Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 107 bài ] 

Ngày em đến - Tĩnh Phi Tuyết

 
Có bài mới 29.04.2017, 10:18
Hình đại diện của thành viên
Thành viên xuất sắc
Thành viên xuất sắc
 
Ngày tham gia: 08.03.2016, 09:44
Bài viết: 7865
Được thanks: 2480 lần
Điểm: 10.15
Có bài mới [Hiện đại] Ngày em đến - Tĩnh Phi Tuyết - Điểm: 10

Ngày em đến


(Muốn sủng ngươi)

Tác giả: Tĩnh Phi Tuyết

Editor: Tũn Còi

Thể loại: Đại thúc loli, siêu sủng nhưng hợp lý, không ngán, HE

Độ dài: 104 chương

Nguồn convert: TTV

Nguồn: https://tuncoi.wordpress.com/ngay-em-den/


Giới thiệu:

Nam chính tàn tật, giàu có. Nữ chính trí tuệ, có tiền. Ấm áp. Đại thúc – loli.

Nhân vật chính: Vệ Cẩm Huyên , Trương Tư Ninh.

Trích đoạn:

“Vệ Cẩm Huyên hôn lên vành tai cô, bàn tay ở bên trong quần áo quấy phá, vuốt ve chỗ này, nhào nặn chỗ kia, nhẹ nhàng xoa bóp, vô cùng mãn nguyện. Khi anh hôn lên môi cô, môi và răng đan xen vào nhau, tay anh bắt đầu không thành thật hướng xuống phía dưới, Trương Tư Ninh nhíu mày, hai chân vặn vẹo muốn tránh bàn tay của anh, Vệ Cẩm Huyên khẽ thì thầm: “Tư Ninh, anh chỉ sờ một chút thôi, trước kia cũng đã chạm qua, em yên tâm, anh không làm gì khác. Em đừng loay hoay được không, đụng vào chân trái của anh.”

Trương Tư Ninh:……

Đợi đến lúc anh cởi bỏ đồ ngủ của cô, chuẩn bị cởi luôn cả quần lót….cho dù Trương Tư Ninh có ngốc cũng biết anh đang muốn làm gì rồi, cô đẩy cái đầu đang nằm trên ngực mình ra, nghiến răng hỏi: “Vệ Cẩm Huyên, anh muốn làm gì?!”

Vệ Cẩm Huyên ngẩng đầu nhìn cô, trong bóng tối đôi mắt lấp lánh lóe tia sáng rực rỡ hơn cả ánh sao trên trời, anh nói: “Anh muốn em.” Vô cùng hào hùng, quang minh chính đại.”

Lảm nhảm của editor:

Nam nữ chính cách nhau 13 tuổi. Nam chính tàn tật, bị tai nạn giao thông mất cẳng chân trái. Nam chính thì chắc chắn cũng là boss lớn rồi, nữ chính cũng là người có tiền, xinh đẹp đáng yêu đặc biệt nhất là vô cùng hiểu chuyện.

Thường khi đọc truyện sủng thì phần lớn thích nam chính nhiều hơn, nhưng truyện này nữ chính không lép vế đâu, đọc xong chắc cũng không ai ghét được nữ chính.

Đặc biệt của truyện này, cái tàn tật của anh không phải là lý do để ngược mà còn là trợ thủ giúp anh thuận lợi lấy luôn được mấy cái “đầu tiên” của con gái nhà người ta.

=== ====== ======

Mình thích những truyện nam nữ chính cách nhau nhiều tuổi, nên cũng đã đọc kha khá.

Nếu “Em ở bên ai đều là khoảng trống trong anh” khiến mình day dứt vì cả Giang Nguyệt và Giang Quân đều là những người từng chịu quá nhiều mất mát nên cách họ lựa chọn là xa rời ước mơ, để giữ vững niềm tin nếu không chạm tới thì nó sẽ mãi hiện hữu. Vì vậy cả hai ngược nhau và ngược luôn mình.

“Trọn kiếp yêu” làm mình ưu tư vì mười lăm năm còn lại của Hoa Thiệu Đình, dù biết rằng ai rồi cũng phải chết, nhưng biết là một chuyện còn chờ đợi nó đến lại là chuyện khác.

“Người ở nơi tịch lặng” vì quá thương nam chính nên mình ấm ức vì sao nữ chính có thể đối xử với nam chính như vậy, nếu là mình thì mình không nỡ đâu. Cứ nhớ đến “Đứa trẻ nhà ta đi đâu rồi” là lại giận nữ chính.

“Tình muộn” đọc truyện này giải trí khá tốt, tác giả viết đọc khá dễ chịu, nhưng phải chi tác giả tiết chế một chút thì sẽ hay hơn rất nhiều. Nam chính không sạch, dù mình không quá quan tâm đến quá khứ sạch hay không, nhưng khi biết mình có tình cảm với đối phương thì bắt buộc phải sạch. Lần đầu tiên của nam nữ chính, mình bị lấn cấn nhất chi tiết này, giá như anh mạnh mẽ theo đuổi nữ chính đến khi cô có tình cảm với anh rồi mới “hành động” thì tuyệt hơn rất nhiều, vì đây là nam nữ chính chứ nếu nữ chính mà yêu người khác thì chuyện anh làm rất “cầm thú” và đáng bị tống vào tù luôn rồi. Vì hai lý do trên mà có thể nhiều bạn sẽ nuốt không được truyện này.


Mục lục

Bấm vào để xem!

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11

Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23

Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35

Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47

Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59

Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71

Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83

Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95

Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương cuối



Đã sửa bởi Cửu Thiên Vũ lúc 22.05.2017, 14:25.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn Cửu Thiên Vũ về bài viết trên: Hothao, Rika Lơ Tơ Mơ
     

Có bài mới 06.05.2017, 16:02
Hình đại diện của thành viên
Thành viên xuất sắc
Thành viên xuất sắc
 
Ngày tham gia: 08.03.2016, 09:44
Bài viết: 7865
Được thanks: 2480 lần
Điểm: 10.15
Có bài mới Re: [Hiện đại] Ngày em đến – Tĩnh Phi Tuyết - Điểm: 11
chương 1

Lần đầu tiên, Vệ Cẩm Huyên nhìn thấy Trương Tư Ninh là ở nghĩa trang. Đó là một ngày mùa đông gió heo hút, từng giọt mưa nhỏ xuống lạnh buốt đến tận xương tủy. Trên bậc thang, một người đi lên, một đi xuống, cứ thế đối mặt, bốn mắt nhìn nhau giây lát, sau đó lướt qua nhau, cũng chẳng lưu lại ấn tượng gì đặc biệt.

Lần thứ hai, họ gặp nhau ở đại sảnh công ty,Vệ Cẩm Huyên được một nhóm cấp dưới vây quanh đi ra khỏi thang máy. Lúc đó, Trương Tư Ninh đang ôm một bó hoa tulip màu đỏ rất lớn từ bên ngoài bước vào, cửa kính tự động từ từ mở ra, hai người lại đối mặt lần nữa. Trương Tư Ninh là một mỹ nhân, một mỹ nhân hiếm gặp, dù là gương mặt hay vóc dáng cao gầy của cô cũng đều vô cùng nổi bật giữa đám đông, cho dù cô chỉ mặc áo lông và quần bò rất giản dị vẫn vô cùng đẹp mắt. Cho nên tuy đã cách mấy ngày, nhưng Vệ Cẩm Huyên vẫn vô thức nhớ đến lần gặp gỡ ngắn ngủi tình cờ trước đó.

Lần thứ ba, họ gặp nhau là ở cửa hàng bán hoa, đó là đêm giáng sinh, màn đêm vừa buông xuống, những ánh đèn rực rỡ sáng lên. Hiếm khi Vệ Cẩm Huyên có được một ngày không tăng ca, anh cho trợ lý đi chơi với bạn gái, còn mình thì bảo lão Trịnh tài xế tìm một cửa hàng bán hoa gần đó. Lão Trịnh nhớ ở khu này có một cửa hàng hoa mới khai trương cách đây không lâu, nên lái xe tới đó.

Cửa hàng bán hoa tên là Flower, biển hiệu chữ trắng trên nền đen, ngắn gọn đơn giản nhưng sang trọng, vô cùng nổi bật. Từ ngoài nhìn xuyên qua hai cánh cửa thủy tinh lớn của tiệm, có thể nhìn thấy cây cối xanh um tươi tốt, muôn hoa khoe sắc ở bên trong.

“Vệ tiên sinh, cần mua hoa gì?”, lão Trịnh chuẩn bị bước xuống xe, ba năm trước Vệ Cẩm Huyên bị tai nạn xe cộ, phải cắt bỏ cẳng chân trái, tuy rằng có sử dụng chân giả nhưng cũng không thể so sánh với đôi chân nguyên vẹn như trước kia được, phải luôn chống gậy khi đi đường. Cho nên thông thường những lúc cần phải mua đồ đạc gì đó như lúc này đều do lão Trịnh hoặc trợ lý làm thay. Nhưng lần này, Vệ Cẩm Huyên lại lên tiếng ngăn cản: “Không cần, tôi sẽ tự đi, chú ở lại trong xe đi.” Nói xong, cũng không đợi lão Trịnh phản ứng, đã đẩy cửa chống gậy bước xuống. Để lại lão Trịnh cũng vừa xuống xe theo, đứng yên một chỗ, tiến không được lùi cũng không xong, muốn đi cùng nhưng lại sợ ông chủ không vừa ý, vô cùng băn khoăn rối rắm.

Theo một chuỗi tiếng chuông đinh đong trong trẻo, Vệ Cẩm Huyên bước vào cửa hàng hoa. Theo thói quen, anh quan sát một vòng xung quanh, cửa hàng này khoảng từ một đến hai trăm mét vuông, khó tính chính xác được, trang trí không tệ, rất chú ý cách trưng bày hoa cỏ và cây cảnh, không hề lộn xộn như những cửa hàng hoa bình thường khác mà ngược lại còn tỏa ra vẻ đẹp giản dị ấm áp. Nhưng trong cửa hàng lại không có ai, Vệ Cẩm Huyên nhíu mày, anh không thích việc vào cửa hàng nhưng lại không thấy nhân viên bán hàng đâu, đang định rời đi, thì nghe thấy tiếng chuông vang lên phía sau, có người đẩy cửa bước vào: “Thật ngại quá, đã để anh đợi lâu”. Giọng nói mềm mại lộ ra sự dịu dàng, rất êm tai. Vệ Cẩm Huyên xoay người lại, sau khi nhìn rõ người trước mặt thì khá kinh ngạc, thật là trùng hợp mà.

Có thể thấy đối phương cũng đã nhận ra anh, đôi mắt đen to tròn xinh đẹp nhìn anh, sự kinh ngạc hiện lên gương mặt xinh xắn tinh xảo: “Xin chào”. Cô lại lên tiếng, tay phải nhẹ nhàng đưa lên vén mấy sợi tóc mai ra sau vành tai, dáng người lịch sự tao nhã đứng đó, tự nhiên mà hào phóng: “Trước đây, chúng ta đã gặp nhau hai lần”. Nói xong, cô nở nụ cười dịu dàng, ấm áp như gió xuân tháng tư của Giang Nam, rất dễ khiến người ta có cảm tình.

Trong vòng mười ngày mà vô tình gặp nhau ba lần, không thể nói là không có duyên được. Vệ Cẩm Huyên không khỏi cong môi khẽ mỉm cười, nụ cười kín đáo nhưng cũng khiến khuôn mặt anh tuấn lạnh lùng trở nên mềm mại hơn.

“Anh vội lắm ạ?” Cô lại hỏi. Nhận được đáp án phủ định, Trương Tư Ninh liền chỉ vào khu vực nho nhỏ chuyên dùng để tiếp khách ở phía bên kia, hơi ngại ngùng nói: “Anh có thể qua đó ngồi một chút không? Tôi muốn thay quần áo, anh xem, đều bị ướt cả rồi”. Nói xong, cô nhấc chân lên cho anh xem. Lúc này, Vệ Cẩm Huyên mới chú ý đến cô đang vô cùng chật vật, không chỉ quần, ngay cả áo lông màu trắng cũng ướt quá nữa, cả tóc cũng ướt, không biết trước đó cô vừa đi làm gì. Trong trường hợp thế này, là một người đàn ông phong độ, dĩ nhiên Vệ Cẩm Huyên chỉ có thể gật đầu đồng ý. Đợi anh vững vàng chống gậy đi đến ghế ngồi xuống xong, Trương Tư Ninh cũng không vội đi thay quần áo, mà hỏi anh muốn uống gì? Theo biểu cảm trên gương mặt cô, anh hoàn toàn không nhìn thấy sự tò mò nghiên cứu của cô về một người đi đứng bất tiện, cứ như anh chỉ là một vị khách vô cùng bình thường như những người khách khác mà thôi.

“Có trà xanh, hồng trà, cà phê, trà sữa, à, còn có cả nước lọc!”

Vệ Cẩm Huyên nói hồng trà, Trương Tư Ninh gật gật đầu, bảo anh chờ, sau đó mới xoay người đi vào sâu phía bên trong cửa hàng, thì ra phía sau chậu chuối tây cành lá sum suê còn có một cánh cửa nhỏ.

Không khí trong cửa hàng vô cùng ấm áp, tuy Vệ Cẩm Huyên chỉ mặc áo sơ mi mỏng và âu phục cũng không cảm thấy lạnh. Khoảng mười lăm phút sau, Trương Tư Ninh bưng khay bước ra, cô đã thay một chiếc áo len trắng rộng rãi, phía trước có in hình mèo Garfield rất lớn, bên dưới là chiếc váy xòe màu đỏ hạt điều, mái tóc đen dài buông xõa sau lưng, tóc mái được kẹp gọn lại bằng chiếc kẹp nhỏ màu hồng phấn rất xứng với ngũ quan xinh xắn khéo léo khiến cô chỉ như học sinh trung học mới mười sáu mười bảy tuổi.

Trương Tư Ninh đặt cái cốc tròn màu trắng trước mặt Cẩm Vệ Huyên rồi giải thích: “Thật ngại quá, để anh đợi lâu như vậy”, sau đó hỏi: “Anh muốn mua hoa gì?” Vệ Cẩm Huyên chỉ vào một đám hoa màu tím trước cửa sổ thủy tinh hỏi: “Đó là diên vĩ?” Trương Tư Ninh nhìn theo ngón tay anh, gật đầu: “Đúng ạ, là diên vĩ”.

“Vậy lấy diên vĩ đi, phiền cô bó đẹp một chút.”

“Là để tặng người khác ạ?” Trương Tư Ninh vừa hỏi vừa đi qua, rút mấy cành hoa trong bình lớn ra đem tới cho Vệ Cẩm Huyên xem: “Anh thấy mấy cành này có được không? Thêm hai cành bách hợp phía trên, bó chung với hoa baby cũng rất đẹp”.

Vệ Cẩm Huyên đồng ý, Trương Tư Ninh lại đi lấy giấy gói hoa cho anh chọn, cuối cùng chọn loại nền trắng có sọc đỏ, đợi bó hoa xong cũng mất hơn mười phút, lúc tính tiền, Trương Tư Ninh nói cửa hàng mới khai trương nên tất cả khách mua hàng đều được giảm giá, còn nói: “Để tôi làm thẻ hội viên cho anh, sau này có thể tích lũy để hưởng ưu đãi.” Vệ Cẩm Huyên cũng không để ý đến mấy thứ đó, xua tay nói không cần, rồi cầm tiền lẻ thối lại định rời đi, Trương Tư Ninh gọi anh lại, đưa một tờ danh thiếp ra: “Sau này, nếu cần anh có thể gọi điện thoại, cửa hàng sẽ giao hoa đến tận nơi, hân hạnh được phục vụ, cảm ơn anh đã mua hoa”. Vệ Cẩm Huyên cúi đầu nhìn tấm danh thiếp sặc sỡ đầy sắc màu đẹp mắt, cuối cùng lịch sự đưa tay nhận lấy.

Đợi anh đi rồi, Trương Tư Ninh không nhịn được le lưỡi, nói ra bốn từ ‘Cao ngạo, lạnh lùng’.

Sau Giáng sinh, rất nhanh đã đến tết dương lịch, qua tết dương lịch, việc buôn bán của cửa hàng dần dần đi vào quỹ đạo. Trương Tư Ninh tuyển thêm hai nhân viên phụ việc, một là thiếu nữ tên Trần Bình Bình năm nay vừa tròn hai mươi tuổi, bình thường sẽ chịu trách nhiệm trông coi cửa tiệm, chỉnh sửa cắt cành và tưới nước cho cây cối hoa cỏ, một cậu bé khác tên là Hứa Dương, còn chưa đến mười chín tuổi, chủ yếu phụ trách việc chạy giao hoa. Cả hai đều là người ngoại tỉnh, thử việc hai tuần, trước mắt cô thấy họ đều là người đàng hoàng, làm đúng trách nhiệm.

————-

Kim Giai Di ngồi trên ghế salon của khu tiếp khách tán gẫu với Trương Tử Ninh, thỉnh thoảng liếc mắt nhìn Trần Bình Bình một cái, nhỏ giọng thì thầm: “Haizz, tớ nói này, bình thường thu tiền hay gì đó cậu đừng cho cô ấy nhúng tay vào, trước hết hãy quan sát một vài tháng rồi tính tiếp, đúng rồi, cậu đã lấy bản sao chứng minh thư của họ chưa?”

Trương Tư Ninh liếc cô nàng một cái: “Tớ hiểu mà, cửa hàng cũng có camera theo dõi, không sao đâu.” Thấy Kim Giai Di còn muốn nói tiếp, liền xua tay đổi đề tài: “Đúng rồi, không phải hôm qua cậu đi phỏng vấn sao, thế nào rồi?”

“Haizz, đừng nói nữa!” Vừa nhắc đến chuyện phỏng vấn ngày hôm qua, Kim Giai Di không còn tâm trạng đâu mà nghi ngờ nhân viên mới của cửa hàng, cô nàng nằm úp sấp xuống tay vịn ghế sofa, than thở: “Đi tham gia phỏng vấn vị trí thư ký, FML, cậu không thấy chứ hơn mười người tranh giành vị trí này với tớ, lần phỏng vấn này chắc không tới đâu rồi!” Tính ra năng lực của cô cũng đâu có kém cỏi, sao không ai tinh mắt nhận ra viên ngọc quý vậy chứ!

(*FML: Viết tắt của “F*ck My Life”, nếu để nguyên thì đây là câu chửi thề khá bất lịch sự.)

Tâm trạng không tốt lại nhìn thấy khuôn mặt xinh đẹp lúc ẩn lúc hiện trước mắt, Kim Giai Di ghen tị, bàn tay ngứa ngáy không chịu nổi, giơ lên chọc chọc vào mặt Trương Tư Ninh: “Khuôn mặt này của cậu mà chuyển sang cho tớ thì tốt quá, đừng nói là thư ký, cho dù là trợ lý  tổng giám đốc cũng chỉ mất một phút là xong ngay!”

Hiển nhiên đây cũng không phải là lần đầu tiên bạn thân của cô nói ra suy nghĩ này, Trương Tư Ninh vô cùng bình tĩnh kéo bàn tay trên mặt mình xuống: “Vậy sau này cậu có tính toán gì không? Nếu không thì nghe lời người nhà, tiếp tục thi công chức đi.”

Kim Giai Di vừa nghe thấy như vậy mất hứng: “Cậu có phải là bạn thân của tớ không vậy?” Nói xong liền ngồi dậy khỏi ghế sofa, chỉ vô trán Trương Tử Ninh vẻ mặt tức giận: “Cậu là gian tế ba mẹ tớ sai đến phải không! Cái vụ thi công chức đó chỉ nghĩ thôi cũng không muốn nghĩ đến, tớ không bao giờ thi cái trò đó nữa! Ba năm đó, FML, ba năm thanh xuân của tớ mất đi vì nó đó! Đừng nói đơm hoa kết trái, ngay cả cọng cỏ cũng không thấy!”

Kim Giai Di là người địa phương, là con gái một trong nhà, ba mẹ đều là giáo viên trung học, phần lớn người thân đều làm trong ngành giáo dục, xét theo hoàn cảnh gia đình như vậy mà nói cô gái này dù không đạt đến mức thủ khoa thì cũng không thể nào quá kém cõi được. Đáng tiếc, cuộc đời luôn có những bước chuyển ngoặt như thế, từ nhỏ Kim Giai Di luôn cách danh hiệu học sinh giỏi một khoảng khá xa. Năm đó khi thi vào đại học, đã phải liều sống liều chết ôn tập lại nhờ được cộng thêm điểm ưu tiên dân tộc thiểu số mới miễn cưỡng đậu vào một trường đại học xem như không tệ trong thành phố này. Kim Giai Di học chuyên ngành văn học Trung quốc, nhưng sau khi tốt nghiệp thì sống chết không muốn tiếp tục học lên nghiên cứu sinh, người nhà không còn cách nào khác với cô nàng, đành phải đưa ra điều kiện, không học lên nghiên cứu sinh cũng được nhưng công việc phải nghe theo sự sắp xếp của người nhà. Sau đó họ đưa ra cho cô hai con đường, hoặc là làm giáo viên thì đi thi chứng chỉ sư phạm, hoặc là thi công chức nhà nước. Đối với phụ nữ mà nói thì đó là hai lựa chọn không tệ. Nhà Kim Giai Di có rất nhiều người làm giáo viên, nên cô nàng không muốn đi theo con đường mòn đó, rút kinh nghiệm xương máu, cô nàng quyết định đi thi công chức nhà nước, sau đó….chính là ba năm thê thảm, năm nay sau khi thi rớt lần nữa, cô nàng sống chết không muốn tiếp tục thi nữa, càng không nói đến việc thi lấy chứng chỉ sư phạm, mặc kệ người nhà dụ dỗ cưỡng ép kiểu gì cũng không được, chỉ muốn đi tìm việc làm.

Nhưng tìm việc cũng không dễ dàng gì. Trước hết, cô nàng không có kinh nghiệm làm việc, thứ hai chỉ tốt nghiệp một trường đại học bình thường, thứ ba ngoại hình cũng không xuất sắc, nhưng tầm mắt lại quá cao, hoàn toàn không thèm để ý mấy công ty cỡ vừa và nhỏ, nên lãng phí mấy tháng trời vẫn không tìm được công việc thích hợp. Cô nàng thật sự muốn được như Trương Tư Ninh, tự mình mở cửa hàng buôn bán, tiếc là điều kiện gia đình không được như vậy, ba mẹ không ủng hộ, hiện tại từ ăn mặc đến đi lại cô nàng đều phải dựa vào gia đình, tiền gửi ngân hàng cũng không có, vì vậy chỉ có thể nhìn cửa hàng bán hoa của Trương Tư Ninh chảy nước miếng hâm mộ mà thôi.

Trương Tư Ninh thật sự không còn gì để nói với bạn thân của mình, cô và Kim Giai Di là bạn cùng trường đại học, nhưng khác chuyên ngành, cô học chuyên Anh, lúc trước khi nhận phòng ký túc xá, đúng lúc phòng của các cô còn một giường trống, mà trùng hợp khoa của Trương Giai Di lại dư ra một mình cô ấy, thế là hợp tình hợp lý dọn tới làm bạn cùng phòng. Bốn năm ở chung, tính cách hai bên cũng không quá khó chịu, nên hiển nhiên có thể phát triển một tình bạn tốt đẹp.

Vừa định khuyên nhủ thêm vài câu, thì tiếng chuông điện thoại bàn trong tiệm vang lên, Trần Bình Bình để bình phun nước xuống đi tới nghe điện thoại, vừa nói mấy câu liền gọi Trương Tư Ninh: “Chị Trương Tư Ninh, có người tìm chị”. Trương Tư Ninh đi qua nhận điện thoại, thì ra là khách quen muốn đặt hàng tiếp. Trương Tư Ninh quen thuộc trò chuyện vài câu với đối phương, sau đó hỏi: “Vẫn như cũ ạ?” Nhận được câu trả lời khẳng định, liền mỉm cười nói được, sau đó cúp máy.

Kim Giai Di cũng đi theo tới, thấy cô cúp điện thoại liền tò mò hỏi: “Như cũ cái gì? Muốn cậu đưa hoa tới hả?”

“Uhm, là khách quen, cô ấy rất thích hoa tuplip trong tiệm, thường xuyên đặt một bó lớn giao sang đó.” Trương Tư Ninh bảo Trần Bình Bình đi chọn hai mươi cành tulip, còn mình lấy áo khoác mặc vào. Kim Giai Di lại hỏi: “Cậu tự đi đưa sao?” Cô nàng chỉ vào Hứa Dương đang đứng lau cửa kính bên ngoài: “Cậu ta không rảnh sao mà cậu phải tự đi?” Tính tình Kim Giai Di rất thẳng thắn, miệng cũng chua ngoa, Trương Tư Ninh sợ cô nàng nói chuyện khó nghe khiến Trần Bình Bình và Hứa Dương khó xử, liền vội vàng giải thích: “Đây là khách quen, tớ vẫn thường đi đưa hoa, cậu không thấy người ta gọi điện thoại đến là trực tiếp tìm tớ luôn sao? Tiểu Hứa đi đưa không thích hợp. Cậu ở đây chờ một lát, tớ chỉ đi đến tòa nhà Bác Lãng ở gầy đây thôi, nhiều lắm cũng chỉ mất hai mươi phút, trưa nay tớ mời cậu đi ăn”.

“Đợi đã!” Trương Tư Ninh đang định đẩy cửa, Kim Giai Di đã giữ chặt cánh tay cô lại: “Cậu nói đưa hoa đến Bác Lãng hả? Là Bác Lãng nằm trên đường Trung Hưng sao?”

Trương Tư Ninh nói “Đúng vậy, sao thế?”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Cửu Thiên Vũ về bài viết trên: HNRTV
     
Có bài mới 06.05.2017, 16:04
Hình đại diện của thành viên
Thành viên xuất sắc
Thành viên xuất sắc
 
Ngày tham gia: 08.03.2016, 09:44
Bài viết: 7865
Được thanks: 2480 lần
Điểm: 10.15
Có bài mới Re: [Hiện đại] Ngày em đến – Tĩnh Phi Tuyết - Điểm: 11
chương 2

Kim Giai Di nghe xong cười hì hì, trên gương mặt màu mật ong ngọt ngào hiện lên chút tinh quái, cô nàng xoa xoa tay nói “Không phải ngày mai tớ còn có buổi phỏng vấn sao, chính là ở Bác Lãng. Vốn định chiều nay đến đó nghiên cứu địa hình trước, à, mà khách hàng kia của cậu làm công việc gì ở Bác Lãng thế? Có thể giới thiệu cho tớ không? Dù sao cô nàng cảm thấy, người có thể bỏ tiền ra mua hoa còn yêu cầu giao đến tận công ty, chuyện phóng khoáng như vậy thì không thể nào nhân viên bình thường làm được.

Bác Lãng là một tập đoàn đa quốc gia, là một doanh nghiệp có quy mô rất lớn, cả tòa nhà đều là trụ sở công ty, vô cùng khoa trương. Trước đó, Kim Giai Di đã cố ý lên mạng tra tư liệu về công ty này, bối cảnh lớn như vậy, rất hợp với ý muốn của cô nàng. Nhưng Bác Lãng có tiếng là rất khó xin vào được,cơ hội phỏng vấn lần này có được cũng là nhờ anh họ ở cục công thương xin giúp, Kim Giai Di biết khả năng của mình nên cũng không hy vọng nhiều lắm vào chức vụ này, nhưng cứ thế bỏ qua cơ hội thì cô nàng không cam lòng, nên lúc này vừa nghe bạn thân nói khách hàng làm ở Bác Lãng thì mắt liền lóe sáng! Dù sao tục ngữ đã nói, có người quen thì việc gì cũng dễ xử lý, cho dù chỉ là khách hàng của bạn thân cũng là tài nguyên đó.



Trương Tư Ninh vừa nghe qua đã lập tức hiểu được suy nghĩ của Kim Giai Di, cô lắc đầu dội nước lạnh, “Người ta làm ở bộ phận dịch vụ khách hàng, không liên quan đến phòng nhân sự, cậu đừng nghĩ nữa, vả lại tớ với người ta vốn chẳng quen thân, chỉ là quan hệ mua bán mà thôi.”

Kim Giai Di vẫn chưa từ bỏ ý định “Chỉ thử một chút thôi, năn nỉ đó, tớ thật sự rất muốn vào Bác Lãng mà ah ah. Giọng điệu kéo dài vô cùng tha thiết.

Trương Tư Ninh nhìn cô nàng đùa giỡn như vậy thực bất đắc dĩ, cảm thấy suy nghĩ của bạn thân mình quá mức kỳ lạ, bèn mỉm cười vỗ cô nàng một cái nhưng kiên trì “Giai Giai, không được đâu, chuyện này không thích hợp.”

Kim Giai Di trừng mắt nhìn cô “Chỉ thử thôi!” Trong mắt cô nàng đây là một chuyện rất đơn giản, cũng chẳng làm hại gì đến ai. Có được hay không thì cũng phải thử mới biết, bộ phận dịch vụ khách hàng hay bộ phận nhân sự thì sao chứ, dù gì cũng ở trong một công ty, cô không hiểu tại sao bạn thân của mình cứ từ chối mãi như thế.

Mặc dù bình thường tính tình Trương Tư Ninh rất tốt, nhưng có một số chuyện cô vô cùng cố chấp. Giới thiệu bạn mình với người có thể giúp đỡ cô ấy, nhìn qua là chuyện rất đơn giản, dù sao bạn bè vẫn quan trọng hơn khách hàng, nhưng Trương Tư Ninh cảm thấy, nếu đã mở cửa kinh doanh thì phải có nguyên tắc, chỉ dựa vào quan hệ của mình và khách hàng mà vọng tưởng người ta sẽ giúp đỡ bạn bè của mình, điều này thật quá đáng, lại nói người ta dựa vào cái gì để giúp mình chứ, không quen không biết, chỉ khiến người ta khó chịu.

Cho nên Trương Tư Ninh cũng không nói thêm gì, chỉ nhìn Kim Giai Di mỉm cười, cười đến dịu dàng bao dung, có một loại khí chất làm người ta vô thức bình tĩnh lại, sau đó mềm lòng chột dạ, cuối cùng phải nhượng bộ, muốn giận cũng không giận nổi. Yên lặng, giằng co, cuối cùng Kim Giai Di thất bại khoát tay, “Thôi quên đi, chị đây sẽ tự dựa vào chính sức mình”. Mỹ nhân cười, lực sát thương đúng là không thể coi thường được, thiện tại thiện tai.

Trương Tư Ninh thấy vẻ mặt bạn mình không vui, suy nghĩ một chút rồi nói, “Hay là khi đi đưa hoa cậu đi chung với tớ, đến nơi cậu đứng phía dưới chờ, tớ cũng coi như quen thuộc với Miểu Miểu ở quầy lễ tân, cậu có thể tán gẫu với cô ấy, xem có thể có tin tức hữu ích gì không”.

Tuy rằng không được ăn thịt, nhưng có chút canh cũng xem như an ủi. Cuối cùng trái tim nhỏ bé đang bị tổn thương của Trương Giai Di cũng được vỗ về, lẩm bẩm đi theo Trương Tư Ninh ra ngoài.

Tòa nhà Bác Lãng có hai mươi bốn tầng, toàn bộ đều thuộc về tập đoàn Bác Lãng. Trương Tư Ninh đã đến nơi này rất nhiều lần, bảo vệ ở đây và quầy lễ tân đều biết cô, cho nên không cần đăng ký cũng có thể đi vào. Đợi Kim Giai Di đăng ký xong, nhận lại chứng minh nhân dân, Trương Tư Ninh đã chào hỏi Miểu Miểu xong. Miểu Miểu là sinh viên đại học mới tốt nghiệp năm ngoái, là một cô gái xinh đẹp, tính tình cũng tốt, rất nhiệt tình, nghe xong lời nhờ vả của Trương Tư Ninh thì đồng ý không chút nghĩ ngợi, sau đó thúc giục Trương Tư Ninh mau đi đưa hoa, còn nói quản lý Tôn chắc sắp phải vào họp rồi.

Vị khách quen này của Trương Tư Ninh là một phụ nữ họ Tôn hơn bốn mươi tuổi, quản lý bộ phận chăm sóc khách hàng. Từ thang máy bước ra, Trương Tư Ninh theo lối đi quen thuộc đến phòng làm việc của quản lý Tôn, sau khi chào hỏi trợ lý tiểu Trương ở ngoài văn phòng xong cô mới gõ cửa, nhận được lời mời từ bên trong, cô đẩy cửa bước vào.

Tôn Phương đang nói chuyện điện thoại, sắc mặt có vẻ không tốt lắm, giọng điệu hoàn toàn không có sự thoải mái và dễ chịu như khi gọi đến đặt hoa ở cửa hàng. Cô ấy ra hiệu bảo Trương Tư Ninh đặt hoa lên bàn, sau đó chỉ vào tiền ở trên bàn rồi khoát khoát tay, ý tứ rất rõ ràng. Trương Tư Ninh mỉm cười với cô ấy một cái, hoàn toàn nghe theo, sau đó cầm tiền nhẹ nhàng bước ra ngoài.

Trên đường về, vẻ mặt Kim Giai Di vô cùng hưng phấn, chia sẻ tinh tức tình báo với Trương Tư Ninh, “Cậu có biết tổng giám đốc của Bác Lãng là ai không?”

Trương Tử Ninh nói biết chứ “Là Vệ Cẩm Huyên đúng không.” Chỗ này là CBD (Central Business District), tập trung rất nhiều thành phần tri thức tinh anh, tuy cửa hàng bán hoa mới mở kinh doanh không lâu, nhưng đại danh của Vệ Cẩm Huyên cũng thường được nghe mọi người nhắc đến, tổng kết lại chính là người đứng đầu của những kẻ đứng đầu.

“Vậy cậu có biết hiện giờ anh ta đang độc thân không?”

“Là đã ly dị.” Trương Tư Ninh sửa lại cho đúng, “Tớ nghe nói vợ trước của anh ta là người Pháp.”

Kim Giai Di trợn mắt, “Ly dị chính là độc thân.” Còn nói, “Vừa nãy, Miểu Miểu nói cho tớ biết, ba năm trước Vệ Cẩm Huyên bị tai nạn xe cộ phải cưa mất một chân, cho nên ở trong công ty cấm sử dụng những từ như tàn tật, người què… sau này nếu tớ đi làm ở đó thì phải hết sức chú ý điểm này.”

“Vậy cậu có hỏi được chuyện tuyển dụng không?” Trương Tư Ninh càng quan tâm việc chính hơn. Về nhân vật nổi tiếng Vệ Cẩm Huyên này thì thật sự cách cuộc sống của cô quá xa.

Kim Giai Di giơ tay kéo mũ áo khoác lên trùm lên đầu để chắn gió rồi mới chà xát cánh tay trả lời “Còn phải hỏi sao, cũng không nhìn xem tớ là ai, chị đây vô cùng có lòng tin vào ngày mai!” Thật ra cô nàng chỉ hỏi được mấy chuyện linh tinh từ chỗ Miểu Miểu, hơn nữa còn toàn là chuyện về Vệ Cẩm Huyên, còn phía bên nhân sự thì…Miểu Miểu cũng không biết được nhiều, nhưng mà dù sao biết thêm được nhiều chuyện ngoài lề hay ho về tầng lớp cao cấp của Bác Lãng cũng xem như không uổng công đi một chuyến.

Lúc này đã hơn mười một giờ, hai người quyết định không quay lại tiệm mà trực tiếp vào một quán món cay Tứ Xuyên trên đường Trung Hưng để giải quyết bữa trưa, vì Trương Tư Ninh mời khách nên Kim Giai Di gọi món không chút khách khí, mãi đến khi gọi một lèo bảy tám món thịt xong mới ý tứ gọi một phần canh bắp coi như có món rau cải…

“Đúng rồi, Tiền Thiệu về nước rồi đó, hôm kia Vương Chân Chân gọi điện thoại nói cho tớ biết,” vừa nói vừa phun phèo một cái, “Cô nàng đó cả nửa năm chẳng thèm gọi điện cho tớ một lần,” còn nói “Cô ấy có hỏi thăm cậu đó, nói là cuối năm nay tính tổ chức một buổi họp lớp, đã lâu rồi mọi người không gặp nhau nên muốn tụ họp một lần. Tư Tư, chuyện cậu trở về đây, tớ có thể nói cho cô ấy biết không?” Vì lúc trước Trương Tư Ninh dặn dò tạm thời đừng nói cho ai biết việc cô trở lại nên Kim Giai Di vẫn không nói với người khác.

Nghe thấy tên Tiền Thiệu, Trương Tư Ninh liền cảm thấy không thoải mái, cô bị ám ảnh với cái tên này.

Tiền Thiệu và Trương Tư Ninh là bạn cùng khóa ở trường đại học, hắn học Tài chính, cũng là người địa phương, gia thế tốt, đẹp trai đa tài, lại là sinh viên nòng cốt, khi đó có thể nói hắn là nhân vật nổi tiếng trong trường. Hắn rất thích Trương Tư Ninh, từ lần gặp gỡ tình cờ ở năm hai cho đến tận cái đêm tốt nghiệp đại học, chuẩn bị xuất ngoại hắn vẫn dốc sức theo đuổi cô, đáng tiếc Trương Tư Ninh không có cảm giác với hắn. Nhưng người này quá mức tự tin đến cố chấp, càng không thể có càng muốn chiếm bằng được, dù cô từ chối thế nào cũng không để vào tai. Vì chuyện này, khi đó Trương Tư Ninh bị không ít người nói xấu, nói cô giả vờ ra vẻ, cố ý đùa giỡn tình cảm của người khác. Thời gian Tiền Thiệu theo đuổi càng lâu thì thanh danh của Trương Tư Ninh càng tệ, điều này khiến Trương Tư Ninh càng thêm phản cảm với Tiền Thiệu, sau đó biết Tiền Thiệu bị người nhà tống ra nước ngoài, Trương Tư Ninh gần như muốn mở tiệc ăn mừng luôn!

Bây giờ nghe nói hắn đã trở lại, Trương Tư Ninh liền cảm thấy ngứa ngáy khó chịu, cô vẫn tin chắc rằng tâm lý Tiền Thiệu này có vấn đề! Cho nên khi nghe Vương Chân Chân từng ở cùng phòng với cô muốn tổ chức họp mặt bạn học thì lập tức lắc đầu nói với Kim Giai Di “Đừng nói cho cô ấy biết, tớ cũng không muốn gặp tên kia!”

Kim Giai Di thấy vẻ mặt hoảng sợ của cô, cảm thấy vui sướng khi người gặp họa, “Người ta hay nói liệt nữ sợ triền lang, cậu nói xem vì sao cậu lại ghét Tiền công tử thế? Tớ nghe Vương Chân Chân nói Tiền Thiệu vừa quay về đã hỏi thăm cậu đấy.” Vừa nói vừa thở dài, “Nhưng mà lúc trước tên này hại cậu cũng không ít, năm ngoái tớ còn nghe người ta nói hắn có bạn gái, nhưng Vương Chân Chân lại bảo hắn đang độc thân, chắc là đồn nhảm vậy thôi.”

Trương Tư Ninh chẳng chút hứng thú nào đối với chuyện này, chỉ dặn Kim Giai Di trăm ngàn lần đừng có ‘bán đứng’ cô, cô thật sự sợ cái loại mặt dày hơn tường thành, lại cố chấp đến mức khiến người ta muốn hộc máu như Tiền Thiệu. Kim Giai Di trợn mắt liếc cô một cái, tiếp tục kích thích, “Thật ra tớ cảm thấy cậu và hắn cũng có duyên đấy chứ, cậu xem, cậu vừa quay lại mấy tháng hắn cũng quay về theo, đây đúng là duyên phận mà!”

Sau khi tốt nghiệp đại học, Trương Tư Ninh liền trở về quê, cô là người miền Nam, nhưng lại đến tận thành phố Vũ Lăng ở phương bắc học đại học. Ba năm gần đây, ngoài bạn thân Kim Giai Di thỉnh thoảng vẫn còn liên lạc thì những người khác hầu như không có tin tức gì của cô. Kim Giai Di cũng không biết nhiều về hoàn cảnh nhà Trương Tư Ninh, chỉ biết cha mẹ cô đều làm kinh doanh, điều kiện kinh tế của gia đình không tệ, quần áo mặc hàng ngày không phải loại rẻ tiền mà chi tiêu cũng hào phóng, còn những thứ khác đều không biết, từ lúc cô lên đại học cũng chưa từng thấy cha mẹ hay người thân nào ghé thăm.

Hơn nữa Trương Tư Ninh quay lại đây rất bất ngờ, trước đó chưa từng nghe cô nhắc đến, cứ thế mua nhà, mở cửa hàng hoa, dáng vẻ từ nay về sau sẽ định cư ở đây khiến Kim Giai Di cảm thấy chắc chắn là đã có chuyện xảy ra, nếu không đã rời khỏi Vũ Lăng ba năm, gia đình lại ở phía nam, cô đến phương Bắc quả thật là chuyện không hợp với lẽ thường. Nhưng mặc dù khi còn đi học quan hệ của hai người rất tốt, sau khi tốt nghiệp cũng không cắt đứt liên hệ nhưng vẫn chưa đến mức có thể nói với nhau tất cả mọi chuyện, cho nên dù rất tò mò, nhưng Kim Giai Di cũng không cố đào bới tìm hiểu, Trương Tư Ninh nói cái gì thì cô chỉ biết vậy.

Ăn cơm xong Kim Giai Di phải về trước để chuẩn bị cho buổi phỏng vấn ngày mai, trước khi đi vẫn không quên bốc lột cô thêm một phần vịt nướng đóng gói mang về, bảo là để hiếu kính cha mẹ. Về đến tiệm, Trần Bình Bình nói vừa rồi có người gọi điện đặt hoa, Hứa Dương đã lấy xe đạp điện đi đưa. Xe đạp điện là xe Trương Tư Ninh mua chuyên dùng để đưa hoa cho thuận tiện và tiết kiệm thời gian. Trương Tư Ninh gật đầu nói đã biết, hỏi Trần Bình Bình ăn cơm chưa, Trần Bình Bình hơi xấu hổ nói vẫn chưa. Trương Tư Ninh bảo cô ấy đi ăn cơm trước. Phía bên trái cách cửa hàng bán hoa khoảng một trăm mét, có một cửa hàng thức ăn nhanh, vừa rẻ lại vừa tiện, mấy ngày nay Trần Bình Bình và Hứa Dương đều tới đó ăn cơm. Mỗi tháng, Trương Tư Ninh trả thêm cho hai người ba trăm đồng tiền cơm.

Buổi chiều, việc kinh doanh của tiệm không tệ, có thể nói Trương Tư Ninh khá tinh mắt, có lẽ vì CDB là khu trung tâm thương mại, hơi thở cuộc sống quá nhạt nhòa, cho nên quanh đây cũng chỉ có lác đác một hai tiệm bán hoa, mặt tiền cửa hàng nhỏ không có gì đặc sắc rất khó nhận ra, khác hẳn với mặt tiền cửa hàng được trang trí vô cùng rộng rãi của Trương Tư Ninh, vừa nhìn đã thích. Việc này cũng giống như sự khác biệt giữa tiệm làm tóc nhỏ và salon làm tóc lớn ở trung tâm vậy, thật ra đều là làm tóc, không phải cứ tiệm nhỏ thì sẽ sử dụng thuốc dỏm hay kỹ thuật không tốt, cũng chẳng phải tiệm lớn thì mọi thứ đều tốt. Nhưng khi người ta làm tóc ở tiệm lớn mà hết bảy tám trămg đồng chẳng thấy xót, nhiều khi lại còn thấy rẻ, nhưng nếu làm ở tiệm nhỏ mà tính giá đó không khéo sẽ hô ầm lên là lừa đảo. Giống như vậy, tuy rằng hoa ở cửa hàng Trương Tư Ninh có đắt hơn so với các nơi khác một chút, nhưng khách hàng vẫn từ từ tăng lên.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn Cửu Thiên Vũ về bài viết trên: HNRTV, hh09
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 107 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: lanhhuyenbang, Lương Hạ Băng, nnthuyen.kh, ttatuyet, y229917 và 485 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại Thanh mai trúc mã] Đều Tại Vầng Trăng Gây Họa - 11 Giờ Phải Ngủ

1 ... 40, 41, 42

2 • [Hiện đại] Làm thế nào để không nhớ hắn - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 27, 28, 29

3 • [Hiện đại] Xin chào Chu tiên sinh! Dạ Mạn

1 ... 26, 27, 28

4 • [Xuyên không] Hỉ doanh môn - Ý Thiên Trọng

1 ... 105, 106, 107

5 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 37, 38, 39

6 • [Xuyên không] Vương phi thần trộm Hưu phu lúc động phòng! - Thủy Mặc Thanh Yên

1 ... 82, 83, 84

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 138, 139, 140

8 • [Hiện đại] Bó tay chịu trói - Thiên Thần Di Cô

1 ... 30, 31, 32

9 • [Hiện đại] Anh Trai VS Em Gái - Trà Trà Hảo Manh

1 ... 10, 11, 12

10 • [Hiện đại] Cục cưng lật bàn Con là do mẹ trộm được? - Ninh Cẩn

1 ... 87, 88, 89

[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 80, 81, 82

12 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C802

1 ... 115, 116, 117

13 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (103/104]

1 ... 178, 179, 180

14 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

16 • [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu

1 ... 90, 91, 92

17 • [Hiện đại] Vui vẻ gặp lại - Miêu Diệc Hữu Tú

1 ... 24, 25, 26

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại tại cửa cục dân chính - Bạo Táo Đích Bàng Giải

1 ... 20, 21, 22

19 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 98, 99, 100

20 • [Xuyên không] Nịch sủng Chí tôn cuồng phi - Mặc Thập Tứ

1 ... 52, 53, 54



Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 262 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: luoicon27 vừa đặt giá 481 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: Tiểu Mỡ Mỡ vừa đặt giá 248 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Tiểu Mỡ Mỡ vừa đặt giá 457 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 388 điểm để mua Tình yêu trong sáng
Công Tử Tuyết: Re: [Game] Phép cộng may mắn - Tầng 4
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 449 điểm để mua Trái dâu
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 426 điểm để mua Trái dâu
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 434 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: meoancamam vừa đặt giá 433 điểm để mua Gấu xanh, gấu hồng
Tuyền Uri: Thông báo lần 2: Do có nhiều bạn (chị) chưa cập nhật mục lục. Vui lòng cập nhật mục lục giùm, thời gian chậm nhất là 21/9/2018
Shop - Đấu giá: ღ_kaylee_ღ vừa đặt giá 412 điểm để mua Ác quỷ  3
Tuyền Uri: Kao điên =))
Kaori Hương: hahahha
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 250 điểm để mua Chim cánh cụt xanh
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 404 điểm để mua Trái dâu
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 383 điểm để mua Trái dâu
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 342 điểm để mua Chó vàng
Công Tử Tuyết: Re: 12 cung hoàng đạo và 12 con giáp
Shop - Đấu giá: lesliecomnamnho vừa đặt giá 246 điểm để mua Couple 4
Kaori Hương: T_T ahahahha
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 456 điểm để mua Vòng tay đá quý
LogOut Bomb: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết -> Nguyệt Hoa Dạ Tuyết
Lý do: Thú vui tao nhã
LogOut Bomb: Sunlia -> Sunlia
Lý do: đánh bomb liều chết =)))
Kaori Hương: T_T vợ vọt mô bay cả rồi
Kaori Hương: hahahha
Khuynh Uyển 168: Tái xuất giang hồ. Tìm lại người quen từ 2016 :3
Kaori Hương: :v kiểu trước vô khi nào cụng rôm rả h heo hút hahahah
Kaori Hương: :V ko ai chat với huhu buồn
Đào Sindy: gì v Hương

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.