghĩ lại ông ta vội đưa mắt nhìn quanh.

- Người bị thương và hành khách ở cả trong khoang! Không một người nào có mặt trên boong ngoài các thuỷ thủ.

Ông ta nâng ống nhòm lên, quan sát một lúc các vùng lân cận và những cố gắng của tàu Gunxbôrô đang chạy trốn bị ngược gió.

- Không, không phải... ông ta nói mà không ngoảng lại.

Có thể là ông ta cảm thấy bước chân của Angêlic đang ngoan ngoãn theo một tốp người vào phía trong tàu qua một cửa boong.

Rescator hạ ộng nhòm xuống và quay về phía người thiếu phụ. Ông ta ngắm kỹ nàng.

Nàng vẫn còn đứng đấy, mặt vẫn còn biến sắc, ôm chặt đứa con trong cánh tay. Gió xoắn làm tóc đỏ như lửa của bé Ônôrin.

- Con gái bà - ông ta nói với giọng thì thầm - Đúng thế... Nó giống bà. Người nào trong số những người Tin lành vừa được đưa xuống tàu là cha của con bé ?

- Cha nó - nàng vừa nói vừa nhìn chằm chằm vào ông ta như thể ông ta hoá điên - Thì chính là thần Neptuyn đấy, ông thử hình dung mà xem... Phải, người ta đã nói với tôi như vậy. Và bây giờ thì ông hãy nhìn xem chúng ta đang ở đâu đấy. Chúng ta sắp đi vào ngang tầm bắn của pháo đài Pho-Lui. Nếu như quân đồi trú ở đấy được báo trước thì chúng ta sẽ đi đời nhà ma.

- Tôi cũng nghĩ, là có thể như thế đấy, bạn thân mến ạ.

Con tàu Gunxbôxô không làm sao đi vòng qua Mi Chủ Vịnh được. Vẫn còn trông thấy La Rôsen và pháo đài. Cạnh những lỗ châu mai người ta có thể nhìn thấy một sự nhốn nháo đáng ngờ.

- Bà!... lại đây - đột nhiên Rescator quyết định, và ra hiệu cho Angêlic đi theo ông ta.

Sải những bước dài, ông ta vượt qua boong tàu, trèo lên cầu thang của boong đuôi rồi cầu thang của khoang thượng.

- Thưa bà, bà hãy nấp vào đây - người đội mũ lông thú Nicôla Perốt vừa nói với nàng, vừa chỉ cho Angêlic lối đi vào phòng của Rescator, phía dưới khoang thượng đuôi tàu.

- ... Ông chủ chúng tôi vừa cầm lái. Vì vậy chúng t ôi phải tự xoay xở lấy.

Hình như mọi người trong đoàn thuỷ thủ đều tin tưởng vào khả năng lèo lái của ông ta. Họ hoàn toàn bình tĩnh. Có người thậm chí còn đùa nghịch, bắt chước con người đã dậy họ biết cười trước hiểm nguy.

- Nhưng pháo đài Pho-Lui sắp nổ súng - Angêlic nói với giọng lạc hẳn đi.

- Cứ coi là như vậy đi - Perốt nói bằng một thứ tiếng Pháp rất lạ và đứng kè kè bên cạnh nàng. Hình như anh ta được lệnh canh giữ nàng.

Đột nhiên vang lên một tràng mệnh lệnh từ loa của thuyền trưởng Giadông nói với những người lo việc dây rợ. Mọi hoạt động trở nên khẩn trương hơn.

Đúng vào lúc làn khói của những ngòi đạn bốc lên phía trên pháo đài Pho-Lui, dàn buồm của tàu Gunxbôrô đổi chỗ và đổi hướng.

Con tàu hầu như không nhúc nhích, đứng yên tại chỗ ngay trước mặt pháo đài mà những khẩu đại bác đang nhâu nhâu chĩa vào nó.

- Thả neo.

Gần như ngay lập tức, nghê thấy tiếng xích sắc được tháo ra và nước toé lên khi neo rơi xuống mặt sóng.

Angêlic nhìn người bạn đưởng của nàng với vẻ khó hiểu và băn khoăn.

- Ông Rescator muốn thương thuyết phải không ? - Nàng hốt hoảng hỏi.

Anh ta lắc lắc cái đầu to sù như đầu gấu.

- Ông ấy chẳng đời nào làm thế - anh ta lầu bàu - theo tôi thì ông ấy coi việc này như cái trò đi câu cá nhà táng ở eo biển Xanh-Lôrăng ấy mà.

Chiếc neo chạm đáy. Con tàu được hãm lại, khẽ quay theo hướng gió.

Tiếng đại bác nhất loạt bắn ra theo lệnh chỉ huy dậy lên như sấm rền. Nhưng cùng lúc, theo hướg đẩy thật mạnh cái tay lái, con tàu đang bị nhằm bắn, dựa vào điểm tựa cố định là chiếc neo nhẹ nhàng đổi hướng.

Hình như Rescator đã quyết định theo giải pháp nói trên. Loa phóng thanh của thuyền trưởng Giadông phát lệnh:  

- Ê! đội buồm nghe đây! Gương buồm cao lên! Tàu Gunxbôrô đi vào thuỷ lộ nằm giữa hai mũi đất.

Angêlic nín thở. Nàng biết tính chất phản phúc của cái lạch nóng và đầy những mỏn đá ngầm này. Các thuỷ thủ ở cảng khi nói đến cái lạch này đều tỏ ra lo lắng. Gió thổi hất vào tàu những ngọn sóng nhỏ, nhưng hung hãn luôn luôn có nguy cơ làm con tàu chệch khỏi lối đi hẹp, mà ra ngoài phạm vi này một chiếc tàu có trọng tải lớn không tránh khỏi bị mắc cạn.

- Anh đã đi qua lối này chưa ? - nàng hỏi người canh giữ mình.

- Chưa. Chúng tôi vào từ hướng nam.

- Thế thì phải có một hoa tiêu. Trong số bạn bè của tôi ở đây có ông Lơgan, làm nghề chài lưới. Ông ấy thông hiểu mọi luồng lạch.

- Ý kiến hay - người đội mũ lông thú kêu lên.

Đột nhiên anh ta bỏ mặc nàng đấy và chạy đi báo tin cho hai người thuyền trưởng.

Lát sau, Lơgan xuất hiện, do một thuỷ thủ dẫn đường. Angêlic đi theo ông ta ra tận khoang thượng đuôi tàu.

Rescator vẫn cầm lái và vẫn luôn luôn đeo mặt nạ. Tất cả con người ông ta căng ra hình như để đoán được lối đi của con tàu. Ông ta trao đổi vài câu với nhà hàng hải La Rôsen rồi trao tay lái cho ông ta.

Angêlic cố đứng thật im, Ônôrin cũng vậy. Hình như nó cũng hiểu rằng vị trí của một người đàn bà và một còn bé con không phải ở trên buồng lái của con tàu trong cơn nguy hiểm, nhưng nó không hế muốn rời khỏi nơi này.

Tàu Gunxbôrô tiến lên vững vàng hơn.

- Nếu pháo đài Xabơlôngxô nã pháo vào chúng ta thì sao ? - Lơgan vừa nói, vừa nhìn về hướng mũi cuối cùng của đảo Rê, ở đấy có pháo đài.

- Trông cậy vào Chúa thôi! - Rescator nói.

Trời bớt trong, một màn sương mùi vàng đục bộc lên che lấp cả vùng bờ biển.

Từ trên đài cột buồm có tiếng nói chõ xuống.

- Tàu chiến phía trước mũi. Nó đang sắp tới chúng ta.

Thuyền trưởng Giadông chửi thề và tỏ ra hết sức chán ngán.

- Chúng ta cứ như những con chuột!

- Cũng phải tính đến điều đó - Rescator nòi như thể ông ta xem chuyện này là tự nhiên nhất trên đời. Ông ra lệnh cho tàu chạy chậm lại...

- Tại sao vậy ?

- Để tôi còn nghĩ xem đã.

Chiếc tàu chiến họ chưa trông thấy, bây giờ đã xuất hiện trên đường vòng của mũi Xabơlôngxô.

Được gió đẩy tới từ phía sau, chiếc tàu chạy băng băng.

Rescator đặt bàn tay lên vai Lơgan.

- Ông này, thuỷ triều đã bắt đầu xuống. Nếu đường đi trở nên khó khăn đối với chúng ta thì cũng sẽ vô cùng nguy hiểm đối với địch thù trọng tải nhiều hơn đang đi phía trước chúng ta kia kia, có phải không.

Mắt Angêlic bị hút xuống bàn tay đang nắm chặt vai nhà hàng hải. Bàn tay vừa gân guốc vừa thanh nhã với một chiếc nhẫn nặng chịch bằng bậc chạm trổ trên ngón tay đeo nhẫn của bàn tay trái. Nàng tái mặt.

Nàng đã từng biết bàn tay này, với nắm tay vừa cứng rắn vừa êm dịu. Nàng đã trông thấy bàn tay này ở đâu ? Có thể là ở Canđi khi ông ta rút găng tay ra để đưa nàng đến ghế ngồi. Nhưgn còn hơn thế nữa. Nàng thấy nó như một vật vô cùng thân quen. Nàng nghĩ, có khi những giờ khắc cuối cùng của đời họ đã đến gần nên các giác quan bị nhiễu chăng ? Số mệnh mà Osma Feraji đã đọc thấy trong những vì sao, nàng cần phải ý thức được điều đó trong những phút giây bi đát thu gọn cả cuộc đời người, khi cái chết đã đến gần kề.

Nhưng đồng thời nàng cũng biết rằng họ chẳng chết được. Bởi vì chính Rescator đang cưu mang họ! Nhân vật bí ẩn có một khả năng bất khả xâm phạm của các vị anh hùng cổ đại. Nàng tin như thế, tin một cách thơ ngây, điên rồ, và cho đến lúc này cái điều rất khó tin đó vẫn chưa phản lại nàng.

Bộ mặt người hoa tiêu bỗng rạng rỡ hẳn lên.

- Úi chà! Ông nói quả không sai, thưa ông! Chúng liều mạng muốn bắt ông thì mới lao đầu vào con lạch trong lúc này. Chắc là chúng phải có một tay lái cừ của phía chúng ta giúp sức. Nhưng tình thế của chúng đang... khó khăn lắm.

- Ta sẽ làm cho nó càng khó khăn hơn... Và trước hết, chúng sẽ làm cái lá chắn đỡ đạn cho chúng ta trong trường hợp pháo đài muốn dây vào. Tôi sẽ buộc chúng đưa thân vào giữa nó và ta... Tất cả tiến lên! Sẵn sàng chiếc đấu.

Và, trong khi những người lo việc dây rợ nhảy từ các trục, những người khác trong đoàn thuỷ thủ trên boong mũi, nhanh như chớp phóng ra từ các cửa boong, rìu và kiếm được phân phát, những tấm bạt phủ kín các họng súng thần công được lột ra.

Mọi người có mặt ở vị trí chiến đấu.

Những người lo việc dây rợ mang súng trường lên các đài cao của bốn cột buồm, kéo lên những thùng lựu đạn chuẩn bị để ném xuống boong tàu địch.

- Có phải rải cát lên boong tàu không ? - người thuyền trưởng thứ hai hỏi.

- Tôi không tin là chúng ta phải đi đến cái nước ấy Rescator trả lời, mắt vẫn dán vào ống nhòm.

Và ông ta vừa nhắc lại một cách mỉa mai vừa mỉm cười sau chiếc mặt nạ: "Rải cát lên boong tàu. Hừ!". Angêlic nhớ lại sự chuẩn bị đến mức cao nhất này ở Địa Trung Hải. Người ta rải cát trước lên boong tàu để những người còn sống sót đi chân trần khỏi trượt ngã trên máu người chết và bị thương.

- Chúng sẽ mắc cạn trước khi ném được một chiếc mọc qua tàu chúng ta - tên cướp biển vừa nói vừa nhún vai.

Ông ta dường như tự tin đến mức sự căng thẳng khi thấy nguy cơ hai chiếc tàu có thể tiến thẳng vào nhau đã dịu đi. Hơn nữa chỉ trong nháy mắt, người ta đã thấy rõ chiếc tàu chiến đang trong thế bí. Nặng nề vì mang trên mình đến bốn mươi khẩu đại bác và còn dại dột trương hết dàn buồm lên nên khó lòng mà đi đúng đường. Sóng biển đẩy nó dạt vào bờ.

- Và nếu nó nã súng vào chúng ta thì sao ? - Lơgan nói.

- Cái thứ tàu ấy!... Nó khó lòng mà chuyển sang tư thế bắn được. Và tàu ta hướng mũi về phía trước nên mục tiêu quá hẹp.

Tàu Gunxbôrô bạo dạn tiến về phía trước. Chiếc tàu chiến phải vật lộn gay go để giữ mình trên sóng. Đột nhiên, không cưỡng lại nổi, nó bị đánh đạt vào mỏm đá, người ta thấy nó nghiêng đi, tiếp theo là tiếng kêu gãy vỡ nặng nề.

- Mắc cạn rồi! - những người trên khoang thượng tàu Gunxbôrô đồng thanh kêu lên.

Đoàn thuỷ thủ khuơ mũ biểu thị nỗi vui mừng.

- Hãy coi chừng, chớ có như chúng nó - Rescator nhắc nhở - Biển đang rút xuống một cách nguy hiểm.

Và ông ta bảo những người dò luồng cầm sào ra phía boong trước thăm dò.

Tiếp tục đi, con tàu cướp biển bứt ra khơi để lại đối thủ bất lực của nó đang ầm ĩ những tiếng chửi rủa.

- Có nên cho chúng xơi một loạt không ? - Thuyền trưởng Giadông hỏi, chúng ta đang có ưu thế.

- Không! Không để lại quá nhiều kỷ niệm xấu phía sau chúng ta. Thật ra chúng ta cũng chưa phải đã thoát đâu.

Angêlic cũng nghĩ là những chiếc tàu khác còn có thể xuất hiện và chặn đường họ.

Nhưng rồi họ cũng thoát ra khỏi lạch mà chẳng gặp trở ngại gì và đi vào eo biển Brơtanhờ.

Lơgan ngồi thẳng người lên, tay đặt trên bánh lái.

- Bây giờ cái đoạn gay go nhất đã qua rồi, thưa ông. Tôi đề nghị căng dàn buồm và đi theo ven biển phía bắc cho đến khi ra đến Mũi Gơranh đuy Gu.

- Đồng ý.

Con tàu đi một cách dễ dàng hơn. Eo biển cung cấp cho họ một cái vũng khuất gió và đúng hướng đã trở thành đồng minh của những người trốn chạy. Qua lớp sương mù mỏng tang, người ta đã có thể trông thấy đường cong của lục địa và đường viền trắng như tuyết của những cánh đồng muối.

Những ở phía bên kia là Xanh-Mactanh-đờ-Rê chốc nữa từng chiếc một, như những chiếc bóng trong mơ, các con tàu của hạm đội hoàng gia từ đấy đi ra và lao về hướng họ như một đàn chó săn.

Họ quan sát bước tiến của hạm đội trong yên lặng căng thẳng.

- Đã đến gần đích lắm rồi - Lơgan lẩm bẩm - Chúng ta vừa vượt qua mũi Acxay.  

- Chạy nhanh lên! Gió hơi đổi chiều rồi đấy. Gió giúp chúng ta.

- Và cả chúng nữa.

- Nhưng ta đã vượt trước chúng.

Một lần nữa Rescator lại đặt tay lên vai nhà hàng hải La Rôsen.

- Hãy bứt ra khơi đi ông bạn, như thế, bạn hãy tin ở Rescator này, tôi hứa là chúng ta sẽ gặp gió và không một chiếc tàu nào trong hạm đội của Đức Hoàng Thượng có thể đuổi kịp ta.

- Chúng ta sẽ đi ra được thưa ông - người lái tàu nói chắc nịch.

Mắt nhình chăm chú vào con đường phải đi, ông ta đoán từng dòng chảy, từng luồng gió để làm cho con tàu ông ta đang điều khiển có thể chạy được hết tốc lực. Ông ta thông thuộc vùng này, nơi đã bao nhiêu lần ông ta thả lưới, kéo lên hàng sọt tôm hùm vừa hát vang vừa nhìn một cách âu yếm những đường nét rõ ràng và óng của nước, của đất và của đảo làm thành cảch sắt thân thuộc gắn bó suốt đời ông ta. Gốc gác ở Burơtanhờ, gia đình ông ta đã ba đời là người La Rôsen, vì thế ông ta là giáo dân tin lành và ông ta tin vào tín ngưỡng của mình một cách ngang bướng hệt như người Brơtanhờ tin vào đạo thiên chúa giáo của họ vậy. Ông ta nghĩ đến cái khoảng khắc mình đang vượt những dặm đường hạnh phúc đã qua để chạy trốn khỏi nơi này, nghĩ đến cái hầm của con tàu bị săn đuổi, trong đó có vợ ông và con ông đang ẩn náu và sẽ là điều khủng khiếp nếu phải chết tại đây, nằm lại ngoài khơi giữa những hòn đảo của mình và của thành phố mình vì những viên đạn của Vua nước Pháp!

Trước đây ông ta đã nhiều lần đối đầu với cái chết trong những chuyến đi biển, nhưng chưa bao giờ phải sợ hãi vì một cuộc tiến công như thế này.

"Ôi lạy Chúa! xin Người chứng giám những nỗi khổ đau chúng con phải chịu nhân danh Người! Vì sao... Vì sao!..."

*

* *

Angêlic nhìn về phía sau. Những cánh buồm trên các con tàu đang đuổi theo ngày một to lên. Những đợt sóng cồn, có ngọn phủ đầy bọt báo hiệu sắp sửa ra khơi. Bờ biển mờ dần. Gió có vị mặn và thổi mạnh hơn. Đường chân trời bị che sau màn sương đang mở rộng ra.

Ra khơi rồi!... Nhưng liệu có quá chậm không ?

Nàng nhìn Rescator và thấy ông ta cũng nhìn nàng từ sau khe hở của chiếc mặt nạ.

Nàng nghĩ ông ta sắp sửa đuổi nàng đi, rằng chỗ của nàng không phải trên khoang thượng. Đuổi nàng đi với giọng mỉa mai là chuyện ông ta thường làm đối với nàng.

Ông ta không nói năng gì. Nàng có cảm giác ông ta nhìn mình như thế vì mọi việc đang đi theo chiều hướng rất xấu và đây là giờ phút đáng buồn. Nàng, người đã giữ vững được niềm tin cho đến lúc này, bắt đầu thấy sợ.

- Có muộn quá không ? - nàng hỏi.

Giữa lúc đó, Ônôrin dướn người lên từ trong cánh tay nàng, và chỉ một điểm trên đường chân trời:

- Ở chỗ kia kìa - nó vui vẻ nói - có chim.

Chim... đấy là những con tàu.

Chúng hiện ra, từ chân trời đi tới và cản cả lối ra của vùng vịnh.

Trong chốc lát, số tàu đi tới nhiều không sao đếm xuể. Bị kẹt giữa lũ tàu đang đến gần này và hạm đội hoàng gia, tàu Gunxbôrô giống như con mồi bị dồn tới đường cùng bị vay kín và rồi ra cũng chẳng còn phép gì để có thể đương đầu với tất cả những địch thủ đã tập hợp nhau lại hòng kết liễu đời nó.

Một tiếng kêu cũng đầy vẻ hoài nghi và sửng sốt như thế bật ra từ miệng đoàn thuỷ thủ đang ở tư thế sẵn sàng chiến đấu. Lần này thì quá lắm. Họ có thể chiến đấu nhưng sẽ không thắng nổi và mọi con đường có thể chạy thoát đều đã bị khoá chặt.

Hầu như ngay lập tức, Rescator kêu to và phá lên cười. Ông ta không sao nói được vì cười dữ quá nên bị nghẹn thở và ho sặc sụa.

Vĩnh biệt thành phố La Rôsen! Thành phố của chúng ta, vương quốc của chúng ta! Vĩnh biệt Nhà Vua của chúng ta!...

Họ quỳ thụp xuống, nước mắt giàn giụa.

*

* *

- Vẫn còn trông thấy đất liền - Rescator vừa nói vừa đến gần Angêlic, nhìn nàng một cách nghiêm khắc qua khe hở của mặt nạ - Bà có quay lại để nhìn một lần nữa những bến bờ mà bà sẽ rời bỏ vĩnh viễn hay không, thưa bà ?

Angêlic lắc đầu:

- Không - nàng nói.

- Với một người đàn bà, thế là thiếu tình cảm. Bà không nên giữ mãi mỗi hận thù. Bà không thể lại ở đằng kia một nỗi tiếc thương, một kỷ niệm, một người thân nào ư ?

"Một đứa con chết - nàng nghĩ - một nấm mồ ngoài rừng Niôn... Chỉ có thế thôi"

- Tôi mang đi tất cả những gì là thân thiết đối với tôi - nàng vừa nói, vừa ôm chặt Ônôrin vào lòng - kho báu duy nhất của tôi.

Và, cũng như mọi lần khi Rescator tò mò muốn tìm hiểu nàng, nàng cảm thấy như mình bị rình mò và sự quan tâm của ông ta lại là mối đe doạ đối với nàng.

Một cảm giác mệt mỏi không sao tả xiết, đè năngj lên hai vai nàng. Đấy là sức nặng của những giờ phút nàng vừa sống qua, đấy là sức nặng của cả cuộc đời nàng vào lúc mà số phận lại khép cánh cửa phía sau nàng và sẽ không mở ra nữa. Nàng cảm thấy hai cánh tay nhức mỏi vì đã bế Ônôrin quá lâu.

- Tôi mệt lắm rồi - nàng nói bằng thứ giọng của người sắp chết - Ôi, mệt quá đi thôi, tôi buồn ngủ...

Trong thứ ánh sáng riêng biệt của căn buồng, Angêlic không biết những gì đã xảy ra trong khoảng thời gian từ lúc nàng thốt ra những lời đó cho đến lúc nàng thức dậy. Trước mắt nàng là vầng mặt trời màu hồng ngọc nổi bật lên như một chiếc đèn lồng khổng lồ trên nền biển và trời màu bạc xỉn.

Mặt trời chạm vào đường chân trời rồi chìm xuống thật nhanh, để lại trong khoảng khắc cái vệt hồng còn rực rỡ hơn cả bình minh đang bắt đầu nhạt dần.

Con tàu đang đung đưa nhịp nhàng gợi Angêlic nhớ lại Địa Trung Hải mấy năm trước. Hồi đó, tuy bị giam dưới tàu Hécmexờ, nàng vẫn cảm thấy không gian bao la đầy ắp con tim, tràn ngập tâm hồn đam mê khao khát của nàng. Đấy là những kỷ niệm còn đọng lại trong ký ức nàng về một cuộc hành trình mà nàng phải chịu đựng muôn ngàn gian khổ, về một ấn tượng đầy tiếc hận nhưng cũng hết sức mê say.

Chiều này nàng lại gặp biển. Qua khung cửa sổ lồng kính của tháp hậu, hoàng hôn như một đám cháy thoắt chốc ngời lên trước mắt nàng, tiếp đến là cái bí ẩn trọng thể của cảnh tranh tối trang sáng trước khi đêm xuống.

Nàng nghe tiếng sóng đập mạnh vào chân tàu. Và từng lúc, tiếng sột soạn khô khan của các cánh buồm và tiếng ca của gió trên đài cột buồm.

Nàng nhổm dậy, nửa nằm nửa ngồi trên một chiếc ghế tựa kiểu phương Đông mà ai đo đã đặt nàng vào đấy, đầu óc trống rỗng, không nghĩ ngợi gì, nhưng nhận ra rằng niềm hạnh phúc đang xâm chiếm nàng. Nàng đã được tự do.

Ônôrin ngủ cạnh nàng, say sưa, hồng hào, nở nang, và mặt trời lặn tô đẹp thêm màu da trên khuôn mặt bầu bĩnh.

Vô cùng âu yếm, Angêlic cúi xuống.

- Mẹ đem con đi với mẹ, kho vàng của mẹ ạ. Máu thịt của máu thịt mẹ. Trái tim của trái tim mẹ.

Niềm vui quá sức tưởng tưởng làm nàng hầu như đau đớn. Giấc mơ xưa hằng theo đuổi nàng suốt cả cuộc đời này đã trở thành sự thật.

Nàng đi ra với biển.

Lồng ngực nàng căng đầy không khí, có vị mặn của biển. Mắt nàng mờ đi, đầu nàng choáng váng, nàng chìm vào một giấc ngủ lịm say không thể gọi tên. Một nụ cười ngây ngất hé mở trên môi nàng.

Ở đây, một mình trong ánh sáng ngày tàn, Angêlic đem đến cho Đại dương như một người tình vừa tái ngộ gương mặt rạng rỡ của một người đàn bà đang yêu say đắm.

HẾT TẬP 7.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 05.02.2018, 16:32
Hình đại diện của thành viên
Zmod of Trao Đổi - Học Hỏi
Zmod of Trao Đổi - Học Hỏi
 
Ngày tham gia: 02.05.2014, 01:36
Tuổi: 30 Nữ
Bài viết: 35929
Được thanks: 5309 lần
Điểm: 9.6
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Lãng mạn] Tình sử Angélique - Sergeanne Golon - Điểm: 10
ANGÉLIQUE TẬP 8 & 9

ANGÉLIQUE VÀ TÌNH YÊU & ANGÉLIQUE CẬP BẾN HẠNH PHÚC


images

Thông tin ebook:

Tên truyện: Angiêlic và tình yêu
Tác giả: Sergeanne Golon
Nguồn: webtretho.com
Người đánh máy: hạ trắng_hn (chương 1 đến chương 17); kennuy8 (chương 18 đến chương 44)
Chuyển sang ebook: meo yeu vit
Ngày hoàn thành: 9/1/2010
Nơi hoàn thành: Thành phố Hồ Chí Minh



Chương 1

Cảm giác bị một cái nhìn vô hình dòm ngó đưa Angiêlic trở về thực tại. Nàng giật mình và đưa mắt sục sạo xung quanh tìm kẻ đã đem mình đến đây, trong căn phòng sang trọng kiểu phương Đông của cái lầu sau này. Nàng quả quyết là người đó nhất định phải ở đây, nhưng vẫn không nhìn thấy.

Nàng nhận ra chính tại căn phòng này, đêm qua, nàng đã được Rescator tiếp. Sự mau lẹ của các sự kiện, tấm thảm kịch trải qua, vẻ thanh bình đang ngự trị, và cảnh trí mới lạ, cùng lúc tạo cho nàng phong vị giấc mơ. Angiêlic hẳn là chưa thức giậy nếu Ônôrin không bắt đấu ngọ nguậy vươn vai vươn cổ như một chú mèo con.

Trong bóng tối lấp loé ánh vàng của đồ đạc và các vật trang trí mà nàng chưa thấy thật rõ hình thù, mùi hương quen thuộc làm nàng xao xuyến, và có một cái gì riêng biệt của Rescator vẫn còn phảng phất đâu đây. Nàng vẫn chưa quên phong vị Địa trung hải, cũng như nàng vẫn giữ thói quen uống cà phê, dùng thảm và ghế dựa có đệm bọc bằng lụa.Một làn gió lạnh tạt vào qua cửa sổ mang theo hơi ẩm của sương mù. Angiêlic thấy rét. Cùng lúc đó nàng đâm ra bối rối, vì thấy chiếc nịt vú đã bị cởi ra. Bàn tay nào đã tháo móc cài? Ai đó đã cúi xuống người nàng trong lúc nàng còn đang thiêm thiếp? Đôi mắt đàn ông nào, có thể vì lo lắng, đã nhìn xoi mói làn da tái nhợt, tư thế bất động, đôi mắt nhắm nghiền và vẻ bầm dập của nàng?

Có thể người đó thấy nàng nằm ngủ một mình, trong trạng thái ngã vật,kiệt sức,và đã cởi nịt vú để cho nàng dễ thở hơn.

Cử chỉ ấy có thể đơn giản là một sự ý tứ, nhưng cũng chứng tỏ người đàn ông quen thuộc với đàn bà, và biết cách đối xử với mọi cung cách của họ, kể cả sự buông thả đáng yêu mà chỉ nghĩ đến nàng đã đột nhiên đỏ mặt, và vừa ngồi dậy, vừa sửa lại quần áo một cách nóng nảy đến dữ tợn.

Tại sao người đó đem nàng tới đây, đến chỗ ông ta không để nàng ở cùng với các bạn hữu của nàng? Như thế này thì nàng có khác gì nô lệ của ông ta, tù binh của ông ta, được xếp đặt theo tính khí thất thường của ông ta, cho dù có những dấu hiệu chứng tỏ ông ta cũng chẳng thiết gì nàng.

-Có ai đấy không? - nàng hỏi to - Ngài ở đây à, thưa ngài. Không có ai đáp lại ngoài nhịp thở của biển khơi và tiếng vỗ bập bềnh của sóng. Nhưng Ônôrin đã bị đánh thức và vừa lồm cồm ngồi dậy vừa ngáp. Angiêlic cúi xuống bế con bằng một cử chỉ che chở, và kiêu hãnh vì nàng đã nhiều lần giữ được cho cái sinh linh yếu ớt này thoát khỏi sự đe doạ của những hiểm nguy. -Lại đây con bé bỏng của mẹ - nàng thì thào - không sợ gì nữa. Chúng ta đã ở ngoài biển rồi. Nàng đi tới cửa kính và ngạc nhiên khi thấy cửa có thể mở ra một cách dễ dàng. Vậy thì nàng đâu phải là tù binh... Bên ngoài trời vẫn còn sáng. Nghe rõ tiếng bước chân thuỷ thủ đi đi lại lại trên boong tầu, trong khi những ngọn đèn đầu tiên đã được thắp. Sóng dịu nhẹ và một vẻ thanh bình toát ra từ con tàu cướp biển đơn độc giữa đại dương trống trải, tưởng chừng như trước đó vài tiếng đồng hồ, nó chưa hề phải đối mặt với cái chết. Người ta chỉ thấm thía ý nghĩa của sự sống một khi cái chết cầm chắc kề sát bên cạnh. Có người nào đó vẫn ngồi dựa cửa vụt đứng dậy và Angiêlic thấy ngay bên cạnh gã người Mo khổng lồ đêm vừa rồi đã pha cà phê cho mình. Anh ta trùm đầu bằng tấm khăn len trắng của người Marốc và khoác một khẩu súng mút có báng khảm bạc, giống như những tên lính cấm vệ của Mulai Ismail mà nàng đã từng thấy. - Các bạn tôi ở đâu? - Nàng hỏi. -Mời bà đi - gã người Mo đáp - ông chủ bảo tôi dẫn bà đi khi nào bà tỉnh dậy. *** Giống như mọi chiếc tàu khác được dùng để chở hàng hay cướp bóc, chiếc Gunxbôrô không có khả năng tiếp nhận hành khách. Khoang dành cho thuỷ thủ đoàn ở dưới boong trước chắc chắn có chỗ nhưng không thể chứa nhiều hơn. Vì vậy, người ta phải để cho những kẻ di tản ở trong một phần của khoang boong dành cho giàn pháo được nguỵ trang của chiếc tàu cướp biển. Xuống hết một cầu thang ngắn, Angiêlic nhận ra đám bạn hữu của mình đã bắt đầu được xếp đặt một cách tuỳ tiện giữa các khẩu pháo. Nhìn chung, các giá súng với những thanh đồng lớn được phủ vải, có thể dùng để đặt các bọc đồ sơ sài của họ. Ánh ngày vẫn còn rớt lại trên boong, nhưng ở đây, dưới tháp, trời đã thẫm lại trong thứ ánh sáng mầu hồng đục lờ từ một ô cửa mở ở thành tàu rọi tới. Vừa bước vào, Angiêlic đã bị hỏi dồn: -Bà Angiêlic! Mọi người nghĩ là bà chết rồi, chết đuối rồi... Hầu như lập tức, những lời tố cáo vang lên: -Ở đây chúng tôi chẳng nhìn thấy gì cả... Họ nhốt chúng tôi như tù. Trẻ con khát khô cổ... Trong tranh tối tranh sáng, Angiêlic chỉ nhận ra họ qua giọng nói. Giọng Abighen cao hơn cả. -Cần phải chăm sóc ông Becnơ, ông ấy bị thương nặng. -Ông ấy đâu? - Angiêlic vừa hỏi vừa thầm tự trách mình bỏ qua ông Becnơ. Mọi người giúp nàng đi tới chỗ người thương gia nằm, phía dưới ô cửa thành tàu. -Chúng tôi nghĩ là không khí mát lành sẽ làm ông ấy khá hơn, nhưng chẳng thấy khá gì cả. Angiêlic quỳ xuống cạnh người bị thương. Nhờ chút ánh sáng hồng của mặt trời đang lặn chiếu rọi vào khoang tàu tối sẫm, nàng có thể phân biệt các đường nét, và nàng thấy khiếp hãi trước vẻ tái nhợt, nỗi đau khổ mà ông ta phải chịu đựng, dù đang thiêm thiếp. Nhịp thở ông ta chậm và khó khăn. "Ông ấy bị đánh trong lúc che chở ta", nàng tự nhủ. Thật xúc động khi nhìn thấy ông ta trong tình cảnh này. Nhà đại thương gia của xứ La Rôsen, cùng lúc bị tước bỏ hết sức lực lẫn tư cách đáng kính, bây giờ nằm đó với đôi vai lực lưỡng để trần, với bộ ngực lông lá xồm xoàm, không khác gì bộ ngực của một anh phu khuân vác tầm thường. Các bạn đồng hành của ông ta, trong lúc nguy cấp đã xé chiếc áo rơđanhgốt thấm máu và áo sơmi của ông ta để bịt vết thương. Chính vì vẻ ngoài ít khi thấy như vậy mà Angiêlic đã không nhận ra ông ta. Giữa người thương gia theo đạo Tin lành bình thản ngồi trước cuốn sổ ghi chép trong khung cảnh cửa hàng đày của cải và cũng người ấy, trần truồng, bất lực, đang tồn tại một cái vực cách biệt sâu thẳm. Trong nỗi kinh hoàng, một ý nghĩ kỳ cục chợt lướt qua đầu nàng: "Đáng lẽ ra ông ấy đã là người tình của ta". Đột nhiên ông ta trở nên hết sức gần gũi, nàng cảm thấy mình ít nhiều thuộc về ông ta, và nỗi lo lắng tăng lên gấp bội khi nàng đặt bàn tay êm dịu của mình lên thân thể ông ta. -Từ lúc được đưa tới đây ông ấy có cử động hay nói năng gì không? -Không. Thế mà chúng tôi cứ ngỡ là vết thương không nghiêm trọng lắm. Nhát kiếm đâm trúng vai và ngực trái. Máu ra ít thôi. -Cần phải làm một cái gì đó. -Nhưng làm gì mới được chứ? - Tay thầy thuốc Anbe Parin, lại một lần nữa phản đối bằng thứ giọng chua loét của ông ta - trong tình thế của tôi lúc này, tôi chẳng có gì cả. Không thuốc tẩy, không ống thụt, không ở gần hiệu thuốc để mà chạy đến tìm các cây thuốc. -Ít ra thầy cũng có thể mang theo túi đồ nghề chứ, thầy Parin - Abighen nói, với một vẻ hung hăng chưa từng thấy - cái túi ấy có cồng kềnh gì cho cam. -Tại...sao - con người từ thiện tỏ vẻ uất ức - tại sao lại chê trách tôi bỏ mất đồ nghề trong khi các người lôi tôi ra khỏi giường không một lời giải thích, rồi đẩy tôi lên cái tàu này, mình trần thân trụi, đến cả lau qua con mắt cũng không có thời gian nữa. Vả lại, trong trường hợp của ông Becno, tôi chả làm được gì nhiều. Tôi đâu phải nhà phẫu thuật. Lôrie bám lấy Angiêlic, cố nài nỉ: -Chẳng lẽ để cha tôi chết sao? Từ mọi phía những bàn tay chìa tới túm chặt lấy nàng, có thể có cả bàn tay của Xêvêrin, Ônôrin, Macxian, hoặc những bà mẹ đang cuống cuồng lên trước tình cảnh khốn quẫn của họ. -Lũ trẻ đang khát đấy - bà Care lặp lại. Cũng còn may là họ không đến nỗi quá đói. Ông chủ hiệu thực phẩm hào hiệp đã bỏ chỗ bánh mì và bánh xốp dự trữ ra phân phát cho mọi người. Khác với ông thầy thuốc, ông này khá bình tĩnh, đã mang theo bọc bánh và thậm chí cả cuộc vượt truông cũng không thể làm ông ta bỏ lại được. -Nếu bọn bất lương này không đem ta đến chỗ có ánh sáng, tôi phá cửa. - Ông Manigôn đang đứng trong vùng tối nhập nhoạng gần đó, chợt kêu lên. Dường như chỉ còn chờ giọng nói vang rền như sấm này để bày tỏ thái độ, những người thuỷ thủ hiện ra trong ánh sáng của ba chiếc đèn lớn mà họ đang đi tới để treo vào giữa và hai phía giàn pháo. Sau đó họ quay lại bậc cửa và bưng đến một chiếc chậu gỗ đang bốc lên mùi thơm ngon lành, và một xô sữa đầy ắp. Trong số họ có hai người là dân đảo Mantờ, trước kia từng được dùng làm hầu cận cho Angiêlic. Mặc dù họ có vẻ man rợ với nước da màu xanh ô liu và những cặp mắt đỏ đòng đọc, nàng biết rằng họ là những người tốt...tốt trong chừng mực nào đó. Họ chỉ chậu thức ăn cho những người khách với vẻ mời mọc. -Mà này, các ông muốn chúng tôi ăn như thế nào đây? - bà Manigôn kêu lên, giọng the thé - Các ông định cho lũ lợn chúng tôi đớp thức ăn trong cùng một cái máng ư? Chúng tôi chẳng có đến một cái đĩa. Bà ta bật lên những tiếng nức nở cuồng loạn trong khi nhớ tới những thứ đồ gốm đẹp đẽ bị vỡ trong động cát. - Ồ những thứ ấy có đáng gì đâu hở bà - bà Care nói - rồi sẽ tự xoay xở được hết. Thật hết sức bất ngờ, bà ta đưa cho mọi người chiếc chén duy nhất, mà đến giây phút cuối cùng, như có phép lạ, đã nhét được vào cái bọc khốn khổ của mình. Angiêlic cố cắt nghĩa cho đám thuỷ thủ bằng thứ ngôn ngữ hổ lốn của vùng Địa trung hải mà nàng chỉ còn nhớ được dăm ba tiếng. Họ gãi đầu gãi tai tỏ vẻ bối rối. Câu hỏi về bát đĩa đặt ra một vấn đề gai góc đối với toán lính. Họ vừa bỏ đi vừa nói như mọi lần rằng họ sẽ lo liệu. Quây quanh chậu thức ăn, đám khách bàn tán hồi lâu về các thứ đựng trong đó. -Món ragu trộn rau sống. -Dù gì nữa cũng là món ăn tươi. -Vậy là chúng ta chưa được nếm món bánh bích quy và thịt muối rất quen thuộc của vùng biển. - Những thứ này họ phải cướp ở đất liền. Tôi vừa nghe tiếng lợn kêu và tiếng một con dê be be trong khoang ngay phía dưới bọn mình đây này. -Không phải đâu. Những con vật ấy, họ mua đấy, trả bằng tiền mặt hẳn hoi. Họ buôn bán tử tế mà. -Ai nói thế? - Ông Manigôn hỏi ngay khi vừa nghe hết những lời giải thích bằng thổ ngữ miền Sarăngtơ. Dưới ánh sáng đèn, ông ta phát hiện ra những khuôn mặt chưa hề quen biết: hai người dân quê gầy gò, để tóc dài và các bà vợ, bìu díu chừng nửa tá con cháu nhếch nha nhếch nhác. -Các người ở đâu ra vậy? -Chúng tôi là tín đồ Tin lành ở xóm Xanh-Môritxờ. -Thế các người làm gì ở đây? -Thì đấy! Khi một người chạy về phía vách đá, chúng tôi cũng chạy. Và tệ hại hơn là sau đó chúng tôi tự nhủ: thì họ lên tàu mình cũng cùng lên tàu. Ông tưởng rằng chúng tôi thích rơi vào tay bọn lính long kỵ của Nhà Vua sao? Có khả năng chúng sẽ trút cơn bực bội lên chúng tôi...Nhất là khi chúng biết rằng mọi người đã buôn bán với bọn cướp. Và kết cục chúng tôi đã bỏ lại những gì ở phía sau? Cũng chả có gì nhiều. Vì chúng tôi đã bán cho họ đến con dê, con lợn cuối cùng...Thế thì sao nào? -Chúng tôi cũng đã quá đủ những chuyện như thế rồi! - Ông Manigôn nói một cách giận dữ - Lại còn cả những cái miệng vô ích phải nuôi này. -Ngay bây giờ, ông bạn thân mến ạ - Angiêlic nói - tôi xin lưu ý ông rằng không phải chỉ riêng ông mới phải chịu đâu nhé. Tuy không trực tiếp, nỗi lo ấy cũng liên quan đến những người dân quê này, những người mà ông còn mắc nợ món xúp bữa chiều, vì chắc chắn thiệt của một trong những con lợn của họ đã được dùng để nấu ra món ăn đấy. - Nhưng rồi khi chúng ta đến đảo... Ông mục sư Bôke liền can thiệp: -Những người dân quê biết lật đất và chăn dắt súc vật không bao giờ là gánh nặng cho một trại di cư cả, xin hoan nghênh các bạn đến ở cùng chúng tôi. Chuyện rắc rối chấm dứt và vòng người được mở ra để lấy chỗ cho những người dân quê khốn khổ kia. Với mỗi người, cái buổi chiều đầu tiên trên con tàu xa lạ đang đưa họ đi tới định mệnh này, có một cái gì phi hiện thực. Mới hôm qua, người này giàu, người kia nghèo, họ đều còn ngủ trong nhà mình. Nỗi lo cho số phận tạm lắng dịu, vì ý định lên đường làm họ nguôi ngoai. Đành chịu sự hy sinh, họ tìm đủ mọi cách để đạt được tối đa sự an toàn và tiện lợi. Và bây giờ họ tự thấy mình vật vờ trong bóng tối đại dương, bị cắt đứt mọi liên hệ, hầu như vô danh, không khác gì linh hồn của những kẻ bị đày xuống địa ngục trong con thuyền Carông (1). Sự so sánh ấy xuất hiện trong đầu óc đám đàn ông, vì họ phần lớn đều có học, và chính vì thế, họ ngồi nhìn một cách buồn thảm món xúp sóng sánh nhẹ nhàng trong chậu, theo nhịp lắc của con tàu. Cánh đàn bà đã có việc khác để làm, chẳng hơi đâu kề cà đi nhớ thơ Đăngtơ. Có chiếc chén của bà Care, họ lần lượt chuyền nhau cho lũ trẻ uống sữa. Công việc không phải không khó khăn, vì cùng lúc với bóng đêm buông xuống, tàu càng chao đảo mạnh. Lũ trẻ cười đùa vì được thấy nước bắn tung toé, trong khi các bà mẹ la mắng. Họ chẳng còn bao nhiêu quần áo để thay, và ở trên tàu thì giặt giũ vào đâu cơ chứ? Mỗi một khoảnh khắc trôi qua lại mang đến cho đoàn người sự xa cách và nỗi khổ đau. Trái tim các bà nội trợ rỉ máu vì nuối tiếc những đồ dùng đẹp đẽ và các bánh xà phòng bị bỏ lại trong nhà giặt. Cả những chiếc bàn chải đủ cỡ - mà không có bàn chải thì giặt thể nào được? Chỉ bà thợ làm bánh là mỉm cười, vì nhớ rằng mình có mang theo những thứ đó. Bà ta đưa cặp mắt hoan hỉ nhìn những người bên cạnh ỉu xìu xìu.

Angiêlic quay lại quỳ xuống cạnh ông Gabrien. Nàng thấy yên tâm về số phận Ônôrin. Con bè vừa tự xoay xở để múc lấy một trong những chén sữa đầu tiên, bây giờ lại đang sục tìm vài miếng thịt trong chậu xúp. Nó sẽ luôn luôn biết tự bảo vệ.

(1). Caron: Tên người lái đò trên sông Styx ở địa ngục, làm nhiệm vụ chở những linh hồn có tội bị đầy đoạ - Theo "Thần khúc" của Đante. Tình trạng nhà thương gia làm Angiêlic hết sức lo lắng. Càng lo, nàng càng ân hận và cảm kích "Không có ông ấy, ta, hoặc Ônôrin đã bị nhát kiếm đâm trúng rồi". Vẻ bất động và cơn mê kéo dài của Gabrien Bécnơ là dấu hiệu không bình thường. Bây giờ dưới ánh sáng đèn, nàng thấy ông ta trắng bệch như sáp. Khi hai người trong thuỷ thủ đoàn quay lại và mang theo khoảng chục chiếc bánh, nàng túm áo một người, kéo đến trước mặt ông Gabrien và ra hiệu cho anh ta hiểu rằng chẳng có gì để cứu chữa ông ta cả. Người thuỷ thủ tỏ vẻ dửng dưng, và vừa nhún vai vừa ngước lên: Lạy Đức mẹ! Anh ta cho biết trong đám thuỷ thủ cũng có người bị thương, và giống như trên mọi chiếc tàu cướp khác, người ta chỉ có thể chữa trị bằng hai thứ thuốc thần hiệu: dùng rượu rum và thuốc súng để sát trùng hoặc đốt vết thương. Công thêm nữa là cầu nguyện Đức mẹ như anh ta vừa bày tỏ. Angiêlic thở dài. Nàng có thể làm gì được? Nàng cố nhớ lại tất cả các bài thuốc học được trong cuộc đời làm chủ gia đình, làm mẹ, cũng như các bài thuốc của mụ phù thuỷ mà nàng đã dùng để chữa trị người bị thương hồi xẩy ra cuộc nổi loạn ở Poatu. Nhưng nàng không có gì, thật sự không có gì trong tay. Các túi dược thảo cất trữ còn nằm cả trong đáy hòm ở La Rôsen và lúc lên đường nàng đã quên khuấy mất. -Đáng lý ra phải quan tâm tới những thứ đó - nàng tự trách mình - nhét vào bọc thì nặng nhọc gì cơ chứ. Dường như có một nét run rẩy mơ hồ làm méo mó khuôn mặt Gabrien Bécnơ. Nàng cúi xuống nhìn chăm chú. Ông ta động đậy, cặp môi mím chặt hé mở để tìm hơi. Thấy rõ ông ta đau đớn mà nàng thì không thể làm gì được cho ông ta cả. "Phải chăng ông ấy sắp chết", nàng tự nhủ, và cảm thấy lạnh toát cả người. Phải chăng cuộc hành trình sẽ bắt đầu bằng một dấu hiệu tai ương? Phải chăng vì sự sơ suất của nàng, lũ trẻ mà nàng yêu mến sẽ mất đi chỗ nương tựa duy nhất? Và phải chăng chính nàng nữa? Nàng đã quen thói chỉ biết có ông ta, nương tựa vào ông ta. Vào cái lúc lại mất hết mọi mối dây liên hệ, nàng thật không muốn một chút nào việc ông ta phải ra đi. Mất ông ta ư! Đó là người bạn chí cốt của nàng, bởi vì nàng biết ông ta yêu nàng. Nàng đặt bàn tay lên bộ ngực nở nang, nhớp nháp mồ hôi. Bằng sự tiếp xúc ấy, nàng đang cuống quýt tìm cách đưa ông ta trở về với cuộc sống, truyền cho ông ta sức lực của mình mà lúc này, giữa biển khơi, nàng có thể san sẻ một cách tự do. Ông ta rùng mình. Cái dịu dàng khác lạ của bàn tay đàn bà có lẽ đã thấm sâu vào cõi vô thức của ông ta. Ông ta cựa mình và cặp mắt hé mở. Angiêlic từ nãy đến giờ vẫn rình chờ cái nhìn đầu tiên ấy. Cái nhìn trong cơn hấp hối hay cái nhìn của một con người đang trở về với sự sống? Nàng yên tâm. Ông Gabrien mở mắt, đồng thời ông ta cũng rũ bỏ luôn cái vẻ liệt nhược và nỗi ngao ngán trước cảnh tượng con người cường tráng ấy trở nên yếu đuối, mờ nhạt. Dù vẫn còn vướng vất chút ảnh hưởng của cơn mê kéo dài, cái nhìn của ông ta có chiều sâu và chứng tỏ ông ta nhìn thấy. Tia mắt ông ta đảo lướt qua vòm trần thấp, chỉ được chiếu sáng lờ mờ của khoang boong rồi ngưng lại trên khuôn mặt Angiêlic lúc đó gần kề mặt mình. Nàng biết ngay rằng người bị thương còn chưa lấy lại được tính tự chủ của mình, bởi vì chưa bao giờ nàng thấy ông ta biểu lộ một vẻ nhìn hau háu và mê đắm đến như vậy, kể cả trong cái ngày bi thảm, khi ông ta bế nàng trong tay để thoát vòng vây cảnh sát. Lần duy nhất ông ta thú nhận với nàng điều ông ta chưa bao giờ có thể thú nhận với cả chính mình: nỗi thèm khát của bản thân ông ta đối với nàng! Khép mình trong lớp vỏ cứng của đạo đức, của khôn ngoan, của ngờ vực, dòng chảy mãnh liệt của một tình yêu như vậy chỉ có thể được bộc lộ trong thời điểm này, khi mà ông ta đã trở nên liệt nhược, dửng dưng với thế giới bên ngoài. -Bà Angiêlic - ông ta thì thào. -Tôi đây mà. "May sao không ai thấy - nàng nghĩ - mọi người đều ở chỗ khác". Trừ Abighen cũng quỳ ở phía sau, đang rì rầm cầu nguyện, có thể cô ta thấy. Gabrien Bécnơ liếc nhìn về phía Angiêlic. Liền sau đó, ông ta rên khẽ và lại nhắm mắt. -Ông ấy vừa cử động đấy - Abighen thầm thì. -Ông ấy còn mở mắt nữa. -Vâng, em có thấy. Đôi môi của nhà thương gia cử động một cách khó nhọc: -Bà Angiêlic...chúng ta đang ở đâu? -Ở ngoài biển... Ông bị thương... Khi ông ta nhắm mắt, nàng không còn bị vẻ mặt của ông ta ám ảnh nữa. Nàng chỉ còn nghĩ tới trách nhiệm của mình đối với ông ta, cũng như hồi còn ở La Rôsen, khi tối tối ông ta ngồi trước cửa sổ, chờ nàng mang đến một tách trà, hay rượu vang hâm nóng cùng với một lời nhắc nhở rằng sức khoẻ ông ta sẽ giảm sút vì ít ngủ. Nàng vuốt ve vầng trán rộng. Hồi ở La Rôsen nàng vẫn ao ước được làm thế mỗi khi nàng thấy ông ta lo lắng, hoặc bị nỗi dằn vặt đè nặng nhưng cố che lấp đi dưới cái vẻ bình thản. Cử chỉ của tình mẫu tử, của tình thân. Giờ đây nàng đã có thể tự cho phép mình làm như thế. -Tôi ở đây mà, bạn thân mến...Nằm yên nhé. Cảm thấy một món tóc nhầy dính, nàng rút bàn tay ra và thấy bê bết máu. Ôi! Thế là ông ta bị thương cả ở đầu. Té ra vì thế mà cơn ngất mới kéo dài. Bây giờ ông ta phải được chăm sóc tốt hơn, phải được sưởi ấm, được băng bó và chắc chắn sẽ qua khỏi. Nàng đã thấy nhiều người bị thương, nhờ đó nàng có thể chẩn đoán được trường hợp của ông ta. Nàng ngồi thẳng dậy và bỗng nhận thấy một sự im lặng lạ lùng ngự trị khắp trong khoang. Tiếng bàn tán quanh chậu xúp đã ngừng, cả bọn trẻ cũng ngồi im thin thít. Nàng ngước nhìn lên, và cùng lúc với cú giật thót tim, nàng thấy Rescator đang đứng dưới chân người bị thương. Ông đứng đó bao lâu rồi? Ở khắp mọi nơi Rescator xuất hiện, ông đều bắt đầu bằng cách tạo ra sự im lặng. Im lặng thù nghịch hoặc chỉ đơn giản là sự nghi ngờ gây nên bởi cái nhìn qua chiếc mặt nạ màu đen bí ẩn. Một lần nữa Angiêlic nghĩ, quả thật ông là con người khác lạ.. Nàng không có cách cắt nghĩa nào khác sự bối rối và thứ sợ hãi mà nàng cũng cảm thấy khi thấy ông ở đây. Nàng không biết ông đi tới, và những người khác chắc cũng thế thôi, bởi vì dưới ánh sáng đèn trong khi quan sát người chủ tàu ở chung với họ, vẻ mặt những người Tin lành hiện lên một thứ sợ hãi khủng khiếp, như thể ông là con quỷ hiện hình. Họ càng bối rối hơn khi thấy xuất hiện bên cạnh Rescator một nhân vật kỳ quái, một con người dài ngoẵng và gậy guộc, bận áo dài trắng dưới mộc chiếc áo choàng dài có thêu thùa. Bộ mặt ông ta đầy nếp nhăn như được tạo ra bởi con dao của một người thợ tạc gỗ, chỉ là bộ khung xương được bao bọc một lớp da già cỗi, đen đủi với một cái mũi to đùng trên đó lấp lánh cặp kính lớn gọng đồi mồi. -Tôi dẫn đến cho các vị người thầy thuốc A rập của tôi - Rescator nói bằng giọng trầm. Có thể ông nói với Manigôn lúc đó đứng phía trước. Nhưng Angiêlic có cảm tưởng là ông ta chỉ nói với nàng. - Xin cảm ơn ông - nàng trả lời. Anbe Parin gầm gừ: -Một thầy thuốc Ả rập! Lão ta lại không làm nặng thêm nữa ấy. -Các bạn có thể tin ở ông ấy - Angiêlic quả quyết với vẻ khó chịu - khoa y học Ả rập có sớm nhất và hoàn hảo nhất thế giới. -Tôi xin cảm ơn, thưa bà - ông già trả lời. Trong giọng nói của ông không phải không có chút mỉa mai khó nhận thấy dành cho đám người đồng cảnh của nàng. Ông già nói bằng một thứ tiếng Pháp rất chuẩn. Ông ta quỳ xuống và bằng đôi bàn tay thành thạo, nhẹ nhàng - giống như những chiếc que nhỏ bằng gỗ hoàng dương lướt nhẹ qua - ông ta xem xét các vết thương của người khách. Ông này cựa quậy. Đột nhiên giữa lúc ít ai ngờ tới, ông Bécnơ ngồi bật dậy, và nói một cách giận dữ. -Xin hãy để tôi yên! Tôi chưa bao giờ ốm và tôi cũng không có ý đinh bắt đầu ốm vào hôm nay. -Ông không ốm, ông bị thương mà - Angiêlic nói với vẻ kiên nhẫn. Nàng nhẹ nhàng vòng tay ôm lấy vai ông ta, đỡ cho ông ta ngồi. Ông thầy thuốc nói với Rescator bằng tiếng Ả rập. Các vết thương, theo lời ông ta, tuy sâu nhưng không nguy kịch. Chỉ có vết đâm ở hộp sọ là cần theo dõi lâu hơn. Sau khi người bị thương đã tỉnh táo, chắc chắn vết đâm ấy chỉ còn gây mệt mỏi một vài ngày. Angiêlic nghiêng đầu về phía ông Gabrien, để dịch cho ông ta nghe tin tức tốt lành ấy. -Ông ấy nói rằng nếu ông chịu khó tĩnh dưỡng, chẳng mấy chốc mà bình phục. Nhà thương gia mở mắt nhìn nàng với vẻ nghi ngờ. -Bà biết tiếng Ả rập, bà Angiêlic? -Chắc chắn bà Angiêlic biết tiếng Ả rập - Rescator trả lời - Thưa ông, thế ông không biết rằng đã có thời bà là một trong những người tù nổi tiếng nhất vùng Địa trung hải sao? Lời giải thích ấy gây ấn tượng đối với Angiêlic không khác gì một cú đánh hèn hạ. Nàng không phản ứng tại trận, bởi vì việc đó xem ra quá bỉ ổi đến mức nàng không dám chắc đã nghe đúng như vậy. Nàng cởi áo khoác của mình ra đắp cho ông Gabrien, vì không còn một chiếc chăn nào khác. -Ông thầy sắp đưa thuốc đến cho ông đấy, cơn đau của ông sẽ dịu lại. Ông có thể ngủ được. Nàng nói bằng một thứ giọng bình tĩnh, nhưng lòng nàng đang rung lên vì tức giận. Rescator có thân hình to lớn. Ông chế ngự đám người đứng xung quanh trong một thứ im lặng sững sờ. Khi ông quay bộ mặt đen bọc da về phía họ, những người Tin lành đều lùi lại. Phớt lờ cánh đàn ông, ông chỉ đưa mắt tìm các khăn trùm và mũ chụp trắng của phụ nữ. Rồi ông ngả mũ chào hết sức duyên dáng. -Thưa quý bà, nhân dịp này tôi xin chúc mừng sự có mặt của quý bà trên tàu tôi. Tôi rất tiếc là không thể tạo cho quý bà nơi ăn chốn ở đầy đủ tiện nghi hơn. Bởi lẽ quý bà không phải là người chúng tôi chờ đợi. Tôi hy vọng trong suốt chuyến vượt biển này sẽ không xảy ra điều gì làm quý bà khó chịu. Sau cùng, tôi xin chúc quý bà ngủ ngon. Đến cả bà Sara Manigô người vẫn quen thú tiếp hàng xóm láng giềng ở La Rôsen trong phòng khách của mình mà cũng không nói được lời nào để đáp lại. Vẻ ngoài của con người này như tuyên án họ. Thứ âm sắc hiếm thấy trong giọng nói của ông ta tạo cho mọi người cảm giác bị nhạo báng và đe doạ, làm sững sờ hết thảy đám đàn bà. Họ nhìn ông ta đầy vẻ khiếp hãi. Mãi cho đến lúc Rescator sau khi nói thêm một hai câu chào, lách qua vòng người để đi về phía cửa, theo sau là cái bóng đen ma quái của ông già thầy thuốc Ả rập, một đứa trẻ mới hét lên và đứng nép vào váy mẹ. Chính vào lúc đó, cô gái Abighen vốn rụt rè, thu góp được hết lòng cam đảm của mình, đánh bạo lên tiếng. Cô ta nói bằng thức giọng nghẹn ngào. -Xin cảm tạ ngài về những lời chúc mừng, thưa Đức ông, và chúng tôi còn cảm ta ngài nhiều nữa về ơn cứu mạng trong ngày hôm nay, cái ngày đã trở thành kỷ niệm mà chúng tôi sẽ không bao giờ quên. Rescator quay lại. Bị bóng tối lờ mờ bao phủ, cô gái trông ủ dột và có vẻ khác thường. Ông tiến về phía Abighen đang sợ hết hồn, và sau thoáng chút đắn đo, ông ấp bàn tay vào má cô gái, bằng một động tác dịu dàng nhưng quả quyết xoay mặt cô ra ánh sáng. Ông mỉm cười. Nhờ ánh sáng của ngọn đèn kề bên cạnh, ông ngắm khuôn mặt trong trắng của cô gái đồng trinh xứ Flamăng, ngắm đôi mắt hiền từ vẫn còn mở to vì kinh ngạc và lo lắng. Cuối cùng ông nói: -Nòi giống châu Mỹ sẽ tốt hơn nhờ sự đóng góp của cô gái xinh đẹp này đây. Nhưng liệu Thế giới Mới sẽ có đánh giá đúng sự giàu có về tình cảm mà cô mang đến cho họ không, hở cô bạn? Tôi thì tôi hy vọng đấy. Trong lúc chờ đợi, hãy ngủ cho yên và đừng để trái tim vướng bận với người bị thương kia nữa nhé... Với một thái độ có phần nào khinh khỉnh, ông chỉ ông Gabrien. -... Tôi xin bảo đảm với ông rằng không có gì nguy hiểm cả và ông cũng chẳng đau xót về sự tổn thất đó đâu. Cánh cửa khoang tàu đã đóng lại mà những người chứng kiến màn kịch ấy vẫn chưa lấy được bình tĩnh. - Theo tôi - anh thợ đồng hồ nói với giọng buồn thảm - tay tướng cướp ấy chính là ma quỷ hiện hình. - Sao con lại dám táo tợn nói với ông ta những lời như vậy, hả Abighen? - Mục sư Bôke hỏi một cách tức tối - Khơi gợi sự chú ý của loại người ấy là điều nguy hiểm đấy, con gái của ta ạ! - Và những lời lẽ bóng gió ông ta nói về chuyện nòi giống châu Mỹ sẽ được lợi mới...sỗ sàng làm sao! - Ông thợ làm giấy vừa phản bác vừa đưa mắt nhìn Becti, con gái ông ta, với hy vọng cô gái không hiểu gì cả. Abighen đưa bàn tay lên ôm lấy hai má nóng bừng. Trong suốt quãng đời dài của một cô gái đức hạnh và không hề biết mình đẹp, chưa có người đàn ông nào dám bày tỏ với cô một cử chỉ như vậy. - Tôi nghĩ...Tôi nghĩ có lẽ chúng ta phải cám ơn ông ấy - cô gái ấp úng... - Dầu thế nào đi nữa ông ấy cũng đã đánh liều cả con tầu, cả sinh mạng của chính ông ấy và đồng bọn để cứu chúng ta. Cô đưa mắt nhìn từ vùng bóng tối, nơi Rescator vừa đi khuất tới chỗ ông Gabrien nằm. -Nhưng tại sao ông ấy lại nói thế? - Cô ta kêu lên - Tại sao ông ấy lại nói thế?... Cô ta gục mặt vào hai bàn tay và bật lên những tiếng nức nở cuồng loạn. Quờ quạng, lảo đảo, cô ta né tránh những người đứng quây quần xung quanh, để đi tới, và gieo mình xuống, ngồi tựa vào một góc giá súng khóc tức tưởi một cách tuyệt vọng. Sự suy sụp của cô gái Abighen là tín hiệu báo trước cho đám đàn bà con gái về một thời kỳ trầm uất. Nỗi đau buồn tích tụ từ lâu đang bùng phát. Sự khiếp hãi từng trải trong thời gian chạy trốn và lên tàu vẫn còn giày vò họ. Chỉ có tiếng khóc và nước mắt mới có thể làm họ nguôi ngoai. Mộ người đàn bà trẻ đang có mang dập đầu vào tấm vách ngăn và lặp đi lặp lại: -Tôi muốn quay về La Rôsen...Con tôi sẽ chết mất... Anh chồng chị ta chả biết làm cách nào cho chị ta dịu lại. Ông Manigô liền chộp lấy thời cơ, nói một cách cương quyết nhưng đồng thời cũng tỏ vẻ bất lực. -Nào, các bà, hãy nén đi một chút. Quỷ hay không quỷ thì ông ta cũng có lý. Chúng ta mệt mỏi lắm rồi, phải đi ngủ thôi...Đừng khóc nữa. Tôi xin báo rằng người nào nín cười cũng sẽ bị hắt một chậu nước biển vào mặt đấy. Sự im ắng trở nên đường đột, hoàn toàn. - Và bây giờ chúng ta hãy cầu nguyện - mục sư Bôke nói - bởi vì hỡi những con người yếu đuối, chúng ta không đến đây để chỉ nghĩ đến than vãn mà không tạ ơn đấng Tối cao đã cứu vớt chúng ta.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 05.02.2018, 16:39
Hình đại diện của thành viên
Zmod of Trao Đổi - Học Hỏi
Zmod of Trao Đổi - Học Hỏi
 
Ngày tham gia: 02.05.2014, 01:36
Tuổi: 30 Nữ
Bài viết: 35929
Được thanks: 5309 lần
Điểm: 9.6
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Lãng mạn] Tình sử Angélique - Sergeanne Golon - Điểm: 10
Chương 2

Lợi dụng lúc ồn ào Angiêlic lẩn ra ngoài. Leo hết một cầu thang nhỏ, nàng dừng lại, đứng tựa vào lan can kề bên cạnh. Khí lạnh ban đêm đẫm hơi nước mặn thấm vào nàng, nhưng nàng không thèm để ý. Phẫn uất và điên dại đủ làm nàng nóng bừng lên.

Những ngọn đèn treo trên các cột buồm và tay vịn không đủ sức xua tan hoàn toàn bóng tối sâu thẳm. Nhưng phía sau chân đế của cột buồm lớn, nàng vẫn có thể nhận ra những ô kính màu đỏ của căn buồng dành cho Rescator. Theo hướng đó nàng tiến về phía trước bằng bước chân vững chãi, nhờ tiềm thức đang tìm lại được thói quen đi trên cầu tàu đung đưa hồi ở Địa trung hải.

Đang đi, nàng đụng phải một người nào đó và chưa kịp kêu lên vì kinh hãi thì đã cảm thấy một cái xiết cháy bỏng thít chặt lấy cổ tay mình. Nhờ sự tiếp xúc đó, nàng nhận ra bàn tay đàn ông, và trong khi cố sức để nới lỏng bàn tay ấy, một viên kim cương của chiếc nhẫn đã cứa vào tay nàng. -Bà đi đâu thế này, bà Angiêlic - Rescator hỏi - và làm sao bà giẫy ghê thế?

Thật tức điên lên khi cứ phải luôn luôn nói với chiếc mặt nạ. Với cái mặt bằng da ấy trông ông như một con quỷ. Nàng không thể nhận ra ông trong sương mù, và khi nàng ngẩng mặt về phía giọng nói, cũng không khác gì nàng nói với đêm tối. -Bà định đi đâu vậy? Liệu có phải bà đang đi về phía tầng thượng đuôi tàu để tìm tôi ở đó không? - Hoàn toàn đúng! - Nàng thét lên - Bởi vì tôi muốn báo cho ông biết rằng tôi không thể chịu nổi những lời bóng gió của ông về quá khứ của tôi trước các bạn tôi. Tôi cấm ông, ông hãy nghe cho rõ, tôi cấm ông để những người đó biết rằng tôi đã từng là nô lệ ở Địa trung hải, và ông đã mua tôi ở Canđi hoặc giả tôi đã có mặt trong hậu cung của Mulai Ismail, không được nói bất cứ điều gì liên quan đến tôi. Tại sao ông dám nói ra với họ điều đó? Như vậy là hoàn toàn thiếu lịch sự đối với phụ nữ. -Có những người phụ nữ thích lịch sự, nhưng cũng có những người phụ nữ khác không thích. -Tôi cấm ông xúc phạm tôi thêm nữa. Ông là một người đàn ông thô lỗ, bất lịch sự với phụ nữ... Một tên cướp tầm thường.

Nàng ném ra lời thoá mạ cuối cùng ấy với tất cả sự khinh bỉ mà nàng có thể huy động được. Nàng có ý định chấm dứt để gỡ mình ra, bởi vì lúc này, cả hai cổ tay của nàng đều bị ông nắm giữ. Đôi bàn tay Rescator ấm sực như bàn tay của một người đàn ông khoẻ mạnh, và quen coi thường mọi thời tiết, khí hậu khác biệt nhất, cũng như ngọn lửa nóng từ chính nàng phát ra, ngọn lửa đang làm nàng bức bối và phát điên lên được.

Một lúc sau bàn tay Rescator không còn gây cảm giác khó chịu, mà trở nên thoải mái. Nhưng chưa phải lúc để nàng chấp nhận điều đó. Lúc này, dường như đối với nàng, Rescator là một con người đáng căm ghét và nàng chỉ muốn nghiền nát ông ta. -Bà không chịu nổi...bà cấm tôi...- ông đay lại - Chỉ cần một câu nói của tôi, bà mất đầu ngay, cô bé quạ mổ ạ. Bà quên rằng tôi là ông chủ duy nhất của chiếc tàu và tôi có thể cho treo cổ bà, ném bà xuống biển, hay quẳng bà cho bọn lâu la làm đồ chơi, nếu tôi xét thấy làm như vậy là tốt. Không nghi ngờ gì nữa, chính bà đã nói với ông bạn Đetxcranhvin, một loạt những hình ảnh trở lại với nàng. Trước kia, nàng sống giằng co giữa các cuộc phiêu lưu trong quá khứ và ý thức hiện tại. Chính trên con tàu này, với sự có mặt của con người này, Rescator, mà nàng sắp tìm thấy giải hợp lưu của tất cả các cuộc sinh tồn. "Mong rằng ông ta thả mình ra - nàng van vỉ chính mình - bằng không mình sẽ thành cái gì, nô lệ của ông ta, đồ chơi của ông ta. Ông ta đang tước bỏ sức mạnh của mình. Tại sao?"

-Bà vẫn còn nhớ tới triều đình của Đức Vua chứ, thưa phu nhân Plexi-Belie? - Rescator hỏi bằng giọng trầm - nhờ vậy bà mới tỏ ra ngạo nghễ đến thế chứ? Hãy cẩn thận, bà không còn có ở phía sau sự bảo hộ của người tình vương giả nữa đâu...

Nàng đột ngột lùi bước với một sự khéo léo, không kém phần đỏm đáng nhưng cũng khá ngay thẳng, cái tính cách vẫn thường làm lắng dịu những cơn thịnh nộ nguy hiểm nhất có khả năng thức dậy để chống lại nàng.

- Thưa Đức ông Rescator, xin hãy tha thứ cho tôi về những lời nói dại dột. Tôi điên đấy mà. Quả thật tôi không còn có ở phía sau cái mà tôi tưởng tôi có ở bạn hữu. Ông kiếm được lợi lộc gì trong việc chia cách tôi với những người bạn cuối cùng của tôi?

-Quá khứ gây cho bà sự hổ thẹn lớn lao tới mức bà run sợ đến thế khi nghĩ rằng mọi người đã biết ư?

Nàng trả lời, và những tiếng nói cứ tràn qua môi mà không có sự can dự của ý thức. - Đã đi đến nửa đường đời, và đã sống nhiều, có con người nào xứng đáng với danh hiệu ấy lại không có trong ký ức của mình một đôi điều hổ thẹn cần phải che dấu?

-Vậy là sau cơn thịnh nộ, bà lại trở về với triết lý suông đấy.

"Thế là - nàng nghĩ - mình đã trở nên gần gũi một cách lạ lùng với con người này. Tại sao?" -Ông nên biết rằng - nàng nói tiếp như thể đang nói với một người bạn - tâm tính những người theo đạo Tin lành này khác hẳn chúng ta. Họ khác ông và những người trong đoàn thuỷ thủ của ông. Ông đã xúc phạm kinh khủng cô gái khốn khổ Abighen khi nói với cô ta một cách suồng sã như thế và nếu họ phát hiện ra rằng tôi có thể phụ hoạ, thì dù là tôi đi nữa, vẫn mang tai tiếng đấy. Thình lình, xảy ra điều đã có lúc nàng mong đợi một cách vô thức. Ông kéo nàng dịch sát vào mình và ôm chặt lấy, làm nàng phát đau lên. Vẫn trong tư thế ấy, ông đẩy nàng đi vài bước và nàng cảm thấy mình đứng áp vào lan can của thành tàu. Một cú trao lắc đưa nàng đến đối diện với ngọn nước bắn tung cao của đợt sóng. Nàng nhận ra ở phía trên đầu mình, cái đỉnh bù xù nhợt nhạt của bọt nước. Một thứ ánh sáng mờ câm lặng, ánh sáng của mặt trăng bị lớp mây dày đặc che phủ, nhưng trong phút chốc, chọc thủng qua mây, rải lên mặt biển một ánh phản chiếu màu bạc xỉn.

-Có thật không? - Rescator nói - có thật có nhiều khác biệt giữa những người theo đạo Tin lành ấy với những người trong đoàn thuỷ thủ của tôi? Giữa ông mục sư đáng kính tóc bạc mà tôi vừa thoáng nhìn thấy với tôi, tên kẻ cướp tàn bạo của tất cả các vùng biển trên trái đất?...Giữa cô Abighen đứng đắn và tiết hạnh với một kẻ tội lỗi khủng khiếp trong bản chất con người bà...? Nhiều khác biệt ư?...Khác những gì hả bà bạn thân yêu? Hãy nhìn quanh chúng ta đây này... Lại một đám bụi nước bắn vào vỏ tàu hắt lên làm ướt mặt Angiêlic và vì khiếp sợ cái vực thẳm tối tăm mà ông đang buộc mình phải nhìn xuống, nàng đưa bàn tay ra bíu lấy tấm áo chẽn bằng nhung của ông.

-Không - ông nói - chúng ta không có gì khác nhau cả. Chúng ta chỉ là một số những con người, cùng đáp chung một con tàu, giữa đại dương! Trong khi nói với nàng, đôi môi ông gần kề một cách nguy hiểm với môi nàng. Chừng nào chúng chưa chạm sát vào nhau, nàng vẫn còn có thể đổi chọi với ông. Nhưng lúc này nàng đang hoảng hốt vì cảm thấy mình tự buông thả. Nàng cũng chẳng còn biết gọi tên là gì sự bấn loạn kỳ cục đang tàn phá nàng. Đã lâu lắm, nàng chưa trải qua một lần nào như thế này. Nàng tự nhủ: sợ hãi, và chính nó, ham muốn. Ý nghĩ cho rằng ông dùng ma lực để chế ngự mình và lôi mình vào một tình thế bắt buộc khiến nàng cứng rắn lên. "Nếu cả buổi tối nay chúng ta ở trên tàu như thế này - nàng nghĩ - chúng ta sẽ phát điên lên tất cả và sẽ giết lẫn nhau cho bằng hết trước khi kết thúc cuộc hành trình". Và vàng quay đi đến nỗi môi của tay tướng cướp lướt nhẹ qua thái dương nàng. Chỉ cảm thấy cú va chạm mạnh của chiếc mặt nạ bằng da, và thế là thoát ra khỏi cái ghì ôm chặt cứng, nàng lùi ra xa, quờ quạng tìm chỗ bấu víu. Nàng còn nghe giọng nói của ông, vẻ giễu cợt:

-Việc gì bà phải tránh? Tôi chỉ có ý định mời bà dùng bữa chiều thôi mà. Bà sẽ cảm thấy khoái trá nếu bà là người thích ăn ngon, bởi vì tôi có một người đầu bếp tuyệt vời.

-Ông nghĩ thế nào mà dám đề nghị với tôi như thế nhỉ? - Nàng nói với vẻ phẫn nộ - Nghe ông nói, cứ như thể trong cung Vua ấy! Tôi phải chia sẻ với số phận của bạn bè tôi. Và với người bị thương, ông Bécnơ.

-Ông Bécnơ? Cái người bị thương được bà chăm sóc hết sức dịu dàng đó phải không?

-Đấy là người bạn tốt nhất của tôi. Ông ấy đã giúp tôi và con tôi...

-Này, theo ý thích của bà, tôi vui lòng chấp nhận việc hoãn trả món nợ bà còn mắc, nhưng khi coi trọng khoang boong ẩm ướt hơn phòng riêng của tôi thì bà sai lầm đấy, bởi vì theo tôi, bà có vẻ là một người sinh ra vốn đã kém chịu rét. Mà này, bà đã làm gì với chiếc áo choàng bà mượn của tôi đêm ấy? -Tôi không biết nữa - Angiêlic nói và cảm thấy có lỗi. Nàng ấp bàn tay lên trán cố nhớ lại. Có lẽ nàng đã bỏ quên. -Tôi...tôi nghĩ rằng tôi đã bỏ lại ở nhà - nàng nói. Và đột nhiên ngôi nhà ở La Rôsen với chiếc lò sưởi đã nguội tắt hiện ra trước mắt nàng. Nàng thấy lại, một cách rõ ràng, những bộ bàn ghế đẹp đẽ, những đồ đạc bằng đồng sáng choang trong nhà bếp, những gian buồng mờ tối, ngời lên con mắt tròn lấp lánh của chiếc gương Vơnidơ quý giá, và những tấm thảm trải dọc cầu thang, những bức chân dung với vẻ mặt chăm chú của những tay tướng cướp và các thương gia xứ La Rôsen. Nỗi luyến tiếc não nề nơi nương náu mà nàng chỉ ở đó với danh hiệu con sen đấy là tất cả những gì nàng mang theo của Thế giới cũ. Đằng sau vẻ thanh bình ấy, những ngọn đèn xếp của điện Vecxây nhoà nhạt đi, những trận chiến đấu ác liệt của nàng, cho đến cả nỗi cay đắng có thể gợi lên trong lòng nàng hoài niệm về lâu đài Plexi với những đổ nát cháy đen, nằm giữa lòng Poatu, tình quê hương bị tàn phá, chỉ để nguyền rủa mãi mãi. Nhưng từ lâu, hình ảnh Môngtơlu đã rời bỏ nàng. Môngtơlu nay đã thuộc về Đơni và có những đứa trẻ ra đời ở đấy. Đến lượt chúng rình chờ trong các lối đi, bóng ma của bà già có đôi bàn tay quờ quạng, và tự chúng bày đặt trong cảnh nghèo khổ cao sang của chúng một thời trẻ thơ đầy kỳ thú. Đã từ lâu Angiêlic không còn ở Môngtơlu, cũng không ở Poatu. Và cho đến khi nàng chui vào khoang boong này, kỷ niệm duy nhất vẫn bám riết theo nàng là cái cảnh ông Gabrien dụi tắt những mẩu củi đang cháy dở cuối cùng trong lò sưởi nhà mình, trước khi bế bé Lôriê và ra đi. Đêm ấy, sau mí mắt khép lại của những kẻ lưu vong đang lần lượt diễu qua kỷ niệm về những ngôi nhà đẹp đẽ ở La Rôsen, trống trải không một bóng người, mặc cho ánh trăng của bầu trời Onix vẫn tuôn chảy xuống quanh thềm. Cửa kính đóng lại như con mắt người chết, chúng lặng yên chờ đợi, và chỉ có tiếng sột soạt của cây cọ ngoài sân và cây lila Tây Ban Nha bên tường mới gợi nhớ cuộc sống đã qua.

***

Khoang tàu tối và lạnh. Người ta đã tắt hai ngọn đèn để cho lũ trẻ vạ vật vì quá mệt có thể ngủ được. Vài tiếng người lẩm bẩm, thì thào. Một anh chồng đang cố làm yên lòng vợ bằng tài thuyết phục "Rồi em sẽ thấy!... Rồi em sẽ thấy!... Khi chúng mình đến đảo, mọi việc sẽ đâu vào đấy cả". Bà Care động viên chồng. -Ở đảo, ông sẽ làm ra chẳng kém gì ở La Rôsen đâu. Lúc đó thử hỏi chúng mình mất cái gì nào? Angiêlic lần tới quầng sáng, nơi Manigô và ông mục sư hãy còn thức, bên cạnh người bị thương. Ông này đã ngủ, nom có vẻ tươi tắn và bình tĩnh hơn trước. Hai người thông báo vắn tắt rằng ông thầy thuốc đã tới cùng với một người giúp việc. Họ băng bó cho ông Bécnơ và cho ông ấy uống một thứ thuốc gì đó, nhờ thế cơn đau đã dịu đi nhiều. Nàng không nài nỉ để được nhận phiên gác của mình. Nàng cảm thấy mình cần được nghỉ ngơi, không phải vì quá mệt, mà vì hình như trong đầu nàng đầy ắp những ý nghĩ ngổn ngang. Nàng còn chưa nắm vững tình thế, vả lại, bóng tối nhập nhoạng và những chao lắc của con tàu cũng có thể gây nên một cái gì đó. "Ngày mai trời sẽ sáng. Ngày mai mình sẽ biết!" Nàng nói hầu như không nghĩ trong lúc lần tìm Ônôrin. Đang đi, chợt có một bàn tay túm lấy nàng, Xêvêrin chỉ hai đứa em đã nằm ngủ. -Cháu ru chúng nó ngủ đấy - cô bé nói một cách tự hào. Cô lấy áo khoác đắp cho các em, và còn phủ quanh chân chúng một mớ rơm chẳng biết lấy được ở đâu. Xêvêrin đã thành một người đàn bà thực thụ rồi. Cô gái dễ tủi thân trong đời sống bình thường đã tỏ ra hết sức vững vàng trong những giờ phút hoạn nạn. Angiêlic ôm chặt cô bé như một người bạn tâm tình. Cô bé nói tiếp một cách sôi nổi: -Đúng là bố cháu bị thương, nhưng cháu nghĩ điều đó vẫn không nghiêm trọng bằng việc bố bị bỏ tù và chúng cháu phải xa cách bố mãi mãi...Theo ông thầy thuốc mặc áo dài, thì chỉ nội ngày mai, bố cháu sẽ khỏi thôi. Cô Angiêlic ạ, cháu đã cố cho Ônôrin ngủ, nhưng em ấy nói rằng em ấy không buồn ngủ vì em ấy không có cái hộp châu báu. Tâm hồn các bà mẹ được trời phú cho một cái nhìn đặc biệt. Trong tất cả các biến cố dồn tụ vào mấy tiếng đồng hồ vừa qua, chỉ riêng việc bỏ quên hộp châu báu của Ônôrin, là để lại cho Angiêlic hậu quả nặng nề nhất và khó cứu vãn nhất. Nó đè nặng tâm hồn nàng. Con gái nàng nép mình bên một khẩu pháo, đứng yên, vẫn thức như một chú mèo rừng nhỏ dại. -Con muốn có hộp châu báu. Angiêlic còn đang lưỡng lự chưa biết nên thuyết phục hay dùng biện pháp mạnh mẽ cuối cùng, thì đúng lúc ấy, nàng nhận ra một thân hình ủ rũ bên cạnh Ônôrin, và thực tế đó là nơi nương tựa của cô bé. -Abighen?...Có phải em đấy không? Nhưng tại sao lại?... Vẻ ủ ê của Abighen, cô gái lúc nào cũng trang nghiêm và đúng mực, làm nàng lúng túng. -... Có chuyện gì xẩy ra vậy? Em đau hả? -Ôi! Em xấu hổ làm sao - Cô thiếu nữ trả lời, giọng nghẹn ngào. -Nhưng mà làm sao? Abighen chẳng ngốc nghếch cũng không hề có tính cả thẹn. Dù sao đi nữa cô ta cũng chưa đến nỗi choáng váng vì bị Rescator vuốt má. Angiêlic kéo cô ta dậy và nhìn thẳng vào mặt cô ta:

-Có việc gì đấy?...Tôi không hiểu. -Nhưng những điều ông ấy nói, thật kinh khủng! -Những điều nào cơ? Angiêlic cố nhớ lại cảnh tượng ấy. Nếu như cung cách xử sự của Rescator đối với Abighen có gì xấc xược và không đúng mực - nhưng đấy lại chính là cung cách quen thuộc của ông - thì các từ ngữ ông nói không có gì phải lo lắng. - Bà mà không biết? - Cô thiếu nữ ấp úng...- Có thật thế không? Nỗi xúc động làm Abighen tươi tắn ra, và với hai bầu má đỏ rựng và cặp mí mắt sưng mọng, quả thật cô ta đẹp. Nhưng chỉ có cái lão Rescator chết tiệt ấy mới nhận ra vẻ đẹp của cô ta ngay từ cái nhìn đầu tiên. Angiêlic nghĩ ngay tới lúc ông ôm chặt lấy nàng mà nàng không hề cảm thấy hoảng sợ. Ông đối xử như vậy với tất cả và với từng người xung quanh ông, trước hết là với phụ nữ, như thể ông là một ông Vua có quyền đối với mọi thần dân. Cô gái tỏ vẻ phẫn nộ. - Abighen, để ý làm gì thái độ ông chủ tàu hở em. Em chưa quen với bọn người ấy, cũng như với các cuộc phiêu lưu mà tôi đã trải qua, ông ta còn...còn... Nàng không tìm được từ ngữ để diễn đạt ý mình. -Thật không thể chịu nổi - Nàng kết luật - Nhưng trong tình thế hiểm nguy ghê gớm đang đe doạ chúng ta, tôi thấy chỉ cái con người ngoài pháp luật ấy mới có thể kéo chúng ta ra khỏi một số phận bi thảm. Giờ đây chúng ta đang nằm trong tay họ. Phải chấp nhận ông ta cùng đám thuỷ thủ của ông ta, và chú ý để đừng chọc vào sự hung hăng của họ. Cái dạo tôi đi đến vùng Địa trung hải ấy - tại sao lại phủ nhận một khi đã biết ông ta lịch sự như thế nào - tôi chỉ gặp ông ta có một lần, nhưng mà danh tiếng ông ấy lớn lắm. Đó là một tên cướp không tín ngưỡng cũng chẳng có lương tâm nhưng tôi không nghĩ rằng ông ta không biết trọng danh dự. -Ô! ông ấy chẳng làm em sợ đâu - Abighen vừa thì thầm vừa lắc đầu. Nét mặt cô ta dịu lại, và cô ta ngước về phía Angiêlic cái nhìn vốn có, đầy vẻ ngoan ngoãn. -Bí ẩn làm sao những con người sát cánh bên ta hàng ngày! - Cô ta nói, vẻ mơ màng - bà Angiêlic, do việc tấm màn mà bà cứ khăng khăng trùm lên quá khứ của bà đã được vén lên, có vẻ như với em bà vừa gần lại vừa xa. Liệu chúng ta còn có thể hiểu nhau hơn nữa không hở bà? -Tôi cũng đang nghĩ thế, em thân yêu ạ! Abighen thân yêu, nếu em muốn thế, tôi và em sẽ mãi mãi là bầu bạn.

- Em muốn thế vô cùng. Trong chuyến đi này, bà Angiêlic ạ, nếu hận thù và ty tiện trong con người chúng ta mạnh hơn tình thương, chúng ta sẽ vỡ tan như thuỷ tinh, chúng ta sẽ không sao sống sót nổi. Kìa, cô ta đang đột ngột bày tỏ cùng một ý tưởng như Rescator vừa nãy đó thôi: "Chúng ta chỉ là những người đàn ông, những người đàn bà đi trên cùng một con tàu, với những ham muốn, những nuối tiếc, và hy vọng". -Quả là một điều lạ lùng, bà Angiêlic ạ - Abighen tiếp tục nói rất khẽ - thế là bỗng dưng phát hiện ra những tầm vóc khác của cuộc sống. Giống như người ta đột ngột kéo tấm màn sân khấu, và cái cảnh ta tưởng chỉ có vậy, không hề thay đổi đã được trang trí lại và mở rộng ra đến vô cùng. Đấy chính là cái bất ngờ đã xảy đến với em hôm nay, cho đến tận lúc chết em vẫn còn nhớ. Không phải vì những hiểm nguy chúng ta trải qua, mà trước hết, vì những phát hiện em vừa đạt được...Có thể em cần phải tiếp nhận những cái đó để chuẩn bị cho cuộc sống đang chờ đợi chúng ta ở bên kia đại dương... Chúng ta cần phải vặt trụi đi lớp vỏ cũ của mình... Em nghĩ một cách sâu sắc rằng chính là một phép màu nhiệm đã buộc chúng ta phải đáp con tàu này...nói một cách chính xác là con tàu của con người này... Đôi mắt cô ta lấp lánh đến nỗi Angiêlic như không còn nhận ra Abighen. Cô gái La Rôsen mờ nhạt, có vẻ nhẫn nhục như mọi người đôi khi vẫn nói. -Bởi vì cái con người mà bà gọi là một kẻ ngoài vòng pháp luật ấy, bà Angiêlic ạ, em tin chắc rằng ông ấy biết đọc qua cái nhìn của ông ấy những bí ẩn được che giấu kín nhất trong đáy sâu của các con tim. Trong con người ông ấy có cả một thế lực. -Ở Địa trung hải, người ta gọi ông ta là Nhà quỷ thuật! - Angiêlic nói khẽ. Sự hoà nhập của Abighen tạo cho nàng một niềm vui phi lý không cắt nghĩa nổi. Nàng cảm thấy hứng khởi và đầy hứa hẹn. Nàng nghe tiếng các con sóng vỗ mạnh vào vỏ tàu. Sự chuyển động của con tàu làm nàng ngây ngất, và nàng sẽ có thể ở bên cạnh Abighen suốt đêm để tâm sự với cô ta về quá khứ của mình, về Rescator, nếu nỗi lo của người mẹ mà Ônôrin gây ra không trở lại với nàng. -Rõ khổ, Ônôrin lại không chịu ngủ chỉ vì không có hộp châu báu! - Nàng vừa thở dài vừa chỉ con người nhỏ bé vẫn đứng thẳng luôn luôn quay lưng lại, kề bên cạnh nàng, nom như một vị lãnh chúa quyền uy. -Ôi! Em thật có lỗi - Abighen vừa nói vừa đứng dậy. Bây giờ cô gái đã hoàn toàn trở lại bình tĩnh. Cô ta rời bỏ hai mẹ con, để đi tìm một cái gì đó trong bọc hành lý của mình và khi trở lại, mang theo một cái tráp nhỏ bằng gỗ mà Maxian đã làm cho Ônôrin. -Lậy Chúa tôi, Abighen - Angiêlic vừa kêu lên vừa chắp hai bàn tay vào nhau - em còn nghĩ được đến nó cơ à! Em là thiên thần! Em thật tuyệt vời! Này Ônôrin, vỏ sò vỏ ốc của con đây!...


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 414 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (HOÀN)

1 ... 183, 184, 185

[Cổ đại] Yêu nghiệt khuynh thành Minh vương độc sủng - Thụy Tiếu Trụ

1 ... 47, 48, 49

3 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

4 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 157, 158, 159

[Hiện đại] Bà xã anh chỉ thương em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 145, 146, 147

6 • [Cổ đại - Huyền huyễn] Sư phụ Ma Quân đồ đệ Thượng Thần - Tô Nhị Khuyết

1 ... 26, 27, 28

7 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C966

1 ... 137, 138, 139

[Hiện đại] Hoa hồng nhỏ của anh - Song Du

1 ... 17, 18, 19

9 • [Xuyên không - Huyễn huyễn] Ma phi khuynh thế độc sủng nàng - Dạ Ngữ Phàm

1 ... 37, 38, 39

[Xuyên không] Chuyên tâm độc sủng mùa xuân của hạ đường thê - Vũ Sơ Tình

1 ... 35, 36, 37

11 • [Xuyên không Dị giới] Phượng nghịch thiên hạ - Lộ Phi (Phần 1)

1 ... 176, 177, 178

12 • [Hiện đại] Anh nghĩ anh sẽ không thích em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 40, 41, 42

13 • [Hiện đại - Võng du] Cô dâu Hoa Yêu - Mặc Thanh Thành

1 ... 24, 25, 26

14 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C72]

1 ... 27, 28, 29

15 • [Hiện đại] Nhốt yêu - Sắc

1 ... 13, 14, 15

16 • [Hiện đại] Làm thế nào để ngừng nhớ anh - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 20, 21, 22

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

18 • [Xuyên không Dị giới] Phượng nghịch thiên hạ - Lộ Phi (Phần 2)

1 ... 186, 187, 188

19 • [Xuyên không] Cuộc sống nông thôn nhàn rỗi - Kẹo Vitamin C

1 ... 108, 109, 110

20 • [Cổ đại] Kiêu Tế - Quả Mộc Tử

1 ... 52, 53, 54


Thành viên nổi bật 
Ngọc Hân
Ngọc Hân
Puck
Puck
susublue
susublue
suchaclover
suchaclover
THO THO
THO THO
Mavis Clay
Mavis Clay

Shop - Đấu giá: Gwendolynn vừa đặt giá 250 điểm để mua Rùa võ sĩ
Shop - Đấu giá: Gwendolynn vừa đặt giá 689 điểm để mua Dây chuyền đá Peridot
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 995 điểm để mua Mề đay đá Garnet 2
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 248 điểm để mua Hạnh phúc 2
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 376 điểm để mua Phù thủy mặt trăng
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 655 điểm để mua Dây chuyền đá Peridot
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 946 điểm để mua Mề đay đá Garnet 2
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 340 điểm để mua Hòm thư tình
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 900 điểm để mua Mề đay đá Garnet 2
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 622 điểm để mua Dây chuyền đá Peridot
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 759 điểm để mua Mề đay đá Garnet 2
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 721 điểm để mua Mề đay đá Garnet 2
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 357 điểm để mua Phù thủy mặt trăng
Sam Sam: hú cả hồn :v
Độc Bá Thiên: Bà bà tặng thỏ mi cho con ạ
Con iu bà bà nhìu nhìu nhìuuuu lém lém :kiss5:
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 294 điểm để mua Thỏ mi gió
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 481 điểm để mua Mề đay đá Garnet 2
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc nghiệm] Bạn có tò mò nhân cách thứ hai nào đang trú ẩn trong mình?
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 388 điểm để mua Bướm Trắng
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 474 điểm để mua Mashimaro Thanks
Shop - Đấu giá: sun520 vừa đặt giá 249 điểm để mua Thiệp giáng sinh
Shop - Đấu giá: sun520 vừa đặt giá 339 điểm để mua Phù thủy mặt trăng
Shop - Đấu giá: Xiu Ying vừa đặt giá 300 điểm để mua Bánh kem sinh nhật
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 279 điểm để mua Thỏ mi gió
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 264 điểm để mua Thỏ mi gió
Shop - Đấu giá: Phượng Ẩn vừa đặt giá 236 điểm để mua Thiệp giáng sinh
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc nghiệm] Bạn có tò mò nhân cách thứ hai nào đang trú ẩn trong mình?
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 321 điểm để mua Phù thủy mặt trăng
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 304 điểm để mua Phù thủy mặt trăng
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 547 điểm để mua Song Tử Nữ

DiendanLeQuyDon | ddLQD | Phong thu am | studio | YeuCaHat
Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.