Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 27 bài ] 

Nàng Macgaret xinh đẹp - Henry Haggard

 
Có bài mới 01.04.2017, 16:42
Hình đại diện của thành viên
Zmod of Trao Đổi - Học Hỏi
Zmod of Trao Đổi - Học Hỏi
 
Ngày tham gia: 02.05.2014, 01:36
Tuổi: 30 Nữ
Bài viết: 35147
Được thanks: 5242 lần
Điểm: 9.59
Tài sản riêng:
Có bài mới [Lãng mạn] Nàng Macgaret xinh đẹp - Henry Haggard - Điểm: 10
Chương XXI

BÊTI TRÌNH BÀY TRƯỚC TÒA


Thế là đã bảy ngày Macgaret và bố nàng bị giam trong nhà tù, noiư họ cảm thấy mình là khách hơn là tù nhân. Họ được phép tiếp khách tới thăm, trong số đó có Hoan Becnanđex, là người báo cho họ biết tất cả những gì xảy ra ngoài nhà tù. Cũng qua ông ta, họ cử người tới gặp và báo cho Bêti biết trước về phiên tòa sẽ xử trường hợp của cô ta.

Chẳng bao lâu sau những người được cử đi đã quay lại báo tin rằng nữ hầu tước Môrela đang tới Xêvin một cách thật rầm rộ và lộng lẫy, có cả một đoàn tùy tùng khổng lồ đi theo, và rằng cô ta cảm ơn họ đã báo tin cho biết, và hi vọng sẽ tự bảo vệ được mình.

Nghe nói thế, Caxten mở to mắt ngạc nhiên, còn Macgaret thì phá lên cười. Dù không biết tường tận, nhưng nàng tin rằng bằng một cách nà đó, Bêti đã bắt được Môrela nghe mình, và chắc hắn sẽ không dễ dàng gì mà làm hại cô được. Tuy nhiên, Macgaret vẫn không thể hình dung nổi việc Bêti kiếm đâu được một đoàn tháp tùng như thế. Nàng luôn lo sợ Bêti có thể sẽ bị hãm hạ hay xúc phạm, vì vậy nàng đã viết thư yêu cầu hoàng hậu che chở cho Bêti.

Một giờ sau Macgaret nhận được thư trả lời, trong đó báo tin rằng bà con của nàng đang ở an toàn dưới sự che chở của hoàng hậu, và rằng một đám tùy tùng đã được thành lập để giúp và bảo vệ cô ta khỏi bất kì một sự xúc phạm nào. Đồng thời hoàng hậu còn báo thêm rằng để tiện cho Bêti, bà đã cho cô ta ở trong một pháo đài bên ngoài Xêvin. Pháo đài này sẽ được canh giữ suốt ngày đêm, và từ đấy cô ta sẽ được dẫn tới tòa.

Pitơ vẫn bị giam riêng xa Macgaret và Caxten, nhưng hàng ngày, vào buổi trưa, họ được phép gặp nhau ở khu vườn có tường bao xung quanh, nằm trong phạm vi nhà tù. ở đấy họ có thể tha hồ nói chuyện bao lâu tùy ý. Cũng trong khu vườn này, hàng ngày chàng luyện tập đấu kiếm với các tù nhân khác. Không có kiếm, họ lấy gậy thay thế. Ngoài ra chàng còn được phép sử dụng con ngựa mà chàng đã cưỡi từ Granađa tới đây. Chàng tổ chức các cuộc thi với viên phụ trách nhà tù cùng các sĩ quan khác, và trong việc này, chàng tỏ ra là người hơn hẳn họ về mọi mật. Chàng luyện tập một cách hăng hái và say sưa - trước đấy Macgaret đã báo cho chàng biết về lời ám chỉ của hoàng hậu, và Pitơ muốn hồi phục lại sức khỏe trước kia của mình, cũng như muốn hoàn thiện hơn nữa tài nghệ sử dụng các loại vũ khí hay dùng ở Tây Ban Nha.

Cứ thế thời gian trôi, cho đến một hôm viên phụ trách nhà tù báo tin rằng phiên tòa xử Pitơ sẽ diễn ra vào ngày hôm sau, và rằng Caxten và Macgaret sẽ cùng đi với chàng để làm chứng trước tòa. Qua thư, Becnanđex báo cho họ biết nhà vua đã trở về và sẽ có mặt trong phiên tòa cùng hoàng hậu, và rằng vụ án của họ đang gây lời bàn tán ở Xêvin. Ai cũng tò mò muốn biết chuyện cưới vợ của Môrela, là chuyện hiện đang có nhiều lời đồn đại khác nhau.

Đồng thời Becnanđex viết thư báo rằng ông hầu như tin chắc Caxten, Macgaret sẽ được tự do, và rằng con tàu sẵn sàng đợi lệnh họ. Còn về số phận của Pitơ thì ông không thể nói chính xác điều gì được, vì tất cả đều phụ thuộc vào việc nhà vua nhìn nhận tội lỗi của chàng như thế nào. Dù không được công nhận chính thức, nhưng Môrela vẫn là cháu ruột của nhà vua, mà ngài thì lại yêu hắn.

Macgaret và Caxten đi xuống vườn, Pitơ vừa trở về sau cuộc đua ngựa, còn đỏ bừngmặt vì phi nhanh. Trông chàng thật dũng cảm và đẹp. Macgaret khoác tay chàng, và vừa đi dạo vừa báo cho chàng biết các tin tức mới nhận được.

- Tốt lắm! - Pitơ kêu lên. - Vụ án bắt đầu sớm chừng nào sẽ kết thúc sớm chừng ấy. Có điều, em yêu ạ, - khuôn mặt Pitơ trở nên nghiêm túc, - Môrela là người có quyền chức lớn ở Tây Ban Nha, mà anh thì lại vi phạm luật pháp nước này. Vì vậy không ai biết trước điều gì sẽ xảy ra. Anh có thể bị kết án tử hình hay bị cầm tù, hay có thể nếu được phép, anh sẽ chết trong một trận đấu tay đôi. Trong trường hợp nào thì chúng ta cũng bị chia cắt tạm thời hay vĩnh viễn. Nếu điều ấy xảy ra, anh van em đừng ở lại đây để tìm cách cứu anh hay vì một lí do nào khác, vì chừng nào em còn ở lại Tây Ban Nha thì Môrela sẽ không bao giờ từ bỏ ý định lấy em làm vợ. ở nước Anh, em sẽ được an toàn.

Nghe Pitơ nói thế Macgaret òa lên khóc, vì ý nghĩ những gì xấy nhất có thể xảy đến với Pitơ làm nàng vô cùng đau khổ.

- Em sẽ nghe theo anh tất cả mọi điều, - nàng khẽ nói, - nhưng anh yêu, làm sao em có thể bỏ rơi anh, khi anh còn sống? Còn nếu không may anh chết, là điều Chúa nhất định không để xảy ra, thì lẽ nào em có thể sống thiếu anh? Lúc ấy em đi theo anh.

- Anh không muốn điều ấy, - Pitơ đáp - anh muốn em sống trọn đời mình và đi sang thế giới bên kia cùng anh đứng giờ số phận quy định, không sớm hơn. Anh còn muốn nói với anh , rằng nếu em gặp một người xứng đáng và muốn lấy anh ta làm chồng, thì em cứ lấy, vì anh biết rõ rằng em sẽ không bao giờ quên anh, mối tình đầu của em. Vì sau cái cuộc đời này còn có một cuộc đời khác, nơi không có việc lấy chồng lấy vợ. Cánh tay đã chết của anh không được phép ngăn cản em.

- Nhưng dù sao, - Macgaret dịu dàng nói, nhưng có vẻ giận dỗi, - Pitơ, anh hãy tin điều này: Nếu có chuyện gì khủng khiếp xảy ra với anh thì một đời em vẫn trung thành với anh, cho dù chết hay sống cũng vậy.

- Thế cũng được! - Pitơ thở dài nhẹ nhõm nói, vì chàng không chấp nhận nổi cả ý nghĩ rằng Macgaret sẽ trở thành vợ của người khác, thậm chí cả ngay sau khi chàng chế, mặc dù tâm hồn ngay thẳng, cương trực của chàng và nỗi lo sợ Macgaret phải sống một quãng đời còn lại trong đau buồn, đã bắt chàng nói những lời trên.

Hoàng hôn đến, và họ phải xa nhau.

Sáng hôm sau Caxten và Macgaret lại bị dẫn vào Tòa công lí trong lâu đài Ancasa. Nhưng lần này không có Pitơ đi cùng. Cả gian phòng rộng lớn đầy các nhà cố vấn, các sĩ quan, các quý tộc và các bà quý phái - sự tò mò đã dẫn tất cả họ tới đây. Tuy nhiên, Macgaret không nhìn thấy cả Môrela lẫn Bêti trong số họ. Vua và hoàng hậu chưa ngồi lên ngai vàng của mình. Pitơ đã đứng ở chỗ dành riêng cho chàng, hai bên có lính canh bảo vệ. Chàng chào họ bằng nụ cười, và gật đầu khi họ ngồi vào vẫn của mình, không cách xa chàng mấy. Khi Caxten và Macgaret đang đến gần chỗ ngồi thì bỗng tiếng kèn nổi lên, và từ cuối gian phòng, vua Phecđiăng và hoàng hậu Ixaben tay khoách tay đang đi ra. Tất cả những người có mặt đều đứng dậy, cúi thấp người cho đến khi vua và hoàng hậu ngồi xuống.

Đức vua, người đầu tiên các nhân vật của chúng ta được nhìn thấy là một người khỏe mạnh, nhanh nhẹn, có đôi mắt đẹp và vầng trán rộng. Nhưng nhìn vua, Macgaret lại nghĩ ông ta có khuôn mặt láu lỉnh, gian xảo, khuôn mặt của một người không bao giờ quên các quyền lợi của mình. Như hoàng hậu, ông ta mặc bộ quần áo lộng lẫy, thêu chỉ vàng và có hình vẽ quốc huy Aragông. Tay ngài cầm một cây trượng bằng vàng có gắn những viên đá quý, còn ở thắt lưng thì đeo một thanh kiếm dài, chuôi kiếm hình cây thánh giá để chứng tỏ vua cũng là một chiến binh. Vua mỉm cười đáplại những lời hô hào chào mừng của mọi người. Ngài khẽ cúi đầu, một tay để lên vành mũ. Sau đó ánh mắt của ngài dừng lại ở Macgaret. Ngài ngoái đầu và khẽ hỏi hoàng hậu bằng giọng nói trong trẻo, rằng có phải đấy là tiểu thư mà Môrela đã lấy làm vợ, và nếu đúng như thế, tại sao ông ta lại còn muốn li dị.

Hoàng hậu Ixaben đáp rằng theo ba biết, thì đây là người đan bà Môrela muốn lấy làm vợ, nhưng lại lấy một người đàn bà khác, mà theo ông ta nói là do lầm lẫn. Còn người đàn bà này thì đã đính hôn với bị cáo, là người đang đứng trướcmặt họ. Những người đứng cạnh nghe câu trả lời này đều phá lên cười.

Đúng lúc ấy hầu tước Môrela bước vào, vẫn mặc bộ quần áo nhung đen và đeo các huân chương như mọi khi. Cùng đi theo hắn có bạn bè và các luật sư khoác áo dài tận đất. Trên đầu Môrela là chiếc mũ đen có đính một viên ngọc. Hắn không cởi mũ, thậm chí cả khi cúi đầu chào vua và hoàng hậu, vì hắn là một trong rất ít các nhà đại quý tộc Tây Ban Nha có quyền không phải cởi mũ trước vua và hoàng hậu. Vua và hoàng hậu cũng chào đáp lại hắn - Vua bằng cái gật đầu thân thiện, còn hoàng hậu thì khẽ nghiêng mình lạnh nhạt, - rồi hắn ngồi vào chỗ được dành riêng cho hắn. Đúng lúc ấy ở cuối phòng nghe có tiếng chân người và giọng một sĩ quan kêu to: “Tránh ra! Tránh ra cho nữ hầu tước Môrela đi!”. Nghe thế, Môrela, lúc này đang chăm chú nhìn Macgaret, liên chau mày khó chịu và đứng dậy như thể định phản đối điều gì, nhưng ông luật sư, ngồi phía sau thì thầm vào tai hắn, nên hắn lại ngồi xuống.

Đám đông giãn ra, Macgaret ngoái lại nhìn và thấy một đoàn người đang tiến vào. Một số mang áo giáp vũ khí, số khác mặc áo trắng của người Mô có thêu hình con đại bàng màu đỏ, là phù hiệu của hầu tước Môrela. ở chính giữa đoàn người là một người đàn bà cao đẹp. Đuôi áo dài của cô ta được hai cô gái người Mô đi theo đỡ, trên mái tóc vàng để xõa của cô ta lấp lánh một viên kim cương, chiếc áo khoách màu đỏ sẫm chảy từ trên vai xuống che kín một nửa chiếc áo dài tuyệt đẹp được trang điểm bằng viên ngọc chính Môrela đã tặng Macgaret; còn trên ngực cô là một cuỗi ngọc do gã hầu tước tặng Bêti để đền bù lại những điều phiền toái mà hắn gây cho cô ta.

Macgaret mở to mắt nhìn cô ta, còn Caxten thì đứng cạnh lẩm bẩm:

- Đây là cô Bêti của chúng ta! Thế mới biết quần áo thay đổi con người đến mức nào?

Vâng, không nghi ngờ gì nữa, đó chính là Bêti, mặc dù thật khó hình dung cô gái nghèo ngày nào mặc chiếc áo len giản dị, sống trong ngôi nhà cổ ở phố Hônbôn bây giờ lại chính là cái cô quý phái, đường bệ và kiêu hãnh này. Thoạt nhìn, ai cũng nghĩ như suốt đời cô ta luôn đi trên nền đá cẩm thạch của các lâu đài, và luôn tiếp xúc với các bậc vua chúa và đại quý tộc. Cô ta đi ngang qua gian phòng rộng lớn một cách kiêu hãnh, bình tĩnh, không nhìn ngang, cũng không chú ý tới những lời thì thầm bàn tán xung quanh. Cô ta cũng chẳng liếc nhìn Môrela lẫn Macgaret, cho đến khi tới cái quãng trống có dãy ngăn phía trong là Pitơ. Tên lính gác lấm lét nhìn Bêti rồi vội vàng né sang bên nhường chỗ cho cô ta. Lúc ấy, Bêti khẽ nhún chân cúi chào ba lần, hai lần trước hoàng hậu và một lần trước vua. Sau đó cô ta quay sang chào gã hầu tước - hắn nhìn chằm chằm xuống đất và không chào lại, - chào Caxten và Pitơ, rồi cuối cùng đi lại gần Macgaret, cô ta chìa má cho nàng hôn. Macgaret ngoan ngoãn hôn Bêti rồi khẽ nói vào tai cô ta:

- Bà sống thế nào, thừa bà nữ hầu tước?

- Tốt hơn cô, nếu ở vào địa vị của tôi, - Bêti khẽ đáp lại rồi nháy mắt với Macgaret.

Lúc ấy Macgaret nghe vua nó với hoàng hậu:

- Một người đàn bà tuyệt vời! Hoàng hậu hãy nhìn thân hình và đôi mắt bà ta. Môrela khó mà chống lại được.

- Nhưng hình như ông ta thích con thiên nga hơn là con công. - Hoàng hậu đáp rồi nhìn Macgaret. Vẻ đẹp tinh tế của nàng hơn hẳn vẻ đẹp sặc sỡ của Bêti.

Hoàng hậu chỉ cho Bêti chỗ được dành riêng cho cô ta, Bêti ngồi xuống, người phiên dịch bên cạnh, còn cả đám tuỳ tùng ngồi phía sau.

- Ta cảm thấy bị lúng túng, - Đức vua vừa nói vừa đưa mắt hết nhìn Môrela và Bêti, lại nhìn Macgaret và Pitơ. Có lẽ ngài đã nhận ra sự khôi hài của sự việc. - Ta phải xét xử trường hợp nào bây giờ?

Nghe thế, một người trong đám cố vấn đứng dậy, nói rằng vụ án đưa ra để vua và hoàng hậu xét lần này là vụ án xét một người Anh hiện đang có mặt tại đây vì tội đã giết chết một người lính của Liên minh Ecmanđađa Thần thánh, nhưng, ông ta nói thêm, có lẽ còn có những sự việc khác liên quan đến vụ này

- Theo ta biết, - vua nói, - thì ta sẽ phải còn xét lời buộc tội hầu tước Môrela đã bắt cóc công dân của một nước thân thiện với ta từ lãnh thổ nước ấy, đồng thời phải xem xét cả lời yêu cầu công nhận một cuộc hôn nhân đã xảy ra là không hợp pháp và một lời khiếu nại khác yêu cầu khẳng định tính hợp pháp của chính cuộc hôn nhân ấy, và rất nhiều chuyện rối rắm khác. Thôi, được ta cứ theo trình tự từng việc. Nào, ta bắt đầu từ cái ông Anh cao lớn kia.

Phiên tòa bắt đầu bằng lời cáo trạng của quan công tố, buộc tội Pitơ như đã được trình bày với hoàng hậu lần trước. Đại úy Acranô đứng lên làm chứng về cái chết của tên lính, nhưng sau khi bị luật sự của Pitơ hỏi vặn, Acranô công nhận - có lẽ do gã không thù ghét gì bị cáo - rằng tên lính nói trên đã xúc phạm tiểu thư Macgaret một cách thô lỗ, và rằng bị cáo Pitơ, vốn là người ngoại quốc nên có thể dễ dàng lầm tưởng toán lính là một đảng cướp hay thậm chí là những tên người Mô. Đồng thời gã nói thêm rằng gã không hề chứngminh việc bị cáo chủ tâm giết tên lính.

Sau đó đến lượt Caxten và Macgaret lên làm chứng. Lời lẽ của Macgaret thật là một sự khiêm tốn đáng yêu. Quả thật, khi nàng kể rằng Pitơ đã đính hôn với nàng và hai người sẽ tổ chức lễ cưới với nhau, nếu nàng không bị bắt cóc từ nước Anh về đây, túm lấy nàng xé khăn chemặt, thì trong phòng rộn lên những tiếng thì thầm thông cảm, còn vua và hoàng hậu thì quay sang nói chuyện với nhau mà không chú ý nghe những lời nàng nói tiếp.

Sau đó vua thảo luận với hai quan chánh án, rồi ngài giơ tay tuyên bố tòa quyết định tuyên án. Trong những hoàn cảnh như thế, rõ ràng là bị cáo người Anh không phạm tội chủ tâm giết tên lính, và cũng không có bằng chứng nào chứng tỏ ông ta biết rằng người lính này thuộc Liên minh Ecmanđađa Thần thánh. Vì vậy ông ta sẽ được tự do với điều kiện bồi dưỡng cho vợ của người quá cố một số tiền - số tiền này đã đưa trước đây - cộng thêm một ít tiền để làm lễ cầu hôn cho người đã chết.

Pitơ đứng dậy, cảm ơn vua, nhưng ngài không kịp nghe hết lời chàng, liền hỏi xem có ai trong số những người đang có mặt muốn để đạt vấn để gì liên quan tới các vụ án sắp xét xử không. Bêti đứng dậy, tuyên bố rằng cô ta muố được nói. Qua người phiên dịch, cô ta nói răng cô ta nhận được lệnh vua tới hòa tòa, bà bây giờ cô ta đã sẵn sàng trả lời bất cứ câu hỏi nào hay lời buộc tội nào người khác đưa ra để chống cô ta.

- Tên của tiểu thư là gì, thưa tiểu thư? - Vua hỏi.

- Elidabet nữ hầu tước Môrela, tên con gái là Ekidabet Đin, thuộc dòng họ Đin lâu đời vào cao quý của nước Anh. - Bêti nhấn mạnh từng tiếng với giọng nói rõ ràng và kiên quyết.

Vua gật đầu nói tiếp:

- Có ai phản đối tước hiệu và dòng dõi của người phụ nũ này không?

- Có tôi, - Môrela lên tiếng, lần đầu tiên trong suốt cả phiên tòa.

- Trên cơ sở nào?

- Trên rất nhiều cơ sở, - Môrela đáp. - Cô ta không phải là nữ hầu tước Môrela, vì khi làm lễ cưới, tôi tưởng cô dâu là người phụ nữ khác. Cô ta xuất thân không phải là một dòng họ lâu đời và quý tộc, vì cô ta chỉ là một người hầu gái trong nhà thương gia Caxten ở Luân Đôn.

- Điều ấy không có nghĩa gì cả, ông hầu tước ạ, - vua ngắt lời Môrela. - Dòng họ của ta, ta nghĩ cũng có thể gọi là lâu đời và cao quý, chắc ông không phủ định điều ấy, thế mà ta đã từng đóng vai người hầu trong những trường hợp mà hoàng hậu đây vẫn nhớ...- Khi hiểu vua ám chỉ điều gì, tất cả những người có mặt, trong đó có hoàng hậu, đều phá lên cười. - Để phủ định tính hợp pháp của một cuộc hôn nhân hay sự xác thực của một dòng họ cao quý, thì cần phải có bằng chứng, - vua nói tiếp. - Người đàn bà này có bị buộc tội nào mà bà ta không thanh minh được không?

- Không, - Bêti vội trả lời. - Tội lỗi duy nhất của tôi là sự nghèo khó, và việc đã lấy hầu tước Môrela làm chồng.

Nghe thế, mọi người đang có mặt lại phá lên cười.

- Tuy nhiên, thưa bà, bây giờ trông bà chẳng có vẻ nghèo chút nào, - vừa nói, vua vừa đưa mắt nhìn bộ quần áo lộng lẫy có đính những viên đã quý Bêti. - Còn về cuộc hôn nhân của bà thì chúng tôi ở đây có chiều hướng xem nó là một bước lỡ lầm hơn là một tội lỗi. - Nghe những lơ lửng này của Phecđinăng hoàng hậu khẽ nhíu mày. - Xin bà hãy dưa ra bắng chứng, và tha lỗi cho tôi vì tạm thời tôi chưa gọi bà là nữ hầu tước.

- Thưa Đức vua, bằng chứng của tôi đây - Bêti nói rồi chìa tờ giấy chứng nhận hôn thú ra.

Các quan chánh án, vua và hoàng hậu đọc tờ giấy. Hoàng hậu nhận thấy bà đã được đọc bản sao của tờ giấy này.

- Vị linh mục đứng ra tổ chức lễ cưới bây giờ ở đâu? - Vua hỏi.

Becnanđex đứng dậy, nói rằng vị linh mục ấy đang có mặt tại đây. Có điều ông im về việc lão đã nhận một số tiền khá lớn để làm điều đó.

Một trong các quan chánh án ra lệnh gọi bị linh mục tới. Cha Enrikê vừa chào vừa bước vào phòng. Môrela giận dữ nhìn về phía lão. Sau khi thề xong, cha Enrikê nói rằng lão là linh mục ở xứ đạo Môtrin và là người quen cũ của hầu tước Môrela, còn bây giờ lão là thư kí của tòa án dị giáo ở Xêvin. Để trả lời câu hỏi, lão tuyên bố rằng theo ý muốn và sự đồng ý tuyệt đối của chú rể, vào ngày này tháng này ở Granađa lão đã làm lễ cưới giữa chú rể là hầu tước Môrela và người đàn bà hiện đang đứng trước tòa mà theo lão bét, có tên là Bêti Đin. Sau đó, theo yêu cầu của bà ta, - vì bà tamuốn giấy chứng nhận hôn thú được làm xong ngay sau lễ cưới, - lão liền soạn ra tờ giấy mà tòa vừa mới đọc, còn hầu tước và những người còn lại đã kí tên vào đó, liền lúc ấy, trong lâu đài của hầu tước ở Granađa. Rồi linh mục Enrikê nói thêm rằng sau đó lão rời Granađa để tới Xêvin nhận chức thư kí tòa án dị giáo. Cái chức này được các bậc bề trên giao cho lão để thưởng công lão đã viết một tập chuyện luận dày chống những người dị giáo. Đây là tất cả những gì lão biết liên quan đến vụ án này.

Sau đó, viên luật sư của hầu tước đứng dậy, hỏi cha Enrikê ai đã chuẩn bị làm lễ cưới. Enrikê đáp rằng hầu tước chẳng bao giờ nói với lão trực tiếp về vấn đề này, ít ra thì ông ta cũng chưa lần nào nhắc đến tên của cô dâu. Mọi chuyện đều do Inex lo liệu.

Hoàng hậu xen vào hỏi tiểu thư Inex là ai và bây giờ đang ở đâu. Lão linhmục đáp rằng Inex là một người đàn bà Tây Ban Nha, một trong những người thân cận của hầu tước Môrela ở Granađa, và thường được hầu tước sai làm những việc thân tín. Cô ta trẻ và đẹp. Ngoài ra lão chẳng biết gì thêm... Bây giờ cô ta ở đâu, lão cũng không biết, mặc dù cô đã cùng lão tới Xêvin. Có lẽ điều này hầu tước Môrela biết.

Lão linh mục ngồi xuống. Và sau đó với tư cách là một người làm chứng, qua phiên dịch, Bêti bắt đầu kể toàn bộ câu chuyện của mình và hầu tước Môrela. Cô ta kể cô ta gặp hắn trước trong ngôi nhà của ông Caxten ở Luân Đôn nơi cô ta sống như thế nào, và lập tức hắn ta đã tán tỉnh và chinh phục trái tim cô ta ra sao. Sau đó hắn ta rủ cô ta cùng về Thành lập năm để cưới nhau. Để làm chứng, Bêti đưa ra bức thư hắn không kí tên thật. Sau đó Bêti kể việc Môrela dùng mưu đưa cô ta và Macgaret lên một chiếc tàu Tây Ban Nha. ở đấy, hắn từ chối không chịu cưới Bêti, và nói rằng hắn không yêu cô ta, mà yêu Macgaret. Lúc ấy cô ta xem lời tuyên bố này là sự trốn tránh thực hiện những gì hắn đã hứa.

Sau đó Bêti miêu tả chuyến hành trình của họ tới Tây Ban Nha.Cô ta nói rằng suốt thời gian trên tàu cô ta không cho hầu tước đến gần vì trên tàu không có linh mục để tổ chức lễ cưới cho họ, vả lại, cô ta cảm thấy trong người không được khỏe lắm, và cô ta lấy làm xấu hổ đã lôi kéo cô em họ và là bà chủ của mình vào những chuyện phiền toái thế này. Bêti cũng kể việc Caxten và Pitơ đuổi theo trên một chiếc tàu khác và đã nhảy sang tàu của Môrela trong thời gian gặp bão. Sau đó cô ta kể về việc đắm tàu, về chuyến đi tới Granađa và cuộc sống tiếp theo ở đó. Cuối cùng cô ta kể việc Inex tới, mang theo đề nghị của hầu tước muốn lấy cô làm vợ, và cô đã đồng ý với điều kiện Macgaret, Caxten và Pitơ phải được tự do. Sau khi những người này đi khỏi, hôn lễ đã được tổ chức theo dự định. Hầu tước đã ôm hôn cô ta với sự có mặt của một số người, cụ thể là Inex và hai viên thư kí của hầu tước. Trừ Inex, hai người này đang có mặt ở đây và có thể khẳng định lời nói của cô ta là đúng sự thật.

Sau khi lễ cưới kết thú và giấy chứng nhận hôn thú được kí xong, cô ta đã cùng hầu tước đi vào những căn phòng riêng của hắn, nơi trước đây cô ta chưa hề đặt chân tới. Sáng hôm sau, cô ta rất ngạcnhiên khi nghe hắn nói hắn phải đi khỏi Granađa vì những việc vua và hoàng hậu giao cho. Tuy nhiên, trước khi đi, hắn đã viết lệnh giao cho cô ta được quyền nhận các khoản thu nhập và trông coi một việc ở Granađa trong thời gian hắn vắng mặt. Tờ lệnh này đã được cô ta đem đọc to cho gia nhân và đầy tớ nghe trước khi hắn ra đi. Theo sự ủy nhiệmcủa hắn, cô ta đã nhận tiền, kí tên, và nói chung làm tất cả mọi việc như một bà chủ cho đến khi nhận được lệnh vua cho gọi tới đây hầu tòa.

- Ta tin lời bà kể, - vua nói một cách khô khan. - Còn bây giờ, hầu tước, ông có thể nói gì về điều này?

- Tôi sẽ nói! - Môrela đáp, toàn thân run lên vì tức giận. - Nhưng trước hết xin vua cho phép viên luật sư của tôi hỏi người đàn bà này một số câu hỏi.

Viên luật sư bắt đầu hỏi Bêti, nhưng khó có thể nói ông ta lấn át được Bêti. Trước hết ông ta hỏi về dòng họ lâu đời và cao quý mà cô ta nói là cô ta đã xuất thân. Bêti lập tức làm tòa sửng sốt ngạc nhiên bằng cách kể ra một danh sách dài các tổ tiên vẻ vang của mình. Đầu tiên là một xơ Đin, dơ Đin nào đó đã đổ bộ vào nước Anh cùng với công tước Uyliam - người chiến thắng của xứ Noócmăng. Con cháu của ông này, Bêti thề, đã đạt tới các tước hiệu và quyền lực rất cao trong khi chiến đấu hết thế hệ này đến thế hệ khác vì các vua Anh và được các vua Anh rất yêu mến.

Dần dần cô ta kể đến cuộc chiến Hoa hồng trắng và Hoa hồng đỏ. Trong cuộc chiến tranh này, ông nội cô ta đã bị đuổi, bị tước hết ruộng đất và chức tước, vì vậy bố cô ta, người duy nhất của gia đình lâm vào cảnh nghèo đói. Nhưng ông đã lấy một người vợ thuộc dòng họ cao quý hơn cả dòng họ mình: ba là con cháu trực tiếp của một dòng họ Xăcgông lừng danh, còn lâu đời hơn nhiều so với các dòng họ Noócmăng khác.

Macgaret và Pitơ ngạc nhiên khi nghe Bêti kể thế. Nhưng đến chỗ này, theo hiệu của hoàng hậu, yêu cầu Bêti sớm kết thúc câu chuyện về tổ tiên mình. Chừng ấy đủ để tòa công nhận dòng họ của cô ta không kém phần danh giá so với bất kì dòng họ lâu đời nào khác ở nước Anh.

Sau đó Bêti bị hỏi về quan hệ của cô ta và Môrela ở Luân Đôn. Cô ta liền kể việc hắn tán tỉnh cô ta với những từ ngữ thật ngợi cảm, và đầy đủ các chi tiết nhỏ nhặt nhất, đến nỗi cuối cùng cả lần này cô ta cũng bị yêu cầu dừng lại. Cũng thế xảy ra với các câu hỏi tiếp theo. Không kém phần thôngminh so với viên luật sư của Môrela, nhiều lúc dùng cả tiếng Anh, Bêti đã đập lại ông ta bằng những câu trả lời thông minh và những từ ngữ sắc sảo, cho đến khi cuối cùng con người tội nghiệp này không biết làm gì hơn đành ngồi xuống, vừa lấy tay lau mồ hôi trán, vừa thầm nguyền rủa cô ta.

Sau đó hai người thư kí của Môrela tuyên thệ, tiếp theo là những người hầu của hắn. Mặc dù không hào hứng lắm, tất cả những người này đã khẳng định những điều Bêti nói là đúng sự thật, trong đó có việc hầu tước nâng khăn che mặt, hôn cô ta, vân vân và vân vân... Thế là Bêti kết thúc phần trình bày của cô ta trước tòa, tự dành cho mình quyền được hầu tòa

Vua, hoàng hậu và các quan cố vấn hội ý với nhau trong mấy phút. Hình như các ýkiến không thống nhất với nhau - một số cho rằng tòa không nên xử tiếp, mà phải chuyển ngay vụ này sang một loại tòa án khác thì đề nghị cứ tiếp tục. Cuối cùng hoàng hậu nói phải để hầu tước Môrela trình bày trước tòa - có thể ông ta sẽ chứng minh được rằng tất cả câu chuyện này chỉ là bịa đặt, và thậm chí ông ta không có mặt ở Granađa trong khi xảy ra lễ cưới.

Vua và những người khác nghe theo. Môrela tuyên thệ. Hắn kể việc hắn lần đầu gặp Macgaret, Bêti và Pitơ trong ngày lễ ở Luân Đôn như thế nào, và đã đem lòng yêu Macgaret, rồi tiễn cô ta về nhà thương gia Giôn Caxten ra sao.

Say này hắn đã khám phá ra rằng Caxten vốn ngày nhỏ đã cùng bố bỏ chạy Tây Ban Nha và rằng ông ta là một người Do Thái ngoại đạo nhưng giả vờ làm người theo đạo Thiên Chúa. Điều này làm mọi người có mặt hết sức sửng sốt, còn nét mặt của hoàng hậu thì đanh lại. Tuy nhiên ông ta đã lấy một người vợ theo đạo Thiên Chúa, con gái ông ta cũng được nhập đạo này và suốt đời là một con chiên ngoan đạo. Thậm chí cô ta không hề biết rằng bố cô ta đang theo đạo Do Thái. Hắn tin chắc điều này, nếu không hắn - Môrela đã không lấy cô ta làm vợ. Vua và hoàng hậu, - hắn nói tiếp, - cũng biết rằng vì những lí do đặc biệt mà hai người đã rõ, hắn có nhiệm vụ phải nắm toàn bộ sự thật về những người Do Thái sống ở nước Anh. Điều này hắn đã viết trong thư báo cho họ, và do đắm tàu và do bận các việc riêng nên hắn chưa kịp đích thân báo lại.

Trong khi kể tiếp, Môrela công nhận đã tán tỉnh cô hầu gái Bêti để có điều kiện tới gần Macgaret, là người có ông bố không tin hắn và hình như biết được đôi điều về công việc hắn đang làm. Còn về dòng dõi quý phái của Bêti thì quả hắn rất nghi ngờ.

Nghe thế Bêti liền đứng dậy nói to:

- Tôi tuyên bố hầu tước Môrela là một thằng mất dạy và là một kẻ nói dối. Trong một ngón tay út của tôi còn có nhiều những giọt máu cao quý hơn trong toàn bộ cơ thể hắn, và toàn bộ cơ thể mẹ hắn.

Môrela kể tiếp về việc hắn cầu hôn Macgaret nhưng bị nàng từ chối. Hắn hiểu nàng từ chối vì đã trót đính hôn với một người bà con của mình là Pitơ Brum, một kẻ hay gây gổ trước đó đã gặp chuyện phiền phức ở Luân Đôn vì tội giết người. Còn ở đây, ở Tây Ban Nha thì lại giết một người lính của Liên minh Ecmanđađa Thần thánh. Vì yêu nàng và biết có thể mang lại cho nàng một địa vị cao sang và sự giàu có, hắn đã nảy ra ý định bắt cóc nàng. Để thực hiện điều ấy, dù không muốn, hắn đã phải bắt cóc luôn cả Bêti.

Sau nhiều chuyện không hay xảy ra, hắn đã về tới Granađa, nơi hắn cho Macgaret tựmắt nhìn thấy Pitơ Brum, lợi dụng hoàn cảnh bị giam giữ của mình, đã tán tỉnh yêu đương với một người phụ nữ sống trong nhà hắn có tên là Inex mà lúc nãy vừa được nhắc tới.

Lúc này Pitơ không kìm nổi, đã đứng dậy nói thẳng vào mặt Môrela rằng hắn là một kẻ bịa đặt. Chàng còn nói thêm rằng nếu có điều kiện, chàng sẽ chứng minh cho hắn biết điều ấy. Tuy nhiên, vua đã ra lệnh cho Pitơ ngồi xuống và phải im lặng.

Khi thấy người yêu của mình không chung thủy Môrela kể tiếp, cuối cùng Macgaret đã đồng ý làm vợ hắn với điều kiện bố nàng, Pitơ Brum và cô hầu Bêti Đin phải được tự do rời khỏi Granađa...

-... Là nơi ông không có quyền giữ họ lại, ông hầu tược ạ, - hoàng hậu nói xen vào, - họa chăng trừ ông bố - Giôn Caxten. - Bà nói thêm một cách đầy hàm ý.

- Vâng tôi rất lấy làm tiếc mà thú nhận rằng quả thật tôi đã không có quyền gì để giữ họ lại.

- Nghĩa là ông không có cơ sở nào, - hoàng hậu nói tiếp, vẻ gay gắt, - cả về mặt luật pháp lẫn về mặt đạo đức, để xúc tiến cuộc hôn nhân này.

Nghe thế, các luật sư liền gật đầu tán thưởng.

Môrela còn dám khẳng định rằng hắn có cơ sở để làm điều ấy và ít ra thì chính Macgaret đã đồng ý lấy hắn. Đúng ngày tổ chức lễ cưới, các tù nhân đã được thả tự do, nhưng bây giờ hắn hiểu rằng nhờ âm mưu của Inex- cô ta bị Caxten và những người bạn Do Thái của ông ta mua chuộc, - tiểu thư Macgaret đã ra đi theo họ, thay cho cô hầu Bêti, người mà hắn sau đó đã đưa tới bàn thờ làm lễ cưới, vì tưởng nhầm là Macgaret.

Về cái hôn trước lễ cưới thì hắn nói rằng việc này đã xảy ra trong một căn phòng mờ tối, rằng bây giờ hắn mới biết lúc ấy mặt và tóc của Bêti đã được trang điểm để giống Macgaret. Còn những gì xảy ra sau đó thì hắn tin chắc rằng cốc rượu mà hắn uống trước khi dẫn cô dâu tới bàn thờ đã bị bỏ thuốc ngủ, vì hắn chỉ nhớ lễ cưới một cách rất lờ mờ, còn tiếp theo thì hắn hoàn toàn không nhớ gì, cho đến khi hôm sau, tỉnh dậy đầu nhức nhối, hắn nhìn thấy Bêti đang ngồi bên cạnh.

Còn về giấy tờ mà Bêti vừa cho tòa xem, thì hắn nhận hắn có viết thật, nhưng chỉ cốt để trốn thoát khỏi cô ta, vì lúc ấy hắn đang tức giận và thất vọng. Hắn biết trước rằng nếu ở lại thêm, hắn sẽ gây ra tội ác và sẽ giết chết cô ta, người đã lừa dối hắn một cách trắng trợn như thế. Vua và hoàng hậu đã chú ý tới việc tờ giấy ủy quyền ghi tên nữ hầu tước Môrela, nhưng bởi lẽ cuộc hôn nhân này không hợp pháp, nên không hề có nữ hầu tước Môrela. Nghĩa là tờ giấy này không có chút giá trị nào. Đây là tất cả sự thật, một sự thật không thể thêm bớt thêm được nữa.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 01.04.2017, 16:44
Hình đại diện của thành viên
Zmod of Trao Đổi - Học Hỏi
Zmod of Trao Đổi - Học Hỏi
 
Ngày tham gia: 02.05.2014, 01:36
Tuổi: 30 Nữ
Bài viết: 35147
Được thanks: 5242 lần
Điểm: 9.59
Tài sản riêng:
Có bài mới [Lãng mạn] Nàng Macgaret xinh đẹp - Henry Haggard - Điểm: 10
Chương XXII

GIÔN CAXTEN BỊ KẾT ÁN


Nói xong, hầu tước Môrela ngồi xuống. Vua và hoàng hậ bắt đầu thì thầm với nhau điều gì đó. Lúc ấy quan chánh án chính thức hỏi Bêti có định chất vẫn hầu tước Môrela điều gì không. Một cách đầy tự tin, Bêti liền đứng dậy, và qua người phiên dịch, bình thản nói rằng cô ta đang có rất nhiều điều muốn vặn lại hắn. Tuy nhiên, cô ta không định hạ thấp mình bằng cách hỏi hắn bất kì một điều gì, chừng nào sự bẩn thỉu mà hắn vừa trút lên người cô ta chưa được rửa sạch, mà chỉ có máu mới rửa sạch được nó. Môrela tuyên bố rằng cô ta là một người đàn bà tứ cố vô thân, và rằng cuộc hôn nhân giữa cô ta và hắn là không hợp pháp. Nhưng vì là phụ nữ và không thể yêu cầu hắn phải dùng mũi kiếm để chứng minh cho lời buộc tội của mình, nên Bêti cho rằng cô ta có quyền đáp lại theo các điều luật của danh dự, và xin phép được tìm một người nào đó để bảo vệ cái tên cao quý của cô ta và để trừng phạt kẻ vu khống hèn hạ, đáng khinh bỉ kia - nếu một người đàn bà cô đơn đang sống ở một nước xa lạ như cô ta có thể tìm được một người như thế.

Sau lời nói này của Bêti, giữa lúc mọi người đang im lặng Pitơ bỗng đứng dậy.

- Tôi xin phép Đức vua và hoàng hậu được trở thành người bảo vệ danh dự cho Bêti, - chàng nói. - Như Đức vua và hoàng hậu thấy, chính hầu tước Môrela cũng nói rằng ông ta đã gây cho tôi thật nhiều điều bất hạnh. Thêm vào đó, ông ta còn giả dối tuyên bố rằng tôi đã không trung thành với người vợ chưa cưới của tôi là tiểu thư Macgaret. Tất nhiên tôi có quyền trả thù ông ta về điều vu khống này. Cuối cùng tôi xin được phép tuyên bố rằng tiểu thư Bêti là một người phụ nữ tốt, ngay thẳng và chưa hề làm điều gì đáng xấu hổ. Với tư cách một người đồng hường và là người bà con của tiểu thư, tôi muốn đứng ra bảo vệ danh dự cho người đàn bà này. Tôi là một người nước ngoài, và ở đây tôi có ít bạn bè, hoặc có thể nói hoàn toàn không có, nhưng tôi tin Đức vua và hoàng hậu sẽ không từ chối cho tôi được làm điều ấy, một điều mà trên khắp thế giới và trong mọi trường hợp, bất kỳ một người quý tộc nào cũng có quyền yêu cầu. Tôi thách đấy hầu tước Môrela nhận lời tham gia một trận đấy tay đôi với tôi, trong đó, người thua cuộc sẽ phải chết. Và đây là những lời thách của tôi!

Nói đoạn, Pitơ đi ngang qua khoảng trống được ngăn bởi hàng dây trước tòa, cởi chiếc găng tay da đang mang rồi vứt thẳng vào mặt Môrela. Chàng nghĩ sau một sự xúc phạm như thế, hắn không thể không nhận lời thi đấu.

Môrela gầm lên nguyền rủa, đặt tay vào chuôi kiếm, nhưng trước khi hắn kịp rút kiếm, các sĩ quan bảo vệ đã chạy tới, và vua lên giọng nghiêm khắc ra lệnh chấm dứt cuộc cãi vã trước mặt ngài và hoàng hậu. - Xin Đức vua tha lỗi cho tôi! - Môrela vừa hổn hển thở vừa nói. - Nhưng ngài cũng thấy thằng cha người Anh này xử sự với tôi, một đại quý tộc Tây Ban Nha, như thế nào!

- Vâng, hoàng hậu nói, - nhưng chúng tôi cũng từng nghe cách ông, một đại quý tộc Tây Ban Nha, xử sự với người Anh này, và cả việc ông đã buộc ông ta một tội mà chắc tiểu thư Macgaret không thể tin nổi.

- Tất nhiên là không thưa hoàng hâu, - Macgaret vội nói. - Hãy cho phép tôi được tuyên thệ, tôi sẽ cải chính nhiều điều hầu tước vừa nói trước tòa. Chưa bao giờ tôi muốn lấy ông làm chồng, cũng như không muốn lấy bất kì người đàn ông nào khác ngoài người này, - nàng khẽ chạm vào tay Pitơ. - Tất cả những điều ông ta hay tôi đã làm đều nhằm mục đích thoát khoải cái cạm bẫy độc ác chúng tôi đang lâm vào.

- Ta và Đức vua tin điều ấy - Hoàng hậu mỉm cười nói, rồi quay sang khẽ bàn bạc với vua và các quan tòa.

Họ nói chuyện với nhau rất lâu và khẽ, nên không ai nghe rõ lời nào, đồng thời họ luôn nhìn lúc thì bên này, lúc bên kia, vẻ do dự. Có một vị linh mục nào đó được mời tới tham gia quyết định, và Macgaret cho đó là một điềm xấu. Cuối cùng họ thống nhất được với nhau. - Và Ixaben với tư cách là hoàng hậu của xứ Caxtili, trịnh trọng đọc bản tuyên án bằng một giọng khe khẽ và bình tĩnh. Trước hết quay sang Môrela, bà nói:

- Thưa hầu tước, ông đã đưa ra một lời buộc tội rất lớn đối với người đàn bà đã khẳng định ông là chồng bà ta, và đối với một người Anh có vợ chưa cưới bị ông dùng mưu và sức mạnh bắt cóc về đây như chính ông đã thừa nhận. Nhân danh chính mình và nhân danh hai người đàn bà kia, ông ta thách ông hầu tước đấu kiếm, ông có nhận lời không?

- Thưa hoàng hậu, tôi sẵn sàng nhận lời, - Môrela hằn học đáp. - Xưa nay chưa ai nghi ngờ điều gì về lòng dũng cảm của tôi, nhưng tôi buộc phải nhắc lại rằng tôi... - hắn dừng lại một chốc rồi nói tiếp: - Đức vua và hoàng hậu đã biết rằng tôi không chỉ là một đại quý tộc Tây Ban Nha... vì vậy, lẽ nào tôi có thể hạ mình đấu kiếm với người làm công của một tên lái buôn Do Thái? Cái tước hiệu và địa vị của ông ta ở nước Anh là vậy.

- Nhưng ông đã hạ mình đấu kiếm với tôi trên tàu "Xanh Antôniô" - Pitơ giận dữ kêu lên, - sao bây giờ ông cảm thấy xấu hổ tiếp tục cuộc đấu mà ông đã bắt đầu? Vả lại, tôi là một đại diện một dòng họ rất được kính trọng ở đất nước tôi, và tôi có thể nói với ông rằng trong tình yêu và trong chiến trận, tôi tự cho mình không thua kém bất cứ một người nào trong đám người chuyên bắt cóc phụ nữ và những tên con hoang đốn mạt đang sống ở đất nước này.

Một lần nữa vua và hoàng hậu lại hội ý với nhau về dòng dõi cao quý của các đối thủ. Vào thời ấy đây là một vấn đề rất quan trọng, đặc biệt ở Tây Ban Nha. Cuối cùng hoàng hậu Ixaben nói:

- Theo luật pháp của nước chúng tôi, thì một đại quý tộc Tây Ban Nha không được đấu kiếm tay đôi với một người ngoại quốc bình thường. Ông hầu tước đã tự nêu lên vấn đề này, chúng tôi không phản đối, và cho rằng ông ta không bắt buộc phải nhận lời thách thức để bảo vệ danh dự của mình. Tuy nhiên, khi thấy hầu tước Môrela sẵn sàng nhận lời thách thức ấy, chúng tôi quyết định sẽ làm tất cả những gì làm được, để không ai có thể nói rằng một người Tây Ban Nha xúc phạm một người Anh và bị người đó thách đấu trước mặt vua và hoàng hậu, nhưng đã không nhận lời chỉ vì một lí do duy nhất là không cân xứng về tước hiệu. Thưa ông Brum, nếu ông đồng ý nhận từ nay chúng tôi cái mà những đồng bào khác của ông sẵn sàng nhận, thì vốn xem ông là một người dũng cảm, trung thực và xuất thân từ một dòng họ cao quý, chúng tôi định phong ông thành hiệp sĩ mang huân chương cao quý Xanhlagô, và bằng cách ấy trao cho ông quyền cư xử ngang hàng hay đấu kiếm với bất kì một nhà quý tộc Tây Ban Nha nào, nếu người đó không phải là con cháu trực tiếp của vua, là điều mà chúng tôi nghĩ hầu tước Môrela đầy quyền năng và nổi tiếng không có quyền đòi hỏi.

- Xin cám ơn Đức vua và hoàng hậu, - vô cùng ngạc nhiên, Bêti sung sướng đáp, - vì danh dự mà Đức vua và hoàng hậu đã trao cho tôi. Có lẽ tôi chẳng cần tới nó, nếu bố tôi không đứng ở bên kia trong khi tham gia trận đánh ở cánh đòng Boxvot. Một lần nữa xin cảm ơn Đức vua và hoàng hậu, và bây giờ tôi nghĩ hầu tước Môrela sẽ không cho là điều nhục nhã khi đấu kiếm với tôi để giải quyết mối bất hòa như ông ta mong muốn.

- Ông Pitơ Brum, lại đây và hãy quỳ gối xuống, - Hoàng hậu ra lệnh cho Pitơ ngừng lời.

Chàng nghe theo, Ixaben cầm lấy thanh kiếm từ tay vua và bắt đầu làm lễ phong hiệp sĩ cho chàng. Vừa cầm kiếm gõ vào vai phải Pitơ ba lần, bà vừa nói những lời có tính chất truyền thống.

- Hãy đứng dậy xơ Pitơ Brum, hiệp sĩ mang huân chương cao quý Xanhlagô.

Pitơ đứng dậy, cúi chào và khi lùi lại phía sau theo đúng nghi thức đòi hỏi, chàng vấp suýt ngã từ bệ cao xuống. Một vài người cho đấy là điềm tốt đối với Môrela. Vua Phecđinăng nói:

- Xơ Pitơ, viên quan phụ trách nghi lễ của ta sẽ báo ngày giờ diễn ra cuộc đấy tay đôi giữa ông và hầu tước, làm sao để thích hợp nhất cho cả hai ông. Tạm thời ta ra lệnh cho các ông không có một lời hay một hành động không cần thiết nào trong quan hệ giữa hai người, và phải chờ mặt đối mặt trong một cuộc huyết chiến để biết được quyết định của Đức Chúa.

Những người có mặt cho rằng phiên tòa đã kết thúc, một số định đi ra, nhưng hoàng hậu giơ tay ngăn lại nói:

- Vẫn còn một số vấn đề chúng ta cần quyết định. Thí dụ tiểu thư đây, - bà Bêti, - yêu cầu được xem cuộc hôn nhân giữa tiểu thư và hầu tước Môrela là hợp pháp, còn hầu tước thì cho là ngược lại. Có đúng thế không nhỉ? Chúng ta không có quyền giải quyết vấn đề này, vì có liên quan tới các bí mật của giáo hội. Chúng ta nhường quyền quyết định cho Đức Giáo hoàng La Mã hay cơ quan được ngài uỷ quyền, và hi vọng với sự thông minh vốn có của mình, ngài sẽ xét xử nó đúng theo cách mà ngài cho là cần thiết, tất nhiên nếu hai bên đương sự muốn trình vụ này lên tòa án của ngài. Nếu Đức Giáo hoàng La Mã không có ý kiến gì khác, tạm thời chúng ta quyết định tuyên bố rằng từ nay, ở khắp nơi trên đất nước Tây Ban Nha, tiểu thư Bêti Đin sẽ được gọi là nữ hầu tước Môrela, và trong suốt cả đời mình, hầu tước Môrela, chồng tiểu thư sẽ pahỉ trao cho tiểu thư các quyền hành tương xứng. Sau khi hầu tước chết, nếu không có quyết định khác của tòa án La Mã, tiểu thư sẽ được thừa kế phần đất đai và của cải mà theo luật pháp Tây Ban Nha, với tư cách là vợ, tiểu thư có quyền đòi hỏi.

Trong khi Bêti luôn gật đầu cám ơn Đức vua và hoàng hậu sôi nổi đến mức các đồ trang sức trên ngực va vào nhau thành tiếng, còn Môrela thì chau mày giận dữ, mặt sa sầm xuống như đám mây đen khi trời sắp giông, thì những người có mặt lại vừa khẽ thì thầm với nhau, vừa đứng dậy định ra về. Nhưng một lần nữa hoàng hậu lại giơ tay:

- Chúng tôi muốn hỏi xơ Pitơ Brum và người vợ chưa cưới của ông là tiểu thư Macgaret, có còn muốn lấy nhau như trước nữa không?

Pitơ nhìn Macgaret, Macgaret nhìn Pitơ, và chàng liền đáp to, dõng dạc:

- Thưa hoàng hậu, đó là điều mong muốn lớn nhất của chúng tôi.

Hoàng hậu khẽ mỉm cười:

- Còn ông, ông Caxten, ông có đồng ý gả con gái cho hiệp sĩ này không?

- Vâng, tất nhiên, - Caxten đáp một cách tự tin. - Nếu không có ông kia, - Caxten giận dữ nhìn về phía Môrela, - thì hai người này đã từ lâu thành vợ thành chồng, và số tài sản khiêm tốn mà tôi có đã được chuyển sang cho họ, thông qua những người tôi tin cậy ở nước Anh.

- Tốt lắm - hoàng hậu nói. - Còn một điều nữa. Thưa tiểu thư Macgaret, tiểu thư có muốn làm lễ cưới với xơ Pitơ trước khi xơ Pitơ đấu kiếm với hầu tước Môrela không? Hãy suy nghĩ trước khi trả lời, vì nếu đồng ý, chẳng bao lâu nữa tiểu thư có thể trở thành góa chồng, còn nếu không, có thể tiểu thư sẽ chẳng bao giờ là vợ xơ Pitơ.

Macgaret và Pitơ trao đổi với nhau vài câu, rồi nàng trả lời chung cho cả hai người:

- Nếu người yêu của tôi chết, - giọng nói dịu dàng của nàng run run khi nói những lời này, - thì dù sao trái tim tôi cũng sẽ tan vỡ. Thế thì cứ để cho tôi được mang tên chàng sống nốt quãng đời còn lại, và biết rằng trong nỗi buồn vô hạn của tôi, tôi sẽ chẳng còn bị phiền lòng vì tình yêu người khác. Tôi muốn được làm vợ chàng trên thiên đường.

- Tiểu thư nói hay lắm! - Hoàng hậu nói. - Chúng tôi tuyên bố rằng hai người sẽ được làm lễ cưới tại nhà thờ của chúng tôi ở Xêvin cùng ngày hầu tước Môrela và xơ Pitơ gặp nhau. Ngoài ra, để tránh những điều không hay có thể xảy ra với tiểu thư sẽ là khách của ta từ nay cho đến khi tổ chức lễ cưới. Còn ông, xơ Pitơ, ông sẽ trở về nhà tù, nhưng ông được hoàn toàn tự do muốn gặp bất kì người nào, muốn đi đâu ông muốn, và cũng được chúng tôi che chở vì rất có thể ông sẽ bị hãm hại.

Hoàng hậu ngừng lời, nhưng vua Phecđinăng bỗng lên tiếng, bằng giọng nói gay gắt và the thé của mình:

- Sau khi giải quyết xong vấn đề phong hiệp sĩ và công nhận hôn nhân, chúng ta chỉ còn lại một vấn đề mà ta không muốn bắt đôi môi dịu dàng của hoàng hậu phải nói. Vấn đề này liên quan tới cuộc sống bất tử của tâm hồn và và nhà thờ đạo Thiên Chúa trên trái đất. Chúng ta được biết rằng con người này, Giôn Caxten, một thương gia ở Luân Đôn, là một người Do Thái. Để mưu lợi, suốt đời ông ta giả vờ làm một tín đồ Cơ Đốc, và với tư cách ấy đã lấy một người phụ nữ theo đạo Cơ Đốc làm vợ. Vả lại, ông ta là thần dân của nước ta vì sinh ở Tây Ban Nha, nên ông ta sẽ bị xét xử theo luật pháp nhà thờ của chúng ta.

Vua dừng lời, Macgaret và Pitơ lo sợ nhìn nhau. Chỉ một mình Caxten là đứng yên bất động, dù hơn ai hết ông hiểu rõ điều gì đang chờ đợi ông sau những lời ấy.

- Chúng ta sẽ không xét xử Giôn Caxten, - vua nói tiếp, - vì không đủ thẩm quyền để xét xử một vấn đề lớn như thế, nhưng chúng ta sẽ phải trao ông ta vào tay tòa án dị giáo để tòa án này quyết định.

Macgaret kêu to lên một tiếng. Pitơ nhìn quanh như tìm kiếm sự giúp đỡ. Trong đời mình, chưa bao giờ chàng cảm thấy bị xúc động mạnh như thế. Hầu tước Môrela thì mỉm cười lần đầu tiên trong ngày. ít ra hắn cũng thoát khỏi một kẻ thù của mình. Còn Caxten thì đi lại gần Macgaret và âu yếm ôm hôn nàng. Sau đó ông bắt tay Pitơ và nói:

- Hãy giết chết tên ăn cắp kia đi, - ông bắt đầu chỉ về phía Môrela, - bố biết con sẽ giết chết hắn, và thậm chí có thể giết chết cả mười đứa như hắn. Hãy trở thành người chồng tốt của con gái ta. Ta biết con sẽ tốt với nó, nếu không, ta đã bỏ con để ở lại nơi không có người Do Thái, người theo đạo Thiên Chúa, không có cả linh mục lẫn vua và hoàng hậu. Còn bây giờ các con phải lặng lẽ chịu đựng cái phải chịu đựng như ta đang chịu rời bỏ các con để đi sang thế giới bên kia. Thưa Đức vua và hoàng hậu, tôi sẽ không tìm cách tự thanh mình khi bị tòa án dị giáo tra hỏi. Mọi việc sẽ tiến hành nhanh chóng vì tôi không định che giấu điều gì, mà sẽ nói hết mọi sự thật, mặc dù tôi làm điều ấy không phải vì sợ hãi hay vì đau đớn. Thưa Đức vua và hoàng hậu, Đức vua và hoàng hậu đã hứa để hai người này được kết hôn với nhau. Họ là những tín đồ Thiên Chúa ngoan đạo từ lúc mới sinh ra. Tôi muốn hỏi Đức vua và hoàng hậu liệu cái tội ác chống tôn giáo mà tôi bị buộc tội có làm chia cắt hay gây cho họ một sự liên lụy nào không?

- Ta hứa với ông, - hoàng hậu vội nói như sợ vua nói trước, - ta hứa với, Giôn Caxten, rằng việc của ông, dù có bị kết án nặng nền thế nào chăng nữa, sẽ không hề liên qua tới họ, cũng như tài sản của họ, - bà chậm rãi nói thêm.

- Một lời hứa nghiêm túc, - vua lẩm bẩm nói.

- Đây là lời hứa của ta, - hoàng hậu tuyên bố một cách cương quyết, - và trong bất kì trường hợp nào ta cũng sẽ giữ đúng. Hai người này sẽ được kết hôn với nhau, và nếu xơ Pitơ không chết, họ sẽ không an toàn rời Tây Ban Nha, và không một tòa án nào của đất nước này có thể buộc tội họ thêm bất cứ điều gì. Họ cũng sẽ không bị truy lùng hay khởi tố ở bất kì một nước nào khác thay mặt vua và hoàng hậu Tây Ban Nha hay các quan chức của ta. Cứ để những lời này ta đang nói được chép thành hai bản, một bản có chữ kí của ta được cất giữ trong khu lưu trữ, còn bản kia trao cho tiểu thư Macgaret.

- Thưa hoàng hậu, - Caxten nói, - tôi xin cảm ơn hoàng hậu. Bây giờ có chết, tôi cũng là người hạnh phúc. Tôi xin liều mình báo với hoàng hậu rằng nếu vừa rồi hoàng hậu không nói những lời ấy, thì tôi đã tự mình đâm chết tôi trước mặt hoàng hậu. Và tôi muốn nói thêm rằng cái tòa án dị giáo mà hoàng hậu đã lập ra, có ngày sẽ phá hủy toàn bộ đất nuớc Tây Ban Nha và biến nó thành tro bụi.

Caxten nói xong, và khi ý nghĩa những lời nói mạnh bạo của ông được những người đang có mặt những tiếng thở dài đầy vẻ lo sợ. Nhưng đúng lúc ấy những người đứng sau Caxten giãn ra, và hai hàng dài linh mục đầu đội mũ chóp che kín mặt và một đám lính canh xuất hiện - rõ ràng những người này đã đứng chờ sẵn từ trước. Chúng tiến lại gần Caxten, sờ vào vai ông và đứng bao quanh như muốn che ông khỏi thế giới bên ngoài. Caxten đã biến mất trong đám đông bọn người này.

Trong trí nhớ của Pitơ cái ngày lạ lùng ấy ở Ancasa bao giờ cũng bị che phủ bởi một lớp sương mù mờ ảo. Điều này chẳng có gì đáng lạ. Suốt mấy giờ liền chàng bị đem ra xét xử, tính mạng treo trên đầu sợi tóc, thế mà bỗng nhiên chàng được tha bổng. Chàng đã nhìn thấy Bêti được biến từ một cô hầu giản dị thành một bà hầu tước đường bệ và lộng lẫy, như hạt trứng bé nhỏ biến thành con bướm sặc sỡ. Chàng cũng được nghe thấy cô ta đứng lên kết án chồng mình, là người lừa dối cô và bị cô ta lừa đối lại. Và cả việc nhờ óc thông minh và tính tình cương quyết, cô ta đã thắng cuộc trong vụ án.

Với tư cách là người bảo vệ của cô ta và Macgaret, chàng đã thách Môrela đấu kiếm, và khi hắn mượn cớ không ngang hàng về tước hiệu để từ chối, thì theo ý của hoàng hậu Ixaben - người qua Macgaret biết rõ về các âm mưu của Môrela, bỗng nhiên chàng được phong làm hiệp sĩ Tây Ban Nha mang huân chương cao quý Xanhlôga.

Ngoài ra, ước mong lớn nhất của chàng đã thành sự thật - chàng sẽ được gặp kẻ thù của mình mà chàng có lí do chính đáng để căm ghé trong một cuộc đấu công bằng và danh dự. Chàng được hứa là chỉ một vài tuần nữa Macgaret sẽ trở thành vợ chàng, mặc dù có thể chỉ là vợ chàng trong một thời gian rất ngắn. Cho đến lúc ấy chàng sẽ được hoàng hậu che chở, bảo vệ khỏi sự phản bội và những âm mưu hèn hạ khác của Môrela. Đồng thời, chàng và Macgaret cũng được hứa rằng từ nay sẽ không còn ai có thể buộc tội họ bất kì điều gì trong bất kì trường hợp nào.

Và cuối cùng, khi mọi việc tưởng sẽ kết thúc tốt đẹp nếu không thể tới cuộc đấu sắp tới, mà vốn quen với những việc tương tự, chàng không hề lo lắng, khi chiếc cốc đời chàng tưởng đã được rửa sạch khỏi bụi bẩn và được rót đầy rượu của chiến tranh và tình yêu, khi những tưởng được nâng kề sát môi chàng, thì trớ trêu thay, thần số mệnh đã thay rượu đỏ tình yêu bằng thuốc độc cay đắng. Caxten, bố vợ chưa cưới của chàng, người chàng yêu đến thế, đã bị vứt xuống tầng ngầm của nhà tù tòa án dị giáo, nơi chàng biết rõ ông chỉ có thể đi ra với chiếc áo vàng choàng kín người để phải chết một cách từ từ và đau đớn trên ngọn lửa ở Quêmanđêrô, nơi những người dị giáo bị thiêu cháy.

Chiến thắng Môrela để làm gì, nếu thậm chí Đức Chúa cho chàng sức mạnh để thắng hắn? Vui gì cái tiệc cưới bị ám ảnh bởi cái chết đau đớn của ông bố nàng trên ngọn lửa? Lẽ nào có lúc nào đó họ quyên được mùi khói của ngọn lửa này? Caxten là một người dũng cảm, và không một sự tra tấn nào có tehẻ bắt ông từ bỏ được tôn giáo của mình. Chắc chắn ông không vì đau đớn mà che giấu việc ông đã theo tôn giáo ấy, mặc dù ngày bé ông được bố ông cho nhập đạo Thiên Chúa để được sống yên ổn và tiếp tục sự dối trá ấy để kinh doanh buôn bán và lấy vợ là một con chiên Cơ Đốc. Vâng, thế là Caxten sẽ bị giết chết và việc chàng cứu ông khỏi bàn tay của tòa án dị giáo và vua Phecđinăng sẽ chẳng khác gì việc con chim bồ câu chống đỡ bầy diều hâu độc ác khỏi phá tổ của mình.

Ôi, cái đòn cuối cùng này thật đáng sợ. Suốt đời Pitơ sẽ không bao giờ quên được hình ảnh ấy! Một gian phòng rộng với những cổng vòm được trang trí bằng các hình vẽ và những cột đá cẩm thạch, những tia nắng buổi chiều lọt qua cửa sổ có màu đổ như máu chiếu xuống những chiếc áo đen của đám linh mục; tiếng kêu cháy lòng của Macgaret và khuôn mặt nhợt nhạt của nàng khi bố nàng bị lôi đi, và nàng ngất, ngã vào ngực Bêti được trang điểm bằng những viên đá quý, nụ cười hiểm độc trên môi Môrela; tiếng cười đáng sợ của vua Phecđinăng; sự thương hại trong đôi mắt hoàng hậu; những tiếng thì thầm hồi hộp của đám đông; những lời chất vấn ngắn gọn của các luật sư; tiếng ngòi bút sột soạt của viên thư kí luôn hững hờ với tất cả trừ công việc của mình, khi ông ta ghi chép biên bản; và nổi bật lên trên tất cả những điều ấy là hình ảnh cao lớn, đàng hoàng, bất động, và thách thức của Caxten khi ông bị vây quanh bởi các tín đồ của thần chết và đang lùi xa dần, xa dần theo hành lang sẫm tối dẫn đến cái chết.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 11.05.2018, 18:12
Hình đại diện của thành viên
Zmod of Trao Đổi - Học Hỏi
Zmod of Trao Đổi - Học Hỏi
 
Ngày tham gia: 02.05.2014, 01:36
Tuổi: 30 Nữ
Bài viết: 35147
Được thanks: 5242 lần
Điểm: 9.59
Tài sản riêng:
Có bài mới [Lãng mạn] Nàng Macgaret xinh đẹp - Henry Haggard - Điểm: 10
Chương XXIII

CHA ENRIKÊ VÀ BẾP LÒ CỦA NGƯỜI THỢ LÀM BÁNH


Một tuần lễ trôi qua. Macgaret sống trong cung vua, Pitơ tới thăm hai lần, và sau lần nào cũng thấy nàng đang vô cùng thất vọng. Thậm chí cả việc họ kết hôn vào thứ bảy tới - hôm đó cũng là ngày sẽ diễn ra cuộc đấu giữa Pitơ và Môrela - cũng không an ủi được nàng và làm nàng vui hơn. Vì ngày tiếp theo, tức là ngày chủ nhật ở Xêvin sẽ là ngày được gọi là "ngày hành động tôn giáo". Hôm đó những người dị giáo gồm những người Do Thái, những người Mô và bất kì ai mang tội phản đạo, sẽ bị trừng phạt vì các tội lỗi của mình, - một số bị thiêu trên ngọn lửa ở Quênanđêrô; số khác phải công khai thừa nhận các tội lỗi ghê gớm của mình trước khi họ bị giam giữ suốt đời trong các ô tù cá nhân; số còn lại sẽ bị bóp chết rồi sau đó xác bị ném vào lửa. Người ta đã biết rằng Giôn Caxten sẽ được dành một vị trí xứng đáng trong ngày đó.

Macgaret quỳ lạy khóc xin hoàng hậu tha cho bố nàng, nhưng nước mắt nàng tác động lên trái tim bà không khác gì giọt nước rơi lên viên kim cương. Dịu dàng, dễ thương người trong một số vấn đề, nhưng khi việc liên quan tới tôn giáo thì bà trở thành ranh ma như con cáo và độc ác như con hổ. Thậm chí bà còn bực mình với những lời cầu xin của Macgaret. Không lẽ bà làm chừng ấy cho Macgaret còn chưa đủ? Không lẽ bà không giữ lời hứa với tư cách là hoàng hậu của mình, rằng nếu bị kết tội, bà cũng không tước của bị cáo những tài sản mà ông ta đang có ở Tây Ban Nha? Không lẽ bà không hứa sẽ không áp dụng đối với Macgaret những hình phạt mà theo luật pháp và phong tục nước bà, con cái những người phạm tội như thế sẽ gánh chịu? Lẽ nào Macgaret không được kết hôn cùng người yêu của mình, và nếu còn sống, anh ta cùng nàng sẽ được về nước trong danh dự? Thậm chí bà không bắt nàng phải chứng kiến cảnh bố nàng phải đền tội. Với tư cách một con chiên Cơ Đốc ngoan đạo, lẽ ra nàng phải vui mừng mới phải, bây giờ bố nàng đã có điều kiện khuất phục linh hồn mình trước Chúa và số phận. Ông ta sẽ là bài học tốt cho những kẻ dị giáo. Hay có thể chính nàng cũng là một người phản đạo?

Hoàng hậu bừng bừng tức giận cho đến khi cuối cùng, hoàn toàn mỏi mệt và thất vọng, Macgaret bỏ đi, tự hỏi mình một tôn giáo có thê được gọi là tốt không, khi nó yêu cầu con cái phải tố giác bố mẹ và bắt bố mẹ phải chịu nhiều đau khổ? Đức Chúa và các tông đồ của Ngài nói về điều ấy ở chỗ nào? Còn nếu điều đó không được nói tới, thì ai nghĩ ra nó?

- Hãy cứu lấy bố! Cứu lấy bố! - Macgaret thất vọng khóc với Pitơ. - Hãy cứu lấy bố, nếu không em thề với anh, rằng dù em có yêu anh đến đâu, và dù chúng ta đã làm lễ cưới với nhau, anh cũng sẽ không bao giờ là chồng em.

- Em nói thế không đúng, - Pitơ lắc đầu, - vì có phải anh đưa bố vào tay những con quỷ ấy đâu? Có lẽ anh thà chết như bố thì hơn. Nhưng dù sao, anh sẽ cố làm tất cả những điều mà con người có thể làm được để cứu bố.

- Không, không! - Macgaret kêu to. - Anh không được làm gì cả, kẻo lại chuốc vạ vào thân!

Nhưng Pitơ đã bỏ đi không nghe nàng nói.

Đêm hôm ấy, Pitơ ngồi trong căn phòng nhỏ bí mật ở một trong những phố làm nghề bánh mì ở Xêvin. Ngoài chàng, ở đây còn có một vài người nữa - đó là cha Enrikê, nay là thư kí của tòa án dị giáo, mặc thường phục, Inex, Becnanđex và ông lão Do Thái Ixraen từ Granđã tới.

- Tôi đã đưa lão tới đây, - Inex nói, chỉ tay vào cha Enrikê, - không cần biết tôi làm điều đó bàng cách nào, các ông cứ tin rằng đây là một việc khá mạo hiểu mà không lấy gì làm thích thú lắm. Để rồi xem có được ích lợi gì không?

- Không ích lợi gì hết, - cha Enrikê trâng tráo nói, - ngoài việc tôi cho vào túi của tôi mười đồng tiền vàng.

- Một nghìn đồng tiền vàng, nếu ông bạn của chúng tôi được cứu thoát nguyên vẹn và lành lặn, - Ixraen khẽ nói. - Ôi, lạy Chúa! Ông thử nghĩ xem - một nghìn đồng tiền vàng!

Đôi mắt của viên thư kí tòa án dị giáo ánh lên.

- Số tiền ấy đối với tôi sẽ không thừa, - lão nói, - và trong vòng độ mười năm địa ngục sẽ bớt thêm một tên Do Thái bẩn thỉu, nhưng quả tình tôi không biết làm điều ấy bằng cách nào. Nhưng tôi biết một điều khác, là tất cả các ông cũng sẽ chung một số phận như hắn, vì hối lộ nhân viên tòa án dị giáo là một tội vô cùng lớn.

Nghe thế, Becnanđex sợ tái mặt, Ixraen thì bắt đầu cắn móng tay, nhưng Ixraen lại vỗ vào vai linh mục.

- Ông định phản bội chúng tôi chắc? - Nàng hỏi bằng cả giọng dịu dàng của mình. - Ông hãy nghe tôi nói đây: Tôi có biết đôi điều về các loại thuốc độc, và xin thề với ông rằng nếu ông định làm điều gì đấy hại chúng tôi, thì chưa đầy một tuần sau ông đã phải co quắp mà chết, và sẽ không ai biết được ai đầu độc ông. Hoặc tôi có thể phù phép ông - ông biết đấy, tôi sống hàng chục năm giữa những người Mô không phải vô ích, lúc ấy đầu ông sẽ phình to, người ông sẽ teo lại còn miẹng ông thì phun ra những lời phản đạo mà ông không hề biết, cho đến khi người ta đem ông thui trên ngọn lửa giàn thiêu.

- Cô sẽ phù phép tôi à? - Cha Enrikê run run hỏi lại. - Chính hôm nay cô đã phù phép tôi, nếu không làm sao cô có thể bắt tôi đến đây được?

- Vì thế, nếu không muốn sớm về chầu thế giới bên kia, - Inex vừa nói tiếp, vừa dịu dàng vỗ vào vai lão, - thì ông hãy suy nghĩ đi, suy nghĩ nhiều vào, và hãy tìm một lối thoát nào đó, tên đày tớ trung thành của tòa án dị giáo ạ.

- Một nghìn đồng tiền vàng! Một nghìn đồng! - Ông già Ixraen dằn đi dằn lại từng tiếng. - Nhưng nếu ông không tìm được cách gì đó giải thoát cho ông bạn của chúng tôi, thì sớm hay muộn, bây giờ hay một tháng nữa, cái chết, một cái chết từ từ và đau đớn sẽ đến với ông.

Bây giờ thì cha Enrikê đã lo sợ một cách thực sự.

- Các ông không có điều gì phải lo sợ về tôi, - lão nói, giọng khàn khàn.

- Tôi lấy làm mừng rằng cuối cùng ông đã hiểu chúng tôi, ông bạn thân mến ạ, - Inex lại nói rằng cái giọng nhẹ nhàng và pha chút giễu cợt của mình. Như một ác thần, nàng luôn đứng phía sau lão linh mục. Nàng lại nhẹ nhàng vỗ vai lão, nhưng lần này bằng lưỡi của con dao găm sắc nhọn. - Còn bây giờ thì phải nhanh chóng cho chúng tôi biết kế hoạch của ông ra sao. Muộn rồi đấy, vào giờ này tất cả các vị thánh như ông đã đến lúc đi ngủ.

- Tôi chẳng có kế hoạch gì cả. Cô hãy tự mình nghĩ lấy! - Lão giận dữ đáp.

- Tốt lắm, ông bạn ạ, tốt lắm. Thế thì tôi xin chia tay với ông, vì có lẽ chúng ta sẽ không còn gặp nhau trên đời này nữa.

- Cô định đi đâu chăng? - Cha Enrikê lo lắng hỏi.

- Vào cung vua, để gặp Môrela và gặp một người bạn và là người bà con của ông ta. Ông hãy nghe tôi nói đây. Người ta có thể tha thứ cho tôi tội dính vào vụ đám cưới giả kia, nếu tôi cho họ biết rằng có một vị linh mục đểu giả nào đó đã biết rằng hắn sẽ làm trò bịt mắt chú rể. Tôi sẽ có cách chứng minh điều tôi nói. Tôi hi vọng ông còn nhớ rằng ông đã kí giấy nhận tiền tôi giao. Sau đó thì ông cũng dễ hình dung chuyện gì sẽ xảy ra với một vị linh mục đã chuốc lấy sự căm thù của một nhà đại quý tộc Tây Ban Nha và một người bà con có thế lực khác của ông ta.

- Tôi là người của tòa án dị giáo, vì vậy không ai dám động đến tôi! - Lão kêu lên.

- Tôi nghĩ là sẽ có một dám làm điều đó. Nhà vua chẳng hạn.

Cha Enrikê bất lực ngã người vào lưng ghế. Bây giờ thì lão hiểu người bà con có thế lực của Môrela mà Inex ám chỉ là ai. Lão biết lão đã mắc bẫy.

- Ngày chủ nhật, buổi sáng, - lão khẽ nói bằng giọng khàn khàn, - đoàn tội phạm sẽ được dẫn đi quan các phố để tới quảng trường nhà hát, nơi sẽ có lễ cầu hồn cho những người phải đi tới Quêmanđêrô. Khoảng tám giờ, trong một thời gian ngắn, đoàn tội phạm sẽ đi dọc bờ biển, là nơi ít người xem nên không có lính canh. Nếu cho độ mười người khỏe mạnh và dũng cảm giả mặc làm nông dân chờ ở đấy, có sẵn thuyền, thì có thể họ sẽ giải thoát được... - lão im lặng không nói tiếp.

Suốt buổi ngồi im theo dõi, bây giờ Pitơ mới lên tiếng nói:

- Nếu thế thì, thưa cha, làm sao những con người dũng cảm kia có thể biết được đâu là người mà họ phải cứu?

- Tên phản đạo Giôn Caxten, - lão linh mục đáp, - sẽ ngồi trên lưng một con lừa, mình khoác chiếc áo nhục nhã được làm từ da con cừu có vẽ các hình quỷ sứ và những cái đầu bốc lửa. Tôi biết vẽ nên đã tự mình vẽ tất cả những hình ấy một cách công phu và rất đẹp. Vả lại, chỉ một mình ông ta bị đeo một chiếc thòng lọng trên cổ, nên lại càng dễ nhận thấy.

- Tại sao ông Caxten ngồi trên lưng lừa? - Pitơ giận dữ hỏi. - Có phải vì các ông tra tấn ông ấy đến mức không đi nổi không?

- Không, không! - Cha Enrikê vội nói, co rúm người dưới cái nhìn rực lửa của Pitơ. - Ông ấy không bị tra hỏi một lần nào, và cũng không một lần nào bị đánh đập. Thưa hiệp sĩ, tôi xin thề với ông như thế! Chẳng cần thiết phải làm điều ấy vì Caxten đã công khai công nhận mình là một tên Do Thái hèn hạ.

- Khi nói năng nên cẩn thận, ông bạn, - Inex ngắt lời và xuê xoa vỗ vào vai lão. - ở đây có những người không cùng chung quan điểm với các ông ở tòa án dị giáo. Thưa ngài linh mục đầy quyền uyên bác, xin ngài hãy dạy cho mình cái phép lịch sự, không thì khi ra khỏi nhà này, người ngài sẽ dài thêm đến cả một khủy tay cơ đấy!

- Nói tiếp đi! - Pitơ ra lệnh cho lão.

- Vả lại, có lệnh không được tra tấn ông ấy, - Cha Enrikê run run nói tiếp. - Các quan trọng trong tòa án dị giáo cho rằng - tất nhiên về phía họ như thế là không tốt, ông ấy có những người cùng mưu ở đây, và rồi tên tuổi những người ấy ông Caxten sẽ phải nói ra, nhưng trong lệnh nói rõ ràng ông ấy suốt một thời gian dài sống ở nước Anh và vừa mới tới Tây Ban Nha, nên không thể có đồng bọn được. Vì vậy mà ông Caxten vẫn còn nguyên vẹn và lành lặn. Tôi được biết rằng chưa bao giờ từng có một người Do Thái tội lỗi nào đi tới ngọn lửa giàn thiêu một cách đàng hoàng như thế, dù trước đây nổi tiếng giàu có và đáng kính đến đâu chăng nữa.

- Thế thì may cho ông, nếu ông không nói dối, - Pitơ đáp. - Nói tiếp đi!

- Ngoài ra chẳng còn gì để nói. Tôi có thể nói thêm rằng lúc ấy tôi sẽ đi bên cạnh ông Caxten cùng hai người lính gác và tất nhiên nếu ông ta bị bắt đi, lại không có sẵn thuyền để đuổi theo, chúng tôi đành bó tay. Chả là, những người làm việc trong nhà thờ, hiền lành và không hiếu chiến như chúng tôi, thậm chí có thể bỏ chạy khi thấy một hành động thô lỗ nào đó.

- Tôi khuyên ông nên chạy thật nhanh và thật xa, - Pitơ bảo lão. - Nhưng Inex này, có cái gì để đảm bảo rằng Đức cha đây sẽ không lừa dối chúng ta? Vì ngài có thể đưa vào bẫy bất kì người nào.

- Một nghìn đồng tiền vàng, một nghìn đồng, - ông già Ixraen lặp đi lặp lại như một con vẹt ngái ngủ. - Có thể ông ta còn hi vọng kiếm được nhiều tiền hơn thế từ cái chết của chúng ta đấy, Inex ạ. Trong trò chơi này, cô thông thạo hơn chúng tôi, ý kiến của cô thế nào, Inex? Làm sao chúng ta có thể bắt ông ta giữ đúng lời hứa được?

- Tôi nghĩ chỉ có cái chết mới làm nổi điều ấy. - Becnanđex nói. Ông hiểu rất rõ mối nguy hiểm đang đe dọa ông với tư cách là cộng sự và là người bà con của Caxten, cũng như với tư cách là người đứng tên chủ chiếc tàu "Macgaret" mà Caxten sẽ dùng để chạy trốn. - Chúng tôi đã biết tất cả những điều ông ta có thể cho biết, và nếu được thả ra, sớm hoặc muộn ông ta sẽ phản bội chúng ta. Giết quách đi, để ông ta không còn làm vướng đường chúng ta, còn xác thì cho vào bếp lò.

Nghe thế, cha Enrikê liền quỳ mọp xuống đất và bắt đầu khóc than xin tha chết.

- Ông còn khóc nỗi gì? - Inex vừa hỏi vừa nhìn lão bằng đôi mắt trầm ngâm. - Vì cái chết của ông còn nhẹ nhàng hơn nhiều so với cái chết mà tòa án các ông đổ xuống đầu những người đàn ông và những người đàn bà tử tế hơn ông gấp nghìn lần. Riêng tôi thì tôi nghĩ rằng lời khuyên của ông Becnanđex là rất đáng nghe theo. Thà để một mình ông chết còn hơn tất cả chúng tôi phải chết. Ông cũng thừa biết chúng tôi không thể tin ông. Có ai có đoạn dây thừng nào không nhỉ?

Cha Enrikê liền bò dưới chân Inex và vừa hon gấu váy của nàng, vừa luôn mồm nhân danh các thánh xin nàng tha chết. Vì yêu nàng mà lão mắc vào cái bẫy này, lão nói thế.

- Ông yêu tiền thì đúng hơn, đồ khốn nạn! - Inex dùgn mũi giầy hất lão ra. - Khi đi đường với nhau và cả trước đây nữa, tôi bắt đầu buộc phải nghe những lời yêu đường lảm nhảm của ông, nhưng bây giờ mà nói những lời như thế ở đây thì thật không đúng chỗ. Nếu lần nữa, ông lại nói đến tình yêu, thì lập tức ông sẽ bị ném vào bếp lò của người làm bánh này. Thôi, ông đã quên, nhưng tôi thì tôi còn nhớ rằng ông đang nợ tôi một món rất lớn. Trước khi Môrela thưởng công cho ông đã nhiệt tình giúp đỡ bằng cách cho ông về Môtrin để trở thành một trong những tay chân của hắn, thì ông đã có dính tới công việc của tòa án dị giáo ở đây. ở Xêvin này, đúng thế không? Tôi có một người chị gái... - Inex cúi xuống khẽ nhắc tên người ấy vào tai lão.

Lão kêu lên một tiếng kinh sợ.

- Tôi hoàn toàn không liên quan gì tới cái chết của bà ấy! - Lão vội cãi - Một người nào đấy khác đã vu khống bà ấy vào trao bà ấy vào tay các quan chức tòa án dị giáo.

- Vâng, tôi biết người ấy là ông. Ông, một thằng khốn nạn với tâm hồn của một con rắn độc. Vì tức giận chị tôi, ông đã đưa ra những chứng cứ giả dối. Chính tự ông đã mật báo về Caxten, nói rằng khi ở nhà ông ở Môtrin, ông ta đã đi ngang qua cây thánh giá mà không cúi chào. Chính ông đã thuyết phục cấp trên hỏi cung ông ta, nói rằng ông ta giàu và các bạn của ông ta cũng giàu nên có thể moi được của họ một số tiền không nhỏ. Chính ông cũng nghĩ tới việc sẽ nhận được phần mình, phải không? Tôi biết hết mọi chuyện. Thậm chí cả những việc xảy ra trong nhà tù của tòa án dị giáo cũng lọt đến tai Inex này. Thế nào, ông vẫn cho rằng bếp lò của người làm bánh quá nóng với ông à?

Đến lúc này thì vì sợ, cha Enrikê líu lưỡi không nói được gì nữa. Lão nằm trên sàn nhà, liếc nhìn người đàn bà có trái tim sắt đá và giọng nói dịu dàng này. Inex đã lừa lão và biến lão thành vũ khí của mình. Nàng đã lôi lão tới đây, nàng căm thù lão, và căm thù không phải không có nguyên cớ.

- Có lẽ tốt hơn ta không nên làm bẩn tay bằng cách giết hắn, - Pitơ nói. - Chẳng có gì thích thú khi phải bóp cổ một con chuột. Có thể thả nó ra để theo dõi. Còn cách nào nữa không Inex?

Inex suy nghĩ một chốc rồi lấy chân đá vào cha Enrikê.

- Dậy đi ông thư kí tòa án dị giáo, dậy và ngồi xuống viết đi. Viết lách không phải là việc khó đối với ông. Bút mực đây. Tôi sẽ đọc cho ông viết.

Em Inex thân mến!

Bức thư của em mà anh rất mong đợi cuối cùng đã tới được ngôi nhà thiêng liêng đáng nguyền rủa này với anh, nơi bọn anh đang gột bỏ các tội lỗi khỏi những tên phản đạo vì sự cứu rỗi linh hồn chúng và tước đoạt của cải chúng vì lợi ích của bọn anh...

- Tôi không thể viết được. - Cha Enrikê rên lên, - đây là một điều phản đạo ghê gớm.

- Không, đây là sự thật. - Inex đáp.

- Điều phản đạo và sự thật nhiều khi chỉ là một. Tôi có thể sẽ bị thiêu sống vì thế.

- Đó cũng chính là điều mà người ngoại đạo khác nhắc tới. Họ phải chết vì sự thật, tại sao ông không thể chết như họ? Hãy nghe đây, - Inex nói, giọng càng nghiêm khắc. - Thế nào: ông muốn chết trên ngọn lửa giàn thiêu ở Quêmanđêrô - điều này sẽ xảy ra ngay sau lúc ông phản bội chúng tôi, hay ông muốn bị đốt cháy một cách khiêm tốn hơn trong bếp lò của người làm bánh độ nửa tiếng nữa? Viết tiếp bức thư của mình đi, ông bác học thông thái! Ông đã viết xong những gì tôi đọc rồi chứ? Nào, bây giờ xin tiếp tục:

Anh đã hiểm tất cả những điều em nói với anh về phiền tòa ở Ancasa có Đức vua và hoàng hậu tham dự. Anh hi vọng cô người Anh kia sẽ thắng cuộc. Đó là một trò đùa thật dáng yêu mà anh đã chơi khăm với lão hầu tước đáng kính ở Granađa. Những trò đùa tinh tế kiểu ấy thậm chí bọn Anh ở đây, ở tòa án dị giáo này, cũng không có. Tốt lắm, lão hầu tước nợ anh, và thế là anh đã bắt hắn trả đầy đủ. Anh những muốn được nhìn thấy cái mặt của hắn khi hắn nhận thấy người vợ mới cưới của mình là cô hầu, còn bà chủ thì đã bỏ chạy với một thằng khác. Cháu của một ông vua, đang mơ ước trở thành Đức vua, thế mà lại lấy một con hầu người Anh làm vợ! Tốt lắm, tốt lắm, em Inex thân yêu ạ. Còn về tên Do Thái Giôn Caxten kia thì anh nghĩ anh có thể lo liệu được, chỉ cần có tiền, vì em biết đấy,anh không bao giờ làm điều gì cả, nếu không có tiền. Nghĩa là...

Tiếp theo, với một sự mạch lạc tuyệt vời, Inex đã đọc cho hắn chép cái kế hoạch cứu thoát Caxten của hắn mà bạn đọc đã biết. Cuối cùng, nàng kết thúc bức thư như sau:

Những tên làm việc trong tòa án dị giáo ấy là những con thú khát máu. tất cả những lời nói tốt đẹp của chúng về cuộc đấu tranh vì sự trong sạch của giáo hội chẳng qua chỉ là làn gió thổi trong khe núi, và chúng cũng nghĩ về giáo hôi không nhiều hơn ngọn núi nghĩ về con gió. Chúng muốn tra tấn ông già đáng thương ấy, vì nghĩ có thể moi được ở ông ta những đồng tiền vàng, nhưng anh đã viết can thiệp đúng lúc, nên mưu gian của chúng không thành. Em yêu, anh phải dừng bút ở đây và đã đến lúc phải đi có việc, nhưng anh hi vọng sẽ được gặp em như ta đã thống nhất trước, và chúng ta sẽ ở bên nhau một đêm vui vẻ. Cho anh gửi lời hỏi thăm ông hầu tước mới lấy vợ, nếu em gặp ông ấy.

Enrikê của em.

TB: Cái công việc của anh đang làm cũng không kiếm được nhiều tiền như em tưởng, vì vậy anh sẽ rất vui mừng nếu được kiếm tiền chút đỉnh đâu đó bên ngoài để có tiền mua cho em món quà mà đôi mắt xinh đẹp của em ánh lên mỗi lần nhìn thấy.

- Thế đấy! - Inex khẽ nói. - Tôi nghĩ chừng ấy cũng quá đủ để đưa ông lên giàn thiêu ba hoặc bốn lần. Hãy đưa tôi đọc lại nào: tôi muốn kiểm tra xem ông viết có đúng không, và đã kí tên chưa, vì trong những trường hợp thế này, nét chữ của người viết sẽ rất quan trọng. Được, tốt lắm. Bây giờ thì ông đã biết rằng, nếu ông không thực hiện lời hứa, hay nói một cách khác, nếu Giôn Caxten không được cứu thoát hoặc ai đấy biết được âm mưu nho nhỏ này của chúng ta, thì lập tức bức thư này sẽ được gửi tới nơi cần gửi, và một ông thư kí tòa án dị giáo nào đó sẽ lấy làm tiếc rằng ông ta đã sinh ra trên đời. Ông sẽ chết, - nàng nói bằng cái giọng thì thầm dễ sợ của mình, - chết một cách từ từ, đau đớn như chị gái tôi đã chết.

- Một nghìn đồng tiền vàng, nếu thành công và ông còn sống để nhận số tiền ấy, - Ixraen nói. - Tôi sẽ giữ đúng lời hứa của mình. Cái chết, sự nhục nhã và các đòn tra tấn hay một nghìn đồng tiền vàng? Ông chọn đi! Bây giờ thì ông đã biết rõ điều kiện củ chúng ta. Ông Becnanđex, ông hãy lấy băng bịt mắt cha Enrikê lại rồi dẫn ông ta ra khỏi đây, chứ không ông ta làm ô nhiễm không khí căn phòng này mất. Nhưng trước hết Ixraen đi giấu bức thư đã. Cô biết giấu ở đâu rồi đấy.

Cũng đêm hôm ấy, có hai người trùm áo choàng dài đi trên một chiếc thuyền nhỏ đi về phía tàu "Macgaret", đó là Pitơ và Becnanđex. Cột thuyền xong, họ leo lên tàu và đi vào ca bin. Thuyền trưởng Xmit đang đợi họ ở đấy. Viên thuyền trưởng già dũng cảm rất vui mừng khi gặp lại Pitơ. Ông ôm chặt chàng vào vòng tay của mình. Đây là lần đầu họ nhìn thấy nhau kể từ ngày Pitơ liều mạng nhảy sang tầu "Xanh Antôniô".

- Tàu đã sẵn sàng đi ra biển rồi chứ? - Pitơ hỏi.

- Chưa bao giờ nó sẵn sàng như lúc này, - viên thuyền trưởng đáp. - Khi nào tôi sẽ nhận được lệnh kéo buồm.

- Khi ông chủ Caxten có mặt trên tàu, - Pitơ đáp.

- Nếu thế thì chúng ta sẽ phải chết ở đây, vì ông ấy đã rơi vào tay tòa án dị giáo. Các ông có kế hoạch nào không. Pitơ? Đã nghĩ ra cách gì chưa? Có hi vọng gì không?

- Có, thưa ông thuyền trường, tôi hi vọng sẽ thành công, nếu có được độ mươi chàng trai người Anh khỏe mạnh.

- Muốn hơn nữa cũng có. Nhưng kế hoạch của ông thì sao?

Pitơ kể cho thuyền trưởng Xmit nghe tất cả.

- Không đến nỗi quá tồi, - vừa nói, ông thuyền trưởng vừa đấm nắm tay của mình xuống đầu gối, - nhưng mạo hiểm, rất mạo hiểm. Cái cô Inex này chắc phải là một người tốt lắm. Tôi sẵn sàng cưới cô ta làm vợ mà không cần biết quá khứ của cô ta là gì.

Pitơ phá lên cười, thử hình dung trong đầu ông ta và Inex sẽ là một cặp vợ chồng thế nào.

- Ông hãy nghe tôi nói hết đã, - chàng nói tiếp. - Thứ bảy này tôi và Macgaret sẽ làm lễ cưới với nhau, sau đó, trước khi mặt trời lặn, tôi và hầu tước Môrela sẽ đấu kiếm ở sân vận động lớn, nơi các cuộc đấu bò thường được tổ chức. Ông và khoảng năm sáu thủy thủ nữa sẽ có mặt lúc ấy. Tôi có thể thắng mà cũng có thể chết...

- Không! Không bao giờ! - Viên thuyền trưởng kêu lên. - Tôi thì tôi chẳng đêm đánh đổi, thậm chí cả một đôi giày cũ để lấy cái gã Tây Ban Nha hào nhoáng kia. Ông sẽ thắng hắn, tất nhiên, mà thắng một cách vẻ vang!

- Có trời biết được, - Pitơ đáp. - Nếu tôi thắng, tôi và vợ tôi sẽ từ biệt vua và hoàng hậu rồi đi ra phía bờ sông, nơi có thuyền đang đợi sẵn, và các ông sẽ đưa tôi tới tàu "Macgaret". Nếu tôi chết, cũng bằng cách này, các ông đưa xác tôi lên tàu. Tôi muốn xác tôi được ướp trong rượu nho rồi đem về Anh chôn. Trong trường hợp nào các ông cũng phải cho tàu đi xuôi theo dòng sông ra cửa biển để chúng nghĩ các ông đã rời Tây Ban Nha về nước. Khi thủy triều lên, lợi dụng bóng tối, các ông quay trở lại cho tàu nấp sau những chiếc tàu cũ đã hỏng. Nếu có ai hỏi vì sao các ông quay lại thì hãy nói rằng có ba bốn thủy thủ còn chưa lên tàu nên phải quay lại tìm, hay có thể nghĩ ra một cớ gì khác. Sau đó, trong trường hợp nếu tôi bị giết, ông cùng mười thủy thủ khỏe và dũng cảm nhất đổ bộ lên bờ. Chỗ nào thì ông Becnanđex sẽ chỉ cho các ông. Mọi người phải mặc quần áo Tây Ban Nha để khỏi bị nghi ngờ, và nhớ trang bị vũ khí thật đầy đủ. Các ông phải giả vờ làm những người vô công rồi nghề từ một con tàu nào đó lên bờ xem thi đấu. Tôi đã giải thích cho ông biết cách nhận ra Caxten như thế nào. Vừa thấy ông ta, các ông phải ập đến và chém chết bất cứ người nào định cản các ông lại, đưa ông ấy xuống thuyền rồi ra sức chèo tới tàu. Khi thấy các ông tới gần, các thủy thủ trên tàu phải nhanh chóng nhổ neo và kéo buồm. Kế hoạch là thế, nhưng chỉ một mình Chúa biết liệu có thành công không. Tất cả phụ thuộc vào vận may và những người thủy thủ của chúng ta. Ông đồng ý tham gia việc này vì tình yêu đối với một con người tốt đẹp và vì tất cả chúng tôi chứ? Nếu thành công, các ông sẽ trở thành giàu có suốt đời.

- Vâng, - viên thuyền trưởng đáp. - Bàn tay của tôi đây. Nếu sức người có thể làm được, chúng tôi sẽ cứu thoát ông ta khỏi cái địa ngục này. Điều này cũng rõ ràng như tên của tôi là Xmit. Và tôi sẽ hành động không phải vì tiền. Bao lâu nay chúng tôi vô công rồi nghề chờ các ông và tiểu thư Macgaret ở đây, nên sẽ vui mừng nếu có dịp được giãn gân cốt. ít ra thì trước khi việc này kết thúc sẽ có mấy thằng Tây Ban Nha phải bỏ xác trên bờ. Còn nếu thất bại, tôi sẽ để lại một người thuyền phó và một số thủy thủ để đưa tàu về Tinburi. Nhưng chúng ta sẽ tháng, tôi tin chắc như thế. Một tuần nữa, cũng vào giờ này, tàu chúng ta sẽ đi qua vịnh Bixcây, và sẽ không có một tên Tây Ban Nha nào ở cách chúng ta ba trăm dặm. Tất nhiên trên tàu có ông, vợ và ông chủ Caxten. Tôi nói thế, nghĩa là tôi biết chắc như thế.

- Vì sao ông biết được? - Pitơ tò mò hỏi.

- Vì đêm qua tôi đã mơ thấy tất cả những điều ấy. Tôi thấy ông và tiểu thư Macgaret ngồi cạnh nhau, ôm ấp, âu yếm như đôi chim bồ câu. Còn tôi thì đứng nói chuyện với ông chủ. Trong lúc ấy mặt trời đã lặn, gió thổi từ phía tây nam tới và một cơn giông đang sắp sửa ập đến. Tôi nói với ông rằng tôi đã mơ thấy tất cả những điều ấy, mà tôi thì ít khi mơ thấy điều gì.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 27 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Làm thế nào để không nhớ hắn - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 28, 29, 30

2 • [Hiện đại Thanh mai trúc mã] Đều Tại Vầng Trăng Gây Họa - 11 Giờ Phải Ngủ

1 ... 40, 41, 42

3 • [Hiện đại] Xin chào Chu tiên sinh! Dạ Mạn

1 ... 26, 27, 28

4 • [Xuyên không] Hỉ doanh môn - Ý Thiên Trọng

1 ... 105, 106, 107

5 • [Xuyên không] Vương phi thần trộm Hưu phu lúc động phòng! - Thủy Mặc Thanh Yên

1 ... 82, 83, 84

6 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 37, 38, 39

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 138, 139, 140

8 • [Hiện đại] Anh Trai VS Em Gái - Trà Trà Hảo Manh

1 ... 10, 11, 12

9 • [Hiện đại] Bó tay chịu trói - Thiên Thần Di Cô

1 ... 30, 31, 32

10 • [Hiện đại] Cục cưng lật bàn Con là do mẹ trộm được? - Ninh Cẩn

1 ... 87, 88, 89

11 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C804

1 ... 116, 117, 118

[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 80, 81, 82

13 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (103/104]

1 ... 178, 179, 180

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

15 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

16 • [Hiện đại] Vui vẻ gặp lại - Miêu Diệc Hữu Tú

1 ... 24, 25, 26

17 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 98, 99, 100

18 • [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu

1 ... 90, 91, 92

19 • [Xuyên không] Nịch sủng Chí tôn cuồng phi - Mặc Thập Tứ

1 ... 52, 53, 54

20 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại tại cửa cục dân chính - Bạo Táo Đích Bàng Giải

1 ... 20, 21, 22



Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 651 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết vừa đặt giá 242 điểm để mua Kẹo mút
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 619 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 588 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 559 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 324 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 531 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 325 điểm để mua Bé trứng gà
Công Tử Tuyết: Re: 12 cung hoàng đạo và 12 con giáp
Shop - Đấu giá: luoicon27 vừa đặt giá 534 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 308 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Tiểu Mỡ Mỡ vừa đặt giá 292 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Tiểu Mỡ Mỡ vừa đặt giá 507 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 637 điểm để mua Bé và cỏ bốn lá
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 605 điểm để mua Bé và cỏ bốn lá
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 277 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 473 điểm để mua Trái dâu
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 262 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: luoicon27 vừa đặt giá 481 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: Tiểu Mỡ Mỡ vừa đặt giá 248 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Tiểu Mỡ Mỡ vừa đặt giá 457 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 388 điểm để mua Tình yêu trong sáng
Công Tử Tuyết: Re: [Game] Phép cộng may mắn - Tầng 4
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 449 điểm để mua Trái dâu
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 426 điểm để mua Trái dâu
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 434 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: meoancamam vừa đặt giá 433 điểm để mua Gấu xanh, gấu hồng
Tuyền Uri: Thông báo lần 2: Do có nhiều bạn (chị) chưa cập nhật mục lục. Vui lòng cập nhật mục lục giùm, thời gian chậm nhất là 21/9/2018
Shop - Đấu giá: ღ_kaylee_ღ vừa đặt giá 412 điểm để mua Ác quỷ  3
Tuyền Uri: Kao điên =))

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.